CÂU CHUYỆN RẤT NÊN SUY NGHĨ

 CÂU CHUYỆN RẤT NÊN SUY NGHĨ.

Câu chuyện kể rằng vào một ngày nọ, ở làng chài có một thanh niên đi câu cá, trên đường về gặp một người ăn xin sắp chết đói. Anh thanh niên thương tình nên bắt trong giỏ cá của mình vừa đi câu về cho người ăn xin một con cá. Người ăn xin đã nướng ăn và thoát được cơn đói. Anh thanh niên về rất vui, gặp anh bạn hàng xóm kể lại câu chuyện mình đã làm được một việc thiện. Anh bạn hàng xóm lắc đầu bảo rằng anh làm như vậy là không chắc đã tốt. “Không chỉ cho cá, cậu nên cho người ăn xin cần câu để ông ta tự mình đi câu kiếm sống. Không tin, ngày mai cậu đi qua sẽ thấy người ăn xin đó vẫn bị cơn đói hành hạ.”- Anh hàng xóm nói.

Ngày hôm sau anh thanh niên rủ anh bạn hàng xóm cùng đi câu. Khi trở về , quả như lời anh hàng xóm nói, hai người gặp lại người ăn xin đang nằm lả bên vệ đường. Anh thanh niên lại cho người ăn xin cá và anh hàng xóm cho người ăn xin cần câu. Cả hai trở về trong tâm trạng vui vẻ vì đã làm được việc thiện. Trên đường về hai người gặp một anh bạn khác cùng xóm. Cả hai hào hứng kể lại câu chuyện trên cho anh hàng xóm này nghe. Anh hàng xóm này lắc đầu nói: “Các cậu làm vậy chưa ổn. Cho người ăn xin cần câu rồi nếu không chỉ cho ông ta cách câu thì ông ta câu thế nào được cá. Ngày mai trở lại các cậu sẽ thấy người ăn xin vẫn bị đói.”

Ngày hôm sau cả ba người cùng đi câu. Khi trở về, quả như lời anh hàng xóm nói, ba người gặp lại người ăn xin đang nằm còng queo, quắp chiếc cần câu lả bên vệ đường. anh thanh niên lại cho người ăn xin cá và anh hàng xóm sửa lại cần câu, anh bạn hàng xóm mới giảng giải tỉ mỉ phương pháp câu cá, từ mắc mồi câu đến phương pháp câu từng loại cá…v.v ..Thế rồi cả ba trở về trong tâm trạng đầy hưng phấn, tin chắc tư nay người ăn xin sẽ không sợ đói nữa. Khi ba người về gặp ông lão ngư trong làng – một người từng trải, đầy kinh nghiệm, người đã gắn bó cả cuộc đời với nghề đi câu, cả ba hào hứng kể lại câu chuyện người ăn xin. Lão ngư ngẫm nghĩ một lát rồi lắc đầu nghi hoặc: “Các cậu đã làm đúng, thế nhưng lão nghĩ chưa đủ. Lão chỉ sợ thiếu một điều có lẽ còn quang trọng hơn. Các cậu chỉ cho người ăn xin công cụ, kỹ năng, phương pháp, tôi tin người ăn xin này vẫn đói!

Các cậu biết tại sao không? Lão ngư hỏi.

Ba thanh niên ngơ ngác, mong lão ngư giải thích giùm.

Lão ngư nói:

– Thứ nhất người ăn xin làm nghề này nhiều năm, nó đã ngấm vào máu của ông ta, và đó là thói quen của ông ta, trong đầu ông không có khái niệm tự đi kiếm miếng cơm manh áo cho mình, mỗi ngày mới đến trong đầu ông ta chỉ có khái niệm xin, xin và xin mà thôi, vì vậy trước tiên các con cần giúp ông ta định hình lại suy nghĩ.

– Thứ hai như các con đã biết không phải cứ thả mồi xuống là đã có cá đôi khi phải kiễn nhẫn câu cả tiếng, cả buổi…có khi cả ngày không được con nào bài học thứ hai ông ta phải học đó là kiên trì.

– Thứ ba có một yếu tố cực kỳ quan trọng , nó lại thích tại sao cả đời ông ta chỉ đi ăn xin, đó chính là niềm tin của ông ta. Trước buổi hôm nay vào vài ngày trước lão có nói chuyện với ông ta một lúc, lão có hỏi một câu rằng: Sức lực của ông vẫn dồi dào như vậy sao không học một nghề gì đó để kiếm sống hoặc có thể đi câu cùng tôi?

Các con có biết ông ta trả lời sao? Ông ta nói: “Ông giỏi tôi không theo ông được, tôi sinh ra đã mang phận ăn xin rồi, cha mẹ tôi ngày trước cũng làm nghề này, số tôi khổ sẵn rồi, tôi không làm được cái gì nên hồn cả!”

Các con nghĩ sao? Cái người ăn xin này thiếu không phải là công cụ, kỹ năng hay phương pháp mà ông ta thiếu thái độ sống đúng đắn!

Cả ba nghi hoặc, chưa thực sự tin lời của lão ngư, nhưng để kiểm tra, ngày hôm sau nữa, ba thanh niên cùng rủ lão ngư đi câu. Không ngờ rằng, trên đường về nhà, cả bốn người gặp người ăn xin ngày nọ trở về với nghề cũ của mình. Ba thanh niên nài nỉ lão ngư chỉ cho người ăn xin thái độ sống đúng. Lão ngư ngần ngại: “Thái độ sống phải đào luyện thường xuyên nhờ sự định hướng, tác động của gia đình, nhà trường và xã hội, không thể ngày một ngày hai mà có được, và tự thân rèn luyện.”…..

Theo UNESCO ba thành tố hợp thành năng lực của con người là: Kiến thức, kỹ năng và thái độ. Hai yếu tố sau thuộc về kỹ năng sống, có vai trò quyết định trong việc hình thành nhân cách, bản lĩnh, tính chuyên nghiệp. Trong đó kiến thức chiếm 4%, kỹ năng chiếm 26 %, thái độ chiếm 70%

Hãy xem vai trò từng yếu tố, có sự đầu tư hợp lý để phát huy tối đa năng lực bản thân để thành công.

Sưu tầm.

Image may contain: ocean, sky, water and outdoor

Đừng Đi Tìm Hạnh Phúc

 GÓC SUY GẪM

Đừng Đi Tìm Hạnh Phúc

Nếu hạnh phúc là thứ tìm có thể thấy, thì có lẽ con người chẳng phải nếm mùi khổ đau nhiều như vậy nhỉ.

Nếu hạnh phúc là thứ ẩn nấp để cùng con người tham gia trò trốn tìm thì cuộc sống này liệu có còn thời gian cho yêu thương?

Vì thế, hãy dừng cuộc tìm kiếm hạnh phúc ấy lại bởi nó không phải là đích đến mà nó là thứ luôn hiện hữu song hành bên ta, chỉ vì ta quá bận rộn với cuộc sống bộn bề mà ta quên mất nó đấy thôi.

Nếu đến đây mà bạn vẫn không thể tìm thấy hạnh phúc của mình ở nơi đâu thì tôi chỉ bạn nhé.

Hạnh phúc nằm ở đôi môi của bạn đấy. Một đôi môi biết mỉm cười và biết nói lời yêu thương chính là cửa ngõ dẫn đến hạnh phúc an nhiên của con người.

Nếu bạn chỉ biết than vãn, chỉ biết oán trách những trớ trêu của cuộc đời, chỉ biết dùng lời nói để chê bai, mỉa mai, công kích người khác thì đừng hỏi ” Vì sao tôi không thấy hạnh phúc?”.

Hãy nói về những yêu thương tốt đẹp, hãy mỉm cười với cuộc sống xung quanh, hãy dành những lời ngọt ngào cho những người bạn yêu quý và bạn sẽ thấy hạnh phúc nảy nở từ đôi môi.

Hạnh phúc nằm ở sự tha thứ.

Chẳng có ai ôm trong lòng mối hận thù mà cảm thấy vui vẻ và thoải mái cả. Có thể, họ đã làm tổn thương bạn, họ đã phản bội lòng tin và hằn trong lòng bạn một vết thương sâu hoắm và nhức nhối nhưng hãy đặt tay lên ngực mình và dặn với chính mình “Cuộc đời này vốn không đủ dài để yêu thương, sao lại phí hoài nó cho thù hận”.

Vì thế, bằng cách này hay cách khác, hãy quên đi những vết thương và quên đi người để lại vết thương ấy, bạn cho đi sự tha thứ cũng chính là cách bạn tự cho chính mình một món quà chứa đầy hạnh phúc và an nhiên.

Tôi không chắc chúng ta có thể lại tin, lại yêu người ấy như chưa có chuyện gì nhưng chỉ cần bản thân tha thứ được thì ta sẽ lại có thể mỉm cười khi giáp mặt nhau. Như vậy, không phải sẽ tốt hơn sao.

Hạnh phúc nằm ở chữ Cho chứ không phải chữ Đòi.

Hãy cho đi những thứ bạn muốn nhận rồi cuộc đời sẽ trả lại cho bạn những điều mà bạn muốn, có thể nó không đến từ người bạn cần nhưng chắc chắn rằng trong dòng đời sau này, sẽ có người cho bạn lại những điều như thế.

Đừng đòi hỏi điều gì khi bản thân không làm được. Sự hụt hẫng khi điều mình muốn không được đáp lại rất dễ đẩy bạn vào hố sâu của thất vọng.

Vì thế, đừng tự giết cảm xúc của mình chỉ vì những đòi hỏi cho thỏa mãn cảm xúc của bản thân, hãy học cách cho đi thật nhiều, cuộc sống này, không để bạn chịu thiệt thòi đâu.

Hạnh phúc là khi bạn biết Đủ. Nói theo kiểu dân gian là “cái gì quá cũng không tốt”.

Yêu thương quá sinh ra gò bó, quan tâm quá sẽ khiến mất tự do, ghen tuông quá cũng mất vị tình yêu và cái gì cũng thế, chạm đến chữ Đủ sẽ chạm được hạnh phúc tròn vị.

Đừng chạy theo cái gì quá hoàn chỉnh và cũng đừng ép bản thân phải trở nên quá hoàn hảo, yêu thương vừa đủ, ấm áp vừa đủ, quan tâm vừa đủ và bên nhau vừa đủ có lẽ sẽ hạnh phúc hơn.

Và hạnh phúc chẳng nằm ở đâu xa, nó nằm ngay trong trái tim của chính ta, khi bản thân chông chênh mệt mỏi, hãy đặt tay lên tim và tự nỏi “Rồi mọi thứ sẽ ổn”.

Khi nối buồn xâm chiếm tâm trí và cô đơn thống trị lấn át hạnh phúc, hãy tìm một khoảng không gian riêng với những bản nhạc ta yêu, những món ăn ta thích và tự nói với lòng “Hết hôm nay thôi nhé, ngày mai ta sẽ lại mỉm cười”.

Đừng gắng gượng, hãy đối diện và tìm cách giải tỏa nỗi buồn và mang hạnh phúc quay về.

Hạnh phúc của ta nên tự ta xây lấy, đừng chạy theo người khác để thỏa mãn lòng họ và mang về thứ hạnh phúc ảo sẽ chết theo thời gian.

CẢM PHỤC NGƯỜI NHẬT VÔ CÙNG

 
Image may contain: one or more people and people sitting

 

CẢM PHỤC NGƯỜI NHẬT VÔ CÙNG

13 điều thú vị có thể bạn chưa biết về Nhật Bản

  1. Bạn có biết rằng trẻ em Nhật làm vệ sinh trường học của chúng mỗi ngày trong vòng 45 phút cùng giáo viên, điều này mở ra một thế hệ người Nhật khiêm tốn và ưa thích sự sạch sẽ.
  2. Bạn có biết rằng bất cứ công dân Nhật nào mà có nuôi chó thì phải mang theo túi đựng và túi đặc biệt để hốt phân chó khi chúng ị ra trên đường. Họ giải quyết chuyện đó rất vệ sinh và quyết liệt.
  3. Bạn có biết rằng những người lao công (công nhân vệ sinh) ở Nhật được gọi là “Kỹ Sư Sức Khỏe”; họ có thể yêu cầu một mức lương từ 5000 tới 8000 Đô la Mỹ mỗi tháng. Và một người lao công cũng phải trải qua các bài kiểm tra miệng và kiểm tra viết.
  4. Bạn có biết rằng nước Nhật không có các nguồn tài nguyên thiên nhiên, và họ phải chịu đựng hàng trăm trận động đất mỗi năm, nhưng những điều đó cũng không ngăn cản Nhật trở thành cường quốc kinh tế lớn thứ 2 trên thế giới trong nhiều năm liền (hiện nay phải tạm đứng thứ 3 vì sự trỗi dậy của Trung Quốc).
  5. Bạn có biết rằng thành phố Hiroshima chỉ cần 10 năm đã trở lại thời phát triển kinh tế đầy sôi động của mình sau khi xảy ra vụ ném bom nguyên tử của Mỹ.
  6. Bạn có biết rằng Nhật ngăn cấm việc nói chuyện điện thoại trên các tàu điện và xe bus. Ngồi trong tàu điện hay xe bus ở Nhật Bản lúc nào cũng yên tĩnh y như trong 1 thư viện. Mọi người đọc sách, nghe nhạc, nhắn tin, làm việc, ngủ gật… nhưng không ai gây ồn ào hay làm phiền người khác. Nếu có nói chuyện cũng rất nhỏ nhẹ và khẽ khàng.
  7. Bạn có biết rằng học sinh Nhật Bản từ năm đầu cho tới năm thứ 6 tiểu học phải học về những nguyên tắc xử thế (tạm gọi là đạo đức học thiết thực) để giao tiếp với những người xung quanh.
  8. Bạn có biết rằng người Nhật tuy là dân tộc giàu có hàng nhất nhì thế giới, họ cũng không có người giúp việc (osin). Trong gia đình thì cha mẹ chịu trách nhiệm chăm lo nhà cửa và con cái.
  9. Bạn có biết rằng không có bất cứ kỳ thi nào từ lớp 1 cho tới lớp 3 ở cấp tiểu học; bởi vì mục tiêu của giáo dục là truyền đạt các khái niệm và xây dựng nhân cách, không phải là thi thố và nhồi sọ.
  10. Bạn có biết rằng nếu bạn đến một nhà hàng ăn món tự chọn tự phục vụ (buffet) ở Nhật, bạn sẽ thấy người ta chỉ ăn vùa đủ mà không lãng phí. Không có thức ăn thừa.
  11. Bạn có biết rằng tỷ lệ tàu lửa hay tàu điện đến trễ ở Nhật chỉ khoảng 7 giây mỗi năm! Người Nhật trân trọng giá trị thời gian, đến từng phút từng giây.
  12. Bạn có biết rằng trẻ em từ khi học mẫu giáo đã tự làm sạch răng và chải răng sau mỗi bữa ăn ở trường; chúng duy trì việc tự chăm sóc sức khỏe ngay từ thuở nhỏ.
  13. Bạn có biết rằng sinh viên/học sinh Nhật dành ra khoảng nửa tiếng để ăn một bữa, để đảm bảo cho việc ăn chậm và tiêu hóa tốt. Khi được hỏi về vấn đề này, người Nhật nói: Vì những sinh viên/học sinh đó là tương lai của nước Nhật!

Nguồn: General Knowledge

LÀM GÌ ĐỂ ĐƯỜNG THẲNG NGẮN LẠI

 

LÀM GÌ ĐỂ ĐƯỜNG THẲNG NGẮN LẠICó một chàng thư sinh đến hỏi thầy giáo, rằng: “Làm thế nào để đánh bại đối thủ của mình?”. Vị thầy giáo mỉm cười, sau đó liền dùng một nhành cây, vạch xuống đất một đường thẳng, rồi nói: “Con hãy làm gì khiến cho đường thẳng này ngắn lại mà không xóa bỏ nó, trả lời được rồi hãy đến tìm ta”.

Thư sinh mang theo bài toán của thầy về nhà. Chàng nghĩ mãi, nhưng cũng không biết làm cách nào khiến đường thẳng kia ngắn lại mà không xóa nó đi cả. Rõ ràng là một yêu cầu vô lý.

Hết 3 ngày không tìm ra đáp án, thư sinh đến thưa thầy: “Con không biết làm cách nào khiến đường kẻ này ngắn đi cả”.

Thầy giáo mỉm cười, rồi dùng một nhánh cây khác, nhẹ nhàng vẽ một đường thẳng song song với đường thẳng kia, nhưng dài hơn đường thẳng cũ một tấc, đoạn thầy mỉm cười: “Con xem, chẳng phải đường thẳng cũ đã ngắn hơn so với đường thẳng mới rồi sao?”.

Thầy nhẹ nhàng giải thích: “Đối thủ của con chính là đường thẳng ban đầu, con không có cách nào khiến cho họ trở nên tồi tệ hơn. Nên chỉ có một cách duy nhất, đó là khiến cho bản thân con trở nên xuất sắc hơn. Đừng quan tâm đối thủ của mình ngắn hay dài, hãy cứ trở thành đường thẳng dài nhất. Đến lúc ấy, chẳng ai có thể đánh bại được con”.

LỜI KẾT:

Trong cuộc sống cũng vậy. Đôi khi, chúng ta chỉ nhìn thấy những thành công của người khác mà không biết được cái giá họ phải đánh đổi mới có được thành công đó, rồi ta mong ước, nuối tiếc, ganh tỵ, thậm chí oán trách, đổ lỗi hoặc khởi tâm tật đố với thành công của họ. Để có được thành công, chúng ta không thể ngồi đó mà chờ mong đối thủ lùi bước, kém cỏi hơn chúng ta, mà chỉ có cách duy nhất là chúng ta phải tự học hỏi, xác định rõ mục tiêu và kiên trì, nỗ lực không ngừng phấn đấu vươn lên để trở nên giỏi giang hơn, bản lĩnh hơn đối thủ.

Cuộc đời là những chặng đua, nếu bạn sớm tự thoả mãn, hài lòng với bản thân, thì sớm muộn gì bạn cũng sẽ bị những đường thẳng khác vượt lên và bạn bị thụt lùi. Do vậy, thay vì hy vọng người khác thất bại, gục ngã, thì chính bạn hãy đứng dậy, kiên cường vượt qua sóng gió.

Chúc các bạn cuối tuần vui vẻ!

(ST)

Image may contain: one or more people

20.11: GIÁO DỤC XHCN HAY PHONG KIẾN?

20.11: GIÁO DỤC XHCN HAY PHONG KIẾN?

Một Hội Cựu giáo chức của một trường đại học nọ tổ chức lễ 20.11 để vinh danh… nhà giáo đã nghỉ hưu. Nhiều người dự lễ xong kháo nhau rằng, trong buổi lễ toàn những người nghỉ hưu mà cũng có biển đề chức danh đặt trước từng ghế: Nguyên Bí thư đảng uỷ, Nguyên Hiệu trưởng, Nguyên Hiệu phó, Nguyên Trưởng khoa. Không ai vinh danh công trạng thì tự vinh danh mình bằng cái bảng tên cho cái ghế mỗi năm đến ngày 20.11 được ngồi một lần?

Nghe kháo như vậy, tôi phải bật cười và hỏi: Giáo dục cộng sản hay giáo dục phong kiến vậy? Nghỉ hưu rồi mà chức vẫn còn nguyên? Thời phong kiến gọi là bậc tiên chỉ đấy! Nói hỗn với các cụ, lần sau mỗi khi được ngồi mâm trên thì nhớ thó cái đôi móng giò cho vào túi mang về cho đúng phong cách bậc tiên chỉ của làng Vũ Đại nhé!

Thảo nào, một lần đương kim Hiệu trưởng giao Trưởng phòng Tổ chức cán bộ in giấy mời mời “nguyên Hiệu trưởng” vào dự liên hoan cuối năm. Trưởng phòng Tổ chức cán bộ bị vị “nguyên” Hiệu trưởng điện thoại mắng te tát vì giấy mời ghi thiếu “nguyên” nhiều chức danh: “Bí thư Đảng uỷ, Nhà giáo ưu tú…”. Rồi dỗi, quyết không vào dự. Vậy là một suất ăn phải đổ… cho chó.

Mà cũng lạ. Có ghi vào giấy mời đủ nguyên cả ba chức thì cũng ăn chỉ được một suất chứ chẳng nhẽ ăn hết ba suất như phụ cấp lúc đương chức?

Thì ra cái chức “nguyên” nó quan trọng đến vậy, cho nên Anh Cả mới có sáng kiến “cách chức nguyên” lãnh đạo vi phạm. Dư luận cười chứ tôi thấy rất thâm. Mất “nguyên” cái chức là mất cái đôi móng giò mỗi khi ra đình ăn cỗ đấy chứ!

Đấy, Việt Nam còn lâu mới có nền giáo dục khai phóng hay chí ít là cộng sản đúng nghĩa. Vẫn là giáo dục phong kiến đặc sệt từ trong máu của lãnh đạo cộng sản. Họ tự lấy họ làm trung tâm chứ không có chuyện lấy người học hay người dân làm trung tâm. Họ tuyên bố lấy chủ nghĩa Marx làm kim chỉ nam cho hành động: đấu tranh chống phong kiến, chống tư sản, đến mức một thời từng “đào tận gốc, trốc tận rễ” những gì hủ bại của chế độ phong kiến để lại, nhưng cái đầu của họ còn phong kiến hơn cả phong kiến. Vẫn cái bệnh có chức thì cứ đòi phải được trọng vọng, được ăn trên ngồi trốc, quyết không chịu đối xử bình đẳng với nhau. George Orwell mà còn sống cũng phải bật cười lần nữa khi đọc lại tiểu thuyết Trại súc vật của mình, rằng mọi con vật sinh ra đều bình đẳng, nhưng có những con vật được đối xử bình đẳng hơn.

Truy lại 15 điều trong Hiến chương nhà giáo mà các lãnh đạo công đoàn cộng sản đưa ra tại Hội nghị Warszawa (1949), có điều nào nói khôi phục tinh thần “Tôn sư trọng đạo” của giáo dục phong kiến, tức tôn cái ghế “nguyên” đâu hè? Hiệp ước này đòi tự do, bình đẳng giữa nhà giáo với nhà giáo, giữa nhà giáo với người học, và đặc biệt chỉ đề cao trách nhiệm của chính quyền đối với nhà giáo, của nhà giáo đối với sự phát triển cá tính của trẻ em. Xa hơn, chủ nghĩa Marx còn đòi lật đổ hoàn toàn tôn ti luận phong kiến, đánh bật gốc thói háo danh và hám lợi của kẻ thống trị chứ có chỗ nào nói “nguyên” lãnh đạo thì được suy tôn thành bậc tiên chỉ để được ăn trên ngồi trốc?

CHU MỘNG LONG

Image may contain: 4 people

HẠNH PHÚC MỖI NGÀY

Image may contain: one or more people, text and closeup
Mai-Agnetha Pham
 is with  
Dieu Pham Huynh

Nguồn: Fb Antonio Son Tran

HẠNH PHÚC MỖI NGÀY

CƯỜI VANG hay mỉm cười đều là cách để chia sẻ hạnh phúc, làm người khác nguôi cơn giận và khiến tình huống bớt căng thẳng hơn.

SỐNG ĐƠN GIẢN: Bằng lòng với những gì ta đang có, thay vì luôn mong ước quá nhiều thứ.

Hãy lắng NGHE người khác với tâm hồn và trái tim rộng mở.

Đừng ngại NGỒI tĩnh lặng. Hãy quan sát những gì đang diễn ra trong tâm ta và để mặc chúng như tự nhiên. Đôi khi, hãy ngồi xuống chỉ để cảm nhận mặt trời đang tỏa sáng hay gió thổi nhẹ nhàng trên mặt.

ĐI DẠO đưa ta trở về với nhịp điệu của thế giới và cảm nhận sự cân bằng trong từng bước chân. Hãy ngắm nhìn mọi người xung quanh, lắng nghe giai điệu âm thanh thành phố, những chuyển động thay đổi của cuộc sống vĩ đại đang diễn ra trong từng khoảnh khắc nhịp đập con tim.

Đừng lầm tưởng rằng bận rộn đồng nghĩa với hạnh phúc.

Nhờ MỖI LÚC CHỈ tập trung LÀM MỘT VIỆC, ta sẽ làm việc đó và cả các việc khác hiệu quả hơn. Nếu đang đọc truyện cho con nghe, hãy hoàn toàn ở bên con và trân trọng khoảng thời gian này với con. Nếu uống trà, hãy tận dụng khoảng thời gian ngắn ngủi đó để thư giãn.

LUÔN NHÌN NHẬN ĐIỀU TỐT ĐẸP CỦA CUỘC SỐNG: Đừng để suy nghĩ chìm đắm trong những điều tồi tệ khiến mọi việc trở nên tồi tệ hơn.

CHẤP NHẬN THAY ĐỔI, THĂNG TRẦM CỦA CUỘC SỐNG: Ta có thể nổi giận trước một tình huống nhưng đừng bám chặt lấy cơn giận đó mà hãy để nó trôi qua như đám mây trên bầu trời.

TRỞ VỀ HIỆN TẠI: Đừng nghĩ ngợi quá nhiều về những gì đã xảy ra. Đừng lo lắng quá mức về những điều chưa tới. Hiện tại mới là cái ta đang thực sự có trong tay.

Khi yêu thương và được THƯƠNG YÊU & CẢM THÔNG, ta đều cảm thấy rất tuyệt vời.

MỘT THOÁNG SUY TƯ …

Image may contain: one or more people, people sitting and indoor

MỘT THOÁNG SUY TƯ …

Những Cụ Già (Mỹ) nầy xưa cũng từng là những cô gái nhan sắc mặn mà đã làm xao xuyến bao trái tim của những chàng trai cùng lứa, những người phụ nữ năng nổ, những bà mẹ đảm đang … và đã đóng góp cho xã hội nhiều thứ quý giá thế mà giờ đây khi về già, trong viện dưỡng lão, quạnh hiu cô đơn biết dường nào.

Thật là tội nghiệp. Trông người lại nghĩ đến ta. Mỗi chị mỗi bà mỗi cô dù bất cứ nơi đâu trên quả địa cầy nầy, cũng nên suy ngẫm lẽ đời – biết đâu có ngày mình cũng vậy !

Xin hãy sống thật tử tế với nhau ! Các chị, các cô từ lúc cập kê cho đến hơn ba mươi cái xuân xanh lắm người cũng vất vã trên bước đường tình. Gặp được đối tượng rồi chưa chắc đã thuận buồm xuôi gió đi suốt hành trình mà có khi nửa đường gãy gánh hay phải chật vật giành lại tình yêu từ một hay nhiều người phụ nữ khác.

Đó là chưa kể có chị có cô còn lỡ bước sa chân vào chốn đoạn trường như người con gái họ Vương xưa ở triều Minh Gia Tĩnh. Cũng có một số em số cháu đang tuổi thanh xuân phải lấy chồng xa xứ như Chiêu Quân hay Hạnh Nguyên cống Hồ – xứ người đòi đoạn. Đêm đêm dõi mắt nhìn về cố hương thương mẹ nhớ cha bao nhiêu là sầu tủi.

Tựu trung, khi về già may lắm thì được nương náu cùng con cháu nhưng chẳng may phải dạt vào những khu nhà như trong bức hình mang tên NHÀ Dưỡng Lão thì tội nghiệp biết dường nào.

Hỡi ơi ! “Thiên địa là mãi mãi phong trần, để hồng nhan luôn là những nỗi đau thương trăn trở, có mấy ai cuối đời có được bình yên thanh thản !!!

Minh TRiết Trần Thiện Đạt

(Một thoáng suy tư)

Ý NGHĨA CỦA VIỆC CẦU NGUYỆN CHO CÁC LINH HỒN

Ý NGHĨA CỦA VIỆC CẦU NGUYỆN CHO CÁC LINH HỒN

 Nguyễn Minh Triệu SJ

Khi thời tiết trở nên se lạnh và những chiếc lá mùa thu bắt đầu rơi rụng cũng là lúc chúng ta nhớ đến những người thân yêu của mình, những người mà ngày nào đó vẫn còn ở bên cạnh ta nhưng nay không còn hiện diện với ta nữa.  Để nhớ đến các ngài, Giáo Hội Công Giáo dành trọn tháng 11 để cầu nguyện cho các tín hữu đã qua đời.  Tháng này bắt đầu với Lễ Các Thánh và Lễ Cầu Nguyện Cho các Linh Hồn, chúng ta gọi tháng này là tháng cầu nguyện cho các linh hồn trong luyện ngục.

Việc cầu nguyện cho những người đã khuất có nguồn gốc từ Cựu ước.  Trong sách Maccabê ghi lại sự kiện này như sau: “Thực thế, nếu ông không hy vọng rằng những chiến binh đã ngã xuống sẽ sống lại, thì cầu nguyện cho người chết quả là việc dư thừa và ngu xuẩn.  Nhưng vì ông nghĩ đến phần thưởng rất tốt đẹp dành cho những người đã an nghỉ trong tinh thần đạo đức.  Ðó là lý do khiến ông đến dâng lễ tế đền tạ cho những người đã chết, để họ được giải thoát khỏi tội lỗi” (2 Mc 12, 44-46).

Giáo hội từ những thế kỷ đầu đã có truyền thống cầu cho các tín hữu đã qua đời, truyền thống này được cho là khởi đi từ Thánh Augustinô.  “Nếu chúng ta không lưu tâm gì đến người chết, thì chúng ta sẽ không có thói quen cầu nguyện cho họ.”  Tuy nhiên, mãi đến thế kỷ thứ 10, việc cử hành thánh lễ này được tố chức vào tháng 10.  Khoảng từ năm 988 – 1030, thánh Ôđilô tuyên bố rằng thánh lễ này nên được tổ chức vào ngày 2 tháng 11 trong tất cả các đan viện của Dòng Biển Đức.  Hơn hai thế kỷ sau, tất cả các đan viện của Dòng Biển Đức và Dòng Carthusian tổ chức thánh lễ này vào ngày 2 tháng 11, sau đó truyền thống này được lan rộng trong toàn Giáo hội cho đến ngày nay.

Với truyền thống kính nhớ tổ tiên ông bà, các Tín hữu Công Giáo Việt Nam rất coi trọng tháng này.  Mỗi gia đình thường lau dọn những phần mộ của người thân, xin lễ cầu nguyện, làm việc lành, và nhất là dọn mình lãnh ơn toàn xá để chỉ cho các linh hồn.  Tất cả những gì chúng ta làm là để tìm ơn ích cho các linh hồn, đặc biệt là linh hồn những người thân yêu.  Tại sao những người đang sống lại có thể cầu nguyện cho các linh hồn, và liệu họ có cần lời cầu nguyện của chúng ta không?

Trước hết, truyền thống cầu nguyện cho các linh hồn khởi đi từ giáo thuyết của Giáo hội Công Giáo về Luyện ngục.  Mạc Khải của Thiên Chúa cho chúng ta thấy rằng Thiên Chúa là Đấng đầy lòng thương xót nhưng Ngài cũng là Đấng phán xét công minh.  “Do đó, tội lỗi, vì xúc phạm đến sự thánh thiện và công chính của Thiên Chúa, nên đã sinh ra những hình phạt.  Những hình phạt này được đền bù ở đời này hoặc đời sau.  Quả thế, trong Luyện ngục, các linh hồn “chết trong tình yêu của Chúa và thực tình sám hối, trước khi đền bù cân xứng với tội phạm, phải “thanh tẩy sau khi chết” bằng những khổ hình trong Luyện ngục.”[1]  Tuy Luyện ngục là nơi thanh luyện nhưng Người Công Giáo tin rằng Luyện ngục cũng chính là nơi mà Thiên Chúa diễn tả tình thương của mình dành cho con người, Ngài khao khát tẩy rửa linh hồn chúng ta để chúng ta có thể thông hiệp trọn vẹn với Ngài trong Thiên Quốc.  Hơn nữa, vì Thiên Chúa là Tình Yêu, nên lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa còn lớn hơn sự phán xét công minh của Ngài; vì thế, nhờ sự chuyển cầu của những người còn sống những linh hồn ở trong luyện ngục có thể thoát khỏi các hình phạt do tội gây ra.

Thứ hai, với tư cách là những Ki-tô hữu, chúng ta không thực hiện hành trình đời mình một cách đơn lẻ nhưng cùng với toàn thể anh chị em trong cộng đoàn những người tin.  Sự thông hiệp này không chỉ được diễn tả giữa những người con sống, mà với cả những người đã qua đời, đây gọi là mầu nhiệm “Các Thánh Cùng Thông Công.”  Theo đó, Hội thánh theo nghĩa rộng gồm ba thành phần: Giáo hội lữ hành (tại thế), Giáo hội khải hoàn (chiến thắng), Giáo hội thanh luyện (khổ đau).  Trong Tông Huấn Giáo Lý Ân Xá, (Indulgentiarum Doctrina) do ĐTC Phaolô VI ban bố ngày 1 tháng 1 năm 1967 xác nhận rằng: “Người Công giáo tương trợ lẫn nhau để đạt đến cùng đích siêu nhiên.  Chứng cớ sự tương trợ này thể hiện nơi Adam, từ ông, tội lan ra mọi người.  Nhưng ta có sự tương trợ lớn nhất, hiệu quả nhất, được đặt trên nền tảng và gương mẫu của Chúa Kitô, liên kết chúng ta với Đấng kêu gọi chúng ta.” [2]  Thật vậy, trong toàn thân thể Giáo hội, tất cả chúng ta được liên kết với nhau nhờ liên kết với Đầu là chính Đức Ki-tô. “Đời sống mỗi người con cái Thiên Chúa trong Chúa Kitô và qua Chúa Kitô được liên kết cách lạ lùng với các anh chị em tín hữu khác trong sự hợp nhất linh thiêng của Nhiệm thể Chúa Kitô, trở thành một nhiệm thể duy nhất.” [3]

Như vậy, trong những ngày lễ này, chúng ta không chỉ nhớ đến những người đã khuất mà còn được mời gọi để cầu nguyên, bố thí và dâng thánh lễ để cầu nguyện cho các ngài.  Đó là một ân huệ cũng như là một cơ hội để diễn tả tình yêu vốn được xem là bản chất của người Ki-tô hữu.

Trước hết, đó là một ân huệ vì qua hành vi này ta thấy được tình yêu lớn lao Thiên Chúa dành cho chúng ta, Ngài luôn luôn kiên nhẫn với những yếu đuối và giới hạn của con cái mình.  Ân sủng của Ngài luôn mở ra cho những ai sẵn sàng đón nhận.  Hơn nữa, khi cầu nguyện cho những người đã qua đời, chúng ta cũng xác tín rằng, đến lượt chúng ta, chúng ta cũng sẽ được đón nhận những ân huệ của Thiên Chúa ngang qua lời cầu nguyện của người thân.  Ngoài ra, khi nhờ lời cầu nguyện của chúng ta, các linh hồn trong luyện ngục được giải thoát khỏi hình phạt và trở về bên Chúa.  Ở bên cạnh Chúa, đến lượt mình, các ngài sẽ chuyển cầu cho chúng ta.  Như thế nhờ vào sự chung hiệp này, chúng ta có một cách thế chắc chắn để cầu xin cho chính bản thân mình.

Thứ đến, việc cầu nguyện cho các người đã khuất là một cơ hội cho mỗi người Ki-tô hữu diễn tả tình yêu của mình đối với tha nhân.  Tình yêu đó trước hết được dành cho những người thân yêu của mình. Những người mà ta vẫn hằng nhớ đến trong lời cầu nguyện cho dù họ đã rời xa ta.  Nhờ sự thông hiệp này, mối dây giữa ta với người thân dường như không bao giờ bị cắt đứt.  Tình yêu này không chỉ giới hạn nơi những người thân mà còn được nới rộng đến những linh hồn mà ta không biết đến tên của họ.  Việc cầu nguyện này cho chúng ta thấy rằng, tình yêu của người Ki-tô hữu vượt qua mọi ranh giới.  Vì thế, tình yêu này cũng nhắc nhớ những người đang sống về mầu nhiệm hiệp thông trong thân thể Chúa Ki-tô.  Tình yêu này được diễn tả một cách rõ ràng khi những người còn sống lãnh nhận được ơn ân xá nhưng lại muốn nhường lại cho các linh hồn.  Đức Phaolô VI đã diễn tả đức ái đó như sau: “Việc sử dụng ân xá cho ta thấy mình gần gũi với nhau trong Chúa Kitô, và đời sống siêu nhiên có thể giúp nhau dễ dàng và gần gũi kết hợp với Chúa Cha.  Dùng ân xá có ảnh hưởng cách hữu hiệu trên đức Ái nơi chúng ta, và tỏ ra đức Ái cách trổi vượt khi ta nhường ân xá cho những anh chị em đã ly trần trong Chúa Kitô.” [4]

Nguyễn Minh Triệu SJ

[1] Tông Huấn Giáo Lý Ân Xá, (Indulgentiarum Doctrina), số 3.

[2] ibid số 4.

[3] ibid, số 5.

[4] ibid, số 9

Không phải bệnh tật, đây mới là yếu tố quyết định độ dài của tuổi thọ

Không phải bệnh tật, đây mới là yếu tố quyết định độ dài của tuổi thọ

  • Thanh Xuân
  • Có nhiều nghiên cứu cho thấy tuổi thọ tự nhiên của con người có thể rất dài, nhưng vì nhiều nguyên nhân khác nhau mà đa số mọi người đều sống không đến độ tuổi đó.

Cơ thể khỏe mạnh cần 5 yếu tố quyết định: môi trường tự nhiên chiếm 7%, điều kiện y tế chiếm 8%, hoàn cảnh xã hội chiếm 10%, di truyền từ bố mẹ chiếm 15%, còn lối sống chiếm đến 60% – đây chính là điều tác động chủ yếu.

(Ảnh: shutterstock.com)

Sức khỏe có tốt hay không phụ thuộc chủ yếu vào lối sống

  1. Làm việc và nghỉ ngơi

Không thức khuya, đi ngủ trước 11 giờ đêm. Thức dậy sớm, trễ nhất là 7h sáng. Buổi trưa ngủ khoảng nửa giờ đồng hồ. Người có lối sống như này sẽ có tuổi thọ trung bình dài hơn.

  1. Quy luật ăn uống

“Sáng ăn cho mình, trưa ăn cho bạn, tối ăn cho kẻ thù”.

Theo nhiều lời khuyên của các chuyên gia sức khỏe: Ăn sáng no, ăn trưa ngon miệng và ăn tối ít. Nhưng trên thực tế thì có rất nhiều người lại không ăn sáng, ăn trưa qua loa và ăn no vào buổi tối. Lâu ngày không ăn sáng dễ gây viêm túi mật, không ăn trưa đúng giờ dễ mắc bệnh dạ dày, ăn tối nhiều dễ gây tăng cân và béo phì. Mỗi bữa ăn nên ăn nhiều rau xanh.

(Ảnh: pxhere.com)

  1. Không hút thuốc, uống rượu

Tổ chức Y tế Thế giới đưa ra 6 cách sống không lành mạnh nhất, hai vị trí dẫn đầu trong số đó là hút thuốc và uống rượu. Uống rượu là một thói quen sống rất không tốt, mỗi lần uống say là bằng một lần viêm gan cấp tính.

Người hút thuốc dễ mắc các bệnh như viêm khí quản, sưng phổi hoặc bệnh tim mạch, cuối cùng dẫn đến ung thư phổi, đây là những nguyên nhân dẫn đến tử vong. Không hút thuốc và uống rượu, tuổi thọ sẽ kéo dài hơn.

Người hút thuốc dễ mắc các bệnh như viêm khí quản, sưng phổi hoặc bệnh tim mạch, cuối cùng dẫn đến ung thư phổi, đây là những nguyên nhân dẫn đến tử vong. (Ảnh: Pixabay)

  1. Con người chết vì tức giận

Một nửa nguyên nhân quyết định sức khỏe là do tâm lý. Vì vậy chúng ta không được để bị giam cầm bởi cảm xúc, mà hãy làm chủ nó, đừng để nó điều khiển. Cần nhớ rằng cảm xúc là chiếc “gậy chỉ huy” vô cùng quan trọng đối với sức khỏe của con người. Thường ngày cần kịp thời giải tỏa áp lực, giữ một tâm trạng không tức giận, vui vẻ thoải mái.

Rèn luyện sức khỏe như thế nào cho phù hợp?

Cần kiên trì rèn luyện sức khỏe từ 30 phút đến 1 giờ đồng hồ mỗi ngày, có thể dùng cách cách đơn giản nhất, tiết kiệm và hữu hiệu nhất đó là: Đi bộ.

Trong giai đoạn phát triển thể chất (từ 10-28 tuổi): Chơi các môn thể thao rèn luyện sức khỏe như cầu lông, bóng bàn, marathon, bơi lội…

Trong giai đoạn thể chất suy giảm (từ 28-49 tuổi): Lúc này đừng chơi những môn thể thao dạng thi đấu.

Trong giai đoạn thể chất lão hóa khi tuổi già (sau 49 tuổi): Cần rèn luyện các chức năng cơ thể, giữ cho chúng ở trạng thái bình thường. Môn thể thao được khuyến khích nhất là đi bộ nhanh và bơi lội. Người lớn tuổi thích hợp luyện khí công, thiền định.

(Ảnh: Internet)

6 điều cần ghi nhớ để sống khỏe mạnh lâu dài

  1. Ăn đủ bữa, nhiều rau xanh
  2. Ngủ đủ giấc
  3. Mỗi ngày kiên trì tập thể dục 30 phút
  4. Mỗi ngày đều mỉm cười, tinh thần và thể chất đều khỏe mạnh
  5. Không hút thuốc, không uống rượu
  6. Gia đình hòa hợp

Thanh Xuân

Thanh Xuân
Không phải bệnh tật, đây mới là yếu tố quyết định độ dài của tuổi thọ - Trí Thức VN
M.TRITHUCVN.ORG
Không phải bệnh tật, đây mới là yếu tố quyết định độ dài của tuổi thọ – Trí Thức VN
Có nhiều nghiên cứu cho thấy tuổi thọ tự nhiên của con người có thể rất dài, nhưng vì nhiều nguyên nhân khác nhau mà đa số mọi người đều sống…

Sự tức giận như ngọn lửa thiêu cháy hết mọi điều tốt đẹp

Sự tức giận như ngọn lửa thiêu cháy hết mọi điều tốt đẹp - Trí Thức VN

M.TRITHUCVN.ORG

Sự tức giận như ngọn lửa thiêu cháy hết mọi điều tốt đẹp

  • Yến Nhi
  • Aristotle từng nói: “Bất cứ ai cũng sẽ tức giận, người ta rất dễ phát hỏa; nhưng muốn giận đúng người, đúng lúc, đúng cách thì chẳng hề dễ dàng”. Quả thực,  khi đang tức giận, rất khó để có thể kiềm chế được sự kích động.

Khi bị người khác khiêu khích, chúng ta tự nhiên sẽ muốn đáp trả lại và công kích đối phương. Có người hết lần này đến lần khác phạm lỗi khiến bạn không nhịn được nữa mà phát hỏa. Lúc đáp trả ấy, có thể bạn sẽ có cảm giác thoải mái, nhưng sau đó thì sao? Liệu bạn có hối hận không? Liệu có được kết quả trọn vẹn không? Liệu có giải quyết được vấn đề chăng? Liệu mối quan hệ với người khác có tốt hơn hay ngược lại?

(Ảnh: shutterstock.com)

Kết quả của sự tức giận luôn đáng sợ hơn nguyên nhân

Từng có một người phụ nữ viết thư cho tác giả Dale Carnegie vì câu chuyện về Tổng thống Lincoln mà ông nói trên đài, rất nhiều mốc thời gian được nhắc đến trong thư đều sai.

Người phụ nữ ấy rất thần tượng Lincoln, vì vậy nên đã viết một lá thư đầy tức giận: “Nếu ông không biết cả tiểu sử cơ bản nhất của ngài Lincoln thì đừng lên đài, đây là một sự sỉ nhục đối với ngài Lincoln. Nếu ông không đọc đủ tài liệu, tốt nhất hãy tìm kiếm trước khi bắt đầu nói.”

Khi đó, Dale Carnegie đã rất nổi tiếng rồi, ông từng viết rất nhiều quyển sách bán chạy. Ông cảm thấy mình bị xúc phạm nên vô cùng tức giận, lập tức gửi một lá thư với giọng văn tương tự để đáp trả. Khi viết xong thư, ông đang định nhờ nhân viên chuyển thư đi thì phát hiện đã quá giờ làm và không còn ai ở lại. Ông để lá thư trên bàn, dự định sáng mai sẽ gửi đi.

Đến sáng, khi chuẩn bị gấp lá thư vào phong bì, ông đọc lại, nghĩ thầm: “Mình tức giận quá mức rồi, người phụ nữ kia đâu có viết như thế này, cô ta không đáng để mình tức giận như vậy.” Hơn nữa, xét về mặt nào đó, những gì cô ta nói cũng có lý. Do đó, ông xé lá thư đó đi và lại viết một lá thư hoàn toàn khác.

Trong thư không hề có sự tức giận, mà ngược lại ông còn cảm ơn người phụ nữ kia đã giúp ông biết điều gì không đúng. Sau đó, ông lại nghĩ: “Nếu trong vòng 12 tiếng mà có thể thay đổi nhiều đến thế, vậy sao mình không đợi vài ngày nữa, trước tiên khoan vội gửi lá thư này đi.”

Ông đã làm một cuộc thí nghiệm, ông lại để lá thư lên bàn, đến tối đọc lại, ông lại muốn sửa vài chữ trong thư. Đến ngày thứ 7, nó đã biến thành một lá thư tràn đầy sự hòa ái.

Dale Carnegien cho biết: “Sau này, thực tế đã chứng minh người phụ nữ đó rất tốt. Cô ấy là một trong những người bạn tốt nhất của tôi. Nếu khi đó người làm vẫn chưa tan sở hết, lá thư ban đầu được gửi thì sự việc sẽ ra sao? Hẳn là tôi sẽ có thêm một kẻ thù.”

Đừng xem sự tức giận là đương nhiên, bạn có thể làm nó tan biến

Trong “Kinh Do Thái” có viết: “Con người ta sẽ phạm sai lầm khi tức giận.” Kinh Tân Ước “Philemon” cũng có nói: “Con người đều điên cuồng khi tức giận.” Dù nguyên nhân là gì, khi bạn tức giận, không kiểm soát lời nói, có thể sẽ gây tổn thương cho người khác, hủy hoại tình bạn, thậm chí làm những việc khiến bản thân hối hận cả đời.

Theo thống kê, nhiều vụ tai nạn giao thông xảy ra là do tức giận, kích động. Hôn nhân tan vỡ cũng do tranh cãi không ngừng. Những người dễ tức giận chết sớm hơn cả hút thuốc, uống rượu, cao huyết áp, cholesterol cao. Kết quả của sự tức giận luôn đáng sợ hơn nguyên nhân của nó. Nếu bạn vào nhà tù hỏi thử thì hơn phân nửa số họ đều sẽ nói với bạn rằng: “Nếu khi đó tôi không kích động đến thế thì bây giờ cũng sẽ không bị ngồi tù rồi.”

Những hành động khi tức giận đều dẫn đến hậu quả khôn lường. Vì vậy, tuyệt đối đừng kích động. Trước tiên hãy bình tĩnh lại, thử đợi một khoảng thời gian xem thử ngày hôm sau có cảm giác thế nào. Đến khi bạn nhìn lại, tin rằng bạn sẽ tự nói với mình rằng: “Mình rất vui vì hôm qua không nổi nóng, không quyết định bất cứ điều gì.” Cảm giác này tốt hơn sự tức giận gấp trăm ngàn lần.

Cái gọi là “khôn ngoan” chính là tiếng nói trong lòng khi bạn bình tĩnh, vui vẻ. Hãy nhớ kỹ, tuy nổi nóng thoải mái hơn giữ trong lòng, nhưng bình tĩnh mới là thượng sách. Đừng xem sự tức giận là lẽ dĩ nhiên thì trong lòng bạn mới có lý do để làm nó tan biến.

Ba cách bình ổn tâm trạng

  1. Tự hỏi mình việc này có thật sự quan trọng vậy không? Một khi bạn suy nghĩ một cách lý trí thì sẽ phán đoán được liệu mình có “làm lớn chuyện” hay không.
  2. Việc này có cần phải tức giận vậy không? Nổi giận có tác dụng chăng? Đặt ra những câu hỏi này và tự trả lời có thể giúp bạn giảm cơn tức giận hoặc trực tiếp làm nó tiêu tan.
  3. Hiện tại còn có những việc ý nghĩa nào khác mình cần phải làm hơn? Bạn có thể ra ngoài chạy vài vòng, chơi bóng rổ, quét dọn nhà cửa, trồng rau hay cây cỏ, hoặc biến tức giận thành sức lực, làm một số công việc nào đó để hạ hỏa khí.

Yến Nhi

 “ĐỢI” LÀ HẾT CẢ ĐỜI!

Image may contain: one or more people and outdoor

 “ĐỢI” LÀ HẾT CẢ ĐỜI!

  1. Đừng đợi đến lúc muốn có được sự yêu thương mới học cách bỏ ra

Đời người giống như một vở kịch, trong lúc chờ đợi đã bỏ lỡ biết bao điều tốt đẹp. Bởi vì hạnh phúc ở ngay bên cạnh bạn. Đợi đến lúc bạn biết cách bỏ ra thì có lẽ tình yêu đã nhẹ nhàng rời đi lúc nào không hay, thứ còn xót lại chỉ là hối hận và nuối tiếc.

  1. Đừng đợi đến lúc cô đơn mới nhớ đến bạn bè

Thế nào là bạn bè? Một người bạn thật sự sẽ không bao giờ bỏ bạn mà đi. Đời người chỉ cần có một tri kỉ thôi cũng đủ rồi, lúc cô đơn, lúc huy hoàng, bạn bè là thính giả chân thành nhất của bạn, bởi bọn họ sẽ không bao giờ oán trách, mà đối với bạn, sẽ chỉ có hai từ “bao dung”.

  1. Đừng đợi đến lúc có được địa vị rồi mới chăm chỉ đi làm việc

Có những người cả đời này đều ngồi đợi có được công việc đúng như ý muốn của mình, đợi đến lúc râu tóc bạc phơ rồi mà vẫn cứ cố chấp đợi. Bạn à, thế giới này rất tuyệt vời, chỉ cần bạn đủ nỗ lực thì đâu đâu cũng sẽ có công việc phù hợp với bạn thôi.

  1. Đừng đợi đến lúc thất bại rồi mới nhớ tới lời khuyên của người khác

“Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng”. Người đời thường thích nghe lời ngon ngọt, bởi vì lời ngon ngọt toàn những lời đẹp đẽ mà quên mất đi những lời khuyên tuy có phần chướng tai nhưng nó thật. Đợi đến khi gặp phải thất bại rồi thì tất cả dù có ngon ngọt đến mấy cũng đều trở thành mây khói.

  1. Đừng đợi đến lúc bị bệnh rồi mới bắt đầu quyết tâm “à, từ hôm nay mình nhất định phải chú ý hơn tới sức khỏe”

Sinh mệnh rất mỏng manh, cuộc đời ngắn ngủi, việc bạn muốn làm cũng không ít, vậy tại sao lại để bệnh tật cản trở bạn, giày vò bạn cả về thể xác lẫn tinh thần. Các cụ nói cấm có sai, “phòng bệnh hơn chữa bệnh”, tiếc là không có mấy người ý thức và để tâm tới điều này.

  1. Đừng đợi đến lúc xa nhau rồi mới bắt đầu trân trọng tình cảm dành cho nhau

Tại sao cứ luôn là xa nhau rồi mới biết thế nào là trân trọng? Lúc ở cạnh nhau có khó chịu ra sao, muốn rời xa bao nhiêu thì đến khi rời xa lại thấy nhớ bấy nhiêu, “nhân vô hoàn nhân, kim vô túc xích” (đến vàng còn không thuần khiết, con người làm sao hoàn hảo), không ai là hoàn hảo cả nhưng chúng ta ai cũng biết học lấy hai từ “bao dung”.

  1. Đừng đợi đến lúc có người khen ngợi rồi mới tin vào bản thân mình

Mỗi người đều có ưu điểm và sở trường riêng, tự tin là chìa khóa dẫn đến thành công. Bạn giỏi nhưng lại không đủ tự tin để thể hiện điều đó ra thì ai sẽ là người biết bạn giỏi? Đời người chỉ sống có một lần, thay vì cứ nhìn người khác rồi nghĩ “nếu là mình mình có thể làm tốt hơn”, hãy thể hiện bản thân mình, cho mọi người thấy rằng mình có thể làm được. Dù người khác có khen ngợi, có xem trọng bạn hơn không thì thứ mà bạn đạt được còn lớn hơn và thực tế hơn rất nhiều những lời khen phù phiếm kia, đó là bạn đã chiến thắng được chính mình.

  1. Đừng đợi đến lúc người khác chỉ tận mặt, tận tay rồi mới biết mình sai

Thực ra, dũng cảm nhận sai sẽ không khiến người khác chế nhạo bạn mà ngược lại còn giúp bạn nhận được sự tôn trọng của họ. Bởi vì ai cũng đều sẽ mắc sai lầm, chỉ có điều thế giới này có hai loại người, một là quyết tâm che dấu lỗi sai đó đến cùng, rồi cả đời vẫn cứ “ngựa quen đường cũ”, không thể tiến bộ lên được, còn loại còn lại là dũng cảm thừa nhận sai lầm của mình rồi từ đó tiếp thu ý kiến của người khác, sửa chữa sai lầm và hoàn thiện mình hơn. Bạn nghĩ mình thuộc loại nào?

  1. Đừng đợi đến khi giàu rồi mới giúp đỡ người nghèo

Giúp đỡ người khác từ trước đến giờ luôn là một hành vi, một truyền thống tốt đẹp. Đừng đợi đến lúc giàu có rồi mới đi giúp đỡ người khác, giúp người quan trọng là ở cái tâm. Đợi đến lúc bạn giàu có rồi, nhưng bạn cũng chưa chắc đã vui vẻ, và sự bố thí của bạn, người khác cũng chưa chắc đã muốn nhận.

  1. Đừng đợi đến lúc gần đất xa trời rồi mới muốn yêu cuộc sống

Đời người giống như một dòng sông không có điểm kết thúc, cuộc sống cũng không vì bạn gần đất xa trời rồi mà thay đổi. Nhiệt tình với cuộc sống chính là đang nhiệt tình với chính mình, hãy vẽ cho cuộc sống của mình một đường tròn viên mãn.

Đời người là vô vàn những bất ngờ, là một thứ gì đó rất khó đoán trước, tôi hy vọng rằng bạn có thể lập kế hoạch trước, học cách suy nghĩ về tương lai và hậu quả của mọi thứ, trên hết, hãy suy nghĩ kỹ trước khi hành động.

(st)

BỐ MẸ THẾ NÀO – CON THẾ ẤY

Image may contain: one or more people, sky and outdoor

 

BỐ MẸ THẾ NÀO – CON THẾ ẤY, ÂU CŨNG LÀ TUÂN THEO LUẬT NHÂN – QUẢ:

  1. Bố mẹ cẩu thả – Con bừa bãi
  2. Bố mẹ nói nhiều – Con thấy nhờn
  3. Bố mẹ kêu ca – Con hay phàn nàn
  4. Bố mẹ ham chơi – Con thích hưởng thụ
  5. Bố mẹ to tiếng – Con cãi bướng
  6. Bố mẹ chê bai – Con phán xét
  7. Bố mẹ bốc đồng – Con bộc phát
  8. Bố mẹ can thiệp – Con buông bỏ
  9. Bố mẹ huyễn hoặc – Con ngộ nhận
  10. Bố mẹ áp đặt – Con bất cần
  11. Bố mẹ tích cực – Con tự tin
  12. Bố mẹ điềm đạm – Con lắng nghe
  13. Bố mẹ nhún nhường – Con lễ phép
  14. Bố mẹ rộng lượng – Con hiểu chuyện
  15. Bố mẹ định hướng – Con tự lập
  16. Bố mẹ kiên nhẫn – Con không ngại khó
  17. Bố mẹ nguyên tắc – Con ý thức
  18. Bố mẹ cởi mở – Con thân thiện
  19. Bố mẹ khiêm tốn – Con ham học hỏi
  20. Bố mẹ thông thái – Con cái thông minh.

Vì cha mẹ chính là hình mẫu và ảnh hưởng đến sự phát triển của con, đặc biệt là nhân cách. Và, nếu giáo dục không đúng cách, sẽ dẫn đến những hệ lụy nghiêm trọng khi con lớn.

Cao Sơn

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=10208188212659562&id=1729121759