Câu chuyện “Vạn vật đều có tánh linh”

Hoa Vô Sắc-Những câu chuyện Nhân Văn

Tôi đã từng chứng kiến một cảnh chết rất bi tráng. Cái chết đó làm rung động cõi lòng sâu thẳm trong tôi, giúp tôi nhận ra rằng vạn vật đều có tánh linh, không chỉ riêng con người mới có điều đó. Cũng từng khoảnh khắc ấy, tôi nguyện suốt đời không làm tổn hại bất cứ một sanh mạng nào cho dù là bé nhở.

Một lần nọ, lúc đi ăn linh dương, chúng tôi được chứng kiến đời sống và bản chất của chúng. Linh dương có hình dạng giống sơn dương nhưng có khiếu nhảy rất giỏi. Mỗi con linh dương trưởng thành nặng khoảng 30kg, tính thuần hậu, là loài động vật mà bọn thợ săn thích nhất. Lúc đó, đội săn của chúng tôi bí mật bao vây khắp vùng, nơi một đàn linh dương đang cư trú. Chúng tôi áp hơn 60 con linh dương vào mỏm đá trên núi cao, nghĩ rằng như thế sẽ làm chúng rơi hết xuống mà chết cho đỡ lãng phí cung tên.

Nhưng thật không ngờ, khoảng 30 phút sau, một con linh dương đực đột nhiên kêu lên một tiếng. Sau đó, tất cả linh dương lập tức phân thành hai nhóm: một nhóm già và một nhóm trẻ. Tôi nhìn rất rõ nhưng không hiểu sao chúng nó lại phân nhóm theo già trẻ như vậy. Lúc đó, một con linh dương đực từ trong nhóm già đi ra. Con linh dương này có lông dài xuống ngực, trên mặt có nhiều nếp nhăn ngang dọc, hai cái sừng đã bị mòn đi rất nhiều. Vừa nhìn tôi đã biết con linh dương này già lắm rồi. Nó đi ra đứng phía trước, nhìn về hướng nhóm trẻ kêu một tiếng “beeeee”. Một con linh dương trẻ liền bước ra. Một già một trẻ của hai nhóm đi đến vách núi. Chúng tôi cứ vậy dõi mắt nhìn theo…

Đến vách núi, hai con linh dương lùi lại vừa bước. Rồi đột nhiên, con linh dưỡng trẻ hướng về trước chạy như bay, con linh dương già cũng chạy theo. Con trẻ chạy đến ranh giới của vách đá, rùng mình một cái, hướng về phía khe suối đối diện mà nhảy. Con linh dương già cũng chảy kế theo sau đó. Cứ một trẻ một già, thời gian nhảy có trước có sau một chút, tư thế nhảy cũng có chút khác nhau. Con già nhảy thấp hơn, có nghĩa là có trước có sau, có cao có thấp. Tôi nhìn thấy cảnh tượng ấy vô cùng kinh ngạc, lẽ nào chết cũng phải từng đôi sao? Tôi nghĩ, những con linh dương này trừ khi có lắp cánh mới có thể nhảy qua được vách núi bên kia. Đúng vậy, con linh dương trẻ vừa nhảy được khoảng 5-6 mét thì rớt xuống, trên không trung vẽ ra một đường cong đáng sợ. Tôi nghĩ nhiều nhất là vài giây nó sẽ rơi xuống vực thẳm.

Đột nhiên, một việc lạ xuất hiện. Con linh dương già nhờ vào kỹ thuật thành thạo của mình, tại chỗ nhảy của con trẻ từ điểm cao nhất, trong nháy mắt nó nhảy xuống, toàn thân xuất hiện ở dưới móng của con trẻ. Những con linh dương già trong nhóm nắm thời gian rất chính xác. Ngay lúc toàn thân nó xuất hiện dưới móng của con linh dương trẻ thì cũng đúng thời điểm cao nhất của đường cong nhảy. Việc đó giống như hai chiếc tàu vũ trụ trên không trung hoàn thành nhiệm vụ tiếp nhận vậy. Bốn móng chân của nhóm trẻ đạp mạnh lên lưng của những con già, giống như nhờ vào cái cầu để nhảy qua vậy. Nó ở trên không trung, nhún lại một lần nữa và rơi xuống đất lại một lần nữa dồng lên cao.

Mà các con linh dương trong nhóm già giống như xác phế của tên lửa đã di chuyển hết chất đốt sau đó tự động rời khỏi tàu vũ trụ. Thậm chí, nó còn bi thảm hơn thế, sức mạnh của những con linh dưỡng trẻ đạp nhún xuống giống như đôi cánh của con chim bị gãy ngang, rớt thẳng xuống đất vậy. Nhưng sức của những con trẻ nhảy lần thứ hai không xa như lần thứ nhất. Độ cao của lần hai cũng chỉ bằng nửa lần trước, nhưng cũng đủ để chúng vượt qua khoảng cách hai mét cuối cùng. Trong nháy mắt, chỉ thấy những con linh dương trẻ rơi xuống ngọn núi đối diện thích thúc kêu lên một tiếng “beeeee” thật dài. Rồi quay qua tảng đá đằng sau khuất dạng, cú nhảy đã thành công!

Lúc gấp gáp, từng đôi từng đôi từ trên cao vời vợi nhảy xuống. Vùng cao trên khe núi như vẽ ra những đường cong làm người ta hoa mắt. Còn những con linh già, từng con, từng con rơi xuống, thịt nát xương tan.

Tôi thật sự không ngờ đến giờ phút đồng loại rơi vào đường cùng, đàn linh dương lại nghĩ ra biện pháp hy sinh một nửa để giành lại một nửa cơ hội sanh tồn. Tôi lại càng không thể nghĩ đến việc những con linh dương già ung dung chọn lấy cái chết, cam tâm tình nguyện bỏ sinh mạng của mình để mở ra một con đường sống cho đời sau. Tận mắt chứng kiến cảnh chết vô cùng bi tráng ấy, lòng tôi rung động vô cùng. Từ sâu thẳm trong tim, tôi cảm thấy rất xấu hổ. Từ đó về sau, tôi nguyện với lòng sẽ không sát hại bất cứ một sanh mạng nào, dù là rất nhỏ. Quả thật, vạn vật đều có tánh linh!

ST


 

Lời Chúa đáng suy ngẫm

TIN MỪNG: Anh em hãy vui mừng luôn mãi và cầu nguyện không ngừng. Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh. Anh em hãy làm như vậy, đó là điều Thiên Chúa muốn trong Đức Ki-tô Giê-su. (1 Tx 5:16-18)

Gần 6% người dùng di động ở Việt Nam bị lừa qua tin nhắn, cuộc gọi giả mạo

RFA
2023.01.19

Hình chụp hôm 4/8/2020: một thành viên của Liên minh Red Hacker đang làm việc trên máy tính ở một văn phòng tại Đông Hoản, Trung Quốc (hình minh hoạ)

AFP

75% người sử dụng mạng Việt Nam nhận được cuộc gọi lừa đảo tài chính online, hơn một nửa người dùng nhận được tin nhắn lừa đảo, trong đó có 5,7% đã thực hiện theo yêu cầu trong tin nhắn, cuộc gọi giả mạo…

Cục An toàn thông tin thuộc Bộ Thông tin Truyền thông cho truyền thông Nhà nước hay tin trên trong ngày 19/1 dựa theo số liệu từ chương trình đánh giá an ninh mạng dành cho người sử dụng cá nhân, do Tập đoàn Bkav thực hiện trong tháng 12/2022.

Theo số liệu từ cổng Cảnh báo an toàn thông tin Việt Nam, trong năm 2022 đã ghi nhận gần 13.000 trường hợp lừa đảo trực tuyến, với hai loại hình lừa đảo chính: lừa đảo để đánh cắp thông tin cá nhân (chiếm hơn 24%) và lừa đảo tài chính (chiếm gần 76%).

Tin nhắn SMS Brandname giả mạo từ các tổ chức ngân hàng, tài chính cũng được hacker chuộng dùng trong năm 2022. Kết quả khảo sát của Bkav, hơn nửa số người dùng Việt Nam bị làm phiền bởi các tin nhắn này.

Cũng theo thống kê của Bkav, Việt Nam hiện có 6,8 triệu người tham gia thị trường tiền mã hóa, thuộc top các nước có số người tham gia cao hàng đầu thế giới. Điều này tiềm ẩn nhiều nguy cơ an ninh.

Ông Trần Đăng Khoa, Phó Cục trưởng phụ trách Cục An toàn thông tin, cho biết trong năm 2022 đã ngăn chặn, xử lý hơn 2.620 trang web lừa đảo trực tuyến, vi phạm pháp luật (hơn 1.460 trang lừa đảo trực tuyến) và bảo vệ hơn 4,7 triệu người dân (tương ứng 6,7% người dùng Internet Việt Nam) trước các tấn công lừa đảo trực tuyến, vi phạm pháp luật trên không gian mạng.

Trong năm 2023, lừa đảo qua hình thức gửi tin nhắn, gọi điện sẽ tiếp tục phổ biến khi hacker có thể kiếm tiền dễ dàng với các phi vụ lên tới hàng tỷ đồng. Dù nhận thức của người dùng đã được cải thiện, hacker sẽ ngày càng có thêm nhiều thủ đoạn tinh vi. Các chuyên gia dự báo, tấn công APT (tấn công mạng kỹ thuật cao có chủ đích) nhằm mục đích gián điệp sẽ gia tăng trong năm 2023.


 

BÓNG ĐÊM ĐANG CHÙM XUỐNG

Trần Quốc Kim

BÓNG ĐÊM ĐANG CHÙM XUỐNG

Các thành phố ma của Trung Quốc. Chơi cho hoành tráng vào, đến khi sập vốn, vỡ bất động sản cũng hoành tráng luôn.

Dù tập có được bắn 21 phát đại bác ở búi tre luồn lún phún hay được tiếp đãi chính thức tại nước cờ hoa, kinh tế của nhà tập đang xất bất xang bang. Mô hình quản trị độc tài, lừa bẫy đang tới đoạn cùng đường, vì không tận dụng phát huy được khả năng sáng tạo của người dân, không có cơ chế an toàn là các tiếng nói đối lập xăm xoi, phê bình, đưa ra sáng kiến điều chỉnh các đường lối, chính sách sai lệch.

Áp đặt cưỡng ép không thể là mô hình quản trị dài hạn. Áp đặt chỉ nên dùng trong những giai đoạn ngắn để khoanh vùng, thu hẹp hậu quả trong 1 hoàn cảnh cấp bách, như những tuần đầu tháng đầu của dịch Covid.

Áp đặt cưỡng ép dài hạn, vĩnh viễn luôn triệt tiêu sinh lực. Đúng trong cả quản trị xã hội, cả quản lý tập thể, cả giáo dục trẻ nhỏ, thanh niên.


 

Đức Thánh Cha gặp trẻ em đến từ khắp nơi trên thế giới

Đức Thánh Cha gặp trẻ em đến từ khắp nơi trên thế giới

Chiều thứ Hai 6/11, tại Hội trường Phaolô VI, Đức Thánh Cha đã gặp khoảng 7.500 trẻ em đến từ 84 quốc gia, trong đó có 5 trẻ em đến từ Việt Nam. Trước khi Đức Thánh Cha ra gặp trẻ em, trong một giờ các em đã có nhiều sinh hoạt khác nhau, bao gồm những trò chơi, văn nghệ ca hát. Các trẻ em Việt Nam, từ 5 đến 13 tuổi, đã đóng góp một bài hát: “Nếu Chúa Là” của Kim Long và Kim Ngân.

Đọc lại Tam Quốc Diễn Nghĩa-Tác Giả: Tăng Quốc Kiệt

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Tăng Quốc Kiệt

Lời nói đầu: để hiểu bài viết này, cần phải đọc qua Tam Quốc Diễn Nghĩa.
Thân tặng bạn hiền Phan Viết Đức, Nguyễn Văn Tạo

Quyển sách nầy, giúp làm sáng tỏ giai đoạn lịch sử thời tam quốc (Nguỵ Thục, Ngô)

Tác giả của Tam quốc diễn nghĩa (TQDN ) là La quán Trung. TQDN là chuyện tiểu thuyết, bảy phần thực, ba phần hư, làm rối loạn lịch sử, chứ không phải sự thật lịch sử, như đa số độc giả lầm tưởng (kể cả tôi). Quyển sách chính sử là Tam Quốc Chí của Trần Thọ sống đời Tấn, sau đời Nguỵ Tào.

Tam Quốc diễn nghĩa tạo ra ấn tượng thật thật, giả giả, làm cho người đọc lẫn lộn thực và hư. Vì là chuyện tiểu thuyết, nên nó đi sâu vào lòng người, hấp dẫn người đọc. Nhưng nếu khéo nhìn, tựa sách có chữ diễn nghĩa, phải hiểu tác giả diễn cái nghĩa theo ý mình, chứ không phải như sự thật đã xảy ra.

Làm sao trách tác giả được! Chỉ nên trách mình đã: bé cái nhầm!

Vài thí dụ:

Chuyện lửa thiêu gò Bác Vọng: không có căn cứ lịch sử về sự hiện diện của Khổng Minh lúc đó.Theo TQDN, Gia Các Lượng ban bố mệnh lệnh cho Quan Vũ, Trương Phi, Quan Bình, Lưu Phong, Bảo Triệu Vân giả thua dụ Hạ Hầu Đôn chạy qua gò Bác Vọng mà châm lửa đốt. Đó là chuyện không thật, Khổng Minh lúc đó còn nằm khểnh ở Long Trung đọc sách, đâu có mặt tại Tân Dã.

Chuyện Quan Vũ qua năm ải, chém sáu tướng: Lại một chuyện bịa khác.Tào tháo, khi hay tin Quan Vũ rời bỏ mình, chạy đi tìm anh là Lưu Bị, đang ở với Viên Thiệu. Hiểu được nổi khổ tâm của ông,Tháo ra lệnh cho các tướng không đuổi theo, vì cảm cái nghĩa khí của Quan Vũ, bất kể sống chết, đi gặp bằng hữu, ngàn năm chỉ có một người (Quan Vũ đả chém tướng Nhan Lương của Viên Thiệu, gặp lại Viên Thiệu, sống chết không biết được)
Chuyện Trương Phi: Theo TQDN, để nói lên tính nóng nảy thô bạo củaTrương Phi, sách nói Trương Phi đánh đốc bưu. Sự thật là chính Lưu Bị đánh đốc bưu 200 côn, nhốt người nầy vào chuồng ngựa, treo ấn từ quan vào cổ đốc bưu, rồi ba anh em dắt nhau đi.

Trương Phi theo chính sử, là một người văn nhã, đẹp trai, con nhà giàu, viết thư pháp cực đẹp, giỏi vẽ tranh mỹ nữ, võ nghệ cũng khá. Con gái Trương Phi cũng đẹp là hoàng hậu của hậu chủ A đẩu.

Theo TQDN, Khổng Minh phân công Quan Vũ phục kích ở Hoa Dung đạo để bắt Tào Tháo, bắt làm tờ cam kết, nhưng sự thật lúc đó, Chu Du đuổi theo Tào, Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi, Triệu Vân cùng đuổi theo Tào ở Hoa Dung đạo nên không hề có chuyện Quan Công tha Tào!

Trong TQDN, cách thức đánh trận như đánh box, ngươi một quyền đánh qua, ta một quyền đánh lại, chỉ là việc biểu diễn vỏ nghệ của hai viên tướng, Nhan Lương đâm tới, Quan vũ một đao chém qua, Nhan Lương đứt đầu, rơi xuống, quân Viên Thiệu vì thế đại bại. Còn quân sĩ làm gì? Đứng coi rồi vổ tay!

Thưa độc giả, quân đội hai bên đánh nhau sao có thể giống như hai kỵ sỹ tỷ vỏ. Tác chiến là dựa vào số đông quân sĩ, bày binh bố trận, sao cho hay, rồi làm thế nào tràn ngập được trận địa địch để chiến thắng. Viết như trên là chưa từng đọc Tôn tử binh pháp.

Trận Xích Bích
TQDN tả đoạn nầy rất linh động, tinh tế, là một thành công trên phương diện văn học, đáng tiếc là rất xa sự thật.

Thứ nhất: không hề có chuyện thuyền cỏ mượn tên, nếu liên quân Tôn Lưu thiếu tên thì còn đánh đấm gì được.

Thứ hai: Khổng Minh Gia Cát Lượng, không từng mượn gió đông, gió đông tự thổi tới, nếu không có gió đông thì kế hoạch hỏa công vẫn có thể thi hành. Hoàng Cái, đem một số chiến thuyền chở cỏ từ thượng lưu bờ nam trường giang, thuận dòng, di chuyển xuống hạ lưu bờ bắc chớ không phải nhờ sức gió.

Thứ ba: Gia Cát Lượng không từng ba lần chọc giận Chu Du, khiến Chu Công Cẩn tức giận thổ huyết mà chết, Chu Du chết là do bị trúng tên. Khổng Minh không phải là người thâm hiểm.

Thứ tư: Chu Du không hề có ý hại Gia Cát Lượng, con người Chu Du hết sức quang minh lỗi lạc, yêu kẻ có tài, lớn hơn Gia Cát Lượng 7 tuổi, Chu Du đã từng khiến lão tướng Trình Phổ lúc đầu chống Chu Du, về sau, hết sức cảm động thốt ra: giao du với Chu Công Cẩn giống như uống rượu ngon, bất giác tự say.

Quá trình diễn ra trận Xích Bích là như sau:

Quân tiên phong của Tào Tháo đóng ở tây nam huyện Gia ngư bờ nam Trường Giang, chạm trán với liên quân Tôn Lưu, phát sinh một trận tao ngộ chiến , quân Tào đại bại, một trong các nguyên nhân là binh sĩ bị bịnh quá nhiều.

Tào Tháo bèn ra lệnh đem cánh quân tiền phong ở bờ nam và quân chủ lực phía sau dời qua bờ bắc, thuyền của Tào rất nhiều, sóng trường giang rất cao: không gió, sóng đã cao ba thước ta (một thước ta = 1/3 metre) nên phải buộc thuyền vào nhau. Hoàng Cái đề nghị Chu Du dùng hỏa công, không có vụ khổ nhục kế Trận Xích Bích có ý nghĩa lịch sữ, nên đổi tên gọi là trận Ô Lâm, ở bờ bắc Trường Giang, Xích Bích ở bờ nam.

Bát trận đồ là gì?

Không phải là mê hồn trận, yếm khí mờ mịt, sự thật chỉ là bản đồ của tám trận thế, chứ không phải là trận thế có tám cửa sinh, tử, v.v.

Là tài liệu dạy các tướng lãnh cao cấp để hướng dẫn họ dùng tám loại trận cơ bản, và cách thay đổi trận thế như thế nào khi bị địch tấn công.

Những tảng đá mà du khách còn thấy là vết tích sót lại của đồn lũy cũ của Khổng Minh chứ không phải là bát trận đồ TQDN cho Khổng Minh lúc nào cũng phe phẩy quạt lông ngay cả mùa đông 208, lúc xảy ra trận Xích Bích là chuyện bịa.

TQDN cũng mô tả, bò gổ, ngựa trôi thành phương tiện vận tải tự động, không cần sức người hoặc sức thú đẫy hoặc kéo. Ai có chút kiến thức vật lý học thì cũng hiểu là chuyện bịa, nó chỉ như xe cút kích để tiết kiệm sức người không hơn không kém, phải do người đẩy mới di chuyển được .

Tôi xin lỗi đã làm nhiều độc giả cụt hứng. Nhưng tôi không bắt ai bỏ đi những kỉ niệm êm đềm thời thơ ấu, mùa hè về quê, nằm dưới bóng vú sữa đọc Tam Quốc diễn nghĩa, ai bắt được ai phải xoá bỏ hình ảnh một Khổng Minh phe phẩy quạt cầu gió đông, giữa mùa đông giá lạnh, hay chễm chệ diễn vở không thành kế không có thật, vì tính ông là người hết sức cẩn thận.

Quan vũ không thể nào không vượt năm ải chém sáu tướng. Lưu Bị phải thường khóc lóc, nếu không thế thì đâu phải là Lưu Dự Châu.

Còn Trương Dục Đức lại là người nho nhả, đẹp trai, tánh tình điềm đạm, vẽ tranh, viết thư pháp, thì đâu phải ông Trương Phi tánh nóng như lửa của tôi nữa!

Quan Công không tha Tào thì làm sao ân đền oán trả?

Hoàng Cái không chịu khổ nhục kế thì còn gì hấp dẫn!

Chu Du không bị chọc tức thì làm sao chết được hỡ trời ?

Nhưng biết làm sao hơn, chính sử khác dã sử, khác tiểu thuyết. Chữ sử của hán tự, gồm chữ trung ở trên và chữ hựu ở dưới, có ý là dùng tay viết ra điều trung thực y như sự thật, có sao viết vậy.

Sự thật dễ gây mích lòng

Phụ bản hai bản đồ trận Xích Bích, tôi tìm được, giúp ích rất nhiều để hiểu rõ trận chiến. Một bản tiếng Anh, một bản dịch ra tiếng việt vì bản tiếng Việt có ba chỗ thiếu sót:

1-Không ghi địa điểm Trường Bản là chỗ mà Trương Phi cầm xà mâu ngăn chận quân Tào thật là hào hùng.

2- Không vẽ đầm lầy quanh Hoa Dung, quan trọng, vì nó giải thích khó khăn, vất vả của Tào Tháo khi chạy vào đường này, phải dùng cỏ rơm lót sình

3- Xiakou bản tiếng Việt dịch là Hán Khẩu thật ra là Hạ khẩu. Bản đồ này quan trọng vì từ trên ta thấy địa điểm Tân Dã, là chỗ Lưu Bị sống 8 năm trường lúc thân sơ thất sở. Kế đó là Phàn Thành, bên kia sông Hán, đối diện Tương Dương, là chỗ Khổng Minh trú ngụ thời chưa rời lều tranh ( Long Trung) Tương Dương , Trường Bản, diễn ra cuộc đại bại của Lưu Bị, Quan Vũ, Lưu Bị, bị Tào Tháo đuổi chạy trối chết tới Hán Tân, rồi cùng Lưu Kỳ ,ba người
cùng chạy tới Phần Khẩu, họp với Chu Du để đánh trận Xích BíchGiang Lăng là chỗ Tào Tháo sau khi thua trận Xích Bích chạy về bằng ngã Hoa Dung.

Sài Tang là chổ Tôn Quyền đóng quân , cũng là nơi Khổng Minh tới du thuyết phe Tôn Ngô để lập liên minh chống Tào tại Xích Bích.

Hi vọng bản đồ này giúp độc giả hiểu rõ hơn trận Xích Bích cùng sự liên hệ giữa sử và địa, để khi đọc lại chuyện tam quốc, các sự kiện trở nên minh bạch dễ hiểu.

Montréal 3/2019

—————————

Tài liệu tham khảo:
Tam quốc diễn nghĩa LA QUÁN TRUNG
Kể chuyện tam quốc LÊ ĐÔNG PHƯƠNG
Chử nho tự học ĐÀO MỘNG NAM


 

Sau Khi Chết, Chúng Ta Về Đâu?

Kimtrong Lam – Lương Văn Can 75.

Khoa Học Tìm Ra Điều Bí Mật! –

Mai Nguyễn

Ngay từ thuở xa xưa, con người đã đặt ra câu hỏi: “Điều gì xảy ra với chúng ta sau khi chết?”. Và sau nhiều năm tìm kiếm với muôn vàn các biện pháp thuần khoa học, các nhà nghiên cứu cho biết con người quả thật có một trạng thái vật chất tạm gọi tên là “linh hồn”. Sau khi trút hơi thở cuối cùng, ‘linh hồn’ không bị mất đi, mà tự động “quay lại vũ trụ”.

Những người theo tôn giáo hoặc tâm linh thường có niềm tin vào thiên đường hoặc thế giới bên kia. Còn những người theo chủ nghĩa duy vật thì tin rằng không có gì xảy ra với chúng ta: đơn giản là cái chết thôi. Tuy nhiên, với số đông công chúng tin rằng linh hồn của con người vẫn tiếp tục tồn tại sau khi chết, đã kích thích sự tìm hiểu của các nhà khoa học trong nhiều thập niên. Gần đây, một số nhà nghiên cứu nói rằng họ tìm thấy bằng chứng khoa học cho thấy điều này có thể xảy ra: quả thật là có linh hồn!

Linh hồn không chết khi cơ thể chúng ta chết. Đó là kết luận mang tính khoa học chứng minh. Sau khi nghiên cứu sâu rộng, hai chuyên gia cho biết dù cơ thể chúng ta chết đi nhưng ý thức – hay còn gọi là linh hồn của chúng ta – vẫn tồn tại mãi mãi. Họ nói rằng cơ học lượng tử có thể giải nghĩa hiện thực tình trạng này.

Từ năm 2018, trong khi các nhà khoa học vẫn chưa chắc chắn về ý thức chính xác là gì, thì Giáo sư Stuart Hameroff của Đại học Arizona và nhà vật lý người Anh Sir Roger Penrose tin rằng đó chỉ là thông tin được lưu trữ ở cấp độ lượng tử. Bộ đôi nhà khoa học này cho biết quá trình này được gọi là “Giảm thiểu mục tiêu được phối hợp” (Orch-OR / Orchestrated Objective Reduction) và cho biết đó là bằng chứng cho thấy các vi ống dựa trên protein – một thành phần cấu trúc của tế bào người – mang thông tin lượng tử – thông tin được lưu trữ ở cấp độ hạ nguyên tử.

Cơ học lượng tử là môn khoa học nghiên cứu hành vi của vật chất ở cấp độ nguyên tử và hạ nguyên tử. Nó giải thích các đặc tính của phân tử và nguyên tử cũng như những thứ tạo nên chúng. Điều này bao gồm các yếu tố như neurons, electrons, protons, quarks, gluons… Hai nhà khoa học Stuart Hameroff và Sir Roger Penrose cho biết ý thức còn giữ lại, chỉ đơn giản là thông tin được lưu trữ ở cấp độ lượng tử này.

“Giả sử tim ngừng đập, máu ngừng chảy”, Tiến sĩ Hameroff giải thích, “các vi ống mất trạng thái lượng tử. Thông tin lượng tử bên trong các vi ống không bị phá hủy, không thể bị phá hủy mà nó chỉ phân phối và tiêu tán ra vũ trụ nói chung”.

Ông nói rằng nếu người cận tử đó được hồi sức, thông tin sẽ quay trở lại các vi ống và người đó sẽ tỉnh lại. Đây là những gì chúng tôi gọi là “trải nghiệm cận kề cái chết”. Ngược lại, nếu bệnh nhân chết thì ý thức của họ có thể tồn tại bên ngoài cơ thể – được gọi như một linh hồn.

Ý thức – linh hồn được giữ lại sau khi chết, được chứng minh trong hàng ngàn hồ sơ cận tử khắp thế giới. Tiến sĩ Sam Parnia, giám đốc nghiên cứu hồi sức và chăm sóc tích cực tại Trường Y khoa NYU Langone ở Thành phố New York, ghi nhận rằng những người quay lại từ cận tử: “Mọi người mô tả cảm giác về một ánh sáng tươi sáng, ấm áp, chào đón thu hút mọi người về phía nó. Sự nhẹ nhàng đến mức nhiều khi họ không muốn quay lại. Nó quá thoải mái và giống như một thỏi nam châm hút họ đến mức muốn rời bỏ chỗ đang đứng. Và trong trạng thái ý thức, nhiều người mô tả cảm giác tách biệt khỏi chính mình, và nhìn thấy các bác sĩ và y tá đang cố gắng cứu mình”.

Đi đến tận cùng của khoa học, những nhà nghiên cứu cuối cùng cũng xác nhận rằng vũ trụ vật lý của chúng ta, chỉ là nhận thức đơn giản của chúng ta. Con người tưởng mình rất thông minh, nhưng chỉ đến chừng đó là bàng hoàng và lạc lối.

Báo cáo từ Viện Vật lý Max Planck ở Munich nói rằng có khoảng vô tận sau khi chết. Theo họ, thế giới chúng ta đang sống chỉ là nhận thức giới hạn của chúng ta, và linh hồn của chúng ta sau đó sẽ đi vào cõi vô tận này – vũ trụ – khi cơ thể chúng ta chết đi.

Tiến sĩ Hans-Peter Durr từ Max Planck cho biết: “Những gì chúng tôi biết ở đây và bây giờ, thế giới này, thực ra chỉ là mức độ vật chất, tạm gọi là có thể hiểu được. Vượt ra ngoài là một thực tế vô tận lớn hơn rất nhiều”.

Còn vũ trụ, nơi được gọi tên là vậy, ở chỗ những linh hồn đi đến sau cái chết là gì, nó ra sao, tại sao nó lại thu hút tập trung các linh hồn… mọi thứ vẫn còn sâu thẳm trong các bí ẩn chưa có lời giải. After life – chuyện sau khi chết, ngày càng dày hơn những hồ sơ ghi nhận lạ kỳ, chưa thể tìm được kết luận cuối cùng.

Mai Nguyễn

Sau khi chết, chúng ta về đâu? Khoa học tìm ra điều bí mật! (saigonnhonews.com)


 

THÓI QUEN CỦA NGƯỜI PHƯƠNG TÂY…

Kimtrong LamLương Văn Can 75.

  1. Nụ cười

Người phương Tây rất thích cười. Thậm chí, đó là điều bạn sẽ trông thấy đầu tiên dù họ là người quen hay người lạ.

  1. Cảm ơn và xin lỗi

Đây là 2 câu cửa miệng của người phương Tây mà có lẽ còn xa lạ đối với đa số người Việt. Không phải vì chúng ta kém văn minh hơn mà chúng ta có suy nghĩ khác về việc sử dụng 2 từ này.

  1. Tư duy cá nhân

Trường lớp phương Tây khuyến khích tư duy cá nhân, khác với tư duy tập thể của văn hóa Á Đông. Thậm chí, tư duy cá nhân là nền tảng trong giáo dục của họ. Mỗi cá nhân là một điều gì đó đặc biệt và không thể gom chung được.

  1. Văn hóa đọc sách

Trung bình, một người phương Tây sẽ đọc tầm 4-7 cuốn sách trong một năm. Còn ở Việt Nam thì con số là 0,7.

  1. Không soi mói đời tư cá nhân

Người phương Tây chỉ tập trung vào chuyên môn của bạn, họ không quan tâm bạn là ai, từ đâu đến. Điều quan trọng nhất vẫn là năng lực của bạn.

  1. Tư duy chỉ trích những lãnh đạo

Người phương Tây coi lãnh đạo của họ là những viên chức nhận lương bình thường như bao người khác, không hơn không kém. Họ đã nhận lương thì họ phải làm tốt công việc của mình.

  1. Tầm nhìn dài hạn

Người phương Tây khi đã lên kế hoạch hay xây dựng cái gì thì họ sẽ có tầm nhìn dài hạn, ít nhất là 20 năm trở lên. Các doanh nghiệp phương Tây không bao giờ làm ăn chụp giật để kiếm lời trong ngắn hạn như người phương Đông. Họ luôn có cái nhìn lâu dài và bền vững.

  1. Tôn trọng sự khác biệt của người khác

Đây cũng là một phần của “chủ nghĩa cá nhân”. Mỗi cá nhân là một món quá đặc biệt của Thượng Đế. Họ không bao giờ ép người khác phải làm theo ý mình, trừ khi họ tự nguyện.

  1. Không phán xét

Hamlet từng nói, “Chẳng có gì là tốt hay xấu, tốt hay xấu là do suy nghĩ.” Ông nói đúng, bởi phán xét ngăn ta thông hiểu và có thể hủy hoại hạnh phúc của ta. Khi phán xét, ta không cố gắng thấu hiểu – ta đi thẳng đến kết luận.

Nếu ngừng phán xét, ta sẽ cho phép bản thân cố gắng thấu hiểu một cách đa chiều, sau đó ta có thể hành động khôn ngoan hơn rất nhiều, bởi lẽ ta có nhiều thông tin hơn nhờ sự thông hiểu của mình.

  1. Cuối cùng, văn hóa “Tại sao?”

Người phương Tây luôn tìm hiểu và không ngừng hỏi tại sao. Họ không bao giờ ngừng suy nghĩ, cũng ít khi họ lấy bằng cấp mình đi khoe và thể hiện rằng mình hơn người khác.

ST


 

Bí thư Bến Tre Lê Đức Thọ bị bắt giam

Theo đài Á Châu Tự Do

2023.12.14
sharethis sharing button

Ông Lê Đức Thọ –  Bí thư 

 Tỉnh uỷ Bến Tre

 

Cơ quan An ninh Điều tra (ANĐT) thuộc Bộ Công an Việt Nam trong ngày 14/12 cho biết đã ra quyết định khởi tố bị can, lệnh bắt tạm giam, lệnh khám xét chỗ ở đối với ông Lê Đức Thọ, sinh năm 1970 tại Phú Thọ, nguyên Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Bến Tre; thường trú tại phường Dịch Vọng, quận cầu Giấy, thành phố Hà Nội, để điều tra về tội “Lợi dụng chức vụ, quyền hạn gây ảnh hưởng đối với người k hác để trục lợi” theo Điều 358 Bộ Luật Hình sự Việt Nam.

Vào ngày 8/9 vừa qua, Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam đề nghị Ban Chấp hành Trung ương xem xét thi hành kỷ luật đối với ông Lê Đức Thọ do không trung thực, minh bạch về nguồn gốc sở hữu tài sản.

Trước đó, vào trung tuần tháng 8, Ủy Ban Kiêm tra Trung ương đảng Khóa họp 13 tại kỳ họp thứ 31 ra kết luận ông Lê Đức Thọ đã vi phạm nghiêm trọng quy định của tổ chức trong việc kê khai, minh bạch tài sản, thu nhập; không trung thực trong giải trình nguồn gốc và biến động tài sản…

Trong thông báo của Cơ quan An ninh Điều tra thuộc Bộ Công an đưa ra ngày 14/12 thì các biện pháp đối với ông Lê Đức Thọ được thực hiện trong quá trình thụ lý, điều tra vụ án “vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí; thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng; đưa hối lộ; nhận hối lộ; lợi dụng chức vụ quyền hạn gây ảnh hưởng đối với người khác để trục lợi” xảy ra tại Công ty TNHH Thương Mại Vận tải và Du lịch Xuyên Việt Oil và một số cơ quan, tổ chức liên quan.

Ông Lê Đức Thọ được bổ nhiệm làm Bí thư Tỉnh ủy Bến Tre hồi tháng 7/2021. Ông này có ba năm làm Chủ tịch Hội đồng Quản trị Ngân hàng Thương mại Cổ phần Công Thương Việt Nam.

________

Theo báo Tiền Phong lề phải

Theo thông tin của Tiền Phong, từ cuối năm 2021, tình hình kinh doanh của Xuyên Việt Oil bắt đầu có những biến động lớn dù đây là năm công ty có mức doanh thu tăng đột biến lên tới 22.500 tỷ đồng, tăng gấp đôi so với năm 2020 (11.000 tỷ đồng). Đây cũng là năm doanh nghiệp này đã xuất hoá đơn bán hàng với số lượng bán khủng khiếp, lên tới hơn 1,7 tỷ lít xăng dầu.

Năm 2022, khi thị trường xăng dầu diễn ra tình trạng đứt gãy nguồn cung, giá xăng dầu thế giới liên tục biến động, Xuyên Việt Oil đối diện tình trạng thiếu vốn khá nặng nề, thua lỗ triền miên, bị âm vốn chủ sở hữu, khả năng thanh toán và trả nợ ở mức báo động.

Bắt Giám đốc và Phó giám đốc Công ty Xuyên Việt Oil ảnh 1
Bị can Mai Thị Hồng Hạnh (trái) và bị can Nguyễn Thị Như Phương (phải).

Đồng thời, CQĐT đã khởi tố bị can, bắt tạm giam Mai Thị Hồng Hạnh (SN 1979), Giám đốc và Nguyễn Thị Như Phương (SN1992), Phó Giám đốc Công ty TNHH Thương mại Vận tải và Du lịch Xuyên Việt Oil.

______________

Báo Dân Trí lề phải cho biết, Tại ngày 31/12/2022, Xuyên Việt Oil gánh lỗ lũy kế 3.533 tỷ đồng, tăng mạnh so với con 2.733 tỷ đồng hồi cuối năm 2021.

Tại ngày 31/12/2022, Tổng tài sản của Xuyên Việt Oil chỉ còn là 8.483 tỷ đồng, giảm 3.672 tỷ đồng, tương đương 30,2% so với cuối năm 2021.

Quan điểm marketing đạo đức xã hội

_____________

Kẻ Đi Tìm

  • Tình hình tan nát về tài chính của bộ máy tham nhũng tại Việt Nam đã diễn ra như mọi người dự đoán.
  • Sự sụp đổ của Bất Động Sản đã kéo theo vài công ty phá sản như Vạn Thạnh Phát, Việt Oil, ngân hàng SCB, BIDV, OCB, SHB đã hoặc đang phá sản sẽ còn rất nhiều công ty phá sản tiếp theo vào năm 2024.
  • Nguyễn phú Trọng không còn vênh váo “Chưa bao giờ nước ta có được cơ địa như hôm nay” nhưng run rẩy và nghẹn ngào trước mặt Tập Cân Bình trong chuyến thăm mới đây, trong diễn văn bắt đầu tiệc trà. Trọng không thể diệt hết bầy sâu ngay trong đám cán bộ gốc mà mình mới gầy dựng lên, chúng đều là sâu chúa cả.
  • Tưởng cũng cần nhắc lại: thành phần ở tù đông nhất theo tỉ lệ phần trăm chính là ủy viên trung ương Đảng.
  • Đau cho Dân Tôi, Nước Tôi lắm!

 

Cộng Đồng chung vận mệnh Việt – Trung

Cộng Đồng chung vận mệnh chưa rõ có nội dung là gì ngay cả với chính Trung Quốc nó chỉ là chiêu bài để Trung Quốc chống Mỹ. Cho tới giờ nó chỉ có nghĩa là chung mặt trận chống Mỹ.


Cộng Đồng chung vận mệnh là cái bình đẹp nhưng không có rượu bên trong.

Việt Nam đã không gia nhập Cộng Đồng chung vận mệnh từ năm 2012 đến nay nhưng với sức ép của Trung Cộng gia tăng tối đa, nên không biết rồi ra sẽ như thế nào?

  • Trung Cộng thì muốn chiếm đất của mọi nước lân bang mà không cần đổ máu người Trung Quốc nếu có thể được. Cứ theo vết dầu loang mà chiếm dần.
  • Từ ngàn xưa, Trung Hoa quan niệm Trên là Trời rồi đến Vua Trung Hoa và Thiên Hạ để họ tiếp xúc và quản trị.
  • Cách chiếm đoạt theo vết dầu loang hay tằm ăn dâu của Trung Cộng đã làm mấy chục năm nay từ thời Mao và hầu như khá thành công ở các nước lân bang với họ. Cứ từ từ mà chiếm cho hết các vùng biên giới đi sâu vào lãnh thổ láng giềng.
  • Việt Nam thì cố gắng hòa hoãn với các cường quốc để khỏi bị xâm lấn bằng vũ lực qua chiến lược ngoại giao cây tre.
  • Chiến lược này đòi hỏi sự khéo léo và nội lực mạnh mẽ mới có thể thành công. Đòi hỏi quân đội mạnh, đoàn kết toàn dân và lợi thế ngoại giao.
  • Chiến lược này xem ra hữu ích trong thời bình nhưng lại rất nguy hại trong thời chiến vì nước nhỏ và yếu vì tham nhũng lại  không có liên minh, nó sẽ bị đánh chiếm đầu tiên trong cuộc xung đột giữa các nước lớn.

Bài viết của BS Đỗ Hồng Ngọc

Bài viết của BS Đỗ Hồng Ngọc

Người ta phỏng vấn một bà già gần 90 tuổi rằng: nếu được sống lại cuộc đời đã qua một lần nữa, bà sẽ sống như thế nào?

“Nếu được sống lại cuộc đời đã qua một lần nữa – bà già nói – thì tôi sẽ dám… phạm nhiều sai lầm hơn. Tôi sẽ ngờ nghệch hơn là tôi đã ngờ nghệch trong cuộc đời này. Tôi sẽ thảnh thơi hơn, linh hoạt hơn. Tôi sẽ coi ít thứ nghiêm chỉnh hơn. Tôi sẽ trèo núi lội đèo nhiều hơn, bơi lội nhiều hơn… Tôi sẽ ăn nhiều… kem hơn. Dĩ nhiên, tôi sẽ gặp nhiều rắc rối hơn, nhưng tôi sẽ thực tế hơn là chỉ mơ mộng. Tôi sẽ bớt… lành mạnh hơn. Ôi, tôi đã có những khoảnh khắc của đời mình và tôi muốn có nhiều hơn những khoảnh khắc đó, cái nọ nối cái kia, cái nọ tiếp cái kia, thay vì tôi cứ sống để chờ đợi…

Nếu tôi được sống lại cuộc đời đã qua một lần nữa, tôi sẽ đi chân không nhiều hơn, sẽ bớt mang theo dù và dầu nóng, bình thủy các thứ… Tôi sẽ hái nhiều hoa cúc hơn…”.

Thỉnh thoảng, có lẽ ta cũng nên tự hỏi mình một câu như vậy. Có phải, ta cũng thường sống trong nhớ tiếc hoặc đợi chờ, mà quên đi cái quà tặng quý báu của cuộc sống chính là sự hiện diện của ngày hôm nay, của giây phút này, của ở đây và bây giờ.

Tiếng Anh có một từ khá tuyệt: present – vừa có nghĩa là hiện tại, sự hiện diện, có mặt, lại vừa có nghĩa là món quà. Ta nghe nơi này nơi khác người ta luôn nói, không có thì giờ, không có thì giờ. Đến nỗi một nhà thơ phải kêu lên:

Không có thì giờ!
Chim lấy đâu mà về tổ.
Tôi lấy đâu mà làm thơ.
Em lấy đâu mà đọc những bài thơ tôi sắp viết!
(Nguyên Sa)

Tiếng chim và khế ngọt vẫn có đó, ánh nắng và sóng biển vẫn có đó, đèo cao và suối mát vẫn có đó, nhưng… hãy đợi đấy, còn phải dành thì giờ để nhớ nắng hôm qua, mưa năm nọ, tiếng chim ngày cũ, rồi còn dành thì giờ để mong ngóng tương lai, sống trong tương lai như cô nàng Perrette mang bình sữa ra chợ! Ta chờ… lớn. Chờ thi đậu. Chờ thành đạt. Chờ có tiền. Chờ cưới vợ. Chờ đẻ con. Chờ con lớn… Chờ con thi đậu. Cứ thế. Cho đến một hôm thảng thốt: “Rồi tàn mùa xuân, rồi tàn mùa hạ, một ngày đầu thu…” (TCS).

Mùa xuân sao không đi hái lộc, mùa hạ sao không dẫn bầy em nhỏ đi tắm sông? “Hạnh phúc rất đơn sơ”, vậy mà Khổng Tử suốt đời quần quật chỉ mong được thế đôi lần! Quả thật, chúng ta thường sống với dĩ vãng, một thời đã qua, hoặc sống với tương lai, một thời chưa tới. Còn hiện tại thì tối tăm mặt mũi; không có thì giờ! Không kịp ăn sáng, không kịp tắm (không kịp thay đồ?). Hộc tốc. Luôn luôn hộc tốc. Nhai ngoàm ngoàm. Đi vội vàng. Thở hào hển. Và hùng hục.

Lâm Ngữ Đường, hơn nửa thế kỷ trước, đã chê người Mỹ có ba cái tật xấu là: luôn muốn tăng hiệu năng, muốn đúng giờ và muốn thành công. Ông nói: “Họ luôn cau có và quạu quọ, vì ba cái tật đó đã cướp đi của họ sự thư nhàn, lại còn làm cho họ luôn bị căng thẳng thần kinh vì luôn cầu toàn trách bị! Viên chủ bút Mỹ lo bạc đầu vì muốn không có một lỗi in nào trong tạp chí của ông ta, còn viên chủ bút Trung Hoa (dĩ nhiên, cách đây hơn nửa thế kỷ!) khôn hơn, để cho độc giả có cái thú tìm ra được ít nhiều lỗi trên báo! Đời sống bây giờ biến người ta thành cái… đồng hồ.

Người Mỹ sống như một học sinh tiểu học, giờ nào việc đó, từng giờ từng phút”. Rồi ông kêu lên: “Đời sống mà như vậy thì còn giá trị gì nữa” (Sống đẹp, LNĐ, bản dịch Nguyễn Hiến Lê). Ngày nay thì các “tật xấu” đó đã toàn cầu hóa, đã trở thành bệnh của thời đại, đến nỗi bây giờ người ta bị cao huyết áp, bị tim mạch, bị trĩ, bị bón… cũng vì không có thì giờ!

Nguyễn Công Trứ nói: “So lao tâm lao lực cũng một đàn/ Người trần thế muốn nhàn sao được?” Ý ông là, chỉ có tiên mới sướng.

Nhưng bây giờ ta cũng có tiền rồi, mà có tiền thì mua tiên cũng được quá đi chứ. Tiện nghi ngày càng cải thiện. Đằng vân giá võ, thiên lý nhãn, thuận phong nhĩ, thần giao cách cảm không thiếu thứ gì!

Bấm cái nút gặp ngay người trong mộng. Trò chuyện với người cách xa nửa vòng trái đất như đang ngồi trước mặt… Thế mà, vì sao ta không được “sướng như tiên”? Có lẽ là do cái nhu cầu giả tạo cứ ngày càng dày đặc thêm, cứ nhồi nhét mãi rồi thì đến một lúc tưởng là nhu cầu thật.

Đẻ con thì phải đẻ mổ, chọn giờ để mong sau này con được làm vua. Ai cũng làm vua cả thì ai sẽ là thường dân cho vua trị vì? Nhưng vua đâu chẳng thấy chỉ thấy nhiều trẻ thiếu oxy não, liệt thần kinh, bị tâm thần… Các thứ sữa dành cho trẻ con bây giờ thì phải có chất tạo… thông minh. Làm như xưa nay không có các sản phẩm đó thì thế giới chỉ toàn người ngu dốt!

Cho nên, Tô Đông Pha mới buông thuyền trên sông Xích Bích, Bạch Cư Dị mới xuống ngựa dừng chèo ở bến Tầm Dương, và Nguyễn Công Trứ mới… mơ ước: “Năm ba chú tiểu đồng lếch thếch/Tiêu dao nơi cùng cốc thâm sơn/Nào thơ nào rượu nào địch nào đờn/Đồ thích chí chất đầy trong một túi…” (Kẻ sĩ)

Bây giờ, “đồ thích chí” ta còn có thể chất đầy “trong một xe” đời mới, chỉ “không có thì giờ!” thôi vậy!

Đỗ Hồng Ngọc

From: KimBang Nguyen


 

Ly Sữa Cuộc Đời-Truyện ngắn

Hôm qua vào bệnh viện thăm bố người bạn đang điều trị trong bệnh viện. Nằm giường kế bên là một ông cụ khoảng 80 tuổi đang điều trị mổ khối u ở mắt. Nhìn qua đã thấy gia cảnh nhà cụ quá nghèo, nhìn tủ đầu giường của bố người bạn cơ man là hoa quả sữa ngon, bên đầu giường cụ già kia thì không có gì ngoài một cái ca nhựa xỉn màu và một cái thìa cũng đen xỉn.

Hỏi thăm bố người bạn xong tôi quay sang hỏi về gia cảnh cụ, cụ nói:
– Tôi ở quê hoàn cảnh lắm Cô ơi! Nhà có mỗi thằng con trai mới lấy vợ sinh được đứa con mới 6 tháng tuổi. Nó đi xe ôm bị tai nạn giờ ở nhà không làm được gì. Vợ nó đi bán rau rong lo cho cả nhà, nay tôi lại bị bệnh phải mổ. Có cái xe cà tàng để chạy xe ôm phải bán để nộp viện phí mà chưa đủ!

Đang nói thì cửa phòng mở, một cô gái còn trẻ khoảng 25 tuổi nhưng nhìn lam lũ vất vả với khuôn mặt cùng những sợi tóc bết mồ hôi. Cô chào mọi người rồi ngồi xuống vội vã nâng ông cụ dậy, miệng nói:
– Bố dậy ăn chút cháo để con còn về cho chồng và cu tý ăn.
Cô mở chiếc cặp lồng nhựa cũ xỉn ra bón cẩn thận cho cụ từng thìa cháo. Ăn chừng già nửa cặp lồng dường như ông cụ chủ động từ chối dứt khoát không ăn nữa.

Sau khi ép cố cho bố chồng một vài thìa cô xúc nốt chỗ cháo tự mình ăn nốt. Tiếng thìa nhôm vét vào cạp lồng nhựa nghe đến xót xa…Đặt chiếc cặp lồng gọn gàng lại cô gái lấy chiếc ca nhựa quay sang xin chút nước sôi tráng qua rồi đi ra khe kín giữa chiếc tủ và tường nhà. Cô quay mặt vào trong vén áo lên vắt những giọt sữa từ cặ p… v ú cũng không lấy gì làm căng đầy cho lắm.

Sau chừng 10 phút, cô vội vã quay ra một tay kéo vạt áo che cặ p…v ú trần một tay bê nửa ca sữa đến bên giường nâng đầu ông cụ lên nói:
– Bố cố uống thêm chút sữa cho mau khoẻ.
– Sao ngày nào con cũng mua sữa làm gì cho tốn kém. Tiền lãi con bán rau rong nuôi ba bốn người đau ốm lấy đâu ra..??
Nói rồi nhưng ông cụ vẫn cố uống hết nửa ca sữa loãng.

Xong cô đi rửa ca để lại chỗ cũ rồi vội vã chào mọi người tất tả ra đi.
Chứng kiến từ đầu đến cuối tôi ngồi ngây người như kẻ mộng du.
Tiếng ho nhẹ của ông cụ kéo tôi về thực tại, tôi đứng dậy chào hai cụ rồi về, xuống đến căng tin bệnh viện tôi tạt vào mua mấy hộp sữa ensure và ít đồ bệnh nhân rồi nhờ cô bán hàng mang lên số giường cho ông cụ và nói của người quen gửi biếu.

Trên đường lái xe tôi nhìn thấy cô gái đáng kính đang cong người đạp chiếc xe cũ kỹ với mấy mớ rau thừa héo dưới cái nắng nghiệt ngã. Mắt tôi chợt nhoè cay
Dừng xe bên vệ đường tấp nập, tôi chợt nghĩ đâu đó trong cuộc sống chúng ta vẫn còn những mảnh đời bất hạnh đang lặng lẽ vươn lên.

Sưu tầm