CHIM KHÔNG ĐẬU Ở MẢNH ĐẤT ĐẦY RẪY CẶM BẪY (CHU VĨNH HẢI)

CHIM KHÔNG ĐẬU Ở MẢNH ĐẤT ĐẦY RẪY CẶM BẪY (CHU VĨNH HẢI)

 Tháng 5 22, 2020 

 ‘…Không có sáng tạo, người giỏi – người tài không thể hiện được mình, và họ cùn mòn đi. Và dĩ nhiên, khi không có sáng tạo, đất nước sẽ không theo kịp bước tiến thần tốc của kỷ nguyên số, đất nước mãi mãi rơi vào bế tắc và đói nghèo…’

Việc 27 tập đoàn nổi tiếng của Mỹ chuyển các nhà máy của mình ở Trung Quốc đến Indonesia mà không chuyển đến Việt Nam đã khẳng định rằng: Việt Nam không phải là điểm đến của những dự án có công nghệ cao, có hàm lượng chất xám và giá trị gia tăng cao. Sự kiện này cũng tiếp tục xác nhận rằng, nguồn chất lượng nhân lực ở Việt Nam không cao và không có tính sáng tạo. Tại sao Việt Nam nói chung và nguồn nhân lực Việt Nam nói riêng không có tính sáng tạo – tiền đề của phát triển? Sáng tạo là kết quả của tự do, nhưng đất nước Việt Nam lại chồng chất cám đoán. Đó là một lịch sử đau lòng.

Chim không đậu ở mảnh đất đầy rẫy cặm bẫy

Những người đứng đầu nhà nước Việt Nam là những người giàu mơ ước. Họ mơ ước Sài Gòn trở thành Paris, Hà Nội trở thành Singapore, Nha Trang trở thành Hawaii, Cần Thơ trở thành Venise… Và mới đây, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã mơ ước Việt Nam là bạn “của những người giỏi nhất”. Liệu ước mơ này có trở thành sự thật?

“Việt Nam không đặt tham vọng là người giỏi nhất, nhưng muốn là bạn của những người giỏi nhất trong nền kinh tế toàn cầu.”, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã phát biểu như vậy tại Hội nghị thượng đỉnh kinh doanh Việt Nam (VBS) 2018 vào ngày 13/9/2018. Thủ tướng Phúc đã không đưa ra tiêu chí thế nào là người giỏi nhất khi mà người giỏi trộm cắp, người giỏi lừa đảo, người giỏi cờ bạc, người giỏi đâm chém, người giỏi chém gió….đều được hiểu là người tài giỏi. Nếu xác định “người giỏi nhất” theo tiêu chí là người có tài kinh doanh, người có nhiều ý tưởng, nhà quản trị và điều hành giỏi, chuyên gia giỏi, người có khả năng sáng tạo và phát minh…., liệu nhà nước Việt Nam có trở thành người bạn tốt của “những người giỏi nhất”, hay nói cách khác, có thu hút được nhân tài của thế giới? Hãy ngược dòng lịch sử!

Ngay sau khi cướp được chính quyền vào năm 1945, chính phủ Việt Nam dân chủ cộng hòa đã dùng nhiều giải pháp để lôi kéo đội ngũ trí thức đứng vào hàng ngũ của mình. Nhiều trí thức người Việt sống ở nước ngoài vốn không hiểu chủ nghĩa cộng sản đã nhanh chóng gia nhập, trong đó có những trí thức lừng danh như Trần Đại Nghĩa, Trần Đức Thảo. Ngoại trừ kỹ sư chế tạo vũ khí Trần Đại Nghĩa có phần nào phát huy được phẩm chất kỹ thuật, đa phần các trí thức khác đều bị thui chột tài năng, và sống một cuộc sống đầy u uẩn. Triết gia Trần Đức Thảo là một thí dụ điển hình. Nhiều trí thức tài hoa đi theo Việt Minh cũng nhanh chóng bỏ ngũ, mà sự “dinh tê”( về thành phố- về vùng Pháp đóng) của nhạc sĩ Phạm Duy là một ví dụ sinh động. Có thể nói trong giai đoạn 1946-1953, chính phủ Việt Nam dân chủ cộng hòa không thất bại nhưng cũng chẳng thành công trong việc thu hút nhân tài.

Mọi chuyện bắt đầu khác đi, hay nói cách khác, chính quyền Hà Nội kể từ ngày trở thành ông chủ của Hà Nội vào năm 1954 đã nhận thất bại trong việc chiêu dụ và giữ chân nhân tài.

Sau khi Hiệp định Geneve được ký kết, đã có khoảng 01 triệu người miền Bắc di cư vào miền Nam, trong đó có gần 310.000 người được đưa đến miền Nam bởi Hải quân Hoa Kỳ, và 500.000 dân được đưa đến miền Nam bởi quân đội Pháp. Trong khi đó 14.000–45.000 cư dân và 100.000 binh sĩ chính quy của Việt Minh từ miền Nam tập kết ra miền Bắc. Sự chênh lệnh về số lượng người lựa chọn di cư chắc chắn phản ánh một điều rằng, có sự chênh lệch về sự lựa chọn di cư của tầng lớp tinh hoa. Theo từ điển bách khoa toàn thư mở Wikipedia, vào cuối năm 1954, cả miền Bắc có 1800 sinh viên nhưng đã có 1200 sinh viên lựa chọn di cư vào miền Nam. Đa phần các trí thức miền Bắc vốn yêu thích văn hóa Pháp cũng chọn con đường Nam tiến để tìm đến bến bờ mới. Có thể nói, kể từ năm 1955, miền Bắc chỉ có tầng lớp trí thức xã hội chủ nghĩa có đặc tính tuân theo, thụ động, không phản biện và không có tư duy sáng tạo.

Cũng từ năm 1955 trở đi, trên miền Bắc xã hội chủ nghĩa đã có hàng trăm trí thức và văn nghệ sĩ đã bị cầm tù, cải tạo không giam giữ do có những tiếng nói khác với tiếng nói của chính quyền. Trước sự đàn áp khốc liệt của chính quyền, giới trí thức và văn nghệ sĩ đành phải chôn mình vào sự cô đơn như những con ốc mượn hồn.

Không có tầng lớp trí thức đúng nghĩa, không có tầng lớp doanh nhân tinh hoa đúng nghĩa, trong suốt hàng chục năm trời miền Bắc đã không cho ra đời một sản phẩm có uy tín.

Còn ở miền Nam Việt Nam thì sao? Có thể nói đó là nơi hội tụ tinh hoa Việt để làm nên những giá trị và thành tựu khá rực rỡ. Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh là minh chứng rõ nét. Vị giáo sư không gian này sinh ra ở Yên Bái nhưng đã lựa chọn miền Nam tự do làm quê hương chính. Ông được cả thế giới khoa học không gian biết đến và ngưỡng mộ khi thực hiện thành công nghiên cứu công trình tính toán quỹ đạo tối ưu cho phi thuyền Apollo của NASA. Những lý thuyết của GS Nguyễn Xuân Vinh đã góp phần quan trọng đưa các phi thuyền Apollo lên được mặt trăng thành công đồng thời được ứng dụng vào việc thu hồi các phi thuyền Con thoi trở về trái đất an toàn.

Có đội ngũ trí thức giỏi, Việt Nam đã sản xuất được những sản phẩm công nghệ cao dù ngập tràn binh lửa. Vào năm 1972, Sài Gòn chế tạo thành công máy bay huấn luyện quân sự hai chỗ ngồi mang tên Tiền Phong 001. Vào năm 1974, Sài Gòn cho xuất xưởng mẫu xe hơi La Dalat. Trước năm 1975, miền Nam có những thương hiệu và nhãn hàng nổi tiếng Châu Á như xà bông Cô Ba, kem đánh răng Hynos (sau đó đổi tên thành P/S và đã bán lại cho một hãng Mỹ), dầu gió Nhị Thiên Đường, sơn Đông Á, dầu khuynh diệp Bác sĩ Tín, dầu gội Lan Hảo, kem đánh răng Dạ Lan…

Sau biến cố 30-4-1975, Việt Nam được thống nhất. Nhưng các chính sách tàn bạo và sai lầm của Hà Nội như chính sách cải tạo (thực chất là tù không án) đối với quân nhân và viên chức Việt Nam cộng hòa, chính sách cải tạo công thương nghiệp (thực chất là quốc hữu hóa), thay thế các chuyên gia giỏi bằng những người tầm thường trưởng thành từ rừng rú… đã nhanh chóng biến miền Nam thịnh vượng thành một miền Nam tan hoang. Từ năm 1976 đến năm 1989, có khoảng 1,5 triệu người Việt Nam, trong đó có tầng lớp tinh hoa nhất, đã bỏ nước ra đi để tìm đến bến bờ mới dù biết có thể phải bỏ mạng trên biển cả. Cuộc di cư đau đớn nhất trong lịch sử nhân loại đã làm nảy sinh một từ vựng mới đau lòng: thuyền nhân. Trong thời gian đó, ở Việt Nam xuất hiện hai câu thơ khuyết danh tác giả nhói lòng: “Người tài thì đã vượt biên- ở lại một lũ vừa điên vừa khùng”.

Sau khi Việt Nam thực hiện cải cách kinh tế vào năm 1986, Việt Nam cũng thất bại trong việc thu hút nhân tài từ nước ngoài và giữ chân người giỏi trong nước. Cho dù được ưu đãi về các loại thuế và giá thuê đất, không có một hãng công nghệ nào đặt đại bản doanh hoặc cơ sở nghiên cứu tại Việt Nam. Khu công nghệ cao Hòa Lạc hay khu công nghệ cao quận 9- Sài Gòn vẫn chỉ là sân chơi của các doanh nghiệp trong nước, và những tay chơi nước ngoài có vị thế làng nhàng. Không có trường đại học danh tiếng nào của thế giới mở cơ sở nghiên cứu và đào tạo tại Việt Nam, và dĩ nhiên là không có một đội ngũ giáo sư người nước ngoài ở sống, nghiên cứu và giảng dạy chuyên nghiệp ở Việt Nam. Các trí thức Việt kiều cũng không chọn Việt Nam là điểm đến để sống, lao động, sáng tạo và cống hiến.

Những giáo sư lừng danh như Ngô Bảo Châu, Đàm Thanh Sơn… cũng chọn con đường định cư ở nước ngoài để có điều kiện cống hiến cho khoa học và cho sự tiến bộ của nhân loại. Hiện tại, mỗi năm có hàng chục ngàn du học sinh Việt Nam vẫn chọn con đường ở lại nước ngoài để có cơ hội tốt hơn. 100% người chiến thắng cuộc thi Đường lên đỉnh Olympia của Đài truyền hình Việt Nam sau khi tốt nghiệp đại học ở Úc đã ở lại Úc để làm việc. Họ hiểu, họ chỉ phát huy được năng lực và trí tuệ của mình ở một môi trường khác hẳn Việt Nam.

Việt Nam chưa bao giờ thu hút được người giỏi – người tài trong tất cả mọi lĩnh vực. Tại sao lại thế? Có thể người giỏi của thế giới sợ hãi một Việt Nam có giao thông lộn xộn? Có thể họ sợ Việt Nam có môi trường ô nhiễm, thực phẩm độc hại? Có thể là thế, nhưng chưa đủ.

Điều quan trọng nhất, những người giỏi – người tài cần có tự do tuyệt đối để thể hiện, để khẳng định mình và để sáng tạo. Nhưng ở Việt Nam, tự do là một món hàng xa xỉ. Việt Nam không có tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do sáng tạo, tự do học thuật, tự do lập hội, tự do biểu tình, tự do xuất bản, tự do biểu diễn… những tiền đề – nền móng cho sáng tạo. Không có sáng tạo, người giỏi – người tài không thể hiện được mình, và họ cùn mòn đi. Và dĩ nhiên, khi không có sáng tạo, đất nước sẽ không theo kịp bước tiến thần tốc của kỷ nguyên số, đất nước mãi mãi rơi vào bế tắc và đói nghèo.

Người tài giỏi bao giờ cũng tìm đến những xứ sở tự do, hay nói cách khác, môi trường tự do luôn có sức hấp dẫn với những người tài giỏi. Không phải ngẫu nhiên mà các cường quốc như Mỹ, Anh, Đức, Pháp, Canada, Úc, New Zealand….luôn luôn là những đích đến của những người thông minh và tài giỏi.
Nếu “muốn làm bạn với những người giỏi nhất”, Việt Nam phải xây dựng bằng được một thiết chế xã hội thật sự tự do và các khung pháp lý để bảo vệ tự do. Chim bao giờ cũng đến đậu ở những mảnh đất hiền lành, không bao giờ đậu ở những mảnh đất đầy rẫy cạm bẫy và cấm đoán.

Chu Vĩnh Hải

https://ethongluan.org/index.php/doc-bai-luu-tru/4768-chim-khong-d-u-m-nh-d-t-d-y-r-y-c-m-b-y-chu-vinh-h-i

TRẦN ĐỨC THẠCH, PHẠM THÀNH, NGUYỄN TƯỜNG THUỴ.. Kẻ trước người sau theo nhau vào kho

TRẦN ĐỨC THẠCH, PHẠM THÀNH, NGUYỄN TƯỜNG THUỴ.. Kẻ trước người sau theo nhau vào kho

Trước đây, Võ văn Thưởng hô hào đối thoại, Nguyễn Xuân Phúc ráo riết tìm người có trình độ, để phản biện bênh vực Đảng, chính phủ.

Chuyện đó không thành.

Thứ nhất, bởi vì dù có đổ tiền của dân ra lập lực lượng tuyên giáo, AK, rất khó huấn luyện những người hành trang ngôn ngữ và kiến thức vỏn vẹn thu gọn trong vài chữ ‘’ĐM, BA QUE, VIỆT TÂN’’. Dốt thì dùng một trong 3 từ ngữ đó.

Có khả năng hơn thì nhét được cả 3 vào một câu

Thứ hai, bởi vì dù có tài thánh, dù mồm loa, mép giải tới đâu, trơ trẽn tới đâu, kiểu Hoàng Duy Hùng, cũng khó ăn nói khi đầy tớ lớn tiếp tục thi nhau ăn cắp, cướp của, giết người, bán nước.

Thôi đành trở về trò mà người Cộng Sản sở trường nhất: bắt nhốt những người hiếm hoi còn có lương tâm và can đảm lên tiếng. Phải ngu cùng cực mới từ bỏ cái sở trường của mình trong trận chiến.

Đáng lẽ phải thủ tiêu, là phương pháp họ lão luyện hơn nữa, nhưng trong thời đại Internet, rất khó vừa giết người đối lập, vừa ngửa tay xin tiền, xin giao thương.

Cách hay nhất để phản biện, để đối thoại, để đi tới đồng thuận là khoá miệng những người nghĩ khác, nói khác Đảng. Nhất là ngày đại hội Đảng không xa
Một câu hỏi đáng đặt ra: chuyện bắt bớ thô bạo chỉ thể hiện cái đểu, cái lúng túng của một chế độ trong cơn tang gia bối rối, một mặt kinh tế suy sụp, một mặt ngoại xâm càng ngày càng hung hăng, hay che dấu một tính đoán thâm độc hơn: nếu không còn ai lên tiếng nữa, chuyện bán nước sẽ diễn ra êm thấm hơn.

Dân chúng càng chán ngán, Đảng càng cô lập, càng rơi vào tay Tàu kỹ hơn nữa, để có chỗ dựa, có đường sống. Nói cách khác, chuyện bắt bớ, đàn áp có thể là chỉ thị đến từ bên ngoài, các quan thái thú địa phương chỉ thi hành một chính sách chung.

‘’Silence, on vend ‘’. Xin yên lặng, để chúng tôi kinh doanh. Bán nước.

(tuthuc-paris-blog.com)

Image may contain: one or more people

LÀM CHÍNH TRỊ KHÔNG PHẢI LÀM GIÁO DỤC

Nguyễn Đình Ngọc
LÀM CHÍNH TRỊ KHÔNG PHẢI LÀM GIÁO DỤC

________________________________________________

Ngoại trưởng Hoa Kỳ Mike Pompeo nói: “Trung Quốc đang bị cai trị bởi một chế độ tàn bạo, độc tài, một chế độ cộng sản kể từ năm 1949. Trong nhiều thập niên, chúng ta nghĩ rằng chế độ này SẼ DẦN DẦN TRỞ NÊN GIỐNG CHÚNG TA HƠN – thông qua thương mại, trao đổi khoa học, tiếp cận ngoại giao, cho phép họ tham gia Tổ chức Thương mại Thế giới với tư cách một quốc gia phát triển. Điều đó đã không xảy ra”.

Văn hóa và giáo dục từ chủ nghĩa tự do đã kiên nhẫn đủ mức độ của nó qua lời phát ngôn của Ngoại trưởng Hoa Kỳ Mike Pompeo.

Thật vậy, trong nhà trường của chế độ VNCH mà tôi may mắn thụ hưởng trước 1975 và sau đó một chút, tức là nền giáo dục nhân bản – dân tộc – khai phóng chưa mất hẳn sau 1975 mà nó bị mài mòn dần dần rồi chết lịm đi, để thế chỗ cho giáo dục XHCN – một nền giáo dục TRỐNG RỖNG HỒN NGƯỜI – HÀO NHOÁNG NHƯ HÀNG MÃ – PHI TRIẾT LÝ TUYỆT ĐỐI .

Hồi xưa, thế hệ chúng tôi được thầy cô dạy theo cách CHỊU TRÁCH NHIỆM những gì mình gây ra.

Khi phạm lỗi, dù lớn hay nhỏ cũng theo cách như vậy.

Đứa nào bướng bỉnh và lì lợm quá mức, thầy cô hay giao cho nó những vị trí quan trọng (ví dụ lớp trưởng – để nó ý thức hơn) hay tưởng thưởng nó bằng cách khen ngợi trong lớp, khi nó có một bài văn tàm tạm hoặc 1 bài toán điểm khá => Mục đích nhằm để bản thân nó thấy được sự nỗ lực cá nhân cũng như cảm nhận được giá trị bản thân và càng ý thức hơn trong học đường, từ đó nó trở nên văn minh hơn cho trường đời mai sau. PHẢI CÔNG NHẬN SỰ THÀNH CÔNG THEO PHƯƠNG PHÁP GIÁO DỤC NHƯ VẬY.

Một nghiên cứu khoa học đã chỉ ra, nhân cách được hình thành từ khoảng 3 – 16 tuổi. Sau khoảng thời gian đó, đứa trẻ sẽ từ nền tảng đó mà lớn lên.

Nghiên cứu trên cũng cho biết không có tính tuyệt đối như tất cả nghiên cứu về mọi sự vật hiện tượng trong vũ trụ.

LÀM CHÍNH TRỊ KHÔNG PHẢI LÀM GIÁO DỤC!!!

Cái sai lầm mà ngày nay cả thế giới phải trả giá trước những gì Trung Cộng tàn phá theo cách “tốt nhất” mà họ có thể làm, cũng xuất phát từ cách NHÌN NHẬN VÀ ĐÁNH GIÁ của nền giáo dục chủ nghĩa tự do.

Nói cho dễ hiểu, Hoa Kỳ và cả phương Tây nhìn Trung Cộng theo cách dạy dỗ một đứa trẻ chưa hình thành đầy đủ nhân cách theo ví dụ nói trên, thay vì nhìn đó là một con người chính trị toàn diện!!!

Chính cách NHÌN NHẬN VÀ ĐÁNH GIÁ MÉO MÓ như thế, nên họ tưởng Tập Cận Bình như một đứa trẻ dù hư hỏng, lỳ lợm nhưng vẫn có thể dạy dỗ bằng cách: cho tham gia WTO, trao đổi khoa học, tiếp cận công nghệ, ngoại giao mềm mỏng, sinh viên du học cả mấy triệu người v.v… để rồi chuốc lấy thất vọng ngập tràn như hiện nay…

Đã khá muộn, khi Hòa Kỳ, Nhật Bản và cả phương Tây phải chứng kiến tình hình thế giới tồi tệ và khủng hoảng như hiện nay, trong đó LỖI LẦM TAI HẠI của họ rất lớn.

Cựu Tổng thống Obama thắng cử năm xưa với thông điệp: CHANGE WE NEED – ông ta chưa làm được gì cả mà chỉ để lại đống hỗn độn khổng lồ thế giới đang gánh chịu và… cho Tổng thống Trump phải… CHANGE!!!
________________

Nguyễn Ngọc Già

Image may contain: 1 person, suit

Chết Dễ Hơn Là Sống? – Huy Phương

Chết Dễ Hơn Là Sống? – Huy Phương

Tượng chiến sĩ VNCH tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt – Mỹ, thành phố Westminster, California. (Hình: David McNew/Getty Images)

Kính gửi Ông Nguyễn,

Xin cám ơn tình cảm của ông muốn đọc một bài của chúng tôi viết về sự ra đi của Thiếu Tướng Lê Minh Đảo. Mặc dầu có hân hạnh quen biết Thiếu Tướng qua cả hai thời kỳ trước và sau biến cố 1975, tôi cũng chưa dám “cái quan luận định” về nhân vật đáng kính này. Thay vào đó, cũng như nhân ngày 30 Tháng Tư sắp đến, chúng tôi xin gửi đến ông và độc giả bài viết “Chết dễ hơn là sống?” để chúng ta hiểu thêm phần nào cái khó khăn của người trong cuộc khi phải chọn giữa cái chết và cái sống trong bước đường cùng! (HP)

Nói một cách đơn giản “chết dễ hơn là sống,” cũng có thể hiểu rằng chọn cái sống muôn vàn khó khăn hơn là chọn cái chết. Cũng xin nói thêm rằng, xưa nay không ai gọi những người sống là anh hùng.

Trần Bình Trọng thách thức kẻ thù trước khi bị giết. Nguyễn Biểu thản nhiên dự bữa tiệc đầu người, bị Trương Phụ cột vào chân cầu, cho nước thủy triều dâng lên mà chết. Rồi Võ Tánh, Ngô Tùng Châu, Phan Thanh Giản cũng chọn cái chết mà trở thành anh hùng. Tháng Tư năm 1975, miền Nam chúng ta cũng có những tướng lãnh anh hùng không chấp nhận sự sống trong nỗi nhục mất nước.

Nói về những anh hùng của nước Nhật, sau khi Okinawa lọt vào tay quân đội Mỹ, Tướng Ushijima và Tướng Cho quỳ gối và tiến hành lễ tự sát. Tướng Cho đưa cổ cho Đại Úy Sakaguchi chém đầu, và Tướng Ushijima lấy gươm tự mổ bụng tự sát cùng với bảy sĩ quan tham mưu trong binh đoàn.

Năm 1945, sau khi Mỹ đã thả hai quả bom nguyên tử xuống hai thành phố Hiroshima và Nagasaki, đưa đến việc Nhật Hoàng phải đầu hàng, nhiều tướng lĩnh và sĩ quan đã tự sát vì danh dự và không chịu nổi điều ô nhục, trong đó có Bộ Trưởng Lục Quân Anami, Đại Tướng Cựu Tổng Tham Mưu Trưởng Sugiyama, Đại Tướng Tư Lệnh miền Đông Tanaka…

Người đời vẫn xem thường những ai chọn cái sống và không xem họ là những anh hùng. Chúng ta còn nhớ Tổng Thống Donald Trump trong một cuộc vận động tranh cử đã phát biểu Thượng Nghị Sĩ John McCain không phải là một anh hùng trong chiến tranh, vì đã bị cầm tù bởi đối phương.

Hai trong bảy quy tắc đạo đức mà các võ sĩ samurai Nhật Bản phải tuân theo, phản ánh tinh thần võ sĩ đạo rất sắc nét, mạnh mẽ, là can đảm và danh dự. Đối với một quân nhân VNCH là trách nhiệm và danh dự, những điều tâm niệm cho binh nghiệp của mình và đã chọn cái chết vì nhận ra mình không tròn “trách nhiệm,” cũng như “danh dự” bị tổn thương. Trong những phút bức bách cuối cùng này, một người chọn cái chết cho mình, là một điều dễ dàng hay khó khăn?

Những vị tướng lãnh tự sát vì quốc nhục giờ đầu hàng, là những vị có bản chất anh hùng, trọng danh dự, khí khái, không biết quỵ lụy, khó có thể sống qua những ngày tù tội, đói khát và nhất là luôn luôn bị lăng nhục bởi những kẻ thắng trận từ các hang động trở về. Ai cũng có một mạng sống đáng quý, một gia đình để yêu thương và một đất nước để phụng sự, trong hoàn cảnh này, điều gì được cho là đáng quý hơn hết? Chọn giữa chết hay sống phải là một điều rất khó khăn?

Liệu trước một tương lai, đau đớn, mù mịt, với mười bảy, mười tám năm tù, gia đình ly tán, tấm thân sẽ phải chịu bao nhiêu nỗi nhọc nhằn đau đớn và tủi nhục, liệu chúng ta có can đảm nhận lấy sự sống hay không? Tôi nghĩ chúng ta có thể quyết định về cái chết của chúng ta trong vài mươi giây hay có thể lâu hơn chút nữa, nhưng chọn cái sống, chúng ta phải dằn vặt bao nhiêu ngày và can đảm sống từng giờ, từng phút, đôi khi chưa biết điều gì có thể xẩy ra cho chúng ta trong những ngày đang tới.

Vì vậy khi đặt câu hỏi với nhiều người về những ngày cuối Tháng Tư, 1975, về cái chết và sự sống, phần lớn câu trả lời là: “Có lẽ chết dễ hơn là sống!”

Phật Giáo quan niệm cái chết chỉ là một sự chuyển tiếp, một hiện tượng hay biến cố trên dòng tiếp nối liên tục của sự sống. Thiên Chúa Giáo, chủ trương rằng, dựa vào niềm tin của một người vào Chúa Giê-su (Jesus) như là Chúa cứu thế của loài người, người ta sẽ được lên thiên đường hay xuống địa ngục.

Mặc dù có những miêu tả về những vấn đề thưởng hay phạt, thiên đường hay địa ngục ở trong nhiều tôn giáo, không ai có thể xác minh một cách rõ ràng sự hiện hữu của chúng. Nhiều người đi tìm cái chết vì chán sự sống hay sợ hãi sự sống. Ở đây chúng ta không đi tìm một chứng minh cho hai cõi chết và sống, cũng không lên án những người đã chọn cái chết cho mình là đúng hay chấp nhận sự sống lúc bấy giờ là đúng. Điều khó khăn của người trong cuộc là khi phải chọn giữa cái chết và sự sống trong bước đường cùng.

Thì những điều cụ thể đã đặt ra trước mắt chúng ta, sống là phải chấp nhận, chịu đựng trong một thời gian dài, và sống không phải là quỳ gối hay bò lết, mà sống được đứng thẳng, có nhân cách.

Chúng ta nghiêng mình trước những tấm gương uy dũng của những người đã không chấp nhận số phận an bài, tự tìm đến cái chết; nhưng chúng ta cũng không khỏi khâm phục, những người đã chọn cái sống, chấp nhận phần khó khăn, chịu trách nhiệm về những hành động của mình.

Chúng ta kính trọng những cái chết nhưng cũng phải cúi đầu trước những cái sống, vì chúng tôi biết rằng, sống cho ra con người, có lẽ cũng phải chịu muôn vàn khó khăn hơn là chọn cái chết. Chết chỉ là khoảnh khắc, nhưng chọn cái sống là chịu đựng triền miên suốt cả một cuộc đời!

Chúng tôi xin trích dẫn một câu nói của nhà giáo Phạm Toàn, ông là người đồng sáng lập trang Bauxite Việt Nam: “Chết đẹp đã là rất khó. Nhưng chết đẹp là quyết định của một khoảnh khắc. Còn để sống đẹp, là cả một đời, là dằng dặc những chuỗi lựa chọn và từ bỏ cám dỗ, thật ít ai làm được.” 

Huy Phương
nguoi-viet.com

Chris Patten nói về Cộng sản TQ: “Chế độ dơ bẩn rồi sẽ bị xóa sổ”

Chris Patten nói về Cộng sản TQ: “Chế độ dơ bẩn rồi sẽ bị xóa sổ”

  • Chris Pattern
  • Virus corona tàn phá thế giới, cướp đi sinh mạng, làm cho gia đình ly tán, phá hủy việc làm và doanh nghiệp, xé nát nền kinh tế, và là mối đe dọa tồi tệ hơn với các nước nghèo nhất. Chúng ta biết chắc chắn ba điều.

Đầu tiên, Covid-19 khởi phát từ Vũ Hán. Thứ hai, những dấu hiệu đầu tiên cho thấy việc lây lan virus đã bị che đậy. Thứ ba, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã liên tục dối trá về những vấn đề đó và lợi dụng lúc thế giới đang bận bịu chống lại đại dịch để khoe khoang sức mạnh trên toàn cầu bằng cách bắt nạt, đe dọa và bội tín.

Chúng ta nên rõ ràng một chuyện. Đây không phải lỗi của người dân Trung Quốc. Những bác sĩ và y tá Trung Quốc dũng cảm, cũng như các bác sĩ và y tá của chúng ta, đã mất đi sinh mạng khi chiến đấu với dịch bệnh.

Khi có ai đó tiết lộ những việc đang diễn ra, các quan chức cộng sản sẽ sử dụng lực lượng an ninh để bịt miệng họ lại.

Trong khi các nhân viên y tế bị bịt miệng, đại dịch đã lây lan khắp Vũ Hán vào cuối tháng 1 đầu tháng 2. Hàng triệu người rời khỏi thành phố Vũ Hán và rời khỏi tỉnh Hồ Bắc để nghỉ Tết. Họ di chuyển khắp Trung Quốc và đến khắp nơi trên thế giới. Đây là nguyên nhân cơ bản khiến cho tất cả các quốc gia trên thế giới đều bị đe dọa bởi đại dịch.

Lỗi ở đâu thì phải truy về ở đó. Chế độ độc tài Cộng sản Trung Quốc chính là thủ phạm, không phải công dân Trung Quốc, cũng không phải những người Hoa sống và làm việc tại hải ngoại, bao gồm cả những công dân Vương Quốc Anh đến từ Hồng Kông đang sinh sống tại đây.

Chính sự độc tài của ĐCSTQ, do Tập Cận Bình đứng đầu, mới là đối tượng cần lên án vì đã khiến cho các quốc gia trên thế giới bị đe dọa bởi dịch bệnh.

Đưa những người vô tội ra giơ đầu chịu báng chính là phản bội lại những giá trị của chúng ta, là hành động sai trái không khác gì việc một vài người ở Trung Quốc ngược đãi và phân biệt đối xử những người châu Phi đang học tập và làm việc tại Trung Quốc.

Đài Loan, một cộng đồng người Hoa khác, lại xử lý dịch bệnh một cách hiệu quả. Vì sao? Bởi vì đó là một xã hội cởi mở và dân chủ với một nền báo chí tự do.

Kẻ giết người là Cộng sản – chế độ luôn tồn tại dựa trên bí mật và dối trá – chứ không phải là văn hóa hay con người Trung Quốc.

Ông Chris Patten, Thống đốc cuối cùng của Hồng Kông, tác giả bài viết.

Chúng ta sẽ vượt qua bệnh dịch này. Tôi đặc biệt tự hào vì tại Đại học Oxford, nơi tôi đang làm việc trên cương vị Hiệu trưởng, đang cùng các nhà khoa học y tế giỏi giang phát triển một loại vắc-xin.

Những nhà khoa học tiên phong này, cũng như các đồng nghiệp của họ ở khắp nơi trên thế giới – kể cả ở Trung Quốc – đều mong muốn chứng kiến quốc tế chung tay hợp tác chống lại đại dịch. Đại dịch này không có quốc tịch và đe dọa mọi ngóc ngách trên thế giới.

Nhưng hợp tác nên mang ý nghĩa gì trong tương lai? Chúng ta không thể đơn giản là quay lại giao thiệp với Cộng sản Trung Quốc và hợp tác kinh doanh như trước đây.

Thứ nhất, thái độ thù địch của ĐCSTQ đối với sự thật luôn tồn tại một mối nguy hiểm cố hữu.

Covid-19 không phải là ví dụ đầu tiên về những rủi ro nói trên. Năm 2002 đến năm 2004, dịch SARS đã bắt đầu khởi phát với hình thức tương tự như Covid-19 hôm nay, và việc dịch bệnh lây lan cũng là vì ngay từ đầu nó đã bị che đậy. May thay, hậu quả lần đó không tệ như đại dịch lần này.

Thứ hai, bà Theresa May đã đúng khi phát biểu rằng chúng ta phải hợp tác để chống lại đại dịch và ngăn chặn bất cứ điều gì tương tự như vậy trong tương lai. Nhưng làm thế nào chúng ta có thể làm điều đó với Trung Quốc, một đất nước bị cai trị bởi chế độ Cộng sản hoàn toàn không thể tin tưởng?

Rõ ràng, tại Liên Hợp Quốc và các nơi khác, chúng ta nên hợp tác với các quốc gia khác trong việc kêu gọi một cuộc điều tra chuyên môn đầy đủ và cởi mở về nguyên nhân và sự phát tán lúc đầu của virus. Nếu không làm được việc này, thì không chỉ cuộc chiến chống lại đại dịch hôm nay gặp trở ngại mà cả những nỗ lực ngăn chặn đại dịch tương tự trong tương lai cũng vì thế mà gặp khó khăn.

Theo lẽ thường tình, trong một thế giới công minh, tổ chức Y tế Thế giới (WHO) nên là tổ chức đứng ra làm việc này. Tuy nhiên, không chỉ từ phía tổng thống Trump, đã có những lo ngại về việc tổ chức này bị Bắc Kinh mua chuộc.

Nếu có ai nghi ngờ về điều đó, hãy nhìn vào cách mà WHO bắt tay với chính quyền Cộng Sản Trung Quốc để loại bỏ vai trò thành viên của Đài Loan, một quốc gia với 24 triệu dân, ra khỏi tổ chức này.

Cuối tháng 12 năm ngoái, Đài Loan đã cảnh báo với WHO về khả năng lây truyền virus từ người sang người. WHO đã phớt lờ cảnh báo đó trong 3 tuần lễ liền, thay vào đó lặp lại lời của Trung Quốc, phủ nhận việc bệnh dịch lây lan. Đài Loan mặc dù ở ngay cạnh Trung Quốc nhưng chỉ có 380 ca nhiễm và 5 ca tử vong.

Chúng ta chắc chắn không thể để cho Trung Quốc tiếp tục ngăn không cho Đài Loan, một đất nước tự do và nói lên tiếng nói chân thật, gia nhập WHO.

Quá trình điều tra vụ việc đã dấy lên một vấn đề khác mà chúng ta nên phải để mắt đến. Vào ngày 30/1/2020, Bộ trưởng Bộ Ngoại Giao Trung Quốc, ông Vương Nghị, đã bảo đảm với người đồng cấp của nước Úc, bà Marise Payne, rằng “dịch bệnh về cơ bản là có thể phòng ngừa, kiểm soát và cứu chữa được.”

Một hai tuần sau, Đại sứ quán Trung Quốc tại Canberra đã công kích rằng lệnh hạn chế du lịch từ Trung Quốc của Úc là một phản ứng thái quá.

Tuy nhiên, từ cuối tháng 1, Trung Quốc đã mua và nhập một lượng lớn vật tư y tế từ Úc. Họ đã biết điều gì mà không nói với chúng ta?

Không có gì ngạc nhiên khi gần đây ông Scott Morrison, thủ tướng Úc, đã kêu gọi một cuộc điều tra quốc tế về đại dịch. Và Đại sứ Trung Quốc tại Canberra đã đe dọa lời kêu gọi này theo phong cách ngoại giao mới “ngoại giao chiến binh sói” của chính quyền Trung Quốc, rằng trừ khi Úc từ bỏ ý định này, bằng không người Trung Quốc sẽ ngừng mua hàng hóa của Úc.

Đây là chiến thuật bắt nạt thường thấy của Trung Quốc. Thế giới phải lên án nó. Các quốc gia là bạn của nước Úc hãy lên tiếng đồng thuận với lời kêu gọi của Thủ tướng Úc, càng nhiều càng tốt. Về thương mại và kinh tế, chúng ta phải cùng nhau đối phó với Trung Quốc. Tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc phụ thuộc phần lớn vào khoáng sản của Úc.

Đối với nước Anh của chúng tôi, Trung Quốc có thặng dư thương mại lớn. Chúng tôi nhập khẩu 45 tỷ bảng từ Trung Quốc. Chúng tôi xuất khẩu sang Trung Quốc khoảng một nửa con số đó. Trung Quốc chiếm 3,5% hàng xuất khẩu của Anh và 6,6% hàng nhập khẩu của chúng tôi.

Vậy đâu là “thời hoàng kim” của thương mại với Trung Quốc? Theo lời cựu lãnh đạo Hội đồng thành phố Sheffield thì, hầu hết các khoản đầu tư Trung Quốc hứa hẹn đổ vào Nhà máy điện miền Bắc Vương quốc Anh đã tan biến như “kẹo bông gòn”.

Trung Quốc không tuân thủ luật lệ về thương mại, đầu tư và bảo vệ sở hữu trí tuệ như chúng ta. Tổng thống Trump đã đúng khi nói về cách Trung Quốc bẻ cong và vặn vẹo các quy tắc theo hướng có lợi. Nhưng một tổng thống Hoa Kỳ thức thời hơn sẽ hợp tác với những người khác – chứ không phải đứng một mình – để thiết lập lại một sân chơi bình đẳng.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình ghét dân chủ và tất cả những gì mà chúng ta đại diện. Không lâu sau khi trở thành nhà độc tài Trung Quốc, ông đã đưa ra những chỉ thị mới cho chính phủ và các quan chức trong Đảng Cộng sản để cảnh báo về những thách thức đối với Chủ nghĩa Cộng sản từ các giá trị tự do và luật pháp của phương Tây. Ông kêu gọi công kích vào các ý tưởng Tây phương về báo chí, về quyền tự do hiểu biết lịch sử, về xã hội dân sự và dân chủ.

Vì vậy, không có gì lạ khi Tập Cận Bình sử dụng vỏ bọc Covid-19 để siết chặt xã hội tự do của Hồng Kông, bắt giữ các nhà lãnh đạo dân chủ và phá vỡ thỏa thuận mà Trung Quốc đưa ra trong một hiệp ước tại Liên Hợp Quốc, rằng Hồng Kông sẽ được hưởng một mức độ tự chủ cao và các quyền tự do truyền thống của nó cho đến năm 2047.

Việc Trung Quốc vi phạm hiệp ước này là một lý do khác khiến chúng ta phải quan ngại. Nước Anh có đạo đức và nghĩa vụ pháp lý để bàn luận vấn đề này một cách mạnh mẽ trên trường quốc tế. Chúng ta nên khuyến khích bạn bè quốc tế và những người khác làm điều tương tự.

Trong lúc này, Trung Quốc đang tiếp tục gây ảnh hưởng nặng nề lên các vùng biển lân cận, xây dựng các căn cứ quân sự ở đó và coi thường phán quyết của Tòa án Hague về biên giới hàng hải hợp pháp.

Chúng ta không nên cô lập Trung Quốc. Nhưng làm thế nào chúng ta có thể tin tưởng chế độ độc tài Cộng sản đang cai trị Trung Quốc? Làm thế nào chúng ta có thể đối phó trong các vấn đề thương mại, môi trường, an ninh và sức khỏe – chẳng hạn khi một ngày nào đó chúng ta có thể phải đối mặt với một dịch bệnh khác do việc kháng kháng sinh?

Trung Quốc sản xuất khoảng 95% kháng sinh trên thế giới và có mức sử dụng bình quân đầu người cao gấp đôi so với bất kỳ nơi nào khác.

Chắc chắn thế giới phải chung tay. Nhưng chúng ta không thể cho phép Cộng sản Trung Quốc phá vỡ hay làm méo mó các quy tắc hòng đạt được mục đích của họ.

Một ngày nào đó chế độ dơ bẩn và nguy hiểm này sẽ bị xóa xổ. Cho đến lúc đó, tất cả những người bạn của sự tự do và trung thực sẽ phải cảnh giác.

Chris Pattern, DailyMail
Minh Nhật biên dịch

Ngài Chris Patten là Thống đốc cuối cùng của Hồng Kông trước khi được trao trả cho ĐCSTQ. Ông là một chính trị gia Anh quốc nổi bật, từng gia nhập nội các và giữ chức Bộ trưởng, từng là chủ tịch đảng Bảo thủ Anh. Hiện ông là hiệu trưởng danh dự của Đại học Oxford.

M.TRITHUCVN.NET

Chris Patten nói về Cộng sản TQ: “Chế độ dơ bẩn rồi sẽ bị xóa sổ”

Nhưng làm thế nào chúng ta có thể tin tưởng chế độ độc tài Cộng sản đang cai trị Trung Quốc? Làm thế nào chúng ta có thể đối phó trong các vấn đề…

Nếu Việt Nam không có đảng Cộng sản | Tiếng Dân

BAOTIENGDAN.COM

Nếu Việt Nam không có đảng Cộng sản

Bởi   AdminTD

 Trần Trung Đạo

Không ít người đến nay vẫn lấy làm tiếc vì chính phủ Mỹ đã bỏ lỡ cơ hội khi không đoái hoài gì đến những lá thư của Hồ Chí Minh gởi TT Truman và Bộ Ngoại Giao Mỹ.

TT Truman không trả lời nhưng có kiểm chứng.

Mặc dù Mỹ đã có tài liệu và bằng chứng Hồ Chí Minh là lãnh tụ CSVN và là nhân viên của Đệ Tam Quốc Tế, những lá thư của Hồ không phải vì thế mà được tự động đưa vào văn khố. Chính phủ Mỹ qua trung gian tòa đại sứ Mỹ tại Paris trực tiếp liên lạc với Hồ.

Như người viết đã trình bày trong Chính Luận, theo tài liệu lưu trữ trong văn khố Hoa Kỳ, tổng số gồm 11 lá thư Hồ Chí Minh gởi TT Truman, Ngoại trưởng James Byrnes và Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ. Lá thư thứ nhất ký ngày 17 tháng 10 năm 1945 và lá cuối cùng vào ngày 28 tháng Hai năm 1946.

Ngày 12 tháng 9 năm 1946, George M. Abbott, lúc đó là Đệ nhất Tham Vụ Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ tại Paris, đã điện đàm với Hồ Chí Minh. Dĩ nhiên quan tâm hàng đầu của Hoa Kỳ vẫn là gốc gác của họ Hồ. Theo báo cáo của George M. Abbott cho đại sứ Hoa Kỳ tại Pháp, Hồ Chí Minh không thừa nhận ông ta là Cộng Sản. Không những thế, Hồ còn chỉ ra cho George M. Abbott thấy “không một người nào trong nội các của ông ta là Cộng Sản.”

Trong thực tế, các chức vụ then chốt gồm Chủ tịch (Hồ Chí Minh), Bộ trưởng Quốc Phòng (Võ Nguyên Giáp), Bộ trưởng Tài Chánh (Lê Văn Hiến), Bộ trưởng Tư Pháp (Vũ Đình Hòe) trong nội các liên hiệp kháng chiến đều do các đảng viên đảng CS hay đảng Dân Chủ (ngoại vi của đảng CS) nắm giữ.

Khi George M. Abbott hỏi có hay không có một đảng CS tại Việt Nam, Hồ Chí Minh thừa nhận là trước đây có nhưng đã giải tán mấy tháng trước rồi. Dĩ nhiên, như viết trong báo cáo, George M. Abbott cũng biết những câu trả lời của Hồ Chí Minh chỉ là những câu nói dối.

Với đảng CS, việc thay tên đổi họ, từ một người hay thậm chí cả đảng, theo nhu cầu chiến lược mỗi thời kỳ là chuyện bình thường. Đảng CS tổ chức tinh vi và chặt chẽ đến mức dù dùng tên gì vẫn hoạt động thống nhất và tuân chỉ triệt để một cương lĩnh. Vào thời điểm 1946, trước khi CSTQ chiếm toàn lục địa Trung Hoa, nếu Mỹ viện trợ, Hồ Chí Minh sẽ nhận và nếu Mỹ lên tiếng phản đối Pháp, Hồ Chí Minh sẽ cám ơn nhưng chắc chắn không bao giờ có chuyện “giải tán đảng CS” hay thành thật từ bỏ đảng CS.

Mỹ không đánh giá cao tinh thần dân tộc hay chủ nghĩa dân tộc trong người Hồ Chí Minh. Hầu hết các đảng CS từ Á sang Phi đều núp dưới bình phong “giải phóng dân tộc”.

Bản thân hai tổng thống Franklin D. Roosevelt và người kế nhiệm là Harry Truman đều là những người có cảm tình với các dân tộc bị trị.

TT Franklin D. Roosevelt là người đã khẳng định việc tôn trọng quyền tự quyết dân tộc của các quốc gia như ông đã đề ra trong Hiến Chương Đại Tây Dương (Atlantic Charter) tháng 8, 1941.

Ngày 24 tháng 1, 1944, TT Roosevelt khẳng định lần nữa ước muốn của ông để đặt Đông Dương dưới sự quản trị của quốc tế thay vì trả lại cho Pháp.

TT Roosevelt viết: “Tôi gặp Halifax [Ngoại trưởng Anh] tuần trước và nói với ông ta một cách thẳng thắng rằng một điều hoàn toàn đúng là hơn một năm trước tôi đã bày tỏ ý kiến Đông Dương không nên trả lại cho Pháp mà đặt dưới sự quản trị của một cơ quan ủy thác quốc tế (international trusteeship). Pháp đã chiếm dân tộc này, với ba chục triệu người, gần cả thế kỷ, và điều kiện của người dân còn tệ hại hơn lúc bắt đầu. (Tài liệu Mật Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ, giải mật 2011 theo Quyết Định Tổng Thống 13526)

Trong cùng tài liệu, TT Roosevelt cũng viết một câu cảm động “Pháp đã vắt sữa các dân tộc Đông Dương suốt một trăm năm và người dân của các nước Đông Dương xứng đáng được sống một cuộc sống tốt đẹp hơn.” (France has milked it for one hundred years and people of Indo-china are intitled to something better than that).

TT Truman kế nhiệm đã chia xẻ quan điểm TT Roosevelt. Trong thời gian sau khi Thế Chiến Thứ Hai chấm dứt, TT Truman nghiêm cấm các tàu bè Mỹ giúp chở quân đội và võ khí của Pháp để tái chiếm Viêt Nam. Chính phủ Anh, vì quyền lợi của một đế quốc thực dân đã thông đồng để đưa Pháp trở lại Việt Nam.

Ngay trong lúc Hồ Chí Minh nói với George M. Abbott không có một đảng viên CS nào trong chính phủ thì Võ Nguyên Giáp, Trần Quốc Hoàn và Văn Thừa Vũ đang ra tay tận diệt các đảng phái không CS như Việt Nam Quốc Dân Đảng, Đại Việt v.v.. Vụ Ôn Như Hầu tiêu diệt Việt Nam Quốc Dân Đảng vào tháng 8, 1946 là một bằng chứng.

“Cuối tháng 5 [1946] khi quân đội Trung Quốc bắt đầu rút hết ra khỏi Việt Nam, Võ Nguyên Giáp ra lệnh cho các lực lượng Việt Minh tấn công vào các cánh quân quốc gia tại miền Trung, tiêu diệt số lực lượng nhỏ nhoi của các đảng quốc gia tại vùng này.” (Lê Mạnh Hùng, Nhìn Lại Sử Việt, thời cận hiện đại 1945-1975, chương 6).

Các vụ tàn sát các đảng phái quốc gia chống thực dân diễn ra suốt 1946 không chỉ riêng tại Hà Nội, miền Bắc mà cả nước. Một chương sử đầy máu xương và hận thù trên đất nước Việt Nam vốn đã chịu đựng gần một trăm năm dưới gót thực dân bắt đầu từ đó.

Lịch sử không có “nếu” nhưng cần phải đặt lại những “nếu” để đọc, để ôn, để học và để đi về phía trước là trách nhiệm của các thế hệ Việt Nam yêu nước ngày nay.

Chữ “nếu” lớn nhất là với xu hướng giải thể chế độ thực dân sau Thế Chiến Thứ Hai, sự suy yếu của Pháp, quyết tâm ủng hộ của các TT Mỹ, nếu không có đảng CSVN thì ngày nay Việt Nam không phải mất đất, mất biển, lệ thuộc mọi thứ vào Trung Cộng mà là một quốc gia dân chủ giàu mạnh, đứng oai hùng và đầy kiêu hãnh như bên bờ Thái Bình Dương.

Nếu Việt Nam không có đảng Cộng sản | Tiếng Dân

Nếu Việt Nam không có đảng Cộng sản Bởi AdminTD – 20/05/2020 Trần Trung Đạo 20-5-2020 Không ít người đến nay vẫn lấy làm tiếc vì chính…

Vũ Hán, Tàu Cộng làm ác gặp ác

Vũ Hán, Tàu Cộng làm ác gặp ác

Trúc Giang MN (Danlambao) – Mỗi ngày tôi nhận được khoảng 20 email do bạn bè chuyển tới. Nội dung chủ yếu là xoáy vào đại dịch Coronavirus-Vũ Hán. Một email đặc biệt do chị Tống Mỹ Loan, Nantes, Pháp, với tựa đề Vũ Hán đang ở tình trạng bị đe dọa như ngàn cân treo sợi tóc, do đập Tam Hiệp (Three Gorges Dam) bị vỡ.

Vũ Hán phát tán ra Coronavirus-Vũ Hán, gây kinh hoàng trên 212 quốc gia và dùng lãnh thổ với 4,519,986 ca nhiễm, số tử vong 316,026 người (14-5-2020). Đồng thời Vũ Hán đang bị đe dọa bởi một tai họa kinh hoàng, là vỡ đập Tam Hiệp.

Vũ khí nước của Trung Cộng là mối đe dọa của chính họ. Trung Cộng dùng nguồn nước làm năng lượng chạy máy phát điện và làm vũ khí khống chế các quốc gia Đông Nam Á, nhưng bị trời hại, vũ khí này hiện là mối đe dọa 6 tỉnh lớn có thể bị san bằng thành bình địa dưới mặt nước khi đập Tam Hiệp bị vỡ.

Đúng là trời bất dung gian đảng. Làm ác gặp ác. 

Đập thủy điện Tam Hiệp

Trung Quốc gọi đập Tam Hiệp là kỳ quan kiến trúc vĩ đại nhất 

kể từ khi xây dựng Vạn Lý Trường Thành. (Ảnh Reuters)

Đập thủy điện Tam Hiệp được xây chặn ngang sông Dương Tử (Yangtze River), còn gọi là Trường Giang. Tam Hiệp là đập thủy điện lớn nhất thế giới. Con đập được chính thức xây dựng vào tháng 11 năm 1997 và hoàn thành đưa vào xử dụng ngày 4-7-2012. Đập cung cấp năng lượng để chạy 32 máy phát điện (Turbine) sản xuất nguồn điện 22,500 Megawatts (MW). Chi phí xây dựng 75 tỷ USD. Trên 2 triệu người phải di chuyển ra khỏi khu vực để lấy đất xây hồ chứa nước cho con đập.

Hồ chứa nước dài 2,355m, cao 185m, chứa 116,000 m3 nước. Mực nước ở đập Tam Hiệp cao 185m so với mặt nước biển, và cao hơn hạ nguồn sông Dương Tử 100m. Đặc tính của nước là từ trên cao chảy xuống thấp, nước sông Dương Tử chảy ra biển.

Để xây dựng đập, 27.2 triệu khối bê tông. 463,000 tấn thép (đủ xây 63 tháp Eiffel) đã được dùng và 102.6 triệu mét khối (M3) đất được đào lên. Thành vách của đập cao 181m so với nền đá ở đáy hồ. 

Nguy cơ vỡ đập Tam Hiệp 

Nguy cơ vỡ đập được thấy qua sự biến dạng của đập Tam Hiệp. Ngày 1-7-2019, một học giả tên Lãnh Sơn đưa ra hai tấm hình, một tấm cho thấy đập là một con đường thẳng, so với tấm hình kia thì thấy con đập biến dạng rõ rệt. Thêm vào đó hai bên bờ sông Dương Tử bị lở sạt.

Ông này cho biết, một khi đập vỡ thì một nửa Trung Quốc sẽ rơi vào cảnh khốn khổ. Một phần ba (1/3) diện tích của vùng thịnh vượng nhất, bao gồm Vũ Hán, (11 triệu dân), Nam Kinh, Thượng Hải, bị thiệt hại nặng nề. Vũ Hán là thành phố nằm sát con đập Tam Hiệp nên lãnh đủ cơn thịnh nộ của sóng thần gồm 116,000 mét khối nước của hồ. Trung Cộng khó tránh được cơn đại hồng thủy này.

Nếu đập Tam Hiệp vỡ, dự tính có hàng ngàn thành phố lớn nhỏ bị chìm trong nước từ 5 đến 10m. 6 tỉnh miền Bắc Trung Quốc trở thành bình địa dưới biển nước. Các công ty, cơ sở kinh doanh, dịch vụ, du lịch bị tàn phá và theo dòng nước bị cuốn trôi tất cả ra biển Hoa Đông. Thiếu điện, khoa học, kinh doanh, công nghệ tan tành. Ngoài việc con đập bị biến dạng, các chuyên gia cho rằng đập Tam Hiệp chỉ bị vỡ khi bị tấn công mạnh mẽ hoặc bị động đất.

Chính quyền đã nhiều lần trấn an và cho biết tin tức đó vô căn cứ. Tờ Beijing News thừa nhận: “Đập Tam Hiệp có biến dạng, nhưng đó là trạng thái bình thường, vô hại. Những tin tức về vỡ đập là giả mạo”.

Ngày 11-11-2019, tin Tam Hiệp có nguy cơ bị vỡ do biến dạng và sạt lở nên chính quyền đã di tản 100,000 dân ra khỏi khu vực. Nguồn tin không được nhà nước kiểm chứng.

Một nguy cơ khác là đập thủy điện của Trung Quốc bị đe dọa bởi những trận động đất

– Động đất năm 1976 tại thành phố Đường Sơn, tỉnh Hà Bắc: Động đất đo được 7.8 độ Richter. Gây thương vong lớn nhất trong thế kỷ 20. Thiệt mạng 655,000, bị thương nặng 164,000 và thiệt hại trên 10 tỷ nhân dân tệ.

– Những trận động đất ở tỉnh Tứ Xuyên: Tứ Xuyên là tỉnh hứng nhiều trận động đất, gây thiệt hại nhất ở thế kỷ 20, với 300 trận từ 3 độ Richter trở lên. Động đất năm 2008 đo được 7.8 độ Richter, gây thiệt mạng 69,000 người, bị thương nặng 292,481 và 18,000 mất tích. Động đất ngày 2-2-2020 với cường độ 5.1 độ Richter, kéo dài 10 phút trong thời gian dịch cúm Coronavirus-Vũ Hán đang hoành hành tại Trung Quốc. Họa vô đơn chí, tai họa không đến một mình. Ác giả ác báo. Làm ác gặp ác.

Hệ thống bảo vệ đập Tam Hiệp

Ông Hoàng Vạn Lý (Huang Wanli), một chuyên gia thủy lợi nổi tiếng của Trung Quốc cho biết: “Nếu nước ngoài tấn công thì đập Tam Hiệp là mục tiêu hàng đầu”.

Đập Tam Hiệp, Bắc Kinh và Thượng Hải, là ba vị trí chiến lược quan trọng nhất, liên kết chặt chẽ với nhau trong việc phòng thủ. Khi một trong ba vị trí này bị tấn công, thì toàn bộ lực lượng vũ trang của Trung Quốc phản công, nhắm vào những địa điểm phát xuất vũ khí tấn công. Do đó, một quốc gia đơn độc sẽ không dám tấn công vào một trong ba vị trí nêu trên. Nói rõ ra là không dám tấn công đập Tam Hiệp. Tuy nhiên, chỉ cần một quả mìn 2 kg cũng có thể làm đập tan vỡ, vì thế việc bảo vệ hồ chứa nước của đập Tam Hiệp được thực hiện rất nghiêm nhặt. Ông Hoàng Vạn Lý cho biết: “Một ngày nào đó, con đập không chịu nổi sức ép của nước trong hồ đưa đến vỡ đập”. Quả mìn 2kg phá vỡ đập trong tình trạng đó.

Lực lượng cảnh sát cơ động, trang bị vũ khí nặng, thiết bị dò mìn, tháo gỡ mìn, đồng thời súng cao xạ phòng không cũng được bố trí. Một hệ thống radar do Trung Quốc chế tạo đặc biệt cho việc bảo vệ đập Tam Hiệp. Hệ thống radar này có khả năng hoạt động trong khu vực có bán kính 70km. Được xem như cây dù trong việc bảo vệ con đập.

Bên cạnh đó là hệ thống phòng thủ từ xa. Hai sư đoàn máy bay chiến đấu loại tiêm kích (không chiến) lớp J-11, thế hệ 4.5, tương đương với máy bay Hoa Kỳ, F-16 và F/A-18. Hai sư đoàn này được bố trí ở hai tỉnh Trùng Khánh và Côn Minh, tạo thành một màng lưới bảo vệ con đập. Thêm vào đó, cũng còn có những giàn phóng tên lửa đạn đạo (Cruise missile) và hành trình (Ballistic missile) tầm ngắn góp phần bảo vệ đập.

Ngoài Trùng Khánh và Côn Minh, Trung Quốc còn một màng lưới bảo vệ xa ở 3 tỉnh Giang Tây, Quý Châu và An Huy.

Một Thiếu tướng Trung Cộng, ông Trương Triệu Trung nói rằng: “Trung Quốc có vũ khí hạt nhân nên có khả năng tấn công trả đủa các nước ngoài bằng vũ khí hạt nhân. Tên lửa Tomahawk của Mỹ tấn công Tam Hiệp như con muổi đốt vào Inox”. 

Các nhà phân tích cho rằng chỉ có bom siêu nặng MOP (Massive Ordnance Penetration) của Mỹ mới phá được đập này. Bom siêu nặng MOP, mẹ của các loại bom, dài 6.2m. Đường kính 0.8m, nặng 13,608kg. Đầu nổ 2,404kg, xuyên phá 61m.

Vũ khí nước của Trung Cộng

Trung Cộng lợi dụng ưu thế là chiếm thượng nguồn của hai con sông Dương Tử và Mekong, vừa dùng năng lượng nước để chạy máy phát điện, vừa dùng nước làm vũ khí khống chế các quốc gia hạ nguồn. Ngày 28-10-2019, tờ báo Nhật Nikkei Asian Rewiew, giáo sư Ấn Độ Brahma Chellaney đã vạch mặt thủ đoạn của Trung Cộng qua bài: “Trung Quốc biến nguồn nước thành vũ khí, gây thêm hạn hán ở châu Á – China is weaponizing water and worsening droughts in Asia”.

Sông Mekong

Sông Mekong bắt nguồn từ cao nguyên Tây Tạng, dưới chân dãy núi Himalaya (Hy Mã Lạp Sơn). Dãy Himalaya nằm giữa biên giới 5 nước là Trung Quốc, Ấn Độ, Pakistan, Nepal và Bhutan, có trên 100 ngọn núi cao trên 7,000 mét, trong đó ngọn Everest cao nhất thế giới là 8,848 mét. Một tảng băng khổng lồ bao phủ quanh năm trên hàng trăm ngọn núi đó. Khi nhiệt độ tăng, hoặc mùa mưa, một số băng tan chảy thành nước, theo hàng ngàn khe núi từ trên đỉnh chảy xuống chân núi. Chân núi phía Trung Quốc là một cao nguyên cao trên 4,000 mét thuộc tỉnh Thanh Hải và cao nguyên Tây Tạng.

Nước từ các đỉnh núi chảy xuống, tích tụ vào một cái hồ khổng lồ trên cao nguyên. Đặc tính của nước là chảy từ trên cao xuống chỗ thấp. Do đó, nguồn nước này chảy qua cao nguyên Tây Tạng, xuống tỉnh Vân Nam, qua Miến Điện, Thái Lan, Lào, Campuchia, qua đồng bằng Nam Bộ rồi chảy ra Biển Đông. Đó là sông Mekong.

Sông Mekong dài 4,200 Km. Phần Mekong trong lãnh thổ Trung Quốc được gọi là sông Lan Thương, phần ở Lào và Thái Lan được gọi là Mènam Khong, người Campuchia gọi là Mékongk hay Tông-lê Thơm. Từ thủ đô Phnom Penh, Campuchia, sông Mekong chia làm hai nhánh chảy vào Việt Nam, là Sông Tiền và Sông Hậu, đổ nước ra biển bằng 9 cửa sông, ví như 9 con rồng nên gọi là Cửu Long: cửa Đại, cửa Tiểu, cửa Hàm Luông, cửa Cổ Chiên, cửa Cung Hầu, cửa Ba Lai, cửa Định An, cửa Tranh Đề và cửa Ba Thắc (Bassac). Khoảng thập niên 1970, cửa Ba Thắc bị đất bồi lấp lại, nên Cửu Long còn 8 cửa chảy ra biển.

Những con đập thủy điện của Trung Quốc trên sông Mekong

– Đập Nọa Trát Độ (Nouzhdu Dam): Con đập này nằm ở tỉnh Vân Nam (Trung Quốc). Cao 261m. Hồ chứa dung tích 21,749 tỷ mét khối (M3) nước.

– Đập Cảnh Hồng: thuộc tỉnh Vân Nam, cao 108m, diện tích hồ 510m2, chứa 249 triệu mét khối (M3) nước.

– Đập Tiểu Loan (Xiaowan Dam): Đập cao 292m. Dung lượng 15 tỷ m3 nước. Chi phí xây dựng nhà máy thủy điện Tiểu Loan 3.9 tỷ USD.

– Đập Mạn Loan (Manwan Dam): Đập cao 132m, dài 418m. Sức chứa 1.006 triệu m3.

Trung Cộng kiểm soát nguồn nước trên sông Mekong

Căn cứ vào bốn con đập khổng lồ trên, Trung Cộng có khả năng kiểm soát nguồn nước bằng cách giữ nước lại các hồ, hoặc xả nước từ các hồ xuống hạ nguồn sông Mekong. Giữ nước tại các hồ tạo ra khô hạn, xả nước tạo ra lũ lụt.

Tổ chức Eyes on Earth chuyên nghiên cứu về nước do Hoa Kỳ tài trợ, đã kết luận, việc lưu trữ và không xả nước từ các con đập thượng nguồn sông Mekong, đưa đến việc hạn hán ở các quốc gia hạ nguồn, trong đó có Việt Nam. Do đó, trong hai thập kỷ qua, Việt Nam, Campuchia, Thái Lan, Lào và Myanmar phải chịu đựng những đợt hạn hán nghiêm trọng nhất trong lịch sử.

Ngăn chặn nguồn nước ở thượng nguồn tạo ra thiệt hại kép. Ruộng đồng khô, đất nứt nẻ, lúa chết… Nước biển tràn vào làm chết hoa màu và các loại gia súc, gia cầm. Hạn hán kéo dài, các dòng sông cạn kiệt khiến cho nước biển tràn vào. Ở Bến Tre, ao hồ, sông rạch bị nhiễm mặn vì nước biển tràn vào nội địa 80km. Nước mặn cũng làm thiệt hại mọi thứ. Các trại nuôi tôm, “ngao sò ốc hến” gì cũng chết hết. Người dân thiếu nước ngọt để uống và nước sinh hoạt đời sống. Đó là thiệt hại kép.

Trung Quốc xả nước thượng nguồn gây lũ lụt nghiêm trọng

Hồi tháng 10 năm 2019, đó là mùa mưa, nước sông Mekong dâng lên gần đầy ở đập Mạn Loan, vì sợ vỡ đập nên Trung Quốc tháo nước ra, kết quả là một trận lũ lụt kinh hồn bất ngờ đổ ập xuống Đồng bằng sông Cửu Long (ĐB/SCL). Làm chết lúa và các loại hoa màu khác. Gia cầm, gia súc như gà vịt, trâu bò chết vô số kể. Nhà cửa chôn vùi dưới mặt nước, thiệt hại kinh tế trầm trọng.

Những thảm cảnh của người dân ở miền Tây Nam bộ

Đốt lúa tế trời. Bà Đặng Thị Cúc có 5 công lúa (5,000m2), lúa vừa trổ bông thì nước mặn tràn vào làm lúa lép gần hết. Đốt lúa tế trời. Rơi nước mắt bỏ 50 công lúa (1công = 1,000m2). Chị Đặng Thị Út thấy ruộng khô, bom nước vào, không ngờ nước bị nhiễm mặn, lúa lép gần hết. Rơi nước mắt bỏ đi. Ứa nước mắt bỏ hàng chục tấn hàu, tiền tỷ, đem đi tiêu hủy.

Bãi xác hàu ngày càng dày thêm đồng nghĩa với đói nghèo, nợ nần bủa vây người dân nơi đây

 

Tôm cá chết vì ngập mặn

Tài nguyên của đồng bằng sông Cửu Long

Đồng Bằng Sông Cửu Long (ĐBSCL) có những khoáng sản phục vụ xây dựng như cát, sỏi, đất sét để làm gạch ngói. 

Về nông nghiệp. ĐBSCL là vựa lúa của nước Việt Nam. Những cánh đồng lúa bao la bát ngát ở các tỉnh An Giang, Kiên Giang, Long An, Đồng Tháp, Sóc Trăng, Tiền Giang. VN là nước xuất khẩu gạo đứng hàng thứ ba trên thế giới, sau Thái Lan và Hoa Kỳ. 

Những loại cây như mía đường, dừa, xoài, sầu riêng, cam, quít, bưởi và nhiều loại cây ăn trái khác cũng là nguồn lợi đáng kể.

Chăn nuôi cũng phát triển như nuôi vịt, bò, trâu. Vịt được nuôi từng đàn lớn, nhiều nhất là ở Bạc Liêu, Cà Mau, Trà Vinh, Vĩnh Long, Sóc Trăng.

Kiên Giang là tỉnh săn bắt thủy sản nhiều nhất, 80,000 tấn/ năm. Nghề nuôi tôm xuất khẩu cũng phát triển mạnh.

Hình ảnh tài nguyên chỉ là quá khứ, trước vũ khí nước của Trung Cộng.

Kết luận

Vũ Hán đã phát tán một thứ virus nguy hiểm nhất, gây kinh hoàng cả thế giới, vì bệnh mà chưa có thuốc chữa trị. Đã có hơn 4 triệu người bị nhiễm bệnh trên 212 quốc gia và vùng lãnh thổ, với số tử vong là 316,026 người (15-5-2020).

Vũ Hán là nguồn gốc gây kinh hoàng trên thế giới, đồng thời, Vũ Hán cũng đang bị đe dọa một cách khủng khiếp, đó là bị chôn vùi toàn bộ dưới biển nước khi đập Tam Hiệp bị vỡ.

Trung Cộng dùng vũ khí nước của sông Mekong để khống chế các quốc gia hạ nguồn, mà Việt Nam bị nặng nhất vì sông Cửu Long tách ra làm hai, là sông Tiền và sông Hậu tỏa ra 9 cửa đổ nước ra biển. Xem như sông Cửu Long bao trùm cả ĐBSCL cho nên vùng đất miền Tây Nam bộ bị tác động nhiều nhất đối với vũ khí nước của Trung Cộng trên sông Mekong.

Tài nguyên sông Cửu Long không còn phong phú như trước kia nữa. Vũ khí nước là một trong những mưu đồ mà Trung Cộng sử dụng để khống chế những tên đầy tớ có mưu đồ tạo phản.

20.05.2020

 Trúc Giang MN

 danlambaovn.blogspot.com

Tư duy thoát Trung và câu chuyện đặc khu

Về mặt chính trị, sự gần gũi giữa hai Đảng Cộng sản, cộng với những sự tương đồng trong văn hoá, đã khiến bộ máy nhà nước Việt Nam như một bản sao thu nhỏ từ bộ máy nhà nước Trung Cộng. Tất cả các cơ quan nhà nước Việt Nam đều có cấu trúc và tên gọi giống như cơ quan tương tự bên Trung Cộng. Trong chương trình đào tạo các quan chức Việt Nam, có rất nhiều chương trình đưa các cán bộ sang đào tạo tại Trung Cộng. Và đã có chuyên gia lên tiếng cảnh báo việc Trung Cộng tìm cách khai thác, mua chuộc, khống chế cán bộ Việt Nam khi đi học tại Trung Cộng.

About this website

RFA.ORG

Tư duy thoát Trung và câu chuyện đặc khu

Gần đây, cách hành xử một cách độc đoán, thô lỗ của Trung Cộng trong Đại dịch COVID-19 đã khiến nhiều quốc gia trên thế giới kêu gọi tẩy chay Trung Cộng. Trong bối cảnh đó, cũng đã có một số chuyên gia Việt Nam kêu gọi đây là d…..

“Ai cũng gù, mình thẳng lưng sẽ trở thành khuyết tật.”

Image may contain: one or more people and outdoor

Sài Gòn trong tim tôi

Có lẽ mấy ngày nay, ai quan tâm đến giáo dục và tương lai của dân tộc này cũng đều biết đến câu nói nổi tiếng được bà Diệp Thị Hồng Liên, Trưởng phòng Khảo thí tỉnh Hoà Bình phát biểu trước toà: “Ai cũng gù, mình thẳng lưng sẽ trở thành khuyết tật.”

Một câu nói đầy hình tượng như một cú đấm chí mạng thọc thẳng vào lương tri của một nền giáo dục, lương tri của một dân tộc được xem là hiếu học.

Nhưng trước tiên, xin nói rõ một chút rằng câu này không phải là sản phẩm của bà Liên. Bà chỉ nhắc lại câu nói của Đại văn hào Horoné de Banzac, tác giả của bộ Tấn trò đời (La Comédie humaine): “Quand tout le monde est bossu, la belle taille devient la monstruosité”.

Thực sự thì trong nguyên bản, chữ dùng nặng nề hơn nhiều. Không chỉ là “khuyết tật” mà là quái dị.

Cái đáng nói là bà đã vận dụng đúng nơi, đúng chỗ. Câu dịch giảm nhẹ không làm giảm chút nào lực tàn phá của nó khi được đặt đúng vị trí, đúng thời điểm. Vậy hoá ra đây không phải là cú đấm mà là cú điểm vào tử huyệt. Câu nói này thực sự gây bão trên mạng và sẽ còn được phân tích, mổ xẻ nhiều lần và nhiều tháng năm sau đó.

Nhưng phân tích gì đi nữa thì chúng ta vẫn không thể tránh khỏi một tiếng thở dài cố nén không thành.

Trong một thế giới người gù, người có thể không gù thuở ban đầu, đã phải tự gù hoá để mình không trở thành khiếm khuyết hoặc quái dị. Và điều trớ trêu là những người gù đó lại mang sứ mệnh kỹ sư tâm hồn, người đưa đò vĩ đại. Theo một logic thông thường thì những người gù này sẽ chỉ thấy những học trò gù là bình thường. Những học trò không gù sẽ được các kỹ sư này bẻ cong lưng cho thành gù một cách bình thường. Những trẻ không chịu gù đến độ các kỹ sư tâm hồn không bẻ cong nổi thì chắc người đưa đò sẽ tìm cách hất chúng xuống sông bởi đơn giản chúng khuyết tật mà không chịu cong cho bình thường, một loại bệnh nan y kháng trị. Một logic khủng khiếp, kinh hoàng.

Sau hơn 150 năm, đôi mắt tinh tường mà u mặc của Banzac đã thức dậy ở một nơi rất xa, ở một đất nước rất xa nơi ông từng sống, từng viết. Hoá ra, cái vở hài kịch Tấn trò đời có sân khấu quá rộng và buổi diễn quá dài đi qua ba thế kỷ. Có thể nó đã mở màn trước khi Banzac ra đời và sẽ không đóng lại sau khi bà Liên lên đường đi gặp đại văn hào này.

Mọi người đang đau đấy. Rồi cũng có người tự nhủ có thể chỉ ở một nơi xa xôi nào đó như Hoà Bình mới có chuyện nhiều người gù làm giáo dục.

– Nhưng liệu chỉ có Hoà Bình?

Nếu sợ đau, xin đừng trả lời hay suy nghĩ về câu hỏi này. Đó là điều có ích duy nhất tôi có thể khuyên bạn trong bối cảnh ta chưa được khám cột sống.

Theo Fb Bác sĩ – Nhà văn Lê Minh Khôi

Khi những đòn tra tấn hiểm ác giúp cho cảnh sát điều tra thăng tiến

No photo description available.

Image may contain: 1 person, indoor
Image may contain: one or more people
Image may contain: shoes and indoor
Image may contain: 4 people, people sitting

Nguyễn Văn Sơn Trung  Follow

Khi những đòn tra tấn hiểm ác giúp cho cảnh sát điều tra thăng tiến

Theo tường trình của Phạm Quốc Nhật gửi Viện KSND Tối cao: “Một anh hỏi tôi tên gì? Tôi nói tôi tên Phạm Quốc Nhật (tên thường gọi là Đỏ). Anh cảnh sát hình sự đó nói tôi nói xạo, tôi không phải là Đỏ mà là tên Phát. Rồi anh ta đánh tôi vì lý do đó.

Và anh cảnh sát hình sự đó nói: “Không cần phải hỏi, tao cũng biết mày tên thường gọi là tên Phát”. Anh lấy súng ra và đánh súng vào đầu tôi không ngừng tay. Cho đến lúc tôi ngất xỉu…

Về tới Công an TP.Cao Lãnh, tôi bị còng tay vào cửa sổ. Tuấn thì bị nhốt phòng đối diện. Tôi thấy có rất đông công an đánh Tuấn. Tôi nghe Tuấn chỉ nói là: “Không biết, và em có gì đâu mấy anh đánh em?”, vậy mà mấy anh công an vẫn cứ đánh.

Đến khoảng 2 hay 3 tiếng sau, tôi bị 2 anh Công an TP.Cao Lãnh đánh và hỏi: “Mày với Tuấn đi đâu? Tôi nói là đi xuống nhà bạn gái của Tuấn chơi từ hôm qua tới giờ thì bị mấy anh bắt về đây. Tôi biết gì đâu mà mấy anh đánh. Và 2 anh nữa đi lại đánh tôi tiếp. 4 người đánh tôi cho đến khi tôi ngất đi… và đỡ tôi lên ghế. Ngồi được một tí thì đánh tôi tiếp, đánh vào đầu, đá vào ngực và đập đầu tôi vào tường…”.

Hậu quả, ngay đêm đó Tuấn đã chết vì bị đánh quá dã man! Và những cán bộ công an được xác định gây ra cái chết của Tuấn phải ra hầu tòa, 2 người nhận án. Tuấn và Nhật bị bắt nhầm! Còn Nhật, may mắn sống sót, nhưng những gì đã trải qua ở Công an TP.Cao Lãnh, có lẽ suốt đời em không bao giờ quên. Cứ thấy sắc phục công an, là em ớn lạnh!

Còn ở Sóc Trăng, giữa năm 2013 xảy ra một vụ án mạng, công an lập tức bắt giam 7 thanh niên và ai cũng “thành khẩn nhận tội”. Hơn nửa năm sau, 2 hung thủ thực sự ra tự thú. Và 7 thanh niên sau khi được thả, khai bị đánh bầm dập, có cả màn xốc ngược cắm đầu xuống đất, rồi dùng đá lạnh chườm vào bộ phận sinh dục, như tra tấn những kẻ ác ôn!

Có đến 25 cán bộ công an bị kỷ luật, 3 cán bộ bị khởi tố hình sự vì bức cung, nhục hình trong vụ án ở Sóc Trăng. Nhưng cái giá của những người bị bắt oan lớn hơn nhiều. Vợ con bị khinh bỉ, cha mẹ bị xa lánh… trong thời gian dài, vì dính dấp với kẻ bị bắt “được gán” cho nghi can gây tội ác!

Còn vụ án 3 thanh niên ở Cà Mau bị bắt giam oan gần 1 năm, Điều tra viên Phạm Hải Âu đã đưa giấy bút để Nguyễn Vũ Ca (1 trong 3 thanh niên bị oan) viết thư nhận tội gửi về nhà. Anh Hải Âu không ngờ, bức thư chủ yếu để làm cớ buộc tội Ca, lại là bằng chứng việc công an các anh đánh nghi can.

Một đoạn thư viết: “Mẹ ơi con rất thèm bữa cơm gia đình có cha mẹ và chế Hai. Cha mẹ ơi bữa đó vào con bị đánh ho ra máu luôn. Nhưng con nghĩ đó là bài học của con vì không nghe lời cha mẹ dạy… Ở đây con bị mấy người đó đánh, con suy nghĩ như cha mẹ đánh con dạy con nên người, bây giờ đầu con nhức lắm mẹ ơi. Nhưng con đã làm sai rồi phải chịu thôi. Thương cha mẹ nhiều nhiều với chế Hai nữa”.

https://motthegioi.vn/…/khi-nhung-don-tra-tan-hiem-ac-giup-…

​Cơ quan tố tụng đòi xử lý luật sư của bị hại

Rạng sáng 12/5/2012, nghi phạm Ngô Thanh Kiều (ngụ xã Hòa Đồng, huyện Tây Hòa, Phú Yên) tham gia vụ trộm ở thị xã Sông Cầu. Rạng sáng hôm sau, theo chỉ đạo của Trưởng ban chuyên án Lê Đức Hoàn, các công an đã đến bắt anh Kiều về Công an TP Tuy Hòa.

Tại đây, nghi phạm bị còng tay vào thành ghế và bị các điều tra viên Mẫn, Quyền, Huy, Quang đánh dùi cui vào đùi, cẳng chân; Thành đánh 2-3 cái vào đầu. Đến chiều thì anh Kiều chết trên đường chuyển đến bệnh viện.

https://tuoitre.vn/khong-du-co-so-rut-chung-chi-hanh-nghe-c…

Vụ án Nguyễn Tuấn Thanh sinh năm 1986 ngụ xã Mỹ Thạnh Tây, huyện Đức Huệ, tỉnh Long An chết bất thường trong nhà tạm giữ công an thành phố Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp

https://tuoitre.vn/nguyen-thieu-ta-dung-nhuc-hinh-lam-chet-…

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=282393735576515&id=100014176721813