Mưu cầu hạnh phúc không phải riêng ai

Mưu cầu hạnh phúc không phải riêng ai 

Thế nhưng để chọn được một người để “nắm tay đi suốt con đường” vượt qua bão giông thì không phải ai cũng có được. Bạn hãy đọc bài này và suy ngẫm!

Đàn ông dù có giàu có đến đâu, thành đạt tới cỡ nào, ăn chơi ra sao, đã từng đốn đổ và qua đêm với bao nhiêu người phụ nữ, thì cũng nên chọn cho mình một người đàn bà vì yêu thương mà ở lại bên cạnh lúc khó khăn.

Bởi vì đời thì nhiều thứ phù du, hôm nay thành đạt đó, hôm nay giàu có đó, bạn bè đó, gái gú đó, nhưng ngày mai lỡ 2 bàn tay trắng, thì còn lại được gì?

Đời, chẳng ai học được chữ ngờ đâu.

Khi bạn có tiền, bạn có thể mua được tất cả. Mua được bạn bè, mua được những mối quan hệ, mua được một con đàn bà đẹp đẽ đi bên cạnh mình, mua được cả những đêm giường chiếu thăng hoa.

Nhưng bạn chẳng thể mua nổi một người phụ nữ vì yêu thương mà hy sinh cả cuộc đời bên bạn, an ủi bạn lúc khó khăn, mỗi chiều chờ bạn về bên mâm cơm nóng hổi.
Con người ta, cần nhất trong cuộc đời là một người có thể nắm tay và đi đến cuối con đường, dù con đường đó gập ghềnh và lắm sỏi đá gian nan.

Đàn bà dù bao người đón đưa, bao người cung phụng.

Nhưng nửa đêm gà gáy nếu bệnh hoạn nhấc điện thoại lên và gọi, ai chạy đến đầu tiên, thì nên gửi gắm cả đời cho người đó.

Đàn ông bên bạn có thể giàu có, có thể phong lưu, có thể mua cho bạn những thứ hàng hiệu sa sỉ.

Nhưng được gì khi đằng sau đó là sự cô đơn khi trái gió trở trời, không có người bên cạnh.

Vật chất vừa đủ thôi, vì tiền thì có thể làm ra, chứ người thật lòng yêu thương bạn thì có tiền cũng không mua được.

Vật chất mà làm gì khi đêm về mình bạn cô đơn tủi thân rồi khóc rưng rức?
Chỉ cần 1 người luôn đi bên cạnh, yêu thương và lo lắng, như vậy đủ rồi.
Đàn bà có mạnh mẽ tới đâu, đến cuối cùng vẫn là đàn bà.

Như những ngày đầu tạo hóa sinh ra, mong manh và yếu đuối.

Vì vậy, họ vẫn cần đến 1 người đàn ông, để mỗi đêm về đưa cánh tay cho họ gối và ôm họ vào lòng.

Đàn ông nhiều, đàn bà cũng nhiều.

Những người đến bên đời bạn cũng nhiều, nhưng được mấy người là yêu thương thật sự?

Đàn ông thì tán tỉnh đàn bà cốt cũng chỉ có 1 mục đích cuối cùng là đến cái nơi gọi là giường ngủ.

Đàn bà thì ngọt ngào xởi lởi bên đàn ông chung quy lại là cũng vì phục vụ cho bản thân mình được ăn sung mặc sướng mà không cần vất vả.

Vì vậy trong rất nhiều người, chỉ nên chọn 1 người.

Người thật sự tốt với bạn, yêu thương bạn.

Đừng chọn người ở bên bạn những lúc vui, hãy chọn người tình nguyện bên bạn lúc bạn buồn khổ, khó khăn vì người đi với ta đến cuối đời không chỉ cùng ta đi qua những ngày nắng mà còn là người cùng ta đi qua những ngày mưa.

From: luong bui & KimBằngNguyễn 

Nữ đại gia thành đạt từ bỏ sự nghiệp, 3 công ty để đi theo con đường tu hành

 Nữ đại gia thành đạt từ bỏ sự nghiệp, 3 công ty để đi theo con đường tu hành

Là một người phụ nữ thành đạt, thế nhưng nữ doanh nhân Huỳnh Long Ngọc Diệp (42 tuổi) đã để lại sau lưng toàn bộ sự nghiệp mình mà đã gây dựng trong suốt thời gian qua. Rũ bỏ cả nhà lầu, xe hơi cùng khối tài sản khổng lồ, bỏ cả kế hoạch lập gia đình như bao người phụ nữ bình thường khác, bà khoác lên người bộ quần áo nâu sòng giản dị, quyết tâm xuống tóc bắt đầu cuộc đời tu hành đầy gian nan tại Quan Âm Tu Viện (TP.HCM) với pháp danh Thích Nữ Đức Tâm.

Nữ doanh nhân Huỳnh Long Ngọc Diệp, pháp danh Thích nữ Đức Tâm

Vươn lên đỉnh cao danh vọng

Sự việc bà Ngọc Diệp xuất gia vào tháng 7/2013 đã làm xao động cả giới doanh nhân TP.HCM. Nhiều người thắc mắc và tò mò muốn biết lí do vì sao bà Ngọc Diệp lại làm như thế. Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên sau khi xuất gia bà Diệp (nay là sư cô Thích Nữ Đức Tâm) chia sẻ về cái nhân duyên dẫn dắt bà đến quyết định táo bạo này..

Huỳnh Long Ngọc Diệp là cái tên đã quá quen thuộc với giới doanh nhân TP.HCM. Bà là một trong những nữ lãnh đạo trẻ tuổi nhất khi bắt đầu lập công ty riêng vào năm 24 tuổi. Hơn 30 tuổi, bà một tay điều hành song song 3 công ty. Nhờ vào trí thông minh vốn có cùng sự nhạy bén trong quản lý kinh doanh, các công ty bà mở ra đều hoạt động hiệu quả, tạo được tiếng vang và mang về cho bà nguồn thu nhập đáng kể khiến bất cứ nhà quản lý nào cũng phải khâm phục.

“Động lực giúp tôi vươn lên chính là sự nghèo đói. Tôi sinh ra trong một gia đình thuần nông đông con, sống lay lắt tại một vùng quê nghèo thuộc huyện Củ Chi, TP.HCM. Khác với bạn bè cùng trang lứa, tôi là người không có tuổi thơ. Là chị cả của hai người em, ngay từ nhỏ, tôi đã phải vừa học vừa phụ giúp cha mẹ kiếm tiền nuôi cả nhà. Chăn bò, cắt cỏ, lượm ve chai, nhặt củi, tôi không ngại bất cứ việc gì, và dần dần trở thành trụ cột trong gia đình dù là phận nữ.. Dường như việc “gắn bó” với cái nghèo quá lâu khiến tôi nhận ra rằng, chỉ có “cái chữ” mới giúp tôi và gia đình thoát khỏi sự bần cùng. Từ đó, tôi vẫn làm nhưng dồn hết tâm trí vào học hành. 18 tuổi, tôi đậu vào Trường ĐH Khoa học, xã hội & nhân văn khoa Tiếng Anh. Nhà nghèo, cha mẹ không có tiền lo cho tôi ăn học nên đã khuyên tôi ở nhà lao động chân tay lo ăn từng ngày. Nhưng tôi vẫn quyết tâm và lên Sài Gòn học với hai bàn tay trắng. Vừa đặt chân đến miền đất mới đầy hoa lệ, tôi nhắc mình phải sớm thích nghi và tìm một công việc để tự nuôi mình ăn học”. Sư cô Đức Tâm chia sẻ:

Năm 20 tuổi, cô sinh viên Ngọc Diệp được nhận vào làm thư ký giám đốc. Với vị trí này, cô có điều kiện học hỏi các chiến lược kinh doanh của các lãnh đạo, từ đó cô tìm thấy niềm đam mê và sở trường của mình chính là kinh doanh. Cô từ từ trau dồi kiến thức kinh doanh, đồng thời học thêm ngoại ngữ với mục đích mở rộng mối quan hệ và học hỏi từ các nhà lãnh đạo trên thế giới. Niềm đam mê kinh doanh giúp cô nung nấu nhiều ý tưởng lớn và nuôi dưỡng nó từ chỉ là một cô sinh viên mới chập chững những bước đầu tiên trên đường đời.

Ngay sau khi tốt nghiệp Đại học, cô dùng hết số tiền tiết kiệm được mở Công ty thiết kế bao bì thực phẩm Huỳnh Long. Cô chính thức trở thành giám đốc một công ty, một nữ doanh nhân ở tuổi 24. Mặc dù tuổi đời còn trẻ nhưng cô đã thể hiện ra là một người có óc tư duy vô cùng chững chạc. Cô không đắm chìm vào chiến thắng đầu đời mà tiếp tục học hỏi, cô theo khóa học Quản lý kinh doanh tại Trường ĐH Kinh tế TP.HCM. Công ty của một cô sinh viên mới ra trường dần đi vào ổn định, những chiến lược kinh doanh cô đưa ra đều khiến những nhà quản lý nhiều năm kinh nghiệm sửng sốt. Cô luôn nắm bắt được xu hướng thị trường và tiềm năng từ các công ty đối tác, không bỏ lỡ bất cứ cơ hội nào.

Sau năm 2004, nữ doanh nhân Ngọc Diệp tiếp tục mở ra 2 công ty mới và những quyết định của bà chưa bao giờ “nếm mùi” thất bại. Trong kinh doanh, bà đặt uy tín lên hàng đầu, chính vì thế trong suốt cuộc đời làm việc, bà luôn tự tin với những thương hiệu của mình. 30 tuổi, bà nhẹ nhàng điều hành 3 công ty một lúc, doanh thu hàng tháng lên đến hàng tỷ đồng. Trong giới doanh nhân ai cũng ngưỡng mộ tài năng của người phụ nữ trẻ này..

Tự mình rũ bỏ vật chất để xuất gia

Nữ doanh nhân Ngọc Diệp sớm được xếp vào nhóm doanh nhân thành đạt và được nhiều người ngưỡng mộ không chỉ vì đầu óc kinh doanh và khối tài sản khổng lồ của bà, mà còn bởi lòng bao dung của một nhà lãnh đạo tâm lý. Bà chưa bao giờ mải mê với những chiến lược kinh doanh mà quên quan tâm, chăm sóc đội ngũ nhân viên và những người xung quanh.. Chính vì thế, bà có được bộ máy nhân sự trung thành và nhiệt huyết, góp phần không nhỏ vào thành công của 3 công ty bà gây dựng.

Bà kể lại: “Sau nhiều năm phấn đấu, tôi đã giúp bản thân và cả gia đình thoát được cảnh nghèo.. Tôi sống một cuộc sống sung túc với nhà lầu, xe hơi, những món đồ hàng hiệu. Sau đó, tôi nhận ra trên đời này còn rất nhiều mảnh đời bất hạnh, nghèo khó giống như tôi những năm về trước. Tôi bắt đầu tham gia vào các hoạt động từ thiện. Càng biết nhiều đến những hoàn cảnh khó khăn, tôi càng cảm thấy thương xót và nghĩ rằng mình cần làm nhiều hơn để giúp đỡ họ. Vì thế khi 3 công ty hoạt động ổn định, tôi tập trung vào công tác từ thiện. Tôi đã từng quyết tâm vượt lên cái nghèo như thế nào thì tôi cũng quyết tâm giúp người nghèo vươn lên như thế”.

Và rồi sau đó, bà đến với Phật giáo như một nhân duyên. Bà dành thời gian tìm hiểu đạo Phật và nhanh chóng cảm nhận được sâu sắc những lời Phật dạy. Ngay sau khi phát tâm quy y tam bảo, năm 2007, bà thành lập nhà hàng Việt Chay, sau đó là một chuỗi các công ty liên quan đến Phật giáo được ra đời như Công ty truyền thông Phật giáo Mani, Công ty du lịch hành hương Ngọc Việt, Siêu thị Pháp hoa, xưởng may Pháp phục Lam Hiền. Toàn bộ doanh thu của các hoạt động kinh doanh trên, bà đều dùng vào các công việc Phật sự và làm từ thiện.

Bà chia sẻ thêm: “Trước đây thú thực, tôi là một người khá phô trương, thích thể hiện “đẳng cấp” và “uy quyền” của một nhà lãnh đạo. Nhưng sau được tiếp xúc với Phật giáo, tôi đã thay đổi rất nhiều. Tôi giản dị, điềm tĩnh hơn, sống vì người khác nhiều hơn.. Càng ngày lòng tin và sự cảm mến đối với đạo Phật trong tôi càng lớn lên. Tôi nhận ra một người giàu không phải là nhiều tiền của, mà còn giàu cả về tâm hồn nữa .Tôi bắt đầu tu tại gia, để lại cả 3 công ty cho người khác để chuyên tâm vào tu tập. Chí nguyện xuất gia xuất phát từ đó, tôi muốn trở thành một tu sĩ để có thể toàn tâm toàn ý cống hiến cho đời, cho đạo và có được cuộc sống bình an, hạnh phúc thật sự. Tuy nhiên, kể cả khi tôi tu tại gia vẫn không ai biết về con đường tôi mong muốn được hướng tới”.

Dù vậy bà tự nhận những gì mình cống hiến cho Phật giáo vẫn chưa giúp bà sẵn sàng bước chân vào con đường tu hành. Bà tiếp tục tu tập, làm theo lời Phật dạy. Nhân duyên đưa bà gặp được Sư cô Thích Nữ Huệ Đức, trụ trì Quan Âm Tu Viện (Q. Phú Nhuận, TP.HCM), sư cô đã nhận bà làm đệ tử, đặt pháp danh cho bà là Thích Nữ Đức Tâm.

Tháng 7/2013, thuyết phục được gia đình, đào tạo được người kế thừa 3 công ty và được sự đồng ý của sư phụ trụ trì, bà chính thức xuống tóc xuất gia. Sự kiện doanh nhân Ngọc Diệp xuất gia khiến tất thảy mọi người đều sửng sốt. “Ngày tôi xách va li tới Quan Âm Tu Viện là ngày tôi thật sự rũ bỏ được hoàn toàn những gì thuộc về vật chất, danh lợi.. Về phía gia đình, không ai theo Phật giáo nhưng cũng không ai ngăn cản quyết định này của tôi sau khi nghe tôi thuyết phục. Nhiều người nghĩ tôi mở ra một loạt doanh nghiệp nhưng rồi lại “đem con bỏ chợ”. Nhưng những người kế nghiệp tôi đều được đào tạo đủ để điều hành được các hoạt động kinh doanh của 3 công ty này, hơn nữa tôi cũng sẵn sàng tham mưu giải quyết công việc cho họ bất cứ khi nào họ gặp khó khăn”, nữ doanh nhân, sư cô Đức Tâm chia sẻ.

Sư cô thú nhận, những ngày đầu tiên tu học ở chùa, đôi lúc bản thân cũng cảm thấy hoang mang. Đối với một người từng lãnh đạo hàng trăm nhân viên, nữ doanh nhân này khi khoác lên người tấm áo tu hành cảm thấy cuộc sống cửa thiền gặp rất nhiều khó khăn. Chính trái tim hướng thiện đã giúp bà tiếp tục phấn đấu. Cho đến bây giờ, bà đã hoàn toàn cảm thấy vững tin và trở thành một Sư cô Đức Tâm được tất thảy mọi người yêu quýbởi sự nhân từ và lòng thương yêu vô bờ bến.

Đường Thảo/thuonggiathitruong

From: Do Tan Hung & KimBang Nguyen

NỀN VĂN MINH MỚI

NỀN VĂN MINH MỚI

 Vào năm 2000, hàng tỷ người trên thế giới say mê theo dõi những cuộc tranh tài giữa các vận động viên hàng đầu của hành tinh trong Đại hội Olympic Sydney.  Điểm đặc biệt của Olympic cuối cùng của thiên niên kỷ này là có sự tham dự của các vận động viên phụ nữ.  Đây là một điểm son không của riêng Olympic mà của cả nhân loại.  Điều đó chứng tỏ phụ nữ đang được trân trọng.  Càng ngày vị trí của người phụ nữ càng được nâng cao.  Nữ giới đang đi vào bình đẳng với nam giới trên hầu hết mọi lãnh vực.  Thế giới đang đi vào một nền văn minh mới mà Đức Giêsu tha thiết truyền dạy cho các môn đệ trong bài Tin Mừng hôm nay. 

Thời xa xưa, khi còn sống hoang dã, con người ta đối xử với nhau thật tàn nhẫn.  Người ta tranh giành thực phẩm.  Người ta tranh chấp đất đai.  Tất cả đều theo định luật cạnh tranh sinh tồn.  Trong cuộc cạnh tranh thì dĩ nhiên mạnh được yếu thua, cá lớn nuốt cá bé.

Khi con người đã biết tổ chức thành xã hội, sự cạnh tranh được định chế hóa trong giai cấp, quyền chức.  Người có quyền có chức bao giờ cũng được lợi.  Người dân đen thấp cổ bé miệng bao giờ cũng phải chịu thiệt thòi.  Người nghèo không được có tiếng nói.  Chính vì thế, ai cũng cố gắng vượt lên trên người khác hoặc bằng tiền bạc hoặc bằng chức quyền.  Ai cũng muốn làm người đứng đầu.  Ai cũng muốn làm lớn.  Vì thế luôn luôn có sự cạnh tranh ngôi thứ.  Trong cuộc cạnh tranh, người ta nhìn nhau như đối thủ cần phải chà đạp, cần phải loại trừ.

Hôm nay, khi thấy các môn đệ có dấu hiệu ham hố chức quyền, cạnh tranh ngôi thứ, Đức Giêsu đã nhân cơ hội dạy cho các ông biết tinh thần mới mà người môn đệ trong Nước Thiên Chúa phải có.  Đó là: “Ai muốn làm đầu, thì phải làm người rốt hết và làm tôi tớ mọi người.”

Đây thật là một cuộc cách mạng.  Vị trí trong xã hội bị đảo lộn.  Người đứng đầu không còn phải để ra lệnh, nhưng để phục vụ.  Người làm lớn không còn ăn trên ngồi trốc, nhưng chọn chỗ hèn mọn nhất.  Người bé nhỏ nhất trở nên người lớn nhất.  Người yếu đuối nhất trở nên người được trọng vọng nhất.

Đây là một cuộc cách mạng không đổ máu.  Vì người đứng đầu trở thành người phục vụ không phải vì ép buộc nhưng do tự nguyện.  Vì người làm lớn xuống chỗ hèn mọn nhất không buồn sầu nhưng trong niềm vui.  Thế giới biến đổi không do những đấu tranh giành quyền lợi, nhưng do người có quyền tự nguyện từ bỏ đặc quyền đặc lợi.

Với lời dạy dỗ ấy, Đức Giêsu đã mở ra một nền văn minh mới.  Trong nền văn minh mới này, người ta không còn nhìn nhau như những đối thủ phải loại trừ trong cuộc cạnh tranh.  Người ta nhìn nhau như những người anh em phải yêu thương nâng đỡ.  Sẽ không còn tranh giành.  Sẽ không còn xâu xé, chà đạp nhau.  Sẽ chỉ có yêu thương.  Sẽ chỉ có quan tâm nâng đỡ.  Người mạnh sẽ quan tâm dắt dìu người yếu.  Người lớn sẽ cúi xuống bồng bế người bé.  Chức quyền là để phục vụ lợi ích của mọi người.  Địa vị chỉ là sự phân công hợp lý.  Mỗi người một việc vì lợi ích của tập thể.

Để làm gương cho ta, chính Đức Giêsu đã tự hạ mình trước.  Là Thiên Chúa, nhưng Người đã tự nguyện trở nên người phàm.  Là Đấng cầm quyền, nhưng Người đã tự nguyện vâng lời.  Là thầy nhưng Người đã tự nguyện phục vụ môn đệ.  Là người lãnh đạo, nhưng Đức Giêsu không đòi hỏi đặc quyền đặc lợi, trái lại Người sẵn sàng hiến mạng sống để cứu chuộc nhân loại.

Người đã hóa thân làm một con người bé nhỏ, nghèo túng, hèn yếu nhất.  Để từ nay, ai đón tiếp một người bé nhỏ nhất là đón tiếp chính Người.  Ai giúp đỡ một người yếu hèn nhất là giúp đỡ chính Người.  Ai yêu mến một người nghèo túng nhất là yêu mến chính Người.

Với sự hạ mình của Người, số phận con người từ nay thay đổi tận gốc rễ.  Người bé nhỏ trở thành đối tượng được quan tâm phục vụ.  Người yếu đuối được nâng niu chăm sóc.  Người nghèo hèn được kính trọng yêu thương.  Vì họ đã trở thành hình ảnh của chính Thiên Chúa.

Từ nay, nhân loại đi vào một nền văn minh mới, nền văn minh của tình thương.  Nhân loại không còn tranh chấp nhau, nhưng trở nên anh em đoàn kết thương yêu nhau.  Sức khỏe, của cải, chức quyền không phải là những phương tiện để chà đạp, nhưng là những phương tiện phục vụ.  Lãnh đạo không còn là một quyền lợi, nhưng trở thành một nhiệm vụ nặng nề vì phải quan tâm phục vụ mọi người.

Suy gẫm Lời Chúa dạy hôm nay hẳn phải khiến ta giật mình lo lắng.  Không những ta không đi vào con đường Chúa đã vạch ra, mà rất nhiều khi còn chống lại Lời Chúa dạy bảo.  Ta vẫn nuôi những tham vọng thống trị người khác.  Ta vẫn muốn chiếm giữ những địa vị quan trọng.  Ta vẫn coi thường những người bé nhỏ, hèn yếu.  Ta đang đi ngược trở lại thời tiền sử.  Ta đang đi ngược lại con đường Chúa đã đi.

Hôm nay Chúa mời gọi ta hãy trở lại con đường của Chúa.  Hãy tự nguyện trở thành người bé nhỏ khiêm nhường.  Hãy biết nâng dậy những số phận hẩm hiu.  Hãy biết kính trọng những mảnh đời nghiệt ngã.  Hãy góp phần xây dựng nền văn minh mới, trong đó những người yếu đuối như phụ nữ và trẻ em được quan tâm và được kính trọng.

Lạy Trái Tim Chúa Giêsu hiền lành và khiêm nhường, xin uốn lòng con nên giống Trái Tim Chúa.

ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt

From Langthangchieutim

CÁI SỢ CỦA LÃNH ĐẠO CS

Đỗ Ngà

Sự kiện Thiên An Môn năm 1989 làm người ta nhớ đến một sự đàn áp đẫm máu chứ ít ai biết nó là phong trào đòi tự do báo chí, tự do ngôn luận và đòi tự do dân chủ cho Trung Quốc. Cuộc biểu tình này đã nổ ra trên 400 thành phố khắp Trung Quốc. Nếu thành công, Trung Quốc sẽ theo Đông Âu và Liên Xô dân chủ hoá rồi. Nhưng Trung Quốc đã thất bại. Vì sao?

Để biết rõ thêm chúng ta xét trường hợp Romani. Vợ chồng nhà độc tài Nicolae và Elena Ceaucescu đã bị đem ra hành quyết một cách chóng vánh bởi những người lính mà trước đó mấy ngày còn xem Nicolae là lãnh tụ của họ. Như vậy, sự thành bại trong công cuộc dân chủ hoá nó đòi hỏi vai trò của người CS tự chuyển biến. Chính họ, trong giờ phút căng thẳng, họ sẽ quay nòng súng nã vào những lãnh đạo CS đang điên cuồng muốn tàn sát nhân dân.

Hậu sụp đổ của khối CS, ĐCS Trung Quốc đã thoát nạn cũng do sự nhận thức của công an và quân đội quá kém. Tầng lớp này còn ngu muội nên là công cụ sắc bén để Đặng Tiểu Bình tàn sát nhân dân. Cũng sau sự kiện này, ở Việt Nam, nhóm Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Đức Anh đã vãi đái nên quyết sang Thành Đô quỳ gối xin thuần phục để kiếm chỗ dựa cho cuộc đối đầu với dân. Từ lúc đó, ĐCS xem nhân dân là kẻ thù cần phải giết để răn đe như người anh của nó đã làm ở Thiên An Môn.

Cũng hơn bao giờ hết, từ lúc dân biết biểu tình, Nguyễn Phú Trọng sợ sự tự chuyển biến tư tưởng trong Đảng. Không biết bao nhiêu cuộc họp, bao nhiêu chỉ thị nhằm ngăn chặn đảng viên tiếp cận với nguồn tin lề dân trên facebook. Chỉ cần quán triệt không tới nơi tới chốn thì khi xảy ra biểu tình rộng khắp, kết quả sẽ là Romani chứ không phải Thiên An Môn.

Vì quá sợ nên Nguyễn Phú Trọng đang điên cuồng chống tự diễn biến. Những vụ bắc bớ người nói lên sự thật, ra luật An Ninh Mạng đã nói lên điều đó. Dù có điên cuồng chống chuyển biến, nhưng tôi tin những người CS có lương tri sẽ tự diễn biến. Vì sao? Vì một khi con người có lương tri họ luôn chọn sự thật. Cần phải vững tin, nay đã là thời đại Internet, sẽ phải có bất ngờ khi đến điểm bùng phát của lòng dân.

Chuyện Vui Về Socrates

 

Chuyện Vui Về Socrates

Tác giả : Cung Nhật Thành lược dịch

Cung Nhật Thành lược dịch
Trong xã hội cổ đại Hy Lạp, Socrates (469 – 399 B.C.) thường được xem là một học giả có kiến thức rộng rãi vì ông rất tự tin và khéo léo về sự hiểu biết của mình. Một hôm có thân hữu đến gặp nhà học giả nổi tiếng và nói với ông như sau:
– Tôi vừa nghe chuyện về một nguời bạn của ông, Socrates, tôi kể cho ông nghe nhé?
Socrates trả lời ngay:
– Khoan, khoan đã, tôi không muốn nghe gì hết trước khi ông qua được cuộc trắc nghiệm nhỏ, tôi gọi nó là cuộc trắc nghiệm “Ba lần Gạn Lọc”…
– Ba Lần Gạn Lọc?
Socrates tiếp tục:
– Đúng vậy. Trước khi ông nói chuyện về người bạn của tôi cho tôi nghe, tốt nhất là nên thử trước… Đầu tiên là gạn lọc Sự Thật, những gì mà ông sắp nói cho tôi nghe có đúng hay không?
– Không đâu, thật sự là tôi chỉ mới nghe người ta nói thôi và….
– Được rồi, như thế ông không biết chắc là chuyện sắp nói đúng hay sai. Thôi mình sang phần hai với gạn lọc về Tốt và Xấu. Tôi tin là những gì ông sắp nói về bạn tôi đều tốt đẹp cả…có đúng không nào…
– Ngược lại là khác….
Socrates ngắt lời ngay …”Ông muốn nói với tôi là bạn tôi có những chuyện không tốt nhưng ông lại không biết chắc chắn là chuyện ấy đúng hay sai phải không… Thôi thì mình sang phần  chót, gạn lọc về  Lợi Ích của câu chuyện. Chuyện ông sắp nói về bạn tôi cho tôi nghe liệu có ích lợi gì cho tôi không”…
– Không, không chắc đâu…
Socrates lắc đầu và kết luận:
– Nếu chuyện ông sắp nói cho tôi nghe về bạn tôi không đúng, không tốt và cũng chẳng  ích lợi gì cho tôi hết… Vậy ông nói với tôi làm gì cho phí thì giờ của cả hai?
Chuyện vui này cho chúng ta thấy tại sao Socrates có tiếng là học giả thông minh và khôn ngoan nhất trong cổ sử Hy Lạp. Socrates cũng nói cuộc sống là cần thiết nhưng cần thiết hơn nữa là phải sống như thế nào… và cuộc đời sẽ tốt đẹp hơn nếu chúng ta cố gắng sống tốt hơn với mọi người.

Tác giả : Cung Nhật Thành lược dịch

ĐỊT MẸ TÒA! (Thái Bá Tân)

Nguyễn Thúy Hạnh

ĐỊT MẸ TÒA! (Thái Bá Tân)

Hôm qua xử phúc thẩm
Y án mười ba năm
Với anh Nguyễn Văn Túc,
Một tù nhân lương tâm.

Anh chấp nhận bản án,
Không van xin, kêu ca.
Nghe nói chỉ nhếch mép
Và chửi: “Địt mẹ tòa!”

Một câu chửi vĩ đại,
Ngay ở chốn công đường.
Chửi bộ máy tư pháp
Vớ vẩn và nhiễu nhương.

Bộ máy tư pháp ấy
Đáng chửi gấp nghìn lần.
Chỉ giỏi nâng bi đảng,
Gây oan ức cho dân.

Đừng nhắc đến công lý
Với tòa án nước ta.
Tôi, bị đem ra xử,
Cũng nói:”Địt mẹ tòa!”

(Lời bình bên trên là của bác Phan Lữ)

Image may contain: 6 people, people standing

LÀM CHÍNH TRỊ

Đỗ Ngà

LÀM CHÍNH TRỊ

Làm chính trị là gì? Là hoạch định và thực hành những bước đi riêng để đạt được quyền lực nhà nước. Để xây dựng địa vị xã hội, thì con người có 2 thứ để đạt tới, đó là tiền bạc và quyền lực chính trị. Đó là 2 thứ hấp dẫn con người nhất. Có người thích mưu cầu tiền bạc, có người thích mưu cầu quyền lực và cũng có kẻ muốn mưu cầu cả 2.

Làm chính trị nói thẳng ra nó là một nghề, một nghề tự học hỏi là chính. Và làm chính trị ở mỗi môi trường chính trị khác nhau thì cách làm cũng khác nhau. Tạm thời ta có thể phân biệt 2 loại môi trường chính trị: môi trường chính trị khép kín, và môi trường chính trị mở.

Môi trường chính trị mở là ghế quyền lực nhà nước được mở cho tất cả đều tham gia. Đảng phái chính trị nào cũng tham gia được và người không đảng phái cũng tham gia được. Đó là những nước dân chủ. Nơi này lá phiếu người dân quyết định cuộc chơi. Như vậy, muốn đoạt lấy quyền lực thì anh phải lấy được cảm tình của người dân để họ dồn phiếu cho anh. Muốn bán được hàng thì chất lượng hàng tốt và đồng thời anh phải PR tốt. Người làm chính trị ở đây cũng vậy, anh bán trí tuệ và tài năng thì trí tuệ của anh phải tốt và thêm vào đó là chiến lược PR cũng phải tốt. Chính vì lẽ đó, những nguyên thủ ở xứ tự do họ nói như một diễn giả chuyên nghiệp. Tổng thống Obama hay Bill Clinton có thể cầm mic nói cả buổi không cần xem giấy. Nhưng các lãnh đạo CS phải cắm mặt vào giấy đọc từng chữ như trẻ học lớp 3, đấy là sự khác biệt vô cùng lớn.

Môi trường chính trị đóng. Đấy là môi trường chính trị chỉ dành cho một tập đoàn chính trị duy nhất độc chiếm quyền lực. Mọi sự đòi hỏi chia chác quyền lực đều bị bức hại, bị tù đày hoặc giết chết. Loại hình chính trị đóng này bao gồm nhà nước phong kiến tập quyền và độc tài toàn trị CS. Ngày trước hoàng tộc độc chiếm quyền lực nhà nước phong kiến, ngày nay ĐCS giữ vai trò y hệt hoàng tộc khi xưa. Ngày xưa quyền lực chỉ được chia cho con cháu hoàng gia và giới quý tộc, thì hôm nay quyền lực nhà nước cũng chỉ được chia cho BCT và TW Đảng. Ở đây yếu tố nhân dân bị loại bỏ hoàn toàn trong vấn đề chọn nhân sự nhà nuớc. Cho nên làm chính trị trong môi trường này là hoàn toàn khác với môi trường chính trị mở.

“Thứ nhất hậu duệ, thứ nhì quan hệ, thứ ba tiền tệ, thứ tư trí tuệ” là câu châm ngôn cho những ai muốn chạy một chân làm việc vào cơ quan nhà nước. Làm việc cho cơ quan nhà nước không phải là người làm chính trị. Người làm chính trị là mưu cầu quyền lực nhà nước, tức làm lãnh đạo, mà lãnh đạọ cao cấp chứ không phải làm chuyên viên quèn. Cho nên với người làm chính trị trong xã hội này thì câu châm ngôn phải được sửa lại “Nhất bắt buộc phải là hậu duệ, nhì quan hệ, ba tiền tệ” và trí tuệ phải bị loại bỏ hoàn toàn. Vì sao? Vì muốn được cơ cấu, anh phải có lí lịch đỏ. Đó là điều bắt buộc trong nội bộ ĐCS.

Như vậy, làm chính trị trong chính quyền CS thì yếu tố trí tuệ bị loại bỏ thì lấy đâu ra lãnh đạọ biết nói chuyện với dân? Lấy đâu ra lãnh đạo biết PR hình ảnh làm dân tháng phục hay yêu mến? Cho nên hàng loạt những lãnh đạo CS PR hình ảnh thì sẽ bị thiên hạ chửi te tua vì nó hiện lên bản chất diễn một cách giả tạo.

Ở nước tự do, những chính trị gia thường xuyên tiếp xúc cử tri để đối thoại chính sách, để tranh luận về sự đúng sai của một đạo luật, để đề ra giải pháp khắc phục sai lầm chính sách, để hiệu chỉnh hoặc thay đổi một đạo luật lỗi thời, để đánh giá thành quả của chính phủ đương nhiệm vv…, nói chung rất nhiều thứ đòi hỏi bộ óc tài giỏi. Cho nên, ai làm chính trị gia chuyên nghiệp đều có thực lực về trí tuệ và họ tập hợp dân để PR cho trí tuệ đó. Đấy là PR đồ hiệu, không phải PR đồ rởm. Còn mấy anh CS thì sao? Mấy anh này leo lên bằng đầu gối, bằng tiền bạc, cho nên mấy ổng đâu có trí tuệ để show cho dân thấy. Nhưng ngặt một nỗi, không có thực lực nhưng thích thể hiện nên mấy anh này nghĩ ra chuyện ruồi bu để PR. Đinh La Thăng thì đi vớt bèo, Nguyễn Thị Kim Ngân lội bùn trồng rừng ngập mặn, Nguyễn Thị Kim Tiến vớt lăng quăng, Vũ Đức Đam phát cỏ, rồi bây giờ thằng ngu Võ Văn Quý đi thăm con nghiện sốc thuốc đang cấp cứu.

Như đã nói, mỗi môi trường chính trị thì cách làm chính trị cũng sẽ khác. Ở nền chính trị mở là phải có tài năng thực sự và chiến lược PR bản thân tốt. Trong môi trường chính trị đóng là phải biết quỳ gối và đặc biệt phải tham nhũng để kiếm tiền mua ghế. Obama hay Trump sẽ không bao giờ biết quỳ gối để đi lên, và người CS thì chắc chắn không thể PR để cho nhân dân tin tưởng. Người CS nào thích PR thì chắc chắn sẽ lòi ra cái giả dối, cái diễn trò, và thậm chí lòi cái ngu như tay phó chủ tịch Hà Nội. Lời khuyên chân thành nhé! Các quan chức CS đừng làm màu khi bản thân không đủ tầm.

TỰ DO KHÔNG HỀ MIẾN PHÍ

TỰ DO KHÔNG HỀ MIẾN PHÍ

Các bạn có biết, Việt Nam có bao nhiêu cơ quan báo chí không? Hiện này cả nước có 858 cơ quan báo in, 105 báo điện tử. Toàn bộ 64 tỉnh và thành phố của Việt Nam, mỗi tỉnh đều có ít nhất 1 đài phát thanh và 1 đài truyền hình. Vậy tính ra thêm 128 cơ quan phát thành và truyền hình địa phương. Trung ương còn có VTV. Như vậy tổng số cơ quan báo chí các loại là 1092 với cả hàng vạn nhân viên. Nhưng tất cả những tờ báo này đều quy về một tổng biên tập duy nhất, đó là Võ Văn Thưởng. Hơn ngàn tờ báo nhà nuớc nhưng không một tờ báo tư nhân nào tồn tại. Như vậy tiếng nói người dân ở đâu? Hoàn toàn không có, thế nhưng trong điều 25 Hiến pháp cho phép tự do báo chí.

Các bạn có biết, Việt Nam có Quốc hội với 487 người, thì hết 468 người là đảng viên ĐCS, và 19 người là không đảng phái. Tỷ lệ đảng viên là 96%, trong 19 người không là đảng viên ấy cũng là loại làm cảnh cho có vẻ “dân chủ” chứ thực chất những kẻ đó nhiệm vụ cũng gật mà thôi, ông Dương Trung Quốc là ví dụ. Vậy trong quốc hội CS gần như 100% là người CS. Còn chỗ nào cho tiếng nói của dân? Hoàn toàn không có.

Vậy tiếng nói của dân ở đâu? Ở facebook – một công cụ do người Mỹ sáng tạo ra, nơi đó là duy nhất người dân cất lên tiếng nói của mình. Ban đầu, các tờ báo nhà nước đều có fan page bên facebook, vì nơi đó giúp bạn đọc dễ tìm đến bài đọc bằng một cái chạm thay vì phải tốn nhiều thao tác hơn để vào website của báo. Chính vì thế, các tờ báo nước ngoài đều có trang fan page để tiếp cận bạn đọc dễ dàng và cũng để quảng bá tờ báo rộng rãi. Điều rất đỗi bình thường thế, nhưng với báo chí CS thì hoàn toàn khác. Vào năm 2016, Cục Báo Chí Việt Nam ra công văn 779/CBC-TTPC nhằm kiểm duyệt các trang fan page vì trên đó, khi đọc comment người ta thấy hiện lên sự sai trái của chính sách nhà nuớc và lòng dân không thuận những gì Đảng làm. Thế là hàng loạt trang fan page đóng cửa. Trong đó có trang fan page của Ban Tuyên Giáo vì bị dân chửi dữ quá. Đặc biệt, Báo Nhân Dân không bao giờ mở fan page. Nhớ mấy năm trước đây, cổng Thông Tin Chính Phủ mở để tương tác với nhân dân, bị nhiều comment chất vấn ad không thể đối đáp được nên đã block hết những người đó.

Fan page trên Facebook là nơi duy nhất dân tương tác với chính quyền. Thế nhưng họ đã cuốn gói tháo chạy né tránh. Điều đó chứng tỏ chính quyền không có thiện chí đối thoại với nhân dân. Mặc dù có đến 1092 cơ quan báo chí nhưng chỉ làm mục đích tuyên truyền một chiều. Báo chí nhà nước né dân, và cả lãnh đạọ nhà nước cũng né. Không một quan chức nào công khai nick trên Facebook. Họ không đối thoại với dân, né tránh tương tác, thay vào đó là chính quyền dùng đến công an chìm nổi để truy lùng bắt bớ những ai dám nói lên những điều khó nghe đối với chính quyền. Đó là cách chính quyền “lắng nghe” dân.

Tiếng nói người dân bị bóp nghẹt như thế. Tiếng nói trên truyền thông không, tiếng nói trong nghị trường cũng không. Vậy làm gì để tiếng nói của sự thật lan toả? Chỉ còn mỗi người trong chúng ta nỗ lực truyền tải. Sự thật bị chặn đủ đường nên khai dân trí phải chấp nhận sự chuyển biến chậm chạp. Tự do không hề miễn phí, nó đòi một cái giá rất đắt. Dân tộc nào không đủ khả năng trả cho tự do một giá đắt đỏ, thì dân tộc đó chỉ đáng là nô lệ. Muốn sang, không thể mặc mãi áo của kẻ hèn được.

CON NGƯỜI VÀ CUỘC SỐNG: GIỌT NƯỚC MẮT SƯỚNG VUI

Hoa Do shared a post.

CON NGƯỜI VÀ CUỘC SỐNG
GIỌT NƯỚC MẮT SƯỚNG VUI

Image may contain: 3 people, people standing and shoes

Thinh Tran

Bỏ lại tất cả sau lưng,tôi rời VN đến Mỹ định cư khi tuổi đời không còn trẻ nữa.Vẫn biết ” vạn sự khởi đầu nan” mà sự ” khởi đầu” muộn màng ấy lại đến với mình từ một vùng đất mới hoàn toàn xa lạ ( tập quán,ngôn ngữ,pháp luật…) thì lại càng bội phần khó khăn nhưng vì tương lai con trẻ, tôi đành chấp nhận dấn thân.

Được sự trợ giúp của người thân và bạn bè ,gia đình tôi bắt đầu lại cuộc sống mới từ con số không tròn trĩnh ( phải tập ăn,tập nói,tập đi,tập đứng… )mà việc đầu tiên phải gấp rút hoàn thành là lo chuyện nhập học cho ba thằng con.

Thằng đầu vào học lớp 11 một cách suôn sẻ.Thằng giữa thì đã 11 tuổi nhưng học bạ từ VN đem sang chỉ thể hiện nó học đến lớp 2 , mình trình bày với nhà trường là mình tự dạy nó ở nhà chương trình lớp 3 và lớp 4, sau khi cho giáo viên test lại trình độ, họ đồng ý cho nó vào học thẳng lớp 5 ,đồng thời thông báo trước nếu học sinh không theo kịp về ngôn ngữ thì ngoài giờ học chính thức , họ sẽ cho xe chở cháu đến một trường khác học ESL (English as a Second Language còn được gọi là chương trình dạy tiếng Anh như một ngôn ngữ thứ hai ).

Rất may điều đó không xảy ra vì cháu theo kịp bạn bè.Cũng xin được nói thêm, ở Mỹ phụ huynh có thể tự dạy con mình học ở nhà ( home school ) và họ được chính phủ trợ cấp lại khoản tiền mà chính phủ phải chi trả cho mỗi học sinh đến trường.

Chuyện học hành của hai thằng lớn đơn giản bao nhiêu thì tới thằng út lại nhức đầu bấy nhiêu.Số là mình cho thằng út vào học thẳng Kindergarten ( lớp học để chuẩn bị vào lớp 1 ,lớp học này nằm chung trong trường tiểu học chứ không phải ở trường mẫu giáo như bên VN ).Thằng nhỏ lúc đó không biết một chữ tiếng Anh ,lại lần đầu tiếp xúc với những người Mỹ xa lạ nên sợ hãi, cáu gắt, khóc lóc liên tục trong 5,6 tháng trời.Cô giáo phụ trách lớp và cô giáo ESL ân cần hết mực ,xoay sở đủ điều để cháu nguôi ngoai nhưng tình hình cứ mỗi ngày một tệ hơn. Cô giáo đành mời cô hiệu trưởng, phụ mình tìm hướng giải quyết cho ca khó này nhưng cô hiệu trưởng vừa tiếp xúc “say Hi “thì cu cậu lại càng khóc dữ hơn, họ xoay sang nhờ sự hỗ trợ từ tình nguyện viên người VN vẫn không xong.Trường đã tính đến phương án nhờ bác sĩ tâm lý và cho vào trường đặc biệt khi nào hoà nhập được thì trở lại trường ( mỗi sáng họ sẽ cho xe đến nhà đón và chiều chở về,trên xe ngoài tài xế còn có nhân viên của trường đi theo để lo cho những học sinh đặc biệt đó,đến trường thì một giáo viên với những kỹ năng đặc biệt sẽ dạy một hoặc vài học sinh).

Thực sự khi nghe con mình phải cần đến sự trợ giúp của bác sỹ tâm lý và có khả năng phải vào học ở trường đặc biệt, vợ chồng tôi đã rất tủi thân, vợ nhìn chồng,chồng nhìn vợ mà nước mắt cứ vòng quanh.Đã có lúc,tôi nghĩ quẩn” mình sang đây làm gì để khổ mình,khổ con đến như vậy” chứ thú thật lúc ấy tôi không thấy được đó là sự tận tâm hết mực của nhà trường dành cho học sinh của mình.

Khó khăn như vậy nhưng cô giáo dạy nó vẫn không chịu bỏ cuộc,cô kiên trì chứng minh cho nó thấy cô và các bạn là những người thân và lớp học là tổ ấm yêu thương của nó,mỗi xu hướng tích cực của nó luôn được cô khen ngợi,động viên và tặng những món đồ chơi nho nhỏ .

Rồi đến một ngày( có lẽ khoảng chừng 5 tháng sau ngày nhập học) khi thằng con đầu của mình đến trường đón em thì cô giáo ESL nói: hôm nay cô giáo của em mày đã khóc đó.Sợ em mình lại gây ra cớ sự gì nữa, thằng anh hỏi rõ lý do thì mới biết: cô giáo đã khóc vì mừng khi lần đầu tiên nghe nó hát một bài hát bằng tiếng Anh.Trải qua bao nhọc nhằn,vất vả cuối cùng cô giáo đã giúp cháu thấy được niềm vui khi đi học.

Ngày tổng kết cuối năm của toàn trường,ngoài những học sinh xuất sắc, cô hiệu trưởng đã tặng cho nó huy chương ( vượt lên chính mình ) và đọc một bài diễn văn dài do chính cô giáo dạy nó ,viết về quá trình hoà nhập của nó.
Bài diễn văn thể hiện, có những lúc cô giáo đã gần như bất lực, rồi họ đã vui sướng ra sao khi thấy nó gật đầu,lắc đầu,nói từng tiếng,nói thành câu và trở thành một thành viên không thể thiếu của lớp.Cô cảm ơn Chúa đã mang nó đến cho cô, thử thách cô để cô có được niềm vui khi nhìn hạt giống mình gieo trồng trở thành một bông hoa đẹp.

P/S: Bạn Trí Lê đã nhắc tôi một chi tiết vô cùng quan trọng mà tôi quên đề cập : chuyện chăm lo cho trẻ em học hành trên đất Mỹ là trách nhiệm của chính phủ,cha mẹ không phải tốn một đồng .
Nhiều khi thấy những chuyến xe bus to đùng đến tận nhà để đón đưa một vài học sinh (cần học thêm những môn còn yếu trong khoảng thời gian nghỉ hè )mình cứ nghĩ: nước Mỹ…phí gì đâu…
Cảm ơn nhà báo Thu Duong Mong gợi ý mình viết những dòng…lan man này.

Tôi biết ơn nền giáo dục Việt Nam Cộng Hòa

Nguyễn Ngọc Già
2018-09-18

Hình minh họa. Sinh viên mặc áo dài trên đường phố Sài Gòn

Hình minh họa. Sinh viên mặc áo dài trên đường phố Sài Gòn

 AP

Văn hóa là cội rễ. Giáo dục là dưỡng chất. Quốc gia nào cũng cần hai yếu tố tối quan trọng này để phát triển. Việt Nam không là ngoại lệ.

Nền giáo dục của Việt Nam hiện nay đang bị chỉ trích mạnh mẽ và lên án dữ dội chưa từng thấy.

Trước 1975, bậc tiểu học và cả trung học hầu như chỉ có bộ sách giáo khoa cũ. Nó được “truyền lại” cho đàn em. Đặc biệt, những gia đình nghèo càng coi trọng “của gia truyền” này, bởi lý do đơn giản: Tiết kiệm. Đứa học trò nhà nào nghèo quá, có quyền mượn ở thư viện trường. Nhưng làm dơ, rách thì phải đền.

Đồng phục? Nhà trường chỉ bán “phù hiệu”, mua mấy cái cũng được, về tự may vào áo, phía bên trái ngực trên. Quần áo thì phụ huynh tự lo cho con em mình, với duy nhất yêu cầu (hầu hết là) “áo trắng, quần xanh đen”. Đứa học trò nào nghèo quá, được quyền “thừa hưởng” quần áo cũ của “tiền bối” với duy nhất một yêu cầu: thay phù hiệu. Nếu học đúng trường mà anh chị từng học, khỏi thay, cứ y như vậy, bận đi học.

Thế hệ chúng tôi không được dạy những cái gọi là “cải cách”. Không biết cách đánh vần “cờ lờ mờ vờ” hay “vờ tờ vờ” v.v… Tuy nhiên, chúng tôi vẫn đọc thông viết thạo

Thế hệ chúng tôi không được dạy những cái gọi là “cải cách”. Không biết cách đánh vần “cờ lờ mờ vờ” hay “vờ tờ vờ” v.v… Tuy nhiên, chúng tôi vẫn đọc thông viết thạo. Môn Văn Chương, “điểm tám” trở thành tuyệt đối. Hy hữu lắm mới có đứa đạt “điểm chín”, lúc đó phải nói, bài văn vô cùng độc đáo.

Chúng tôi cũng không phải “học thêm, học bớt”. Hồi xưa chỉ có “học phụ đạo” – lớp học cho những đứa học trò nào vì bận phụ giúp gia đình hay học yếu quá, theo không kịp bạn bè. Thầy – Cô thấy thương, tự mở lớp giúp tụi nó. Không tốn tiền bạc gì hết.

Tiếng Việt vốn “đơn âm”, nên chúng tôi không được dạy “tách tiếng” với những “tròn tròn vuông vuông tam giác”. Tiếng Anh vì là “đa âm”, nên Thầy – Cô nào cũng dạy “phải ráng nối âm (linking sound) nha em”. Ví dụ “the voice of freedom” phải nối âm “c” vào âm “of” hoặc giả, không được phép đọc “bờ-ra-xin” để chỉ nước Ba Tây. Thầy – Cô dạy tiếng Anh (hay tiếng Pháp) không bao giờ mắng học trò bằng tiếng Việt hoặc tiếng Anh  là “con vật này hay con thú kia”. Thầy – Cô dạy các môn khác cũng như vậy.

Thời đó, tú tài đôi là “ngon” lắm rồi!

Chúng tôi được dạy mọi điều theo cách giản dị, dễ hiểu mà nhớ lâu. Ví dụ, hai chữ “trách nhiệm”, thầy cô nào cũng giảng nghĩa thật đơn giản mà thấm thía đến kỳ lạ thông qua “hình tròn”. Cô giáo vẽ lên bảng một hình tròn và nói nếu chỉ “khuyết một tí xíu” cũng là “không tròn trách nhiệm”. Chúng tôi không được dạy “thiếu trách nhiệm”. Biết thế nào là “thiếu với đủ”?! Trách nhiệm mà!

Ngoài xe cộ “chạy đầy đường”, trước 1975, Sài Gòn vô cùng hiếm thấy các loại “giáo sư – tiến sĩ”.

Mặc dù thời xưa ở miền Nam Việt Nam, ai cũng biết là đa đảng, nhưng nền giáo dục Việt Nam Cộng Hòa không đào tạo “giáo sư – tiến sĩ chuyên ngành xây dựng đảng”.

Ba Thức nói rằng ông cũng không dạy anh yêu nước. Ông chỉ hướng cho con mình sống có nhân cách và có ích, đừng vì mình mà làm tổn thương người khác

Chính khách thời bấy giờ cạnh tranh gay gắt không thua gì các nước dân chủ bây giờ. Nền chính trị lúc đó, quả xác đáng gọi là “chính trường” như người miền Nam cũng thường gọi: thương trường, vận động trường, kịch trường, phim trường v.v… – nơi phải diễn ra sự cạnh tranh khốc liệt của những tài năng trên các lãnh vực – biểu hiện của tự do đích thực.

Thế hệ những “thằng con nít” như chúng tôi được dạy như ông Trần Văn Huỳnh dạy con trai mình:

“…Có một lần, Thức bỏ nhà đi bụi suốt mấy tháng hè hồi lớp tám. Chính nhờ lời cha dạy, phải học để làm người có ích đã kéo Thức ra khỏi những tháng ngày hư hỏng, trở lại mái trường với một quyết tâm học cho giỏi để gia đình không phải lo lắng vì mình. Ba Thức nói rằng ông cũng không dạy anh yêu nước. Ông chỉ hướng cho con mình sống có nhân cách và có ích, đừng vì mình mà làm tổn thương người khác, thì tự nhiên trẻ con lớn lên sẽ sống có trách nhiệm với mình và đất nước…”.

Trần Huỳnh Duy Thức đã ngưng tuyệt thực – một tin vui mà tôi chưa bao giờ thấy dư luận mừng như vậy. Có nên gọi bằng hai chữ “hiện tượng”?

Tôi mãi mãi biết ơn nền giáo dục Việt Nam Cộng Hòa.