Thời kỳ đồ đểu

No photo description available.
Chau Nguyen Thi

 

Thời kỳ đồ đểu

Hắn đem gia đình sang du lịch Paris. Khi hắn vừa tốt nghiệp Cử Nhân Văn Khoa thì miền Nam thay đổi chế độ, và mọi người trở thành thất nghiệp. Hắn may mắn thừa hưởng một miếng đất rất rộng ở ngay ngoại ô Saigon , hắn canh tác miếng đất đó, trồng rau quả, nuôi gà vịt, mở một quán cà phê nhỏ để sống qua ngày. Thì giờ rảnh rỗi hắn nghiên cứu về một môn học mà hắn gọi là môn “ngôn sử”.

Hắn nói ngôn sử tiếng Pháp là philologie, tôi chẳng hiểu gì cả. Hắn giải thích đó là môn học nghiên cứu lịch sử, cấu trúc và cách tạo thành của ngôn ngữ. Tôi vẫn mù tịt. Năm 1980, hắn nhờ tôi tìm mối bán nhà và đất lấy mười lượng vàng vượt biên. Tôi tìm không ra, và hắn ở lại. Không ngờ như thế mà lại may. Gần đây nhà đất vùn vụt lên giá, hắn bán một phần khu đất và trở thành triệu phú đô la.

Hắn bảo tôi :
– Bôn ba không qua thời vận. Mày xông xáo như thế mà cuối cùng lại chẳng ra gì so với tao. Cái nhà mày hơi bị nhỏ đấy. Tao là một sản phẩm của tệ đoan xã hội. Chúng nó ăn hối lộ và buôn lậu, nhiều tiền bẩn quá phải mua nhà đất để tẩy, nhờ thế mà tao giàu sụ. Tao bán hơn năm ngàn mét đất được vài ngàn cây, sau khi lịch sự mất vài trăm cây.
– Lịch sự ?
– À, đó là một tiếng mới – hắn cười to. Bây giờ người ta không nói là đút lót hay đưa hối lộ nữa, xưa rồi ! Bây giờ người ta nói là “lịch sự”. Lịch sự trở thành một động từ. Làm cái gì cũng phải lịch sự mới xong; không biết lịch sự thì không sống được. Tao nhờ một thằng bạn lanh lẹ lịch sự giùm mới bán được miếng đất đấy.

Thằng bạn nhờ đó được một trăm cây tiền lùi.
– Tiền lùi ?
– Đó cũng là một từ; mới nữa. “Lùi” có nghĩa là tiền mà kẻ được lịch sự bớt cho, còn gọi là tiền lại quả, cũng một tiếng thời thượng mới. Nó đ̣i năm trăm cây nhưng lùi cho một trăm cây.

Hắn tặng vợ tôi một cái túi xách tay Louis Vuiton và nói đó là là một túi mố. Hắn giải thích “mố” cũng là tiếng mới xuất hiện, dùng thay cho “thời trang”, hay “mốt” trước đây. Hắn cho tôi một sơ-mi lụa và nói đó là lụa thực chứ không phải lụa đểu.

Tôi hỏi lụa đểu là gì thì hắn phá lên cười :
– Mày lỗi thời quá rồi.. Bây giờ trong nước người ta không nói là “giả” nữa mà nói là “đểu”. Hàng đểu, bằng đểu, rượu đểu, thuốc đểu.
Tôi, sực nhớ ra hắn là một nhà ngôn sử, bèn hỏi hắn:
– Thế mày nghĩ gì về những từ mới này ?

Hắn bỗng trở thành nghiêm trang, trầm mặc một lúc rồi nói :
– Ngôn ngữ của dân tộc nào cũng gắn liền với lịch sử. Cái gì thường trực và lâu dài cũng trở thành ám ảnh rồi đi vào ngôn ngữ. Mày thử xem, ngôn ngữ của nước nào cũng xoay quanh hai từ “có” và “là”, être et avoir, to be and to have. Người Việt thì không có gì cả mà cũng chẳng là gì cả, chỉ có cái thân phận nô lệ, bị bóc lột và đói triền miên, vì thế mà động từ căn bản của tiếng Việt là “ăn”.

Thắng bại thì gọi là ăn thua, thằng nào thắng thì có ăn, thằng nào thua thì đói; sinh hoạt nghề nghiệp thì gọi là làm ăn, vợ chồng ăn ở, ăn nằm với nhau, nói chuyện là ăn nói, rồi ăn ý, ăn ảnh, ăn khớp… Ngay cả lúc chửi nhau cũng cho ăn cái này cái kia, rủa nhau là đồ ăn mày, ăn nhặt, ăn cắp, ăn giật. Cái gì cũng ăn cả vì đói quanh năm, lúc nào cũng bị miếng ăn ám ảnh. Bây giờ cũng thế, cái gì cũng đểu cáng cả. Chính quyền đểu, Nhà Nước đểu, nhà trường đểu… Cái gì cũng đểu cả nên đểu hiện diện một cách trấn áp qua ngôn ngữ.

Hắn dừng lại một lúc rồi nói tiếp :
– Nhân loại tiến triển qua các thời kỳ đồ đá, đồ đồng, đồ sắt. Chúng ta còn có thời kỳ đồ đểu. Nước mình đang ở thời kỳ đồ đểu.
ST

MƯỜI ĐIỀU BI AI CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM

Le Tu Ngoc

(Phan Chu Trinh)

1. Trong khi người nước ngoài có chí cao, dám chết vì việc nghĩa, vì lợi dân ích nước; thì người nước mình tham sống sợ chết, chịu kiếp sống nhục nhã đoạ đày.

2. Trong khi người ta dẫu sang hay hèn, nam hay nữ ai cũng lo học lấy một nghề; thì người mình chỉ biết ngồi không ăn bám.

3. Trong khi họ có óc phiêu lưu mạo hiểm, dám đi khắp thế giới mở mang trí óc; thì ta suốt đời chỉ loanh quanh xó bếp, hú hí với vợ con.

4. Trong khi họ có tinh thần đùm bọc, thương yêu giúp đỡ lẫn nhau; thì ta lại chỉ quen thói giành giật, lừa đảo nhau vì chữ lợi.

5. Trong khi họ biết bỏ vốn lớn, giữ vững chữ tín trong kinh doanh làm cho tiền bạc lưu thông, đất nước ngày càng giàu có; thì ta quen thói bất nhân bất tín, cho vay cắt cổ, ăn quỵt vỗ nợ, để tiền bạc đất đai trở thành vô dụng.

6. Trong khi họ biết tiết kiệm tang lễ, cư xử hợp nghĩa với người chết; thì ta lo làm ma chay cho lớn, đến nỗi nhiều gia đình bán hết ruộng, hết trâu.

7. Trong khi họ ra sức cải tiến phát minh, máy móc ngày càng tinh xảo; thì ta đầu óc thủ cựu, ếch ngồi đáy giếng, không có gan đua chen thực nghiệp.

8. Trong khi họ giỏi tổ chức công việc, sắp xếp giờ nghỉ giờ làm hợp lý, thì ta chỉ biết chơi bời, rượu chè cờ bạc, bỏ bê công việc.

9. Trong khi họ biết gắng gỏi tự lực tự cường, tin ở bản thân; thì ta chỉ mê tín nơi mồ mả, tướng số, việc gì cũng cầu trời khấn Phật.

10. Trong khi họ làm việc quan cốt ích nước lợi dân, đúng là “đầy tớ” của dân, được dân tín nhiệm; thì ta lo xoay xở chức quan để no ấm gia đình, vênh vang hoang phí, vơ vét áp bức dân chúng, v.v…

Image may contain: 1 person, text

THAM NHŨNG ĐỂ TỒN TẠI

Lê Vi
THAM NHŨNG ĐỂ TỒN TẠI

– Đỗ Ngà

Sáng ngày 08/12/2015, trong một cuộc tiếp xúc với cử trị quận Hoàn Kiếm ông Trọng có nói “Nếu để xảy ra đụng độ gì thì tình hình bây giờ bất ổn thế nào, chúng ta có ngồi đây mà bàn việc tổ chức đại hội Đảng được không?”. Ý của ông Trọng là hãy thả cho Trung Quốc tự tung tự tác thì các đồng chí ông được yên ổn ngồi chia chác quyền lực cho nhau. Như vậy, đứng giữa sự an nguy quốc gia và quyền lợi của các đảng viên thì sự an nguy quốc gia bị dẹp sang một bên. Đó là quan điểm của ông Trọng trước thềm đại hội 12.

Nay bước sang gia đoạn chuẩn bị đội hội 13, Trung Quốc lại kéo tàu sang vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam đe dọa thì phản ứng của ông Trọng cũng như vậy, cũng thả cho giặc tự do lộng hành và tập trung vào vấn đề chia chác quyền lực. Ông trọng đã chỉ đạo báo chí không được nói về mối đe dọa của ngoại bang, ông chỉ đạo Bộ Ngoại Giao câm họng, và ông lệnh cho quân đội án binh bất động.

Từ sau khi ngã bệnh ở Kiên Giang, ông Trọng luôn ở sau hậu trường vì lý do sức khỏe. Tuy nhiên vào ngày 03/07/2019 Trung Quốc xua tàu đến đe dọa Bãi Tư Chính ông Trọng vẫn cho báo chí ém tin làm dân không hay biết gì, đến 1 tuần sau tin tức từ nước ngoài mới báo cho biết thì dân mới té ngửa “thì ra cả tuần chủ quyền đất nước bị đe dọa mà dân không biết gì cả”. Thấy không thể để dân bùng phát phản ứng là điều tối quan trọng lúc này, thì ngày 25/07/2019 ông Trọng đã xuất hiện và cảnh báo với toàn đảng của ông rằng “Tuyệt đối không để các thế lực thù địch lợi dụng lòng yêu nước chân chính của công nhân, người lao động để kích động, lôi kéo biểu tình, tụ tập gây rối, làm mất an ninh trật tự, gây chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc”. Chủ quyền ông không lo, ông chỉ lo dân phản ứng làm đảng vất vả chế tài thôi. Trong mắt ông Trọng, dân đáng sợ hơn ngoại xâm.

Như vậy, có thể nói quan điểm đem quyền lợi quốc gia mua sự yên ổn cho đảng là chủ trương xuyên suốt của ông Trọng chứ không phải là phản ứng mang tính tình thế. Vậy câu hỏi đặt ra là, liệu quan điểm này có phải là một quan điểm mang tính xuyên suốt qua các thế hệ lãnh đạo trong ĐCS hay không? Để xét trả lời câu hỏi này, chúng ta cần xét hết suốt chiều dài lịch sử 74 năm cầm quyền của ĐCS thì mới rõ.

Ngược lại lịch sử, ta thấy công Hàm năm 1958 của ông Phạm Văn Đồng cũng là một hành động dâng chủ quyền cho Tàu để mua tình hữu nghị của thế hệ lãnh đạo đời đầu. Đây là một chủ trương phản quốc thể hiện rất rõ nhưng cho đến nay ĐCS không chịu thừa nhận sai lầm mà ngược lại, họ lại tiếp tục trượt dài theo những sai lầm đó. Hành động thả cho giặc lộng hành trong vùng chủ quyền đất nước hôm nay của ĐCS thì nói cho cùng, đó cũng là hành động nhường chủ quyền mua tình hữu nghị giống hệt như năm xưa Hồ Chí Minh – Phạm Văn Đồng đã từng làm ấy thôi. Đây rõ ràng là chủ trương xuyên suốt của ĐCS qua các thời kỳ chứ không phải là một sai lầm có tính giai đoạn.

Với ĐCS hãy nhớ đến câu nói của ông Nguyễn Văn Thiệu “Đừng nghe những gì Cộng Sản nói, mà hãy nhìn những gì Cộng Sản làm”. Vì vậy, muốn đánh giá CS thì phải quan sát không nghe họ nói. Khi quan sát 74 năm ĐCS cai trị Việt Nam, thì chúng ta thấy rất rõ rằng, việc chống Tàu của ĐCS chỉ là 1 điểm tí hon trên trục thời gian lịch sử mà thôi. Suốt 74 năm, ĐCSVN luôn theo Tàu, chỉ duy nhất năm 1979 là ĐCS chống Tàu. Sau khi ông Lê Duẩn mất, thì ngay lập tức nhóm lãnh đạo kế tiếp Linh – Mười đã “sửa sai” cho đảng bằng Hội Nghị Thành Đô ô nhục. Và từ ngày ấy đến nay, chúng ta thấy ĐCS càng ngày càng ngã vào bàn tay của Tàu Cộng một cách khăn khít hơn.

Một đảng cầm quyền nếu muốn đặt quyền lợi quốc gia lên trên, thì điều trước tiền họ cần làm là phải triệt tiêu lòng tham nơi đảng viên của họ. Vì sao? Vì nói đến quyền lợi quốc gia là nói đến sự hy sinh và sự cống hiến. Nếu con người đã mang nặng lòng tham thì họ không thể hy sinh hay cống hiến bất cứ cái gì cho quyền lợi đất nước. Như ta biết, khi con người đã bị nhào nặn dưới khuôn mẫu của tư tưởng CS thì hầu hết đều trở thành những kẻ tham lam trục lợi. Một khi trong đảng tràn ngập những kẻ tham lam thì không thể khơi dậy lòng yêu nước để duy trì lòng trung thành của đảng viên, mà thay vào đó là đảng sẽ dùng quyền lợi kích thích lòng tham để trói buộc lòng trung thành của đảng viên vào đảng mà thôi.

Đảng không tạo ra của cải vật chất cho xã hội, vậy đảng lấy quyền lợi đâu ra mà ban phát cho người của mình? Câu trả lời, nguồn khai thác đó chính là nhân dân và tài nguyên quốc gia. Không buông cho đảng viên tham nhũng, thì ĐCS sẽ không có một lượng đông đảo sẵn sàng đè bẹp nhân dân được. “Còn đảng còn mình” nói cho cùng thì còn đảng thì “mình” mới có thể dùa hốt để làm giàu bản thân. Như vậy, đảng đứng được là nhờ tham nhũng chứ không phải nhờ trị tham nhũng. Vì vậy mà khi ai đó thực hiện chiến dịch “trừng trị tham nhũng” thì chắc chắn đó chính là một chiêu bài để che đậy một mưu đồ khác. Với tầm dân trí như của đa phần Việt Nam hiện nay, thì rất nhiều người vẫn tin đây là giải pháp tốt nhất làm sạch bộ máy nhà nước chứ không phải là cải cách thể chế chính trị.

Đại hội đảng là một cuộc chia chác quyền lực lớn, nếu đem chuyện chủ quyền ra bàn thì chẳng ai mặn mà, vì sao? Vì chuyện này nếu làm căng thì ai cũng sẽ không còn sự an nhàn hưởng thụ những thứ được hốt từ dân dân nữa. Ai cổ võ cho xu hướng này chắc chắn kẻ đó sẽ là một kẻ lạc lõng trong đảng và rất dễ bị đào thải. Thật ra con người ông Nguyễn Phú Trọng rất “thức thời”, ông đã theo xu thế chung của đảng. Chính ông cũng đã nhận ra rằng, trong đảng của ông cũng rặc một phường tham lam và xem nhẹ quyền lợi đất nước. Chính vì vậy mà ông chỉ tập trung vào việc chia chác quyền lực và gạt chuyện chủ quyền sang một bên. Và kết quả thật mĩ mãn cho ông, chính ông đã trở thành con người được lòng đảng viên nhất so với những lãnh đạo ĐCS trước đây..

-Đỗ Ngà-

Tham Khảo:

https://soha.vn/…/tong-bi-thu-neu-dung-do-tren-bien-ta-co-n…

https://www.tienphong.vn/…/khong-de-long-yeu-nuoc-chan-chin…

Image may contain: drink

“BẠO LỰC CÁCH MẠNG” SẮP HẾT THỜI

“BẠO LỰC CÁCH MẠNG” SẮP HẾT THỜI

Đỗ Ngà

Ban đầu, người Hồng Kông bùng phát biểu tình là bởi dự luật dẫn độ. Sau hơn 2 tháng, tình hình Hồng Kông không hề giảm nhiệt mà ngược lại còn có dấu hiệu leo thang. Mãi cho đến ngày 04/09/2019 thì chính quyền Bắc Kinh mới chấp nhận rút bỏ luật dẫn độ để xoa dịu lòng dân nhưng đã quá muộn, lúc đó đã có 7 người thiệt mạng và 1200 người bị bắt giam. Vì thế mà sự đòi hỏi của dân Hồng Kông không dừng lại ở 1 như ban đầu mà bây giờ họ đã tăng lên thành 5 yêu sách. Khi sự đòi hỏi leo thang thì sự đối đầu giữa dân Hồng Kông và chính quyền Bắc Kinh rất khó mà kết thúc.

5 đòi hỏi mà phía người biểu tình đưa ra là: thứ nhất, rút hoàn toàn dự luật dẫn độ; thứ nhì, thành lập một ủy ban hoàn toàn độc lập để điều tra hành vi bạo lực của cảnh sát; thứ 3, ân xá cho những người bị bắt; thứ tư, quyền bầu cử phổ thông; và thứ 5 là chấm dứt mô tả các cuộc biểu tình là bạo loạn. Như vậy qua đây chúng ta thấy gì? Từ một yêu cầu ban đầu chính quyền Trung Quốc không chịu gật đầu thì sau đó lại phát sinh thêm 4 yêu cầu khác. Càng chần chừ nhượng bộ thì sự đối đầu càng căng thẳng, vì trong quá trình đối đầu dai dẳng ấy khó tránh khỏi phát sinh tội ác từ phía chính quyền, và khi tội ác gia tăng thì rất có thể dân Hồng Kông sẽ đưa ra thêm những yêu cầu mới. Mà thêm quá nhiều yêu cầu thì chính quyền Bắc Kinh khó mà nhượng bộ được. Đây quả là cái gân gà khó nuốt đối với chính quyền Bắc Kinh.

Ban đầu chính quyền Bắc Kinh rất ngạo mạn cậy vào sức mạnh họng súng, họ chỉ tin vào loại công cụ bạo lực này để xây dựng chính quyền. Mao đã từng nói “chính quyền xây trên họng súng” kia mà? Chính vì thế mà chính quyền Bắc Kinh tin rằng họng súng sẽ làm cho dân Hồng Kông khiếp sợ như họ đã và đang làm như vậy với dân đại lục, nay hóa ra đây lại là một nước cờ sai. Vì sao? Vì đây là dân Hồng Kông chứ không phải dân đại lục.

Có thể nói lý thuyết “bạo lực cách mạng” của các chính quyền CS nói chung hay lý thuyết “chính quyền được xây trên họng súng” của Mao nói riêng nay đang dần đi đến giai đoạn bế tắc của nó. Bắc Kinh đã huy động lực lượng vũ trang của họ chờ sẵn nhưng vẫn chưa thể quyết định hành động như Thiên An Môn, bởi lẽ hôm nay khác trước dây 30 năm và dân Hồng Kông khác dân đại lục. Khi hành động, chính quyền Bắc Kinh đã chợt nhận ra giải pháp bạo lực đã đưa họ vào thế kẹt, chính vì thế mà chính quyền Bắc Kinh dù đã sẵn sàng súng ống đợi lệnh nhưng họ không biết hành động như thế nào cho vẹn toàn được.

Nếu ngay từ đầu, chính quyền Bắc Kinh đồng ý liền những yêu sách dân Hồng Kông thì chắc chắn lần sau dân Hồng Kông lại đòi hỏi tiếp, ý đồ leo thang đòi hỏi để đi đến dân chủ hóa cho Hồng Kông ai cũng đọc ra. Nếu nhượng bộ dễ dàng thì trong vòng 28 năm tới, rất có thể dân Hồng Kông giành lại dân chủ cho mình thật. Mà khi dân Hồng Kông giành được dân chủ thì cũng đồng nghĩa Bắc Kinh sẽ vuột mất một trung tâm tài chính Châu Á. Chưa hết, nếu Hồng Kông có dân chủ thì thế nào chính Hồng Kông cũng sẽ mang lại làn gió mới cho đại lục, và biết đâu cái kết không phải Hồng Kông bị áp đặt bởi độc tài Bắc Kinh mà ngược lạ, Bắc Kinh sẽ sụp đổ vì mồi lửa Hồng Kông thì sao? Đây là viễn cảnh mà Bắc Kinh chắc chắn nhìn ra, và đó là lý do mà Bắc Kinh thấy không thể nhượng bộ dân Hồng Kông một cách dễ dàng.

Nhưng nếu không nhượng bộ từ đầu mà vẫn cứ cứng thì điều đó lại dẫn chính quyền Bắc Kinh đến một khó khăn khác. Chính vì Bắc Kinh không nhượng bộ nên mới phát sinh ra tình huống thứ 2, đó chính là sự đối đầu giữa chính quyền và dân cứ leo thang mà chưa có dấu hiệu lắng xuống. Bởi vì chính quyền đối đầu kéo dài thì chính quyền sẽ mất bình tĩnh mà giở thủ đoạn. Mà một khi giở thủ đoạn bẩn thì cũng đồng nghĩa với việc chính họ đã kích thích sự căm phẫn của người dân, mà khi dân Hồng Kông đã căm phẫn thì họ không chịu lùi bước thì thế nào họ cũng đặt thêm những yêu sách mới với phía chính quyền. Đứng trước trường hợp như thế này mà chính quyền Trung Quốc nhượng bộ thì dẫn tới một kết quả thất bại cho phía chính quyền Bắc Kinh, thất bại hơn so với sự nhượng bộ từ đầu.

Giả sử nếu mâu thuẫn đã đẩy đến mức độ cực đoan mà cả 2 bên đều không chịu nhượng bộ thì rất có thể dẫn đến một Thiên An Môn thứ 2. Nếu điều này xảy ra thì đó là kịch bản tồi tệ cho cả chính quyền Bắc Kinh lẫn dân Hồng Kông. Lúc này có khi Trung Quốc bị cả thế giới cô lập và nội loạn từ trong lòng đại lục sẽ ló mầm.

Có thể nói, để xảy ra tình cảnh như hôm nay, là bởi sự kiêu ngạo và ỉ lại vào công cụ bạo lực quá nhiều. Chính quyền Trung Quốc vẫn chưa có giải pháp khả dĩ cho Hồng Kông. Lý thuyết “bạo lực cách mạng” nó đã bị kết liễu ở Đông Âu cách đây 30 năm rồi, thì nay cho thấy, nó cũng sắp hết thời ở những quốc gia độc tài Cộng Sản còn lại. “Chuyên chính Vô sản” hay “Bạo lực Cách mạng” gì đấy thì nó phải chết, đó là điều tất yếu không ai có thể thay đổi được.

-Đỗ Ngà-

Image may contain: 1 person

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến: Cỏ Hoa Thời Thổ Tả

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến: Cỏ Hoa Thời Thổ Tả

04/09/201909

blank

Khi lên án Phan Khôi, người ta thường dẫn chứng rằng ông đã nói hoặc viết câu này câu kia chống Đảng, chống Bác, là sai cả. Thực ra Phan Khôi chẳng coi cộng sản ra cái gì, ông chống cái dốt, cái độc tài, cái thần tượng hoá, và cái ngu dân, từ trước khi có Bác và Đảng viết hoa.

Thụy Khuê

 Nắng Chiều là một tuyển tập, gồm nhiều bút ký và tạp văn, của Phan Khôi. Tác phẩm này chưa bao giờ được xuất bản và đã bị chìm vào quên lãng. Độc giả chỉ biết được nội dung từng bài qua lời giới thiệu của một ngòi bút khác, Đoàn Giỏi.

“ Riêng bài Cây Cộng Sản được giới thiệu khá kỹ … Có một thứ thực vật nữa cũng như sen nhật bản, ở xứ ta trước kia không có mà bây giờ có rất nhiều. Đâu thì tôi chưa thấy chỉ thấy trong mấy tỉnh Việt Bắc không chỗ nào là không có. Đầu tiên Phan Khôi thấy nó rải rác mấy nơi ở tỉnh Phú Thọ, và nhiều nhất là ở Thái Nguyên và Tuyên Quang. Nó mọc trên thị trấn bị ta phá hoại ‘như rừng, ken kít nhau’. Nơi gọi là Cỏ Bù-xít vì nó có mùi hôi như con bọ xít, nơi gọi là Cây Cứt lợn, nơi gọi là Cây chó đẻ. ‘Tên đều không nhã tí nào hết’ thứ cây ấy những người có học không gọi bằng Cây Cứt lợn dại, mà gọi bằng Cây Cộng sản. 

Rồi Đoàn Giỏi kể tiếp về gốc gác cái tên này: Phan Khôi bịa ra là trước kia xứ ta không có cây này, người Pháp đem đến giồng ở các đồn điền cà phê, cao su, rồi chẳng bao lâu nó lan ra, không diệt được, tình trạng này bắt đầu từ những năm 1930-31, cùng lúc Đông Dương Cộng Sản Đảng bắt đầu hoạt động, phong trào Cộng sản cũng lan tràn nhanh chóng như thứ cây ấy, cũng không trừ khử được như thứ cây ấy cho nên bọn Tây đồn điền đặt tên nó là ‘herbe communiste’, đáng lẽ dịch là cỏ Cộng sản, nhưng nhiều người gọi là Cây Cộng sản.” (Thụy Khuê. Nhân Văn Giai Phẩm. Phần XVI: Phan Khôi – Bài 3: Con Đường Văn Hóa).

Loại cây này khiến tôi nhớ đến một đoạn văn cảm động trong truyện ngắn (Rừng Mắm) của Bình Nguyên Lộc:

“Bờ biển nầy mỗi năm được phù sa bồi thêm cho rộng ra hàng mấy ngàn thước. Phù sa là đất bùn mềm lủn và không bao giờ thành đất thịt được để ta hưởng nếu không có rừng mắm mọc trên đó cho chắc đất. Một khi kia cây mắm sẽ ngã rạp. Giống tràm lại nối ngôi mắm. Rồi sau mấy đời tràm, đất sẽ thuần, cây ăn trái mới mọc được. 

Thấy thằng cháu nội ngơ ngác chưa hiểu, ông cụ vịn vai nó mà tiếp: 

Ông với lại tía của con là cây mắm, chân giẫm trong bùn. Đời con là tràm, chân vẫn còn lấm bùn chút ít, nhưng đất đã gần thuần rồi. Con cháu của con sẽ là xoài, mít, dừa, cau.” 

Thảo dược cộng sản (herbe communiste) xem ra rất khác. Kể từ khi xuất hiện đến nay nó không chữa lành được vết thương (xã hội) nào ráo mà chỉ khơi thêm thù hận. Cây Cộng Sản cũng thế, cũng chả cho được trái lành (xoài, mít, dừa, cau, cam, quýt …) nào cả mà toàn là quả độc. Hậu duệ của đám Bù Xít ở VN rặt một lũ B.S (bullshit) mà chỉ cần nghe đến tên tuổi thôi cũng đủ khiến cho thiên hạ phải cau mày. 

Danh sách của họ dài vô tận (“chặt hết trúc Nam sơn không đủ ghi tội ác”) chỉ cần ghi lại năm bẩy “vị” bộ trưởng đương nhiệm cũng đủ khiến thiên hạ thở dài và lắc đầu quầy quậy: Mai Tiến Dũng, Ngô Xuân Lịch, Nguyễn Thị Kim Tiến, Nguyễn Văn Thể, Nguyễn Mạnh Hùng, Trần Hồng Hà, Phùng Văn Nhạ, Trần Tuấn Anh, Tô Lâm … 

Đó là chưa kể những quan chức đang được dư luận quan tâm vì có “khả năng” sắp bị đút lò: Lê Thanh Hải, Lê Tấn Hùng, Nguyễn Văn Đua, Tất Thành Cang … FB Bùi Văn Thuận kết luận: “Thằng nào, băng nào cũng rặt lũ cướp cả, dân đừng có thấy băng Hải- Cang bị đập sấp mặt mà vội mừng. Tải sản và thủ đoạn cướp bóc chỉ chuyển từ băng nhóm này sang băng nhóm khác, một khi thể chế độc tài này vẫn còn cai trị.”

Đúng thế, đúng là cá mè một lứa, và lứa sau vẫn thường tệ hơn lứa trước. Đến lớp  hậu duệ Lê Thị Hiền (nhân vật vừa Đại Náo Tân Sơn Nhất) thì mới khiến cho thiên hạ hết hồn hết vía, và ngay cả báo giới (quốc doanh) cũng phải bàng hoàng:

Tờ Pháp Luật có bài “Dân mạng ‘sốc’ trước ngôn từ đại úy công an Lê Thị Hiền” của ký giả B. Bình: 

Không thể tin nổi những lời lẽ đó lại được phát ra từ miệng một đại úy công an, một người phụ nữ trưởng thành đang đi cùng con nhỏ tại nơi công cộng như quầy check-in của sân bay Tân Sơn Nhất… Cách hành xử của nữ đại úy này đã ảnh hưởng xấu đến hình ảnh người Công an nhân dân và cần phải được xử lý nghiêm minh theo quy định,” một ‘cư dân mạng’ bày tỏ. 

Ý Kiến của FB Nga Thi Bich Nguyen  lại hoàn toàn khác: 

Hôm qua xem, tôi không hề có cảm giác tức giận, phẫn nộ hay ngạc nhiên, nhất là đoạn clip bà ta chửi bới, xông vào các nhân viên an ninh, bảo vệ sân bay đánh họ và lu loa cào mặt vu vạ họ đánh bà ta. Tôi phì cười bởi cảnh đó nó quen đến mức tôi biết và tin chắc đó là bản chất của ngành công an hiện nay…Cái bản chất côn đồ hống hách ngang tàng khi ăn hiếp người yếu thế và sẳn sàng nói dối, lừa gạt …để tự biến mình thành nạn nhân khi không thể ăn hiếp được người. Những người đấu tranh chứng kiến điều đó như cơm bữa, nói ra không ai tin. Người ta nói bà ta “làm xấu bộ mặt lực lượng công an.” Dạ bớt ngây thơ dùm em đi. Bà ta là đại diện hoàn hảo, đúng bản chất của lực lượng công an…

Tôi lại nghĩ khác nữa. Đây “là đại diện hoàn hảo, đúng là bản chất” của cả chế độ hiện hành, chứ chả riêng chi “lực lượng công an.” Côn đồ, hống hách, lu loa, dối gạt … là thuộc tính chung của đám quan chức hiện nay mà bà Hiền chỉ là một thành viên tiêu biểu. Bà ta cũng không phải là một cái thứ nặc nô rách giời rơi xuống mà là sản phẩm trong  “bách niên chi kế” của cha già dân tộc, Hồ Chí Minh.

C:\Users\Tien Tuong\Desktop\Capture\2019-08-28_083725.png

 Nguồn phóng ảnh: Tễu Blog

Cái thói “cào mặt, vu vạ” đâu có mới mẻ gì. Hãy cùng T.S Nguyễn Xuân Diện lật lại một bài báo cũ, viết từ giữa thế kỷ trước xem:

Địa chủ ác ghê Thánh hiền dạy rằng: “Vi phú bất nhân”. Ai cũng biết rằng địa chủ thì ác: như bóc lột nhân dân, tô cao lãi nặng, chây lười thuế khoá – thế thôi. Nào ngờ có bọn địa chủ giết người không nháy mắt. 

Đây là một thí dụ: Mụ địa chủ Cát-hanh-Long cùng hai đứa con và mấy tên lâu la đã:  

– Giết chết 14 nông dân. 

– Tra tấn đánh đập hằng chục nông dân, nay còn tàn tật.

 – Làm chết 32 gia đình gồm có 200 người 

– Năm 1944, chúng đưa 37 gia đình về đồn điền phá rừng khai ruộng cho chúng. Chúng bắt làm nhiều và cho ăn đói. Ít tháng sau, vì cực khổ quá, 32 gia đình đã chết hết, không còn một người.

Trong cuộc phát động quần chúng, đồng bào địa phương đã đưa đủ chứng cớ rõ ràng ra tố cáo. Mẹ con Cát-hanh-Long không thể chối cãi, đã thú nhận thật cả những tội ác hại nước hại dân. Thật là: Viết không hết tội, dù chẻ hết tre rừng, Rửa không sạch ác, dù tát cạn nước bể! 

(21-7-1953) C.B

C.B là một trong những bút danh của Hồ Chí Minh.  Còn Cát Hanh Long là ai?

Wikipedia (giọng Hà Nội) ghi: “ Nguyễn Thị Năm (1906 – 9 tháng 7 năm 1953, quê ở Làng Bưởi, ngoại thành Hà Nội), là một địa chủ có công đóng góp tài sản cho Việt Minh trong kháng chiến chống Pháp. Trong cuộc Cải cách ruộng đất, bà bị nông dân địa phương đấu tố là địa chủ gian ác và bị xử bắn. Bà nguyên là Hội trưởng Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam tỉnh Thái Nguyên. Bà còn được gọi là Cát Hanh Long vì đây là tên một hiệu buôn do bà làm chủ ở Hải Phòng.

Rành rành là bà Nguyễn Thị Năm bị Hồ Chí Minh đấu tố trên sách báo (giấy trắng mực đen, chứng cớ vẫn còn nguyên vẹn) chứ “nông dân địa phương” nào vào đó. Đối với  ân nhân mà Bác còn giở giọng điêu ngoa, vu vạ bằng lời lẽ ti tiện và bẩn thỉu đến thế thì miệng lưỡi lu loa chỉ cỡ cháu ngoan Lê Thị Hiền – xem ra – nào có đáng chi mà phải rầm rĩ thế!

VỀ ĐI CON !

Image may contain: one or more people and outdoor
Nguyễn Quốc Việt is with Viet Nguyen Quoc and Tạ Hiền Việt.

 

VỀ ĐI CON !

Về đi con, nhà mình còn lon gạo
Về nhà đi, mẹ nấu cháo cho ăn
Nhà mình nghèo, khó nhọc kiếm miếng ăn
Con mơ chi chuyện cung hằng, sao hỏa

Về đi con, cả đêm qua đói lã
Mà sáng nay còn tất tả đến trường
Không có tiền, đừng cầu cạnh tình thương
Không học phí thì ra đường mà đứng

Về đi con, đừng rưng rưng nước mắt
Lòng mẹ đau như ai cắt con ơi
Bởi mẹ cha sinh ra “bất phùng thời”
Lại vô tâm sinh con, đời con khổ

Về đi con, chữ nghĩa đều vô bổ
Con người ta hùng hổ được nhờ tiền
Người hơn người nhờ cơ cấu ,ưu tiên
Học cho giỏi, quá hiền, đành thất nghiệp

Về đi con, lật sách, ta học tiếp
Chữ nghĩa nhân trong số phận con người
Học yêu thương, học khóc lẫn học cười
Học chân thật giữa kiếp người lừa lọc !

…….06/09/19…..NQV……

(ảnh mạng) 

Thông điệp về Sinh lộ và Tử lộ

Hoa Kim Ngo is with Lại Thị Ánh Hồng and 7 others.
Thông điệp về Sinh lộ và Tử lộ

(Hưởng ứng Lời kêu gọi chống Trung quốc xâm lược) Hà Sĩ Phu

Lời kêu gọi chống Trung quốc xâm lược (gọi tắt là kêu gọi Thoát Trung) là bước đầu gửi thông điệp gửi tới ĐCS Trung quốc, ĐCSVN và cả nhân dân VN. Đó là thông điệp về bản chất của mâu thuẫn Việt Trung và về những lối thoát.

Trung quốc là kẻ thù đáng sợ nhất của nhân loại với hai sức mạnh kinh khủng là số dân 1 tỷ rưỡi người và một chế độ toàn trị Phong kiến Đại Hán, một đặc sản không giống bất cứ quốc gia nào trên thế giới. Mối nguy Đại Hán thời hiện đại vượt xa mối nguy Đức quốc xã và mối nguy CS Liên xô trước đây.

Chế độ toàn trị Đại Hán ấy kết tinh hai mặt Nho gia và Pháp gia, phối hợp nhuần nhuyễn giữa Đức trị mị dân với bạo lực đàn áp quyết liệt đã giữ cho cái nước khổng lồ ấy không bị tan vỡ thành các nước nhỏ, đã đồng hóa được lý thuyết toàn trị Cộng sản, và đồng hóa luôn nền kinh tế tư bản tiên tiến của Âu Mỹ khi du nhập vào. Dù là lý thuyết Mác-Lê, dù là đồng tiền và kỹ thuật của các nước tư bản lớn nhất, những sức mạnh CS hay Tư bản ấy vào đến Trung quốc đều bị đồng hóa để mang một “màu sắc Trung quốc”, tức là rốt cuộc chỉ tăng cường sức mạnh cho nền Phong kiến toàn trị Đại Hán mà thôi.

Vì thế khi Liên xô và CS Đông Âu tan rã, ĐCSVN quyết định dựa hẳn vào vòng tay Trung quốc như lối thoát duy nhất cho ĐCSVN là điều dễ hiểu, vì nghĩ rằng chỗ dựa ấy là vĩnh cửu, bất kể phải trái, bất kể bản chất thiện ác, bất kể thế giới có diễn biến ra sao, dựa vào Trung quốc vĩ đại là lối thoát trường cửu.

Nhưng thực tế không thể bình yên như vậy, vì Trung quốc vốn nung nấu một tham vọng khủng khiếp, chẳng những phải biến Việt Nam thành chư hầu như đứa con ngoan mà còn phải vươn lên đứng đầu và làm bá chủ toàn cầu.Trong kế hoạch toàn cầu “nhất đới nhất lộ” của Trung quốc thì VN có vai trò đặc biệt, về vị trí địa lý cũng như về ảnh hưởng. VN là nước láng giềng “cứng cựa” nhất, 1000 năm cai trị mà không đồng hóa nổi, VN là tấm gương cho nhiều nước Á Phi của thế giới thứ ba, và quan trọng hơn, VN có vị trí phên giậu và vị trí tiền đồn trong toàn con đường xâm lược của Tàu. Không chinh phục cho xong VN thì Trung quốc khó lòng phát huy uy lực ra toàn thế giới.

Vì thế việc triển khai giấc mộng bá vương toàn cầu ấy trước hết gây biến đổi dữ dội trong nội tình Việt Nam. Khi chưa lộ rõ nguy cơ ngoại xâm thì vai trò cai trị của ĐCSVN tưởng như chẳng ai dám đụng đến, khắp nơi cứ “đời đời ơn Bác ơn Đảng” chẳng ai dám hé môi, dù trong xã hội đã bộc lộ những vấn nạn tất yếu bản chất của con đường Cộng sản. Tôi còn nhớ lúc đó một khẩu hiệu yêu nước “Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam” cũng phải viết tắt, chọn lúc đêm khuya mới đem dán vội ở cột điện. Nhưng hành động xâm lược trắng trợn của giặc Tàu mà ĐCSVN không hề có sự phản kháng thích đáng nào để giữ nước, đã khiến cho cùng một lúc nổ ra phong trào vạch mặt cả giặc Ngoại xâm Tàu và giặc Nội xâm Việt, tức ĐCSVN (là Nội xâm vì thực chất ở tất cả các nước chuyên chính CS, các ĐCS thực chất đã chiếm hết quyền làm chủ đất nước của nhận dân, nhân dân ở mọi nước CS đều bị mất nước vào tay ĐCS chứ không phải riêng ở VN).

Về phía Trung quốc, cái điểm tựa tưởng như cái cột trụ vĩ đại để CSVN dựa vào thì nay chẳng còn vững chắc gì, đang bị trao đảo dữ dội khi nó lộ diện thành kẻ thù nguy hiểm nhất của thế giới. Các nước tư bản trước đây đã xúm vào buôn bán với Trung quốc khiến cho con sư tử Trung quốc vùng lên, nay đã quay lại dùng chiến tranh thương mại để hạ gục Trung quốc. Trung quốc như tên nhà buôn giỏi nhất thế thế giới nay đang nguy ngập chính vì đòn thương mại, “sinh ư nghệ tất tử ư nghệ”, thậm chí nếu có nguy cơ bị tách thành nhiều nước nhỏ thì thật giúp cho nhân loại thoát được một mối họa ngàn năm.

ĐCSVN định dựa hẳn vào CS Tàu như tìm ở đó một SINH LỘ cho sự cai trị Cộng sản, tưởng đó lối thoát khôn ngoan, nhưng nay đã thành tai vạ cho chính người đã chọn nó. Chính những hành động bất chấp của Trung quốc đã làm lộ ra tất cả những điều mà ĐCSVN cần giữ kín, nghĩa là gây bất lợi cực kỳ tai hại cho uy tín của ĐCSVN, và Sinh lộ lúc đầu nay cũng đã thành Tử lộ đối với ĐCSVN rồi. Còn đối với nhân dân VN, lịch sử đã dạy rằng chui vào trong tay Tàu thì bao giờ cũng là TỬ LỘ, người Việt Nam yêu nước và tỉnh táo không bao giờ nhầm.

Đến cơ sự này thì lối thoát mới cho ĐCSVN thiết tưởng đã hiện ra quá rõ, con đường bỏ Nhân dân để “sang sông” kết với với giặc Tàu cùng Ý thức hệ chính là con đường tự diệt nhanh chóng. Sinh lộ mới cho đảng chính là quay đầu về bờ , từ giã “anh bạn vàng” với cái dây trói Ý thức hệ mù mờ xảo trá, có như vậy mới tìm lại được sức mạnh với Nhân dân, ở đó Nhân dân bao giờ cũng mở rộng vòng tay, cái vòng tay mà từ Bà Trưng-Bà Triệu đến Hưng Đạo-Quang Trung đã ôm lấy giống nòi để cùng chiến đấu chống lại “kẻ thù truyền kiếp” (chữ trong văn kiện của ĐCSVN), buộc chúng phải từ bỏ dã tâm đô hộ để cùng nhau chung sống hòa bình và hữu nghị, trong một thế giới cùng nhau phát triển, an lạc, văn minh.

Còn như lập trường chịu nhục để tránh chiến tranh thì kết quả sẽ lãnh đủ cả chiến tranh lẫn nhục nhã, chân lý muôn đời đã dạy.

Vâng, LỜI KÊU GỌI chống Trung quốc xâm lược mà đông đảo Trí thức và Nhân dân hiện nay đang ký tên tuy chỉ hướng vào một mục tiêu chống những hành động xâm lược trước mắt, nhưng thông điệp toàn cục sâu xa của Nhân dân, cho cả một giai đoạn lịch sử lâu dài phải được hiểu đầy đủ như vậy.

H.S.P. 2/9/2019

TÀI QUÁ ĐI CHỚ!

Ngô Trường An

TÀI QUÁ ĐI CHỚ!

Qua vụ Mobifone mua AVG chỉ có 2 nghìn tỷ mà các quan chức cộng sản kê khống lên 9 ngàn tỷ, họ lấy 7 ngàn tỷ dôi ra để chia nhau. Thế mới thấy, chỉ 1 thương vụ nhỏ mà họ đã ăn đến 3 phần tư như thế, huống chi các dự án lớn như: sân bay, dầu khí, đường cao tốc….Thì họ ăn đến mức nào!
Phải nói, các quan chức cộng sản có tài róc xương, lóc thịt, lột da, bóp hầu, bóp họng nhân dân thông qua các thứ thuế để ăn cho thỏa lòng tham. Điển hình, mới đây, tphcm ban hành văn bản đánh thuế thu nhập cá nhân dành cho những người chạy xe ôm trong thành phố.

Văn bản nêu rõ: “các cá nhân chạy xe công nghệ có doanh thu 100 triệu đồng/năm trở lên đều thuộc diện phải nộp thuế và không được trừ chi phí xăng, bảo dưỡng, sửa chữa xe, không được giảm trừ gia cảnh…

Có nghĩa rằng, bình quân 1 tháng người chạy xe ôm thu được 8,3 triệu là phải nộp thuế. Cho dù tháng đó anh có đổ 100 lít xăng hay sửa xe hết 2 triệu hoặc con anh bị tai nạn phải điều trị hết 5 triệu….Thì cũng không được miễn trừ.
Muốn đạt doanh thu 100 triệu/năm thì người chạy xe công nghệ phải thu được 340 ngàn đồng/ngày (trừ 20% ứng dụng) còn 270 ngàn là doanh thu. Muốn lấy của khách 340 ngàn thì tài xế phải chạy khoảng 200km (cả đi lẫn về) Muốn chạy được 200km thì tài xế phải đổ 4 lít xăng. (Riêng 4 lít xăng này nhà nước đã thu của họ 44.000 tiền thuế)

Người lao động phải chạy xe máy mỗi ngày hàng trăm km dưới thời tiết khắc nghiệt. Họ bất kể nắng, bất kể mưa, bất kể bụi bặm, kẹt xe, chen chúc trên đường …mới kiếm được 270 ngàn mà chưa trừ tiền xăng, tiền ăn uống trong ngày, tiền hao mòn phương tiện… nếu trừ hết mọi chi phí thì họ còn được bao nhiêu mà bắt họ đóng thuế thu nhập đến 4,5% của tổng doanh thu?

Công nhận, các quan chức cộng sản có tài róc xương, lột da của nhân dân mà chẳng ai dám kêu lên 1 tiếng. Và, có khi, nhiều người còn tỏ ra biết ơn họ nữa chứ, bảo sao không tài?

Và, họ tài đến nỗi, liếm láp luôn cả mồ hôi háng dân xe ôm mà không biết nhục.

Tài  thật!https://www.facebook.com/100003019675969/posts/2188564691254165/

Image may contain: 1 person, text and outdoor

CỘNG SẢN SỢ ĐIỀU GÌ NHẤT

Image may contain: 1 person, text
Cấn Thị ThêuFollow

CỘNG SẢN SỢ ĐIỀU GÌ NHẤT.

Trong một lần đến thăm gia đình tôi tại xóm Kim Quan- Ngọc Lương- Yên Thủy- Hòa Bình. Một vị cựu đại tá tình báo công an đã chia sẻ:

Bây giờ có hai thứ mà cộng sản sợ nhất, đó là chúng sợ sự thật và chúng sợ nhau.

Hôm nay, người dân được chứng kiến cha con cựu bộ trưởng Thông tin & truyền thông Nguyễn Bắc Son đấu tố nhau trên công đường thì tôi thấy nhận định trên của vị đại tá công an là hoàn toàn chính xác.

Đến con gái mà hắn ta còn kéo vào vòng lao lý, thì liệu rằng các đồng đảng có được yên thân ở ngoài để ăn chơi, hưởng lạc trong khi hắn phải nằm trong ngục thất và đối diện với án tử hình.

Đúng là cộng sản chúng nó đang rất sợ nhau.

GIÁO DỤC TIỂU HỌC CỦA NƯỚC MỸ.

Le Tu Ngoc
GIÁO DỤC TIỂU HỌC CỦA NƯỚC MỸ.

Giáo dục Mỹ chủ yếu là nền giáo dục công, do chính quyền liên bang, tiểu bang, địa phương ở Mỹ điều hành và cung cấp tài chính. Việc giáo dục trẻ em ở độ tuổi nhà trẻ và mẫu giáo mang tính chất bắt buộc.

Một phần của giáo dục bắt buộc được thực hiện thông qua nền giáo dục công. Giáo dục công có tính chất phổ cập ở cấp tiểu học và trung học. Ở các cấp học này, hội đồng học khu gồm những thành viên được bầu chọn thông qua bầu cử ở địa phương đề ra chương trình học, mức độ hỗ trợ tài chính, và những chính sách khác.

Các học khu có nhân sự và ngân sách độc lập, thường tách biệt khỏi các cơ cấu có thẩm quyền khác ở địa phương. Chính quyền các tiểu bang thường quyết định các tiêu chuẩn giáo dục và thi cử.

Độ tuổi bắt buộc đi học thay đổi tùy theo tiểu bang, độ tuổi bắt đầu ở khoảng từ 5 đến 8 tuổi và độ tuổi có thể nghỉ học ở khoảng từ 14 đến 18 tuổi. Càng ngày càng có nhiều tiểu bang yêu cầu thanh thiếu niên phải học cho đến khi đủ 18 tuổi.

Tại Mỹ, tiểu học là cấp đào tạo nền tảng cho trẻ em từ 4 đến 14 tuổi, là bước chuyển giao giữa mẫu giáo vào trung học cơ sở. Tính đến năm 2010 , trên toàn nước Mỹ đã có gần 93,000 trường tiểu học (68,173 trường công, và 24,685 tường tư). Theo số liệu của Trung tâm Giáo dục Quốc gia Mỹ, có gần 3,5 triệu lượt học sinh nhập học vào các trường tiểu học công lập trong mùa thu 2018.

Giáo dục cấp tiểu học ở Mỹ tạo cơ hội cho trẻ em tiếp xúc với các kiến thức học thuật cơ bản song song với việc xây dựng kỹ năng xã hội, cộng đồng. Trường học chú trọng đào tạo các em về hàng loạt kiến thức, kỹ năng, đạo đức, hành vi cần thiết cho sự thành công trong cuộc sống sau này, và cụ thể hơn là trang bị hành trang cho các em bước vào môi trường trung học cơ sở. Tại phần lớn các trường tiểu học ở Mỹ, trẻ em được dạy về số học, đại số, ngữ văn (ngữ pháp, chính tả và từ vựng), cùng với những kiến thức cơ bản trong một số bộ môn khác.

Giáo viên tiểu học được đào tạo chuyên sâu về phát triển nhận thức và tâm lý con người, cũng như các nguyên tắc trong phát triển và hướng dẫn chương trình giảng dạy. Các giáo viên này đa phần đều tốt nghiệp Cử nhân hoặc Thạc sỹ về Giáo dục Mầm non và Tiểu học. Mỗi tiểu bang sẽ có các yêu cầu khác nhau về trình độ và bằng cấp của giáo viên. Tương tự, mỗi trường đại học sẽ có mức độ nghiêm ngặt và yêu cầu khác nhau trong việc đào tạo đại học cho giáo viên. Một vài tiểu bang thậm chí yêu cầu các giáo viên phải vượt qua các kỳ thi bộ môn, cũng như kiểm tra kỹ năng giảng dạy để được cấp giấy chứng nhận.

Giáo viên tại một trường tiểu học công lập điển hình chỉ quản lý một nhóm từ 20 đến 30 trẻ, với mức độ năng lực và năng khiếu khác nhau. Thành viên của lớp rất đa dạng và phong phú về nhu cầu và năng lực học tập, từ các học sinh khuyết tật cần có sự hỗ trợ đến các em có năng khiếu đặc biệt về nhận thức, thể lực và nghệ thuật. Giáo viên luôn luôn áp dụng nhiều phương pháp giảng dạy khác nhau, nhằm làm phong phú bài giảng và thu hút được sự tập trung của học sinh. Đôi khi các câu chuyện cười được lồng ghép vào để nội dung bài học thêm phần sống động. Giáo viên cũng sử dụng các nhân vật hoạt hình như một cách mô tả đầy truyền cảm và dễ hiểu cho các em nhỏ.

Giáo dục tiểu học ở Mỹ luôn không ngừng được phát triển và nâng cao chất lượng. Trong một môi trường vô cùng đa dạng và pha trộn nhiều nền văn hóa, giáo viên bị đòi hỏi phải liên tục thích ứng và điều chỉnh phương pháp giảng dạy cho phù hợp. Nếu như trước đây trường tiểu học ở Mỹ chỉ dạy các môn học truyền thống như toán, ngữ văn, khoa học, xã hội,.. , thì ngày nay nhiều trường đã thay đổi chương trình giảng dạy của mình, thêm vào những môn học mới mang tính toàn cầu ví dụ như Hoa ngữ. Đối với các môn học truyền thống, nhà trường và giáo viên cũng áp dụng những phương pháp tiên tiến hơn nhằm giảng dạy hiệu quả, và đáp ứng với các thay đổi và phát triển trong xã hội.

Bên cạnh đó, xoay chuyển giáo viên là một lựa chọn thường được các trường tiểu học ở Mỹ xem xét. Theo mô hình này, hai môn học chủ đạo là khoa học và xã hội. Các em học sinh sẽ học cùng giáo viên chủ nhiệm của mình một trong hai môn trên, và được đổi sang học cùng giáo viên lớp khác môn còn lại. Hình thức này còn được gọi là lớp-học-hai-giáo-viên.

Một phương pháp khác cũng đang được quan tâm thí điểm là sắp xếp hai nhóm giáo viên khác nhau cho học kỳ đầu và học kỳ sau, nhằm cho phép các em cơ hội trải nghiệm môi trường học tập và giảng dạy đa dạng, phong phú.

Tóm lại, ngoài việc duy trì những tiêu chuẩn chất lượng khắt khe, nền giáo dục tiểu học ở Mỹ còn vô cùng linh động, có tính thích ứng cao với những thay đổi của xã hội, đáp ứng nhanh chóng với nhu cầu phát triển của nền kinh tế. Các trường tiểu học chính là bệ phóng vững chắc cho thế hệ tương lai. Một nền giáo dục giữ vai trò cốt lõi, là nền tảng để nền kinh tế nước Mỹ tăng tốc không ngừng, duy trì vị thế dẫn đầu trên toàn thế giới.

DHL

FREEDOM IS NOT FREE

Image may contain: text
Trần Bang is with TranBang Jos and Bang Trần.

FREEDOM IS NOT FREE
#Hongkongbieutinh FREEDOM IS NOT FREE

JOSHUA WONG như viết sơ kết 3 tháng biểu tình vừa qua (9/6-7/9/2019), sự hy sinh của người HK biểu tình là không nhỏ nhưng không uổng!
Họ sẽ tiếp tục chiến đấu đòi đủ 5 yêu sách, bây giờ họ mới chỉ đạt một yêu sách là rút Dự luật dẫn độ.

Joshua Wong Tweet:
3 Mắt bị thiệt hại
1183 người bị bắt,
hơn 100 bị buộc tội
2 cuộc tấn công khủng bố
Vô số cảnh sát tàn bạo
8 Cảnh sát tàn bạo
8 CS bạo lực

Và bây giờ bạn nói với tôi rằng đã rút được Dự luật dẫn độ là đủ sao?
Bầu cử tự do và ngăn chặn sự tàn bạo của cảnh sát là lối thoát duy nhất!

( Twitter của Joshua Wong 7/9/2019)