CHÌA KHOÁ HẠNH PHÚC

CHÌA KHOÁ HẠNH PHÚC

Nếu hạnh phúc là thứ dễ tìm thấy thì có lẽ con người chẳng phải nếm mùi khổ đau nhiều như vậy? Nếu hạnh phúc là thứ ẩn nấp để cùng con người tham gia trò trốn tìm thì cuộc sống này liệu có còn thời gian tìm kiếm?    

 1/. HẠNH PHÚC Ở NƠI ĐÂU?

– Hạnh phúc nằm ở đôi môi của bạn?  

Một đôi môi biết mỉm cười và biết nói lời yêu thương chính là cửa ngõ dẫn đến hạnh phúc an nhiên của con người.

Nếu bạn chỉ biết than vãn, chỉ biết oán trách những trớ trêu của cuộc đời, chỉ biết dùng lời nói để chê bai, mỉa mai, công kích người khác thì đừng hỏi “Vì sao tôi không thấy hạnh phúc”. Hãy nói về những yêu thương tốt đẹp, hãy mỉm cười với cuộc sống xung quanh, hãy dành những lời ngọt ngào cho những người bạn yêu quý và bạn sẽ thấy hạnh phúc nảy nở từ đôi môi.    

– Hạnh phúc nằm ở sự tha thứ?   

Chẳng có ai ôm trong lòng mối hận thù mà cảm thấy vui vẻ và thoải mái cả. Có thể, họ đã làm tổn thương bạn, họ đã phản bội lòng tin và hằn trong lòng bạn một vết thương sâu hoắm và nhức nhối nhưng hãy đặt tay lên ngực mình và dặn với chính mình “Cuộc đời này vốn không đủ dài để yêu thương chỉ sao lại phí hoài nó cho hận thù”.       

Vì thế, bằng cách này hay cách khác, hãy quên đi những vết thương và quên đi người để lại vết thương ấy, bạn cho đi sự tha thứ cũng chính là cách bạn tự cho chính mình một món quà chứa đầy hạnh phúc và an nhiên.       

Không chắc chúng ta có thể lại tin, lại yêu người ấy như chưa có chuyện gì nhưng chỉ cần bản thân tha thứ được thì ta sẽ lại có thể mỉm cười khi giáp mặt nhau. Như vậy, không phải sẽ tốt hơn sao?      

Hạnh phúc nằm ở chỗ Cho chứ không phải chỗ Đòi.   

Hãy cho đi những thứ bạn muốn, rồi cuộc đời sẽ trả lại cho bạn những gì mà bạn muốn, có thể nó không đến từ người bạn cần nhưng chắc chắn rằng trong dòng đời sau này, sẽ có người cho bạn lại những điều như thế.

Đừng đòi hỏi điều gì khi bản thân không làm được. Sự hụt hẫng khi điều mình muốn không được đáp lại rất dễ đẩy bạn vào hố sâu của thất vọng.    

Vì thế, đừng tự giết cảm xúc của mình chỉ vì những đòi hỏi cho thỏa mãn cảm xúc của bản thân, hãy học cách cho đi thật nhiều, cuộc sống này không để bạn chịu thiệt thòi đâu.      

2/. HẠNH PHÚC LÚC NÀO? 

Hạnh phúc là khi bạn biết Đủ?   

Nói theo Đạo học là “Thái quá hay Bất cập đều là dở cả” (thái độ cực đoan là không tốt).

       Yêu thương quá sinh ra gò bó, quan tâm quá sẽ khiến mất tự do, ghen tuông quá cũng mất vị tình yêu và cái gì cũng thế, chạm đến chữ Đủ sẽ chạm được hạnh phúc tròn vị.

Đừng chạy theo cái gì quá hoàn chỉnh và cũng đừng ép bản thân phải trở nên quá hoàn hảo, yêu thương vừa đủ, ấm áp vừa đủ, quan tâm vừa đủ và bên nhau vừa đủ có lẽ sẽ hạnh phúc hơn.

Do đó, chúng ta thấy hạnh phúc chẳng nằm ở đâu xa, mà nằm ngay nơi chính ta, và hạnh phúc cũng chẳng phải là cái đích đặt ra để chúng ta đi đến, mà là thứ luôn hiện hữu song hành bên ta trong cuộc sống, chỉ vì ta quá hướng ngoại mà không quan tâm quên mất nó đi thôi.  

Vì thế, hạnh phúc của chúng ta hẳn phải do tự chúng ta xây lấy, chứ chẳng phải chạy theo một ai đó để xin ban. Thứ hạnh phúc xin ban chỉ là thứ hạnh phúc ảo, nó sẽ dần chết theo thời gian.

From: ngocnga_12 & Anh chị Thụ-Mai

KIÊN NHẪN CHỊU ĐỰNG KHIÊM NHƯỜNG CẦN HỌC TỪ CHÚA GIÊSU NHÂN LÀNH

KIÊN NHẪN CHỊU ĐỰNG KHIÊM NHƯỜNG CẦN HỌC TỪ CHÚA GIÊSU NHÂN LÀNH

Tuyết Mai

Thỉnh thoảng chúng ta có cảm tưởng rằng sự chịu đựng của mình đã quá mức, quá sức thì mình sẽ chọn giải pháp và quyết định như thế nào để đối phó cách khôn ngoan, cách ổn thỏa cho mọi tình huống đây?. Nếu không khôn ngoan, khôn khéo thì chắc hẳn sẽ có xẩy ra chiến tranh ngay. Và bảo đảm liền sau đó sẽ cho chúng ta cả đôi bên một cái kết không hay, không đẹp đẽ tí nào cả đâu.

**

Bạn bè thì cũng chẳng còn là bạn bè gì nữa tuy dù chơi với nhau suốt từ nhỏ và sẽ trở thành thù địch của nhau một cách rất đáng tiếc. Gia đình giữa vợ chồng và con cái cũng sẽ để lại vết thẹo thật sâu hoắm và thật chậm lành trong trái tim của mọi người có liên hệ. Trong công xưởng hay trong công ty đối với xếp trên thì bảo đảm chúng ta nên đi tìm nơi khác mà xin việc, còn không thể thì phải nhờ người đi cửa hậu dùm, cộng lời xin lỗi cho phải phép hay phải lạy lục nếu cần.

**

Do đó có phải cách khôn ngoan nhất trong mọi tình huống thì chúng ta nên chọn thái độ im lặng, chịu đựng, nhịn nhục và ráng dằn cơn giận xuống. Như Thiên Chúa luôn chọn thái độ chậm giận với tất cả con cái hư hỏng của Người. Kẻo không thì trái đất sẽ bị nổ tung thành những miếng vụn vì cơn thịnh nộ của Thiên Chúa sẽ giáng trên đầu của chúng ta cách rất xứng đáng.

**

Vì nếu chúng ta tập được tánh chậm giận và chịu đựng thì lâu dần sự luyện tập ấy sẽ cho chúng ta một đức tánh nhẫn nại rất tốt và là gia tài rất quý báu để lại gương tốt lành cho con cháu sau này chúng được nhờ. Vì sự chậm giận và chịu đựng là đức tánh tuyệt vời của tất cả mọi người, cho những ai muốn trở nên Thánh trong cuộc đời này. Với tánh tình hiền lành, hòa nhã và khiêm nhường của cha mẹ nữa thì mọi thành phần trong gia đình chúng ta sẽ nên thánh và là điều Thiên Chúa rất hài lòng, rất đáng để được Thiên Chúa thưởng ban – Đó là hồng ân dồi dào mà chúng ta được lãnh nhận hằng ngày từ Thiên Chúa ban cho.

**

Ai cũng biết rằng nói thì dễ nhưng thực hành mới là điều rất khó để làm vì đã làm người thì ai mà không dễ nổi giận, không nóng tánh, không tự ái, không là cái rốn của vũ trụ … nhưng vì hiểu được Thánh Ý Chúa muốn nên chúng ta cố gắng bắt chước theo Chúa Giêsu là học chịu nhịn nhục, chịu đựng, chịu khổ để có thể vác Thánh Giá đời mình theo Chúa Kitô và sống làm gương cho những thế hệ tiếp nối sau này.

**

Chẳng phải làm con người trần gian mà tự nhiên có sẵn những đức tánh tốt đó nhất là sau nhiều năm lăn lộn với đời; nếu có chăng là vì nhiều người may mắn đã được học sẵn một số bài học tốt lành từ cha mẹ; luôn sống làm gương tốt lành cho chúng con cái, học bắt chước theo suốt thời gian con cái còn ở với cha mẹ. Còn lại chăng là các ngài tu sĩ nam nữ có được cơ hội để học hỏi, tham vấn, thời giờ đi tĩnh tâm và cầu nguyện nên đã thu thập được các đức hạnh từ các bậc thầy nơi các dòng tu hay các chủng viện. Mà Thầy cao cả nhất không ai khác hơn là gương sống động của Đức Chúa Giêsu Kitô, Chúa nhân lành của hết thảy chúng ta.

**

Chúng ta phải rất hãnh diện là người Công Giáo vì chỉ có ông Thầy Giêsu cùng là Chúa đã yêu thương nhân loại bằng cách chết cho tội lỗi của con người; Ngài đã chết trên Thập Giá cách rất thương tâm trong một thân xác không còn lành lặn. Mà từ trước đến nay trên thế giới không có ai khác ngoài Thầy Giêsu rất nhân lành đã luôn yêu thương con cái Ngài cách vô điều kiện như thế.

**

Chúng ta hãy vì một Thiên Chúa nhân lành nên đừng có chần chờ gì nữa mà không liền trở về, chạy đến ngồi xuống chân của Thầy Giêsu để chúng ta được học hỏi những bài học lạ lùng, thánh thiện và thực thi cho được Giới Răn mới từ Ngài ấy là chúng ta hãy yêu thương nhau … thì kẻ ấy kể như đã sống trọn lề luật của Thầy. Amen.

Y tá con của Chúa,

Tuyết Mai

27 tháng 10, 2020

Thư để lại của người lãnh đạo tập đoàn Samsung lớn mạnh nhất HQ -Lee Kun-hee

Image may contain: 1 person, sitting, suit and indoor

Hôm qua ngày 25/10/2020, Hàn Quốc vừa chia tay một người lãnh đạo tập đoàn Samsung lớn mạnh nhất HQ -Lee Kun-hee. Trước khi mất ông đã viết tâm Thư để lại:

– Gửi những người còn khỏe mạnh đang đọc thư của tôi-

Ngay cả khi bạn không bị ốm, bạn có thể đi kiểm tra sức khỏe hàng năm, uống nhiều nước ngay cả khi bạn không khát, học cách rũ bỏ mọi điều phiền muộn. Cuộc sống cho đi không có gì là xấu, vì vậy hãy cứ cho đi…

Nếu bạn có tiền và quyền lực, đừng tự hào, tôi biết rằng tôi hài lòng với những điều nhỏ nhặt, ngay cả khi chúng tôi không giàu, chỉ cần tôi biết cách nghỉ ngơi thì sẽ không mệt mỏi. Dù bận rộn đến đâu hãy vận động và tập thể dục trở lại.

Biên lai chứng minh giá trị của bộ quần áo trị giá 3.000 won, một chiếc ô tô trị giá 30 triệu won, hay một căn nhà trị giá 500 triệu won. Nhưng, Bạn có biết điều gì chứng minh giá trị của một người không? Đó là một cơ thể khỏe mạnh! Đừng gõ số tiền chi tiêu cho sức khỏe của bạn bằng máy tính. Số tiền bạn có khi bạn khỏe mạnh được gọi là tài sản. Số tiền bạn nắm giữ sau khi ốm chỉ là di sản.

Có rất nhiều tài xế trên thế giới lái xe giúp bạn, Sẽ có ai đó trên thế giới này sẽ kiếm tiền cho bạn! Nhưng không ai có thể chịu tổn thương thay cho thân thể của bạn. Nếu bạn đánh mất thứ gì đó, bạn có thể tìm lại hoặc mua nó, Chỉ có một sinh mệnh vĩnh viễn không lấy lại được!

Việc theo đuổi sự giàu có vô hạn đã khiến tôi chỉ còn là một ông già tham lam. Khi tôi chết, biệt thự sang trọng của tôi sẽ dành cho người khác không phải tôi. Khi tôi chết, chìa khóa chiếc xe sang trọng của tôi sẽ rơi vào tay ai đó. Tiền bạc, quyền lực và chức vụ lúc đó chỉ còn là rác.

Tôi, người đã giành chiến thắng chói sáng trong hiệp một, Hiệp hai không thể vượt qua cơn bạo bệnh và kết thúc với thất bại. Tuy nhiên, tôi cảm thấy niềm vui ấm áp khi có thể gửi bức thư này cho bạn. Những người đang bận rộn sống trên thế giới ngoài. Hãy biết yêu và chăm sóc cho bản thân, bất lực của tôi bây giờ chỉ biết cầu chúc cho bạn may mắn.

S.T.

Danh hiệu ‘cháu ngoan bác Hồ’: công cụ để nhồi sọ trẻ ở Việt Nam!

 

Đại hội cháu ngoan các Hồ toàn quốc lần thứ IX, năm 2020 vừa được diễn ra ở Hà Nội hôm 25 tháng 10 năm 2020, mà theo truyền thông nhà nước Việt Nam là một đại hội được tổ chức long trọng với quy mô lớn, nhằm tuyên dương thành tích của các em học sinh được mệnh danh là ‘cháu ngoan các Hồ’ (CNBH) xuất sắc giai đoạn 2015 – 2020.

Trong khi kinh tế Việt Nam vẫn còn khó khăn vì ảnh hưởng của dịch COVID-19, còn người dân miền Trung thì đối diện muôn vàn khó khăn do thiên tai, thì vì sao lại tổ chức đại hội với quy mô rầm rộ như vậy?

Bạn trẻ Đăng Quang nói với Đài Á Châu Tự Do hôm 27 tháng 10 năm 2020:

“Họ tuyên truyền về ‘cháu ngoan các Hồ’ một cách rầm rộ thì nghiêng về chính trị hơn là giáo dục, và đối với em là không cần thiết. Dù nhân vật HCM gây hai luồng ý kiến trái chiều, nhưng em dừng lại ở nhân vật lịch sử, những gì đã qua thì nên tôn trọng, nhưng chúng ta cũng không cần thiết (tôn thờ) đến mức quá là như vậy. Bởi vì những lứa tuổi nhỏ như lớp 1 hay cấp tiểu học, thì các em chưa tự tìm hiểu được một cách khách quan ông HCM là như thế nào? Mà nhà trường đã áp đặt có danh hiệu ‘Cháu ngoan Bác Hồ’ mới là con ngoan trong gia đình… Để đạt được danh hiệu CNBH thì họ đặt ra rất nhiều tiêu chuẩn, ví dụ ai nói xấu đảng, xấu bác thì phải phản bác lại là không đúng…”

Theo Đăng Quang, như vậy sẽ tạo ra cho trẻ nhỏ một tư duy không phản biện, không sáng tạo, không có tự do suy nghĩ, và theo Quang là không nên.

‘Cháu ngoan Bác Hồ” là một danh hiệu do Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh tặng cho các em học sinh có thành tích học tập và được đánh giá có đạo đức tốt. Tuy nhiên, học sinh đó phải là thành viên của Đội Thiếu niên mới được xét đề được nhận danh hiệu này.

Một học sinh lớp 10 ở Sài Gòn nói với Đài Á Châu Tự Do hôm 27/10:

“Con cũng có được CNBH trước đây, nhưng năm ngoái thì không được… CNBH là tính từ lớp 1 cho đến lớn luôn, CNBH là tính hạnh kiểm của mình nguyên một năm, năm đó mình có đánh nhau không, có đi học trễ không, chuyên cần các kiểu… Còn học lực thì học sinh khá trở lên mới được CNBH. Bbây giờ học sinh chỉ quan tâm học khá giỏi hay trung bình yếu, chứ cũng không quan tâm cái đó cho lắm.”

Cũng như các nước Xã hội Chủ nghĩa khác, việc thần tượng lãnh tụ ở Việt Nam là một điều ai cũng biết. Ngay từ lớp một hay mẫu giáo đã được học 5 điều bác Hồ giạy, phấn đấu làm cháu ngoan bác Hồ, coi bác Hồ giống như một vị thần thánh rất tốt… Theo chính quyền Việt Nam, có lẽ việc thần tượng hóa ông Hồ giúp rất nhiều cho việc duy trì chế độ hiện nay.

Để tìm hiểu thực tế, Đài Á Châu Tự Do hôm 27/10 liên lạc một giáo viên tiểu học, không muốn nên tên vì lý do an ninh, ở thành phố Hồ Chí Minh, và được Cô cho biết:

“Danh hiệu CNBH vẫn còn, căn cứ dựa vào việc tham gia tốt các phong trào của đoàn đội tổ chức, và cũng dựa vào năng lực học tập, hai cái đó xét để thành CNBH. Bây giờ cấp một vẫn hưởng ứng CNBH, năm nào tụi chị cũng phải xét CNBH… Chị thấy các em có giấy khen thì các em cũng thích thú.”

Chị Nguyễn Lai, một phụ huynh ở Nha Trang, khi trao đổi với Đài Á Châu Tự Do qua tin nhắn hôm 27 tháng 10 năm 2020, cho biết giá trị về học hành ngày xưa dựa trên nền tảng Triết lý giáo dục: Nhân Bản, Dân Tộc, Khai Phóng, lấy con người làm gốc, tinh thần dân tộc và giáo dục tri thức với tinh thần sáng tạo… Tuy nhiên với giáo dục tại Việt Nam sau 1975, Chị nhận xét:

“Sau 1975, nền giáo dục theo phong trào thành tích giả dối và những danh hiệu ảo như: ‘Cháu ngoan bác Hồ’. Khi mục tiêu giáo dục sau 1975 hoàn toàn đánh mất đi tính Nhân bản – Lễ nghiã. Khi học sinh đánh nhau lột đồ trước cổng trường… Thì danh hiệu ‘Cháu ngoan bác Hồ’ chỉ là danh hiệu ảo.

Học sinh đóng vai trò quan trọng trong việc phát triển đất nước nhưng thực tại thì đạo đức của học sinh ngày càng suy thoái trong đó góp phần không nhỏ từ nhà trường, thầy cô. Mục đích giáo dục không hướng thiện, để đạt thành tích bằng những danh hiệu ảo chỉ gây cho học sinh ngày càng mất đi tính thật thà, nhân ái… Chính vì vậy tôi phản đối danh hiệu ‘Cháu ngoan bác Hồ’ và nên bỏ luôn danh hiệu này trong các trường học.”

Với tư cách phụ huynh, vị giáo viên tiểu học không muốn nên tên ở thành phố Hồ Chí Minh cho biết, cô thấy chuyện cháu ngoan bác Hồ cũng hơi nặng về mặt chính trị. Chị nói tiếp:

“Nhưng con của Chị đi học thì chị cũng cho tham gia hết các phong trào. Vì phong trào không chỉ quan tâm về chính trị, mà còn phong trào ví dụ như em ủng hộ miền Trung lũ lụt, tức là các em phải biết chia sẻ với những người có hoàn cảnh khó khăn hơn.”

Khi trao đổi với Đài Á Châu Tự Do hôm 27/10 liên quan việc này, Tiến sĩ Nguyễn Quang A, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Phát triển IDS đã tự giải thể cho rằng, chuyện ‘cháu ngoan bác Hồ’đã không còn phù hợp từ rất lâu rồi, nhưng nó lại rất cần cho chế độ Việt Nam hiện nay, cho sự độc quyền của đảng cộng sản. Tuy rằng theo ông, với xã hội và người dân, chuyện ‘cháu ngoan bác Hồ’ không còn có ý nghĩa gì cả, nhưng trong sự nhồi sọ về mặt tư tưởng, thì đảng cộng sản vẫn bám lấy cộng cụ đấy và theo ông nó vẫn có tác dụng. Tiến sĩ Nguyễn Quang A nói tiếp:

“Ai mà bảo vì nó không hợp thời nữa, nên chả có tác dụng gì, thì hoàn toàn lầm to… Những chuyện danh hiệu, tiêu chuẩn,thi đua… hoàn toàn là những chuyện thực tế nó không ăn nhập gì với cuộc sống, nhưng về mặt tâm lý, về mặt nghệ thuật nhồi sọ, nó làm hằn sâu vào đầu óc của người dân, của trẻ em và nó có tác động tai hại rất lâu dài, chứ không phải như mình nghĩ đấy là chuyện vớ vẩn, cho nên không cần để ý…”

Theo Tiến sĩ Nguyễn Quang A, những chuyện như ông vừa nói, là những chuyện cần vạch ra tường tận, để tìm hiểu những lý do vì sao đảng cộng sản Việt Nam vẫn cứ bám vào. Theo ông, chính quyền Việt Nam bám vào như thế, hẳn phải có lý do của họ.

Danh hiệu ‘cháu ngoan bác Hồ’: công cụ để nhồi sọ trẻ ở Việt Nam!
RFA.ORG

Danh hiệu ‘cháu ngoan bác Hồ’: công cụ để nhồi sọ trẻ ở Việt Nam!

Đại hội cháu ngoan bác Hồ toàn quốc diễn ra ở thủ đô Hà Nội vào khi miền Trung đang chuẩn bị đón một cơn bão mới khi lũ lụt vừa rút… Nhân dịp này Trung Khang tìm hiểu ý kiến xoay quanh danh hiệu ‘cháu ngoan bác Hồ’ ở Việt Nam b…..

Coi Chừng Cộng Sản Trong Nhà

Coi Chừng Cộng Sản Trong Nhà

( TRONG ĐÓ CÓ GIA ĐINH CHÚNG TÔI …)
 
 … Có ngày phải dậm cẳng kêu trời, chỉ vì mình là người từng chạy trốn cộng sản mà ngày nay chính con cái của mình lại mang bọn cộng sản vào nhà…
 
Hiện nay có những điều trớ trêu xảy ra trong nhiều gia đình Việt Nam chống chộng tại hải ngoại, đặc biệt là tại Hoa Kỳ. Dù họ từng là nạn nhân của VC, nhưng phải bất lực nhìn con em của mình đi ủng hộ kẻ thù nước Mỹ, đang lúp bóng chiêu bài “bọn lưu manh” để “tranh đấu” cho người Mỹ da màu, nhưng thực chất là tiếp tay kẻ thù nước Mỹ để phá hoại nước Mỹ.
 
Hình ảnh này từng xảy ra tại Việt Nam hơn nửa thế kỷ trước. Nhiều người trẻ thời đó đã nghe lời hứa hẹn hảo huyền của Hồ Chí Minh và đảng cướp của đương sự, nên suốt đời phải ân hận. Bọn VC đã chiêu dụ và gạt được nhiều trí thức miền Nam, thuộc những gia đình có thế giá thời bấy giờ. Điển hình là nữ Bác Sĩ Dương Quỳnh Hoa, Luật Sư Nguyễn Mạnh Tường, Luật sư Nguyễn Hữu Thọ, Kiến trúc sư Huỳnh Tấn Phát… Với chiêu bài “đánh Mỹ cứu nước” qua cái gọi là “Mặt trận Giải phóng miền Nam Việt Nam”, chứ không riêng thành phần “bần cố nông” theo cộng sản để đấu tranh giai cấp, triệt hạ “địa chủ”. Tàn tệ hơn nữa là trường hợp Luật Sư Nguyễn Mạnh Tường, dù suốt đời ông bị VC trù dập thay vì ưu đãi, nhưng cuối đời ông cũng phải nghe lệnh của đảng VC, viết lời ca ngợi sự “ưu đãi” mà đảng CSVN dành cho ông.
 
HIẾU TRƯƠNG Blog: SÁU LÝ DO GIÚP CHẾ ĐỘ Cộng Sản TỒN TẠI
 
Bài viết này người viết xin được kể lại những câu chuyện hết sức ê chề, có thật 100% mà người viết đã được những người trong cuộc cho phép kể lại, nhưng không nêu tên và chính xác thành phố nơi họ cư ngụ.
 
Một ông bạn rất thân của tôi, người Mỹ, chúng tôi quen nhau trên ba mươi năm. Ông hiện đang sống tại Washington State, đã than phiền với tôi rằng: Con gái ông đã gia nhập đảng cộng sản Mỹ với thằng bạn trai của nó. Ông cho rằng đây là hành động hết sức ngu xuẩn, bởi nó đã nghe lời thầy cô của nó trong trường đại học, và ông đã bất lực với con ông. Ông tự trách là mình quá thờ ơ. Ông đâu ngờ rằng con mình là người Mỹ, sanh ra tại Mỹ, sống đời tự do tại một đất nước phồn thịnh, mà nó lại mê thuyết của “chủ nghĩa cộng sản”.
 
Một gia đình khác thuộc phe “chống cộng tới chiều” cũng hỏi tôi, là ông phải phải làm gì khi thằng con trai của ông ủng hộ đảng Dân Chủ một cách điên cuồng, cho dù ông bao nhiêu lần chứng minh cho cậu ta thấy những bằng chứng hùng hồn rằng, đảng Dân Chủ đã và đang thông đồng hay dung dưỡng cho những chính trị gia Mỹ, có hành động phản quốc khi cấu kết với Tàu cộng để hại nước Mỹ trong nhiều Thập Niên qua. Theo ông thì “hơi hám” của cậu con trai ông rất là gần với khuynh hướng cộng sản, dù nó không dùng hai chữ cộng sản.
 
Một nữ độc giả, chồng chị là người có lập trường chống cộng rõ ràng, có uy tín trong các sinh hoạt cộng đồng và đấu tranh tại tại California Hoa Kỳ. Sau khi chị đọc những bài viết và các chương trình video “Chúng Ta và Thời Cuộc” do tôi thực hiện trên Youtube Channel “TV21-HQB”, đã liên lạc với tôi và than phiền về chuyện hai đứa cháu gái, gọi chị bằng cô, hiện đang sống tại một tiểu bang được xem là thành trì của đảng Cộng Hòa. Thế mà hai cháu của chị rất mê bà Hillary Clinton, rất ngưỡng mộ ông lão Bernard Sanders với đường lối sao y bản chánh của cái gọi là “xã hội chủ nghĩa”, một thứ cộng sản trá hình. Hiện nay hai cô bạn trẻ đó cũng rất ra ngợi hành động của ông Joe Biden và bà Nancy Pelosy quỳ gối “đòi công lý” cho George Floyd. Hai cô này cho đó là hình ảnh khiêm tốn, yêu nước, yêu dân, nhất là “yêu người da màu” Joe Biden và bà Nancy Pelosy, và họ đã nhiều lần xuống đường biểu tình ủng hộ “bọn lưu manh”.
 
Một người đàn bà góa tại California, là hiền thê của ông bạn vong niên của tôi. Ông là người mà tôi xem như thể đàn anh về tuổi tác và kinh nghiệm đời. Lúc sinh tiền ông là một nhân sĩ có lòng yêu nước. Ông có nhiều nhiều bài viết và sách vở vạch trần tội ác VC, liên tục mấy thập niên… Bà gọi cho tôi và than phiền rằng “Lúc Nhà Tôi còn sống, ổng và tôi dạy con rất kỹ và thường xuyên cho các con biết về vấn đề tội ác và những thủ thuật thâm độc của VC. Chúng tôi nói rõ là do đâu khiến chúng tôi phải mang các con rời bỏ Việt Nam để lánh nạn VC… Tưởng đâu chúng nó hiểu, nhưng nào ngờ, sau khi Ông Nhà Tôi qua đời thì thằng con lớn của tôi lộ rõ lập trường ủng hộ “xã hội chủ nghĩa” tại Mỹ. Nó còn kéo thêm các em nó và vợ con nó xuống đường ủng hộ những cuộc bạo loạn của “bọn lưu manh” hiện nay, để phá hoại nền tự do và an ninh của nước Mỹ…”
 
Một ông bạn khác của tôi, người có niềm tin vào Thiên Chúa đã gọi than thở với tôi như thể là muốn khóc, chỉ vì ông bất lực với cậu con trai của ông. Ông nói rõ với tôi, cậu con trai ông rất rành tiếng Việt, tức là biết viết và có khả năng đọc báo Việt ngữ, dù cậu ta sanh tại Mỹ. Còn ông thì không trở ngại tiếng Mỹ, nên không thể có sự hiểu lầm hay “ngăn cách” về ngôn ngữ. Ông đã giải thích với con ông rằng, bản thân ông, Bố ruột và Ba vợ của ông từng bị VC giam cầm nhiều năm trong nhà tù VC sau ngày 30-4-75. Ông cho cậu con biết là ngày xưa tại Việt Nam, bọn VC từng mang chiêu bài “xã hội chủ nghĩa” và “đánh Mỹ cứu nước”, để chiêu dụ thanh niên hai miền Nam Bắc chạy theo cộng sản. Cuối cùng mọi người trở thành nạn nhân của bọn VC. Hiện nay kẻ thù nước Mỹ đang lợi dụng giới trẻ Mỹ qua chiêu bài tranh đấu cho người Mỹ da màu để phá hoại nước Mỹ, dẫn dắt thanh thiếu niên vào con đường phạm pháp, làm những điều có lợi cho kẻ thù nước Mỹ…. Kết quả con ông đã “từ ông” bằng cách dọn ra khỏi nhà với lý do là “bố tưởng con là con nít không biết gì hay sao? Cộng sản mà bố và ông nội, ông ngoại đề cập, là của Việt Nam, chứ không phải cộng sản hay xã hội chủ nghĩa tại Mỹ này. Bố đừng tưởng con bị nhồi sọ. Chính bố mới là người bị đảng Cộng Hòa nhồi sọ….”
 
Còn nhiều gia đình Việt Nam mà tôi quen thân đã than thở với tôi về lập trường chính trị của con em họ. Các phụ huynh này cho biết là họ rất “đau đớn”, bởi vì hoàn cảnh sinh nhai, không có nhiều giờ dành cho con cái, nên khi biết ra thì đã muộn. Vì khuôn khổ bài viết và vì tôi chưa được phép của họ, cho dù tôi không nêu đích danh họ, nhưng tôi không thể kể hết ra đây.
 
Thú thật, ngay cả con cái trong gia đình của chúng tôi cũng từng có thời gian bất đồng với vợ chồng tôi khi có những nhận xét về chủ trương và việc làm giữa đảng Cộng Hòa và Dân Chủ tại Hoa Kỳ này. Các bạn trẻ thường nghe lời thầy cô của họ trong trường đại học, gồm những thành phần có khuynh hướng nghiên về phía tả hay tự do phóng khoáng, cho nên các bạn trẻ đã có những nhận xét xa rời thực thế. Điều này giống như thời điểm người Việt Nam chống thực dân Pháp, đã có không ít những thành phần trí thức hay thanh niên có lòng yêu nước đã mắc mưu cộng sản. Những người trẻ yêu nước đó đã “vai chen vai, cánh sát cánh” để góp phần hay tiếp tay VC áp đặt chủ nghĩa cộng sản để tàn phá đất nước. Khi những người yêu nước đó tỉnh ngộ thì đã muộn và cuối đời phải ôm tủi nhục xuống mồ, như tôi đã nêu ra ngay phần mở đầu bài viết này.
 
Tôi kể ra các trường hợp trên như một lời cảnh giác đồng bào Việt Nam chúng ta hãy lưu ý con cái của mình. Đừng xem thường việc này với lối chủ trương “không muốn nói chuyện chính trị” hay “không thích chuyện chính trị” mà có ngày phải dậm cẳng kêu trời, chỉ vì mình là người từng chạy trốn cộng sản mà ngày nay chính con cái của mình lại “mang bọn cộng sản vào nhà”.
 

Huỳnh Quốc Bình

From: Tu Phung

MỐI QUAN TÂM CỦA CÁC TỔNG THỐNG MỸ VÀ SỰ ẢO TƯỞNG CỦA CHÚNG TA

Image may contain: 6 people, suit

MỐI QUAN TÂM CỦA CÁC TỔNG THỐNG MỸ VÀ SỰ ẢO TƯỞNG CỦA CHÚNG TA

Đỗ Ngà

Hiện nay một chút phản ứng của Cục Dự Trữ Liên Bang Mỹ – FED và chính phủ Hoa Kỳ đều làm cho thế giới lo lắng, điều đó ai cũng thấy. Vai trò đó của Mỹ hiện nay là không một quốc gia nào có được, tuy nhiên Nước Mỹ mất lợi thế đó nếu để Trung Cộng vươn lên thành cường quốc có nền kinh tế số một thế giới. Với dân số 1,44 tỷ dân – gấp 4 lần dân số nước Mỹ thì chỉ cần GDP của người dân Tàu bằng ¼ so với người Mỹ thì nền kinh tế Tàu sẽ bắt kịp Mỹ. Mốc đó rất gần với người Tàu, vì vậy từ bây giờ trở đi, Mỹ sẽ luôn chú ý vào việc đánh Tàu cho dù đó là đời tổng thống nào. Người ta thường nói chiến tranh thương mại và chiến tranh công nghệ với Tàu là do tổng thông Trump chủ xướng, nhưng thực chất đó chủ ý của tổ cố vấn Trump -những chuyên gia hàng đầu của nước Mỹ về kinh tế vào quan hệ quốc tế. Đằng sau mỗi tổng thống Mỹ luôn có những bộ óc giỏi để giúp đỡ tổng thống. Vậy nên ông nào lên là tổng thống thì cũng dùng những bộ óc đó nên mục đích của họ không khác, tất cả họ cũng chỉ vì nước Mỹ không vì một quốc gia nào khác.

Như đã nói, nước Tàu có đến 1,44 tỷ dân nó vẫn là miếng mồi ngon cho doanh nghiệp Mỹ. Chính vì vậy, Mỹ sẽ đánh Tàu nhưng đó chỉ “đánh vào sự trỗi dậy của Tàu” chứ không đánh cho Tàu sụp. Mà nói cho cùng lực của Mỹ chỉ đủ đánh vào “sự trỗi dậy” chứ không đủ để đánh cho Tàu sụp đổ hoàn toàn. Tàu sẽ không sụp, và chắc chắn Tàu sẽ tiếp tục bị đánh cho dù tổng thống của nước Mỹ là ai. Người Việt chúng ta cũng nên thực tế, sẽ không có chuyện tổng thống Trump đánh cho Tàu sụp để Việt Nam được nhờ, đó là suy nghĩ ngây thơ. Tư tưởng đó của nhiều người Việt có thể được ví như việc “ngồi chờ trăng rụng” (chờ sung rụng thì còn có thể há mồm đớp được chứ chờ trăng thì mãi mãi không đớp được gì), nó rất tai hại.

Sự trỗi dậy của Tàu làm cho cả Mỹ và Nhật đều khó chịu. Về kinh tế thì Mỹ và Nhật đã là bạn hàng lâu năm, về chính trị thì hai quốc gia này có hiệp ước quân sự và Mỹ được đóng quân ngay tại quần đảo Okinawa để trấn giữ Tàu Cộng. Thế mà Nhật cũng chưa yên tâm nên họ đề xuất liên minh quân sự 4 nước (Tứ Giác Kim Cương) để kìm chế Tàu Cộng. Và hiện nay, Mỹ và Nhật đang muốn lôi kéo thêm quốc gia có vị trí chiến lược để kìm chế sức mạnh Tàu Cộng, và Việt Nam là nước mà hai cường quốc này đang tìm cách ve vãn.

Như ta biết, Nhật Bản rất năng nổ trong vấn đề giúp đỡ Việt Nam ,mà trong đó viện trợ ODA là một minh chứng. Điều đó cho thấy Nhật muốn ve vãn Việt Nam thật sự. Được biết ở Đông Nam Á, Indonesia đông dân nhất với 274 triệu dân, Việt Nam thứ ba với100 triệu dân. Xét về nguồn lao động thì Indonesia chất lượng hơn và cũng dồi dào hơn, xét về quy mô thị trường thì Indonesia cũng lớn hơn, thế nhưng khi mới lên ghế thủ tướng ông Yoshihide Suga chọn dừng chân ở Việt Nam trước khi đến Indonesia? Mà trước đó khi mới lên làm thủ tướng ông Shinzo Abe cũng làm điều tương tự, tại sao vậy? Thực chất Việt Nam có vị trí địa chính trị tốt mà Nhật muốn lôi kéo để cô lập Tàu. Thế nhưng vì quyền lực đang trong tay CS nên cơ hội cho đất nước đã bị ĐCS phớt lờ. CS vẫn trung thành với chính sách 4 không điều đó cho thấy Tàu chi phối Bộ Chính Trị ĐCS Việt Nam rất mạnh mà Tàu thì lại không thể bị Mỹ đánh sụp.

Rõ ràng các đời thủ tướng Nhật luôn coi Việt Nam là đối tác chiến lược cần lôi kéo, vậy còn Mỹ thì sao? Xét các đời tổng thống Mỹ dù cho đó là Bill Clinton, George W. Bush, Barack Obama, hay Donald Trump thì Mỹ vẫn cứ ve vãn Việt Nam và từng bước gỡ bỏ rào cản giữa hai nước. Nói thật, với tổng thống Mỹ thì họ chỉ thấy vị trí chiến lược của Việt Nam trong chính sách cô lập Tàu của họ là quan trọng chứ nhân quyền chẳng phải là thứ họ ưu tiên. Để lôi kéo Việt Nam ngã về mình thì Mỹ ve vãn CS chứ chả nhẽ họ ve vãn các nhà dân chủ? Các nhà dân chủ trong tay không có chút quyền lực thì chỉ là con số zero trên bàn cờ lớn của Mỹ mà thôi. Chính vì vậy mà cho dù tổng thống Mỹ là ai thì người ta cũng sẵn sàng gạt bỏ chuyện nhân quyền qua một bên để tiến gần hơn với Việt Cộng nếu Việt Cộng từ bỏ chính sách 4 không. Đấy là điều chúng ta nên hiểu chứ đừng kỳ vọng rằng Mỹ sẽ “cứu vớt” cho phong trào dân chủ. Đừng có mơ.

Cuộc bầu cử tổng thống Mỹ đến gần, không biết người Mỹ có chiến nhau khốc liệt hay không nhưng người Việt chiến nhau không khoan nhượng. Đấy! Trí lực sức lực của người Việt chúng ta đang đổ vào chuyện vô ích trong khi đó Việt Cộng thì cứ ngày một củng cố mối quan hệ với Mỹ bất chấp tổng thống Mỹ là ai. Khi chúng ta lãng phí trí lực vào những chuyện vô bổ thì tất vấn đề khác bị bỏ phế. Phong trào dân chủ sẽ không đi đến đâu nếu người Việt chia rẽ vì những “ông Tây” bên Mỹ. Hãy nhìn người Thái, nếu họ lo chiến nhau vì Trump và Biden thì liệu họ có sức mạnh đông đảo xuống đường để đòi dân chủ không? Chính chúng ta nghĩ là theo dân chủ tiến bộ mà chúng ta cũng chưa học nổi những gì người Thái làm. Hy vọng người Việt chúng ta sớm nhận ra điều này mà thay đổi tư duy và hướng về một mối lo chung, đó là kết thúc CS để cho đất nước có cơ hội phát triển cùng văn minh tiến bộ.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://dantri.com.vn/…/nhat-ban-ho-tro-viet-nam-trang…

https://www.rfi.fr/vi/châu-á/20201021-thủ-tướng-nhật-suga-hứa-giúp-các-nước-đông-nam-á-tăng-cường-khả-năng-an-ninh-trên-biển

TÔI THẤY GÌ TRONG CƠN LŨ?

Image may contain: outdoor

TÔI THẤY GÌ TRONG CƠN LŨ?

Anh chị em tôi tại Miền Trung Việt Nam đang chịu ảnh hưởng nặng nề của cơn lũ lịch sử. Tôi đã và đang thấy gì trong cơn lũ ấy?

Tôi thấy những dòng nước trắng xóa đang dần thay chân cho đất liền và các ngôi nhà. Nước lênh láng khắp nơi. Từ miền núi nước đổ dốc dữ dội, như muốn cuốn phăng tất cả những gì trên đường nó đi qua. Nơi đồng bằng nước dâng cao ngút không còn một chỗ đất khô ráo lộ ra.

Tôi thấy sinh mạng đồng bào tôi tại Miền Trung Việt Nam đang bấp bênh. Số người chết và mất tích đang dần tăng lên, kèm theo đó là những thiệt hại đáng kể về tài sản. Những người vợ khóc chồng, con cái khóc cha mẹ, anh chị em khóc cùng nhau trước sự ra đi của người thân yêu.

Tôi thấy những cánh tay với lên trên mái ngói khi đội cứu hộ đi qua, họ đang cầu cứu nhân viên cứu hộ. Những chiếc phao được ném vào trong căn nhà đầy nước, lần lượt người già đến trẻ con được kéo ra, đưa lên tàu cứu hộ và đưa về nơi an toàn. Tay chân họ run bần bật với khuôn mặt lo sợ khủng khiếp.

Tôi thấy những ánh mắt ngơ ngác của các em nhỏ. Các em nhớ trường lớp, nhớ bạn bè, nhớ con chữ. Trường cũng ngập nước, sách vở đã ướt hoặc bị cuốn trôi mất, đôi mắt thơ ngây nhìn theo sách vở đang trôi theo dòng nước xiết.

Tôi thấy những cụ già run lẩy bẩy vì lạnh và thiếu áo ấm. Thiếu chăm sóc y tế, đối mặt với bệnh tật trong hoàn cảnh lũ lụt thế này có thể cuốn trôi đời họ bất cứ lúc nào.

Tôi thấy những gói mì, bịch sữa và nhu yếu phẩm cần thiết được chuyền lên nơi bà con đang trú ẩn. Đau lòng khi nhận ra họ không có nước sôi để nấu mì, và họ phải ăn mì sống để cầm cự chờ lũ rút hoặc đợi đội cứu hộ tới sơ tán dến chỗ an toàn.

Tôi thấy những giọt nước mắt của anh chị em tôi lúc nhận ra đội cứu hộ hoặc đoàn tiếp tế lương thực đến gần. Họ khóc vì mấy ngày rồi họ chưa có gì bỏ bụng, kèm theo nỗi lo sợ vì không biết họ sẽ chết lúc nào.

Tôi thấy những con người có tấm lòng nhân ái đang đến với anh chị em tại Miền Trung, bằng cách trực tiếp hay gián tiếp, mong hỗ trợ bà con chút lương thực ít ỏi và trên hết cầu mong nước lũ mau rút để bà con sớm trở về cuộc sống ổn định.

Tôi thấy cả nước đang hướng lòng về Miền Trung thân yêu trong cơn lũ lụt này. Cả nước đang dùng mọi phương cách: gây quỹ, quyên góp quần áo, lương thực và những đoàn thiện nguyện bác ái… tất cả chỉ muốn chia san nỗi đau buồn và thiệt hại nặng nề này.

Tôi thấy không chỉ người trong nước, mà người Việt tại nước ngoài cũng như các nước bạn bè cũng đau đáu với nỗi đau của người Việt Nam. Họ cũng đóng góp để giúp đỡ anh chị em mình trước tình cảnh này.

Tôi thấy những Thánh Lễ, những buổi cầu nguyện, và nhiều hình thức tâm linh khác nhau đang được tổ chức, trong trang nghiêm và thành khẩn. Họ đang cầu nguyện cho đồng bào Miền Trung rất nhiều.

Tôi thấy những cánh tay nối dài trong hoàn cảnh nguy hiểm và cấp bách. Tính mạng đồng bào tôi được đặt lên trên hết, trên cả tiền bạc, kinh tế hay bất cứ điều gì khác. Hàng triệu trái tim chỉ mong đồng bào tôi mau chóng bình ổn cuộc sống.

Tôi cũng thấy chính mình xốn xang, từng khúc ruột như quặn thắt, giọt nước mắt nóng hổi rơi trên hai gò má. Tôi mong ước góp chút gì đó, vật chất hoặc tinh thần, cho anh chị em mình. Đồng thời, việc tôi có thể làm ngay bây giờ là lời kinh Mân Côi đơn sơ và ý nghĩa:

“Kính mừng Maria đầy ơn phúc. Đức Chúa Trời ở cùng Bà. Bà có phúc lạ hơn mọi người nữ, và Giê-su Con lòng Bà gồm phúc lạ.

Thánh Maria, Đức Mẹ Chúa Trời, cầu cho chúng con là kẻ có tội, khi này và trong giờ lâm tử. Amen.”

Little Stream

dongten.net

 

Học giả Trung Cộng: “Chống Mỹ là công việc, đến Mỹ là cuộc sống”


 ĐCSTQ đang trong cơn hấp hối, xem ra thế cuộc không thể nào vãn hồi, nó ra lệnh cho các đảng viên còn đang nhậm chức giao nộp lại hộ chiếu với mưu đồ bắt cóc con tin để duy trì sự thống trị của nó.

Rốt cuộc vì sao ĐCSTQ lại sợ mọi người li khai đảng? Vì sao nó không để cho các đảng viên vượt tường lửa lên mạng? Vì sao nó không để cho các đảng viên tiếp xúc với tin tức ở hải ngoại? Thực ra, trong tâm của ĐCSTQ hiểu rõ hơn ai hết, nó tựa như chiếc lồng đèn giấy chỉ cần chọc tay là thủng, hoặc như châu chấu cuối thu chẳng còn nhảy nhót được mấy ngày nữa.

Chiếc kim đồng hồ lịch sử đã điểm đến thời khắc quan trọng chưa từng có trong tiền lệ, đó là ĐCSTQ sẽ biến mất trên vũ đài lịch sử. Mỗi một đảng viên cần phải biết nghĩ cho tương lai của chính mình, sớm ngày thoát ly khỏi thứ tổ chức này để sớm ngày được cứu rỗi.

Học giả Trung Cộng: "Chống Mỹ là công việc, đến Mỹ là cuộc sống"

M.TRITHUCVN.ORG

Học giả Trung Cộng: “Chống Mỹ là công việc, đến Mỹ là cuộc sống”

Việc USCIS ngừng cấp thẻ xanh và nhập tịch cho Đảng viên khiến người ta không khỏi nhớ đến câu chuyện của học giả “chống Mỹ”…

4 mất mát cần thản nhiên đối mặt ở tuổi trung niên

Sinh tử ly biệt

Con người cho dù là tuổi trẻ, sức khỏe mạnh mẽ đến thế nào đi nữa thì cũng đến thời điểm ra đi, cho dù là sống thọ đi nữa thì cuối cùng cũng phải quy về với cát bụi. Đây cũng là một mất mát, một nỗi khổ lớn lao của đời người. Cho nên, cho dù là ai đi nữa cũng đều phải học được cách đối mặt với cái chết. Thay vì lo lắng sợ hãi, cần học cách trân trọng và sử dụng chính xác từng giây phút mà mình đang có. Có như vậy thì sống bình thản mà chết cũng an nhiên.

Một người khi lâm vào ranh giới sinh tử mới hiểu được rằng trên thế gian này chẳng có gì là mãi mãi và không có gì đáng quý hơn sinh mệnh. Người ấy càng hiểu ra rằng hết thảy danh, lợi cũng chỉ như mây gió thoảng qua, hết thảy đều là vô thường.

Vậy nên khi vẫn còn hơi thở hãy đối đãi thật tốt với mọi người quanh mình. Như vậy dẫu đến giây phút chia xa thì người ấy cũng chẳng còn điều gì phải tiếc nuối, thở than. Nếu một người có thể gieo những hạt giống thiện lương và để lòng tốt ở lại thì khi mất đi dẫu bóng hình chẳng còn nhưng đức hạnh của người ấy vẫn luôn sống trong tâm trí người khác. Thông thường những người như vậy cũng là những người coi cái chết nhẹ nhàng, không sợ hãi trong tâm.

BỨC THƯ ĐỂ LẠI

BỨC THƯ ĐỂ LẠI

– Luận vô thường,

Tôn Vận Tuyền (孫運璿, Sun Yun-Suan, 10/11/1913 – 15/2 /2006), một nhà kinh tế, một chính trị gia Đài Loan. Ông là Bộ trưởng Bộ Kinh tế từ năm 1969 đến 1978, sau đó được bầu làm Thủ tướng Đài Loan (Premier of the Republic of China) từ năm 1978 đến 1984. Ngày 24 tháng hai năm 1984 ông bị đột quỵ do xuất huyết não và sau khi phục hồi chỉ có thể ngồi trên xe lăn. Tháng 2 năm 2006, ông qua đời tại Đài Bắc, hưởng thọ 92 tuổi. Ngoài các trước tác về Kinh tế, Chính trị, tôi quan tâm đến một bức thư ông để lại cho các con của ông.

Một bức thư giản dị nhưng thật chân tình và sâu sắc. Tôi (GS Nguyễn lân Dũng – NV)xin phép được giới thiệu lại cùng các bạn bức thư này:

KIẾP SAU (NẾU CÓ) DÙ THƯƠNG HAY KHÔNG THƯƠNG, CŨNG KHÔNG CÒN DỊP GẶP LẠI NHAU ĐÂU “.

Tôn Vận Tuyền đã để lại những lời căn dặn như sau: Các con thân mến,Viết những điều căn dặn này, cha dựa trên 3 nguyên tắc như sau :

1.Đời sống là vô thường, không ai biết trước mình sống được bao lâu, có những việc cần, nếu được nói ra sớm để hiểu thì hay hơn.

  1. Cha là Cha của các con, nếu không nói ra thì chắc không ai nói rõ với các con những việc này đâu!

3.Những điều căn dặn để ghi nhớ này là kết quả của bao kinh nghiệm xương máu, thất bại đắng cay trong cuộc đời của chính bản thân mà Cha ghi nhận được, Nó sẽ giúp các con tránh những nhầm lẫn hoang phí trên con đường trưởng thành của các con.

Dưới đây là những điều nên ghi nhớ trong cuộc đời :

  1. Nếu có người đối xử với con không tốt, đừng thèm để tâm cho mất thời giờ. Trong cuộc đời nầy, không ai có bổn phận phải đôi xử tốt với con cả, ngoại trừ cha và mẹ của các con. Nếu có người đối xử tốt với con, ngoài việc các con phải biết ơn, trân quý, các con cũng nên thận trọng một chút, vì người đời thường làm việc gì cũng có mục đích của nó, chớ có vội vàng cho là bạn tốt của mình ngay.

2.Không có người nào mà không thể thay thế hay tồn tại mãi với mình được cả; không có vật gì mà nhất thiết phải sở hữu, bám chặt lấy nó. Nếu hiểu rõ được nguyên lý nầy, thì sau nầy trong cuộc đời, lỡ người bạn đời không còn muốn cùng đi trọn cuộc đời, hay vì lý do gì con bị mất đi những gì trân quý nhất trong đời con, thì cũng nên hiểu: đó cũng không phải là chuyện trời sập.

  1. Đời người ngắn ngủi, nếu hôm nay ta để lãng phi thời gian, mai đây hiểu được thì thấy rằng quãng đời đó đã vĩnh viễn mất rồi! Cho nên, nếu ta càng biết trân quý sinh mạng của mình càng sớm, thì ta được tận hưởng cuộc đời mình càng nhiều hơn. Trông mong được sống trường thọ, chi bằng mình cứ tận hưởng cuộc đời mình ngay từ bây giờ.

4.Trên đời nầy chẳng hề có chuyện yêu thương bất diệt. Aí tình chẳng qua là một cảm xúc nhất thời, cảm giác nầy tuyệt đối sẽ theo thời gian, hoàn cảnh mà biến thiên, thay đổi. Nếu người yêu bất diệt rời bỏ con rồi, hãy chịu khó nhẫn nại một chút, để thời gian dần dần trôi qua, để tâm tư mình từ từ lắng đọng, cái đau khổ cũng sẽ từ từ nhạt nhòa đi. Không nên cứ ôm ấp cái ảo ảnh yêu thương mãi, cũng không nên quá bi luy vì thất tình.

5.Tuy có nhiều người trên thế giới này thành công, nổi tiếng mà chẳng có học hành nhiều, chẳng có bằng cấp cao, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là không cần học hành nhiều sẽ thành công. Kiến thức đạt được do việc học hành, giáo dục là vũ khi trong tay của mình. Ta có thể lập nên sự nghiệp với bàn tay trắng, nhưng không thể trong tay không có tấc sắt. Nên nhớ kỹ điều nầy!

  1. Cha không yêu cầu các con phải phụng dưỡng cha trong nửa quãng đời còn lại của cha sau nầy. Ngược lại, cha cũng không thể bao bọc nữa quãng đời sau này của các con. Lúc các con đã trưởng thành, độc lập, đó cũng là lúc cha đã làm tròn thiên chức của mình. Sau nầy các con có đi xe Bus công cộng hay đi Auto nhà, các con ăn soup vi cá hay ăn mi gói, đều là trách nhiệm của các con.
  2. Các con có thể yêu cầu mình phải giữ chữ TÍN, nhưng không thể bắt người khác phải giữ chữ TÍN với mình. Các con có thể yêu cầu mình phải đối xử TỐT với người khác, nhưng không thể kỳ vọng người khác phải đối xử TỐT với mình. Mình đối xử người ta thế nào, không có nghiã là nguời ta sẽ đối xử lại mình như thế, nếu không hiểu rõ được điều nầy, sẽ tự chuốc lấy buồn phiền cho mình.
  3. Trong mười mấy, hai mươi năm nay, có người tuần nào cũng mua vé số, nhưng vẫn nghèo trắng tay, điều nầy chứng minh: muốn phát đạt, phải siêng năng làm ăn mới khá được. Trên thế gian nầy không có cái gì là miễn phí cả.
  4. Sum họp gia đình, thân thích đều là duyên phận, bất luận trong kiếp nầy chúng ta sống chung với nhau được bao lâu, như thế nào, nên trân trọng và hãy qúy khoảng thời gian chúng ta được chung sống với nhau, kiếp sau (nếu có), dù ta có thuơng hay không thương, cũng không có dịp gặp lại nhau đâu.

H.P. (sưu tầm)

 From: TU PHUNG 

HỌ ĐỎNG ĐẢNH…

8 SÀI GÒN

HỌ ĐỎNG ĐẢNH…

Họ quản trị quốc gia, nói theo ngôn ngữ xưa là làm quan, ngôn ngữ nay là ăn lương của dân để làm việc cho dân và chấp nhận đào thải nếu yếu kém.

18 dân chìm, 20 họ họp

Lụt qua rồi họ họp điều trực thăng

Nước rút rồi họ xuất kho xuồng máy

Dân qua cơn đói khẩn cấp rồi, họ xuất lương khô

Rừng họ bảo không nắm diện tích phủ, lũ là do biến đổi khí hậu

Phản biện họ, họ bảo đừng đụng cái gì cũng đổ lỗi cho chính quyền

Họ đỏng đảnh như Thị Mầu lên chùa vậy đó, rồi nàm thao?

NGUYỄN TIẾN TƯỜNG

Image may contain: one or more people, outdoor and water

Đức Giáo Hoàng Phanxicô đang bị lạm dụng?

Bài 1: Khi nghe hay đọc những lời của một vị Giáo Hoàng, ta cần hiểu thế nào?
Đôi điều nhanh như sau:

1/ Chỉ khi ngài ngồi trên tông tòa Thánh Phêrô trong tư cách đấng kế vị Thánh Phêrô (ex cathedra) để công bố một giáo huấn về đức tin hoặc luân lý, sau khi đã cùng với tất cả các giám mục trên thế giới cầu nguyện – nghiên cứu – thảo luận và thống nhất theo quy định chặt chẽ của truyền thống và giáo luật, lời công bố ấy mới trở thành điều buộc phải tin (tín điều) cho các tín hữu Kitô Công Giáo. Đây gọi là quyền bất khả ngộ của Đức Giáo Hoàng.

2/ Khi ngài giảng dạy bằng các tông huấn chính thức, sau khi đã cầu nguyện – nghiên cứu – tham vấn các hội đồng chuyên môn trợ giúp cho ngài, thì tín hữu được mời gọi (chứ không bắt buộc như trường hợp 1 ở trên) có thái độ chân thành lắng nghe, vâng lời và đem ra thực hành trong hoàn cảnh của mình.

Lưu ý: Cả hai hình thức giảng dạy trên đều viết ra thành văn bản chính thức, có ký tên, đóng dấu,…

3/ Khi ngài bình luận, đưa ra ý kiến về các vấn đề xã hội, chính trị, kinh tế, văn hóa,…. chẳng hạn trong một cuộc phỏng vấn của báo giới hoặc ký giả hoặc nhà làm phim nào đó, thì chúng ta cần xem ngài trong tư cách một người bình thường như mọi người vì: a/ ngài không đang giảng dạy từ tông tòa thánh Phêrô, b/ ngài cũng có quyền là một người bình thường, nêu lên ý kiến (có thể đúng hoặc sai) của mình về các vấn đề của xã hội mình đang sống. Trong trường hợp này, người tín hữu không buộc phải đồng ý và có thể thảo luận cho vấn đề ngày càng sáng tỏ hơn.

Cần lưu ý thêm rằng có một hiện tượng (ngẫu nhiên hay cố ý?) khá phổ biến là những người trích lại lời của Đức Thánh Cha nhiều khi trích sai, trích không đầy đủ, tách nó ra khỏi ngữ cảnh cụ thể và toàn bộ, hoặc đặt lời của họ lên miệng ngài,…. từ đó làm méo mó ý ngài muốn nói. Điều này không công bằng cho ngài và làm hại người đọc, rất đáng tiếc nhưng nó vẫn thường xảy ra, nhất là trong môi trường truyền thông có nhiều khuynh hướng đánh tráo khái niệm như hôm nay.

Lm Joseph Viet

 

Bài 2: Đức Giáo Hoàng Phanxicô đang bị lạm dụng?

Rất nhiều kênh tin tức đã dùng một đoạn phim tài liệu tựa đề Francesco để tung tin rằng Đức Giáo Hoàng Franxicô đã tách mình khỏi giáo huấn của Giáo Hội và ủng hộ hôn nhân đồng tính. Điều này có đúng không?

Lm Agustino Torres CFR phân tích rằng các kênh truyền thông đã dịch sai và trình bày sai về Đức Giáo Hoàng một lần nữa. Đức Giáo Hoàng nói bằng tiếng Tây Ban Nha và dùng thuật ngữ “convivencia civil”, nghĩa là “sự đồng hiện hữu [trong xã hội] dân sự”, chứ không có nghĩa là “hôn nhân [đồng tính] dân sự” như ai đó đã dịch và các kênh truyền thông đã rầm rộ loan tải. Vì thế, những lời của Đức Phanxicô không hề mang nghĩa ủng hộ cho hôn nhân đồng tính và tách rời ra khỏi giáo huấn Giáo Hội như họ đã đưa tin.

Câu hỏi mà mỗi chúng ta cần đặt ra là: “Tại sao họ lại dịch sai và trình bày sai về Đức Phanxicô VÀO LÚC NÀY, lúc đang diễn ra lễ kính Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô 2 và ngay trước thềm bầu cử tổng thống Mỹ?”

Thứ nhất, chúng ta biết Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô 2 viết khá nhiều về đề tài đồng tính. Vậy phải chăng truyền thông đang có ý tấn công Đức Phanxicô bằng cách làm cho ngài có vẻ mâu thuẫn với Đức Gioan Phaolô 2? Nếu điều này là thật thì rất nguy hại cho sự hiệp nhất và bình an của Hội Thánh.

Thứ hai, một trong những vấn đề lớn của cuộc bầu cử tổng thống Mỹ liên quan đến quyền phá thai và đồng tính mà hai ứng cử viên có quan điểm rất khác nhau. Vậy phải chăng các kênh truyền thông đang cố tình tạo ra một ấn tượng sai lạc rằng Đức Phanxicô đồng ý với ứng cử viên ủng hộ phá thai và đồng tính, và cách nào đó ngài đang khuyến khích các cử tri Công Giáo cứ việc dễ dàng đi theo hướng này như ngài? Nếu điều này là thật thì rất nguy hại cho hình ảnh của Đức Phanxicô và nguy hại cho việc phân định luân lý của các cử tri Công Giáo.

Tóm lại, trong ngữ cảnh của phim tài liệu này, điều Đức Phanxicô muốn nói là: những anh chị em đồng tính là một phần của gia đình nhân loại chúng ta giống như tất cả mọi người. Họ có quyền hiện hữu bên cạnh chúng ta, và luật pháp phải bảo vệ, chăm sóc họ như đối với tất cả mọi người.

(Ghi chú: hiện nay có nhiều luồng giải nghĩa ý của Đức Phanxicô khác nhau. Có lẽ tạm thời cá nhân mỗi người sẽ chọn cách giải nghĩa nào mình cho là hợp lý nhất cho đến khi ngài đích thân giải nghĩa. Nhưng dù là giải nghĩa thế nào thì điều nền tảng vẫn là: Đức Phanxicô đã không dùng quyền tông tòa của mình để giảng dạy về vấn đề đang tranh cãi này nên điều ngài nói không thay đổi gì về đức tin và giáo lý Công Giáo).

Lm Joseph Viet