SẮT VỤN TRÊN ĐẦU

Lê Vi
SẮT VỤN TRÊN ĐẦU

Thương bà con Long Xuyên, hàng ngày đi qua cổng chào 6,8 tỷ đồng cứ hồi hộp.

Thiết kế cổng Long Xuyên đã sửa chữa chỉ sau vài ngày khánh thành.

Giờ thương bà con Bạc Liêu, có cái cổng chào thiết kế cũng na ná Long Xuyên, đã tả tơi chờ sập.

Quan điểm cá nhân, tôi thấy mấy cái cổng này xấu lắm.

Fb Trương Châu Hữu Danh

Image may contain: outdoor and water
Image may contain: plant and outdoor
Image may contain: outdoor
Image may contain: outdoor
Image may contain: sky, cloud and outdoor

Nói láo.

Image may contain: 1 person, eyeglasses and closeup

Hoang Le Thanh

Nói láo.

Jean-Marie MÉRILLON

Cựu Đại Sứ Pháp tại Việt Nam Cộng Hòa.

Ở đời có khéo lắm cũng chỉ lừa gạt được người ta lần thứ hai, làm sao lừa dối được người ta lần thứ ba?

Người cộng sản giả bộ ngây thơ nên tưởng nhân loại cũng đều ngây thơ như họ. Liên tục nói dối hàng bao nhiêu năm, tưởng như vậy quần chúng sẽ nhập tâm tin là thật. Họ lầm.

Nói láo, dối trá để tuyên truyền chỉ có lợi trong giai đoạn ngắn, nhưng về lâu về dài thì sự thật – chân lý của loài người sẽ đè bẹp họ.

Ngày xưa Liên Xô đã sai khiến và xiết chặt cộng sản Việt Nam, họ dùng Việt Nam làm phương tiện đóng góp cho Nga.

Việt Nam có muốn thoát ly, có muốn nhờ Tây Phương tháo gở cho họ cũng không được nữa, vì đã từng phạm lỗi lớn là đã lường gạt Tây Phương…

Sau hết, chế độ Việt Nam Cộng Hòa thua, nhưng thật ra người Việt Nam chưa thua cộng sản. Trận chiến chưa chấm dứt vào ngày 30 tháng 4/1975.

Jean-Marie MÉRILLON

Cựu Đại Sứ Pháp tại Việt Nam.

Ngôi mộ của cậu bé

Image may contain: plant, grass, tree, flower, outdoor and nature

Phuong TranFollow

Bên bờ sông Hudson ở New York, cách lăng mộ của vị Tống thống đời thứ 18 của nước Mỹ Ulysses S. Grant chưa tới 100 mét, có một ngôi mộ của một cậu bé. Bên cạnh ngôi mộ có một tấm biển bằng gỗ, ghi lại một câu chuyện như sau:

Ngày 15 tháng 7 năm 1797, có một cậu bé 5 tuổi bất hạnh bị rơi xuống vách núi và tử vong. Cha mẹ cậu bé vì quá đau thương, tuyệt vọng nên đã xây một ngôi mộ ngay ở cạnh nơi cậu bé đã qua đời.

Sau đó vì tình hình kinh tế gia đình khó khăn, cha cậu bé đã bất đắc dĩ phải chuyển nhượng mảnh đất này, tuy nhiên, bản hợp đồng có kèm theo một yêu cầu đặc biệt cho người chủ mới: Hãy vĩnh viễn lưu giữ lại phần đất nơi đặt ngôi mộ của cậu bé.

Người chủ nhân mới đồng ý với điều kiện này và viết nó vào trong điều khoản hợp đồng. Đã 100 năm qua đi, mảnh đất này chuyển đổi bán cho rất nhiều người, nhưng phần mộ của cậu bé vẫn được giữ nguyên ở đó.

Năm 1897, mảnh đất được lựa chọn để đặt làm lăng mộ yên nghỉ của Tổng thống Ulysses S. Grant, nhưng điều khiến nhiều người xúc động hơn nữa là mộ phần của cậu bé vẫn được giữ lại ở đó và trở thành lăng mộ hàng xóm của Tổng thống Grant.

Lại 100 năm nữa qua đi, đến tháng 7 năm 1997, nhân dịp kỷ niệm 100 năm nhân ngày xây dựng lăng mộ của Tổng thống Grant, thị trưởng thành phố New York đã tới đây để tưởng nhớ ông đồng thời cho tu sửa lại phần mộ của cậu bé. Chưa dừng lại ở đó, ông còn đích thân tự tay viết câu chuyện này lên phần mộ của cậu bé để nó có thể lưu truyền lại đời đời cho hậu thế.

Một hợp đồng kéo dài 200 năm đã cho chúng ta thấy một đạo lý làm người rất đơn giản: khi đã hứa, hoặc khi đã giao kèo thì nhất định phải giữ lấy lời dù thời gian hay hoàn cảnh biến đổi như thế nào đi chăng nữa.

(st)  

Nếu như câu chuyện trên xảy ra ở Vietnam, ngôi mộ nhỏ đó sẽ bị giải tỏa là xong, phải không ?

ảnh : ngôi mộ của cậu bé

Copy fb Le Van Quy

VÌ SAO TT TRUMP PHẢI ĐỐI MẶT VỚI QUÁ NHIỀU THÙ TRONG GIẶC NGOÀI?

Lã Minh Luận
VÌ SAO TT TRUMP PHẢI ĐỐI MẶT VỚI QUÁ NHIỀU THÙ TRONG GIẶC NGOÀI?

LÝ DO 1: MỘT “TAY MƠ” VỚI HỒ SƠ CHÍNH TRỊ BẰNG 0

Tổng thống Donald Trump là một hiện tượng chính trị lạ lùng chưa từng có trong lịch sử Hoa Kỳ. Ông chưa từng kinh qua bất cứ một chức vụ nào, cho dù là chức vụ nhỏ bé trong sự nghiệp của một chính trị gia.

Ông là một nhà tài phiệt với hồ sơ “chính trị” là con số 0 tròn trĩnh, lại thẳng tiến một mạch vào Nhà Trắng, bỏ sau lưng những đối thủ chính trị sừng sỏ như cựu Ngoại trưởng Hillary Clinton hay Thượng nghị sĩ lừng danh John McCain. Giới chính trị, học thuật và truyền thông “tiên đoán” rằng, với một vị Tổng thống “không biết gì về chính trị”, Donald Trump sẽ làm nước Mỹ tan nát và khiến thế giới lanh tanh bành.

Nhưng sau hơn ba năm “cầm lái” nước Mỹ, Tổng thống Donald Trump không những không làm nước Mỹ tan nát mà lại trở nên hùng cường với những kỳ tích, như sự bùng nổ việc làm đáng kinh ngạc (tạo ra 7 triệu việc làm), thị trường chứng khoán liên tục tăng ở các mốc kỷ lục, chỉ số Nasdaq lần đầu tiên vượt mốc 9.000 điểm – ghi nhận đỉnh cao kỷ lục mọi thời đại, tỷ lệ thất nghiệp thấp nhất trong hơn nửa thế kỷ qua…

Tổng thống Trump cũng xây dựng lại quân đội hùng mạnh, thiết lập một lực lượng thẩm phán tài ba, cải cách tư pháp hình sự, cắt giảm thuế mang tính lịch sử, loại bỏ bảo hiểm y tế cá nhân bắt buộc; thành lập binh chủng mới trong Quân đội Hoa Kỳ kể từ năm 1947 – Lực lượng Không gian Hoa Kỳ và đưa nước Mỹ trở thành Nhà sản xuất năng lượng lớn nhất thế giới.

LÝ DO 2: KHÔNG NGẠI VA CHẠM, ĐỐI ĐẦU, ĐEM LẠI SỰ CHÍNH NGHĨA

Có thử thách nào tệ hại hơn đối với một Tổng thống Mỹ khi phải đối mặt với thủ tục bị luận tội và truất phế. Sau hơn 2 tháng điều tra với khoảng 12 cuộc điều trần công khai và 15 cuộc điều trần kín, với bản báo cáo dài hơn 300 trang của Ủy ban Tư pháp Hạ viện, cùng cuộc “tổng tấn công” của hàng loạt báo chí truyền thông cánh tả, người ta lo ngại Tổng thống Trump sẽ bị “rối trí” mà “gục ngã”.

Tuy nhiên, với một con người từng trải qua nhiều năm thăng trầm với “đế chế” TRUMP, thủ tục luận tội chỉ là “cú thôi sơn” trong một chuỗi những cáo buộc mà ông phải hứng chịu từ các đối thủ chính trị kể từ khi ông trở thành ông chủ Nhà Trắng. Như một võ sĩ kiên cường so găng trên “võ đài” chính trị khắc nghiệt tại Washington, trận đấu càng gay cấn thì càng khiến Tổng thống Trump trở nên mạnh mẽ.

Có thể nói Donald Trump là vị Tổng thống Mỹ đầu tiên dám đối đầu toàn diện với những nỗ lực của ĐCSTQ hòng thống trị thế kỷ 21 thông qua những hành động “côn đồ” cả về quân sự, kinh tế lẫn ngoại giao.

Bất chấp mọi khó khăn khi bị Đảng Dân chủ bủa vây, quấy phá liên tục trong suốt hơn 3 năm tại vị, Tổng thống Trump vẫn điều hành đất nước một cách tài tình, đưa nền kinh tế Mỹ vươn lên mạnh mẽ trong thế rồng bay, đại bàng cất cánh.

Bên cạnh đó, ông nhấn chìm nền kinh tế Tàu Cộng – vốn tích góp được hàng nghìn tỷ đôla từ thặng dư và “trộm cắp” trong suốt hơn 30 năm hưởng lợi từ thời 4 vị Tổng thống tiền nhiệm – vào tình thế ngày càng lún sâu trong cảnh khốn khó của nợ nần, phá sản và suy thoái.

Từ thái độ ngông nghênh, coi thường mọi quốc gia trên thế giới, rải tiền nuôi Giấc mộng Trung Hoa cho các nước chư hầu dễ bảo và sẵn sàng trừng phạt, “nghỉ chơi” với các nước “cứng đầu”, Tàu Cộng từng liểng xiểng trước uy lực của ông Trump, phải nhân nhượng ký vào bản thỏa thuận thương mại giai đoạn 1 với Mỹ – một bước hụt hơi của ĐCSTQ trong cuộc đọ sức dài hơi với Tổng thống Trump.

Không giống như các vị tổng thống tiền nhiệm luôn lo ngại và né tránh Tàu Cộng, Tổng thống Trump không ngần ngại nhiều lần chỉ ra rằng, ông coi mối quan hệ giữa Mỹ và Tàu Cộng giống như một phép cộng có tổng bằng 0, mà phần thua thiệt nặng nghiêng về đất nước ông.

Ông trừng phạt Tàu Cộng bằng các đòn thuế quan lên tới hàng trăm tỷ đôla, ra lệnh các công ty lớn của Mỹ rút khỏi TQ, cổ vũ đồng minh ngừng làm ăn với đất nước này, đồng thời trừng phạt và cho vào danh sách đen hàng loạt các “ông lớn” của Tàu Cộng như ZTE, Huawei, yêu cầu Canada bắt giữ Giám đốc Tài chính của Huawei, quản thúc tại gia…

Tổng thống Trump cũng gây áp lực lên các Chương trình Trao đổi Văn hóa và Ngôn ngữ do ĐCSTQ tài trợ cho các trường ĐH Hoa Kỳ núp dưới bóng các Viện Khổng Tử, buộc nhiều trường ĐH Mỹ liên tiếp phải đóng cửa các Viện này – mà thực chất là cánh tay nối dài của mạng lưới tuyên truyền của ĐCSTQ.

Ông “cấm cửa” không cho Tàu Cộng tham gia cuộc tập trận quân sự quốc tế RIMPAC để “trừng phạt” nước này về tội quân sự hóa biển Đông. Tổng thống Trump ra lệnh cho các chiến hạm Mỹ (mang theo vũ khí nguyên tử) “vần vũ” liên tục trên biển Đông suốt năm 2019, và đi qua eo biển Đài Loan tới 9 lần (lần cuối cùng vào ngày 12/11/2019).

Đây không khác gì là lời cảnh cáo gửi tới chính quyền Bắc Kinh, đồng thời gửi thông điệp ủng hộ mạnh mẽ của nước Mỹ tới Đài Loan, trong bối cảnh vùng lãnh thổ này bị Tàu Cộng nhăm nhe đe dọa bạo lực nhiều năm hòng thu hồi Đài Loan về một mối.

Cũng chưa có đời tổng thống Mỹ nào lại “đủ” can đảm ủng hộ Đài Loan mạnh mẽ như Tổng thống Trump. Ông điện thoại chúc mừng bà Tổng thống Thái Anh Văn – được coi là cuộc điện thoại trực tiếp đầu tiên của một vị đứng đầu nước Mỹ kể từ năm 1979, khi quan hệ chính thức giữa Mỹ và Đài Loan bị cắt đứt. Tổng thống Trump ra các tuyên bố ủng hộ mạnh mẽ bà Thái Anh Văn, và phê duyệt thương vụ vũ khí lớn nhất trong nhiều thập kỷ qua đối với hòn đảo này, ban hành Đạo Luật Bảo vệ Đài Loan (TAIPEI Act)..

Bất chấp mọi đe dọa của Tàu Cộng – từng khiến nhiều vị tổng thống tiền nhiệm chùn bước, ông Trump phá vỡ mọi giao thức, vô hiệu hóa các lời đe dọa của Tàu Cộng, ký ban hành đạo luật Dân chủ và Nhân quyền bảo vệ Hồng Kông (11/2019).

Tổng thống Trump không những không làm thế giới lanh tanh bành mà lại khiến nó trở nên trật tự, công bằng hơn. Chính quyền Trump đã đánh bại Nhà nước Hồi giáo Caliph và tiêu diệt thủ lĩnh khủng bố số 1 thế giới Baghdadi; tiêu diệt Tướng Qassem Soleimani – Tư lệnh Lực lượng Quds tại Iraq trực thuộc Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran; rút khỏi thỏa thuận hạt nhân khủng khiếp với Iran; hủy bỏ Thỏa thuận khí hậu Paris không công bằng và tốn kém; ký kết lại Hiệp định thương mại USMCA giữa Hoa Kỳ, Mexico và Canada thay thế cho Hiệp định thương mại tự do NAFTA cũ; đạt được các hiệp định thương mại mới với Nhật Bản và Hàn Quốc; rút khỏi hiệp định TPP – vốn gây bất lợi cho nước Mỹ .

Bên cạnh đó, Tổng thống Trump đe dọa “xóa sổ” Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) mà ông coi chỉ làm lợi cho TQ, cũng như rút Mỹ ra khỏi Hội đồng Nhân Quyền Liên Hợp Quốc khi ông cáo buộc tổ chức này cho phép các nước có hồ sơ vi phạm nhân quyền như Tàu Cộng, Iran, Nga… trở thành thành viên.

Tổng thống Donald Trump đã đảo ngược chính sách của Hoa Kỳ kéo dài hàng thập kỷ khi ông mạnh mẽ công nhận Jerusalem là thủ đô của Israel, mở đại sứ quán Hoa Kỳ tại đây và công nhận chủ quyền của Israel đối với Cao nguyên Golan – một quyết định táo bạo và liều lĩnh mà những vị tiền nhiệm của ông đều tìm mọi cách trì hoãn.

Tổng thống Donald Trump phát biểu: “Trong vài thập kỷ qua, mọi Tổng thống trước đó đều hứa sẽ chuyển Đại sứ quán Hoa Kỳ đến Jerusalem. Và họ không bao giờ hành động, họ không bao giờ làm điều đó. Họ không bao giờ có ý định làm điều đó”.

Ông không ngại va chạm, đối đầu – từ đối thủ cho tới đồng minh, từ các liên minh quân sự cho đến các nước bất hảo. Ông buộc NATO cũng như các đồng minh như Hàn Quốc và Nhật Bản phải đóng thêm kinh phí cho quân đội Mỹ; làm suy yếu trục Nga – Trung; tiếp tục cấm vận các quốc gia độc tài như Nga, Cuba, Venezuela, Iran và Bắc Triều Tiên; vô hiệu hóa tính hung hăng của Kim Jong Un; bảo vệ nền dân chủ Hồng Kong và tăng cường hỗ trợ cho Đài Loan.. Những vấn đề ông động chạm đến đều là những “hồ sơ” gai góc mà không một vị tổng thống Mỹ nào trước đó dám giải quyết triệt để.

Người xưa có câu: “Quân tử bất vọng động, động tất hữu đạo”, hàm ý rằng người quân tử không hành động mù quáng, hành sự đều chiểu theo đạo lý. Khổng Tử từng nói: “Kiến nghĩa bất vi vô dũng dã” (Thấy việc nghĩa không làm thì không phải kẻ dũng). Người quân tử có dũng khí lớn bởi họ luôn làm việc nghĩa, luôn “Giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha”.

Có thể nói, Tổng thống Donald Trump được người dân thế giới – đặc biệt những người đang phải chịu sống dưới sự kìm kẹp của các chế độ độc tài – kính trọng ông nhiều nhất bởi chữ “NGHĨA” này.

LÝ DO 3: “XÔ NGÔ MỌI TIÊU CHÍ, DÁM NÓI NHỮNG ĐIỀU MÀ NGƯỜI KHÁC KHÔNG DÁM

Tổng thống Donald Trump “xô ngã” mọi tiêu chí thông thường xưa nay trên chính trường nước Mỹ, phá vỡ mọi “chuẩn mực” phát ngôn kín kẽ thường thấy ở các đời tổng thống trước. Ông thường Tweet hoặc chỉ trích, mắng mỏ trực tiếp đối thủ, không ngần ngại, né tránh mà chỉ rõ thẳng vấn đề.

Người yêu quý ông thì gọi ông là “Người khác biệt”. Họ yêu thích sự thẳng thắn trong con người ông, bởi ông dám nói những điều mà người khác không dám nói trong bầu không khí xã hội của “sự đúng đắn chính trị”. Họ yêu mến lòng can đảm của ông, bởi sự mạnh mẽ của ông mới có khả năng “rút cạn đầm lầy” Washington vốn đầy hiểm ác và cạm bẫy.

Họ thích cái cách ái quốc của ông, như cách ông ôm hôn quốc kỳ Mỹ, cách ông quyết liệt đem công ăn việc làm về cho nước Mỹ, tăng thu nhập cho những gia đình nghèo và trung lưu, hỗ trợ những nông dân Mỹ phải hứng chịu tổn thất trong cuộc chiến thương mại Mỹ – Trung. Họ phấn khích ngay cả trong từng lời nói hành động của ông: “Những gì không có lợi cho nước Mỹ thì tôi sẽ không ký, không làm”.

Họ thấy ông ăn nói bạt mạng một cách hấp dẫn, và có trái tim bằng vàng qua những hành động rất tình người, như khi ông động lòng trắc ẩn với người lính của mình trong chuyến thăm Afghanistan vào Lễ Tạ Ơn 2019, đã âm thầm thanh toán toàn bộ tiền nhà, tiền khám bệnh cho con của người lính. Và đây không phải là lần đầu tiên ông làm những việc nghĩa ấy. Nhiều thập kỷ trước, Donald Trump đã nổi tiếng là một trong số những tỷ phú hào phóng nhất thế giới có trái tim nhân hậu.

LÝ DO 4: NGƯỜI MỸ CHỈ VINH DANH TỔ QUỐC CHỨ KHÔNG VINH DANH TỔNG THỐNG, NHƯNG…

Nước Mỹ còn được gọi là Hợp chúng quốc Hoa Kỳ và có người cho rằng, đó là nơi đến của những con người không yêu đất nước mình nhưng lại yêu nước Mỹ. Ở Mỹ, người Mỹ chân chính yêu nước hơn yêu tổng thống của họ. Họ chỉ vinh danh Tổ quốc chứ không vinh danh người đứng đầu Hành pháp. Nhưng trường hợp Tổng thống Donald Trump thì ngoại lệ, vì họ thấy ông ái quốc giống như họ, nên họ đồng hóa lòng yêu nước với sự mến mộ ông.

Kể từ cuộc bầu cử ở Mỹ năm 2016, nhiều người không bầu cho ông nay lại yêu mến ông và trở thành những fan hâm mộ cuồng nhiệt của ông. Họ tự in mũ, cờ và biển hiệu với dòng chữ “TRUMP” để ủng hộ Tổng thống. Các buổi mít-tinh có ông Trump tham dự luôn đông đúc, với hàng chục ngàn người Mỹ yêu nước đến xếp hàng, chờ đợi để được nghe ông diễn thuyết. Mỗi khi Tổng thống Trump dừng lại ngắt câu, cả hội trường chứa hàng chục ngàn người vang dội tiếng reo hò.

Fan hâm mộ ông thuộc mọi thành phần, lứa tuổi, từ người già cho đến trẻ em. Là cô bé 11 tuổi, vốn không quan tâm đến chính trị, chỉ vì ông Trump ra ứng cử mà bắt đầu để tâm theo dõi đời sống chính trị sát sao. Là cụ già 95 tuổi người TQ để có thể được đi bỏ phiếu cho ông, được thực hiện quyền bỏ phiếu, đã học tập chăm chỉ để vượt qua kỳ thi quốc tịch Mỹ. Ngay cả Tổng thống Brazil Jair Bolsonaro cũng từng tuyên bố, ông bổ nhiệm một người hâm mộ Tổng thống Mỹ Donald Trump làm Bộ trưởng Ngoại giao trong chính quyền mới của mình.

Những người chống đối Tổng thống Trump thì ghét cay ghét đắng ông, trong đó giới truyền thông cánh tả thường “tô vẽ” ông như là “một kẻ” có tác phong “ngông nghênh”, phát biểu “điên rồ”, khinh khi tư pháp, kỳ thị màu da, xem thường phụ nữ, khiêu khích phóng viên, và ra các quyết định chính trị “thiếu xuyên suốt”. Thế nhưng trong hơn 3 năm cầm quyền, uy tín của ông chủ Nhà Trắng không những không bị sứt mẻ, mà thậm chí cử tri của ông nay còn lập thành những “câu lạc bộ người ái mộ”.

Donald Trump tiêu biểu cho hạng người vô cùng hiếm trong xã hội Mỹ: Không cờ bạc, rượu chè, hút sách, lại còn giáo dục các con thành tài và cũng giống như ông, nói KHÔNG với các tệ nạn.

Khi lên làm Tổng thống Mỹ, ông nhận mức lương tượng trưng 1 đôla/(400.000 đôla)/hằng năm và quyên góp toàn bộ tiền lương của mình cho các cơ quan chính phủ và tổ chức như Bộ Cựu Chiến binh, Bộ Giao thông, Cục Công viên Quốc gia, Bộ Giáo dục, Bộ An ninh nội địa, Bộ Y tế và Dịch vụ Nhân sinh Mỹ. Gần đây nhất, Tổng thống Trump đã góp toàn bộ tiền lương quý IV/2019 cho Bộ Y tế Mỹ nhằm chống dịch virus Trung Quốc đang bùng phát dữ dội tại đất nước của ông.

Theo tiết lộ của các quan chức chính quyền, một phần lương của Tổng thống cũng đã được dùng cho mục đích chống lại tình trạng nghiện thuốc, thúc đẩy phát triển sinh viên theo đuổi các ngành khoa học và khôi phục các di tích lịch sử.

Trong 3 năm làm ông chủ Nhà Trắng, tài sản của Tổng thống Trump đã sụt giảm vài tỷ đôla, nhưng ông không hề phiền muộn vì điều ấy và phát biểu rẳng: “Dù tôi có mất đi 2 đến 5 tỷ đôla hay ít hơn nữa thì cũng có gì khác biệt. Tôi không quan tâm đến vấn đề này. TÔI LÀM TT LÀ VÌ ĐẤT NƯỚC, VÌ NHÂN DÂN”.

Rất lâu trước khi Donald Trump chính thức ra tranh cử Tổng thống vào năm 2016, “bà hoàng” truyền thông Oprah Winfrey đã hỏi ông trùm kinh doanh bất động sản về niềm đam mê chính trị trong talkshow “The Oprah Winfrey Show” vào năm 1988, rằng ông có muốn tranh cử tổng thống không. Ông Donald Trump khi ấy đã trả lời: “Nếu tình hình trở nên tồi tệ, tôi sẽ không bao giờ muốn loại trừ hoàn toàn ý định đó, bởi vì tôi thực sự mệt mỏi khi nhìn thấy những gì đang xảy ra với đất nước này”.

Người ta vẫn đang không ngừng tranh cãi rằng, mục đích của ông Donald Trump khi lên làm Tổng thống Mỹ là để giúp nước Mỹ và Thế giới trở nên tốt đẹp hơn, hay mục đích là để đánh sập các nước theo chế độ độc tài tàn bạo, đặc biệt là ĐCSTQ, cũng như làm tan rã hệ thống ngầm của các nhóm lợi ích xuyên quốc gia.

Có lẽ tính đến thời điểm này, thì dường như cả hai mục đích trên đều đúng. Đọc xong, nếu quý vị thấy đúng xin hãy copy bài về tường để những việc tốt của ông ấy được lan tỏa rộng hơn..

(Theo T23 NEWS)

Image may contain: 1 person, text
Image may contain: 1 person, text

GIÀ SAO CHO… SƯỚNG!

8 SÀI GÒN
GIÀ SAO CHO… SƯỚNG!

Già thì khổ, ai cũng biết. Sanh lão bệnh tử! Nhưng già vẫn có thể sướng. Muốn sống lâu thì phải già chớ sao! Già có cái đẹp của già. Trái chín cây bao giờ cũng ngon hơn trái giú ép. Cái sướng đầu tiên của già là biết mình… già, thấy mình già, như trái chín cây thấy mình đang chín trên cây. Nhiều người chối từ già, chối từ cái sự thật đó và tìm cách giấu cái già đi, như trái chín cây ửng đỏ, mềm mại, thơm tho mà ráng căng cứng, xanh lè thì coi hổng được.

Mỗi ngày nhìn vào gương, người già có thể phát hiện những vẻ đẹp bất ngờ như những nếp nhăn mới xòe trên khóe mắt, bên vành môi, những món tóc lén lút bạc chỗ này chỗ nọ, cứng đơ, xơ xác… mà không khỏi tức cười! Quan sát nhìn ngắm mình như vậy, ta mới hiểu hai chữ “xồng xộc” của Hồ Xuân Hương:

“Chơi xuân kẻo hết xuân đi.
Cái già xồng xộc nó thì theo sau!” .

Có lẽ nữ sĩ lúc đó mới vào lứa tuổi 40! Thời ta bây giờ, 40 tuổi lại là tuổi đẹp nhất. Phải đợi đến 80 mới gọi là hơi già. Trong tương lai, khi người ta sống đến 160 tuổi thì 80 lại là tuổi đẹp nhất!

Tuy vậy, thực tế, già thì khó mà sướng. Con người ta có cái khuynh hướng dễ thấy khổ hơn. Khổ dễ nhận ra còn sướng thì khó biết! Một người luôn thấy mình… sướng thì không khéo người ta nghi ngờ hắn có vấn đề… tâm thần! Nói chung, người già có ba nỗi khổ thường gặp nhất, nếu giải quyết đựơc sẽ giúp họ sống “trăm năm hạnh phúc”:

* Một là thiếu bạn!

Nhìn qua nhìn lại, bạn cũ rơi rụng dần… Thiếu bạn, dễ hụt hẫng, cô đơn và dĩ nhiên… cô độc. Từ đó dễ thấy mình bị bỏ rơi, thấy không ai hiểu mình! Quay quắt, căng thẳng, tủi thân. Lúc nào cũng đang như

” Gậm một khối căm hờn trong cũi sắt
Ta nằm dài nghe ngày tháng dần qua…!”.

Người già chỉ sảng khoái khi được rôm rả với ai đó, nhất là những ai “cùng một lứa bên trời lận đận”… Gặp đựơc bạn tâm giao thì quả là một liều thuốc bổ mà không bác sĩ nào có thể biên toa cho họ mua được!

Để giải quyết chuyện này, ở một số nước tiên tiến, người ta mở các phòng tư vấn, giới thiệu cho những người già cùng sở thích, cùng tánh khí, có dịp làm quen với nhau. Người già tự giới thiệu mình và nêu “tiêu chuẩn” người bạn mình muốn làm quen. Nhà tư vấn sẽ “matching” để tìm ra kết quả và làm… môi giới… Dĩ nhiên môi giới cho họ kết bạn. Còn sau này họ thấy tâm đầu ý hợp tiến tới hôn nhân (nếu còn độc thân) thì họ ráng chịu! Đó là chuyện riêng của họ. Ngày trước, Uy viễn tướng công mà còn phải than:

Tao ở nhà tao tao nhớ mi
Nhớ mi nên phải bước chân đi
Không đi mi bảo rằng không đến
Đến thì mi hỏi đến làm chi
Làm chi tao có làm chi đựơc
Làm được tao làm đã lắm khi…
Nguyễn Công Trứ

Rồi họ dạy người già học vi tính để có thể “chat”, “meo” với nhau chia sẻ tâm tình, giải tỏa stress… Thỉnh thỏang tổ chức cho các cụ họp mặt đâu đó để được trực tiếp gặp gỡ, trao đổi, dòm ngó, khen ngợi hoặc… chê bai lẫn nhau. Khen ngợi chê bai gì đều có lợi cho sức khỏe! Có dịp tương tác, có dịp cãi nhau là sướng rồi. Các tế bào não sẽ đựơc kích thích, đựơc hoạt hóa, sẽ tiết ra nhiều kích thích tố. Tuyến thượng thận sẽ hăng lên, làm việc năng nổ, tạo ra cortisol và epinephrine làm cho máu huyết lưu thông, hơi thở trở nên sảng khóai, rồi tuyến sinh dục tạo ra DHEA (dehydroepiandoster one), một kích thích tố làm cho người ta trẻ lại, trẻ không ngờ!…

Dĩ nhiên phải chọn một nơi có không khí trong lành. Hoa cỏ thiên nhiên. Thức ăn theo yêu cầu. Gợi nhớ những kỷ niệm xưa… Rồi dạy các cụ vẽ tranh, làm thơ, nắn tượng… Tổ chức triển lãm cho các cụ. Rồi trình diễn văn nghệ cây nhà lá vườn. Các cụ dư sức viết kịch bản và đạo diễn. Coi văn nghệ không sướng bằng làm… văn nghệ!

* Cái thiếu thứ hai là thiếu… ăn!

Thực vậy. Ăn không phải là tọng là nuốt là xực là ngấu nghiến… cho nhiều thức ăn! Ăn không phải là nhồi nhét cho đầy bao tử! Trong cuộc sống hằng ngày có nhiều thứ nuốt không trôi lắm! Chẳng hạn ăn trong nỗi sợ hãi, lo âu, bực tức; ăn trong nỗi chờ đợi, giận hờn thì nuốt sao trôi? Nuốt là một phản xạ đặc biệt của thực quản dưới sự điều khiển của hệ thần kinh. Một người trồng chuối ngược vẫn có thể nuốt được dễ dàng! Nhưng khi buồn lo thì phản xạ nuốt bị cắt đứt!

Nhưng các cụ thiếu ăn, thiếu năng lựơng phần lớn là do sợ bệnh, kiêng khem quá đáng. Bác sĩ lại hay hù, làm cho họ sợ thêm! Nói chung, chuyện ăn uống nên nghe theo mệnh lệnh của… bao tử:

“Cư trần lạc đạo thả tùy duyên
Cơ tắc xan hề khốn tắc miên…”
(Ở đời vui đạo hãy tùy duyên. Đói đến thì ăn mệt ngủ liền…)
Trần Nhân Tông

“Listen to your body”. Hãy lắng nghe sự mách bảo của cơ thể mình! Cơ thể nói… thèm ăn cái gì thì nó đang cần cái đó, thiếu cái đó! Nhưng nhớ ăn là chuyện của văn hóa! Chuyện của ngàn năm, đâu phải một ngày một buổi. Món ăn gắn với kỷ niệm, gắn với thói quen, gắn với mùi vị từ thuở còn thơ! Người già có thể thích những món ăn… kỳ cục, không sao. Đừng ép! Miễn đủ bốn nhóm: bột, đạm, dầu, rau… Mắm nêm, mắm ruốc, mắm sặc, mắm bồ hóc, tương chao… đều tốt cả. Miễn đừng quá mặn, quá ngọt…là đựơc. Cách ăn cũng vậy. Hãy để các cụ tự do tự tại đến mức có thể đựơc. Đừng ép ăn, đừng đút ăn, đừng làm “hư” các cụ!

Cũng cần có sự hào hứng, sảng khoái, vui vẻ trong bữa ăn.. Con cháu hiếu thảo phải biết… giành ăn với các cụ. Men tiêu hoá được tiết ra từ tâm hồn chớ không chỉ từ bao tử.

* Cái thiếu thứ ba là thiếu vận động!

Già thì hai chân trở nên nặng nề, như mọc dài ra, biểu không chịu nghe lời ta nữa! Các khớp cứng lại, sưng lên, xương thì mỏng ra, dòn tan, dễ vỡ, dễ gãy…! Ấy cũng bởi cả một thời trai trẻ đã “Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt…” (TCS)!

Bác sĩ thường khuyên vận động mà không hướng dẫn kỹ dễ làm các cụ ráng quá sức chịu đựng, lâm bệnh thêm. Phải làm sao cho nhẹ nhàng mà hiệu quả, phù hợp với tuổi tác, với sức khỏe. Phải từ từ và đều đều. Ngày xưa người ta săn bắn, hái lượm, đánh cá, làm ruộng, làm rẫy… lao động suốt ngày. Bây giờ chỉ ngồi quanh quẩn trước TV!. Có một nguyên tắc “Use it or lose it!” Cái gì không xài thì teo! Thời đại bây giờ người ta xài cái đầu nhiều quá, nên “đầu thì to mà đít thì teo”. Thật đáng tiếc!

Không cần đi đâu xa. Có thể tập trong nhà. Nếu nhà có cầu thang thì đi cầu thang ngày mươi bận rất tốt. Đi vòng vòng trong phòng cũng được. Đừng có ráng lập “thành tích” làm gì! Tập cho mình thôi.. Từ từ và đều đều… Đến lúc nào thấy ghiền, bỏ tập một buổi… chịu hổng nổi là được!

Nguyên tắc chung là kết hợp hơi thở với vận động. Chậm rãi, nhịp nhàng. Lạy Phật cũng phải đúng… kỹ thuật để khỏi đau lưng, vẹo cột sống. Đúng kỹ thuật là giữ tư thế và kết hợp với hơi thở. Đó cũng chính là thiền, là yoga, dưỡng sinh…! Vận động thể lực đúng cách thì già sẽ chậm lại. Giảm trầm cảm, buồn lo. Phấn chấn, tự tin. Dễ ăn, dễ ngủ…

Tóm lại, giải quyết được “ba cái lăng nhăng” đó thì có thể già mà… sướng vậy!

Bác sĩ ĐỖ HỒNG NGỌC

Image may contain: 7 people, text

Người mẹ nổi tiếng có 345 con, rơi lệ khi nhắc tới Tổng thống Mỹ Donald Trump

Người mẹ nổi tiếng có 345 con, rơi lệ khi nhắc tới Tổng thống Mỹ Donald Trump

Date: July 29, 2020 at 9:09:13 AM PDT

HTH là một người phụ nữ đáng khâm phục.

Sống ở VN, nhưng nhận xét về TT Mỹ của Cô sáng suốt hơn rất nhiều người Mỹ gốc Việt sống ở Mỹ.

(Anh chàng phóng viên này là người PRO Đảng Dân Chủ).

Câu chuyện rất cảm động, xin quý anh chị đừng bỏ qua.

httpv://www.youtube.com/watch?v=JXHVAtVnorM&feature=youtu.be

 From: TU-PHUNG

MỘT SÁNG SÀI GÒN TRONG LÒNG ‘NGƯỜI LẠ’…

Image may contain: night, sky and outdoor

8 SÀI GÒN

MỘT SÁNG SÀI GÒN TRONG LÒNG ‘NGƯỜI LẠ’…

Nhiều thứ đọng lại khiến ai đó muốn buông nhưng không nỡ, cứ đi rồi lại níu giữ như người tình yêu từ lâu lắm. Một kẻ đơn độc tìm tới Sài Gòn rồi yêu nơi này quá thể.

Tôi thích lang thang Sài Gòn tầm 4 – 5h sáng, giữa lúc màn sương mờ con đang chao đảo chưa kịp đáp xuống đất, lơ lửng mờ đục, sáng Sài Gòn mát lạnh dễ chịu và trầm tư vô cùng. Khi ấy sao thấy Sài Gòn như một cụ già tóc ngả bạc đang ngồi trầm tư giữa khung nhạc Trịnh Công Sơn mà ngẫm về cuộc đời. Lắm khi, ôm quá nhiều chuyện, nhiều mảnh tình, nhiều trăn trở và nỗi lo của nhân gian, nên “cụ già” ấy cũng là sầu, là khổ, là lo toan cho nhiều nỗi cùng cực buồn vui.

Sáng Sài Gòn thức dậy thật sớm, có khi tưởng như người Sài Gòn không ngủ. Buổi sáng mát mẻ và thư thái, ngoài công viên người người nhà nhà rủ nhau cùng đi bộ, tập dưỡng sinh, những người trẻ hơn thì tập aerobic, có đám nhảy hip hop đường phố, có nhóm lại tập khiêu vũ cha cha cha. Trên những con phố, gáng hàng rong di động mọc lên phục vụ cho người Sài Gòn vội vã, mùi khói thức ăn bốc lên nghi ngút, thơm lừng. Người Sài Gòn cũng ăn phở Hà Nội, cũng bún bò huế, bún riêu cua, mì quảng của mọi vùng miền nhưng pha vào một vị riêng của Sài Gòn cho hợp với khẩu vị và gu ẩm thực dân Nam.

Buổi sáng Sài Gòn vừa vội vã nhưng cũng rất thong dong. Người Sài Gòn thích uống cà phê cho để bắt đầu ngày mới, như một thói quen hay bản năng nào đó không thể bỏ được. Người ta có thể nhịn ăn sáng nhưng không thể nhịn uống cà phê, có khi thay vì ăn họ lại dùng cà phê thay thế. Cũng như khi nói người Châu Âu uống cà phê như uống sữa thì người Sài Gòn nhâm nhi từng ngụm, còn nhìn cả đời trong ấy chứ chẳng chơi! Cà phê sáng Sài Gòn thu nhỏ tầm nhìn vào một hơi nồng, phóng điểm nhìn ra phố thị đang xoay chuyển không ngừng, cho những người bạn, người đồng nghiệp trong công sở một câu chuyện vui. Lắm khi thấy yêu đời lạ lùng chỉ vì ly cà phê sáng khoái khẩu như vậy.

Sài Gòn tấp nập vội vã, chen vào giữa những cung bậc và nốt lặng trầm mặc như minh chứng của thời gian. Người ta dù có bận tới đâu cũng ráng níu ít phút cho ly cà phê sáng tán gấu cùng tri âm, hay đơn thuần là một vị khách lạ chưa từng quen biết. Đơn giản lắm. Sài Gòn nhanh nhưng cũng kịp mua cho mình tờ báo khi chạy ngang qua góc đường nào đó, đọc và ngẫm.

Người Sài Gòn nhanh lắm, có nhiều người dùng thời gian rãnh rỗi để lướt báo mạng, mạng xã hội… Nhưng thói quen đọc báo in vẫn còn nguyên sơ và thuần khiết như thuở ban đầu của nó. Họ trân trọng như một món quà buổi sáng, phải nhâm nhi ly cà phê đen và đọc tờ báo tuổi trẻ, nhân dân hay pháp luật… “Chà, sáng nay tin hay quá”, “xã hội bây giờ loạn quá”, có người còn khen ” anh phóng viên này viết hay ghê hen”…

Một ngày Sài Gòn bắt đầu như thế, có chút vội vàng, chút tất bật nhưng có khi cũng lãng mạn và thân thương vô cùng. Nhiều thứ đọng lại khiến ai đó muốn buông nhưng không nỡ, cứ đi rồi lại níu giữ như người tình yêu từ lâu lắm. Một kẻ đơn độc tìm tới Sài Gòn rồi yêu nơi này quá thể. Từ những chi tiết nhỏ nhất tới cái ồn ào chen chúc cũng đáng yêu hết sức, thử hỏi phải làm sao để bỏ đi đến một miền nào đó xa xôi.

Mỗi ngày Sài Gòn trôi qua, tôi yêu Sài Gòn của tôi, yêu Sài Gòn của chúng ta.

BESTIE

Những nguyên nhân đưa đến sự sụp đổ của chế độ cộng sản Tàu

Những nguyên nhân đưa đến sự sụp đổ của chế độ cộng sản Tàu

Vũ Văn Lâm (Danlambao) – Ngày hôm nay với đại dịch Covid-19, xuất phát từ bên Tàu, bị cả thế giới lên án vì sự giấu giếm thông tin, làm cho kinh tế thế giới khó khăn, đi đến chỗ tẩy chay hàng hóa Tàu, rồi lũ lụt, đấm đá trong nội bộ thượng từng v.v…; tất cả những thứ đó khiến nhiều người nghĩ đến sự sụp đổ của chế độ hay triều đại Cộng sản Tàu.

Khi nói đến sự sụp đổ của chế độ cộng sản Tàu, nhiều người liên tưởng đến Cộng sản Liên Sô, và tìm những nguyên do ở sự sụp đổ này.

Họ không phải là không có lý, vì chế độ cộng sản Tàu, hay đảng cộng sản Tàu, chủ chốt của chế độ hiện nay, là do chính Liên Sô lập ra.

Có những người khác thì cho rằng không cần tìm kiếm đâu xa, chỉ cần tìm ngay trong lịch sử cận đại Tàu, từ thời Nhà Tống (960-1279) đến thời Nhà Thanh (1643-1912), chúng ta cũng thấy những nguyên do đưa đến sự sụp đổ của chế độ cộng sản Tàu hiện nay.

I ) Nguyên do tìm thấy từ Liên Sô

Phải nói là Cộng sản Tàu và Cộng sản Việt Nam là con đẻ của Liên Sô.

Thật vậy, nhà nước cộng sản là do Lénine lập nên vào năm 1917. Lúc đầu Lénine tin rằng cách mạng cộng sản sẽ xảy ra ở những nước Tây phương. Lúc này Lénine còn tin tưởng ở tư tưởng “cách mạng tất yếu” của Marx. Nhưng sau 2 cuộc nổi dậy, một ở Hung Gia Lợi, một ở bên Đức vào năm 1918 và 1919, cả hai đều thất bại. Lénine quay sang hy vọng ở những nước phương Đông, những nước thuộc địa của phương tây. Lénine nói vào năm 1919: “Con đường cách mạng cộng sản sẽ đi từ New Delhi, qua Bắc kinh, rồi mới tới Paris và Luân đôn.” Nên ông đã chuyển hướng hành động của mình sang những nước chậm tiến, đặc biệt là Tàu. Ông đã gửi những người của mình sang thành lập đảng cộng sản ở những nước này.

Người của Đệ Tam quốc tế do Lénine gửi sang, ông Grigori Voitinski, đã thành lập đảng Cộng sản Tàu, vào năm 1920, chứ không phải vào năm 1921, như chính quyền cộng sản Tàu thường làm lễ kỷ niệm. Năm 1921 là năm đảng này họp Đại hội đầu tiên ở Thượng hải, cũng có sự có mặt của một đại diện Đệ Tam quốc tế Cộng sản, ông Maring, người Hòa Lan, chuyên viên về tổ chức khủng bố, quấy phá. Chính ông này đã đồng chủ trì cuộc họp đầu tiên này. (Theo Jung Chang và John Halliday trong quyển Mao, nhà xuất bản Gallimard- 2006 – trang hình).

Năm 1923, Lénine ký với Tôn Dật Tiên Hiệp ước Thân thiện Sô-Trung, thành lập ra Trường quân sự Hoàng phố. Người điều khiển thực sự trường quân sự này là Borodine, một người cũng do Đệ Tam quốc tế Cộng sản gửi sang, chứ không phải Tưởng Giới Thạch và Chu Ân Lai.

Bởi lẽ đó, ngày hôm nay người ta bàn về sự sụp đổ tương lai của đảng Cộng sản Tàu, họ thường nghĩ đến sự sụp đổ của Liên Sô.

Điều này cũng là một lẽ thường tình. Cha sao con vậy, các cụ Việt Nam thường nói.

Nguyên do sụp đổ của Liên bang Sô Viết có rất nhiều; nhưng một trong những cái chính là chế độ này dựa trên triết lý, tư tưởng vô cùng không tưởng của Marx.

Trong quyển Tuyên ngôn thư Đảng Cộng sản, Marx đã để gần như 1/3 quyển sách chỉ trích những nhà xã hội như Saint Simon, Charles Fourrier, Robert Owen v.v…, cho rằng họ không tưởng, nay ông đưa ra một lý thuyết thực tế và khoa học.

Tuy nhiên từ ngày Lénine cùng đàn em như Mao, Hồ áp dụng lý thuyết của Marx đến nay đã là 100 năm, người ta mới thấy chính Marx là không tưởng.

Không tưởng ở chỗ chủ trương bãi bỏ quyền tư hữu, một nguyên động lực khiến con người làm việc, làm cho những xã hội cộng sản lúc đầu, ngay của cả Lénine, bị rơi vào cảnh “Cha chung không ai khóc; ruộng chung không ai cày.”

Không tưởng ở chỗ nghĩ rằng “Làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu.”

Lý thuyết của Marx, qua “Duy vật biện chứng và duy vật sử quan”, cho rằng thế giới là do vật chất cấu tạo thành và biến chuyển qua luật biện chứng “Đề – Phản Đề – Tổng Đề”, suy luận ra xã hội qua duy vật sử quan, thì xã hội loài người từ khi thành lập tới nay chỉ là lịch sử của đấu tranh giai cấp.

Ngày hôm nay người ta mới thấy rõ là lý thuyết này phản thiên nhiên, phản con người, phản xã hội, phản kinh tế, phản khoa học và phản cả văn hóa văn minh.

Quan niệm cho rằng vạn vật là do vật chất tạo thành, vào thời Marx (1818-1883), chưa có thuyết nguyên tử của Niels Bohr (1883-1962), theo đó vạn vật là do nguyên tử tạo thành, một nguyên tử gồm có Potron, Electron và Neutron. 

Marx còn cho rằng vật chất biến đổi theo biện chứng pháp. Người ta tự hỏi trong 3 nguyên tố vừa kể, cái nào là Đề, Potron hay Neutron hoặc Electron. Cái nào là Phản đề, cái nào là Tổng Đề. Cho tới ngày hôm nay những nhà duy vật không có câu trả lời.

Con người sinh ra bản chất của nó là muốn sống hòa bình, hòa hợp với chính bản thân nó, với người chung quanh, với xã hội; không bạo động, nó chỉ bạo động vào trường hợp bị bắt buộc; nay Karl Marx chủ trương bạo động, đấu tranh giai cấp là đi ngược lại bản tính con người, ngược lại xã hội.

Marx chủ trương văn minh cộng sản đi ngược lại tất cả những văn minh trước đó, nên cần phải phá hủy tất. Ngày hôm nay người ta nhận thấy văn hóa và văn minh là thế thứ trao truyền, có trước rồi mới có sau; tất nhiên không thể rập khuôn quá khứ, vì như vậy thì không có tiến bộ. Nhưng tiến bộ không có nghĩa là phá hủy tất, vì phá hủy văn hóa và văn minh là tiêu diệt văn hóa và văn minh. Lý thuyết của Marx bị kết án là phản văn minh và văn hóa là ở chỗ đó.

Ngày hôm nay không ai cho rằng hành động của Mao trong Cách mạng Hồng vệ binh đòi phá hủy tất, hành động của Pol Pot giết cả ¼ dân Cam Bốt là những hành động văn hóa và văn minh.

Chính vì lẽ đó tất cả những chế độ cộng sản xây dựng trên lý thuyết sai trái của Marx, chẳng khác nào như lâu đài xây trên bãi cát, chỉ cần sóng to gió lớn, bãi cát xụp xuống sông, xuống biển, là lâu đài đổ theo.

Đây là lý do chính cho những sự sụp đổ của các chế độ cộng sản trong quá khứ và đồng thời cho những chế độ cộng sản còn lại trong tương lai như cộng sản Tàu và cộng sản Việt Nam.

Tất nhiên còn có những nguyên do phụ qua việc quản trị chiếc lâu đài xây trên bãi cát đó của Đảng cộng sản với những người Tổng bí thư.

Những lý do phụ tiếp nữa là sức ép từ bên ngoài, đến từ chiến tranh ý thức hệ, chiến tranh Lạnh; và sự phản kháng từ bên trong đi từ sự bất mãn của dân và sự đấu đá ngay trong lòng đảng cộng sản.

Chúng ta hãy nhìn vào quá khứ của Liên Sô, để suy diễn sự sụp đổ trong tương lai của Cộng sản Tàu.

Ở đây chúng ta không thể đi quá sâu vào lịch sử cận đại Liên Sô, chúng ta chỉ xin nói sơ từ năm 1917 về lịch sử của đảng cộng sản này, trải qua 7 người Tổng bí thư từ Lénine, Staline, Khrouschev, Brejnev, qua Andopov, Tchernenko, cuối cùng là Gorbatchev.

Nhiều người cộng sản và cả một số trí thức thân tả cho rằng đảng cộng sản Liên Sô sụp đổ là do Gorbatchev.

Không phải vậy, lúc Gorbatchev đứng ra nhận gia tài cộng sản, thì căn nhà nền móng Mác Lê đã sụt từng mảng, nguyên vụ chỉ có 10% đất tư nhân mà sản xuất 30% khoai lang trên thị trường, phần còn lại thuộc về đất công, nhà nước, thì số khoai lang bị bỏ thối trên cánh đồng là 30%, rồi 30% còn lại bị hư vì vận chuyển và không chăm sóc trong nhà kho. Có cả trăm chiếc máy cày và xe hơi bị để rỉ sét ở ngoài đồng. Các cửa tiệm không có hàng để bán, ngay cả những tiệm dành cho quan chức chính phủ. Vì thiếu lương thực, năm 1968, năm của Nixon lên làm tổng thống, Liên Sô nhập cảng nhiều nhất lúa mì của Mỹ. Lúc đó là vào thời Tổng bí thư Brejnev.

Người ta còn nhớ vào năm 1964, khi ông này lên ngôi, vì vừa hạ bệ Khrouschev, ông đã dưa ra một chiến lược đánh tư bản, chỉ gồm có 2 sách lược: thượng sách và hạ sách.

Thượng sách là dồn hết sức lực vào việc tấn công tư bản ở mọi nơi trên thế giới, để sớm chấm dứt tư bản, để ngọn cờ cộng sản có thể tung bay ở mọi vòm trời.

Trung sách, nếu thượng sách không thành, thì bước sang trung sách, chia đôi thế giới, lấy trục Sài Gòn, Pnomph Pen, Bangkok, Kaboul, Moscou làm giới tuyến, phía đông thuộc về cộng sản, phía tây thuộc về tư bản.

Hai sách lược đó được khởi đầu bằng một tiền đề: Chiến tranh tư bản và cộng sản tất yếu, nhất định sẽ xảy ra. Đừng nghĩ phía cộng sản và cách mạng yếu hơn phe tư bản. Ngược lại.

Phải công nhận vào lúc Brejnev lên ngôi, phía tư bản Hoa Kỳ gặp những khó khan: Mỹ sa lầy ở Việt Nam, cuộc đảo chính Đệ Nhất Cộng hòa, 2 anh em Tổng thống Diệm bị ám sát, và chỉ sau đó mấy tuần là tới Kennedy v.v…

Chính vì lẽ đó mà Brejnev đã hết mình giúp cộng sản Việt Nam dưới thời Lê Duẫn và gửi quân sang đánh chiếm A Phú Hãn vào năm 1979, cũng như thúc đẩy Liên Sô chạy đua vũ trang không tiền khoáng hậu với Hoa Kỳ. Vào thời Brejnev, Liên Sô sản xuất 5000 chiếc chiến xa, mỗi năm, bằng tổng số toàn thế giới, trong đó có Hoa Kỳ.

Nhưng chỉ 4 năm sau khi chiếm A Phú hãn thì ông chết, vào năm 1983. Trước khi chết ông phải than lên: “Xã hội chủ nghĩa gì mà 1/3 xe chạy ngoài đường là ăn cắp xăng của công, 1/3 bằng cấp là bằng cấp giả, công chức đến sở làm việc là đến để có mặt, sau đó thì đi coi hát hay làm việc riêng.”

Ngày hôm nay trong cuộc đối đầu giữa Trung cộng và Hoa Kỳ, người ta đã ví họ Tập với Bejnev, ngày xưa thì thượng sách rồi trung sách, ngày nay với Tập cận Bình thì “Giấc mơ Trung quốc”, “Chiến lược một vòng đai, một con đường”, “Trung cộng sẽ bắt kịp Hoa Kỳ về khoa học và kỹ thuật vào năm 2025”, rồi “Vượt mặt Hoa Kỳ vào năm 2049”, năm kỷ niệm 100 năm cộng sản cướp được chính quyền.

Có người nói: Cộng sản Tàu và Cộng sản Liên Sô khác nhau. Cộng sản Tàu là kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa.

Không, Cộng sản Tàu về bản chất chính vẫn là cộng sản, kinh tế quốc doanh vẫn chiếm ưu thế, và chính phủ lợi dụng điều này để cạnh tranh bất chính trên thị trường quốc tế, vẫn quan niệm đấu tranh giai cấp và bạo động lịch sử, vẫn độc tài, độc đảng.

Trong bài diễn văn đọc vào ngày 13/10/2014, họ Tập tuyên bố: “Đảng Cộng sản chúng ta là đảng Mác xít kiên định và tư tưởng dẫn đường của chúng ta là tư tưởng Mác-Lê-Mao và chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung quốc.”

  1. II)Có người nói rằng không cần tìm kiếm, so sánh đâu xa, mà chỉ cần tìm kiếm ngay trong lịch sử cận đại của Tàu, qua bốn thời đại nhà Tống, nhà Nguyên, nhà Minh rồi nhà Thanh, chúng ta cũng sẽ thấy những triều đại này sụp đổ vì nội ưu, tham nhũng, hối lộ, thiếu hụt ngân sách, vì triều đình tiêu xài quá độ, hạn hán hay lũ lụt xảy ra, rồi ngoại loạn, hay cả 2 cùng một lúc, thì chúng ta sẽ tìm ra nguyên nhân của sự sụp đổ triều đại Cộng sản hiện nay:

Triều đại nhà Tống (960-1279): lên ngôi vào năm 960, lúc đầu là kiểm soát toàn xứ Tàu, sau đó bị ngoại loạn, giặc Liêu ở phía tây bắc, giặc Kim ở phía đông bắc, giặc Mông cổ ở phía bắc. Đó là giặc ngoài. Nội ưu đó là triều đình bị lâm vào cảnh tham nhũng, hối lộ, đến cả con rể vua cũng bị đưa ra xử vì tham nhũng, làm cho nhân tài bị thiếu hụt, những cột trụ chính để nâng đỡ triều đình, cũng bị xử tử. Cuối cùng đã bị mất vào tay giặc Mông cổ năm 1279.

Triều đại Mông cổ hay còn được gọi là Nguyên Mông (1279-1368): do Hốt tất Liệt, cháu nội của Thành Cát Tư Hãn lập lên, là một đế quốc rộng lớn nhất lúc bấy giờ, trải dài từ Á sang Âu, qua Trung Đông, với diện tích khoảng 30 triệu cây số vuông. Tuy nhiên các vua Mông Cổ chỉ có Thành Cát Tư Hãn rồi Hốt Tất Liệt còn khá, còn các vua sau này vẫn mang tính bộ tộc, nhưng đồng thời bị tiêm nhiễm tính tiêu xài, hoang dâm quá độ của những vua chúa Tàu, nhất là ông vua cuối cùng nhà Nguyên, làm cho ngân quỹ thiếu hụt, in tiền ra để tiêu, đưa đến nạn lạm phát, trong khi đó thì thiên tai tới như hạn hán, trồng trọt không được, dân chết đói la liệt. Lấy thí dụ điển hình là gia đình Chu Nguyên Chương, người giật sập chế độ Mông cổ, lập nên nhà Minh. Gia đình ông có 10 người, hai bố mẹ và 8 anh chị em, tất cả đều chết vì đói, chỉ còn lại mình ông, lúc đầu đi ăn xin để sống, sau đó nổi lên làm “giặc”, và đã tiêu diệt quân Mông cổ.

Triều đại nhà Minh (1368-1643): bắt đầu bởi Chu Nguyên Chương năm 1368, sau đó kết thúc với vua Sùng Chính năm 1643, bị giặc nông dân của Lý tự Thành nổi lên, khiến cho ông vua này phải thắt cổ tự tử. Lịch sử nhiều khi lập lại: vẫn bị tiêu xài quá độ, hoang dâm, không biết tin vào ai, phải tin vào bọn hoạn quan, bọn này hoành hành, tham nhũng lối lộ, lũng đoạn triều chính, đưa đến chế độ sụp đổ. Ngay cả Lý Tự Thành, dẫn quân từ nông thôn về thủ đô, mới cướp được chính quyền, bản thân đã ham mê tửu sắc, lại để cho đàn em cướp phá kinh thành, chưa đầy một năm thì nhà Thanh, lúc đó đã lớn mạnh, kéo quân từ đông bắc về diệt Lý Tự Thành, lập nên nhà Thanh.

Nhà Thanh (1643- 1912): Ông vua đầu tiên của nhà Thanh ở nước Tàu là vua Thuận Trị, vì còn nhỏ nên do người chú là Đa Nhĩ Cổn và người mẹ là Hiếu Trang hoàng thái hậu nhiếp chính. Triều Thanh lúc đầu cũng có những vua khá như Khang Hy, Ung Chính, Càn Long, nhưng cuối triều thì không, nhất là bị bà Từ Hy thái hậu lũng đoạn triều chính.

Nếu tìm những nguyên do, qua lịch sử cận đại nước Tàu, để tiên đoán sự sụp đổ của triều đại cộng sản hiện nay, thì cuối triều Thanh là cho ta nhiều lý do nhất: Liệt cường xâu xé nước Tàu, nội loạn nổi lên, đấm đá nội bộ ở ngay thượng tầng, giữa bà Từ Hy với chính cháu của mình được bà đưa lên ngôi vua là Quang tự.

Có giả thuyết cho rằng chính bà đã đầu độc chết vua Quang tự, rồi bà uống thuốc độc chết theo sau vào năm 1908.

Chỉ 3 năm sau thì Cách mạng Tân hợi nổ ra chấm dứt triều đại Mãn Thanh.

Nhìn vào triều đại Cộng sản hiện nay, có nhiều sử gia cho rằng nó giống lúc suy tàn của triều đại Mãn Thanh. Họ không phải là không có lý.

Chúng ta hãy suy xét qua xem.

Suy tàn của nhà Mãn Thanh bắt đầu vào năm 1840 với cuộc Chiến tranh Nha phiến với Anh vào thời vua Đạo Quang (1820-1850), Tàu phải nhượng Hồng Kông cho Anh. Các nước khác, thấy Anh làm vậy có lợi, nên cùng nhau bắt Tàu cũng phải nhượng đất mà người ta gọi là tô giới. Đó là thời Liệt quốc xâu xé nước Tàu. Tám nước gồm Anh, Pháp, Đức, Ý, Mỹ, Nhật, Áo, Nga hợp lại đánh nước Tàu, đi đến Hòa ước Tân sửu năm 1901, đời vua Đạo Quang năm thứ 27, theo đó thì Tàu phải mở cửa buôn bán với Liệt cường cũng như phải nhượng đất.

Không những thế mà còn chiến tranh với Nhật, với Nga.

Đó là ngoại ưu, còn có nội loạn với Thái bình thiên quốc của Hồng Tú Toàn.

Trong khi đó thì ở thượng tầng triều đình, phe bảo thủ đánh với phe cải cách.

Nhìn vào nước Tàu hiện nay với sự cai trị của Đảng Cộng sản, sau khi dịch Covid-19 xuất hiện ở Vũ Hán, vào tháng 12/2019, rồi chính quyền giấu diếm tin tức, để cho người người Tàu đi khắp nơi, lây nhiễm cho toàn thế giới, làm cho cả chục triệu người nhiễm bệnh, hơn 600000 người chết, làm cho thế giới bừng tỉnh, từ chỗ buôn bán với Tàu cộng, nay trở nên chống. Bằng chứng cụ thể là nước Úc, xưa kia buôn bán giao hảo rất tốt với Tàu cộng, nay đứng đầu liên minh gồm 116 nước tố cáo hành động giấu diếm tin tức về nạn Covid-19, để nó lan tràn khắp thế giới.

Nước Tàu của đảng Cộng sản, cầm đầu bởi Tập Cận Bình, hiện nay gây gỗ với mọi người. Những nước chung quanh nước Tàu có 14 nước, thì có 1 nước là Pakistan, thân thiện, còn 13 nước khác hoặc trực tiếp, hoặc gián tiếp chống đối.

Hơn thế nữa họ Tập còn làm tình hình biển Đông trở nên căng thẳng, đòi sáp nhập Đài Loan và ra Luật An ninh quốc gia, thâu hồi tự do của người Hồng Kông.

Đó là chỉ dấu nói lên một phần nào sự giống nhau của thời Bát quốc Liên quân thời Mãn Thanh và tình trạng Trung cộng hiện nay.

Lịch sử lập lại, nhưng không thể nào giống như hai giọt nước.

Rồi tai ương, lũ lụt, đấu đá ở trên thượng tầng Đảng cộng sản Tàu.

Những nội loạn, ngoại ưu, tai ương, lũ lụt, hạn hán, đã làm cho những triều đại từ nhà Tống, sang nhà Nguyên, rồi nhà Minh tới nhà Thanh sụp đổ.

Nhưng những nội loạn, ngoại ưu, tai ương, lũ lụt, đấm đá nội bộ thượng tầng, có làm cho triều đại Cộng sản sụp đổ không?

Đây là một câu hỏi rất lớn. 

Nó cần được đặt ra, suy nghĩ, tìm câu trả lời, có sự đóng góp của mọi người dân Tàu, mà cả những người ngoại quốc, vì việc thay đổi một chế độ, nhất là một chế độ độc tài, độc đảng như chế độ Cộng sản Tàu hiện nay không phải là một chuyện dễ dàng.

(*). Xin xem them những bài về Tàu và về phê bình lý thuyết của Marx, trên: 

http://perso.orange.fr/chuchinam

Paris ngày 28/07/2020

 Chu Chi Nam và Vũ Văn Lâm

 danlambaovn.blogspot.com

Mỹ dự định cấm Đảng viên TQ nhập cảnh, người dân đổ xô tìm kiếm từ thoái đảng

https://www.facebook.com/ntdvncom/videos/692602184653353/

Điểm tin Trung Quốc Tiêu Điểm: Chính quyền TQ thừa nhận Đập Tam Hiệp đã bị dịch chuyển, rò rỉ, biến dạng trong cùng ngày con đập chịu mức lũ nghiêm trọng nhất năm.

Tin tức Mỹ cấm đảng viên TQ nhập cảnh khiến từ “Thoái Đảng” trở thành thuật ngữ có xu hướng tìm kiếm phổ biến trên Google.

Thủ phủ Tân Cương đã công bố tình trạng thời chiến khi dịch bệnh bùng phát, tất cả các khu phố bị phong tỏa, giao thông ngừng hoạt động.

Cảnh quay từ máy bay không người lái cho thấy người Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ Tân Cương bị trói, bịt mắt và dẫn lên một chuyến tàu không rõ điểm đến.

Hơn 600 nhà lập pháp và quan chức Mỹ toàn cầu đã lên án chính quyền TQ bức hại học viên Pháp Luân Công. Ngày 20/7 đánh dấu 21 năm chính quyền TQ bắt đầu bức hại môn tu luyện.

21 QUAN ĐIỂM ĐÁ TẢNG CỦA CHÍNH QUYỀN TT DONALD TRUMP VỀ CỘNG HOÀ NHÂN DÂN TRUNG HOA

Image may contain: 1 person, suit
Lê Vi

21 QUAN ĐIỂM ĐÁ TẢNG CỦA CHÍNH QUYỀN TT DONALD TRUMP VỀ CỘNG HOÀ NHÂN DÂN TRUNG HOA

– Nguyen Ngoc Chu

I. KHÔNG CHỈ LÀ CHIẾN TRANH THƯƠNG MẠI

Với lịch sử hơn 3000 năm, bắt đầu từ cuộc xâm lược của giặc Ân, Việt Nam phải đối mặt với gần 20 cuộc chiến tranh xâm lược từ Trung Quốc, thiết tưởng Việt Nam hiểu Trung Quốc hơn bất cứ quốc gia phương Tây nào.

Với lịch sử 71 năm từ khi ra đời (01/10/ 1949) chính thể Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa, Việt Nam bị Cộng sản Trung Quốc đâm lén hàng ngàn mũi dao cho đến khi không thể che đậy phải lộ diện bằng cuộc chiến tranh xâm lược 10 năm 1979-1989, thiết tưởng người Việt Nam hiểu Cộng sản Trung Quốc hơn bất cứ người phương Tây nào.

Khi TT Donald Trump phải lên thang, xuống thang trong suốt hơn 2 năm chiến tranh thương mại Mỹ – Trung, thiết nghĩ Hoa Kỳ khó tránh khỏi kế sách hoãn binh “mèo vờn chuột” của Trung Quốc: bề ngoài tưởng là lép vế nhún nhường cam chịu, nhưng bên trong lại là người dẫn dắt nhịp điệu cuộc chơi.

Khi TT Donald Trump tiến hành chiến tranh thương mại Mỹ – Trung, thiết tưởng chỉ vì mục đích lợi ích, thoả thuận được sự nhân nhượng lợi ích từ Trung Quốc là dừng.

Hôm nay, đọc bài phát biểu của Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo ngày 23/7/2020 tại Thư viện và Bảo tàng Tổng thống Nixon ở California, mới vững dạ, rằng TT Donald Trump và Ngoại trưởng Mike Pompeo hiểu Cộng sản Trung Quốc hơn Việt Nam, rằng Hoa Kỳ không dừng ở chiến tranh thương mại Mỹ – Trung.

II. 21 QUAN ĐIỂM ĐÁ TẢNG CỦA CHÍNH QUYỀN TT DONALD TRUMP VỀ CỘNG HOÀ NHÂN DÂN TRUNG HOA

Bài phát biểu của Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo, có tiêu đề “Trung Quốc Cộng sản và Tương lai Thế giới Tự do” – là bài cuối cùng trong chuỗi 4 bài phát biểu về Trung Quốc của các “chiến tướng” trong chính quyền của TT Donald Trump. Đó là: Cố vấn An ninh quốc gia Robert O’Brien nói về ý thức hệ, Giám đốc FBI Chris Wray nói về gián điệp, và Bộ trưởng Tư pháp Barr nói về kinh tế.

Ngoại trưởng Pompeo đề cập:

“Chúng tôi có một mục đích rất rõ ràng, một nhiệm vụ thực sự. Đó là để giải thích các mặt khác nhau của mối quan hệ Mỹ với Trung Quốc, sự mất cân bằng lớn trong mối quan hệ đó đã được xây dựng trong nhiều thập kỷ, và các thiết kế của Đảng Cộng sản Trung Quốc để giành quyền bá chủ”.

Sau đây là 21 quan điểm đá tảng của chính quyền TT Donald Trump về Trung Quốc rút ra từ phát biểu “Trung Quốc Cộng sản và Tương lai Thế giới Tự do” của Ngoại trưởng Mike Pompeo.

1. SAI LẦM BẢN LỀ CỦA HOA KỲ LÀ ĐÃ MỞ CỬA PHƯƠNG TÂY CHO ĐẢNG CỘNG SẢN TRUNG QUỐC LÀM TRUNG QUỐC TRỞ THÀNH CON QUÁI VẬT FRANKENSTEIN

Như thống đốc bang California Wilson cho biết, Ngoại trưởng Mike Pompeo chọn Thư viện TT Nixon để nói về Trung Quốc – bởi chính TT Nixon cách đây gần 50 năm (1972) đã mở cửa cho Trung Quốc bước vào thế giới phương Tây. TT Nixon cho rằng thế giới không an toàn khi Trung Quốc chưa thay đổi. Và để Trung Quốc thay đổi thì mở cửa cho Trung Quốc tương tác. Nhưng chính TT Nixon đã sợ rằng sự mở cửa cho ĐCS Trung Quốc có làm cho Trung Quốc thay đổi? hay tạo ra con quái vật Frankenstein?

Sau gần 50 năm, nỗi lo sợ của TT Nixon đã thành sự thật. Trung Quốc là con quái vật Frankenstein. Ngoại trưởng Mike Pompeo nói:

“Năm tới đánh dấu nửa thế kỷ kể từ khi sứ mệnh bí mật của Tiến sĩ Kissinger đến Trung Quốc, và kỷ niệm 50 năm chuyến đi của Tổng thống Nixon không phải là quá xa vào năm 2022”.

“Chúng tôi tưởng tượng sự kết hôn với Trung Quốc sẽ tạo ra một tương lai với lời hứa sáng sủa về sự hợp tác và hợp tác”.

“Nhưng hôm nay – hôm nay tất cả chúng ta vẫn đeo mặt nạ và chứng kiến ​​số đếm thân xác đại dịch gia tăng vì ĐCSTQ thất bại trong lời hứa với thế giới. Chúng tôi đã đọc mỗi sáng những tiêu đề mới về sự đàn áp ở Hồng Kông và Tân Cương”.

“Chúng tôi đã thấy các số liệu thống kê đáng kinh ngạc về các vụ lạm dụng thương mại của Trung Quốc gây thiệt hại cho việc làm của Mỹ và giáng những đòn mạnh vào các nền kinh tế trên khắp nước Mỹ, bao gồm cả ở miền nam California. Và chúng tôi đang theo dõi một quân đội Trung Quốc ngày càng lớn mạnh hơn và thực sự đáng sợ hơn”.

“Người dân Mỹ phải thể hiện điều gì sau 50 năm kể từ khi đính hôn với Trung Quốc”?

“Kiểu đính hôn mà chúng ta đang theo đuổi đã không mang lại sự thay đổi bên trong Trung Quốc mà Tổng thống Nixon đã hy vọng diễn ra”.

“Tổng thống Nixon đã từng nói, ông sợ rằng ông đã tạo ra một quái vật Frankenstein bằng cách mở cửa thế giới cho ĐCSTQ, và chúng ta đang ở đây !”.

2. PHÁ BỎ DI SẢN CỦA TT NIXON. MÔ HÌNH HỢP TÁC VỚI TRUNG QUỐC LÀ THẤT BẠI VÀ KHÔNG ĐƯỢC QUAY LẠI

Đó là quan điểm rõ ràng của chính quyền TT Doanald Trump:

“Chúng ta phải thừa nhận một sự thật phũ phàng sẽ hướng dẫn chúng ta trong những năm và thập kỷ tới, rằng nếu chúng ta muốn có một thế kỷ 21 tự do, chứ không phải thế kỷ Trung Quốc mà Tập Cận Bình mơ ước, mô hình cũ về sự hôn ước mù quáng với Trung Quốc, đơn giản là không đưa đến thành công. Chúng ta không được tiếp tục và chúng ta không được quay lại nó”.

3. TRUNG QUỐC LÀ KẺ PHẢN TRẮC

Hãy nghe sự thừa nhận của Ngoại trưởng Pompeo về sự phản trắc của Trung Quốc:

“Sự thật là các chính sách của chúng ta – và của các quốc gia tự do khác – đã hồi sinh nền kinh tế thất bại của Trung Quốc, chỉ để thấy Bắc Kinh cắn những cánh tay quốc tế đang nuôi dưỡng nó”.

�“Chúng ta mở rộng vòng tay với công dân Trung Quốc, chỉ để thấy Đảng Cộng sản Trung Quốc khai thác xã hội tự do và cởi mở của chúng ta. Trung Quốc đã gửi các nhà tuyên truyền vào các cuộc họp báo, trung tâm nghiên cứu, trường trung học, trường cao đẳng và thậm chí vào các cuộc họp PTA của chúng ta”.

4. HOA KỲ VÀ PHƯƠNG TÂY ĐÃ SAI LẦM KHI LIÊN TIẾP NHÂN NHƯỢNG TRUNG QUỐC ĐỂ ĐỔI LẠI THỊ TRƯỜNG

“Chúng ta đã cho Đảng Cộng sản Trung Quốc và chính thể của nó một đối xử kinh tế đặc biệt, chỉ để thấy ĐCSTQ khăng khăng im lặng trước các vi phạm nhân quyền của nó, như là giá trao đổi để các công ty phương Tây vào Trung Quốc”.

“Đại sứ O Brien đã đánh dấu một vài ví dụ ở ngày hôm trước: Marriott, American Airlines, Delta, United đều xóa các nguồn dẫn về Đài Loan khỏi các trang web công ty của họ, để không chọc giận Bắc Kinh”.

“Ở Hollywood, cách đây không xa – tâm điểm của tự do sáng tạo của Mỹ, có những người tự chỉ định mình là trọng tài phán xét công bằng xã hội – đã tự kiểm duyệt ngay cả những nguồn dẫn nhẹ nhàng nhất về Trung Quốc”.

“Việc thành lập công ty này đối với ĐCSTQ cũng xảy ra trên toàn thế giới”.

5. TRUNG QUỐC CƯỚP BÓC VÀ ĐỘT KÍCH HOA KỲ

“Và các công ty này đã làm việc nhiệt thành như thế nào? Nịnh hót của nó có được đền đáp lại không? Tôi sẽ cung cấp cho bạn một trích dẫn từ bài phát biểu mà Tướng Barr đã đưa ra, Tổng chưởng lý Barr. Trong một bài phát biểu tuần trước, ông nói rằng, “Tham vọng tối hậu của những người cầm quyền Trung Quốc không phải là thương mại với Hoa Kỳ. Nó là để đột kích Hoa Kỳ”.

“Trung Quốc xé toạc tài sản trí tuệ và bí mật thương mại của chúng ta, nguyên do của hàng triệu việc làm trên khắp nước Mỹ”.

“Nó hút chuỗi cung ứng ra khỏi Mỹ”.

6. TRUNG QUỐC NGÀY CÀNG ĐỘC ĐOÁN Ở TRONG NƯỚC VÀ HUNG HĂNG THÙ ĐỊCH VỚI BÊN NGOÀI

Mở cửa cho Trung Quốc, nhưng Trung Quốc không thay đổi về hướng tốt hơn, mà ngược lại:

“Dù lý do là gì – bất kể lý do là gì, ngày nay Trung Quốc ngày càng độc đoán ở nhà, và hung hăng hơn trong sự thù địch với tự do ở mọi nơi khác”.

Và TT Donald Trump đã quyết định chấm dứt: “Đủ rồi”.

7. ĐỐI THOẠI VỚI TRUNG QUỐC LÀ VÔ VỌNG

Ngoại trưởng Mike Pompeo đi guốc trong bụng các nhà ngoại giao Trung Quốc. Ông chỉ ra trong đàm phán, Trung Quốc muôn thuở lặp lại sách cũ, nói nhiều nhưng thực chất không có một đề xuất nào. Trung Quốc chỉ chờ đợi đối phương sốt ruột, mắc sai lầm mà thay đổi. Đây là một nhận xét kinh điển cho Việt Nam trong đàm phán với Trung Quốc. Hãy xem ông Pompeo nói về đàm phán với Dương Khiết Trì:

“Chỉ vài tuần trước, Tôi đã đến Honolulu để gặp Dương Khiết Trì”.

“Đó vẫn là câu chuyện cũ – đầy từ ngữ, nhưng thực chất không có đề nghị nào để thay đổi bất kỳ hành vi nào”.

“Lời hứa của Dương, giống như rất nhiều ĐCSTQ đưa ra trước ông ta, trống rỗng. Tôi cho rằng, sự kỳ vọng của ông ta là tôi đã đáp ứng yêu cầu của họ, bởi vì thật lòng mà nói, đây là điều mà quá nhiều chính quyền trước đây đã làm. Tôi đã không, và Tổng thống Trump cũng không”.

Nhận xét của Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo về Dương Khiết Trì và ngoại giao Trung Quốc thật bổ ích cho Việt Nam.

8. ƯỚC MUỐN NHIỀU THẬP KỶ CỦA TẬP CẬN BÌNH LÀ THỐNG TRỊ THẾ GIỚI

Đây là nhận định chính xác và thẳng thắng của Ngoại trưởng Pompeo, đúng tim đen của Tập Cận Bình:

“Như Đại sứ OBrien đã giải thích rất tốt, chúng ta phải ghi nhớ rằng chế độ ĐCSTQ là chế độ Mác – Lênin. Tổng Bí thư Tập Cận Bình là một người thực sự tin tưởng vào một hệ tư tưởng toàn trị phá sản”.

“Đó là ý thức hệ này, đó là ý thức hệ này đã thông báo ước muốn dài hàng thập kỷ của ông ta về quyền bá chủ toàn cầu của chủ nghĩa cộng sản Trung Quốc. Nước Mỹ không còn có thể bỏ qua những khác biệt chính trị và ý thức hệ cơ bản giữa các nước chúng ta, giống như ĐCSTQ chưa bao giờ bỏ qua chúng”.

9. KHÔNG ĐƯỢC TIN TRUNG QUỐC

Nếu trước đây, TT Regan tin tưởng vào Liên Xô, thì Ngoại trưởng Mike Pompeo để lại lời nguyền là không được tin Trung Quốc. Đây là kinh nghiệm cả đời ông cho đến lúc này. Ông nói:

“Kinh nghiệm của tôi trong Ủy ban Tình báo Hạ viện, và sau đó là giám đốc Cơ quan Tình báo Trung ương, và hơn hai năm nay là Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ, đã đưa tôi đến sự hiểu biết trung tâm này:

Rằng chỉ một cách duy nhất – cách duy nhất để thực sự thay đổi Trung Quốc cộng sản là hành động không dựa trên những gì các nhà lãnh đạo Trung Quốc nói, mà là cách họ hành xử. Và bạn có thể thấy chính sách của Mỹ đáp ứng với kết luận này. Tổng thống Reagan nói rằng ông đã giao dịch với Liên Xô trên cơ sở “tin tưởng nhưng xác minh”. Khi đến với ĐCSTQ, tôi nói chúng ta phải không tin tưởng và xác minh”.

10. GIAO DỊCH VỚI TRUNG QUỐC KHÔNG ĐƯỢC THEO LỐI THÔNG THƯỜNG MÀ PHẢI CÓ CÁCH HÀNH XỬ KHÁC

Trung Quôc không như các quốc gia khác. Giao dịch với Trung Quốc phải khác biệt, không theo lối thông thường. Đây là một kết luận để đời nữa của Mike Pompeo:

“Chúng tôi biết rằng giao dịch với Trung Quốc không giống như giao dịch với một quốc gia bình thường, tuân thủ luật pháp. Bắc Kinh đe dọa các thỏa thuận quốc tế, coi các đề xuất quốc tế như là ống dẫn cho sự thống trị toàn cầu”.

Nhưng “vỏ quýt dày có móng tay nhọn”, Mỹ có đối sách thích hợp:

“Nhưng bằng cách nhấn mạnh vào các điều khoản công bằng, như đại diện thương mại của chúng tôi đã làm khi đảm bảo thỏa thuận thương mại giai đoạn một của chúng tôi, chúng tôi có thể buộc Trung Quốc nghĩ đến hành vi trộm cắp tài sản trí tuệ và các chính sách gây tổn hại cho người lao động Mỹ”.

“Chúng tôi cũng biết rằng làm kinh doanh với một công ty được hỗ trợ bởi ĐCSTQ không giống như làm kinh doanh với một công ty Canada. Họ không trả lời cho các hội đồng độc lập, và nhiều người trong số họ được tài trợ bởi nhà nước, và do đó không có nhu cầu theo đuổi lợi nhuận.

Một ví dụ điển hình là Huawei. Chúng tôi đã chấm dứt sự giả vờ của Huawei là một công ty viễn thông vô tội – chỉ xuất hiện để đảm bảo bạn có thể nói chuyện với bạn bè của mình. Chúng tôi đã gọi nó đúng như bản chất của nó – một mối đe dọa an ninh quốc gia thực sự – và chúng tôi đã hành động tương ứng.

Chúng tôi cũng biết rằng, nếu các công ty của chúng tôi đầu tư vào Trung Quốc, họ có thể tế nhị hoặc không tế nhị hỗ trợ các vi phạm nhân quyền thô bạo của Đảng Cộng sản.

Do đó, Bộ Tài chính và Thương mại của chúng tôi đã xử phạt và đưa vào danh sách đen các nhà lãnh đạo và thực thể Trung Quốc đang làm hại và lạm dụng các quyền cơ bản nhất cho mọi người trên toàn thế giới. Một số cơ quan đã làm việc cùng nhau trong một tư vấn kinh doanh để đảm bảo các CEO của chúng tôi được thông báo về cách thức chuỗi cung ứng của họ hoạt động bên trong Trung Quốc”.

11. SINH VIÊN TRUNG QUỐC ĐẾN MỸ ĐỂ LÀM GIÁN ĐIỆP VÀ ĐỂ ĂN CẮP SÁNG CHẾ

Việc cử người đến nước khác hoạt động gián điệp, đánh cắp bí mật là chuyện thường tình. Điều đặc biệt của Trung Quốc là đã cử hàng chục ngàn sinh viên đến Mỹ học để làm gián điệp, để ăn cắp sáng chế, để tuyên truyền cho Trung Quốc. Mỹ đã nhận ra điều này, đang có biện pháp đối phó – bao gồm trục xuất hàng loạt. Đây là bài học đắt giá cho phương Tây. Ông Pompeo nhận xét:

“Chúng tôi cũng biết rằng không phải tất cả sinh viên và nhân viên Trung Quốc chỉ là sinh viên và công nhân bình thường đến đây để kiếm một ít tiền và thu thập cho mình một số kiến ​​thức. Quá nhiều người trong số họ đến đây để đánh cắp tài sản trí tuệ của chúng tôi và đưa điều này trở lại đất nước của họ.

Bộ Tư pháp và các cơ quan khác đã mạnh mẽ theo đuổi hình phạt cho những tội ác này”.

12. QUÂN ĐỘI TRUNG QUỐC LÀ QUÂN ĐỘI KHÔNG BÌNH THƯỜNG VÀ PHẢI ĐỐI PHÓ THEO CÁCH KHÁC

Người Mỹ đã nhận thấy Trung Quốc là đất nước không bình thường, sinh viên Trung Quốc không bình thường và quân đội Trung Quốc lại càng không bình thường. Và Mỹ đã có cách đối phó với quân đội Trung Quốc:

“Chúng tôi biết rằng Quân đội Giải phóng Nhân dân cũng không phải là một đội quân bình thường. Mục đích của nó là duy trì sự cai trị tuyệt đối của giới tinh hoa Đảng Cộng sản Trung Quốc và mở rộng đế quốc Trung Quốc, không phải để bảo vệ người dân Trung Quốc.

Và vì vậy, Bộ Quốc phòng của chúng ta đã tăng cường nỗ lực, tự do hoạt động hàng hải ra ngoài và khắp Biển Đông và Biển Nam Trung Hoa, và ở Eo biển Đài Loan. Và chúng tôi đã tạo ra một Lực lượng Không gian để giúp ngăn chặn Trung Quốc khỏi sự xâm lược trên biên giới cuối cùng đó.

Và cũng vậy, thành thật mà nói, chúng tôi đã xây dựng một bộ chính sách mới tại Bộ Ngoại giao đối phó với Trung Quốc, đẩy các mục tiêu của Tổng thống Trump về sự công bằng và có đi có lại, để viết lại sự mất cân bằng đã phát triển trong nhiều thập kỷ.

Chỉ trong tuần này, chúng tôi đã tuyên bố đóng cửa lãnh sự quán Trung Quốc tại Houston vì đây là một trung tâm gián điệp và trộm cắp tài sản trí tuệ.

Chúng tôi đã đảo ngược, hai tuần trước, tám năm thay đổi liên quan đến luật pháp quốc tế ở Biển Đông.

Chúng tôi đã kêu gọi Trung Quốc rằng các khả năng hạt nhân của họ phải tuân thủ với chiến lược thực tế của thời đại chúng ta.

Và Bộ Ngoại giao – ở mọi cấp độ, trên toàn thế giới – đã tiếp xúc với các đối tác Trung Quốc chỉ đơn giản là để đòi hỏi sự công bằng và có đi có lại”.

13. TÁCH BIỆT NHÂN DÂN TRUNG QUỐC VỚI ĐCS TRUNG QUỐC

Nhân dân luôn khác biệt với nhà cầm quyền. Chỉ có nhà cầm quyền tồi tệ. Còn với nhân dân – luôn là hữu nghị hợp tác, chia sẻ, giúp đỡ. Trong quan hệ với Trung Quốc, người Việt Nam luôn rạch ròi điều này. Và người Mỹ trong quan hệ với Trung Quốc, cũng vậy:

“Chúng ta cũng phải tham gia và trao quyền cho người dân Trung Quốc – một dân tộc năng động, yêu tự do, hoàn toàn khác biệt với Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Điều đó bắt đầu với ngoại giao trực tiếp.

Tôi đã gặp những người đàn ông và phụ nữ Trung Quốc với tài năng lớn và sự siêng năng bất cứ nơi nào tôi đi.

Tôi đã gặp những người Uyghur và người dân tộc Kazakhstan đã trốn thoát khỏi các trại tập trung Tân Cương. Tôi đã nói chuyện với các nhà lãnh đạo dân chủ Hồng Kông, từ Hồng y giáo chủ Zen cho đến Jimmy Lai. Hai ngày trước tại Luân Đôn, tôi đã gặp gỡ với chiến bình vì tự do của Hong Kong Nathan Law.

Và tháng trước trong văn phòng của tôi, tôi đã nghe những câu chuyện về những người sống sót ở Quảng trường Thiên An Môn. Một trong số họ ở đây hôm nay.

Wang Dan là một sinh viên chủ chốt chưa bao giờ ngừng chiến đấu vì tự do cho người dân Trung Quốc. Ông Wang, bạn vui lòng đứng để chúng tôi có thể nhận ra bạn chứ?

Cũng với chúng tôi hôm nay là cha đẻ của phong trào dân chủ Trung Quốc, Wei Jingsheng. Ông đã trải qua hàng thập kỷ trong các trại lao động Trung Quốc để vận động. Anh Wei, anh sẽ đứng lên chứ?”

14. ĐCS TRUNG QUỐC LUÔN NÓI DỐI, KHÔNG ĐẠI DIỆN CHO 1,4 TỶ DÂN TRUNG QUỐC, VÀ SỢ LỜI NÓI THẬT CỦA NHÂN DÂN TRUNG QUỐC

Hãy nghe Ngoại trưởng Mike Pompeo nhận xét:

“Tôi lớn lên và phục vụ Quân đội trong Chiến tranh Lạnh. Và nếu có một điều tôi học được, những người cộng sản hầu như luôn nói dối. Lời nói dối lớn nhất mà họ nói, là nghĩ rằng họ nói cho 1,4 tỷ người bị giám sát, áp bức và sợ hãi nói ra.

Hoàn toàn ngược lại. ĐCSTQ sợ người dân Trung Quốc, ý kiến ​​trung thực hơn bất kỳ kẻ thù nào”.

“Chỉ cần nghĩ rằng thế giới sẽ tốt hơn bao nhiêu – không kể đến những người bên trong Trung Quốc – nếu chúng ta có thể nghe được từ các bác sĩ ở Vũ Hán và họ được phép đưa ra báo động về sự bùng nổ của chủng loại virus mới”.

15. ỦNG HỘ NHỮNG NGƯỜI BẤT ĐỒNG CHÍNH KIẾN Ở TRUNG QUỐC

Đây là kết luận rút ra của Ngoại Trưởng Mike Pompeo:

“Trong nhiều thập kỷ, các nhà lãnh đạo của chúng tôi đã phớt lờ, hạ thấp những lời của những nhà bất đồng chính kiến ​​dũng cảm của Trung Quốc, những người đã cảnh báo chúng tôi về bản chất của chế độ mà chúng tôi phải đối mặt.

Và chúng ta không thể bỏ qua được nữa”.

16. ĐCS TRUNG QUỐC LẶP LẠI CÁC SAI LẦM CỦA LIÊN XÔ – KHÔNG THỪA NHẬN SỞ HỮU TƯ NHÂN

Một nhận xét mang tính quy luật của Ngoại trưởng Pompeo, rằng các sai lầm lặp lại của ĐCS Trung Quốc sẽ dẫn đến sự thay đổi Trung Quốc:

“ĐCSTQ đang lặp lại một số sai lầm tương tự mà Liên Xô đã gây ra – xa lánh các đồng minh tiềm năng, phá vỡ niềm tin trong và ngoài nước, từ chối quyền sở hữu”.

“Nhưng thay đổi hành vi của ĐCSTQ không thể là nhiệm vụ của riêng người dân Trung Quốc. Các quốc gia tự do phải làm việc để bảo vệ tự do.

Nhưng tôi có niềm tin chúng ta có thể làm được”.

“Tôi có niềm tin. Tôi có niềm tin vì sự thức tỉnh mà tôi thấy trong số các quốc gia khác biết rằng chúng ta không thể quay về quá khứ giống như cách chúng ta làm ở Mỹ. Tôi đã nghe điều này từ Brussels, tới Sydney, Hà Nội”.

17. TRUNG QUỐC PHỤ THUỘC VÀO THẾ GIỚI NHIỀU HƠN THẾ GIỚI PHỤ THUỘC VÀO TRUNG QUỐC

Đây là một nhận xét mấu chốt của Mike Pompeo, rằng đừng sợ ly dị với Trung Quốc.Vì có nhiều người sợ ly dị với Trung Quốc thì kinh tế sụp đổ, ý thức hệ sụp đổ:

“Khác với Liên Xô, Trung Quốc hội nhập sâu vào nền kinh tế toàn cầu. Nhưng Bắc Kinh phụ thuộc vào chúng ta nhiều hơn chúng ta”.

18. KHÔNG THAY ĐỔI TRUNG QUỐC THÌ TRUNG QUỐC SẼ THAY ĐỔI THẾ GIỚI

Đây phải nói là lời nguyền. Đây phải nói là TT Donald Trump và ngoại trưởng Mike Pompeo hiểu chính thể Trung Quốc hiện nay hơn bất cứ ai:

“Nếu thế giới tự do không thay đổi – không thay đổi, Trung Quốc cộng sản chắc chắn sẽ thay đổi chúng ta”.

“Bảo vệ các quyền tự do của chúng ta khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc là sứ mệnh của thời đại chúng ta, và nước Mỹ có vị trí hoàn hảo để lãnh đạo nó bởi vì các nguyên tắc sáng lập của chúng ta cho chúng ta cơ hội đó”.

“ĐCSTQ sẽ làm xói mòn các quyền tự do của chúng ta, và phá vỡ trật tự dựa trên các quy tắc mà xã hội của chúng ta đã làm việc rất chăm chỉ để xây dựng. Nếu chúng ta uốn cong đầu gối bây giờ, con của con chúng ta có thể phải chịu sự thương xót của Đảng Cộng sản Trung Quốc”.

19. TẬP CẬN BÌNH KHÔNG PHẢI SINH RA ĐỂ ĐỘC TRỊ TRONG VÀ NGOÀI TRUNG QUỐC

Rất đanh thép và rõ ràng, Ngoại trưởng Pompeo đã gửi đi một thông điệp cho nhân dân Trung Quốc và thế giới và cho chính Tập Cận Bình về vị trí của Tập Cận Bình:

“Tổng bí thư Tập không được định sẵn để độc trị trong và ngoài Trung Quốc mãi mãi, trừ khi chúng ta cho phép”.

Đây là lời cảnh tỉnh sấm rền cho những ai sợ và chịu khuất phục trước Tập Cận Bình.

20. KHUYẾN KHÍCH CÁC NƯỚC NHỎ LIÊN MINH

Không như trước đây, Hoa Kỳ đã hành động chống Trung Quốc ở Biển Đông Nam Á, làm dũng cảm các nước nhỏ đang sợ hãi, và khuyến khích thành lập các liên minh mới cho các nước nhỏ vững dạ.

“Chúng ta phải vẽ những đường chung trên cát không thể bị cuốn trôi bởi những mặc cả của ĐCSTQ”.

“Thật vậy, đấy là những gì Hoa Kỳ đã làm gần đây khi chúng tôi bác bỏ các yêu sách bất hợp pháp của Trung Quốc ở Biển Đông một lần và mãi mãi, cũng như chúng tôi đã thúc giục các nước trở thành Quốc gia Sạch để thông tin cá nhân của công dân không bị rơi vào tay của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Chúng tôi đã làm điều đó bằng cách thiết lập các tiêu chuẩn”.

“Nó khó khăn cho một số nước nhỏ. Họ sợ bị chọn ra. Một số trong số họ vì lý do đơn giản là không có khả năng, không có sự can đảm để sát cánh cùng chúng tôi trong lúc này”.

“Có lẽ đã đến lúc thành lập cho một nhóm các quốc gia có cùng chí hướng, một liên minh mới của các nền dân chủ”.

21. THÀNH LẬP LIÊN MINH CHỐNG TRUNG QUỐC

�Xuyên suốt bài phát biểu, Ngoại trưởng Mike Pompeo hướng tới lập một Liên minh Toàn cầu chống Trung Quốc.

“Đây là thời điểm để các quốc gia tự do hành động. Không phải mọi quốc gia sẽ tiếp cận Trung Quốc theo cùng một cách, họ cũng không nên như vậy. Mỗi quốc gia sẽ phải tự hiểu về cách bảo vệ chủ quyền của chính mình, cách bảo vệ sự thịnh vượng kinh tế của chính mình và làm thế nào để bảo vệ lý tưởng của mình khỏi những xúc tu của Đảng Cộng sản Trung Quốc”.

“Thách thức của Trung Quốc đòi hỏi nỗ lực, năng lượng từ các nền dân chủ – những người ở Châu Âu, những người ở Châu Phi, những người ở Nam Mỹ và đặc biệt là những người ở khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương”.

“Liên Xô đã bị đóng cửa khỏi thế giới tự do. Trung Quốc cộng sản đã ở trong biên giới của chúng ta”.

“Vì vậy, chúng ta không thể đối mặt với thử thách này một mình. Liên hợp quốc, NATO, các nước G7, G20, sức mạnh kinh tế, ngoại giao và quân sự kết hợp của chúng ta chắc chắn đủ để đáp ứng thách thức này nếu chúng ta chỉ đạo rõ ràng và rất can đảm”.

“Hôm nay nguy hiểm đã rõ.
Và hôm nay sự thức tỉnh đang xảy ra.
Hôm nay thế giới tự do phải phúc đáp.
Chúng ta không bao giờ có thể quay lại quá khứ.
Xin Chúa ban phước lành cho mỗi bạn.
Xin Chúa ban phước lành cho người dân Trung Quốc.
Và xin Chúa ban phước lành cho người dân Hoa Kỳ.
Cảm ơn tất cả”.
(https://www.state.gov/communist-china-and-the-free-worlds-…/).

III. AI HIỂU ĐCS TRUNG QUỐC BẰNG CHÍNH QUYỀN TT DONALD TRUMP?

Không thể trích ra ở đây cả trăm ý trong bài phát biểu tuyệt vời của Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo. Quả thật là khó có thể bỏ qua một từ nào trong chiến thư hiệu triệu này.

Bài phát biểu của Ngoại trưởng Mike Pompeo đã loại bỏ hoàn toàn hoài nghi, rằng TT Donald Trump không hiểu Trung Quốc, mà chứng minh ngược lại, rằng TT Donald Trump hiểu Trung Quốc hơn nhiều lãnh đạo các quốc gia có lịch sử ngàn năm bang giao với Trung Quốc.

Bài phát biểu của Ngoại trưởng Mike Pompeo cho thấy chính quyền của TT Donald Trump hiểu ĐCS Trung Quốc hơn chính những người cộng sản.

Bài phát biểu của Ngoại trưởng Mike Pompeo khẳng định Hoa Kỳ biết những nước cờ của Trung Quốc.

Bài phát biểu của Ngoại trưởng Mike Pompeo cho thấy chính quyền của TT Donald Trump không dừng ở chiến tranh thương mại Mỹ -Trung, mà bắt đầu một tiến trình loại bỏ chính thể Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa.

IV. LỜI NGUYỀN

Đây là bài phát biểu kỳ diệu của Mike Pompeo. Kỳ diệu bởi ông đã để lại những lời nguyền về Trung Quốc. Hai trong số đó là:

– “KHÔNG ĐƯỢC TIN TRUNG QUỐC”.
– “NẾU CHÚNG TA KHÔNG THAY ĐỔI THÌ TRUNG QUỐC CỘNG SẢN SẼ THAY ĐỔI CHÚNG TA”.

Đức Quốc Xã, Liên Xô và ĐCSTQ: Bi kịch lớn nhất không phải là chế độ độc tài

“Robert Conquest, nhà phân tích tài ba về chế độ độc tài, từng nói với tôi: Thế giới này hiếm khi muốn tin nhân chứng”, Jay Nordlinger, biên tập viên…

M.TRITHUCVN.ORG

Đức Quốc Xã, Liên Xô và ĐCSTQ: Bi kịch lớn nhất không phải là chế độ độc tài

“Robert Conquest, nhà phân tích tài ba về chế độ độc tài, từng nói với tôi: Thế giới này hiếm khi muốn tin nhân chứng”, Jay Nordlinger, biên tập viên…

ĐCSTQ tự thừa nhận là “bóng ma” và “quỷ dữ”

ĐCSTQ tự thừa nhận là “bóng ma” và “quỷ dữ”

  • Tiêu Kiệt Sâm
  • Chủ Nhật, 26/07/2020 • 2.1k Lượt Xem
  • Nhiều bài báo của Marx không thể được xuất bản, cái gọi là “Marx toàn tập”thực tế chỉ là những phần được chọn lọc, trong khi những gì có thể được xuất bản ở Trung Quốc lại phải qua Văn phòng Biên dịch Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) gọt giũa. Nếu không làm thế thì mọi người sẽ không chấp nhận được vì những tệ hại của nó.

Dưới đây là bài viết của Tiêu Kiệt Sâm thể hiện quan điểm riêng của tác giả.

Nguồn gốc của ĐCSTQ

Không mấy người Trung Quốc Đại Lục được xem qua tác phẩm gốc của Marx, hãy xem ý mở đầu của “Tuyên ngôn của đảng cộng sản”, được xem là tài liệu cương lĩnh của đảng cộng sản: “Một bóng ma, bóng ma của chủ nghĩa cộng sản”, đây là bản dịch của “Tuyên ngôn đảng cộng sản”. Vâng, gọi là “bóng ma” (u linh), trước đó trong bản dịch của Trần Vọng Đạo (Chen Wangdao) dịch là “quái vật”, vào những năm 1930 một người khác của ĐCSTQ là Hoa Cương (Hua Gang) thì dịch là “quỷ dữ”; từ gốc tiếng Anh là “spectre” có nghĩa là ma quỷ, âm hồn, sợ hãi vương vấn trong lòng, quỷ dữ. Sau đó ĐCSTQ gọt giũa là “bóng ma” (u linh).

Văn phòng Biên dịch của Trung ương ĐCSTQ ban đầu có tên gọi là “Cục Biên dịch Trung ương về tác phẩm của Marx, Engels, Lenin và Stalin”, là một đơn vị cấp Cục của Trung ương, tầm quan trọng tương tự hệ thống tuyên truyền của ĐCSTQ hiện nay. Đây là Cục Biên dịch chứ không phải Cục Phiên dịch, tức Cục này là có quyền chỉnh sửa và đánh bóng. Rất nhiều bài viết của chủ nghĩa Marx – Lenin không thể được xuất bản, cái gọi là “Toàn tập” chỉ là những phần được lựa chọn, và nếu chúng có thể được xuất bản ở Trung Quốc thì đã thông qua điều chỉnh của Cục Biên dịch Trung ương ĐCSTQ, nếu không sẽ ra cú gây sốc mạnh cho mọi người, không ai có thể chấp nhận, vì không chỉ quá tệ hại mà còn chống lại loài người và phá hoại luân lý.

Bất kể gọi là “bóng ma”, “quỷ dữ” hay “quái vật”, chúng đều là thứ không đàng hoàng, không phải là thứ loài người nên có.

Các nghiên cứu đã phát hiện ra rằng giáo lý mang tính cương lĩnh của đảng cộng sản là “Tuyên ngôn đảng cộng sản” có nguồn gốc từ Hội Illuminati (Order of the Illuminati) là một tổ chức sùng bái cực kỳ bí mật. Một tổ chức chi nhánh của Hội Illuminati là Hội Fabian (Fabian Society) từng bảo trợ Lenin, gọi Lenin là “Fabian vĩ đại nhất”, sau đó đã không hợp tác với Lenin do bất đồng về chiến lược cách mạng. Biểu tượng của Hội Fabian chỉ là một con sói mang bộ lông cừu, từ biểu tượng này có thể thấy chiến lược và phương pháp của Hội Fabian.

Nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa là “dưới sự lãnh đạo của ĐCSTQ”, các tư tưởng quan trọng như chủ nghĩa Marx – Lenin, tư tưởng Mao Trạch Đông, lý thuyết Đặng Tiểu Bình, thuyết Ba đại diện, thuyết Quan điểm về phát triển khoa học…, đều kiên định chế độ độc tài dân chủ nhân dân và con đường chủ nghĩa xã hội….

Đoạn văn trên nằm trong Lời tựa của “Hiến pháp” ĐCSTQ, một cách thẳng thắn thì có thể xem chính quyền Nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa là “hợp nhất chính trị và tôn giáo”. ĐCSTQ tự xưng là một đảng Marxist-Leninist, có nghĩa là kế thừa gen của ma quỷ là giáo phái Marx-Lenin.

ĐCSTQ phù hợp nhất với tiêu chuẩn tà giáo mà chính họ đặt ra

Trong văn bản của Tòa án Nhân dân Tối cao và Viện kiểm sát Nhân dân Tối của ĐCSTQ có tên “Giải thích một số vấn đề liên quan đến việc áp dụng cụ thể pháp luật trong Xử lý tội phạm Tổ chức và lợi dụng tổ chức tà giáo” khẳng định tổ chức tà giáo, đại ý là: Loại tổ chức phi pháp thần thánh hóa người đứng đầu, chế tác và truyền bá tà thuyết mê tín nhằm mê hoặc đánh lừa người khác, phát triển và kiểm soát thành viên.

Bây giờ chúng ta làm một phân tích đơn giản:

  1. Thần thánh lãnh đạo, sùng bái cá nhân

Từ Marx, Mao Trạch Đông, đến các nhà lãnh đạo hiện tại của ĐCSTQ và gia đình họ Kim của Bắc Triều Tiên, đảng cộng sản luôn nhất quán trong việc sùng bái và thần thánh hóa một cá nhân, luôn treo chân dung của nhà lãnh đạo lên để người khác quỳ lạy, sau khi nhà lãnh đạo chết lại được đưa vào một nơi tập trung dành cho các lãnh đạo chính trị quốc gia để mọi người chiêm ngưỡng. Có cơ quan trung ương chuyên trách quản lý những quan tài này với mức lương đãi ngộ nhân viên cao hơn nhiều bộ phận khác.

  1. Ngụy tạo lừa dối

Chủ nghĩa cộng sản ban đầu được gọi là “không tưởng”, nghĩa là tự tưởng tượng vô căn cứ, bởi vì nếu không như vậy thì không thể làm suy bại luân lý. Vì nhận thấy việc tưởng tượng vô căn cứ khó làm người ta nghe theo, vì vậy đã bổ sung chữ “khoa học” vào đó, biến “bóng ma” (spectre) là khoa học, như vậy có thể dễ dàng khiến mọi người nhầm lẫn.

Vì học thuyết của đảng cộng sản tự tuyên bố là khoa học, nói rằng chủ nghĩa tư bản đang suy đồi và suy tàn, các chế độ khác đều sai lầm, chỉ chủ nghĩa cộng sản mới có thể cứu Trung Quốc và nhân loại. Trong khi hàng chục triệu người Trung Quốc thiếu ăn và thậm chí bị chết đói nhưng ĐCSTQ vẫn rêu rao rằng 2/3 người dân thế giới đang sống trong tình trạng khó khăn và chờ đợi chúng ta giải cứu. Sau khi ra ngoài chứng kiến mới phát hiện ra rằng chủ nghĩa tư bản phát triển và tiến bộ, ngày nay người dân dưới xã hội theo chế độ chuyên chế cộng sản mới chính là đang sống trong xã hội tệ hại hơn xã hội tư bản.

  1. Dụ dỗ mọi người gia nhập, khống chế tinh thần

Người Trung Quốc từ khi còn trẻ thơ chưa hiểu biết gì đã bị ép phải tham gia Đội Thiếu niên Tiền phong, sau đó gia nhập Đoàn Thanh niên và vào ĐCSTQ. Bất kể tuổi tác, phải thề trước lá cờ máu “trọn đời chiến đấu cho chủ nghĩa cộng sản”. Vào đảng như như bán thân.

Ngoại trừ đảng cộng sản, trên thế giới không có đảng nào ép thành viên thề độc để đấu tranh cho nó suốt đời. Từ “đảng” vào thời cận đại được sử dụng như một cách tổ chức mọi người, được du nhập từ nước ngoài, theo tiếng Anh là “party”, có nghĩa là tập hợp. Tại Mỹ và các nước phương Tây, bạn tham gia vào một đảng nào là quyền tự do cá nhân của bạn, rất thoải mái, khi bạn không thích và nghĩ rằng không hợp quan điểm thì có thể rút khỏi đảng này và tham gia đảng khác. Một thời gian trước, một số nghị sĩ Mỹ đã rút khỏi đảng cánh tả và gia nhập phe bảo thủ. Khi tham gia “giang hồ” bạn có quyền “gác kiếm”, còn tham gia ĐCSTQ mà rút lui là khó tránh chịu tai họa quy kết là phần tử “phản động”. ĐCSTQ sợ người ta không trung thành nên luôn bắt ôn lại lời thề khi tham gia, cho mọi người nhắc lại lời thề độc, người nào rút lui là kẻ phản bội, khi đó không chỉ bản thân người đó gặp tai ương mà còn liên lụy cho gia đình. Cố Thuận Chương (Gu Shunzhang), một trong những nhà lãnh đạo thời kỳ đầu của ĐCSTQ, người đứng đầu Tổ chức Đặc vụ Trung ương của ĐCSTQ, năm 1931 đã đầu hàng Quốc dân đảng sau khi bị bắt tại Hán Dương – Vũ Hán. Hồi đó gia đình Cố Thuận Chương là điểm liên lạc của ĐCSTQ và cả gia đình ông đều là thành viên ngầm của ĐCSTQ. Sau khi ĐCSTQ biết chuyện Cố Thuận Chương đầu hàng, chúng đã hành quyết cả gia đình ông, bao gồm vợ, bố mẹ vợ, anh rể và một số người thân.

Đảng muốn bạn chết thì bạn không được sống, đảng muốn bạn sống thì bạn không thể chết, nếu bạn tự tử nghĩa là bạn “phản bội nhân dân”, cũng sẽ liên lụy gia đình và người thân, điều này giải thích nhiều tướng lĩnh và quan chức cấp cao nhưng khi bị chỉnh đốn đều ngoan ngoãn nghe theo.

Tác giả của “Ngụ ngôn Aesop” (được cho là do Aesop sáng tác), Aesop là một nô lệ ở thời Hy Lạp cổ đại nhưng vẫn có thể khắc chuyện trên đá chế giễu những vấn đề xã hội, đã để lại một loạt truyện ngụ ngôn. Tuy nhiên, người dân Trung Quốc ngày nay phải rất thận trọng khi bày tỏ suy nghĩ thật của mình, dù trên internet hay riêng tư, nhiều chủ đề không dám nói vì sợ chạm vào những điều cấm kỵ của ĐCSTQ, người dân Trung Quốc không dám có suy nghĩ độc lập và quen với việc tự kiểm duyệt, hãy xem thân phận họ có bằng thân phận người nô lệ của thời Hy Lạp cổ đại hay không? Đây là lý do tại sao người Tây Tạng ngày nay sẵn sàng quay trở lại xã hội nông nô, người dân Hồng Kông cảm thấy rằng ngày nay không bằng thời kỳ thuộc địa của Anh. Chỉ những người dưới 70 tuổi ở Trung Quốc Đại Lục từ nhỏ đã sống trong môi trường khép kín này, nên họ không biết xã hội bình thường là như thế nào, cuộc sống của người bình thường là trạng thái như thế nào.

  1. Phá hủy xã hội và nhân tính

Do ĐCSTQ luôn ép buộc mọi người phải theo tính đảng nên nhân tính bị méo mó, phai mờ. Trước những năm 1980, ĐCSTQ công khai chống lại loài người, tính đảng của ĐCSTQ không khác gì tính thú. Lý thuyết của chủ nghĩa cộng sản dựa trên lý thuyết giai cấp để phân loại con người, qua đó cổ súy việc loại bỏ giai cấp và gia đình. Tại Liên Xô  thời ban đầu đã cổ vũ chung vợ, chung tài sản, và ĐCSTQ đã từng học theo. Ngoài ra, Liên Xô cũ là chế độ đầu tiên trên thế giới ủng hộ đồng tính luyến ái. Sau khi những người Bolshevik nắm quyền, “Điều lệnh Lenin” đầu tiên tuyên bố bao gồm các nội dung như “bãi bỏ hôn nhân”, “hủy bỏ hình phạt đồng tính luyến ái”… Theo tác phẩm gốc của Marxist-Leninist, quan hệ gia đình và vợ chồng là sản phẩm của chế độ sở hữu tư nhân nên phải bị bãi bỏ, nếu không làm vậy thì không được xem là Bolshevik thực sự, trong quá khứ nội bộ ĐCSTQ chưa bao giờ coi loạn luân là một vấn đề, chỉ đến những năm gần đây do đấu đá quyền lực mới xem thông dâm là tội, nhưng trong luật hình ĐCSTQ không có tội này.

  1. Đấu đá quyền lực nội bộ, bức hại người khác chính kiến

Những phong trào chính trị trong lịch sử ĐCSTQ thường kích động quần chúng giết hại nhau, thực tế chính là hệ quả của những mưu đồ chính trị giữa phe phái trong ĐCSTQ phát động tranh giành quyền lực. Trong lịch sử ĐCSTQ đã nhiều lần phát động các phong trào như “làm trong sạch đảng”, “chấn chỉnh tác phong”, bắt “kẻ phản bội”, giết “trung đoàn AB”, “chỉnh đốn đảng”. Thường theo định kỳ áp dụng những cách thức tạo tâm lý khủng bố lo sợ để giữ cho các đảng viên kiên định lập trường cũng như thanh trừng những ai “tự chuyển hóa diễn biến”. Lý do thanh trừng được quy chiếu theo chỉ dạy của Marx và Lenin. Lịch sử ĐCSTQ chứng kiến rất nhiều Tổng bí thư ĐCSTQ bị quy kết là kẻ phản bội và kẻ thù: từ thời xây dựng chính quyền là Trần Độc Tú (Chen Duxiu), Hướng Trung Phát (Xiang Zhongfa), Vương Minh (Wang Ming), Bác Cổ (Bo Gu); đến sau khi thành lập được chính quyền là Hoa Quốc Phong (Hua Guofeng), Hồ Diệu Bang (Hu Yaobang), và Triệu Tử Dương (Zhao Ziyang).

Cho đến ngày nay, giới chức ĐCSTQ biết rằng chỉ cần chấp hành theo chính sách đường lối (giáo lý của Đảng) thì thì dù làm bất kỳ hành động xấu xa nào cũng không bị truy cứu. Nhiều năm gần đây, những kẻ liên quan đến tội ác thu hoạch nội tạng người sống để buôn bán, liên quan tội hủy diệt hàng loạt trong các trại tập trung đã bị cộng đồng quốc tế vạch trần nhưng ĐCSTQ thì làm ngơ; trong khi ai còn chút nhân tính và lương tâm biết nghĩ cho dân thì chịu hậu quả như Hồ Diệu Bang và Triệu Tử Dương.

  1. Nguy hại xã hội, tổ chức phi pháp

Theo nguyên tắc luật pháp của Trung Quốc Đại Lục thì chính ĐCSTQ và hệ thống tổ chức các cấp của nó là các tổ chức bất hợp pháp, không chỉ theo “Biện pháp tạm thời để đăng ký tổ chức xã hội” do Chính phủ Trung Quốc ban hành năm 1950, mà cả theo “Quy định về Quản lý đăng ký tổ chức xã hội” được ban hành năm 1989 đều yêu cầu vấn đề thành lập một tổ chức xã hội phải đăng ký với Bộ Dân chính. Việc thành lập một tổ chức xã hội địa phương phải đăng ký với chi nhánh Bộ Dân chính tương ứng đặt tại địa phương đó. Thành lập một tổ chức xã hội xuyên khu vực hành chính phải đăng ký với cơ quan Bộ Dân chính cấp một chung tương ứng. Nhưng xưa nay ĐCSTQ không bao giờ đăng ký, sau khi bị nhiều người chất vấn thì năm 1998 ĐCSTQ còn sửa đổi “Quy chế Quản lý đăng ký tổ chức xã hội”, tuyên bố rằng ĐCSTQ và các tổ chức liên kết của chính nó không cần phải đăng ký. Năm 2006, ĐCSTQ đã ban hành một tài liệu nhân danh Ban tổ chức của ĐCSTQ chỉ ra rằng “Các tổ chức đoàn thể nêu trên được miễn đăng ký, nếu muốn đăng ký với cơ quan quản lý đăng ký tổ chức xã hội và tham gia kiểm tra hàng năm theo ‘Quy định’, có thể dựa theo ‘Quy định’ và thủ tục đăng ký liên quan. Nếu không muốn đăng ký với cơ quan quản lý đăng ký tổ chức xã hội thì cơ quan quản lý đăng ký tổ chức xã hội sẽ không thay thế chứng nhận pháp nhân mới khi chấn chỉnh tổ chức xã hội mới này. Chứng nhận pháp nhân và con dấu khắc mà tổ chức xã hội liên quan đã được nhận sẽ phải trả lại cho cơ quan quản lý đăng ký tổ chức xã hội.”

ĐCSTQ xem các quy định luật pháp là trò chơi của họ, có thể tùy ý diễn giải theo ý muốn của họ. Cái gọi là luật pháp trong quan điểm của ĐCSTQ là thủ đoạn để cưỡi đầu cưỡi cổ mọi người dân.

  1. Trục lợi bất hợp pháp

Là một tổ chức Đảng bao trùm toàn Trung Quốc nhưng ĐCSTQ chưa bao giờ nộp thuế theo luật thuế của Trung Quốc Đại Lục. Kinh phí của chính quyền các cấp có được nhờ lấy từ dân bằng hệ thống ngân hàng, thị trường chứng khoán được sử dụng để hút máu từ các cổ đông; các trò gọi là xin tài trợ, thuế phí các loại được tận dụng để bòn rút giới doanh nghiệp. Bộ Dân chính thì nuốt trọn nguồn tiền bán vé số, còn nhiều thứ bại hoại khác đều nhân danh từ thiện nhằm vơ vét lợi ích. Vài năm trước, Hội Chữ thập đỏ và Liên đoàn Phụ nữ đã bị vạch trần lừa đảo quyên góp từ thiện xã hội. Không trò táng tận lương tâm nào ĐCSTQ không làm, hủy hoại triệt để đạo đức xã hội. Từ giữa những năm 1990 đến 2008, tổng số tài sản mà giới quan chức cấp cao ĐCSTQ  bỏ chạy mang ra nước ngoài lên đến là 800 tỷ nhân dân tệ, tính đến nay chắc hẳn số tiền này đã lên tới hàng ngàn tỷ đô la.

Có thể liệt kê ra nhiều đặc điểm của tà giáo, ở đây đã phân tích những vấn đề cho thấy ĐCSTQ đủ tiêu chuẩn để được xem là tà giáo.

Tiêu Kiệt Sâm
(Bài viết thể hiện quan điểm của cá nhân tác giả)

Ý mở đầu của tài liệu cương lĩnh của đảng cộng sản là: “Một bóng ma, bóng ma của chủ nghĩa cộng sản”, đây là bản dịch của “Tuyên ngôn đảng cộng sản”.