289 thành tựu của Trump trong gần 2 năm làm Tổng thống Mỹ

Ông Trump nhậm chức Tổng thống nước Mỹ đến nay đã được 20 tháng. Theo các số liệu thống kê cho thấy, trong thời gian chưa đầy 2 năm, ông đã thực hiện được 289 cam kết khi tranh cử, trong đó thành tựu của năm thứ 2 cao gấp đôi so với năm đầu tiên.

Theo trang tin Washington Examiner đưa tin hôm 12/10, trong số 289 thành tựu của chính phủ Trump, có 173 thành tựu lớn và quan trọng, 116 thành tựu nhỏ. Trong đó có một số thành tựu có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, ví dụ như số thành viên của Băng đảng MS-13 bị bắt giữ trong 1 năm qua đã tăng 83%.

Những thành tựu này chia thành 18 lĩnh vực lớn khác như: tăng trưởng kinh tế, việc làm, thu nhập, chỉ số lạc quan, sự phát triển của doanh nghiệp, xóa bỏ quy định, giảm thuế, phát triển lao động, xây dựng cơ sở hạ tầng trong nước, y tế, chống ma túy và lạm dụng thuốc, tư pháp, trị an, an ninh biên giới và di dân, thương mại, năng lượng, chính sách ngoại giao, quốc phòng, chính sách quân nhân xuất ngũ.

Washington Examiner cho biết, những thành tựu mà Tổng thống Trump đạt được trong năm thứ 2 của nhiệm kỳ đã tăng hơn gấp đôi so với năm đầu, nhiều chương trình trong năm đầu vẫn đang ở giai đoạn đề án hoặc giai đoạn khởi động, thì sang năm thứ 2 đã được thực hiện thành công.

Trong thời gian chưa đầy 2 năm, Tổng thống Trump đã vượt qua những thành tựu mà cố Tổng thống Ronald Reagan đạt được trong cùng khoảng thời gian, không chỉ khích lệ các cử tri bầu cho Đảng Cộng hòa trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ vào đầu tháng 11/2018, mà còn tạo cơ sở vững chắc cho cuộc tranh cử tổng thống nhiệm kỳ thứ 2 vào năm 2020.

Grover Norquist – Chủ tịch của Americans for Tax Reform – một nhóm bảo thủ bảo vệ người nộp thuế Mỹ, nói: “Những thành công mà ông Trump đạt được trong các vấn đề như giảm thu thuế và chi phí quản lý, cải tổ quân đội, xóa nguy cơ chiến tranh và thay đổi tòa án, không thua kém gì so với những thành tựu mà các đời Tổng thống của Đảng Cộng Hòa đạt được.”

Ông John McLaughlin – Chuyên gia về khảo sát dân ý trong cuộc tranh cử năm 2016 của ông Trump cho biết: “Tổng thống Trump thực sự là một người lãnh đạo độc nhất vô nhị trong lịch sử nước Mỹ. Ông là người con sinh ra tại Quận Queen của thành phố New York, ông trở thành một người đứng đầu trong giới doanh nhân quốc tế, nhưng trong tình huống không có mấy người tin ông có thể làm được, ông đã kiếm được hàng tỷ Đô la Mỹ.”

John McLaughlin nói: “Họ đã nói với ông Trump, ông không thể nào trở thành Tổng thống được, không thể nào đánh bại được [giới tinh anh lũng đoạn Washington], nhưng ông đã làm được. Gần 2 năm qua, giới tinh anh thao túng chính trị luôn nói với ông Trump rằng ông không thể nào làm bất cứ việc gì tại Washington. Dù như vậy, ông vẫn có được những thành công. Ông chưa hề né tránh, và sẽ không rút lui, ông ấy luôn kiên trì, ông ấy đã thực sự thắng rồi”.

Trao đổi với tờ Washington Post, nhà báo Marc Thiessen và cũng là người soạn thảo các bài phát biểu cho cựu Tổng thống Bush đã tán đồng những thành tựu mà ông Trump đạt được, đồng thời cho biết ông Trump đã chứng minh bản thân mình đang thực hiện những cam kết khi tranh cử, về phương diện này là rất thành công. “Trên thực tế, trong 2 năm đầu nhiệm kỳ, ông Trump đã sưu tập được một bản kỷ lục phi thường về việc thực hiện cam kết của Tổng thống”, ông Marc Thiessen nói.

Donald J. Trump

@realDonaldTrump

PROMISES MADE, PROMISES KEPT! https://www.washingtonexaminer.com/washington-secrets/trumps-list-289-accomplishments-in-just-20-months-relentless-promise-keeping 

President Trump Speaks At Annual Meeting On Combating People Trafficking

Trump’s list: 289 accomplishments in just 20 months, ‘relentless’ promise-keeping

The Trump administration’s often overlooked list of achievements has surpassed those of former President Ronald Reagan at this time and more than doubled since the last tally of accomplishments after…

washingtonexaminer.com

Ngày 12/10, ông Trump chia sẻ lên Twitter bài viết của tờ Washington Examiner về 289 thành tựu của tổng thống Mỹ trong 20 tháng cầm quyền và kèm bình luận: “Hứa được, làm được!”

Dưới đây là một phần trong những thành tựu nổi bật của ông Trump:

Tăng trưởng kinh tế:

  • Quý 2 của năm 2018, kinh tế tăng trưởng đạt 4,2%.

Việc làm:

  • Từ khi trúng cử đến nay, việc làm mới của Mỹ tăng thêm hơn 4 triệu công việc.
  • Tổng số người có việc làm đã đạt đến mức cao nhất trong lịch sử.
  • Tỷ lệ thất nghiệp giảm còn 3,7%, thấp nhất trong 50 năm.
  • Tỉ lệ người gốc Phi thất nghiệp giảm còn 3,6%; tỉ lệ người Mỹ gốc Latinh thất nghiệp giảm còn 4,5%; tỉ lệ người gốc Châu Á thất nghiệp giảm còn 2%; tất cả đều đạt mức thấp nhất trong lịch sử.
  • Tỉ lệ nữ giới thất nghiệp giảm còn 3,6%, đây là mức thấp nhất từ năm 1953. Tỉ lệ thanh niên thất nghiệp giảm còn 9,2%, đạt mức thấp nhất từ năm 1966. Tỉ lệ quân nhân xuất ngũ thất nghiệp giảm còn 3%, đạt mức thấp nhất từ năm 2001.
  • Tỉ lệ người có học thức thấp (không có bằng cấp 3), người tàn tật thất nghiệp đạt mức thấp nhất trong lịch sử.
  • Việc làm đến nay vẫn luôn tăng trưởng, đã phá vỡ kỷ lục lịch sử.
  • Số việc làm đang thiếu người làm phá kỷ lục lịch sử, hơn nữa đây cũng là lần đầu tiên tổng số việc cần người vượt quá tổng số người cần việc.

Thu nhập:

  • Thu nhập trung bình của các hộ gia đình tăng lên tới 61.372 USD trong năm 2017, mức cao kỷ lục.
  • 3,9 triệu người không còn phải lĩnh tiền trợ cấp thực phẩm nữa.
  • Lương năm 2017 tăng 3,3% so với năm 2016, tăng cao nhất trong vòng một thập kỷ.
  • Tỉ lệ nghèo trong người gốc Phi và người gốc Latinh đã giảm xuống mức thấp nhất từng được ghi nhận.

Sự phát triển của doanh nghiệp:

  • Giảm thuế giúp đầu tư tăng cao. Hơn 450 tỷ USD đầu tư nước ngoài trở về Mỹ.
  • Ngành bán lẻ tăng trưởng mạnh.
  • Ngành sản xuất nhôm, thép mở lại mới.
  • Ba chỉ số chứng khoán lớn của Mỹ (Dow Jones, S&P 500, Nasdaq Index) tiếp tục thiết lập mức cao mới trong lịch sử.

Xóa bỏ quy định:

  • Trong năm đầu tiên của nhiệm kỳ, ông Trump đã thực thi cắt giảm quy định hành chính trên quy mô lớn.
  • Các cơ quan liên bang đã đạt được hơn 8 tỷ USD tiết kiệm chi phí dài hạn khi cắt giảm quy định.
  • Sử dụng Đạo luật Đánh giá Quốc hội để bãi bỏ quy định hơn gấp nhiều lần trong lịch sử.

Giảm thuế:

  • Ký đạo luật Việc làm và Giảm thuế năm 2017, hoàn thành kế hoạch giảm thuế quy mô lớn nhất lịch sử nước Mỹ.
  • 90% lao động kỳ vọng sẽ được giảm thuế để tăng lương.
  • Hơn 6 triệu lao động được tăng lương, chia lợi nhuận hoặc các phúc lợi khác do hệ quả trực tiếp của việc giảm thuế.
  • Hơn 100 công ty phục vụ cộng đồng trực tiếp giảm phí điện, nước, khí tự nhiên do giảm thuế.

Tư pháp và trị an:

  • Đề cử Thẩm phán Tòa án tối cao kiên định tuân theo hiến pháp, hoàn thành xác nhận Thẩm phán Tòa án tối cao đối với ông Neil Gorsuch và Brett Kavanaugh.
  • Ký sắc lệnh hành chính, đẩy mạnh tấn công tổ chức tội phạm và buôn bán ma túy.

An ninh biên giới và di dân:

  • Truy quét băng đảng tội phạm xuyên quốc gia MS-13 để bảo vệ an ninh cộng đồng và dân chúng.
  • Đẩy mạnh tấn công các vụ buôn lậu ma túy khu vực biên giới.

Thương mại:

  • Đạt được hiệp định thương mại tự do Bắc Mỹ mới với Canada và Mexico.
  • Lần lượt đạt được hoặc triển khai đàm phán thương mại mới với Hàn Quốc, Nhật Bản và Liên minh Châu Âu.
  • Thực thi biện pháp cứng rắn với Bắc Kinh vì hành vi thương mại không công bằng và xâm phạm sở hữu trí tuệ, thu thuế với các sản phẩm nhập khẩu từ Trung Quốc có tổng trị giá lên đến 250 tỷ USD.
  • Trợ cấp thiệt hại cho nông dân do chiến tranh thương mại với số tiền 12 tỷ USD.
  • Rút khỏi Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) do gây tổn hại đến ngành sản xuất trong nước.
  • Trưng thu thuế đối với sản phẩm nhôm nhập khẩu, bảo vệ các ngành sản xuất liên quan của Mỹ và tăng cường an ninh quốc gia.

Năng lượng:

  • Rút khỏi hiệp định Chống biến đổi khí hậu Paris gây tổn thương cho ngành sản xuất của Mỹ, tránh phải bỏ ra 6 nghìn tỷ USD chi trả cho hơn 6,5 triệu người thất nghiệp.
  • Mỹ trở thành nước sản xuất dầu thô lớn nhất thế giới, sản lượng dầu mỏ đạt mức cao nhất trong lịch sử.
  • Lần đầu tiên Mỹ trở thành nước xuất khẩu ròng khí tự nhiên trong 60 năm qua.

Chính sách ngoại giao:

  • Rút khỏi Thỏa thuận hạt nhân Iran
  • Hội nghị thượng đỉnh lịch sử với Chủ tịch Bắc Hàn Kim Jong-un, mang lại sự khởi đầu hòa bình và phi hạt nhân hóa cho bán đảo Triều Tiên.
  • Công nhận Jerusalem là thủ đô của Israel, chuyển Đại sứ quán quán Mỹ tại Israel tới Jerusalem.
  • Tấn công toàn diện, tiêu diệt tổ chức khủng bố ISIS.
  • Tiến hành tấn công chính quyền Syria do sử dụng vũ khí hóa học nhắm vào dân thường.
  • Đối kháng với hành vi xấu của Nga.
  • Chế định chính sách mới đối với Cuba, khiến cho chính quyền Cuba phải chịu trách nhiệm với hành vi áp bức và xâm phạm nhân quyền.
  • Tiến hành biện pháp trừng phạt nghiêm khắc đối với các nhà độc tài Venezuela.
  • Giải cứu được hàng chục tù chính trị Mỹ bị các chính phủ nước ngoài giam giữ.

Quốc phòng:

  • Dự toán ngân sách quốc phòng năm 2018 đạt 700 tỷ USD, dự toán ngân sách quốc phòng năm 2019 là 716 tỷ USD.
  • Tuyên bố chiến lược an ninh quốc gia “Nước Mỹ trên hết”.
  • Bắt đầu khởi động một Lực lượng Không gian như một nhánh mới của quân đội và khởi động lại Hội đồng Không gian Quốc gia.
  • Khuyến khích các đồng minh trong Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) tăng chi tiêu quốc phòng lên mức 2% GDP vào năm 2024.

Công việc đối với quân nhân xuất ngũ:

  • Ký đạo luật, phân bổ 86,5 tỷ USD cho Bộ Cựu chiến binh, đây là mức cao nhất trong lịch sử.
  • Ký nhiều đạo luật và mệnh lệnh hành chính, đảm bảo quân nhân xuất ngũ và người nhà của họ được điều trị y tế, giáo dục, công việc chất lượng cao, sức khỏe tâm lý, chăm sóc xã hội, tố tụng.

Huệ Anh

18 KHOẢNH KHẮC ĐẶC BIỆT TRONG NGÀY ĐỂ KHÁM PHÁ SỰ HIỆN DIỆN CỦA THIÊN CHÚA

18 KHOẢNH KHẮC ĐẶC BIỆT TRONG NGÀY ĐỂ KHÁM PHÁ SỰ HIỆN DIỆN CỦA THIÊN CHÚA

“Thiên Chúa hành động trong khiêm hạ và tĩnh mịch. Sự ‘phô diễn’ không phải là lối hành xử của Ngài!” (Giáo Hoàng Phan-xi-cô)

Tôi thấy chẳng hiếm họa gì để nghe những lời than vãn như “Thiên Chúa bỏ rơi tôi, Ngài chẳng nghe tiếng tôi van nài,” hay “Tôi chẳng biết Chúa ở đâu.” Con người ngày nay thường sống trong vội vã và để mình bị chôn vùi vào vòng xoáy của công việc và của muôn vàn hoạt động mà thế giới này đòi hỏi. Những hoạt động ấy có khi làm mất đi trong họ ý nghĩa cuộc đời, và rốt cuộc chúng biến họ thành những người mất phương hướng, rồi lại cảm thấy mình cô độc.

Ngay cả khi con người không cảm thấy có Thiên Chúa, Đấng tạo dựng muôn loài thì Ngài vẫn luôn hiện diện giữa họ. Nếu dành một chút lưu tâm, và tạm ngưng dòng suy nghĩ trong giây lát, ta sẽ nhận ra rằng quả thực trong từng bước ta đi, từng nơi ta ở, dù tốt, dù dở, Thiên Chúa vẫn ở đó với ta. Ngài hiện diện, Ngài ước mong con người lắng nghe và cảm thấy mừng rỡ hân hoan khi gặp được Ngài. Có lẽ nhiều người đã sai lầm khi tin rằng người ta chỉ có thể tìm thấy Thiên Chúa trong những khoảnh khắc phi thường; nơi những lúc cầu nguyện sâu lắng hay những phép lạ cả thể. Quả thực Thiên Chúa hiện diện trong những khoảnh khắc đó, tuy nhiên Ngài cũng ở bên ta trong từng bước ta đi. Ngài chờ đợi con người mở toang cánh cửa tâm hồn và lắng nghe Ngài thì thầm bên tai, cảm nghiệm từng chút sự chăm sóc, sự hướng dẫn, và kể cả sự hóm hỉnh nơi Ngài nữa.

Và đây, bạn sẽ thấy 10 tình huống cụ thể diễn ra hằng ngày, mà nơi đó, Thiên Chúa sẽ cho thấy chính Ngài đang hiện diện. 

“Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế.” (Mt 28,20)

1. Khi ta thức dậy và dâng ý nghĩ đầu tiên cho Chúa

Tôi mở mắt ra và nhận thấy cuộc sống của tôi là một món quà khởi xuất từ một tình yêu thương vô bờ, cho dẫu đôi khi vẫn còn đó nơi cuộc đời tôi, những giây phút khó khăn đầy thách đố.

2. Khi tôi chia sẻ những món quà

Đôi lúc tôi chợt nhận ra những kỹ năng và tài khéo độc nhất vô nhị của tôi, chẳng hạn như khả năng trao ban những lời khuyên tốt lành, sửa chữa thứ gì đó, vẽ một bức tranh tặng cho các con tôi, hát một bài hát, và đôi khi nở một nụ cười tươi duyên dáng…, những tài khéo ấy biến tôi thành duy nhất và khác biệt, đúng như Thiên Chúa muốn tôi là.

3. Khi sự giận dữ xâm chiếm con người tôi, nhưng ngay sau đó, tôi có thể khống chế và điều khiển lối phản ứng của mình

Sự hiện diện của loại phản ứng cáu gắt như thế trong đời sống là một dấu chỉ cho thấy có thứ gì khác thúc đẩy tôi. Việc tôi không bị cuốn theo, nhưng tỉnh thức trước thôi thúc ấy cho thấy sự hiện diện của Thiên Chúa trong tôi.

4. Khi tôi cảm thấy cô đơn, nhưng ngay sau đó, một hình ảnh ủi an tôi (trước khi tôi rơi vào tuyệt vọng)

Rất nhiều lần trong những khoảnh khắc cô đơn tuyệt vọng, tôi trở về với Thập Giá Chúa Kitô và tìm thấy nơi đó ý nghĩa của những đớn đau, phiền muộn tôi gặp phải. Ngài đã mang vác chúng trước tôi.

5. Khi tôi có được những giây phút riêng tư và cầu nguyện

Ngày lại ngày trôi qua tôi hầu như chẳng có được chút thì giờ cầu nguyện. Nhưng có lẽ khi chọn chúng để kết thúc một ngày sống, những khoảnh khắc, những giây phút ấy lại là niềm an ủi cho tôi. Đó là những khoảnh khắc cho phép tôi nghỉ ngơi bên Ngài, để tạ ơn Ngài, và để tìm thấy một sự thanh thản diệu vời.

6. Khi nỗi đau của người khác biến thành nỗi đau của chính tôi 

Tôi cảm thấy nỗi đau của người khác. Có những người tôi chưa bao giờ gặp gỡ, hoặc họ ở những nơi tôi chẳng thể nào thăm viếng, nhưng tự nhiên tôi cảm thấy niềm đau xót của họ chính là nỗi đau của tôi. Đó là dấu chỉ Chúa nói trong tôi: “Hãy yêu người thân cận như chính mình.” (Mc 12,31)

7. Khi tôi chiêm ngắm những kỳ quan trong công trình tạo dựng của Thiên Chúa

Khi chiêm ngắm những kỳ quan trong công trình sáng tạo, tôi trở nên một chứng nhân cho một trật tự đang vận hành vũ trụ. Tôi thấy mình được nhắc nhớ rằng thế giới này xoay vần nhịp nhàng theo một trật tự nhất định, không thể do một định mệnh ngẫu nhiên nào đó.

8. Khi tôi chứng kiến tình yêu mà đứa con yêu quí của tôi dành cho người khác

Một nụ hôn ngây thơ của đứa trẻ vén mở cho tôi dấu chỉ về Thiên Chúa. Dấu chỉ ấy dạy em bé bài học yêu thương ngay từ khi còn thơ ấu.

9. Khi tôi thấy niềm vui của những người đã dâng hiến cuộc đời mình cho Chúa

Niềm vui của những người bạn sống đời dâng hiến luôn gây ấn tượng mạnh mẽ trong tôi, đặc biệt khi tôi nói chuyện với họ và khi nhìn họ đón chào người khác. Đời sống họ tỏa lan một thứ niềm vui hẳn phải đến từ một điều gì đó lớn lao hơn nhiều, một sự đồng hành liên lỉ, một sự kết hiệp mật thiết với Thiên Chúa.

10. Những khuôn mặt bé thơ đầy hối hận

Khi các con tôi nghịch ngợm và đột nhiên hiểu rằng chúng đã làm một việc không tốt, chúng tỏ ra hối hận. Hối hận là điều vô cùng quan trọng để bắt đầu lại. Thiên Chúa hiện diện trong tình huống như vậy để dạy tôi cách làm mẹ và làm sao để hướng dẫn các con tôi biết hành động theo những điều tốt lành.

11. Khi tôi giúp đỡ người khác

Tình yêu gắn liền với việc trao hiến và phục vụ. Mỗi khi tôi giúp đỡ ai đó, cho dù là bạn bè hay một người xa lạ, trái tim tôi vẫn ngập tràn hoan lạc, và tôi cảm nghiệm được ý nghĩa của điều răn mới Chúa Giêsu để lại cho chúng ta, đó là yêu mến Chúa trên hết mọi sự và yêu thương người thân cận như chính mình.

12. Khi tôi nhớ đến người thân yêu đã khuất

Khi tưởng nhớ đến những người thân yêu của tôi đã li trần, đó là ông bà, chú bác, và cả những người bạn của tôi, Thiên Chúa luôn đến trong tâm tư tôi với một niềm an ủi và lời hứa chúng tôi sẽ gặp lại nhau trong cuộc sống vĩnh cửu mai ngày.

13. Ngợi khen Chúa vì ân huệ có được những người bạn tốt

Tôi có thể chia sẻ với người bạn thiết thân kinh nghiệm, ký ức, những ngày rực sáng, và cả những ngày tăm tối trong cuộc đời tôi. Tình bạn là ân huệ cao vời mà Thiên Chúa ban tặng cho ta. “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình.” (Ga 15,13)

14. Khi sức mạnh sáng tạo của nhân loại làm tôi thấy ngỡ ngàng

Nhìn vào tất cả nhưng gì con người có thể tạo ra, nơi những đỉnh cao của trí tưởng tượng họ vươn tới, những điều ấy vén mở một thực tại rằng Đấng Tạo Hóa vẫn đang hoạt động trong chúng ta.

15. Khi những đám mây gợi cho tôi nhớ về Thiên Đàng… Bạn có nghĩ như tôi không?

Nhìn lên bầu trời và cảm thấy nỗi nhớ mong vô tận. Điều này nhắc tôi rằng tôi được mời gọi để sống một cuộc đời vĩnh cửu trên Trời.

16. Tôi cảm thấy dạt dào lòng biết ơn khi biết mình có khả năng cảm nghiệm được tình yêu tận nơi sâu thẳm của tâm hồn

Trái tim tôi được lấp đầy bằng một niềm vui khôn tả khi tôi dành tình yêu sâu sắc của mình cho một ai đó, và điều ấy cho phép tôi dám dâng hiến chính bản thân mình. Tôi muốn trao hiến tất cả cho tình yêu. Tôi muốn yêu như Chúa đã yêu thương tôi.

17. Trong những khoảnh khắc tôi nhận ra trái tim mình đau nhói trước sự thoáng qua của cuộc song.

Nhớ rằng đời sống này là thoáng qua, nhưng tôi vẫn khát khao một cuộc sống vĩnh cửu. Đây là cảm giác mà tất cả chúng ta đều có. Và đó là dấu chỉ của Thiên Chúa rằng Ngài đã chuẩn bị cho chúng ta một cuộc sống trường tồn.

18. Bất thình lình, một vài tư tưởng xuất hiện trong tôi, nhưng tôi không biết chúng đến từ đâu

Biết bao lần thấy mình có được những từ ngữ chính xác, những giải pháp tuyệt vời hay đôi khi, một sự gợi hứng nào đó tự nhiên đến trong tư tưởng, nhưng tôi không biết chúng đến từ đâu. Tuy nhiên, chúng đến thật đúng lúc. Và điều này tỏ cho tôi thấy có ai đó vẫn ở bên cạnh, thì thầm với tôi và luôn chăm sóc tôi.

Tác giả: Silvana Ramos

Chuyển ngữ: Đaminh Phan Quỳnh, SJ

 From: ngocnga_12 & NguyenNThu

BỨC TRANH TỐI

BỨC TRANH TỐI

Đất nước loạn, mỗi ngày có 24 văn bản trái luật ban ra. Chẳng ai biết nó trái luật, cứ áp dụng để chà đạp luật pháp thoải mái, thích thì dùng, không thích thì xếp xó. Một nghị định cũ rích đã phát hành hàng chục năm trước nhưng chẳng thấy chính quyền này dùng đến bỗng nhiên nay đem ra xài, và lạ hơn là được sự hỗ trợ của báo đài loan báo rùm beng làm mạng xã hội dậy sóng. Lập tức dân ngửi thấy điều gì đó bất thường.

Nghị định, thông tư, chỉ thị cứ xuất ra vô tội vạ mà không một cơ quan nào phán quyết tính hợp pháp hay hợp hiến của nó. Những khi vụ án nào được khơi mào bởi báo chí nhà nước và làm dậy sóng xã hội, thì có cho vàng bọn tư pháp cũng không dám vào cuộc vì công lí, chúng nó ngóng chỉ thị. Vì nếu làm sai ý chỉ đạọ, tiêu tan sự nghiệp. Chính vì thế, cả bộ máy nhà nước được dựng nên ấy luôn luôn chỉ là thứ vũ khí cho đám quyền lực trung ương giao đấu nhau mà thôi chứ chẳng vì một xã hội trong sạch gì cả. Đừng có ngây ngô mà tin tưởng.

Bên trong nát thế, bên ngoài thì cũng chẳng còn tự chủ. Chính trị thì cột chặt với Trung Cộng. Bất chấp phản ứng của dân, những chính sách có lợi cho Trung Cộng cứ triển khai. Điều đó sẽ gây phẫn uất. Mà phẫn uất tăng hoài thì có ngày bùng nổ. Để giảm phẫn uất thì phải gieo vào đầu dân một ít hy vọng để xả xu páp. Thế là họ nghĩ ra đủ cách để lừa dân, lừa sao dân hy vọng thì phẫn uất sẽ bị kìm lại.

Mỗi khi quan chức lớn nào sang thăm Mỹ thì lập tức sang Bắc Kinh báo cáo. Điều này giống như Trung Cộng cho phép Hà Nội bắt tay Mỹ nhằm mục đích gieo sự hi vọng cho dân chứ đó chẳng phải là thiện chí của chính quyền Việt Nam. Chẳng có sự xích lại nào với Mỹ đâu, vì hàng loạt chính sách có lợi cho Tàu đang ráo riết triển khai trên đất nước Việt Nam mà.

Một khi lừa cho dân hy vọng thì chính quyền có lợi vì họ đã ru ngủ nhân dân. Và chắc chắn họ luôn tìm ra đủ cách vừa ru ngủ vừa đe dọa để sao cho mọi chính sách có lợi cho Trung Cộng thực hiện trôi chảy, chỉ vậy thôi. Kế hoạch nhỏ nào cũng trôi chảy thì kế hoạch lớn sẽ thành công. Như bác Hồ của họ đã nói “thành công, thành công, đại thành công” ấy thôi. Sau hàng loạt những thành công nhỏ của chính quyền CSVN, thì cũng sẽ có ngày đại thành công cho..Trung Cộng.

NHỮNG KẺ PHẢN TRẮC

Do Duy Ngoc
NHỮNG KẺ PHẢN TRẮC

Thuở hàn vi, tôi có một người bạn cùng đồng cam cộng khổ một thời gian. Có một thời tôi và người ấy sống bằng bánh mì từ thiện xin được ở trung tâm từ thiện Caritas của Công giáo. Sau 1975, bạn tôi trở thành cán bộ lãnh đạo của chế độ mới với một chức vụ khá to. Anh bạn này từ chối quá khứ và không công nhận mình có thời kỳ sống bằng bánh mì từ thiện. Tôi gọi anh này là kẻ phản trắc.

Trên báo chí và mạng xã hội mấy năm trước, tôi đọc được một câu chuyện kể một ông Tiến sĩ đang là lãnh đạo một cơ quan nhà nước. Một lần nọ, anh trở về trường nơi anh đã từng học thời trung học họp mặt nhân ngày kỷ niệm của trường. Anh ta đứng giữa sân khấu và nói to lên rằng:” Trong hội trường này ai đã từng là thầy giáo của tôi, đề nghị giơ tay”. Tôi cũng gọi anh Tiến sĩ này là kẻ phản trắc.

Trong chiến tranh, một anh bộ đội bị thương, lạc đơn vị, được người dân nuôi trong hầm, chăm sóc vết thương, lo lắng bữa ăn, áo mặc suốt thời gian dài. Sau 75, anh trở thành một cán bộ lãnh đạo bắt đầu từ địa phương nơi anh đã từng được cưu mang, sau đó về trung ương nhận một chức vụ khá cao. Suốt mấy chục năm nay, anh chưa bao giờ ghé lại thăm căn hầm xưa và những người đã tửng cứu giúp, cưu mang anh trong thời kỳ chiến tranh. Tôi cũng gọi đó là kẻ phản trắc.

Cũng cùng một trường hợp như trên, nhưng anh cán bộ đó có lần về nơi cũ trong một chuyến công tác tiền hô hậu ủng, cả đoàn xe hộ tống. Anh cán bộ lãnh đạo đến ngồi trong uỷ ban tỉnh và nói với lãnh đạo tỉnh kẻu người đã từng nuôi giấu anh trong lúc hiểm nguy thời chiến tranh dến gặp anh ở văn phòng uỷ ban. Tôi cũng xem anh này là kẻ phản trắc.

Năm 1968, trong cuộc tấn công Mậu Thân vào Sài Gòn, Ba của người bạn tôi ở Bảy Hiền cũng đã từng cứu một anh bộ đội miền Bắc. Băng bó vết thương cho anh, nuôi dưỡng anh một thời gian dài. Cũng vì hành động đó, ba của bạn tôi phải đi tù. Sau 1975, trong chiến dịch đánh tư sản, ba của người bạn tôi là chủ một nhà máy dệt ở Bảy Hiền cũng bị tịch thu tài sản. Người ra lệnh và trực tiếp tiếp quản nhà máy cũng chính là anh chàng bộ đội kia. Tôi gọi đấy là kẻ phản trắc.

Những người lãnh đạo thành phố này một thời đã cướp đất của dân Thủ Thiêm, đẩy dân vào cảnh màn trời chiếu đất, trở thành những kẻ không nhà. Họ xoá sạch ngôi nhà thân thiết của dân, họ đẩy dân vào chỗ chết, họ đã khiến nhiều người dân uất ức mà chết. Họ gây phẫn nộ trong dân bằng những việc dối lừa. Họ làm giàu trên nỗi khổ đau của dân. Khi mọi chuyện vỡ lở, họ tránh mặt, cho người khác đứng ra hứa hẹn, xin lỗi dân một cách vô cảm, kéo dài thời gian để hòng trốn tội. Tôi gọi lũ người ấy là bọn phản trắc.

Chùa chiền bây giờ được xây to, tượng Phật nào cũng lớn, sân chùa nào cũng la liệt Bồ Tát. Thầy tu nào cũng đi xe hơi sang trọng, ăn uống bỗ dưỡng, toàn dùng thiết bị đắt tiền. Mượn hào quang của Phật, mượn kinh kệ loè người, mượn của chùa để làm điều phi pháp, mượn áo Tăng để lừa bịp. Tôi gọi đó là lũ thầy chùa phản trắc.

Bà bạn hàng xóm của tôi thời tôi ở đường Trần Quang Diệu là một bà chủ khá giàu thời đó. Bà không có con nên nuôi một cô con nuôi. Bà thương cô như con ruột. Cho ăn học đàng hoàng đến nơi đến chốn, sống trên nhung lụa. Sau 75, bà cho tiền vàng cho cô ấy vượt biên, sau đó định cư ở Mỹ. Bà chuyển tiền cho cô ấy làm ăn buôn bán, trở thành người giàu có ở xứ người. Bà qua Mỹ, cô ta gởi bà vào nhà của người già không thân nhân, chẳng bao giờ thăm hỏi. Buồn quá, bà về lại Việt Nam rồi qua đời trong cô đơn, hàng xóm bỏ bà vào một quan tài từ thiện rẻ tiền và thiêu, tro rải đâu không biết. Cô ta cũng đã về ở Việt Nam nhưng lấy cớ tour du lịch đã đăng ký, cô ta không viếng thăm, chẳng thắp được cây nhang cho bà cụ, cũng không quấn được vành khăn tang. Tôi gọi cô này là người phản trắc.

Đọc trên báo thấy tin con giết cha vì tranh chấp đất đai, cháu giết bà vì không xin được tiền đánh bạc, con giết mẹ vì mẹ không cho tiền hút chích, vợ giết chồng để dễ dàng đến với tình nhân. Lũ người đó cũng là lũ phản trắc.

Theo từ điển thì phản trắc là loại người tráo trở, không thể tin được, không thể hợp tác được, là loại người luôn rắp tâm làm phản. Đồng nghĩa với phản phúc. Thời nay, loại người phản trắc ấy đầy dẫy khắp nơi, chỗ nào cũng có. Ở đâu mà lắm thế? Sao xã hội bây giờ toàn lũ phản trắc ấy?

Thế bây giờ có còn người tốt không? Còn chứ. Sao mà không có được. Thế họ đi đâu hết rồi? Họ đang ở đâu hết rồi? Họ đang cô đơn, họ đang lạc lõng. Họ đang ở trong lớp người cùng quẫn đang bị dồn vào chân tường. Họ phản kháng yếu ớt vì chẳng có quyền lực mà cũng chẳng có vũ khí. Một xã hội vắng bóng người tốt, đó là biểu hiện của sự thất bại của một chế độ.
24.10.2018
DODUYNGOC

‘Nhiều cán bộ cấp thấp sao lắm tiền thế, họ ăn của dân rất nhiều’

Thượng tướng Nguyễn Văn Được. (Ảnh: quochoi.vn)

Ngày 24/10, các đại biểu Quốc hội đã tập trung thảo luận nhiều nội dung về tình hình kinh tế xã hội.

Tại buổi thảo luận, nói về vấn đề tham nhũng, thượng tướng Nguyễn Văn Được cho rằng thời gian qua các vụ việc lớn đã được đưa ra xét xử nhưng ông vẫn có cảm giác chưa sờ đúng gáy những đối tượng tham nhũng tầm cỡ.

Ông đưa ra ý kiến việc xử lý tham nhũng của chúng ta không được tạo ra các vùng cấm vì nếu không sẽ tạo ra chỗ hở để đối tượng tham nhũng ẩn náu.

Về công tác quản lý Nhà nước, ông Được cũng chỉ ra các điểm yếu khiến các vấn đề nảy sinh ở nhiều lĩnh vực: các công trình giao thông hư hỏng, y tế gặp nhiều vấn đề, gần đây nổi lên chuyện y bác sĩ bị đánh,…

Ngoài ra, về an ninh trật tự, vị ĐB cũng cho hay có nhiều vụ việc rất lớn xảy ra mà cơ sở lại không nắm được tình hình; việc quản lý cán bộ hiện nay thì lỏng lẻo, chưa nói đến cán bộ từ tỉnh trở lên mà ngay cả cán bộ xã, cấp phòng cũng xảy ra nhiều trường hợp tham nhũng hàng chục tỷ đồng.

Tôi nói thật, có nhiều cán bộ cấp thấp hơn tôi nhiều bậc, nhưng nhà cửa bề thế. Tiền đâu ra mà lắm thế. Họ ăn của dân rất nhiều” – thượng tướng Được nói.

Người có tài mà không có đức là người nguy hiểm nhất

Pháp trị tiểu nhân, đức trị quân tử. Pháp luật chỉ có thể ràng buộc được hành vi con người mà thôi. Vậy nên đạo trị quốc vẫn phải là tìm người có đức. Không có đức sẽ chỉ làm quốc gia suy bại.

#Trithucvn

M.TRITHUCVN.NET
Tư Mã Quang viết: “Người có đức trên tài thì đó là người quân tử, còn người mà có tài hơn đức thì đó là kẻ tiểu nhân nguy hiểm.”

Bần cố nông

Bần cố nông

Nhân Trần

Tôi không có ý định phân biệt chủng tộc, giai cấp, học vấn, nghề nghiệp gì đó. Nhưng mà nói thật, từ khi đất nước đi theo cái của nợ xã hội chủ nghĩa hay chủ nghĩa cộng sản này đã san bằng mọi con người thành những người nghèo như nhau. Họ lấy tiêu chí bần cố nông làm trung tâm đánh giá đạo đức và nhân phẩm. Một thời cứ ai không thuộc diện bần cố nông thì bị quy là địa chủ phản động, tư sản mại bản, tiểu tư sản, là những kẻ bóc lột người rồi ra sức sai bần cố nông đi tịch thu tài sản, công hữu hóa, hợp tác hóa.

Mà cái bọn bần cố cũng ghê gớm chẳng kém, có gì hay, hay cả đời mơ ước cũng không dám lấy về làm của riêng mà xung công tự đắc coi là của mình. Con trâu của ông Bá vào hợp tác xã cũng là của mình. Trong khi mình cả đời cũng chỉ biết cầm cái cuốc chứ đếch bao giờ dám mơ tới con trâu.

Điều ấy khiến tôi nhớ lại câu chuyện thằng Bờm. Nó chỉ có cái quạt mo mà khi được đổi những ba bò chín trâu, ao sâu cá mè, bè gỗ lim, chim đồi mồi… thì nó chỉ cần có nắm xôi mà thôi. Đọc các phân tích của các bậc học sĩ đức cao trọng vọng nói rằng, đó là một sự chân chất thật thà không cầu danh lợi của nông dân Việt Nam chân đất như Bờm. Nhưng tôi cho rằng kẻ như Bờm có lẽ trong đầu hắn không hề có các khái niệm đó. Các khái niệm mà chỉ bọn nhà giàu và giới thượng lưu mới có. Cho nên có cho chúng, nhồi nhét vào đầu chúng, chúng cũng không biết để làm gì. Bần cố nông là như vậy.

Thế thì làm sao có thể xây dựng được xã hội nào tốt đẹp hơn xã hội của bần cố? Những kẻ ăn trên ngồi chốc, những người thuộc tầng lớp cao trong xã hội bỗng chốc hoặc bị thủ tiêu hoặc bị đè xuống đáy tận cùng của xã hội không đáng làm một con người. Nghe nói để trở thành đảng viên, những con người ưu tú của xã hội, lãnh đạo đất nước cũng phải xét tới ba đời làm bần cố mới được kết nạp. Vậy thì đất nước sẽ đi về đâu do những bọn tận cùng xã hội dẫn dắt? Một xã hội được dẫn dắt bởi những kẻ nghèo về văn hóa, nghèo về vật chất, nghèo về kiến thức thì chẳng biết còn cái gì có thể nghèo hơn được nữa. Khi mà mọi quy chuẩn đạo đức truyền thống và hiện đại bị triệt tiêu chỉ còn lại một mớ nghèo nàn chung chung hỗn độn.

Thời phong kiến vua chúa lấy “Tam cương, ngũ thường” làm thước đo đẳng cấp của con người, kẻ dưới phải kính trọng kẻ trên, trông người trên mà hành xử như một chuẩn mực đạo đức. Mọi hành vi phải được chứng giám của trời đất, quỷ thần và nhân tâm. Thời hiện đại lấy phẩm chất thượng lưu phương Tây làm tiêu chuẩn mà tiêu biểu là phong cách quý tộc của Hoàng gia Anh, Nhật, Vatican… khi trông họ, cả loài người hiện đại đều ngưỡng mộ, bởi trong họ toát nên vẻ đẹp quý phái mà mọi người đều mơ ước.

Ở ta chính vì bần cố lãnh đạo nên ra đường trông mặt mũi ai cũng len lét giống bần cố. Cái mơ ước chân chính nhất của bần cố là có được quyền thế để sĩ diện hão với đời. Ngoài ra nó chẳng ước gì khác. Cho nên người ta ai cũng muốn vào nhà nước, ai cũng muốn làm lãnh đạo rồi chẳng biết làm gì tiếp theo. Ra đường hay trong bàn nhậu người ta nói chuyện tìm cách hạ bệ nhau, nói xấu nhau như một thú vui tiêu khiển. Người ta nói chuyện làm thế nào để có nhiều tiền và tự tôn vinh giá trị bản thân. Cuối cùng lại quay về “chuyện ấy”.

Tôi cũng được sinh ra trong một gia đình có truyền thống bần cố nông không biết bao nhiêu đời. Có lẽ đời ông mình, bố mình tự hào bao nhiêu trong cái xã hội tôn vinh bần cố ấy thì tôi lại ghê tởm nó bấy nhiêu. Tôi đã từng trình bày điều này với nhiều người, họ nói tôi phủ nhận công lao tiền nhân, bôi nhọ quá khứ. Họ dẫn chứng bằng xương máu anh hùng, bằng công lao tiền bối, bằng giải phóng, độc lập, hy sinh, mất mát. Rồi họ chốt hạ bằng câu: nếu không thì làm sao có được mày như ngày hôm nay.

Ồ, hóa ra hy sinh của họ để có được tôi như ngày hôm nay? Để có được những con người như tôi nghèo nàn về tri thức, nghèo nàn về nhân phẩm, nghèo nàn về văn hóa và cả nghèo nàn về tư cách đạo đức, tư cách pháp nhân.

Nhìn những nước láng giềng coi người Việt Nam sau hàng cả loài chó, ghi riêng chữ Việt là cấm ăn trộm, lấy nhiều, lãng phí, bừa bãi. Thấy những người Việt ào ào ra nước ngoài lao động tay chân, đĩ điếm, làm những công việc tận cùng của xã hội khi người ta chẳng còn thèm động tay động chân tới. Những con người ra khỏi Việt Nam không dám tự coi mình là người Việt, ấy thế khi về nhà họ tự hào kể nể những điều trông thấy và dấu nhẹm những việc mình làm. Một phẩm chất bần cố được nuôi dưỡng từ khi có chính quyền coi bần cố là tiên phong, là lực lượng lãnh đạo xã hội.

Tôi cũng được nghe người ta kể về giấc mơ đến Mỹ, Nhật, Hàn, châu Âu. Những giấc mơ phải cho con cái ra nước ngoài và nếu có thể thì đừng bao giờ trở về nữa. Và tự hỏi sao lại có những giấc mơ quái quỷ như vậy nhỉ? Mỗi gia đình có người đi tư bản là niềm tự hào vô cùng tận, là công đức chín đời của tổ tông, là niềm vui sướng vô bờ bến của các đấng sinh thành. Mà có lẽ, theo tôi đó là tư duy mong muốn được đổi đời thoát xác khỏi cái kiếp bần cố bắt đầu từ việc tiếp xúc với văn minh phương Tây, hít thở bầu không khí của thế giới loài người tiến bộ: “đi một ngày đàng học một sàng khôn”.

Bất kể các thể loại văn hóa của các nơi tư bản ấy sang chúng ta đều được săn đón trong sự hồ hởi và bao dung không một chút hoài nghi về chất lượng. Trong khi chả ai muốn học cái “sàng khôn” của anh em xã hội chủ nghĩa Trung Quốc, Triều Tiên, Cu Ba, Venezuela…

Thì ra, trong sâu thẳm tiềm thức họ vẫn coi đó là các nơi mọi rợ, thế giới chậm tiến của nhân loại và chính Việt Nam cũng nằm trong top đó. Vâng, cha ông tôi đã hy sinh xương máu để có được những “thành quả” như vậy. Thật là uổng công sống một kiếp người!

Chúng ta thừa hưởng một trong những phẩm chất tồi tệ nhất của bần cố là không dám nói ra những gì mình nghĩ và không dám viết lên những gì mình suy tư.

Đổi 100 đôla Mỹ, bị phạt 90 triệu đồng

Trang Minh

Ngày 23.10, UBND TP.Cần Thơ cho biết, cơ quan này vừa ra quyết định xử phạt vi phạm hành chính đối với anh N.C.R (sinh năm 1980, ngụ phường An Hòa, quận Ninh Kiều, TP Cần Thơ) số tiền 90 triệu đồng về hành vi “Mua bán ngoại tệ tại tổ chức không được phép thu đổi ngoại tệ”.

Trước đó, anh R bị lực lượng chức năng bắt quả tang khi ₫ang đổi 100 đôla Mỹ tại một cơ sở kinh doanh nữ trang ở phường Cái Khế, quận Ninh Kiều TP Cần Thơ.

Tiền Mỹ có giá trị trên toàn thế giới đổi bị phạt, tiền Trung Quốc thì chúng cho liu hành công khai 7 tỉnh biên giới là sao ?

LAODONG.VN|BY BÁO LAO ĐỘNG
Mang tờ tiền 100 đôla Mỹ đi đổi tại tại tổ chức không được phép thu đổi ngoại tệ, một người đàn ông ở Cần Thơ bị xử phạt số tiền tới 90 triệu đồng…

CHUYỆN XƯA CHUYỆN NAY

Đỗ Ngà
CHUYỆN XƯA CHUYỆN NAY

Sau khi Tào Tháo chết, Tào Phi kế vị ngôi Ngụy Vương của cha mình. Ngôi vương là một loại ngôi vị do Tào Tháo tự lập, danh nghĩa là dưới vua, nhưng thực tế là nắm hết quyền hành của triều đình. Tào Tháo có trong tay thực quyền là đủ, không cần lấy ngôi vua làm gì. Nhưng Tào Phi không phải thế, Phi tham vọng hơn nhiều, muốn lấy luôn ngôi vua để vừa có thực quyền vừa có chính danh. Vì thế, hắn bắt Hán Hiếu đế phải nhường ngôi. Nhẫn tâm hơn, hắn còn hành hạ nhà vua phải nhiều lần viết thư nhường ngôi đọc cho hắn nghe, đến khi nào hắn đồng ý thì mới được đọc trước lễ. Cuối cùng, lễ nhường ngôi cũng diễn ra với lá thư thống thiết của Hán Hiếu đế, rằng Hiếu Đế và các bá quan văn võ nhà Hán tha thiết muốn nhường ngôi chứ không phải do hắn có dã tâm đoạt ngôi. Trong buổi lễ diễn kịch ấy, Tào Phi vênh mặt tiếp nhận như kẻ rất được lòng dân chúng và các quần thần.

Hám danh, có thực quyền chưa thoả còn chiếm ngôi. Lập mưu kế bài bản để đoạt ngôi, nhưng hắn lại không muốn ngồi vào ngai vàng liền mà phải dựng thêm vở diễn, rằng do đó là nguyện vọng của mọi người. Tào Phi lên ngôi hoàng đế không được bao năm rồi cũng chết yểu. Và đặt biệt triều đại của họ Tào cũng lụi tàn nhanh chóng.

Hôm nay nước Vệ cũng lộn xộn, Vệ vương có thực quyền nhưng thiếu chính danh. Hắn ta lập mưu một cách công phu giết hại vua Vệ chiếm ngôi. Thế nhưng hắn không chịu ngồi vào ngôi báu ngay mà phải dựng nên vở kịch lòng dân, rằng hắn lên ngôi là do lịch sử chọn, là do nhân dân đã chọn, và do 100% bá quan văn võ đồng lòng bầu chứ hắn nào có dã tâm. Sau vở kịch lòng dân ấy hắn cũng sẽ lên ngôi hoàng đế trong sự tung hô của đám nịnh thần. Vở kịch “được dân tin yêu” đấy cũng chẳng che mắt được ai. Thái độ cúi đầu làm tay sai cho giặc cũng sẽ làm dân phẫn uất thêm. Và nếu cứ bất chấp nguyện vong dân mãi, triều đình Sản Vệ cũng có ngày phải trả giá.

Thiết nghĩ, triều đại nào đã xảy ra cảnh tương tàn đoạt ngôi trong triều đình mà vững bền bao giờ? Giết nhau tranh giành ngôi báu là dấu hiệu của thời kì suy yếu của một triều đại. Khốn nạn, hách dịch, nhét chữ vào mồm dân để tự tung hô mình là một việc làm vô sỉ gây ức chế trong nhân dân. Đến lúc hết thời, những tên vua này khó mà thoát khỏi sự giận giữ của nhân dân. Cũng thế mà Nicolae Ceaucescu chết thảm, nhớ đấy ông “hoàng đế vĩ đại”.

LUẬT PHÁP NƠI “TRẠI SÚC VẬT”

Đỗ Ngà

Luật pháp chặt chẽ là luật pháp được triển khai từ trên xuống. Trên cao nhất là hiến pháp, văn bản luật này quy định những điều mang tính cốt lõi cho một bộ máy nhà nước và quyền con người. Ngắn gọn nhưng chặt chẽ. Dưới hiến pháp có luật pháp. Đây là những bộ luật đồ sộ, quy định nhiều lĩnh vực xã hội. Nó phải đứng dưới hiến pháp và không được trái hiến pháp. Dưới luật pháp là những sắc lệnh hành pháp của người đứng đầu chính phủ. Nó không thể trái luật và trái hiến pháp được. Luật càng thấp, càng quy định chi tiết hơn.

Để đảm bảo tính thống nhất xuyên suốt, người ta lập nên tòa bảo hiến, tòa này hoàn toàn độc lập với hành pháp và lập pháp. Mục đích là để xem xét tính hợp hiến của những văn bản luật thấp hơn. Chính vì thế, luật pháp ở các nước này là một hệ thống rất chặt chẽ. Cho nên những văn bản trái luật xứ này sẽ bị loại bỏ khi chưa kí ban hành. Và khi pháp luật được thượng tôn, xã hội trật tự, chính trị lành mạnh.

Như ta biết cấu tạo máy tính có phần cứng và phần mềm, thì trong một nhà nước cũng thế, cũng phần cứng và phần mềm. Phần cứng là tổ chức bộ máy nhà nước, phần mềm là hệ thống luật pháp. Tại xứ tự do, phần cứng là cách tổ chức bộ máy dạng phân quyền, nhà nước là nơi có nhiều đảng phái được quyền tham gia, và mọi nhánh quyền lực được đặt dưới luật. Còn tại Việt Nam thì ngược lại, tổ chức bộ máy nhà nước theo dạng tập quyền và các nhánh quyền lực thuộc về 1 đảng duy nhất, đảng đó đứng trên luật.

Về phần cứng, tổ chức bộ máy nhà nước của CS là cực kì phản khoa học. ĐCS độc chiếm nhà nước, nhưng họ tổ chức bộ máy quản lý đất nước trùng lắp. Đất nước Việt Nam phải oằn mình gánh 2 bộ máy, bộ máy đảng và bộ máy nhà nước. Chủ trương thì một nơi, thi hành một nẻo. Bộ máy đảng ra chủ trương, bộ máy nhà nước thi hành. Mà bộ máy nào cũng đều là của ĐCS, nên việc thực hiện mọi chính sách là chuyện đảng tự tung và đảng tự hứng chứ hoàn toàn không có sự tác động từ nhân dân. Vì thế, mọi chính sách dù phản dân đến đâu, dù hại nước đến mấy thì chính quyền phải thi hành vì đó là chủ trương của Đảng. Điều đó gây nên sức phá hoại khủng khiếp mà không có cách nào ngăn cản.

Về phần mềm, tức hệ thống luật pháp của Việt Nam thì rât lộn xộn. ĐCS tự quy định nó là nhóm thượng đẳng, tách riêng khỏi sự ảnh hưởng của hạng thứ dân. Luật riêng cho nội bộ ĐCS được viết ra nhằm ưu ái, bao che cho đảng viên, đó chính là Điều Lệ Đảng. Hiến pháp được viết ra chỉ để làm màu, trong đó điều khoản này phủ định điều khoản kia. Ví dụ, điều 2 quy định nhà nước là của dân, nhưng điều 4 lại quy định sự độc quyền lãnh đạo của ĐCS, tức điều sau phủ định điều trước. Họ nói hiến pháp cao hơn luật pháp, thế nhưng hiến pháp lại dễ dàng bị luật pháp chà đạp không thương tiếc. Luật An Ninh Mạng chà đạp lên điều 25 HP là ví dụ. Dưới luật có đủ thứ văn bản quy định, nào chỉ thị, nào thông tư, nào nghị định vv…

Mỗi ngày các văn bản dưới luật được tung ra vô tội vạ để chỉ đạo trực tiếp. Cứ tung mà không xem xét tính hợp hiến hay hợp pháp của nó. Theo báo chí, mỗi này có 23,6 văn bản trái luật được ban hành, tức mỗi năm có 5.600 văn bản như thế. Như vậy pháp luật viết ra cũng như không, nó sẽ bị những thứ văn bản trái luật kia vô hiệu. Vậy rõ ràng hệ thống luật Việt Nam được viết ra là để chà đạp chứ đâu phải để thượng tôn? Văn bản dưới luật chà đạp pháp luật, pháp luật chà đạp hiến pháp. Như vậy tính ra hiến pháp là thứ luật rẻ rúng nhất trong hệ thống luật pháp CS.

Đất nước sẽ loạn khi luật pháp không được thượng tôn. Không thể sống tốt cuộc đời mình bằng cách tuân thủ luật pháp và hiến pháp CS mà yên thân. Nếu CS muốn, việc gì nó cũng dám làm vì nó tự cho nó là thượng đẳng “tất cả những con vật đều bình đẳng, nhưng có những con vật được bình đẳng hơn những con vật khác”. Vâng, bên trong nhà nước CS có cách tổ chức theo kiểu Trại Súc Vật của George Orwell. Trong đó, con vật CS được “bình đẳng hơn” con cừu Nhân dân. Luật chỉ dành cho bầy cừu, là cừu thì phải phải “sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật”. Còn CS thì sao? Đơn giản nó là “con vật được bình đẳng hơn”, thế thôi. Chỉ có nó là được sống trong một luật riêng đầy ưu ái mà không tuân thủ thứ luật nào dành cho bầy cừu.

Cho nên, nếu không quan tâm chính trị, chính chúng ta và con cháu muôn đời sau bị cai trị bởi những con vật tự cho mình là “bình đẳng hơn loài khác” mà thôi. Chả nhẽ chúng ta không muốn thoát kiếp làm cừu?

ĐÔI ĐIỀU ÍT NGƯỜI BIẾT VỀ “SẮP-TÂN-CHỦ-TỊCH-NƯỚC”

Trần Bang

ĐÔI ĐIỀU ÍT NGƯỜI BIẾT VỀ “SẮP-TÂN-CHỦ-TỊCH-NƯỚC”

FB Phạm Đoan Trang

Ở Việt Nam, giá như có một nền báo chí tự do, hay mong ước nhỏ hơn, có lấy vài tờ báo độc lập, thì chắc chắn công chúng không nhiều thì ít cũng phải hình dung được đôi chút về bậu sậu lãnh đạo: tư cách, tính tình, niềm tin triết lý, quan điểm chính trị, địa chỉ nhà riêng, công việc hàng ngày, hàng tháng…

Nhưng với hệ thống báo chí công cụ như bấy lâu nay thì công chúng không có được thông tin gì như thế, mà nói chung là không có thông tin gì hữu ích về chính trị, chính sách công… cả. Quan hệ của các nhà báo với “các cụ các bác trên ấy” (tức là với đám lãnh đạo ”Đảng và Nhà nước”) chỉ có giá trị cá nhân: Để nhà báo (cấp cao) nhét bổng lộc cho đầy túi tham, thể hiện mình vừa nhân văn vừa cấp tiến mà lại vừa được an toàn; và để nhà báo (cấp thấp) có cái mà lấy le với bạn bè, người thân, gia đình họ mạc, ra cái điều “tôi có thông tin, tôi biết hết, tôi biết trước, tôi biết chuyện ấy từ lâu rồi” v.v.

Nói chung, gần như không thể dựa vào những thông tin chính thống trên mặt báo do cái đám nhà báo ấy cung cấp để mà suy ra được cái gì hay ra được quyết định gì đúng đắn cả.

Tuy thế, từ những thông tin kiểu “ông chú Vietel” rỉ tai thì người ta lại biết được rằng đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng có ít nhất là hai chỗ nhột, hay là hai điều mà y rất ghét nghe nói đến:

– Thứ nhất là chuyện thời trẻ, Nguyễn Phú Trọng trốn nghĩa vụ quân sự, nôm na là trốn lính. Trong lúc lứa thanh niên cùng tuổi hy sinh trên chiến trường thì đảng trưởng-quốc trưởng tương lai ngụy tạo hồ sơ, chạy chọt sao đó mà không phải ra trận, chỉ ở hậu phương hăng say học hành. Xứ mù thằng chột làm vua, cả làng đi lính thì thằng đần ở lại quê nhà nghiễm nhiên được xơi hết chị em trong làng, sinh viên Phú Trọng đương nhiên là học hành giỏi giang tấn tới, quan lộ thênh thang ta bước… để dân Việt có một đảng trưởng-quốc trưởng như hôm nay.

– Thứ hai là chuyện kê khai tài sản cá nhân. Nghe nói cứ mỗi lần ở đâu đó có đả động tới chuyện này, Nguyễn Phú Trọng tức lắm. Chẳng gì y cũng được cái tiếng là “thanh liêm” bấy lâu nay; dân chúng nào ai nghe nói đến biệt phủ nào của tổng bí thư. Tuy thế số bất động sản mà y và họ hàng hang hốc nắm giữ, nếu lộ ra để phải kê khai thì cũng rất mệt. Mà theo quy chế thì dễ phải công khai – luật đảng cũng có quy định cả rồi. Nói chung là khó chịu. Phú Trọng bực mình ba cái chuyện mấy chục đảng viên gửi kiến nghị đòi y minh bạch tài sản lắm.

Đó là hai chỗ “nhạy cảm” của đảng trưởng mà cộng đồng mạng có thể “đi sâu” phân tích, yêu cầu minh bạch… Tuy nhiên, lợi thế của Nguyễn Phú Trọng là y hoàn toàn xa lạ với thế giới Internet, mạng xã hội, cách mạng 2.0… các cái (chưa nói tới cách mạng 4.0 nhé). Y thậm chí không biết dùng điện thoại thông minh. Xung quanh y rất đông đảo cố vấn, tham mưu các loại, nhưng rặt một phường xu nịnh, giá áo túi cơm; chúng chỉ minh họa đường lối cho y ngắm và xưng tụng cho y vui tai là chính chứ cố vấn với tham mưu cái nỗi gì. Sách báo y đọc hiện nay không có gì khác ngoài tờ Nhân Dân và các phụ trương phụ bản của nó. Dĩ nhiên y không bao giờ vào mạng. Cho nên công luận đối với y chỉ là tiếng ruồi muỗi vo ve, chân lý vẫn chói sáng dưới bầu trời phương Bắc – đồng chí Tập đại đế làm gì cũng sáng suốt – và An Nam đô hộ phủ vẫn thanh bình.

Chỉ vài giờ nữa thôi, y sẽ rưng rưng lên ngôi vua. Lịch sử nước CHXHCN Việt Nam sẽ mãi ghi tên Nguyễn Phú Trọng như một nhà lãnh đạo thanh liêm, yêu nước, yêu CNCS, cả cuộc đời dốc lòng phụng sự tình hữu nghị quốc tế và ái hữu vô sản… Sẽ không ai bảo y là thằng giặc, trẻ trốn lính, già bán nước, tham nhũng quyền lực, sĩ diện háo danh tới mức bệnh hoạn, và vì ngôi cao lãnh đạo mà cam lòng dâng hiến chủ quyền đất nước cho ngoại bang. Y tin như thế.

Âu đấy cũng là cái lợi của việc không dùng mạng xã hội, không tiếp cận Internet.

TẠI SAO NGƯỜI ĐÀN BÀ NÀY SAU KHI GÂY TAI NẠN BỞI SAY RƯỢU LÁI XE LẠI CÓ THỂ BÌNH THẢN NHƯ THẾ ?

Thuong Phan and Quân Hoàng shared a post.
Image may contain: outdoor
Image may contain: one or more people, car and outdoor
Image may contain: one or more people
Image may contain: 1 person, smiling, standing and text

Dương Hoài LinhFollow

TẠI SAO NGƯỜI ĐÀN BÀ NÀY SAU KHI GÂY TAI NẠN BỞI SAY RƯỢU LÁI XE LẠI CÓ THỂ BÌNH THẢN NHƯ THẾ ?

Ở Mỹ tội DUI (say rượu lái xe) sẽ bị phạt rất nặng bất kể kẻ đó là ai. Con gái tổng thống Bush đã bị cảnh sát phạt vì tội uống rượu ở tuổi vị thành niên. Thẩm phán Elizaberth Earle đã buộc con gái Tổng thống phải lao động công ích trong 8 giờ, đóng 51,25 USD để tham dự một khóa học về rượu bia kéo dài 6 giờ.
https://vnexpress.net/…/con-gai-tong-thong-my-bi-phat-vi-uo…

Đó là chỉ mới uống rượu chứ chưa lái xe. Nếu lái xe trong tình trạng nồng độ cồn quá mức cho phép thì số tiền phạt là $10.000 lần đầu. Đến lần thứ 2 và 3 thì vào tù ngồi đến giờ đi làm hoặc đi học được cảnh sát tháo còng cho ra ngoài, đi làm xong vào ở tù tiếp cho đủ án tòa tuyên.

Trong trường hợp lái xe say rượu gây tai nạn thì xem như tới số. Thế nhưng tại Việt Nam cô ả này sau khi làm 2 người chết và hàng loạt người bị thương nguy kịch vẫn thản nhiên lướt Web, không một chút gì lo lắng sợ hãi ? Vì cô ả nghĩ rằng cô ả có tiền và có quen biết với công an. Vì cô ta là chủ của hệ thống nhà hàng Âu Lạc thành Hồ.

Người dân Việt Nam hay viện cớ rằng họ không cần đấu tranh để xây dựng một xã hội tốt đẹp vì cho rằng so với mặt bằng chung của xã hội họ hơn nhiều người. Có nhà, có xe có cơ nghiệp… Nhưng họ không hề biết là họ có thể chết bất cứ lúc nào vì những sát thủ như thế này. Đến lúc đó thì giàu có cỡ nào cũng bỏ đi.

Chỉ một xã hội dân chủ và pháp trị mới đem đến cho con người sự an toàn chứ không phải số phận. Và chỉ có đa đảng mới có chuyện không ai ở trên luật, khiến không ai có thể dùng tiền để coi thường pháp luật.

Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ nhưng khi thấy rồi thì lại đổ cho số phận và bảo nước nào cũng thế. Đó là phép ngụy biện của người Việt Nam.