“THỰC TẾ” VÀ “THỰC DỤNG”

Image may contain: 1 person, standing
International Youth Movement For Human Rights

“THỰC TẾ” VÀ “THỰC DỤNG”

Có một lần, một người bạn Mỹ dạy học chung với tôi bảo với tôi rằng: “Người Việt Nam bọn mày lúc nào cũng bảo người Mỹ bọn tao sống thực dụng. Bọn tao không sống thực dụng mà sống thực tế. Tao ở Việt Nam hơn chục năm nay thấy người Việt Nam mới sống thực dụng“.

Hơi nóng mặt, tôi hỏi lại: “Thế mày định nghĩa thế nào là thực tế, thế nào là thực dụng?”

Bạn tôi bảo:

“Sống thực tế là hiểu rõ thực trạng cuộc sống, không mơ mộng hão huyền hay tìm cách trốn tránh thực tại.

Sống thực tế là hiểu rõ năng lực và giá trị thực của bản thân để có thể phát huy tốt nhất khả năng của mình.

Còn sống thực dụng là bất chấp thực tế, bất chấp năng lực thực sự của mình ra sao mà chỉ chăm chăm giành được cái lợi nhỏ trước mắt, ngoài ra mặc kệ hậu quả sau này nghiêm trọng thế nào.”

Đã từng sống ở Mỹ một thời gian dài, tôi biết bạn tôi nói đúng.

Ở Mỹ, học sinh học vừa sức, không nhồi nhét, không quan tâm đến thành tích và cũng không có khái niệm trường chuyên lớp chọn. Bằng cấp đối với họ chỉ là một tờ giấy chứng nhận rằng họ đã đạt yêu cầu về mặt kiến thức lẫn chuyên môn ở một trình độ nhất định, không có gì ghê gớm cả. Cái họ quan tâm là trên thực tế, năng lực và kiến thức của anh có tương xứng với bằng cấp và vị trí của anh trong xã hội hay không. Ở Việt Nam thì bằng cấp và thành tích là thước đo quyết định địa vị cũng như thu nhập. Cha mẹ ép con cái học cố sống cố chết để vào trường chuyên lớp chọn rồi vào đại học. Học xong đại học thì phải cố bơi cho được cái thạc sĩ. Tất cả không phải vì kiến thức mà chỉ vì chỗ đứng trong xã hội. Kết quả là học được gì không quan trọng, có sử dụng được không cũng không quan trọng, thậm chí bằng giả cũng chả sao. Cái quan trọng nhất là kiếm sao cho được nhiều tiền.

Ở Mỹ, mỗi lần một công trình được thi công, người ta phải tính toán sao cho thiên nhiên ở đó bị ảnh hưởng ở mức thấp nhất, hệ cân bằng sinh thái ít bị tổn hại nhất, môi trường sống của người và động thực vật không bị phá hoại, vì họ hiểu được một vấn đề thực tế rằng tài nguyên thiên nhiên là những di sản vô giá bắt buộc phải bảo tồn cho thế hệ sau.

Còn ở Việt Nam, miễn là kiếm được ít tiền bỏ túi, người ta sẵn sàng xả độc ra biển, hút cát dưới sông, phá rừng xây thuỷ điện, thậm chí san bằng cả một khu bảo tồn sinh thái độc đáo để xây resort, gắn cáp treo bất chấp hậu quả về sau.

Ở Mỹ, người dân quan tâm đến bầu cử, đến chính trị vì họ biết họ có quyền công dân cũng như mọi quyết định chính trị của họ đều ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng cuộc sống của gia đình họ.

Ở Việt Nam, người dân chỉ lo kiếm tiền vun đắp cho bản thân được ngày nào hay ngày nấy. Họ thờ ơ dửng dưng với những bất công tiêu cực của xã hội miễn sao những điều đó không xảy ra với họ là được. Tham nhũng tràn lan, nợ công tăng vọt, doanh nghiệp quốc doanh thất thoát nghìn tỉ… đối với họ đều không phải là vấn đề đáng bận tâm nếu ngày mai vẫn còn bia để dô dô.

Ở Mỹ người dân thể hiện lòng yêu nước bằng cách gắn lợi ích cá nhân với lợi ích cộng đồng và sự cường thịnh của quốc gia. Họ không làm những điều có lợi cho bản thân nhưng đi ngược lợi ích cộng đồng.

Ở Việt Nam, người ta thể hiện lòng yêu nước bằng cách ngồi tự hào khoe khoang bề dày lịch sử dân tộc với những chiến công của tổ tiên, hoặc lên cơn mê sảng vì một giải bóng đá khu vực hoặc lên mạng không tiếc lời thoá mạ một thằng Tây nào đó dám cả gan nói xấu Việt Nam. Còn lại họ thản nhiên dùng đủ mánh khoé xấu xa để giết đồng bào mình và trục lợi từ việc đó, từ việc rải đinh ra đường cho tới việc bơm hoá chất độc hại vào thực phẩm.

Ở Mỹ, người dân cân bằng cuộc sống bằng niềm tin tôn giáo. Họ đến nhà thờ để tìm sự yên bình trong tâm trí và sinh hoạt cộng đồng giúp đỡ những người cùng đức tin.

Ở Việt Nam, người ta đi lễ chùa, đền, miếu cầu tiền bạc, cầu trúng số, cầu thi đậu, cầu chức quyền… như thể thánh thần sẽ vì những thứ hương hoa xôi thịt rẻ tiền mà thoả mãn lòng tham không đáy của đám người trần mắt thịt.

Ở Mỹ, những dịp cưới hỏi hay ma chay, giỗ chạp là những sự kiện riêng tư. Họ tổ chức đơn giản, trang trọng và chỉ mời những người thực sự có ý nghĩa với họ.

Ở Việt Nam, ma chay hiếu hỉ cưới xin là những dịp tốt để làm rùm beng tốn kém vừa để chứng tỏ với thiên hạ vừa để kiếm tiền mừng.

Ở Mỹ, người ta dạy trẻ con cách tự lập, cách ứng xử giao tiếp, cách bảo vệ bản thân không bị xâm phạm, cách thoát hiểm… những kĩ năng thực tế con người cần để tồn tại và phát triển trong xã hội.

Ở Việt Nam, người ta nhồi vào đầu bọn trẻ một mớ kiến thức cao siêu nhưng vô dụng với đích đến là những bằng cấp.

Ở Mỹ, người ta đánh giá trí thông minh và năng lực của con người qua sự sáng tạo, phát minh và đóng góp cho xã hội. Anh là ai không quan trọng, miễn sao anh có đóng góp cho xã hội thì anh sẽ được sự công nhận và tưởng thưởng xứng đáng.

Ở Việt Nam, năng lực của con người được đánh giá qua, gốc gác, sự khôn lỏi ma lanh và khả năng dùng thủ đoạn để thăng tiến. Đóng góp cống hiến là chuyện hết sức xa vời.

Lối sống thực tế và lối sống thực dụng không hề giống nhau mặc dù chúng dễ gây ra nhầm lẫn. Lối sống thực tế mang đến những sự phồn vinh vững mạnh và lâu dài vì nó được xây dựng trên nền tảng vững chắc của những giá trị thực.

Ngược lại lối sống thực dụng triệt tiêu và đảo lộn những giá trị thực tiễn để tạo ra cái lợi nhỏ trước mắt, để lại những tác hại khôn lường. Chọn lối sống thực dụng, chúng ta sẽ phải trả một cái giá rất đắt cho lựa chọn thiếu sáng suốt này.

VH

CÓ LẼ, CHÚNG TA CẦN QUỲ XUỐNG.

CÓ LẼ, CHÚNG TA CẦN QUỲ XUỐNG.

“Có lẽ, chúng ta cần phải quỳ xuống xin lỗi những đứa trẻ Việt Nam. Con cháu của một dân tộc đang chứng kiến sự nhu nhược, suy đồi và bế tắc từ cha anh của chúng.”

(Nhạc sỹ Tuấn Khanh)

……….

Trong cùng một thời điểm,

tin tức về những đứa trẻ tội nghiệp ở Việt Nam ập vào lòng nhân ái đang đau yếu của người Việt, không khác gì một cú knock-out chí mạng.

Chúng ta – những người trưởng thành – đều lảo đảo theo những cách khác nhau.

Cuối tháng 8/2019, bé Đặng Thùy Trâm 10 tuổi, theo bà ngoại đi mò cua bắt ốc mưu sinh ở Vịnh Cam Ranh bị nước cuốn đi mà chết.

Nhưng cùng với cháu, là 4 nhân mạng gia đình nghèo khó ấy cũng chết chìm theo trong buổi nhặt nhạnh cuối cùng đó.

Báo Tuổi trẻ cho hay.

Cũng trong tháng 8, chuyện 2 đứa bé gái sống trong gia đình bên nội, bị tất cả gã đàn ông cưỡng hiếp, ép làm nô lệ tình dục từ lúc 10 tuổi đến 17 tuổi.

Thời gian súc vật đó kéo dài suốt nhiều năm ở Xã An Trường A, huyện Càng Long, tỉnh Trà Vinh, xóm làng ai cũng biết nhưng không hiểu sao chính quyền địa phương cứ làm ngơ.

Mới đây, một nhóm phụ nữ làm từ thiện đến tìm hiểu và tìm cách giải cứu cho em gái nhỏ, đã bị cả gia đình đó chặn đường, hành hung, dọa giết vì sợ bị cướp đi nguồn vui thú của họ.

Chuyện đồi bại huyên náo đến mức quanh vùng đều biết, chỉ những người cần phải biết thì không.

Và cuối tháng 8, những tin tức ngày càng lộ rõ ở trường Gateway, Hà Nội, cho thấy một bé trai 6 tuổi đã chết oan khuất tại nhà trường, không như những giả thuyết đánh lạc hướng đầy tính nghiệp dư của công an điều tra và ban giám đốc nhà trường, nơi được nói đến là có liên quan đến việc làm ăn của con gái đương kim thủ tướng. Nếu không có giới truyền thông tự do trên internet, không có những phụ huynh xót xa,

những người vô danh giận dữ lên tiếng vì sự mờ ám, có lẽ, mọi sự đã được dàn xếp trở thành một cái chết ngớ ngẩn không liên quan đến trường Gateway đang ăn nên làm ra.

Theo kịch bản, bé sẽ được chết nhạt nhòa trong nền đạo đức xã hội chủ nghĩa. Không những bé trai đó, người phụ nữ đưa đón học sinh có lẽ cũng có một số phận không lành, vì sự bộc trực của bà.

Sống hay chết, trẻ em Việt đều đang bấp bênh trước những cửa ngõ vào đời, bất chấp đầy dẫy các hội, đoàn nhân danh các em mà được xênh xang, bất chấp các lời cam kết, tuyên thệ thơm phưng phức lấy ra từ các lò bánh vẽ mỗi ngày.

Số phận có công lý của nó. Những số phận nghèo hèn hay cao sang, đều có những kịch bản-công lý bất ngờ.

Trong thế giới duy vật đắc chí hôm nay, mọi nỗ lực thực tế bằng tiền của hay địa vị để mưu cầu một vị trí vượt lên đồng loại, cũng không thể chọn lựa được màu của số phận.

Ngay vào lúc nhà nước giương cao ngọn cờ mãi miết vinh thân phì gia, người dân chỉ nên lo kiếm cái ăn cái mặc, những chuyện khác “hãy để cho nhà nước giải quyết”,

những ví dụ ập đến, bộc lộ cốt lõi đang sụp đổ của một xã hội chỉ còn phục vụ ánh nhìn duy lợi.

Chết nhiều thật.

Những con số người Việt chết hàng năm vì ung thư, tử nạn vì giao thông, chết vì tiêm chích, dịch bệnh, chết vì lũ lụt, chết trong đồn công an…trở nên là những cột mốc cao ngất, cao như một cường quốc về cái chết.

Khổ nạn nhiều thật.

Những câu chuyện kể trong thời kết nối vũ trụ nghe mà sợ.

Ô nhiễm tràn các con đường, bờ biển, đô thị.

Đất đai bị cướp cho dự án, cho âm mưu, rừng núi trơ trọi và sông hồ cạn kiệt, người lên tiếng bị tù đày, tín ngưỡng truyền đời bị càn quét… đất nước chữ S ngày càng cong quặn vì những khổ nạn chất chồng.

Nhưng chúng ta, có thể đáng chết, có thể đáng phải nhận khổ nạn, nhưng con cháu chúng ta không đáng phải nhận những gì đang thấy, đang diễn ra hôm nay. Lẽ ra, những đứa trẻ Việt Nam phải có một cuộc sống khác, một tương lai khác.

Lẽ ra, non nửa thế kỷ với một chính quyền thống nhất địa lý, trẻ em Việt phải được hưởng thụ một xã hội có một lộ trình tương lai khác.

Có lẽ, chúng ta cần phải quỳ xuống xin lỗi những đứa trẻ Việt Nam.

Con cháu của một dân tộc đang chứng kiến sự nhu nhược, suy đồi và bế tắc từ cha anh của chúng.

Khổ nạn hay cái chết của chúng không phải là may rủi, mà là sự thỏa hiệp và cam chịu tệ hại của chúng ta.

Có lẽ, chúng ta cần quỳ xuống xin lỗi những gia đình mang khổ nạn, đang chịu những cái chết. Vì họ là đồng bào.

Vì họ cùng chia sẻ đất nước này với chúng ta trong thế kỷ bị nhà cầm quyền dẫn dắt vào mê lộ duy lợi, chỉ còn biết đến mình, tranh nhau vượt lên và hài lòng vì thấy mình đã khôn khéo hay khỏe mạnh nhất, để giành được chỗ đứng gần máng ăn của nông trại-người.

Chúng ta xin lỗi vì đã mê mãi trong cuộc đua vô nghĩa, mà đau đớn nhất, con chuột đến nhất trong cuộc đua chuột, vẫn chỉ mãi là một con chuột.

Chúng ta cần xin lỗi tổ tiên, đất nước này.

Vì lẽ nơi chốn đã cưu mang chúng ta, nhưng chúng ta đã quá hèn yếu và bất lực, đã để mặc cho những người cầm quyền tham danh hám lợi, đưa cuộc sống chúng ta thành một bàn cờ, mà mỗi nước đi chỉ thí mạng con người cho việc dựng lên những lâu đài mới, dòng tộc tự xưng và những bài hát màu hồng về số phận, khổ nạn, về cái chết của chúng ta, của chính con cháu chúng ta.

(Nhạc sĩ Tuấn Khanh)

Image may contain: one or more people, people sitting and outdoor

VÙNG CẤM

Đỗ Ngà

VÙNG CẤM

Đầu tháng 6 năm 2016, báo chí được lệnh đồng loạt đăng bài về một vị phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang mượn chiếc Lexus gắn biển xanh. Đánh hơi chuyện chẳng lành, người sử dụng xe biển xanh Trịnh Xuân Thanh cáo bệnh và chuồn sang Đức trốn. Cuối cùng kẻ chạy trốn cũng bị Nguyễn Phú Trọng sai Tô Lâm sang Berlin bắt cóc về trị tội. Với ông Trọng, Trịnh Xuân Thanh tép riu, ông ta dễ dàng đưa tay hớt lên và bóp nát.

Tháng 2 năm 2017, báo chí cũng được lệnh tố bí thư Đà nẵng – Nguyễn Xuân Anh đi xe Toyota Avalon biển xanh giả, vì biển xanh của chiếc xe này trùng với biển trắng của một chiếc Land Rover khác. Nguyễn Xuân Anh cũng trình giấy tờ gốc chứng minh biển số xanh là thật. Nhưng cho dù thật, thì cuối cùng cậu ta cũng bị cách chức thu hồi ghế giao cho Trương Quang Nghĩa. Rõ ràng với Nguyễn Phú Trọng, thì Nguyễn Xuân Anh cũng tép riu và ông ta chỉ dùng tay hất một cái nhẹ là cậu ta văng ra khỏi ghế.

Cũng trong năm 2016, báo chí đồng loạt tố Nguyễn Thanh Nghị dùng một chiếc xe sang Range Rover Evoque biển xanh. Báo chí lúc đó cho biết, họ đã tra cứu trên website của Cục Đăng kiểm Việt Nam thì không có biển xanh nào có số như chiếc Range Rover Evoque kia. Cũng bài đã đánh Trịnh Xuân Thanh đem áp dụng cho Nghị, nhưng bài đánh chết người kia giờ đây chỉ “gãi ngứa” ông cậu hai nhà Nguyễn Tấn Dũng mà thôi. Kết quả, trung ương chẳng kỷ luật được ai trong tỉnh ủy Kiên Giang. Như vậy rõ ràng, Nguyễn Thanh Nghị không phải là tép riu mà là cá mập. Xung quanh con cá mập trẻ này là vùng cấm không phải ai cũng dám đụng vào.

Không thể đầu hàng nên đầu tháng 4 năm 2018, Nguyễn Phú Trọng đưa thanh tra chính phủ vào Kiên Giang thanh tra những sai phạm đất đai của tỉnh này giai đoạn từ 01/01/2011 đến 31/12/2017. Kết quả thanh tra khui ra sai phạm đến 2.300 tỷ đồng nhưng thanh tra chính phủ né không xử lý, mà giao trách nhiệm xử lý ấy cho cậu hai Nguyễn Thanh Nghị. Trung ương về thanh tra địa phương, phát hiện địa phương sai phạm mà lại giao cho địa phương xử lý sai phạm đó. Đây rõ ràng là cách làm sai quy trình, thế nhưng Trung ương vẫn làm vậy, điều này chứng tỏ họ sợ Nguyễn Thanh Nghị. Vậy lại một lần nữa khẳng định lãnh địa Kiên Giang là vùng cấm đối với cỡ thanh tra chính phủ.

Ngày 21 tháng 9 năm 2018, Trần Đại Quang bị chết khi đang còn đương chức, và sau đó là trò thâu tóm quyền lực của Trọng. Với quyền lực to lớn trong tay, ngày 14 tháng 5 năm 2019 ông ta kéo quân đến Kiên Giang “thăm” cậu Nghị và tía Dũng thì bỗng dưng bị “đột quỵ” ở đây. Cũng may cho ông là Nguyễn Thiện Nhân đã huy động trực thăng bay xuống Kiên Giang chở ông ta về Chợ Rẫy kịp thời. Nhờ chuyến “giải cứu” ấy mà nay ông Trọng may mắn được đi đứng trở lại, mặc dù hiện nay ông ta chỉ đi như “lếch”, nhưng như thế vẫn còn hơn là phải nằm trong một khu lăng tẩm 6,4 ha như Trần Đại Quang.

Năm 2016, ông Phạm Trọng Đạt – Cục trưởng Cục Chống tham nhũng, Thanh tra Chính phủ đã từng nói “Chống lại có khi chúng tôi chết trước!”, thì Nguyễn Thanh Nghị thuộc loại tham nhũng như thế. Việc thanh tra chính phủ về Kiên Giang 70 ngày lục lọi đủ thứ sổ sách và kết luận sai phạm nhưng không dám kỷ luật đã chứng tỏ điều đó. Trung ương thì ép thanh tra xuống Kiên Giang moi móc, thanh tra khi xuống Kiên Giang thì phải đi nhẹ nói khẽ vì họ biết đây là vùng cấm đối với họ. Vậy nên thanh tra chính phủ kết luận sai phạm nhẹ nhàng rồi rút êm. Đó là một minh chứng cho sức mạnh của cậu hai nhà Nguyễn Tấn Dũng. Việc ông Nguyễn Phú Trọng đột quỵ tại Kiên Giang lại càng làm cho giới thanh tra phải tái mặt cho dù nguyên nhân đột quỵ đó là gì.

Năm 2018, ông Nguyễn Phú Trọng cũng tuyên bố “Xử lý tham nhũng không vùng cấm, không ngoại lệ, bất kể người đó là ai”, và quả thật ông ta không xem vùng nào là vùng cấm thật. Và chính ông ta không xem nơi nào là vùng cấm nên mới xua quân đánh Nguyễn Thanh Nghị từ năm 2016 đến nay. Kết quả là vụ xe biển xanh bị nhận chìm xuồng, thanh tra thì tránh né không dám động chạm. Có lẽ vì chê đám bề tôi bất lực nên Nguyễn Phú Trọng mới “ngự giá thân chinh” xuống Kiên Giang. Và kết thì sao? Kết quả thì Nghị thì vẫn sừng sững còn ông Trọng thì xém chết.

Chống tham nhũng hiệu quả thì bắt buộc phải làm tốt 2 điều: thứ nhất phát hiện tham nhũng, thứ nhì trừng trị tham nhũng. Tại các nước dân chủ, tham nhũng có thể bị phát hiện bởi các đối tượng sau: thứ nhất là nhân dân; thứ nhì là báo chí độc lập; thứ ba là từ cơ quan thanh tra. Và khi tham nhũng bị phát hiện thì qua tố tụng vào cuộc xử lý theo luật pháp chứ không để cho đảng cầm quyền làm những trò mèo như “rút kinh nghiệp”, “kỷ luật” vv… như ĐCS đang làm.

Như ta biết trong một nhà nước dân chủ thì mọi cơ chế hoạt động đều đảm bảo tính minh bạch, thì khi đó, nhân dân và báo chí mới có thể dễ dàng kiểm tra giám sát quan chức chính quyền được. Mà đối với dân và báo chí độc lập thì cứ có tham nhũng là họ tố chứ họ không kiêng nể bất kỳ ai. Thêm vào đó là có tư pháp độc lập xử lý tham nhũng thì việc chống tham nhũng mới được gọi là “không có vùng cấm”.

Thế còn ở Việt Nam thì sao? Tại Việt Nam, việc người dân phát hiện tham nhũng bị nhà nước làm lơ, và từ đó dân bị quan chức trả thù nên có thể nói, tham nhũng là vùng mà ĐCS cấm nhân dân đụng vào. Còn báo chí Việt Nam thì sao? Với 800 tờ báo nhưng chỉ có một tổng biên tập đúng nghĩa, đó là trưởng ban tuyên giáo Trung ương. Vậy nên báo chí Việt Nam không dám tự ý tố giác tham nhũng mà họ chỉ dám đưa những vụ tham nhũng lên mặt báo theo mệnh lệnh của chính quyền. Như vậy, ở Việt Nam, tham nhũng cũng là vùng cấm đối với báo chí.

Riêng tham nhũng ở Việt Nam chỉ được phát hiện bởi thanh tra nhà nước. Mà việc thanh tra này có chọn lọc chứ không thể thanh tra tùy tiện được. Nếu thanh tra tùy tiện và kết luận trung thực thì coi chừng… thanh tra chết trước (như lời ông Nguyễn Trọng Đạt đã nói). Vậy nên, một số đối tượng tham nhũng ở Việt Nam mà đủ mạnh cũng tự thiết lập vùng cấm cho mình. Như Nguyễn Thanh Nghị là một ví dụ.

Chính tham nhũng Việt Nam có quá nhiều vùng cấm như vậy, nên dẫn tới việc bộ máy nhà nước không có khả năng chống được tham nhũng như là kết quả tất yếu. Vậy nên việc chống tham nhũng mới trở thành công cụ thanh trừng phe nhóm. Và câu nói “không có vùng cấm” của ông Trọng chỉ là một câu nói dành riêng cho chính ông ta chứ không dành cho mọi đối tượng trong xã hội như ở các nước dân chủ. Mà nói cho cùng, chính bản thân ông Trọng với tột đỉnh quyền lực còn không xâm nhập được vào vùng cấm Kiên Giang thì có thể nói câu “chống tham nhũng không có vùng cấm” của ông trở nên vô nghĩa. Nó vô nghĩa ngay với người có quyền lực to nhất như ông chứ đừng nói với ai khác.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/chong-tham-nhung/trinh-xuan-thanh-tu-chiec-lexus-bien-xanh-den-ngay-dau-thu-387583.html

https://cafef.vn/da-nang-bac-tin-bi-thu-xuan-anh-di-xe-sang-bien-gia-2017022211413017.chn

https://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/quoc-hoi/bi-thu-nguyen-thanh-nghi-noi-viec-kien-giang-muon-xe-sang-bien-xanh-338509.html

https://laodong.vn/xa-hoi/thanh-tra-chinh-phu-thanh-tra-dat-dai-khoang-san-moi-truong-tai-kien-giang-599165.ldo

https://nld.com.vn/chinh-tri/tong-bi-thu-phong-chong-tham-nhung-la-cuoc-chien-dau-gian-kho-lau-dai-20180816151847959.htm

Image may contain: 3 people, suit

QUYỀN LỰC MỀM

Đỗ Ngà

QUYỀN LỰC MỀM

Quyền lực là gì? Quyền lực là khả năng ảnh hưởng đến hành vi của người khác để đạt được kết quả mà mình mong muốn. Mà để ảnh hưởng đến hành vi của người khác thì có thể thực hiện theo 4 cách như sau: thứ nhất là mang đến cho người ta quyền lợi; thứ nhì dùng tài năng làm cho người ta cảm phục; thứ ba là có đức hơn người làm người ta kính trọng; thứ tư dùng bạo lực làm người ta khiếp sợ. Quyền lực được xây dựng dựa trên tài, đức và quyền lợi thì người ta gọi đó là quyền lực mềm. Còn quyền lực dựa trên bạo lực, người ta gọi đó là quyền lực cứng.

Nhà nước dân chủ được xây dựng bằng quyền lực mềm nhiều hơn. Như ta biết, cách mà một ứng cử viên tổng thống xây dựng quyền lực cho mình là hứa hẹn mang lại cho người dân những quyền lợi nào đó. Việc xây dựng quyền lực bằng cách này nó dễ đạt được mà cũng dễ mất đi. Hứa hay thì đạt được quyền lực trước mắt nhưng làm dở thì đánh mất quyền lực rất nhanh. Làm hay thì đấy là người có tài, làm dở là kẻ bất tài. Như vậy việc giành và giữ quyền lực của một nguyên thủ quốc gia, nó hội tụ đủ 2 điều kiện, đó là nói hay và làm hay.

Ở đất nước dân chủ, mỗi tổng thống có sức mạnh mềm khác nhau. Có người được lịch sử ghi công, nhưng cũng có người bị lịch sử kể tội. Vậy thì quyền lực mềm trong chế độ dân chủ không có sự kế thừa, ai xây dựng được thì người đó hưởng.

Quyền lực mềm của tôn giáo được xây dựng dựa trên đức độ của các vị thánh. Đức độ đó được xây dựng thành giáo lý và các bậc tu sĩ có nhiệm vụ noi gương vị thánh để rao giảng lại những gì mà thánh nhân đã truyền dạy. Loại quyền lực này cực kỳ bền vững. Nếu không làm gì sai, thì các vị tu sĩ mặc nhiên có được những lòng tin tuyệt đối của giáo dân. Như vậy thứ quyền lực mềm này có sự thừa hưởng, tu sĩ thừa hưởng sức mạnh mềm của thánh nhân để lại. Hai con người sống đạo đức như nhau, một người là thường dân và người kia là tu sĩ, thì chắc chắn quyền lực mềm của vị tu sĩ sẽ vượt rất xa quyền lực mềm của thường dân. Đó là ví dụ mà ai cũng có thể nhìn thấy, sức mạnh mềm của một tôn giáo có tính thường hưởng.

Nhà nước độc tài nó xây dựng quyền lực dựa trên bạo lực. Sức mạnh của nó là sức mạnh cứng. Mao khẳng định rằng “Họng súng đẻ ra chính quyền”. Thực ra lời nói của Mao chỉ là cách truyền lại tư tưởng của Marx-Lenin đã vạch ra mà thôi. Chuyên chính nghĩa là dùng bạo lực để trấn áp, như vậy cụm từ “Nhà nước chuyên chính vô sản” nghĩa là nhà nước dùng thành phần vô sản làm công cụ trấn áp. Rõ ràng câu nói của mao và của Lenin không khác nhau về bản chất.

Từ “nòng súng” trong câu nói của Mao nó không phải chỉ mang ý nghĩa bắn giết, mà nó còn mang ý rộng hơn nhiều. Đã chuyên chính thì phải có sự đe dọa, phải có thủ đoạn xấu xa và nham hiểm. Việc các đồng chí CS đoạt lấy quyền lực trong nội bộ đảng, về bản chất là những cuộc sống mái với nhau để giành giật lấy ghế bằng mọi giá. Mục đích của bọn họ là ghế, nên bằng mọi thủ đoạn miễn sao lấy được ghế. Kẻ yếu biết thân biết phận chấp nhận rút thì yên thân, cứng đầu hơn là bị tống vô tù, còn ngoan cố thì có thể là bị giết. Và điều này nó cứ diễn diễn lại trước các kỳ đại hội phân chia quyền lực của đảng. Đấy là chất “chuyên chính” trong nội bộ ĐCS. Còn với dân, chất “chuyên chính” nó thể hiện ở sự lưu manh của chính quyền và sự tàn ác của công an.

Một thể chế chính trị xây dựng dựa trên bạo lực được lịch sử chứng minh là không bền. Bên tàu, Tần Thủy Hoàng có tài nhưng bạo ngược, kết quả triều đình sụp đổ nhanh chóng. Việt Nam có Lê Long Đĩnh nổi tiếng bạo ngược rồi triều Tiền Lê cũng kết thúc nhanh chóng. Bản chất của nhà nước xây dựng dựa trên bạo lực bao giờ tuổi thọ của nó cũng rất ngắn, điều đó Lenin biết rất rõV à ông ta đã cho xây dựng một bộ máy tuyên truyền khổng lồ để tô vẽ mình trở thành thánh nhân, và từ đó xây dựng quyền lực mềm cho chế độ theo mô nình tôn giáo. Và mô hình này sau đó được các chính quyền CS trên khắp thế giới sao chép lại y hệt.

Nhờ tô vẽ ác quỷ thành thánh nhân để tạo sức mạnh mềm giả tạo mà CS đã tồn tại ở Liên Xô đến 74 năm. Đó là một thành công của Lenin. Việt Nam cũng vậy, nếu không nhờ bài thuốc tạo thánh nhân giả mạo ấy, thì với bản cất tàn bạo, ĐCS Việt Nam đã sụp đổ từ lâu. Tại Việt Nam hiện nay vẫn tồn tại một lượng người rất lớn sùng bái lãnh tụ, họ có thể chấp nhận người ta công kích cái sai của đảng, nhưng họ sẽ điên cuồng chống lại ai dám công kích cái sai, cái ác của bác hồ của họ. Và ĐCS thừa biết, nếu sự sùng bái lãnh tụ không còn thì bộ máy công an phải tăng cường mức độ gian ác, điều này sẽ dễ dẫn tới ngày tàn của chế độ. Vì vậy xây dựng và bảo vệ hình ảnh lãnh tụ là vấn đề sống còn của chế độ. Họ sẵn sàng bóc lột, cướp bóc dân nghèo để xây dựng hình ảnh thánh nhân cho Hồ Chí Minh.

Theo dự toán ngân sách năm 2016 thì tổng giá trị chi phí chi cho Lăng Ba Đình là 318 tỷ đồng, và về sau chính quyền CS giấu không công bố ngân sách nữa. Chưa hết, tính đến năm 2015 trên cả nước có 101 tượng đài Hồ Chí Minh, có tượng đài lên đến hàng ngàn tỷ đồng. Năm 2017, Bình Định khánh thành tượng đài cha con họ Nguyễn-Hồ tại Quy nhơn trị giá 300 tỷ đồng. Và từ đó về sau trên khắp đất nước Việt Nam, tượng đài Hồ Chí Minh đua nhau mọc lên. Số tiền này nếu cộng lại là rất lớn, trong khi đó tầng lớp nghèo khổ của Việt Nam thì không có một đồng an sinh nào từ chính quyền. Điều này có nghĩa là CS đã tước bỏ quyền lợi người cùng khổ để dồn tiền xây dựng hình ảnh một ông thánh từ nền tảng quỷ dữ để cho dân sùng bái, và nhờ đó mà đám quan chức tham lam vô đạo ung dung hưởng lợi. Độc chiêu này đã ru ngủ dân tộc được 75 năm và vẫn tiếp tục.

Xây dựng quyền lực mềm cho thể chế bằng cách ngụy tạo ác quỷ thành thánh nhân là một hình thức xây lâu đài trên cát. Quyền lực mềm của tôn giáo có thể trụ vững mãi mãi với thời gian, nhưng quyền lực mềm của CS không thể mãi mãi được, bởi đơn giản thánh nhân của tôn giáo là hình ảnh chân thực còn thánh nhân CS chỉ là cái vỏ, nhân vẫn là ác quỷ. Mặt nạ dù dệt bằng chất liệu nào thì cũng đến hồi mục nát và chế độ CS sụp đổ. Tôi tin như vậy!

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

http://www.chinhphu.vn/portal/page/portal/chinhphu/noidungsolieungansachnhanuoc?categoryId=100003509&articleId=10056816

https://vnexpress.net/son-la-chi-1-400-ty-dong-xay-quang-truong-va-tuong-dai-ho-chi-minh-3258849.html

CÂU CHUYỆN LẠ, NHƯNG Ở NỀN VĂN HOÁ TRƯỞNG THÀNH LÀ BÌNH THƯỜNG

Image may contain: 4 people, people standing, text that says '7 17 BIKI'

CÂU CHUYỆN LẠ,

NHƯNG Ở NỀN VĂN HOÁ TRƯỞNG THÀNH LÀ BÌNH THƯỜNG

———-

FB Lê Thăng Long :

Vận động viên chạy bộ Abel Mutai người Kenya chỉ còn cách vạch đích vài mét thôi, nhưng anh ta bị rối bởi các bảng chỉ dẫn và dừng lại vì nghĩ rằng anh ta đã hoàn thành cuộc đua. Vận động viên Ivan Fernandez người Tây Ban Nha chạy ngay phía sau anh ta, nhận thấy điều đó và đã hét lên để vận động viên Kenya chạy tiếp. Nhưng anh Mutai không biết tiếng Tây Ban Nha và đã không hiểu.

Nhận ra điều đó, anh Fernandez đã đẩy Mutai về đích chiến thắng. Một nhà báo đã phỏng vấn Ivan: “Tại sao anh lại làm thế?”. Ivan trả lời: “Tôi luôn ao ước một ngày nào đó chúng ta sẽ có 1 cộng đồng sinh sống mà chúng ta giúp đỡ nhau chiến thắng.” Nhà báo cứ tiếp tục hỏi: “Nhưng tại sao anh lại để anh ta chiến thắng?”. Ivan trả lời: “Tôi không có để anh ấy thắng, thực sự anh ta sẽ chiến thắng. Cuộc đua đã là của anh ấy rồi.”

Người phóng viên cứ khăng khăng: “Nhưng lẽ ra anh đã có thể thắng rồi!”. Ivan nhìn người phóng viên và trả lời: ” Vậy chiến thắng đó có ý nghĩa gì nữa? Còn gì là danh dự của chiếc huy chương? Mẹ của tôi sẽ nghĩ sao? Những giá trị này được truyền từ đời này sang đời khác. Chúng ta dạy con mình những giá trị gì? Và bạn muốn khích lệ người khác đạt được gì? Hầu hết chúng ta thường lợi dụng điểm yếu của người khác thay vì giúp đỡ họ khắc phục các điểm yếu đó.”

Trí Trần dịch

– FB Tin Chanh Nguyen –

HÀ NỘI: HÀNG NGÀN NGƯỜI CHEN LẤN XÔ ĐẨY ĐẾN NGẤT XỈU ĐỂ XIN VISA ĐI HÀN QUỐC

https://www.facebook.com/msmaitran/videos/1143244659192905

Thằng xe đạp giải phóng thằng xe hơi, chuyện nghịch đời xưa nay hiếm thấy. Cho nên giờ dân xứ thiên đường phải chen ngang xô đẩy để xin Visa đi cái xứ giẫy hoài không….chết.

—————————————————————–

CLIP:

HÀ NỘI: HÀNG NGÀN NGƯỜI CHEN LẤN XÔ ĐẨY ĐẾN NGẤT XỈU ĐỂ XIN VISA ĐI HÀN QUỐC

LẦM ĐƯỜNG

Dân Saigon Xưa

LẦM ĐƯỜNG

Các chiến sĩ “LẦM ĐƯỜNG” lạc lối, là lính bộ đội cộng sản phá hoại Phi trường Tân Sơn Nhứt năm 1968. Chôn tập thể có bảng ghi RÕ để đánh dấu.

TÌNH NGƯỜI coi trọng Nghĩa tử là nghĩa tận, Việt Nam Cộng Hòa VNCH gọi những lính bộ đội phá hoại này là “CÁC BẠN” trong câu :

“LINH THIÊNG XIN CÁC BẠN HÃY GIÚP CHO XỨ VIỆT NAM THÂN YÊU CỦA CHÚNG TA MAU THÁI BÌNH”

Tính Nhân Bản trong hành xử trong câu nói cho thấy RÕ SỰ KHÁC BIỆT giữa cộng sản tàn ác phá hoại với một VNCH đầy tình người.

Nay báo Tuổi Trẻ “chơi dơ” kiểu Nhà Báo Nói Láo Ăn Tiền.

Tuổi Trẻ đăng bài ca ngợi những anh lính bộ đội phá hoại này, mà còn dùng photoshop Chùi, Bôi, Hóa Phép, Hô Biến cho hai chữ LẦM ĐƯỜNG trên hình bảng Nguyên Gốc bị mất đi.

Vì Tuổi Trẻ SỢ đọc giả các thế hệ sau thắc mắc và đi tìm sự thật?

Đây là MỘT PHẦN liên quan đến LỊCH SỬ VIỆT mà chúng ta CẦN giữ tính TRUNG THỰC khi viết lại.

KHÔNG AI có quyền bôi xóa cạo sửa LỊCH SỬ.

Cho dù hôm nay Tuổi Trẻ có đánh lận tráo trở bôi xóa thì BỔN PHẬN của mỗi người dân chúng ta NÊN vạch ra cho các THẾ HỆ MAI SAU được rõ.

Google sẽ ra tài liệu các ảnh GỐC và SỰ THẬT về những tấm ảnh này và quan trọng là Ý NGHĨA của các dòng chữ trên đó.

Các bạn trẻ hãy ĐẶT CÂU HỎI:

– TẠI SAO báo lại phải BÔI XÓA chữ gốc khi đăng lại ảnh?

– NẾU đảng, nhà nước là người ngay thì TẠI SAO phải CHE DẤU LẤP LIẾM tài liệu cũ?

– TẠI SAO tài liệu về sử ký KHÔNG được Công Khai Minh Bạch để Dân TỰ DO tham khảo tìm hiểu học hỏi và ĐÁNH GIÁ?

Thế hệ trẻ NÊN quan sát và TÌM HIỂU lý do TẠI SAO “Người ta” hay bóp méo sự thật. Đây là toàn bộ bằng chứng KHÔNG thể chối cãi.

VÌ SỢ đọc giả mọi tầng lớp TÌM RA SỰ THẬT và LY DO VÌ SAO các anh bộ đội phá hoại chết thảm nên “Họ” PHẢI lấp liếm bôi xóa CHE DẤU SỰ THẬT.

NẾU là CÔNG CHÍNH TẠI SAO lại phải bôi xóa che dấu?

Cho dù đám dư luận viên ngụy biện ngàn lời thì những tài liệu bằng chứng quý báu này chứng minh tất cả.

Để đọc giả và những thế hệ sau ở khắp nơi đọc thấy sẽ tự hiểu, ai hiểu rồi thì hiểu thêm.

Cám ơn HIGHTECH on World Wide Web. Cám ơn thời đại Internet.

Tìm hiểu thêm đi các bạn trẻ!

Ảnh bị báo Tuổi Trẻ Online bôi xóa chỉnh sửa khi đăng lại ngày 27/6/2017

http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/phong-su-ky-su/20170627/phia-duong-bang-con-do-cac-anh-nam/1338912.html

Và đây là ẢNH GỐC DO ROGER P. FOX chụp các bạn có thể SO SÁNH với ghi chú của Tuổi Trẻ Online đăng BÓP MÉO SỰ THẬT.

Photograph by © Roger P. Fox

http://www.377sps.org/nva/index.html

Tác giả Tj Nguyen.

_________________

Bài của Tuổi Trẻ Online đăng:

http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/phong-su-ky-su/20170627/phia-duong-bang-con-do-cac-anh-nam/1338912.html 

Vì sao Trung Quốc đột ngột bắt tháo dỡ hàng loạt ‘chảo vệ tinh’ hộ gia đình?

Vì sao Trung Quốc đột ngột bắt tháo dỡ hàng loạt ‘chảo vệ tinh’ hộ gia đình?

Ai không đồng ý cho tháo dỡ sẽ phải bị phạt 10 triệu đồng, thậm chí bị truy cứu trách nhiệm trước pháp luật.

Một công nhân lưới điện ở Hàng Châu, tỉnh Chiết Giang cũng tiết lộ, lãnh đạo chính phủ trong cuộc họp nội bộ đã nói rằng chảo vệ tinh phải được loại bỏ vì nó có thể thu được các chương trình truyền hình nước ngoài. “Bây giờ thế giới bên ngoài bất lợi cho ngôn luận của ĐCSTQ, chính phủ sợ rằng người dân sẽ nghe thấy sự thật”, anh cho biết.

Theo Secretchina

Phụng Minh biên dịch

LÝ DO TAI SAO MÀ ĐẤT NƯỚC, CON NGƯỜI VIỆT NAM LẠI PHẢI CHỊU SỰ KHỔ SỞ, NGHÈO NÀN, LẠC HẬU…

Image may contain: text

Loi Nguyenthang

LÝ DO TAI SAO MÀ ĐẤT NƯỚC, CON NGƯỜI VIỆT NAM LẠI PHẢI CHỊU SỰ KHỔ SỞ, NGHÈO NÀN, LẠC HẬU, ĐẠO ĐỨC XÃ HỘI THÌ XUỐNG CẤP VÀ CỰC KỲ KHỐN NẠN NHƯ HIỆN NAY.

Nếu quân đội Bắc Việt của ông Hồ Chí Minh và đảng Cộng sản Việt Nam không cố tình phá hoại hiệp định Giơnevơ, phân chia hai miền Nam, Bắc theo hai chế độ chính trị khác nhau, không tấn công xâm lược miền Nam Việt Nam của Việt Nam Cộng Hoà để theo đuổi lý tưởng của cộng sản quốc tế, làm tay sai cho Liên Xô và Trung cộng thực hiện âm mưu bành trướng chủ nghĩa cộng sản ra khắp vùng Đông Nam Á cũng như trên toàn thế giới và theo đuổi mô hình chủ nghĩa xã hội mà chỉ ở miền Bắc và xây dựng xã hội chủ nghĩa ở miền Bắc giống như Bắc Hàn mà không tấn công Nam Hàn thì bây giờ Việt Nam Cộng Hòa còn mạnh hơn cả Hàn Quốc, Trung Quốc về kinh tế, khoa học kĩ thuật, giáo dục và sự văn minh nói chung trong xã hội. Có lẽ giờ đây Việt Nam Cộng Hòa chỉ đứng sau Nhật Bản ở châu Á mà thôi.

Có lẽ giờ đây đất nước và nhân dân Việt Nam cũng không đến nỗi khổ sở, nhục nhã, nghèo hèn, đất nước, xã hội không tụt hậu, lạc hậu, đạo đức, văn hóa xã hội không khốn nạn, xuống cấp, tệ nạn tham ô tham nhũng, tàn phá đất nước, nạn sử dụng quyền lực để cướp đất đai tài sản của dân không hoành hành trên cả nước như hiện nay vì Việt Nam Cộng Hòa có thể đầu tư vào miền Bắc xã hội chủ nghĩa được cai trị bởi đảng Cộng sản mà Việt Nam sẽ không phải hạ mình nịnh bợ và nhờ vả Hàn Quốc và các nước tư bản để họ đầu tư vào Việt Nam hay để bọn Trung Quốc mang công nghệ lạc hậu cùng âm mưu tàn phá môi trường, đầu độc các thế hệ người Việt Nam như các dự án Fomosa, bô xít Tây Nguyên …như hiện nay.

Trong khi bố tôi, một trí thức được học và được đào tạo bởi người Pháp tại trường cao đẳng công chính Đông Dương tham gia cách mạng từ năm 1945, cả nhà chỉ có mỗi chiếc xe đạp Thống nhất do miền Bắc sản xuất, là tài sản có giá trị lớn nhất trong nhà do bố tôi được cung cấp vì là cán bộ trung cao cấp thì cô em ruột của bố tôi ở Sài Gòn đã có một căn Villa riêng, chạy xe hơi và trong nhà có đầy đủ các đồ gia dụng như tivi, tủ lạnh … không thiếu thứ gì.

Năm 1975 ông bố tôi là một trong những người vào Nam công tác đầu tiên, khi ra hà Nội mua theo được rất nhiều đồ gia dụng mà ngay cả những người đi các nước xã hội chủ nghĩa như Đức và Liên Xô cả chục năm trời cũng còn mơ ước và chưa thể mua được như xe Honda, tivi, tủ lạnh, quạt điện …

Ngày xưa người dân miền Bắc còn có câu nói bẩy năm đi Liên Xô không bằng ba năm đi Đức. Ba năm đi Đức không bằng một lúc đi Sài Gòn. Còn người dân trong Nam thì họ có câu “miền Nam nhận họ, miền Bắc nhận hàng” Ý nói là người dân miền Nam họ vui mừng nhận họ hàng sau ba mươi năm xa cách còn người miền Bắc đói khổ thì chủ yếu là chăm chú nhận hàng hóa, đồ dùng do những người họ hàng ở miền Nam cho. Vậy mà đảng cộng sản và nhà nước xã hội chủ nghĩa ở miền Bắc vẫn không thấy nhục và vẫn trơ tráo tuyên truyền rằng miền Bắc đã giải phóng miền Nam khỏi ách đô hộ, thống trị, bóc lột dã man tàn bạo của Đế quốc Mỹ và chính quyền Việt Nam Cộng Hòa. Đúng là quá khốn nạn và trơ tráo.

Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe từ chức vì sức khỏe, lãnh đạo Việt Nam thế nào?

“Chúng ta thấy có sự khác biệt giữa hai hệ thống. Người lãnh đạo đất nước tất nhiên sẽ khổ vì lãnh đạo một nước rất quan trọng, quyết định điều hành cả đất nước. Về mặt sức khỏe nếu không ổn định thì không làm sao đủ sức khỏe làm. Trong khi đó ở Việt Nam chúng ta cũng thấy hầu như các lãnh đạo ngồi trên các vị trí đến trọn đời, chắc chắn tôi cho đó là một chính sách nếu mà giữ gìn sức khỏe đã không làm lại. Chúng ta thấy được sự khác biệt giữa sức khỏe của lãnh đạo toàn nằm trong bí mật quốc gia. Ta đã quen thuộc việc không biết tình hình sức khỏe những người lãnh đạo thế nào. Đấy là việc rất nguy hiểm.”

Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe từ chức vì sức khỏe, lãnh đạo Việt Nam thế nào?
RFA.ORG
Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe từ chức vì sức khỏe, lãnh đạo Việt Nam thế nào?

KHÔNG BAO GIỜ THẤT VỌNG VỀ AI, BỎ MẶC AI

KHÔNG BAO GIỜ THẤT VỌNG VỀ AI, BỎ MẶC AI

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay nói đến Giêrêmia, vị ngôn sứ thời Cựu Ước và Gioan Tẩy Giả, ngôn sứ thời Tân Ước.  Thật tương đồng khi cả hai vị được sai đến với vua dân của mình để nói cho họ điều Thiên Chúa muốn, rằng, như một người cha giàu lòng thương xót, Thiên Chúa không ngoảnh mặt làm ngơ trước sự cố chấp của con người.  Đấng không bao giờ thất vọng về ai, bỏ mặc ai; Người làm hết sức có thể để đưa tội nhân trở về.  Đó cũng là chi tiết chúng ta dừng lại hôm nay.

Thời Giêrêmia, dân chúng tưởng chu toàn lề luật là đủ, họ buông mình làm điều trái mắt Chúa.  Người sai Giêrêmia, “Ngươi hãy thắt lưng, chỗi dậy, nói cho họ biết tất cả những gì Ta truyền cho ngươi.  Đừng run sợ trước họ.”  Giêrêmia nói, rồi đây thành thánh sẽ hoang tàn, dân sẽ lưu đày nếu cứ phản nghịch.  Lời ông bị coi là phạm thượng, dân mưu sát ông đến mấy lần; ông chỉ thoát chết trong đường tơ kẽ tóc.  Dẫu thế, Giêrêmia vẫn mạnh mẽ đến cùng.  Chính Thiên Chúa ban cho ông sức mạnh chỉ vì Người hằng xót thương dân.  Các học giả cho biết, Giêrêmia can trường thi hành sứ vụ những sáu mươi năm; quả Chúa không bỏ mặc dân, Người không hề không thất vọng.

Chẳng khá hơn thời Giêrêmia, xã hội thời Gioan cũng ví tựa vũng bùn khi tôn giáo bị lãng quên, phong hoá ra suy đồi, điển hình như việc Hêrôđê lấy vợ anh mình.  Giữa vũng bùn tanh hôi đó, Gioan xuất hiện như một đoá sen ngát hương, kêu gọi vua tôi trở về, “Anh em hãy sám hối vì Nước Trời đã gần đến”; “Vua không được phép chiếm lấy vợ anh mình.”   Và hệ luỵ là một cái chết oan khốc của một nhân cách phi thường trong ngày sinh nhật của một ông vua tầm thường; rượu nồng hoà với máu tươi, bánh thơm dọn với thịt người.  Tất cả chỉ để thoả dạ một người tình nham hiểm của một vị vua ngông cuồng.  Một vị thánh đã chết tức tưởi, vô duyên, khởi từ một điệu múa dáng duyên của một cô bé có duyên, con của một bà mẹ sắc duyên.

Thế mà câu chuyện buồn nhất, thê lương nhất ấy lại hé lộ một niềm vui và niềm hy vọng lớn nhất, rằng, Thiên Chúa không bao giờ thất vọng về ai, bỏ mặc ai; Người làm hết sức có thể để đưa tội nhân trở về.  Thánh Marcô viết, “Hêrôđê biết Gioan là người công chính thánh thiện, nên sợ ông, và còn che chở ông.  Nghe ông nói, nhà vua rất phân vân, nhưng lại cứ thích nghe.”  Do sự yếu kém luân lý đạo đức, Hêrôđê, người rất muốn gặp Chúa Giêsu, vẫn sống trong tội; thế nhưng, tiếng chuông dóng lên từ Gioan vẫn chạm được lương tâm ông, khiến ông phải phân vân và bối rối; điều đó cho thấy ân sủng của Thiên Chúa đang khuấy động lòng vua; Thánh Thần của Người đang lay chuyển trái tim ông, chỉ cho ông biết tội mình, hầu tìm về con đường sáng.  Gioan biết, điều mình nói sẽ dẫn Gioan đến cái chết nhưng Thiên Chúa đã ban sức mạnh để Gioan chiến thắng; lòng thương xót của Thiên Chúa không cho phép Gioan rút lui cũng chỉ vì Người không bỏ mặc tội nhân nhưng ban ân sủng và Thánh Thần để mỗi người có cơ hội trở về.

Vì thế, đừng ai đánh mất hy vọng về chính mình hay về bất cứ một ai xem ra đang hư mất, đang ngấp nghé cửa hoả ngục hay đang ngụp lặn trong tội.  Nếu là chính mình, với lòng sám hối, hãy trở về; nếu là người khác, chúng ta tiếp tục yêu thương, cầu nguyện, đợi chờ và nói cho tội nhân biết điều Thiên Chúa muốn.  Đó sẽ là một cuộc trở về trọn vẹn Thiên Chúa đang chờ mong, cả triều thần thánh thiên đàng đang chực ùa ra để vỗ tay và reo hò.  Thiên Chúa có thể thay lòng đổi dạ những tội nhân khốn cùng nhất vì Người là Đấng xót thương, không bao giờ thất vọng về ai, bỏ mặc ai.

Anh Chị em,

Thật tiếc cho Hêrôđê, chỉ một chút xíu nữa, một chút thiện chí cuối cùng, để ông không đổ máu đấng thánh vô tội và không đánh mất linh hồn mình.  Và nếu Thiên Chúa đã sai Gioan đến với một vị vua thời Tân Ước thì hơn 1,000 năm trước đó, Thiên Chúa cũng đã sai một người đến với một vị vua khác của thời Cựu Ước nhưng câu chuyện kết thúc đẹp đẽ hơn, có hậu hơn với nhiều tình tiết tuyệt vời để chúng ta biết rằng, Thiên Chúa không bao giờ thất vọng về ai, bỏ mặc ai.  Đó là câu chuyện Nathan đến với vua Đavít.  Tội của Đavít còn tầy đình hơn, Đavít đã cướp vợ và giết người trước khi Nathan đến; Hêrôđê chỉ mới cướp vợ nhưng chưa giết người trước khi Gioan đến.  Chỉ khác một điều, Đavít có mà Hêrôđê không có, đó là thiện chí cuối cùng; qua Nathan, Đavít kịp nhận ra lòng thương xót của Thiên Chúa, vua đã sám hối ăn năn khóc lóc thảm thiết và lòng thương xót của Thiên Chúa một lần nữa lại dẫy đầy để thứ tha tất cả.  Thiên Chúa không thất vọng về ai, bỏ mặc ai cũng là Đấng trở thành nguồn cảm hứng cho Đavít để thế gian có một kho tàng Thánh Vịnh vô giá của một thánh vương vốn đã từng là một đại tội nhân, đặc biệt với kiệt tác vô thời gian của ngài là Thánh Vịnh 50 mà chúng ta có thể nghêu ngao mỗi khi làm việc đền tội, nếu muốn.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Hôm nay ngày thứ bảy, con hướng lòng về Đức Mẹ là “Đức Bà bầu chữa kẻ có tội”, xin Mẹ giúp con; nhờ ơn Chúa, con sẽ biến tội nên hồng phúc; xin đừng để con tội chồng tội, vì Chúa không bao giờ thất vọng về ai, bỏ mặc ai,” Amen!

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: Langthangchieutim

PHẢN ĐỘNG

Image may contain: 1 person

Hoàng Thị Thuý Miên

PHẢN ĐỘNG:

Sao lại là phản động,

Khi chúng tôi, những người

Không rút ruột ngân sách,

Để phè phỡn ăn chơi?

Chúng tôi không cướp đất,

Không đẩy ai ra đường,

Phải ăn mày, làm điếm.

Những cảnh đời đáng thương.

Chúng tôi không cấp phép

Cho doanh nghiệp nước ngoài

Làm sông chết, biển chết,

Gây hậu quả lâu dài.

Chúng tôi không đứng núp

Đâu đó trong bụi cây,

Chặn xe đòi mãi lộ.

Cả đêm và cả ngày.

Chúng tôi không ăn chặn

Tiền cứu trợ cho dân.

Không tăng thuế, tăng phí,

Mà tăng cao, nhiều lần.

Chúng tôi không tham nhũng,

Không làm tăng nợ công.

Nay mỗi người phải cõng

Gần ba mươi triệu đồng.

Chúng tôi không lén lút

Đưa người nhà của mình

Vào bộ máy nhà nước

“Đúng luật, đúng quy trình”…

Chúng tôi, dân lương thiện,

Không làm những điều trên.

Sao lại là phản động

Và chống phá chính quyền?

Cái chúng tôi mong muốn

Là đất nước chúng ta

Có tự do, dân chủ

Và xã hội hài hòa.

Để làm được điều ấy,

Cần phải có đổi thay,

Đổi thay tận gốc rễ

Bộ máy khủng hiện nay.

Chúng tôi là như vậy.

Có phản động hay không?

Phản động thì bắn bỏ.

Phản động là các ông.

(Cảm ơn thơ thầy Thái Bá Tân)