QUAN LIÊU HOÁ

 “Tất cả các loài vật đều bình đằng, nhưng một số loài vật bình đẳng hơn những loài vật khác. 

Image may contain: one or more people
Lê Vi

QUAN LIÊU HOÁ

– Nguyễn Hưng Quốc

Ở các nước Tây phương, muốn xem các trận đấu thể thao, các nhà lãnh đạo, từ Nữ hoàng đến Tổng thống hay Thủ tương… đều ngồi trong các dãy ghế bình thường, giống như mọi người. Ở Việt Nam thì khác. Xin xem bức ảnh mới được chụp trong một trận bóng chuyền ở Quảng Nam. Ở đó, các khán giả được chia thành hai giai cấp rõ rệt. Giai cấp cán bộ thì được ngồi trên những chiếc ghế được bọc nhung đỏ, trước mặt là những cái bàn trải khăn trắng, trên đó, có các bình hoa rực rỡ. Lại thêm bảng tên và chức vụ nữa chứ. Chỗ ngồi của họ vừa rộng rãi vừa sang trọng. Rõ ràng là của giai cấp thống trị. Còn giai cấp dân thường thì chen chúc xô lấn nhau trong các dãy ghế gập ghềnh còn lại.

Xem, chúng ta mới thấy xu hướng quan liêu hoá ở Việt Nam đã lên đến cực độ. Người ta không thèm che giấu nữa. Người ta phô ra giữa thanh thiên bạch nhật. Chiếu lên cả tivi cho mọi người thấy. Như một sự khoe khoang và thách thức!

Chúng tôi muốn sống đúng với lương tri và phẩm chất của mình…

Tuan ThanhFollow

– Chúng tôi muốn sống đúng với lương tri và phẩm chất của mình vì thế chúng tôi không thể sống chung với cộng sản Trung Quốc.
– Chúng tôi không muốn nói dối để được phần nhiều hơn.
– Chúng tôi không muốn phải ăn cắp, tham nhũng để được nhà cao cửa rộng.
– Chúng tôi không phải đóng thuế để nuôi một đoàn người chỉ biết làm lợi cho một nhóm người giàu có để bóc lột lại chúng tôi.
– Chúng tôi không muốn những bằng cấp và tài năng thật sự của chúng tôi phải bỏ trong thùng rác vì những tên rác rưởi con ông cháu cha.
– Chúng tôi không muốn con em của chúng tôi phải học những thứ giáo điều rỗng tuếch mà chẳng có lợi gì cho sự phát triển củng như khả năng sáng tạo của chúng tôi.
– Chúng tôi không muốn lẫn lộn giửa đảng cầm quyền và Tổ Quốc, chúng tôi không quên nguồn cội và cũng không quên những gì mà đảng cộng sản trung quốc đã gây ra với cha ông chúng tôi.

黃之鋒 Joshua Wong
—————————-

Những lời nói trên như bản tuyên ngôn của một của cậu bé chỉ mới 23 tuổi thủ lĩnh của phong trào cách mạng Dù Vàng.

Ở cái tuổi này các bạn trẻ VN đang nghĩ gì.!?

Những lời này cho quan chức, hàng lãnh đạo của Việt Nam phải thấy nhục khi hàng ngày toàn nghe từ mồm các ngài phát ngôn những thứ vớ vẩn, ngu si, dốt nát, đần độn, chỉ tham lam là có thừa.

Vậy mới thấy giáo dục khai sáng trí thức là điều cực kỳ quan trọng một quốc gia tiến bộ, là sức mạnh của một Dân Tộc.

Buồn thay giáo dục VN đang thối rữa dần bởi học theo định hướng, học theo kiểu bầy vịt bị nhồi sọ, học theo tấm gương ai đó….!.

Cảnh sát Hong Kong ‘không cần Bắc Kinh giúp đỡ’

Nếu như đoàn xe của lực lượng cảnh sát nhân dân Trung Hoa tiến vào Hong Kong, “nó sẽ là một tình thế hoàn toàn khác” – và cảnh sát Hong Kong nói họ nhất quyết sẽ không để điều này xảy ra.

BBC.COM
Sĩ quan cấp cao của Hong Kong phản hồi về những cáo cuộc bạo lực với người biểu tình và sự can thiệp của Bắc Kinh.

Chỉ có sự kinh hoàng khi nghĩ tới phải sống trong thế giới cộng sản…

Image may contain: 6 people, people on stage and crowd
Christine NguyenFollow

“Chỉ có sự kinh hoàng khi nghĩ tới phải sống trong thế giới cộng sản mới đủ khả năng làm cho người dân Hong Kong sợ hãi tới mức phải chấp nhận hy sinh những gì họ hiện có.”

Nhà báo Mạc Lâm đưa ra nhận định thấu đáo này sau khi điểm qua một số cuộc biểu tình của Hong Kong từ tháng 6 đến nay.

“Hong Kong: Tại sao họ không sợ hãi?” – cùng với Mạc Lâm mỗi người chúng ta thử tìm câu trả lời của mình:

Gần ba tháng trôi qua trên vùng đất đang thấm đẫm không ngừng những câu chuyện vừa đáng ngạc nhiên lẫn thán phục về sự minh mẫn, sáng tạo lẫn kiên trì và không hề sợ hãi của người Hong Kong đang làm cho cả thế giới tròn mắt thán phục. Hong Kong đang trực diện với sức mạnh lớn gấp ngàn lần từ đại lục, nơi hoàng đế cộng sản Tập Cận Bình đang trị vì với chủ trương không bao giờ nhượng bộ trước bất cứ thử thách nào xâm hại quyền lợi của chế độ.

Hong Kong bé nhỏ nhưng không tầm thường, bởi mỗi lần xuống đường nó tập trung được hầu như toàn thể người dân trên phần đất nhỏ bé này. Họ lần lượt thay nhau lên tiếng cho mơ ước chung: thoát ra khỏi quy chế một quốc gia hai chế độ, thứ lý thuyết chỉ có trên giấy tờ và thực tế tuy chưa tới 50 năm nhưng đại lục đã thọc bàn tay thô bạo vào vùng đất này, vốn thừa hưởng thứ tự do thật sự chứ không phải từ bùa chú mà Đảng Cộng sản Trung Quốc ban phát cho nhân dân trong nhiều chục năm qua.

Xuống đường biểu tình là sinh hoạt chỉ xảy ra trong các nước có một nền dân chủ thực sự. Hong Kong tuy bị trả lại cho Trung Quốc nhưng vẫn được sinh hoạt dân chủ như khi chưa trao trả. Nó được quyền duy trì hệ thống kinh tế – chính trị của chủ nghĩa tư bản trong khi phần còn lại là Trung Quốc đại lục nằm dưới chế độ xã hội chủ nghĩa. Theo đề nghị này của Đặng Tiểu Bình, Hong Kong có thể tiếp tục hệ thống chính trị riêng, các vấn đề pháp lý, kinh tế và tài chính, bao gồm cả các hiệp định thương mại và văn hóa với nước ngoài.

Cuộc xuống đường chống lại Luật Dẫn độ là mồi lửa châm vào sự sợ hãi sẽ bị đối xử như con dân của một nước cộng sản khiến người Hong Kong quên hết những nỗi sợ khác nằm ngay trong thực tại. Họ có thể bị đàn áp khốc liệt, bị đánh đập, giam cầm thậm chí mất mạng trong đám đông mà họ là một thành viên… tuy nhiên tất cả những nỗi sợ ấy nếu so với phải bị sống dưới chế độ cộng sản thì cái sợ thứ hai đáng suy nghĩ hơn. Hong Kong thừa hưởng văn minh, tiện nghi và tư duy của thế giới dân chủ. Người dân được mở mắt hàng ngày và sự so sánh giữa hai chế độ cộng sản và dân chủ không còn gì nghi ngờ đối với họ nữa.

Những chàng trai, cô gái vừa bước vào đại học được những người rất trẻ đi trước dẫn dắt vào cuộc chiến trường kỳ này với niềm tin sắt đá vào kết quả cuối cùng. Có xem những video clip từ các cuộc họp báo của sinh viên Hong Kong mới thấy hết tầm cỡ thật sự của họ. Vững vàng, hiểu biết rộng rãi về quyền hạn của người dân, không khoan nhượng trước những áp lực từ phía chính quyền đặc khu hay từ đại lục. Họ không có cử chỉ, lời nói đao to búa lớn không hề lên giọng chỉ có ta là chân lý nhưng qua biện giải của họ người ta thấy toát lên hửng hực lòng tin vào sức mạnh của nhân dân, thứ duy nhất có thề chống lại cường quyền dù đó là cường quyền cộng sản.

Nhưng nếu chỉ một mình họ thì câu chuyện sẽ không thể tiếp diễn như ngày đầu tiên, khi ít nhất 1 triệu người cùng nhau kề vai hô vang một tiếng nói chung. Bên cạnh họ là cả xã hội Hong Kong, ngoại trừ cảnh sát và chính quyền đang nhận chỉ thị từ đại lục.

Ngày 14 tháng 6 khoảng 6.000 bà mẹ đã tham gia cuộc biểu tình ngồi trong ba giờ tại Vườn Chater ở Trung tâm. Các bà mẹ kêu gọi Lâm Trịnh Nguyệt Nga từ chức và chính phủ phải rút lại dự luật Dẫn độ. Họ giương cao những tấm bảng lên án sự tàn bạo của cảnh sát, như “đừng bắn những đứa trẻ của chúng tôi.”

Ba tuần sau ngày 15 tháng 7 hơn 8.000 người cao tuổi lại tập trung tại chỗ cũ làm cuộc tuần hành lần thứ hai nhằm ủng hộ con cháu của họ tiếp tục xuống đường chống lại dự luật Dẫn độ với những biểu ngữ có nội dung “Hãy ủng hộ những người trẻ tuổi. Hãy bảo vệ Hồng Kong”.

Ngày 26 tháng 7 hàng trăm người tổ chức biểu tình ngồi tại phi trường quốc tế Hong Kong trong đó đa số là nhân viên của các hãng hàng không và Hiệp hội tiếp viên hàng không Cathay Pacific. Cảng vụ hàng không đã loại bỏ một số ghế để cung cấp thêm không gian cho người biểu tình.

Vào đêm 1 tháng 8, hàng trăm nhân viên từ 80 tổ chức tài chính khác nhau đã tham gia vào một cuộc biểu tình tại Chater Garden ở Kim Chung về các vụ việc được cho là cảnh sát thông đồng với các băng đảng xã hội đen và yêu cầu tôn trọng luật pháp. Ít nhất 700 công nhân ngành tài chính đã đăng tải hình ảnh thẻ nhân viên để ủng hộ cuộc tổng đình công toàn thành phố.

Ngày 2 tháng 8, khoảng 1.000 chuyên gia y tế đã tổ chức một cuộc mít tinh tại Edinburgh Place, Trung Hoàn. Chủ tịch Hiệp hội Bác sĩ Hong Kong chỉ trích các vụ bắt giữ đồng thời lên tiếng về việc cảnh sát sử dụng quá nhiều hơi cay đối với các nhà hoạt động dân chủ. Trong cùng ngày, hàng ngàn công chức Hong Kong tập hợp để ủng hộ những người biểu tình.

Ngày 7 tháng 8, các luật sư Hong Kong tổ chức một cuộc tuần hành trong im lặng để ủng hộ những người biểu tình phản đối chính quyền.

Tối ngày 8 tháng 8, khoảng 1.200 người Công giáo đã tổ chức một cuộc diễu hành dưới ánh nến qua Trung Hoàn trước khi kết thúc bên ngoài Tòa án phúc thẩm. Cuộc tuần hành do bốn tổ chức Kitô giáo tổ chức,

Ngày 12 tháng 8, khoảng 100 chuyên gia y tế tại Bệnh viện Đông Pamela Youde Nethersole ở Chai Wan biểu tình chống lại sự lạm quyền của cảnh sát khi một người phụ nữ bị bắn vào mắt và bị thương nặng. Nhân viên y tế giơ biểu ngữ có dòng chữ “Cảnh sát Hong Kong đang cố giết người dân Hong Kong”

Ngày 16 tháng 8, cuộc biểu tình được đặt tên “Ủng hộ Hồng Kông, quyền lực cho nhân dân” do nhóm đại diện sinh viên từ 12 trường đại học tổ chức diễn ra tại công viên Chater Garden ở khu vực trung tâm Hong Kong

Ngày 17 tháng 8, hàng ngàn giáo viên, nhân viên ngành giáo dục xuống đường bày tỏ quan ngại về sự an toàn của học sinh. Theo hãng tin Aljazeera, họ tràn xuống cao tốc, vào trung tâm Hong Kong, vừa đi vừa hô vang: “Hãy bảo vệ thế hệ học sinh tiếp theo của Hong Kong”!

Tất cả những cộng hưởng ấy làm cho Hong Kong sinh động và rực sáng. Thế giới của 7 triệu con người ấy lan tỏa khắp nơi và làm cho người trẻ Hong Kong thêm niềm tin vào sự tranh đấu của họ. Hong Kong là một ngoại lệ hiếm hoi khi biểu tình không phải là những đám đông hỗn loạn và thiếu kiểm soát, mặc dù đại lục cố gắng mang những thành phần bất hảo vào phá rối nhưng tai mắt của người biểu tình đã nhanh chóng phát hiện và cô lập chúng.

Theo South China Morning Post cho biết ngày 18 tháng 8 cuộc tuần hành của 1 triệu 700 ngàn người dưới những chiếc dù đầy mà sắc của người dân Hong Kong đã làm cho thế giới thấy rằng chí có sự kinh hoàng khi nghĩ tới phải sống trong thế giới cộng sản mới đủ khả năng làm cho người dân Hong Kong sợ hãi tới mức phải chấp nhận hy sinh những gì họ hiện có. Dĩ nhiên cái giá phải trả cho một nền tự do dân chủ thật sự không hề nhỏ nhưng hiện tượng Hong Kong không những đánh động người cộng sản phải xem xét lại chính mình mà nó còn là tiếng chuông cảnh tỉnh thế giới Tây phương về sự nguy hiểm vô hình của Cộng sản chỉ phát hiện ra nó khi phải sống cùng chứ không phải nhìn từ xa như các tòa đại sứ từng làm.

#StandWithHongKong

Mỹ và ASEAN gồm VN tập trận chung ở gần Cà Mau

Khang Truong Trong is with Son Cao and Son Cao.
39 mins

Thằng bành trướng rụng rời cả chân tay
Cuộc tập trận chung trên biển đầu tiên giữa Hoa Kỳ và khối ASEAN theo kế hoạch sẽ bắt đầu vào ngày 2/9/2019, ở khu vực ngoài khơi Vịnh Thái Lan và mở rộng cho tới vùng Cà Mau ở cực nam của Việt Nam.
Tin cho hay cuộc tập trận kéo dài năm ngày có sự tham dự của ít nhất tám tàu hải quân và một số phi cơ, hãng tin Nhật Bản Kyodo News Service tường thuật.
‘Nếu gây chiến ở Biển Đông, Trung Quốc sẽ hở sườn’
Biển Đông: ‘Trung Quốc khô…

Continue Reading

Khi Việt Nam xuất hiện thêm một tỷ phú mới…

Lê Vi

Khi nước Mỹ có thêm một tỷ phú mới, người dân Mỹ và cả thế giới sẽ có thêm một sản phẩm tiện ích, hiện đại, sành điệu để kết nối yêu thương như Iphone hay Facebook.

Khi nước Nhật có thêm một tỷ phú, người dân Nhật và cả thế giới có thêm những sản phẩm thoả mãn nhu cầu tiêu dùng của họ như Sony, Toshiba hay Lexus.

Nước Mỹ hay Nhật lúc đó sẽ giảm bớt đi tỷ lệ người thất nghiệp, vô gia cư, các quỹ từ thiện vì cộng đồng sẽ được nhiều lên, những nước nghèo đói ở Châu Phi sẽ được giúp đỡ, hỗ trợ.

Khi Việt Nam xuất hiện một tỷ phú mới, rừng sẽ mất đi thêm một ít, tài nguyên sẽ dần cạn kiệt đi, dân oan bị cướp đất cũng sẽ tăng lên, nợ công cũng sẽ phình to sau mỗi nhiệm kỳ, người dân bỏ xứ đi làm culi.

Khi Việt Nam xuất hiện thêm một tỷ phú mới, quốc lộ sẽ có thêm nhiều trạm BOT hơn, thuế phí cũng sẽ tăng thêm vài %, xăng dầu cũng sẽ tăng thêm vài ba nghìn một lít.

Thị trường cũng sẽ nhiều hàng giả – hàng kém chất lượng hơn

Thế nên, ở Việt Nam, tỷ phú tăng theo cấp số cộng thì người nghèo sẽ tăng theo cấp số nhân. Vui gì mà reo hò tung hô họ!

–nguồn Facebooker Nhân Thế Hoàng

CON ĐƯỜNG SỰ SỐNG 

CON ĐƯỜNG SỰ SỐNG 

Chắc không ít người ngỡ ngàng khi Chúa Giêsu nói cho chúng ta biết là con đường dẫn tới sự sống đích thực và vĩnh cửu là con đường: “Vào qua cửa hẹp.”  Và ai biết tìm kiếm và chiến đấu để vào qua cửa hẹp thì được sự sống đời đời làm gia nghiệp.  Đó là điều Chúa Giêsu quả quyết cho tất cả chúng ta.  Vấn đề không phải là có bao nhiêu người được cứu độ vì “Nhà Cha Ta có nhiều chỗ ở”; cũng không phải là chuyện ai được tiền định để hưởng sự sống đòi đời “Không phải gọi Lạy Chúa!  Lạy Chúa là được vào Nước Trời đâu!”  Nhưng vấn đề là làm sao tìm thấy “con đường hẹp” và “vào qua cửa hẹp” cách anh hùng và trung tín.

Vấn đề đặt ra: “cửa hẹp là cửa nào?”  Làm sao để có thể tiến bước trong con đường mà cửa hẹp dẫn đưa qua?

 Khi nói “Hãy phấn đấu vào qua cửa hẹp”, chắc chắn Chúa Giêsu không nói đến vấn đề rộng hẹp theo nghĩa vật chất, nhưng mang nghĩa tinh thần và thiêng liêng.  Nhìn vào chính cuộc sống và chọn lựa của Chúa Giêsu, ta có thể thấy được một vài đặc tính của con đường hẹp:

Con đường hẹp là con đường của sự từ bỏ: từ bỏ những gì đi ngược lại với phẩm giá và lương tâm của con người dù nó có lợi lộc nhiều đến mấy đi nữa!  Từ bỏ những quyến luyến hay việc tôn thờ lệch lạc như thần tài, bói toán, sắc dục …

Con đường hẹp là con đường của hy sinh: sẵn sàng chịu mất giờ, mất công sức, mất tiền của vì hạnh phúc của anh chị em mình; vui lòng nhường nhịn với những tranh chấp nhỏ nhen vì muốn gây tinh thần hoà thuận với mọi người…

Con đường hẹp là con đường của yêu thương và tha thứ: con đường của tình yêu và tha thứ là con đường đẹp nhất, nhưng cũng là con đường nhiều chông gai nhất.  Bởi lẽ, yêu thương vô vị lợi là cúi mình xuống tận cùng để nâng người khác lên, là sẵn sàng nhận lãnh lấy những chỉ trích, những hiểu lầm của người khác.  Cái chết nhục nhằn của Chúa Giêsu trên Thập giá đã cho chúng ta thấy rõ điều đó.

Con đường hẹp là con đường vâng phục Thánh ý Chúa Cha.  Thánh ý Chúa trong cuộc đời ta thường rất khác với ý ta muốn..  Chấp nhận thánh ý Chúa trong cuộc đời ta cũng có nghĩa là chấp nhận bỏ mình, trở nên không không để Chúa tự do hành động trong đời ta, và ta sẵn sàng bước theo Chúa trên những con đường mới lạ, gập ghềnh và chẳng mấy ai đi!  Nhưng Chúa sẽ đưa ta vào con đường huyền nhiệm của yêu thương và sự sống.

Tóm lại con đường hẹp là con đường Thập giá mà Đức Giêsu đã đi.  Nhưng xem chừng, con đường hẹp như thế này không mấy hấp dẫn đối với nhiều người hôm nay, nhất là khi cuộc sống của họ đã quá đầy đủ và giàu sang!  Theo lẽ thường, ai cũng thích bước đi trên con đường rộng rãi, phẳng phiu và dễ dãi.  Đó là con đường tự do để hưởng thụ, tự do làm những gì mình thích bất chấp hậu quả.

Trong Tin mừng theo Thánh Matthêu, Chúa Giêsu đã cảnh tỉnh với mọi người rằng: “Hãy qua cửa hẹp mà vào, vì cửa rộng và đường thênh thang thì đưa đến diệt vong mà nhiều người lại đi qua đó” (Mt 7,13).  Chúa để cho chúng ta tự do để chọn lấy cho mình một con đường.  Trước mắt chúng ta luôn có hai con đường mở ra: con đường hẹp với những hy sinh, chịu đựng, nhịn nhục nhau vì yêu và một con đường rộng thênh thang với đầy dẫy sự hưởng thụ và hấp lực trần gian.

Có một câu chuyện rất hay sau đây tôi xin được kể như một kết thúc: “Một thanh niên giàu có than phiền với bạn: “Người ta không thích tôi.  Họ cho rằng tôi ích kỷ và keo kiệt.  Nhưng tôi đã hứa là sau khi tôi qua đời, tôi tặng tất cả những gì tôi có cho một tổ chức từ thiện.”

 Bạn anh nói: “Ồ, câu chuyện của bạn làm tôi liên tưởng đến cuộc trò chuyện giữa Bò và Heo.  Heo đến phàn nàn với bò: ‘Người ta luôn nói tốt về bạn.  Vâng, điều đó là sự thật, vì bạn cho họ sữa.  Nhưng họ nhận nơi tôi nhiều hơn: dăm bông, thịt muối, mỡ và có khi họ nấu cả chân tôi.  Chẳng ai giống tôi.  Nhưng đối với họ, tôi chỉ là một con lợn, một con lợn để làm thịt.  Tại sao thế?’ 

Bò suy nghĩ một lát và nói: ‘Có lẽ điều đó đúng.  Nhưng bạn chỉ cho thịt khi bạn chết rồi; còn tôi, tôi cho sữa ngay lúc tôi còn sống.”

 Sưu tầm

From: suyniemhangngay1-& NguyenNThu

Trump: Tôi là người được chọn để đối đầu với Trung Quốc

Tổng thống Mỹ Donald Trump nói ông là “người được chọn” để đối đầu với Trung Quốc trong cuộc thương chiến đang diễn ra sau khi có quá nhiều tổng thống trước đó đã không chịu đảm nhận nhiệm vụ này, và ngụ ý rằng vận mệnh của ông là phải chiến đấu với Bắc Kinh.

Tổng thống Mỹ Donald Trump trả lời phỏng vấn trước Tòa Bạch Ốc hôm 7/8 (Youtube)

Đây không phải là thương chiến của tôi. Đây là một cuộc chiến thương mại mà đáng lẽ ra phải được tiến hành từ lâu rồi bởi các tổng thống khác”, ông Trump nói với phóng viên trong Tòa Bạch Ốc hôm thứ Tư (21/8).

“Phải có ai đó làm điều này”, ông Trump nói sau ngước nhìn lên thiên đường và nói thêm: “Tôi là người được chọn”.

Trước đó, ông chia sẻ lại một dòng tweet trên Twitter gọi ông là “Vua của Israel” và so sánh ông với “sự tái lâm của Chúa Giesu.”

Tổng thống Mỹ thường xuyên chỉ trích các tổng thống Mỹ trước đã làm ngơ hoặc vô tình tạo ra sự lớn mạnh của Trung Quốc, khiến Mỹ chịu thiệt hại thương mại hàng trăm tỷ USD mỗi năm, chưa tính việc bị ăn cắp tài sản trí tuệ. Ông nói việc vạch trần thủ đoạn thương mại bất công của Bắc Kinh nên được tiến hành từ lâu rồi, nhưng ông phải lãnh trách nhiệm này.

Ông Trump đã đẩy cuộc chiến thương mại với Trung Quốc lên quy mô toàn diện khi ra lệnh áp thuế lên toàn bộ hàng hóa Trung Quốc, trong đó 250 tỷ USD đã bị đánh thuế 35% còn hơn 300 tỷ USD hàng hóa còn lại sẽ bị áp thuế vào ngày 1/9 và ngày 15/12 tới.

Ông Trump bác bỏ các cảnh báo của IMF và các nhà kinh tế rằng thương chiến sẽ làm chậm tăng trưởng toàn cầu và Mỹ có thể sẽ bước vào giai đoạn suy thoái. Ông nói rằng nền kinh tế của Mỹ đang vận hành rất tốt đẹp chứ không giống những nơi khác trên thế giới, và truyền thông tin giả đang cố tình nặn ra một cuộc suy thoái để công kích ông.

Truyền thông tin giả và truyền thông ‘Dòng Què’ đang làm mọi thứ họ có thể để tạo ra cuộc suy thoái Mỹ, mặc dù các con số và bằng chứng đang đi theo hướng ngược lại hoàn toàn. Họ sẵn sàng làm hại rất nhiều người nhưng điều đó đối với họ không quan trọng. Xin lỗi, nền kinh tế của chúng ta đang quá mạnh!”, ông Trump viết trên Twitter.

Tổng thống Mỹ cũng khẳng định ông sẽ giữ vững cuộc chiến với Trung Quốc cho dù nó gây ra thiệt hại trong ngắn hạn cho nền kinh tế Mỹ.

Phải có ai đó làm điều này, vì thế tôi đang đương đầu với Trung Quốc. Tôi đang đương đầu với Trung Quốc về thương mại và chúng ta đang thắng.

“Tôi được đặt ở vị trí này bởi người dân để làm một công việc vĩ đại. Và đó là cái mà tôi đang làm”.

Trọng Đức

M.TRITHUCVN.NET
Tổng thống Mỹ Donald Trump cho rằng ông là người được thiên đường lựa chọn để đối đầu với Trung Quốc, bảo vệ việc làm, tài sản và trí tuệ của nước Mỹ.