10 ĐIỀU XẢY RA SAU KHI VIỆT NAM ĐẶT CẢ ĐÔNG NAM Á DƯỚI CHÂN.

10 ĐIỀU XẢY RA SAU KHI VIỆT NAM ĐẶT CẢ ĐÔNG NAM Á DƯỚI CHÂN.

– Dương Hoài Linh

1/Cả thế giới sau một đêm ngủ dậy mong trở thành người Việt Nam.

2/ Tây ba lô đổ xô đăng ký gia nhập quốc tịch Việt Nam.

3/Nhiều đoàn người di cư từ Tây Á, Trung Á đi bộ hàng tháng trời nhắm hướng Việt Nam thẳng tiến, uy hiếp biên giới Việt và yêu cầu chính phủ Việt Nam phải cho họ nhập cảnh hoặc cấp cho họ mỗi người $50.000 để trở về nước.

4/Công an Việt Nam vất vả ngăn chặn, truy quét hàng chục ngàn gái mại dâm Singapore, Malaysia tràn sang Việt Nam làm “đĩ” để xin giống.

5/ Gái Hàn Quốc mặc sức khoả thân cho trai Việt chọn làm vợ khiến chính phủ nước này phải lên tiếng báo động.

6/ Gái Việt không sang Mỹ đẻ nữa mà đẻ ngay tại Việt Nam cho con cái được hưởng xái ..quốc tịch Vịt.

7/Dân Mỹ nhập cư lậu như thầy giáo dạy tiếng Anh Daniel Hauer lo ngay ngáy vì sợ bị trục xuất về nước do lỡ xúc phạm đại tướng và bóng đá Việt Nam.

8/Dân biểu tình “áo vàng” nước Pháp bị cả thế giới ném đá dữ dội vì không chịu học cách xuống đường như dân Việt mà bày đặt phá “Khải Hoàn Môn” và đưa 25 yêu sách…trên trời.

9/Tất cả những tên đồ tể phá rừng, gây nhân tai như Đoàn Nguyên Đức đều được thế giới tạc tượng tôn vinh vì có công đem mạng người đổi lấy cúp vàng.

10/ Công an ra sức ngăn chặn,kiểm soát các container vì lo sợ người châu Âu nhập cư lậu vào Việt Nam để làm chui và hưởng xái vinh quang của một dân tộc đang đứng trên đỉnh Đông Nam Á.

ĐỐI THOẠI

Le Tu Ngoc
ĐỐI THOẠI

-Chị có yêu nổi một người đi khắp bốn phương trời nhưng khi trở về, không một lần thắp hương trước bàn thờ tổ tiên, không một lần ra thăm mồ mẹ, anh chị em chết không thèm về nhìn mặt lần cuối?
– Dở hơi à.
– Chị có yêu nổi một người đàn ông mà thậm thụt xài mình chán chê, dù mình sinh con cho ổng, nhưng để giữ danh tiếng uy nghi đạo mạo, ổng lại cho tay chân giết mình, ném xác ra đường tạo hiện trường giả để vô can?
– Ôi khiếp. Kinh. Man rợ.
– Ờ. Còn con chung mình đẻ ra thì bị đem đưa cho kẻ khác nuôi, năm cha ba mẹ, có bố cũng như không, không được thừa nhận cả trên danh nghĩa lẫn thực tế, cả đời làm con hoang vô thừa nhận?
– Khùng à mà đâm đầu vào chỗ đó.
– Chị có yêu được một người phản bội, giết hại đại ân nhân, bách hại tiền bối, đồng đội, để nhận hết vinh quang về mình, không bảo vệ được bất kỳ người tâm phúc nào bên cạnh, để mặc cho họ bị đối thủ vùi dập?
– Ôi tao chưa điên.
– Chị có yêu được một người, theo lệnh chủ giết oan hàng ngàn mạng người rồi ngon trớn một lời xin lỗi?
– Trời ơi tao chưa mất lý trí, tao chưa bị múc não.
– Vậy thì sao lại cứ nhảy dựng lên hễ ai đụng tới thánh thần. Cút đi làm ơn đừng làm bạn với tui, đồ dở hơi, đồ điên, đồ khùng, đồ mất lý trí, đồ mất não.
(Chuyện em nghe lỏm dọc đường. Bác nào thông thái liên tưởng linh tinh em không chịu trách nhiệm.)

share từ FB cô Thảo Dân.

Đảng Cộng sản Trung Quốc rốt cuộc muốn làm gì? (Lời kết)

TÓM TẮT CÁC KỲ TRƯỚC

Ở bên trong Trung Quốc, vì để duy trì quyền lực, ĐCSTQ đã hủy diệt văn hóa, nhồi nhét tư tưởng méo mó, đưa con người qua các cuộc vận động chém giết, rồi lại biến họ thành động vật kinh tế cho Đảng chăn dắt. Ở bên ngoài Trung Quốc, ĐCSTQ dùng quyền và tiền để khiến thế giới tự do trở thành kẻ đồng lõa với tội ác của nó. Tương lai nào cho Trung Quốc và cho thế giới đã là một câu hỏi mà mỗi người đều phải thật sự nghiêm túc đối diện.

Kỳ 1Hủy diệt văn hóa truyền thống
Kỳ 2Nhồi nhét văn hóa ĐCSTQ
Kỳ 3Giành chính quyền để giết
Kỳ 4Cái ác đỉnh điểm & Mục tiêu bất biến
Kỳ 5Biến con người thành động vật kinh tế
Kỳ 6Dùng tiền và quyền bịt miệng thế giới

LỜI KẾT: TƯƠNG LAI NÀO CHO TRUNG QUỐC VÀ CHO THẾ GIỚI

  1. Bức tranh đen tối của ĐCSTQ

Nhìn về Trung Quốc ngày nay, sự phồn vinh bề ngoài không cách nào che đậy được sự mục ruỗng hủ bại bên trong. Nó hoàn toàn là một xã hội mà phần lớn con người coi tiền bạc là tối thượng, mọi người đều chạy theo lợi, chỉ vì tiền mà bất chấp cả nhân cách và nhân tính: bất chân, bất tín, bất thiện, vô đức, vô mỹ, vô lại…

Mang danh là quốc gia có nền kinh tế đứng thứ 2 trên thế giới, nhưng tâm lý chung của người dân Trung Quốc lúc nào cũng đầy dục vọng đói khát, sẵn sàng đấu tranh, giành giật. Gốc rễ của tính cách đói khát ấy là do các cuộc vận động như “Cải cách Ruộng đất”, “Đại nhảy vọt”, “Cách mạng Văn hóa”… đã khiến cho tâm lý bạo động của con người phát triển. Tính cách đó biểu hiện ra ở chỗ “chiếm hữu”, nếu không thể chiếm hữu nhiều hơn một chút thì sẽ cố sức phá hoại. Đối với cá thể mà nói, đặc trưng tâm lý thể hiện ra rõ như sự nóng giận, tham lam, keo kiệt, hèn nhát, tàn bạo, đố kỵ, v.v..

Trong quá trình đấu tranh qua lại, cái ác trong mỗi con người đã bị phóng đại lên đến mức cực đại. Trường kỳ sống trong môi trường phải “vật lộn” với đạo đức, với lương tâm để chọn giữa “tố” hoặc “bị tố”, “giết” hoặc “bị giết”, con người ta quả thật đã bị ĐCSTQ bức đến chỗ tuyệt diệt cái “thiện” trong tâm. Thực chất, những người sống sót qua các cuộc tranh đấu cũng chỉ là những kẻ thất bại, là những nạn nhân, bởi vì thứ chiến thắng chính là Đảng tính, còn nhân tính và bản ngã thật sự của họ thì sớm đã bị chết rồi.

Ông Hồng Minh, một tác giả của nhiều bài viết trên mạng tiếng Trung nhận định:

“Khi lễ giáo thuần chính của Trung Quốc bị gọi là ‘lễ giáo phong kiến’ để đả kích, những thứ bị hủy hoại là tinh hoa của văn hóa dân tộc Trung Hoa và gốc rễ của xã hội… ĐCSTQ đã thay đổi tiêu chuẩn thiện ác của người Trung Quốc; khi sở thích trong sạch của người ta bị giai cấp vô sản cho là ‘tư tưởng giai cấp tư sản’ và khi ‘chân lấm tay bùn’ được coi là ‘sạch sẽ’, người Trung Quốc đã mất đi tiêu chuẩn phân biệt xấu và đẹp.”

“Mấy ngàn năm qua, Trung Quốc được coi là ‘đất nước của lễ nghi’, là hình mẫu của các nước xung quanh. Từ xưa đến nay, bao nhiêu dân tộc đã đến Trung Quốc để học tập. Ngày nay lễ tiết của người Nhật Bản, Hàn Quốc đều được người ta biết đến rộng rãi, nhưng rất ít người nghĩ rằng điều đó là truyền thừa từ văn hóa Trung Quốc.”

Thiện lương của con người đến từ thiên tính của họ, đến từ sự lắng đọng của văn hóa và huyết mạch của tổ tiên, đến từ gia đình và những lời nói việc làm mẫu mực chính thống của người khác. Mất đi văn hóa truyền thống đối với người Trung Quốc mà nói, chính là mất đi tiêu chuẩn đạo đức để làm người, mất đi tín niệm vào Thần, mất đi tiêu chuẩn để ước thúc các hành vi bại hoại, rời xa tiêu chuẩn làm người mà Thần đặt ra cho nhân loại. Do đó, phá hoại văn hóa truyền thống sẽ dẫn đến sự sa đọa đạo đức xã hội. Ngược lại, đạo đức sa đọa sẽ trực tiếp phản ánh vào văn hóa, làm cho văn hóa biến dị thêm một bước nữa. Hai yếu tố này một khi hình thành tuần hoàn ác tính rồi sẽ dẫn đến sự trượt dốc tổng thể về tiêu chuẩn đạo đức và phẩm hạnh. Những việc trước đây bị coi là vô đạo đức, thì hiện giờ cho là những chuyện hết sức bình thường. Con người sống trong văn hóa biến dị như vậy đã rất khó để cảm nhận được sự trượt dốc của tiêu chuẩn đạo đức.

Thêm vào đó, ĐCSTQ còn dùng mọi thủ đoạn để cưỡng chế tẩy não, nhồi nhét hình thái ý thức hệ cộng sản, đồng thời lấy vô Thần luận và triết học đấu tranh làm hạch tâm. Quá trình này họ gọi là “cải tạo tư tưởng”, khiến cho người ta không cách nào chủ động thoát ra được; đồng thời còn sử dụng các loại tra tấn tinh thần, cưỡng chế người ta làm theo. Đây thực chất là đang tiến hành phá hủy tâm linh của mỗi từng cá thể, làm bại hoại một cách có hệ thống lý niệm giá trị truyền thống vốn có của người Trung Quốc. Nó khiến người Trung Quốc ngày nay mang theo đầy bạo lực, oán hận, bất cứ lúc nào, bất cứ là trong trường hợp nào đều có thể bộc phát ra ngoài. Cường độ của nó rất lớn, phương thức biểu hiện rất ác độc, thậm chí còn khiến người trong cuộc cảm thấy kinh hoàng không lý giải nổi.

Rất nhiều người Trung Quốc hiện nay không biết gì về văn hóa truyền thống, cũng không hiểu gì về bản chất của ĐCSTQ. Họ không có văn hóa, không hiểu lịch sử, không màng đạo đức, không có quan niệm đúng sai, không tin có Thần, trong đầu họ chỉ có tiền bạc, quyền lực, dục vọng, khi nói với họ về Thần, họ sẽ cho rằng bạn quá cổ hủ. Dẫu rằng ở đâu đó, trong một hoàn cảnh nào đó, bạn vẫn có thể gặp những người Trung Quốc tốt, nhưng so với xu thế chung của xã hội thì đó là những trường hợp vô cùng hiếm hoi, dù chưa mất đi lương tâm nhưng cũng không dám vượt quá vòng tròn giới hạn mà ĐCSTQ vạch sẵn, không dám đụng chạm tới những tội ác mà ĐCSTQ gây ra, không dám giúp đỡ những gì mà ĐCSTQ muốn tiêu diệt.

Không khó để có thể nhìn thấy một cách toàn diện bức tranh xã hội Trung Quốc ngày nay: nhân tâm mục ruỗng, xã hội suy bại, đất nước đã không ra đất nước. Cái gọi là “xã hội hài hoà”, thực chất là xã hội cùng một giuộc với tà ác, khó mà phân tách ra được. Nỗ lực của dân gian trở về với truyền thống bị dẫn hướng sai một cách giảo hoạt, nhân tâm hướng thiện tự phát bị bóp chết một cách vô tình.

Dục vọng “giàu qua một đêm”, bầu không khí “giải trí đến chết”, tâm thái “nghiện quá rồi sẽ chết” mà ĐCSTQ tận sức tạo ra, khiến cho sự nóng nảy, ác độc, ích kỷ, lạnh nhạt trở thành bầu không khí chung của xã hội. Người có năng lực và suy xét lần lượt bỏ nước mà đi; những người không có lối thoát chỉ đành qua ngày đoạn tháng, trong sợ sệt bất an mà đợi đến ngày mai.

Không chỉ tà biến nhân tâm người Trung Quốc, cho đến nay, ĐCSTQ vẫn tiếp tục đẩy cái ác lên đến đỉnh điểm bởi tội ác diệt chủng, xây dựng hai ngành công nghiệp giết người là mổ cướp nội tạng sống và nhựa hóa thi thể, lấy nguồn từ các tù nhân lương tâm như nhóm Pháp Luân Công, người Duy Ngô Nhĩ, người Tây Tạng, v.v..

Đồng thời đối với quốc ngoại, ĐCSTQ lại dùng tiền và quyền mua chuộc, bắt nạt, cưỡng ép các quốc gia khác phải im lặng trước tội ác chống lại loài người, gây ảnh hưởng tiêu cực tới các tổ chức nhân quyền quốc tế, thậm chí biến họ thành đồng lõa, tiếp tay, làm giàu cho Đảng để bức hại nhiều hơn nữa.

BỨC TRANH TRUNG QUỐC CỦA ĐCSTQ

  1. ĐCSTQ – Giáo phái hại dân hại nước chưa từng có

Mặc dù ĐCSTQ chưa bao giờ tự gọi mình là một tôn giáo nhưng nó có tất cả các đặc điểm của một tôn giáo. Khi mới bắt đầu thành lập, nó hô hào nhân dân tham gia vào cuộc đấu tranh suốt đời với mục đích để xây dựng một “thiên đường nhân gian”.

Các tôn giáo có nhà thờ, đền chùa, ĐCSTQ có các cấp Đảng uỷ; Các tôn giáo có lễ rửa tội hay nhập môn, ĐCSTQ có buổi lễ tuyên thệ trung thành vĩnh viễn với Đảng; Các tôn giáo có linh mục, sư sãi, ĐCSTQ có các cấp bí thư; Các tôn giáo có giáo nghĩa, ĐCSTQ có chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Mao Trạch Đông, lý luận Đặng Tiểu Bình, tư tưởng Giang Trạch Dân và Hiến chương của Đảng; Các tôn giáo có kinh sách, ĐCSTQ có bài viết của các lãnh tụ Đảng; Các tôn giáo có các buổi giảng đạo, ĐCSTQ có các buổi học chính trị, các buổi họp và phát biểu của lãnh đạo; Các tôn giáo có Thánh ca, ĐCSTQ có các bài hát ca ngợi Đảng. Hơn thế nữa, ĐCSTQ phủ định, mạt sát tất cả tôn giáo, tất cả Thần linh, tự tôn các lãnh tụ của nó là những vị “Thần”, là “vĩ đại, quang vinh, chính xác”.

Điểm quan trọng nhất là, nếu như các chính giáo từ xưa đến nay đều giảng ra đạo lý hướng con người tới sự thiện lương, lấy sự giáo hóa đạo đức con người và cứu rỗi linh hồn người ta làm mục đích; thì ĐCSTQ làm điều hoàn toàn ngược lại. Những việc làm của ĐCSTQ từ khi cướp đoạt chính quyền xoay quanh đấu tranh giai cấp, cách mạng bạo lực chuyên tàn sát và khủng bố, kết hợp cùng tuyên truyền thù hận, đã cướp đi hàng chục triệu sinh mạng con người. Hơn thế nữa, nó lấy việc huỷ hoại đạo đức con người làm mục đích. Điều đó đã khiến nhân tâm bại hoại, ma tính đại phát, khiến người dân chỉ còn hình hài chứ bản chất đã không còn giống người. Có thể nói rằng cái gọi là “thiên đường nhân gian” của ĐCSTQ chính là địa ngục trần gian ngay giữa đời thường.

Những việc ĐCSTQ làm đã chứng minh rằng nó đích thị là một tà giáo. Nếu như các chính giáo đều do Thần, Phật, Chúa hạ thế truyền Pháp độ nhân, thì trái lại ĐCSTQ huỷ diệt nhân loại. Điều đó nói lên rằng đằng sau ĐCSTQ chính là ma quỷ. Loại ma quỷ này đã đứng đằng sau mọi thủ đoạn của ĐCSTQ để xúi giục con người lừa dối lẫn nhau, tranh đấu với nhau, độc ác đến cùng cực. Giả – Ác – Đấu đã bị ĐCSTQ phóng đại vô số lần.

Nhìn vào những gì ĐCSTQ làm ra, nhìn vào các cuộc vận động của ĐCSTQ, người ta sẽ không khỏi giật mình nhận ra một chữ: Hận. Chữ hận này không phải là thù hận. Thù hận là vì thù mới sinh ra hận, nhưng cái hận mà ĐCSTQ tiêm nhiễm và nuôi dưỡng là cái hận vô duyên vô cớ, hận ngút trời xanh, giống như là cái hận của Satan với Thiên Chúa, cái hận của ma quỷ đối với Phật Thích Ca. Vì hận ấy, ĐCSTQ không chỉ giết chóc người dân một cách tàn bạo qua các phong trào vận động, mà còn khiến đạo đức của con người bại hoại đến mức bị huỷ diệt triệt để, rơi vào vực sâu muôn kiếp không thể quay trở lại làm người.

Tục ngữ nói, theo thiện như leo lên, theo ác như tụt xuống. Những người đạo đức trượt dốc thuận nước đẩy thuyền, mỗi một lần đi theo dục vọng và thoả hiệp nhu nhược, đều sẽ khiến người ta trượt vào sự khống chế của ma quỷ, mãi cho đến một ngày khó tự vực lên được, thậm chí hãm vào hiểm cảnh mà vẫn không tự biết. Đây lẽ nào không phải là hoàn cảnh của rất nhiều người Trung Quốc nói riêng và người dân thế giới nói chung trong thời đại ngày nay sao?

  1. Tương lai nào cho người Trung Quốc và toàn nhân loại?

Căn nhà dỡ bỏ rồi, có thể dựng lại. Gia đình bị phá hoại, có thể hàn gắn lại. Công ty bị phá sản rồi, có thể khởi nghiệp lại. Thời thanh xuân của một thế hệ người bị lãng phí rồi, có thể ký thác hy vọng vào thế hệ sau. Thậm chí quốc gia bị nước khác chinh phục rồi, thì chỉ cần văn hóa, ngôn ngữ và lịch sử không tiêu vong, vẫn còn có một ngày quật khởi lại lần nữa. Nhưng khi lịch sử một dân tộc bị soán đổi, văn tự bị phá huỷ, ngôn ngữ bị nhiễm độc, văn hoá truyền thống bị phá hoại hết lần này lần khác, nhân tâm bị lăng nhục, uốn cong, biến dị hết lần này lần khác, mặt đất hoang vu, nguồn nước khô kiệt, người tốt bị giết hại, lương tri bị làm câm nín, thì cái dân tộc đó liệu còn có một ngày đứng dậy lần nữa hay không?

Các loại tín ngưỡng xưa nay đều nói về thời kỳ mạt kiếp của nhân loại, Phật giáo nói về thời kỳ mạt Pháp, Thiên Chúa giáo nói về ngày tận thế. Khi mà đạo đức con người trở nên tuột dốc, rời xa tín ngưỡng Thần, trong khi ma quỷ mặc sức hoành hành, thì kiếp nạn sẽ xảy ra.

Ngày nay, khi ĐCSTQ dùng quyền và tiền để áp chế và cướp đoạt từ những nước yếu hơn, khống chế và gây rối loạn Liên Hiệp Quốc, gây ảnh hưởng ngầm đối với các quốc gia phương Tây, thì có thể thấy rằng thứ ma quỷ đứng đằng sau ĐCSTQ đã vượt ra khỏi phạm vi của quốc gia và bao trùm toàn nhân loại. Sự xuống dốc của đạo đức do đó không chỉ ở trong phạm vi Trung Quốc Đại lục nữa, mà đã là kiếp nạn của tất cả mọi người trên trái đất.

Mỗi người dân thế giới thực sự cần giữ gìn bản tính thiện lương, giữ gìn quy phạm đạo đức và phẩm hạnh tư tưởng, đồng thời nhận thức được bản chất của ĐCSTQ và mục đích huỷ diệt mà nó hướng tới, có như vậy mới có thể có hành động thích đáng đối với những tội ác mà ĐCSTQ gây ra. Vạch trần mục đích cuối cùng của ĐCSTQ để cho nhiều người hơn nữa hiểu được bản chất của nó, chính là ước nguyện của loạt bài này.

Còn với người Trung Quốc mà nói, chỉ có khôi phục lại đạo đức toàn xã hội, tịnh hóa tâm linh, khôi phục truyền thống, xây dựng lại tín ngưỡng đối với Thần, người Trung Quốc mới có thể tránh được khống chế của ĐCSTQ và mở ra được cho mình một con đường dẫn tới tương lai tốt đẹp.

Hiện nay, tại Trung Quốc và khắp thế giới đã xuất hiện một làn sóng thoái xuất khỏi ĐCSTQ đối với những người đã gia nhập nó. Các nước phương Tây mà đi đầu là Mỹ cũng đang ngày càng nhìn rõ hơn bản chất của ĐCSTQ và thanh lý những ảnh hưởng của nó trên toàn thế giới.

 Kiếp nạn này của nhân loại thật sự vẫn còn nhìn thấy hy vọng!

About this website

M.TRITHUCVN.NET

Ở bên ngoài Trung Quốc, ĐCSTQ dùng quyền và tiền để khiến thế giới tự do trở thành kẻ đồng lõa với tội ác của nó. Tương lai nào cho Trung Quốc và cho thế giới đã là một câu hỏi mà mỗi người đều phải thật sự nghiêm túc đối…

Khẩu Hiệu – Nguyễn Thành Trung

Khẩu Hiệu – Nguyễn Thành Trung

Nước Mỹ không có những khẩu hiệu như: “Hoa Kỳ muôn năm” hay: “Washington vĩ đại sống mãi trong sự nghiệp chúng ta”…, vậy mà vẫn là cường quốc số 1 thế giới, lớp lớp thế hệ người dân Mỹ suốt 243 năm qua vẫn yêu quý vị Tổng thống đầu tiên của họ; Cũng không có “Tinh thần ngày 1/5 bất diệt”, dù ngày quốc tế lao động sinh ra từ nơi đây; Không có gì là “bách chiến, bách thắng và vô địch muôn năm”, vì mọi thứ (kể cả chân lý) đều có thể thay đổi theo thời gian…

Singapore không cần khẩu hiệu: “dân chủ, công bằng, văn minh” nhưng đất nước thịnh vượng, sạch đẹp, an bình, luật pháp nghiêm minh, tham nhũng gần như không tồn tại. Thủ tướng Lý Quang Diệu được coi là người hùng, là ân nhân của đất nước này, nhưng đi khắp Singapore không có bất cứ tượng đài hay quảng trường nào mang tên ông…

Nhật không có phong trào: “học tập và làm theo Nhật hoàng”. Nhưng người dân trung thành và phụng sự Tổ Quốc hết mình; sống giản dị, nhân văn, có trách nhiệm, làm việc chăm chỉ đến lúc chết.

Pháp cũng không có: “Hoàng đế Napoleon vĩ đại”, dù ông ta đã từng chinh phục cả châu Âu.

Đơn giản, vì tại các nước văn minh, việc ai nấy làm, họ coi đó là bổn phận đương nhiên vì lợi ích quốc gia; mọi thứ đều công khai, minh bạch, phân định rõ nghĩa vụ và trách nhiệm.., nên không cần những khẩu hiệu sáo rỗng, với lời lẽ đao to búa lớn, bịp bợm, mị dân. Họ nói ít, làm nhiều, giá trị của mỗi người được nhìn nhận qua kết quả công việc và đóng góp cụ thể cho xã hội. Đặc biệt, họ không có thói quen tự ca ngợi, tâng bốc lẫn nhau, mà ngôn ngữ hiện đại gọi là “tự sướng”… Khi qua đời, dù danh nhân, vĩ nhân đều không ồn ào, khoa trương, kể lể công trạng; nấm mồ của họ chẳng hơn dân thường bao nhiêu…

Hình như là quy luật, ở những nơi càng dân chủ, văn minh, thịnh vượng thì khẩu hiệu lại càng ít.

FB Nguyễn Thành Trung

Thanksgiving, Cám Ơn Ai? – Chu Tất Tiến

Thanksgiving, Cám Ơn Ai? – Chu Tất Tiến

Mỗi năm, khi lá Thu đã không còn rụng nữa, khí lạnh tràn về cùng với những đợt mưa nhỏ, lòng người Việt lưu vong ở hải ngoại lại bùi ngùi, xúc động, muốn dâng lên Trời Đất lời Tạ Ơn chân thành. 

Điều đầu tiên mà chắc chắn chúng ta sẽ cùng nhau nhớ tới để dâng lên lời Tạ Ơn là Đất Mẹ Việt Nam, nơi sinh ra chúng ta, nuôi dưỡng chúng ta qua nhiều giai đoạn huy hoàng, bình yên, hay loạn lạc, để chúng ta trưởng thành với những biến chuyển ấy, từ đó mà lòng yêu Tổ Quốc, yêu Dân Tộc mỗi ngày mỗi dâng cao trong máu, trong tim chúng ta không rời. 

Chúng ta cũng tạ ơn Các Đấng Anh Hùng, Các Vị Vua Dũng Cảm đã tạo ra giải giang sơn gấm vóc này. Sau đó là Tạ Ơn ngàn triệu chiến sĩ, quân dân, đồng bào đã chiến đấu không ngừng để bảo vệ đất tổ, từ những ngày mà quần đen, áo vải, chân đất, với tầm vông vạc nhọn cho đến ngày mà quân phục trang nghiêm, với quân cụ tối tân, đã xông pha ngoài trận tuyến, cương quyết không để một tấc đất lọt vào tay giặc, thi hành lời Vua Lê Thánh Tông đã phán: “Nếu người nào dám đem một thước, một tấc đất của tổ tiên làm mồi cho giặc, thì tội phải tru di!”

Tạ ơn các chiến sĩ, đồng bào, quân dân các cấp, địa phương quân, hay nghĩa quân, những chiến sĩ vô danh đã hiên ngang trước mũi súng quân thù, chấp nhận hy sinh oanh liệt, chỉ để bảo vệ một góc phố, một con đường. Tạ ơn các Thương Binh, những người đã để lại trận địa một phần thân thể, và tuy đời sống hiện tại vẫn là tù ngục, là bỏ quên, nhưng vẫn sống hiên ngang như thuở nào. Tạ ơn những người mẹ lính, vợ lính đã cùng chia sẻ với con hay chồng, không một lời trách móc, than thở, chỉ âm thầm chịu đựng những đau thương, khốn khó hay tang tóc. 

Tạ ơn những người phụ nữ, đi lính không lương, nhưng cũng lao vào chiến trận, tiếp đạn cho chồng, và đã ngã gục trên chiến hào, với những dòng máu đỏ Lạc Hồng tươm trên áo trắng. Tạ ơn những người thiếu phụ, dấn thân vào chợ trời, bán dần đồ đạc trong nhà, thậm chí bán cả nhà để mua lon gạo xấy, gói bột, thuốc men, rồi lặn lội đường xa, núi thẳm, bất chấp sinh mệnh mong manh, để tiếp tế thực phẩm, thuốc men cho người chồng sống sót, chờ ngày trở về, cho dù thân tàn ma dại. Tạ ơn những người vợ kiên trinh, cương quyết từ chối những mời mọc, cám dỗ của quỷ đỏ, thà chết đói theo chồng, chứ không chịu làm vợ quân cướp nước. 

Tạ ơn các Chiến Sĩ Hải Quân Việt Nam Anh Hùng đã hy sinh khi bảo vệ Hoàng Sa, một phần máu thịt của Tổ Quốc, đồng thời cũng ghi ơn tất cả những chiến binh đã bị đạn quân xâm lược hạ gục khi làm nhiệm vụ giữ gìn đảo xa. Tạ ơn dân Việt, đã không ngừng hát vang những lời “Hoàng Sa – Trường Sa Là Của Việt Nam” trên các góc phố, con đường đầy bọn quỷ đỏ không còn tính người, với tay đấm, chân đá, với dùi cui và súng đạn. 

Tạ ơn những người Dân Oan, những người tranh đấu cho Tự Do, Dân Chủ, các thanh niên, thiếu nữ, Luật Sư, Linh Mục, Mục Sư, các Hòa Thượng, Thượng Tọa Phật Giáo hay các Tu sĩ Phật Giáo Hòa Hảo, Cao Đài vẫn không ngừng kêu gọi Tự Do Tôn Giáo cho Việt Nam, bất chấp thủ đoạn tàn độc của bọn quỷ đỏ, bất chấp bị bắt cóc, bị tù đầy, bị những bản án khắc nghiệt hơn thời Thực Dân, Phong Kiến. Quý vị, dù tay không tấc sắt, dù không phải là lính chiến nhưng tính anh hùng không kém những tráng sĩ Việt Nam. Quý vị đã làm sống lại tinh thần Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Triệu Quang Phục, Lý Bôn, Lý Bí, Đinh Tiên Hoàng, Lý Thường Kiệt, Lê Lợi, Quang Trung. Một số các thanh niên, thiếu nữ trẻ đã làm cho dân Việt thấy lại hình ảnh Trần Quốc Toản hiên ngang, tay kiếm vung lên chặt đầu quân cướp nước. 

Đặc biệt, năm nay, tạ ơn những Anh Linh Thiên Thần Mũ đỏ, đã lặng lẽ hy sinh từ nhiều thập niên, xương cốt bị di chuyển nhiều nơi, mãi cho đến ngày hôm nay, mới được nhận thức và an nghỉ tại quê người, trong nỗi cảm phục lẫn đau đớn, xót xa của chiến hữu và đồng bào hải ngoại. 

Sau hết nhưng không phải chót hết, là lời Tạ Ơn Nước Mỹ đã mở rộng vòng tay, đón tiếp trên cả triệu người Việt Nam bị buộc phải rời bỏ quê hương. Tạ Ơn Nước Mỹ đã tạo ra chương trình Di Tản Nhân Đạo để đón những người được thân nhân bảo lãnh, trốn chế độ bạo tàn Cộng Sản. Và chúng ta, những cựu quân nhân, cựu tù Cộng Sản, không thể không dâng lời Tạ Ơn Nước Mỹ, với chương trình H.O. đã giúp chúng ta rời khỏi nhà tù lớn của Cộng Sản, để tìm lại cuộc sống mới nơi xứ người, đem lại tương lai cho thế hệ hậu duệ, giúp cho thế hệ thứ hai và những thế hệ tiếp nối rạng danh xứ người. 

Từ đó, tên tuổi Việt Nam không những vang dội trên nước Mỹ mà còn trên toàn thế giới. Xin ngả mũ, nghiêng mình kính chào Tượng Nữ Thần Tự Do, biểu tượng của tính nhân đạo của người Mỹ, đã cho chúng tôi, những người còn sống sót qua các trại tù khổ sai của Cộng Sản, một tương lai không ngờ tới, khi mà thân thể, tinh thần của chúng tôi, tưởng đã suy sụp, cạn kiệt qua năm tháng tù đầy, một hạnh phúc nhìn con cháu chúng tôi phát triển tươi đẹp trên xứ sở này.
Một lần nữa, Tạ Ơn Nước Mỹ. Thanks to America. We owe you our lives.

Chu Tất Tiến

viendongdaily.com

NẾU LỊCH SỬ TÁI DIỄN! (Các bạn trẻ nên đọc)

Image may contain: 8 people, text
Dương Trí Phong

NẾU LỊCH SỬ TÁI DIỄN! (Các bạn trẻ nên đọc)

Nếu bây giờ Kim Jong Un qua bắt tay với Trung cộng xin viện trợ lương thực, thuốc men, quân trang, vũ khí… Rồi qua Nga xin viện trợ quân sự, trọng pháo, tên lửa, máy bay… Xong, sau đó xin Trung cộng đem quân qua giữ an ninh cho Bắc Triều Tiên, còn mình thì dốc toàn bộ lực lượng quân đội Triều Tiên tiến xuống đánh chiếm Nam Đại Hàn với chiêu bài: “Giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước”.

Bị Nam Đại Hàn chống lại nhưng Bắc Triều Tiên vẫn quyết dốc toàn lực tấn công, với phương châm: “Phải giải phóng cho bằng được Nam Đại Hàn dù phải hy sinh đến người Bắc Triều Tiên cuối cùng”. Thế là hai bên giao tranh suốt 20 năm đến nỗi xương chất thành núi, máu đổ thành sông, hàng triệu người hai miền chết không toàn thây, hàng triệu trẻ em mồ côi, hàng triệu phụ nữ goá phụ, hàng triệu người mẹ mất con, người vợ mất chồng… Đất nước bị bom đạn cày xới tan tành, thê thảm và cuối cùng Nam Đại Hàn thua và Bắc Triều Tiên đại thắng, thế là hai miền thống nhất.

Sau khi thắng cuộc chiến, việc đầu tiên là chính quyền miền Bắc bắt toàn bộ quân dân cán chính của miền Nam cho đi đày nơi rừng thiêng nước độc với cái gọi là “cải tạo”. Tiếp theo, họ bắt tất cả các ông chủ tập đoàn và những doanh nhân giàu có cùng toàn bộ gia quyến của họ đưa lên rừng bắt cuốc đất, trồng khoai với cái gọi là đi “kinh tế mới”. Họ ghép tội những ông chủ của các tập đoàn SamSung, Hyundai, LG… này là bọn tư bản bóc lột ngồi mát ăn bát vàng không chịu lao động sống trên mồ hôi nước mắt của công nhân. Sau đó chính quyền miền Bắc đưa những người có thành tích ch.é.m g.i.ế.t trong cuộc chiến vô làm chủ tịch tập đoàn Samsung. Đưa những người đặt m.ì.n giỏi, đánh b.o.m kh.ủ.ng bố vào làm giám đốc tập đoàn Hyundai. Đưa những người tải đạn xuất sắc vô làm chủ nhiệm tổng công ty LG. Đưa mấy anh chăn nuôi giỏi vô làm tỉnh trưởng, mấy anh trồng khoai tốt vô làm quận trưởng, mấy anh thiến heo xuất sắc vô làm xã trưởng, v.v.. Họ tuyệt đối không cho con cái của sĩ quan, thương gia, tư sản miền Nam đăng ký đi thi đại học hay làm việc cho nhà nước.

Tiếp đến với chiêu bài “quốc hữu hoá”, họ tịch thu tất cả đất đai, ruộng vườn, nhà máy, xí nghiệp… Họ tịch thu toàn bộ sản phẩm dự trữ của miền Nam. Xong, họ cấp lại cho mỗi hộ gia đình tờ phiếu. Phiếu: mua nước mắm mỗi tháng 1/2 lít; mua đường mỗi tháng 0,2 lạng; mua lương thực mỗi tháng 13kg (trong đó 70% gạo + 30% bo bo); bột ngọt = 50gr; chất đốt (củi) 20kg; vải = 1m/năm, v.v.. Họ ngăn sông, cấm chợ. Tuyệt đối không được mua bán tự do mà phải làm theo chỉ thị chính sách hợp tác xã của nhà nước. Tiếp theo là “đổi tiền”. Anh có bao nhiêu tiền (kệ mom anh), nhà nước chỉ cho phép anh đổi tối đa 10.000 won. 10.000 won = 1.000 won tiền mới. Xong! Tài sản cuối cùng của anh chỉ còn có 1.000 won tiền mặt mà thôi. Chưa dừng lại ở đó. Họ mở chiến dịch “đánh tư sản mại bản”. Họ xông vào từng nhà lục tung đồ đạc của anh, họ tìm và tịch thu sạch sẽ những gì có giá trị như: vàng, kim cương, máy giặt, máy quạt, tủ lạnh, xe cộ… Rồi sau đó, họ đổi tiền một lần nữa. Coi như anh trắng tay. (CSVN sau năm 75 đã đổi tiền cả thảy là 3 lần).

Song song với vật chất là tinh thần. Các tác phẩm văn học, thơ ca, nhạc họa… đều bị thu sạch. Người miền Nam chỉ được đọc sách miền Bắc và hát nhạc cách mạng miền Bắc. Bên cạnh đó, Kim Jong Un còn bắt mọi người ở cả hai miền phải biết ơn ông ta và biết ơn Kim Nhật Thành. Họ giáo dục cho học sinh, sinh viên là “Không có Kim Nhật Thành thì không có chúng ta ngày hôm nay…”

Thế đấy! Các bạn trẻ thế hệ 8x và 9x suy nghĩ thử xem hành động của Kim Jong Un thế nào? ĐÚNG hay SAI? Và đây cũng là LỊCH SỬ VIỆT NAM sau 1954 ở miền Bắc và 1975 ở miền Nam.

Đất nước chúng ta đã từng được chia hai miền: VNCH – thủ đô Sài Gòn (Miền Nam) theo CNTB, VNDCCH – thủ đô Hà Nội (Miền Bắc) theo XHCN. Cả hai nước đều được quốc tế công nhận, nó y chang như Bắc Triều Tiên và Nam Đại Hàn bây giờ. Nhưng sau đó thì…!

Ad thấy giới trẻ Việt Nam hiện nay rất mê xem phim Hàn, thần tượng nền âm nhạc Hàn, và thích ẩm thực Hàn… Các bạn có biết lúc Nam Đại Hàn chưa phát triển những cái đó thì Nam Việt Nam tức Việt Nam Cộng Hoà đã rất phát triển nhưng sau cái gọi là “giải phóng” kẻ chiến thắng lại cho đó là những văn hoá phẩm phản động đồi trụy nên đốt bỏ và tiêu diệt làm cho nó lụi tàn. Còn những bạn hay lên án Bắc Triều Tiên độc tài gia đình trị thì các bạn cũng nên xem lại đất nước Việt Nam của mình cũng chẳng khác gì, chẳng qua là 1 thằng 1 điểm, 1 thằng 1 điểm rưỡi thôi.

Ngô Trường An

NƠI NÀO CƯỚP BÓC NHẤT…

8 SÀI GÒN
NƠI NÀO CƯỚP BÓC NHẤT…

Đứng nhất là Hồ Chí Minh. Ở thành phố này hớ cái chi ra là bị cướp giật hoặc bị trộm cắp ngay.

Đi xe gắn máy, mang thứ chi trên người cũng bị giật. Đi ô tô cũng bị, nhất là lúc mới xuống xe hoặc lên xe. Nạn nhân phần lớn là quý cô quý bà.

Tui sống ở Sài Gòn trên 20 năm chưa hề bị cướp giật lần nào, chỉ thấy nhiều người bị giật, vậy mà ra Hà Nội sống một năm không có cướp giật, đâm ra mất cảnh giác. Đầu năm 2017, vào lại HCM, vừa xuống sân bay, ti toe mượn xe gắn máy chạy lên Tân Bình với túi xách đầy cả tiền, đt, giấy tờ… mang trước ngực, bị bốn thằng cướp đi hai xe giật phăng. Thiệt hại trên 20 triệu mà phải cắn răng không dám lộ ra số tiền vì trong đó có tiền quà tết của nhiều gia đình tù nhân lương tâm. Vợ chồng phải nhịn ăn chơi tết, âm thầm bù vào.

HCM trộm cũng số một VN. Không có chuyện xe ô tô để qua đêm ngoài đường như ở Đà Nẵng và một số thành phố khác. Móc túi bến xe thì khỏi chê, mới đây báo chí đăng tấm ảnh 1 mét vuông có đến 8 thằng móc túi ở bến xe gần Suối Tiên quận 9.

Hà Nội trông bát nháo vậy mà không có cướp giật, chỉ có móc túi vặt và trộm vặt, trình cũng thua HCM. Nơi Tràng An văn vật này cũng không để xe ô tô qua đêm ngoài đường. Có chiếc xe đã mất luôn cả bốn bánh.

Đà Nẵng của tui là ngon nhất, không có cướp giật mà cũng hổng có trộm vặt. Nếu có trộm thì chúng hay vào nhà quan và cơ quan nhà nước để khoắn, trúng mánh lớn. Xe ô tô ở đây để ngoài đường đêm này qua đêm khác không sướt một chút sơn. Hoan hô Đà Nẵng, công lớn có lẽ là do từ anh Bá, làm tốt dụ này.

Đó là nói cướp đêm. Còn cướp ngày thì thứ tự có thay đổi.

Cướp ngày đông nhất tập trung ở Hà Nội rồi mới đến HCM.

Cướp dễ nhất là cướp đất. Đất nằm trong dân thì gọi là đất nông nghiệp, tình tiền đền bù chừng 15.000đ/m2, khi vào tay các đại gia nhóm lợi ích, chỉ một chữ ký của quan, biến thành đất nhà ở đô thị, giá thị trường từ 50 triệu/m2 đến 500 triệu/m2 cũng có. Ăn ngon ơ.

Dạng cướp đất này là đặc trưng của kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa nên địa phương nào cũng có. Nhưng nhất nhì cũng chỉ là Hà Nội và HCM, không thằng nào thua thằng nào. Những Vin, Sun, Quyết, Thản, Thảo, Lan… gì gì đó đều đi lên từ đây. Dân oan cũng từ đây mà ra, khóc than vang dậy đất trời, từ Thủ Thiêm, Văn Giang, Dương nội, Đồng Tâm đến Cồn Dầu…

Dạng nữa là cướp ngân hàng. Dạng nầy, sinh thời ông Bá nội chính có cảnh báo và đòi bắt hết hốt hết, thế mà ông lại để Phạm Công Danh cướp ngay trên địa bàn của ông.

Danh vay ngân hàng 1.200 tỉ để mua sân vận động Chi Lăng, rồi mang sân vận động đó thế chấp ngân hàng khác vay số tiền gần gấp ba là 4.000 tỷ đồng. Dự án đổ bể, Danh đi tù, không biết 5.200 tỉ đồng ấy đi về đâu, vào túi ai và ai chịu trả lại cho ngân hàng?

Cướp như thế quá dễ, mà không chỉ có mỗi đại gia Danh làm.

Các kiểu cướp ngày nhiều đến mức không bút mực nào kể ra cho xuể. Tất cả xuất phát từ Hà Nội mà tập trung đậm đặc ở một khu vực thôi, Ba Đình, nơi có sàn giao dịch quan chức lớn nhì thế giới (vì còn thua sàn giao dịch ở Trung Nam Hải)

HUỲNH NGỌC CHÊNH

Image may contain: one or more people, people sitting and motorcycle

Lãnh đạo phục vụ cho ai?

BAOTIENGDAN.COM

Tổ chức xúc tiến Thương mại – Môi trường Nhật Bản sẵn sàng bỏ ra 100% kinh phí để làm sạch toàn bộ dòng sông Tô Lịch cho TP Hà Nội. Họ không đưa ra bất cứ điều kiện nào khi bỏ ra toàn bộ kinh phí, chỉ yêu cầu chính quyền TP Hà Nội đồng ý cho họ thực hiện dự án.

Thế nhưng, ông chủ tịch TP Hà Nội – Nguyễn Đức Chung kiên quyết không chấp nhận. Ông tuyên bố: Không có công nghệ nào có thể làm sạch dòng sông Tô Lịch. Và, ông thể hiện sự kiên quyết của mình qua phát biểu trước cử tri: “Không thể để chuyên gia Nhật vào đây làm trò cười cho cả thiên hạ”?!

Trong khi đó, để làm sạch dòng sông Tô Lịch, chính quyền Hà Nội phải đưa ra phương án là:

– Xây dựng trạm bơm lấy nước ở sông Hồng đưa về Hồ Tây với công suất máy cực lớn.

– Xây dựng đường ống có đường kính 1,2m nối từ trạm bơm sông Hồng đến hồ Tây với tổng chiều dài 1.960m

– Mỗi ngày đêm trạm bơm sẽ bơm 134.000m3 nước từ sông Hồng đưa vào hồ Tây, sau đó từ hồ Tây xả ra sông Tô Lịch để làm sạch (1 tháng bơm 26 ngày).

Dự tính ban đầu của đề án này là 150 tỷ đồng. Sau đó, thì trích ngân sách ra hằng tháng để trả lương nhân viên điều hành máy bơm, máy xả, bảo trì, nhiên liệu…

Tại sao người Nhật có nhã ý làm sạch dòng sông hoàn toàn miễn phí, mà chính quyền Hà Nội không chấp nhận? Nếu ông Chung không tin tưởng vào công nghệ của Nhật và không tin năng lực người Nhật làm được, thì chúng ta cũng đâu có mất gì? (Họ hoàn toàn miễn phí mà)! Tại sao Hà Nội phải chi ra hàng trăm tỷ đồng để xây dựng dự án, rồi sau đó phải trích ngân sách hằng ngày để chi phí vận hành?

Dễ hiểu thôi! Trích ngân sách ra làm thì các quan mới có % bỏ túi. Rồi các khoản đội vốn, kê khống, nâng giá… đều chạy vào túi của họ. Trong khi đó, người Nhật bỏ 100% vốn ra làm thì quan chức Hà Nội chỉ có bơ mỏ! Do vậy mà họ kiên quyết phản đối, không cho người Nhật thò tay vào dự án này.

Đấy! Những gì có lợi cho dân mà họ không ăn được thì không bao giờ họ chấp nhận. Những cán bộ cộng sản đều như thế cả! Họ giành nhau lãnh đạo là vì bản thân họ, gia đình họ, không bao giờ họ có chút suy nghĩ đến dân chứ đừng mong là vì dân mà họ phục vụ. Có những địa phương đường sá sình lầy, người dân chung tiền lại đổ bê tông thì chính quyền xuống bắt đập bỏ. Bởi vì đường lầy lội thì họ mới có cớ xin ngân sách, mà xin được ngân sách thì họ mới có bỏ túi. Bởi vậy, từ quan nhỏ đến quan to trong chế độ này đều là lũ lưu manh, mặt dày, khốn nạn như nhau cả.

Nguyễn Đức Chung là một ví dụ điển hình!

Lãnh đạo phục vụ cho ai? Bởi AdminTD – 08/12/2019 Ngô Trường An 8-12-2019 Ảnh: internet Tổ chức xúc tiến Thương mại – Môi trường Nhật Bản sẵn sàng bỏ ra 100% kinh phí để làm sạch toàn bộ dòng sông Tô Lịch cho TP Hà Nội. Họ không đưa r…

Nửa đời còn lại, hãy học cách chấp nhận buông bỏ và sống bình thản

Nửa đời còn lại, hãy học cách chấp nhận buông bỏ và sống bình thản

Con người đến một độ tuổi nhất định, tự nhiên sẽ không còn thích những nơi ồn ào náo nhiệt, họ tìm đến nơi yên bình để tâm thái bình thản giúp cho cơ thể khỏe mạnh, kéo dài tuổi thọ. Mặc kệ là đời sống vật chất dư dả hay bần cùng, chỉ cần nội tâm bình thản, chính là sống một cuộc đời hạnh phúc.

Nửa đời còn lại, chúng ta cần phải biết yêu bản thân mình nhiều hơn một chút, nghĩ thoáng một chút và quan trọng là hãy chăm sóc, nuôi dưỡng một tâm hồn đẹp, một trái tim trầm tĩnh và bao dung. Đây sẽ là cách sống tốt nhất cho nửa quãng đời còn lại của cuộc đời.

Nửa đời về sau, hãy học cách cúi mình

Bạn nói chuyện mâu thuẫn với bạn bè, không đồng ý với ý kiến với với con cái những điều này cũng không có vấn đề gì cả. Hãy tập suy nghĩ thoáng lên, chấp nhận buông bỏ, cho dù là cúi người xuống nói lời xin lỗi thì có sao?

Lúc này bạn cũng có thể lau nhà, lấy ra một đống giẻ lau, cúi người lau sạch sàn nhà trước mặt mình. Trong lúc lao động, bạn sẽ nhận ra tâm trạng và suy nghĩ của mình dần lắng xuống.

Nửa đời về sau, hãy trở nên bình thản

Sẽ đến một lúc nào đó con người, tự nhiên không còn thích những gì ồn ào náo nhiệt, tâm thái bình thản giúp cho cơ thể khỏe mạnh, kéo dài tuổi thọ. Mặc kệ là đời sống vật chất dư dả hay bần cùng, chỉ cần nội tâm bình thản, chính là sống một cuộc đời hạnh phúc.

Nửa đời về sau, hãy học được cách trầm tĩnh

Hãy lựa chọn giữ im lặng khi bị người khác hiểu lầm, đừng tranh luận. Trong cuộc sống, có rất nhiều chuyện đúng sai khó có thể nói rõ ràng, thậm chí căn bản là không có hoàn toàn đúng hay hoàn toàn sai.

Cho nên, nếu không muốn nói, thì đừng nói. Khi mà có nói nhiều cũng vô ích, có lẽ im lặng là lời giải thích tốt nhất.

Nửa đời về sau, hãy tiếp tục học tập

Thư pháp hội họa, cờ tướng, yoga, ca hát khiêu vũ, đọc sách xem báo, … đều là một trong những thứ chúng ta nên tiếp tục học!

Hãy mang theo bên mình một chiếc máy nghe nhạc, dù là buổi sáng ở nhà hay ra ngoài tập thể dục, luyện khí công vừa nghe nhạc vừa làm việc khác. Như vậy có thể đem đến cho cuộc sống rất nhiều niềm vui, khiến cho tâm tình khoan khoái dễ chịu.

Nửa đời về sau, hãy đừng cảm thấy hối hận

Cuộc đời không có cơ hội nào lặp lại, lựa chọn rồi thì đừng hối hận, cũng đừng nói câu muốn làm lại từ đầu…Bởi cuộc đời là một con đường dài với vô số ngã rẽ, và ta luôn phải lựa chọn không ngừng. Mỗi lựa chọn đưa ra không có thực sự tốt hay thực sự tồi, chỉ cần biết cuộc sống là tác phẩm độc nhất vô nhị của chúng ta, thì sẽ không phải hối tiếc nếu ngày đó mình không làm như vậy.

Nửa đời về sau, hãy thỉnh thoảng buông thả bản thân

Hãy thỉnh thoảng cho phép bản thân được ăn những món mình yêu thích. Mỗi ngày ăn trái cây rau quả, thực phẩm lành mạnh, có phải là có lúc cũng thèm thịt cá? Vậy thì cứ ăn đi!

Thực phẩm lành mạnh có lợi cho cơ thể, nhưng thỉnh thoảng cũng nên buông thả bản thân một chút. Cuộc đời không nên gò ép bản thân mình quá, ngẫu nhiên phóng túng thì càng bình dị, gần gũi.

Nửa đời về sau, đôi lúc hãy ngờ nghệch một chút

Nửa đời về sau, có những chuyện, cần hờ hững thì hờ hững, điều gì không làm rõ được thì không cần làm rõ, người nào cần lướt qua thì cứ lướt qua. Nếu như chỉ biết nhớ không biết quên, chỉ biết tính toán mà không biết cho qua, chỉ biết khôn khéo mà lại không biết vụng về… sẽ chỉ làm cuộc sống của chúng ta luôn nặng nề, phiền não.

Nửa đời về sau, hãy giữ gìn sự đơn thuần

Suy nghĩ quá nhiều, ngược lại càng làm cuộc sống thêm phức tạp, “đơn thuần” thật ra chính là một ân huệ mà trời cao ban cho chúng ta. Sống đơn thuần ở hiện tại, đơn thuần cảm nhận mùi thơm của đồ ăn, đơn thuần nhận ra niềm vui của vận động, đơn thuần cùng bạn bè nói chuyện trên trời dưới đất.

Vậy nên, đừng suy nghĩ quá nhiều, cuộc sống thật ra luôn cần những niềm vui đơn giản.

Nửa đời về sau, hãy luôn ăn mặc đẹp

Tuyệt đối đừng vì suy nghĩ mình lớn tuổi mà không muốn trưng diện nữa, bởi yêu cái đẹp nên là điều mà chúng ta theo đuổi cả đời,. Hãy nhân lúc lưng còn thẳng, chân còn khỏe, hãy mặc thật nhiều bộ đồ xinh đẹp, đến những nơi đẹp đẽ nhất, chụp những tấm hình rực rỡ nhất!

Nửa đời về sau, hãy thường xuyên chúc phúc cho người khác

Quy luật đối nhân xử thế là vậy, chúng ta đối đãi với người khác thế nào, họ cũng sẽ đối đãi với ta như vậy. Cho nên, hãy thường xuyên khen ngợi bạn bè, con cháu của mình, thậm chí cả người xa lạ cũng đừng tiếc một lời chúc phúc!

Thời điểm bạn làm cho người khác vui vẻ, bạn sẽ nhận ra rằng mình còn được nhân đôi niềm vui. Sống ở hiện tại, tận hưởng cuộc sống ở hiện tại, đó chính là phương thức sống tốt đẹp nhất!

MÙA LOAN BÁO

MÙA LOAN BÁO

Mùa Vọng là mùa của những lời loan báo. Loan báo Chúa Giêsu sinh ra, loan báo thời gian cứu độ, loan báo ngày trở lại của Chúa Kitô. Những lời loan báo này được công bố rõ ràng trong các bài đọc Sách Thánh ngày Chúa Nhật.

     Bài đọc 1, trích trong sách Isaia, đó là những lời tiên tri về Đấng Cứu Thế mà đỉnh cao là Chúa nhật IV, loan báo một trinh nữ sẽ sinh hạ tại Bêlem, một Hài Nhi thuộc chi tộc Đavit và Ngài sẽ được gọi là Emmanuel.

 Bài Phúc Âm: Chúa nhật I Mùa Vọng nói lên niềm mong đợi ngày Chúa Kitô trở lại với lời nhắn nhủ: Hãy tỉnh thức; Chúa nhật II, III dành cho Gioan tiền Hô với lời mời gọi: Dọn đường cho Chúa; Chúa nhật IV là Chúa nhật Truyền tin cho Đức Mẹ và Thánh Giuse.

 Các bài đọc 2 là các bài Thánh thư Phaolô, Giacôbê, Phêrô, đặc biệt làm cho Mùa Vọng trở thành một mùa loan báo việc Chúa Kitô trở lại lần thứ hai.

 Với Chúa Nhật II, chúng ta bước vào lịch sử: những loan báo trong Cựu Ước bắt đầu thực hiện và giấc mơ của nhân loại trở thành hiện thực. Người loan báo Tin Vui này là Gioan Tẩy Giả, một ngôn sứ đầy tràn ơn Thánh Linh. Gioan mời gọi: “Hãy hối cải vì nước trời đã cận kề.” Giống như các Ngôn sứ tiền bối, Gioan tố giác một nếp sống đạo giả hình, chỉ hoàn toàn ở bên ngoài (x. Am 5,21-27; Is 1,10-20; Gr 7,1–8,3…), dần dần đưa tới một tình trạng cứng cỏi. Ba bài Tin Mừng từ Nhất Lãm (Mt 3, 1-12; Mc 1, 1-8; Lc 3, 1-6), thuật lại niềm hăng say rao giảng của Đấng Tiền Hô, kêu mời hối cải và loan báo sẽ có một đấng quyền năng hơn, Ngài sẽ rửa tội trong Chúa Thánh Thần.

 Gioan Tiền Hô, một ngôn sứ luôn gắn bó với Thiên Chúa và cũng rất gần gũi với con người.  Lời Chúa, Gioan chiêm niệm trong hoang địa qua nhiều năm tháng đã giúp ông tiếp xúc, gặp gỡ với nhiều hạng người qua những vùng ven sông Giođan.  Lời Chúa, Gioan nghe đã trở thành Lời Chúa ông công bố. Tiếng Chúa gọi Gioan đã trở thành tiếng ông mời gọi mọi người. Gioan trở nên trung gian làm người dọn con đường tâm hồn cho anh chị em mình đến với Chúa Cứu Thế.

 Gioan là vị ngôn sứ cuối cùng của Cựu ước. Sau 5 thế kỷ vắng bóng ngôn sứ, nay Gioan xuất hiện với sứ mạng Tiền hô. Ông đáp lại tiếng Chúa gọi, ra đi rao giảng về Nước Trời, dọn đường cho Chúa Giêsu, Đấng Cứu Tinh nhân loại đến trần gian.  Ông đã chu toàn ơn gọi cách nhiệt thành và đã chết anh hùng cho sứ vụ (x. Mt 14,3-12; Mc 6,17-19).  Cuộc đời Gioan là một thiên anh hùng ca, bất khuất trước cường quyền, bao dung với tội nhân.

 Gioan có một cuộc sinh ra kỳ lạ, một lối sống khác thường. Gioan chọn con đường tu khổ chế: ăn châu chấu và mật ong rừng, uống nước lã và mặc áo da thú. Sống trong hoang địa trơ trụi, vắng người, thiếu sự sống. Nhưng chính ở đó mà Gioan đã lớn lên và trưởng thành trong sự gặp gỡ thâm trầm với thiên Chúa.

 Gioan nhắc lại lời tiên tri Isaia: “Mọi thung lũng phải lấp cho đầy, khúc quanh co phải uốn cho ngay, đường lồi lõm phải san cho phẳng” (Lc 3,5). Gioan mời dân chúng sám hối. Không thể tiếp tục sống như xưa nữa. Đã đến lúc phải đổi đời, đổi lối nhìn, đổi lối nghĩ. Như thế, Gioan kêu gọi hãy dọn đường cho Đấng Cứu Thế đến. Phải lấp cho đầy những hố sâu tham lam ích kỷ hẹp hòi. Phải uốn cho ngay những lối nghĩ quanh co, những tính toán lệch lạc. Phải san cho phẳng những đồi núi kiêu căng tự mãn. Phải bạt cho thấp những gồ ghề của bất công bất chính.

Đạo là con đường dẫn đến Thiên Chúa. Đạo là ngón tay chỉ mặt trăng. Nếu không có đường thì không đi đến đâu cả. Một đất nước có văn minh hay không là do hệ thống đường sá. Đạo từ nguyên thuỷ luôn mang ý nghĩa trong sáng, ngay thẳng, công minh. Đạo dẫn đưa con người đến chân thiện mỹ.

 Đạo là đường nên có thể nói sống đạo là sống ngoài đường, sống với người khác, sống với cuộc đời. Abraham khởi đầu cuộc sống thật bằng việc lên đường từ giã thành Ur để sang đất hứa. Và lịch sử Do thái là những chuyến xuất hành di cư, lang thang trong sa mạc, lưu đầy và mất quê hương trong một thời gian dài. Gioan rao giảng và làm phép rửa khắp mọi nẻo đường. Chúa Giêsu sống ở thế gian bằng những cuộc lên đường sang Ai cập, về Nazareth, lên sa mạc, vào đền thánh và trở lại Galilêa. Cuộc sống công khai của Chúa ít là có ba cuộc hành trình lên Giêrusalem. Và sau cùng Ngài lên đường về nhà cha.

 Vì là đường nên nên đạo luôn mở ra nối kết và đón nhận cuộc sống, đón nhận mọi người, không phân biệt ai với tinh thần yêu thương của Thiên Chúa. Tin mừng chính là đạo, là con đường mà Chúa Giêsu vạch ra cho chúng ta đi theo Ngài.

 Đường quan trọng nhất là đường vào cõi lòng. Gioan đã chỉ cho thấy rằng, mỗi con người đều có ít nhiều đồi núi kiêu ngạo, thung lũng ích kỷ, gồ ghề khúc khuỷu trong các mối quan hệ. Có bao lối nghĩ quanh co, có bao tính toán lệch lạc, có những lũng sâu tăm tối thiếu vắng ánh sáng tình yêu. Sửa đường theo Gioan là sám hối. Nhìn lại con đường mình đã đi qua, sửa lại những sai lệch nếu có. Những gì cong queo san cho thẳng. Những gì cao cần bạt xuống. Lúc đó mới nhìn thấy ơn cứu độ của Chúa. Sửa cho thẳng, lấp cho đầy, uốn cho ngay, san cho phẳng, bạt cho thấp. Đó là sứ điệp Gioan gởi tới chúng ta trong Mùa Vọng này, để chúng ta dọn lòng mình thành đại lộ thênh thang mở ra với Chúa Cứu Thế.

 Con đường mà Gioan nói tới đây chính là đường vào cõi lòng. Con đường nội tâm của mọi người. Sửa con đường nội tâm là thay đổi cõi lòng, thay đổi cuộc sống để xứng đáng đón tiếp Chúa Cứu Thế. Sửa đường cho Chúa đến là cần thiết và hợp lý.  Khi đón tiếp một vị khách quý, người ta thường sửa sang đường sá, làm sạch đẹp nơi vị khách sẽ đến.  Như thế là biểu lộ lòng kính trọng đối với vị khách. Thiên Chúa là vị khách cao trọng nhất. Người hạ mình đến thăm và ở lại cùng sống với thân dân của Người. Đó là hạnh phúc tuyệt vời nên cần phải dọn tâm hồn xứng đáng.  Như con đường cho Chúa đi qua. Như căn nhà cho Chúa ngự tới. Chúa đứng ngoài cửa lòng và gõ cửa, ai mở thì Ngài đi vào. Con đường có thể có chông gai tội lỗi, có nỗi đam mê tiền lợi danh, có những tính hư nết xấu. Cho nên trong cõi lòng đó phải có im lặng như cõi lòng Mẹ Maria ghi nhớ, suy niệm và không nói gì. Chỉ nói những lời để giúp đỡ người khác. Và tâm hồn ấy bình an nên nghe rõ tiếng Chúa, và chỉ nghe được tiếng Chúa mà thôi. Như thế dọn đường chính là tạo im lặng cho tâm hồn để nghe được tiếng Chúa và chỉ nghe được tiếng Chúa mà thôi.

Dọn đường còn là tỉnh thức đợi chờ Chúa đi xa trở về. Như năm cô khôn ngoan có sẵn dầu đèn. Như những đầy tớ làm lợi những nén vàng cho chủ. Như tên lính canh thành luôn chú ý những biến chuyển chung quanh. Mỗi cá nhân, ai cũng có những tật xấu, những khuyết điểm, vị kỷ kiêu căng tham lam đố kỵ ghen ghét lười biếng hèn nhát… Xã hội nào cũng có bất công, những lạm dụng quyền bính, những hủ tục, những tệ đoan, những điều ấy làm cho con người đau khổ, trì trệ, không phát triển.

 Dọn đường căn bản là ở trong nội tâm, sám hối để canh tân, sửa đổi để trở nên tốt lành thánh thiện hơn. Những con đường thường được làm bằng đất đá nhựa bê tông. Những con đường trên mặt đất, trên sông trên biển trên bầu trời là những con đường vật lý. Những con đường tâm lý, con đường tinh thần, con đuờng lòng người mới quan trọng hơn. Nguyễn Bá Học đã nói: đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi mà chỉ vì lòng người ngại núi e sông.

      Sống đạo luôn là một thách đố đầy quyết liệt và phong phú. Hiểu đạo, tin đạo, giữ đạo xem ra khó dễ dàng vì thuộc lãnh vực cá nhân. Còn sống đạo thường khó khăn hơn vì liên quan đến tha nhân, đòi hỏi một sự quên mình, vượt thắng bản thân. Cũng như thực hiện việc dọn đường qua nghi thức sám hối bên ngoài như rửa tội, xưng tội khá dễ dàng, nhưng nếu mà trong lòng không thật tâm sám hối đưa đến canh tân bản thân, thì hành vi sám hối chỉ là việc làm lấy lệ hình thức mà thôi.

 Sống đạo bao giờ cũng đòi hỏi nhiều cố gắng và tỉnh thức. Mùa Vọng, Giáo hội cho chúng ta chiêm ngắm mẫu gương của Gioan. Sống gắn bó với Thiên Chúa và gần gũi với con người. Như thế mỗi người sẽ sống đạo hôm nay với tất cả niềm vui hạnh phúc cho bản thân và cho tha nhân.

 Lm. Giuse Nguyễn Hữu An

From: KittyThiênKim & KimBang Nguyen

Vụ Hồ Duy Hải: Tỉnh muốn trảm, trung ương lắc đầu

Vụ Hồ Duy Hải: Tỉnh muốn trảm, trung ương lắc đầu

Nguyễn Hùng (VOA Việt ngữ)

Hồ Duy Hải. (Hình: VOA Việt ngữ)

Sau khi Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối Cao lệnh hủy án tử hình đối với thanh niên Hồ Duy Hải, trên mạng xã hội xuất hiện video được thu từ một kỳ họp Hội Đồng Nhân Dân Long An cách đây hai năm.

Video được đưa lại trên Facebook dẫn lời ông Đinh Văn Sang, viện trưởng Kiểm Sát Long An nói cần “giết quách” tử tù Hồ Duy Hải nhưng có vẻ ông nói “dứt khoát” chứ không phải “giết quách” như người ta dẫn lại.

Điều rõ ràng là người đứng đầu cơ quan công tố muốn nhanh chóng tử hình người mà có lẽ họ biết rằng không gây ra tội ác.

Lý do là dấu vân tay dính máu thu được ở hiện trường không phải là dấu vân tay của ông Hải nhưng chi tiết này bị bỏ ngoài hồ sơ.

Ngoài ra dao và thớt gỗ được cho là dụng cụ gây án không hề được thu tại hiện trường mà là mua ở chợ.

Nhân chứng duy nhất của vụ án nói nhìn thấy Hồ Duy Hải trong bưu điện, hiện trường của vụ hai nữ nhân viên bị giết chết, không được triệu tập. Trên thực tế nhân chứng này không hề quen biết Hồ Duy Hải và từng khai không chắc người ông nhìn thấy có phải là Hồ Duy Hải không.

Trong khi đó người yêu của một trong hai nạn nhân cũng được khai là có mặt tại bưu điện vào đêm xảy ra vụ án lại không hề xuất hiện trong hồ sơ vụ án, theo báo Người Lao Động.

Còn nhiều sai phạm khác trong quá trình điều tra vậy mà cả tòa sơ thẩm và phúc thẩm ở Long An đều kết án tử hình. Người đứng đầu cơ quan tố tụng tỉnh muốn thi hành án càng nhanh càng tốt với đủ thứ lý do không thể dùng từ gì khác hơn là ngớ ngẩn. Thế nào là “giam giữ cái tội này rất cực”? Rồi “phức tạp, ảnh hưởng tình hình chính trị địa phương”? Không rõ đã bao tỉnh giết người vì những lý do này? Một người ăn nói trơ tráo như vậy sao có thể đứng đầu ngành kiểm sát tỉnh?

Ông Sang cũng không phải là người duy nhất đứng ra bảo vệ ngành kiểm sát. Ngay cả người hiện giờ là phó thủ tướng thường trực, ông Trương Hòa Bình, từng phát biểu khi còn là chánh án nhân dân tối cao hồi năm 2015:

“Điều tra phát hiện ra nghi can Hồ Duy Hải. Hồ Duy Hải cũng nhận tội có giết người. Quá trình điều tra, cơ quan điều tra xác minh một số chứng cứ khác để chứng minh lời nhận tội của Hồ Duy Hải. Sau đó, Viện Kiểm Sát tiến hành truy tố và đưa ra tòa án xét xử. Tại tòa sơ thẩm bị cáo vẫn nhận tội và bị cáo nhận không có bức cung, nhục hình.”

Tướng Trương Hòa Bình giờ còn là đại biểu Quốc Hội của Long An và không rõ chứng cứ ông nói tới có phải là con dao và chiếc thớt mua ở chợ để cho vào hồ sơ. Nếu không được chủ tịch nước yêu cầu ngưng thi hành án và những người đứng đầu Quốc Hội yêu cầu xem xét lại quá trình điều tra, ông Hồ Duy Hải giờ đã chỉ còn là thây ma.

Mẹ của Hồ Duy Hải kêu oan cho con. (Hình: Internet)

Điều này khiến có những lời kêu gọi bỏ án tử hình. Cây viết Trương Huy San đăng lại những hình ảnh chưa từng công bố của vụ xử tử những người trong vụ án Minh Phụng-Epco và viết:

“Không ai giải oan cho Tăng Minh Phụng, Phạm Huy Phước, Trần Quang Vinh… Mà ngay cả được giải oan họ cũng chỉ còn là nắm đất. Không chỉ trong lĩnh vực kinh doanh liên quan tới đất đai, Minh Phụng, Tamexco… mà so với tham nhũng ngày nay thì chỉ là rất ‘muỗi’. Bắn không có giá trị răn đe khi chính sách quá màu mỡ cho quan tham đục khoét.”

“Thay vì tử hình, kể cả các ủy viên BCT hay bộ trưởng. Đừng điều tra như trò đùa trong các vụ như AVG hay PVN… Có người dân nào tin Bắc Son chỉ nhận 3 triệu USD và Minh Tuấn thì chỉ 200 nghìn bạc lẻ. Làm sao chỉ có Son, Tuấn mà tiêu được 8,900 tỷ đồng. Làm sao tiền hối lộ lại chỉ chi cho cấp cao nhất là hai vị ấy…”

Vụ Hồ Duy Hải chỉ là vụ gần đây nhất chứ không phải là duy nhất trong chuỗi các vụ án oan sai ở Việt Nam. Chuyện ép cung, bắt bị can phải chứng minh mình vô tội thay vì cơ quan tố tụng phải có đủ chứng cớ để buộc tội xảy ra thường xuyên. Ngoài ra sự can thiệp của hệ thống chính trị vào các thẩm phán lớn tới mức khả năng xảy ra án oan ở Việt Nam không còn là điều phải nghi ngờ.

Cách đây nhiều năm khi còn làm cho BBC Tiếng Việt, tôi cũng đã mở diễn đàn cho công chúng bình luận về chuyện nên hay không nên giữ án tử hình. Diễn đàn xuất hiện do công dân Úc gốc Việt Nguyễn Tường Vân bị Singapore kết án treo cổ và sau đó án đã được thi hành vì thanh niên gốc Việt buôn ma túy.

Diễn đàn dẫn lại lời cựu Thủ Tướng Anh Quốc Ted Heath, người từng nói về những người ủng hộ án tử hình rằng: “Phép thử thực sự là liệu người đó có sẵn sàng là người vô tội bị tử hình hay không?”

Một trong các độc giả từ Canada cũng viết: “Không có ai có quyền tước đi sinh mạng người khác. Chỉ có những người lãnh đạo dùng án tử hình để xóa đi các bằng chứng sống về các vấn đề xã hội, để trốn tránh trách nhiệm của mình đối với xã hội.”

“Án tử hình không bao giờ có thể giải quyết được các vấn đề xã hội. Nó chỉ kéo xã hội loài người gần hơn về thời nguyên thủy, khi con người ta phải chém giết [lẫn] nhau để tranh giành sự sống.”

Cũng có những độc giả phản đối và kiên quyết bảo vệ việc giữ án tử hình. Nhưng phần đông cho rằng xã hội nên rộng lượng hơn với những người phạm tội lần đầu, nhất là những người trẻ tuổi.

Đó là trường hợp đã xác định chắc chắn hành vi phạm tội. Trong trường hợp ông Hồ Duy Hải và nhiều trường hợp điều tra và kết án cẩu thả khác, không có gì có thể biện minh cho chuyện nhiều quan chức khăng khăng đòi tử hình một người mới chỉ bị nghi ngờ chứ không hề chứng minh được rằng họ phạm tội.

Cùng đi chung một đoạn đường

Cùng đi chung một đoạn đường

Phạm Thanh Chương

“Dù tiễn đưa ngàn dặm rồi cũng phải chia tay”

         (Tống quân thiên lý, chung hữu nhất biệt)

Du vũ Minh

Không ai có thể nói trước được chuyện gì sẽ xảy ra ở ngày mai, mặc dù ngày mai mặt trời vẫn lên, nắng vẫn lấp lánh trên cành lá và dòng sông vẫn lặng lẽ hiền hòa chảy quanh đồng cỏ như ngày mọi ngày…

Thiền sư Ajahn Chah khuyên chúng ta rằng :“Rồi sẽ có một ngày bạn phải vào bệnh viện, bạn hãy tâm niệm rằng: lành bệnh thì tốt nếu không lành bệnh thì cũng tốt thôi, trường hợp xấu hơn, thầy thuốc nói bạn chỉ còn sống một thời gian ngắn nữa, bạn hãy bình tỉnh nhìn những người đang ở chung quanh bạn và nghĩ rằng: Dù mau hay chậm rồi họ cũng sẽ như mình. Được như vậy bạn sẽ thấy vơi bớt những lo âu đang nặng trĩu trong lòng”

Trong cuộc sống chúng ta thường gặp những rủi ro và bất công nhưng cái chết luôn bình đẳng với mọi người, phải chăng đó là niềm an ủi trước khi rời bỏ người thân và cuộc đời…với những nỗi buồn trĩu nặng trên đôi vai?

Tác giả Du Vũ Minh nói về cuộc chia tay với người bạn thân thiết của ông rằng: “Sau cơn mưa hôm ấy, người bạn của tôi ngỏ lời từ giã, tôi đòi đưa bạn mình ra đến trạm chờ xe, bạn tôi nói: “dù có đưa nhau ngàn dặm cuối cùng cũng phải chia tay, thế nào chăng nữa thì bạn  chỉ có thể cùng tôi đi chung một đoạn đường. Vậy bạn đưa tôi ra khỏi cửa nhà cũng đủ rồi.

Trước năm 1975, hồi tôi còn ở căn phòng nhỏ bề bộn trong thành Ô Ma, Saigon. Bạn tôi, Phạm Chu Sa thường đến chơi và có lần nói với tôi rằng: anh có người bạn có một sở thích rất lạ lùng: cứ 4 giờ sáng là anh ta thức dậy ra ngoài bến xe, anh ngồi đó với ly cà phê bên quán cóc nhìn thiên hạ cho đến sáng trắng mới trở về. Anh ấy thích nhìn cảnh chia ly chăng? Hay anh bị ám ảnh một nỗi buồn nào đó từ trong sâu thẳm của tâm hồn?

Trước đây, Tế Hanh một nhà thơ nổi danh từ thời tiền chiến cũng đã từng chìm đắm trong nỗi buồn như vậy:

Những ngày nghỉ học tôi hay tới

Đón chuyến tàu đi đến những ga

  Tôi đứng bơ vơ xem tiễn biệt

 Lòng buồn đau xót nỗi chia xa”

Nỗi buồn cứ vướng theo từng bước chân của người ở lại:

“Kẻ về không nói bước vương vương

 Thương nhớ lan xa mấy dặm trường…

Âu cũng là sở thích của mỗi người, nhưng đó là những cuộc chia tay nhẹ nhàng để rồi có ngày còn gặp lại. Nhưng có những cuộc chia tay để rồi cách biệt không còn bao giờ gặp nữa.

Lúc thấm đẫm nỗi buồn mất mát khi đã xa cách ngàn trùng người ta mới cảm nhận sự quí hóa của từng ngày được sống gần nhau:

Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy

 Ta được thêm ngày nữa để yêu thương

(Kahil Gibran. Nguyễn nhật Ánh dịch).

Tác giả Jean D’Ormesson, viết một đoạn ngắn về “Chuyến tầu cuộc đời” (Le train de la vie), ông nói: Cuộc hành trình đầy niềm vui lẫn nỗi buồn, hội ngộ rồi chia ly. Ta chẳng biết rồi ta sẽ xuống ở ga nào? Thôi thì hãy sống vui, yêu thương và tha thứ, điều quan trọng là chúng ta phải để lại những kỷ niệm đẹp cho những người còn tiếp tục chuyến đi. Và cuối cùng xin cảm ơn bạn là người hành khách đã cùng với tôi chung một chuyến tàu.

Trong cuộc hành trình trên “Chuyến tầu cuộc đời” dù phải xuống bất cứ ga nào, tôi cầu mong khi rời bỏ trần gian này chúng ta sẽ bước lên một chuyến tầu khác êm ái hơn, thân thiện hơn, sẽ đưa chúng ta về một nơi chốn bình yên đầy cỏ hoa và nắng ấm.

(Gởi bạn bè, người thân và em.  Những người đã cùng tôi đi chung một đoạn đường trong cuộc sống nầy)

Saigon, tháng IV.2019

Phạm Thanh Chương