CANH THỨC CHỜ CHÚA ĐẾN

CANH THỨC CHỜ CHÚA ĐẾN

 Lm Bùi Thượng Lưu

Bắt đầu từ Chúa Nhật 1 Mùa Vọng hôm nay, toàn thể giáo hội chính thức bước vào Năm Phụng Vụ mới, cùng với lời mời gọi của Chúa Giêsu trong Tin Mừng theo thánh Marcô: “Anh em phải coi chừng, phải tỉnh thức, vì anh em không biết khi nào thời ấy đến.  Vậy anh em phải canh thức, vì anh em không biết khi nào chủ nhà đến: lúc chập tối hay nửa đêm, lúc gà gáy hay tảng sáng, kẻo lỡ ra ông chủ đến bất thần, bắt gặp anh em đang ngủ” (Mc 13, 33, 35-36).

Tại các nhà thờ Đức có một tục lệ rất ý nghĩa là mỗi nhà thờ đều trang điểm vòng hoa Mùa Vọng với những cành thông tươi xanh và bốn cây nến, tượng trưng cho 4 Chúa nhật Mùa Vọng.  Khởi đầu thánh lễ mỗi Chúa nhật, đang khi cộng đoàn hát bài Mùa Vọng, cây nến được thắp sáng.  Chúa nhật thứ nhất thắp sáng một cây.  Chúa nhật thứ hai thắp sáng hai cây.  Khi cả bốn cây được thắp sáng, thì đại lễ giáng sinh cũng đã gần kề.  Tục lệ này cũng được lan rộng trong nhân gian, tới hầu hết các công sở, các gia đình.  Nơi nào cũng bầy vòng thông Mùa Vọng với đủ loại nến mầu đỏ, tím…

Như vậy ý nghĩa thứ nhất trong Mùa Vọng là mùa canh thức chuẩn bị tâm hồn để đón mừng Chúa Giáng Sinh.  Trọng tâm của lịch sử và Tin Mừng cứu độ chính là biến cố: Thiên Chúa xuống thế làm người để cứu nhân độ thế.

Ngày giáng trần của Chúa Giêsu phải được đón mừng vì đây là Biến Cố có một không hai trong lịch sử cứu độ: nhờ Ngôi Lời nhập thể làm người thì vũ trụ vạn vật lại được đổi mới (TNKB, s. 3).  Kể từ Biến Cố này, Trời giao hòa với Đất, nhân loại được Thiên Chúa yêu thương và toàn thể vũ trụ được đón nhận TIN Mừng cứu độ.  Chính vì thế, Biến cố Giáng Sinh của Chúa Giêsu đã trở nên Trung Tâm điểm của lịch sử nhân loại, mốc điểm thời gian.

Theo Kinh Thánh, canh thức là thái độ của một người “đang tỉnh thức chờ đợi”, không ngủ mê, không thụ động, nhưng canh chừng, luôn phòng bị để kịp đối phó với kẻ địch tấn công bất ngờ (Tv 127, 1t), lòng nhiệt tâm chu toàn trách nhiệm hiện tại, biết nhận ra những dấu chỉ thời đại, khám phá ra thánh ý Thiên Chúa, kiên tâm phục vụ trong yêu thương, đang khi ngóng chờ một biến cố sắp xẩy đến… sẵn sàng đón tiếp Chúa, khi Ngày của Ngài điểm.

Đây là lời khuyên nhủ, dặn dò chính yếu của Chúa Giêsu dậy các môn đệ của Ngài.  Vì Chúa đến bất chợt như kẻ trộm ban đêm (Mt 24,43t), như ông chủ trở về mà không báo cho các đầy tớ biết (Mt 13,35t), như chàng rể đến lúc canh khuya, và chỉ năm cô trinh nữ khôn ngoan đang canh thức với đèn đầy dầu, mới kịp ra đón rước chàng rể vào dự tiệc cưới (Mt 25, 1-13).

Vậy canh thức là đặc tính căn bản, là thái độ sắp sẵn của người môn đệ Chúa, để chỗi dậy khỏi giấc ngủ đam mê, nghĩa là dứt khoát với tội lỗi, dứt bỏ trần thế và những đam mê dục vọng (Lc 21, 34tt).  Canh thức là hoán cải và trở về với Chúa, không nằm lì trong tội ác, không cứng lòng và khinh thường tiếng mời gọi thống hối của Chúa.  Canh thức trong cầu nguyện, tiết độ, không chè chén say sưa, không cờ bạc, không say đắm nhục dục… quyết không để “ba cái lăng nhăng” nó quấy ta!

Canh thức để nhận diện ra kẻ thù và chiến đấu với thần dữ.  Trong giờ kinh tối, các linh mục và tu sĩ thường đọc: “Anh em hãy sống tiết độ và tỉnh thức, vì ma quỷ, thù địch của anh em, như sư tử gầm thét, rảo quanh tìm mồi cắn xé” (1P 5,8).  Ma quỷ có thể ẩn hiện trong những phim ảnh xấu, những sách báo đồi trụy, ma túy… những dịp tội gần xa đưa chúng ta xa Chúa, lạc đường về Quê Trời.

Canh thức để phân biệt phải trái: đừng bị ru ngủ, bị đầu độc, bị tuyên truyền bởi óc hưởng thụ, bởi tinh thần vị kỷ cá nhân, bởi các học thuyết vật chất vô thần, bởi những ông đạo buôn thần bán thánh, bởi những mê tín dị đoan, bởi những quảng cáo quyến rũ, những truyền đơn loan tin thất thiệt ngày tận thế…

Canh thức để khỏi bị chán nản, ngã lòng nản chí, bỏ cuộc.  Có những tín hữu gặp thử thách trong đời sống gia đình, gặp những khó khăn về vật chất, bị đau ốm lâu dài… đã nản lòng, kêu trách Chúa, và nhiều khi bỏ nhà thờ, bỏ cầu nguyện, bỏ Giáo hội!

Canh thức trong cầu nguyện theo gương Chúa trong vườn cây dầu.  Cầu nguyện ở đây được hiểu là cầu kinh sớm tối.  Cầu nguyện là đọc và suy gẫm Lời Chúa trong Thánh Kinh.  Cầu nguyện có thể là lần chuỗi Mân Côi, miệng đọc lòng suy.  Cầu nguyện cao đẹp nhất là tham dự thánh lễ Chúa nhật…  Tất cả những hình thức cầu nguyện trên đây, giúp người tín hữu luôn hiệp thông với Chúa, tâm hồn luôn lắng nghe những “thánh chỉ” của Chúa.

Canh thức để trung tín giữ luật Chúa: luật yêu thương, luật công bằng.  Trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống, người tín hữu hằng để luật Chúa như đèn soi, như kim chỉ nam cho mọi ước muốn, mọi tư tưởng, mọi lời nói và việc làm của mình.

Canh thức để phục vụ anh em: người tín hữu luôn được Chúa mời gọi để sống đời phục vụ trong bác ái và trong yêu thương.  Đời sống gia đình là môi trường phục vụ lý tưởng nhất.  Vợ chồng Kitô hữu hiến thân cho nhau, tha thứ cho nhau, biết tận tâm giáo dục con cái, biết dùng của cải Chúa ban để mưu sống gia đình, nhưng đồng thời cũng biết chia cơm sẻ bánh cho anh em nghèo đói kém may mắn hơn trên khắp thế giới.  Mỗi tín hữu còn được Chúa mời gọi để phục vụ cộng đồng, các giáo xứ, Hội Thánh, tùy theo khả năng và hoàn cảnh.

Canh thức để đón chờ Chúa đến.  Tín hữu Chúa Kitô biết rõ ràng rằng: cuộc sống trần gian, tất cả của cải đều mau qua chóng hết, không ai sống mãi, nhưng đi về vĩnh cửu.  Điều chắc chắn là mỗi người chúng ta sẽ có một ngày phải từ giã cõi đời tạm này.  Nhưng chết vào ngày giờ nào, chết cách nào, chết ở đâu?  Chẳng có ai biết được.  Do đó, tín hữu Chúa phải tỉnh thức để đón chờ Chúa đến.

Từ ngày lãnh nhận phép Thánh Tẩy, người tín hữu là con cái của ánh sáng, nên phải luôn tỉnh thức để mình khỏi rơi vào đêm tối của sự chết, không mất mục tiêu, không quên ngày Chúa đến cuối đời của mình…

Lm Bùi Thượng Lưu

From: Langthangchieutim

30 - Vong - Nen 13.jpg

Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh

  Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh

Mừng Lễ Tạ Ơn đến Bạn và gia đình nhé! Thành thật cám ơn Bạn đã cầu nguyện, nâng đỡ, và khích lệ mình trong thời gian qua, sự quý mến của Bạn đã và đang dành cho mình thật là hạnh phúc trong hành trình ơn gọi. Mình sẽ hiệp với Bạn dâng lời tạ ơn Chúa trong Thánh Lễ sáng hôm nay nhé!

Cha Vương

***

TIN MỪNG: Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh. Anh em hãy làm như vậy, đó là điều Thiên Chúa muốn trong Đức Ki-tô Giê-su. (1 Thêxalônica 5:18)

SUY NIỆM: Hàng năm, vào ngày thứ năm trong tuần thứ tư của tháng 11, người Mỹ lại mừng lễ Thanksgiving, lễ Tạ ơn. Đó là ngày lễ nghỉ và các gia đình Mỹ và bạn bè thường tụ họp để mừng lễ với nhau. Đó là ngày người ta tạ ơn về những gì mình có. Ngày nay ý nghĩa tạ ơn của ngày lễ dường như bị quên lãng và người ta chú ý hơn đến vui chơi, xem những môn thể thao ưa thích, ăn uống, đặc biệt là mua sắm, với những quảng cáo giảm giá không tin nổi trong ngày thứ sáu Black Friday sau đó. Nếu ngày Lễ Tạ Ơn năm nay không đưa Bạn đến gần với Chúa với nhau hơn thì thật đang buồn cho 46 triệu con gà Tây  (Theo thống kê 2018) phải bỏ mạng vào dịp lễ này, chưa kể đến nhiều người bị cháy túi vì shopping. Vậy tạ ơn là gì? Có phải là phải là hoàn lại ân huệ đã nhận hay dâng một điều gì đó để đền đáp, theo kiểu thế gian “Hòn đất ném đi hòn chì ném lại”? Không! Tạ ơn là phản ứng căn bản của con người, rung cảm, vui mừng, kính phục khi khám phá ra hành động của Thiên Chúa, khi nhận biết ân sủng của Thiên Chúa đang hoạt động một cách tích cực trong đời Bạn. Nói tóm tắt là sự nhìn nhận mình là người chịu ơn, là kẻ tuỳ thuộc, để cho Thiên Chúa là Thiên Chúa. Nếu Bạn nhận thức được như vậy thì Bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn trong mọi hoàn cảnh. “Lòng biết ơn có thể làm các tất cả ngày thường thành lễ tạ ơn, làm các công việc thường ngày thành niềm vui và thay đổi cơ hội bình thường thành phước lành.” (William Arthur Ward) Ước mong Bạn có một ngày Lễ Tạ Ơn thật ý nghĩa!

CẦU NGUYỆN: Lạy  Chúa, món quà quý giá nhất mà Chúa đã ban cho con chính là Đức Giêsu Kitô, Đấng đã chết và sống lại để cho con được sống, xin cho con luôn biết sống tâm tình tạ ơn Chúa mọi nơi, mọi lúc, và mọi hoàn cảnh.

LẮNG NGHE: Thế mà Đức Ki-tô đã chết vì chúng ta, ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi; đó là bằng chứng Thiên Chúa yêu thương chúng ta. (Roma 5:8)

THỰC HÀNH: Hãy gởi đi một lời nhắn tin/email để thể hiện lòng biết ơn tới một người nào đó, nhất người mà Bạn chưa bao giờ nói lời cảm ơn với họ trước đó. Hãy chân thành nói với họ Bạn đã biết ơn những gì mà họ đã làm cho Bạn nhiều như thế nào và nó có ý nghĩa nhiều ra sao?

8 CÂU NÓI NỔI TIẾNG NHẤT THẾ GIỚI.

 8 CÂU NÓI NỔI TIẾNG NHẤT THẾ GIỚI.

Mời anh chị em cùng đọc.

  1. “Đừng bao giờ đùa giỡn với cảm xúc của người khác, bởi vì bạn có thể giành chiến thắng, nhưng hậu quả là bạn chắc chắn sẽ mất đi người đó trong suốt cuộc đời của bạn.” – (Shakespeare).
  2. “Thế giới phải chìm đắm trong đau khổ không phải vì tội ác của những kẻ xấu, mà là vì sự im lặng của những người tốt”. – (Napoleon).
  3. “Tôi rất biết ơn tất cả những người đã nói KHÔNG với tôi. Nhờ vậy mà tôi biết cách tự mình giải quyết sự việc.” – (Einstein).
  4. “Nếu tình bạn là điểm yếu lớn nhất của bạn, thì bạn chính là người mạnh mẽ nhất trên thế giới.” – (Abraham Lincoln).
  5. “Một người tươi cười không có nghĩa là họ không có nỗi buồn. Điều đó có nghĩa là họ có khả năng đối phó với nỗi buồn đó.” – (Shakespeare).
  6. “Cơ hội giống như bình minh, nếu bạn chờ đợi quá lâu, bạn có thể bỏ lỡ nó”. – (William Arthur).
  7. “Khi bạn ở ngoài sáng, tất cả mọi thứ đều theo bạn, nhưng khi bạn bước vào bóng tối, ngay cả cái bóng của bạn cũng không đi theo bạn nữa.” – (Hitler).
  8. “Đồng tiền luôn phát ra âm thanh. Nhưng tờ tiền thì luôn im lặng. Vì vậy, khi giá trị của bạn tăng lên, thì hãy luôn luôn giữ yên lặng.” – (Shakespeare).

Nguyễn Minh Quý sưu tầm.

Image may contain: nature and outdoor

Đi! Vì sao phải ra đi?

Đi! Vì sao phải ra đi?

Tác giả Huy Phương

Hồ Chí Minh đã khẳng định: “Muốn kháng chiến kiến quốc thành công, muốn độc lập thống nhất thật sự ắt phải dựa vào lực lượng của nông dân. Ðồng bào nông dân sẵn có lực lượng to lớn, sẵn có lòng nồng nàn yêu nước, sẵn có chí khí kiên quyết đấu tranh và hy sinh. Nông dân vừa là động lực, vừa là lực lượng đông đảo, nòng cốt, và cũng là đối tượng vận động của cách mạng.”

Ðiều đó trước kia chưa chắc đã đúng mà bây giờ hóa ra sai bét!

Nông dân bỏ ruộng vì đói. Ngày trước, người ta tranh đấu để được chia ruộng để được cày bừa, giờ thì nông dân đua nhau trả ruộng để bỏ xứ đi làm mướn. Ði làm thợ hồ, mỗi ngày, một người kiếm được 180,000 đồng, mỗi tháng có chừng 5 triệu bạc. Làm ruộng bây giờ  thu nhập vài triệu một tháng, không đủ đong gạo ăn cả năm và nông dân mang nợ vì giống má, phân bón, thuốc trừ sâu, xăng dầu… trăm thứ tốn kém, nếu lỡ chẳng may mất mùa thì mang nợ suốt đời, tơi nón đi ăn xin.

Chuyện “những cánh đồng 5 tấn” chỉ là chuyện xưa, tích cũ. Một năm hai vụ lúa, ruộng chỉ cấy một vụ, rồi bỏ hoang. Nông dân sống nhờ ruộng bây giờ lại có phong trào trả ruộng. Dọc sông Hồng, có những ngôi làng bị bỏ hoang vì nông dân đã bỏ làng ra đi.

Lớp thanh niên nông thôn, sau mười mấy năm, xong trung học phổ thông, đã tìm mọi cách đi khỏi làng. May mắn có khả năng thì vào đại học, không thì đi học nghề, lái xe taxi, hoặc theo nhóm bạn làng đi buôn ve chai, đồng nát, chạy xe ôm, đi làm công nhân… Miễn là chạy khỏi xóm làng, khi ruộng đồng không cho đủ hạt cơm bỏ vào miệng.

Thái Bình, Nam Ðịnh, phong trào “lên Hà Nội khai hoang” bộc phát, nghĩa là thoát ly ruộng đồng, không bao giờ quay lại quê hương.

Nhưng rồi cuộc sống ở quê nhà cũng không lấy gì làm tốt đẹp, lương 3 triệu không đủ ăn, chỉ có một con đường “xuất khẩu” đi lao động. Hết hợp đồng lao động rồi, về nước cũng khổ, đành trốn ra ngoài làm việc lậu, bị bắt và trục xuất về nước vì vi phạm pháp luật tại nước sở tại. Ở Nhật không xong, về nước không yên, lại tính đường du lịch Nam Hàn trốn ở lại để đi làm chui. Có cả một khu xóm, anh em, bà con đùm bọc che chở cho nhau mà sống tha phương như vậy!

 Cùng đường về nước rồi thì câu trả lời “làm gì sau khi về nước” là lại ra đi. Không đi lao động tiếp ở Nam Hàn được thì trở qua Ðài Loan theo diện du lịch 6 tháng. Làm hết 6 tháng về nước, sau đó lại quay lại vòng vòng như vậy, không biết bao nhiêu lần cho một cuộc đời vô định, nghĩa là phải đi. Ai đó trả lời giùm tôi: “Vì sao phải ra đi?”

Miền Trung không có phương tiện thì sang Lào, Kampuchea, cả Trung Quốc, những quốc gia chẳng giàu có gì hơn mình để kiếm miếng ăn.

Con người vốn quý? Nay con người như con tôm, con cá, con heo, củ khoai, nải chuối, con người cũng là loại “xuất khẩu”. Ðược “xuất khẩu,” mà lại phải lo lót, bán nhà vay nợ, mỉa mai tột cùng mà lại háo hức vui mừng, hãnh diện được đi làm “culi” xứ người.

Việt Nam ít ra tự vấn, phải đặt câu hỏi, sao công dân nước mình lại phải “tha phương cầu thực,” không giống một ai trên thế giới, rồi vì chuyện đi, chuyện trốn ở lại, mang tiếng xấu cho người Việt Nam.

Ra đi từ các tỉnh miền Bắc, công nhân phải trả một số tiền khoảng 300 triệu đồng để đổi lấy một công việc chân tay vất vả ở xứ người. Ðã vậy con người Việt Nam lại lừa đối, lường gạt nhau sang Nhật, Ðài Loan… rồi bỏ nhau giữa đường, không ngôn ngữ, không tiền bạc, không thân thích.

Người Việt ở Nhật lại giả danh kỹ sư để lừa gạt những sinh viên tu nghiệp mới tới Nhật, vì kỹ sư thì được ký visa dài hạn, nếu cưới vợ thì vợ cũng có quyền ở lại Nhật.

Ở quê hương mình, bây giờ nếu ai hỏi: “Em ước mơ mơ gì, tuổi mười hai, tuổi mười ba? “

Một đứa trẻ ở Hải Phòng hay Nam Ðịnh có thể lớn lên với không khí ô nhiễm đầy những mưu toan, dự liệu, ấp ủ chuyện “đi,” dù đó là đi lao động, đi ở đợ, hay đi lấy chồng. Ở Hải Phòng có thành ngữ “làm hôn thê” ai cũng hiểu – thậm chí kể cả đi… bán thân. Còn như với chuyện tìm được những con đường mới để đi Tây Âu, Úc, Canada, Bắc Âu… là cả những chuyện xa vời, hơn cả một cõi thiên đường trong trí tưởng.

Một người trong nước đã viết những dòng khá đau xót: “Bạn bè tôi đã đi không phải vì hết sinh kế, cũng không phải vì nuôi ảo tưởng rằng ở nước ngoài sung sướng (tất cả đều ý thức rất rõ về sự vất vả của xã hội tư bản, và hiểu xã hội nào cũng có vấn đề riêng). Chỉ đơn giản là đi thì tốt hơn. Buồn bã, bặm môi mà đi, nhưng vẫn tốt hơn. Ðiều gì đã tạo ra thôi thúc này, và nếu không thể thực hiện trong đời mình, bao người đã truyền lại sự ước muốn đó cho đời con?”

Và ở một đoạn khác: “Lấy chồng Ðài Loan cũng đã trở thành con đường thoát. Chỉ còn đâu vài đứa trai làng buồn bã nhìn người bạn gái từ thời thơ ấu leo lên chiếc xe hơi với gã đàn ông Trung Hoa già nua, để lại đằng sau một đám bụi mù. Vài đứa may mắn, được nhà chồng cho ra ngoài đi làm, dành dụm một khoản tiền riêng gởi về, cha mẹ thay nhà mái tranh thành nhà ngói đỏ. Những bà mẹ nhà mái tranh khác, thúc giục đứa con gái vừa đủ tuổi đi ra khách sạn đứng xếp hàng!”.

Ði và trốn ở lại quả là một điều nhục nhã cho hai chữ Việt Nam. Người ta mới tiết lộ ra, chín người trong đoàn Quốc Hội CSVN do bà Nguyễn Thị Kim Ngân, chủ tịch Quốc hội dẫn đầu, đã bỏ trốn bất hợp pháp tại Nam Hàn. Sự việc xảy ra hồi tháng 12-2018 nhưng nay truyền thông Nam Hàn mới loan tin.

Phái đoàn của Quốc Hội VN sau khi làm việc tại Bunsan và Seoul để gặp mặt với Quốc hội Nam Hàn, hội kiến Tổng Thống Moon Jae In và tham gia diễn đàn Thương mại Ðầu tư Hàn-Việt, sau đó quay trở về Việt Nam từ sân bay Incheon, nhưng 9 thành viên trong đoàn đã vắng mặt trong chuyến bay hồi hương.

Chín người Việt trong phái đoàn này trốn ở lại là ai? Dân biểu, Bộ Trưởng hay một ai đó đã chạy tiền lo lót cho Chủ Tịch Quốc Hội “Kim Ngân phá luật lệ” để có một chỗ trong phái đoàn với âm mưu trốn ở lại?

Cả một phái đoàn Quốc Hội Việt Nam còn như vậy, ai còn dám ngẩng mặt nhìn thiên hạ nữa? Còn gì là quốc thể?

Tôi nhắc lại câu viết của Vũ Ðông Hà trong “Dân Làm Báo,” khi nói về hoàn cảnh của những thiếu nữ bán thân ở Ðài Loan: “Tôi rời Ðài Loan mang theo lời của Trang: ‘Anh nói tụi em khổ còn hơn nô lệ. Em thì thấy ở nhà còn khổ hơn.’ Lời nói ấy đã dẫn đến một bước ngoặt của một đời….” 

Và lời văn ông, như một câu thơ buồn:

“Những người đàn ông đã rời khỏi mảnh đất không còn gì để mà sống.

Những đứa con gái tới tuổi mười bảy, mười tám là bỏ cái làng không còn gì mơ ước để mà đi.”

Huy Phương

THAM NHŨNG CHÍNH SÁCH VÀ CƠ CHẾ BẢO VỆ NHÓM LỢI ÍCH

 

THAM NHŨNG CHÍNH SÁCH VÀ CƠ CHẾ BẢO VỆ NHÓM LỢI ÍCH

Đỗ Ngà

Tham nhũng chính sách là dùng quyền lực nhà nước làm chính sách để cho nhóm lợi ích trục lợi. Sai phạm Thủ Thiêm là một dạng tham nhũng chính sách, nó đã kéo dài hơn 20 năm và cho đến nay nhóm lợi ích đó cứ nhởn nhơ, có kẻ thì về hưu hưởng thụ đống vàng cướp được, có kẻ còn tại vị và tiếp tục bảo vệ nhóm. Còn về phần thiệt hại của người dân thì mãi giải quyết không xong.

Để mở rộng thành phố sang hướng Đông Nam, ngày 4 tháng 6 năm 1996 ông Võ Văn Kiệt ký Quyết định số 367/TTg phê duyệt quy hoạch xây dựng Khu đô thị mới Thủ Thiêm. Đây là phát súng lệnh của Trung Ương, dựa vào đây nhóm cá mập Sài Gòn bỗng nhìn thấy miếng mồi ngon hơn bao giờ hết. Tuy nhiên nếu căn theo quyết định của thủ tướng thì sẽ không thỏa được lòng tham nhóm này, và thế là nhóm đã tìm cách thay thế bản quy hoạch gốc từ quyết định của thủ tướng. Phải tự thiết kế chính sách để trục lợi thì bao giờ cũng tốt hơn là kiếm ăn dựa vào chính sách của kẻ khác ban cho.

Được sự trợ lực của bố già Lê Thanh Hải, ngày 27 tháng 12 năm 2005, Nguyễn Văn Đua đã ký Quyết Định 6565 thay thế Quyết Định 367 của Thủ tướng phê duyệt điều chỉnh quy hoạch chung xây dựng khu trung tâm đô thị mới Thủ Thiêm. Theo đó, quy hoạch chung của khu đô thị mới Thủ Thiêm được thay đổi khá nhiều so với quyết định phê duyệt ban đầu của Thủ tướng. Kết quả là những đầu nậu đất lấy giá của dân rẻ bèo chỉ với 18 triệu đồng/m2 và bán lại với giá 350 triệu đồng/m2 tạo nên nỗi bức xúc cho người dân Thủ Thiêm. Tất nhiên những khoản lợi nhuận béo bở đó không thể thiếu phần cho nhóm lợi ích Lê Thanh Hải.

Nhờ vào quyết định của Nguyễn Văn Đua ấy mà tháng 11/2013, Tất Thành Cang với tư cách là giám đốc sở GTVT đã kí tắt với công ty Cổ phần Đại Quang Minh hợp đồng thi công 4 tuyến đường ở khu đô thị Thủ Thiêm tổng cộng dài gần 12km với giá 12000 tỷ đồng, tức giá 1 tỷ đồng/m. Kinh khủng! Với giá này thì báo chí đã phải buộc miệng gọi nó là “đường dát vàng”. Thế nhưng rất tiếc là, 12km đường ấy vẫn chỉ là đường rải nhựa như mọi con đường khác, phần “vàng” dùng để “dát đường” ấy sẽ trao vào tay ai thì mọi người tự hiểu.

Khi nhóm lợi ích Sài Gòn bị tấn công qua sai phạm Thủ Thiêm thì ngày 2/5/2018, Võ Văn Hoan với tư cách là chánh Văn phòng kiêm người phát ngôn của UBND Thành phố đã xác nhận bản đồ quy hoạch khu đô thị mới Thủ Thiêm tỷ lệ 1/5.000 kèm theo Quyết định số 367/QĐ-TTg ngày 4/6/1996 của Thủ tướng Chính phủ “đã bị thất lạc”. Vâng! Họ đã phi tang chứng cứ như thế đấy. Đứng đằng sau chỉ đạo phi tang hồ sơ chính là những cái tên cộm cán trong nhóm lợi ích như Lê Thanh Hải, Nguyễn Văn Đua, Tất Thành Cang, Lê Hoàng Quân chứ không ai khác. Hơn 20 năm, người dân Thủ Thiêm kêu oan và có người phải tự vẫn vì nó, ấy vậy mà nhóm lợi ích này vẫn cứ trơ trơ. Họ vô tư đạp lên sự đau khổ của người dân Thủ Thiêm mà hưởng lợi trên đống vàng cướp được.

Để giải quyết rốt ráo vấn đề Thủ Thiêm, chính quyền CS phải cho đám Lê Thanh Hải, Nguyễn Văn Đua, Tất Thành Cang, Lê Hoàng Quân tống vào tù và sau đó giải quyết những bức xúc của người dân hiện nay, chứ không còn cách nào khác. Thế nhưng cái khó của chính quyền CS là họ xử lý tham nhũng bằng cách dùng quyền lực lớn đánh bại quyền lực yếu hơn chứ hoàn toàn không dựa vào pháp quyền. Vậy nên với sức mạnh của nhóm Hải – Quân – Cang – Đua thì gần như ông Nguyễn Phú Trọng chẳng làm gì được, nó như một cái boong ke vững chắc bất khả xâm phạm. Lúc ông Trọng tóm Lê Tấn Hùng em trai của bố già Lê Thanh Hải làm người ta cứ nghĩ ông ta phá được Boong ke, thế nhưng không phải thế. Đến nay hơn 1 năm, vụ án Lê Tấn Hùng cũng dậm chân tại chỗ mà chẳng moi được gì hơn. Siêu quyền lực trong tay ông Trọng vẫn chưa đủ để phá được những nhóm lợi ích lớn nhất như nhóm Nguyễn Tấn Dũng ở Kiên Giang và nhóm Lê Thanh Hải ở Sài Gòn. Chống tham nhũng bằng quyền lực nó chỉ đạt tới ngưỡng đó. Chống tham nhũng kiểu Nguyễn Phú Trọng sẽ không bao giờ có thể truy tố được những con người ở đỉnh cao quyền lực như nhà nước pháp quyền Hàn Quốc đã làm với bà Park Geun – hye.

Không dẹp nổi nhóm lợi ích Lê Thanh Hải nên cuối cùng các quan chức CS đời sau lại đi đổ vỏ cho nhóm Hải – Quân – Cang – Đua. Hết Nguyễn Thiện Nhân, Nguyễn Thị Quyết Tâm cứ gặp dân rồi hứa lèo chứ không giải quyết gì được. Những kẻ ăn cướp đang ngủ trên đống vàng thì không dám động đến mà lại dùng ba tấc lưỡi thuyết phục nạn nhân chấp nhận, vậy làm sao người ta chấp nhận được? Bế tắc là phải.

Hôm nay ngày 27/11/2020 trên báo Tuổi Trẻ có bài “Chiều nay Thanh tra Chính phủ đối thoại với 50 hộ dân Thủ Thiêm” đã cho biết, chính quyền CS cũng lại đưa thanh tra chính phủ và quan chức thành phố dùng ba tấc lưỡi để thuyết phục dân y hệt như bài cũ mà Nguyễn Thiện Nhân và Nguyễn Thị Quyết Tâm đã làm. Điều đáng nói là phía chính quyền CS Sài Gòn lại cử Võ Văn Hoan xuống gặp dân Thủ Thiêm để nói chuyện. Võ Văn Hoan là ai vậy? Xin thưa, đó chính là kẻ mà năm 2018 đã thủ tiêu Bản Đồ quy hoạch 1/5000 và quyết định thủ tướng để phi tang chứng cứ. Nói thẳng, ông Võ Văn Hoan là một phần tử trong nhóm lợi ích Hải – Quân – Cang – Đua thì ông ta mang lại được quyền lợi gì cho người dân? Ông ta đang ngồi trên đống vàng cướp được từ bà con Thủ Thiêm thì ông ta hòa giải thế nào được? Chắc đợi đến… tết Công Gô thì bà con Thủ Thiêm mới có được công bằng. Đấy! Lại một trò mị dân bảo vệ nhóm lợi ích của CS. Đâu cũng vào đấy, quân ăn cướp vẫn được bảo vệ, thiệt hại vẫn là về phía dân, mãi mãi không khác được.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://www.nguoiduatin.vn/can-canh-4-tuyen-duong-dat…

https://tuoitre.vn/chieu-nay-thanh-tra-chinh-phu-doi…

Image may contain: text

Thanksgiving – Lễ Tạ ơn lịch sử và truyền thống

Happy Thanksgiving

https://www.facebook.com/100004132957967/posts/1480066842141067?sfns=mo

Thanksgiving – Lễ Tạ ơn lịch sử và truyền thống

Lễ Tạ ơn (tiếng Anh: Thanksgiving) là một ngày lễ hàng năm được tổ chức chủ yếu tại Hoa Kỳ và Canada.

Có ý nghĩa lúc đầu là mừng thu hoạch được mùa và tạ ơn Thiên Chúa đã cho sống no đủ và an lành. Đây cũng là ngày nghỉ lễ chính thức, cho tất cả người lao động theo luật định tại Mỹ và Canada.

Ngày và nơi diễn ra lễ Tạ ơn đầu tiên là chủ đề của một cuộc tranh cãi nhỏ. Mặc dù lễ Tạ ơn sớm nhất đã được kiểm chứng diễn ra vào ngày 8 tháng 9 năm 1565 tại khu vực ngày nay là Saint Augustine, Florida, nhưng “lễ Tạ ơn đầu tiên” theo truyền thống được coi là đã diễn ra tại khu vực thuộc thuộc địa Plymouth vào năm 1621.

Ngày nay, tại Hoa Kỳ, lễ Tạ ơn được tổ chức vào ngày thứ Năm lần thứ tư của tháng 11 vì thế ngày này có thể không phải là ngày thứ năm cuối cùng của tháng 11 như nhiều người lầm tưởng (thí dụ năm 2012 có đến 5 ngày thứ năm). Tại Canada, nơi có cuộc thu hoạch sớm hơn, ngày lễ này được tổ chức vào ngày thứ Hai lần thứ hai của tháng 10.

Lịch Sử

Lễ Tạ ơn gắn liền với các lễ hội ngày mùa thường được tổ chức ở châu Âu từ xưa.

Trong truyền thống Anh, ngày tạ ơn và nghi lễ tôn giáo tạ ơn đặc biệt trở nên quan trọng trong quá trình Cải cách Kháng Cách tại Anh trong thời kỳ trị vì của vua Henry VIII.

Tại Bắc Mỹ, lễ hội này đầu tiên được tổ chức tại Newfoundland bởi Martin Frobisher và nhóm Thám hiểm Frobisher năm 1578, để mừng tạ ơn Chúa đã cho sống sót, qua cuộc hành trình dài và nhiều bão tố từ Anh. Một lễ hội khác được tổ chức vào ngày 4 tháng 12 năm 1619 khi 38 người khai hoang từ giáo khu Berkeley xuống thuyền tại Virginia và tạ ơn Thượng đế.

Tuy nhiên trước đó, cũng có thông tin về một buổi tiệc Tạ ơn tổ chức bởi Francisco Vásquez de Coronado (cùng với nhóm người da đỏ Teya) ngày 23 tháng 5 năm 1541 tại Texas, để ăn mừng việc họ tìm ra lương thực. Một số người cho rằng đây là cuộc tổ chức Tạ ơn thật sự đầu tiên tại Bắc Mỹ. Một sự kiện tương tự xảy ra một phần tư thế kỷ sau, vào ngày 8 tháng 9 năm 1565 tại St. Augustine, Florida khi Pedro Menéndez de Avilés gặp đất liền; ông và những người trên thuyền đã tổ chức một buổi tiệc với người bản xứ.

Sự tích về ngày lễ tạ ơn

Bức tranh The First Thanksgiving của Jean Leon Gerome Ferris, người da trắng mời người da đỏ cùng ăn

Vào khoảng thế kỷ 16-17, một số người theo Công giáo và Thanh giáo tại Anh bị hoàng đế lúc đó bắt cải đạo để theo tôn giáo của ông ta, trong cuộc Cải cách Tin Lành. Những người này không chấp nhận và bị giam vào tù. Sau khi giam một thời gian vị hoàng đế truyền họ lại và hỏi lần nữa, họ vẫn quyết không cải đạo. Hoàng đế không giam họ vào tù nữa mà nói với họ rằng nếu họ không theo điều kiện của ông ta thì họ phải rời khỏi nước Anh.

Những người này rời khỏi Anh đến Hà Lan sinh sống nhưng họ sớm nhận ra mình không thể hoà nhập ở nơi này và lo sợ con cháu của họ sẽ bị mất gốc, một số nhóm người rời khỏi Hà Lan để đến Tân Thế Giới (Châu Mỹ) sinh sống, và sau này thường được gọi là Người lữ hành (Pilgrims). Những người này đi trên một con thuyền tên là Mayflower, họ đặt chân đến Thuộc địa Plymouth thuộc vùng Tân Anh (New England) khi đang mùa đông. Đói và lạnh, một nửa trong số họ không qua nổi mùa đông khắc nghiệt. Đến mùa xuân, họ may mắn gặp được những thổ dân da đỏ tốt bụng và cho họ ít lương thực. Người da đỏ dạy họ những cách sinh tồn ở vùng đất này như cách trồng hoa màu, săn bắt,… Khi người Pilgrims đã có thể tự lo cho bản thân được, họ tổ chức một buổi tiệc để tạ ơn Chúa Trời vì đã cho họ có thể sống đến ngày hôm nay, họ mời những người da đỏ và cùng nhau ăn uống vui vẻ. Từ đó về sau, hằng năm con cháu của người Pilgrims luôn tổ chức lễ tạ ơn để cảm ơn cho những gì tốt đẹp đã đến với cuộc sống.

Theo tài liệu, buổi lễ tạ ơn đầu tiên tại Hoa Kỳ, do người Pilgrims tổ chức, là vào năm 1621 tại Thuộc địa Plymouth, ngày nay thuộc Massachusetts, sau một vụ thu hoạch tốt.

Tổ chức truyền thống

Bánh Pumpkin (Pumpkin pie) thường dùng trong mùa Lễ Tạ ơn tại Bắc Mỹ. Lễ Tạ ơn thường được tổ chức với một buổi tiệc buổi tối cùng với gia đình và bạn bè với món thịt gà tây. Tại Canada và Hoa Kỳ, nó là một ngày quan trọng để gia đình sum họp với nhau, và người ta thường đi xa để về với gia đình. Người ta thường được nghỉ bốn ngày cuối tuần cho ngày lễ này tại Hoa Kỳ: họ được nghỉ làm hay học vào ngày thứ Năm và thứ Sáu của tuần đó. Lễ Tạ ơn thường được tổ chức tại nhà, khác với ngày Lễ Độc lập Hoa Kỳ hay Giáng Sinh, những ngày lễ mà có nhiều tổ chức công cộng (như đốt pháo hoa hay đi hát dạo). Tại Canada, nó là một cuối tuần ba ngày, người ta thường được nghỉ vào ngày thứ Hai thứ nhì của tháng 10 mỗi năm.

Tại Hoa Kỳ, người ta thường tưởng nhớ đến một bữa ăn tổ chức trong năm 1621 giữa người da đỏ Wampanoag và nhóm Pilgrim đã di cư tại Massachusetts. Lễ Tạ ơn đã được thực hiện chủ yếu bởi các nhà lãnh đạo tôn giáo tại New England cho đến năm 1682, và sau đó bởi cả hai nhà lãnh đạo chính quyền và tôn giáo cho đến sau Cách mạng Hoa Kỳ. Tổng thống Hoa Kỳ George Washington đã công bố lễ tạ ơn toàn quốc đầu tiên ở Mỹ vào ngày 26 tháng 11 năm 1789, “là một ngày tạ ơn công cộng và cầu nguyện bởi sự công nhận với lòng biết ơn sự gia ân và tín hiệu tốt của Thiên Chúa Toàn Năng”. Nhiều chi tiết của câu chuyện là truyền thuyết được đặt ra trong những năm 1890 và đầu thế kỷ 20 để tạo một biểu hiện sự đoàn kết quốc gia sau Nội chiến Hoa Kỳ cũng như để đồng hóa các người nhập cư.

Tại Canada, Lễ Tạ ơn là một cuối tuần ba ngày. Trong khi ngày Lễ Tạ ơn nằm vào ngày thứ Hai, người Canada có thể ăn buổi tiệc trong bất cứ ngày nào trong ba ngày cuối tuần đó. Việc này thường dẫn đến việc ăn một buổi tiệc với nhóm người này hôm này, rồi với nhóm khác hôm kia.

Từ cuối thập niên 1930, mùa mua sắm cho Giáng Sinh tại Hoa Kỳ chính thức bắt đầu khi ngày Lễ Tạ ơn chấm dứt. Tại Thành phố New York, cuộc diễn hành Lễ Tạ ơn của Macy (Macy’s Thanksgiving Day Parade) được tổ chức hằng năm vào ngày này tại Manhattan. Diễn hành thường có nhiều khán đài với nhiều chủ đề, có bong bóng lớn hình các nhân vật trên Truyền hình và các ban nhạc từ những trường trung học. Diễu hành này lúc nào cũng kết thúc với một Ông già Nôen. Có nhiều cuộc diễn hành khác tại nhiều thành phố khác.

Trong khi ngày thứ Sáu (còn gọi là Thứ Sáu Đen) sau ngày Lễ Tạ ơn là ngày mua sắm đông nhất trong năm tại Hoa Kỳ, nhiều cửa hàng đã bắt đầu chào đón khách hàng với các món hàng cho mùa lễ ngay sau Halloween.

Bóng bầu dục (American football) thường là một phần quan trọng trong ngày Lễ Tạ ơn tại Hoa Kỳ cũng như tại Canada. Các đội chuyên nghiệp thường đấu nhau trong ngày này để khán giả có thể xem trên truyền hình. Thêm vào đó, nhiều đội banh trung học hay đại học cũng đấu nhau vào cuối tuần đó, thường với các đối thủ lâu năm.

Tạ ơn Chúa, hôm nay ta còn sống

Mắt còn nhìn, còn đọc được e-mail

Đời còn vui, đâu đến nỗi cô liêu

Thêm kiến thức, thêm từ tâm hỷ xả!

 

Tạ ơn Thân hữu gần xa

Hàng ngày chia sẻ cùng ta đủ điều

E-mail nhận được bao nhiêu

Là bao tình cảm thương yêu chan hòa!

From: NguyenNThu

 LỜI TẠ ƠN KHÓ NÓI

 LỜI TẠ ƠN KHÓ NÓI 

Lạy Chúa Giêsu, Chúa thường dâng lời tạ ơn với Đức Chúa Cha trước khi làm việc gì:  khi làm phép lạ hóa bánh ra nhiều (Mt 15:36), trong bữa tiệc ly (Mt 26:27), cho La-da-rô sống lại từ cõi chết (Ga 11:41)…  Nhân Mùa Tạ Ơn đến, con cũng muốn bắt chước Chúa để bập bẹ những lời tạ ơn, những lời tạ ơn khó nói nhất của kiếp nhân sinh!  Có những lời tạ ơn thật dễ để nói với nhau và với Chúa.  Nhưng cũng có những lời tạ ơn không thể thốt thành lời nếu không có ơn Chúa.  Phải đợi khi linh hồn con được nuôi dưỡng bằng bao nhiêu ân sủng từ trời cao, đợi khi con đi gần đến hoàng hôn của đời người, thì con mới đủ can đảm nói lên những lời tạ ơn muộn màng này.  Tạ ơn ai?  Tạ ơn hay hờn giận?  Cám ơn hay trách móc?  Tạ ơn Chúa trong nghịch cảnh cuộc đời và những người một thời đã làm con đau khổ.  Khó quá Chúa ơi!  Đôi khi lời được thốt ra trong dòng nước mắt không biết của hờn giận hay của tha thứ.  Đôi khi lời được bập bẹ ở đầu môi, những nghẹn ngào tức tưởi ngăn cho lời không tròn chữ.  Đôi khi lời được bật lên qua con tim rướm máu của vết thương năm xưa chưa lành hẳn.  Dù thật khó để nói, dù ê a tập tành từng chữ như trẻ nhỏ học nói, nhưng Chúa ơi, con sẽ cố gắng để nói…

 Cám ơn những người bạn đã phản bội tôi năm nào.  Đau khi bị phản bội!  Nhưng Người đã dạy cho tôi hiểu bài học về tình bạn chân thật là “tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình.” (Ga 15:13)

 Cám ơn người yêu đã phụ tình tôi năm xưa.  Hận khi bị phụ rẫy!  Nhưng Người đã dạy tôi biết trân quý tình yêu của Người đã dám “yêu thương đến cùng!” (Ga 13:1)

Cám ơn kẻ thù, những người đã bắn gục tôi trên chiến trường năm nào, đã đẩy tôi lao đao khốn khó trong chốn lao tù năm xưa.  Người đã vô tình tạo cơ hội cho gia đình tôi giờ đây được bình an định cư nơi thiên đường của trần thế, đã cho tôi cơ hội để sống câu: “hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em.” (Mt 5:44)

Cám ơn những đứa con hoang đã làm cõi lòng mẹ cha tan nát.  Thất vọng, buồn tủi ngập tràn con ơi!  Nhưng con đã cho cha mẹ cơ hội để nên thánh.

Cám ơn những bậc cha mẹ bất hảo đã không yêu thương và dạy dỗ con cái mình như bổn phận đáng phải làm.  Cay đắng khi bị hất hủi mẹ cha ơi!  Nhưng Người đã làm cho trái tim con luôn khát khao tìm kiếm tình yêu nơi Thiên Chúa Tình Yêu.

Cám ơn những vấp ngã của tuổi thanh xuân.  Ngươi đã làm cho ta biết khiêm nhường hơn.

 Cám ơn những tội lỗi mà phận người yếu đuối vấp đi phạm lại nhiều lần trong đời.  Ngươi đã cho ta cơ hội cảm nếm lòng nhân từ vô biên của Thiên Chúa.  Ôi, tội hồng phúc!

Cám ơn những quyết định sai lầm thưở nào đưa đến hoàn cảnh ngang trái hôm nay.  Ngươi đã dạy ta biết phấn đấu vươn lên trong nghịch cảnh cuộc đời.

 Cám ơn hai chữ “kiếp nghèo” gắn liền với số phận hẩm hiu.  Đôi lúc ta ghét ngươi nhưng ngươi đã làm cho ta dễ dàng tiến vào Nước Trời hơn.  “Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó vì Nước Trời là của họ.” (Mt 5:3)

Cám ơn những lần thất nghiệp cay đắng, những lần phá sản, bị lừa gạt, mất nhà, thua stock trắng tay.  Ngươi đã dạy cho ta hiểu nghĩa của cải phù du ở đời này.  “Phù vân, quả là phù vân.  Phù vân, quả là phù vân.  Tất cả chỉ là phù vân!” (Gv 1:2).

Cám ơn những lần thất bại ê chề nhục nhã.  Biết bao bài học ta đã học được từ nơi ngươi.

Cám ơn căn bịnh hiểm nghèo mà ta đang mang.  Nhờ ngươi mà linh hồn ta thức tỉnh phận người mỏng dòn chóng qua.  Ngươi đã giúp ta biết yêu quý những giây phút ít ỏi còn sót lại trên cõi đời tạm này. 

Tạ ơn Chúa vì những gì Ngài đã lấy đi!

Tạ ơn Chúa vì những trái đắng Ngài đã trao ban, dù con không muốn nhận.

Tạ ơn Chúa vì số vốn quá ít ỏi Ngài cho con khi gởi con đến trong cuộc đời này!  Vì “ai đã được cho nhiều thì sẽ bị đòi nhiều.” (Lc 12:48)

Tạ ơn Chúa vì những lần Ngài đã thẳng tay thanh tẩy, gọt dũa linh hồn con mặc cho con dẫy dụa đau đớn.

Tạ ơn Chúa vì tấm thân mệt mỏi bịnh hoạn, những lo toan vất vả trong cuộc sống khiến con không còn sức để bon chen hận thù ghen ghét.

Tạ ơn Chúa vì những lần Ngài đã cương quyết không cho con những cái mà con xin, những thứ con cần, những gì con đang mong đợi, vì chỉ có Ngài mới biết những gì là cần thiết cho linh hồn và ơn cứu rỗi của con.

Tạ ơn Chúa vì những cái chết oan nghiệt, sự ra đi vội vàng của người thân khi tuổi đời còn quá trẻ.  Con biết Ngài muốn nhắc con nhớ rằng “đời sống con chung cuộc thế nào, ngày tháng con đếm đuợc mấy mươi, để hiểu rằng kiếp phù du là thế!” (Tv 39:5).

Tạ ơn Chúa vì những bài học cay đắng mà Ngài đang dạy dỗ con.  Có những bài học con không hiểu hết ý nghĩa.  Có những lúc con muốn thét lên “tại sao là con?”, “tại sao lúc nào cũng lại là con?”    Nhưng con biết rằng chỉ những ai được Người thương yêu thì Người mới sửa phạt vì “Đức Chúa khiển trách kẻ người thương, như người cha xử với con yêu qúy.” (Cn 3:12)

Lạy Chúa, đường đời trước mắt còn giăng đầy chông gai, có bao nhiêu nghịch cảnh thì có bấy nhiêu “Lời Tạ Ơn Khó Nói.”  Có những cái con chưa nhìn ra hết, có những điều con chưa cảm nhận được và có những lời chưa thể thốt nên lúc này.  Xin ban cho con sức mạnh của Ngôi Lời Nhập Thể để con có thể tiếp tục cám ơn anh em mình – dù là kẻ thù – và dâng lời tạ ơn Chúa trong mọi hoàn cảnh – dù là ngang trái.  Tạ ơn không chỉ trong ngày lễ Tạ Ơn mà là tạ ơn Chúa mọi ngày trong suốt cuộc đời con.  Amen! 

 Lang Thang Chiều Tím

Mùa Tạ Ơn, 2010

**************************************************

Lời cám ơn nhiều khi không dễ nói

Vì con đây lòng kiêu ngạo ngất trời

Vì con đây tình yêu mến nửa vời

Lời Chúa dạy như là mây sương khói.

 

Lạy Chúa Giêsu,

Chúa dâng lời tạ ơn khi bẻ bánh

Giúp đời con biết nói câu tạ ơn

Tạ ơn Chúa hồng ân Ngài khôn sánh

Xuống trên con thân xác với linh hồn.

 

Tạ ơn Chúa bao điều Ngài ban tặng

Tạ ơn Ngài đau khổ Ngài trao cho

Để con biết phải nếm mùi chén đắng

Thập tự Ngài con không được đắn đo.

 

Tạ ơn Chúa những lần con bịnh hoạn

Dạy cho con cuộc sống vốn bất toàn

Để con biết tịnh tâm và tính toán

Con chọn Ngài hay cuộc sống du hoang.

 

Tạ ơn Chúa những lần con thất vọng

Vì kêu xin như Chúa không nhậm lời

Để con biết những gì con trông ngóng

Không chắc là lợi ích của hồn con.

 

Tạ ơn Chúa bao người thân đã khuất

Khi tuổi đời còn chưa được bao nhiêu

Để con biết đời nay còn mai mất

Con chọn Ngài hay cuộc sống hoang liêu.

 

Xin Chúa giúp dù đời con nghịch cảnh

Lời tạ ơn khó nói đến bao nhiêu

Con vẫn nói lòng không hề kiêu hãnh

Tạ ơn người tạ ơn Chúa thật nhiều.

 

Lời tạ ơn với kẻ thù đối nghịch

Lời tạ ơn trong ngang trái cuộc đời

Lời tạ ơn trong đêm khuya tĩnh mịch

Lời tạ ơn trên phố xá rong chơi.

 

Lễ Tạ Ơn hết nhưng cho con biết

Tạ ơn hoài trong năm tháng cuộc đời

Lòng khiêm nhường chân tình và tha thiết

Tạ ơn người tạ ơn Chúa muôn nơi.

 (cảm hứng từ bài viết Lễ Tạ Ơn 2010 “Lời Tạ Ơn Khó Nói” do Lang Thang Chìều Tím đăng trên trang website suyniemhangngay.net.)

 Nguyễn Thanh Trúc

San Jose, Lễ Tạ Ơn 2012

ÁO LỤA HÀ ĐÔNG

Image may contain: 1 person, sitting

 

 ÁO LỤA HÀ ĐÔNG

Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát

Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông

Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng

Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng.

Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn

Mà mùa thu dài lắm ở xung quanh

Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung

Bầy vội vã vào trong hồn mở cửa.

Gặp một bữa anh mừng một bữa

Gặp hai hôm thành nhị hỷ của tâm hồn

Thơ học trò anh chép lại thành non

Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu.

Em không nói đã nghe từng giai điệu

Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh

Anh đã trông lên bằng đôi mắt chung tình

Với tay trắng em vào thơ diễm tuyệt

.

Em chợt đến, chợt đi anh vẫn biết

Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng vì đâu

Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau

Để anh gọi tiếng thơ buồn vọng lại.

Để anh giận mắt anh nhìn vụng dại

Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời

Em đi rồi xám hối chạy trên môi

Những ngày tháng trên vai buồn bỗng nặng.

Em ở đâu hỡi mùa thu tóc ngắn

Giữ hộ anh mầu áo lụa Hà Đông

Anh vẫn yêu mầu áo ấy vô cùng

Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng.

NGUYÊN SA.

Những nghịch lý cuộc sống khi không tiền và khi có tiền.

Quynh Nga Hoang Những câu chuyện thú vị

Những nghịch lý cuộc sống khi không tiền và khi có tiền.

Cùng đọc và suy ngẫm những nghịch lý cuộc sống khi không tiền và khi có tiền dưới đây, chắc chắn chúng sẽ khiến bạn bật cười và gật đầu đồng ý.

  1. Khi không tiền, ăn rau dại tại nhà. Khi có tiền, ăn cùng loại rau dại trong nhà hàng sang trọng ( gọi là đặc sản )
  2. Khi không tiền, đạp xe đạp. Khi có tiền, cũng đạp xe tương tự trên chiếc máy tập thể dục.
  3. Khi không tiền phải đi kiếm thức ăn. Khi có tiền phải đi để đốt cháy chất béo.
  4. Khi không tiền, muốn kết hôn. Khi có nhiều tiền rồi lại muốn ly hôn .
  5. Khi không tiền, vợ trở thành thư ký. Khi có tiền, thư ký trở thành vợ.
  6. Khi không tiền, cư xử như người giàu có. Khi có tiền, cư xử như người nghèo khó.
  7. Nói thị trường cổ phiếu tệ, nhưng vẫn tiếp tục đầu cơ. Nói tiền bạc là thứ xấu xa, nhưng vẫn tiếp tục tích

Con người không bao giờ nói ra sự thật đơn giản !

  1. Nói địa vị cao thì cô đơn, nhưng vẫn tiếp tục mong muốn. Nói cờ bạc và rượu chè là xấu, nhưng vẫn tiếp tục phóng túng.

Con người không bao giờ muốn những gì họ nói và không bao giờ nói những gì họ muốn !

Nguồn : UsefulGen / Dịch giả : Ngọc Hà 

NGƯỜI SỐNG TÌNH CẢM LÀ NHƯ THẾ NÀO?

 

NGƯỜI SỐNG TÌNH CẢM LÀ NHƯ THẾ NÀO?

  1. Người sống tình cảm là người luôn nghĩ cho người khác trước tiên, ít khi nghĩ cho bản thân mình, nên lúc nào cũng nhận phần thiệt thòi.
  2. Người sống tình cảm là người hay cười nhưng trong lòng thường cảm thấy rất cô đơn .
  3. Người sống tình cảm là người rất ngại mất lòng người khác, có tâm sự gì thì cũng cố giấu riêng mình.
  4. Người sống tình cảm là người luôn đối đãi chân thật với mọi người, chuyện gì cũng dốc hết lòng ra giúp đỡ nên nhiều khi dễ nhận tổn thương.
  5. Người sống tình cảm là người rất ngại làm phiền người khác, việc của mình luôn cố hoàn thành để không ảnh hưởng tới ai.
  6. Người sống tình cảm là người khi cần phải quyết định những vấn đề thuộc về lí trí, lạnh lùng thì thường phân vân, không nỡ. Họ không nỡ làm tổn thương người khác.
  7. Người sống tình cảm là người luôn sẵn sàng lắng nghe tâm sự của những người xung quanh , nhưng đến khi họ gặp phải rắc rối, lại chẳng biết chia sẻ cùng ai.
  8. Người sống tình cảm là người nặng tình, yêu ai thương ai thì rất chung thủy. Nếu một mối tình có lỡ dở, họ cũng phải mất rất nhiều thời gian mới có thể vượt qua.

Ảnh: Mời cafe tình cảm ở bờ sông Saigon (quận 2)

Đạt Nguyễn

Image may contain: skyscraper, outdoor and water

SAO ANH KHÔNG GIẬN?

SAO ANH KHÔNG GIẬN?

Anh bạn tôi kể: Vợ tôi không thích đeo nhẫn, có một lần đã đem hai chiếc nhẫn đặt trên bệ cửa sổ, bị dì dọn vệ sinh lau chùi rồi quét vào sọt rác ở kế bên luôn. Ngày hôm sau, vợ tôi đem túi rác đi bỏ.

Qua một tuần mới nhớ đến mấy chiếc nhẫn, hỏi dì dọn vệ sinh, rồi tức tốc chạy đến thùng rác ở tiểu khu lục tìm. Làm sao mà tìm được…

Hai chiếc nhẫn, một chiếc 26 phân, một chiếc 50 phân, tổng giá trị hơn 103 triệu. Vợ tôi lo đến phát cáu, tôi an ủi em:

– Em không thích đeo nhẫn, lỡ làm mất thì thôi…

Cô ngạc nhiên:

– Vì sao anh không giận?

– Vì sao anh phải giận?

– Mẹ em nếu làm rơi cái chén, bị bố em mắng. “Đầu óc để ở cái xó nào mà rơi bể cái chén đắt tiền thế hả!”

Tôi bỗng nhiên hiểu được, hóa ra trong mắt cô, đồ vật mà bị thiệt hại thì nhất định sẽ bị mắng. Cô cũng bất ngờ khi tôi chẳng nói gì!

Bởi khi tôi còn nhỏ, trong nhà có đồ gì đó bị phá hư, người trong nhà cũng chưa từng mắng chửi nhau.

Hồi học cấp 2, tôi chơi bóng đá bể kính cửa hàng xóm phải đền tiền, bố mẹ sang xin lỗi cho người sửa mà không mắng tôi một lời.

Mẹ tôi chiên đồ ăn, dầu ăn văng trúng tay mẹ, nóng quá nên lỡ tay làm rơi cái tô vỡ vụn, thức ăn vương vãi khắp nhà, bố tôi không mắng mẹ, chỉ chạy thật nhanh lấy thuốc trị bỏng.

Qua đó nghiệm ra: Kỹ năng thân mật, lòng trắc ẩn và yêu thương gia đình có hay không sẽ được truyền từ thế hệ này sang thế hệ sau, sự tương tác của bố mẹ tốt hay xấu chính là tấm gương phản chiếu để con cái họ nhìn thấy khắc ghi trong lòng.

Sau khi kết hôn, họ sẽ sử dụng các phương pháp tương tự để hòa hợp với bạn đời và con cái.

Vợ chồng thương yêu nhau, tôn trọng nhau thì mới tu cho con cái tính thân mật cao, sau này trở thành vợ thành chồng của người ta cũng sẽ bao dung lỗi lầm cho nhau, sẽ ân cần quan tâm chăm sóc nhau.

Vợ chồng tính toán chi li, cãi vã suốt ngày sẽ khiến những đứa trẻ con họ có kỹ năng thân mật thấp, trầm cảm, tiếp thu kiến thức chậm và khó thể giỏi hơn với các đứa trẻ khác trong tương lai đầy khắc nghiệt. Và cái vòng tuần hoàn luẩn quẩn lại cứ thế tiếp diễn đến đời kế tiếp…

Một cái màn hình điện thoại bị phá hỏng, chỉ mấy trăm ngàn sửa chữa lại xài được rồi cớ gì mà phải dằn vặt nhau!

Nhưng sẽ mất bao nhiêu tiền và bao nhiêu năm để sửa chữa một mối quan hệ đã bị rạn nứt và vết đau ám ảnh trong lòng nhau!

SƯU TẦM 

Những Thằng Có Súng A.K

Những Thằng Có Súng A.K

Chắc bạn đã từng nghe – và dám – cũng đã từng nói những câu ngây ngô và dại đột (đại loại) như sau, khi còn thơ ấu:

– Tám à, mày ăn vụng sữa bột của em hả?
– Dạ, đâu có!
– Vậy sao hộp sữa Guigoz mới mở mà lưng liền vậy?
– Chắc con mèo đó má à!

Với thời gian, cùng với trí khôn và ý thức trách nhiệm tăng dần, phần lớn những người trưởng thành sẽ không còn tiếp tục chối bỏ hay đổ thừa một cách rất ngờ nghệch như thuở lên năm/lên bẩy nữa. Nói phần lớn, chứ không phải tất cả, vì đôi khi do hoàn cảnh (hay cá tính) có thể khiến cho một cá nhân không được phát triển bình thường. Xin xem qua vài ba trường hợp cá biệt.

Khi còn tại chức, bà Phan Thúy Thanh – Phát Ngôn Viên Bộ Ngoại Giao của nước CHXHCNVN – có nuôi một con két nói năng rất sõi. Một hôm, nó xổ lồng bay mất. Bà Thanh nhờ báo đăng để tìm lại con thú cưng nhưng báo chưa kịp ra mà đã có người đến gõ cửa.

Hỏi: Sao biết là con vẹt này của tôi.

Đáp: Nó chối leo lẻo suốt ngày nên nhà cháu biết ngay là của bà chứ còn ai vào đây nữa.

Sau đó, sau khi nghỉ việc, bà Phan Thúy Thanh phải bán con két để lấy tiền bù đắp vào số lương hưu ít ỏi. Mua xong, chủ nhân mới hí hửng mang về nhà giao ngay cho vợ rồi tiếp tục đến sở làm. Chiều về, đương sự hấp tấp hỏi ngay:

– Con vẹt đâu rồi?

– Ở trong lò chứ đâu.

– Ối Giời, vẹt mua cả ngàn đô la mà đem nướng à!

– Vẹt gì mà giá cả ngàn Mỹ Kim?

– Chứ bộ tôi nói đùa chắc. Nó nói được 29 thứ tiếng cơ đấy.

– Thế mà ban nẫy gạn hỏi mãi nó vẫn cứ chối đây đẩy nên ai mà biết!

Con vẹt đã xong đời và bà Thanh đã hưu trí tự rất lâu rồi. Tuy thế, truyền thống chối (xoen xoét) và đổ thừa (ngay tắp lự) thì vẫn cứ được giữ nguyên, không hề suy suyển:

  • T.T. Nguyễn Xuân Phúc: “Các vụ việc sạt lở đất nghiêm trọng vừa qua có nguyên nhân chính là kết cấu địa chất bị ảnh hưởng do mưa lớn kéo dài, lượng mưa lớn.”
  • P.T.T. Trịnh Đình Dũng: “Lũ cao thì do mưa lớn kéo dài, nắng lắm mưa nhiều – đó là qui luật của trời đất.”
  • Viện Trường Viện Hoa Học Địa Chất Trần Xuân Văn: “Sạt lở tại miền Trung đột ngột là do thời tiết.”
  • Tổng Cục Trưởng Tổng Cục Lâm Nghiệp Nguyễn Quốc Trị: “Lũ lụt ở miền Trung là do biến đổi khí hậu, không phải do phá rừng?
  • B.T. Nguyễn Xuân Cường: “Rừng mất do Mỹ rải chất hóa học.”
  • B.T. Trần Hồng Hà: “Mưa lũ lịch sử ở miền Trung là Trời đổ nước chứ không phải mưa.”

Cũng cái ông Bộ Trưởng Tài Nguyên Môi Trường này, hồi tháng ba năm 2017, đã giải thích rằng “vệt nước đỏ xuất hiện ở cảng Vũng Áng (xã Kỳ Lợi, thị xã Kỳ Anh, Hà Tĩnh) và Cảng Sơn Dương của Công ty Formosa là do hiện tượng tảo nở hoa,” chớ nước biển nơi đây chả có hề bị ô nhiễm gì ráo trọi.

T.T. Nguyễn Xuân Phúc, cùng những nhân vật trong nội các của ông, đều phát ngôn và hành sử ngô nghê như những đứa bé lên năm. Miệng họ cứ chối nằng nặc là không ăn vụng, dù ai cũng thấy môi mép của tất cả đều dính đầy sữa bột. Họ cũng luôn mồm kêu gọi “tăng cường công tác quản lý bảo vệ rừng” nhưng lại chính là những kẻ thẳng tay tận diệt sơn lâm, bất chấp hậu quả!

Blogger Hoàng Hoành Sơn phàn nàn: “Những người đứng đầu nhà nước VN vẫn thản nhiên đổ mọi thiên tai nhân họa là ‘quy luật trời đất’, để rồi huề cả làng chăng?”

Thì buộc phải “huề” thôi, chứ  còn có “trăng” với “sao” gì nữa? Và nào có phải là chuyện mới mẻ gì đâu. Ngay từ năm 1954, L.S Nguyễn Mạnh Tường cũng đã than phiền (y) như thế rồi mà:

“Nguyên tắc ‘không thể sai lầm’ và ‘không chịu trách nhiệm của Đảng đã mở cửa cho biết bao chuyện kỳ quặc, bệnh hoạn, tự tung tự tác và hậu quả là đưa đến những hành động phạm pháp bởi mọi tầng cán bộ, bởi các đảng viên hay những người được Đảng nặn ra.”

Nói cách khác là gần hai phần ba thế kỷ qua, ĐCSVN đã liên tiếp “nặn ra” mấy thế hệ nhi đồng “kỳ quặc, bệnh hoạn, tự tung tự tác,” hoàn toàn vô trách nhiệm (và nhất định không chịu trưởng thành) nhưng được độc quyền sở hữu A.K. để … lãnh đạo quốc gia! Đây cũng là nguyên do khiến đất nước rơi vào bi kịch (“không chịu phát triển”) theo như cách nói, khá hài, của chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan : 

“Trên thế giới chia ra gồm nước phát triển, nước đang phát triển, nước chậm phát triển nhưng Việt Nam có lẽ là mô hình đặc biệt nhất. Đó là nước… không chịu phát triển! Đầu tư nhiều đến thế, ODA nhiều đến thế (20 năm qua lượng ODA đổ vào Việt Nam lên tới gần 90 tỉ USD) nhưng đến bây giờ vẫn không phát triển được thì chỉ có thể là… không chịu phát triển!”

Giới quan chức VN hiện nay có thể đổ thừa mọi tệ đoan xã hội là do tàn tích của chế độ cũ, kinh tế lụn bại là do sự phá hoại của những thế lực thù địch (và đạo đức xuống cấp, tham nhũng tràn lan là hậu quả của nền kinh tế thị trường) nhưng họ không thể chối bỏ được con số hằng trăm tỉ Mỹ Kim ODA đã không cánh mà bay trong mấy thập niên năm qua, cùng với món nợ công cao ngất ở xứ sở này.

Theo tạp chí Tài Chính Doanh Nghiệp (số ra ngày 4 tháng 11 năm 2020) thì mọi công dân VN, kể cả đứa bé vừa mới chào đời, đều phải mang trên vai 1,700 U.S.D tiền nợ. Với viễn ảnh này thì khó mà đồng ý với T.T Nguyễn Xuân Phúc là “mây đen phủ lên toàn cầu nhưng mặt trời vẫn đang toả sáng ở Việt Nam.”

Tuy khó nhưng rồi toàn dân cũng sẽ phải “đồng ý” cả thôi vì ngoài món nợ công trên vai, lại còn có thêm nòng súng (A.K) sẵn sàng dí ngay vào gáy nữa.

Báo Pháp Luật (số ra ngày 29 tháng 10 năm 2020) vừa hớn hở loan tin là qua khảo sát thì có đến “96,45% người dân được phỏng vấn đều trả lời là họ cảm thấy hài lòng, hoặc rất hài lòng, đối với sự phục vụ của những cơ quan công an trên toàn quốc.”

Thế còn gần năm phần trăm dân số còn lại?

Cái đám thiểu số này thì hoàn toàn không đáng kể vì chỉ là những kẻ khuyết tật, loại …  điếc nên không sợ súng, và phần lớn đều bị nhốt tù hết trơn rồi!

Tưởng Năng Tiến
11/2020