Người Amish ‘không màng thế sự’ đánh xe ngựa diễu hành ủng hộ ông Trump

Người Amish ‘không màng thế sự’ đánh xe ngựa diễu hành ủng hộ ông Trump

  • Hướng Chân

Theo truyền thông Mỹ (buzz.shared), người Amish – người sống ở khu vực ngoại ô trong nhiều thế kỷ, mới đây họ xuất hiện bằng cách lái xe ngựa và cưỡi trâu để tạo thanh thế cho ông Trump trong cuộc tranh cử Tổng thống. Trong nhiều thế kỷ, những người Amish này đã không màng thế sự, không tham gia vào các tranh chấp chính trị,  tại sao họ lại ra mặt ủng hộ ông Trump?

Người Amish đánh xe ngựa diễu hành để ủng hộ ông Trump trong cuộc bầu cử. (Ảnh cắt từ video).

Cư dân bảo thủ nhất nước Mỹ: Tộc người Amish

Ngay từ năm 1693, tại Thụy Sĩ và Alsace ở Châu Âu, một nhánh của những người theo đạo Tin lành Anabaptists do Jakob Ammann lãnh đạo đã thành lập những cộng đồng sớm nhất. Sau đó, với làn sóng di dân châu Âu, họ đã định cư ở lục địa Bắc Mỹ. Những người sùng đạo ở Oman đã sống ẩn dật trong nhiều thế kỷ được gọi là người Amish. Theo thống kê dân số gần đây, có hơn 300.000 người Amish ở Mỹ và khoảng 2.000 người ở Canada.

Cộng đồng người Amish bảo thủ rất mạnh, chủ yếu phân bố ở khu vực rừng sâu của bang Pennsylvania, vùng nông thôn của bang Indiana và một số khu vực ở bang Ohio. Trong cuộc sống của họ không có Internet, TV và tất cả các thiết bị điện gia dụng; họ cũng không có ô tô, mà đi lại bằng ngựa. Các cư dân của cộng đồng này nổi tiếng với sự kiên quyết từ chối ô tô và các thiết bị điện hiện đại, và họ đã sống một cuộc sống nông thôn giản dị như vậy trong nhiều thế kỷ.

Cuộc sống tập thể là một đặc điểm của cộng đồng Amish: họ từ chối sử dụng các thiết bị hiện đại tiết kiệm thể lực, chủ yếu dựa vào sự giúp đỡ lẫn nhau giữa những người hàng xóm; mọi người tuân thủ các quy tắc và không sử dụng tất cả các công cụ điện, tránh cạnh tranh mua do mua hàng hóa đắt tiền; họ không chụp ảnh hoặc quay phim để  tránh gây ra sự phù phiếm cá nhân hoặc gia đình.

Ngày nay, xã hội hiện đại đã bước vào thời đại Internet, nhưng cuộc sống của cộng đồng người Amish vẫn còn dừng lại ở trong lối sống Thanh giáo sơ khai. Sau khi hoàn thành công việc đồng áng hoặc công việc chân tay, họ dành thời gian còn lại để đọc Kinh Thánh và vui chơi cùng các thành viên trong gia đình. Một khu cộng đồng tín đồ ngoan đạo từ chối giao lưu với [những người không thành tín] ở thế giới bên ngoài. Thông thường một cặp vợ chồng người Amish sẽ sinh vài hoặc hơn mười trẻ nhỏ, hầu hết đều là các đại gia đình.

Trong vấn đề giáo dục con nhỏ người Amish cũng từ chối các trường học từ cấp trung học trở lên, họ cho rằng tri thức trong các môn khoa học xã hội không có chút tác dụng đối với việc đồng áng và lao động chân tay, chỉ khiến người ta sinh ra dục vọng về vật chất.

Người Amish đặc biệt nhấn mạnh đến sự khiêm tốn, tích cực phục tùng ý muốn của Chúa, tuân theo các chuẩn mực tập thể và phản đối chủ nghĩa cá nhân. Người Amish tin rằng văn hóa chủ lưu của Mỹ “không có sự khiêm tốn” và giáo dục ở trường học chỉ có thể khiến trẻ em đầy tham vọng và dã tâm. Do đó, hàng trăm năm qua, họ đã đã sống một cuộc sống tương trợ lẫn nhau trong một cộng đồng biệt lập với thế giới. Tuy nhiên, những cư dân ngoan đạo và độc lập như vậy của cộng đồng lại xe đi xe ngựa giương cờ gõ trống và xếp hàng để bỏ phiếu cho tổng thống!

Bí mật trong Kinh Thánh: Ông Trump là Tổng thống được Thần chọn

Người Amish ẩn dật không bao giờ tham gia vào các tranh chấp chính trị, kể cả trong Chiến tranh Độc lập Mỹ và sau đó là Nội chiến, họ cũng không thể hiện bất kỳ lập trường nào. Tại sao cuộc bầu cử Tổng thống hiện tại lại thu hút họ bước ra đi bỏ phiếu? Điều này có liên quan đến cuốn “Kinh Thánh” mà họ đọc hàng ngày!

Trong các nhà thờ Cơ đốc giáo khác nhau ở Mỹ (bao gồm cả các nhà thờ Cơ Đốc giáo trên toàn thế giới), cách nói ông Trump là “Tổng thống được Thần chọn” từ lâu đã được lan truyền trong các giáo hội Trong “Kinh Thánh” nguyên bản bằng tiếng Anh, có ít nhất hai chỗ nhắc đến “Trump”, và những tín đồ bảo thủ tin chắc rằng phải có lý do cho việc xuất hiện của ông Trump – một người ‘ngoại đạo’ về chính trị trước khi tranh cử. Họ tin rằng ông mang theo sứ mệnh của Thần để đến tham gia tranh cử chính trị, do đó ủng hộ ông Trump càng là việc phục tùng theo ý chỉ của Thần. Bên cạnh đó, rất nhiều tín đồ tôn giáo theo trường phái bảo thủ sẽ không thắc mắc về nội dung của Kinh Thánh.

Các chương trong Kinh Thánh gốc tiếng Anh đề cập đến Trump là: Tiết 52, Chương thứ 15 trong Thư thứ nhất gửi tín hữu Côrintô; Tiết 16, Chương thứ 4 trong Thư thứ nhất gửi tín hữu Thêxalônica. Từ “Trump” trong tiếng Anh cũng có nghĩa là “kèn hiệu”.

Trong hai đoạn Kinh Thánh này, Sứ đồ Phaolô đã dùng phương thức thư tín để cùng kể về một việc: “Trước ngày phán xét cuối cùng, Chúa Giê-su Kitô sẽ đưa những tín đồ sùng đạo của ngài vào thiên đàng để gặp ngài …” Trong phần mô tả có “Last Trump ”có nghĩa là khi những người theo đạo Thiên Chúa nghe thấy “tiếng kèn cuối cùng” thì có nghĩa là họ đã được cứu. [Trump] trong nguyên câu của Tiết 16 chương thứ 4 là “Trump of God” (Trump của Chúa).

Không biết đó là sự trùng hợp lịch sử hay thực sự là sự sắp đặt của Chúa. Những người Amish đọc Kinh thánh hàng ngày và không màng thế sự trong nhiều thế kỷ đã thực sự thực hiện ý muốn của Chúa và lần đầu tiên sử dụng quyền bầu cử được Hiến pháp Mỹ trao cho công dân.

Người Amish cưỡi trâu tạo thanh thế bầu cử cho ông Trump.

Đội ngũ vận động tranh cử của ông Trump: Kinh ngạc và bất ngờ

Khi người Amish ẩn dật đi vào thành phố trên xe ngựa, cưỡi trâu với cờ Mỹ và cờ Trump tung bay, mọi người đều sững sờ trước cuộc diễu hành của họ! Sự ủng hộ của họ dành cho ông Trump đã lan truyền trên Internet. Một số người Amish không chỉ cưỡi ngựa, mà còn dùng đến cả trâu và bò sữa được dán các khẩu hiệu Trump 2020. Cùng với đó, những người hâm mộ ông Trump ở các thị trấn hộ tống họ bằng xe máy.

Sự xuất hiện của cuộc diễu hành của người Amish đã gây bất ngờ cho ông Trump và nhóm vận động tranh cử của ông. Bởi vì họ chưa bao giờ đến cộng đồng người Amish để vận động, và họ chưa bao giờ chi bất kỳ khoản tiền cho hoạt động vận động tranh cử ở khu cộng đồng này. Người Amish không có bất kỳ yêu cầu chính trị nào, đây thực sự là sự giúp đỡ của Chúa đối với ông Trump.

Cây bút Rachel Maddow của Fox News cho rằng đây là cảnh tượng ngoạn mục chưa từng thấy, một số người Amish lớn tuổi từ những nơi xa xôi đến cổ vũ bầu cử cho ông Trump. Bánh xe ngựa của họ đều được làm thủ công, rất cứng. Thông thường người dân địa phương chưa bao giờ được chứng kiến ​​cảnh tượng ngoạn mục của cuộc diễu hành của người Amish (trừ lễ Giáng sinh), nhiều người nói rằng họ cảm nhận được không khí lễ hội, nhiều người hâm mộ ông Trump cũng ngạc nhiên và chào đón đồng minh của họ.

Rachel Maddow đã viết: Diễu hành trên phố vì ông Trump của người Amish, tạo thanh thế cho ông Trump trên các tàu ở ven biển và hồ, và các mít tinh xe hơi. Họ không được tổ chức bởi đội vận động địa phương hay Đảng Cộng hòa, họ là những người bình thường tự phát và là sức mạnh của người dân Mỹ.

Sutton – một cây bút trên Twitter đã viết: “Khi người Amish (như mọi người đều biết, họ tách khỏi “chính trị thế giới” và không có TV hay Internet) tổ chức các cuộc diễu hành ủng hộ ông Trump và cho phép người quay phim chụp ảnh bản thân và gia đình để tuyên truyền cho cuộc bầu cử thế kỷ của năm 2020, tình hình mà nước Mỹ phải đối mặt thực sự nghiêm túc một cách dị thường.”

Hướng Chân

SỰ ĐỐN MẠT CỦA MỘT ANH HÙNG.

Image may contain: 1 person, suit and closeup

Bầu cử 2020: Cuộc chiến giành Tối Cao Pháp Viện.

Bang Uong

Bầu cử 2020: Cuộc chiến giành Tối Cao Pháp Viện.

 Nguyễn Quang Duy

Trong buổi lễ đề cử Thẩm phán vừa qua, bà Amy Coney Barrett cho biết nhờ bà làm thư ký cho Thẩm Phán Antonin Scalia nên chịu ảnh hưởng của ông và ảnh hưởng này vẫn vang vọng trong cuộc sống của bà:

“Triết lý tư pháp của ông ấy cũng là triết lý của tôi: một thẩm phán phải áp dụng luật như bộ luật đã được viết thành văn.

“Các thẩm phán không phải là những nhà hoạch định chính sách nên họ phải quyết tâm gạt sang một bên bất kỳ quan điểm chính sách nào mà họ tin theo.”

Triết lý tư pháp…

Thuyết trình tại Đại Học Jacksonville vào cuối tháng 10/2016, bà Barrett giải thích theo Thẩm Phán Antonin Scalia thì mọi phán quyết của Tối Cao Pháp Viện phải theo sát với những điều được ghi trong Hiến Pháp và phải được diễn giải theo khả năng hiểu biết của người dân thời Hiến Pháp hay tu chính án được thông qua.

Các chính phủ liên bang và tiểu bang chỉ có quyền hoạch định chính sách hay đạo luật trong phạm vi giới hạn của những điều đã được ghi rõ trong Hiến Pháp.

Bà cho biết để tránh bị hiểu lầm là bảo thủ chính trị, nên gọi những vị thẩm phán như ông Antonin Scalia và bà là những thẩm phán theo khuynh hướng nguyên thủy.

Thẩm Phán Antonin Scalia là người uyên thâm triết lý tư pháp nguyên thủy ông có khả năng viết sách nói rõ các vụ kiện và quyết định đồng ý hay không đồng ý.

Ông còn có khả năng thuyết phục nên đã đào tạo được một thế hệ các thẩm phán nguyên thủy, bà cho biết khi ra tranh cử ông Trump có đưa ra một danh sách 20 ứng viên thẩm phán đa số đều thuộc trường phái nguyên thủy.

Theo bà các thẩm phán cấp tiến là những người theo triết lý tư pháp mở rộng, họ cho rằng Hiến Pháp phải sống với thời đại.

Khuynh hướng mở rộng bao gồm những vị cũng dựa trên khả năng hiểu biết của người dân thời Hiến Pháp hay tu chính được thông qua, nhưng để Hiến Pháp có thể sống với thời đại các thẩm phán này diễn giải những điều không được viết ra, miễn là việc mở rộng không làm thay đổi nội dung của bản Hiến Pháp.

Nhóm những thẩm phán cấp tiến triệt để tin rằng Hiến Pháp phải thực sự sống với thời đại, việc diễn giải Hiến Pháp phải theo hoàn cảnh, theo thời gian hoặc theo các tài liệu chứng cứ chung quanh việc ban hành đạo luật và cập nhật theo thời đại.

Bởi thế mới có việc các thẩm phán bảo thủ nhiều khi đã đồng ý với các thẩm phán cấp tiến với những lý do khác nhau.

Tư pháp và dân chủ…

Từ ngữ dân chủ không có trong Hiến Pháp Mỹ và Hiến Pháp các tiểu bang.

Theo bà thì sinh hoạt dân chủ rất rộng nên một số các chính sách và đạo luật dân chủ được Quốc Hội Liên Bang và các Tiểu Bang thông qua đã vượt qua phạm vi Hiến Pháp cho phép.

Vai trò của thẩm phán Tối Cao Pháp Viện là phán quyết các đạo luật dân chủ và các phán quyết của các toà án cấp dưới có đúng với Hiến Pháp hay không.

Theo triết lý tư pháp nguyên thủy của Thẩm Phán Antonin Scalia thì điều gì không được ghi trong Hiến Pháp muốn thành Tu chính án cần phải thông qua các thủ tục dân chủ đúng như Hiến Pháp đã hướng dẫn.

Đốt cờ Mỹ hợp hiến…

Trong buổi thuyết trình bà Barrett có nói đến quyết định khó khăn nhất của thẩm phán Antonin Scalia là phải dẹp bỏ mọi cảm tình ông dành cho lá Quốc Kỳ Mỹ để bỏ phiếu thuận trong vụ kiện gây tranh cãi tiểu bang Texas chống Johnson vào năm 1989.

Phán quyết liên quan đến ông Gregory Lee Johnson bị bắt vào năm 1984 về tội đốt cờ Mỹ tại Đại hội toàn quốc của đảng Cộng hòa ở Texas để phản đối việc đề cử Tổng thống Ronald Reagan ra tranh cử một nhiệm kỳ nữa.

Tòa tiểu bang xét thấy ông Johnson có tội, nhưng Tối Cao Pháp Viện với tỷ lệ 5/4 phán quyết rằng hành động đốt cờ là hình thức diễn đạt có tính biểu tượng được Tu chính án thứ nhất về quyền tự do ngôn luận bảo vệ.

Từ năm 1990, Quốc hội Mỹ đã bảy lần cố gắng thông qua một tu chính hiến pháp cho phép chính phủ cấm việc xúc phạm Quốc Kỳ, mặc dầu đã 6 lần đạt trên 2/3 đa số cần thiết tại Hạ viện nhưng liên tục thất bại tại Thượng viện.

Nếu được Lưỡng Viện Quốc Hội thông qua để được xem là một tu chính án phải cần ít nhất 3/4 các tiểu bang đồng thuận.

Bà Barrett cho biết triết lý tư pháp nguyên thủy tuyệt đối tôn trọng những điều được ghi trong Hiến Pháp, các thẩm phán phải dẹp bỏ mọi tình cảm và niềm tin cá nhân, cũng như không để bị ảnh hưởng của người dân khi họ cảm thấy bị xúc phạm vì lá cờ Mỹ bị đốt.

Quyền phá thai…

Trong buổi thuyết trình năm 2016 bà Barrett cho biết việc ủng hộ quyền được sống của ông Trump, của những người bảo thủ và niềm tin tôn giáo không ảnh hưởng đến những phán quyết, vì phá thai không hề được nhắc đến trong Hiến Pháp, nhưng quyền phụ nữ đã được ghi nhận trong Hiến Pháp nên không thể tước bỏ quyền phá thai.

Nhưng từ năm 2017, bà Barrett đã ủng hộ một số phán quyết như sau: (1) trẻ vị thành niên khi phá thai phải được sự đồng ý của cha mẹ hay người bảo hộ; (2) không được phá thai vì giới tính, chủng tộc hay thai nhi bị khuyết tật; và (3) thai nhi phải được chôn cất hay hỏa táng như một người bình thường.

Vào đầu tháng 6/2019, Tối Cao Pháp Viện bất ngờ ủng hộ một điều luật của tiểu bang Indiana là tất cả các bào thai dù bị sẩy thai hoặc phá thai đều phải được chôn cất hoặc hỏa táng.

Điều này làm nhiều phụ nữ lo lắng rằng bà Barrett có thể lật ngược án lệ Roe v Wade – phán quyết năm 1973 khiến việc phá thai trở nên bất hợp pháp tại Mỹ.

Obama Care

Đạo Luật Cải tổ Y tế của Tổng thống Obama là đạo luật gây tranh cãi nhất trong thập niên qua, được thông qua là nhờ đảng Dân Chủ vào năm 2010 nắm cả Lưỡng viện Quốc Hội.

Nhưng ngay sau đó đảng Dân Chủ mất Hạ Viện rồi Thượng Viện và Đạo luật đã 2 lần được đưa ra Tối Cao Pháp Viện xét xử vào những năm 2012 và 2015, với 5 phiếu ủng hộ so với 4 phiếu phản đối, trong đó có phiếu của Thẩm phán Ruth Bader Ginsburg vừa qua đời.

Obama Care bị kiện vì bắt buộc mọi công dân Mỹ phải có bảo hiểm y tế nếu không sẽ bị phạt tiền, vi phạm quyền tự do cá nhân được hiến pháp bảo đảm.

Bác bỏ đơn kiện Chánh án Roberts phán quyết rằng khoản tiền phạt những người không mua bảo hiểm chỉ là một thứ thuế và chính phủ có quyền đánh thuế.

Năm 2017, Tổng thống Trump xóa bỏ tiền phạt những người không mua bảo hiểm y tế, nên Obama Care lại bị kiện vì lý do Chánh án Roberts đưa ra không còn hiệu lực.

Tháng 12/2018 Tòa sơ thẩm Bắc Texas phán quyết điều khoản bắt mọi người phải mua bảo hiểm Y tế trong Obama Care là vi hiến nên toàn Đạo Luật không còn hiệu lực.

Nhưng lên Tòa phúc thẩm lại quyết định đưa trả Tòa sơ thẩm để xem có điều khoản nào trong đạo luật Obama Care có thể giữ lại hay không, nên vụ kiện được đưa lên Tối Cao Pháp Viện và sẽ được xử vào ngày 10/11/2020 sắp tới.

Bà Barrett từng tuyên bố rất quan tâm đến Obama Care khi Đạo Luật này buộc các tổ chức tôn giáo phải mua bảo hiểm y tế cho nhân viên bao gồm việc nhân viên đi phá thai, đi triệt sản hay kiểm soát sinh sản và như thế là đối nghịch với niềm tin tôn giáo và vi phạm quyền tự do tín ngưỡng.

Nhiều người tin rằng nếu tham dự xét xử bà sẽ phán quyết Obama Care là vi hiến, vì thế bà đã, đang và sẽ gánh chịu nhiều công kích từ phía đảng Dân Chủ để Thượng Viện không sớm chính thức thông qua việc đề cử bà.

Nếu Thượng Viện chưa thể chính thức thông qua, Tổng thống Trump có quyền bổ nhiệm bà Barrett làm Thẩm phán Tối Cao Pháp Viện tạm thời, nên Obama Care khó có thể tồn tại và việc bổ nhiệm tạm thời cũng giúp quyết định những tranh chấp tư pháp xảy ra do bầu cử 2020.

Quyền của người lao động

Trong kỳ bầu cử 2020, nhà tỷ phú Mike Bloomberg, ngành truyền thông, tuyên bố sẽ bỏ ra ít nhất 100 triệu Mỹ kim giúp quảng cáo chiến dịch tranh cử tổng thống của ông Biden tại Florida.

Ông Biden và đảng Dân Chủ cũng được ủng hộ của nhiều nghiệp đoàn, nên khi chính trị gia, tư bản, nghiệp đoàn và truyền thông cấu kết thì người thiệt hại nhất chính là người lao động.

Từ góc cạnh quyền lao động đây là khuyết điểm lớn nhất của hệ thống chính trị Mỹ từ vài thập niên qua, tôi tin rằng bà Barrett khi thành thẩm phán chắc chắn sẽ điều chỉnh khuyết điểm này nếu có cơ hội.

Nỗi lo của đảng Dân Chủ

Bà Barrett ủng hộ Tu Chính Án thứ hai một cách khá triệt để với quan điểm cây súng là tài sản của công dân, quyền tư hữu được ghi rõ trong Hiến Pháp và trách nhiệm của chính phủ là phải bảo vệ tài sản của công dân.

Ngoài ra còn có nhiều các Đạo Luật khác về giới tính, sắc tộc, giáo dục, di trú, ngoại thương cần được phán quyết theo đúng Hiến Pháp Mỹ.

Bà Barrett mới chỉ 47 tuổi và số thẩm phán bảo thủ lên 6 còn lại 3 ghế cho cánh cấp tiến, nên mặc dù không trực tiếp hoạch định chính sách, nhưng bà sẽ định hướng đi cho các chính sách và chiến lược Mỹ trong vòng vài chục năm tới.

Dân chủ và đảng Dân chủ…

Hiến Pháp là luật chơi cho những người muốn tham gia chính trị, qua lời giải thích của bà Barrett chúng ta có thể hiểu lý do đảng Cộng Hòa muốn bảo vệ Hiến Pháp, Luật Pháp và Trật Tự một cách triệt để.

Còn Hiến Pháp hiện hành rõ ràng không có lợi cho đảng Dân Chủ, vì thế họ muốn phá bỏ luật chơi này, để có được những luật chơi khác có lợi hơn cho họ.

Cuộc bầu cử 2016 bà Hillarry Clinton hơn ông Trump trên 3 triệu phiếu cử tri nên bà luôn cho rằng ông Trump đã “đánh cắp” kết quả bầu cử “dân chủ” của bà.

Không phải bà không biết về thể thức Cử tri đoàn được ghi rõ trong Hiến Pháp, nhưng bà và đảng Dân Chủ vẫn liên tục phủ nhận việc ông Trump thắng cử theo hiến định.

Bà làm thế vừa để giảm uy tín của ông Trump, vừa giảm niềm tin của người Mỹ vào Hiến Pháp hiện hành, sửa soạn cho việc thay thế bầu cử thông qua cử tri đoàn bằng phổ thông đầu phiếu.

Nhưng muốn thực hiện được điều này cần tu chính hiến pháp, với 2/3 dân biểu Hạ Viện Liên Bang đồng ý, rồi 2/3 nghị sĩ Thượng Viện Liên Bang đồng ý và rồi 3/4 các tiểu bang đồng thuận.

Một cách khác không qua tu chính hiến pháp là các tiểu bang ngồi lại đồng ý với nhau về một cách thức bầu cử mới, việc này đã được Tối Cao Pháp Viện đồng ý.

Đảng Dân Chủ còn muốn chuyển Washington D.C. và Puerto Rican thành hai tiểu bang để họ có thêm phiếu tại Thượng Viện, cũng như tăng số thẩm phán Tối Cao Pháp Viện lên 6 ghế.

Tất cả những điều kể trên đều không dễ thực hiện, vì thế cánh tả cấp tiến có ý tưởng hủy bỏ Hiến Pháp hiện hành để soạn một hiến pháp mới cấp tiến theo định hướng dân chủ xã hội.

Trong cuộc tranh luận bầu cử vừa qua, ông Joe Biden từ chối trả lời câu hỏi về việc câu giờ (Filibuster) không để Thượng Viện thông qua việc đề cử bà Barrett và câu hỏi nếu ông Biden thắng cử có cho phép tăng số thẩm phán thêm 6 ghế (Pack the court) hay không.

Nhìn chung, đảng Dân Chủ đang bị đặt vào một thế rất bị động vì khi bà Barrett được làm thẩm phán và nếu ông Trump tái đắc cử, đảng Dân Chủ sẽ chịu thua thiệt trong một thời gian rất dài, nên bằng mọi cách và mọi giá phải ngăn cản Thượng viện bổ nhiệm bà Barrett và phải tập trung tất cả để không thua cuộc bầu cử Tổng thống 2020.

Nguyễn Quang Duy

Melbourne, Úc Đại Lợi

Làm sao an vui để sống

  Nhân dịp cuối tuần, chúng ta hảy tạm quên  Cúm Vũ hán và mùa bầu bán … nóng bỏng để quay về với Nhân sinh quan: ” làm sao an vui để sống”

Cuộc sống được định sẵn là một hành trình trải nghiệm đầy sóng gió, có ánh sáng thì cũng sẽ có bóng tối, có đỉnh núi chót vót thì cũng có đáy vực sâu thẳm, lên xuống chìm nổi luôn là những trạng thái bình thường của cuộc đời.

1–Tất cả đều sẽ qua đi thôi

Nhà văn Nhật Bản Dazai Osamu viết trong tiểu thuyết “Thất lạc cõi người” rằng: Từ lúc lăn lộn tại chốn gọi là “nhân gian” này đến nay, điều duy nhất mà tôi bằng lòng xem là chân lý, chỉ có một câu nói, tất cả đều sẽ qua đi thôi. Tuy chỉ là bảy chữ ngắn gọn “tất cả đều sẽ qua đi thôi”, nhưng lại hàm chứa vô số trí tuệ của cuộc đời.

Ngày xưa, có một vị quốc vương muốn tìm kiếm một câu nói có thể khiến người đang vui nghe xong thấy buồn, người đang buồn nghe xong liền vui vẻ. Ông tìm kiếm rất lâu mà cũng không tìm được. Cho đến một đêm nọ, ông mơ thấy một bậc trí giả nói với ông một câu nói, đó chính là câu nói mà ông đang tìm kiếm. Câu nói đó chính là: Tất cả đều sẽ qua đi thôi.

Cuộc đời là một quá trình không ngừng tiến về phía trước, chuyện tốt chuyện xấu, cuối cùng đều trở thành chuyện cũ. Được và mất, thành và bại, vui và buồn, tất cả đều chỉ là tạm thời, mọi chuyện tốt đẹp đều sẽ qua đi, mọi chuyện tồi tệ, thật ra cũng đều sẽ trôi qua hết.

Giống như những gì đại thi hào Puskin từng nói: Tất cả đều là trong giây lát, mọi chuyện đều sẽ qua đi, mà những thứ đã qua đi, đều sẽ trở thành hồi ức tốt đẹp. Cuộc đời, ngoài sinh tử ra thì mọi chuyện đều là chuyện nhỏ. Nếu đã sống thì phải sống một cách vui vẻ hạnh phúc.

Người đời ai ai cũng có phiền não cả, không ai là không có cái khổ của riêng mình, vậy tại sao có người luôn giữ vẻ mặt buồn khổ, mà có người luôn hiện ra nét mặt tươi vui? Đó là bởi vì những người vui vẻ luôn biết buông bỏ phiền não, còn những người không vui vẻ thì luôn bám giữ phiền não không buông.

Con người sống trên đời đâu được trăm năm, cần gì phải luôn ôm giữ nỗi buồn ngàn năm. Nếu như luôn canh cánh trong lòng, chỉ làm cho sự việc càng trở nên tồi tệ hơn thôi. Vì vậy, cho bằng thản nhiên một chút, nói với chính mình rằng: Tất cả đều sẽ qua đi thôi!

2–Tất cả đều sẽ trở nên tốt đẹp thôi

Sự xuất hiện của bình minh, mang ý nghĩa là màn đêm hôm qua đã trở thành quá khứ và mang ý nghĩa là sự khởi đầu của một ngày mới. Tất cả đều sẽ qua đi thôi, tất cả chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi.

Mà bạn phải tin rằng, tất cả mọi chuyện đều sẽ trở nên tốt đẹp. Giống như một câu nói được thịnh hành trên mạng: Không có mùa đông nào không thể bước qua, không có mùa xuân nào là không đến cả.

Có một câu chuyện kể rằng: Một thanh niên trẻ tuổi làm ăn kinh doanh bị thất bại, chịu đả kích rất lớn, suốt ngày than thở buồn rầu, mơ mơ màng màng. Một hôm, người cha lấy ra một túi hạt giống, nói rằng muốn vứt túi hạt giống đó đi.

Người thanh niên hỏi cha mình: “Một túi hạt giống tốt như vậy, tại sao phải đem vứt chứ?”.

Người cha đáp: “Đây là một túi hạt giống của năm ngoái, mùa xuân năm nay đã trôi qua rồi, số hạt giống này không còn cơ hội để nảy mầm nữa rồi, hạt giống không thể nảy mầm thì giữ lại có ích gì chứ?”.

Người thanh niên nhắc nhở cha mình: “Nhưng năm sau vẫn còn có mùa xuân mà. Đợi đến mùa xuân năm sau mới đem hạt giống trồng xuống đất, chẳng phải vẫn có thể nảy mầm hay sao?”.

Người cha nói một cách vô cùng sâu sắc: “Hạt giống bỏ lỡ mùa xuân năm nay, vẫn còn mùa xuân năm sau, đời người chẳng phải cũng như vậy sao? Con trai, đánh mất cơ hội thành công một lần, là sẽ mãi mãi đánh mất hay sao? Không đâu, bởi vì mùa xuân năm sau vẫn còn có hy vọng của thành công!”.

Tagore từng nói: “Con đường cuộc đời không trải đầy hoa tươi, mỗi một bước đi đều có chông gai, nhưng bạn cần phải bước qua con đường chông gai đó, vui vẻ, mỉm cười!”.

Cuộc sống vốn dĩ là sự trộn lẫn giữa bùn và cát, ánh sáng mặt trời và những giọt sương, cơn mưa đan xen nhau, nụ cười và nước mắt cùng tồn tại. Nếu như trong mắt bạn chỉ có đau khổ, cuộc sống sẽ trở nên vô cùng khó khăn. Trong lòng có chí hướng cao xa, cuộc sống mới có hy vọng.

Ông Trời luôn rất công bằng, trong lúc cánh cửa này đóng lại với bạn, chắc chắn sẽ có một cánh cửa khác mở ra cho bạn. Mà cái bạn cần lầm chính là chấp nhận sự thật, mà không từ bỏ chính mình, trong một mớ hỗn độn của cuộc sống, sống cuộc sống rực rỡ của riêng mình.

Vì vậy, cho dù là bất cứ khi nào và bất cứ nơi đâu cũng luôn nói với bản thân mình rằng: Tất cả đều sẽ trở nên tốt đẹp thôi! Giống như Murakami Haruki từng nói: Không cần quá đắm chìm vào hiện tại, cũng không cần quá lo nghĩ về tương lai.

Sau khi bạn trải qua một số chuyện, mọi chuyện ở trước mắt đã không còn giống như trước nữa. Đời người không có sự trải nghiệm nào là vô ích cả, chỉ cần chúng ta luôn bước về phía trước, bầu trời sẽ có lúc tươi sáng thôi.

Tô Đông Pha từng nói: “Người có vui buồn hợp tan, trăng có tối sáng tròn khuyết”. Vui buồn đan xen mới chính là cuộc đời, đau khổ và hạnh phúc lẫn lộn mới là cuộc sống. Mà khi chúng ta trải qua sóng gió cuộc đời rồi, cuối cùng tin rằng tất cả đều sẽ qua đi thôi, bởi vì ngày mai sẽ lại có niềm vui mới. Chúng ta trải qua sự đời biến hóa không ngừng, cuối cùng tin rằng tất cả đều sẽ trở nên tốt đẹp, bởi vì ngày mai là có thể phá tan mọi sóng gió ưu phiền.

Cuộc đời còn lại, xin nhớ kỹ hai câu nói này: “Tất cả đều sẽ qua đi thôi, tất cả đều sẽ trở nên tốt đẹp thôi!”. Sau đó, sống một cuộc đời vui vẻ nhất và đẹp nhất trên thế gian này!

Theo Vision Times
Châu Yến biên dịch

From: TU PHUNG 

Ta chỉ có một sinh mệnh trong kiếp này

Ta chỉ có một sinh mệnh trong kiếp này

Tùy duyên mà sống.

Với mỗi người, cuộc sống thật chẳng dễ dàng gì. Vậy nên hãy trân quý hơn sinh mệnh, trân quý hơn bản thân mình.

Chúng ta chỉ có một sinh mệnh trong kiếp này. Khi đôi mi khép lại thì vĩnh viễn hơi thở sẽ chẳng còn. Bên kia cánh cửa cõi hoàng tuyền mở ra, bên này cánh cửa thế gian khép chặt, dẫu quay đầu cũng chẳng thể thấy lại những gương mặt thân thương.

Cuộc sống thật khó nhọc, ai cũng có tâm sự chất chứa trong lòng. Cuộc sống thật mệt mỏi, ai cũng có nỗi niềm riêng khó nói. Cuộc sống thật khổ sở, ai cũng có những muộn phiền, khổ đau.

Cuộc sống rất mệt mỏi, xin đừng để trái tim này thêm bơ phờ. Mối quan hệ giữa người với người quá phức tạp, hà tất việc gì cũng phải bận tâm?

Thế nên, hãy đối mặt với khó khăn bằng tâm trạng lạc quan, khoáng đạt, đừng bận tâm quá nhiều.

Những việc cần buông bỏ thì buông đi . Danh lợi tình thù cũng chỉ như bọt nước ảo ảnh trong gương mờ.

Người nào đáng quên thì đừng vương vấn nữa. Thân này mệt rồi thì nghỉ chút đi. Tâm này mệt rồi thì cứ ngồi tĩnh lặng, đừng gồng mình lên mà gánh vác, đừng mải suy nghĩ miên man.

Khi tâm khoáng đạt thì mọi sự cũng dễ dàng hơn. Ban ngày suy nghĩ nhiều quá nên đau đầu, buổi tối nghĩ quá nhiều nên mất ngủ. Cứ vui vẻ mà sống, đừng bận tâm quá nhiều!

[Khi tâm khoáng đạt thì mọi sự cũng dễ dàng hơn] Khi tâm khoáng đạt thì mọi sự cũng dễ dàng hơn. 

Mất rồi thì thôi, đã chia ly thì hãy cố tìm quên. Đừng níu kéo quá khứ mà không chịu bước tiếp, đừng vương vấn chuyện xưa mà chẳng chịu buông tay.

Thế nên…

Hãy trân quý những gì mình có, khi ấy bạn mới có thể giảm thiểu nhiều hơn những nuối tiếc.

Hãy quên đi những gì đã mất, đôi môi mới có thể nở thêm nhiều nụ cười.

Hãy trân quý hiện tại, dùng phép nhân trải rộng niềm vui, dùng phép trừ tiêu giảm hờn oán.

Có ai chưa từng chịu sự đả kích, có ai chưa từng gặp phải trắc trở, truân chuyên?

Có thể sống được thì vui vẻ mà sống, chẳng thể sống được thì cũng đừng oán trách. Trái tim chỉ có bấy nhiêu thôi, chẳng thể dung nạp nhiều thứ phức tạp như vậy. Tình cảm dễ đổi thay, biết ngày sau sẽ ra sao, nên hãy trân quý những gì mình đang có!

Ngoài chuyện sinh tử ra, những chuyện khác đều là chuyện nhỏ.

Đừng nghĩ tới những thứ vô dụng, đừng nghĩ tới những gì đã qua.

Đừng nghĩ tới sự phiền lòng, đừng nghĩ tới điều giận dữ.

Cứ vui vẻ mà sống trên cõi đời, cứ bình thản mà tận hưởng cuộc sống diệu kỳ!

Theo Soundofhope

Minh Nguyệt biên dịch

Có ,Không, Còn , Mất chẳng bận lòng ,

Yêu, Ghét, Được,Thua chẳng mong trông!

Mở rộng tâm ta, lòng thanh thản

An Vui, tự tại, dạ thong dong!

From: TU-PHUNG

Cơ bản là minh bạch sức khỏe của các lãnh đạo

 
Image may contain: 3 people, outdoor
You, Thuy Nhien Nguyen, Hieu Vo and 381 others
34 Comments
41 Shares
Wow
Comment
Share
Comments
Image may contain: 3 people, outdoor
You, Thuy Nhien Nguyen, Hieu Vo and 381 others
34 Comments
41 Shares
Wow
Comment
Share
Comments

Dân tị nạn gốc XHCN cảnh báo người Mỹ: Đừng để điều đó xảy ra ở đây

Dân tị nạn gốc XHCN cảnh báo người Mỹ: Đừng để điều đó xảy ra ở đây

Đức Thiện (Theo Fox News)

Những người nhập cư đến từ các nước xã hội chủ nghĩa hiện đã ổn định cuộc sống tại Mỹ nói rằng sự chuyển dịch chính trị gần đây tại xứ cờ hoa đang bắt đầu khiến họ nhớ lại những gì mà họ đã để lại phía sau để rời đi.

Một trong những khoảnh khắc đáng nhớ nhất tại Đại hội Quốc gia Đảng Cộng hòa diễn ra vào tháng trước là khi ông Maximo Alvarez gốc Cuba đã nhắc nhở người Mỹ cần chống lại chủ nghĩa xã hội đang trỗi dậy.

Tôi đã từng chứng kiến những phong trào giống như thế này trước đây”, ông Maximo Alvarez cảnh báo.

Doanh nhân định cư tại Florida không phải là người duy nhất trốn chạy tới Mỹ từ các quốc gia xã hội chủ nghĩa. Trên mạng xã hội và các cuộc phỏng vấn với Fox News, những người nhập cư khác đã ổn định cuộc sống tại Mỹ nói rằng chuyển dịch chính trị gần đây tại Mỹ – trong đó có đấu tranh giai cấp, bạo loạn và kiểm soát ngôn luận, chưa tính đến những kêu gọi về các chương trình chính phủ mở rộng – đang bắt đầu nhắc họ nhớ về những gì họ đã bỏ lại phía sau.

Và họ mang theo thông điệp giống như ông Alvarez, kêu gọi người Mỹ đừng lặp lại lịch sử.

Venezuela

Cô Elizabeth Rogliani, một phụ nữ trẻ đã rời Venezuela tới Mỹ vào năm 2008 và định cư tại Florida, nói về cố hương: Tại Venezuela, những triệu phú, và bất cứ ai giàu có đều là ‘kẻ thù của nhân dân’”.

Cô Rogliani đã đang sử dụng kênh TikTok cá nhân để cố gắng nói cho mọi người về câu chuyện đó.

Cô Rogliani nói cô nhìn thấy sự tương đồng trong các cuộc tấn công thường xuyên của các chính trị gia Mỹ đối với “những triệu phú và tỷ phú”.

Chia rẽ giai cấp là điều mà Hugo Chavez muốn, để đảm bảo rằng những nhóm người nghèo hơn trong xã hội ghét bỏ bất cứ ai giàu có”, cô Rogliani nói.

Cố Tổng thống Venezuela Hugo Chavez thường tuyên bố rằng trở nên giàu có là xấu.

Ông Chavez định nghĩa chủ nghĩa tư bản là “vương quốc của vị kỷ và bất bình đẳng”, trong khi gọi chủ nghĩa xã hội là “vương quốc của tình yêu, công bằng, đoàn kết, hòa bình và dân chủ thực sự”.

Trước khi ông Chavez trở thành tổng thống năm 1999, Venezuela đã từng là quốc gia giàu có nhất Nam Mỹ. Venezuela cũng có trữ lượng dầu mỏ dưới lòng đất chưa khai thác nhiều hơn bất cứ quốc gia nào khác trên thế giới, kể cả Ả Rập Saudi.

Thế nhưng sau khi ông Chavez cầm quyền hơn một thập kỷ và ban hành các chính sách kiểm soát giá chặt chẽ và thâu tóm các doanh nghiệp tư nhân, đã khiến nền kinh tế sụp đổ. Tháng trước, sau nhiều thập kỷ quản lý yếu kém, giàn khoan dầu cuối cùng của Venezuela đã dừng hoạt động. Hàng triệu người dân quốc gia Nam Mỹ này bây giờ đã phải trốn chạy ra nước ngoài để thoát khỏi cảnh nghèo đói và bạo lực diễn ra trên diện rộng.

Cô Rogliani nói rằng tại Mỹ, nỗi sợ lớn nhất của cô không phải đến từ bất kỳ một đề xuất chính sách nào mà là đến từ cách ứng xử văn hóa nói chung.

Chứng kiến những kẻ bạo động đập phá các tượng đài… nó rất tương tự [như ở Venezuela]”, cô Rogliani nói.

Trong trang sử ít người biết đến, chính quyền Chavez vào năm 2002 đã chính thức đổi tên “Ngày Columbus” thành “Ngày Kháng chiến Bản địa”.

Năm 2004, tượng Columbus tại Venezuela đã bị kéo đổ. Đám đông náo loạn đã làm việc này. Họ được khuyến khích bởi những phát ngôn của ông Chavez, cô Rogliani nói.

Tất nhiên, nguồn cơn của bất ổn tại Mỹ là rất khác và là điều đặc trưng tại đây. Các nhà hoạt động nhiều năm qua đã gây áp lực để phá bỏ các tượng đài tưởng niệm các nhân vật lịch sử thuộc lực lượng Liên minh miền Nam trong cuộc nội chiến Mỹ (1861-1865), kêu gọi nước Mỹ không nên vinh danh những người từng chiến đấu bảo vệ chủ nghĩa nô lệ. Tuy nhiên, nỗ lực này đã được mở rộng trong những tháng gần đây nhắm tới cả các nhân vật lịch sử ít gây tranh cãi hơn nhưng có liên quan tới chủ nghĩa nô lệ hoặc các thể chế khác. Trong khi đó, các cuộc biểu tình và cướp phá bùng phát tại nhiều thành phố ở Mỹ trong mùa hè này xuất phát từ sự giận dữ về bất công chủng tộc và hành vi bạo hành của cảnh sát, sau khi người đàn ông da đen George Floyd tại Minneapolis chết dưới tay cảnh sát.

Một số cuộc biểu tình vẫn là ôn hòa, nhưng trong các thành phố như Chicago, Portland và Seattle, biểu tình đã biến thành bạo loạn trong nhiều tháng.

Cô Rogliani nói thêm rằng sự bất ổn như vậy có thể bị lợi dụng. Ông Chavez đã khuyến khích những tư duy đấu tranh bạo động như vậy bởi vì ông ta nhìn thấy đám đông tức giận là một công cụ chính trị đắc lực.

Nicaragua

Nhiều quốc gia Mỹ Latinh đã từng chứng kiến làn sóng người dân trốn chạy hàng loạt để thoát khỏi chủ nghĩa xã hội. Nicaragua là một trong số đó.

Ông Roberto Bendana, một người nhập cư Nicaragua đang sống tại bang Texas, nói với Fox News về tình hình bạo lực gần đây ở Mỹ: “Những gì chúng ta chứng kiến bây giờ, tất cả đều có đặc điểm giống với điều tôi đã thấy ở đó… bạo lực, cướp phá, phá hủy tài sản tư nhân.

Ông Bendana đã rời bỏ Nicaragua sau khi những người xã hội chủ nghĩa cách mạng lên cầm quyền vào năm 1981 và tịch thu đồn điền cafe của cha ông.

Thậm chí cả những lá cờ! Những người biểu tình tại Mỹ đang sử dụng những lá cờ màu đỏ và đen”, ông Bendana nói, nhấn mạnh rằng các cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa Nicaragua cũng đã sử dụng những lá cờ với màu sắc tương tự.

Cuba

Từ khi ông Fidel Castro lên cầm quyền vào năm 1959, hơn một triệu người Cuba đã trốn chạy ra nước ngoài, trong số đó có ông Maximo Alvarez.

Tôi đã nghe những lời hứa của Fidel Castro và tôi không bao giờ có thể quên được tất cả những người đã lớn lên quanh tôi… những người đã chịu đau khổ, đói khát và chết chóc bởi vì họ tin vào những lời hứa sáo rỗng đó, ông Alvarez nói trong bài phát biểu tại Đại hội Quốc gia Đảng Cộng hòa hồi tháng Tám.

Các bạn có thể vẫn nghe thấy thanh âm của những lời hứa hão huyền này. Nó là âm thanh của những con sóng trên đại dương mênh mông mang theo những gia đình bám víu vào những mảnh gỗ. Nó là âm thanh của những giọt nước mắt rơi xuống trang giấy của tờ đơn xin được trở thành công dân Mỹ”, ông Alvarez nói thêm.

Cha tôi mới học hết lớp sáu đã nói với tôi rằng đừng đánh mất nơi này”, ông Alvarez nói về nước Mỹ. “Gia đình tôi đã nếm trải việc phải từ bỏ những gì chúng tôi kiếm được một cách chính đáng”.

Ông Alvarez dù xuất thân nghèo khó, đã sáng lập được công ty Sunshine Gasoline và trở thành triệu phúÔng nhấn mạnh rằng ông Joe Biden đề xuất “các loại thuế mới hàng nghìn tỷ USD”.

Trung Quốc

Bà Lily Tang Williams, một người nhập cư từ Trung Quốc đang sống tại bang New Hampshire, đã từng trải qua thời kỳ “Cách mạng Văn hóa” và các chính sách kinh tế của ông Mao Trạch Đông.

Bà Tang nói bà thấy có sự tương đồng giữa Trung Quốc thời Mao với thực trạng bất ổn tại Mỹ ngày nay.

Bạo loạn, cướp phá, phá hủy tài sản, đó là điểm rất giống nhau. Điều đó khiến tôi sợ hãi bởi vì tôi đã trải qua như thếbà Tang nói. “Những người tấn công các doanh nghiệp nhỏ trong các thành phố, các bạn thấy họ lấy đi tài sản tư nhân, và họ nói ‘chúng tôi xứng đáng có thứ này. Đây là các khoản bồi thường’. Và đó là cách làm kiểu Marxist. Đó là lời xin lỗi trước họng súng”.

Gần đây, những người biểu tình tại D.C đã xáp lại gần người dân tại một quán ăn và yêu cầu họ giơ nắm đấm biểu thị ủng hộ người biểu tình; những ai từ chối làm thế đã bị quấy rối.

Bà Tang đề cập tới khái niệm “im lặng là bạo lực”. “Bạn không thể giữ im lặng. Bạn phải công khai đồng ý với họ. Điều đó cơ bản không phải là điều đúng tại Mỹ”, bà Tang nói. “Chiến thuật mà họ sử dụng rất Marxist, rất cộng sản. Họ đã làm điều này ở Trung Quốc. Mọi người phải là PC”.

Tự do ngôn luận, tự do suy nghĩ và tự do tư tưởng – đó là những điều làm nước Mỹ vĩ đại. Chúng ta không phải lúc nào cũng đồng ý với nhau, nhưng chúng ta nên có thể có một cuộc thảo luận dân sự”, bà Tang nói.

Tôi có một vài người bạn tham dự Đại hội Quốc gia Đảng Cộng hòa. Họ đã bị quấy rối khi vừa bước ra khỏi hội trường. Ơn Chúa họ đã không làm sao… Nhưng điều đó thật đáng sợ, bà Tang nói.

Trong cùng đêm đó, những người biểu tình đã quấy rối Thượng nghị sĩ Rand Paul và phu nhân Kelley Paul. Bà Kelley đã gọi thời điểm đó là “khoảnh khắc khủng khiếp nhất” trong đời bà.

Bà Tang cho rằng một số người Mỹ đang mê mệt với chủ nghĩa xã hội chỉ bởi vì họ chưa từng có kinh nghiệm sống trong chế độ đó.

Mọi người ở đây được phép biểu tình hòa bình. Những người biểu tình này không đánh giá cao sự tự do mà họ có được trong đất nước này. … Họ chưa bao giờ bị đói, nghèo đói thực sự”, bà Tang nói.

Đức Thiện (Theo Fox News)

From: TU PHUNG  

Chấm dứt việc Gửi tiền và Du hí Việt Nam.

Thưa Bà Con,

Đã đến lúc phải lấy quyết tâm…

Một Quyết tâm của người Việt hải ngoại

Chấm dứt việc Gửi tiền và Du hí Việt Nam.

Xin thử suy xét về hai khoản nầy.

  1. Người Việt sống ở Hoa Kỳ vào khoảng 1.9 triệu người hiện nay (ước tính theo thống kê HK 2018). Theo thống kê năm 2019, lượng tiền đổ về Việt Nam đạt 18 tỷ Mỹ kim, trong đó 10 tỷ về Sài Gòn. Cũng theo một thống kê khác, lượng tiền nầy đa số (khoảng 9 tỷ) xuất phát từ Mỹ.
  2. Về vấn đề đi về Việt Nam, ngoài một số nhỏ ngoại lệ bắt buộc phải đi về vì quan hôn tang tế, vì người thân bịnh tật hay mất đi. Chúng ta có thể nói rằng, trong số 400 – 500 ngàn người về hàng năm, tuy với nhiều mục đích khác nhau, nhưng tựu trung đa số người về là làm ăn với CS Bắc Việt, hay chỉ du lịch, mua vui, thậm chí tìm những thú vui vô đạo đức, dùng tiền để thõa mãn “thú tính” của con người.

Tất cả những điều đó chỉ làm:

  1. Mất uy tín của người Việt hải ngoại, và;
  2. Vô hình chung kéo dài sự sống “thừa thãi” của chế độ đang đi vào buổi xế chiều. (Ước tính 500 ngàn người về và tiêu xài trung bình US $5000/người, sẽ có 2.5 tỷ Mỹ kim tiếp máu cho VC).

Như vậy, chúng ta thấy việc đi về Việt Nam và gửi tiền về quê hương chỉ góp một phần ít vào ngân sách VC, nhưng còn phần lớn thì chạy vào túi đảng viên các cấp của chế độ tham nhũng, bóc lột tàn bạo! Nên nhớ, năm 2016, CS Bắc Việt cần phải trả tiền lời đáo hạn của những khoản tiền vay mượn từ năm 1986 trở đi là…12 tỷ Mỹ kim (tiền mặt – hard currency)!

  • Đối với những người đi về Việt Nam nhiều lần dưới danh nghĩa “làm ăn” hay “du hí” …, chúng ta cần phải có thái độ rõ ràng và dứt khoát với họ.

Xin đan cử quyết định của Cơ quan Bảo vệ Người Tị nạn và Vô Tổ quốc (OFPRA – Office Francais de Protection des Réfugiés et Apatride). Kể từ năm 1988 đến 2000, cơ quan nầy đã phế bỏ quyền tỵ nạn và quyền lợi được hưởng tiền trợ cấp xã hội, y tế và các phúc lợi khác do chính phủ cấp cho 22.417 người, vì họ đã về Việt Nam nhiều lần.

Xin cảm ơn quyết định này của Cơ quan Bảo vệ Người Tỵ nạn và Vô Tổ quốc.

Xin mỗi người trong chúng ta hãy lắng tâm cùng suy nghĩ, để tìm ra phương thức thích hợp đối phó với nhóm người vô ý thức này.

Chúng ta cần phải có hành động cụ thể nào đối với các việc làm vô ý thức của một số người Việt ở hải ngoại trên mãnh đất tạm dung nầy không?

Đối với chính sách di trú cứng rắn của hành pháp Hoa Kỳ hiện tại, hai hạng người trên đây có thể bị “hỏi giấy” và trục xuất về Việt Nam bất cứ lúc nào.

Về Việt Nam hay gởi tiền về Việt Nam là hành động tiếp tay bán nước cho bọn CSBV, là một con dân Việt có lương tri thì xin đừng làm.

Người Việt hải ngoại nên bớt về ăn chơi, du lịch hay đầu tư với VC. Nên noi gương người lưu vong Miến Điện dấu tranh bao vây độc tài tới khi nó kiệt quệ. Nên nhớ, người lưu vong Miến họ đấu tranh vận động không mệt mõi trong điều kiện yếu và ít hơn người Việt ở Tây ở Mỹ rất nhiều.

Nên nhớ, hãy gạt tình cảm và suy nghĩ lẩm cẩm sang một bên, nếu quý vị còn liên hệ tài chánh với VC bất cứ hình thức nào điều này có nghĩa là quý vị đang ĐỒNG HÀNH với VC làm tay sai TC bán nước Việt Nam.

Đây là thời điểm thuận lợi nhất khi Hoa Kỳ đang tiến hành chiến dịch tấn công tài chánh vào TC là ông chủ của VC. Và cũng là thời điểm VC đang phạm khá nhiều tội ác và tội phạm về nhân quyền tại Việt Nam cũng như tại vài nước Âu Châu khi VC cho đặc vụ sang Đức, Áo để bắt người đang xin tị nạn.

  • Khác với thời VC ăn củ mì đánh Mỹ, hiện nay cán bộ VC hầu hết là những con gà, con heo nuôi trong chuồng. VC ăn quen nhịn không quen. Cho nên đòn bao vây khinh tế, đánh vào kinh tế tài chánh túi tiền của đảng CS chính là đòn sinh tử nhắm vào độc tài bán nước VC.

Dĩ nhiên, chính người dân Việt ở trong nước cũng sẽ chịu các thiệt hại do kinh tế gây ra. Nhưng nên nhớ, bình thường người dân hưởng Một thì VC hưởng Mười. Bây giờ bị thiệt hại thì đương nhiên dân bị thiệt Một thì VC sẽ bị mất Mười.

Và nên nhớ VC ăn quen nhịn không quen.

VC ăn quen nhịn không quen, heo gà bị đói 1 ngày là kêu rống, 2 ngày quậy phá chuồng, 3 ngày là ngáp… ngáp!

Còn CSBV bị…đói vài ngày là…giết nhau thôi!

Mai Thanh Truyết

TẲNG TRƯỞNG ĐỂ LÀM GÌ?

 

TẲNG TRƯỞNG ĐỂ LÀM GÌ? – 2

Thái Bá Tân

Các bệnh nhân ung bướu

Hai ba người một giường.

Nằm hành lang, chưa đủ,

Còn nằm cả ra đường.

Ở đâu mà khổ thế?

Ở Sài Gòn, lạ không,

Nơi mỗi ngày kho bạc

Thu hơn nghìn tỉ đồng.

Ở một nước, quốc tế

Khen tăng trưởng diệu kỳ.

Mà thiếu cả giường bệnh

Thì tăng trưởng làm gì?

Hóa ra sự tăng ấy

Để xây các tượng đài

Và cổng chào hoành tráng

Và quan đi nước ngoài.

Để quan tham đút túi,

Mua vi-la, ô tô

Và có tiền chữa bệnh

Ở Mỹ, Singapore.

Để nhà nước tuyển mộ

Thêm dân phòng, công an.

Ngồi lù lù mỗi sáng

Trước cổng nhà dân oan…

Chiếc bánh tăng trưởng ấy

Sao không dành một phần

Xây trường học cho trẻ

Và bệnh viện cho dân?

Để người bệnh chữa trị

Được mỗi người một giường

Không phải nằm vật vạ

Ngoài hành lang, ngoài đường.

Những bức ảnh có thật,

Nhìn mà nhói trong lòng.

Không hiểu bác tổng Trọng

Có biết chuyện này không.

(Copy từ FB Lê Hoài Anh)

——

P/S: theo Kinh tế học, chi tiêu chính phủ là một trong các thành tố cấu thành GDP. Xác định mức tăng trưởng căn cứ vào mức tăng GDP.

Lưu ý: Kinh tế học phân biệt tăng trưởng khác với phát triển. Phát triển bao gồm tăng trưởng bền vững song song với an sinh xã hội tốt.

Image may contain: one or more people

CHỦ NGHĨA XÃ HỘI ĐƯA RA CHỈ ĐỂ BỊP THIÊN HẠ!

CHỦ NGHĨA XÃ HỘI ĐƯA RA CHỈ ĐỂ BỊP THIÊN HẠ!

GS Trần Phương, cựu Phó Thủ tướng Chính phủ – Chủ tịch Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam.

– Chủ nghĩa Xã hội đã thất bại. Chủ nghĩa Cộng sản là ảo tưởng.

(Đính kèm link băng thu âm lời phát biểu của Gs. Trần Phương).

*

CNXH ĐƯA RA CHỈ ĐỂ BỊP THIÊN HẠ!

(Phần 1)

Đây là phát biểu của GS Trần Phương, cựu Phó Thủ tướng Chính phủ, cựu Bộ trưởng Bộ Nội Thương (1981-1982), cựu ủy viên Trung ương Đảng, hiện là Chủ tịch Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam.

Phát biểu này của GS Trần Phương tại hội thảo góp ý cho văn kiện Đại hội 11 trước đây, do có liên quan tới phát phiểu gần đây của TBT Nguyễn Phú Trọng về tình hình xây dựng Chủ nghĩa Xã hội ở Việt Nam, xin được giới thiệu cùng độc giả.

GS Trần Phương đã phát biểu như sau:

– “Thế tôi hỏi ông là: bây giờ ông nói là nền tảng của ông là chủ nghĩa Mác – Lênin thì chủ nghĩa Mác – Lênin là cái gì đây nhỉ? Thế ông không nói đến chủ nghĩa duy vật biện chứng, chủ nghĩa duy vật lịch sử đâu, cái chuyện đó xa xôi, với các nhà học thuật thôi, có phải không? Thế bây giờ chủ nghĩa Mác – Lênin là cái gì, mà ông nói là nền tảng của ông?

Chúng ta đã trải qua 70 năm (người Việt Nam thì 20 năm) ông xây dựng CNXH theo nguyên tắc mà ông Mác đưa ra, là gì? Chuyên chính vô sản về mặt chính quyền. Thứ hai về mặt kinh tế thì lấy chế độ công hữu làm nền tảng đấy, thu hẹp và xóa dần cái kinh tế tư nhân và thị trường tự do, rồi phân phối theo lao động v.v… Nhưng mà bây giờ ông xem lại tất cả những nguyên tắc đó ông có làm không? Tôi nghĩ ông từ chối rồi còn gì nữa. Có phải không? Khi các ông đổi mới… À, người Việt Nam thì giỏi cái chỗ rằng là ông dùng danh từ để ông lẩn trốn. Ông nói là ông ‘đổi mới’ nhưng thực ra ông ‘thụt lùi’.

Tôi có lần viết cho lời nói đầu một bài viết của anh Đặng Phong về tư duy kinh tế. Tôi nói đổi mới thực chất là ông lùi lại. Ông tiến lên chế độ công hữu như bây giờ đó thì ông phải lùi lại rồi. Ông từ chối cái kinh tế tư nhân nhưng ông phải thừa nhận cái kinh tế tư nhân, thừa nhận kinh tế năm thành phần, nhiều thành phần, thậm chí thừa nhận cả chủ nghĩa tư bản. Thế là ông thụt lùi chứ.

Tôi không gọi là thụt lùi mà là bởi vì cái thời kỳ mà ông xây dựng CNXH từ năm 60 cho đến năm 80 là ông theo cái tư tưởng tả khuynh. Ông theo một cái tư tưởng giáo điều mà cái điều này tôi nói là ông Mác sai, ông Mác sai dự kiến là CNXH, với những đặc trưng đó, là dự kiến của ông Mác là sai. Ông Mác có nhiều cái dự kiến phải nói là thiên tài, nhưng riêng dự kiến là những đặc trưng của CNXH là ông Mác sai. Nhưng mà chúng ta không thừa nhận rằng ông ý sai. Chúng ta cứ làm giả vờ như là ta vẫn theo ông Mác. Thì xin lỗi, ông giả vờ ông Mác thì ông đã thay đổi hành động của ông rồi.

Cho nên cái đổi mới của ông nó thực chất là ông lùi lại chứ không phải là ông tiến lên. Lùi lại chế độ sở hữu tư nhân. Ngay cả chế động công hữu ông cũng phải cổ phần hóa bớt đi. Vì công hữu đó, ông có hiệu quả đâu. Trừ mấy thằng to tổ bố thì không ai làm nổi, ông dầu khí này, ông điện lực này v.v… thế còn nói chung một loạt các cái công hữu của ông đó là nó làm bố láo, nó tiêu tốn đất đai và vốn của nhà nước rất nhiều. Nhưng mà ông cứ ôm lấy nó để tưởng là CNXH.

Cho nên tôi nói rằng là chúng ta đổi mới mà thực ra là chúng ta lùi lại chứ không phải đổi mới. Đổi mới là so với những cái chúng ta đã làm sai 20 năm thì gọi là đổi mới. Ông đổi mới theo kiểu đó, theo ông là sai 20 năm rồi, bây giờ ông đổi mới thì ông phải sửa cái sai ấy đi. Nhưng thực chất ông lùi lại. Vâng, vâng, ông trở lại. Bởi vì thế này, thực ra tôi nói là Mác nói là triệt tiêu cái chế độ tư hữu, tôi nói là luận điểm của cụ là sai. Bởi vì 70 năm Liên Xô và Đông Âu, Đông Âu thì 40 năm thôi, ông triệt tiêu cái chế độ tư hữu. Thế là nền kinh tế mất động lực, mất động lực, ông phải lùi lại, thực chất ra ông lùi lại đấy chứ. Việt Nam ta cũng phải lùi lại đấy chứ.

Cho nên tôi nói là chúng ta … đây thì không biết là góp ý kiến rồi để rồi người ta như thế nào, nhưng ý tôi thì thế này này, ông đừng tiếp tục nói như bịp người ta! Tôi nói ví dụ như bây giờ, là vì ông nói là nền tảng của Đảng ta là chủ nghĩa Mác – Lênin cho nên rằng tất cả các trường ông đều bắt nó dạy chủ nghĩa Mác – Lênin. Lắm lúc tôi bảo: trời đất ơi, ba cái thằng trẻ con này đó, nó học một mẩu của chủ nghĩa Mác – Lênin thì nó biết cái gì?! Nhưng mà cứ vẫn phải bắt buộc làm như thế.

Còn bây giờ trong cái cương lĩnh này, trong cái gì này… thì ông đều nói chủ nghĩa Mác – Lênin và ông đều nói XHCN, nhưng tôi hỏi các anh đây, các anh đây là người đọc sách nhiều nhất rồi đây. Tôi hỏi ông CNXH bây giờ là cái gì? Tôi đố ông trả lời được đấy?!

Cái điều mà ông Mác nói về CNXH là chế độ công hữu chiếm địa vị thống trị. Còn ông, thu hẹp cái sở hữu tư nhân đi đến xóa bỏ sở hữu tư nhân, rồi thị trường tự do. Ông làm lộn ngược rồi. Thế bây giờ cái CNXH của ông là cái gì đây? Thật ra mà nói, chúng ta nói và chúng ta biết là chúng ta bịp người khác!

Đến tôi bây giờ, tôi cũng không biết cái CNXH mà chúng ta sẽ đi là cái CNXH gì đây? Có nhiều người bảo rằng thôi thì ta cứ đành lấy khẩu hiệu là gì, “dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ công bằng, văn minh”, đó là CNXH. Tôi xin lỗi ông. Đấy không phải CNXH!

Xã hội dân chủ, công bằng, văn minh, tôi hỏi anh: anh đã bằng thằng Thụy Điển và thằng Na Uy chưa? Nó không xã hội dân chủ, cũng công bằng mà công bằng hơn ông, mà văn minh thì tất nhiên là hơn ông rồi. Thế thì cái CNXH mà anh bảo rằng là lấy cái khẩu hiệu “dân giàu, nước mạnh” mấy cái câu đó mà thay thế cho CNXH, đấy là CNXH của tớ đấy! Tôi nghĩ không đúng. Ông bịp thiên hạ với cái chữ CNXH của ông!

Đại hội X, tôi đã nói trước Bộ Chính trị trước khi các anh đưa … bởi vì thế này này: tôi được cái ưu điểm là người ta mời mình vì mình là một thằng lão thành, lâu năm quá rồi mà chưa chết cho nên người ta cũng mời mình phát biểu. Nhưng tôi nói là các anh định nghĩa cho tôi nghe là cái CNXH mà chúng ta chủ trương đây là nó là cái gì? Cũng không ai trả lời. Rồi tôi hỏi là: ông nói định hướng cái XHCN thì cái định hướng đó là cái gì? Tôi xin lỗi các nhà lý luận ngồi đây, là ông cũng không trả lời được. Có phải không ạ? Ông nói về định hướng XHCN thì định hướng của ông là cái gì đây, ông nói tôi nghe? Ông bảo là xóa đói giảm nghèo. Xin lỗi ông, cả thế giới nó làm. Mà Liên hợp quốc nó đang giúp ông hẳn cái việc ấy đó. Thế chả nhẽ nó giúp ông xây dựng XHCN nhà ông đấy à? Xóa đói giảm nghèo, giỏi lắm thì ông nói được cái định hướng XHCN là xóa đói giảm nghèo, nhưng mà ông còn thua xa ba cái thằng tư bản.

Cho nên tôi cảm thấy là … viết thế nào thì tôi chưa nói, nhưng đại để là ông đừng đao to búa lớn quá. Lúc nào cũng là ‘nền tảng chủ nghĩa Mác – Lênin’, lúc nào cũng là ‘định hướng XHCN’ rồi ‘xây dựng CNXH’ và thậm chí bây giờ có chỗ ông còn viết là ‘chúng ta đang quá độ lên CNXH’!”

*

Phần 2:

Chủ nghĩa Xã hội đã thất bại. Chủ nghĩa Cộng sản là ảo tưởng.

Tôi thì nói thật là tất cả những điều tôi nói, là để muốn nói rằng ông đưa ra một cái cương lĩnh, cương lĩnh tức là cái đảng này nó phải tiến lên tới đâu, nó đi theo con đường nào? Thế nhưng mà cương lĩnh của ông đó, ông nói chủ nghĩa Mác – Lenin, thì chủ nghĩa Mác – Lenin, tôi đồng ý với anh Tiến (Đào Công Tiến), có điều đúng và có điều sai rồi. Nhất là những dự đoán của Mác và Lenin nữa về cái gọi là CNXH sai rồi, mà rõ ràng là thực thi 70 năm đã thất bại rồi!

Thất bại thì rõ ràng rồi, ông nói là chế độ công hữu thì chế độ công hữu làm mất động lực của xã hội, ông phải trở lại chế độ tư hữu đấy. Ông nói là chuyên chính vô sản thì ông phải trở lại chế độ dân chủ đấy. Ông nói là phải kế hoạch hóa tập trung cuối cùng ông phải trở lại kinh tế thị trường đấy. Rõ ràng là một sự thất bại rõ ràng rồi. Thế bây giờ ông nói cái gì đây? Cho nên là ông nói chủ nghĩa Mác – Lenin là nền tảng tư tưởng của đảng ta, thì tôi không hiểu các vị xác định là nền tảng tư tưởng, cái gì là nền tảng, còn cái gì không là nền tảng chứ?

Tôi nói ngay như là cái dự đoán của ông Mác về Chủ nghĩa Cộng sản thôi, tôi nghĩ là có thể 100 năm trước đây thì ông nghĩ thế có thể được, có thể được, nhưng bây giờ thì ông không thể nghĩ thế được rồi. Bây giờ cả cái trái đất nó mới có sáu tỷ rưỡi người mà đến nước sạch cũng thiếu rồi đây này, chứ ông đừng nói đến năng lượng nữa, nước sạch cũng thiếu rồi đây này. Thế làm sao mà ông sống, Chủ nghĩa Cộng sản theo kiểu như mô tả là ‘làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu’ được? Bất lực hoàn toàn. Cho nên ngay cái Chủ nghĩa Cộng sản cũng trở thành ảo tưởng. Bây giờ không thể nghĩ đến đấy được.

Tôi nói là mới đến thế kỷ 21 này thôi, mới có sáu tỷ rưỡi người thôi, mà người ta nói là hết thế kỷ này nó lên mười tỷ người. Mười tỷ người thì đến nước sạch cũng đang thiếu đây này, đánh nhau vì nước sạch đây này. Trung Đông đánh nhau vì nước sạch đây này. Cho nên, cái gọi là Chủ nghĩa Cộng sản cũng là ảo tưởng, cái gọi là CNXH thực chất cũng thất bại rồi. Cho nên tôi nói là, đương nhiên là chúng ta không thể chấp nhận rằng chúng ta tiến lên CNTB được. À, nó mới khổ thế, nhưng mà không tiến lên CNTB, thì ông tiến lên cái xã hội gì đây? Là ông chưa nghĩ ra.

Thực tình mà nói, tất cả những nhà lý luận ngồi đây các đồng chí đều đã đọc sách rất nhiều rồi. Ông nào vẽ ra được một cái CNXH cho cái dân tộc này, thì ông đó là ông thánh rồi đấy, ông thánh Mác rồi. Chưa, chưa có vị nào làm được đâu!

Khi tôi phát biểu với anh Phạm Văn Đồng và anh Đỗ Mười tôi bảo là cuối thế kỷ này con cháu chúng ta mới nghĩ đến CNXH được. Mới nghĩ đến thôi, chứ còn đã biết CNXH là cái khỉ gió gì mà nghĩ? Nhưng phải đến gần đấy thì mới nghĩ, chứ còn bây giờ thì chúng ta nghĩ cái gì? Cuối cùng ông đã thực thi CNXH thất bại rồi, không có động lực rồi, ông đã trở lại kinh tế nhiều thành phần, ông trở lại kinh tế thị trường, ông trở lại nền dân chủ. Thế bây giờ đó, ông mà cứ nói chuyên chính vô sản người ta chán ông lắm đấy. Có phải không?

Cho nên, tôi nghĩ rằng cái cương lĩnh của ta viết đây không có sức thuyết phục. Còn viết lại như thế nào thì thực ra mà nói mình cũng không viết lại được, mình có thì giờ đâu mà viết lại và những người mà người ta viết ra rồi cũng chả viết lại. Thế thì cuối cùng để làm gì đây? Tôi lắm lúc tôi nghĩ rằng: thôi được, cứ tung ra cho vui vậy thôi chứ chả ai tranh luận. Giỏi lắm là mấy cái thằng lý luận này ngồi đây mà tranh luận, nhưng cuối cùng thì ông cũng không làm gì cả đâu, vì cái người viết lại họ cũng không chịu viết lại và họ cũng không biết viết lại theo cách nào? Nhưng chả lẽ một đảng lại không có cương lĩnh à? À, mới chết ở chỗ đó đó!

Ngay Đại hội X, tôi đã phát biểu thẳng với các anh lãnh đạo rồi, tôi nói là định hướng XHCN là cái gì, các ông phải ghi ra. CNXH mà chúng ta tiến tới là cái gì, các ông phải ghi ra. Nhưng mà một câu thách đố đơn giản vậy mà họ không làm nổi đâu.

Hồi đó, Lưu Bích Hồ còn ngồi trong cái Ban Dự thảo Văn kiện đấy, tôi nói thật là ngay cả anh Lưu Bích Hồ cũng không viết nổi. Tôi đánh đố thế thôi chứ tôi biết rằng là ông không làm nổi. Đấy là nói về cương lĩnh, lúc đó tôi nói như thế. Mục đích tôi chỉ muốn nói rằng là ông viết cương lĩnh mà không rõ ràng, thế thôi, còn chê cái gì thì bảo rằng là mình xây dựng được hay không thì mình có thì giờ đâu, có ăn cơm suốt ngày để mà nghĩ về việc này đâu.

Việc thứ hai là về chiến lược, tôi thì không nói nhiều nhưng tôi xin đề nghị một số điểm thế này. Tôi cảm thấy chiến lược có nhiều điều không rõ ràng. Đối với nước ta thì nông dân bây giờ chiếm 70% dân số mà nếu ông có bớt đi nữa thì cũng còn 50% dân số. Cho nên tôi cho rằng cái việc đầu tư cho nông nghiệp 30 năm nay quá thấp. Đảng ta, Đại hội V mà tôi đã dự đó cũng là người viết văn kiện đó, thì chúng tôi khẳng định rằng phải đầu tư tốt hơn cho nông nghiệp.

Nhưng mà 30 năm nay, chúng ta đầu tư được gì cho nông nghiệp? Không được bao nhiêu đâu. Không được bao nhiêu bởi vì tôi nói ví dụ như là đê, đập không tốt. Đê có tốt đâu, mà nay mai nước nó dâng lên thì đê của ông có là cái gì đâu. Đập nước, một cái nước mà núi cao, đồng bằng thì hẹp, mưa một cái là nó trôi tuột ra biển. Thế ông không có những cái đập, không có những cái hồ làm sao ông giữ được nước. Cho nên một cái nước như thế này phải biết giữ nước ngọt lại mà dùng, phải có hệ thống thủy nông, phải đầu tư vào khoa học kỹ thuật để nâng cao năng suất.

Sắp tới đây, chúng ta sẽ có 100 triệu dân, ông nuôi sống 100 triệu dân đấy thế nào? Hiện nay thì có đồn rằng ông nuôi sống 100 triệu dân có vẻ thoải mái bởi vì ông nghĩ rằng là ông xuất khẩu được, 6 triệu tấn gạo cơ mà. Nhưng xin lỗi, trong khi đó ông lại nhập trên 1 triệu tấn thức ăn gia súc để ông có thịt ông ăn. À, cho nên đó, không phải là ông dồi dào đâu. Tôi nghĩ rằng phải nghĩ nhiều về nông nghiệp nữa, đặc biệt là cái nền nông nghiệp của anh manh mún như thế này. Anh phải tác động thế nào chứ? Ông phải tạo thành như thế nào chứ?

Tôi nói thằng Thailand, nó cũng sản xuất tiểu nông như ông, nhưng nó có hệ thống kho rất tốt để mà xuất khẩu còn ông thì không có. Cho nên tôi nói là rất nhiều chuyện về nông nghiệp ông chưa làm tốt, mà đấy là cái nguồn sống của 100 triệu dân. Tôi cho rằng cái đảng này và cái nhà nước này muốn ổn định xã hội phải lo đến nông nghiệp và nông dân. Ba mươi năm qua tôi chê là chúng ta quá tồi.

Cái thời mà tôi làm tài chính thì cóc có tiền. Tôi xin lỗi, lúc đó thì Liên Xô viện trợ với đi vay được hơn 1 tỷ đô la một năm thôi, thế bây giờ ông có mấy tỷ cơ mà. Bây giờ cái ngân sách của ông mỗi năm là ông có mấy tỷ đô la đấy. Cho nên tôi cho là cái nhận xét của tôi là đầu tư bất cập vào nông nghiệp, cần phải sửa trong cái chiến lược mới này, trong cái mười năm tới đây”.

Mời bà con nghe tại đây: https://www.youtube.com/watch?v=wbwIbHAmoSw

Ảnh: GS Trần Phương, cựu Phó Thủ tướng Chính phủ – Chủ tịch Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam.

Photo: Dân trí

Bài & ảnh được copy từ fb Hoang Giang

*
Bài & ảnh được copy từ fb Hoang Giang
Image may contain: 1 person

VẤN ĐỀ VIỆT NAM

VẤN ĐỀ VIỆT NAM

Đỗ Ngà

ĐCS Việt Nam đối với Trung Cộng là sự sợ sệt, còn đối với Mỹ thì chỉ là đối tác bạn bè. Và tất nhiên, CS Việt Nam nghe lời Trung Cộng hơn Mỹ. Làm mất lòng Mỹ cùng lắm là bị Mỹ đánh thuế cao hạn chế thị trường và Việt Nam kiếm ít đô la hơn mà thôi chứ không hề nguy hiểm. Còn làm mất lòng Bắc Kinh thì khác, đôi khi sinh mệnh chính trị của một số lãnh đạo khó mà an toàn.

Nhân dân thì muốn Việt Nam ngã về Mỹ còn ĐCS thì không dám bứt ra khỏi quỹ đạo Tàu. Dân và đảng như trống đánh xuôi với kèn thổi ngược vậy, việc của ĐCS làm làm sao để dung hòa trống kèn. Thông thường những gì dính đến yếu tố Trung Quốc thì dễ làm nhân dân phản ứng mạnh, ĐCS thừa biết điều này. Nếu thuần phục Tàu Cộng quá lộ liễu thì có khả năng họ đánh thức sức mạnh toàn dân đang chống lại họ, còn nếu tỏ ra không thuần phục thì sống không yên với Bắc Kinh. Vậy ĐCS làm gì?

Dân túy là hình thức chiều lòng dân chúng để hạ nhiệt sức mạnh chống đối, còn trấn áp là hình thức bẻ gãy sức mạnh chống đối của quần chúng. Dân túy và trấn áp là hai cách hành xử hoàn toàn trái ngược nhau. Dân tộc Việt Nam rất dễ dãi và mau quên nên, lợi dụng đặc tính này ĐCS cứ nay đánh thì mai xoa. Thậm chí đấm 10 cái xoa 1 cái thì cũng làm cho dân quên đi tất cả. Đấm là thật, xoa là giả tạo.

Nhiều năm gần đây chúng ta thấy chính quyền CS ít nói về “16 chữ vàng và 4 tốt”, đây được xem như là cách họ “chiều lòng dân”. Và cũng chính điều này đã làm cho không ít người ngây thơ tin rằng, CS đang chuyển hướng dần sang Mỹ. Nhưng thực chất không phải vậy! Lòng trung thành của ĐCS Việt Nam đối với Bắc Kinh đặt ở chính sách 4 không chứ không phải thái độ kia. “Việt Nam chủ trương không tham gia liên minh quân sự; không liên kết với nước này để chống nước kia; không cho nước ngoài đặt căn cứ quân sự hoặc sử dụng lãnh thổ Việt Nam để chống lại nước khác; không sử dụng vũ lực hoặc đe doạ sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế’, đây mới là bằng chứng cho thấy lòng trung thành của ĐCS Việt Nam.

Thực chất, chính sách 4 không này là một bản cam kết của ĐCS Việt Nam trước Bắc Kinh rằng “em mãi trung thành với anh và không bao giờ dám ăn ở hai lòng”. Những cam kết không dính với Mỹ về quân sự như thế này nó cho ta thấy, ở đằng sau mối quan hệ 2 ĐCS là sự phụ thuộc chính trị chăt chẽ chứ không phải đơn giản đó là “ý của ĐCS Việt Nam”. Phải nói cho đúng, đó là ý của ĐCS Tàu được thể hiện qua chính sách đối ngoại của ĐCS Việt Nam.

Nước Tàu trước đây không rộng lớn như bây giờ. Thời Hốt Tất Liệt đánh chiếm Nhà Tống và cai trị Trung Hoa, nhưng khi người Mông Cổ bị lật thì Mông Cổ mất phần Nội Mông rộng lớn về tay người Tàu. Sau đó đến nhà Thanh đánh chiếm và cai trị Trung Hoa, nhưng rồi khi nhà Thanh sụp đổ thì phần lớn lãnh thổ đất nước Đại Kim trước kia của người Mãn Châu đều bị sáp nhập vào Trung Quốc. Và nhiều quốc gia khác nữa như Tân Cương và Tây Tạng dù không chiếm Trung Hoa thì cũng bị sáp nhập. Ở gần Tàu, tốt hơn hết đừng dây với Tàu về vấn đề chính trị. Phải biết đây là điều tối kỵ nếu muốn dân tộc trường tồn.

Tàu là mối đe dọa cho thế giới là sự thật, nhưng đó chỉ là dọa an ninh mà thôi. Còn với Việt Nam là khác, Tàu nó đe dọa đến sự tồn vong của đất nước chứ không phải chỉ là là vấn đề “an ninh” đâu. Mỹ mạnh hơn Tàu cả về kinh Tế lẫn quân sự thật, nhưng khả năng của Mỹ chỉ có thế ghìm Tàu ở mãi vị trí thứ nhì thế giới thôi chứ không đủ khả năng đánh sập nước Tàu đâu dù cho ai tổng thống Mỹ thì vấn đề vẫn luôn nằm ngoài khả năng của một tổng thống Mỹ nên đừng có ảo tưởng. Vấn đề Việt Nam là dân tộc Việt Nam phải làm sao giải quyết ĐCS để giải phóng sợi dây ràng buộc chính trị với Tàu Cộng chứ không phải cậy Mỹ đánh sập Tàu.

Còn ĐCS thì còn ôm chân Tàu. Mà ôm mãi thì cũng tới lúc nào đó nó nuốt gọn chúng ta. Nếu chính quyền thể hiện ý dân thì không bao giờ đất nước này phụ thuộc Tàu đến thế. Mọi vấn đề dẫn đến hoàn cảnh như hôm nay đều do ĐCS chứ không ai khác.

-Đỗ Ngà-

P/S: Lại thực hiện nghĩa vụ với đàn anh.

https://www.sggp.org.vn/tong-bi-thu-chu-tich-nuoc-nguyen…

Image may contain: one or more people, people sitting and indoor

 BÁC SĨ TƯƠNG LAI ĐI XIN VIỆC

Image may contain: 3 people, people sitting
Luân Minh Bui

 is with 

Luân Minh Bui

 BÁC SĨ TƯƠNG LAI ĐI XIN VIỆC

Hai sinh viên Đại học Y vừa mới tốt nghiệp đến xin việc làm tại một Bệnh viện Đa khoa của thành phố.

Giám đốc Bệnh viện phỏng vấn sinh viên thứ 1:

– Nếu một bệnh nhân bị ong đốt đến khám thì anh sẽ xử lý như thế nào?

Sinh viên thứ 1 trả lời:

– Tôi sẽ bôi thuốc xanh mê ty len vào vết đốt và cho bệnh nhân uống thuốc chống phù nề.

Giám đốc Bệnh viện nghe thế liền nói:

– Anh cứ về nhà chờ, có thông tin gì chúng tôi sẽ thông báo sau.

Giám đốc Bệnh viện phỏng vấn sinh viên thứ 2 giống y như câu hỏi của sinh viên thứ 1.

Sinh viên thứ 2 trả lời:

– Thưa Giám đốc! Với lương tâm và trách nhiệm, tôi sẽ cho bệnh nhân đo huyếp áp, xét nghiệm máu, xét nghiệm nước tiểu, xét nghiệm phân, đo mật độ xương, chụp X quang, chụp cộng hưởng từ, điện tâm đồ, điện não đồ, siêu âm ổ bụng, nội soi trực tràng, đại tràng, hoành tá tràng, kể cả sinh thiết nếu cần, với phác đồ điều trị ít nhất là 1 tháng…

Giám đốc Bệnh viện chìa tay ra bắt:

– Xin chúc mừng, anh trở thành bác sĩ của bệnh viện ta.

(Nguồn: Sưu tầm – Hình chỉ minh họa)

Coppy Hồ Hương Giang