ĐỪNG BẢO HOÀNG HƠN HOÀNG ĐẾ

Võ Ngọc Ánh

ĐỪNG BẢO HOÀNG HƠN HOÀNG ĐẾ

“Nhân phiên tòa “Thích Nhật Từ ngu như con bò” đang rềnh rang các trang mạng xã hội mấy ngày nay, bỗng nhớ đên một vụ án khác mấy thế kỷ trước

***

Dưới thời trị vì của Hoàng đế Alexander Đệ Tam, có một anh lính quèn tên là Oreshkin vào quán nhậu. Xỉn quắc cần câu, Oreshkin mất kiểm soát và bắt đầu chửi bới, gây sự ẩu đả. Mọi người cố gắng xoa dịu anh ta và chỉ vào chân dung của Alexander Đệ Tam bảo rằng:

– Có hoàng đế ở đây, chớ làm bậy.

Oreshkin xỉn quá rồi, nên chỉ ảnh hoàng đế bảo:

– Sợ quái gì lão ấy! Ta là ta nhổ toẹt vào mặt lão!

Ngay lập tức Oreshkin bị bắt giam, khởi tố và chuẩn bị mang ra xử vì tội “Chống Hoàng đế” theo điều 117 bộ luật Đế chế, mức hình phạt cao nhất đến 20 năm tù.

Đọc hồ sơ vụ án, Hoàng đế Alexander Đệ Tam đặt bút phê hồ sơ:

“Từ nay về sau nghiêm cấm treo ảnh ta trong bất kỳ quán rượu nào.

Chấm dứt vụ án. Thả Oreshkin ra. Xóa bỏ điều 117 bộ luật Đế chế.

Bảo với Oreshkin là ta cũng nhổ toẹt vào mặt hắn.

Đúng bậc đế vương quân tử!”

Copy từ Nhất Lục

NGỌN NẾN KHÔNG CHÁY!

Kẻ Đi Tìm

NGỌN NẾN KHÔNG CHÁY!

Nhà thơ nổi tiếng người Nga Gamzatovich Gamzatov có câu nói nổi tiếng: “Nếu bạn bắn vào quá khứ bằng súng lục, thì tương lai sẽ bắn vào bạn bằng đại bác”. Hãy từ bỏ nỗi đau của quá khứ để cuộc sống tươi đẹp hơn, bạn không thể nào sống mãi với quá khứ để rồi ảnh hưởng đến những người xung quanh. Trong câu chuyện “Ngọn nến không cháy”, nỗi buồn của người cha vì mất con vô tình làm cho cô bé không thể lên thiên đàng vì nước mắt quá thương con của ông.

Trong thành phố nọ có hai cha con sống với nhau rất vui vẻ, hạnh phúc. Một hôm, đứa bé gái chẳng may mắc một căn bịnh hiểm nghèo và ra đi mãi mãi. Người cha quá đau khổ, tuyệt vọng, quay lưng lại với tất cả mọi người. Ông chẳng thiết tha gì với cuộc sống nữa. Ông tự nhốt mình trong phòng và khóc mãi.

Một hôm, người cha ngủ thiếp đi và ông mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ. Trong giấc mơ, ông gặp một đoàn người rước đèn. Tất cả ngọn đèn đều lung linh toả sáng, trừ ngọn đèn của đứa bé cuối. Đứa bé ấy cầm một ngọn nến không được thắp sáng. Nhìn kỹ hơn, ông nhận ra đứa bé ấy chính là đứa con gái bé bỏng của mình.

Ông tiến lại gần và hỏi con rằng: “Tại sao nến của con lại không cháy?” Bé gái đáp rằng: “Con đã cố lắm nhưng không được cha à! Mỗi lần con thắp lên ngọn nến thì những giọt nước mắt của cha lại dập tắt hết ngọn nến của con”.

Đến đó thì người cha choàng tỉnh. Từ đó, ông lấy lại thăng bằng, lại sống vui vẻ, giúp đỡ mọi người xung quanh bởi ông không muốn những giọt nước mắt của ông lại dập tắt ngọn nến hy vọng của con ông.

***

Nước mắt chỉ có thể xoa dịu phần nào chứ không thể làm tan biến hoàn toàn nỗi mất mát lớn lao. Hãy cứ khóc khi bạn cần, nhưng hãy đứng lên vững vàng bạn nhé! Bởi ngoài kia, đâu đó, ở một nơi nào đó, người thân của bạn đang nhìn bạn mỉm cười.

Người đứng đầu, đôi khi phải đứng vững mà run, thì người dưới mới bớt khủng hoảng, thoái thác.

Con cái biết dựa vào đâu nếu không phải là cha mẹ. Niềm tin cậy của chúng không thể là người ngoài.

Con cái sẽ nghe từng câu, nhìn từng cử chỉ và việc làm của cha mẹ để tin, nghe và theo.

Con cái sẽ dựa vào bức tường vững chắc là cha mẹ mà sống an vui, nên chúng sẽ hoang mang, sợ hãi, thất vọng khi thấy cha mẹ không còn cứng rắn nữa.

Con cái sẽ bị gục ngã nặng nề gấp nhiều lần, nếu thấy cha mẹ bị suy sụp tinh thần.

Con cái dựa vào hướng dẫn của cha mẹ để nhìn đến một tương lai tươi sáng, dù khó khăn mấy cũng cố vượt qua. Nếu cha mẹ khi gặp đau thương mà bỏ cuộc thì chúng mất hết sức sống, nghị lực và hy vọng để chiến thắng bản thân cũng như nghịch cảnh.

Con người có thể mất mọi sự, nhưng hy vọng thì không thể đánh mất. Vì hy vọng là tia sáng cuối cùng còn lại để con người cố trườn mình qua vũng lầy cuộc đời. Và tin rằng ngày mai tốt hơn, sau cơn mưa trời lại sáng, sông có khúc người có lúc…

Mong sao mọi bậc phụ huynh luôn là chỗ dựa an toàn nhất của con cái, để tinh thần, tâm trí, lương tâm và lòng đạo đức, lòng hiếu thảo của chúng luôn được phát triển mạnh mẽ.

Ước rằng, mỗi cha mẹ luôn chỉ cho con cái thấy được ý nghĩa cuộc đời, và giúp chúng đạt được lý tưởng chúng. Nguyện xin mỗi cha mẹ giúp cho con cái biết cách để sống, sống tốt, sống có ích, để trở thành người của kiến tạo hoà bình và yêu thương, tha thứ và nhân từ…

Sưu tầm

***

Chấm này nối tiếp chấm kia, ngàn vạn chấm thành một đường dài.

Phút này nối tiếp phút kia, muôn triệu phút thành một đời sống.

Chấm mỗi chấm cho đúng, đường sẽ đẹp.

Sống mỗi phút cho tốt, đời sẽ thánh.

Ðường hy vọng do mỗi chấm hy vọng.

Ðời hy vọng do mỗi phút hy vọng.

ĐHY Nguyễn Văn Thuận

Tầm văn hóa nào?

Tầm văn hóa nào?

Lưu Trọng Văn

TS Nguyễn Trúc Lê, Hiệu trưởng Trường Đại học Kinh tế – ĐHQGHN cầm quyền trượng màu mè, khoác áo thụng như cha đạo La Mã dẫn đầu các sinh viên tốt nghiệp trong Lễ trao bằng các cử nhân “kinh bang tế thế” tương lai.

Là một tiến sĩ tốt nghiệp ở Anh, từng giảng dạy kinh tế tại Anh và VN, từng tốt nghiệp các chứng chỉ chính trị cao cấp, mới hay kiến thức giỏi giang về kinh tế, chính trị của thầy Trúc Lê chưa đủ độ tin cậy về thước đo tầm cao văn hoá.

Nếu thực sự đạt cái tầm ấy thầy Trúc Lê phải thấy bộ đồ mình khoác, tràng hạt mình đeo, quyền trượng mình cầm là thứ hình thức lai căng?

Tại sao không nghĩ ra nghi thức tốt nghiệp khác sinh động, bình dị mà có ý nghĩa hơn?

Gã gợi ý nhé.

Tổ chức lễ trao bằng tốt nghiệp cho các cử nhân kinh tế ở một làng quê nghèo nào đó để cho các ông chủ, bà chủ doanh nghiệp tương lai, hay các các chuyên viên kinh tế tương lai thấy mình cần phải làm gì cho Đồng bào và Đất nước.

Ông hiệu trưởng khi trao bằng có thể mời những người Dân một nắng hai sương cùng đứng bên mình trao bằng như trao quyền trượng, gửi gắm một hy vọng, một ước mơ, thậm chí một sứ mệnh.

Sao nhỉ?

Đất nước cần lắm những tấm lòng thực sự, không diêm dúa, màu mè của các nhà đào tạo nhân tài hơn bao giờ hết.

Gỗ càng xấu, càng phải tốt nước sơn.

Chất lượng đào tạo càng xuống, càng vẽ vời cầu kỳ, lòe loẹt, diêm dúa y phục tốt nghiệp hòng che mắt công chúng, bù đắp khiếm khuyết.

Nhưng các cụ bảo rồi, chiếc áo không làm nên thày tu. Mà y phục này của thày trò nom mới thộn làm sao!

Võ Văn Tạo

 

L.T.V.

HỌC CÁCH TẬN HƯỞNG SỰ HIỆN DIỆN CỦA CHÚA

HỌC CÁCH TẬN HƯỞNG SỰ HIỆN DIỆN CỦA CHÚA

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Giải tán họ xong, Ngài lên núi cầu nguyện một mình”.

Theo Mark Twain, “‘Nửa đầu’ cuộc đời bao gồm khả năng tận hưởng mà không có cơ hội; ‘nửa cuối’ cuộc đời bao gồm cơ hội mà không có khả năng tận hưởng!”. Nhưng theo một nhà tu đức, “Tốt nhất, dù là ‘nửa đầu’ hay ‘nửa cuối’, bạn hãy ‘học cách tận hưởng sự hiện diện của Chúa!’”.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay nói đến việc ‘học cách tận hưởng sự hiện diện của Chúa’; nói cách khác, học cách cầu nguyện, “dù là ‘nửa đầu’ hay ‘nửa cuối’ cuộc đời!”. Nhưng thật thú vị, bên cạnh đó, Lời Chúa còn nói đến cô đơn! Cô đơn và cầu nguyện thường đi liền nhau. Ai biết ở lại trong Thiên Chúa, phó mình cho Ngài, người ấy không bao giờ cô đơn, bởi luôn có Chúa đồng hành.

Tin Mừng tiết lộ, sau khi giải tán đám đông, Chúa Giêsu một mình lên núi để cầu nguyện. Ngài sẵn sàng rời bỏ sự phấn khích, thán phục của dân chúng dành cho ‘người đãi bánh’ thần kỳ; Ngài tìm nơi cô tịch hầu có thể một mình tâm sự với Cha. Ở trong im lặng mà không có người khác, có thể nhanh chóng dẫn đến một sự cô đơn nhất định và nội tâm thì trống rỗng; và người ta có thể cảm thấy bị thôi thúc muốn tìm bất cứ một ai đó, bất cứ một thứ gì đó để gây mê cho bản thân khỏi cảm giác đau đớn khi phải ở một mình! Nếu đó là điều xảy ra cho bạn và tôi, thì chúng ta cần kiên trì cầu nguyện nhiều hơn; và biết rằng, nỗi đau từ sự im lặng này vẫn có thể ‘hoá lành’ khi bạn và tôi tập ở lại trong Chúa và ‘học cách tận hưởng sự hiện diện của Chúa’.

Tin Mừng cho biết, Chúa Giêsu đi cầu nguyện từ chiều đến suốt đêm; và rạng sáng, các môn đệ gặp sóng gió trên biển hồ. Ngài hiện đến trấn an họ, họ tưởng là ma; Ngài lên tiếng, “Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ!”. Phêrô đáp, “Lạy Thầy, nếu quả là Thầy, xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy”. Đôi khi, nỗi sợ về việc phải im lặng khi cầu nguyện của chúng ta lại còn lớn hơn nỗi sợ của Phêrô khi thấy Thầy đi trên nước. Tại sao? Chúng ta đã quá quen với việc bầu
bạn với người khác, gặp gỡ, trò chuyện, ăn uống… chúng ta không có ‘khả năng’ ở một mình, chúng ta sợ phải rời xa ‘những tiện nghi’ này dù chỉ trong thời gian rất ngắn để đi cầu nguyện. Vậy hãy tập từ bỏ ‘những tiện nghi’ vốn có thể đã ‘thành nếp’; hay buồn hơn, phát xuất từ một lối sống ‘văn hoá nhàn rỗi!’. Hãy bắt đầu từ hôm nay, học lại cầu nguyện, học làm rỗng tâm hồn, để Chúa Kitô có thể đổ đầy vào đó tình yêu và sức mạnh của Ngài!

Tin Mừng còn cho biết, “Khi cả hai đã lên thuyền thì gió yên biển lặng”. Một khi cùng Chúa Giêsu “lên thuyền”, tức là một khi quyết tâm ôm lấy việc cầu nguyện im lặng, tập trung, thì nỗi sợ hãi của chúng ta cũng sẽ lặng yên như gió biển. Bài đọc Giêrêmia hôm nay cũng nói lên điều tương tự: Israel trở về với Chúa, và Ngài làm lại tất cả; Ngài tha thứ, trấn an; Ngài ở cùng, “Bấy giờ các ngươi sẽ là dân Ta, và Ta sẽ là Thiên Chúa các ngươi”. Thánh Vịnh đáp ca cũng nói lên niềm vui có Chúa hiện diện đó, “Chúa sẽ xây dựng lại Sion, sẽ xuất hiện quang vinh rực rỡ!”.

Anh Chị em,

“Giải tán họ xong, Ngài lên núi cầu nguyện một mình”. Chúa Giêsu nêu gương cho chúng ta, hãy biết tìm đến Chúa Cha sau một ngày sống. Và ngay những giây phút chăm chú trò chuyện với Cha trong tĩnh mịch của canh khuya, ánh mắt và con tim của Chúa Giêsu vẫn không rời các môn đệ. Thấu cảm nỗi khổ chống chọi với biển giả của họ, Ngài đến cứu giúp. Cũng thế, Chúa Giêsu không bao giờ ‘thôi nhìn’ chúng ta, Ngài hiện diện với chúng ta qua người thân, qua gia đình, bạn bè, qua những người nghèo và cả những người chúng ta không thích. Thế nên, ‘học cách tận hưởng sự hiện diện của Chúa’ trong thinh lặng và ngay cả trong sự ồn ào phải là một điều gì đó thường xuyên nơi chúng ta. Thi thoảng, bạn và tôi cần trầm mình, ngỏ lời mời Chúa Giêsu bước lên ‘thuyền lòng’ mình, bình an và niềm vui sẽ ùa vào. Và như thế, chúng ta sẽ hưởng nếm hạnh phúc thiên đàng ngay tại chốn này; vì lẽ, ở đâu có Giêsu, ở đó có thiên đàng!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con sẽ bước đi vững v
àng trên con đường Chúa chỉ cho, dù là ‘đi trên nước’; con không lệch sang phải, không quẹo sang trái, vì con tin, có Chúa đồng hành bên con!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: Kim Bang Nguyen

Ta Hay Chê Rằng Cuộc Đời Méo Mó, Sao Không Vo Tròn Nó Tự Trong Tâm?

GÓC SUY GẪM…

Ta Hay Chê Rằng Cuộc Đời Méo Mó, Sao Không Vo Tròn Nó Tự Trong Tâm?

Mỗi người như chiếc bánh xe lăn trên đường đời. Khi xe di chuyển khó, ta cần kiểm tra xem có phải lốp bị xịt hơi hay bị kẹt thắng không? Xịt hơi rồi thì bơm căng lại, Kẹt thắng thì sửa & thay bố thắng mới, xe sẽ lại chạy bon bon.

Cái tâm này cũng vậy, cần bơm đầy chính khí, bồi bổ thiện lương, gia cố thêm lòng nhẫn nại, nỗ lực vươn lên như chồi non tìm ánh sáng.

Hai dòng thơ trong bài “Tự sự” của Nguyễn Quang Hưng:

“Ta hay chê rằng cuộc đời méo mó

Sao ta không tròn ngay tự trong tâm”

Hai câu thơ có nội hàm thật sâu sắc, mỗi người với trải nghiệm cuộc đời khác nhau, cảnh giới tinh thần khác nhau sẽ có cảm nhận và lý giải khác nhau. Bởi vậy, sẽ khó có một “đáp án tiêu chuẩn” nào cho câu thơ nêu trên.

Tôi đọc được hai câu thơ này đúng vào lúc cuộc đời biến động, bản thân đang đứng trước thử thách, khổ nạn to lớn dường như khó lòng vượt qua. Vì thế, tôi không khỏi cảm khái mà viết ra vài dòng suy nghĩ nông cạn, mong sẻ chia cùng người tri kỷ.

Hai câu thơ đặt trong bức tranh toàn cảnh của một bài thơ sinh động, xanh tươi mà thấm đẫm triết lý nhân sinh:

“Dù đục dù trong, con sông vẫn chảy

Dù cao dù thấp, cây lá vẫn xanh

Dù người phàm tục hay kẻ tu hành

Vẫn phải sống từ những điều rất nhỏ.

Ta hay chê rằng cuộc đời méo mó

Sao ta không tròn ngay tự trong tâm

Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm

Những chồi non tự vươn lên tìm ánh sáng.

Nếu tất cả đường đời đều trơn láng

Chắc gì ta đã nhận ra ta

Ai trong đời cũng có thể tiến xa

Nếu có khả năng tự mình đứng dậy.

Hạnh phúc cũng như bầu trời này vậy

Không chỉ dành cho một riêng ai”.

(Nguyễn Quang Hưng)

Hai câu thơ dường như là điểm sáng, kết tinh của toàn bài. Trước, là bức tranh cuộc đời muôn vẻ, “dù đục dù trong”, “dù cao dù thấp”, trắc trở nhấp nhô. Và sau, là hình ảnh tươi mới đầy hy vọng của hạt giống nảy mầm từ lòng đất, “chồi non tự vươn lên tìm ánh sáng”. Hai câu thơ như một sự tự vấn, bản lề của sự đổi thay:

“Ta hay chê rằng cuộc đời méo mó

Sao ta không tròn ngay tự trong tâm

Nó đặt ra sự tương phản giữa “méo” và “tròn”, giữa “cuộc đời” và cái “tâm” con người.

Dường như với bất kỳ ai trên cõi đời này, cuộc đời đều có những “méo mó” theo cách này hay cách khác. Ở đâu, lúc nào, với ai, ta đều có thể gặp phải chuyện không như ý.

Từ chuyện “vĩ mô” như tham nhũng cửa quyền, môi trường ô nhiễm, giao thông hỗn loạn… đến chuyện “vi mô” như món ăn trưa nay quá mặn, con cái không vâng lời, hay bỏ lỡ một món hời nào đó…

Nhân sinh có khổ sẽ có vui, có đắng cay ắt có ngọt bùi, ai làm người cũng phải có đắng cay.

Có một người vợ than phiền với bạn mình rằng chồng của cô quá ham chơi, chẳng chăm lo gì đến việc nhà cửa con cái. Cô ngưỡng mộ bạn mình vì chồng cô này rất yêu vợ thương con, cuối tuần nào cũng ở nhà. Ai ngờ, người bạn nói rằng cô ấy chỉ mong chồng mình chịu khó đi ra ngoài mở mang đầu óc, để bản thân cô có chút không gian riêng…

Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Lúa ở ruộng nhà người khác thường xanh hơn, con người thường mơ ước những thứ không thuộc về mình mà không biết rằng nếu ở trong hoàn cảnh đó, họ cũng sẽ phiền não như vậy.

Bởi vì phiền não khởi nguồn từ ham muốn, dục vọng. Nếu ta không có dục vọng hưởng thụ ăn uống, thì cơm rau nước lã cũng ngon như mỹ vị cao lương.

Nếu ta không có dục vọng đối với tiền bạc, thì sự lên xuống của cổ phiếu hay sổ xố đâu thể động lòng ta được?

Và nếu ta chẳng màng quan tâm sĩ diện của bản thân, thì lời đàm tiếu thị phi của người đời chỉ như mây trôi gió thoảng…

Vậy thì hỡi những tấm lòng thiện lương trong thiên hạ, lo gì cuộc đời không phúc thọ đủ đầy, chỉ e rằng lòng ta chưa đủ lương thiện mà thôi!

Sưu tầm…

Andrew Yang tuyên bố thành lập đảng thứ ba ở Mỹ

Andrew Yang tuyên bố thành lập đảng thứ ba ở Mỹ

July 31, 2022

WASHINGTON, DC (NV) – Tỷ phú Andrew Yang, từng là ứng cử viên tổng thống của đảng Dân Chủ, vừa cùng một số nhà lãnh đạo chính trị độc lập và Cộng Hòa thành lập một đảng chính trị mới, theo UPI.

Ông Yang, bà Christine Todd Whitman (cựu thống đốc Cộng Hòa, New Jersey), ông David Jolly (cựu dân biểu Cộng Hòa, Florida) đã công bố thành lập đảng Forward thông qua một bài báo trên The Washington Post ngày 27 Tháng Bảy.

Cựu ứng cử viên Tổng Thống Mỹ Andrew Yang. (Hình: Michael M. Santiago/Getty Images)

“Chủ nghĩa chính trị cực đoan đang xé toạc đất nước chúng ta và hai đảng lớn không thể giải quyết được cuộc khủng hoảng này. Đó là lý do chúng tôi, những người ở đảng Dân Chủ, Cộng Hòa, và độc lập, cùng xây dựng một đảng chính trị mới thống nhất đa số người Mỹ,” họ viết.

Forward là sự kết hợp của đảng Forward Party mà ông Yang thành lập năm ngoái với Republican Renew American Movement và Serve America Movement của ông Jolly.

Họ tuyên bố Mỹ cần một đảng chính trị có phương pháp tiếp cận ôn hòa hơn trước vấn đề súng đạn, biến đổi khí hậu, và phá thai.

“62% người Mỹ mong muốn đảng thứ ba xuất hiện, một con số cao kỷ lục. Họ có thể nhận thấy các nhà lãnh đạo của chúng ta đang không làm tròn trách nhiệm,” ông Yang nói trên CNN’s New Day ngày 28 Tháng Bảy.

Ông Yang là một doanh nhân, từng thất bại trong cuộc đua giành ghế tổng thống vào năm 2020 và thị trưởng thành phố New York năm 2021. Khi đó, ông tham gia tranh cử với tư cách thành viên đảng Dân Chủ.

Bà Whitman giữ chức thống đốc từ năm 1994 đến năm 2001. Bà cũng từng là quản trị Cơ Quan Bảo Vệ Môi Trường (EPA), tương đương bộ trưởng nội các, dưới thời cựu Tổng Thống George W. Bush.

Ông Jolly từng là dân biểu từ năm 2014 đến năm 2017. Năm 2018, ông chỉ trích cựu Tổng Thống Donald Trump và tuyên bố rời đảng Cộng Hòa. (V.Giang) [đ.d.]

Xót ruột, sốt ruột nào đủ?

Xót ruột, sốt ruột nào đủ?

Lưu Trọng Văn

4.400 tỉ tiền của Dân, mà Dân lại đang rất nghèo, ở Thái Nguyên, chỉ còn là đống sắt rỉ.

Thủ tướng Phạm Minh Chính thẫn thờ đứng trước hoang tàn tệ hại ấy thốt lên: Xót ruột! Sốt ruột!

Nhà báo Đào Tuấn, người theo dõi “trận đánh”này kể lại:

“Năm 2007, Tập đoàn Khoa học Công nghệ và Thương mại Luyện kim Trung Quốc (MCC) thắng thầu tại dự án trị giá 3.800 tỉ này. Theo hợp đồng: hơn 160 triệu USD, là giá trọn gói không thay đổi. Nhưng chỉ vài tháng, bọn Tàu quay xe, đòi “điều chỉnh“ thêm 138 triệu USD, đòi kéo dài thời gian thực hiện hợp đồng EPC.

Và 11 tháng sau khi ký hợp đồng, sau khi được thanh toán tới 95% tiền mua sắm thiết bị với giá trị hơn 4.400 tỉ, MCC vẻ vang kéo quân về nước mà ko phải làm gì, và để lại một đống sắt vụn đúng nghĩa.

Suốt từ bấy, 4.400 tỉ giải ngân vẫn nằm đó, thù lù một đống”.

Trong khi đó Đất nước của 100 triệu Dân đang và sẽ rất cần thép. Một nền kinh tế sẽ què quặt nếu công nghiệp cốt lõi là thép đì đẹt.

Làm sao mà không xót ruột với sốt ruột?

Năng lực cạnh tranh của ngành thép Việt Nam được Bộ Công Thương nhìn nhận là khá thấp khi phần lớn các nguyên liệu đầu vào để sản xuất thép phải nhập khẩu.

Bên cạnh đó, vẫn tồn tại nhà máy có công suất nhỏ, thiết bị lạc hậu, tiêu tốn năng lượng và nguy cơ về môi trường.

Bên cạnh đó, ngành thép của Việt Nam cơ bản phụ thuộc vào nguồn nguyên liệu nhập khẩu nước ngoài như: quặng sắt, thép phế liệu, than mỡ luyện cốc, điện cực graphite… nên khi giá các nguyên liệu đầu vào biến động sẽ làm giá thép thành phẩm trong nước cũng phải điều chỉnh theo thị trường thế giới.

Làm sao mà không xót ruột với sốt ruột?

Theo dự báo sơ bộ, tổng nhu cầu thị trường các ngành chế tạo của Việt Nam giai đoạn đến năm 2030 có thể đạt tới 310 tỷ USD. Trong đó, nhu cầu thị trường từ cơ khí phục vụ công trình công nghiệp là 120 tỷ USD; cơ khí phục vụ xây dựng, nông nghiệp, chế biến là 15 tỷ USD; thiết bị tiêu chuẩn là 10 tỷ USD; giao thông đường sắt là 35 tỷ USD; tàu điện ngầm là 10 tỷ USD và ô tô là 120 tỷ USD.

Đây sẽ là thị trường rất lớn cho ngành thép trong nước, đặc biệt là các loại thép chế tạo, thép hợp kim chất lượng cao phục vụ các ngành công nghiệp chế tạo, vốn là phân khúc hiện nay Việt Nam chưa tự chủ được trong sản xuất thép nội địa.

Vậy mà cả một công trình xây dựng nhà máy thép – quả đấm sắt 25 năm nay trở thành sắt… rỉ.

Làm sao mà không xót ruột với sốt ruột?

Nhưng thưa thủ tướng lẽ nào chỉ xót ruột và sốt ruột?

Trong đêm 27.7 tưởng niệm các liệt sĩ đã ngã xuống cho Hoà bình của Dân tộc, thủ tướng đã bật khóc, thì không thể chỉ “xót ruột và sốt ruột” được nữa, lúc này Dân tộc cần, yêu cầu, thậm chí buộc thủ tướng phải tỏ thái độ mạnh mẽ hơn.

Vâng, quá rõ ràng, chỉ xót ruột và sốt ruột chưa đủ. Phải căm giận, phẫn nộ. Căm giận, phẫn nộ những kẻ khốn nạn mất nhân tâm đã gây nên, đồng loã, tiếp tay cho “trận đánh” thảm bại này.

Có thể nói công trình nhà máy thép mở rộng Thái Nguyên là một thảm bại của Việt Nam trước bọn Trung Hoa Đỏ với cái lưỡi sói bẩn thỉu, tham lam, lừa đảo của chúng.

Nguyên do chính của thảm bại đau đớn nhục nhã này là do một lũ quân tướng đầu sỏ trực tiếp điều khiển “trận đánh” đã phản bội Dân tộc.

Thưa bác cả Trọng, bọn chúng chính là thế lực thù địch mà bác hay nhắc đến chứ đâu?

Chúng chỉ vì túi tham của mình đã tiếp tay cho bọn Trung Hoa Đỏ ăn cướp tài sản của Dân Việt, tàn phá Đất nước Việt mà không cần tiếng súng.

Bài học ở Thái Nguyên đó là cuộc xâm lược của Trung hoa đỏ không chỉ ở Biển Đông mà từ lâu đã kéo vào mọi ngóc ngách của nền kinh tế Đất nước và trắng trợn huỷ diệt nó.

Chưa trắng mắt hay sao?

Lời khuyên của gã với thủ tướng:

Không thể phục hồi được đống sắt rỉ với công nghệ phủi ở Thái Nguyên đâu. Thép là công nghiệp hiện đại gắn sống còn với môi trường. Phục hồi đống sắt rỉ ấy với công nghệ cũ sẽ phải trả giá cho môi trường rất lớn. Chi bằng đấu thầu bán hết đống phế liệu ấy đi, liên kết với các nhà đầu tư công nghiệp thép hàng đầu thế giới xây dựng tổ hợp thép hàng đầu thế giới cho Đất nước.

Cái khó nhất là làm sao ngăn cho được bọn đầu trâu mặt ngựa phản bội Dân tộc nhan nhản, không cho chúng tiếp tục luồn lách điều hành các dự án kinh tế trọng điểm của Đất nước đây?

Khó! Quá khó! Nhưng Lịch sử Dân tộc đã chứng minh:

Dễ trăm lần không Dân cũng chịu.

Khó vạn lần Dân liệu cũng xong.

Dân- Dân chủ hoá bộ máy điều hành Đất nước, sẽ đủ sức để chọn đúng người tài đức và tống cổ bọn bất tài, bất nhân.

L.T.V.

SỐNG HƯỚNG VỀ CUỘC ĐỜI MAI SAU

 SỐNG HƯỚNG VỀ CUỘC ĐỜI MAI SAU (CHỦ NHẬT 18 C)

Phó Tế: Nguyễn Sỹ Bạch

Ông bà và anh chị em thân mến, cả ba bài đọc hôm nay giúp chúng ta suy nghĩ về cuộc đời của mình để chọn cách sống cho cuộc đời mai sau.

Trong bài đọc một, tác giả sách Giảng Viên khi suy tư về sự khôn ngoan, về kinh nghiệm, về những bấp bênh của cuộc đời và về cái chết như một sự thật không tránh được nên đã thốt lên rằng “Phù vân, quả là phù vân. Phù vân, quả là phù vân. Tất cả chỉ là phù vân.”

Trong bài đọc hai, thánh Phaolô khuyên tín hữu phải chọn cách sống cho cuộc đời mai sau, nghĩa là phải tìm những sự trên trời và mặc lấy Đức Kitô ngay trong lúc này bởi vì cái chết không còn là bế tắc nữa, bởi vì Đức Kitô đã đánh bại thần chết rồi và bởi vì Ngài đã đem lại sự sống đời đời như là lời hứa chứa chan hy vọng rồi!

Trong bài Tin Mừng, vì thương con người, Chúa Giêsu đã không nhận làm quan tòa xét vụ chia gia tài giữa hai anh em, vì thương con người, Ngài đã thấy rõ lý do đằng sau của việc đòi chia gia tài sẽ làm cản trở cho cuộc sống mai sau, vì thương con người nên đã cảnh giác rằng: Anh em hãy con chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam (ham muốn), không phải vì dư giả mà mạng sống con người được bảo đảm nhờ của cải đâu.”

Vậy trước khi tìm hiểu tham lam ham muốn và những hình thức của nó gây cản trở cho đời sống mai sau để rồi tìm kiếm những phương thuốc trị bệnh tham lam ham muốn, chúng ta cần xác tín của cải hay những gì chúng ta có đến từ đâu.

1- CHÚA GIÊSU KHÔNG CHỐNG LẠI NHỮNG AI CÓ CỦA CẢI.  

Trước hết, của cải và những vật chất kể cả những khả năng chúng ta có được hay gia tài của mỗi chúng ta là do Chúa ban.  Mỗi chúng ta luôn cần xác tín và cảm tạ Chúa từng giây phút về những gì chúng ta có. Một khi đã trao ban, Chúa không chống lại những của cải, những khả năng đó. Chống sao được khi tất cả đến từ Ngài, tất cả là ân sủng Ngài ban để giúp chúng ta đạt đến đời sống hạnh phúc mai sau. Vậy thái độ hay cách sống nào cản trở cho đời sống mai sau.

2- THAM LAM – HAM MUỐN DƯỚI NHIỀU HÌNH THỨC.

Qua bài Tin Mừng, cái cản trở không phải là gia tài, nhưng là lòng tham lam ham muốn. Chia gia tài theo phong tục xã hội là điều hầu như hiển nhiên. Nhưng ở đây, Chúa hiểu được lòng tham lam của cải làm con người tranh dành, kiện cáo.  Nhân dịp này, để người đòi chia gia tài hiểu và để bao người khác không quá bám víu hoặc chỉ quan tâm đến của cải, vì của cải có thể là một cản trờ nguy hại cho đời sống mai sau, Chúa Giêsu nói với dân chúng: “Anh em hãy coi chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam (ham muốn), không phải vì dư giả mà mạng sống con người được bảo đảm nhờ của cải đâu.”    

Tham lam hay ham muốn, có nhiều thứ và mang nhiều hình dạng khác nhau hoặc có ý thức hay không ý thức.  Ở đây, tham lam núp bóng dưới hình thức của việc đòi công bằng, như người đòi chia gia tài.  Hay chẳng hạn, chúng ta thường nghe một số người phàn nàn về chương trình trợ cấp xã hội giúp những người kém may mắn vì nhiều lý do khác nhau.  Họ lẫm bẩm rằng “Tôi đã làm việc, đã trả thuế suốt đời.  Tại sao chính phủ chi tiền của tôi cho những người lãnh trợ cấp ngồi chơi xơi nước mà không phải làm gì cả !”  Điều phàn nàn nghe như là phàn nàn vì vấn đề công bằng, nhưng lại là một sự tham lam, ham muốn dưới hình thức khác, hình thức của ích kỷ.  

“Anh em hãy coi chừng, phải giữ mình khỏi mọi thứ tham lam… là lời Chúa cảnh báo trước, nên để làm sáng tỏ hơn thế nào là tham lam cho người đòi chia gia tài hiểu, cũng như cho mỗi chúng ta, Chúa Giêsu đưa ra thêm câu chuyện người phú hộ nhờ ruộng nương sinh hoa lợi nên nghĩ đến việc phá những cái kho kia để xây những kho lớn hơn hầu tích trữ tất cả thóc lúa và của cải vào đó.  Chúng ta nghĩ xem ông ta đã làm điều gì sai?  Ông chẳng làm điều gì sai trái cả !  Có thể ông đã vất vả lao công, làm việc chân chính và thâu hoạch kết quả nên cần tích trữ để hồn ông đáng được nghỉ ngơi, ăn chơi cho đả.  Ai chẳng có quyền như thế. Một số sau khi sống ở đất nước này, đã thành công trong thương trường và cũng đã/đang làm như thế. Cũng bình thường thôi. Nhưng chỉ có một điều người phú hộ không hay biết là nội trong đêm ông sẽ mất mang sống thì của cải sẽ về tay ai.  Ông quên mất điều đó hay không ý thức hoặc nghĩ chết cũng còn lâu lắm chăng! Ông không nhớ lời tác giả sách Giảng Viên đã coi “Tất cả là phù du” sao !  Còn chúng ta, chắc chắn khi suy tư về cuộc đời, chúng ta làm sao quên được sách Gióp đã ghi “Thân trần truồng tôi sinh từ lòng mẹ, tôi cũng trở về trần truồng” ! Chúa Giêsu nói hãy coi chừng là như thế.

Vì tham lam hay ham muốn ẩn núp dưới nhiều dạnh thức khác nhau, có khi thấy được có khi không và có khi cũng không muốn thấy.  Cái tham lam hay ham muốn ở đây là lòng ích kỷ.  Xã hội này với muôn vàn khuyến dụ làm mờ mắt chúng ta như đã làm người phú họ mù. Mù vì ích kỷ nên ông không nhìn xa hơn chính mình.  Trong câu chuyện ngắn gọn ông nhà giàu hay phú hộ đã dùng đi dùng lại chữ MÌNH đến 4 lần, chữ mình đồng nghĩa với chữ tôi: mình phải làm gì, mình sẽ làm thế nầy, của cải mình, mình bây giờ ê hề của cải…

Vì ích kỷ, ông không thể nhìn xa, nhìn ra ngoài, nhìn cao hơn thế giới của ông.  Quả thực, Chúa dặn dò phài coi chừng là coi chứng cách nhà phú hộ, cách của một số chúng ta sống không phù hợp với đời sống mai sau là như thế.  

Có một cuộc đàm thoại giữa một chàng thanh niên và một ông lão hiểu đời như sau.  Chàng nói: tôi sẽ học buôn bán. Ông lão hỏi: Rồi sao nữa?- Tôi sẽ mở hiệu buôn.  Rồi sao nữa?  -Tôi sẽ dựng nên cơ nghiệp lớn.  Rồi sao nữa?  -Tôi sẽ về già, về hưu, sống bằng tiền bạc của tôi. Rồi sao nữa?   Nói đến đây, anh ta chợt thốt lên: Ờ có lẽ một ngày kia tôi sẽ chết! – Ông lão hỏi tiếp: Rồi sao nữa?

Câu hỏi Rồi sao nữa như là một thức tĩnh cho người thanh niên và cho tất cả cho chúng ta.  Chúng ta tự đặt câu hỏi cho chính mình: “Tôi hiện đang làm chủ những gì tôi có hay những gì tôi có đang làm chủ tôi, làm chúa của tôi.” Của cải chỉ là một thôi, chúng ta còn những thứ ham muốn khác nữa như tự kiêu, địa vị, quyền hành, v.v.. Nếu trả lời được thì chúng ta nhận ra ngay mình đang ở thế giới nào.  Hạ giới hay thượng giới.  Tất cả những gì thuộc hạ giới đều sẽ qua đi, còn những gì thuộc thượng giới -ở ngoài chúng ta- sau cái chết, thì có sự sống vĩnh cữu. Người phú hộ trong câu chuyện đang lo tương lai của mình ở hạ giới.  

3- NHỮNG PHƯƠNG THUỐC TRỊ THAM LAM

Vậy đâu là cách sống cho tương lai mai sau, đâu là những phương thuốc giúp điều trị hay chữa lành tham lam, ham muốn, ích kỷ. Thánh Phao lô nói trong bài đọc hai.  “Những gì thuộc về hạ giới trong con người: gian dâm, ô uế, đam mê, ước muốn xấu và tham lam; mà tham lam cũng là thờ ngẫu tượng.”  Ngẫu tượng là một loại chúa ở trần gian, được tôn thờ có khi đến độ đam mê như tiền của, sắc dục, như quyền hành và như cái tôi là tất cả vũ trụ. Cái thế giới bên kia cái chết là thượng giới. Thánh Phao lô khuyên: “Anh em hãy hướng lòng trí về những gì thuộc về thượng giới, chứ đừng chú tâm về những gì thuộc về hạ giới.”  Những gì thuộc về thượng giới là khiêm tốn, yêu thương, bác ái, tha thứ, hy sinh, quyên mình v.v... Đó là những phương thuốc giúp diệt trù tham lam, ham muốn.  Đó là những thứ giàu sang trước mặt Chúa, còn những của cải, khả năng, sức khoẻ, v.v… tất cả chỉ là phù vân, là chóng qua như bài đọc một nhấn mạnh. Mà phù vân thật, bởi vì khi đã chết thì mang được gì theo đâu. Dân tộc Tây Ban Nha nói một câu sâu sắc như sau: “Vải liệm ngưòi chết không bao giờ có túi.” Phải, đâu có chi mang theo được mà may túi làm gì! Vậy chúng ta cùng sống tinh thần khó nghèo đi – dù giàu hay chưa có lương thực ngày mai – bởi vì cái chết công bằng với mọi người.

Hôm nay chúng ta cầu xin được vui hưởng những gì Chúa ban, và nhận ra lòng thiện hảo của Chúa qua tài năng, sức khoẻ, của cải và những gì chúng ta đang có.  Chúa biết chúng ta CẦN có những điều đó cho cuộc sống và để nhờ đó đến gần Ngài.  Tuy nhiên, nếu chúng ta quá QUAN TRỌNG HÓA hay bám chặt, dính chặt với những gì chúng ta đang có, những cái đó sẽ gây phản ứng nghịch lại nơi chúng ta.   Châm ngôn La mã ví tiền bạc khác nào nước biển, càng uống càng khát.  Lúc đã khát rồi, chúng ta không còn nghe tiếng mời gọi khẩn cấp của Chúa, không còn sáng suốt để thấy nhu cầu đói khổ của anh em, lúc đó chúng ta đảo lộn ưu tiên của cuộc sống, lúc đó chúng ta từ từ đánh mất sự sống mai sau của chúng ta.

 Thánh Phao lồ trong thư gởi tín hữu Ephêsô khuyên rằng: “Vì thế, anh em hãy cởi bỏ con người cũ với nếp sống xưa, là con người phải hư nát vì bị những ham muốn lừa dối” (Thật đau đớn cho những ai đang bị các ham muốn lừa dối).

Phó Tế: Nguyễn Sỹ Bạch

SÀI GÒN…

8 SÀI GÒN

SÀI GÒN…

“Năm 1954, cả trăm ngàn dân Bắc di cư vào Sài Gòn, mang theo đủ loại kiểu sống bó trong luỹ tre làng đem nhét hết vô mảnh đất nhỏ xíu này, cũng gây xáo trộn cho người ta chứ. Phong tục, tập quán, ở đất người ta mà cứ như là ở đất mình. Nhưng người Sài Gòn chỉ hiếu kỳ một chút, khó chịu một chút, rồi cũng xuề xoà đón nhận.

Lúc đầu tụi bạn ghẹo tôi là “thằng Bắc kỳ rau muống”. Con nít đổi giọng nhanh mà, trong nhà giọng Bắc, ra ngoài giọng Nam. Thế là huề hết. Rủ nhau đi oánh lộn phe nhóm là chuyện thường. Khỏi cần biết đúng sai, mày đánh bạn tao, thì tao đánh lại, oánh lộn tưng bừng. Vài ngày sau lại rủ nhau đi xem xinê cọp. Dễ giận dễ quên.

Hè, tụi bạn về quê, Bến Lức, Vĩnh Long, Kiến Hoà … Cũng chia tay hứa hẹn, tình cảm ra rít: “Tao về quê sẽ mang lên cho mày ổi xá lỵ, xoài tượng…” Tôi ngóng cổ chờ bạn, chờ quà. Thực ra, tôi thèm có quê để về.

Tết đến, thầy cô, bạn bè về quê, nhiều người Sài Gòn xôn xao về quê. Tôi ở lại Sài Gòn mà thấy mình vẫn không phải dân Sài Gòn. Vậy ai là dân Sài Gòn chính hiệu đây? Chẳng lẽ phải tính từ thời mấy ông Pétrus Ký hay Paulus Của?

Sài Gòn trẻ măng, mới chừng hơn 300 tuổi tính từ thời Chúa Nguyễn xác lập chủ quyền ở đây. Sài Gòn khi cắt ra khi nhập vào, to nhỏ tuỳ lúc. To nhất khi nó là huyện Tân Bình, kéo dài đến tận Biên Hoà. Nhỏ nhất là vào thời Pháp mang tên Sài Gòn. Ngay trước 1975, Sài Gòn rộng chừng 70km2, có 11 quận, từ số 1–11. Hồi đó Phú Nhuận, Tân Bình, Thủ Đức… còn được xem là nhà quê (tỉnh Gia Định). Bây giờ Sài Gòn rộng tới 2.000km2.

Sài Gòn đắc địa, có cảng nối biển, là đầu mối giao thương quốc tế, tiếp cận văn minh Tây phương sớm. Dân Sài Gòn không có địa giới rõ rệt. Nói tới họ có vẻ như là nói tới phong cách của dân miền Nam. Họ là những lưu dân khai phá, hành trang không có bờ rào luỹ tre nên tính tình phóng khoáng, trọng nghĩa khinh tài, nói năng bộc trực… Ai thành đại gia thì cứ là đại gia, ai bán hàng rong thì cứ bán.

Sài Gòn không tự hào mình là người thanh lịch, không khách sáo, không mời lơi. Họ lấy bụng đãi nhau. Sài Gòn có mua bán chém chặt? Có, đúng hơn là nói thách. Cứ vô chợ Bến Thành xem mấy bà bán mỹ phẩm, hột xoàn hét giá mát trời ông Địa. Không cứ khách tỉnh, dân Sài Gòn lơ mơ cũng mua hớ như thường.

Ít nơi nào nhiều hội ái hữu, hội tương tế, hội đồng hương như Sài Gòn. Có máu lưu dân trong người, dân Sài Gòn thông cảm đón nhận hết, không ganh tị, không thắc mắc, không kỳ thị. Người ta kỳ thị Sài Gòn, chứ Sài Gòn chẳng kỳ thị ai.

Nhiều gia đình người Bắc người Trung ngại dâu ngại rể Sài Gòn, chứ dân Sài Gòn chấp hết, miễn sao ăn ở biết phải quấy là được.

Dân Sài Gòn làm giàu bằng năng lực hơn là quyền lực. Người ta nói “dân chơi Sài Gòn”. Trời đất! Sài Gòn mà “tay chơi” cái nỗi gì. Tay chơi dành cho những đại gia giàu lên đột xuất từ đâu đó đến. Sài Gòn a dua thì có, nhưng a dua biết chọn lọc. Coi vậy chứ dân Sài Gòn đâu đó còn chút máu “kiến nghĩa bất vi vô dõng giả”. Cứ xem dân Sài Gòn làm công tác xã hội thì biết, cứu trợ lũ lụt thấy người ta lạnh quá, cởi áo len đang mặc tặng luôn. Họ làm vì cái bụng nó thế, chứ không phải vì PR, đánh bóng bộ mặt.

Biết bao văn nghệ sĩ miền Bắc, miền Trung vào đất này “quậy” tưng, tạo ra cái gọi là văn học miền Nam hậu 54 coi cũng được quá chứ ? Nhạc sĩ Lam Phương, quê Rạch Giá, mười tuổi đã lưu lạc lên Sài Gòn kiếm sống. Năm 17 tuổi nổi danh với bản Kiếp nghèo và khá giả từ đó.

Tiếp cận văn minh phương Tây sớm, nên dân Sài Gòn có thói quen ngả mũ chào khi gặp đám ma, xe hơi không ép xe máy, xe máy không ép người đi bộ, chạy xe lỡ va quẹt nhau, giơ tay chào ngỏ ý xin lỗi là huề. Những thói quen này giờ đây đang mất dần, nhưng dân Sài Gòn không đổ thừa cho dân nhập cư. Họ cố gắng duy trì (dù hơi tuyệt vọng) để người mới đến bắt chước. Chợ hoa là một chút văn hoá của Sài Gòn, có cả nửa thế kỷ nay rồi, có dân nhập cư nào “yêu” hoa mà ra đó cướp giựt hoa đâu.

Sài Gòn nhỏ tuổi nhiều tên, nhưng dù thế nào Sài Gòn vẫn là Sài Gòn. Nhiều người thành danh từ mảnh đất này. Sài Gòn nhớ không hết, nhưng mấy ai nhớ đến chút tình của Sài Gòn? May ra những người xa Sài Gòn còn chút gì nhức nhối. Tôi có thằng bạn Bắc Kỳ chín nút, xa Việt Nam cũng gần 40 năm. Tên này một đi không trở lại, vừa rồi phone về nói chuyện lăn tăn, rồi chợt hỏi: “Sài Gòn còn mưa không?” – “Đang mưa”. Đầu phone bên kia thở dài: “Tao nhớ Sài Gòn chết… mẹ!” Sài Gòn nay buồn mai quên, nhưng cũng có nỗi buồn chẳng dễ gì quên.

Mới đây đi trong con hẻm lầy lội ở Khánh Hội, chợt nghe bài Kiếp nghèo vọng ra từ quán cóc ven đường. Tôi ghé vào gọi ly cà phê. Giọng Thanh Thuý sao da diết quá: “Thương cho kiếp sống tha hương, thân gầy gò gởi theo gió sương…” Chủ quán, ngoài 60 cầm chồng báo cũ thẩy nhẹ lên bàn “Thầy Hai đọc báo …” Hai tiếng “thầy Hai” nghe quen quen… Tự nhiên tôi thấy Sài Gòn như máu chảy từ tâm, Sài Gòn bao dung. Tôi chợt hiểu ra, mình đã là người Sài Gòn từ thuở bào thai rồi, cần gì phải xin nhập tịch?”

(Khuyết Danh)

Thằng Bờm st

Sài Gòn Xưa

So với Thái, ta ở đâu? – Đỗ Ngà

So với Thái, ta ở đâu?

Đỗ Ngà

Có một thực tế lâu nay là tại Thái Lan, người dân có thể dễ dàng gởi ngoại tệ qua ngả ngân hàng, Western Union, Money Gram rất dễ dàng. Không biết giới hạn là bao nhiêu nhưng chuyển ra nước ngoài khoảng $5,000 rất đơn giản mà không cần thủ tục phức tạp nào.

Nếu so sánh với Việt Nam thì sẽ thấy, lâu nay Nhà nước Cộng sản rất khó khăn trong vấn đề chuyển ngoại tệ ra nước ngoài. Dù qua ngả ngân hàng hay qua ngả các công ty chuyển tiền đều bị chặn bởi hàng rào “thủ tục”. Để chuyển tiền đi nước ngoài, Nhà nước CS buộc người chuyển phải cung cấp giấy tờ chứng minh cho mục đích chuyển. Ví dụ, để chuyển tiền cho con đang du học nước ngoài thì phụ huynh phải cấp đầy đủ giấy tờ chứng minh con đã được du học, dù đó là chuyển số tiền chỉ vài ngàn USD cũng phải làm thủ tục rất phức tạp.

Sự dễ dãi hay khó khăn trong vấn đề cho phép chuyển ngoại tệ ra nước ngoài nó thể thể hiện điều gì? Nó nói lên rằng quốc gia đó đang khan hiếm ngoại tệ hay đang dồi dào ngoại tệ. Thực tế cho thấy, Việt Nam khan hiếm ngoại tệ hơn Thái Lan, đó là điều mà tôi có thể cảm nhận được và cần đi sâu phân tích để đánh giá sức khỏe nền kinh tế mỗi nước.

Nguồn cung ngoại tệ cho một quốc gia sẽ quyết định chính sách ngoại hối của Ngân hàng trung ương quốc gia đó. Hiện nay có 5 nguồn cung ngoại tệ lớn, đó là: từ hoạt động ngoại thương; từ kiều hối; từ đầu tư nước ngoài; từ nguồn vay quốc tế; từ bán tài nguyên v.v.. Những nguồn tiền đó sẽ đổ vào Việt Nam và nằm trong dân chúng, nếu dồi dào thì Ngân hàng Nhà nước sẽ mua vào dự trữ để thực hiện chức năng giữ cho tỷ giá nội tệ ổn định. Còn nếu quá dư thừa ngoại tệ trong dân thì Ngân hàng Trung ương mở cho dân dễ dàng chuyển ngoại tệ ra nước ngoài để phục vụ nhu cầu của người dân.

Nguồn ngoại tệ trong dân và ngoại tệ trong kho dự trữ của Ngân hàng Nhà nước đều quan trọng như nhau. Nếu giả sử như lượng ngoại tệ trong dân ít mà ngân hàng nhà nước còn bung tiền nội tệ ra vét cho vào kho thì ắt giá ngoại tệ chợ đen sẽ tăng, lúc đó thị trường ngoại hối sẽ loạn không tốt cho nền kinh tế. Mà muốn ổn định tỷ giá để cho doanh nghiệp xuất nhập khẩu yên tâm làm ăn thì Ngân hàng Nhà nước phải xuất kho bán ngoại tệ để hạ giá chợ đen xuống tương đương với giá niêm yết tại ngân hàng. Nói tóm lại, không phải Nhà nước muốn mua bao nhiêu ngoại tệ thì mua mà nó tùy thuộc vào nguồn cung ngoại tệ của quốc gia đó mạnh hay yếu.

Với chính sách nới lỏng việc chuyển ngoại tệ ra nước ngoài như Thái lan thì điều đó có nghĩa là nguồn cung ngoại tệ của Thái Lan mạnh hơn Việt Nam rất nhiều. Mà nguồn cung ngoại tệ mạnh, chứng tỏ nền kinh tế họ mạnh.

Hôm nay là ngày 30 Tháng Bảy, giá vàng tại Việt Nam là $2,382/ounce, giá vàng thế giới là $1,783/ounce và giá vàng tại Thái Lan chỉ $1,600/ounce. Nếu người dân Việt Nam mua vàng vào sẽ mất nhiều tiền hơn người Thái đến 50%. Nếu ai “buôn lậu” vàng từ Thái về Việt Nam là siêu lợi nhuận. Như vậy là dân Việt Nam phải mất rất nhiều do chính sách về giá vàng của Ngân hàng nhà nước Việt Nam đặt ra.

Nếu Ngân hàng Nhà nước cho nhập vàng về để cho giá vàng trong nước ngang bằng với giá vàng thế giới thì ngoại tệ trong kho lại vơi. Nếu ngoại tệ trong kho dư giả không nói gì, còn nếu thiếu trước hụt sau mà xuất ngoại tệ nhập vàng để bình ổn giá vàng thì lúc đó Ngân hàng Nhà nước mất công cụ giữ tỷ giá hoái đoái đồng nội tệ. Không giữ được tỷ giá đồng nội tệ nguy hiểm cho nền kinh tế nhiều hơn là không ổn định giá vàng. Với lại tính thanh khoản của vàng không bằng USD nên Ngân hàng nhà nước đành hy sinh chính sách giữ giá vàng để ổn định tỷ giá đồng nội tệ. Ngân hàng nhà nước Việt Nam không có nhiều dư địa để làm tốt đồng thời chính sách giữ giá và và chính sách giữ giá đồng nội tệ. Đó là nguyên nhân quan trọng nhất khiến cho Ngân hàng nhà nước không chịu thả cho nhập khẩu vàng ồ ạt.

So sánh hành động của Ngân hàng Nhà nước Việt Nam và Ngân hàng Trung ương Thái Lan thì thấy rằng Ngân hàng Trung ương Thái đang có quá nhiều dư địa để thực hiện chính sách tỷ giá hối đoái nới rộng và chính sách tự do kinh doanh vàng. Còn với Ngân hàng nhà nước Việt Nam, từ nhiều năm nay vẫn cứ chới với với chính sách tỷ giá hối đoái mà hy sinh mọi chính sách khác để người dân phải chịu thiệt trường kỳ. Theo tôi đoán, Ngân hàng Nhà nước sẽ không xóa chính sách độc quyền nhập khẩu vàng vì tôi không tin lượng USD dự trữ của Ngân hàng Nhà nước đủ dư giả để làm điều đó.

Tôi vốn không tin con số của Chính quyền thông báo, chỉ quan sát chính sách ở hai quốc gia thì thấy nền kinh tế Thái Lan khỏe hơn nền kinh tế Việt Nam nhiều lần. Đấy là thực tế không thể chối cãi. Nhìn 2 nền kinh tế, tôi thấy, Việt Nam đang bị Thái bỏ càng ngày càng xa chứ không xích lại gần hơn như con số thống kê./.

Đ.N.

Nguồn: SOI

Thư Cho Con – Sổ tay thường dân – Tưởng Năng Tiến

Thư Cho Con – Sổ tay thường dân – Tưởng Năng Tiến

Tôi không thân thiết chi với Bùi Bảo Trúc và cũng chả mặn mà gì với chuyện văn nghệ/văn gừng nên mãi tới bữa rồi mới (tình cờ) được biết thêm rằng ông không chỉ là một nhà báo, nhà văn mà còn là một nhà thơ hơi nặng tình đất nước:

  • Tôi cũng như ông đời biệt xứ
    Trẻ ra đi già vẫn tha hương
    Mấy chục năm buồn trên xứ lạ
    Tôi đọc thơ ông nát cả hồn …  (“Xa Nhà Đọc Thơ Hạ Tri Trương”)
  • Hãy tưởng tượng trong hộp thư ngoài cửa
    Mấy bức thư đọng lại những năm qua
    Một tấm thiệp báo tin người yêu nhỏ
    Đã tìm ra hạnh phúc dưới trời xa …  (“Gửi Căn Nhà Cũ”)

Ngoài khuynh hướng hoài hương, Bùi Bảo Trúc còn là một người hoài cổ. Trong hàng chục ngàn Thư Gửi Bạn Ta mà ông viết đều đặn hằng ngày, ròng rã qua mấy thập niên – có hôm – tác giả đã tỏ ý tiếc nuối những Lá Thư đã cũ của Từ Linh & Đoàn Chuẩn:

Nhớ tới mùa thu năm xưa gửi nhau
Phong thư ngào ngạt hương
Nét bút đa tình lả lơi …

Tôi sinh sau đẻ muộn nên chưa hề gửi đi (hay nhận được) một phong thư nào lãng mạn và trang trọng tới cỡ đó. Những lá thư nắn nót trên “giấy trắng mực thường” cũng khỏi có luôn:

  • Có gì đâu một lá thư
    Giấy trắng như giấy, mực như mực thường
    Cũng chưa một chữ rằng thương
    Mà tôi đọc suốt đêm trường sang mai
    Không nhớ nữa ngắn hay dài
    Hình như tôi đã đọc ngoài trang thơ
    .

    (“Có Gì Đâu” – Trần Ninh Hồ)
  • Thư thì mỏng như suối đời mộng ảo
    Tình thì buồn như tất cả chia ly
    Giấy phong kỹ mang thầm trong túi áo
    Mãi trăm lần viết lại mới đưa đi
    .
  • (“Tình Thư Thứ Nhất” – Xuân Diệu)

Tôi bước vào tuổi dậy thì cùng lúc với Bridgestone, Kawasaki, Suzuki, Honda … đang tràn ngập khắp miền Nam. Đám choai choai chúng tôi như được chắp cánh, bay lượn tá lả bùng binh, đâu có đứa nào rảnh để thư từ (vớ vẩn) nói chi đến cái dzụ “viết lại trăm lần.” Nghe mà phát mệt!

Khi đời về chiều thì nhịp sống còn hối hả và bận rộn hơn nữa. Sau máy fax, thiên hạ email, rồi inbox, và text (liền liền) cho nó lẹ. Chả còn ai đủ bình tâm hay kiên nhẫn ngồi bên bàn viết, hoặc bàn phím để thư từ gì nữa. Ấy thế mà trong những ngày qua, tôi vẫn đọc được đôi ba bức thư (mỗi chữ đều như róc/ từ xương thịt cuộc đời/ từ bi thương phẫn uất …) của mấy ông bố trẻ gửi cho những đứa con thơ.

Bức thư thứ nhất của ông Nguyễn Lân Thắng, viết hôm 30 tháng 7 năm 2014, gừi cho con gái vừa 2 tuổi – mới được lan truyền rộng rãi trên mạng – sau khi nhân vật bất đồng chính kiến này bị bắt giữ vào hôm 5 tháng 7 vừa qua. Xin ghi lại đôi ba đoạn ngắn:

Con thương yêu của bố…

Bố có thể có nhiều lựa chọn. Nếu chấp nhận cuộc sống giả dối, tung hô những điều dối trá, tận dụng những quan hệ và lợi thế sẵn có thì sẽ chả thiếu thứ gì. Rồi khi mai này đất nước tan hoang, ta có thể ra nước ngoài sinh sống không cần biết nước Việt ra sao. Rồi con sẽ được sống trong môi trường bình yên với những điều kiện giáo dục, y tế, văn hóa tốt nhất.

Nhưng con ơi, không ai chọn được tổ quốc, không ai lựa được gia đình. Bố yêu con như thế nào thì bố cũng yêu mảnh đất này như thế. Bố không thể chấp nhận làm kẻ bỏ chạy mà phải chiến đấu bằng được để giữ mái nhà tổ quốc này cho con.

Bố không thể nhởn nhơ sống cho riêng mình khi xung quanh toàn khổ đau và nước mắt. Đối với bố đó không phải là hạnh phúc. Bố ước gì con được sống trong một tương lai tốt đẹp hơn bố. Con được sống trong tình thân ái, trong niềm tin, niềm hân hoan và những thứ mà một con người đáng được hưởng.

Có thể bố sẽ thất bại. Có thể bố sẽ không được ở bên con ba mươi năm còn lại như dự tính. Nhưng dù thế nào bố cũng đã quyết định thế rồi, và nếu cuộc đời con gặp những khó khăn vì bố gây ra thì xin con hãy nhớ về một ông bố đã tuyệt vọng chiến đấu để con có cuộc sống hạnh phúc đích thực mà tha thứ cho bố.Bố yêu con rất nhiều, bé Đậu tuyệt vời của bố!

Bức thư thứ hai của nhà giáo Bùi Văn Thuận, viết hôm 5 tháng 1 năm 2017 (cho con gái đầu lòng mới mở mắt chào đời) và cũng chỉ vừa được phổ biến, sau khi ông bị bắt giữ vào hôm 30/8/2021:

Con gái à, hôm nay con đã được 3 tháng 18 ngày, con chưa thể đọc những dòng chữ ba viết cho con, nhưng ba vẫn viết ra đây để sau này con có thể đọc, con có thể cho bạn bè con đọc… 

Khi con ngủ (tối qua con ngủ khá ngoan, con gái ạ), ba mẹ nấu cơm và ăn cơm tối lúc hơn 12h đêm. Mẹ con đói lắm vì con bú nhiều, một lần nữa ba lại muốn khóc. Khi ăn ba và mẹ con đã nói rất nhiều chuyện, trong đó có chuyện khi đi “làm việc” với an ninh, nhỡ ba không về với hai mẹ con nữa thì sao?

Ba rất khó lựa chọn, thật sự rất khó con gái ơi! Nếu ba chấp nhận sống vì hai mẹ con con, cúi đầu im lặng để có thể chạy vạy lo toan cho hai mẹ con, thì đến thế hệ con, không biết các con làm sao mà sống được?

Nhưng nếu ba lựa chọn lên tiếng, lựa chọn đấu tranh cho những quyền và nhu cầu căn bản của con người, thì ba lại là người vô trách nhiệm với hai mẹ con. Nếu ba vì lên tiếng mà bị bắt, bị những kẻ xấu bỏ tù thì hai mẹ con con sẽ sống ra sao?

Đó là một sự lựa chọn rất khó khăn cho ba con gái ơi! Sau khi bàn bạc với mẹ con, ba mẹ đã quyết định: Bình thản đón nhận những gì sẽ đến…

Quyết định “bình thản” của ông Bùi Văn Thuận khiến tôi nhớ đến thái độ và sự lựa chọn của một tù nhân lương tâm khác, Lê Anh Hùng – theo tường thuật của một nhà báo nước ngoài:

Every time Le Anh Hung starts to write he thinks of his three young children. The 38-year-old has already been imprisoned twice for blogging about human rights and corruption from his home in Hanoi and lives half-expecting another fateful knock at the door. And yet “I’m not scared,” he says, “I know what I choose to do is risky but I accept the fight. Cứ mỗi lần cầm bút là Lê Anh Hùng nghĩ đến ba đứa con thơ. Người đàn ông 38 tuổi này đã hai lần vào tù, vì viết blog về nhân quyền và nạn hối lộ, hiện đang sống phấp phỏng trong căn nhà của ông ở Hà Nội. Tuy thế, ông nói, ‘Tôi biết điều mình lựa chọn là nguy hiểm nhưng tôi chấp nhận cuộc đấu tranh này.” (Charlie Campbell. “Internet Censorship Is Taking Root in Southeast Asia.” Time 18 Jul 2013).

Thái độ quyết liệt và sự lựa chọn can trường của Lê Anh Hùng, cũng như của những tù nhân lương tâm đồng hành, khiến cho vợ con cùng thân nhân của họ phải chịu rất nhiều thiệt thòi và phiền toái. Nhưng nếu không có sự hy sinh cao cả như thế thì dân Việt biết trông vào đâu để vẫn còn có thể giữ được chút niềm tin về tương lai của dân tộc, và đất nước này!

Tưởng Năng Tiến
7/2022

  KHI VỊ LINH MỤC CẢM THẤY THẤT BẠI

  KHI VỊ LINH MỤC CẢM THẤY THẤT BẠI. 

🍀Các giáo dân ở trong một thị trấn nhỏ đến nhà thờ để tham dự Thánh Lễ chiều. Thì giờ trôi đi mà chỉ có ít người tham dự. Sau 15 phút thì có 3 em bé đến. Sau 20 phút thì có 2 người trẻ bước vào. Vì thế vị linh mục quyết định bắt đầu cử hành Thánh Lễ chỉ với 5 người. Trong Thánh Lễ thì có một cặp đôi đến và ngồi ở hàng ghế cuối nhà thờ.

🍀Khi vị linh mục đang giảng thuyết và giải thích về Thánh Kinh thì có một người đàn ông nữa bước vào. Ông ta ăn mặc dơ dáy. Ông cầm một cái sợi dây trong tay. Vị linh mục thất vọng mà không hiểu tại sao lại có ít người tham dự Thánh Lễ như thế. Tuy nhiên ngài vẫn cử hành Thánh Lễ với tình yêu. Ngài hăng say giảng thuyết.

🍀Khi trở về nhà thì vị linh mục bị hai tên cướp đánh và ăn cướp. Họ lấy đi xấp hồ sơ của ngài trong đó có cuốn Kinh Thánh và những món đồ có giá trị.

🍀Vào nhà xứ với vết thương bị băng bó, ngài mô tả ngày ấy như sau:

🌸Đó là một ngày buồn thảm nhất trong đời của tôi, một sự thất bại trong mục vụ linh mục. Đó là ngày không có kết quả nhất trong sứ vụ của tôi. Nhưng dù sao thì tôi vẫn làm mọi sự với Chúa và cho Chúa.

🍀Sau 10 năm, vị linh mục quyết định chia sẻ câu chuyện này với các giáo dân trong nhà thờ. Khi ngài kết thúc câu chuyện thì có một cặp vợ chồng sang trọng ở trong giáo xứ xin ngài ngừng lại và nói:

🌸 “Thưa cha, cặp đôi ngồi ở hàng ghế cuối ở trong chuyện kể của cha thì chính là vợ chồng con. Lúc đó, chúng con đang tính chuyện ly thân vì có nhiều vấn đề nan giải và bất đồng ý kiến trong nhà của chúng con. Đêm hôm ấy, chúng con đã có quyết định cuối cùng là ly dị. Nhưng chúng con muốn đến nhà thờ để bỏ những chiếc nhẫn cưới. Rồi chúng con sẽ đường ai nấy đi.”

🌸”Đồng thời chúng con định chia tay sau khi nghe bài giảng của cha đêm ấy. Kết quả là ngày hôm nay chúng con ở đây vì nhà cửa và gia đình của chúng con được vãn hồi tốt rồi.”

🍀Khi cặp vợ chồng ấy kể xong thì có một nhà thương gia đang thành công mỹ mãn cũng đứng lên. Ông ta vốn là người giúp đỡ chăm sóc cho nhà thờ.

🍀Ông ta xin được nói như sau:

🌸”Thưa cha, con là người đàn ông ăn mặc dơ dáy đó. Con cầm cái dây trong tay. Lúc dó, con nghèo đói, bị ma tuý hoành hành, vợ và các con của con bỏ đi vì sự tấn công của con. Đêm hôm ấy, con đã định tự tử nhưng cái sợi dây đứt ra nên con đi mua một sợi dây khác. Trên đường đi, con thấy nhà thờ mở cửa nên con quyết định vào dù rằng người và quần áo của con rất dơ mà lại còn cầm sợi dây trên tay.”

🌸”Đêm hôm ấy, bài giảng của cha xuyên thấu trái tim con. Con ra về với môt tinh thần phấn chấn để sống. Giờ đây con không còn nghiện ma tuý nữa. Gia đình con về lại nhà và con trở nên một thương gia thành công nhất trong thành phố.”

🍀Tại cửa vào của nhà thờ, có một thầy phó tế la lên:

🌸”Thưa cha, con là một trong hai tên cướp đã ăn cướp đồ của cha. Anh chàng kia đã chết trong đêm mà chúng con đi ăn cướp lần thứ hai. Trong cặp táp của anh chàng ấy là một cuốn Kinh Thánh. Từ đó, con đã đọc Kinh Thánh vào mỗi buổi sáng khi con thức giấc. Sau khi đọc nhiều Lời Chúa, con quyết định tham gia các sinh hoạt của nhà thờ này.”

🍀Vị linh mục bị sốc. Ngài bắt đầu khóc với các tín hữu. Sau cùng, cái đêm mà cha ấy cho rằng thất bại lại là một đêm có kết quả tốt lành.

💥Kết Quả:

🌸Thực tập ơn gọi hay sứ mệnh của bạn với nhiệt tâm mà không quản ngại về con số những người tham dự.

🌸Hãy làm thật tốt mỗi ngày, bởi vì mỗi ngày bạn là một khí cụ tốt đối với cuộc đời của ai đó.

🌸Trong những ngày tồi tệ nhất của cuộc đời, bạn vẫn có thể là một phúc lành cho cuộc đời của ai đó.

🌸Thiên Chúa có thể dùng những trường hợp xấu trong cuộc đời để tạo ra những chiến thắng lớn lao.

🌾Sưu tầm.

From: SN Trứ-Hương, & Quyet Diep Pham’ via CTTTHNGD