Ông Lực không đơn độc

Ông Lực không đơn độc

VOA


Địa điểm xảy ra hiện tượng thấm dột từ nền đường cao tốc xuyên qua cầu chui. Ảnh: Quảng Đà. (Hình: Trích xuất từ Zing)
Địa điểm xảy ra hiện tượng thấm dột từ nền đường cao tốc xuyên qua cầu chui. Ảnh: Quảng Đà. (Hình: Trích xuất từ Zing

Tổng Công ty Đầu tư – Phát triển đường cao tốc Việt Nam (VEC), chủ đầu tư cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi vừa chính thức xác định, lỗi mới nhất cũng thuộc về nhà thầu. Cầu thấm và đọng nước dưới chân cầu là vì hệ thống thoát nước không đạt yêu cầu về kỹ thuật. Hầm chui bị ngấm cũng với lý do tương tự.

VEC nói thêm rằng đã yêu cầu Ban Quản lý dự án, Tư vấn giám sát đốc thúc nhà thầu (Tập đoàn Công trình giao thông Giang Tô, Trung Quốc) sửa chữa ngay nhưng mười ngày qua, dù Ban Quản lý dự án, Tư vấn giám sát đã gửi văn bản nhắc nhở hai lần, nhà thầu vẫn chưa làm gì cả (1).

Tập đoàn Công trình giao thông Giang Tô của Trung Quốc không xa lạ với công chúng và báo giới Việt Nam.

Doanh nghiệp Trung Quốc này đảm nhận việc thực hiện gói thầu A3 (đoạn cao tốc dài 10,6 cây số chạy qua Bình Sơn, Quảng Ngãi) trong Dự án Cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi (dài 140 cây số). Tập đoàn Công trình giao thông Giang Tô trở thành nổi tiếng là nhờ sự dũng cảm và bền chí của ông Phạm Tấn Lực.

Ông Lực – dân Bình Sơn, Quảng Ngãi – vốn là phụ hồ. Khi Tập đoàn Công trình giao thông Giang Tô trở thành nhà thầu thực hiện gói thầu A3, ông Lực xin vào làm bảo vệ cho công trình của nhà thầu này. Tuy công trình có Ban Quản lý Dự án, có Tư vấn giám sát nhưng cả hai cơ quan với rất nhiều chuyên gia ấy không phát giác Tập đoàn Công trình giao thông Giang Tô sử dụng đất không đạt chuẩn (đất sét lẫn đá vôi, bùn) để đắp nền cao tốc.

Chỉ là bảo vệ ông Lực cũng biết loại đất ấy không thể dùng làm nền đường – kể cả đường đất trong xã. Tư vấn giám sát im lặng, Ban Quản lý Dự án làm ngơ, ông Lực ra Đà Nẵng, tố cáo với chủ đầu tư (VEC). Thậm chí, ông Lực nhờ người dịch thư sang tiếng Anh, tiếng Hoa gửi cho nhà thầu. Không có bất kỳ hồi đáp nào. Thật ra nói vậy chưa chính xác lắm. Loại hồi đáp duy nhất, dồn dập được chuyển tới ông Lực là: Liệu hồn, không ngưng sẽ bị giết!

Không may cho các bên liên quan là ông Lực thuộc loại… chịu chơi. Thay vì rụt cổ, ông Lực chuyển thông tin, bằng chứng cho cả những cơ quan hữu trách cấp cao lẫn báo giới và trở thành kênh chuyển thông tin, bằng chứng của nhiều người Việt khác đang làm mướn cho Tập đoàn Công trình giao thông Giang Tô về đủ loại sai phạm của nhà thầu Trung Quốc này đi các nơi. Trước chuyện lùm xùm ngoài dự kiến, VEC buộc phải làm gì đó và cuối cùng, Giám đốc thi công của Tập đoàn Công trình giao thông Giang Tô bị buộc thôi việc. Tập đoàn Công trình giao thông Giang Tô bị buộc phải bóc 300.000 khối đất không đạt chuẩn ra khỏi gói thầu A3. Đáng nói là VEC… nghiêm minh tới vậy mà ông Lực vẫn chưa chịu thôi vì bãi chứa đất không đạt chuẩn của gói thầu A3 chẳng có khối đất nào cả! (2)

Bây giờ, gói thầu A3 đã được nghiệm thu. Không trước thì sau, Tập đoàn Công trình giao thông Giang Tô cũng sẽ sửa cây cầu và hầm chui thuộc gói thầu này bị ngấm nước, chân cầu bị đọng nước. Đó là nghĩa vụ bảo hành nhưng nghĩa vụ này chỉ có hai năm. Sau đó đoạn cao tốc từng thuộc gói thầu A3 sẽ được chuyển sang VEC.

***

Khi hệ thống công quyền không đủ nguồn lực tài chính để phát triển hệ thống hạ tầng giao thông, họ thường tổ chức đấu thầu, lựa chọn những nhà đầu tư tốt nhất về kinh nghiệm, năng lực (cả quản trị, thi công lẫn vốn liếng) để những nhà đầu tư này thực hiện các công trình giao thông. Sau đó nhà đầu tư được tổ chức thu phí để thu hồi cả vốn lẫn lãi trong một khoảng thời gian hợp lý rồi giao lại công trình cho hệ thống công quyền và công trình ấy trở thành một thứ phúc lợi công cộng. Thiên hạ gọi kiểu phát triển hạ tầng giao thông theo hình thức này là BOT.

Việt Nam đã và đang phát triển hệ thống hạ tầng giao thông theo hình thức BOT nhưng với một… phiên bản khác và có thể xem VEC là điển hình của phiên bản độc đáo này.

VEC là một doanh nghiệp nhà nước thuộc Bộ Giao thông – Vận tải. Vốn để VEC đầu tư vào các công trình giao thông rồi thu phí không phải là vốn tự có. Một phần vốn của VEC là do ngân sách cung cấp, phần khác do chính phủ nhận viện trợ (WB) rồi giao cho VEC, đi vay với lãi suất ưu đãi rồi cho VEC vay lại (ODA), hoặc bảo lãnh để VEC vay trực tiếp (ADB, phát hành trái phiếu trong và ngoài Việt Nam), nếu VEC không thể trả thì chính phủ phải trả thay.

Nhìn một cách tổng quát, chính phủ giao “đầu heo” cho VEC nấu “cháo”. Có điều “đầu heo” đó không phải của chính phủ mà của dân. Dân vừa phải trả tiền cho “đầu heo”, vừa phải trả thêm tiền “cháo”. Thay vì phải dùng thuế phát triển hạ tầng giao thông, hỗ trợ phát triển kinh tế – xã hội thì chính phủ lập ra VEC, giao tiền, hỗ trợ VEC gom tiền từ nhiều nguồn, phát triển hạ tầng giao thông để… thu phí. Các công trình giao thông được đầu tư theo hình thức BOT không những không hỗ trợ mà còn trở thành gánh nặng cho cả kinh tế lẫn xã hội (3).

VEC hiện là chủ những cao tốc đình đám nhất Việt Nam: Cao tốc Nội Bài – Lào Cai, cao tốc Cầu Giẽ – Ninh Bình, cao tốc TP.HCM – Long Thành – Dầu Giây, cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi, cao tốc Bến Lức – Long Thành sắp hoàn tất… và cũng là những cao tốc được bàn luận rôm rả nhất Việt Nam. Chẳng hạn cao tốc Nội Bài – Lào Cai bị nứt ngay sau khi khánh thánh, rồi bị lún. Cao tốc Cầu Giẽ – Ninh Bình thì đã không đạt yêu cầu về mặt kỹ thuật mà vốn đầu tư còn tăng 2,5 lần (từ 3.734 tỷ đồng lên 8.974 tỷ đồng)… Mới đây, tới lượt cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi (vốn đầu tư tăng từ 28.000 tỉ lên 34.500 tỉ): Một tháng sau khi khánh thành, một phần mặt cao tốc đoạn chạy qua Quảng Nam bị vỡ, VEC giải thích là do… mưa nhiều. Bộ Giao thông – Vận tải đỡ thêm khi bảo rằng, đó là chuyện nhỏ vì diện tích bị vỡ… mặt chỉ chừng 70 mét vuông.

Tuy nhiên họa vô đơn chí, sự kiện cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi bị vỡ mặt chưa lắng xuống thì báo giới bu vào phanh phui, VEC đã làm ngơ để nhà thầu POSCO Engineering & Construction tham dự vào dự án này như một trung gian. Thắng thầu xong, POSCO Engineering & Construction bán lại “100% hạng mục cho cả chục nhà thầu phụ mà VEC không thèm nói gì cả (4).

Những lá đơn tố cáo của dân chúng các địa phương nơi cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi chạy qua, những lá đơn tố cáo của các đối tác cung ứng vật liệu về kiểu làm ăn gian dối của nhà thầu phụ, về các dấu hiệu bao che, thông đồng của Tư vấn giám sát, của Ban Quản lý Dự án, của VEC trước giờ, nay được bày ra, hâm lại làm người ta thắc mắc: Bộ Giao thông – Vận tải và đủ thứ ngành, ở đủ thứ cấp của hệ thống Việt Nam bị gì mà không nghe, không thấy, không lên tiếng và chẳng làm gì cả?

Mặt cao tốc vỡ, cầu và hầm chui bị ngấm nước, POSCO Engineering & Construction bán thầu… và có thêm bao nhiêu scandal nữa liên quan tới cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi thì VEC cũng sẽ sớm được cho phép thu phí trở lại trên cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi. Báo giới Việt Nam cho biết, tính đến cuối năm 2016, nợ nần của VEC đã lên tới 1,5 tỉ Mỹ kim! VEC không trả được nợ thì chính phủ gánh, sức nặng của gánh ấy sẽ chuyển qua cho nhân dân chia sẻ. Làm sao có thể không chia sẻ, chẳng lẽ để quốc gia vỡ nợ rồi chết… chùm?

***

Ông Lực, người làm mướn cho Tập đoàn Công trình giao thông Giang Tô, nhà thầu gói A3 của cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi, từng giải thích với báo giới rằng, sở dĩ ông lặn lội khắp nơi, thu thập thông tin, chứng cứ, chuyển cho chỗ này, thúc giục chỗ kia hành động, suốt bốn năm ròng rã vì xét cho cùng, chi phí làm cao tốc là tiền của nhân dân, giữ cho cao tốc có chất lượng là giữ cho con cháu. Đó cũng là lý do ông Lực không đơn độc, nhiều người làm mướn cho Tập đoàn Công trình giao thông Giang Tô bí mật xếp hàng sau lưng ông, hỗ trợ ông.

Tuần rồi, khi được hỏi về những việc ông Lực đã làm, ông Nguyễn Tiến Thành, Giám đốc Ban Quản lý dự án cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi, bảo với phóng viên tờ Dân Trí rằng, một số phản ánh, kiến nghị của ông Lực đã được xem xét, kiểm tra và có phản hồi. Còn đúng hay không thì phải phân định. Về mặt hiện tượng có thể là… đúng nhưng chỉ đưa ra hiện tượng mà không đưa ra được… giải pháp thì thông tin không được… toàn diện. Nói cách khác, ngoài việc phải quan sát, theo dõi, phản ánh đúng hiện tượng, dân chúng như ông Lực còn có trách nhiệm đề ra giải pháp khả thi. Có như thế may ra giới hữu trách mới để mắt tới, thiếu một trong hai là chưa toàn diện.

Nghe ông Thành phân biện, một số người buột miệng rủa: Chẳng lẽ trách nhiệm của giới hữu trách chỉ khoanh gọn trong phạm vi… ăn và… hưởng. Rủa có thể không sai nhưng rõ ràng ông Thành nói đúng! Thực tế là như thế. Cứ nhìn quanh sẽ thấy vô số ví dụ minh họa.

Chú thích

(1) https://tuoitre.vn/cau-ham-cao-toc-da-nang-quang-ngai-tham-nuoc-20181021191356322.htm

(2) https://dantri.com.vn/xa-hoi/lao-nong-4-nam-kien-tri-to-nha-thau-cao-toc-da-nang-quang-ngai-thi-cong-gian-doi-20181019195756932.htm

(3) https://news.zing.vn/khoan-no-1-5-ty-usd-cua-chu-dau-tu-cao-toc-34500-ty-dong-post884847.html

(4) https://laodong.vn/xa-hoi/hu-hong-tren-cao-toc-34000-ty-co-ca-khoi-lan-lua-nen-mat-niem-tin-636366.ldo

Việt Nam phải tôn trọng nhân quyền trong Luật An Ninh Mạng

2018-10-22
Hình minh họa của Ân Xá Quốc Tế

Hình minh họa của Ân Xá Quốc Tế

 Courtesy Amnesty International

Tổ chức theo dõi nhân quyền Amnesty International vào ngày 22 tháng 10 gửi thư ngỏ đến các đại biểu quốc hội Việt Nam về quan ngại đối với vấn đề nhân quyền trong Luật An Ninh Mạng của Việt Nam.

Theo thư của Ân Xá Quốc Tế thì quan ngại của tổ chức này là Luật An Ninh Mạng không tuân thủ luật pháp quốc tế và chính Hiến Pháp năm 2013 của Việt Nam.

Một điều luật cụ thể trong Luật An Ninh Mạng của Việt Nam được Ân Xá Quốc Tế chỉ rõ là Điều 8 đưa ra các hành vi và hoạt động như ‘xuyên tạc lịch sử, phủ nhận thành tựu cách mạng, phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc’, ‘phát tán thông tin gây hoang mang trong nhân dân, gây thiệt hại cho hoạt động kinh tế-xã hội’. Từ ngữ như thế bị Amnesty International cho là mơ hồ và giới chức trách được trao thẩm quyền quá mức và tùy tiện để có thể quyết định những gì cấu thành nên hành vi bị cấm.

Ngoài ra Điều 16 bị nói đưa ra một định nghĩa quá rộng về những gì cấu thành hành vi bị cho ‘tuyên truyền chống nhà nước’ gồm ‘xúc phạm dân tộc, quốc kỳ, quốc huy, quốc ca, vĩ nhân, lãnh tụ, danh nhân, anh hùng dân tộc.’Theo đó thì điều khoản này không đủ chính xác để một cá nhận có thể điều chỉnh hành vi của bản thân.

Theo quan ngại của Ân Xá Quốc Tế thì Dự thảo Nghị định Hướng dẫn Luật An Ninh Mạng của Việt Nam sẽ còn áp đặt thêm những hạn chế nữa đối với tự do mạng và có thể ảnh hưởng đáng sợ đến nhân quyền khi truy cập vào mạng Internet tại Việt Nam.

Quan ngại đối với Dự Thảo là điều 58 khoản 5 buộc mọi công ty Internet hoạt động tại Việt Nam phải lưu trữ và giao nộp dữ liệu của người sử dụng cho Cục An Ninh Mạng khi được cơ quan chức năng yêu cầu.

Thống kê của Ân xá Quốc tế cho thấy hiện nay có hơn 60 triệu trên tổng số dân chừng 96 triệu người tại Việt Nam sử dụng Internet.

Việt Nam là một thành viên của Công ước Quốc Tế về Các Quyền Dân sự & Chính trị (ICCPR) nên có nghĩa vụ pháp lý phải bảo đảm quyền tự do biểu đạt, quyền riêng tư cả trên mạng lẫn ngoài đời thực.

Nụ cười Việt Nam

Nụ cười Việt Nam

Vũ Đông Hà (Danlambao) – Giữa những hận thù của chế độ, đứng trước bản án 20 năm tù khắc nghiệt và bất công, nổi lên nụ cười Lê Đình Lượng. Tôi không biết nên dùng tính từ nào để nói về nụ cười lịch sử này. Hiền hoà, đôn hậu, nhân ái, tự tại, thảnh thơi… Anh đi vào lao tù của chế độ độc ác bằng một nụ cười như vậy. Xin được gọi đó là Nụ cười Việt Nam.

Lịch sử Việt Nam lưu lại nhiều câu nói hào hùng của tiền nhân. Như Triệu Nữ Vương, Phạm Ngũ Lão, như Trần Quốc Toản, Trần Thủ Độ… đã để lại cho những nhiều thế hệ Việt Nam niềm hãnh diện giống nòi bằng những câu nói lưu danh sử sách.

Nhưng ở thế kỷ này, trên trang sử đấu tranh chống Việt gian cộng sản và quân xâm lược Tàu cộng, một hình ảnh đã khắc sâu vào lòng người, đã đi vào lịch sử: nụ cười của Lê Đình Lượng.

Lê Đình Lượng đã cho chúng ta thấy thật rõ sự khác biệt giữa những con người đấu tranh đầy nhân ái với chế độ bạo tàn, của hiền hoà giữa người và người với hận thù giai cấp, chủ nghĩa. Và đằng sau nụ cười đôn hậu đó lại là một ý chí sắt đá, một tinh thần bất khuất, một lòng một dạ sắc son với con đường lý tưởng, với đức tin:

“Khi chúng ta đã xác định con đường chúng ta chọn, thì dù bản án có như thế nào chăng nữa cũng không làm cho chúng ta run sợ, vì chính chúng ta đang sống, đang hành động là sống và hành động trong lý tưởng, trong Đức Tin cho một quê hương Việt Nam trường tồn thịnh trị, một đất nước không có cộng sản, thay vào nơi đó là tình yêu, lòng khoan dung và hòa bình cho mỗi người dân Việt”.

“Tình yêu, khoan dung và hoà bình cho mỗi người dân Việt…” Còn mục đích nào, khát vọng nào đẹp hơn như vậy!?

“Việc của tôi làm sẽ do lịch sử phán xét. Tôi sẽ vui khi phải vào lao tù nếu dân tộc này được lớn mạnh trong tự do dân chủ”.

Anh Lê Đình Lượng kính mến, đối với tôi, dân tộc này đã lớn mạnh lên theo nụ cười của anh tại phiên toà ngày 18 tháng 10, năm 2018.

Chắc chắn những kẻ bán nước sẽ không thể cầm tù anh 20 năm. Chắc chắn chế độ hèn với giặc ác với dân này sẽ phải ra đi trước ngày anh mãn án. Chắc chắn dân tộc này sẽ cùng anh nở một nụ cười nhân ái – nụ cười Việt Nam – trong độc lập, tự do và dân chủ.

Cảm ơn anh Lê Đình Lượng, người tù đôn hậu và bất khuất đã gieo yêu thương và hãnh diện tôi là người Việt Nam.

21.10.2018

Vũ Đông Hà

danlambaovn.blogspot.com

From: conduongvui & NguyenNThu

TRÁI TIM VÔ CẢM BĂNG ĐÁ CỦA NHỮNG CON NGƯỜI ĐEO MÁC “CÁN BỘ, TINH HOA, CHÍNH QUYỀN…” TRONG XHCNVN HÔM NAY

Hoa Do shared a post.

CON NGƯỜI VÀ CUỘC SỐNG

TRÁI TIM VÔ CẢM BĂNG ĐÁ CỦA NHỮNG CON NGƯỜI ĐEO MÁC “CÁN BỘ, TINH HOA, CHÍNH QUYỀN…” TRONG XHCNVN HÔM NAY

Image may contain: one or more people and indoor

Bùi Thành Châu

Một người đàn bà say rượu lái chiếc xe BMW đã gây ra cảnh tượng kinh hoàng ở Hàng Xanh: một người chết tại chỗ, nhiều người bị thương phải cấp cứu ở bệnh viện và hàng loạt chiếc xe bị nát bét nằm giữa lộ. Câu nói đầu tiên của bà ta khi rời khỏi xe là: “Em lo, em sẽ lo hết.” Bà nghĩ sẽ dùng tiền để mua mạng người và những người đang hấp hối, lối suy nghĩ của kẻ chỉ biết có tiền.

Nhìn chiếc xe của bà đang đi, áo quần của bà đang mặc, và sau đó cư dân mạng tìm ra một cách nhanh chóng nhân thân của bà, cho thấy bà là người giàu, rất giàu. Bà tên là Nguyễn Thị Nga nữ đảng viên, chức vụ hiện nay là Giám đốc vận hành ngân hàng Đại Dương . Chủ nhân chuỗi nhà hàng hạng sang Âu Lạc đường Pasteur, Sài Gòn. Với chức vụ ấy, chắc chắn bà có quan hệ mật thiết với anh Hai, anh Tư, anh Sáu nào đó cho nên từ khi xuống xe bà ta liên tục bấm máy nói chuyện điện thoại. Trong xã hội này, người như bà được gọi là giới thượng lưu, quý tộc.

Nhưng cách hành xử của bà còn thua loài thú vật. Loài vật khi thấy đồng loại của mình bị nạn, chúng vuốt ve, an ủi, ngậm ngùi, xót thương. Còn bà, khi gây ra tai nạn thảm khốc, trái tim vô cảm của bà chỉ nghĩ đến tiền, tìm cách liên lạc với các thế lực cầm quyền để hòng gỡ tội. Bà khốn nạn hơn loài vật. Nhìn tấm ảnh bà trân tráo vắt chân bấm điện thoại một cách tỉnh táo sau khi giết người khiến người ra căm phẫn. Bà vừa giết chết một mạng người và gây thương tích cho nhiều người khác nhưng trái tim của bà không chút xót xa, lương tâm của bà không chút áy náy, bà có còn là con người không?

Bà là loại trọc phú nhờ thời cuộc mà lên, bà nghĩ có tiền là sẽ giải quyết được tất cả. Bà là giới thượng lưu mới nên bà tin với mối quan hệ của mình sự vụ sẽ giải quyết dễ dàng. Có thể tui không trách bà nhiều vì hành vi gây ra tai nạn, bà đã có tội với luật pháp điều khiển xe trong cơn say và lại mang guốc cao cả tấc để lái xe, luật pháp sẽ xét tội bà. Nhưng tui căm phẫn cách ứng xử của bà sau khi khi gây ra tai nạn kinh hoàng.

Đó là lối cư xử không có tình người, là hành vi của kẻ xem thường luật pháp, xem nhẹ tính mạng của con người. Tui lên án và nguyền rủa bà vì những điều ấy. Đó cũng thường là hành vi của một lớp người tự cho mình là tinh hoa, quý tộc trong xã hội ngày nay.

21.10.2018

DODUYNGOC

GIẤC MƠ “MỘT TRUNG QUỐC” BẮT ĐẦU TAN RÃ?

GIẤC MƠ “MỘT TRUNG QUỐC” BẮT ĐẦU TAN RÃ?
…….
Một đất nước Tự Do, Dân chủ là khi người dân xuống đường bày tỏ chính kiến của mình luôn đc chính phủ tôn trọng và ủng hộ. 

Hình Ảnh người dân Đài Loan xuống đường kêu gọi bỏ phiếu trưng cầu dân ý tuyên bố độc lập.

Nguồn tin: FB Chung Thép

Image may contain: 2 people, people standing

Cho xe bọc thép chạy lao vào phụ nữ và trẻ em, dùng máy ủi gom thi thể, dùng lửa hỏa thiêu giết chết hơn 10.000 người: Sự kiện Thiên An Môn 1989

CS Tầu giết dân Tầu không nương tay ,
Thì Dân Việt chả là cái đinh gì đối với chúng .

NEWS6.VNAY.VN
Cho xe bọc thép chạy lao vào phụ nữ và trẻ em, dùng máy ủi gom thi thể, dùng lửa hỏa thiêu giết chết hơn 10.000 người: Sự kiện Thiên An Môn 1989
Tròn 29 năm xảy ra sự kiện thảm sát trên Quảng trường Thiên An Môn hay còn gọi là sự kiện “Lục Tứ”, cách đây 29 năm (ngày 4/6/1989), chính quyền Đảng Cộng sản Trung Quốc đã huy động 300 nghìn quân giới nghiêm tại Quảng Trường Thiên An Môn và các khu vực lân cận ở Bắc Kinh, dùng súng ống và xe tăng để đàn áp những sinh viên và người dân biểu tình ôn hòa.

Chính quyền Trung Quốc đã phát động một cuộc thảm sát tanh mùi máu không chỉ gây chấn động Trung Quốc mà cả thế giới cũng vô cùng bàng hoàng, tuy nhiên đến nay, chính quyền Trung Quốc vẫn luôn che giấu tội ác thảm sát những người dân vô tội này.

Sự kiện bắt đầu ngày 15/4/1989, Tổng bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc khi đó là ông Hồ Diệu Bang qua đời, người dân Đại Lục khi đó bắt đầu có các hoạt động tự phát đến Quảng trường Thiên An Môn để tưởng nhiệm ông Hồ Diệu Bang. Từ đó phát triển thành thỉnh nguyện quy mô lớn, yêu cầu “tự do tin tức”“giải quyết vấn đề tham ô hủ bại, lạm phát, thất nghiệp”. Được biết, khi đó có tớ hàng triệu người tập trung tại Thiên An Môn.

Đương nhiệm Tổng Bí thư trung ương ĐCSTQ khi đó là ông Triệu Tử Dương là người đứng đầu phái ôn hòa, hy vọng đối thoại với người dân để giải quyết ôn hòa, nhưng nguyên lão ĐCSTQ là Đặng Tiểu Bình đứng đầu phe bảo thủ quyết định dùng vũ lực để đàn áp. Cuối cùng, rạng sáng ngày 4/6, quân đội ĐCSTQ bao vây, khống chế Quảng trường Thiên An Môn và tiến hành dùng vũ lực đàn áp, nhiều người dân và sinh viên tay không tấc sắt bị giết chết không thương tiếc. Đây cũng là một cuộc thảm sát người dân Đại lục quy mô lớn trong thời bình khiến người ta phải giật mình kinh sợ của ĐCSTQ.

Sự kiện “Lục Tứ” đã khiến cho ông Triệu Tử Dương bị miễn nhiệm chức vụ, còn người ủng hộ đàn áp sinh viên – đương nhiệm Bí thư thành phố Thượng Hải khi đó là ông Giang Trạch Dân, đã nhân cơ hội này leo lên đỉnh cao quyền lực, trở thành lãnh đạo thế hệ thứ 3 của ĐCSQT.

Theo BBC đưa tin tháng 12/2017, tài liệu giải mật mới nhất của Anh cho thấy, trong sự kiện “Lục Tứ”, quân đội Trung Quốc đã giết hại ít nhất 10.000 người.

Con số này được Đại sứ Alan Donald của Anh trú tại Trung Quốc khi đó, đã thông qua một người bạn là Ủy viên Quốc vụ viện Trung Quốc mà có được, sau đó thông qua điện báo mật để gửi về Anh.

Bức điện báo này được gửi sau ngày 5/6/1989, trong đó Alan Donald nói: “Sinh viên biết được rằng họ có 1 giờ đồng hồ để rời khỏi quảng trường Thiên An Môn, nhưng không ngờ chỉ 5 phút sau, xe bọc thép tới liền bắt đầu nổ súng vào sinh viên.”

“Các sinh viên tay dìu nhau, nhưng bị các binh lính bắn quét. Xe tăng bọc thép nhiều lần chèn lên thi thể sinh viên, giống như đang “làm bánh”, xác được máy xúc cuốn đi. Sau đó thi thể bị thiêu, tro cốt bị cuốn theo đường nước ngầm”.

Dưới đây là những bức ảnh lịch sử trong sự kiện “Lục Tứ”, nó đã trở thành bằng chứng cho đoạn lịch sử tàn bạo của chính quyền Trung Quốc. Dù vậy đến nay, tại Trung Quốc Đại Lục, bí ẩn về sự kiện “Lục Tứ” và những bức ảnh như thế này vẫn bị chính quyền Trung Quốc ngăn chặn phong tỏa.

Trong thời gian diễn ra sự kiện “Lục Tứ”, dưới sự kích động của chính quyền ĐCSTQ, sinh viên, người dân đã hình thành thế đối lập với các binh lính.

Nguồn: trithucvn.net

Donald Trump và ngọn lửa giải thể chế độ độc tài (Bài đăng ngày 4.12.2016).

Trang Minh is with Quyết Thắng and Phạm Thành.
Tôi thích Trump vì Trump ghét độc tài và muốn giải thể CS !
About this website

Có hàng triệu ngươi Mỹ không thích Donald Trump và hàng triệu người Mỹ thích Donald Trump. Người yêu hay ghét Donald Trump đều có lý do riêng của họ. Tôi thuộc trong số những người thích Donald Trump. Có nhiều lẽ để tôi thích Donald Trump. Chẳng hạn, Donald Trump sẽ vì nước Mỹ mà làm cho nước Mỹ mạnh trở lại. Người Mỹ trước hết hãy vì nước Mỹ. Nước Mỹ đã suy yếu đi nhiều vì phải nai lưng gồng gánh quá nhiều tránh nhiệm quốc tế. Đặc biệt, trong 16 năm qua, với chính sách mềm mại dân chủ của Đảng Dân chủ lẫn Đảng Cộng hòa cầm quyền, nước Mỹ đã bị mất cắp (chữ của Donald Trump) quá nhiều, từ công ăn việc làm, thu nhập đến các kỹ thuật tiến tiến của nước Mỹ. Kẻ ăn cắp trí tuệ, của cải và cả tự do của nước Mỹ đã mạnh dần lên. Nước Mỹ bị yếu đi không chỉ ở các nước khác mạnh lên mà yếu ngay ở trong lòng nước Mỹ.

Nước Mỹ dưới mắt thiên hạ đang dần biến thành một thằng bờm cho thiên hạ giễu cợt, thậm chí mắng mỏ tổng thống Mỹ như tổng thống Philippin và là một con vịt béo cho thiên hạ vặt lông. Nước Mỹ bị xúc phạm một cách tồi tệ như chưa bao giờ xảy ra. Nền cộng hòa hơn 200 năm của nước Mỹ không thể chấp nhận điều này, đã quyết định lựa chọn Donald Trump làm ông chủ Nhà Trắng để cứu nước Mỹ và củng cố lại vị trí siêu cường số 1 của nước Mỹ. Đó là điều tôi thích thứ nhất ở Donald Trump.

Điều tôi thích thứ 2 ở Donald Trump là ông ta rất ghét cộng sản, ghét chế độ độc tài. Donald Trump thẳng thắn chỉ vào mặt Trung Quốc là kẻ ăn cắp, là kẻ thù của nước Mỹ. Donald Trump không ngại ngần tuyên bố sẽ tìm cách tiêu diệt chế độ cộng sản và chế độ độc tài. Với những tuyên bố thẳng tưng của Donald Trump như vậy, nó thực sự là mồi lửa hâm nóng tinh thần đấu tranh đòi dân chủ, giải thể cộng sản cầm quyền ở những nước còn có chế độ độc tài, còn chế độ do cộng sản cai trị. Nó khác hẳn với Bill Clintơn hay B.Obama chỉ muốn giải thể chế độ độc tài bằng củ cà rốt với kịch bản rủ rê các nước độc tài vào sân chơi dân chủ. Chính cách này của Bill Clinton và kế tiếp là B. Obama đã làm nguội và tạo ra ảo tưởng cho những người đấu tranh rằng, cứ từ từ rồi chính quyền độc tài sẽ thay đổi. Chính sách của Bill và Obama thực chất đã làm nản lòng và phân hóa tư tưởng đấu tranh của những người đấu tranh chống cộng sản cầm quyền, chống độc tài; giúp cho những người có tư tưởng lừng khừng, những kẻ cơ hội không ngả về phe đấu tranh mà ngã về phía chính quyền độc tài.

Nhìn lại phong trào đấu tranh giải thể cộng sản cầm quyền Việt Nam trong thời B. Obama làm tổng thống, dường như chẳng có một bước tiến nào. Có thể có hàng chục ngàn ngươi đứng bên vỉa hè vẫy cờ, hoan hô, chào đón B. Obama đến thăm Việt Nam năm 2016, nhưng những người đấu tranh, đặc biệt là người xuống đường, dường như không tăng lên. Những cuộc xuống đường biểu tình vẫn là vài trăm những khuôn mặt quen cũ. Đặc biệt, sự bắt bớ những người đấu tranh không có dấu hiệu thuyên giảm mà có xu hướng tăng lên. Tại sao vậy? Tại cộng sản cầm quyền Việt Nam bắt được thóp nước Mỹ muốn Việt Nam mạnh lên để thay đổi. Cộng sản có đàn áp, bắt bớ, bỏ tù nhiều người, nước Mỹ cũng không thể thay đổi kịch bản chơi đã định. Thực tế, nước Mỹ chủ yếu chỉ lên tiếng cho có. Thực tế, chính sách đối ngoại của chính quyền Mỹ trong 16 năm qua, chỉ từng bước làm cho cộng sản cầm quyền Việt Nam mạnh lên, có uy tín hơn lên, như Việt Nam là thành viên của Hội đồng nhân quyền quốc tế, như ngoại lệ tiếp TBT Đảng CSVN tại Nhà Trắng, như Việt kiều được thoải mái gửi tiền về nước, vân vân.

Với Danald Trump thì sự nhân nhượng hay chiến thuật lèo lá du dây, dẫn dụ chế độ độc tài vào sân chơi với những nước có chế độ dân chủ của 16 năm qua hay như 8 năm qua ở B.Obama sẽ không còn. Quan hệ sẽ là: Anh là anh mà tôi là tôi. Dân chủ là dân chủ. Độc tài là độc tài. Ai muốn chơi với Mỹ phải tuân theo cách chơi của người Mỹ. Anh muốn có A anh phải chấp nhận những điều kiện để có A. Giá trị nhân quyền là phổ quát, không còn chỗ cho những luận điệu xảo trá: nhân quyền mỗi nước mỗi khác như cộng sản Việt Nam luôn mồm rêu rao.

Với luật chơi mới của Donald Trump, tôi tin nước Mỹ sẽ mạnh lên. Với sự yêu ghét rõ ràng, Donald Trump và nước Mỹ sẽ tạo nên một ngọn lửa kích thích những người đấu tranh thêm mạnh mẽ hơn, quyết tâm và quyết liệt hơn trong việc đấu tranh xóa bỏ chế độ độc tài trên quy mô thế giới trong đó có Việt Nam. Những người đấu tranh sẽ được yểm trợ thực chất hơn. Tôi tin vào điều này. Và tôi hoan hô Donal Trump.

Nhóm BĐX

3 câu nói của bệnh viện, ngân hàng sẽ khiến bạn khuynh gia bại sản

3 câu nói ca bnh vin, ngân hàng s khiến bn khuynh gia bi sn

 

Ba câu nói của bệnh viện khiến bạn khuynh gia bại sản. Sau khi xem xong mọi người đều sẽ thổn thức không thôi!

Ba câu nói của bệnh viện khiến bạn khuynh gia bại sản:

1. Bệnh này của ông rất nghiêm trọng.

2. Tuy nhiên vẫn có thể chữa được.

3. Chỉ có điều cần phải tốn rất nhiều tiền.

Ba câu nói của ngân hàng khiến bạn “đã rét vì tuyết lại cóng vì sương”:

1. Chúng tôi thật sự rất thông cảm cho anh.

2. Nhưng quy định chính là như vậy.

3. Không trả xong nợ thì phải tịch thu nhà.

Ba câu nói của chuyên gia mang đến than hồng trong ngày giá rét cho bạn:

1. Bác sĩ tốt nhất chính là bản thân mình.

2. Bệnh viện tốt nhất chính là nhà bếp.

3. Liều thuốc tốt nhất chính là món ăn.

Trên thế giới giường gì đắt đỏ nhất? Là giường bệnh! Tiếng xe cấp cứu vang lên, một năm làm lụng chăn nuôi coi như mất trắng.

Một lần nằm viện, ba năm tiền lương mất sạch, 10 năm tích cóp dành dụm, một cơn bệnh nặng đều đổ sông đổ biển.

Bệnh nhẹ, còn kéo dài được mạng sống. Bệnh nặng, phải sống chung với bệnh. Bệnh khó qua khỏi, chỉ đợi ngày trình diện Diêm Vương!

Đầu tư sức khỏe thì luôn nói không có tiền, dù cho có cũng nói không; đợi đến lúc bệnh tốn cả khối tiền, lúc này dù không có cũng phải kiếm cho ra!

Những lúc bàn luận sức khỏe với người khác, dù rảnh cũng bảo không có thời gian. Đến khi Diêm Vương triệu kiến, dù cho không rảnh cũng phải đi!

Người không tự biết giữ gìn sức khỏe thì sẽ chẳng thể giữ được điều gì (Nguồn: Internet)

Thời đại thế kỷ 21, thứ gì đắt đỏ nhất? Là sức khỏe!

Thời đại thế kỷ 21, tòa lầu nào (có giá) cao nhất? Là bệnh viện!

Thế nào là khỏe mạnh?

Khỏe mạnh là bản thân không phải chịu tội khổ.

Khỏe mạnh là con cái không phải vất vả gian nan.

Khỏe mạnh là bớt tốn tiền thuốc men.

Khỏe mạnh là có nhiều tiền dưỡng lão!

Vậy sức khỏe và tiền bạc có mối quan hệ gì?

Thân thể khỏe mạnh cũng như tài sản vô hình.

Giữ cho thân thể khỏe mạnh cũng giống như gửi khoản tiền tiết kiệm ở ngân hàng.

Bệnh tật chính là khoản bội chi ác tính.

Bệnh nặng thì khuynh gia bại sản!

Vất vả phấn đấu mấy chục năm.

Một cơn bệnh nặng về lại lúc trước.

Yêu vợ yêu con yêu gia đình.

Không yêu sức khỏe cũng như không!

Có người có thể lái xe thay bạn, kiếm tiền thay bạn, tiêu tiền thay bạn, nhưng lại không ai có thể bệnh thay cho bạn! Thứ gì mất đi đều có thể kiếm lại được, nhưng duy chỉ có một thứ một khi mất đi thì không thể kiếm lại được nữa, đó chính là mạng sống!

Vậy nên bắt đầu từ bây giờ, bạn phải yêu bản thân mình hơn, coi trọng sức khỏe của bản thân mình. Quang cảnh đời người ở ngay trên đường, chỉ có sức khỏe tốt ta mới có thể đi thưởng ngoạn cảnh đẹp của thiên nhiên, bạn nói có đúng vậy không?

Chiếc giày của chị Dương

Chiếc giày của chị Dương


Chân dung chị Thuỳ Dương tại một buổi tiếp xúc cử tri tháng 6/2018, người được cho là đã ném giày vào bà Nguyễn Thị Quyết Tâm trong buổi tiếp xúc cử tri vào sáng ngày 20/10. (Ảnh chụp màn hình trên kênh Youtube Dân Oan Việt Nam)
Chân dung chị Thuỳ Dương tại một buổi tiếp xúc cử tri tháng 6/2018, người được cho là đã ném giày vào bà Nguyễn Thị Quyết Tâm trong buổi tiếp xúc cử tri vào sáng ngày 20/10. (Ảnh chụp màn hình trên kênh Youtube Dân Oan Việt Nam)

Chị Nguyễn Thùy Dương 28 tuổi, ngụ tại Q.2 vừa có một hành động vượt qua mọi suy nghĩ của người dân cả nước. Chị ném chiếc giày của mình đang mang vào bà Nguyễn Thị Quyết Tâm vào sáng ngày 20 tháng 10 trong một cuộc họp của thành phố với người dân oan Thủ Thiêm, khi bà Tâm trên bục giảng thuyết, cố gắng xoa dịu người dân oan trong giải pháp đền bù cho họ bằng việc tiếp tục hứa hẹn những điều mà họ đã nghe không biết bao nhiêu lần từ hơn hai mươi năm qua.

Chiếc giày của chị Dương không trúng bà Tâm nhưng lại trúng vào tâm điểm của cả guồng máy chính trị mang tên Đảng Cộng sản Việt Nam.

Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên người dân ném giày dép vào lãnh đạo, nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên chiếc giày của chị Dương được chú ý nhiều đến thế. Chiếc giày như một thứ vũ khí của người dân đen, nó đơn sơ như thời kỳ Đảng Cộng sản vận động người dân dùng tầm vông vạt nhọn để chiến thắng quân thù. Chiếc giày tuy không nhọn và làm nguy hiểm tính mạng như tầm vông nhưng nó lại mang hình ảnh của những gì tệ hại nhất, mọi thứ nhơ bẩn đều nằm dưới gót của nó, vì vậy, nó mặc nhiên được xem là thứ vũ khí cần thiết khi người ta muốn hạ bệ một hình tượng, một chủ thuyết hay ngay cả một chế độ. Chiếc giày là hình ảnh gây ấn tượng khi nó được ném vào ai đó. Ở đây chị Thùy Dương ném vào bà Quyết Tâm, người phụ nữ quyền lực nhất thành phố. Bà Tâm được người dân xác định là không thuộc phe nước mắt bởi bà không biết khóc, vụ Nhà hát Giao hưởng là ví dụ mới nhất sau một loạt tuyên bố đầy tai tiếng của bà.

Nhưng chiếc giày của chị Dương không chỉ nhắm vào bà Quyết Tâm. Nó nhắm vào cả hệ thống quyền lực của Việt Nam. Thông điệp của nó là bọn dân cùng khổ của chúng tôi không còn sợ hãi guồng máy này nữa. Chiếc giày là tiếng nói chính thức không những của dân oan Thủ Thiêm mà là dân oan khắp nước. Những người sống không ra sống, chết không ra chết, đang vật vã trong những công viên, khu phố ngập ngụa sình lầy, dưới gầm cầu, trong nhà lồng chợ…..những con người ấy đã và đang kêu gào khản cổ nhưng không một ai trong guồng máy trả lời cho họ. Thủ Thiêm hai mươi năm. Đồng Nai hai mươi sáu năm, Long An, Bà Rịa, Văn Giang, Dương Nội, Nam Định….không biết bao nhiêu năm nữa. Chất chứa lâu và dày như thế liệu một chiếc giày có làm cho hệ thống này tỉnh giấc hay không?

Nếu chính quyền không tỉnh thì người dân sẽ tỉnh.

Bởi họ sống quá lâu trong sợ hãi. Người dân không thể tưởng tượng ra được vào một ngày nào đó trong một buổi họp quan trọng, trong một công sở nguy nga lại có một phụ nữ 28 tuổi cũng cùng khổ như mình dám ném chiếc giày vào lãnh đạo thành phố. Người phụ nữ ấy là ai mà bạo gan như thế? Đơn giản lắm, cô chẳng phải là anh thư nữ kiệt gì, cô chỉ là một người dân oan Thủ Thiêm mất đất, bị chính quyền lừa lọc quá lâu, quá nhiều lần. Sự nóng giận nhiều ngày đã biến thành phẫn nộ và từ đó chiếc giày được phóng ra bằng sức mạnh của sự oan ức, lầm than trong bao nhiêu năm tích tụ.

Chính quyền thành phố lần này tỏ ra khôn ngoan hơn khi không bắt giam chị như những lần khác, bởi họ biết bắt người dân oan Thủ Thiêm lúc này sẽ không khác nào đẩy sự cuồng nộ trở thành bão tố.

Chiếc giày của chị Dương làm người dân bình thường chợt tỉnh sau hơn bốn mươi năm sợ hãi chỉ biết cặm cụi mưu sinh và âm thầm tuân theo quy luật do người Cộng sản đưa ra, bất kể quy luật ấy bất công đến thế nào chăng nữa.

Nhiều năm qua, người dân đã biết chống lại công an giao thông khi bị bắt xe xử phạt những lỗi mà họ không vi phạm. Người dân đã biết bất tuân dân sự khi những BOT được dựng lên cốt để thu tiền một cách bất công nhưng ra vẻ hợp pháp. Người dân đã biết biểu tình chống ô nhiễm môi trường bất kể những hậu quả tàn độc mà họ phải nhận. Người dân cũng đã biết họ có quyền từ chối một tờ giấy triệu tập bất hợp pháp của công an cũng như không chấp nhận mở cửa cho an ninh khám nhà khi không có trát tòa. Họ đã biết dạy dỗ công an khi bị canh giữ tại nhà cũng như tố cáo hành vi bất hợp pháp của lực lượng an ninh bằng cách livestream công khai trên mạng xã hội.

Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm (áo vàng) tiếp đón Tổng thống Mỹ Barack Obama nhân chuyến thăm của ông tới Việt Nam vào tháng 5/2016. Ảnh: AP Photo/Carolyn Kaster
Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm (áo vàng) tiếp đón Tổng thống Mỹ Barack Obama nhân chuyến thăm của ông tới Việt Nam vào tháng 5/2016. Ảnh: AP Photo/Carolyn Kaster

Những cái biết ấy tuần tự xảy ra, nay họ biết thêm một điều nữa: người dân có thể ném giày dép vào lãnh đạo, giữa đám đông và giữa ban ngày.

Chiếc giày của chị Dương được ném đi bằng sức đẩy của bất công và bạo lực từ chính quyền thành phố. Bất công khi lấy đất của dân mà tiền bồi thường như của bố thí. Bạo lực khi cưỡng chiếm hàng ngàn căn nhà và đẩy người dân vào đường cùng của đêm tối. Chiếc giày của chị Dương không làm ai bị thương dù có bị ném trúng, nhưng chiếc giày có khả năng sát thương cả một chế độ khi chế độ ấy tiếp tục con đường bắt người dân hy sinh cho đảng trường tồn.

Chiếc giày của chị Dương rồi đây sẽ được người dân nhớ tới trong các cuộc trà dư tửu hậu. Bên gánh hàng rong, trong những quán cà phê chật chội cáu bẩn, hay trên những bàn nhậu vỉa hè. Người dân thấp cổ bé miệng tự dưng cảm thấy lớn lên bởi họ phát hiện rằng những người Cộng sản cũng là con người như họ, cũng biết sợ hãi và đầy rẫy hèn mọn, nhất là khi bị dân chúng nổi lên chống lại.

Đối với người trí thức, chiếc giày của chị Dương làm họ bứt rứt, bất an. Mặc cảm trước một người đàn bà 28 tuổi làm cho họ nhỏ bé và tổn thương. Nhỏ bé vì bất lực, tổn thương vì tự ái. Và biết đâu chiếc giày của chị Dương sẽ khiến họ bừng tỉnh và bước ra khỏi căn chòi “cầu an” mà họ tự nhốt mình bao năm nay một cách tự giác và đầy những bao biện.