TRUNG QUỐC TẠO TƯỜNG LỬA NGĂN VĂN MINH THẾ GIỚI VÀO TRUNG QUỐC, 

Trần Đình Thu:

TRUNG QUỐC TẠO TƯỜNG LỬA NGĂN VĂN MINH THẾ GIỚI VÀO TRUNG QUỐC, 

ÔNG TRUMP DỰNG LUÔN TƯỜNG SẮT BIẾN TRUNG QUỐC THÀNH ỐC ĐẢO

Trước khi nói chuyện này tôi muốn gửi đến ông Nguyễn Mạnh Hùng bộ trưởng Bộ truyền thông thông tin lời nhắn nhủ hãy lấy câu chuyện này của Trung quốc làm gương, vì ông Hùng đã từng muốn tạo ra một mạng xã hội cho Việt Nam kiểu Wechat Trung quốc, từ đó ngăn cách Việt Nam với thế giới. 
Không rõ ý tưởng chết tiệt này của ông Hùng đã làm đến đâu và ngốn hết bao nhiêu tiền thuế của nhân dân rồi, ai biết công bố giùm. 
Tôi cũng mong ai đó chuyển lời nhắn của tôi tới ông Hùng rằng hãy dừng ngay ý tưởng điên rồ đó lại, đừng để một ngày nào đó ông Trump nổi giận như đang nổi giận với Trung quốc.

Trở lại câu chuyện Trung quốc. 

New York Times mỉa mai rằng: sau 2 thập kỷ dựng bức tường lửa ngăn không cho Facebook và Google xâm nhập vào nội địa, để vừa ngu hóa nhân dân vừa ích kỷ khai thác thị trường nội địa một mình, thì tới một ngày xấu trời ông Trump lừng lừng tiến tới dựng một bức tường sắt phía ngoài tường lửa, biến Trung quốc trở thành ốc đảo luôn!

Chúng ta hình dung thế này, do bị tường lửa, ngăn chặn các ứng dụng Facebook, Google (bao gồm Gmail, Play store, YouTube) không vào được thị trường 1,4 tỷ dân này để kinh doanh. Ngược lại, các doanh nghiệp Trung quốc như Huawei thì có thể chế tạo và xuất khẩu các sản phẩm của họ ra thế giới để kiếm tiền từ thế giới. Có nghĩa là Trung quốc chặn chiều vào mở chiều ra. 
Trong 20 năm qua, các lãnh đạo thế giới ngậm đắng nuốt cay với kiểu chơi này của Trung quốc cho đến khi ông Trump bước vào Nhà Trắng.

Bằng sắc lệnh cấm doanh nghiệp Mỹ hợp tác với Huawei và có thể rồi đây là toàn bộ các doanh nghiệp kiểu này của Trung quốc, ông Trump đóng chiều ngược lại từ Trung quốc ra thế giới. Hay nói cách khác ông Trump dựng một bức tường sắt bên ngoài tường lửa, khóa chiều ra của Trung quốc.

Với 2 bức tường mỗi bức khóa một chiều, rõ ràng Trung quốc sẽ bị biến thành ốc đảo. 
Trong một tương lai rất gần, các doanh nghiệp kinh doanh các lĩnh vực liên quan của Trung quốc sẽ chỉ sản xuất cho tiêu dùng nội địa. Từ đó dần dần Trung quốc sẽ phát triển riêng các ứng dụng của mình, nên có thể các doanh nghiệp thế giới cũng sẽ không bán hàng vào Trung quốc được.

Đây là mẫu hình không chỉ về lĩnh vực viễn thông và mạng Internet. Các bước đi của ông Trump đối với các lĩnh vực khác cũng tạo ra hiệu ứng tương tự, ngăn cách 1,4 tỷ dân Trung quốc với phần còn lại của thế giới, nhưng Trung quốc không thể trách ai vì chính họ là bên khởi đầu sự ngăn cách này.

Mọi việc chỉ dừng lại khi Trung quốc chấp nhận ký vào bản hòa ước xin “làm người tử tế” mà ông Trump đã đưa cho ông Tập từ G20. 

Nếu không, một ngày nào đó thế giới sẽ thấy những người Trung quốc như “người ngoài hành tinh” vì họ không biết quá nhiều thứ của thế giới bên ngoài.

Image may contain: 1 person, suit

Ở cuối một con đường

Ở cuối một con đường

Huy Phương

Tượng Đài Thuyền Nhân bên trong khuôn viên nghĩa trang “Peek Family,” nơi có đây có rất nhiều người Việt Nam an nghỉ. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Ở vùng đất Nam California, Bolsa là tên một con đường chạy cắt ngang từ Đông sang Tây, giữa lòng một khu phố đông đúc người Việt trên đất Mỹ, nên theo thói quen, người ta gọi luôn khu phố này là khu Bolsa, một khu phố nổi danh trong cộng đồng người Việt trên cả thế giới.

Ở phía Đông, trên con đường này có một khu chúng cư màu hồng, cao mười một tầng, khác với màu sắc và cái bề thế bên ngoài, đây lại là một khu nhà dành cho người lớn tuổi, lặng lẽ, sống những ngày cuối cùng, an nhiên và chờ đợi. Chờ đợi để đi về cuối con đường hướng kia.

Ở cuối con đường này về phía Tây, người ta gặp một con đường sắt, đã lâu chỉ có vài toa tàu chở hàng hóa qua lại, không biết từ nhà ga nào và chạy về đâu. Cách con đường sắt này vài trăm thước, không có một nhà ga nào để chúng ta đặt tên là “Ga Cuối Đường Tàu,” nhưng gần đó là một nơi, mà cuối cùng, hầu hết cư dân người Việt ở Bolsa đều phải đến, tiễn đưa bạn bè thân quyến ra đi hay chọn cho chính mình một nơi yên nghỉ. Người ta gọi căn nhà màu trắng xây theo kiểu thuộc địa khá xưa này là “Peek Family.”

Ở khu Bolsa này cũng có rất nhiều nhà hàng Trung Hoa chuyên tổ chức những buổi tiệc cưới cuối tuần cho những đôi tân nương và tân lang, mà hình như lâu lắm, dễ chừng gần mười lăm năm, tôi không có dịp đến đó, nâng ly rượu mừng cho con cháu. Cái thời ấy hình như đã qua rồi, chỗ mà ngày nay tôi vẫn thường lui tới, tiễn đưa bạn bè hay thân thuộc, thắp một nén nhang, nói mấy lời chia buồn với tang chủ, chậm chạp bắt tay những người bạn già đã lâu không gặp, hỏi bạn rằng “Có khỏe không?” là… Peek Family.

Nhiều thành phần trong một gia đình đã lần lượt đi qua nơi đây.

Hai mươi năm về trước, tôi và bạn bè đã đến đây đưa tiễn anh, còn nhớ vào một chiều nắng ấm, và bây giờ, hai mươi năm sau, tháng ngày như một chớp mắt, chúng tôi lại đến đây, một buổi sáng, để đưa tiễn chị về nơi an nghỉ.

Nhiều năm về trước, cũng tại nơi này, chúng tôi có dịp chia buồn khi hiền nội của một cấp chỉ huy qua đời, rồi sau đó vài năm, chúng tôi lại tiễn ông ra đi.

Đôi lúc, tôi có cảm tưởng đến đây để gặp gỡ những người còn sống nhiều phần hơn là thăm viếng những người đã khuất.

Có những người quen biết đã năm mười năm mà lâu nay không thấy mặt, có những bạn bè ở tiểu bang xa mới vội vã trở về, cơ hội gặp nhau quả là hiếm. Không gặp nhau ở đây thì còn cơ hội gặp nhau ở đâu nữa? Không hẹn hò, không thông báo, không có ban tổ chức mà lúc nào cũng có họp trường, họp lớp, họp khóa, họp đơn vị, họp quân binh chủng, không có nghi lễ, mà sao lúc nào cũng đông vui. Bởi vậy không nên bỏ cơ hội đi gặp một người chết và rất nhiều người sống vài tuần một lần, ở cái nơi gọi là Peek Family này! Hèn chi, đám ma nào, cũng thấy ít khi có nước mắt, mà tay bắt mặt mừng, cười cười nói nói. Hèn chi, nghe có tiếng: “Suỵt suỵt! Mấy ông nói nhỏ lại, người ta đang đọc điếu văn, đang làm lễ cầu siêu kìa!”Nhiều khi người ta quên mất, tưởng đến đây là để gặp bạn bè bù khú mấy câu.

Bao nhiêu con người lưu lạc Việt Nam đã qua đây. Mười năm trước là một tướng lãnh lưu vong, mười năm sau là một người lính thất trận, tất cả đều không được giấc mơ gối đầu lên mảnh đất quê hương.

Có người là tỷ phú cũng chôn nơi này, nhưng cũng có người lâm cảnh vô gia cư, được cộng đồng người Việt đùm bọc đưa đến đây!

Rất nhiều nhà văn, ký giả, ca sĩ, nhạc sĩ… ưu tú của cộng đồng đã yên nghỉ bên nhau trong gần như là một ngôi làng nhỏ và họ đã trở thành bạn bè, lối xóm của nhau. Một ngôi làng có những bóng cây cao và trong yên lặng, chúng còn nghe cả tiếng chim vô tình ríu rít đâu đây!

Tất cả đều bình đẳng trong phần mộ của mình.

Tôi không đếm hết những lần đến đây chậm rãi đi theo sau chiếc quan tài với tấm lòng bùi ngùi thương tiếc và nghĩ đến lẽ đời vô thường. Một người chị đến tuổi đại thọ nhưng phải chi chị sống cho thêm vài năm nữa, vì đời sống của chị mang hữu ích lại cho người đời. Một người bạn văn không còn quá trẻ nhưng mất đi để lại quá nhiều thương tiếc cho mọi người.

Ở đây, có lần anh em du ca đã quây quần hát bên quan tài người đã mất. Có lần bài hát của người sáng tác nằm trong mộ đã được người sống đứng vòng trong, vòng ngoài hát lên. Đã qua đây những Nguyễn Đức Quang, những Trầm Tử Thiêng, những Nhật Trường Trần Thiện Thanh, những Nhật Ngân, những Cao Xuân Huy… Đây cũng là nơi an nghỉ của Đỗ Ngọc Yến, Mai Thảo, Võ Phiến, Nguyễn Mộng Giác, Bùi Bảo Trúc… Cả một quê hương, cả một xóm văn học thu nhỏ.

Chúng ta chưa có một bảo tàng viện, một tự điển văn học xứng đáng với tầm vóc của nó, nhưng chúng ta đem tinh hoa văn học của miền Nam, Việt Nam Cộng Hòa, đến đây, không phải để chôn vùi theo tác giả trong những phần mộ mà còn để xiển dương và duy trì nó muôn đời.

Trăm năm sau, lớp hậu thế còn ai biết những người nằm ở đây là ai? Rồi đây, Peek Family cũng trở thành những khu nghĩa trang lịch sử như Passy, Père Lachaise, Montparnasse hay Montmartre của Paris, đó là những nơi chôn cất những nhân vật lịch sử, những bậc Vua Chúa hay những bậc anh hùng. “Bất tri tam bách dư niên hậu,” liệu rồi có ai tò mò đến đây, vạch đám cỏ, lấy tay chùi lên tấm bia mộ để đọc tên một người đã khuất?

Không phải chỉ “ở cuối một con đường” mà ở cuối con đường nào cũng có một chỗ để chúng ta dừng chân, quay đầu nhìn lại đoạn đường đã qua, trước khi bước vào cõi miên viễn, chỉ còn khác nhau ở chỗ chậm, nhanh mà thôi!

 (Huy Phương)

Đảng Cộng Sản Trung Quốc đã có dấu hiệu sụp đổ toàn diện?

Trung Quốc trong thời điểm hiện tại đang phải đối mặt với nguy cơ tứ bề: kinh tế khủng hoảng, nội bộ đấu đá, quan chức hủ bại, lòng dân bất an, thế giới cô lập. Cách giải quyết duy nhất của Trung Quốc trong tình hình này là thực hiện cải cách toàn diện, trở thành một xã hội dân chủ, kinh tế vận hành theo quy luật thị trường. Thế nhưng, đó lại là những điều căn bản làm sụp đổ kết cấu kinh tế Trung Quốc hiện tại và thể chế XHCN của Trung Quốc hiện tại, có thể dẫn đến sự diệt vong của ĐCSTQ.

Sở dĩ thể chế ấy có thể kéo dài đến tận bây giờ chẳng qua ĐCSTQ đã không ngừng dùng mọi thủ đoạn để phát triển bằng mọi giá, trong nước thắt chặt tự do ngôn luận, đàn áp ý kiến bất đồng, ngoài nước dùng tiền và quyền lực mua chuộc dụ dỗ.

Cuộc chiến thương mại Mỹ – Trung không đơn giản chỉ là nước Mỹ đòi lại công bằng trên thương trường với Trung Quốc, mà là phát súng bắn vào chiếc mặt nạ “vĩ đại, quang vinh, chính xác” mà ĐCSTQ đang đeo, để lộ ra sau đó tất cả sự dối trá, hủ bại, tàn ác mà chế độ này đã thực thi trong gần 100 năm qua. Đó là một chế độ phi nhân tính của những kẻ lưu manh, chuyên dựa vào lừa dối và bạo lực để cướp đoạt và thống trị.

Khi sự thật dần được hé mở, sự thức tỉnh chính có thể là lời cáo chung cho chế độ ấy. Thế giới đã ngày càng nhận ra dã tâm thật sự của ĐSCTQ, người dân Trung Quốc cũng đã ngày càng nhận rõ bộ mặt thật của Đảng. Làn sóng thoái Đảng mạnh mẽ của người Hoa khắp toàn cầu đã khởi tác dụng rất lớn đánh thức lương tri, mở ra lựa chọn về một Trung Hoa không còn ĐCS cho người dân Trung Quốc

Lịch sử 5.000 năm của dân tộc Trung Hoa đã trải qua hằng bao nhiêu triều đại, dẫu là triều đại nào, dù hùng mạnh tới đâu cũng không thể thiên thu trường cửu. Đó là điều tất yếu của lịch sử. Những gì diễn ra tại Trung Quốc hiện đại đã tới bước cuối cùng để khép lại một triều đại đỏ tàn bạo và mở ra một trang sử mới. Đó cũng là điều tất yếu của lịch sử.

 

M.TRITHUCVN.NET
Lịch sử 5000 năm của dân tộc Trung Hoa đã trải qua hằng bao nhiêu triều đại, dẫu là triều đại nào, dù hùng mạnh tới đâu cũng không thể thiên thu trường cửu.

Nước Mỹ ngày nay là quốc gia với các “hàng không mẫu hạm” Google, Microsoft, Apple, Intel…

Hoa Kim Ngo and 2 others shared a post.

Manh Kim

Phải có những sự kiện chấn động như vụ Google làm rung chuyển “đế chế” Huawei mới có thể thấy rõ sức mạnh kinh khủng của nền kinh tế sáng tạo Mỹ. Không chỉ Trung Quốc, không chỉ châu Á, mà thậm chí châu Âu, người ta vẫn dùng Amazon, Google, Facebook, iOS, Dropbox, Microsoft, Netflix… để thỏa mãn nhu cầu làm việc lẫn giải trí.

Mặt trời không bao giờ lặn trên “đế quốc Mỹ”. Tất cả đều được kết nối chằng chịt và tạo ra cái gọi là “hệ sinh thái” khổng lồ vừa phục vụ vừa ràng buộc người tiêu dùng. Dùng Windows, người ta vào trang Amazon để mua sắm, chia sẻ món hàng mua được trên Facebook, chat với bạn về món hàng mua được trên điện thoại dùng hệ điều hành Android hoặc iOS, lưu lại bức ảnh món hàng kỷ niệm trên iCloud hoặc Dropbox… Mặt trời mọc mỗi ngày, từ nước Mỹ.

Chỉ những sự kiện như vụ Google “làm khó” Huawei mới thấy nền kinh tế nào mới thật sự là nguồn dưỡng khí cho các nền kinh tế lệ thuộc. Nó không chỉ cho thấy sức mạnh. Nó còn cho thấy giá trị, giữa một quốc gia mà hàng hóa sản xuất tại nước đó có mặt khắp thế giới, từ cái quẹt gas đến con đinh tán, với một quốc gia đã xóa sổ các nhà máy ống khói với băng chuyền sản xuất hàng loạt để cung cấp cho thế giới những hệ thống dịch vụ khổng lồ và trói chặt người tiêu dùng bằng các tiện ích miễn phí. Rất dễ dàng để thấy mặt hàng nào giá trị hơn, giữa cái quẹt gas có thể thấy bằng mắt thường, với phiên bản nâng cấp của một ứng dụng mà chẳng ai biết mặt mũi nó như thế nào. Thế giới có thể sống không cần quẹt gas. Thế giới không thể sống thiếu các ứng dụng. Nếu Trung Quốc ngưng sản xuất quẹt gas, nhiều nước khác có thể thay thế. Khi Google ngưng cung cấp dịch vụ, nền kinh tế online hàng loạt quốc gia sẽ “từ chết đến bị thương”. “Đế quốc Mỹ” không phải là một quốc gia. “Đế quốc Mỹ” ngày nay là sự quy tụ của những đế chế phi biên giới, đế chế của Google, của Microsoft, của Facebook.

Bất luận thế giới có phẳng hay không, xét về bang giao chính trị và địa chính trị, mặt trời vẫn sẽ mọc từ các “đế chế” đang nằm ở nước Mỹ. Hàng không mẫu hạm là hình ảnh rất kinh điển nhưng thật ra rất cũ khi nói đến sức mạnh “đế quốc Mỹ”. Nước Mỹ ngày nay là quốc gia với các “hàng không mẫu hạm” Google, Microsoft, Apple, Intel…

Hình ảnh của chúng không hề có tính đe dọa nhưng sức mạnh của chúng thì kinh khủng gấp nhiều lần. Châu Á vẫn phải để chuông báo thức canh giờ từ nước Mỹ.

 NHỮNG BÀI HỌC QUA THẤT BẠI

 NHỮNG BÀI HỌC QUA THẤT BẠI

Rev. Ron Rolheiser, OMI

Chúng ta học được gì qua các thất bại, qua những lúc bị hạ thấp vì lỗi lầm của mình?  Thường thì đó là cách duy nhất để chúng ta phát triển.  Khi bị hạ thấp vì những bất đạt của chính mình, chúng ta học được những bài học cuộc đời mà chúng ta không hề cảm nhận được khi đầy tự tin và kiêu hãnh.  John Updike đã nói, có những bí mật mà người khỏe mạnh không biết được.  Bài học này có đầy trong Kinh thánh và thấm sâu trong mọi linh đạo của mọi tôn giáo đáng trọng.

Linh mục Raymond E. Brown, đã cho chúng ta một mô tả về sự khôn ngoan Kinh thánh này.  Suy ngẫm về việc dân Chúa chọn, dân Israel, đã có lúc họ phản bội lại đức tin của mình và hậu quả là bị hạ bệ, bị Chúa ngoảnh mặt làm ngơ, cha Brown cho thấy, về lâu dài, cái tưởng như là thảm họa này cuối cùng lại là một trải nghiệm tích cực.  “Dân Israel hiểu thêm về Chúa trong đống tro tàn của Đền thờ bị dân Babylon hủy diệt, hơn là trong thời kỳ huy hoàng của Đền thờ dưới thời Vua Salomon.”

Cha Brown nói thế nghĩa là sao?  Ngay trước khi bị Nebuchadnezzar, vua của Babylon chinh phạt, dân Israel đã trải qua một thời kỳ mà nhìn bên ngoài tưởng như là thời kỳ huy hoàng nhất trong lịch sử của họ (về mặt chính trị, xã hội, và tôn giáo).  Israel có được đất hứa, đã chinh phục mọi kẻ thù của mình, đã có một đức vua vĩ đại trị vì, và có một đền thờ nguy nga ở Giêrusalem làm nơi thờ phượng và trung tâm quy tụ toàn dân.  Tuy nhiên, trong cái có vẻ là hùng mạnh đó, và có lẽ chính vì nó, mà Israel đã trở nên tự mãn về đức tin và lòng trung tín ngày càng lung lay.  Sự tự mãn và lung lay đó dẫn đến sự sụp đổ của nó.  Năm 587 trước Công Nguyên, nó đã bị một nước ngoại bang chinh phạt, bị cướp hết đất đai, hầu hết dân chúng bị đày đến Babylon, vua bị giết và đền thờ bị phá hủy đến tận viên đá cuối cùng.  Israel đã phải trải qua gần nửa thế kỷ lưu đày, không có đền thờ, đấu tranh để tin tưởng rằng Thiên Chúa yêu thương mình.

Tuy nhiên, xét toàn cảnh, chuyện này hóa ra lại tích cực.  Nỗi đau khi bị lưu đày và những nghi hoặc trong đức tin do đền thờ bị phá hủy, cuối cùng lại được bù đắp bằng những gì dân Israel học được qua việc bị hạ nhục và khủng hoảng, cụ thể là họ biết được Thiên Chúa vẫn trung tín dù chúng ta thì không, biết được những thất bại mở mắt chúng ta nhìn ra sự tự mãn và mù quáng của mình, biết rằng những thứ bề ngoài là thành công thường là ngược lại, cũng như những thứ bề ngoài là thất bại thường cũng là ngược lại.  Như cha Richard Rohr nói, trong thất bại, chúng ta có cơ hội để “ngã lên”

Tôi tin rằng không có hình ảnh nào dễ hiểu hơn để hiểu được những gì Giáo hội đang phải chịu đựng nhục nhã vì cuộc khủng hoảng xâm hại tình dục của các giáo sĩ trong giáo quyền, và trong các giáo hội khác nữa.  Hãy nói lại thấu suốt của cha Raymond Brown như thế này: “Giáo hội có thể học biết thêm về Thiên Chúa trong đống tro tàn của khủng hoảng xâm hại tình dục của các giáo sĩ hơn là trong các thời kỳ huy hoàng với các đại thánh đường, với sự mở mang cực đại của Giáo hội, với thẩm quyền tuyệt đối của Giáo hội.”  Giáo hội cũng có thể biết thêm về chính mình, về kiểu bịt mắt làm ngơ những lầm lỗi của mình, và về nhu cầu phải thay đổi cơ cấu, và biến đổi con người trong Giáo hội.  Mong là như cuộc lưu đày Babylon với dân Israel, chuyện này đến tận cùng cũng là một điều tích cực đối với Giáo hội.

Hơn nữa, một chuyện đúng với Giáo hội (và chắc chắn với các tổ chức khác nữa) thì cũng đúng cho mỗi người chúng ta trong đời sống riêng.  Sự nhục nhã chặn đường chúng ta vì những bất đạt, tự mãn, thất bại, phản bội, không chịu nhìn ra lỗi lầm, những thứ đó đôi khi có thể là cơ hội để chúng ta “ngã lên”, để khi ở trong đống tro tàn chúng ta học biết được những điều chúng ta đã không học được khi đang trên đà thành công.

Hầu như không có ngoại lệ, những thành công lớn trong đời, những thành tựu lớn, và những vinh quang danh giá thường không đào sâu con người chúng ta.  Xin trích lại lời của James Hillman, thành công thường không đem lại chiều sâu gì cho cuộc đời chúng ta.  Ngược lại, nếu can đảm và thành thật suy ngẫm mọi điều từng đem lại chiều sâu và tạo nên tâm tính chúng ta, chúng ta phải thừa nhận, trong mọi trường hợp, nó đều là một thứ gì đó đáng hổ thẹn, một cảm giác bất đạt về thân thể, một nét không mấy tự hào thưở nhỏ, những lỗi lầm đáng xấu hổ trong đời, hay một tính cách mà chúng ta thấy phần nào hổ thẹn.  Đây là những điều cho chúng ta chiều sâu.

Sự nhục nhã tạo nên chiều sâu, nó đẩy chúng ta đi vào những phần sâu sắc hơn trong tâm hồn mình.  Tuy nhiên, không may là, không phải lúc nào nó cũng đem lại kết quả tích cực.  Nỗi đau của nhục nhã khiến chúng ta sâu sắc, nhưng có thể là sâu sắc theo hai hướng, hướng thấu hiểu và thông cảm nhưng còn là hướng chua cay thù hận cả thế giới.

Nhưng điều tích cực là: Như dân Israel trên bờ biển Babylon, khi đền thờ của chúng ta bị phá hoại hay bị hủy diệt, trong đống tro tàn của thời kỳ lưu đày, chúng ta có cơ hội để nhìn ra những điều thâm sâu hơn mà thường chúng ta nhắm mắt làm ngơ.

Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: suyniemhangngay1 & NguyenNThu

Thánh Bernardine ở Siena & Kẻ Ăn Cắp Một Ổ Bánh Mì

Thánh Bernardine ở Siena & Kẻ Ăn Cắp Một Ổ Bánh Mì

20 Tháng Năm

Thánh Bernardine ở Siena

(1380 — 1444)

    Nếu Thánh Phaolô Tông Ðồ nổi tiếng là người hăng say rao giảng thời tiên khởi, thì Thánh Bernardine là người thuyết giảng nhiệt thành của thế kỷ 15.

    Thánh Bernardine sinh ở Massa Marittima (gần Siena) và là con của thống đốc tỉnh, nhưng khi lên bảy tuổi ngài đã mồ côi cha mẹ và được bà dì chăm sóc, dạy dỗ thật chu đáo.

    Khi ngài 20 tuổi, trận dịch hạch lan tràn khắp thành phố Siena. Nhiều khi, ở bệnh viện có đến 20 người chết trong một ngày. Với sự tiếp tay của các thanh niên thiện chí khác, Bernardine tình nguyện điều hành toàn thể bệnh viện, tận tụy chăm sóc bệnh nhân trong bốn tháng.

    Khi 22 tuổi, ngài gia nhập Dòng Phanxicô và hai năm sau đó được thụ phong linh mục. Các tu sĩ Phanxicô thường nổi tiếng là các nhà truyền giáo, nhưng Bernardine rao giảng rất ít vì giọng nói của ngài thật yếu và khàn khàn. Trong hai mươi năm ngài sống âm thầm trong bóng tối, dành thời giờ và năng lực để cầu nguyện và rèn luyện tâm linh. Vào lúc ấy, ngài được sai đi Milan trong công tác truyền giáo. Khi đứng lên rao giảng, giọng nói của ngài mạnh mẽ và có sức thuyết phục đến nỗi giáo đoàn không để ngài ra về nếu ngài không hứa sẽ trở lại.

    Từ đó, ngài bắt đầu cuộc đời truyền giáo mà Ðức Giáo Hoàng Piô II gọi ngài là Thánh Phaolô thứ hai. Cũng như khi chăm sóc bệnh nhân trận dịch hạch, ngài nhiệt thành lăn xả vào hoạt động truyền giáo. Ngài ngang dọc khắp nước Ý, thường là đi bộ, rao giảng hai ba giờ đồng hồ và nhiều lần trong một ngày.

    Ngài nổi tiếng là sùng kính Thánh Danh Ðức Giêsu, ngài nghĩ ra dấu hiệu — IHS, là ba chữ đầu của tên Ðức Giêsu bằng tiếng Hy Lạp để thay cho những dấu hiệu dị đoan thời ấy. Việc sùng kính Thánh Danh lan dần, và dấu hiệu ấy bắt đầu xuất hiện trong các nhà thờ, tư gia và nơi công cộng. Nhiều người ghen tức đã vu khống ngài, cho rằng đó là sự đổi mới nguy hiểm và dị đoan. Họ đưa vấn đề lên đức giáo hoàng để chống đối ngài, nhưng sự thánh thiện, sự chính truyền và lời rao giảng là bằng cớ cho sự trung tín của ngài.

    Năm 1427, Ðức Giáo Hoàng Martin V đề nghị ngài làm giám mục Siena nhưng ngài từ chối, sau đó ngài cũng từ chối làm giám mục của Ferrara và Urbino. Năm 1430, ngài làm bề trên một chi nhánh Dòng Phanxicô, các Tu Sĩ Sống Nghiêm Nhặt, ngài đặc biệt chú trọng đến kiến thức và nghiên cứu thần học cũng như giáo luật. Lúc đầu chi nhánh này chỉ có 300 tu sĩ; khi ngài từ trần số tu sĩ ấy lên đến 4,000 người.

    Ngài cũng viết một số luận án thần học bằng tiếng Latinh và tiếng Ý đề cập đến các học thuyết căn bản của Kitô Giáo, cũng như luận án về Ðức Maria. Ngài thiết lập phân khoa thần học ở Perugia và Monteripido.

    Trong hai năm cuối cuộc đời, ngài trở về đời sống rao giảng và đã từ trần “trên đường công tác,” lúc ấy ngài gần 64 tuổi.

    Ngôi mộ của ngài ở Aquila trở nên trung tâm hành hương. Ngài là người truyền giáo lỗi lạc của thế kỷ 15, và được Ðức Giáo Hoàng Nicôla V phong thánh năm 1450, chỉ có sáu năm sau khi ngài từ trần.

    Trích từ: Nguoi Tin Huu

……………………………….

    Kẻ Ăn Cắp Một Ổ Bánh Mì 

    Người ta thường kể về một trong những ông thị trưởng đầu tiên của thành phố New York bên Hoa Kỳ giai thoại như sau: một ngày mùa đông lạnh buốt nọ, ông thị trưởng phải chủ tọa các phiên tòa. Người ta điệu đến trước mặt ông một ông lão quần áo tả tơi. Người đàn ông này bị tố cáo là đã ăn cắp một mẩu bánh mì. Lời tự biện hộ duy nhất mà người đàn ông khốn khổ đưa ra là: “Gia đình tôi đang chết đói”.

    Nghe xong lời cáo buộc của cử tọa cũng như lời biẹn bạch của ông lão, viên thị trưởng đưa ra phán quyết như sau: “Luật pháp không tha thứ cho bất cứ một hành động xấu nào. Tôi thấy cần phải trừng phạt ông, và hình phạt cho tội ăn cắp là ông phải đóng 10 đô la”. Vừa công bố bản án, ông thỉntưởng rút trong túi của mình ra 10 đô la và trao cho ngwòi đàn ông khốn khổ. Quay xuống cử tọa ông nói tiếp: “Ông lão đã bồi thường vì tội ăn cắp của ông. Còn phần quý vị, tôi yêu cầu mỗi người phải đóng 50 xu tiền phạt vì sống dửng dưng đến độ để cho trong thành phố của chúng ta còn có một người nghèo phải đi ăn cắp”. Nói xong, ông ra lệnh cho viên biện lý đi thu tiền vảtao tất cả cho ông lão.

    Khi chiếc mũ đã được truyền một vòng tòa án và trở về tay mình, ông lão đếm được tất cả 47 đô la 50 xu.

    Trong sứ điệp Mùa Chay năm 1991, Ðức thánh Cha Gioan Phaolô II mời gọi chúng ta hãy đọc và suy ngẫm về bài dụ ngôn người giàu có và Lazarô.

    Mới nghe qua, chúng ta có cảm tưởng người giàu có trong bài dụ ngôn đã không làm điều gian ác nào để đến độ phải bị trầm luân. Chúa Giêsu đã không nói: ông đã trộm cướp, hay biển lận hoặc gian xảo trong việc làm ăn. Ngài cũng không kết án việc ông ngày ngày yến tiệc linh đình.

    Vậy thì đâu là tội của người phú hộ? Thưa đó là tội dửng dưng trước nỗi khổ của người khác. Chúa Giêsu nói đến sự hiện diện ngày qua ngày của một người khốn khổ trước cửa nhà ông để cho chúng ta thấy sự đang tâm làm ngơ của người giàu có… Máu chảy, ruột mềm. Trước cảnh khốn khổ của người đồng loại, mà người giàu có ấy vẫn không biểu lộ một chút xúc động hoặc làm như không nhìn thấy, thì quả thật không gì đáng trách bằng, bởi vì người giàu có đã làm cho trái tim của mình khô cứng.

    Dửng dưng trước nỗi khổ của người khác không là một thái độ vô thưởng vô phạt, mà là một hành động tội ác. Ông thị trưởng thành phố New York trong câu chuyện trên đây quả thực đã thấy được tội ác của chính ông và của thị dân của ông đối với lão ông ăn cắp bánh mì.

    Trích sách Lẽ Sống

Bị Google cấm cửa, người dùng điện thoại Huawei sẽ ra sao?

Baomoi.com

Nếu Google chính thức cắt đứt quan hệ với Huawei, điện thoại tương lai của hãng này sẽ không thể truy cập Play Store, Gmail, YouTube, Chrome hay bất kỳ sản phẩm, dịch vụ độc quyền nào của Google. 

Vậy nó là loại phế thải chả có giá trị gì cả .Vậy mà đòi tranh bá với Mỹ .
Mới đây, hãng thông tấn Reuters công bố tin tức chấn động: Google đã tạm dừng việc kinh doanh với Huawei, trừ những gì liên quan đến phần mềm nguồn mở (AOSP) dành cho tất cả mọi người. Đây được xem là đòn giáng mạnh vào hãng công nghệ Trung Quốc trong bối cảnh chính phủ Mỹ đang tìm cách đưa Huawei vào “danh sách đen” trên toàn cầu.

Tuần trước, Bộ Thương mại Mỹ thêm tên của Huawei vào “Entity List”, đồng nghĩa với các công ty Mỹ không được giao thương với Huawei trừ khi có sự cho phép đặc biệt từ chính phủ. Việc Google cắt đứt quan hệ với Huawei có ý nghĩa như thế nào với người dùng thiết bị của hãng này?

Theo Reuters, các mẫu điện thoại Huawei tương lai sẽ không thể truy cập Google Play và các dịch vụ khác của Google. Reuters khẳng định Google đã ngừng cung cấp phần cứng, phần mềm cho Huawei, trừ các sản phẩm dùng giấy phép nguồn mở. Nói cách khác, Huawei vẫn có thể dùng Android song các dịch vụ độc quyền như Google Play Store, Gmail và mọi thứ yêu cầu mã nguồn đóng Play Services Framework đều ngoài tầm với.

Ngoài ra, động thái của Google sẽ cấm Huawei cập nhật các điện thoại hiện có, ảnh hưởng không nhỏ đến sự an toàn của chủ nhân thiết bị Huawei. Dù các bản vá bảo mật thuộc AOSP và vẫn sẵn sàng cho Huawei, hệ thống WebView của Android lại được cập nhật thông qua Play Store và Play Protect là một phần quan trọng trong dịch vụ Android của Google.

Nếu đây là sự thật, mảng kinh doanh smartphone của Huawei sẽ bị tác động nặng nề. Về mặt lý thuyết, công ty có thể bắt tay với những doanh nghiệp không phải của Mỹ để thay thế ứng dụng Google (hoặc sử dụng hệ điều hành tự phát triển), không thể truy cập Play Store sẽ là hạn chế lớn đối với bất kỳ người mua nào.

Ảnh hưởng đến Huawei tại Trung Quốc được dự đoán là không đáng kể do phần lớn ứng dụng di động Google đều bị cấm tại đây và nhiều công ty nội địa cũng có giải pháp thay thế. Song, việc kinh doanh tại châu Âu, thị trường lớn thứ hai của Huawei, sẽ bị tác động không nhỏ.
Du Lam (Theo Android Police)

Thờ Hồ Chí Minh như Đức Phật: Báng bổ đạo Phật hay CS từ bỏ chủ nghĩa vô thần?

Thờ Hồ Chí Minh như Đức Phật: Báng bổ đạo Phật hay CS từ bỏ chủ nghĩa vô thần?

Tuy là chủ trương vô thần, nhưng nhà cầm quyền cộng sản lại âm thầm khuyến khích thờ phượng nhân vật Hồ Chí Minh – một nhân vật gây ra không biết bao nhiêu tang thương cho dân tộc Việt Nam.

Khi những cái đầu Mác – Lê bàn chuyện kinh tế đất nước

Khi những cái đầu Mác – Lê bàn chuyện kinh tế đất nước

19-5-2019

Một công ty quản lý nguồn vốn vài tỷ thì người ta chỉ cần một giám đốc và một kế toán nghiệp dư cũng đủ. Một công ty quản lý nguồn vốn trăm tỷ thì phải cơ cấu lại bộ máy ban bệ đầu đủ. Dưới giám đốc có các trưởng phòng quản lý các phòng nhiều nhân viên, mỗi phòng được xem là một bộ máy con trong bộ máy tổng thể công ty. Công ty quản lý nguồn vốn tỷ đô thì bộ máy phải quy mô hơn, tổ chức chuyên nghiệp hơn và tuyển những chuyên gia giỏi trong từng ban bệ để vận hành.

Đặt giả sử, nguồn vốn tỷ đô mà giao cho bộ máy thô sơ một giám đốc một kế toán nghiệp dư thì quản thế nào? Sẽ không thể quản được. Cho nên nói rộng ra, với bộ máy chính quyền của ĐCSVN quản lý nền kinh tế đất nước với GDP chừng dưới 100 tỷ đô thì chưa thấy sự yếu kém của họ chưa thể bộc lộ. Nhưng khi GDP Việt Nam lớn lên đến 200 tỷ đô, sự yếu kém bộc lộ rõ rệt. ta thấy nay tầm của họ quản không được. Sự yếu kém đó bộc lộ ra ở đặt điểm nào?

Thứ nhất khi quan sát hiện tượng ai cũng thấy, khối kinh tế tư nhân bị khống chế bởi rất nhiều thủ tục hành chính rờm, luật pháp bất cập rà và nạn vòi vĩnh tiền của hệ thống công quyền. Điều đó có nghĩa rằng, chính quyền đã tước đoạt mất cơ hội phát triển của khối kinh tế tư nhân. Mà không cho kinh tế tư nhân bức phá thì cũng đồng nghĩa, đất nước không thể phát triển được.

Thứ nhì, cũng từ quan sát hiện tượng ai cũng thấy, doanh nghiệp nhà nước triền miên thua lỗ. Hiện nay, những ông lớn trong khối doanh nghiệp nhà nước luôn báo lỗ. Từ PVN, EVN, Vinacomin vv.. đều làm ăn thua lỗ. Không phải thua lỗ trăm tỷ tiền Việt mà thua lỗ đến hàng tỷ đô. Doanh nghiệp tư nhân kiếm lời ngàn tỷ cực khó, nhưng doanh nghiệp nhà nước phá hàng chục, thậm chí hàng tẳm ngàn tỷ rất dễ. Sự thua lỗ của các công ty này được nhà nước bảo lãnh vay nước ngoài, rồi sau đó dùng khoản nợ đó đặt trên vai nhân dân, bắt 100 triệu dân phải nai lưng ra trả bằng thuế. Hoặc, những khoản lỗ đó được nhà nước rót vốn để cứu họ, mà tiền đó từ đâu ra? Từ thuế của dân.

Như vậy qua bức tranh kinh tế Việt Nam hiện nay, ta thấy rằng, chính thể chế chính trị này tước đoạt cơ hội của kinh tế tư nhân, và lấy những thuận lợi đó trao ưu đãi cho khối doanh nghiệp nhà nước để nhóm doanh nghiệp này phá. Kết quả, kinh tế đất nước đi vào khủng hoảng vô tận và không còn cơ hội phát triển. Hay nói một cách đơn giản, một máy quản lý nhà nước của chính quyền CSVN không còn đủ tầm để quản lý nền kinh tế có GDP tầm 200 tỷ đô. Như vậy mô hình chính trị đã không còn đáp ứng cho kinh tế phát triển. Nền kinh tế Việt Nam đến 200 tỷ đô thì đó chỉ là mức thu nhập trung bình thấp, đến đây nếu không đổi mới chính trị thì đất nước sẽ tụt hậu so với thế giới và dần dần rơi trở lại đáy của thế giới.

Trong tài liệu “Đề Án Thành lập đơn vị hành chính – kinh tế đặt biệt Vân Đồn” ở trang số 2, chính quyền CSVN đã nói rằng: (xin trích)

“Hội nhập kinh tế quốc tế là một chủ trương nhất quán là nội dung trọng tâm của chính sách kinh tế đối ngoại và hợp tác kinh tế quốc tế của Đảng ta trong quá trình đổi mới đất nước, nước ta đã từng bước, chủ động hội nhập ngày càng sâu rộng vào kinh tế khu vực và thế giới. Đồng thời, nhiều chủ trương, chính sách của Đảng và nhà nước về đổi mới mô hình tăng trưởng, cơ cấu lại nền kinh tế đã được các cấp các ngành triển khai thực hiện và đạt được kết quả bước đầu. Bên cạnh những kết quả đạt được trong hơn 30 năm đổi mới, mô hình tăng trưởng kinh tế Việt Nam còn bộc lộ không ít yếu kém nội tại, không còn khả năng duy trì tăng trưởng cao, và bắt kịp xu thế phát triển của thế giới. Nhìn chung mô hình tăng trưởng chậm được đổi mới tốc độ tăng trưởng kinh tế có xu thế chậm lại” (hết trích)

Tuy trong tuyên truyền, chính quyền CS đưa ra con số tăng trưởng 6,8% để tự sướng, nhưng thực chất kinh tế Việt Nam đang chậm lại so với xu thế của thế giới là điều họ đã thừa nhận trong đề án phổ biến trong giới hạn rất hẹp này. Đứng ở thời điểm hiện tại, chỉ có kẻ mù mờ mới tin vào chỉ số tăng trưởng, bản chất thật của nó như đã nói ở trên, thể chế chính trị của chính quyền CS không còn đủ tầm để quản trị một đất nước có mức thu nhập cao hơn. Cần phải cải tổ chính trị.

Từ cải tổ chính trị là từ mà không một chuyên gia nào đang hưởng quyền lợi dưới chế độ này dám đề cập, cho nên họ đã im lặng. lại một lần nữa, đất nước này lại để cho những cái đầu Mác Lê hoạch định chiến lược phát triển đất nước. Lần thứ nhất là chính những cái đầu Mác Lê đã chọn ôm chân Tàu bằng cái hội nghị Thành Đô ô nhục thay vì cải tổ chính trị theo Đông Âu. Và lần này cũng vậy, họ không đổi mô hình chính trị, và thay vào đó rước mô hình kinh tế đặc khu được vạch ra từ bên Trung Quốc áp vào Việt Nam.

Một con bạc hết tiền vì chỉ cờ bạc phá phách. Không biết vay mược ai nên nó sang nhà thằng hàng xóm giàu có kí nhượng 3 nền nhà trên đất nhà nó. Thằng hàng xóm sang xây nhà và ở trên mảnh đất thế chấp một cách lâu dài. Con bạc đó nó nghĩ rằng, khi thắng bạc nó sẽ mang tiền đến chuộc lại 3 nền, nhưng chơi mãi mà vẫn trắng tay. Kết quả, mất 3 nền nhà và chuyển nhượng thêm cho thằng hàng xóm nhiều nền khác nữa để cấn nợ.

Đó là hình ảnh của Việt Nam. Không chịu cải tổ chính trị (tức bỏ tật cờ bạc và chí thú làm ăn), thì Việt Nam chỉ có ngày càng lâm nợ. Hệ thống doanh nghiệp nhà nước và nạn tham nhũng ngốn hết tiền thuế toàn dân và gây thêm nợp cho đât nước. Không phá bỏ hệ thống chính trị hiện tại không cách nào giải cứu được khoản nợ khổng lồ đó (năm 2016, nợ công là 2010% GDP). Nhìn vào Bộ Chính Trị với người cầm lái là ông già sùng bái Mác Lê một cách mê muội như hiện nay, chúng ta thấy, Bộ Chính Trị sẽ phải thông qua Luật Đặc Khu để như là cắt xén giang sơn để cứu cánh cho sự tàn phá của bộ máy nhà nước thối nát này. Luật Đặc Khu chắc chắn họ sẽ thông qua, họ đang canh me dân chùng xuống là họ lấn tới và hợp thức hóa. Chắc chắn là vậy.

Nỗi nhục cộng sản trăm năm

Nỗi nhục cộng sản trăm năm

Trung Nguyễn

18-5-2019

“Nổ” như đại bác

Tiếp nối truyền thống “nổ” của các thế hệ cộng sản tiền bối, đương kim Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc liên tục có những lời hứa hẹn tưởng mới mà cũ về tương lai xán lạn của đất nước, chẳng hạn như:

Việt Nam không đặt tham vọng là người giỏi nhất, nhưng muốn là bạn của những người giỏi nhất trong nền kinh tế toàn cầu. Chúng tôi có khát vọng thành quốc gia thịnh vượng và đủ tự tin làm điều đó“.

Hay như: “Việt Nam cần phải đi đầu về phát minh, sáng chế công nghệ. Đó là con đường duy nhất và tất yếu để hướng tới một quốc gia hùng cường. Dùng công nghệ nhân loại để giải quyết các bài toán Việt Nam, dùng Việt Nam làm cái nôi để đi ra toàn cầu“.

Thậm chí ông Phúc còn tuyên bố, rằng ngày 9/5/2019 vừa qua, ông đã ngồi với một ngàn chuyên gia, doanh nghiệp công nghệ, lãnh đạo bộ – ngành ngồi lại để bàn cách đưa đất nước “hóa rồng”. Chắc hẳn dân Việt Nam rất cảm động khi thấy Thủ tướng có những lời nói thể hiện quyết tâm và tấm lòng vì nước, vì dân như thế?

Lãnh đạo CSVN nổ như tạc đạn.

Nhưng không hề, người dân lớn tuổi một chút chắc đã quá quen với những lời lẽ “đao to búa lớn” của các quan chức cộng sản từ xưa tới nay. Tiến đến “chủ nghĩa cộng sản, làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu”, “thế giới đại đồng, không còn người bóc lột người”,… mà đảng Cộng sản còn khoe là làm được thì “hóa rồng” ăn thua gì.

Đảng cộng sản, người chịu trách nhiệm về thất bại của Việt Nam

Tuy nhiên, như chính Thứ trưởng Bộ Thông tin – Truyền thông Phan Tâm “trăn trở”: “Về Khát vọng, chẳng lẽ mình cứ kém mãi, cứ thu nhập trung bình mãi, trong khi các nước xung quanh như Hàn Quốc đã hóa rồng trong vài thập kỷ?” Tức là trình độ lãnh đạo của đảng Cộng sản Việt Nam cực kỳ kém cỏi, không thể so sánh được với trình độ của lãnh đạo các quốc gia trong khu vực châu Á và Đông Nam Á chứ đừng nói đến thế giới.

Và việc ông Thủ tướng Phúc bày đặt ngồi với một ngàn chuyên gia để tìm đường phát triển cho đất nước, cũng là việc chính thức thừa nhận chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, cương lĩnh xây dựng đất nước của đảng Cộng sản Việt Nam hoàn toàn không hề có ích gì cho việc phát triển đất nước, thậm chí còn có hại, kìm hãm sự phát triển của đất nước.

Rất nhiều panô trên đường phố Việt Nam có câu khẩu hiệu: “Đảng cộng sản Việt Nam, người tổ chức mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam”. Vậy thì đảng Cộng sản Việt Nam cũng phải nhận trách nhiệm về mọi thất bại của cách mạng Việt Nam, trong đó có việc đất nước “kém mãi”, “thu nhập trung bình mãi”. Các đảng viên cộng sản không thể trốn tránh trách nhiệm đó trước nhân dân.

Tuy nhiên, cũng cần nhấn mạnh là chỉ có người dân Việt Nam mới bị mắc bẫy thu nhập trung bình. Còn các đảng viên cộng sản trung và cao cấp đều là giai cấp tư sản với thu nhập rất cao. Bản thân ông Tổng bí thư đảng Cộng sản – Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng còn không dám công khai tài sản cá nhân của ông ấy và các cán bộ cộng sản khác với lý do “khó”, “nhạy cảm”, “liên quan đến quyền đời tư, quyền bí mật cá nhân”.

Đám học trò tồi của Trung Cộng

Cộng sản Trung Quốc cũng có lối nói khoa trương, khoác lác, nhưng ít ra Trung Cộng cũng đã tạo ra nhiều thành tựu với đất nước Trung Quốc: phát triển khoa học kỹ thuật từ quân sự tới điện tử, không gian, đưa nền kinh tế lên thứ hai thế giới cạnh tranh với Hoa Kỳ…

Còn cộng sản Việt Nam giờ này vẫn loay hoay đi hỏi “chuyên gia xã hội chủ nghĩa” về con đường “hóa rồng”. Ngay cả những lời lẽ huênh hoang của giới lãnh đạo Việt Nam cũng chỉ toàn copy từ kiểu nói của giới lãnh đạo Trung Quốc.

Tập Cận Bình đã không giấu giếm tham vọng Trung Quốc trở thành cường quốc công nghệ vào năm 2049, năm kỷ niệm 100 năm Trung Cộng nuốt trọn Trung Quốc. Và bây giờ Nguyễn Phú Trọng cũng đi học mót lời ông anh Trung Cộng nhưng với thái độ đầy tự ti, khiếp nhược, vì biết rõ là đảng Cộng sản Việt Nam chắc chắn đưa dân tộc này xuống đáy bùn. VietnamNet thuật lại “lời vàng ý ngọc” của ông Trọng:

“Tổng bí thư cho rằng, Đại hội 13 không phải chỉ đến năm 2026 (giai đoạn 2021 – 2026) mà phải có tầm nhìn chiến lược dài hơn, nhìn lại cả quá khứ và hướng tới tương lai. Bộ Chính trị đã cho định hướng mốc là đến năm 2026 – kết thúc nhiệm kỳ Đại hội 13, đến năm 2030 là mốc 100 năm thành lập Đảng và đến năm 2045 là mốc 100 năm thành lập nước.

‘Vậy chúng ta định hướng, hình dung ra nước ta vào năm 2030 sẽ thế nào? Đến năm 2045, nước ta sẽ như thế nào?’, Tổng bí thư cho rằng đây là những vấn đề rất lớn, vô cùng khó”.

Ông Trọng là lãnh đạo cao nhất nước mà cũng không có tầm nhìn cho đất nước như thế nào trong vài chục năm nữa mà đi hỏi ngược lại đám cán bộ bên dưới. Đó là chưa kể ông Trọng cũng tuyên bố đảng Cộng sản chưa có ý định sửa đổi cương lĩnh xây dựng đất nước được viết từ năm… 1991.

Đúng là một đảng cầm quyền quái gở vì tình hình thế giới và Việt Nam thay đổi liên tục. Các chính đảng trên thế giới cứ mỗi kỳ bầu cử sau 4 hoặc 5 năm lại thay đổi cương lĩnh để phù hợp với hoàn cảnh mới. Duy chỉ có cộng sản Việt Nam là cứ bám vào những thứ cũ kỹ, lỗi thời, lạc hậu. Giới lãnh đạo Cộng sản Việt Nam không có não, không biết động não suy nghĩ, chỉ toàn đi học mót Trung Cộng mà cũng bày đặt có “giấc mộng trăm năm” như Trung Cộng.

Những lời hứa hão

Thử điểm lại những lời hứa của đảng Cộng sản Việt Nam với người dân trước đây để thấy rõ là họ không có cách nào thực hiện những lời hứa của họ hiện tại. Họ đã hứa, năm 2020 Việt Nam trở thành một nước công nghiệp hiện đại, nhưng rốt cuộc họ đã thừa nhận thất bại và dời lại mốc công nghiệp hóa – hiện đại hóa đó tới năm 2030.

Năm 2006, ông Nguyễn Thiện Nhân, khi đó là Bộ trưởng Giáo dục, đã hứa đến năm 2010 giáo viên sống được bằng lương. Nhưng thực tế, năm nay là 2019, chưa có thầy cô giáo nào sống được bằng lương mà ai cũng phải lo đi dạy thêm để có thêm thu nhập.

Những lời hứa hão đó được các lãnh đạo cộng sản nói ra để ru ngủ dân vì họ thừa biết tới cái mốc mà họ hứa thì họ đã xuống chức, hết nhiệm kỳ. Rồi những lãnh đạo nhiệm kỳ sau lại tiếp tục hứa và hứa. Có lẽ khi chết, họ đều trở thành “con ma nhà họ Hứa”!

Do đảng Cộng sản không phải chịu trách nhiệm chính trị

Ở các nước dân chủ, đa nguyên, đa đảng, đảng cầm quyền không thực hiện được lời hứa với dân thì ngay lập tức đến kỳ bầu cử sau họ sẽ bị cử tri trừng phạt và bầu cho đảng khác lên nắm quyền.

Hứa hão kiểu như đảng Cộng sản Việt Nam, chắc chắn đã bị dân đưa xuống từ lâu qua bầu cử tự do và công bằng. Đó cũng là lý do mà giới lãnh đạo đảng Cộng sản rất ghét đa nguyên đa đảng. Họ muốn cai trị quốc gia theo năng lực bết bát của họ nhưng lại muốn cầm quyền vĩnh viễn, “quang vinh muôn năm”.

Họ đòi đi tìm hiền tài như bài viết của ông Trương Tấn Sang, một bài viết bộc lộ rõ kiểu tìm hiền tài của cộng sản là kiểu tìm hiền tài của vua chúa thời xưa, nhưng bản thân họ lại không dám cạnh tranh với các nhân tài chính trị khác như doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức, tiến sĩ Nguyễn Quang A,… mà chỉ biết đàn áp, bắt bớ, sách nhiễu.

Thực tế là mèo, đừng mơ hóa rồng hay hóa hổ

Đọc cái ước mơ “hóa rồng” của giới cai trị cộng sản, nhớ lại cuốn sách rất hay của cố giáo sư Phạm Văn Thuyết có tựa đề là “Việt Nam – Mãnh hổ hay mèo rừng“. Trong cuốn sách này giáo sư Thuyết đã chỉ ra các bất cập của Việt Nam như sau:

1. Cơ sở hạ tầng quá tệ

2. Chính sách bất cập do đặt nặng vai trò quản lý của Nhà nước

3. Định chế pháp luật thiếu minh bạch, dễ bị lợi dụng khai thác bởi quan chức

4. Giáo dục, đào tạo nhân lực kém vì độc tôn ý thức hệ

Từ thực tế này, giáo sư Thuyết đã đòi hỏi phải cải cách chính trị càng sớm càng tốt vì “nếu tổ chức chính trị không tốt thì kinh tế không tốt”. Và thể chế chính trị tốt là thể chế dung hợp, dân chủ, đa nguyên, đa đảng, tam quyền phân lập, xã hội dân sự, báo chí tự do.

Các “hiền tài” đưa ra đề nghị như giáo sư Thuyết đều bị đảng Cộng sản Việt Nam đưa vào tù, tiêu biểu như doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức. Cũng có nghĩa là giới cai trị cộng sản không hề thật lòng tìm kiếm hiền tài mà chỉ chăm chăm giữ độc quyền chính trị cho đảng Cộng sản. Cũng có nghĩa, giới cai trị cộng sản là tội đồ của dân tộc Việt Nam. Và rồi cái đảng Cộng sản này sẽ bị người dân Việt Nam đưa vào thùng rác của lịch sử.

Ước gì giới cai trị cộng sản đều “hóa rồng” hết, như rồng Komodo chẳng hạn, hoặc “hóa rồ” cũng được, như dân chúng vẫn gọi “Trọng Lú”, để dân tộc Việt Nam ở lại làm người. Có như vậy thì đến năm 2030 hoặc 2045, dân tộc này mới không phải chịu “nỗi nhục [cộng sản] trăm năm”.