Tâm Sự Tuổi Già – Đôi Điều Cảm Ngộ

BÀI VIẾT HAY KÍNH GỬI ĐẾN NHỮNG NGƯỜI ĐÃ 70 HAY TRÊN 100

Tâm Sự Tuổi Già – Đôi Điều Cảm Ngộ – 

Dương Trạch Tề

Tháng năm vội vã, đời người ngắn quá, chớp mắt đã già. Chúng ta nào dám nói đã thấu hết lẽ đời, nhưng ta cảm thấy, chỉ có hiểu đời, mới sống được ung dung, thanh thản. Tôi muốn viết đôi dòng “cảm nhận nhỏ nhoi” gửi tới những bạn già, để được mọi người chia sẻ những “cảm nhận lớn lao” hơn, để ta cùng cố gắng.

  1. Cách sống: Qua một ngày, mất một ngày. Vui một ngày, lãi một ngày.
  1. Hạnh phúc và niềm vui:Hạnh phúc không tự gọi cửa tìm đến ta, niềm vui cũng không tự rơi từ trên trời xuống, mà đều phải tự tay mình tạo dựng nên.

 Niềm vui là mục đích cuối cùng của đời mình, niềm vui ở ngay trong những việc vụn vặt của cuộc sống, ta phải tự mình tìm lấy. Hạnh phúc và niềm vui là một thứ cảm xúc và cảm nhận, quan trọng là ở tâm trạng mình.

  1. Tiền bạc:Tiền không phải là vạn năng, tăng lực, nhưng không tiền thì vạn sự bất lực (*).Không nên quá coi trọng đồng tiền, lại càng không nên tính toán tiền bạc, nếu hiểu ra, sẽ thấy tiền chỉ là thứ đồ vật ở ngoài thân, khi ta chào đời ta đâu mang tới, khi ta chết đi lại chẳng mang theo.

Nếu có người cần ta giúp đỡ, khảng khái mở hầu bao chính là một niềm vui lớn. Nếu tiền bạc mua được sức khỏe và niềm vui, cớ gì chần chừ nữa?

Nếu bỏ tiền ra để được an nhàn tự tại, chẳng phải xứng đáng sao! Người hiểu biết là người biết cách kiếm tiền biết cách tiêu pha, làm chủ đồng tiền chứ đừng làm nô lệ cho nó.

  1. Học cách hưởng thụ:“Phần đời còn lại ngắn ngủi, càng phải làm cho nó giàu có”. Người già phải biết đổi nếp nghĩ cũ, tạm biệt cách sống như tu hành, để làm loài chim vui.

Cần ăn thì ăn, muốn mặc phải mặc, thèm chơi hãy chơi, không ngừng nâng cao chất lượng sống, đón nhận những thành quả của thời đại công nghệ, mới là mục đích sống của tuổi già.

  1. Sức khỏe quan trọng nhất:Tiền bạc là của con mình, địa vị chỉ tạm thời giữ, vinh quang thuộc về quá khứ, sức khỏe mới là của ta.
  1. Khác biệt:Tình yêu bố mẹ dành cho con là vô hạn, con yêu bố mẹ có hạn; Con cái bệnh tật bố mẹ lo âu, bố mẹ bệnh tật con cái hỏi han vài lời là thấy thỏa mãn;

Con cái tiêu tiền bố mẹ thì dễ, bố mẹ tiêu tiền con cái thì khó; Nhà bố mẹ chính là nhà của con, nhà con lại chẳng phải nhà bố mẹ. Khác biệt là khác biệt.

Người hiểu ra sẽ thấy lo liệu cho con chính là trách nhiệm và niềm vui, chẳng đòi con báo đáp, còn người cứ muốn được con báo đáp, là tự chuốc ưu phiền.

  1. Bệnh tật trông cậy ai:Cậy con, bệnh nặng ốm lâu con mệt mỏi vắng bóng. Cậy bạn đời, người già tự lo thân chưa xuể, lấy đâu sức lực mà chăm nhau. Cậy tiền, có lẽ phải vậy.
  1. Trân trọng những gì đã có:Ta thường coi nhẹ những gì trong tay, ta thường tiếc nuối những gì không có. Nhưng cuộc sống hạnh phúc đủ đầy lại bởi ta có biết cách cảm nhận cuộc sống chăng. Người hiểu đời sẽ trân trọng và nâng niu những gì đã có, cho nó thêm ý nghĩa trong đời mình, để sống tràn đầy và say mê vui sướng.
  1. Cách nắm giữ niềm vui:Phải giữ tấm lòng rộng mở bao dung, để cảm ơn đời và tận hưởng sự sống. So với người trên nào bằng, ngoảnh xuống kẻ dưới thấy đủ, thấy đủ là thấy vui nhẹ nhõm;

Nuôi dưỡng nhiều niềm say mê, vui thú ấy nào cạn, ta tự tìm lấy được niềm vui; Tốt với người đời, thường làm việc thiện, vui khi giúp người. Đó là những cách nắm giữ niềm vui, cũng mạnh khỏe trong tâm.

  1. Dung dị mới là cốt lõi:Chức cao bổng lộc nhiều, địa vị hiển hách được mấy ai, số đông chúng ta chỉ là thường dân. Nhưng thiểu số ấy chưa chắc đã hạnh phúc, còn đám đông thường dân như chúng ta lại chưa chắc đã bất hạnh, nên ta cần gì nhìn lên đám thiểu số giàu sang đó mà tự ti, thèm muốn.

Con người vốn không phân chia đẳng cấp giàu nghèo sang hèn, chỉ phân chia có tận tâm tận lực với sự nghiệp hay không mà thôi, là đã được coi có công với đời, lòng dạ thanh thản, không hổ thẹn với ai, nữa là con người ta đã lui về rồi thì đều giống nhau cả, chốn sau cùng của chúng ta đều là về với thiên nhiên.

Kỳ thực, chức cao nào bằng thọ lâu, thọ lâu nào bằng sống vui lâu, sống vui mới chính là hạnh phúc.

  1. Hãy sống đích thực cho chính mình:Con người quá nửa đời là hy sinh vì sự nghiệp, gia đình, con cái, thời gian giờ còn lại đâu nhiều, hãy sống đích thực cho chính mình, sống sao thấy vui thì sống, làm những gì mình muốn làm và mong làm, đừng ngại ngần người khác đàm tiếu, bởi ta đâu phải sống hộ người khác, mà ta đang sống cuộc đời của chính bản thân ta.
  1. Không cầu toàn: Con người sống trên đời này làm sao có thể vạn sự như ý, tất sẽ có những điều thiếu sót tiếc nuối, càng mong hoàn hảo càng khổ sở, chi bằng thanh thản đối diện hiện tại, tùy hoàn cảnh mà sống.
  1. Già và không già:Người già tâm hồn trẻ, tức là không già. Người chưa già nhưng tâm hồn già cỗi, vậy đã già nua. Nhưng mọi vấn đề vẫn cần nghe người già.
  1. Chú ý điều độ: Sống là phải vận động, nhưng không nên quá sức; ăn uống đạm bạc thì không đủ dinh dưỡng nhưng thịt cá nhiều cũng không tiêu hóa nổi; Nhàn hạ quá thì quạnh quẽ, nhưng khách khứa lắm lại nhiều lo toan, cho nên việc gì cũng nên giữ lấy chữ “điều độ”.
  1. Làm một người thông minh:Kẻ ngốc tự chuốc bệnh (vì hút thuốc, nghiện rượu, ăn uống vô tội vạ); kẻ thiếu kiến thức thì chờ bệnh tới (chờ ốm mới đi bệnh viện); còn người thông minh thì phòng bệnh; hãy tốt với chính mình, hãy giữ gìn sinh mệnh của mình.
  1. Đừng lầm lẫn:Chờ khát mới uống, đợi đói mới ăn, phải mệt mới nghỉ, buồn ngủ mới ngủ, sinh bệnh mới đi bệnh viện, lúc đó đã muộn rồi.
  1. Lạc quan và bi quan:Chất lượng cuộc sống của người già cao hay thấp phụ thuộc vào cách họ nghĩ, lạc quan thì mọi việc đều suy nghĩ theo hướng có lợi, nếu lạc quan để quy hoạch quãng đời tuổi già, sẽ được sống đầy tự tin và đầy sức sống, ngày tháng trôi qua sẽ đầy màu sắc; nếu dùng cách nghĩ bi quan sẽ sống trong tâm trạng chán nản tiêu cực, tất già sớm chết sớm.
  2. Học cách vui chơi: Chơi là một trong những nhu cầu của người già, hãy mang một trái tim thơ trẻ để chọn thú chơi mình thích, trải nghiệm những niềm vui khi chiến thắng,cũng không giận khi thua, không làm nư, từ góc độ tâm lý và sinh lý, người già cũng cần sự hào hứng vừa đủ, để giữ cho tuần hoàn tốt.
  1. Làm một người già “mạnh khỏe toàn diện”:Mạnh khỏe toàn diện tức là khỏe về thể chất, tâm lý lẫn đạo đức. Mạnh khỏe về tâm lý tức là sức chịu đựng cao, sức kiềm chế tốt và có năng lực giao tiếp thân thiện;

 Mạnh khỏe về đạo đức tức là luôn có lòng yêu thương, vui vẻ giúp đỡ người khác, tính tình điềm đạm, lòng dạ rộng rãi, thiện tâm tất thọ lâu.

  1. Hòa nhập với xã hội:Con người là người của xã hội, không được phép sống tách rời biệt lập, lãnh đạm với đời, phải chủ động tham gia hoạt động công ích tập thể, hoàn thiện bản thân từ trong hoạt động chung, thể hiện được giá trị bản thân, đó mới là một cách sống lành mạnh.
  1. Kết giao rộng rãi:Cuộc sống cuối đời nên có nhiều tầng thứ đa dạng, phong phú đầy màu sắc. Một hai người bạn thâm giao nào thể đủ, phải có nhiều bạn bè mới làm cuộc sống tuổi già tươi mới. Để bạn sống mê say vui tươi, muôn hình vạn vẻ.
  1. Nỗi đau: Khi con người phải đối diện nỗi đau, chịu đựng, giải thoát cũng như xóa nhòa nỗi đau, nói cho cùng vẫn phải dựa vào chính bản thân mình, thời gian là vị thầy thuốc tốt nhất, nhưng quan trọng là ở chỗ bạn sẽ chọn cách sống như thế nào trong quãng thời gian ấy.
  1. Hoài niệm quá khứ:Vì sao người ta già rồi thường nhớ quá khứ? Con người về già, sự nghiệp đã đi đến chặng cuối, những huy hoàng dĩ vãng đã biến thành mây khói trong mắt, ta đang đứng ở ga cuối của cuộc đời,  gột sạch những dục vọng trong lòng, tinh thần cần thăng hoa, chỉ mong lại tìm thấy được chân tình.

 Lúc này, chỉ có quay về chơi chốn cũ, gặp gỡ người thân bạn bè, cùng ôn lại những giấc mơ thiếu thời, cùng bạn học cũ hàn huyên lại những niềm vui thời tuổi trẻ, mới cảm thấy được sức sống của thời trẻ. Trân trọng những chân tình, đón nhận những tình thân cũng là một niềm vui lớn của cuộc sống người già.

  1. Thuận lẽ tự nhiên:Nếu bạn đã cố gắng hết mình nhưng vẫn không thay đổi được những gì bạn không mong muốn, vậy hãy để nó thuận theo lẽ tự nhiên thôi! Có lẽ đó cũng là một cách giải thoát. Mọi chuyện ở đời làm sao cưỡng ép theo ý muốn, những trái dưa ép chín cũng đâu có ngọt.
  1. Thanh thản đối diện cái chết:Sinh lão bệnh tử, quy luật muôn đời, ai người trốn được. Khi cái chết sẽ không buông tha bạn, tại sao ta không đối diện nó, mỉm cười kiêu ngạo. Chỉ những người đã sống cương trực, không hổ thẹn lương tâm, mới có thể bình an thanh thản, cho mình một dấu chấm hết thật tròn vẹn.                                                                                                                                            Dương Trạch Tế
    Dịch giả: Trang Hạ

Khi bạn còn trẻ, bạn đang làm gì để có giá trị?

No photo description available.
Image may contain: one or more people
Dys Nhat Nguyen

Nhiều người cho đến khi biết thì đã quá muộn. 

Đây là ảnh ở bệnh viện Harbin Trung Quốc.

Một bệnh nhân nữ mắc bệnh ưng thư giai đoạn cuối, cầm một bao tải toàn tiền là tiền, cầu xin bác sĩ hãy cứu lấy tính mạng mình.
Khi bác sĩ bảo là đã hết cách rồi, trong cơn quẫn trí và giận dữ, bệnh nhân đã quăng bừa bãi tiền lên sàn bệnh viện, vừa quăng vừa la hét “tiền để làm gì, tiền để làm gì…”

Thế đấy, có những thứ tiền không thể mua được, không thể cứu được.
Đó là thời gian, sức khoẻ và tuổi trẻ.
Một khi đã qua rồi, không biết trân trọng thì chẳng thể làm gì được.
Riêng cái thứ 3, có thể ngay thời trẻ bạn phung phí thời gian và sức lực vào những thứ vô bổ, vớ vẩn thì đến tuổi trưởng thành và già cả bạn sẽ phải trả giá trong sự tiếc nuối.

Khi bạn còn trẻ, bạn đang làm gì để có giá trị?

Trang Yêu Chúa.

QUÀ TẶNG CỦA GIÂY PHÚT HIỆN TẠI

QUÀ TẶNG CỦA GIÂY PHÚT HIỆN TẠI

 Thiên Chúa, Đấng ban cho món quà hiện tại phần tôi, tôi đắm chìm trong đó

Giây phút hiện tại cũng là một quà tặng.  Ngày hôm qua đã trôi qua mất rồi…, và ngày mai có lẽ sẽ đến, nhưng điều ấy chẳng mấy rõ ràng.  Cái chắc chắn là chính giây phút HIỆN TẠI và đó là tất cả những gì ta có.  Thiên Chúa BAN CHO tôi phút giây hiện tại, Ngài mời gọi tôi thưởng nếm và sống giây phút ấy cách tròn đầy nhất.  Chẳng dễ để sống như thế!  Nhưng đồng thời, đó cũng chẳng là điều con người không sao vươn tới.  Trong tiếng Anh, từ ‘present-hiện tại’ cũng mang nghĩa là “món quà.”

Để nhận lãnh món quà hiện tại,

Tôi cần thoát khỏi cả quá khứ lẫn tương lai

Quá khứ ĐÃ QUA ĐI rồi!  Nhưng có người cứ sống mãi trong “những ký ức đau buồn.”  Có những người lại thích sống trong một “thế giới mộng mơ.”  Thế giới mộng mơ vốn thú vị, nó đóng vai trò như nguồn ủi an hay như mùi hương thơm ngát cho giây phút hiện tại – vốn có lúc chất chứa nỗi thương đau.  Những tín đồ của chủ nghĩa khoái lạc cho rằng con người cần nỗ lực hết mình hầu giảm thiểu đau khổ và gia tăng niềm vui.  Có nhiều người trở lại quá khứ hoặc trốn vào tương lại để “lẩn trốn” hiện tại.  Nhưng nếu muốn đón nhận món quà hiện tại, thì điều thiết yếu ta phải làm là thoát ra khỏi tương lai, và đồng thời, thoát ra khỏi quá khứ.

Tôi cần trở nên “thức tỉnh” với hiện tại

“Thức tỉnh” là một khả năng để biết, để tri nhận, để cảm nghiệm và để nhận ra điều gì đang diễn đến trong tôi, quanh tôi, và cho tôi.  Đây là bước đầu tiên cho một sự tăng trưởng thiêng liêng.  Hôm nay tôi ở đâu?  Điều gì đang xảy ra cho tôi lúc này?  Thức tỉnh với giây phút hiện tại, người ta có thể nhận ra rằng hiện tại không phải là trống rỗng, nhưng nó được lấp đầy bởi những chọn lựa và những cơ hội.

Một cụm từ xuất hiện trong tác phẩm ‘Self-Abandonment to Divine Provindence,” của tác giả Jean-Pierre De Caussade, S.J., cụm từ “Bí tích của giây phút hiện tại – Sacrament of the Present moment”, ngụ ý sự thánh thiêng và sự Hiện Hữu của Đấng Thần Linh ngay trong phút giây hiện tại.  Và Thiên Chúa chia sẻ cuộc sống của Ngài với nhân loại qua GIÂY PHÚT ấy.  Do vậy, thức tỉnh hơn với giây phút hiện tại cũng là thức tỉnh hơn với chính Thiên Chúa.

Tôi cần đón lấy hiện tại

Giây phút hiện tại có thể không hợp với những gì tôi đang hình dung, đang mong đợi, hay khao khát, v.v…  Tôi có thể KHÁNG CỰ với những gì đang xảy ra cho tôi, nhưng SỰ THỰC –  giây phút này cũng sẽ trôi qua.  Đức Phật khi xưa đã nói cặn kẽ về cái gọi là vô thường, chóng qua.  Tôi có thể đón nhận cái “vô thường” của giây phút hiện tại này không?

Đón nhận hiện tại là MỞ rộng cánh tay để ôm lấy chính giây phút NÀY với niềm HẠNH PHÚC chứa chan.  Hiện tại có khi không phải là điều tôi muốn ôm trọn, nhưng đó lại là THỰC TẠI.  Rất thường xuyên, tôi là chàng hề, đeo lấy nhiều thứ mặt nạ và trở thành ai đó chứ chẳng phải là chính mình nữa.  Tôi có thể đánh thức chính mình để dám chấp nhận món quà hiện tại chăng?

Giây phút hiện tại trao tặng cho tôi điều gì?  Và làm sao tôi có thể sống giây phút ấy cách tròn đầy?  Điều gì đang xảy ra trong tôi lúc này: những cảm xúc dâng trào, những suy tưởng tức thời xuất hiện và ngập tràn trong tâm trí, những cảm xúc đến từ các giác quan, v.v…  Tôi có thể nhẹ nhàng bước vào hiện tại, và trở nên tỉnh thức với từng giây phút trong đời sống của tôi – với cả niềm vui và nỗi buồn chăng?

Kinh Thánh nói

I-Sai-a 43:18-19

Các ngươi đừng nhớ lại những chuyện ngày xưa, chớ quan tâm về những việc thuở trước.  Này Ta sắp làm ra một việc mới, việc đó manh nha rồi, các ngươi không nhận thấy hay sao?  Phải, Ta sẽ mở một con đường giữa sa mạc, khơi những dòng sông tại vùng đất khô cằn.

Thánh Vịnh 118: 24

Đây là ngày CHÚA đã làm ra, nào ta hãy vui mừng hoan hỷ.

Gia-cô-bê 4: 13-14

Các người chỉ là hơi nước xuất hiện trong giây lát, rồi lại tan biến đi.  Hãy sống giây phút hiện tại, và chú tâm vào Chúa.

Mát-thêu 6: 25-34

Đừng lo lắng về ngày mai.

Người ta nói

“Giây phút hiện tại chẳng bao giờ là điều mà người ta không thể chấp nhận được.  Chỉ điều sẽ xảy ra trong vòng 4 giờ nữa mới là điều người ta không thể chịu nổi.  Đang hiện diện ở đây, lúc 8 giờ sáng, nhưng tâm trí lại ở 10 giờ 30 phút buổi tối, điều ấy mới là nguyên nhân làm ta đau khổ.” – Anthony de Mello, S.J.

“Trẻ em chúng có quá khứ, cũng chẳng có tương lai.  Nhờ đó, chúng vui hưởng giây phút hiện tại, và điều này thật hiếm xảy ra cho chúng ta.” – Jean de La Bruyère

“Hôm qua là lịch sử, ngày mai là mầu nhiệm, chỉ hôm nay mới là quà tặng Chúa ban, chính vì thế chúng ta gọi ‘hiện tại – present’ là món quà.” – Bil Keane

“Hãy thưởng thức một ly trà một cách chậm rãi và cung kính, cũng như trái đất tự quay quanh trái đất – chậm rãi, đều đặn, không vội vã cuốn vào tương lai.” – Thiền sư Thích Nhất Hạnh

Chuyển ngữ: Đaminh Phan Quỳnh, S.J.

Nguồn: Robin Seelan, S.J., The Gifts, (Banglore, India: Asian Trading Corporation, 2016), 22-25.

From: KittyThiênKim & KimBang Nguyen

NUÔI ÁN, MỘT TRÒ KHỐN NẠN CỦA NGÀNH CÔNG AN

Đỗ Văn Ngà
NUÔI ÁN, MỘT TRÒ KHỐN NẠN CỦA NGÀNH CÔNG AN

Một cô gái đi giao gà ngày 30 tết. Đến quá khuya ngày cuối cùng trong năm cô gái không về nhà. Ngay lập tức, người mẹ đã trình báo Công an Điện Biên. Chưa yên tâm, người mẹ cô gái ấy lại lên mạng kêu khóc trong tuyệt vọng để cầu cứu cộng đồng mạng chung tay giúp sức. Lập tức tin tức được nhiều người chia sẻ để giúp người mẹ bất hạnh ấy tìm kiếm con mình.

Ngày mùng một tết trôi qua không tin tức. Đến 9 giờ sáng ngày mùng 2 tết, người dân phát hiện xe máy của cô gái xấu số. Và sang đến mùng 3 tết, người dân phát hiện xác cô gái trong một ngôi nhà hoang.

Khi phát hiện thi thể nạn nhân, công an mới lập ban chuyên án 219D để truy tìm hung thủ. Khi tìm ra hung thủ thì cô gái cũng đã chết. Như vậy, công an được trình báo ngay ngày 30 tết nhưng họ đã làm gì? Và trong 3 ngày tiếp theo họ đã làm gì? Chẳng làm gì cả, họ lo ăn tết no nê và “quên” trách nhiệm tìm kiếm nạn nhân. Họ được đào tạo có nghiệp vụ, họ ăn lương của dân, nhưng dân kêu cứu họ không phản ứng ngay mà đợi nạn nhân chết thì mới vào cuộc. Tội như cái núi, họ xem không có gì, công như hạt tiêu họ đòi được khen thưởng.

Câu hỏi đặt ra là, tại sao họ bình thân như vại khi có tin báo đầu tiên? Đơn giản, đây là bản chất của ngành công an Cộng Sản. Nuôi án.

Vậy nuôi án là gì? Là khi nhìn thấy vụ án manh nha hình thành, họ sẽ không phá mà để cho nó lớn, vì phá khi án mới nảy mầm thì không có thành tích. Phải nuôi nó lớn thành trọng án rồi phá thì mới có thành tích để lên lon. Muốn có thành tích bắt mại dâm, họ để tệ nạn mại dâm lớn mạnh, nhận tiền bảo kê do các nhà kinh doanh mại đâm cúng cho, đến khi quy mô của tụ điểm đó đủ lớn nếu phá sẽ gây tiếng vang thì lúc đó hốt một lần lấy thành tích để được lên lon. Thấy bọn buôn ma tuý còn nhỏ lẻ, thả cho nó lớn mạnh, thậm chí bảo kê cho nó khuếch trương quy mô làm ăn, khi chúng thành cá mập rồi đánh một một mẻ hốt đậm lấy thành tích để lên lon.

Vụ án Năm Cam cũng là một điển hình cho trường hợp nuôi án của ngành công an thành phố. Năm Cam vốn không phải là tay giang hồ dám đâm dám chém như Đại Cathay khét tiếng Sài Gòn trước 1975, Năm Cam giỏi buôn vua để đám vua tham ăn che chở cho mình. Năm Cam lên làm ông trùm bởi sự chung chi cho công an thành phố và các quan chức khác rải từ trung ương xuống đến quận. Chính vì thế mà những thế lực này che chở cho năm cam làm ăn. Khi lớn tên thành ông trùm thì bọn họ đánh một vố hốt sạch.

Phải nói, nuôi án là một thủ đoạn bất nhân của ngành công an. Nhìn về ngoài là thành tích này thành tích nọ, nhưng tự bên trong, những vụ đại án có được là do Công an nuôi lớn. Trong thời gian được nuôi, bọn tội phạm có đủ thời gian để gây cho xã hội bất an, và gây ra cho nạn nhân của chúng rất nhiều đau thương và mất mát.

Và hôm nay như ta thấy, sự khốn nạn đã lên đến tột cùng khi công an Điện Biên tiếp nhận thông tin mất tích từ rất sớm nhưng không ra quân mà ngồi im tại chỗ chờ án xảy ra. Trong lúc chờ, nạn nhân đã bị giết một cách dã man. Kền kền đợi con mồi chết nó mới nhảy vào chén no nê. Tương tự vậy, Công an Điện Biên đợi con mồi bị sát hại rồi, chúng nhảy vào kếm chác thành tích. Công an Cộng Sản họ thế đấy.

— Đỗ Ngà —

DONGA.BLOG
Do Nga, Đỗ Ngà, Đỗ Văn Ngà, Facebooker Do Nga, Facebooker Do Van Nga, Do Van Nga, freedom, Vietnam

Người ta là tổng thống mà còn biết nói đến điều này….

V Phung Phung and Hoa Do shared a post.
Image may contain: 1 person, text

Đỗ Đại

Người ta là tổng thống mà còn biết nói đến điều này….

TỔNG THỐNG MỸ DONALD TRUMP NÓI TRƯỚC HÀNG TRĂM LÃNH ĐẠO TÔN GIÁO: “CHỪNG NÀO CÒN CÓ ĐỨC CHÚA TRỜI, CHÚNG TA SẼ KHÔNG BAO GIỜ ĐƠN ĐỘC” 

Tổng thống Trump nói: “Chừng nào còn có Đức Chúa Trời, chúng ta sẽ không bao giờ, không bao giờ đơn độc. Dù bạn là một người lính đứng gác ca đêm, hay một người cha người mẹ đơn thân làm việc ca đêm, Đức Chúa Trời sẽ luôn luôn ban cho chúng ta niềm an ủi, sức mạnh và sự khích lệ. Chúng ta cần phải cứ tiếp tục tiếp tục tiến lên”.

“Tôi may mắn được lớn lên trong một gia đình tin Chúa. Cha mẹ đã dạy tôi rằng ai được ban cho nhiều, sẽ bị đòi lại nhiều. Tôi đã thề nguyện trên chính quyển Kinh Thánh mà mẹ tôi đã dùng để dạy dỗ chúng tôi khi còn nhỏ, và niềm tin đó sống mãi trong trái tim tôi mỗi ngày.”, Tổng thống Mỹ tuyên xưng Đức tin.

Tổng thống Mỹ có một bài phát biểu trong Ngày Cầu Nguyện Tòan Quốc để lặp lại cam kết xóa bỏ Luật sửa đổi Johnson – luật này ngăn chặn các tổ chức tôn giáo tham gia các chiến dịch vận động chính trị.

Tổng thống Trump nói trước hàng trăm lãnh đạo tôn giáo rằng.”Tôi sẽ xóa sổ và loại bỏ hoàn toàn Luật sửa đổi Johnson và cho phép các đại diện đức tin của chúng ta lên tiếng một cách tự do mà không sợ bị trừng phạt,”

Tổng thống Trump nói với quân đội rằng: “NƯỚC MỸ LÀ MỘT QUỐC GIA CỦA NHỮNG NGƯỜI TIN CHÚA”. Ông nhắc đến lệnh cấm nhập cư Hồi Giáo của mình như một hàng rào để bảo vệ tự do tôn giáo, cam kết rằng nước Mỹ sẽ là một đất nước an toàn và tự do.

“Những khách mời trong gian phòng này đến từ nhiều hoàn cảnh sống khác nhau. Quý vị đại diện cho rất nhiều tôn giáo và rất nhiều quan điểm. Nhưng tất cả chúng ta đều được hiệp một bởi đức tin của chúng ta, nơi Đấng tạo hóa đã nói chúng ta rằng chúng ta đều bình đẳng trong mắt Ngài. Chúng ta không chỉ là xác thịt và xương máu, chúng ta là những con người có linh hồn. Đất nước cộng hòa của chúng ta được hình thành trên cơ sở sự tự do không phải là món quà từ nhà nước, mà sự tự do là món quà từ Đức Chúa Trời”, Tổng thống Mỹ phát biểu.

Chính phủ Maduro đã chịu áp lực từ tất cả các bên và đã bắt đầu thả các tù nhân chính trị

Tin tức mới nhất của Venezuela: Chính phủ Maduro đã chịu áp lực từ tất cả các bên và đã bắt đầu thả các tù nhân chính trị đã bị giam giữ bất hợp pháp, bị giam giữ và bị kết án bởi sự thống trị của độc tài trong những năm qua!

Trong số những người làm nên cách mạng mùa xuân ở Venezuela ngày hôm nay, có bà Maria Corina Machado đã được phóng thích trước thời hạn do chính phủ Hugo Chavez

Ra tù, bà Maria Corina Machado vận động chính giới và dân chúng. 
bà Maria Corina Machado tổ chức nên cuộc cách mạng lẫy lừng do Juan Guaidó đứng tên.

Đây được coi là một động thái tích cực của tổng thống cũ Nicolas Maduro để chuyển giao quyền lực một cách ôn hòa đến cho chàng kỹ sư trẻ tuổi Juan Guaidó đã được Hoa Kỳ và các nước trong liệt cường công nhận.

Khi biết rằng dân tộc Venezuela không chấp nhận chủ nghĩa cộng sản nữa, bầu đoàn thê tử của Nicolas Maduro dàn xếp để được êm đềm rút lui. Dự kiến nhà độc tài này sẽ đưa vợ con sang Nga để tị nạn suốt đời.

NGHIEPDOANBAOCHI.ORG
Tin tức mới nhất của Venezuela: Chính phủ Maduro đã chịu áp lực từ tất cả các bên và đã bắt đầu thả…

NHỮNG KẺ VÔ LOÀI

Hoa Kim Ngo and Hoàng Văn Minh shared a post.
Image may contain: sky and outdoor

Luân LêFollow

NHỮNG KẺ VÔ LOÀI

Dân tộc bị động long mạch huyết mạch hay sao mà đúng ngày tưởng niệm cuộc chiến vệ quốc bảo vệ đất nước khỏi kẻ xâm lược bá quyền Trung Quốc năm 1979 thì có một số kẻ lại đi di chuyển Đỉnh lư hương dưới chân tượng đài Đức thánh Trần Hưng Đạo tại TP.HCM vào trưa nay? Chúng làm vậy để ngăn chặn những người dân đến thắp hương tưởng niệm các chiến sỹ hy sinh mà không được nhắc đến suốt 40 năm qua trong sử sách. Vậy chúng lấy quyền gì để ngăn trở người dân bày tỏ lòng yêu nước cũng như là quyền thiêng liêng của mỗi con người?

Trên chương trình truyền hình VTV phát trên toàn quốc thì không dám gọi tên kẻ địch trong cuộc chiến hào hùng này là ai. Có lịch sử nào là lịch sử chiến tranh mà không có kẻ địch để chiến đấu hay không? Đối phương bên kia biên giới và biên giới phía Bắc là ngôn từ kiểu gì? Không chỉ là hèn mạt, mà là đắc tội với tiền nhân đã đổ xương máu xuống trong lịch sử. Cuộc chiến phải có tên gọi, phải có kẻ thù, như thế mới đúng tính chất cuộc chiến chính nghĩa bảo vệ tổ quốc.

Không nói lên đúng tiếng lòng của lịch sử và của nhân dân. Đó chính là kiểu yêu nước theo định hướng và được sự cho phép là như thế đấy. Phụ lòng nhân dân và mang tội với những người chiến đấu bảo vệ tổ quốc và làm sai lạc đi bản chất cuộc chiến vệ quốc của dân tộc gần nửa thế kỷ trước. Chúng định lên kế hoạch cho lòng yêu nước và chúng có toàn quyền sắp xếp tinh thần yêu nước và lịch sử theo ý chúng?

Chúng sẵn sàng làm nhục tiền nhân và phỉ báng vào những hình ảnh anh hùng dân tộc, những chiến công vệ quốc vĩ đại trong lịch sử. Những kẻ vô giáo dục và mất gốc, không có giá trị và nhận thức của một con người bình thường nữa. Vua Hùng dựng nước còn chúng bảo vệ tổ quốc bằng cung cách tệ mạt như vậy hay sao? Đến lúc cần, nhân dân mới là người lên đường chiến đấu, chứ không phải cái đám đi phá hoại những giá trị thiêng liêng và cao quý của dân tộc kia.

Vẫn còn né tránh, hèn nhược với lịch sử cũng chính là cách để người khác đánh giá về phẩm cách một quốc gia. Khi mà họ sẵn sàng im lặng đến cả gần nửa thế kỷ và khi được phép mở miệng để nhắc tới thì vẫn một mực tránh né gọi tên bản chất của sự kiện. Truyền hình quốc gia mà thể hiện một sự bạc nhược không thể nào tưởng tượng nổi. Họ dường như không phải người của dân tộc này, đất nước này và được sống nhờ vào xương máu của những người đã hy sinh?

Đức thánh Trần Hưng Đạo sẽ đau đớn và tủi nhục với đám con cháu mất dạy đang lấy đi Đỉnh lư hương ngay dưới chân mình mà là nơi người dân vẫn thường xuyên thắp hương tưởng niệm các sự kiện lịch sử suốt bao năm qua.      

Trong vòng 2 tuần, Bia mộ của Karl Marx đã bị phá hoại 2 lần

Đầu tiên bia mộ Karl Marx bị đập phá bằng búa cách đây 2 tuần, giờ lại bị xịt sơn đỏ.

Đây là lần tấn công thứ 2 vào bia mộ của Karl Marx trong vòng 2 tuần.

Những người phá rối đã dùng sơn đỏ xịt dòng chữ ”Đài tưởng niệm cuộc tàn sát của người cộng sản bôn-sơ-vích 1917 – 1953 với 66 triệu người chết” trên trên bia mộ của ông tại nghĩa trang Highgate ở phía bắc London.

Hai bên hông bia mộ họ xịt sơn là các từ ” Chủ nghĩa chết đói” và “Học thuyết hận thù

Chuyến Xe Cuộc Ðời

Chuyến Xe Cuộc Ðời

Cách đây hơn một trăm năm, khi đường sắt vừa mới được phát minh, nhu cầu đi lại mỗi lúc một bành trướng, một văn sĩ nọ, trong quyển lịch sử của xe lửa và đường sắt, đã ghi ra một số chỉ dẫn cho hành khách. Trong một chương có tựa đề “Những lời khuyên trước khi lên đường”, ông đã đưa ra vài căn dặn như sau: “Trước khi bắt đầu cuộc hành trình, hành khách nên quyết định: mình sẽ đi đâu, sẽ lên chuyến xe lửa nào và ở đâu, tại nơi nào sẽ đổi tàu…”.

Trong một đoạn khác, ông nhắc nhủ hành khách như sau: “Khuyên quý khách mang theo hành lý càng ít bao nhiêu càng tốt… Riêng với các bà, các cô, không được phép mang quá ba hành lý và năm gói nhỏ”.

Những lời khuyên trên đây xem chừng như không có chút giá trị nào đối với hệ thống đường sắt hiện tại ở Việt Nam. Chen chúc nhau để có được một chỗ ngồi thích hợp, đã là quá lắm rồi, còn chỗ đâu để xác định số hành lý phải mang theo.

Nhưng dù thanh thản trong một con tàu đầy tiện nghi, hay chen chúc nhau trong một wagon chật hẹp bẩn thỉu, mỗi khi bước vào xe lửa, ai trong chúng ta cũng được mời gọi để tưởng nghĩ đến chuyến đi của cuộc đời… Ðời cũng là một chuyến đi.

Bước lên chiếc xe lửa của cuộc đời, ai trong chúng ta cũng được mời gọi để chuẩn bị cuộc hành trình bằng một số câu hỏi cơ bản: tôi sẽ đi về đâu? Tôi phải mang những gì cần thiết cho cuộc hành trình?

Trên một số tuyến đường liên tỉnh tại Phi Luật Tân, thỉnh thoảng hành khách có thể đọc được một bảng hiệu có thể làm cho họ phải giật mình suy nghĩ: có thể đây là chuyến đi cuối cùng của bạn. Thật ra, ít có ai khi lên đường, lại có ý nghĩ ấy. Có lẽ người ta nghĩ đến công việc, nghĩ đến gia đình, nghĩ đến những thú vui đang chờ đợi hơn là phải dừng lại với ý nghĩ của một cái chết bất ngờ.

Thái độ khôn ngoan nhất mà Chúa Giêsu thường lặp lại trong Tin Mừng của Ngài: đó là “Các con hãy tỉnh thức, vì các con không biết ngày nào, giờ nào”. Con người sinh ra để chết. Nói như thế không hẳn là một phát biểu bi quan về cuộc đời, mà đúng hơn là một cái nhìn trong suốt về hướng đi của cuộc đời.

Giá như ai trong chúng ta cũng biết rằng: công việc ta đang làm trong giây phút này đây là công việc cuối cùng trong cuộc đời, thì có lẽ mọi việc đều có một ý nghĩa và một mục đích khác hẳn.

From: tuyphuongngo & NguyenNThu

Sau 20 năm gông cùm đau đớn vì bị rút mật , gấu mẹ kết liễu đời con rồi tự tử !!!

Sau 20 năm gông cùm đau đớn vì bị rút mật , gấu mẹ kết liễu đời con rồi tự tử !!!

Câu chuyện dưới đây vạch trần tội ác dã man của các trang trại nuôi gấu lấy mật ở một số nước châu Á, trong đó có Việt Nam.

Từ lâu, trong quan niệm lưu truyền trong dân gian, mật gấu được xem là một loại thần dược chữa trị bách bệnh. Chính vì thế ở nhiều nước châu Á như Việt Nam, Hàn Quốc, Trung Quốc, Lào, Myanmar, người dân tin rằng loại mật này còn có khả năng chữa được bệnh ung thư, đã có rất nhiều trang trại nuôi gấu hoạt động bí mật, và những chú gấu ở đây được lấy mật theo những cách thức vô cùng đau đớn.

Những chú gấu bị nuôi nhốt trong những chiếc lồng sắt chật hẹp tù túng.

Những con gấu được nuôi nhốt trong những chiếc lồng sắt chật hẹp tù túng, hầu như chỉ vừa đủ thân mình, không thể di chuyển. Chúng được cho ăn những loại thức ăn trái với tự nhiên, như cơm hay cháo rau củ, khiến chúng mắc rất nhiều vấn đề về sức khỏe và còn bị trầm cảm, thường tự đập đầu vào những thanh sắt trong lồng. Trung bình chúng sẽ được nuôi trong vòng 20 năm để khai thác mật, cho đến khi hết mật, chúng sẽ bị giết chết.

Đến thời điểm lấy mật, những con gấu sẽ bị trói và kéo căng cả 4 chân, sau đó được tiêm cho một liều thuốc gây mê cực mạnh trước khi bụng của chúng bị đục thủng một chiếc lỗ vĩnh viễn trên đó. Người ta sẽ lấy mật chúng bằng cách xỏ một chiếc ống tiêm xuyên qua chiếc lỗ vào thẳng túi mật rồi hút chất mật đó ra, hoặc đút vào đó một ống thông và để mật nhỏ giọt vào một chiếc ly.

Hình ảnh một con gấu bị gây mê để lấy mật.

Mỗi ngày chúng sẽ bị vắt mật 1-2 lần như người ta vắt sữa bò.

Mỗi ngày con gấu sẽ bị lấy mật đều đặn một lần, hôm nào cơ thể chúng tiết ra nhiều mật, chúng sẽ bị lấy hai lần. Vì chiếc lỗ để hút mật không được để cho liền da nên chúng phải mang vết thương này suốt đời, đi kèm với đó là sự đau đớn không sao tả siết vì nhiễm trùng. Tiếng rên siết đầy ám ảnh của chúng có thể được nghe thấy rất rõ trong đêm, như những lời than khóc đầy ai oán cho số phận nghiệt ngã của chúng.

Không chỉ lấy mật, đôi khi những những con gấu ở đây còn bị chặt đứt cả bàn chân vì người ta tin rằng chân gấu là món ăn bổ dưỡng và có công dụng chữa bệnh. Hình ảnh những con gấu tàn tật, sứt què, rỉ máu vì thương tích là rất thường thấy trong cách trang trại nuôi nhốt tập thể.

Chân gấu được xem là món ăn bổ dưỡng.

Khi sự đau đớn là không thể chịu đựng nổi, chúng sẽ tự tìm đến cái chết để giải thoát bằng cách đấm hoặc cào cấu vào bụng mình. Hoặc chúng sẽ tự kết liễu đời mình theo những cách không ai có thể tưởng tượng nổi.

Suốt những năm qua, một cặp mẹ con nhà gấu bị nuôi nhốt lấy mật theo cùng một cách thức tại một trang trại xa xôi hẻo lánh thuộc miền tây nam Trung Quốc. Có lẽ những sự thống khổ mà chúng phải chịu đựng là quá lớn cho nên khi một nhân viên của trang trại đến bắt con gấu con và giở bụng nó ra để chuẩn bị tiến hành lấy mật, tiếng la hét của nó đã khiến cho con gấu mẹ bị kích động.

Tiếng la hét của con gấu con khiến gấu mẹ bị kích động.

Một câu chuyện đau lòng đã xảy ra khi gấu mẹ giết chết đứa con của nó rồi tự sát.

Gấu mẹ đã lồng lên, phá sập cái lồng đang nhốt nó khi nghe thấy tiếng gấu con rít lên lo sợ trước lúc bị một công nhân chích thủng bụng để lấy mật. Gấu mẹ lao thẳng đến chuồng gấu con trong khi công nhân bỏ chạy tán loạn. Gấu mẹ giật lắc cái chuồng điên cuồng hòng cứu con ra. Không thể phá sập chuồng, gấu mẹ bất ngờ ôm lấy con rồi cuối cùng siết chặt nó đến chết. Bỏ gấu con xuống, gấu mẹ lao đầu vào bức tường gần đó tự sát, theo Daily Mail.

Những hình ảnh thật đau lòng và đáng lẽ không nên xảy ra.

Mật gấu, cao hổ, sừng tê giác, ngà voi… vì sao có những con vật phải chết hay hứng chịu đau đớn chỉ để phục vụ cho lợi ích của con người? Vì sao có những loài vật phải đứng trên bờ vực tuyệt chủng chỉ để loài người được kéo dài thêm tuổi thọ? Có phải con người chúng ta đã quá tham lam và tàn ác không?.

(Ảnh: Internet)

From Tu-Phung