Nhân Sinh Như Mộng: Cả Một Đời Đeo Đuổi, Rốt Cuộc Cũng Chỉ Là Hư Vô

Van Pham

    GÓC SUY GẪM…

Nhân câu chuyện thời sự hiện nay nổi đình đám không chỉ trong nước mà còn lan tỏa ra khá nhiều nơi trên trái đất này. Đó là sự việc “thiền sư Thích Nhất Hạnh tạ thế”. Xin gởi đến mọi người câu chuyện sau đây để thấy ai là thức gỉa và ai ngộ ra “chân lý” Đức Phật?

***

Nhân Sinh Như Mộng: Cả Một Đời Đeo Đuổi, Rốt Cuộc Cũng Chỉ Là Hư Vô

Sống trong đời, người ta khó có thể thoát khỏi cám dỗ của danh – lợi – tình. Tuy nhiên, đời người chỉ tựa như mộng ảo mà thôi.

Vậy điều gì mới thực sự đáng trân quý nhất?

Truyện kể rằng ở thành Mathura, Ấn Độ, có một cô gái xinh đẹp tên là Vasavadatta. Nàng nổi tiếng khắp cả thành phố bởi có nhan sắc diễm lệ cùng với giọng hát thánh thót và những điệu múa thiên thần.

Mặc dù có rất nhiều chàng trai theo đuổi nhưng Vasavadatta vẫn chưa tìm được người đàn ông nào tâm đầu ý hợp.

Một ngày, nàng Vasavadatta ngồi bên cửa sổ, đôi mắt lơ đãng nhìn về xa xăm. Bỗng nhiên ánh mắt của nàng dừng lại ở một nhà sư trẻ tuổi có tướng mạo tuấn tú, phi phàm. Đó chính là tôn giả Upagupta.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên, người vũ nữ xinh đẹp của thành Mathura đã hiểu rằng đây chính là ý trung nhân mà nàng vẫn ngày đêm trông ngóng. Vậy là ngày nào nàng cũng ngồi bên cửa sổ chỉ để được nhìn thấy tôn giả Upagupta đi ngang qua, nhưng dường như ngài không hề biết đến sự tồn tại của nàng.

Không kìm được tình cảm trong lòng, nàng đã sai người hầu gái xuống phố gặp nhà sư. Người hầu gái thưa rằng: “Thưa thầy, chủ nhân của con là Vasavadatta rất mong được diện kiến thầy”. Tuy nhiên dẫu có nài nỉ thế nào, nhà sư vẫn một mực khước từ:

– “Không thể được, bây giờ chưa đến lúc, nhưng bần tăng sẽ ghé thăm khi thời điểm đến”.

Thời gian qua đi, Vasavadatta xinh đẹp vẫn mua vui cho đời bằng lời ca và điệu múa của nàng. Tuy nhiên, một ngày dịch bệnh đậu mùa tràn đến khiến rất nhiều người trong thành phố Mathura mắc bệnh, trong đó có Vasavadatta.

Vì e sợ bệnh truyền nhiễm sẽ lây lan, người ta vội vã đem bỏ người vũ nữ ra ngoại thành. Nàng phải nằm cô độc trên nền đất, khắp người là những vết lở loét, không thức ăn, không nước uống, cũng không người chăm sóc, cái chết có thể đến bất cứ lúc nào.

Giữa màn đêm mịt mùng ấy, trong nỗi tuyệt vọng tột cùng, nàng Vasavadatta chợt nghe thấy tiếng bước chân của một người đàn ông trẻ tuổi. Ngài cúi xuống, nhẹ nhàng nâng đầu nàng dậy, lấy nước thấm lên môi và thoa dầu đàn hương lên làn da thô ráp của nàng.

– “Ân nhân ơi, ngài là ai thế?”.

– “Thí chủ, thí chủ không nhận ra sao, bần tăng chính là Upagupta. Thời gian đã chín rồi, vậy nên hôm nay bần tăng đến đúng như lời hẹn trước kia”.

– “Năm xưa tất cả đàn ông trong thành đều ngưỡng mộ sắc đẹp của tôi, nhưng chỉ riêng ngài là không đoái hoài gì đến. Vậy hà cớ gì hôm nay ngài lại đến trong khi tôi chỉ còn lại cái xác thân tàn tạ này?”.

– “Ngày đó thí chủ được mọi người vây quanh, đâu có cần đến bần tăng như lúc này”.

Thái độ thành kính và thiện tâm của Upagupta khiến nàng Vasavadatta bật khóc. Gần cả một đời đeo đuổi, đến lúc này nàng mới nhận ra rằng mọi thứ trên đời đều thật vô nghĩa. Cũng từ đó, nàng đi theo Upagupta để được trở về với bến bờ an lạc của Phật Pháp.

Phật gia giảng: – Nhân sinh như mộng, người ta đến cõi đời với hai bàn tay trắng và ra đi cũng là tay trắng bàn tay. Tất cả những gì gặt hái được trong cuộc đời, như danh vọng, quyền thế, địa vị, tiền tài, v.v. đều rất ngắn ngủi, hư vô.

Cũng giống như nàng Vasavadatta, người vũ nữ lừng danh khắp thành Mathura năm xưa, ai có thể ngờ rằng cho đến một ngày nhan sắc diễm lệ kia không còn nữa, danh tiếng trước kia là hư ảo, và những hoan lạc một đời nay nhường chỗ cho cái đớn đau trên thể xác.

Bởi vậy:

– Sắc đẹp có phải của bạn không?

Thực tế là không, bởi nhan sắc rồi cũng sẽ phai tàn khi tuổi xuân qua đi.

– Danh tiếng có phải của bạn không?

Không phải, bởi tiếng tăm phụ thuộc vào cái nhìn của những người xung quanh. Khi cái nhìn của họ thay đổi, thì rất có thể danh tiếng của bạn cũng không còn.

– Tình cảm, địa vị và tiền tài có phải của bạn không?

Cũng không, bởi đến phút cuối cuộc đời, bạn sẽ không mang theo được gì cho mình.

Ai cũng biết cuộc sống là mộng ảo nhưng không ai có thể thoát khỏi những cám dỗ của danh – lợi – tình. Chỉ khi đến hơi thở cuối đời, người ta mới nhận ra rằng tất cả những truy cầu trước kia đều trống rỗng, hư không.

Vì thế, hãy xem nhẹ vật chất, xem nhẹ mọi dục vọng để sống với tâm hồn thanh bạch và thản đãng, được như vậy bạn sẽ là người giàu có nhất thế gian.

 

VOA phỏng vấn doanh nhân Trịnh Vĩnh Bình về vụ kiện Chính phủ VN

VOA phỏng vấn doanh nhân Trịnh Vĩnh Bình về vụ kiện Chính phủ VN

Kỳ cuối: Tôi sẽ cho Việt Nam thấy ‘để lâu cứt trâu hoá… vàng!’

Trong những cuộc phỏng vấn với VOA giữa lúc đang chuẩn bị cho những vụ kiện tiếp theo sau chiến thắng lịch sử trước chính phủ Việt Nam tại toà án quốc tế ở Paris năm 2019, doanh nhân Trịnh Vĩnh Bình nhiều lần khẳng định việc ông quyết tâm giành lại công bằng ở tuổi “thất thập cổ lai hy” này không chỉ đơn thuần là vì mục tiêu vật chất, mà trên hết, là để chia sẻ những kinh nghiệm trong quá trình đấu tranh pháp lý, tạo thành một “tiền lệ” hay “án mẫu” cho những nạn nhân cũng bị mất đất đai, tài sản như ông; và để chính phủ Việt Nam phải nhìn nhận, thay đổi não trạng và cung cách hành xử với người dân khi đã gia nhập vào sân chơi toàn cầu.

Một trong những kinh nghiệm nho nhỏ nữa mà ông chia sẻ là vấn đề quốc tịch Việt Nam của Việt kiều. Nhiều người có tâm lý muốn giữ quốc tịch Việt Nam như một phần danh tính cội nguồn, và quan trọng hơn là để dễ dàng, thuận lợi trong những chuyến đi trở về quê hương. Nhưng theo triệu phú Trịnh Vĩnh Bình, cái nhãn “quốc tịch Việt Nam” đã suýt trở thành bẫy khiến ông thua trắng tại toà án quốc tế.

Mời quý vị theo dõi chi tiết trong cuộc phỏng vấn sau.

VOA: Thưa ông Trịnh Vĩnh Bình, mặc dù ông từng chia sẻ rằng ông đã có một sự chuẩn bị, nghiên cứu kỹ lưỡng thời cuộc trước khi quyết định bán toàn bộ tài sản để về Việt Nam đầu tư, nhưng sau nhiều mất mát và bây giờ nhìn lại, ông có thấy mình thiếu sót gì trong những tính toán đó hay không?

Trịnh Vĩnh Bình: Sự thật khi tôi trở về Việt Nam lần đầu, như tôi nói, tôi đã có một sự chuẩn bị về thành công và cả có thể thất bại, tức là mình chấp nhận rủi ro. Thứ hai là vì đã có ký một thoả thuận với những điều khoản. Tôi cũng không ngờ là chính phủ Việt Nam, mình phải xài từ “lật lọng” là đúng hơn. Lật lọng đến nỗi mà tất cả những điều khoản đem về đều thay đổi, tức là trở mặt đó. Tôi có những tài liệu trên tay như Bộ Tư pháp họp làm sao, liên ngành họp làm sao, họ dùng những câu như “tiêu chí” gì gì đó… một đống như vậy, phịa ra rồi cùng nhau suy nghĩ để đưa ra những cái không đúng cả về lý và luật cũng không đúng.

Tôi trả lời vừa rồi không phải là vì vấn đề trả thù hoặc căm hận chuyện của mình rồi phát biểu. Không phải. Tôi nói vừa rồi là có hai ngụ ý.

Một, tôi muốn đưa lên một sự thật cho chính phủ Việt Nam, những người tốt (trong chính phủ) thấy được.

Thứ hai, đây là một sự thử thách. Như tôi nói, “thuốc đắng giã tật”, có lẽ khi mình nói lên một sự thật đôi khi nó có đụng chạm, có chua xót một tí, nhưng nó là sự thật. Tôi sẵn sàng chấp nhận đối thoại nếu chính phủ Việt Nam cử một vị hay bao nhiêu vị chất vấn tôi về những câu nói của tôi không có căn cứ, tôi sẽ trả lời trực tuyến. Bây giờ là thời buổi hiện đại rồi, internet rồi, Việt Nam đừng nghĩ với những đạo luật về mạng này kia rồi cứ bịt miệng, cứ ém được. Trong câu chuyện của tôi bây giờ, tài liệu của tôi bây giờ đã tung ra tùm lum… Tôi cho phơi bày hết. Cái gì có để cho mọi người tự đăng, tự phơi bày. Bây giờ không nên bịt nữa. Vì mình cứ đóng cửa, mình ở trong bóng tối rồi mình giết người hay hại người hoài đâu có được.

Việt Nam bây giờ một trong những cái đau đớn nhất hàng ngày đang xảy ra là vấn đề đất đai bị chiếm. Biết bao nhiêu cuộc dân xuống đường người ta phản đối, người ta bị hành hung, bị đàn áp đều là vì vấn đề tài sản, đất đai của người ta.

Tôi xin hỏi anh chị em nào sống thời Đệ nhị Cộng hoà có nghe chính phủ đi đàn áp dân lấy của dân không, chiếm đất dân không? Người ta có dự luật 57 phát đất cho dân. Tới thời Đệ nhị Cộng hoà là có Luật “Người cày có ruộng”, cấp đất cho dân. Đâu có bao giờ lấy của dân. Mà cũng không đi lấy của địa chủ nữa: Mua lại. Mua xong phát cho dân.

Do đó, về vấn đề đất, bây giờ mình đừng có giấu nữa.

“Để lâu cứt trâu hoá… vàng!”

VOA: Nhiều độc giả VOA sau khi theo dõi các bài viết liên quan đến các vụ kiện của ông thì cho rằng mặc dù ông có lợi thế được luật pháp quốc tế bảo vệ vì là công dân Hà Lan, nhưng với thời gian kéo dài nhiều chục năm, vấn đề tuổi tác của ông lại đang dần trở thành lợi thế cho chính phủ Việt Nam theo kiểu “để lâu cứt trâu hoá bùn”. Ông nghĩ sao về nhận định này?

Trịnh Vĩnh Bình: Tôi không hy vọng chính phủ Việt Nam giữ cách hành xử thường ngày là “Để lâu cứt trâu hoá bùn”. Tôi không nghĩ vậy. Bây giờ tôi phải đảo ngược lại “Để lâu cứt trâu hoá vàng” mới được.

Là vì trước đây khi tôi đòi đền bù thì giá đất còn thấp. Lúc đó, cả (đền bù) giá đất và vấn đề về nhân thân, nhốt tù oan, là trên 1,25 tỷ đô la. Nhưng bây giờ, giá đất cao thì nó đã trên 4 tỷ đô la rồi. Nhưng căn bản là, tôi muốn nhấn mạnh, về pháp lý, chính phủ Việt Nam không chối cải được. Bảo đảm không chối cãi được và phải trả. Trả bằng cách nào cũng phải trả: bằng tài sản hoặc đền bù, nhưng phải trả. Chuyện này chúng tôi khẳng định rõ ràng như vậy.

Tôi hy vọng chính phủ Việt Nam giải quyết vì đây là cơ hội hai bên win-win. Tại sao? Chính phủ Việt Nam không phải lấy tiền đền bù cho tôi, mà chỉ cần bán một phần tài sản của tôi thôi. Phần khác, chính phủ Việt Nam còn có thể bỏ vào ngân sách, thừa sức bỏ vào ngân sách. Tôi cũng không đòi bắt buộc phải trả hết 100%.

Nhưng nếu ra toà thì khác. Khi ra toà thì lý ai nấy giữ, phần ai nấy giữ. Chúng tôi sẽ đòi tối đa, mà có thể luật sư họ còn đòi hơn nữa, là vì trong đó còn nhiều loại phí mà cũng phải đền bù nữa.

VOA: Như vậy, cho đến lúc này, thái độ và phản hồi của chính phủ Việt Nam đối với ông ra sao?

Trịnh Vĩnh Bình: Sau phán quyết 10/4/2019, đây là theo lời của “con thoi” (người chịu trách nhiệm liên lạc giữa chính phủ Việt Nam và ông Trịnh Vĩnh Bình), quan chức này khá lớn và nói chuyện rất đàng hoàng. Nhân vật con thoi này là do Bộ Chính trị cử, theo lời người đó, thì ở Việt Nam lúc đó có hai khối người. Phần đông là muốn phải giải quyết cho ông Trịnh Vĩnh Bình, nhưng một thiểu số nhỏ không chịu, nói là “Chơi tới cùng vì ông Bình giờ cũng lớn tuổi rồi, chưa chắc gì ông đeo đuổi vụ này được”.

Tôi đã trao đổi và nói với anh này rất rõ rằng một khi công lý có rồi, mà vụ này tôi đã chuẩn bị rồi, tôi sẽ giao cho một nhóm về luật pháp để người ta đeo đuổi, kể cả tới đời con tôi.

Tôi cũng nói rằng trong vấn đề này tôi đã thấy Việt Nam xuất hiện tiếp cận luật sư, chơi màn đi cửa sau cửa trước. Hễ tiếp cận mà tôi ngửi thấy là tôi đổi luật sư. Thứ hai, tôi có một nhóm người đeo đuổi về luật pháp và họ ở trong bóng tối. Không bao giờ chính quyền Việt Nam có thể biết và tiếp cận được. Chuyện này tôi đã làm. Nhóm người này điều hành tất cả và hễ họ thấy luật sư làm việc không được là đổi bỏ. Mỗi một lần đổi như vậy thì chính phủ Việt Nam phải nói là “lấy gai lễ gai”, tức là cứ lấy một cái gai để lễ thì gãy cái gai và cái gai thứ hai lại nằm trong chân, và như vậy tất cả những hệ luỵ chính phủ Việt Nam phải gánh.

Tôi sẽ làm công khai, bạch hoá hết. Tôi không giấu gì hết. Tại sao? Để cho chính phủ Việt Nam phải sửa lại. Phải nhờ những vụ như vậy để sửa lại cách hành xử của mình. Chính phủ Việt Nam không thể cứ bịt lại, ém nhẹm lại. Tôi sẽ không đi theo chiều hướng này.

Án mẫu

VOA: Ông từng nói rằng mục tiêu của các vụ khởi kiện của ông chống lại chính phủ Việt Nam ở toà án quốc tế không chỉ là giành lại công bằng về mặt vật chất, mà trên hết là để tạo ra một “tiền lệ” cho những người dân mất đất tại Việt Nam để họ cũng có cơ hội giành lại công bằng cho mình. Liệu rằng ông có lạc quan quá không khi hoàn cảnh của ông (là Việt kiều) hoàn toàn khác với những người dân trong nước?

Trịnh Vĩnh Bình: Tôi sẽ trở thành một điển hình vì hoàn cảnh tôi khá thuận tiện là vì tôi ở ngoài. Tôi dựa vào Hiệp thương, vào luật quốc tế. Nhưng dân ở trong nước không phải không có hiệp thương thì làm không được. Nên nhớ Công ước Quốc tế về quyền dân sự và chính trị, trong quyền dân sự có quyền về tài sản. Tôi nghĩ những cái đó trong thời gian tới chính phủ Việt Nam sẽ phải đối mặt.

Riêng chuyện của tôi, tôi đã có tâm nguyện và tôi lặp đi lặp lại, là tôi sẽ mở một con đường đấu tranh về vấn đề chiếm đoạt tài sản. Tôi nghĩ chính phủ Việt Nam nên lấy đây là một sự việc báo cho mình thấy được những góc tối, những sai trái. Đừng để tham quan cứ ngày càng làm tới hoài, vì những cuộc biểu tình trong nước của dân oan đã kéo dài suốt mấy chục năm. Tôi nhớ vào những 1990, lúc tôi đi làm đơn cầu cứu ở miền Bắc. Tôi nhớ chính miệng chú Sáu Khải (Thủ tướng Phan Văn Khải) nói với tôi: “Trời rét như thế này, mà bà con người ta sáng sớm đã chầu chực trước nhà rồi”. Người ta chờ đầy hết để người ta đưa đơn. Người ta cầm tận tay tới nhà các lãnh đạo, không phải chỉ nhà chú Sáu Khải. Tất cả (nhà) những lãnh đạo lớn đều có dân bu đầy hết để đưa đơn. Ở một đất nước thực sự nhìn thấy mấy cái đó mình thấy đau lòng.

Lúc đó tôi đã thấy đau lòng, tại sao tôi còn trở về nữa? Như tôi nói, tôi muốn khi tôi đã nhảy lên chiếc tàu rồi thì tôi muốn quăng những viên đá đi, tức là làm sao cho tàu nổi lên. Nhưng hoàn cảnh không cho phép thì mình đành bó tay, nhưng ý chí của mình lúc nào cũng vẫn còn.

Việc tranh đấu ở ngoài này của tôi cũng vậy. Kỳ trước tôi đã nói, tôi đã mở một con đường cho chính phủ Việt Nam. Tức là tài sản tôi đang ở đó, đừng để cho (mọi người) phải hiểu lầm rằng nhà nước phải tốn một số tiền để trả cho tôi để đền bù. Không phải. Tài sản của tôi 8 triệu m2 đất, chỉ cần lấy bán một phần để trả tôi thôi. Phần kia các vị có thể bán để bỏ vào ngân sách quốc gia hay gì đó. Chuyện đó coi như tôi cam tâm. Không cần chính phủ, quý vị phải bỏ tiền ra trả cho tôi. Không phải như vậy…

Từ câu chuyện của tôi, tôi mường tượng ra ở bên ngoài hằng hà sa số những câu chuyện như vậy. Chỉ có điều người ta chưa có cơ hội để có được một tiếng nói trọng thôi, chỉ làm ở cục bộ rồi bị dẹp, bị đàn áp…

Tôi xem những vụ (của mình) là những vụ án mẫu, điển hình để để cho chính phủ Việt Nam một là phải nên sửa. Còn nếu chính phủ Việt Nam vẫn tiếp tục để cho các quan chức địa phương hay những bàn tay lông lá phe con ông cháu cha nhắm đến tài sản của người ta rồi tìm cách “thịt” để chia với nhau, thì tôi sẽ làm đến cùng vấn đề này và tôi sẽ công bố để cho người dân trong nước cũng biết cách để đấu tranh để bảo vệ tài sản của mình.

‘Chưa và không bao giờ làm công dân CHXHCN Việt Nam’

VOA: Trong tư cách là một Việt kiều với nhiều trải nghiệm làm ăn tại Việt Nam, ông còn có lời khuyên hay lưu ý gì dành cho các kiều bào khác hay không?

Trịnh Vĩnh Bình: Về vấn đề passport, tôi xin nói một điển hình của tôi. Lúc vụ kiện của tôi tại Paris, 1 trong 3 vũ khí mà chính phủ Việt Nam tính vô hiệu hoá vụ kiện của tôi là cho rằng tôi có hai quốc tịch: quốc tịch Việt Nam và quốc tịch Hà Lan. Nếu tôi có quốc tịch Việt Nam thì toà án quốc tế không có quyền xử. Chính phủ Việt Nam nghĩ như vậy. Nhưng (ở đây) tôi chỉ nói những gì để khuyên người Việt mình hãy coi chừng thôi. Tôi không muốn nói sâu tới những mặt khác.

Lúc đó, phía luật sư của chính phủ Việt Nam buộc rằng: “Ông Trịnh, xin ông trả lời, ông đang có hai quốc tịch. Ông có quốc tịch Hà Lan, và đương nhiên ông có quốc tịch Việt Nam”. Tôi chờ nói hết tôi mới nói: “Ông nhầm lẫn. Và chính phủ Việt Nam nhầm lẫn”. Những gì tôi nói còn thu băng của phiên toà. Tôi nói: “Tôi sinh ra và lớn lên ở miền Nam Việt Nam. Việt Nam thời đó chia làm hai miền: Nam và Bắc, có hai chế độ khác nhau. Sau 1975, khi miền Nam mất, thì tôi đi tị nạn. Tôi chưa bao giờ một ngày là công dân của chính phủ CHXHCN Việt Nam”. Bữa đó tôi nói trắng luôn. Tôi nói: “Tôi chưa từng và cũng sẽ không bao giờ là công dân của CHXHCN Việt Nam”, tức chế độ Cộng sản. Không có vấn đề đó! Họ rất ngỡ ngàng.

Sở dĩ tôi nói ra là vì tôi thấy rất nhiều người, có một số người quen của tôi, cũng vì vấn đề muốn về Việt Nam cho tiện lợi nên xin thêm một passport thứ hai tại toà đại sứ, mà đây là lén. Vì có những quốc gia anh không được có passport thứ hai nếu anh đã có quốc tịch, chẳng hạn như Đức. Ở Đức, nếu anh có passport Đức rồi, mà anh có passport thứ hai là anh về không được. Nó không cho. Mà làm lén như vậy thì thứ nhất, có chuyện gì thì không bao giờ than van gì được, là vì anh có passport Việt Nam, chỉ vì muốn tiện lợi, muốn đi qua phi trường không cần xin visa, chỉ đóng dấu là đi. Tôi nghĩ đây là một cảnh báo. Quý vị nào đang sử dụng cách đó nên coi chừng.

Và toà đại sứ Việt Nam cũng kỳ! Những cái này là không đúng. Đúng ra không được khuyến khích. Anh phải làm một thủ tục tương đối tốt, an toàn cho người Việt mình đi về để được bảo vệ. Thí dụ, những vị đó có mua nhà cửa, đất đai, khi dùng passport đó đi làm thì nhanh hơn. Nhưng khi đụng đến vấn đề về pháp lý, tranh chấp, thì chừng đó mới biết. Chừng đó là gay cấn đó! Rồi còn ở cả quốc gia mà mình đã lén lút làm passport thứ hai thì đó cũng là vấn đề lớn lắm. Có đôi khi mất cả quốc tịch ở nước sở tại luôn.

VOA: Cám ơn doanh nhân Trịnh Vĩnh Bình đã dành thời gian cho VOA.

* “Bên thắng cuộc” là tựa đề cuốn sách nổi tiếng của nhà báo Huy Đức viết về chính trị và nhân vật chính trị Việt Nam từ giai đoạn 1975 đến nay.

Bài học từ cái chết của nền dân chủ Hong Kong

Bài học từ cái chết của nền dân chủ Hong Kong

M.V.P.

Các nhà đấu tranh dân chủ Hong Kong điều trần trước Quốc Hội Mỹ ngày 17 Tháng Chín, 2019. (Ảnh: Kalynh Ngo)

Kể từ khi Vương quốc Anh trao trả lại Hong Kong cho Bắc Kinh năm 1997, người Hong Kong đã phải đối mặt với rất nhiều trấn áp của Đảng Cộng sản Trung Quốc nhằm tiêu diệt dân chủ. Vô số các cuộc biểu tình có tổ chức chặt chẽ, với sự tham gia đông đảo của người dân: từ Phong trào Dù vàng gây chấn động thế giới năm 2014, đến các cuộc xuống đường rầm rồ phản đối dự luật An ninh Quốc gia năm 2019. Có thể nói, nhiều đoàn thể đấu tranh dân chủ ở các quốc gia độc tài toàn trị xem phong trào dân chủ Hong Kong là tấm gương tiêu biểu trong văn hoá tổ chức chính trị. Tuy nhiên, những ngày mà Hong Kong được đánh giá là pháo đài Dân Chủ Tự Do đã và đang dần phai mờ trong ký ức.

Trung Quốc đã giết chết dân chủ Hong Kong ra sao?

Kể từ cuối năm 2019 tới giữa năm 2020, thế giới thường xuyên chứng kiến phong trào dân chủ Hong Kong liên tục biểu tình phản đối luật An ninh Quốc gia. Theo bản báo cáo của khoa Luật, Đại học GeorgeTown, đạo luật này tạo ra “những mối nguy nghiêm trọng nhất với nhân quyền và pháp trị của Hong Kong kể từ khi được Anh quốc trao trả lại cho Trung Quốc”. Bất chấp làn sóng phản đối dữ dội của người Hong Kong, đạo luật mơ hồ và rừng rú này vẫn được Quốc hội thông qua vào ngày 30 Tháng Sáu, 2020.

Joshua Wong, Dennis Ho, Sunny Chueng tại buổi điều trần về dân chủ Hong Kong trước Quốc Hội Mỹ ngày 17 Tháng Chín, 2019. Ảnh: Kalynh. Ngo.

Kể từ thời điểm đó, nền dân chủ của Hong Kong cũng bị phá huỷ. Hàng ngàn người biểu tình và hơn một trăm nhà lãnh đạo của phong trào dân chủ, trong số đó là các nhà báo, giáo sư, luật sư, nhà hoạt động, và sinh viên, đã bị chính quyền Hong Kong bắt giữ và khởi tố tội phản động. Tháng Ba, 2021, chính quyền Hong Kong giới thiệu dự luật yêu cầu bất kỳ ai tranh cử vào các chức vụ địa phương sẽ phải là một “người yêu nước” – nghĩa là họ phải thề trung thành không chỉ với các cử tri, mà còn với Đảng Cộng sản Trung Quốc. Hàng trăm thành viên hội đồng quận của Hong Kong đã từ chức hoặc bị cách chức. Ngay cả những người tuyên thệ sẽ trung thành cũng bị loại bỏ nếu nhà chức trách nghi ngờ những lời cam kết của họ.

Các phương tiện truyền thông độc lập của Hong Kong đóng vai trò thiết yếu đối với quyền tự do và dân chủ của thành phố tự trị này. Tuy nhiên, họ đã bị chính quyền đàn áp dữ dội. Tuần giữa Tháng Sáu, 2021, khoảng 500 cảnh sát đã đột kích các văn phòng của tờ báo ủng hộ dân chủ nổi tiếng, Apple Daily, và ngay sau đó, tờ báo này cũng tuyên bố sẽ chấm dứt hoạt động.

Vào tuần cuối cùng của Tháng Mười Hai, 2021, Stand News, một trang web độc lập ủng hộ dân chủ, đã bị hàng trăm cảnh sát đột kích, bảy biên tập viên, thành viên hội đồng quản trị, và một nhà báo đã bị bắt. Tổ chức này cho biết trang web sẽ bị gỡ xuống. Vài ngày sau đó, ngày 3 Tháng Giêng, 2022, Citizen News, một trang web tin tức trực tuyến nhỏ ở Hong Kong được biết đến với thông tin chuyên sâu về các tòa án và chính trị địa phương, cho biết họ sẽ ngừng xuất bản. Tháng Chín, 2021, Citizen News là tờ báo đầu tiên loan báo rằng, các công tố viên sẽ khởi tố tội lật đổ chính quyền đối với nhóm tổ chức lễ đốt nến tưởng niệm hàng năm cho các nạn nhân của cuộc đàn áp Thiên An Môn năm 1989. Sự đàn áp thô bạo của chính quyền thân Trung Quốc làm tăng thêm lo ngại về cái chết được báo trước của truyền thông độc lập Hong Kong.

Không chỉ dừng lại ở đó, chính quyền Hong Kong còn mạnh tay đàn áp các tổ chức dân sự và chính đảng đối lập, là những tổ chức đóng vai trò tối quan trọng trong việc bảo vệ và duy trì dân chủ. Các tổ chức ủng hộ dân chủ và công đoàn đã bị giải thể, bao gồm công đoàn giáo viên và công đoàn thương mại lớn nhất Hong Kong. Mặt trận Nhân quyền Dân sự (Civil Human Rights Front) là nhóm lãnh đạo đã tổ chức một số cuộc biểu tình lớn nhất trong năm 2019 cũng đã bị giải thể.

Khi thế giới chuẩn bị chào đón năm 2022, thì nền dân chủ Hong Kong lại bị Trung Quốc giáng thêm “đòn tử”. Cột Trụ Tủi Nhục (Pillar of Shame), một tác phẩm nghệ thuật tưởng nhớ những người thiệt mạng trong cuộc biểu tình ủng hộ dân chủ tại Quảng trường Thiên An Môn ngày 4 Tháng Sáu, 1989, đã bị dỡ bỏ sau hơn hai thập kỷ. Trụ cột cao tám mét đặt tại trường Đại học Hong Kong, được thực hiện bởi nhà điêu khắc người Đan Mạch Jens Galschioet, thể hiện nỗi đau và sự tuyệt vọng cho những gì đã xảy ra. Mỗi năm vào ngày 4 Tháng Sáu, các sinh viên sẽ lau rửa tượng đài để tưởng nhớ gần chục ngàn nạn nhân của vụ thảm sát do nhà cầm quyền cộng sản Trung Quốc gây ra.

Biểu tượng phong trào Dù Vàng 2014 của người dân Hong Kong. Ảnh: ALEX OGLE/AFP via Getty Images

Trong tác phẩm nổi tiếng, nhà văn người Pháp, gốc Tiệp Khắc (Czech Republic), đã viết về quá trình bôi trắng lịch sử có chủ đích của cộng sản Liên Xô, sau khi Liên Xô xâm chiếm quê hương của ông vào năm 1948: “Bước đầu tiên trong việc tiêu diệt một dân tộc là xóa sạch ký ức. Phá hủy sách, văn hóa, lịch sử của dân tộc đó. Sau đó, nhờ một ai viết sách mới, sản xuất một nền văn hóa mới, phát minh ra một lịch sử mới. Chẳng bao lâu nữa dân tộc đó sẽ quên quá khứ và hiện tại của mình. Thế giới thậm chí sẽ còn quên nhanh hơn nữa.”

Lịch sử đã ghi nhận, Cột Trụ Tủi Nhục là biểu tượng của khát vọng dân chủ, nhưng cũng là vết nhơ tủi nhục của cộng sản Bắc Kinh. Bởi thế, chúng xoá sạch lịch sử để người Hong Kong, Trung Quốc, và thế giới quên đi Thiên An Môn.

Bức tượng “Pillar Of Shame” trước khi bị phá bỏ. (Ảnh: Louise Delmotte/Getty Images)

Sự đàn áp độc ác của chính quyền phò Bắc Kinh đối với phong trào dân chủ đối mặt với sự chỉ trích mạnh mẽ của Vương Quốc Anh và Hoa Kỳ. Tuy nhiên, hai đầu tàu dân chủ này dường như “lực bất tòng tâm” trong nỗ lực cứu nền dân chủ Hong Kong, ngoài việc tiếp tục liên minh với các nước dân chủ để tạo sức ép ngoại giao và kinh tế. Ngay tại Hoa Kỳ, nền dân chủ cũng đương đầu với vô vàn cam go. Năm 2021, dân chủ Hoa Kỳ đã rớt xuống mức thấp nhất từ trước đến nay trong bảng xếp hạng dân chủ toàn cầu của Freedom House.

Chứng kiến nền dân chủ bị bóp chết trong sự bất lực, hơn 65 ngàn người Hong Kong đã xin visa định cư tại Anh chỉ trong vòng 5 tháng. Theo ước tính của chính phủ Anh, sẽ có khoảng 475 ngàn người Hong Kong đến định cư tại quốc gia này trong vài năm tới.

Bài học ‘xương máu’

Một bài học “xương máu” từ cái chết của dân chủ Hong Kong đó là sự mong manh, dễ vỡ của thể chế dân chủ, bởi nó bị tấn công liên tục bởi các nhà độc tài, là những kẻ xem trọng quyền lực và tư lợi hơn mọi thứ. Thực vậy, dân chủ khắp nơi đang suy yếu nghiêm trọng, đánh dấu năm thứ 15 liên tiếp về sự suy yếu dân chủ toàn cầu, và khoảng 75% dân số ở khắp nơi trên thế giới đang phải đối mặt với tình trạng kém dân chủ.

Cần phải minh định rằng thể chế dân chủ không thể tự bảo vệ được nó, mà đòi hỏi nỗ lực tham gia chính trị liên tục của những cử tri có hiểu biết, và tinh thần liên đới của các cử tri và đoàn thể.

Tổng thống thứ 39 của Hoa Kỳ – Jimmy Carter. Ảnh: Scott Cunningham/Getty Images

Cựu Tổng thống Hoa Kỳ, Jimmy Carter, đã viết một bài xã luận nhân ngày tưởng niệm Điện Capitol bị tấn công do cựu Tổng thống Donald Trump kích động, kêu gọi cử tri hãy quan tâm nhiều hơn nữa tới nền dân chủ nước nhà trước khi quá muộn. Ông thiết tha nhắn nhủ cử tri Mỹ rằng: “Quốc gia vĩ đại của chúng ta hiện đang đứng trên bờ vực thẳm ngày càng lan rộng. Nếu không có hành động ngay lập tức, chúng ta thực sự có nguy cơ xung đột dân sự và đánh mất nền dân chủ quý giá của mình. Người Mỹ phải gạt sự khác biệt sang một bên và liên đới cùng nhau trước khi quá muộn”.

Một nền dân chủ khỏe mạnh cách mấy cũng có thể bị bóp nghẹt đến chết. Nếu dân chủ của quốc gia bạn còn nhiều khiếm khuyết, thì chắc chắn bạn sẽ gặp vô vàn khó khăn để trợ giúp các dân tộc bị độc tài áp bức. Nếu bạn may mắn sống trong một quốc gia dân chủ thực sự, hãy nỗ lực hết mình bằng con đường tri thức, để vun đắp và bảo vệ nó. Có dân chủ, thì có tự do, nhân quyền, và hạnh phúc. Như Tổng thống đương nhiệm Joe Biden nhấn mạnh: “Nếu chúng ta có chung niềm tin vào nền dân chủ, thì bất cứ điều gì cũng có thể – bất kỳ điều gì”.

M.V.P.

Nguồn: saigonnnhonews

‘Có công’ – một quan điểm và lối hành xử vi phạm pháp luật

‘Có công’ – một quan điểm và lối hành xử vi phạm pháp luật

Bởi  AdminTD

 Blog VOA

Trân Văn

27-1-2022

Pháp đình – nơi thực thi pháp quyền XHCN – cũng là chốn công khai bày ra sự phân biệt đối xử hết sức bất công.

Thường dân không chỉ là… “công dân hạng… ba” trong sinh hoạt chính trị – kinh tế – xã hội tại Việt Nam. Pháp đình – nơi thực thi pháp quyền XHCN – cũng là chốn công khai bày ra sự phân biệt đối xử hết sức bất công đối với hiến pháp giữa “công dân hạng nhất” – những kẻ “có công”, “công dân hạng hai” – những kẻ đủ tiền để hối mại quyền thế và… “công dân hạng ba”!

***

Tòa án tỉnh Khánh Hòa vừa đưa vụ án Nguyễn Quốc Trâm “lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ” và “giả mạo trong công tác” ra xét xử phúc thẩm. Hình phạt mà tòa án cấp dưới đã tuyên đối với ông Trâm – cựu Giám đốc Sở Ngoại vụ tỉnh Khánh Hòa – được giảm tiếp 18 tháng do… “có công”. Thay vì phải ngồi tù bảy năm, ông Trâm sẽ chỉ còn thi hành hình phạt tù trong vòng năm năm sáu tháng (1).

Từ 2015 đến 2016, ông Trâm nhiều lần chỉ đạo thuộc cấp làm giả tài liệu để tuyển dụng và bổ nhiệm một người phụ nữ làm Phó Văn phòng Sở Ngoại vụ tỉnh Khánh Hòa, đồng thời làm giả nhiều tài liệu khác để lấy 170 triệu từ công quỹ, trả lương, trả thưởng, phụ cấp cho những cá nhân không phải là nhân viên Sở Ngoại vụ Khánh Hòa. Ông Trâm chỉ… gặp nạn khi chỉ đạo làm giả giấy tờ cho một thường dân xin visa đi Mỹ…

Tháng 1 năm ngoái, Tòa án thành phố Nha Trang (thuộc Tòa án tỉnh Khánh Hòa) phạt ông Trâm năm năm tù vì “lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ” và hai năm tù vì “giả mạo trong công tác”. Vào thời điểm đó, đại diện Viện Kiểm sát thành phố Nha Trang – nơi thực thi quyền công tố đề nghị phạt ông Trâm từ 10 đến 12 năm tù cho cả hai tội (2) nhưng hội đồng xét xử sơ thẩm chỉ phạt bảy năm vì yếu tố… “có công”.

Ông Trâm kháng cáo… kêu oan và xin giảm hình phạt. Hội đồng xét xử phúc thẩm vừa vận dụng yếu tố… “có công” để giảm thêm cho ông Trâm 18 tháng tù nữa đối với tội “lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ”.

Lợi dụng chức vụ, quyền hạn vốn đã là một hành vi phạm pháp nhưng pháp chế XHCN và việc thực thi pháp quyền XHCN còn… phạm pháp hơn. Thay vì phạt thật nặng kẻ có chức vụ, quyền hạn mà lạm dụng công quyền, công vụ để trục lợi thì “chức vụ”, “quyền hạn”, cũng như thời gian làm việc trong hệ thống chính trị, hệ thống công quyền lại trở thành yếu tố được sử dụng thường xuyên để giảm nhẹ hình phạt cho các viên chức phạm pháp!

Trước giờ, nhà nước pháp quyền XHCN chỉ thẳng tay với thường dân để chứng tỏ sự… nghiêm minh của… pháp chế XHCN! Cũng trong tháng này, cũng tại Khánh Hòa, hệ thống tư pháp đã đưa ra xét xử năm người bị cáo buộc “làm giả con dấu, tài liệu của cơ quan, tổ chức” để giúp bảy người đăng ký hộ khẩu, chứng minh nhân dân ở tỉnh này và chính phạm thu lợi bất chính 29 triệu bị phạt bốn năm sáu tháng tù (3).

So giữa tính chất táo tợn, mức độ nghiêm trọng của hành vi giả mạo giấy tờ, cũng như nguồn lợi bất chính mà ông Trâm đã thủ đắc với những thường dân trong vụ án vừa kể, tự nhiên sẽ thấy nhà nước pháp quyền XHCN và pháp chế XHCN phạm pháp thế nào!

***

Nhà nước pháp quyền XHCN và pháp chế XHCN phạm pháp như thế nên hành vi phạm pháp giữa pháp đình xảy ra công khai ở khắp nơi, từ trên xuống dưới, đối với tất cả các loại tội phạm chứ chẳng phải chỉ có tại Khánh Hòa!

Tuần trước, Tòa án quận Thủ Đức thuộc Tòa án TP.HCM tuyên phạt ông Lê Duy Hiển bốn năm tù vì “giao cấu với người từ đủ 13 tuổi đến dưới 16 tuổi”. Cũng tuần trước, tại TP.HCM, ông Nguyễn Công Trường bị Tòa án TP.HCM phạt 16 năm tù vì “hiếp dâm người dưới 16 tuổi” (4). Cả hai vụ án có nhiều tình tiết giống nhau, ông Hiển dụ dỗ, hãm hại một bé gái 13 tuổi khiến bé có thai. Ông Trường dụ dỗ, hãm hại một bé gái 10 tuổi nhiều lần.

Hình phạt đối với ông Trường – một thường dân là thích đáng nhưng cách nhận định về hành vi phạm tội và định lượng hình phạt đối với ông Hiển rất đáng để bận tâm. Tại sao cũng là dụ dỗ để hãm hại các bé gái nhưng chỉ xác định ông Trường “hiếp dâm”, còn ông Hiển là… “giao cấu” dù nạn nhân chỉ 13 tuổi? Tại sao “có thai” và “nhiều lần” đều là tình tiết được xác định phải gia tăng hình phạt nhưng ông Hiển chỉ bị phạt bốn năm tù?

Bản án mà Tòa án quận Thủ Đức tuyên hôm 19 tháng 1 vừa qua đối với ông Hiển đã cung cấp câu trả lời. Sở dĩ người đàn ông 74 tuổi ấy được… Hội đồng xét xử mạnh dạn cho hưởng các… tình tiết giảm nhẹ trách nhiệm hình sự vì… đã bồi thường thiệt hại và… là người trên 70 tuổi và… ‘có công với cách mạng’ – từng là sĩ quan cấp tá trong quân đội nhân dân Việt Nam” (5)!

Có một chi tiết khác cũng rất cần lưu ý, tường thuật về những vụ án vừa đề cập, hệ thống truyền thông chính thức gọi ông Trường là… “yêu râu xanh”, riêng ông Hiển thì vẫn được gọi là… “ông”, thậm chí là… “cụ ông” (6)!

Xuân này con sẽ về

Xuân này con sẽ về

January 27, 2022

LTS: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Mục “Viết Cho Nhau” là nơi để bạn giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm của mình. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683, hay email: toasoan@nguoi-viet.com.

Ngân Hà Nguyễn

Từ màn ảnh camera tôi thường thấy ba tôi ngồi đó trên chiếc ghế mây trong phòng khách nhìn xa xăm ra phía trước sân nhà. (Hình: Ngân Hà Nguyễn cung cấp)

Giấc ngủ chập chờn, ba tôi tỉnh hẳn khi nghe tiếng động. Ngay lập tức ông ngồi dậy hỏi:

-Ai đó?

-Dạ thưa con. Con Vũ đây.

-Con làm gì mà giờ này chưa về ngủ?

-Thưa ông, trời nóng quá ông ơi. Con ngủ không được, con đi quanh ghé thăm chừng ông ngoại ngủ chưa.

-Mầy làm tau giật mình. Tau đang thấy chiêm bao Tết năm nay tụi nó về quê ăn Tết đông đủ.

-Ông ơi! Tình hình này không ai đoán được ngày mai đâu ông. Bây giờ các nơi đều bị cách ly ông ạ.

-Chuyện gì? Đâu phải thời chiến mà giới nghiêm, cách ly?

-Ông ơi, COVID-19 còn hơn thời chiến nữa đó ông. Hồi xưa con nghe mẹ con nói: “Chạy giặc.” Chứ bây giờ giặc COVID-19 như ma hiện hồn, không biết đâu mà tránh. Gần như cả thế giới đều là nạn nhân của dịch COVID-19 đó ông?

-Mà ai gây ra chuyện này?

-Có Trời mới biết ông ơi. Chưa ai tìm ra được nguyên nhân. Mình chỉ biết đề phòng lây nhiễm và cầu ơn trên phò hộ. Nhưng ông yên chí. Con nghe mấy dì nói nếu COVID-19 giảm xuống, sự đi lại không còn trở ngại nữa, mấy dì, mấy cậu sẽ bay về thăm ông liền.

-Có thật không con? Vậy mà ông nghĩ chắc tụi nó chờ ông chết rồi mới về…

Rồi ông chậm rãi bước đến cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Cành lá đong đưa qua lại dưới ánh đèn lờ mờ bên kia đường chiếu sang, lẩn với bóng đêm chập chờn và tiếng côn trùng kêu rả rích, như chia sẻ với tâm tư của ông trong tuổi già bóng xế, ông được về quê sống bên cạnh bà con họ hàng, mồ mả ông bà, nhà thờ tộc họ là nguyện vọng ở những ngày cuối đời của ông. Nhưng sao, ông vẫn cảm thấy toàn những ngày cô đơn hiu quạnh.

Con cháu của ông đều ở bên kia đại dương. Thời gian gần đây ông không thấy đứa nào về, ông nghĩ “Chẳng lẽ chúng nó mãi mê theo đuổi cái hư ảo của cuộc đời mà quên ông sao?”

Nhưng rồi ông ngẫm nghĩ mà thông cảm cho con mình, vì ông cũng đã từng say mê đấu tranh trong cuộc sống để có được những gì mà họ có cho các con của ông.

Nhìn ra sân, ba biết là Thu đã về và nhớ đến mẹ chúng tôi. (Hình: Ngân Hà Nguyễn cung cấp)

Đến tuổi già dù muốn hay không, ông cũng phải buông bỏ mọi thứ từ mấy chục năm trước. Ông đứng đây một mình với cảnh vật thôn quê về đêm bốn bề yên lặng. Ông càng nhớ đến tuổi thơ với ruộng dâu xanh biếc dọc theo bờ sông Thu hiền hòa, trong sạch, những bông bí vàng rực rỡ đã gắn bó cùng ông chịu đựng sóng gió của cuộc đời qua hai cuộc chiến.

Rồi ông nhớ đến anh em họ hàng trong tộc và bạn bè cỡ tuổi ông đã mất đi từ nhiều năm trước, lòng ông chùng xuống: “Nam Mô A Di Đà!”

Chúng tôi trong hoàn cảnh hiện tại không thể nào về thăm ông. Hằng ngày tôi nhìn qua màn ảnh của camera để theo dõi việc sinh hoạt của ông, tôi rất xót xa khi thấy ông tiều tụy hẳn so với bốn năm trước (2017) lúc ông trở lại Mỹ thăm chị em chúng tôi.

Ông đi đứng khó khăn, chậm chạp, nhớ nhớ quên quên. Khi nhớ thì ông hỏi thăm người này, người kia. Khi quên thì ông trầm tư nghĩ ngợi… Có lần ông nhìn lên bàn thờ rồi xúc động, ông nói trong nước mắt: “Ba không ngờ các con còn giữ được nguyên vẹn cái bàn và tủ thờ cẩn xà cừ cổ xưa mà ba quý nhất. Hình ảnh ông bà đó. Bây giờ ba không đi đâu nữa hết. Ba ở đây cho đến cuối đời. Cám ơn các con đã lo cho ba đầy đủ.”

May mắn thay trước khi dịch COVID-19 bùng nổ, chúng tôi rất khó khăn tìm người chăm sóc cho tuổi già của ba tại Sài Gòn. Do đó có lẽ ơn trên đã dẫn dắt cho em gái tôi và chị họ tôi đưa ba tôi về quê sống cuối đời theo nguyện ước của ông.

Ba tôi năm nay đã qua tuổi 90. Ông vẫn còn tỉnh táo để cảm nhận được ông đang ở tại quê nhà nơi chôn nhau cắt rốn của mình mà ông không ngờ tới. Nơi đây ông đã dốc hết tâm huyết cùng với bà con, họ hàng trong tộc tu bổ lại nhà thờ tự, đình, chùa, và nghĩa trang gia tộc từ lâu. Ông mãn nguyện lắm!

Ông vui với những ngày đầu tiên mới về, nhưng rồi cũng không tránh khỏi nỗi buồn xa vắng, ông cô đơn với tuổi già hiu quạnh.

Từ màn ảnh camera tôi thường thấy ba tôi ngồi đó trên chiếc ghế mây trong phòng khách nhìn xa xăm ra phía trước sân nhà, không biết ông đang nghĩ gì. Ông có còn bâng khuâng trong nắng chiều tím nhạt, hay còn vương mây trời bàng bạc rơi xuống dòng sông, đã gợi cho ông hoài niệm về quá khứ rồi buồn trong cảnh chiều tịch liêu?

Tôi xót xa bấm vội điện thoại lên hỏi:

-Ba đang nghĩ gì đó?

-Tổ cha mầy! Ba đang nghĩ cái đầu mầy! – Ba tôi thường mắng yêu tôi như thế và ông nói tiếp: Làm sao con biết ba đang nghĩ gì?

-Dạ con đoán.

-Ba quên mất đám giỗ mẹ con rồi con ơi! Ba lú lẫn rồi, ba không còn biết ngày tháng nữa rồi con ạ!

-Không phải ba quên đâu. Ba vẫn còn minh mẫn lắm! Ba nhắc đến đám giỗ mẹ con tức là ba đang nhớ. Còn ba tuần nữa ba ạ!

-Ờ hỉ! Tại ba thấy lá xanh đã đổi màu, và gió đùa với cành cây trước ngõ.

Ba biết là Thu đã về và nhớ đến mẹ chúng tôi… Ông nói tiếp:

-Mẹ của chúng con đã rời thế gian này cũng trong tiết trời vào Thu. Người còn quá trẻ nằm hắt hiu một mình trong nhà thương Duy Tân chờ ba và chúng con về, nhưng chưa kịp thì mẹ con đã xuôi tay!

Hơn bốn mươi năm qua tôi hằng mơ ước được trở về để hưởng một cái Tết đoàn tụ nơi quê nhà. (Hình minh họa: Vinh Tran/Pixabay)

Ông ngừng một chút rồi từ từ nói tiếp:

-Thấm thoát mà đã gần 60 mùa Thu theo dòng thời gian như mây bềnh bồng trôi mãi…

Rồi ông im lặng đưa mắt về hướng sông Thu như tìm về quá khứ xa xưa của một thời tuổi trẻ… Ôi thật xót xa! Ơn nghĩa sinh thành lòng quặn đau…

Tâm trạng làm con, tôi cảm thấy bất hiếu với ba tôi quá, tôi đã không quý trọng thời gian lúc ông ở bên cạnh tôi vì cứ mãi chạy theo công việc mà quên ông. Tôi đi sớm về khuya, ông ngồi nhà trông ngóng, có hôm ông ra ngồi ngay trước cửa chờ chúng tôi về.

Rồi theo dòng đời trôi nổi, tuổi già không thể níu kéo được nếp gấp thời gian. Tóc ba tôi cũng đã điểm dần hoa tuyết, vết tàn nhang từ từ lộ diện, ba tôi không lái xe được nữa, mắt kém dần và ông thường nhắc đến: “Tuổi đời của ba càng ngày càng ngắn! Ba ở đây thêm chẳng ích lợi gì cho chúng con!”

Thế là ba tôi về Việt Nam không chịu qua lại Mỹ. Kể từ đó tôi không còn cơ hội để cận kề báo hiếu. Thương và tiếc nhớ đến ba tôi quá! Nhớ bao nhiêu công lao ba tôi đã gian khổ với đời trong thời chiến để chăm lo dạy dỗ chúng tôi ăn học nên người, nhất là trong thời gian chị em chúng tôi mồ côi mẹ khi còn rất nhỏ: “Vời vợi non cao ơn dưỡng dục/ Mênh mông biển rộng đức sinh thành.”

Cứ mỗi lần nhớ đến ông, tôi nhìn vào camera vẫn thấy ba tôi ngồi đó. Hình như ông không màng tới ánh nắng cuối ngày như đang đuổi bóng đêm sắp bao trùm vạn vật. Và cũng không buồn phiền vì những người chung quanh làm trái ý ông.

Nhưng hằng ngày ông buồn vì cô đơn vắng bóng con cháu bên cạnh.

Ông ngồi yên lặng như nhà tu thiền trong tự viện.

Ôi thật tội nghiệp! Tôi cố nén lòng mà đôi mắt thấy cay cay.

Ba ơi ba, lời bài hát “Tình Cha” của nhạc sĩ Ngọc Sơn đang thấm vào tim não của con: “Tình cha ấm áp như vầng thái dương. Ngọt ngào như dòng nước trôi đầu nguồn. Suốt đời vì con gian nan. Ân tình đậm sâu bao nhiêu. Cha hỡi! Cha già dấu yêu. Những lời của cha năm xưa. Con nguyện ghi sâu trong tim. Cha hỡi! Cha già dấu yêu…”

Tôi xót xa gọi nữa: “Ba ơi! Ba đi nghỉ. Ba ngồi đó mãi dễ bệnh lắm! Con đang nhớ đến ba mà không về thăm được, con thương ba lắm!”

Dường như ông cũng khóc! Một người cha nghiêm khắc thuở xưa tưởng chừng như không bao giờ mềm lòng trong bất kỳ trường hợp nào, nhưng ông đang mếu máo: “Gần Tết rồi con ạ! Ba chờ các con!  Phải về nhá. Các con không về ba buồn lắm con ơi!”

Tôi lại đùa “Xuân này con không về,” nhưng trong lòng như tràn ngập mưa tuông!

-Ba ơi! Trong lòng con luôn nguyện cầu sớm chấm dứt dịch COVID-19 để Xuân này con sẽ về bên ba.

-Nhất định nghe con.

-Dạ!

Hơn bốn mươi năm qua tôi hằng mơ ước được trở về để hưởng một cái Tết đoàn tụ nơi quê nhà, bên bàn thờ tổ tiên, bên bà con họ hàng thân tộc rộn ràng Ba Mươi Tết cúng rước ông bà. Tiếng chuông chùa ngân vang trong đêm Giao Thừa làm tan đi màn đêm tịch mịch mà trong bóng đêm tôi tưởng tượng được sự linh hiển của đấng thần linh đang nghe thấy lời cầu nguyện của con người đặt lòng tin vào cõi trên.

Đêm Ba Mươi Tết, người người tôn nghiêm quỳ lạy trước cửa nhà với mâm ngũ quả, bánh chưng, bánh tét, hộp mứt theo truyền thống để dâng hương cầu nguyện sang năm mới được dồi dào sức khỏe, vạn sự bình an và may mắn suốt năm.

Trên bàn thờ nhà nào cũng có một bình hoa với khói hương nghi ngút đón chào năm mới theo truyền thống. Một nét văn hóa đặc sắc, một ý nghĩa sâu xa của ngày Tết Nguyên Đán mà ai ai đi xa cũng muốn quay về. (Ngân Hà Nguyễn) [qd]

Kẻ đóng 9 chiếc đinh vào đầu bé 3 tuổi là người như thế nào?

 Kẻ đóng 9 chiếc đinh vào đầu bé 3 tuổi là người như thế nào?

Phương Trạch (Danlambao) – Mấy ngày qua dư luận VN chưa hết bàng hoàng về vụ bé gái Vân An 8 tuổi bị mẹ ghẻ là Nguyễn Võ Quỳnh Trang và bố ruột là Nguyễn Kim Trung Thái đồng tình giết hại.

Thì một vụ giết người rùng rợn khác lại vừa xảy ra tại thủ đô “Ngàn năm văn hiến” Hà Nội. Đó là vụ cháu bé 3 tuổi bị người tình của mẹ hãm hại bằng cách đóng 9 chiếc đinh vào đầu cháu bé tội nghiệp này.

Kẻ giết người này là Nguyễn Trung Huyên, sinh năm 1992, ngụ tại huyện Thạch Thất, Hà Nội.

Theo đó, căn cứ Quyết định khởi tố vụ án hình sự số 30 ngày 20/1/2022, căn cứ kết quả điều tra vụ án, Cơ quan Cảnh sát điều tra, Công an TP Hà Nội xác định: Nguyễn Trung Huyên (SN 1992; HKTT: Thôn 5, xã Thạch Hòa, Thạch Thất, Hà Nội; nghề nghiệp: Thợ mộc), đã có hành vi Giết người(1).

Vậy chân dung kẻ giết người Nguyễn Trung Huyên như thế nào?

Huyên là con trai của một gia đình danh giá, có mẹ làm ở học viện Hậu Cần, có bố là sĩ quan đang công tác ở Trường lục quân.

Sinh trương trong một gia đình có “truyền thống CM” như thế, không ai ngờ sản phẩm của họ lại là kẻ giết người máu lạnh rùng rợn là Nguyễn Trung Huyên.

Nên biết rằng hành động tột cùng của tội ác này là lần thứ tư của Huyên. Trước đó đã 3 lần Huyên hãm hại cháu bé nhưng chưa thành.

Lần thứ nhất: Tháng 10/22021, Huyên mua 2 gói thuốc diệt cỏ về trộn nước ngọt cho cháu uống và bị ngộ độc, mẹ cháu phải đưa cháu tới bệnh viện nhi TƯ cấp cứu.

Lần thứ 2: Tháng 10/2021, Huyên nhét chiếc đinh vít vào miệng cháu bé. Mẹ cháu phải đưa cháu vào bệnh viện Thạch Thất để lấy dị vật ra.

Lần thứ 3: Tháng 10/2021, Huyên say rượu đánh cháu bé gãy tay. Và lần này với 9 chiếc đinh đánh vào đầu cháu bé thì có lẽ ước mơ tiêu diệt cháu bé của Huyên sẽ thành công.

Câu hỏi đặt ra là: Phải chăng những kẻ như Nguyễn Trung Huyên, như Nguyễn Võ Quỳnh Trang và Nguyễn Kim Trung Thái v.v… là kết quả của nền giáo dục nhồi sọ và kích động bạo lực nhiều năm qua dưới mái trường XHCN?

Khi mà những tâm hồn non trẻ đã được gieo rắc nọc độc rằng, bạo lực cách mạng là động lực thúc đẩy xã hội tiến lên.

Khi mà trẻ em vừa cắp sách đến trường, thì đã được học tập những tấm gương bạo lực mà không biết sự thật được bao nhiêu %: Như Hồ Văn Mên, năm 13 tuổi, đã tham gia 7 trận lớn nhỏ, diệt 79 tên địch, cùng nhiều xe cơ giới của địch.

Như Kơ-pa-kơ-lơng, người dân tộc Gia Rai, Tây Nguyên, 13 tuổi tự làm nỏ, xin người già mũi tên có độc và bắn chết 3 tên liền. Sau đó KơPa Kơ lơng đã bắn phát thứ nhất xâu liền 5 tên, phát thứ hai xâu liền ba tên. Đến một trận khác anh bắn 3 viên hạ 7 tên, một lần khác nữa anh bắn 7 viên hạ 19 tên giặc. Đúng là nỏ thần.

Và đến những bài ca ngợi những tên đồ tể giết người hàng loạt và đội lên đầu để tôn thờ, ca ngợi giết người trong CCRĐ của Tố Hữu:

“Giết, giết nữa bàn tay không ngưng nghỉ/Cho ruộng đồng lúa tốt thuế mau xong/Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng/Thờ Mao Chủ tịch, thờ Sít-ta-lin bất diệt”, tôn sùng họ như thần thánh, thì sản phẩm của nó đương nhiên là bạo lực.

Nhà phê bình văn học Lại Nguyên Ân cho rằng đây là bài thơ “phi nhân đáng hổ thẹn” vì cái ác, sự khát máu được đây cao tới tột đỉnh. Có lẽ trong thơ ca cách mạng xét trên quy mô toàn thế giới chẳng có nhà thơ cách mạng nào lại “đỏ” đến mức này.

Trong đợt cải cách ruộng đất “long trời lở đất” đẫm máu diễn ra trong các năm 1955-1956 ở miền Bắc, con số nạn nhân “chính xác nhất” là 172.008 người, trong đó có 123.266 người (71,66%) được chính thức xác nhận là oan. Con số này ghi trong một tài liệu được biên soạn rất công phu, in ấn rất thẩm mỹ nhưng có lẽ ít ai đọc: “Lịch sử kinh tế Việt Nam 1945-2000 do Viện Kinh Tế Việt Nam xuất bản”.

Vì vậy mà ngày nay, khi mà bạo lực học đường xảy ra như cơm bữa, trò đánh trò và thậm chí là trò đánh thầy ngay trên bục giảng; Khi mà thuốc trị ung thư giả còn được cấp phép bán, kẻ sử dụng bằng giả của đại học Đông Đô không bị khởi tố, kẻ tố cáo lãnh đạo đạo văn bị bỏ tù v.v… Thì việc hành hạ người khác là điều bình thường?

Có tin nói gia đình Nguyễn Trung Huyên đang tìm cách chạy giấy tâm thần cho con để mong Huyên thoát tội. Chưa bao giờ giấy xác nhận tâm thần lại trở thành liều thuốc thần kỳ, như đấng cứu tinh đã từng cứu vớt nhiều quan tham và nhiều quan chức khác khỏi vòng lao lý. Bởi vì giám đốc bệnh viện tâm thần lại là kẻ bị bệnh tâm thần.

Những chiếc đinh của Nguyễn Trung Huyện không chỉ đóng vào đầu cháu bé 3 tuổi, mà đang đóng vào đầu những người có lương tri, khi bao nhiêu năm bị mê hoặc và tự sướng và tưởng rằng mình đang sống trên đất nước yên bình, “Chưa có bao giờ đẹp như hôm nay”.

Đúng là “Mây đen phủ lên toàn cầu nhưng mặt trời vẫn đang tỏa sáng ở Việt Nam”.

Chú thích:

(1) https://baovephapluat.vn/cong-to-kiem-sat-tu-phap/theo-dong/khoi-to-bat-giam-ke-dong-dinh-vao-dau-chau-be-3-tuoi-117704.html

Các vị lãnh đạo nghĩ gì? Một hệ thống do dân, vì dân hay sẵn sàng ăn thịt dân?

Các vị lãnh đạo nghĩ gì? Một hệ thống do dân, vì dân hay sẵn sàng ăn thịt dân?

Bởi  AdminTD

 Đoàn Bảo Châu

25-1-2022

Tiếp nối việc các tỉnh thành đua nhau mua kit xét nghiệm của Việt Á với giá cao để hưởng lợi là việc các chuyến bay “giải cứu” bà con đang bị kẹt ở nước ngoài về Việt Nam với giá cao. Có người phải về nước bằng cách qua Campuchia, dù vất vả nhưng rẻ hơn, tầm 44 triệu đồng thay vì 170 tới 240 triệu đồng cho một vé máy bay từ Mỹ về Việt Nam. Theo tiến sỹ Lương Hoài Nam, so với những chuyến bay giải cứu thời kì đầu thì giá tăng lên 3 tới 6 lần.

Cái văn hoá chặt chém này từ đâu ra? Ai phải chịu trách nhiệm về cái văn hoá “ăn thịt” đồng loại này và ai nên thấy xấu hổ?

Xin thưa, tất cả là do hệ thống này sinh ra và những người đứng đầu hệ thống nên thấy đấy là trách nhiệm của mình và nên thấy xấu hổ. Văn hoá Việt Nam luôn đề cao tinh thần “lá lành đùm lá rách”, “một con ngựa đau cả tầu bỏ máng” hay “chị ngã em nâng”. Mùa dịch, có biết bao tấm lòng người dân giúp đỡ nhau, các doanh nhân bỏ tiền tỉ ra mua quà, nấu những bữa ăn tri ân các cán bộ y tế đang chống dịch hay an ủi những bà con khốn khó thì những người trong hệ thống tận dụng cơ hội này để “ăn thịt” đồng loại.

Chính cái hệ thống hô hào đốt lò này lại là một cỗ máy hoàn hảo sản xuất ra củi. Đã nói tới tham nhũng thì chỉ có cán bộ trong hệ thống chứ dân thì làm gì có cơ hội nào mà tham với nhũng?

Một hệ thống luôn đề cao “do dân vì dân” nhưng hở ra là “ăn thịt” dân. Tôi nghĩ các cuộc điều tra nên làm sâu vấn đề ai là người đưa ra chủ trương chọc mũi dân lao động với giá cao liên tục như vậy. Đành rằng là chống dịch nhưng liệu đằng sau việc hô hào ngoáy một cách thần tốc ấy còn có động cơ gì nữa không?

Văn hoá là một quá trình xây dựng lâu dài và ảnh hưởng của bộ máy cầm quyền tới văn hoá là rất lớn bởi nhà dột từ nóc. Thử nghĩ xem, sự việc mua kit xét nghiệm giá cao hay bóp chẹt giá vé hồi hương của đồng bào xa xứ liệu có xảy ra ở một nước như Nhật Bản hay không?

Mặc dù nước nào cũng có tham nhũng nhưng ở họ không trở thành quốc nạn như ở Việt Nam. Đây là một hệ thống tham nhũng có hệ thống, đây là một căn bệnh ung thư di căn toàn hệ thống. Đấy chỉ là những ngành liên quan tới dịch bệnh nhưng khi có cơ hội thì tôi tin rằng những ngành khác cũng sẽ bộc lộ sự bẩn thỉu ra một cách tràn lan không kém.

Một bộ máy bị ung thư tham nhũng di căn khắp nơi thì đấy là một thảm hoạ cho đất nước, cho dân tộc. Nó sẽ làm yếu đi mọi mặt. Quân sự, kinh tế, lòng tin của dân vào bộ máy lãnh đạo và vào tương lai.

Trẻ em khi biết những điều này, chúng sẽ cảm thấy xã hội mà chúng chuẩn bị bước chân vào là một xã hội bẩn thỉu, chúng sẽ tìm cách làm việc, sinh sống ở nước ngoài khi có cơ hội. Niềm tự hào của chúng về đất nước sẽ không còn.

Tôi cứ tự hỏi liệu những vị lãnh đạo cao cấp có cảm thấy vấn đề này rất nghiêm trọng, rất đáng xấu hổ, đáng báo động và cần thay đổi không?

Một xã hội có nhiều vấn đề như vậy nhưng liên tục bỏ tù những người đấu tranh cho dân oan, cho dân chủ, nhân quyền. Vậy toàn dân nên biến thành một lũ cừu, không được ho he gì về những sai trái của bộ máy cầm quyền hay sao?

Tin tôi đi, rồi đây sẽ còn rất nhiều những be bét được bung ra trong những ngành khác. Không có một loại thuốc nào chữa được ung thư đã di căn, trừ khi những người đứng đầu có một tầm nhìn nhìn thấu đáo vấn đề và đưa ra những cải cách cần thiết. Điều trước tiên cần làm là hãy cho phép dân mở miệng, lắng nghe và động viên những ý kiến phản biện. Làm thế không những hạn chế được tham nhũng mà còn có tác dụng thúc đẩy tư tưởng tiến bộ từ thế hệ trẻ, những người chủ tương lai của đất nước.

Tư tưởng tiến bộ, cởi mở, cách nhìn thẳng thắn vào những vấn đề của xã hội giống như luồng ánh sáng hồng ngoại soi rọi vào những ổ bệnh tối tăm bẩn thỉu, sẽ giúp xã hội tốt dần lên.

Nghĩ vụn nhân nghe tin thiền sư Thích Nhất Hạnh viên tịch

Nghĩ vụn nhân nghe tin thiền sư Thích Nhất Hạnh viên tịch

Thứ nhất: “Chỉ ở trong một thể chế tự do…”, thì mới có cơ may để phát triển tài năng như Thích Nhất Hạnh

Thiền sư Thích Nhất Hạnh là một nhân vật có tầm cỡ thế giới, nhưng trong nước người ta đã và đang tranh cãi về việc ông có đóng góp được gì cho đất nước hay chăng.

Sự tranh cãi này hoàn toàn hiểu được, vì những tiêu chuẩn để đo lường sự đóng góp này ở hai bên vĩ tuyến 17 (thực tế và trong lòng mỗi người) thì khác nhau.

Nhưng có một điều có lẽ không ai có thể tranh cãi, đó là chỉ ở trong một thể chế tự do, thì người ta mới có thể phát triển tài năng ngang tầm thế giới như Thích Nhất Hạnh.

Những gì ông đã làm được thời còn ở Việt Nam như nhà xuất bản Lá Bối, trường đại học Vạn Hạnh, hoặc phong trào Thanh niên Phụng sự Xã hội… cũng chỉ có thể được thực hiện dưới thời VNCH, một thể chế dân chủ còn rất non trẻ và bị cho là có nhiều khiếm khuyết. Trong cùng thời gian ấy ở miền Bắc, người ta còn đang say sưa với chủ nghĩa Mác, với quan điểm tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân…

Hãy suy nghĩ về điều ấy.

Thứ hai: “Tôi hiểu rất rõ và có phần nào đồng tình với những ai yêu mến thiền sư”, nhưng…

Tôi hiểu rất rõ và có phần nào đồng tình với những ai yêu mến thiền sư Thích Nhất Hạnh. Ông tài hoa, viết hay thuyết pháp giỏi, và đã góp phần phát triển Phật giáo và truyền bá pháp môn Làng Mai cho thế giới Phương Tây – nơi con người sống quá gấp gáp và căng thẳng đến độ đánh mất chính mình. Đáng để tự hào và ngưỡng mộ.

Nhưng tôi cũng rất hiểu và đồng cảm sâu sắc với những ai lên án thiền sư về thái độ đối với quê hương đất nước. Đặc biệt, chính tôi cũng thắc mắc về thái độ chính trị của ông trước và sau năm 75.

Trước đó, ông đau đáu với việc phát triển Phật giáo ở Việt Nam, đồng thời chọn đấu tranh cho hòa bình vì đau đớn trước cảnh chiến tranh huynh đệ tương tàn. Nhưng sau này, khi đã nổi tiếng khắp thế giới với một vị thế quan trọng như một nhà tư tưởng có tầm ảnh hưởng sâu rộng, tôi có cảm tưởng dường như ông chưa từng bao giờ có một quê hương khốn khổ mang tên Việt Nam.

Trừ những lần về Việt Nam rất hoành tráng với ý định đưa pháp môn Làng Mai của ông cho Phật tử trong nước – cùng với một kiểu như ông đã làm ở bất cứ nước nào trên thế giới – ông chưa từng bao giờ lên tiếng công khai về những vấn đề của đất nước, cả việc đạo lẫn việc đời. Trong khi hoàn cảnh của người dân Việt và của chính Phật giáo Việt Nam suốt mấy chục năm từ 1975 đến nay cũng có quá nhiều điều có thể làm cho ông trăn trở, đau đớn, dằn vặt…

Vì sao thế? Ông đã quên Việt Nam, hay vì một lý do nào khác?

Câu trả lời chỉ có mình ông biết. Và ông đã ra đi, đi về phía đường xưa mây trắng…

Nên câu hỏi kia vẫn tiếp tục chia rẽ người Việt Nam, chẳng biết đến bao giờ.

(Mà thật ra thì cũng chẳng sao, vì chia rẽ vốn là đặc tính của dân tộc Việt. Nếu không có Thích Nhất Hạnh thì người Việt ta cũng thừa lý do để tranh cãi và khích bác nhau rồi. Ôi đất nước tôi…)

【Vũ Thị Phương Anh】

– Ảnh chụp năm 1960 của Thiền sư Thích Nhất Hạnh, Hòa thượng Thích Trí Quang và Hòa thượng Thích Quảng Độ. Ảnh: PVCEB, AP và Phật tử Việt Nam.

https://www.maikhoi.net/…/nghi-vun-nhan-nghe-tin-thien…

SÀI GÒN TRONG TÔI!

SÀI GÒN TRONG TÔI!

Sài Gòn Đậm Đắng

Năm tháng qua, thời gian trôi như chó chạy ngoài đồng…chợt nhìn lại…Sài gòn sao quá đẹp, quá đỗi thân thương.

Sài gòn như mang trong nó cái bản mệnh vốn có Hòn ngọc Viễn Đông… tuy có lắng có trầm nhưng lúc nào cũng vậy, Sài gòn luôn là nơi tấp nập, đông đúc, nơi mà cơ hội kinh doanh làm giàu luôn luôn có…hiện hữu…chỉ là bạn có dám làm và dấn thân cho lý tưởng mình đã chọn hay không???

Sài gòn không ngủ…vốn dĩ nó luôn thế… nhộn nhịp; náo nhiệt; đầy sức sống…

Người Sài Gòn thân thiện phóng khoáng, luôn đón chào người từ thập phương đến làm ăn sinh sống…và trở thành nơi chôn rau cắt rốn…quê hương thứ hai.

Từ tính cách ấy, Sài gòn có văn hóa vỉa hè… 2 cái ghế đẩu, 1 bình trà, hay 2 ly cafe pha phin nóng đá là đủ… có thể ngồi từ sáng tới trưa, từ trưa tới tối.

Văn hóa vỉa hè không phân biệt sang hèn, tuổi tác, giới tính…ông chủ lớn cũng có thể ngồi… anh thợ đi làm tạt ngang cũng làm ly cafe rồi đi… cô gái trẻ bên ly chanh muối mật ong… đường phèn. Họ cùng chung 1 thứ văn hóa đó là Phóng khoáng… và sống đời… Nó Thật… họ chỉ quan tâm 1 điều đó là cafe phải ngon…nước phải chất…thì ngồi đâu cũng được…ghế đẩu cũng được.

Như vô tình mà hữu ý… ngày ấy… đường Sài gòn trồng đầy cây me… mộc mạc… khẳng khiu… lá nhỏ nhưng đầy sức sống… quả thì từ chua tới ngọt… lại phải chấm 1 chút muối cay…Nó mới là vị của cuộc sống…chua cay ngọt bùi… như Hỷ nộ ái ố.

Cái văn hóa vỉa hè… nhìn dòng người tấp nập qua lại… trong cái động có cái tĩnh…trong cái tĩnh có cái động… mỗi thời mỗi khắc… ta lại như như hiểu mình, hiểu người nhiều hơn…như một chữ Ngộ…!!!

Như ai đó đã từng nói…Sài Gòn đẹp lắm vào mỗi sớm, cà phê vỉa hè nhộn nhịp người ngồi. Giọt cà phê đen rơi chậm như những thước phim chậm hồi ức của một người.

Sài gòn đa màu đa sắc, ở Sài Gòn tôi thấm…hiểu…cuộc đời là những chuyến đi…là dấn thân…Chỉ có thế, ta mới hiểu sắc màu cuộc sống là thế nào. Luôn nở nụ cười và học cách tìm niềm vui trong nỗi buồn, tìm hy vọng trong tuyệt vọng, tìm thành công trong thất bại.

Sài gòn đẹp lắm! Đậm đắng…rồi sẽ Ngọt Bùi… Không Quên!

Sài Gòn Đậm Đắng

5 điều ” tuyệt vời” mình nhận ra trong đám tang của Người Công Giáo.

Make Christianity Great As Always

5 điều ” tuyệt vời” mình nhận ra trong đám tang của Người Công Giáo.

– Có thể anh chị em Ngoại Đạo cũng giống mình, mình cũng chỉ là 1 Tân Tòng nên còn rất nhiều điều chưa biết về Đạo, có nhiều điều khi đi vào thực tế, được chứng kiến tận mắt thì làm mình rất ngạc nhiên, nó khác hẳn với những gì người ta đồn thổi, hoặc ngăn trở để không được kết hôn với người Công Giáo. Vì thế mình sẽ bắt đầu chia sẻ với bạn những trải nghiệm cá nhân của mình khi bước chân vào Đạo Công Giáo.

– Biết người Công Giáo đã nhiều năm. Nhưng mình mới dự Đám Tang người Công giáo được 3 lần, lần đầu là 1 bác họ hàng xa bên chồng, 1 lần là của 1 Cha trong Dòng Tu, và lần gần nhất là sáng nay, của 1 chị trong Giáo Xứ.

– Có 5 điều khiến mình cực kỳ ngạc nhiên về đám tang của Người Công Giáo, dưới đây là chia sẻ cảm nghiệm cá nhân, mong mọi người chỉ dạy mình thêm.

Thứ 1: Mình ngạc nhiên, vui mừng và thấy vinh hạnh cho Người Công Giáo làm sao, khi mất đi, Người Công Giáo được đưa tới hẳn nhà thờ, đặt Quan Tài trong Nhà Thờ trước khi đi chôn cất hoặc hỏa táng, không những được Cha thăm viếng, cầu nguyện ở nhà riêng, mà còn có cả 1 buổi lễ thật long trọng để tiễn biệt trong Nhà Thờ.

Thứ 2: Người Công Giáo mất đi, được cả cộng đoàn tới nhà đọc kinh nhiều ngày trước đó. Bởi vì tất cả người Công Giáo đều thuộc Kinh và biết đọc Kinh, nên tất cả mọi người đều có thể cầu nguyện cho người đã mất, liên lỉ và liên tục. Lời Kinh vang lên đồng thanh, êm ái như an ủi người đã mất, cầu nguyện cho người đã mất được lên Thiên Đàng.

Thứ 3: Đám tang không phân biệt giàu có, hay nghèo khó. Người Công Giáo được đối xử bình đẳng và đều được đưa đến Nhà Thờ, làm lễ bên trong Nhà Thờ. Lúc đó mình ngạc nhiên lắm, vì dù nếu là 1 người nhỏ bé, nghèo khó, không nhà cửa, thì khi mất đi, vẫn được làm Lễ trong Nhà Thờ, vẫn có nhà để về. Chúa bao dung và yêu thương ôm ấp tất cả đàn con, từ lúc sinh ra, rửa tội, làm phép cưới, chịu Chức Thánh cho tới khi lìa cõi trần nơi Đền Thờ của mình.

Thứ 4: Đám tang nhưng luôn vang lên những bài ca mang đến sự hi vọng về ngày được sống lại, về ngày sum vầy, về ngày mọi người được yên nghỉ thảnh thơi, về ngày được gặp mặt Chúa.

Thứ 5: Đám tang xong không phải là hết, không phải chỉ nhớ tới Người Quá Cố trong ngày giỗ, mà Người Quá Cố luôn được nhớ tới trong tất cả các lời cầu nguyện hàng ngày. Chúng ta cũng có thể Xin Lễ cho người quá cố bất kỳ khi nào. Vì thế Người Quá Cố luôn sống mãi trong tim của chúng ta và không bị quên lãng dần theo thời gian. Vì thế quan niệm khi vào Đạo Công Giáo quên đi ông bà tổ tiên là 1 quan niệm cực kỳ sai lầm, khiến nhiều bố mẹ ” sợ mất con” ” mất người thờ cúng” nếu theo Đạo Công Giáo. Người Công Giáo không thờ cúng, vì ” thờ” chỉ dành riêng cho 1 mình Chúa, nhưng người Công Giáo luôn kính nhớ ông bà tổ tiên 1 cách liên lỉ và hàng ngày trong tâm và trong hành động thực tế là cầu nguyện, đọc Kinh Mân Côi.

Trên đây là 1 số cảm nghiệm của bản thân mình, Teresa Calcutta My Bùi. Những điều khiến mình càng ngày càng yêu Đạo Công Giáo hơn.

Bạn có ấn tượng tuyệt vời nào nữa. Có thể chia sẻ thêm với mình không?

Tác giả: My Bùi

Nhóm Thắc Mắc Công Giáo

MỘT NGÀY, MỘT NĂM VÀ MỘT ĐỜI NGƯỜI

MỘT NGÀY, MỘT NĂM VÀ MỘT ĐỜI NGƯỜI

🌹Một ngày rất ngắn, ngắn đến mức chưa nắm được cái sáng sớm thì đã tới hoàng hôn.
🌹Một năm thật ngắn, ngắn đến mức chưa kịp thưởng thức sắc màu đầu xuân thì đã tới sương thu.
🌹Một cuộc đời rất ngắn, ngắn tới mức chưa kịp hưởng thụ những năm tháng đẹp thì người đã già rồi.
🌹Luôn luôn đến quá nhanh mà hiểu ra thì quá muộn, cho nên chúng ta phải học cách trân trọng, trân trọng tình thân, tình bạn, tình đồng nghiệp, tình yêu, tình vợ chồng, tình phụ mẫu, tình đồng loại …
🌹Vì một khi đã lướt qua , thì khó có thể gặp lại.

❤️Sau 20 tuổi, thì đất khách và quê nhà giống nhau vì đi đến đâu cũng có thể thích ứng.
❤️Sau 30 tuổi, thì ban ngày và ban đêm giống nhau vì mấy ngày mất ngủ cũng không sao.
❤️Sau 40 tuổi, thì trình độ học vấn cao thấp giống nhau, học vấn thấp có khi kiếm tiền nhiều hơn.
❤️Sau 50 tuổi, thì đẹp và xấu giống nhau vì lúc này có đẹp đến mấy cũng xuất hiện nếp nhăn và tàn nhang.
❤️Sau 60 tuổi, thì làm quan lớn và quan bé giống nhau vì nghỉ hưu rồi cấp bậc giống nhau.
❤️Sau 70 tuổi, thì nhà to và nhà nhỏ giống nhau vì xương khớp thoái hóa không thể đi được hết những không gian muốn đi.
❤️Sau 80 tuổi, thì tiền nhiều và tiền ít giống nhau vì có tiêu cũng chẳng tiêu được bao nhiêu tiền.
❤️Sau 90 tuổi, thì nam và nữ giống nhau vì không thể làm nổi chuyện ấy nữa.
❤️Sau 100 tuổi, thì nằm và đứng giống nhau vì đứng dậy cũng chẳng biết làm gì.
 
👉 CUỘC ĐỜI CỦA BẠN VÀ TÔI LÀ NHƯ VẬY, KHÔNG KHÁC NHAU NHIỀU…

👉 NHÌN RA, HIỂU ĐƯỢC, THẤU HIỂU RỒI, CUỘC ĐỜI LÀ NHƯ THẾ …

👉 TRÂN TRỌNG NHỮNG THỨ ĐÃ CÓ VÀ ĐANG CÓ….

From: tonuquynh71 & NguyenNThu

CÔNG BẰNG…?

Luật Sư Nguyễn Văn Đài và Bạn Bè

Matthew Ly    

CÔNG BẰNG…?

Một giáo sư kinh tế ở một trường đại học cho biết ông chưa từng đánh rớt sinh viên nào, nhưng đã từng đánh rớt hết cả một lớp học.

Vì học sinh lớp này kiên quyết cho rằng, một xã hội có hình thái tổ chức hoàn hảo là một xã hội không ai giàu và cũng không ai nghèo, và đó là một xã hội tuyệt vời.

Thế là vị giáo sư nói:

“Được rồi, vậy lớp mình sẽ tiến hành một thí nghiệm về điều đó. Từ nay, tất cả các điểm sẽ được cộng lại và chia đều ra, mọi người sẽ nhận được điểm như nhau, vì thế không ai bị rớt và cũng không ai được điểm A cả.”

Sau bài thi đầu tiên, mức điểm trung bình cho cả lớp là B. Những sinh viên siêng năng rất buồn, còn những sinh viên lười biếng thì rất mừng.

Qua bài thi thứ hai, điểm trung bình cho cả lớp là D! Không ai vui cả. Vì những sinh viên lười thậm chí còn lười hơn, còn những sinh viên chăm chỉ thì quyết định rằng họ cũng chỉ nên học ít thôi.

Đến bài thi thứ ba, điểm trung bình là F. Mức điểm không hề tăng lên, mà còn nổ ra các cuộc cãi vã, nghi ngờ, buộc tội nhau. Mọi người đều khó chịu và tức giận, tất cả mọi người không ai còn muốn học để người khác có lợi.

Bài cuối cùng, tất cả đều rớt, khiến ai cũng ngỡ ngàng …

Giáo sư đã nói với họ rằng:

“Thông qua kết quả những bài kiểm tra thì các bạn có thể dễ dàng thấy được rằng, kiểu xã hội công bằng mà các bạn đang mong muốn rất khó thành hiện thực, vì dù ý tưởng rất hấp dẫn, nhưng khi đưa vào thực hành thì chẳng ai có động lực muốn làm việc nữa.”

Cuối cùng ông kết luận :

-Bạn không thể làm người nghèo giàu lên bằng cách khiến người giàu nghèo đi.

-Người không làm gì mà vẫn được hưởng, trong khi người phải làm thì lại không được hưởng cái gì.

-Chính phủ cho free ai cái gì, thì phải lấy thứ đó từ người khác.

-Khi một nửa nhân loại thấy rằng họ không cần làm gì vì sẽ có người khác làm cho, còn một nửa kia thì nghĩ rằng họ có làm kiệt xác cũng chẳng ích gì vì sẽ bị kẻ khác chiếm mất. Thì đó chính là khởi đầu cho sự kết thúc của mọi xã hội !

Tác giả: khuyết danh

Hình minh họa