LỬA TRÊN MẶT ĐẤT

LỬA TRÊN MẶT ĐẤT 

Tin Mừng hôm nay là lời tâm sự của Đức Giêsu, Ngài khẳng định mục đích của đời mình là ném lửa trên mặt đất và Ngài mong muốn phải chi lửa ấy đã bùng lên.  Lửa Đức Giêsu mang lại là lửa nào?  Phải chăng là thứ lửa trời đã thiêu hủy Sôđôma, hay thứ lửa mà Giacôbê và Gioan định sai xuống để thiêu hủy một ngôi làng Samari (Lc 9,55)?  Phải chăng là thứ lửa mà cây không trái (Mt 3,10), hay những cành nho khô héo bị quăng vào (Ga 15, 6)?  Lửa này có phải là lửa kinh khủng của ngày phán xét?

Trong cái nhìn của thánh Luca, lửa mà Đức Giêsu muốn làm bùng lên trên toàn cầu, chắc là thứ lửa của Phép Rửa trong Thánh Thần (Cv 1,5).  Lửa này đã ngự xuống từng người vào lễ Ngũ Tuần (Cv 2,3).  Lễ Ngũ Tuần quả là Phép Rửa trong lửa, nhưng đó mới chỉ là một khai mở ban đầu.  Còn cần vô số những lễ Ngũ Tuần khác trên thế giới.

Trái đất này càng lúc càng nóng lên.  Nhưng lòng con người lại nguội lạnh như hai môn đệ Emmau.  Chúng ta cần cảm thấy chút lửa ấm (Lc 24,32) của người đồng hành xa lạ, nói cho ta về Lời Chúa.  Chúng ta cần cảm thấy ngọn lửa trong tim như Giêrêmia, thúc bách ông phải nói Lời Chúa dạy (x. Gr 20,9).

Đức Giêsu đã bắt đầu nhóm lửa trên địa cầu.  Đừng làm tắt đi ngọn lửa ấy, nhưng hãy để nó lan ra.  Lửa thiêu hủy những cằn cỗi.  Lửa thanh lọc những ô nhơ.  Lửa làm ấm lại cõi lòng băng giá.  Lửa sáng soi trên bước đường kiếm tìm sự thật. Chúng ta cần làm cho mong muốn của Đức Giêsu thành tựu.  Nhưng trước hết chúng ta phải là người mang trong tim ngọn lửa của Thánh Thần tình yêu.

Đức Giêsu chia sẻ cho ta điều đang đè nặng trên Ngài.  Ngài linh cảm về thử thách lớn lao Ngài sắp chịu.  Đúng là Ngài đang lên đường đi gặp nó.  Ngài gọi đó là Phép Rửa mà Ngài phải chịu.  Đức Giêsu can đảm đón nhận Phép Rửa đáng sợ này.  Ngài thấy mình sẽ bị nhận chìm thật sâu trong đó.

Đức Giêsu tiếp tục nói điều phải nói, làm điều phải làm.  Ngài dám trả giá cho sự trung tín của mình.  Nỗi khổ đau và cả cái chết là điều không thể tránh khỏi, nhưng điều đó chẳng làm Ngài chùn bước.

“Các anh có thể chịu Phép Rửa mà Thầy sẽ phải chịu không?”  Ngài đã hỏi các con ông Dêbêđê như thế (Mc 10,38), và Ngài cũng hỏi từng người chúng ta như thế.

Chẳng có Phép Rửa nào khác ngoài Phép Rửa Ngài đã chịu.  Chẳng có con đường nào khác ngoài con đường Ngài đã đi.  Tin Mừng Đức Kitô dành cho người hiền hòa, chứ không nhu nhược.  Chúng ta phải có cùng một mong muốn và khắc khoải như Giêsu.

****************************

Lạy Chúa Giêsu,

Xin cho chúng con ngọn lửa trong Trái Tim Chúa, ngọn lửa của tình yêu Cha và nhân loại.

Xin làm tim con ấm lại mỗi ngày, nhờ được nghe Chúa nói như hai môn đệ về Emmau, và được Chúa nuôi bằng bánh ban sự sống.

Xin soi sáng chúng con bằng ngọn lửa rực rỡ mỗi khi chúng con cầu nguyện hay quyết định.

Xin thanh luyện chúng con bằng ngọn lửa hồng của những thất bại đắng cay trên đường đời.

Ước gì chúng con luôn có lửa nhiệt thành để hết lòng phụng sự Nước Chúa, lửa tình yêu để vượt qua những hận thù đố kỵ.

Lạy Chúa Giêsu, thế giới hôm nay vẫn bị tối tăm, lạnh lẽo đe dọa.

Xin ban cho chúng con những lưỡi lửa để chúng con đi khắp địa cầu loan báo về Tình Yêu và gieo rắc Tình Yêu khắp nơi.  Amen!

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J

(Trích từ ‘Manna’)

Mỹ “quan tâm sâu sắc” việc Trung Quốc chuyển quân dọc biên giới Hồng Kông

Mỹ “quan tâm sâu sắc” việc Trung Quốc chuyển quân dọc biên giới Hồng Kông

Một phát ngôn viên của Bộ Ngại giao Hoa Kỳ hôm 14/8 bày tỏ mối quan tâm sâu sắc đến việc lực lượng an ninh Trung Quốc chuyển quân gần biên giới với Hồng Kông đồng thời hối thúc Bắc Kinh tôn trọng quyền tự trị của người dân nơi này.

“Hoa Kỳ quan tâm sâu sắc bởi các báo cáo về việc lực lượng bán quân sự Trung Quốc chuyển quân dọc biên giới Hồng Kông.

Hoa Kỳ mạnh mẽ đề nghị Trung Quốc tuân thủ cam kết của mình trong Tuyên bố chung Trung-Anh nhằm cho phép Hồng Kông thực hiện quyền tự chủ cao độ”, hãng tin AFP dẫn tuyên bố của phát ngôn viên không nêu tên nói.

Một ngày sau khi Tổng thống Mỹ Donald Trump có phát ngôn quan tâm đến các cuộc biểu tình của người Hồng Kông, một phát ngôn viên của Bộ Ngoại giao lên tiếng lo ngại về “sự xói mòn liên tục” quyền tự trị của Hồng Kông và bày tỏ sự ủng hộ “trung thành” đối với quyền tự do ngôn luận và hội họp hòa bình trên vùng lãnh thỗ này.

Một Thượng nghị sĩ nổi tiếng của Hoa Kỳ hôm 13/8 cảnh báo Trung Quốc rằng, Hồng Kông có thể mất tình trạng thương mại đặc biệt của Hoa Kỳ nếu Bắc Kinh can thiệp trực tiếp để đàn áp các cuộc biểu tình ủng hộ dân chủ ngày càng có xu hướng bạo lực ở Hương Cảng.

Một luật của Hoa Kỳ năm 1992 dành sự ưu đãi cho Hồng Kông trong các vấn đề thương mại và kinh tế so với Trung Quốc.

Các lĩnh vực được đối xử đặc biệt bao gồm thị thực, thực thi pháp luật và đầu tư.

Không có mô tả ảnh.

Đường sắt Cát Linh – Hà Đông là một sản phẩm….

V Phung Phung
Do Thi Van Anh

Đường sắt Cát Linh – Hà Đông là một sản phẩm mà bọn khốn nạn Trung Quốc kết hợp với bọn Việt gian bán nước tạo ra nằm chềnh ềnh giữa thủ đô đang thách thức và sỉ nhục nhân dân Việt Nam.

Đây đúng là cục xương lơ lửng ở cổ họng, nuốt không nổi mà nhả ra cũng không xong. Chúng ta bỏ ra một số tiền khổng lồ, có thể gần bằng tiền làm tàu điện ngầm nhưng chỉ nhận được một sản phẩm vừa lạc hậu vừa quái thai, dị dạng. Có một số nguyên nhân khiến tuyến đường sắt này không biết đến bao giờ mới hoàn thành, đó là:

1. Thiếu tiền: Dự án nằm ngoài kiểm soát của phía VN nên nhà thầu TQ liên tục báo đội vốn mà vốn lại đi vay nên phải “năn nỉ” bọn Tàu để chúng cho vay thêm, rất mất thời gian để bổ sung vốn.

2. Nhà thầu không có kinh nghiệm: Do dự án này vay ODA của Tàu nên chủ nợ lựa chọn hình thức EPC, chúng chỉ định nhà thầu chưa từng có kinh nghiệm quản lý dự án lớn và chưa từng làm đường sắt trên cao bao giờ, vì thế, giờ chúng có muốn làm cho xong cũng khó vì không giải được bài toán về kỹ thuật và an toàn khi vận hành.

3. Ký kết hợp đồng bất lợi: Phía VN đã bị hớ hoặc ký theo kiểu “sống chết mặc bay, tiền thày bỏ túi” nên giờ bọn Tàu có kéo dài dự án đến 100 năm cũng chẳng làm gì được chúng vì không có chế tài xử lý khi vi phạm, đây là thứ lỗi sơ đẳng nhất khi ký hợp đồng mà không hiểu tại sao có thể xảy ra được. Đau là tiền nợ chúng vẫn thu đều cả gốc lẫn lãi mà dự án thì chưa biết bao giờ mới xong.

Thủ tướng chính phủ đã nhiều lần ý kiến đến lãnh đạo cao nhất của TQ để họ chỉ đạo các nhà thầu sớm hoàn thành dự án tránh ảnh hưởng đến “tình hữu nghị và hợp tác giữa nhân dân hai nước” nhưng phía TQ có vẻ chúng phớt lờ, chúng không thèm quan tâm và giữ thể diện quốc gia.

Dự án này là quả đắng, rất đắng. Tuy nhiên chính phủ cần mạnh dạn dừng dự án này, phá bỏ và để lại 1 đoạn làm bảo tàng. Song song với đó là cấm cửa bọn Tàu tham gia các dự án ở Việt Nam, một việc nữa cũng không thể không làm là lôi cổ những thằng Việt gian khốn nạn đã rước cái dự án này về làm khổ nhân dân ra xét xử và cũng để nhân dân phỉ nhổ chúng.

Ls. Nguyen Danh Hue

Image may contain: outdoor

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

Hong Kong: chúng ta sắp chứng kiến điều gì?

Hong Kong: chúng ta sắp chứng kiến điều gì?

Hôm qua phi trường quốc tế tại HK đã tê liệt hoàn toàn, cuộc biểu tình kéo dài 10 tuần tại đây đã tăng thêm nhiệt và đã thay đổi định hướng ban đầu.

Không còn là yêu cầu hủy Luật dẫn độ hay đòi bà Lâm từ chức nữa mà đã trở thành mạnh mẽ, cương quyết: “Giải phóng Hong Kong, cuộc cách mạng của thời đại chúng ta.”

Cũng hôm qua, Dương Quang, phát ngôn viên của văn phòng đại diện chính phủ Trung Quốc tại Hồng Kông và Macao, phát biểu «một nhóm thiểu số tấn công cảnh sát bằng bom chai xăng và đó là dấu hiệu khủng bố», đồng thời có tin xe tăng TQ đã được điều đến Thâm Quyến, giáp giới HK.

Chúng ta rồi sẽ chứng kiến chuyện gì sắp xảy ra ở HK:
1. Một thắng lợi vẻ vang, một khúc khải hoàn cho cả nhân loại nếu HK đòi được quyền tự quyết.
2. Một khúc bi tráng đầy máu nếu Tập Cận Bình noi gương Đặng Tiểu Bình đã từng làm tại Thiên An Môn.
3. Ngọn lửa đấu tranh sẽ hạ nhiệt khi TQ vừa kiểm soát vừa câu giờ. Không quá bạo lực nhưng cũng không nhượng bộ.

Giả định 1 có vẻ như một giấc mơ hoàn hảo, mà đời thực lại khác giấc mơ. Giả định 2 thì đau thương quá cho nên tôi, dù không muốn, vẫn nghĩ giả định 3 thực tế hơn!

Tất nhiên tôi không cho rằng người HK sẽ đầu hàng “số phận”, cũng như tôi tin rằng người VN sẽ không đầu hàng. Những thay đổi rồi sẽ đến, những hòn than âm ỉ rồi sẽ bùng lên!

Các giá trị Dân chủ, Tự do là con đường tiến hóa của nhân loại, những thể chế độc tài đang tồn tại chỉ làm chậm nó, chớ không thể hủy diệt nó!

Fb Nguyễn Đình Bổn

Image may contain: 5 people, text

VIỆT NAM NGUY CẤP?! (PHẦN 1)

VIỆT NAM NGUY CẤP?! (PHẦN 1)
___________________________

Nhà báo Chu Vĩnh Hải cho hay: “Các sĩ quan cao cấp của hải quân, cảnh sát biển đang đổ về Sài Gòn để dự một cuộc họp quan trọng diễn ra vào ngày 14-8 để tiếp tục bàn về bãi Tư Chính. Chắc chắn, bãi Tư Chính hiện đang ở trong trạng thái căng thẳng. Rất có thể tàu thăm dò địa chấn Haiyang Dizhi 8 của Trung Quốc đã quay trở lại bãi Tư Chính. Cũng có thể là, các tàu hải cảnh và kiểm ngư của Trung Quốc đang tập trung nhiều ở bãi Tư Chính”, một nguồn tin cực kỳ khả tín vừa cho tôi biết vào lúc 10 giờ sáng ngày 13-8…”

Tình trạng của người CSVN hiện rất nguy nan, đặt trong bối cảnh phức tạp của thế giới, đặc biệt cuộc thương chiến Mỹ – Hoa, cho đến nay đủ căn cứ để khẳng định: Không có một thỏa thuận tốt đẹp nào diễn ra cả. Nhất là Hong Kong đang “mất dần và mất hẳn” “tài sản Tự Do” vốn dĩ họ thụ hưởng cả trăm năm qua, cho thấy rất, rất và rất cao!!!

Một nguyên tắc đối ngoại của thế giới, cho đến nay vẫn sừng sững, không thể chối bỏ: KHÔNG QUỐC GIA NÀO CAN THIỆP VÀO NỘI BỘ QUỐC GIA KHÁC CHO ĐẾN KHI QUỐC GIA CẦN GIÚP ĐỠ LÊN TIẾNG.

Cần nói rõ như vậy, để người dân Việt Nam không nên suy nghĩ “viển vông”…

Quý độc giả bình tâm và thử đặt bản thân là người CSTQ, thử hỏi quý độc giả sẽ làm gì, với những bằng chứng “sờ sờ” trước mắt, như; Công Hàm 1958, Hội nghị Thành Đô, Hiệp định phân định giữa VN và TQ về biên giới trên bộ, trên biển v.v… đặc biệt là những khoản gọi là “viện trợ” [1] của CSTQ dành cho CSVN để cưỡng chiếm VNCH với mưu đồ thôn tính trọn VN, cũng như những khoản tiền khác mà người dân VN không tài nào hay biết ?!

Cả thế giới không còn xa lạ với bản chất lật lọng, gian manh, nuốt lời, phản phé v.v… của CSVN, thế thì có lạ gì, năm xưa Đặng Tiểu Bình “dạy cho VN một bài học” để gây ra 2 cuộc chiến thảm khốc tại biên giới phía Bắc và Tây Nam ???

Nói như vậy để quý độc giả thấy rõ vấn đề hiện nay: Đó là câu chuyện của 2 thằng ăn cướp “đang xử nhau” mà khốn khổ nhất là cả dân tộc Việt Nam đang phải gánh chịu hậu quả đó, với tai ương lừng lửng: MẤT NƯỚC!!!

Trương Tấn Sang trong tư cách Chủ tịch Nước dám khẳng định [2]: “Đảng, Nhà nước ta KHÔNG BAO GIỜ BÁN NƯỚC cho các thế lực bên ngoài như những kẻ xấu vu cáo” – do chính đài BBC đưa tin vào ngày 14/12/2012

Vậy, hơn bao giờ hết, yêu cầu Trương Tấn Sang một lần nữa làm cho rõ điều mà chính hắn ta tuyên bố!

(Còn nữa)
______________

Nguyễn Ngọc Già

https://www.bbc.com/vietnamese/world-48051722

https://www.bbc.com/…/vietnam/2012/12/121214_sang_army.shtml

Image may contain: 2 people, people standing

ĐỂ LÊN TRỜI CẦN BẮT CHƯỚC CÁC NHÂN ĐỨC CỦA MẸ

ĐỂ LÊN TRỜI CẦN BẮT CHƯỚC CÁC NHÂN ĐỨC CỦA MẸ

Sống trên đời ai cũng có một người mẹ.  Người mẹ đó không chỉ sinh ra chúng ta mà còn yêu thương và nuôi dạy chúng ta lớn lên thành người.  Vì vậy, qua mọi thời, con người không ngớt lời ca ngợi công ơn sinh thành dưỡng dục của người mẹ.  Con dân Nước Việt cũng có nhiều câu ca dao tục ngữ, để nói lên tình yêu vô bờ bến của người mẹ:

Đôi vai mẹ một gánh đầy huyền thoại,

tình yêu thương hào phóng đến khôn cùng;

Mênh mông bát ngát đại dương,

Cũng không sánh được tình thương mẹ hiền.

Nhưng cho dầu có dùng hết ngôn ngữ trần gian để ca tụng tình mẹ, thì cũng không thể nào diễn tả hết:

Ngôn ngữ trần gian khờ dại quá,

Đựng sao đầy hai tiếng: Mẹ ơi!

Trong đức tin Công giáo, mỗi người kitô hữu chúng ta có chung một người Mẹ, đó là Đức Maria.  Công ơn của Mẹ Maria đối với mọi người không những không thua kém người mẹ trần thế mà còn gấp ngàn lần.  Mẹ là Mẹ Đức Giêsu, Mẹ Thiên Chúa, Mẹ Hội Thánh và là Mẹ của mỗi người chúng ta.  Nhờ Mẹ, chúng ta có Đức Giêsu là Đấng Cứu Chuộc loài người.  Nhờ Mẹ chúng ta có tất cả trong đức tin: Được làm người Công giáo, được lãnh nhận các Bí tích, được có nhiều cơ hội để lo phần rỗi hầu ngày sau được về Thiên đàng.

Mẹ được Thiên Chúa ban cho 4 đặc ân cao cả: Đặc ân Vô Nhiễm Nguyên Tội, đặc ân Đồng trinh trọn đời, đặc ân làm Mẹ Thiên Chúa và đặc ân Hồn Lẫn Xác Lên Trời.  Đối với đặc ân Hồn Xác Lên Trời đã được truyền thống Giáo hội và các Kitô hữu tôn kính từ xa xưa, nhưng mãi tới ngày 01 tháng 11 năm 1950, Đức Giáo hoàng Piô XII mới tuyên bố thành tín điều.  Mặc dầu trong Kinh Thánh không có chỗ nào nói rõ về đặc ân này, nhưng nếu chúng ta để ý thì chúng ta vẫn thấy đặc ân Mẹ Lên Trời cả hồn lẫn xác ẩn chứa trong nhiều đoạn Kinh Thánh.  Chẳng hạn, lời thiên thần chào Mẹ “Kính chào Bà đầy ơn phúc, Thiên Chúa ở cùng bà, bà có phúc lạ hơn mọi người phụ nữ.” Hay lời ca tụng của bà Êlizabét: “Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc” (Lc 1, 42).  Rồi, lời ca tụng Thiên Chúa của Đức Mẹ trong bài Magnificat: “Từ nay muôn đời sẽ khen rằng tôi có phúc, bởi Đấng toàn năng đã làm cho tôi những điều cao cả.” (x. Lc 1,48-49).  Mặt khác, bình thường chúng ta cũng có thể dễ chấp nhận đặc ân này.  Bởi vì, thân xác chết là do tội lỗi.  Nhưng Đức Maria không hề mắc tội Tổ tông truyền và tội riêng.  Do đó, thân xác Mẹ không bị hủy hoại tiêu tan.

Hơn nữa, các thánh và nhiều bậc thông thái trong Giáo hội cũng đã từng quả quyết về việc Đức Mẹ được đặc ân lên trời cả hồn lẫn xác.  Thánh Đamascênô tiến sĩ quả quyết: “Vì Đức Mẹ đã được sinh con mà vẫn trinh nguyên, thì cần thiết là sau khi qua đời, xác Đức Mẹ cũng phải được bảo tồn nguyên vẹn.”  Cha Ađômêô thì nói rằng: “Thân xác Đức Mẹ không hề bị hư nát vì đã kết hợp với linh hồn và đã được đầy ơn.”

Ngày lễ hôm nay, cùng với Giáo hội, chúng ta tuyên xưng niềm tin hồn xác lên trời của Mẹ.  Đồng thời, chúng ta cùng cảm tạ Thiên Chúa vì đã thưởng công Mẹ hồn xác lên trời.  Mặt khác, đây là dịp nhắc nhở chúng ta rằng, quê hương chúng ta ở trên trời.  Mẹ đã lên trời, đó là niềm hy vọng để mỗi người chúng ta tiếp bước theo sau.  Nhưng để được lên trời với Mẹ chúng ta phải cố gắng sống như Mẹ, đi con đường Mẹ đã đi.  Sống như Mẹ, đi con đường Mẹ đã đi đó chính là noi gương bắt chước các nhân đức của Mẹ:

Thứ nhất, chúng ta bắt chước nhân đức khiêm nhường của Mẹ: Sau lời sứ thần truyền tin, Đức Mẹ đã khiêm tốn thưa với Thiên thần rằng: “Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời thiên thần truyền.” (Lc 1,38).  Từ đó, Mẹ sống tinh thần khiêm nhường thẳm sâu trước mặt Chúa và mọi người: Khi Bà Êlizabét ca ngợi Mẹ, Mẹ đã qui hướng tất cả những gì mình có là do tình thương và sự quan phòng của Thiên Chúa: “Đấng toàn năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả, danh Người thật chí thánh chí tôn;”(Lc 1,49).  Mẹ sống âm thầm trong vai trò làm vợ và làm mẹ tại mái ấm gia đình Nagiarét đến nỗi không ai biết Mẹ là Mẹ của Thiên Chúa; Khi Đức Giêsu được nổi danh do lời giảng dạy và các phép lạ Ngài làm, Đức Mẹ vẫn sống âm thầm và ẩn danh… Tất cả điều đó cho chúng ta thấy nhân đức khiêm nhường của Mẹ.  Đó là mẫu gương cho tất cả mỗi người chúng ta noi theo.

Thứ hai, chúng ta bắt chước Mẹ sống tin tưởng và phó thác vào Chúa: Sau khi thưa xin vâng, Mẹ trở thành Mẹ của Chúa Giêsu.  Bào thai trong cung lòng của Mẹ ngày càng lớn lên.  Nhưng không ai hiểu về nguyên nhân, kể cả Thánh Giuse.  Bằng chứng là Thánh Giuse định tâm bỏ Mẹ mà trốn đi.  Rồi, người thân và làng xóm láng giềng, chắc chắn không thiếu những lời đàm tiếu, thị phi.  Vậy mà Mẹ vẫn tin tưởng phó thác vào sự quan phòng của Thiên Chúa.  Đúng như lời bà Thánh Êlizabét ca tụng Mẹ: “Em thật có phúc, vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em” (Lc 1,45).  Sự tin tưởng và phó thác vào Chúa của Mẹ là mẫu gương cho tất cả mỗi người chúng ta noi theo.

Thứ ba, chúng ta bắt chước Mẹ để sống hiền lành và nhịn nhục: Từ khi cưu mang Đức Giêsu cho đến khi Con Mẹ chịu chết treo trên thập giá, Đức Mẹ phải đối diện với biết bao đau khổ: Đau khổ khi nghe ông Simêon nói tiên tri về Mẹ và Hài Nhi; Đau khổ khi đưa Hài Nhi trốn sang Ai Cập khỏi tay Hêrôđê lùng bắt; Đau khổ khi lạc mất Con ở Jêsusalem trong ba ngày; Đau khổ khi gặp Đức Giêsu vác Thập giá trên đường đến Núi Sọ; Đau khổ khi thấy Đức Giêsu bị đóng đinh; Đau khổ khi chứng kiến việc tháo xác Đức Giêsu xuống khỏi thập giá; Đau khổ khi phải chứng kiến việc chôn xác Đức Giêsu trong mồ.  Nhưng trong khi chịu đựng những đau khổ đó, Đức Mẹ không hề trách móc kêu la một lời nào.  Sự hiền lành và nhịn nhục của Mẹ là mẫu gương cho tất cả mọi người chúng ta noi theo.

Thứ tư, chúng ta bắt chước Mẹ để hết lòng yêu mến Chúa: Lòng yêu mến Chúa của Mẹ được thể hiện qua những việc tiêu biểu như:  Ba tuổi Mẹ đã dâng mình trong đền thờ; Khi Thiên thần đến truyền tin cũng là lúc Mẹ đang đắm chìm trong lời kinh nguyện; Mẹ thưa “Xin Vâng” để cộng tác với chương trình cứu độ của Thiên Chúa; Hơn ba mươi năm Mẹ nuôi nấng chăm sóc Đức Giêsu; Mẹ chạy đôn đáo tìm cho bằng được khi Đức Giêsu đi lạc trong đền thờ…  Tất cả những thái độ trên đều thể hiện một lòng yêu mến Chúa hết lòng hết sức trên hết mọi sự của Mẹ.  Đó là mẫu gương cho tất cả mỗi người chúng ta noi theo.

Thứ năm, chúng ta bắt chước Mẹ để sống yêu thương hết mọi người: Vì yêu thương nhân loại nên Mẹ đã chấp nhận làm Mẹ Thiên Chúa, nhờ đó nhân loại được cứu chuộc.  Vì yêu thương nên Mẹ đã vội vã lên đường thăm bà Êlizabét để chia sẻ niềm vui có Chúa và để giúp đỡ bà chị họ trong những ngày thai nghén sinh nở.  Vì yêu thương nên Mẹ đã cầu bầu cùng Đức Giêsu làm phép lạ biến nước thành rượu ngon để cứu gia chủ khi họ hết rượu.  Vì yêu thương nên khi đã về trời Mẹ vẫn hiện ra đây đó trên thế giới để ủi an nâng đỡ con cái loài người…  Đó là mẫu gương yêu người cho tất cả mỗi người chúng ta noi theo.

Như vậy, Đức Mẹ được lên trời cả hồn lẫn xác không chỉ nhờ những đặc ân Thiên Chúa ban mà còn nhờ những nhân đức mà Mẹ ra sức rèn luyện.  Chúng ta muốn được lên Thiên đàng phải đi con đường Mẹ đã đi, phải sống như Mẹ đã sống, đó là biết noi gương bắt chước các nhân đức của Mẹ.

Lạy Thiên Chúa là nguồn Tình Yêu, Chúa đã cho Mẹ hồn xác lên trời.  Nhờ lời chuyển cầu của Mẹ, xin giúp chúng con biết sống làm sao để một ngày kia cũng được hưởng hạnh phúc trên Trời với Mẹ.  Amen.

 Lm. Anthony Trung Thành

From Langthangchieutim

Trần Bắc Hà chết do tuyệt thực hay bị diệt khẩu?

Trần Bắc Hà chết do tuyệt thực hay bị diệt khẩu?

Phạm Chí Dũng/Người Việt

Trần Bắc Hà, cựu chủ tịch Ngân Hàng Đầu Tư và Phát Triển Việt Nam (BIDV), và được cho là đàn em của cựu Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng. (Hình: Nhịp Cầu đầu Tư)

Một bài viết mang tựa đề rất ấn tượng “Sự thật về cái chết của ông Trần Bắc Hà, trách nhiệm của thiếu tướng Nguyễn Duy Ngọc – Cục Trưởng C03, Bộ Công An và các điều tra viên có liên quan” của một tác giả ẩn danh hiện ra trên mạng xã hội vào đầu Tháng Tám, 2019 – xảy ra gần như đồng thời với thời điểm “lên tiếng” của phát ngôn viên Bộ Công an là Lương Tam Quang về “cơ quan cảnh sát điều tra (Bộ Công An) đã phối hợp với Cục Điều tra hình sự Bộ Quốc Phòng xác định nguyên nhân, hiện chưa có kết quả” – đã vô hình trung tiết lộ nhiều dấu hiệu và dấu vết mang “mùi” gấu ó nội bộ.

Từ sự mô tả của bài viết trên về quá trình tạm giam Trần Bắc Hà từ Trại giam T16 của Bộ Công An, sau đó chuyển sang Trại 771 của Cục Điều Tra Hình Sự Bộ Quốc Phòng, việc Trần Bắc Hà bị đối xử rất thiếu “nhân quyền” và sau đó phải tuyệt thực đến chết, cùng tên và chức danh một số điều tra viên phụ trách vụ án Trần Bắc Hà chi tiết đến mức cứ như thể tác giả là người trong cuộc, tận mắt nhìn thấy toàn cảnh vụ Trần Bắc Hà đã chết như thế nào…

Có thể xác định gần như chắc chắn là bài viết này được đạo diễn, viết ra và loan tải công khai trên mạng xã hội bởi một số, nếu không muốn nói là một thế lực chính trị trong nội bộ đảng. Hiện tượng này đã lặp đi lặp lại rất nhiều lần trong khoảng một thập niên qua và đã dẫn đến một kết luận như đinh đóng cột rằng, chỉ có những tác giả nằm sâu trong nội bộ đảng mới có được thông tin sắc đến thế.

Một khi bài viết trên có nguồn tin từ nội bộ đảng, có thể cho rằng tính xác cứ của một số thông tin trong bài viết này là đáng tham khảo hoặc đáng tin cậy.

Hình thức thông tin này cũng rất giống cách thức đưa tin của trang mạng Chân Dung Quyền Lực về Trưởng Ban Nội Chính Trung Ương Nguyễn Bá Thanh trong những ngày gần đất xa trời vào cuối năm 2014, đầu năm 2015 (bệnh viện ở Mỹ nơi ông Thanh điều trị, tình trạng sức khỏe của ông Thanh, số hiệu chuyến bay và ngày giờ chuyến bay đưa ông Thanh về Đà Nẵng, cái chết thực thể của ông Thanh trong lúc báo chí nhà nước vẫn ra rả dẫn lời quan chức quản lý y tế về “tau khỏe mà, có chi mô”…).

Hoặc cũng khá giống với cách thức đưa tin của một vài trang mạng xã hội về Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh (đi chữa bệnh ở Pháp, chuyến bay về Việt Nam, nhân vật đóng thế Phùng Quang Thanh…).

Việc kiểm nghiệm lại thông tin của trang mạng Chân Dung Quyền Lực sau khi Nguyễn Bá Thanh được chính quyền thông báo chính thức qua đời, cũng như kiểm nghiệm lại thông tin mạng xã hội sau khi Phùng Quang Thanh chính thức “biến mất” khỏi chính trường kể từ khi trở về từ Pháp, đã cho thấy những thông tin trên mạng xã hội là cơ bản phù hợp với thực tế diễn biến của hai vụ việc đình đám đó.

Nhưng vào lần này, có sự khác biệt cơ bản giữa một kết luận rất quan trọng của bài viết “Sự thật cái chết của Trần Bắc Hà…” của tác giả ẩn danh với những gì xảy ra ngay sau cái chết này.

Tuyệt thực hay bị diệt khẩu?

Bài “Sự thật cái chết của Trần Bắc Hà…” đã chỉ xoáy vào trách nhiệm của Bộ Công An đối với cái chết của Trần Bắc Hà mà không hề nói đến trách nhiệm của Bộ Quốc Phòng, dù Trần Bắc Hà chết trong trại tạm giam 771 của Bộ Quốc Phòng chứ không phải trong trại tạm giam của công an.

Vì sao thế? Phải chăng tác giả, hoặc nhóm tác giả của bài viết này được đạo diễn bởi một bàn tay nào đó bên quân đội?

Tang lễ Trần Bắc Hà diễn ra hôm 22 Tháng Bảy. (Hình: Tiền Phong)

Cũng theo bài viết trên, nguyên nhân Trần Bắc Hà chết là do tuyệt thực – khác với đồn đoán đã dậy sóng về việc Trần Bắc Hà bị đầu độc hoặc bị ám sát trong trại giam nhằm diệt khẩu. Nếu quả đúng là Trần Bắc Hà chết do tuyệt thực, đó là nguyên nhân dễ chịu nhất để khi bị quy trách nhiệm về việc để Trần Bắc Hà chết trong thời gian bị tạm giam, trại giam đang “phụ trách” Trần Bắc Hà (Trại 771) và cấp trên của nó (Cục Điều Tra Hình Sự Bộ Quốc Phòng) sẽ phải chịu mức kỷ luật nhẹ nhàng nhất.

Thế nhưng lại có dấu hiệu về cái chết của Trần Bắc Hà không phải do tuyệt thực.

Vào ngày 18 Tháng Bảy khi Trần Bắc Hà được báo chí nhà nước, có thông tin từ nguồn tin nào đó trong nội bộ, bất ngờ cho biết ông ta “tử vong ngoại viện.” Một số tờ báo thậm chí còn khẳng định Trần Bắc Hà chết do bệnh ung thư gan giai đoạn cuối, hoặc do bệnh cao huyết áp – những bệnh lý mà hẳn báo nhà nước đã được ai đó mớm cho để đăng tải nhằm định hướng dư luận rằng cái chết của Trần Bắc Hà là rất bình thường.

Thế nhưng từ đó đến nay lại không có bất kỳ lời nhận xét nào của bệnh viện quân y 105 – nơi Trần Bắc Hà được đưa đến cấp cứu, cũng chẳng có bất kỳ thông tin nào từ cơ quan pháp y về nguyên nhân gây ra cái chết của Trần Bắc Hà, trong khi việc khám nghiệm tử thi và đưa ra kết luận là quá đơn giản với các cơ quan này, nếu quả đúng Trần Bắc Hà đã tuyệt thực mà chết.

Chỉ đến cuối Tháng Bảy năm 2019, không phải Cục Điều Tra Hình Sự Bộ Quốc Phòng mà là Trung Tướng Lương Tam Quang (phát ngôn viên của Bộ Công An) cho báo chí biết là việc giảo nghiệm tử thi (khám nghiệm tử thi) được chủ trì bởi Bộ Quốc Phòng.

Vì sao việc giảo nghiệm tử thi được chủ trì bởi Bộ Quốc Phòng mà không phải bởi Bộ Công An, trong khi Trần Bắc Hà bị bắt bởi công an chứ không phải quân đội? Và vì sao Trần Bắc Hà được thông báo chết ngày 18 Tháng Bảy, đã được chôn cất sau đó nhưng đến cuối Tháng Bảy mới có tin về giảo nghiệm tử thi? Phải chăng đã có nghi ngờ về cái chết này không phải là “tự chết” mà bởi một nguyên do ẩn khuất?

Những câu hỏi trên lại cần được khớp nối với những dấu hỏi trước đó vào lúc hiện ra thông tin Trần Bắc Hà “tử vong ngoại viện”: Vì sao Trần Bắc Hà bị bắt bởi công an nhưng lại chuyển sang giam tại trạm tạm giam quân đội chứ không phải trại tạm giam công an?

Phải chăng vụ án Trần Bắc Hà không chỉ thuần túy do những sai phạm kinh tế mà còn liên quan, hoặc liên đới rất sâu đến cả nội bộ đảng và nội bộ cao cấp bên quân đội? Hoặc thuộc loại án “an ninh quốc gia” nhưng nằm trong tuyến phụ trách của Tổng Cục 2 (Tổng cục tình báo quân đội) chứ không phải thuộc trách nhiệm của Bộ Công An?

Hay do “Tổng Tịch” Nguyễn Phú Trọng khi chỉ đạo bắt Trần Bắc Hà đã không thật sự tin cậy vào các trại giam của Bộ Công An – nơi mà vẫn có thể còn ủ nguyên “đội hình chiến lược” các quan chức công an được bổ nhiệm từ thời Nguyễn Tấn Dũng, nên phải lệnh chuyển Hà sang trại giam quân đội – khu vực mà Trọng có vẻ nắm chắc quyền bính hơn?

Và nếu Trần Bắc Hà không phải chết do tuyệt thực thì ông ta đã bị ai giết?

Trong khi vụ Trần Bắc Hà đã xuôi tay khó bề nhắm mắt vẫn chìm trong màn sương mù mờ đục lạnh lẽo, Nguyễn Phú Trọng đã mất đi một nguồn thông tin và cũng là nhân chứng cực kỳ quan trọng nhằm phục vụ cho quy trình tố tụng hình sự những cái bóng thấp thoáng sau lưng Trần Bắc Hà.

Bầu không khí vụ án, hoặc kỳ án Trần Bắc Hà, đang trôi ngược về thời gian cuối năm 2014, phảng phất hương hồn Nguyễn Bá Thanh sau khi lan tràn đồn đoán ông ta bị đầu độc.

Và cả hương hồn của những kẻ còn sống sót. Sát cạnh “tử thi ngoại viện” Trần Bắc Hà… (Phạm Chí Dũng)

KHÔNG CHẠY THEO ĐÁM ĐÔNG

KHÔNG CHẠY THEO ĐÁM ĐÔNG

Trong Phúc âm, từ “đám đông” gần như luôn luôn được sử dụng với ngụ ý chê bai, thường xuyên đến mức lúc nào nhắc tới nó thì bạn liên tưởng đến tính từ “vô tâm.”

Đám đông không có tâm trí.  Họ được châm ngòi và thôi thúc bởi bất kỳ loại năng lượng gì đang phổ biến, đang phóng đại, thói thời thượng, đua đòi theo ý thức hệ, hay trong cơn cuồng loạn.  Trong Phúc âm, loại năng lượng này được gọi là “sự kinh ngạc.”  Rất nhiều trường hợp khi Chúa Giê-su nói hoặc làm điều gì gây ngạc nhiên cho đám đông, thì hầu như bao giờ cũng có câu này theo sau: “và đám đông kinh ngạc.”  Hiếm khi đó là một điều hay.

Tại sao?  Có vấn đề gì sai trái hay nguy hiểm về năng-lượng-đám-đông này?

Năng-lượng-đám-đông nguy hiểm bởi vì, trong hầu hết mọi trường hợp, nó không suy nghĩ.  Nó chỉ đơn thuần là dẫn và truyền đi năng lượng chứ không suy xét và chuyển hóa năng lượng.  Một hình ảnh minh họa thích hợp cho năng-lượng-đám-đông, sự kinh ngạc theo nghĩa trong kinh thánh, là sợi dây điện.  Sợi dây điện đơn thuần là để tải năng lượng đi qua.  Nó không phân biệt loại năng lượng đó tốt lành hay có tính hủy diệt.  Nó là vật dẫn thuần túy.  Bất cứ cái gì đi vào thì chính cái đó đi ra.

Các đám đông có xu hướng hành xử giống nhau.  Họ để năng lượng đi qua mình mà không phân biệt và suy xét năng lượng đó tốt hay xấu.  Ví dụ, chúng ta thường nói bị/được cuốn theo vào một loại năng lượng nào đó.  Đôi khi đó là năng lượng tốt, khi đám đông được cuốn theo một loại năng lượng tích cực, giúp xây dựng cộng đồng.  Ví dụ, trong mấy tuần qua, dân chúng trên thế giới cuốn theo cuộc giải cứu những người thợ mỏ bị mắc kẹt dưới hầm mỏ ở Chi-lê, và năng lượng chung đó đã giúp tạo ra một cộng đồng xuyên qua ranh giới các quốc gia, sắc tộc, tôn giáo và chính trị.  Chúng ta cũng thấy hầu hết các năng-lượng-đám-đông tích cực xung quanh các sự kiện thể thao chẳng hạn như Giải Vô địch Bóng đá Thế giới World Cup, giải Vô địch Bóng chày Thế giới World Series of Baseball, hay nhiều giải quần vợt.

Nhưng hầu hết năng lượng của đám đông mang tính cách tiêu cực, năng lượng của ý thức hệ, của chủ nghĩa nguyên giáo, phân biệt chủng tộc, thói thời thượng, và sự phóng đại.  Năng-lượng-đám-đông là năng lượng thúc đẩy cưỡng bức tập thể.  Đó cũng là năng lượng đằng sau việc Chúa Giêsu bị đóng đinh trên thập giá.  Vấn đề sáng tỏ khi nhìn đám đông đó trước và trong cuộc đóng đinh trên thập giá.  Năm ngày trước khi bị đóng đinh, Chúa Giê-su bước vào thành Jerusalem và đám đông cuồng nhiệt hô vang lời tán tụng, muốn tôn người lên làm vua của họ.  Năm ngày sau, hầu như chẳng có gì thay đổi, cũng cùng đám đông đó la hét: “Đóng đinh hắn vào thập giá!  Đóng đinh hắn vào thập giá!”  Đám đông hay thay đổi vì đám đông không suy nghĩ.  Họ chỉ đơn thuần truyền tải bất cứ năng lượng gì đang bao phủ họ.

Phúc âm kể câu chuyện người phụ nữ bị bắt quả tang ngoại tình và bị đám đông nhiệt tình dẫn đến gặp Chúa Giê-su, ở đây chúng ta thấy một minh họa trọn vẹn nhất cho loại năng lượng không suy xét, nguy hiểm của đám đông tương phản với loại năng lượng có suy xét của cá nhân.  Câu chuyện kể đám đông dẫn người phụ nữ tới trước mặt Chúa Giê-su và yêu cầu Ngài phải đồng ý với họ về mặt luân lý rằng phải ném đá bà ta cho đến chết.  Nhưng Giê-su, với lời thách thức nổi tiếng, bảo họ rằng: “Ai thấy mình không có tội thì ném trước.”  Phản ứng của họ là: “Họ bỏ đi, từng người một, đầu tiên là người lớn tuổi nhất.”  Một đám đông vô tâm, bị cuốn theo cơn bốc đồng về luân lý, đã đem người phụ nữ tới trước mặt Chúa Giê-su.  Nhưng họ bỏ đi với tư cách cá nhân, từng người một, không còn bị cuốn đi trong cơn bốc đồng kinh ngạc đó nữa.

Tuy nhiên, cần phân biệt hết sức rõ ràng giữa kinh ngạc với ngưỡng mộ (wonder) và thán phục (awe).  Ngưỡng mộ và thán phục là phản đề của kinh ngạc.  Trong kinh ngạc, năng lượng chảy xuyên qua bạn. Trong ngưỡng mộ và thán phục, năng lượng làm bạn sững sờ, tê liệt, và giữ chặt bạn lại.  Danh hài George Carlin châm biếm một cách sắc sảo về sự khác biệt này: Khi giải thích tại sao ông vốn nghi ngờ phần lớn những người “tái sinh”, Carlin đã châm chọc như sau – rất nhiều người biết đến lời nổi tiếng này: “Tôi không tin những người tái sinh vì họ nói quá nhiều.  Khi tôi sinh ra tôi choáng váng tới mức không thể nào nói được gì trong hai năm liền!  Khi một người có một trải nghiệm tâm linh đủ mạnh mẽ để khiến họ im bặt trong vài năm, thì tôi mới tin họ!”

Có một thách thức trong những lời đó: Hãy ý thức về loại năng lượng phát ra từ đám đông.  Hãy ý thức về các thói thời thượng.  Hãy ý thức về mọi thể loại cường điệu.  Hãy ý thức về những người cổ vũ cho cả phe tự do lẫn phe bảo thủ.  Hãy ý thức về bất cứ đám đông nào muốn ném đá một ai đó cho tới chết nhân danh Chúa.

Hãy nghĩ lại tất cả những lần đóng đinh người khác trên thập giá mà bạn đã tham gia, và hãy nhớ lại, sau đó, khi tỉnh táo và nhìn nhận rõ ràng trong một bầu không khí khác, bạn đã tự hỏi mình: Làm sao mình lại có thể sai lầm đến vậy?  Tàn nhẫn đến vậy?  Ngu dại đến vậy?  Hãy đọc lại những câu chuyện trên báo chí và trên internet về những thanh niên có tâm tốt, đàng hoàng, bị cuốn theo năng lượng đám đông, đã tấn công qua mạng (cyber-bully) một người nào đó đến mức người đó phải tự vẫn.  Hãy suy nghĩ, trong mỗi trường hợp, nhiều người có trách nhiệm cuối cùng đã bỏ đi như thế nào, từng người một, tỉnh táo hơn nhiều và suy xét chín chắn hơn nhiều so với khi họ bị cuốn đi trong năng lượng vô tâm của đám đông.

Sau đó, có lẽ, một cách nhẹ nhàng hơn, bạn hãy bày ra những bức ảnh cũ chụp các kiểu tóc, kiểu áo quần của bạn qua nhiều năm, thì bạn sẽ có tất cả những lời nhắc nhở cần thiết rằng năng lượng của phút giây đó dễ thay đổi và vô tâm đến như thế nào.

Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim

Muốn và Cần

Muốn và Cần

Vì những điều chúng ta “muốn” thực sự khác xa so với những thứ chúng ta “cần”. Để rồi cứ mải miết chạy theo những thứ chúng ta muốn nhưng có khi mất cả một đời cũng không đạt được.

Trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi, thả mình nằm dài trên chiếc ghế sofa. Đầu óc vẫn còn “ám ảnh” bởi những tiếng còi xe, khói bụi mù mịt. Và cả những áp lực công việc vẫn chưa buông tha mà “cứng đầu” bám riết theo ta về nhà.

Muốn: Được hiểu là những khao khát của bản thân. Và thực sự, với con người chúng ta thì “muốn” là cái vô hạn.

Cần: Đơn giản là cảm giác khi điều đó thực sự cần thiết cho chúng ta trong cuộc sống.

Gia đình

Ai cũng Muốn có một gia đình khá giả với đầy đủ các thành viên: bố mẹ, anh chị em hay ông bà… Mỗi tối, cuối tuần cả gia đình lại cùng nhau đến những nhà hàng sang trọng để ăn những món ngon và cùng nhau trò chuyện. Muốn một gia đình luôn luôn ngập tràn hạnh phúc và sẽ chẳng bao giờ có mối bất hòa nào xảy ra.

Nhưng sự thật, ta chỉ Cần một gia đình bình yên. Một gia đình không có những lời cãi vã hay những tiếng bát đĩa loảng xoảng sau mỗi cuộc tranh cãi. Một gia đình luôn quây quần bên nhau trong bữa cơm tối đạm bạc và kể cho nhau nghe những câu chuyện bình dị trong ngày. Gia đình ấy sẽ luôn đầy ắp tình người trong những đêm đông giá lạnh…

Công việc

Ta Muốn được làm sếp trong một công ty thật oai. Dưới quyền ta là hàng trăm, hàng ngàn nhân viên. Mỗi lời ta nói ra có đầy uy quyền, “nói có người nghe, đe có kẻ sợ”. Lương mỗi tháng vài chục triệu đồng, công việc nhàn nhã, không phải suy nghĩ, vất vả nhiều.

Nhưng thực ra, chúng ta chỉ Cần một công việc ổn định. Một công việc dù đồng lương không cao nhưng lúc này, chúng ta được làm việc bằng tất cả đam mê và lòng nhiệt huyết. Chúng ta Cần được làm việc trong một môi trường tốt, các đồng nghiệp trong công ty giúp đỡ lẫn nhau để cùng tiến bộ. Lương bổng chúng ta chỉ Cần trang trải được cho cuộc sống thường nhật hay phụ giúp cha mẹ một ít… Như vậy là đủ rồi.

Tiền bạc

Ta Muốn thật giàu có, giàu “nứt đố đổ vách”. Muốn mua gì thì mua, muốn sắm gì thì sắm. Tiền bạc rủng rỉnh tiêu xài không phải nghĩ ngợi một giây.

Nhưng thực sự ta chỉ Cần có một nguồn tài chính ổn định. Thỉnh thoảng mua tặng cha mẹ mình vài bộ quần áo mới, hay biếu những người ăn xin một ít tiền. Số tiền tuy nhỏ nhưng có thể giúp một ngày mưu sinh của họ trôi qua bớt khó khăn hơn. Hay đơn giản, ta chỉ Cần một khoản tích tũy nho nhỏ để khi ốm đau có thể tự xoay sở và chăm sóc bản thân, hoặc đề phòng khi có biến cố.

Bạn bè

Chúng ta Muốn có thật nhiều bạn bè cũng như các mối quan hệ ngoài xã hội. Để mỗi khi gặp khó khăn thì chúng ta có thể nhờ cậy sự giúp đỡ từ họ.

Nhưng điều Cần nhất với mỗi người là khi họ có một người bạn thật sự. Một người bạn biết mình đang có tâm sự khi đột nhiên gọi điện giữa đêm khuya. Một người bạn chỉ cần nhìn vào mắt đã đoán được mình đang vui hay đang buồn. Và khi ta rơi vào hố sâu tuyệt vọng, người bạn đó chỉ cần im lặng ngồi bên là chúng ta đã có thêm sức mạnh và động lực để đứng lên bước tiếp…

From: Tu-Phung

Trong cuộc chiến thương mại Trung-Mỹ xẩy ra, trang blog có tên là “Mộ Lương” Trương Kiến Hoa đã đăng…

Lời dẫn:​ ​Trong cuộc chiến thương mại Trung-Mỹ xẩy ra, trang blog có tên là “Mộ Lương” Trương Kiến Hoa đã đăng một bài viết nói lên nhiều điều mà một thanh niên Trung Quốc đã nhìn nhận hiểu biết được qua cuộc chiến này.

Bài viết này được truyền điên cuồng trên các diễn đàn mạng và WeChat. Chính phủ Trung Quốc ra sức ngăn chặn cũng chặn không kịp. Sau đây là bài viết của Trương Kiến Hoa được lão PP dịch và rút ngắn để các bạn tham khảo:

Tôi đã làm việc cả đời và chưa hề hiểu thế nào là kinh tế, thương mại, tài chính và tôi cũng không có hứng thú lớn với những vấn đề này. Do vậy, tôi không thể hiểu được ý nghĩa của GDP, WTO và CEO. Tôi không biết cách giao dịch cổ phiếu, đầu tư cho tương lai và quản lý tài sản.

Lợi ích lớn nhất của cuộc chiến thương mại Trung-Mỹ là sự giác ngộ. Trong hai hoặc ba tháng, tôi đã học được rất nhiều kiến thức và thực tế mà tôi chưa bao giờ biết đến trong suốt cuộc đời mình.

Lần đầu tiên tôi biết rằng mỗi tuần làm 5 ngày, được nghỉ 2 ngày cuối tuần của chúng tôi là do Hoa Kỳ bắt buộc chính phủ Trung Quốc phải thực hiện cho người dân.

Lần đầu tiên, tôi biết rằng khi Trung Quốc gia nhập WTO đã có nhiều hứa hẹn. Nhưng sau một thập kỷ, hầu hết các cam kết này đã không được thực hiện.

Lần đầu tiên tôi biết về thuế nhập khẩu ô tô, thuế quan của Mỹ là 2,5 và thuế quan của Trung Quốc là 25, tương đương với người dân Trung Quốc mua một chiếc xe Mỹ giá 240.000 nhân dân tệ cho mình. Họ còn phải mua một chiếc cho đảng và một chiếc cho chính phủ.

Cộng với gánh nặng giá dầu của Trung Quốc đứng thứ tư trên thế giới (một gallon giá xăng chiếm thu nhập trung bình hàng ngày của các quốc gia, Hoa Kỳ là 3,1, Na Uy 3,6, Hồng Kông 8,8, Trung Quốc đại lục là 34), có nghĩa là khi mọi người thêm nhiên liệu vào ô tô của họ, ít nhất phải đổ thêm cho đảng một nửa thùng và đổ thêm một nửa thùng cho chính phủ.

Lần đầu tiên, tôi biết giá dầu thô quốc tế là 147 đô la Mỹ / Hùng cách đây 10 năm, giá dầu trong nước là 6,3 nhân dân tệ / lít, và bây giờ dầu thô quốc tế là 75,56 đô la Mỹ / thùng. Giá dầu trong nước đã đạt mức 7,4 nhân dân tệ / lít. 
(1thùng=100 lít?)

Lần đầu tiên, tôi biết Trung Quốc và Nga đã ký một thỏa thuận vào năm 2013. Trung Quốc phải mua dầu từ Nga trong 25 năm với giá một thùng 145 đô la, hiện tại mua của Hoa Kỳ là một thùng 43 đô la, chênh lệch 102 đô la mỗi thùng.

Lần đầu tiên tôi biết đậu nành của Trung Quốc chủ yếu được nhập khẩu từ Hoa Kỳ. Giá đậu nành của Mỹ chỉ bằng 60% so với Trung Quốc. Và tôi cũng đã biết dân số nông nghiệp của Hoa Kỳ chỉ chiếm chưa đến 2% tổng dân số cả nước.

Lần đầu tiên, tôi biết rằng Google đã vào Trung Quốc và sau đó bị cấm và ra khỏi Trung Quốc.

Lần đầu tiên tôi biết rằng mạng viễn thông được gọi là Internet, phát minh và máy chủ gốc là ở Hoa Kỳ.

Ở một phạm trù nào đó, Trung Quốc và Châu Á-Châu Phi (trừ Nhật Bản) đa phần là ăn cắp mạng chứ không thông qua đường dẫn chính quy.

Lần đầu tiên tôi biết rằng con chip không phải là màng nhựa, mà là công nghệ cao chứa hàng trăm triệu tỷ mạch tích hợp. Đầu tư sản xuất chip rất lớn và chu kỳ dài, không phải do một nhóm người nghèo có thể phát minh ra. (?)

Lần đầu tiên, tôi biết rằng thiết bị chính để sản xuất con chip “Mask Alignment System” Trung Quốc không làm được.

Lần đầu tiên tôi biết điện thoại di động trong nước khiến người Trung Quốc tự hào chỉ là một cái vỏ.

(Tất cả nội dung bên trong và con chip đều có bản quyền của Mỹ hoặc do cty Mỹ cung cấp)

Lần đầu tiên tôi biết công nghệ nguyên bản và cốt lõi của “Bốn phát minh vĩ đại mới” (đường sắt cao tốc, thanh toán điện tử, dịch vụ dùng chung xe đạp và mua sắm trực tuyến), không phải do Trung Quốc phát minh ra như họ đã tuyên truyền.

Lần đầu tiên, tôi biết rằng R&D là nghiên cứu và phát triển. Tôi biết mười chi phí R & D hàng đầu của các nhà sản xuất chất bán dẫn toàn cầu là Singapore, Hàn Quốc và Đài Loan, không có Trung Quốc đại lục.

Lần đầu tiên, tôi biết sự chênh lệch giữa chi tiêu R&D của Hoa Kỳ và Trung Quốc. Ví dụ, Qualcomm chiếm 33,1% doanh thu trong năm 2016 và China ZTE chiếm 1,2% doanh thu trong năm 2017, đó là tỷ lệ đối kháng 28/1.

Lần đầu tiên, tôi biết rằng trong thập kỷ qua, khối lượng tiền tệ của Mỹ đã tăng lên gấp hai lần, trong khi Trung Quốc đã tăng thêm 20 lần.

Nếu không có quỹ bất động sản, lạm phát của Trung Quốc sẽ không thể tưởng tượng được.

Lần đầu tiên tôi biết rằng định hướng cuối cùng của chính sách bất động sản của Trung Quốc là “sử dụng thời gian để thay đổi không gian”. Nói trắng ra là cứ kéo cho chậm lại.

Lần đầu tiên tôi biết rằng nếu không có sự trao đổi và trợ giúp về quyền sở hữu trí tuệ và công nghệ cao của Hoa Kỳ, việc nâng cấp công nghiệp và kế hoạch năm 2025 của Trung Quốc rất khó đạt được.

Lần đầu tiên tôi biết rằng vòng vượt kinh tế (Corner vertaking) là một khái niệm giả. Cho dù tôi không hiểu về kinh tế đi nữa. Tôi cũng biết rằng những tòa nhà tốt nhất ở các thành phố Trung Quốc là của chính phủ. Những tòa nhà tốt nhất ở châu Âu và Mỹ là những trường đại học trong đó có nghĩa ý gì.

Lần đầu tiên, tôi biết rằng có nhiều yếu tố cho sự phát triển kinh tế nhanh chóng của Trung Quốc trong hơn một thập kỷ qua, nhưng yếu tố đầu tiên là gia nhập WTO.

Lần đầu tiên, tôi biết rằng Trung Quốc đã sử dụng trong thương mại quốc tế những thủ đoạn thường dùng trong nước như không điểm dừng, không tuân thủ hợp đồng, đầu cơ lừa đảo, dối trá…

Lần đầu tiên, tôi biết Trung Quốc có 37 vụ kiện tụng với các quan chức thương mại nước ngoài trong hơn một thập kỷ qua. Trong đó chỉ có 2 vụ Trung Quốc thắng kiện, 3 vụ hoà và phần còn lại là thua.

Lần đầu tiên, tôi biết “lợi thế của Trung Quốc” xuất phát từ các thủ đoạn thương mại không công bằng, đó là trợ cấp xuất khẩu thương mại bất hợp pháp, thao túng tỷ giá Nhân dân tệ, làm giả và đánh cắp quyền sở hữu trí tuệ, ô nhiễm môi 
trường quy mô lớn, bỏ bê các tiêu chuẩn an toàn và sức khỏe của người lao động.

Thuế quan và hạn ngạch không hợp lý. Ra giá mang tính cướp giật để đè bật đối thủ cạnh tranh ra khỏi thị trường tài nguyên quan trọng, sau đó lừa gạt người tiêu dùng bằng giá cả độc quyền, xây dựng các rào cản bảo vệ thương mại ngăn 
chặn các đối thủ nước ngoài xâm nhập thị trường một cách hợp pháp.

Lần đầu tiên, tôi biết rằng trong các cuộc đàm phán thương mại, các yêu cầu của Hoa Kỳ hoàn toàn bình đẳng về thuế quan, tiếp cận thị trường và quyền sở hữu trí tuệ. Hoa Kỳ nói tính tương hỗ là “bằng nhau”, nhưng Trung Quốc đã dịch nó thành “có đi có lại”.

Lần đầu tiên, tôi biết Hoa Kỳ đề xuất tiếp cận mở cửa thị rường cho ngành dịch vụ tài chính và việc mở hoàn toàn mạng Internet đã chạm đến vạch cấm kỵ cuối cùng của chính phủ Trung Quốc (không phải người dân Trung Quốc).

Lần đầu tiên tôi nghe thấy nhiều nhà kinh tế trên thế giới đánh giá nền kinh tế Trung Quốc như “một người béo mắc bệnh ung thư”.

Tôi đã không biết điều này trong quá khứ. Ngoài sự thiếu hiểu biết của tôi, còn có một lý do quan trọng khác – Một số người đang cố gắng không cho tôi biết.

Giúp tôi mở ra một cánh cửa cho tầm nhìn của tôi, có được kiến thức và nâng cao kiến thức. Vì vậy, tôi cảm ơn cuộc chiến thương mại và cảm ơn Mr. Trump.

Các quan chức có quyền không có nghĩa vụ và người dân có nghĩa vụ không có quyền. Trò chơi bẩn này lộng hành ở Trung Quốc và nay lại muốn đem ra chơi trên thế giới. Cắt một củ cải ở cả hai đầu, bạn có thể cắt nó một, hai lần không sao, cắt nó mười lần tám lần, cắt nó năm mươi lần, tám mươi lần, và cuối cùng cắt mẹ nó vào ngón tay mình bằng chính con dao của mình.

“Tả truyện” có nói rằng “Đa hành bất nghĩa tất tự tễ“ tức làm nhiều chuyện xấu, bất nghĩa cuối cùng sẽ tự giết mình. Còn một câu cuối là “Tử Cô Đãi Chi” (Hãy chờ đó), tôi cũng tin.

PETER PRO
https://khangnguyen100888.blogspot.com/…/bay-gio-toi-moi-bi…

Một phụ nữ da trắng dắt theo con trai 6 tuổi ra ngoài, bà gọi xe taxi, tài xế là một người da đen.

Image may contain: 1 person, smiling, car

Vũ Lan PhươngFollow

Một phụ nữ da trắng dắt theo con trai 6 tuổi ra ngoài, bà gọi xe taxi, tài xế là một người da đen.

Thằng bé 6 tuổi chưa bao giờ gặp người da đen, trong lòng nó rất là sợ hãi, bèn hỏi mẹ: “Người này có phải là người xấu không mẹ? Tại sao người đen thui vậy?”

Tài xế người da đen nghe thấy trong lòng rất lấy làm khó chịu.

Lúc này, người phụ nữ liền nói với con trai: “Chú tài xế này không phải người xấu, ông là một người tốt con à!”

Con trai nhíu mày trầm tư một hồi lại hỏi tiếp: “Nếu chú ấy không phải là người xấu, vậy chú có phải đã làm điều gì xấu xa, cho nên Thượng Đế mới trừng phạt chú?”

Người da đen ấy nghe xong, mắt ngấn lệ, ông ta rất muốn biết người phụ nữ da trắng ấy sẽ trả lời thế nào.

Người mẹ nói: “Ông ta là một người rất là tốt, cũng không làm điều gì xấu xa. Vườn hoa của chúng ta có màu hồng, màu trắng, màu vàng … có phải không?”

“Vâng! Đúng ạ!”

“Vậy hạt của hoa có phải đều là màu đen không?”

Đứa bé nghĩ ngợi một lúc: “Đúng thế ạ ! Toàn là màu đen hết.”

“Hạt giống màu đen cho nở ra hoa đầy màu sắc và thơm ngát, đúng không?”

“Vâng!”

Cậu con trai đột nhiên ngộ ra và nói:

“Vậy là chú tài xế ấy không phải là người xấu rồi ! Hạt mầu đen tạo ra hoa đẹp thế, chắc chắn chú ấy là người tốt!”

Lúc này, xe đã đến điểm dừng, người tài xế kiên quyết không lấy tiền, ông ta nói: “Lúc bé, tôi đã từng hỏi mẹ vì sao chúng ta lại đen và vất vả, còn họ lại trắng và sung sướng?”

Mẹ tôi nói: “Vì chúng ta là người da đen nên phải chịu thua kém”?!
Nếu khi xưa mẹ tôi đổi thành câu trả lời của bà, hôm nay tôi nhất định sẽ có một thành tựu khác. Nhưng không sao, tôi đã biết cách dạy con tôi và lũ trẻ trong xóm rồi, đội ơn bà!

Vậy đấy, nếu chúng ta suốt ngày nói với con “mày ngu lắm, lớn lên mày sẽ chẳng làm nên trò trống gì, chỉ có hốt phân, xách vữa, phụ hồ… bla, bla…” thì chúng sẽ tin là chúng dốt thật, và sẽ chẳng trông chờ gì được nhiều từ những đứa trẻ được dạy dỗ như vậy.

Ngay từ bây giờ, hãy nhẹ nhàng gọi con dậy, khích lệ chúng. Qua hè, năm học mới, kết quả học tập của con bạn chắc chắn sẽ tốt hơn.

St