
DÀNH CHO CÁC GIA ĐÌNH


Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)

Ai mới phản động?
16-5-2019

Ảnh chụp status của một nhà báo có thẻ đã nhắc một danh sách “phản động” vì phản đối lấp lấn sông Hàn ở Đà Nẵng.
(Tôi có đủ hồ sơ để khẳng định là lấp lấn sông ở Đồng Nai hay Đà Nẵng đều sai phạm nghiêm trọng với nhiều luật hiện hành.)
Câu chuyện chụp mũ người khác là phản động làm tôi nghĩ về vài kỷ niệm giàu tính “phản động”:
– Hồi phản đối lấp lấn sông Đồng Nai và công bố thông tin của Tiến sĩ Lê Xuân Thuyên rằng đáy sông có trầm tích dioxin, tôi được gọi là phản động. Căn cứ vào luật hiện hành và các bằng chứng liên quan, dự án lấp lấn sông bị tuýt còi dừng lại và thông tin về trầm tích dioxin thì được công bố thêm… lần nữa.
– Khi ra Cà Ná, Ninh Thuận viết về những bất cập của dự án Thép Hoa Sen Cà Ná, tôi cũng bị gọi là phản động. (Trong khi tôi đồng ý đi cùng một chiến sĩ an ninh bởi anh ấy đề nghị cùng tôi xác minh độ xác tín về việc sai rất nhiều quy trình dự án này.) Hoa Sen Cà Ná cũng đã stop.
– Lúc tôi đưa bị can Đặng Văn Hiến của vụ nổ súng Đak Nông ra đầu thú, tôi vẫn bị gọi là phản động vì… làm đúng pháp luật. Có “thứ phản động” nào liên lạc tướng công an, đi cùng C45 vào rừng đưa bị can đầu thú trên thế giới chưa thì tôi không biết. Nhưng sau vụ đó, tôi nhìn ra trong xã hội có những kẻ có nhân dạng nhưng lại chẳng phải người.
– Khi tôi cảnh báo về bạo lực sẽ lại nổ ra tại Vĩnh Tân- vùng đất bị biến dạng vì nhiệt điện, tôi vẫn bị gọi là phản động. Có người ý nhị là tôi đi đâu, làm gì họ biết hết và cân nhắc có nên bắt hay không. Tánh tôi hụych toẹt nên nói thẳng: “Đến việc cảnh báo đúng thực trạng ô nhiễm theo Hiến pháp và pháp luật, đến việc lo lắng tình trạng dân và quân, đều là đồng bào, đối đầu nhau vì sự bậy bạ của quan chức biến chất mà bị bắt; thì các anh cũng bắt luôn chính tương lai các anh đấy ạ.”
….
Ủng hộ sự bậy bạ, sự vi phạm của những quan chức biến chất và lũ gian thương thì chính là tự tay tạo ra hiện tại bất công và chấm dứt tương lai tươi sáng của cháu con.
Ông Võ Văn Thưởng, Trưởng Ban tuyên giáo Trung ương đã nói Đảng sẵn sàng đối thoại.
Ông Nguyễn Xuân Phúc, Thủ tướng Chính phủ đã tuyên bố “Không đánh đổi môi trường lấy phát triển kinh tế!”
Ông Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch nước kiêm Tổng Bí thư đã khẳng định “không có vùng cấm!” trong cuộc “đốt lò” chống tham nhũng.
Vậy thứ nhà báo gọi những người đang chống lại cái sai, cái bậy đang diễn ra tại các dự án lấp lấn sông Hàn Đà Nẵng nói riêng và những cái ác, cái xấu nói chung; nên gọi là gì nếu không phải là phản động?


Đã 46 năm trôi qua kể từ khi Hiệp định Paris được ký kết ngày 27 tháng 1 năm 1973 tại thủ đô nước Pháp.Vừa qua, một nhóm người từ Mỹ, Canada và tại Pháp, có người đã từng tham dự Hiệp định Paris cũng như đã từng phục vụ trong chính phủ miền Nam Việt Nam Cộng hòa, đã đến thăm lại nơi chốn đã ký kết Hiệp định lịch sử này. Họ cũng là những người đang nỗ lực tái hợp lại Hiệp định Paris để tìm một giải pháp cho vấn đề biển Đông.
Số 19 đường Kleber, tại Trung Tâm Hội Nghị Quốc Tế (Centre de Conférences International), cách đây 46 năm, đã ghi nhận một sự kiện lịch sử: Hòa đàm Paris, nơi mà 4 thành phần (Hoa Kỳ, Việt Nam Cộng hòa, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hoà miền Nam Việt Nam) đã đặt bút để ký: “Hiệp định chấm dứt chiến tranh và lập lại hòa bình ở Việt Nam” (Accords sur la fin de la guerre et le rétablissement de la paix au Vietnam, Agreement on Ending the War and Restoring Peace in Vietnam) thường được gọi tắt là Hiệp định Hoà Bình Paris (Accords de Paix de Paris, Paris Peace Accords) hay Hiệp Định Paris, quyết định số phận của miền Nam Việt Nam từ ngày 27/1/1973.
Trung Tâm Hội Nghị Quốc tế – nơi ký Hiệp định Paris – nay đã được chính phủ Pháp bán lại cho Tập đoàn khách sạn năm sao Peninsula (thuộc sở hữu của “The Hongkong and Shanghai Hotels” và “Katara Hospitality”, ex-Qatar National Hotels Co.) Mặc dù cư ngụ tại Pháp, nhưng lần đầu tiên trở lại nơi đây, nhìn lại cảnh cũ, Ông Phạm Đăng Sum, nguyên Phát Ngôn Nhân và Giám đốc Nha Thông tin Báo chí của Bộ Ngoại Giao Việt Nam Cộng hòa ngậm ngùi chia sẻ:
“Đến đây thì tôi rất là bỡ ngỡ, ngỡ ngàng. Bởi vì tôi không nhận ra được ! Lúc đó là buổi sáng, chúng tôi đến và ngồi ở cái phòng mà bây giờ tôi nhìn không ra mà có lẽ bây giờ họ đổi ra thành phòng ăn. Nó rộng lắm! Có cái bàn rất rộng và trong đó có 4 phái đoàn: Lẽ tất nhiên là có phái đoàn Mỹ, phái đoàn Việt Nam Cộng Hòa, phái đoàn Bắc Việt và phái đoàn miền Nam (Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hoà miền Nam Việt Nam. RFA) Tôi nhớ là tôi ngồi ở chỗ mà nhìn ra con đường, lúc đó chưa có cổng này.”

Hiệp định Paris ngày 27/1/1973 thực ra là kết cuộc của một chuỗi thương lượng kéo dài 4 năm 9 tháng bắt đầu từ ngày 13/5/1968 giữa Hoa Kỳ và Bắc Việt, sau đó ngày 25/1/1969 có thêm Việt Nam Cộng hòa và Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam với 202 phiên họp chính thức và 24 cuộc họp không chính thức (còn được gọi là “đi đêm”) giữa Ngoại trưởng Henry Kissinger và các ông Lê Đức Thọ, Xuân Thủy. Ông Phạm Đăng Sum còn nhớ lại sau khi Hiệp định được ký xong:
“Có một giai thoại là ông trưởng phái đoàn Bắc Việt và mấy anh ở trong Nam gặp chúng tôi cũng chào và nói rằng “Chúng mình nay mai sẽ thống nhất, gặp gỡ nhau. Trong việc này không ai được, ai thua hết. Chúng ta là dân Việt Nam cả, chúng ta từ này sẽ độc lập và theo những điều trong thỏa hiệp thì là không có những sự trả thù, không có những sự tranh đấu. Từ nay chúng ta sẽ thống nhất, hòa bình. Nhưng mà tiếc thay, lúc nói thì như vậy nhưng sau này thì sự thật thấy là sự thống nhất không được giải quyết bằng phương pháp hòa bình mà là sự cưỡng chế bằng vũ lực. Đó là điều không nói đến trong Hiệp Định Ba-Lê, chỉ nói rằng sẽ có thống nhất với sự thỏa hiệp giữa hai miền chứ không có sự thống nhất bằng vũ lực như năm 1975. Đó là điều làm tôi rất buồn, rất tiếc”
Hiệp định Paris gồm 9 chương (8 chương chính và 1 chương phụ) và 23 điều khoản. Nội dung Hiệp định đòi hỏi các nước phải tôn trọng độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của nước Việt Nam như Hiệp định Geneve 1954 về Việt Nam đã công nhận. Quận đội Hoa Kỳ và đồng minh rút quân ra khỏi Việt Nam. Các bên cam kết tôn trọng quyền tự quyết của nhân dân miền Nam Việt Nam. Nhân dân miền Nam có quyền quyết định tương lai chính trị của mình thông qua Tổng Tuyển cử tự do và dân chủ có giám sát quốc tế. Sau đó, việc thống nhất nước Việt Nam sẽ được thực hiện từng bước bằng phương pháp hòa bình trên cơ sở bàn bạc và thoả thuận giữa miền Bắc và miền Nam Việt Nam không bên nào cưỡng ép hoặc thôn tính bên nào và không có sự can thiệp của nước ngoài.
Hiệp định Paris sẽ hết hiệu lực vào ngày Tổng tuyển cử 25/4/1976.
Điều 5, chương 2 của Hiệp định quy định Hoa Kỳ phái rút toàn bộ quân và cố vấn trong vòng 60 ngày sau khi ký hiệp định. Nhưng lại không nói gì đến lực lượng quân đội Bắc Việt còn ở lại miền Nam lúc ấy. Luật sư Lê Trọng Quát, Dân biểu thời Đệ Nhất Cộng hòa , Quốc Vụ Khanh thời Đệ Nhị Cộng hòa, phân tích:
“Điều khuất tất nhất trong Hiệp định Paris là không có nói chứ không phải là không nói rõ. Hoàn toàn không nói về sự tồn tại của 100.000 cán binh cộng sản ở miền Nam Việt Nam, cái hiệp định đó đã im lặng. Đó là sự nhượng bộ to lớn của Hoa Kỳ để cho Việt cộng ký hiệp định. Chúng ta biết rằng Hiệp định Paris có điều khoản cốt cán là quân đội Hoa Kỳ và các nước đồng minh phải rút lui sau khi hiệp định ký kết. Trong lúc đó thì 100.000 cán binh Việt cộng còn ở lại trong Nam mà hiệp định hoàn toàn không nói đến. Đó là một ẩn khuất quan trọng đã quyết định số phận của miền Nam Việt Nam”

Hiệp định bắt đầu có giá trị lúc 0 giờ , giờ quốc tế GMT đêm 27 rạng 28-1-1973, tức 8 giờ sáng giờ Việt Nam. Nhưng sáng ngày 28-1-1973, miền bắc Việt Nam đã lợi dụng những vùng ‘tranh tối, tranh sáng’ hay vùng ‘da beo’ nơi không phân biệt được quốc gia hay cộng sản, để tiến hành cái mà họ gọi là: “cuộc đấu tranh của nhân dân ta để thi hành Hiệp định Paris, thực chất là cuộc đấu tranh để tiếp tục hoàn thành những nhiệm vụ của cách mạng dân tộc, dân chủ ở miền Nam kéo dài hơn 2 năm nữa mới kết thúc”.
Theo lời Luật sư Lê Trọng Quát thì đây là sự vi phạm Hiệp Định Paris:
“Khi tiếng súng vừa chấm dứt vào lúc 1.00 giờ sáng ngày 27/1 thì Việt cộng ở phía Bắc đã bắt đầu vi phạm hiệp định bằng cách họ không ngưng tiếng súng mà vượt ra khỏi vùng họ đang chiếm đóng để chiếm cứ thêm đất đai và dân chúng ở những vùng đó. Có thể nói tình trạng” da beo” lúc bấy giờ giữa hai bên, dân cư của những vùng khác nhau trong lãnh thổ miền Nam Việt Nam đã tạo ra sự khó khăn cho việc thi hành hiệp định mà (Việt cộng) lợi dụng cơ hội đó tỏa ra để chiếm thêm đất đai, sự vi phạm bắt đầu từ đó.
Sự vi phạm thứ hai chúng ta đều biết là quân đội chính quy của Bắc Việt cộng sản đã hoàn tất cuộc xâm lăng, tràn vào chiếm cứ thủ đô Sài Gòn ngày 30/4/1975. Chúng ta thấy rõ ràng là họ vi phạm hoàn toàn Hiệp định Paris”
Để thoát ra khỏi vũng lầy của cuộc chiến Việt Nam, theo tài liệu của sử gia Trần Gia Phụng, truyền thông quốc tế sau này tiết lộ Tổng thống Hoa Kỳ Nixon đã nói với Ngoại trưởng Henry Kissinger: “Tôi không biết rằng những lời đe dọa liệu có đủ hay không, nhưng tôi sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết như là – hay sẽ cắt đầu ông ta nếu cần.” (Tin AFP, thứ Ba 23-6-2009. BBC thứ Tư 24-6-2009.) Ông Phạm Đăng Sum cũng khẳng định :
“Chúng tôi biết là cái Hiệp định này có nhiều cái bất lợi rồi, cho nên Tổng thống Thiệu lúc đó đã nhiều lần kéo dài không muốn ký, nhưng Hoa Kỳ đã ép buộc và đưa ra những đe dọa để bắt chính phủ VNCH phải ký. Lúc qua đây, tôi là người ôm hồ sơ Hiệp định, tôi thấy rõ ràng có nhiều điều không tốt cho VNCH. Nhưng mình nghĩ rằng nếu như thực hành nghiêm chỉnh thì cái Hiệp định đó có thể đưa ra sự hòa hợp, hòa giải giữa hai bên”
Điều thứ 11, Chương 4 trong Hiệp định quy định hai bên sẽ thực hiện hòa hợp, hòa giải dân tộc, xóa bỏ thù hằn, cấm mọi hành động trả thù và phân biệt đối xử
với bên này hay bên kia, bảo đảm các quyền căn bản của người dân.
Theo Luật sư Lê Đình Thông, nguyên công cán ủy viên Bộ Thông Tin dưới thời đệ II Cộng hòa, luật sư Tòa Thượng Thẩm Sài Gòn, Giáo sư Quan hệ Quốc Tế Đại học Nanterre (Pháp) sự thực thi điều khoản trong Hiệp định là một sự mỉa mai vì chính những người ký và cam kết đã không tôn trọng nó, ông nói:
“Mỗi điều khoản của hiệp định đã đưa đến cho tôi một sự cay đắng, một sự mỉa mai, bởi vì những quy định này hoàn toàn không phù hợp với thực tế. Tôi phân tích vấn đề một cách khách quan và trong tinh thần đại học chứ không đứng trong quan điểm của bên này hay bên kia mà phân tích một cách thiên lệch: Như chúng ta thấy bản văn đã ghi rõ là “cấm mọi trả thù” vậy mà tại sao sau năm 75 chính những người đã ký kết họ đã trả thù một cách man rợ. Amnesty International đã nói rõ – mà con số này cũng do Hà Nội đưa ra – là có đến 1 triệu người đã phải vào các trại mà người ta gọi là “trại cải tạo” nhưng thực tế, “cải tạo” ở đây, theo cái nhìn của tôi là “cải tạo” từ “tự do” sang “nô lệ”. Chữ “cải tạo” chỉ có một ý nghĩa như vậy thôi.”
Điều 19 trong Hiệp định Paris quy định trong vòng 30 ngày sau khi ký kết, một Hội nghị sẽ được triệu tập để bảo đảm việc thực thi Hiệp định. Ngày 2/3/1973 một Hội nghị được triệu tập tại Paris để ký “Định ước của Hội nghị Quốc tế về Việt Nam” gồm 12 nước là bốn bên trong hội nghị Paris (Hoa Kỳ, Việt Nam Cộng hòa, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa , Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời Cộng hòa miền nam Việt Nam) cùng 8 nước khác là Canada, Hungary, Indonesia, Poland, Anh, Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, Liên Xô và Pháp trước sự chứng kiến của Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Kurd Waldheim. Định ước này gồm 9 điều khoản nhằm bảo đảm việc thực thi Hiệp định Paris, chấm dứt chiến tranh, giữ vững hòa bình tại Việt Nam. Luật sư Lê Trọng Quát cho biết :
“Định Ước cuối cùng (Acte de Final) đó cũng ghi một điều rất quan trọng: Sự tôn trọng quyền lãnh thổ của nước Việt Nam. Nếu áp dụng đúng điều khoản đó thì Trung Cộng không thể xâm lăng những lãnh thổ, lãnh hải của chúng ta như chúng ta đã biết”
Dựa vào những điều khoản đã ghi rõ trong Hiệp định cũng như điều 7 trong Định ước Quốc tế quy định về việc tái hợp Hiệp định Paris, luật sư Lâm Chấn Thọ (Montreal, Canada) từ năm 1999 đã tìm cách tái hợp lại Hiệp định Paris. Theo ông, Cộng sản Việt Nam đã không tôn trọng các điều khoản trong Hiệp định, vì thế chính phủ Việt Nam Cộng Hòa chưa bao giờ thật sự chấm dứt. Nếu có một Chính Phủ Pháp Định Liên Tục Công Quyền VNCH thì việc vận động các quốc gia khác tái hợp Hiệp định Paris là điều khả thi.
Điều 7 trong Định Ước Quốc Tế Bảo Đảm việc thực thi Hiệp Định Paris quy định : Nếu muốn tái hợp Hiệp Định Paris thì có hai cách :
1- Hoa Kỳ và Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (tức Cộng hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam hiện nay) đồng ý tái hợp
2- 6 quốc gia trong 12 quốc gia đã ký kết trong Định Ước đồng ý tái hợp.
Điều này có nghĩa là : Nếu Chính Phủ VNCH Pháp Định (hiện nay do luật sư Lê Trọng Quát đảm nhiệm từ năm 2015) vận động được thêm 5 nước nữa đồng ý thì có thể tái hợp Hiệp định Paris.
Luật sư Lâm Chấn Thọ trình bày về công trình nghiên cứu của ông :
“ Cái “Định Ước Bảo Đảm Thực Thi Hiệp định Ba-Lê” được định rằng: Khi có một vi phạm thì có một thủ tục mà chúng ta phải tuân theo để có thể tái hợp Hiệp định này lại.
Thủ tục đó có hai phần: Phần thứ nhất: Tôi không hiểu vì lý do gì Hoa Kỳ và Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa lại có ưu tiên để tái hợp. Nếu họ đồng yêu cầu tái hợp thì mọi người phải họp. Còn nếu không thì 1 thành phần nào đó phải vận động 5 thành phần khác để được 6/12 thì mới tái hợp. Cái gì mà nó đưa tôi đến ý định đây là thời điểm mà chúng ta có thể làm việc được ? Tôi đã bắt đầu năm 1999 để kêu gọi đồng hương làm sao phục hoạt Việt Nam Cộng Hòa thức dậy để dùng VNCH kêu gọi những nước khác để có được 6 thành phần trên 12 để tái hợp Hội nghị, để đặt vấn đề bầu cử tự do ở Việt Nam và đặt vấn đề chiếm đóng Hoàng Sa, Trường Sa với Trung cộng”
Luật sư Lâm Chấn Thọ đã bắt đầu công việc khó khăn mà có người cho là “đội đá vá trời” này để tìm lại công đạo cho miền Nam Việt Nam đã bị bức tử cách đây 46 năm bởi lợi ích của Hoa Kỳ và Cộng sản Bắc Việt. Cuộc trường chinh kéo dài 20 năm dần dần đã có những kết quả cụ thể, luật sư Lâm Chấn Thọ cho biết :
“Một tin mừng cho quý vị và cho tôi là hiện giờ Canada có một quyết nghị của Thượng Viện Canada đòi hỏi Canada phải đóng một vai trò tích cực hơn để dùng Định Ứớc Bảo Đảm Thực Thi Hiệp Định Ba-Lê (hay còn gọi là Kết Ước của Hội Nghị Quốc Tế về vấn đề Việt Nam) dùng cái đó để giải quyết những tranh chấp ở Biển Đông. Đó là công sức của ông Thượng Nghị Sĩ Canada gốc Việt (TNS Ngô Thanh Hải. RFA) Thành ra chúng ta đã đi được con đường rất xa và đặc biệt là ông TNS Ngô Thanh Hải đã vận động được bộ luật Canada lên tiếng kết án Cộng sản Việt Nam vi phạm Hiệp định Ba-Lê một cách trắng trợn. Bộ luật đó đã được chuẩn y bởi quốc hội Canada mà không có bất kỳ một phiếu chống nào. Cộng sản Việt Nam đang điên tiết về vấn đề này. Đó là con đường chúng ta đã đi ở Canada rồi. Ở bên Hoa Kỳ, tôi đã tìm ra được một bộ luật. Đó là bộ luật 93559: Lưỡng viện Quốc hội Hoa Kỳ đồng đòi hỏi Hành pháp Hoa Kỳ phải tái hợp Hội nghị quốc tế về vấn đề Việt Nam như chúng ta đã muốn. Nhưng bộ luật đó bị ngâm tôm trong vòng mấy chục năm nay. Đó là cơ hội ngàn vàng cho chúng ta. Và sau đó quý vị thấy tôi có mặt tại Âu châu đây là vì đây là bước tiến tiếp theo của chúng ta. Quý vị hỏi tôi những nước nào ? Xin cho tôi tạm không nói, nhưng quý vị hiểu rằng chúng tôi có mặt ở Âu châu thì muốn hay không muốn, có những vận động đang xảy ra”
Trung Quốc là một trong những quốc gia đã ký kết bảo đảm việc thực thi hiệp định này, trong đó có điều khoản bảo đảm sự toàn vẹn lãnh thổ, lãnh hải của miền Nam Việt Nam vì thế, việc Trung Quốc chiếm Hoàng Sa, Trường sa cũng là một hành động vi phạm Hiệp định Paris. Luật sư Lâm Chấn Thọ tiếp :
“Trung cộng là một thành phần đã ký, Trung Cộng đã hứa sẽ tôn trọng và bảo đảm sự vẹn toàn lãnh thổ của Việt Nam vậy tại sao Trung cộng đã chiếm Hoàng Sa năm 1974 và Trường Sa năm 1988 mà bây giờ không ai đặt vấn đề đó hết. Bây giờ đã đến lúc chúng ta đặt vấn đề. Đặt vấn đề cách nào ? Đặt vấn đề tái hợp Hội nghị lại. Và khi chúng ta tái hợp Hội nghị lại chúng ta sẽ biến Hội nghị đó thành một cơ quan tài phán quốc tế. Tức là gì ? dùng ảnh hưởng của những nước (trong hội nghị Paris. RFA) để làm áp lực bắt Trung cộng phải có một thái độ đúng đắn về Hoàng Sa và Trường Sa.”
Ngoài ra, Luật sư Lâm Chấn Thọ cũng trình bày trước công luận một hồ sơ mật đã được công bố: Đó là lá thư viết ngày 17/4/1975 của Ngoại trưởng Henry Kissinger gửi cho Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam lúc đó là ông Graham Martin. Trong đó, Kissinger viết: Pháp đã tiếp cận chúng ta và đưa ý kiến tái hợp lại Hội nghị Paris, nhưng chúng ta đã từ chối vì điều đó phản tác dụng (counterproductive) cho Hoa Kỳ.
Từ đó, luật sư lâm Chấn Thọ có một cái nhìn lạc quan khi trở lại nơi này :
“Có 9 nước bảo đảm với đất nước của tôi là VNCH rằng họ sẽ tôn trọng và sẽ bảo đảm quyền tự quyết của nhân dân tôi. Cho nên đó là một món nợ mà họ đã thiếu nhân dân tôi. Khi đến đây, tôi nhìn thấy cảnh vật thay đổi thì tôi nghĩ rằng tình hình thế giới sẽ thay đổi và những người đã quên món nợ của họ phải nhớ lại. Cho nên, mấy chục năm nay tôi theo đuổi để làm sống dậy, cho họ tỉnh thức dậy để họ hiểu rằng họ chưa trả món nợ đó. Đồng thời họ còn thiếu cái nợ thứ nhì là họ bảo đảm sự vẹn toàn lãnh thổ của đất nước tôi mà Trung cộng là một thành viên đã ký ngang nhiên chiếm Hoàng Sa, Trường Sa. Và những người đã ký cùng Trung Cộng không làm gì để giúp cho Việt Nam. Cho nên, khi tôi thấy vật đổi sao dời thì tôi nghĩ rằng gió phải đổi chiều. Tôi mong rằng đây là thời điểm chúng ta có thể đi đòi những món nợ mà những người thiếu đất nước chúng ta sẽ phải trả”
Những điều khoản đã nằm yên trong ngăn tủ từ hơn 40 năm qua nay được mở ra. Liệu chúng có khả năng giúp hồi sinh những tia hy vọng mới như lời Luật sư Lâm Chấn Thọ vừa bày tỏ?

Không chỉ dừng ở đây!!!
Đoàn Bảo Châu
Thấy bọn củi vào lò, tôi chẳng thấy vui mừng gì, chỉ thấy lo lắng. Chính cơ chế này là một bộ máy sinh ra củi. Lò có đốt mãi cũng không bao giờ hết củi. Củi ông, củi bố sẽ sinh củi con, củi cháu, củi chắt.
Chỉ có điều là vào một ngày nào đấy mà cái lò bị tắt thì củi sẽ không còn được gọi là củi, mà chúng sẽ là một thế lực cai trị rộng khắp và xã hội sẽ lao xuống dốc như một chiếc xe không phanh. Mọi mặt đời sống về môi trường, y tế, giáo dục, môi trường kinh doanh sẽ trở nên thảm hại hơn cả bây giờ.
Vậy nguyên nhân là ở đâu? Bộ máy này không thể tạo ra được những cán bộ có năng lực tốt và có lý tưởng. Giả sử có một người như vậy, nhưng để leo lên được vị trí có thể thay đổi được xã hội thì đa phần họ đã đã bị nhuộm đen bởi những mối quan hệ trong bộ máy.
Còn ai vẫn giữ được phẩm chất của mình thì sẽ bị cô lập, không có thực quyền và sẽ chỉ có tiếng nói yếu ớt, không đóng góp đáng kể được cho xã hội.
Trong khi ấy thì những người nằm ngoài bộ máy, nếu có tư tưởng cách tân, cất tiếng nói phản biện hay muốn cải tạo xã hội thì thường là bị bóp chết trong trứng nước. Những vụ án của Trần Huỳnh Duy Thức, Anh Ba Sàm là những ví dụ điển hình.
Một cơ chế không trọng dụng người hiền tài, chỉ theo xu hướng thân hữu thì không thể tiến bộ được.
Đừng mang cái luận điệu đất nước chưa bao giờ được như thế này ra để mà tự hào. Rồi lại mang cái thời bóp mồm bóp miệng gần bờ vực của chết đói của thời bao cấp mấy chục năm trước ra để so sánh. Vài con đường cao tốc, vài toà nhà chọc trời và thu nhập tăng lên nhưng hãy nhìn vị thế đất nước so với thế giới. Cụ thể là so với thằng bạn vàng. Hàng nghìn năm trong lịch sử, ông cha ta luôn cứng cỏi và kiên cường chống lại sự xâm lược của chúng. Giờ đây, sự chênh lệch về quân sự quá lớn, sự chênh lệch về sức mạnh kinh tế còn lớn hơn nữa.
Biển mất, đảo mất mà vẫn phải cắn răng chịu đựng. Cứ ngồi đấy mà mơ màng sẽ có lúc con cháu đòi lại giúp. Làm mất biển đảo là mang tội với tiền nhân.
Vậy tại sao không so sánh tương quan giữa Việt Nam với Hàn Quốc, Singapore, Đài Loan, Thái Lan để xem họ đã làm được những gì mấy chục năm qua và vị thế của họ trên trường quốc tế ra sao.
Điều nguy hại là cơ chế này đã tạo ra những mẫu người XHCN vô cảm, ích kỉ và thấp kém về văn hoá. Tôi thường mang câu chuyện của Jack London ra để nói về con người Việt Nam thời nay. Trong truyện ngắn Tình Yêu Cuộc Sống, thằng người đói khát sau khi đã được cứu lên tầu, sống giữa xã hội văn minh nhưng cuộc sống khốn khổ vẫn ám ảnh tâm trí nên khiến hắn ta cứ giấu dưới đệm những bánh quy khô.
Qua thời bao cấp đói khát, giờ quan chức và nói chung con người Việt Nam bị ám ảnh về những giá trị sờ mó được như tiền bạc, nhà cửa và xe, sự lóng lánh về quần áo, địa vị mà quên đi những cái đẹp của tâm hồn, của lý tưởng, sự cao thượng trong tính cách.
Một không khí bẩn thỉu đang lan toả trong bầu không khí của đất Việt và đặc biệt là trong những cái đầu của người Việt, đặc biệt là trong những cái đầu quan chức.
Hãy mở to mắt để nhìn bộ mặt đất nước của Hàn Quốc, Singapore, Đài Loan… để nhìn thấy sự khác biệt, để thấy xấu hổ và định vị chính xác đất nước này đang ở đâu. Đừng tự hào vớ vẩn trước khi quá muộn.
Tôi sợ rằng những gì tồi tệ nhất vẫn còn đang chờ đợi chúng ta ở phía trước, sự tồi tệ sẽ không chỉ dừng ở đây.

TỈNH GIẤC MUỘN MÀNG
Hoàng đế đỏ Trung hoa đang nằm mơ mình thống lĩnh thiên hạ. Máu say quyền lực vĩ cuồng đã thôi thúc Tập hối thúc dân Tàu xây ” Trung hoa mộng”.
Tập rút kiếm ra bằng chính con đường mà cha ông Tập đã từng đi. ” Con đường tơ lụa” cần phải được phục hồi bằng chính Đô la Mỹ. Nhát kiếm thứ hai là ” Một vành đai một con đường” mà Nhà thám hiểm Trịnh Hoà đã từng đi vào thời cực thịnh ở thế kỷ XV thời nhà Minh
Mộng Trung hoa thực ra là mộng bá quyền. Tập cứ nghĩ có tiền là mê hoặc được thiên hạ. Nhưng Tập quên rằng ” cây gậy và củ cà rốt” là của chú Sam.
Không may là Tập gặp ngay một tay Cao bồi đúng chất Mỹ chính là TRUMP.
Trump là người mà thượng đế cử xuống để thực thi công bằng. Trump chơi súng hai nòng. Phát đầu găm vào thói hư tật xấu của CNXH, căn nguyên của mọi mâu thuẩn, căn nguyên của đói nghèo. Phát thứ hai là bắn thẳng vào đầu Đại đế đỏ họ Tập.
Giấc mộng Trung hoa tan tành. Con đường nợ nần bị vạch mặt. Vành đai con đường bị tàu chiến Mỹ chận lại ở Biển Đông và Biển Hoa đông. Phát súng kết liễu Tập là tên lửa Đài loan bắn vào đập Tam điệp.
Trump đã chận Tập lại bằng con đường thông qua bao tử. Chỉ cần người Mỹ không mua hàng Tàu thì cái gì người Mỹ đã cho đi họ sẽ lấy về. Thế giới lại vào trật tự.
Không còn cách nào khác, Tập xuống giọng làm Cừu kêu gọi đoàn kết toàn Châu á. Thật là mĩa mai, Châu Á từ lâu đã bị nhừ tử vì cáo Tàu. Không một nước nào ở Châu á này yên với Tàu. Không một dân tộc nào ở Châu á không vui khi Tàu sụp đổ.
” Trung quốc không chỉ là của Trung quốc. Trung quốc là của Châu á. Trung quốc là của Thế giới.” Sao lại lẹo lưỡi nhanh thế ? Trung quốc là của người Trung quốc, Trung quốc đang muốn lịch sử lặp lại. Trung quốc muốn là bá chủ Thế giới sau năm 2050 kia mà.
Ai mà tin Tập khi đi xấm lắn Biển đông rồi nhận vơ là của lịch sử để lại. Nếu nói như Tập thì biên giới Đại Việt tới sông Hằng. Biên giới Mông cổ tới Lạng sơn.
Bớt khóc đi, bớt hèn đi. Cái bản chất người Tàu thì người Việt thấu tỏ.
Không phải vô tình mà người Mỹ nhắc tới Bạch Bạch Đằng giang. Không phải vô cớ mà Trump réo gọi Hai Bà. Vậy phải hiểu vì sao Trump gọi tên Việt nam, Trump kêu gọi dân Mỹ xài hàng Việt. Mặc dù Việt nam đang là nước xuất siêu không phải nhỏ vào Mỹ. Đối với Mỹ, Việt nam vô hại, Viêt nam có thể là bạn tốt của Mỹ.
Mọi chuyện còn lại là ở chúng ta có đủ khôn ngoan để không bị sai lầm. Lịch sử không thể viết lại, nước không chảy trên cùng một dòng sông hai lần.
“Xã hội chúng ta là tốt đẹp nhưng vẫn xuất hiện nhiều nguy cơ, cần nhận diện và khắc phục, trong đó nguy cơ tụt hậu là hiện hữu.
Mất chế độ cũng vẫn được xác định là một nguy cơ. Vậy nên tinh thần là phải chủ động, không được để nước đến chân mới nhảy, không để mất dân, mất niềm tin, mất chế độ” – Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc trao đổi với các nhà khoa học hôm 13/5 ngay trước đại hội đảng Cộng sản lần thứ 13.
—
Các bạn nghĩ như thế nào về phát biểu của người đứng đầu Chính phủ Việt Nam?


HIỆN TƯỢNG QUÁI ĐẢN THẾ KỶ 21
Hiện tượng quái đản nhất của thế kỷ 21 có lẽ là người Mỹ đưa một thằng cha mù tịt về chính trị lên làm tổng thống. Trump là một tay mơ, hắn chẳng tôn thờ một chủ nghĩa nào hết. Hắn cực đoan ! Chỉ biết làm điều duy nhất là làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại. Trump không cần đồng minh, Trump sẵn sàng xù lông với bất kỳ ai làm cho Mỹ bị thua thiệt.
Bảo vệ Châu âu ư !? Đó là việc của Châu âu. NATO muốn tồn tại thì các nước có lợi ích phải ói tiền ra nuôi nó.
Tiêu diệt khủng bố ư ? OK. Dội bom Sirya. Hết khủng bố là xong việc. Mỹ rút quân!
Trump thấy mọi chuyện là do XHCN đẩy các dân tộc tới xung đột và đói nghèo. Trump tuyên bố phải tiêu diệt nó. Và không ai khác mà là Trung quốc là kẻ cầm đầu. Thế là có chiến tranh với Trung quốc. Thế kỷ 21 không cần phải chơi bom nguyên tử. Quả bom có sức hủy diệt là kinh tế. Đói thì gối phải bò. Đó là diều Trump học được từ VN….haha…
Trump đã chơi ván bài tất tay. Áp thuế lên 500 tỷ hàng hóa của Trung quốc xuất qua Mỹ. Không phải chỉ là ngân khố Mỹ có thêm 125 tỷ mà là Trung quốc sẽ bốc hơi hàng ngàn tỷ vốn hóa. Các công ty sẽ chạy khỏi Trung quốc. Thất nghiệp tràn lan là áp lực khủng khiếp lên chính phủ.
Trung quốc đương nhiên phải trả đũa, nhưng bằng cách nào thì cũng gây hại thêm cho họ vì kinh tế Trung quốc đã quá lệ thuộc vào xuất khẩu.
Con bài đáng sợ là Đài loan đang nằm trong tay Mỹ. Rất có thể Mỹ đơn phương công nhận Đài loan độc lập. Nếu điều đó xẫy ra sẽ kích hoạt phong trào đòi ly khai trong nội địa, viễn cảnh chia năm xẻ bảy là có thực.
Trung quốc là hiểm họa của thế giới, nó đã thuộc về dân tộc tính của họ. Đã đến lúc cả thế giới cùng Mỹ tiêu diệt nó !
(Liên Trà)
‘Đầy tớ’ may mắn
Trân Văn
14-5-2019

Năm 2011 đầy tớ vay 553 triệu Mỹ kim để xây dựng tuyến metro Cát Linh – Hà Đông. Nhà thầu cam kết sẽ hoàn tất tuyến metro có chiều dài 13 cây số này vào năm 2013.
Đến 2014, nhà thầu thề sẽ hoàn tất công trình vào tháng 6 năm 2015. Quan hệ giữa chủ đầu tư với nhà thầu vốn bị chi phối bởi hợp đồng nhưng chủ đầu tư không cậy tới tòa.
Tháng 6 năm 2015, thời điểm khánh thành metro Cát Linh – Hà Đông được dời lại tới cuối năm 2015.
Cuối năm 2015, đầy tớ long trọng thông báo, phải đến hết quí 1 năm 2016, công trình xây dựng tuyến metro Cát Linh – Hà Đông mới hoàn tất và có thể chạy thử.
Trong năm 2016, sự kiện duy nhất liên quan tới tuyến metro Cát Linh – Hà Đông là đầy tớ vay thêm 250 triệu Mỹ kim để nhà thầu tiếp tục xây dựng metro Cát Linh – Hà Đông.
Trung Quốc là phía cho vay, nhà thầu cũng của Trung Quốc. Nhà thầu thực hiện công trình như “mèo mửa” nhưng nửa chừng không thèm “mửa” nữa để đòi thêm tiền.
Thật ra nhà thầu đòi tới 339 triệu Mỹ kim. Thương lượng tới lui, khoản phải đưa thêm cho nhà thầu “mửa” tiếp giảm xuống còn 250 triệu Mỹ kim.
Tuyến đường sắt nội đô chỉ 13 cây số nhưng đầy tớ tạo ra cho chủ khoản nợ lên tới hơn 800 triệu Mỹ kim.
Có lần, vui miệng, đầy tớ tiết lộ, chỉ riêng khoản 250 triệu mới vay thêm hồi 2016, từ 2018, mỗi năm chủ phải trả 650 tỉ cả vốn lẫn lãi (1).
Giả sử mức độ… “ưu đãi” mà Trung Quốc dành cho cả hai khối nợ (553 triệu Mỹ kim và 250 triệu Mỹ kim) giống nhau, mỗi năm, chủ phải trả chừng… 2.000 tỉ đồng.
Đầy tớ đã cắt giảm phúc lợi, rồi qua thuế, phí, chủ còn góp thêm mồ hôi, nước mắt để trả cả vốn lẫn lãi nhưng metro Cát Linh – Hà Đông vẫn chưa vận hành.
Lời hứa hoàn tất công trình vào cuối năm 2016 được sửa lại thành giữa năm 2017, sau đó được đổi thành cuối quý 1 năm 2018, rồi đổi nữa thành cuối tháng 4 năm nay…
***
Năm ngoái, sau khi được nhà thầu Trung Quốc tạo điều kiện để “kiểm tra và đi thử” trên tuyến metro Cát Linh – Hà Đông, ông Nguyễn Văn Thể – đầy tớ được các đầy tớ khác tín nhiệm, cắt cử “đứng mũi chịu sào” đối với công trình xây dựng tuyến metro Cát Linh – Hà Đông, khen rằng “êm hơn tuyến đường sắt quốc gia”.
Chỉ sau một chuyến “kiểm tra và đi thử”, đầy tớ Thể quên hết những cay đắng mà cả giới đầy tớ lẫn chủ của họ ở Việt Nam từng phải nuốt khi vay tiền Trung Quốc, phải dùng nhà thầu Trung Quốc để thực hiện tuyến metro Cát Linh – Hà Đông, cho nên mới hồn nhiên khẳng định: “Tuyến metro Cát Linh – Hà Đông không chỉ mang lại ý nghĩa về giao thông mà còn tạo đột phá về kinh tế xã hội, đặc biệt thắt chặt tình nghĩa giữa Việt Nam và Trung Quốc”. Cũng vì vậy, các đầy tớ: Đã yêu cầu phía Trung Quốc cung cấp những thiết bị tốt nhất để có sự cạnh tranh với những nhà đầu tư khác, tạo dựng niềm tin để còn thực hiện những dự án đường sắt đô thị khác (2)!
Vào thời điểm đó (tháng 5 năm 2018), đầy tớ Thể cao hứng nhắn nhủ dân chúng Hà Nội rằng họ… sắp có “một tuyến đường sắt rất tốt và hiện đại” sẽ vận hành vào cuối năm.
Cuối năm rồi, may là tuyến metro Cát Linh – Hà Đông vẫn chưa thể khai thác thương mại nên các ông chủ, bà chủ không phải nghe đầy tớ Thể nói thêm gì nữa.
***
Dân chúng Việt Nam chỉ ồ lên vì thất vọng, một số chỉ rủa vài câu trước sự kiện tuyến metro Cát Linh – Hà Đông vẫn chưa thể vận hành thương mại vào cuối tháng 4 như đã cam kết rồi… thôi!
Giới đầy tớ ở Việt Nam quả là may mắn. Có được những ông chủ, bà chủ bao dung, nhẫn nại, chịu thương, chịu khó như thế thì dại gì không vay, không tiêu, không “giật” phúc lợi “vá” cho các chủ trương, dự án!
Chú thích
Sau khi bị một chiếc xe cán qua, một chú chó đã được bạn của nó kéo vào lề đường để tránh bị đè tiếp.
Tôi ước gì những quan chức ăn bẩn ở tp HCM cũng biết thương đồng loại của mình như vậy. Nhưng tất nhiên, đấy chỉ là một ước ao viển vông bởi ngay từ đầu mà chúng có được cái tâm ấy thì làm gì có những giọt nước mắt nhỏ xuống đầy đau khổ và sự phẫn nộ khiến những dép biết bay như ở Thủ Thiêm hay Vườn Rau Lộc Hưng.
Giá như những kẻ lưu manh giả danh cán bộ ấy mà được xem clip này và có được cái nhìn rõ ràng về bản thân chúng thì tốt biết bao.
Nếu được thế thì trong bản thể quái vật của chúng sẽ thức tỉnh được một điều gì đấy nhân văn chăng.
Ở đây tôi không dùng từ thú vật mà dùng từ quái vật nhé, bởi con vật kia rõ ràng rất thương đồng loại của nó, một phẩm chất mà những kẻ ăn cướp ở bộ máy quan chức tp HCM không có.

đồng loại của nó, một phẩm chất mà những kẻ ăn cướp ở bộ máy quan chức tp HCM không có.

Đạo thì không tu, sử thì không học, cho nên phát ngôn rất lôm côm và ngờ nghệch.
Ông Hồ còn là học trò của Mao, Mao là kẻ kế cận Stalin và là học trò của Lenin.
Nếu nói về cứu tinh của nhân loại thì ông Hồ làm sao có thể so sánh được với Lenin ở Liên Xô cũ?
Xét trong các vị này thì Mao Trạch Đông giết và làm chết nhiều người nhất với khoảng từ 60 triệu đến 80 triệu sinh mạng. Lenin là người đầu tiên xây dựng xã hội cộng sản, nhưng chỉ đứng thứ hạng thấp hơn Stalin về mức độ tàn sát số nhân mạng (khoảng 40 triệu) trong thời kỳ cai trị của mình.
Tất nhiên, Liên Xô cũ có một đóng góp quan trọng trong việc đánh bại phát xít (phe trục) trong thế chiến thứ hai. Nhưng cũng gây ra rất nhiều tội ác đối với Hungary, Ba Lan và Tiệp Khắc (cũ) trong quá trình duy trì Liên minh khối các nước XHCN. Và Nga Xô cũng đóng góp vào làm cho nghèo đói và kiệt quệ một nửa xứ Triều Tiên (hiện nay là Bắc Hàn).
Đạo không tu, sử không học, nhưng vẫn làm sư và vẫn làm thầy nhiều đám nhân quần ngu muội, rồi làm cả đại biểu quốc hội thay cả dân trong nghị viện để thực hiện các công việc quan trọng của đất nước.
Thật cám cảnh cho nước nhà.
(ICE) — Đại bồi thẩm đoàn ở Houston vào ngày 30 tháng 4 đã truy tố 96 người liên quan đến đường dây hôn nhân giả lớn ở tiểu bang Texas và Việt Nam.
Cư dân Houston, Ashley Yến Nguyễn (Yen Nguyen) hay còn gọi là Duyên – 53 tuổi – đứng đầu một tổ chức có trụ sở ở Tây Nam thành phố Houston, và có các cộng sự hoạt động trên khắp tiểu bang và Việt Nam. Những kẻ cầm đầu đường dây tạo những cuộc hôn nhân giả để những người trong cuộc được định cư ở Mỹ.
Cáo trạng cáo buộc các cuộc hôn nhân nằm trong đường dây này là hôn nhân giả vì những cặp vợ chồng không chung sống với nhau, và không có ý định sống chung, mâu thuẫn với giấy tờ và lời khai nộp lên cơ quan di trú USCIS. Những cặp vợ chồng chỉ gặp gỡ nhau trong chốc lát, gặp nhau ngay trước khi có giấy chứng thư hôn nhân, hay thậm chí không hề gặp mặt.
Theo hồ sơ toà, mỗi một người ký hợp đồng với Duyên sẽ phải trả khoảng tiền $50.000 -$70.000 Mỹ kim để có thể có thẻ xanh. Ngoài ra, Duyên và các đồng phạm khác đã tuyển công dân Mỹ đứng ra làm giấy tờ kết hôn giả, và những người này sẽ được trả công từ số tiền thu được. Một số người được tuyển làm người đứng ra bảo lãnh, sau đó đi tuyển người khác. Một số khác thì bị cáo buộc đứng ra nhận tiền từ những người muốn định cư, rồi trả cho những người bảo lãnh. Cáo trạng cũng cáo buộc một số nghi can hướng dẫn những công dân Mỹ bảo lãnh đi về Việt Nam gặp hôn phu hoặc hôn thê giả.
Tổ chức tội phạm cũng bị cáo buộc đã chuẩn bị những cuốn album chụp hình đám cưới để gạt nhà chức trách rằng đương sự có lễ cưới thực sự ngoài giấy tờ kết hôn, hay đính hôn. Theo cáo trạng, tổ chức này đã nộp thông tin công ăn việc làm, hoá đơn điện nước và thông tin thuế sai trái để được Sở Di trú duyệt đơn.
Bồi thẩm đoàn cũng truy tố luật sư Trang Lê Nguyễn, hay còn gọi là Nguyễn Lê Thiên Trang – 45 tuổi, cư dân Pearland – tội cản trở, gây trở ngại thủ tục thực thi công lý và mua chuộc nhân chứng, nạn nhân hay người báo tin. Theo bản cáo trạng, nữ luật sư bị cáo buộc chuẩn bị giấy tờ, hồ sơ liên quan đến ít nhất một trong những vụ kết hôn giả, và bảo một nhân chứng cung cấp thông tin cho nhà chức trách nên đi trốn, đừng có đi đâu bằng đường hàng không, và không cung cấp thêm thông tin cho cảnh sát.
Tổng cộng 206 tội danh trong cáo trạng, bao gồm 47 tội danh gian lận hôn nhân, 50 tội danh gian lận tiền bạc qua thư tín, 51 tuội danh gian lận di trú, 51 tội danh khai man, bội thề trước luật pháp liên quan đến việc xin thẻ xanh, và một tội danh âm mưu phạm tội gian lận hôn nhân, một tội danh âm mưu gian lận tiền bạc, một tội danh âm mưu gian lận di trú, một tội danh âm mưu khai man, nhập tịch bất hợp pháp, cản trở cản trở, gây trở ngại thủ tục thực thi công lý và mua chuộc nhân chứng, nạn nhân hoặc người báo tin.
Ít nhất có 50 người đã bị tạm giam, một số nghi can ra hầu toà vào sáng thứ Hai ngày 13 tháng 5.
“Những cuộc bắt giữ này đánh dấu kết quả của cuộc điều tra phối hợp sâu rộng, kéo dài một năm, vào một trong những âm mưu gian lận hôn nhân lớn nhất ở Houston,” Đặc vụ Charge Mark Dawson thuộc Cơ quan Thực thi Di trú và Quan thuế Liên bang (ICE) cho hay. “Bằng việc phối hợp với nhiều cơ quan thực thi công lực, chúng tôi gởi ra thông điệp mạnh mẽ rằng, chúng tôi đồng lòng, đoàn kết trong nỗ lực ngăn chặn, triệt phá các tổ chức đang tìm cách gian lận, lừa gạt luật pháp Hoa Kỳ.”
Cuộc điều tra do Cơ quan Thực thi Di trú Liên bang (ICE), Đơn vị Điều tra của Bộ Nội an tại Houston, Cơ quan Di trú Houston cùng phối hợp thực hiện.
Nhà chức trách chưa công bố danh tánh nghi can, hiện chưa rõ mức án tối đa đối với mỗi tội danh.
Hương Giang (Thông cáo báo chí ICE)
Xem thêm: Báo Nguoi-viet.com