Việt Cộng muôn đời vẫn là Việt Cộng!

Từ facebook của luật sư Lê Công Định 
_______________________________

Cuối tuần rồi tôi được người bạn cho xem ý kiến của một anh chàng từng là con ông cháu cha một thời, tất nhiên rất giàu có, về cuộc biểu tình của người dân Hong Kong. Đại khái, anh chàng chê bai cảnh sát Hong Kong không dám nổ súng giết hết những người biểu tình cho nhanh.

Não trạng Việt Cộng đó, tức sẵn sàng bắn giết để bảo vệ chế độ, thấm sâu trong huyết quản và đầu óc của dân Việt Cộng, bất kể họ còn đương quyền hay đã qua thời nắm quyền sinh sát, và bất kể họ già hay trẻ.

Từ cách đây 30 năm, tôi thường nghe nhiều người bình luận rằng chế độ này sẽ thay đổi khi mấy ông già Việt Cộng về hưu, rồi con cháu họ được ăn học ở Tây phương lên cầm quyền thay thế, bởi giới trẻ Việt Cộng được trông đợi sẽ áp dụng tư tưởng dân chủ học ở xứ người về giúp canh tân đất nước.

Thực tế đã chứng minh ngược lại. 30 năm qua trong đám con ông cháu cha ngày xưa, kẻ thì ngoi lên trong bộ máy quyền lực, thậm chí ở ghế chóp bu, kẻ thì dựa hơi ông cha kinh doanh giàu sụ. Họ vẫn hưởng thụ cuộc sống tự do và nền văn minh công nghệ kiểu Tây phương hàng ngày, nhưng máu và óc họ vẫn là Việt Cộng thuần khiết.

Lứa thanh niên vài mươi năm trước nay trở thành trung niên, và con cái họ đang bước vào độ tuổi đôi mươi, cũng với nền tảng văn hoá Việt Cộng và lối sống chà đạp/vơ vét để giàu sụ kiểu Việt Cộng. Họ tất cả đều rao giảng về tự do và dân chủ như món ăn sang trọng và thời thượng hiện nay.

Nhưng khi đất nước đối diện với thảm họa môi trường, chủ quyền quốc gia bị xâm phạm, hàng triệu người lâm cảnh bần cùng, hàng ngàn người xuống đường biểu tình, đám Việt Cộng trưởng giả ấy hoặc làm ngơ, hoặc lên án người dân của mình quấy rối trật tự công cộng và bị xúi giục bởi thế lực thù địch.

Rồi nhìn sang các nước đang vùng vẫy thoát khỏi chế độ độc tài bằng những cuộc biểu tình triền miên, bọn trưởng giả ấy liền bộc lộ não trạng Việt Cộng thuần khiết của mình qua những lời bình phẩm đòi bắn giết và bỏ tù hàng triệu con người đòi công lý và tự do.

Vì vậy, đừng bao giờ trông đợi gì ở tầng lớp Việt Cộng trẻ và có vẻ tân tiến, bởi máu và óc của họ vẫn lưu thông và phát tiết thứ tư tưởng sát nhân để vơ vét và hưởng thụ, vốn truyền từ đời cha ông đi làm cách mạng nhằm đổi cuộc đời ngập ngụa trong nghèo hèn sang cuộc sống đầy lạc thú nhân danh nhân dân.

Việt Cộng muôn đời vẫn là Việt Cộng!

Ảnh minh họa: Việt Cộng núp lùm! Nguyễn Ngọc Già lụm trên google.

Image may contain: 1 person

Dự án phim tài liệu về cha Đắc Lộ với Đức Thánh Cha

Cha Tađêô Nguyễn Văn Yên, SJ, Trưởng Ban Việt Ngữ Vatican News yến kiến Đức Thánh Cha Phanxicô. Cha đã giới thiệu về dự án phim tài liệu về cha Đắc Lộ với Đức Thánh Cha (với tấm hình trên tay). Ngài hào hứng nghe chuyện về cha Đắc Lộ. ĐTC chúc lành cho dự án và hy vọng phim sớm hoàn thành (để xem Cha Đắc Lộ đã làm những gì ở và cho Việt Nam!) Hiện dự án đang trong giai đoạn fundraising – gây quỹ.

Image may contain: 1 person
Image may contain: 1 person
Image may contain: 1 person, standing

 SỰ GIÀU CÓ CỦA THIÊN CHÚA LÀ LỜI MỜI GỌI CHO LÒNG QUẢNG ĐẠI 

 SỰ GIÀU CÓ CỦA THIÊN CHÚA LÀ LỜI MỜI GỌI CHO LÒNG QUẢNG ĐẠI 

 Rev. Ron Rolheiser, OMI

 Mặt trời hào phóng một cách lạ thường, không giây phút nào là nó không chiếu sáng nhất.

Các nhà khoa học cho biết, bên trong mặt trời, cứ mỗi giây có một tỉ lệ tương đương với bốn triệu con voi được chuyển hóa thành ánh sáng, một thứ quà tặng chỉ biết cho đi, không bao giờ biết nhận lại.  Mặt trời vẫn tiếp tục đốt cháy nó.  Nếu sự hào phóng này ngừng lại, đương nhiên tất cả năng lượng sẽ mất nguồn cung cấp, mọi sự sẽ chết và bất động.  Chúng ta, và mọi vật trên hành tinh này, sống được là nhờ sự hào phóng của mặt trời.

Trong sự hào phóng này, mặt trời phản ánh sự giàu có của Thiên Chúa, một sự hào phóng mời gọi chúng ta cũng trở nên hào phóng theo, mở rộng quả tim, dấn thân nhiều hơn để tận hiến bản thân mình trong công việc hy sinh, để làm chứng nhân cho sự giàu có của Thiên Chúa.

Nhưng điều này không dễ.  Một cách bản năng, chúng ta có khuynh hướng tự nhiên là tích trữ và để dành để cho cuộc sống được an toàn.  Bản chất chúng ta là sợ và sống chùm với nhau.  Vì vậy, dù nghèo hay không, chúng ta đều có cảm nhận thiếu thốn, luôn luôn sợ mình không có đủ, và vì không có đủ, chúng ta phải cẩn thận khi cho, chúng ta không thể quá hào phóng được.

Nhưng Thiên Chúa làm ngược lại với điều tự nhiên trên.  Thiên Chúa rộng rãi, giàu có, quảng đại, và hào phóng vượt ra ngoài những lo sợ và tưởng tượng nhỏ nhoi của chúng ta.  Vũ trụ của Thiên Chúa quá phong phú và phi thường.  Kích thước của vũ trụ, chỉ tính riêng về những gì con người đã khám phá, cũng đã là không tưởng tượng nổi.  Quá dồi dào và hào phóng là đặc nét của Thiên Chúa.

Chúng ta thấy điều này qua dụ ngôn Người gieo giống trong Kinh Thánh: Người gieo giống, đại diện cho Thiên Chúa, người mà Đức Giê-su mô tả, không phải là người tính toán, gieo cẩn thận và chỉ gieo ở những mảnh đất màu mỡ.  Người gieo giống này gieo không phân biệt nơi gieo: bên vệ đường, trong bụi gai, trên đá, nơi mảnh đất cằn cỗi, cũng như nơi tốt tươi.  Hình như ông quá dư hạt giống nên có thể nói cách gieo giống của ông xuất phát từ tính hào phóng của sự dồi dào hơn là tính thận trọng của sự thiếu thốn.  Chúng ta cũng thấy sự giàu có này trong dụ ngôn người làm công vườn nho, gia chủ, đại diện cho Thiên Chúa, trả công đồng đều cho tất cả người làm công, không phân biệt ai trước ai sau.  Thiên Chúa, như chúng ta biết, giàu có vô hạn và không bao giờ tính toán chi ly trong việc ban phát.

Thiên Chúa cũng rộng rãi và quảng đại khi tha thứ, như chúng ta thấy trong các phúc âm.  Trong dụ ngôn Người Cha Nhân Hậu, người cha tha cho người con hoang đàng, ông cho vượt lên sự giàu có của ông, nhiều khi sự giàu có này làm cho nhân phẩm bị mất vì quá tính toán cho mình.  Chúng ta cũng thấy sự rộng rãi này nơi Đức Giê-su khi Người tha thứ cho kẻ hành hình cũng như tất cả những ai bỏ Người trong cuộc thương khó.  Qua những gì chúng ta thấy, Thiên Chúa quá giàu tình yêu, quá giàu lòng thương xót nên Ngài mới phung phí, quá quảng đại, không tính toán, không kỳ thị, dám nhận bất trắc, và có quả tim rộng lượng vượt quá trí tưởng tượng chúng ta.

Và đó là lời mời gọi: Để có được một khái niệm về sự giàu có của Thiên Chúa, một giàu có dám nhận bất trắc, chúng ta cần có một quả tim luôn rộng mở và một lòng quảng đại vượt lên trên bản năng sợ hãi, bản năng làm chúng ta nghĩ rằng, chỉ vì chúng ta không có đủ nên cần tính toán chi ly nhiều hơn. 

Trong tất cả các phúc âm, phúc âm thánh Lu-ca chứa đựng một trong những sứ điệp mạnh mẽ nhất về đức công bình (cứ sáu hàng là có một thách thức trực tiếp với đức công bình đối với người nghèo) nhưng tuy thế, trong phúc âm thánh Lu-ca, Đức Giê-su vẫn nhắc nhở về mối hiểm nguy của giàu có, Ngài không bao giờ lên án sự giàu có hay người giàu có.  Hơn thế Người phân biệt sự giàu có quảng đại và giàu có bủn xỉn.  Người giàu có quảng đại tốt lành vì họ tỏa ra và hiện thân cho sự giàu có và lòng quảng đại của Thiên Chúa, trong khi người giàu có bủn xỉn không tốt bởi vì họ đưa ra một hình ảnh sai lầm về sự giàu có, quảng đại, và quả tim rộng lớn của Thiên Chúa.

Đức Giêsu bảo đảm với chúng ta rằng chúng ta đong đấu nào sẽ nhận lại đấu đó.  Điểm chính là nói lên rằng không khí chúng ta thở ra là không khí chúng ta hít vào.  Điều đó không chỉ đúng về mặt sinh thái học mà nó còn đúng cho mọi khía cạnh chung của cuộc sống.  Nếu chúng ta thở ra sự bủn xỉn, chúng ta sẽ hít vào sự bủn xỉn; nếu chúng ta thở ra tính nhỏ nhen, chúng ta sẽ hít vào tính nhỏ nhen; nếu chúng ta thở ra sự gắt gỏng cay chua, chúng ta cũng sẽ hít vào sự gắt gỏng cay chua đó; và nếu chúng ta thở ra sự thiếu thốn khiến chúng ta tính toán và dè dặt, thì sự toán tính và dè dặt đó sẽ là không khí chúng ta hít vào.  Nhưng, nếu nhận thức được sự giàu có của Thiên Chúa, chúng ta sẽ thở ra lòng quảng đại và bao dung, và khi đó chúng ta sẽ hít không khí quảng đại và bao dung vào.  Chúng ta hít vào những gì chúng ta thở ra.

Tôi chưa bao giờ gặp ai thật sự có lòng quảng đại mà họ lại không nói rằng, lúc nào họ cũng nhận được nhiều hơn cho.  Và tôi cũng chưa bao giờ gặp một ai thật sự có quả tim rộng rãi mà lại sống trong cảm nhận mình thiếu thốn.  Để có lòng quảng đại và quả tim rộng mở thì trước hết chúng ta phải tin vào sự giàu có và lòng quảng đại của Thiên Chúa.

Nhờ sự giàu có của Thiên Chúa mà chúng ta nhận được ánh sáng mặt trời, một vũ trụ lớn lao hào phóng vượt sức tưởng tượng của loài người.  Đó không phải chỉ là thử thách cho tinh thần và trí tưởng tượng, nhưng đặc biệt là thử thách cho quả tim, để nó trở nên giàu có và quảng đại hơn. 

Rev. Ron Rolheiser, OMI

BỊ BIẾN THÀNH MỒI

BỊ BIẾN THÀNH MỒI

– Đỗ Ngà

Là sinh vật khi bị chọc mù đôi mắt thì sinh vật đó sẽ không còn có thể đấu tranh sinh tồn cho mình được nữa. Chim bị chọc mù đôi mắt chim không bay được và dễ thành mồi cho thú ăn thịt, cá bị chọc mù đôi mắt cá không bơi được và rất dễ trở thành mồi cho cá khác. Nói chung, động vật nào phải đấu tranh sinh tồn mà bị chọc mù mắt đều trở thành mồi ngon cho kẻ săn mồi. Có thể nói dân tộc Việt Nam cũng tựa như một thực thể sống đang phải đấu tranh sinh tồn ngoài tự nhiên vậy, nếu bị chọc mù mắt thì dân tộc này sẽ trở thành miếng mồi ngon cho kẻ thù truyền kiếp.

Báo chí tự do chính là thị lực của một dân tộc, có nó nhân dân trở nên sáng mắt và họ sẽ nhìn thấy rất rõ những hiểm nguy đang đến gần đối với đất nước mình. Mà chỉ có khi nào biết rõ hiểm nguy thì nhân dân mới những có phản ứng thích hợp để đòi hỏi chính quyền phải hành động. Nếu loại bỏ báo chí tự do, tất nhiên đôi mắt dân tộc đó bị mù hoàn toàn. Hãy tưởng tượng, một con hải cẩu mù bơi gần miệng cá mập thì số phận nó sẽ ra sao?

Hiện nay Trung Quốc đang cho leo thang sự gây hấn với Việt Nam. Họ đang cho tàu hộ vệ của tàu khảo sát địa chất Hải Dương 8 tiến rất sâu vào vùng lãnh hải của Việt Nam. Ngày 24/08/2019, Reuters cho biết có ít nhất 4 tàu của Trung Quốc tiến sâu vào vùng biển Bình Thuận cách đảo Phú Quý chỉ có 102 km và cách biển Phan Thiết 185 km. Đây là khu vực thuộc đặc quyền kinh tế Việt Nam (EEZ) không thể bàn cãi. Vùng đặc quyền kinh tế EEZ là khu vực cách bờ 200 hải lý tương đương 370 km. Như vậy là Trung Quốc đã cho tàu hộ vệ của họ tiến sâu vào trong vùng Đặc Quyền Kinh Tế của Việt Nam đến 185 km, trong khi đó báo chí nhà nước đã không có một từ nào thông báo về tình hình nguy cấp như thế này. Chưa hết, chủ quyền quốc gia bị đe dọa nghiêm trọng như vậy nhưng suốt gần 2 tháng qua, người đứng đầu đảng và nhà nước cứ xem đó như là chuyện của xứ xa xôi nào đấy chứ không phải chuyện của Việt Nam vậy.

Với những gì mà Trung Cộng đang làm thì nó chẳng khác nào một con cá mập trắng đói ăn đang muốn lao vào đớp lấy con mồi Việt Nam. Thực tế như vậy nhưng ĐCSVN vẫn cứ cố làm mù đôi mắt dân tộc này thì cuối cùng, mục đích đó gì? Chỉ có một câu trả lời duy nhất là đảng muốn biến quyền lợi đất nước Việt Nam thành những miếng mồi trong tay đảng. Khi cá mập Trung Cộng đói, đảng móc một miếng mồi cho cá dữ ăn để nó hết hung hăng. Đó là cách mà đảng đã, đang và sẽ làm để giữ lấy “16 chữ vàng 4 tốt” mà đảng đã dày công vun đắp. Đây chính là cái giá mà đất nước này phải trả vì đã chấp nhận ĐCS cai trị.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://www.reuters.com/…/chinese-ship-inches-closer-to-vie…

No photo description available.

Hong Kong, tuyệt vọng hay hy vọng?

Hong Kong, tuyệt vọng hay hy vọng?

Rất dễ dàng nhìn thấy Trung Quốc, một cường quốc quân sự theo thể chế độc tài, và hơn cả độc tài khi theo đuổi giá trị sắt máu “một Trung Hoa”, sẽ không bao giờ cho phép bất kỳ một dạng ly khai nào trong thế giới người Hoa. Ngay cả trước Đài Loan, một quốc gia độc lập họ cũng sẵn sàng ra tay “thu phục” khi có thể.

Vậy thì Hong Kong hiện nay là tuyệt vọng hay hy vọng?

Đã qua tuần thứ 11, lãnh thổ nhỏ bé này vùng lên như một chiến binh dân chủ, làm ngạc nhiên bất kỳ giả định nào trước đó, có lẽ cả trong ý nghĩ của Tập Cận Bình.

Từ khi phong trào Dù Vàng bị dập tắt, nhiều người đã nghĩ, rất có thể “lớp trẻ” Hong Kong đã dần yên phận, nhưng sự thật diễn ra hoàn toàn khác. Chính ở vùng đất này, giá trị về tự do, dân chủ, về phẩm giá cá nhân trước bạo quyền lại bừng sáng cùng lúc với những bi quan do tác động kinh tế, nợ nần những “thành trì dân chủ” phương Tây đã ít nhiều chao đảo và với chính sách “nước Mỹ trên hết” của ông Trump, những cuộc biểu tình của Hong Kong dù vĩ đại, vẫn ở thế lẻ loi!

Hôm nay Chủ Nhật, những người Hong Kong vẫn đang xuống đường, và giờ đây không chỉ là những “đứa trẻ” HK nữa mà có đủ cả mọi thành phần, cả những cụ già trên xe lăn bên cạnh các trẻ nhỏ còn bú mẹ ngồi trên những chiếc xe nôi…

Chúng ta rồi sẽ chứng kiến điều gì? Thế giới sẽ bừng tỉnh và góp bàn tay vào dựng lại giá trị tự do mà nhân loại hằng khát khao, đẩy lùi độc tài chuyên chế dù nó rất mạnh; hay thế giới “văn minh” sẽ ích kỷ đứng nhìn sự thất bại của lòng nhiệt huyết bởi họ bị ràng buộc trong mối quan hệ chằng chịt về kinh tế với Trung hoa đại lục và tin chắc rằng sự kháng cự kia là bất đối xứng?

Và một khi những chiến binh nhỏ bé Hong Kong sụp đổ, chắc rằng những mơ ước của Việt Nam và thậm chí Đài Loan trước con ác long Trung Hoa cũng dễ rơi vào tuyệt vọng!

Nguyễn Đình Bổn

Image may contain: 2 people, crowd and outdoor

Trung Quốc đưa tin giả thế kỷ,  lừa nhân loại về Biển Đông

Trung Quốc đưa tin giả thế kỷ, lừa nhân loại về Biển Đông

Tờ Philippines Daily Inquirer ngày 25.8 dẫn lời Phó chánh án Tòa án tối cao Philippines Antonio Carpio cho rằng tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc ở Biển Đông là “tin giả của thế kỷ và sự lừa đảo khổng lồ đối với nhân loại” vốn không nên có.

Ông kêu gọi người dân Philippines và các nước Đông Nam Á đưa tin đúng sự thật và vạch trần thông tin ngụy tạo của Trung Quốc về Biển Đông.

“Chúng ta không thể trông chờ chính phủ Trung Quốc nói với người dân của họ rằng đó là lịch sử giả tạo, chúng ta phải tự làm và điều này sẽ mất thời gian”, ông Carpio phát biểu tại Đại học Ateneo de Davao.

“Chúng ta phải tự giáo dục chính mình và mọi người khác trên thế giới để tất cả cùng nhau thuyết phục người Trung Quốc hiểu rằng đó là lịch sử giả tạo và họ phải từ bỏ chuyện đó”, ông kêu gọi.

Phó chánh án Carpio đưa ra các bản đồ cổ và nghiên cứu do chính chuyên gia, học giả Trung Quốc biên soạn cho thấy lãnh thổ Trung Quốc dưới thời nhà Thanh có cương vực cực nam chỉ đến đảo Hải Nam.

Image may contain: 1 person, text

ĂN VẠ LÀ TRUYỀN THỐNG NGÀNH

ĂN VẠ LÀ TRUYỀN THỐNG NGÀNH

Pham Doan Trang

Chuyện đại uý công an Lê Thị Hiền nhệch mồm ăn vạ ở sân bay mới đây khiến ta nhớ đến vụ thiếu uý Đinh Công Hoàng Linh ngã vật ra đường tối 7/11 năm ngoái, khi đang cãi vã với một người tham gia giao thông.

Và cũng khiến tôi nhớ đến cuộc tấn công của công an vào liveshow “Sài Gòn kỷ niệm” của ca sĩ Nguyễn Tín, một năm về trước. 9h30 tối 15/8/2018, các nghệ sĩ đang biểu diễn trên sân khấu thì đám công an xô cửa rầm rầm xông vào, mặt mày nghiêm trọng như đi đánh án. Rồi chúng phá ngang, gây sự với chủ quán, la hét bảo ca sĩ “không được hát bài này”, “ai cho mày hát bài ấy?”…

Sau đó là màn chặn cửa không cho khán giả về, ai muốn ra ngoài phải xin xỏ và xuất trình giấy tờ cho chúng. Công an đu cửa và sập luôn vào một phụ nữ trẻ bồng con nhỏ, đang cố len ra ngoài.

Đến lúc ấy thì sức kiềm chế của tôi đã hết, tôi gầm lên: “Để người ta về. Chúng mày không tha cả trẻ con à, bọn chó này?”.

Lập tức cả đám công an nhảy dựng lên như đỉa phải vôi: “Á, con này. Con này chửi tao”. Rồi chúng lao vào đấm đá. Một số khán giả nam vội che cho tôi: “Anh thích thì ra đường, bọn mình tay bo với nhau, đừng làm thế ở đây”.

Đám công an vẫn lồng lên: “Nó chửi tao nhá. Con này nó chửi công an nhá”. Vì tôi… lùn, nên một thằng nhảy phốc lên, đấm xuống mang tai tôi. Một thằng khác luồn chân xuống phía dưới đạp thẳng cánh vào bụng. Cả bọn gầm thét như thể bị xúc phạm ghê lắm, tổn thương sâu sắc lắm. Chúng làm như không phải chính là chúng đã đạp cửa xông vào phá đám, đã hậm hoẹ quát nạt khán giả, trấn áp bất kể người già, phụ nữ, trẻ em… những người tay không một tấc sắt và quan trọng hơn là họ chỉ đi nghe nhạc, họ không hề chuẩn bị tâm lý cho việc bị công an tấn công.

Sau đó thì mọi sự xảy ra như chúng ta đã biết. Công an túm tóc, lôi cổ Phương Trần lên xe, làm cô rách váy, gãy gót giày. Công an bắt một loạt khán giả về đồn, quát nạt, khủng bố, và đặc biệt, hành hung tập thể cả ca sĩ Nguyễn Tín lẫn ông bầu Nguyễn Đại, ở ngay trên cái sân khấu mà trước đó chỉ một tiếng, Nguyễn Tín vẫn say sưa hát. Khi hai nạn nhân đã như hai cái mền rách, chúng trùm đầu bịt mắt, lôi họ lên xe, vứt xuống rừng cao su ở tận Củ Chi.

Ấy là tôi chỉ mới chửi công an một câu thôi đấy, mà là do không thể nhịn nhục thêm nổi nữa. Hôm đó mà chúng tôi có phản ứng nào đáp lại thì không biết lực lượng phò đảng này còn “tổn thương” đến mức nào nhỉ? Chắc đốt cả quán.

Cào mặt ăn vạ, dựng chuyện vu vạ, cả vú lấp miệng em, v.v. đều là truyền thống ngành an ninh cả. Nhưng trong tất cả những truyền thống ấy thì nổi lên là cái đức… hèn. Hèn có hệ thống. Hèn từ trên xuống dưới. Hèn có quy mô, tổ chức. Hèn không bút nào tả xiết. Lê Thị Hiền hay Đinh Công Hoàng Linh cũng chỉ là hai con sâu nho nhỏ trong bầy sâu bọ mà thôi.

https://www.facebook.com/pham.doan.trang/posts/10157810264338322

Image may contain: one or more people, people standing and text
Image may contain: 1 person, selfie, text and closeup

TRUNG CỘNG ĐÃ QUA THỜI KỲ HUY HOÀNG

No photo description available.
Van Nga DO

TRUNG CỘNG ĐÃ QUA THỜI KỲ HUY HOÀNG

Đỗ Ngà

Có thể nói, Anh Quốc buộc Bắc Kinh cam kết giữ nguyên mô hình chính trị kiểu Anh cho Hồng Kông trong 50 năm sau ngày trao trả là một món quà lớn mà chính quyền Anh Quốc dành cho dân thuộc địa cũ. Điều khoản này đã giữ cho Hồng Kông tư cách là thuộc địa Trung Quốc chứ không phải là một đơn vị hành chính trực thuộc chính quyền trung ương ở Bắc Kinh kiểu như Thượng Hải hay Thẩm Quyến. 100 năm thuộc địa Anh và 50 năm thuộc địa của Bắc Kinh sẽ cho dân Hồng Kông một sự so sánh. Khi họ cảm nhận sự khác nhau rõ rệt, thì tất dân Hồng Kông sẽ có sự chọn lựa cho họ.

Chính quyền Bắc Kinh quả là rất thâm khi họ hiểu rằng, nếu để cho Hồng Kông hưởng trọn nền dân chủ kiểu Anh thì đến năm 2047 đổi sang thành độc tài CS kiểu Bắc Kinh một cách đột ngột thì sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Chính quyền Trung Quốc nghĩ rằng, nếu thả ếch vào nồi nước sôi chắc chắn ếch sẽ chống đối tới cùng, chính vì thế mà ngay từ hôm nay chính quyền Bắc Kinh đã quyết định đổi từ từ kiểu như quẳng ếch vào nồi nước mát rồi mới mồi lửa vậy.

ĐCS Trung Quốc tính rằng, họ cứ từng bước thay đổi chính quyền Hồng Kông bằng cách là hàng năm họ đưa những đạo luật của họ vào để hất văng những đạo luật đã có từ thời Anh Thuộc. Song song với việc thay áo cho luật, thì chính quyền Bắc Kinh cũng cho thay lõi bộ máy nhà nước một cách từ từ. Bằng cách nào? Bằng cách họ đưa người của Bắc Kinh vào chiếm giữ các vị trí chủ chốt trong hành pháp, lập pháp và tư pháp. Đó là một sự thay máu bên trong bộ máy nhà nước Hồng Kông. Và cứ như thế thì đến năm 2047, mô hình nhà nước kiểu Anh chỉ còn lại là cái vỏ, ruột của nó bị Bắc Kinh nhuộm đỏ toàn bộ. Lúc đó chỉ cần xé bỏ cái vỏ Anh là thành một nhà nước CS thực thụ trực thuộc Bắc Kinh. Thế là xong.

Tuy rất thâm và tính nước cờ rất cao, nhưng chính quyền Bắc Kinh đã không tiên liệu được một yếu tố, đó là dân Hồng Kông không phải là những con ếch ngây ngô như những con người bị CS nhồi sọ mà họ là những con người văn minh tiến bộ. Con ếch(những kẻ bị nhồi sọ) không thể đọc được ý đồ của kẻ luộc ếch, đằng này dân Hồng Kông lại đọc được và đọc rất rõ nên họ đã quyết định đấu trí với chính quyền Bắc Kinh ngay từ hôm nay. Còn 28 năm nữa để người dân Hồng Kông buộc chính quyền Bắc Kinh phải tôn trọng những giá trị dân chủ của Hồng Kông vĩnh viễn. Đây là giai đoạn sẽ làm cho chính quyền Bắc Kinh đau đầu và vất vả bàn mưu tính kế để khớp cương “con ngựa bất kham” Hồng Kông.

Ban đầu chính quyền Bắc Kinh tính rằng, họ sẽ buộc dân Hồng Kông cúi đầu chấp nhận mô hình chính trị của họ, nhưng đến hôm nay dường như đang có một xu thế ngược lại. Sự kiên quyết đấu tranh đòi dân chủ như hiện nay mà dân Hồng Kông cứ lặp đi lặp lại trong 28 năm tới, thì rất có thể dân Trung Hoa Đại lục sẽ bị ảnh hưởng bởi phong trào này trước khi dân Hồng Kông bị áp đặt mô hình nhà nước độc tài CS của chính quyền Bắc Kinh.

Nội có Hồng Kông quậy liên tục, ngoại thì có Mỹ đang đánh mạnh vào kinh tế, Trung Cộng đang bị “thù trong giặc ngoài” bủa vây. Mới đây tổng thống Trump đang cho leo thang chiến tranh thương mại với Trung Quốc. Tổng giá trị hàng hóa mà tổng thống mỹ đánh vào Trung quốc đến hết năm nay sẽ là 550 tỷ đô. Đây có thể nói là một cú đánh trời giáng vào nền kinh tế Trung Quốc. Tất nhiên Bắc Kinh cũng trả đũa, nhưng tổng giá trị hàng hóa mà Tập đánh vào hàng Mỹ nhập vào Trung quốc chỉ có 75 tỷ đô. Cú ra đòn trả đũa của Tập có thể nói chỉ là một cái đánh vào vạt áo của nền kinh tế Mỹ. Nếu chiến tranh thương mại Mỹ Trung kéo dài, Trung Quốc sẽ thiệt hại nặng hơn.

Với con mãnh thú Trung Cộng, nếu để nó mạnh, thế giới sẽ khốn khổ vì nó sẽ áp luật chơi của nó, cho nên rất có thể nhân cơ hội này, Mỹ sẽ không để con mãnh thú này rảnh tay, không nên vỗ béo nó nữa mà phải ra đòn cho nó đỡ. Nội loạn đang nảy mầm bên trong Trung Hoa Đại lục, đây là lúc thuận lợi để Mỹ gia tăng áp lực từ bên ngoài buộc ĐCS Trung Quốc chia 2 tay ra đỡ 2 hướng, điều này hứa hẹn sẽ dẫn tới một sự khủng hoảng toàn diện cho Trung Cộng. Có thể nói, thời kỳ cực thịnh của Trung Cộng đã bước qua khỏi sườn dốc, và dưới chân con dốc ấy sẽ có cột móc, cột móc này là một tấm bia ghi ngày tử của ĐCS Trung Quốc. Rồi cũng sẽ có một thời kỳ sụp đổ thứ 2 sau thời kì tan rã của Liên Xô và Đông Âu vào cuối những năm 80 đầu những năm 90 của thế kỷ trước. Tôi tin như vậy.

-Đỗ Ngà-

LẼ NÀO TRUNG CỘNG ĐỌC SAI Ý NGƯỜI MỸ ?

Thị Trường Chứng Khoán kiểu Mỹ

LẼ NÀO TRUNG CỘNG ĐỌC SAI Ý NGƯỜI MỸ ?

Cuối nhiệm kỳ tổng thống Obama, Bắc Kinh tinh quái phù tân không phù cựu nên không ngại làm bẽ mặt Ông Obama, bắt Obama chui dưới đuôi Air Force One ra ngoài chứ không cho xe thang đón rước trọng thể như lệ thường khi nguyên thủ Mỹ đến TC.

Bắc Kinh đặt cược vào ứng viên Hillary Clinton do báo chí cánh tả Mỹ không ngớt khen ngợi, thăm dò và dự đoán không có gì có thể ngăn cản nỗi Hillary vào tòa Bạch Ốc.

Nhưng bất ngờ vào giờ chót tỷ phú Donald Trump, một người thô lỗ chưa hề tham chính, non nớt chính trị, không giữ mồm giữ miệng, ăn nói bạt mạng, xem chuyện quốc gia đại sự như chợ búa…làm không ít chuyên gia, kể cả khôi nguyên Nobel kinh tế, đều dự báo dân Mỹ đã giao trứng cho ác, đều nghĩ rằng Ông Trump sẽ làm tan nát cơ đồ nước Mỹ, nhân loại sẽ vì đó mà lên bờ xuống ruộng.

Đương nhiên Ông Tập Cận Bình bị hụt hẫng bước đầu vì đầu tư sai cờ, song có thể sau đó Tập cả mừng vì TC có cơ hội thay Mỹ làm bá chủ thế giới nếu tên tỷ phú phá nát nước Mỹ.

Nhưng Tập bị Trump dội gáo nước lạnh khi tiếp điện đàm bà Thái Anh Văn trước trong dịp đăng quang, và sau đó trong bữa ăn tối ở Miami Florida, Trump lại dội tiếp một gáo nước nữa khi thông báo cho Tập việc Trump vừa cho bắn 59 quả Tomahawk vào Syria. Từ đó Tập hoàn toàn bị động, chưa có cách gì khắt chế Donald Trump. Dần dần Tập đã nhận ra Trump không tầm thường như báo chí cánh tả Mỹ gièm pha.

Tuy nhiên, dường như đến nay Tập vẫn thiếu quyết đoán khi đối phó với Trump, không phải chỉ việc thương chiến mà hầu hết các hồ sơ nóng trên thế giới như Triều Tiên, Venezuela, Iran v.v… Hình như Tập hơi chập chờn, nửa lo ngại Donald Trump quá biến hóa khó lường gây nguy hiểm cho TC, nửa tin vào báo chí cánh tả Mỹ dưới sự dẫn dắt của đảng Dân chủ đối lập sẽ chặn đứng nỗ lực của Donald Trump.

Khi Trump phát động thương chiến thì Tập vẫn còn mơ ngủ, nghĩ rằng đây là trò mèo thương thuyết mà Trump đã in thành sách, chỉ gối đầu nằm cho các thương gia chứ chẳng có giá trị gì với kinh tế thuộc tầm vĩ mô giữa các quốc gia, nên đã không có đối sách kịp thời, để khi nhận ra tầm quan trọng của vấn đề thì đã quá muộn. Muộn đến nỗi Tập phải lên chiến khu Giang Tây tìm lại sức chiến đấu, tuyên bố một cách bế tắc rằng phải trường chinh kháng chiến, nghĩa là hết đối sách, chỉ còn liều mạng thi gan.

Điều khó hiểu là mạng lưới gián điệp của TC được cài cắm dày đặc trên đất Mỹ, sao không nắm bắt được xu hướng người Mỹ đang chuẩn bị cho cuộc chiến tranh lạnh với TC, xem TC là nước đe dọa nước Mỹ như Liên Xô xưa, nghĩa là toan tính của Mỹ là giật sập chế độ Bắc Kinh. Bởi mấy tháng trước Mỹ đã phục hoạt nhóm đặc nhiệm chuyên nghiên cứu và đề ra cách thức chiến đấu với chiến tranh lạnh.

Giờ đây thế trận chiến tranh lạnh đang dần bày ra, từ Đài Loan, Hong Kong, Venezuela, Irank đến WTO, chiến lược Thái Bình Dương Ấn Độ Dương, Kashmir, Mông Cổ… Tất tần tật đêu quy về một mối là bao vây TC.

Thì chẳng hiểu sao Tập lại giao thế trận Biển Đông cho Mỹ khi tấn công vào nước đồng minh Việt Nam ở bãi Tư Chính, áp thuế trả đũa trên 75 tỷ USD hàng Mỹ, làm cớ cho Ông Trump đánh thuế ồ ạt, khai mào cho chiến tranh lạnh ? Nên Việt Nam chẳng việc gì phải nao núng với TC ở bãi Tư Chính.

Bởi sách lược chiến tranh lạnh của Mỹ là bao vây cấm vận. Và hiện Trump đang từng bước bao vây TC, đang cài thế để thắt chặt vòng vây và cấm vận kinh tế, nên Hong Kong sẽ là ván bài cấm vận kinh tế nếu TC thiếu tỉnh táo lao vào. Tư Chính giúp Mỹ có cớ vận động đồng minh bày thế trận cờ vây trên Biển Đông, kiểm soát hải lộ chính của TC, khi cần phong tỏa eo biển Malacca. Cuối cùng là triệt đường mậu dịch Mỹ Trung, kêu gọi các doanh nghiệp Mỹ rút khỏi TC, nếu cần Ông Trump có thể ban hành quyết định hành pháp từ đạo luật IEEPA buộc các doanh nghiệp Mỹ phải rời khỏi TC. Những ngày sắp tới chính trường TC sẽ chao đảo vì thất nghiệp lan tràn do doanh nghiệp Mỹ rút đi, thị trường chứng khoán suy yếu do vốn ngoại tháo chạy v.v…

Lẽ nào TC đã không nhận ra tiến sĩ Navarro cố vấn kinh tế cho Ông Trump với quyển sách nổi tiếng Death By China ? Quyển sách này gần như là một tuyên ngôn khơi mào cho chiến tranh lạnh làm sụp đổ TC để bảo đảm an toàn cho Mỹ và thế giới.
– Nguyen Khan –