Tham gia biểu tình bị lực lượng đàn áp đánh chấn thương cột sống

Tham gia biểu tình bị lực lượng đàn áp đánh chấn thương cột sống

TMCNN

Huyền Trang

15-5-2016

Bác sĩ bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình Tp.HCM chẩn đoán anh Nguyễn Văn Ninh bị “chấn thương cột sống thắt lưng, chấn thương gò má phải liệt cũ tk7”.

GNsP – Một công dân bị lực lượng đàn áp biểu tình đánh “chấn thương cột sống thắt lưng, chấn thương gò má phải liệt cũ tk7”… khi xuống đường biểu tình vì “Cá cần nước sạch! Nước cần minh bạch”, vào ngày 08.05.2016 vừa qua tại Sài Gòn.

Đó là kết quả chẩn đoán của Bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình Tp.HCM do Bác sĩ Võ Hiếu Nghĩa ở khoa cấp cứu kết luận vào ngày 09.05.2016 đối với bệnh nhân Nguyễn Hoàng Ninh, sinh năm 1988, ngụ tại quận 4, Tp.HCM.

Bệnh nhân Ninh quả quyết với GNsP các vết thương này do chính lực lượng đàn áp gây ra cho anh vào ngày 08.05.2016, khi anh xuống đường biểu tình bị lực lượng áo xanh, đô thị và những người mặc thường phục đánh đập, bắt và câu lưu. Anh Ninh tường thuật lại sự việc:

“Tôi và nhiều người biểu tình rất ôn hòa, bất bạo động. Một số thành phần mặc đồ thường phục, mặc áo thanh niên xung phong đã xô đẩy, lôi kéo và đánh đập rất nhiều người, trong đó tôi có nhìn thấy một người khoảng 60 tuổi bị những người mặc thường phục đánh rất dã man thì tôi và một số người khác lao vào cứu người đó, thì từ phía sau tôi đã bị một người mặc thường phục kẹp cổ, đánh và tôi té xuống thì rất nhiều thanh niên xung phong và những người mặc đồ đô thị xông vào đánh [tôi] rất dã man. Lúc đó có khoảng 6-7 người gì đó họ nắm đầu và kéo tôi lên xe buýt và còn bóp cả hạ bộ tôi nữa. Tôi bị bắt ngay trước nhà sách Đức Bà. Sau đó, tôi thấy mặt tôi bị chảy máu, mắt tôi bị bầm tím.”

“Họ đưa tôi về sân vận động Hoa Lư thì họ cho bác sĩ khám qua loa cho tôi, cho thuốc uống. Họ thấy tình trạng tôi nặng và một số người khác nữa thì họ đưa xe cứu thương chở chúng tôi đến bệnh viện Đa Khoa quận 1. Ở đây bác sĩ nói tôi chỉ bị phần mền không bị gì hết.” Anh Ninh nói.

Anh Ninh kể tiếp: “Sau đó họ chuyển tôi về công an phường Đa Kao, quận 1. Họ lập biên bản, lấy lời khai và bắt tôi ký là “tụ tập nơi đông người và gây rối trật tự”, bắt buộc tôi phải ký vào biên bản này vì họ nói nếu không ký thì sẽ không được thả. Sau đó họ chuyển tôi về công an quận 4, ở đây họ hỏi thăm sức khỏe của tôi và tiếp tục lấy lời khai. Đến tối, tôi đau quá thì công an quận 4 đã dìu tôi về nhà.”

Khi được trả tự do cùng ngày 08.05.2016, cơ thể anh Ninh đau nhức đặc biệt ở phần lưng nên anh đã quyết định đi khám tại bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình. Tại khoa cấp cứu của bệnh viện, Bác sĩ Võ Hiếu Nghĩa chẩn đoán anh Ninh bị “chấn thương cột sống thắt lưng, chấn thương  gò má phải liệt cũ tk7”… phải nẹp lưng thấp. Khuôn mặt anh Ninh bị méo, biến dạng là do bị bệnh từ nhỏ nên để lại di chứng. Anh Ninh nói:

“Về nhà tôi nghi ngờ bác sĩ của bệnh viện Đa khoa quận 1 khám không tận tình, nên tôi đã lên bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình khám.”

H1Kết quả của bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình đối với bệnh nhân Nguyễn Văn Ninh

Đọc qua bệnh án của anh Ninh, một Bác sĩ quen của GNsP sống tại Sài Gòn nhận xét: “Cột sống thắt lưng tuỳ thuộc mức độ chấn thương mà để lại hậu quả, nếu nặng có thể gây liệt chi dưới, rối loạn đại, tiểu tiện. Còn nhẹ thì đau nhức, khó chịu. Chấn thương gò má phải thường do tai nạn giao thông hoặc bị hành hung, liệt dây thần kinh số 7 cũ làm méo miệng, ăn uống khó… nhưng nhìn chung chưa nguy hiểm lắm so với chấn thương cột sống thắt lưng, nếu như không có chấn động não đi kèm với chấn thương gò má. Cần theo dõi thêm bệnh tình.”

Anh Ninh nói rằng, anh chứng kiến thấy lực lượng mặc áo xanh, mặc đồ đô thị rất hung hãn và có thể ra tay đánh bất kỳ ai xuống đường biểu tình. Anh Ninh nhận xét:

“Họ hung hãn, họ lao vào đoàn biểu tình sẵn sàng đánh bất cứ ai, họ đánh người dân như kẻ thù, đánh rất dã man. Tôi không thể hiểu được hành động của họ, họ là những người bảo vệ nhân dân hay là những người đánh dân bởi vì chúng tôi biểu tình rất ôn hòa, biểu tình vì môi trường, biểu tình cho họ.”

Anh Ninh cũng cho biết, anh tìm hiểu về sự thật lịch sử Việt Nam từ khi học lớp 9 và hiểu được những khó khăn, nghèo đói của đất nước, do đó anh đã từng tham gia một vài cuộc biểu tình tại Sài Gòn nhưng đây là lần đầu tiên anh bị lực lượng đàn áp hành hung. Anh Ninh chia sẻ:

“Tôi tìm hiểu về sự thật lịch sử của đất nước từ khi tôi học lớp 9. Đất nước mình có nhiều điều bất ổn, người dân sống trong một môi trường nặng nề, cuộc sống của người dân quá khó khăn mà không có chính sách nào để cải thiện điều này. Tôi có một số người thân và bạn bè sống ở Miền Trung quá khổ sở, họ bức xúc [khi cá biển chết hàng loạt] thì tôi nghĩ tôi cần phải góp một cái gì đó, một tiếng nói để nhà nước mạnh tay hơn trong việc [tìm hiểu nguyên nhân biển bị ô nhiễm] chứ kiểu này sẽ làm cho người dân khổ rất là nhiều. Tôi mong muốn nhà nước quan tâm đến người dân hơn vì người dân hiện nay quá khổ, có cướp thì không thấy công an đâu nhưng đánh dân thì lại rất đông.”

Mấy ngày vừa qua, trên các trang mạng xã hội, nhiều người dân Việt Nam kêu gọi công dân Việt tiếp tục xuống đường tọa kháng vào ngày chủ nhật 15.05.2016, tại hai thành phố lớn là Hà Nội và Sài Gòn.

Nhiều tiếng nói, trong đó có cả tiếng nói của những người “lề phả” lên án đàn áp, đánh người của các lực lượng được xác định là “không có chức năng”. Nhiều người đòi “xử lý hình sự” đối với lực lượng đàn áp không có chức năng bắt, đánh người này. Liệu nhà cầm quyền có lại sử dụng những lực lượng “không có chức năng” để đàn áp, đánh đập người dân lành vào ngày 15.05.2016?

SỰ SỐNG TOÀN DÂN VIỆT NAM ĐANG BỊ ĐE DỌA!

SỰ SỐNG TOÀN DÂN VIỆT NAM ĐANG BỊ ĐE DỌA!

THƯ NGỎ GỬI CÔNG AN VIỆT NAM

Nguyễn Thị Kim Chi

11-5-2016

Kính gửi: Lãnh đạo Bộ Công an

Cán bộ, chiến sĩ Lực lượng Công an trong cả nước

Dọc biển miền Trung cá bị nhiễm độc chết dạt vào bờ kín cả bãi biển. Ngư dân đánh cá về phải bỏ đi, bởi có ai muốn tự tử đâu mà ăn những con cá nhiễm độc! Vậy mà người ta lại mua tất những con cá nhiễm độc đem ủ làm nước mắm. Một năm sau loại nước mắm ấy xuất ra bán trên thị trường thì những người ăn phải loại nước mắm đó thì chẳng khác gì uống phải thuốc độc. Biển của chúng ta đang chết dần. Cá chết, muối chắc chắn đã và đang nhiễm độc. Cuộc sống của toàn dân Việt Nam đang bị đe dọa từng ngày.

Trung Quốc đã thắng trong các hợp đồng thuê đất “làm kinh tế” đã ‘án ngự’ nhiều vị trí quân sự – an ninh trọng yếu trong đất liền và biên giới, họ đã chiếm quần đảo Hoàng Sa và lấn tới, ngang nhiên xây 7 đảo nhân tạo ở Trường Sa của Việt Nam! Giờ đây họ đang hủy hoại cả môi trường sống của ta. Những vị lãnh đạo cao cấp đang ở đâu mà họ im như hến? Đất nước từng giờ trông đợi sự lên tiếng của họ. Nhân dân mong chờ sự phản đối mạnh mẽ của nhà nước. Nhưng chúng tôi đã vô vọng vì sự hèn nhát của họ.

Để bảo vệ đất nước và cuộc sống của muôn dân đã buộc chúng tôi phải xuống đường.

Hôm mồng 1/5 ông Trần Nhật Quang đã nhảy choi choi lên rằng: “Việt Tân tổ chức biểu tình. Các người mắc mưu Việt Tân”. Hóa ra Việt Tân tuyệt vời quá! Việt Tân biết bảo vệ nhân dân và đất nước Việt Nam. Mà sao lại cố tình lu loa áp đặt như vậy? Việt Tân nào kích động, tổ chức? Chính mỗi người dân quá bức xúc và những diễn biến thực trạng vô cùng lo ngại, nguy cơ đe dọa đời sống, tính mạng mà người dân đã đi biểu tình. Cần phải nhận thứ đúng. Chẳng nhẽ ‘bộ máy tuyên truyền’ và lũ DLV của đảng CSVN được phép ‘phao tin đồn nhảm’?

Hôm chủ nhật, ngày 8/5/2016 chúng tôi xuống đường phản đối Formosa xả chất thải làm ô nhiễm biển. Chúng tôi đi tuần hành trong im lặng. Những tưởng nhà nước phải cảm ơn những người dân biết bảo vệ môi trường sống. Ai dè họ coi chúng tôi là giặc. Loa họ ra rả rằng: “Những người đi biểu tình do thế lực thù địch kích động…”. Thế là cố tình vu khống, bịa đặt, sai hoàn toàn. Như trên tôi đã lý giải, đi biểu tình là xuất phát từ thôi thúc trong lòng dân, không có một ‘thế lực thù địch’ nào xúi giục cả. Vậy ra cái “thế lực thù địch” đó giỏi, có tránh nhiệm và tử tế hơn những kẻ có quyền lực ở VN. Nếu có “đảng Việt Tân”, “thế lực thù địch”, tôi đề nghị công an lập chuyên án, đưa ra tòa xét xử công khai để tỏ rõ sức mạnh ‘chuyên chính vô sản’ của đảng CSVN.

Chúng tôi vẫn lặng lẽ đi. Vậy là công an, dân phòng và những kẻ mặt thường phục lao vào xâu xé chúng tôi tàn bạo như một lũ chó điên đang say con mồi. Hôm đó ở Sài Gòn nghe đâu công an bắt hơn 500 người đi biểu tình đem về sân vận động Hoa Lư. Ở ngoài Hà Nội chúng tôi bị bắt ngót 80 người. Một nửa đem về Long Biên, một nửa đem về Hà Đông. Cuộc biểu tình bảo vệ biển sạch ở cả hai miền bị đánh phá khốc liệt. Như vậy, dân thì biểu tình ôn hòa, trật tự, lịch sự, nhưng chính công an với hành động trắng trợn, công khai vi phạm dân chủ, nhân quyền đã làm rối trật tự xã hội, mang tiếng chẳng tốt lành gì cho ‘đảng lãnh đạo, chính quyền quản lý’…

Đến hôm nay ngồi nhớ lại những vẻ mặt hung tợn như hổ đói của những kẻ lao vào bắt bớ anh em chúng tôi trong buổi tuần hành ngày 8/5/2016 vừa qua mà tôi vẫn thấy gai người. Những kẻ giằng níu tôi một cách thô bạo chỉ đáng tuổi con cháu tôi thôi. Tôi đã quát họ buông tôi ra để tôi tự đi mà họ vẫn xô đẩy tôi lên xe. Họ sợ tôi sẽ bỏ chạy hay họ cố tình làm cho tôi đau để uy hiếp tinh thần những người khác? Tôi – một người phụ nữ đã cao tuổi thì làm sao chống đỡ nổi những đôi tay hộ pháp hung tợn mất hết tính người của những kẻ cuồng cộng. Bốn mươi anh chị em chúng tôi cùng bị bắt lên một chiếc xe bus. Nhìn hướng xe chạy, tôi biết họ đem chúng tôi về công an Hà Đông.

Thật tuyệt vời là tinh thần mọi người rất vững vàng. Chúng tôi cùng hát to những bài ca đòi dân chủ, bài “quyền con người”, bài “anh là ai” cất lên vang vang suốt đoạn đường dài cho tới Công an Hà Đông. Tôi đã nhìn thẳng vào mặt những kẻ đang giữ chúng tôi trên xe, họ phải cúi đầu, quay mặt đi nơi khác. Tôi tự hỏi: “Mô Phật! Có khi nào những kẻ này còn biết nhục khi làm những điều tội lỗi không? Họ bị lênh trên ép quá?…”

Chúng tôi đã bị giữ mấy tiếng đồng hồ trong một hội trường. Họ gọi riêng vài người đi tra hỏi. Tôi thật sự lo chúng đánh anh em. Chúng dám làm thế lắm. Con gái đỡ đầu Phạm Thanh Nghiên của tôi và chồng nó là Huỳnh Anh Tú đã bị đánh rất dã man hôm ngày 1/5/2016 ở Sài Gòn.

Gần 11 giờ họ mang vào một thùng lavi và gọi anh chị em chúng tôi ra lấy uống. Tôi thì dẫu bị bắt bao nhiêu lần cũng không bao giờ ăn uống bất cứ thứ gì của công an. Họ có thể đầu độc cả đồng chí của họ thì với chúng tôi chuyện đó cũng dễ dàng xảy ra lắm chứ.

Liên tục mấy năm nay lãnh đạo VN làm những điều tàn phá đất nước không gớm tay:

1- Bauxite đã tàn phá môi trường Tây Nguyên khủng khiếp. Thảm họa bùn đỏ vẫn còn đó

2– Mấy cái nhà máy điện nguyên tử sẽ có ngày cắt đôi VN khi có sự cố, vì nó nằm trên tuyến vỏ gãy trái đất.

3- Hàng loạt hợp đồng cho Trung Quốc mướn đất 50-70 năm để xây dựng các nhà máy. Rồi các chất thải của chúng sẽ phá hủy hết môi trường VN.

4-Trung Quốc ngang nhiên đem tàu vào các đảo của ta mà chẳng dám tố cáo họ ra tòa án quốc tế.

5- Cho phép nắn lại dòng chảy sông Đồng Nai mà thực chất là bọn đại gia cấu kết với quan chức để chiếm đất.

6- Tổ chức cưa cắt cây xanh ở Hà Nội là âm mưu cướp gỗ quí. Nếu vụ cây xanh HN trót lọt thì họ chia nhau bạc tỉ mà Hà Nội sẽ thành sa mạc…

7- Tập Cận Bình chủ mưu đánh VN. Vậy mà VN bắn đại bác đón rước giặc vào nhà và thẳng tay đàn áp những người chống đối. Mỗi lần nhìn thấy vết sẹo trên trán kỹ sư Trần Bang tôi lại sục sôi căm hận lũ hèn với giặc, ác với dân.

8- Hôm nay lại tới việc lấp liếm tội cho Formosa. Những kẻ bất lương đã vu khống cho những người đi bảo vệ môi trường là “phản động”. Vậy là công an các người đàn áp khốc liệt những người xuống đường.

Ngày trước chúng tôi luôn nghĩ lực lượng công an là giữ yên bình cho xóm làng. Công an VN trước đây là niềm tin yêu của nhân dân. Còn bây giờ các anh là ai? Cảnh sát kinh tế là nỗi kinh hoàng của người buôn bán. Công an giao thông thì trắng trợn cướp tiền của các tài xế. Còn cảnh sát cơ động thì thẳng tay đàn áp những người dám cất tiếng đòi nhân quyền, dân chủ, thoát Trung. Những người coi tù đánh đập dã man những tù nhân lương tâm. Đã nhiều đêm trăn trở với nỗi dằn vặt đớn đau trước hiện tình đất nước vi phạm nhân quyền một cách trầm trọng đã buộc tôi phải gửi tới các anh em bức thư này.

Hôm nay là ngày của mẹ, tôi đã khóc khi nghĩ tới mẹ Việt Nam đang quằn quại trong đau đớn vì mất biển, mất rừng …và bây giờ thì đang mất cả môi trường sống.

Hỡi anh em công an Việt Nam! Với tư cách là một người mẹ, tôi kêu gọi anh em hãy ngừng lại những sự đàn áp bắt bớ những người đang cất tiếng nói đòi quyền làm người. Các anh là công cụ sắc bén, là ‘thanh bảo kiếm trung thành bảo vệ đảng’, nhưng các anh đã quên hẳn câu khẩu hiệu đã thành truyền thống của ngành:“Công an nhân dân vì nước quên thân, vì dân phục vụ”, hay là các anh làm theo sự chỉ đạo của kẻ nào đã tình nguyện làm tay sai cho Trung Quốc, chống lại nhân dân Việt Nam? Có gián điệp Trung Quốc đã chui vào nội bộ ngành công an hay không?

Các anh có biết chăng mấy năm qua hàng mấy chục ngàn gia đình quan chức chuyển tiền ra nước ngoài mua nhà, tậu biệt thự, lâu đài, xe cộ đắt tiền. Gia đình chúng đã tìm đến xứ “tư bản giãy chết” để chuẩn bị cho cuộc sống tương lai hết rồi. Chúng đang tìm mọi cách vét nốt tài nguyên môi trường của VN lần cuối rồi sẽ an hưởng tuổi già ở bên kia đại dương. Trước mắt thì chúng lập công để được thăng quan tiến chức nhờ sai khiến được các người đàn áp, khủng bố nhân dân yêu nước. Lũ quan chức bất lương được hưởng nhiều lợi lộc do hành động khủng bố của các anh. Còn các anh có bao giờ nghĩ tới hậu quả của những việc làm tàn bạo, ngu xuẩn của mình không? Rồi các anh sẽ lãnh nghiệp đấy. Các anh chưa hiểu được sự chi phối khủng khiếp của luật nhân quả đâu.

Tôi được biết trên đất nước Trung Quốc, những người nông dân bị công an khủng bố, họ đã trói những tên công an đó lại và tẩm xăng đốt. Tôi vốn là Phật tử nên không bao giờ ủng hộ những việc trả thù tàn bạo như thế. Nhưng khi lòng căm thù đã tới ngưỡng thì chuyện gì người ta cũng dám làm hết mà chẳng ai ngăn họ được. Tôi thật sự không hiểu sao các anh có thể nhẫn tâm đánh đập dã man những người yêu nước, những người dân ‘vạn bất đắc dĩ’ đã phải cơ cực đấu tranh vì cuộc sống, mạng sống của mình, của con cháu mình. Bọn quan chức bán nước chúng vu cho những người đi đấu tranh chúng tôi là “phản động”. Chúng còn bảo mỗi lần chúng tôi đi biểu tình là được “bọn phản động” phát cho 700 ngàn đồng. Lũ vu khống đó sao không biết ngượng mồm khi bịa đặt những chuyện như vậy nhỉ? Các anh hãy tỉnh cơn mê đi khi còn chưa quá muộn. Hãy thương lấy cha mẹ, vợ con các anh. Xin đừng làm nhục những người thân của các anh. Sống có đạo đức để còn tạo phước cho con cháu.

Một lần nữa lấy tư cách một người mẹ xin các anh ngừng bàn tay tội ác. Rất mong các anh cùng đi với nhân dân.

Hà Nội đêm 9/5/2016

Nghệ sĩ ưu tú Nguyễn Thị Kim Chi

Thức Nguyen's photo.

CỰC NÓNG: BÙNG NỔ BIỂU TÌNH TẠI NGHỆ AN

CỰC NÓNG: BÙNG NỔ BIỂU TÌNH TẠI NGHỆ AN
fb Hồ Huy Khang

Bà con giáo dân xứ Song Ngọc, xã Quỳnh Ngọc, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh NGhệ An xuống đường, tới ủy ban để áp lực yêu cầu chính quyền phải có giải pháp cấp thiết về vấn đề cá chết hiện nay. Khẩu hiệu biểu ngữ của bà con là “Cá cần nước sạch – Dân cần minh bạch”, cùng những lời trong Thư chung của Ngài Phaolo Nguyễn Thái Hợp – Giám mục Giáo phận Vinh.

Chú Tễu's photo.
Chú Tễu's photo.

Chú Tễu's photo.
Chú Tễu's photo.
Chú Tễu's photo.
+3

Ai? Cái gì? Bắt lũ lắm mồm, lưỡi dẻo quẹo, câm miệng suốt từ 6 tháng 4 đến nay?

Ai? Cái gì? Bắt lũ lắm mồm, lưỡi dẻo quẹo, câm miệng suốt từ 6 tháng 4 đến nay?

Nhạc sĩ Tô Hải (Danlambao) – Vậy là, tính từ ngày tớ viết bài “Cái gì bắt lũ họ câm họng?” sau vụ cá chết, biển bị bỏ thuốc độc, tính đến nay đã 40 ngày ròng! Cả một thời gian quá đủ để Nhân dân đập tan một cách ôn hòa (qua lập Pháp) một chính phủ (hành pháp), bất lực trước một thảm hoạ quốc gia do có ăn chia tham nhũng gây ra… rồi xây dựng nên một chính phủ mới đầy đủ bản lĩnh và quyền uy để làm an lòng toàn dân đang lo sợ cho tính mạng nhiều đời con cháu mình…
Tuy nhiên, sự việc chỉ có thể xảy ra ở Việt Nam, nơi người dân bị coi là con sâu, cái kiến.
 
Lệnh trên đã ban ra là: Im lặng và… im lặng? 
Đặc biệt là: sau ngày 22/ 4/2016, khi đại vương Trọng cùng một phái đoàn khá đông ủy viên bộ chính trị ngự giá vào tận Vũng Áng, nơi đang bắt đầu một thảm họa quốc gia.
 
Biển chết, cá chết, người chết! 
Nhưng cũng chính từ cái ngày 22 đáng nhớ đó mà… mọi sự ầm ỹ trên báo chí của đảng họ bắt đầu ra sức lèo lái quần chúng vào những chuyện “Toàn dân làm sạch biển” hoặc đưa lên báo hàng loạt các vụ cá chết ở khắp nơi (Thanh Hóa, Bà Rịa-Vũng tầu) để “hướng dẫn dư luận quần chúng”ra cái điều “chẳng phải chỉ ở Formosa mới có chuyện cá chết” tự chính nhân dân ta cũng đang… giết biển vì đã xả rác lung tung!
Thì ra, sau khi xa giá xuống Vũng Áng và được chủ nhân nước “Lạ” Formosa dẫn đi thăm các khu công nghiệp gang thép và cảng nước sâu Sơn Dương, cả triều đình đều hết hồn về những điều tương lai hứa hẹn cho thời đại này sẽ càng rực rỡ với cái dự án khổng lồ chưa từng có: Mới chỉ có giai đoạn 1 mà đã lên tới 10,5 tỷ USD! Ban giám đốc của FHS đã báo cáo cho vua quan nhà Trọng biết: nhà máy sản xuất thép, nhiệt điện, cầu cảng đã bắt đầu hoạt động.
Không những thế, một số hạng mục như: nhà máy sản xuất thép, cầu cảng, nhiệt điện… đã đi vào hoạt động sản xuất,và cho ra lò sản phẩm thép cuộn cán nóng đầu tiên và đến nay đã có hơn 7.000 tấn thép cuộn được xuất ra thị trường trong và ngoài nước! . „Dự kiến, tháng 6/2016 sẽ hoàn thành và đưa vào hoạt động lò cao số 1 và đây sẽ là nhà máy luyện gang thép lớn nhất Đông Nam Á! chu cha! Thế này thì có thôi ăn cá cũng chẳng chết ai! Nhất! Nhất! Hơn cả mấy anh Sing, Indo, Thái, thì cũng đáng “đồng tiền bát gạo”, đáng hy sinh ba con cá, con tôm,,,Cứ nuôi không mấy bác ngư dân 4 tỉnh miền Trung suốt đời cũng chẳng có lỗ vốn!
Và kế hoạch đối phó với nhân dân bị bọn xấu nó xúi giục đòi” Formosa go home! ” là cần phải có ngay không chậm trễ!
Mặc cho cả triệu người đang chờ câu lên án của chánh phủ nhưng… trả lời, nơi vương triều vẫn… im lặng và báo chí đã nhận lệnh từ “quỷ viên trẻ nhất Bô xê tê”: không đụng chạm gì đến Vũng Áng Formosa nữa! Thậm chí chỉ một bài nói xa nói xôi như “Lời than thở của cá” vừa mới được đăng trên báo điện tử “Tiếp thị quốc tế” cũng được lệnh ‘bóc ngay’!
Còn đối với “lực lượng thù địch”. Chúng muốn lợi dụng tình hình cá chết này mà định giở trò biểu tình, biểu tiếc thì thẳng tay đán áp không nương tay.
Phải huy động mọi lực lượng đặc nhiệm trị cho đến nơi đến chốn! Không thể để diễn ra cái cảnh chuyện gì cũng phản đối, cũng biểu tình bắt chước bên Mỹ, bên Tây! dân chủ mà chẳng có tý kỷ cương nào cả, Và lực lượng đặc biệt (có đồng phục) này đã ra mặt rất… “chiến sỹ anh hùng” ngày 8/5 vừa qua ở thành nhà Hồ! Chúng vừa đánh vừa chửi dân: “Đánh chết mẹ chúng nó đi!” Các mẹ, các chị, các cán bộ lão thành,trí thức, văn nghệ sỹ, đàn bà, trẻ con lần này phẫn nộ xuống đường đã lên tới hàng ngàn người, dù hàng trăm người đã bị bắt giam, đánh đập, xúc phạm về thể xác, nhưng tuyệt đối mọi cơ quan báo chí, truyền hình,không hề có một chữ, một hình ảnh đưa tin!Mặc cho Internet đã đầy ắp những video clip đàn áp dã man đàn bà trẻ con lan truyền khắp thế giới !Im lặng cứ vẫn là im lặng!
Cho đến tận chiều 12/5, một vị tể tướng được cắt cử vào Hà Tĩnh để ra mắt quốc dân, nơi sắp tới vị này sẽ làm “quan đại diện cho dân” (đại biểu quốc hội không bầu cũng trúng” (! ) của địa phương bị thảm họa, theo sự sắp xếp của triều đình. Đó là ủy vien Bê xê tê phó thủ tướng Vương Đình Huệ! Bị chất vẫn bởi dân đen được mang nhãn mác “cử tri” đang hoàn toàn sống nhờ gạo cứu đói, rằng: “Nước biển bao giờ mới hết độc? Đến bao giờ mới lại được ra khơi, đánh cá?” Tể tướng mới đành miễn cưỡng trả lời “Đây là việc hết sức phức tạp, hết sức khó khăn vì không chỉ là môi trường mà còn ảnh hưởng đến môi trường thu hút đầu tư nước ngoài, hình ảnh của Việt Nam nữa…
Báo Tuổi Trẻ lập tức… nhậy bén đưa tin kèm theo một bài chạy tít lớn ngang trang 18: ĐIỂM MẶT DOANH NGHIỆP XẢ THẢI” có vẻ hấp dẫn nhưng té ra điểm ai thì điểm chứ… “Formosa của họ” thì không!
Câu trả lời cử tri như… chẳng có trả lời gì! Tuy vậy, tinh ý sẽ thấy tể tướng Huệ đã công khai hóa chút “bem” mà ai cũng đã biết! Đó là cái lý do “sinh tử” vì sao mà cả bộ xậu vương triều hoàng đế Trọng lại không nói nửa câu (thậm chí không dám chạm đến 2 từ “tôm”, “cá”) khi ngự giá thăm khu Formosa, sau 16 ngày cá chết thối hoăng bờ biền miền Trung và cho tới hôm nay đã có 12.000 tầu không đi đánh cá cùng 60.000 người phải sống nhờ hỗ trợ (T.Trẻ 13/5/2016-trang 3). Cái “lý do bí ẩn gì đây” mà các giáo sư/tiến sỹ hàng đầu về “độc học” Lê Huy Bá, Phan Quí Thọ…của nước nhà đã tuyên bố: “Chỉ trong một ngày có đủ tang chứng khoa học để kết luân’ chẳng cần phải chuyên gia nước ngoài nước trong gì… Nhưng không hiểu tại sao…?”thì bây giờ một ông tể tướng đành nói ra: “Đây không phải chỉ là vấn đề môi trường”! 
Và nếu công bố toẹt ra thì điều gì sẽ xảy ra cho việc “Thu hút đầu tư của nước ngoài” và… “Uy tín của Việt Nam”!?
 
Tìm cách làm nhẹ tội của mấy đời lãnh đạo các anh, cả một tập thể bán rẻ có hệ thống biển trời Tổ Quốc, bất kể sẽ xảy ra tai họa môi trường cho người dân đen! Đọc lại cái ngông nghênh, tự sướng của mấy anh bán rẻ 34.000.000 mét vuông đất ven biển Vũng Áng chỉ có 70 VND/mét/ trong 70 năm cho nước “Lạ”mà thấy kinh tởm mà muốn thét lên mối hờn căm uất ức trong lòng! Có ai có thể lặng yên khi đọc những dòng này?:
 
“Ðể có một khu kinh tế Vũng Áng và những dự án tầm cỡ quốc tế như Formosa là công lao của các thế hệ lãnh đạo, sự vào cuộc của toàn Ðảng bộ, quân và dân Hà Tĩnh. Mùa xuân là sự góp sức của nhiều cánh én, song không ai quên công lao của cánh én đầu đàn.
Thật đắng cay! Thật nhục nhã!
Nói cho ngay, cho thẳng mà không sợ bị đánh vỡ mũi, là;
Buộc tội Formosa chính là buộc tội những kẻ đã vì quyền lợi, nô lệ cho nước tầu mà bán rẻ cả sông núi biển trời này! Cho nên, các anh đang phải tìm mọi cách để đánh đồng vụ formosa như mọi vụ làm ô nhiễm môi trường khác. 
 
Cá chết ở Vũng Áng cũng chẳng khác chi cá chết ở Thanh Hóa, ở Vũng Tầu, ở Cà Mâu mà thôi! Sai sót đâu sửa đó! Có chi mà quan trọng hóa vấn đề! 
Đấy rồi xem, riêng Formosa, đoàn Kiểm Tra liên ngành đã kết thúc từ 5/5… (cũng theo ông khá to Vương Đình Huệ) nhưng bạch hóa báo cáo của giới chuyên môn xem chừng… hơi khó nên vẫn còn là điều “bí ẩn” mà ai cũng đã biết!

Ngư dân và biển cả

Ngư dân và biển cả
Nguoi-viet.com

Tạp ghi Huy Phương

“Ông già và biển cả” (The Old Man and the Sea) là một tiểu thuyết ngắn của nhà văn Ernest Hemingway, người đã đoạt giải Pulitzer cho tác phẩm này năm 1953, cũng như sau đó, nhận thêm giải Nobel Văn Học năm 1954.

(Hình minh họa: STR/AFP/Getty Images)

Chuyện kể một ngư phủ người Cuba, đã cố gắng trong ba ngày đêm vật lộn với một con cá kiếm khổng lồ ngoài khơi và cuối cùng câu được nó. Ông buộc con cá vào mạn thuyền và cố gắng đem về đất liền, nhưng đàn cá mập đã đánh hơi, đuổi theo và rỉa thịt con cá, khiến ông phải lại đem hết sức để chống lại lũ cá mập khát máu. Cuối cùng khi về đến bến, con cá lớn ông đánh bắt được chỉ còn trơ lại một bộ xương.

Những nhà phê bình văn học đã cho rằng tác phẩm miêu tả cuộc vật lộn gay gắt của con người với thiên nhiên, cũng như cái quyết liệt, tàn bạo của đời sống và khả năng chống chọi của con người.

Ở đây chúng tôi không nhắc đến triết lý cuộc sống trong tác phẩm này, nhưng nhân những ngày cá chết, biển nhiễm độc ở quê nhà, tôi không thể nào rời khỏi cái ý nghĩ về cuộc sống người ngư dân, đặc biệt là người ngư dân khốn khổ của đất nước Việt Nam.

Thuở nhỏ thời chúng ta không ai là không thuộc bài thơ “Quê hương” của Tế Hanh mô tả những ngư dân trong một ngày ra khơi, đẹp đẽ và hùng tráng biết bao nhiêu:

“Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới:
Nước bao vây cách biển nửa ngày sông.
Khi trời trong, gió nhẹ, sớm mai hồng,
Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá:
Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã
Phăng mái chèo mạnh mẽ vượt trường giang.
Cánh buồm trương, to như mảnh hồn làng
Rướn thân trắng bao la thâu góp gió…”

Hay qua nhạc phẩm “Tiếng dân chài” của Phạm Đình Chương:

“Đêm nay thuyền ngược trường giang.
Cho mai sớm được vui khoang cá đầy.”

Đời sống của người ngư dân suốt đời sống nhờ biển thật ra không hề có vui tươi, hạnh phúc và bình an như những điều đẹp đẽ trong thơ và nhạc, mà là cả trăm nghìn đắng cay, vất vả hiểm nghèo. Biển đã nuôi họ lớn lên, da sạm nắng gió của biển khơi, nhưng có miếng ăn nhờ kho tàng của biển, ngư dân đã phải vất vả trăm chiều, trải qua những giờ phút gian nguy.

Những gia đình ngư dân thường sống ở một vùng biển quen thuộc, cha truyền con nối, đời này qua đời nọ. Khi những đứa trẻ lớn lên, dù mới là một thiếu niên, đã theo cha ra biển, kinh nghiệm về sóng gió dày dạn đã được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, và gần như theo một nguyên tắc bất di, bất dịch, không bao giờ bỏ nghề, bỏ biển.

Ngư dân không phải như nông dân có ruộng vườn canh tác hay như công nhân trong nhà máy có đồng lương và bảo hiểm sức khỏe. Nghề đánh cá sống nhờ biển, biển bao la đã cưu mang họ, sóng biển và gió đã đưa thuyền ra khơi, nhưng cũng đã từng nổi cơn phẫn nộ, nhận chìm con thuyền xuống biển. Sinh mệnh những ngư dân đôi lúc như sợi chỉ treo mành, trước thiên nhiên, biển cả bao la, giữa trời đất, con người chỉ là hạt bụi

Nghề biển không có một năm mười hai tháng như những ngành nghề khác. Một năm với ngư dân chỉ có sáu tháng, sáu tháng với luồng nước bất thường, với đường đi của đàn cá, nên cũng có thể ngày có, ngày không. Kho tàng thiên nhiên không phải là vô tận.

Sáu tháng còn lại là mưa bão và những lúc trái gió, trở trời, thuyền không thể ra khơi. Ngư dân những ngày không có cá như người làm ruộng mất mùa không có chén cơm.

Có lần nào bạn ghé thăm một xóm chài chưa. Nơi đó có thể có những căn nhà lợp ngói khang trang, nhưng cũng không thiếu những túp lều dột nát, tơi tả, những đứa trẻ đen đúa, mình trần đang chơi đùa trên bãi cát. Và những con thuyền vẫn là thuyền gỗ như cả trăm năm về trước, những cánh buồm vá víu, khoang thuyền sơn quét đơn sơ, và nghề biển tạo ra những con người không bao giờ ăn mặc được tươm tất.

Ngư dân miền Nam từ Thuận An đến đảo Phú Quốc, từ 40 năm qua có một đời sống tương đối khá giả hơn, vì từ ngày nếm mùi Cộng Sản, gia đình nào cũng có người vượt biển ra đi và thành công ở nước ngoài. Nhiều gia đình đã bỏ nghề cá từ mấy đời này, để tìm một cuộc sống đỡ vất vả hơn.

Những buổi cá về, những phụ nữ xóm chài khá vất vả, lúc nào cũng vội vàng, tất bật, tôm cá không giữ được lâu, phải có mối lái thu mua liền tay. Lúc chồng và con ra khơi là lúc người vợ, người mẹ đặt nỗi lo lắng theo con sóng. Những ngày bão dữ, số phận chồng con sốt ruột theo từng giờ. Có những ngư dân ra đi không có buổi trở về. Biển là ân nhân nhưng biển cũng là huyệt mộ. Biển nuôi người, nhưng biển cũng nuốt người. Những nén nhang hiu hắt theo gió trên bờ biển của những quả phụ thê thảm biết chừng nào.

Ngày xưa, ngư dân chỉ lo sợ thiên nhiên, lo sợ cơn cuồng nộ của trời đất với phong ba bão táp, ngày nay dưới chế độ này, ngoài trời đất, người đi biển còn lo sợ đến những con người hung hãn, xem vùng biển của tổ quốc chúng ta như ao nhà của chúng. Phải chăng vì những kẻ mà ông bà đã đào hầm nuôi chúng, bớt từng miếng cơm, manh áo cho chúng, hy sinh xương máu cho chúng, bây giờ đã quá yếu hèn, nhu nhược.

Những khuôn mặt phè phỡn, bụng phệ vì rượu thịt, xuống nước trình diễn màn tắm biển, liệu có giúp ích gì cho cuộc sống của ngư dân?

Đối với ngư dân cá là tiền mua lưới, là xăng nhớt, là hạt gạo, ngọn rau, là đời sống, là huyết máu.

Vậy mà bây giờ biển thấm độc, tôm cá chết.

“Chim bay dọc biển mang tin cá!” nhưng giờ này cá chết, chim trời cũng chết theo!

Ngư dân không muốn ngửa chiếc nón rách ra để nhận hạt gạo cứu trợ của chính quyền. Họ cần biển sạch, cá tôm tươi và biển của tổ tiên ngày trước phải là biển của đất nước, của ngư dân!

“Rừng vàng” ngày nay đã vàng váng bùn bô xít,

“Biển bạc” mới đây đã nhuộm đen chất chì, pha lẫn máu của ngư dân!

Một số đặc trưng nhận biết một chính quyền là ngụy (giả):

Facebook Đôn An Võ

Một số đặc trưng nhận biết một chính quyền là ngụy (giả):

1- Tuyên truyền dối trá.
2- Không có bầu cử, ứng cử tự do.
3- Quốc hội bù nhìn.
4- Không thực hiện pháp luật do mình ban hành.
5- Làm tay sai cho ngoại bang.
6- Để mất lãnh thổ mà không dám lên tiếng.
7- Đàn áp nhân dân.
8- Sử dụng vũ lực bất chính.
9- Tham nhũng, lãng phí.

Nguồn: FB Ha Huy Son.

Q H

BONG BÓNG KINH TẾ VIỆT NAM SẮP VỠ TUNG

BONG BÓNG KINH TẾ VIỆT NAM SẮP VỠ TUNG

Tạ Phong Tần

3ThangCNXH
Hình lụm trên mạng

Ai cũng biết, vay nợ mới để trả nợ cũ chưa bao giờ là biện pháp giải quyết hay, nó chỉ là “giật gấu vá vai” cấp thời cho các chủ nợ khỏi phải “siết nợ”, không bao giờ trả được hết nợ mà về lâu về dài số nợ vay sẽ ngày càng lớn hơn, cuối cùng dẫn đến kết cục tất yếu được báo trước là vỡ nợ.

Theo cách tính của Ngân hàng Thế giới (WB), năm 2015 nợ công của Việt Nam chiếm gần 95% GDP, nhưng theo báo cáo tài chính được trình Quốc hội thì nợ công vẫn “chưa vượt mức nguy hiểm”, tức là chưa đến 65% GDP. Nguyên nhân có sự chênh lệch quá xa này là do WB đã cộng tất cả các khoản doanh nghiệp quốc doanh vay nước ngoài (có Chính phủ Việt Nam ký bảo lãnh) vào nợ vay, còn Bộ Tài chính thì không cộng, coi như đó là chuyện riêng của doanh nghiệp.

Đây là một cách tính để lừa bịp dư luận khi phải trình con số nợ công công khai ra cuộc họp Quốc hội, tất nhiên thông qua báo chí người dân cũng biết. Cách tính của WB là chính xác, bởi lẽ doanh nghiệp quốc doanh chủ sở hữu cuối cùng chính là Chính phủ, người bảo lãnh đi vay là Chính phủ, doanh nghiệp không trả được nợ (Ví dụ: vụ Vinashin, Vinaline) thì Chính phủ phải trả thay, định giựt nợ mà được à?

Phó chủ nhiệm Ủy ban Tài chính và ngân sách của Quốc hội Trần Văn đưa ra những nhận định và số liệu nóng: Chúng ta mất cân đối ngân sách nhà nước kéo dài, bội chi từ 112.000 tỉ đồng năm 2011 lên đến 226.000 tỉ đồng năm 2015. Đó là chưa kể nguồn vốn trái phiếu chính phủ cho đầu tư để ngoài cân đối ngân sách và giải ngân nguồn vốn ODA.”, “nợ công của nước ta tăng rất nhanh, bình quân khoảng 20% mỗi năm trong 5 năm qua, từ 1,3 triệu tỉ đồng năm 2011 lên đến dự kiến 2,7 triệu tỉ đồng năm 2015.”

Như vậy, thực tế con số nợ công của Việt Nam hiện nay rất là khổng lồ, có thể vượt cả 100% GDP. “Trong khi đó từ năm 2013 đến nay, ngân sách không cân đối được đủ nguồn để trả lãi nợ gốc các khoản vay của Chính phủ đến hạn phải trả, mà phải vay nợ mới để trả một phần nợ cũ.”

Năm 2013, lần đầu tiên vay đảo nợ với 40.000 tỉ đồng, năm 2015 là khoảng 125.000 tỉ đồng. Sự bị động của ngân sách nhà nước đã thể hiện qua việc phải tìm mọi cách để cân đối, kể cả bán đi tài sản đang sinh lời, phải vay nợ mới trả nợ cũ, vay nước ngoài trả trong nước, huy động cả cổ tức của doanh nghiệp nhà nước để đưa vào cân đối ngân sách nhà nước.” (Tuổi Trẻ ngày 04/11/2015)

Người dân khi vay nợ mới trả nợ cũ, phá sản, bị bắt giam với tội danh “lừa đảo”. Chính phủ Việt Nam cũng đang dùng cách y như vậy, nhưng được che đậy bằng từ ngữ mỹ miều, thơm tho hơn, đó là “đảo nợ”, “cơ cấu lại nợ”, nhưng thực chất đó chính là hành vi lừa đảo.

Trong khi đó, tiền thuế của dân vẫn cứ tiếp tục đổ vào các công trình tượng đài ngàn tỷ trải dài từ Nam ra Bắc. 63 tỉnh thành từ Bắc vào Nam đố có tỉnh, thành nào thiếu vắng cái gọi là “đền thờ Bác Hồ” được xây dựng quy mô, hoành tráng từ tiền ngân sách để các quan chức nhà cầm quyền cộng sản “tự sướng” với nhau và để mị dân. Đầu tư xây dựng cơ bản thì công trình ngàn tỷ vừa thông xe đã sụt, lún, nứt, nghiêng, sụp… với các lý do trời ơi đất hỡi như: thời tiết, đất mềm, nhựa rải đường đời cũ, xe quá nặng… để xây rồi sửa, sửa rồi xây, xây rồi lại sửa tiếp… đến mức độ người dân chán ngấy không còn muốn theo dõi vụ việc hay chửi bới nữa. Nhà cầm quyền cộng sản cố tình không nhìn thấy các công trình hạ tầng xây dựng ở miền Nam từ thời ông Ngô Đình Diệm vẫn cứ tồn tại chình ình mà không thấy thời tiết, đất mềm, nhựa đời cũ, xe nặng… ảnh hưởng gì đến chúng, nhưng người dân miền Nam vẫn nhìn thấy chúng, điển hình là Xa lộ Đại Hàn ở Sài Gòn, nhờ chúng mà thấy rõ hơn bộ mặt dối trá, tham nhũng của nhà cầm quyền cộng sản.

Theo Bộ Tài chính, nhu cầu vốn cho phát triển kinh tế xã hội của VN những năm tới rất lớn, nhưng dự kiến đến tháng 7.2017 có thể không còn được vay vốn ODA mà phải chuyển sang sử dụng nguồn vay ưu đãi và tiến tới vay theo điều kiện thị trường với lãi suất cao. Bởi vậy, việc nghiên cứu giải pháp huy động có hiệu quả nguồn lực vàng trong dân cho phát triển kinh tế là rất cấp bách trong điều kiện hiện nay.” (Thanh Niên ngày 11/5/2016)

Đến mức này thì không thể sử dụng chiêu “đảo nợ” hay “cơ cấu lại nợ” được nữa rồi. Việt Nam sẽ vỡ nợ trong một tương lai rất gần. Các đại gia chứa vàng trong nhà chuẩn bị tâm lý trở thành “đại gia oan” đi nhé, các vị đừng lo, thời nay bất quá mất vàng, không đến nỗi mất mạng như bà Nguyễn Thị Năm Cát Hanh Long năm nào.

Báo Thanh Niên cho hay: “Ngày 13.5, giá USD trên thị trường tự do được giao dịch ở mức 22.290 đồng/USD, thấp hơn trong hệ thống ngân hàng 50 đồng/USD”. Điều này chứng tỏ ngân hàng nhà nước đang cố gắng thu hút USD vào và hạn chế bán đồng ngoại tệ mạnh này ra, có nghĩa là USD đang “trống vắng” trong ngân khố quốc gia.

Báo chí cộng sản Việt Nam cũng luôn “bơm” lên rằng nền kinh tế Trung Quốc là nền kinh tế mạnh đứng thứ hai sau Mỹ và trong mười năm tới sẽ vượt kinh tế Mỹ, cho nên kinh tế Việt Nam cần dựa vào kinh tế Trung Quốc để phát triển. Đó cũng là tuyên truyền mị dân, lừa bịp để ngụy biện cho việc tại sao nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam cứ cố “đu bám” theo Trung Quốc, đi ngược lại ý chí phần lớn người dân Việt Nam, thực chất việc cộng sản Việt Nam cứ “bám riết” Trung Quốc chỉ vì lợi ích nhóm mà thôi. Bởi lẽ ai cũng biết kinh tế Trung Quốc là nền kinh tế đầy chất độc cả thế giới đều sợ, ăn cắp, kém chất lượng, là công xưởng hàng giả lớn nhất thế giới; nên không thể so sánh với nền kinh tế Mỹ an toàn, chất lượng và liên tục sáng tạo được.

Không nói thì ai cũng biết nạn đói đang bắt đầu ngấp nghé Việt Nam khi mà thiên tai, địch họa bủa vây.

Chưa nói đến nền kinh tế Việt Nam hiện nay là nền kinh tế FDI, phụ thuộc vào vốn FDI. Nhà đầu tư nước ngoài chỉ cần rút vốn về nước hay chuyển sang đầu tư ở Lào, Campuchia chẳng hạn, thì kinh tế Việt Nam hấp hối, ngáp ngáp như cá mắc cạn.

Nhà cầm quyền cộng sản rất “thâm thù” với các quỹ đầu tư mua bán nợ và gọi đó là những “quỹ kền kền”. “Ghét của nào trời trao của nấy”, theo tình hình này, bóng dáng bầy kền kền ấy đang ở rất gần nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam. Khủng khoảng kinh tế sẽ kéo theo khủng hoảng chính trị, đó là quy luật tất yếu từ xưa đến nay của xã hội loài ngoài, chế độ cộng sản cứ cho rằng mình đứng ngoài hệ thống kinh tế tư bản, vẫn không thể tránh khỏi vỡ vụn như bong bóng một khi khủng hoảng nổ ra.

Tạ Phong Tần

Bác Quang Trở Lại Trường Xưa

  Bác Quang Trở Lại Trường Xưa

 S.T.T.D Tưởng Năng Tiến –

RFA

tuongnangtien's picture

Đã lâu, không biết là lâu cỡ chừng nào – dám tới hơn hai mươi năm trước – tôi có gặp Nguyễn Quyết Thắng, khi ông và gia đình ghé thăm California. Ngày ấy, con gái út của tôi vừa mới chập chững biết đi và tôi cũng vừa được bác sĩ gia đình báo tin là mình mắc bệnh viêm gan C.

Chúng tôi ngồi chơi ở nhà Lâm Văn Sang. Đó là lần đầu tiên tôi ngồi cụng ly với bạn bè mà không cảm thấy thoải mái hay an tâm cho lắm!

Loanh quanh bên bàn rượu là ái nữ của Thắng, một cô bé rất xinh, sắp đến tuổi dậy thì. Tôi nhìn cháu mà không khỏi trạnh lòng: “Chả biết bao giờ con mình mới lớn được đến bằng này, và e là mình khó thể sống sót cho đến ngày hôm ấy.”

Vậy mà gần một phần tư thế kỷ đã qua. Các cháu đều đã trưởng thành. Thời gian qua nhanh quá. Mọi chuyện cũng đã phôi pha. Tôi không còn nhớ gì nhiều về buổi gặp gỡ vào chiều hôm đó, trừ giọng hát trầm ấm (và thiết tha) của người nhạc sĩ du ca:

 Nhìn diều đang lên cao, nghe sáo trúc reo

Nhìn về nơi thôn xa, trái tim con nở hoa

Nhìn đàn em thơ qua, nghe chúng múa ca

Nhìn vào lòng yêu thương, ngậm lúa thơm quê nhà

Nhìn về trường xưa im bóng trơ vơ

Đường về say sưa bước trên cỏ thưa

Nhìn thầy thân yêu tóc trắng phôi pha

Phấn trắng vẫn bay bay, tiếng nói vẫn đều đều

Chào thầy con đã về….Thầy cười vui hả hê….

(Đứa Học Trò Trở Về – 1973)

Nguyễn Quyết Thắng. Ảnh: ducavn

Người học trò năm xưa về thăm thầy học cũ, sau một “cuộc chiến dài” nhưng vẫn còn giữ được nguyên tấm lòng hồn nhiên và đôn hậu:

Hôm xưa con ra đi, hòa mình với đời. 

Ôi bao xót thương cuộc chiến dài. 

Con yêu manh áo rách, 

con yêu dòng nước mắt, 

nên con yêu một ngày bình yên. 

Cuộc chiến Bắc/Nam chấm dứt vào tháng 4 năm 1975. Hơn bốn mươi năm đã qua nhưng đất nước chưa bao giờ có “một ngày bình yên” nào cả. Đã thế, giấc mơ được sống yên bình – xem ra – mỗi lúc một thêm xa ở Việt Nam.

Người dân chưa kịp mừng vì viễn ảnh hoà bình và thống nhất thì đã phải ghánh chịu vô số những tai ương liên tiếp, từ những kẻ cầm quyền: chiến dịch đánh tư sản mại bản, chính sách học tập cải tạo, chủ trương đổi tiền, kế hoạch kinh tế mới, chiến tranh Miên/Việt, phong trào thu vàng bán bãi vượt biên…

Những làn sóng vượt biên vẫn tiếp tục kéo dài cho đến tận hôm nay, với những đợt thuyền nhân mới. Tuy có tên gọi là nouveaux boat people nhưng không ai di chuyển bằng thuyền. Họ đi bằng máy bay với những lý do khác biệt: du lịch, du học, lấy chồng ngoại quốc, mang tiền ra nước ngoài đầu tư doanh nghiệp. Tất nhiên, cũng không ít kẻ đi chui – chui trong những chiếc xe tải – qua biên giới xứ người.

Những cái cột đèn – ở cả hai miền – vẫn đều cứ nhấp nhổm muốn đi, nếu chúng có chân. Người ta cũng thế, nếu có điều kiện hay phương tiện.

Sao thảm vậy?

Vì hơn nửa thế kỷ qua chưa bao giờ thực sự có “một ngày bình yên” ở đất nước này; đã thế, nỗi bất an còn lớn dần theo thời gian, theo như nhận định của một blogger – Nguyễn Hưng Quốc:

“Trước hết là thiếu an toàn về chính trị. Ở bình diện cá nhân, người ta có thể bị bắt bớ hay tra tấn bất cứ lúc nào nếu muốn có một tư duy độc lập và nếu muốn thực hiện quyền tự do ngôn luận. Ở bình diện quốc gia, dù nhà nước Việt Nam luôn xem sự ổn định là một trong những mục tiêu lớn nhất của họ, ai cũng biết, Việt Nam lúc nào cũng ẩn chứa đầy những nguy cơ bất ổn…

Thứ hai là thiếu an toàn về giao thông. Mỗi năm ở Việt Nam có khoảng 10.000 người chết vì tai nạn xe cộ. Mười ngàn : tức mỗi ngày trung bình gần 30 nạn nhân. Đó là người chết. Con số những người bị thương tật chắc chắn sẽ nhiều hơn hẳn. Bởi vậy, ở Việt Nam, nhiều người nói, cứ mỗi lần bước ra khỏi cửa nhà là thấy phập phồng. Con đường nào cũng đầy bất trắc…

Nhưng quan trọng nhất là mất an toàn thực phẩm... Thịt : độc. Tôm cá : độc. Rau, trái và củ : độc. Cả không khí người ta thở, đặc biệt tại hai thành phố lớn, Hà Nội và Sài Gòn, cũng nhiễm đầy chất chì và thuỷ ngân: độc. Cả nước bị nhiễm đầy chất độc… Tôi cứ tự hỏi : Trong một khí quyển như thế, làm sao người Việt Nam có thể sống được và tương lai đất nước sẽ đi về đâu ?”

Giữa lúc “cả nước bị nhiễm đầy chất độc” và mọi người đang hoang mang tự hỏi “tương lai … sẽ đi về đâu” thì ông Bộ Trưởng Công An (bỗng) về thăm  thầy xưa và trường cũ:

“Ngày 16/11, Đại tướng Trần Đại Quang, Ủy viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng Bộ Công an đã đến thăm, chúc mừng thầy và trò Trường THPT Kim Sơn B (huyện Kim Sơn, tỉnh Ninh Bình). Cùng dự có đồng chí Nguyễn Thị Thanh, Ủy viên dự khuyết Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh ủy Ninh Bình, đại diện lãnh đạo tỉnh Ninh Bình, huyện Kim Sơn và một số cơ quan chức năng của địa phương.”

Trần Đại Quang không trở lại trường xưa với tấm lòng hân hoan, thơ thới, phơi phới, và bình dị như Nguyễn Quyết Thắng:

Đường về say sưa bước trên cỏ thưa

Nhìn thầy thân yêu tóc trắng phôi pha

Phấn trắng vẫn bay bay, tiếng nói vẫn đều đều

Chào thầy con đã về

Thầy cười vui hả hê…

Ảnh: Đất Việt

Rời trường THPT Kim Sơn B vào năm 1971, bốn mươi ba năm sau Trần Đại Quang mới chợt nhớ lại chốn xưa, và trở về với cả một phái đoàn hùng hậu: những đồng chí Ủy Viên Trung Ương Đảng, Bí Thư Tỉnh Ủy, cùng không ít quan chức địa phương. Cuộc thăm viếng rầm rộ của trò Quang – xem ra – đã không làm cho những vị thầy học cũ “hả hê” mà chỉ khiến họ ngạc nhiên, lúng túng và (rõ ràng) khúm núm!

Trần Đại Quang không trở lại trường để “chào thầy con đã về” mà với mục đích khác. Ông chuẩn bị dư luận cho bước đường quan chức sắp tới của mình. Ông muốn làm nhoà bớt cái hình ảnh (“công an”) không mấy thân thiện đối với người dân, và cố tô vẽ một bức tranh lễ nghĩa (vốn vẫn thiếu) nơi những kẻ chuyên nghề thủ ác.

Giới truyền thông Việt Nam đủ thông minh để hiểu ngay ra công việc “định hướng” chuyên môn của họ. Cả “dàn đồng ca” được huy động cấp tốc để là đánh bóng (chân đèn) cho vị chủ tịch nước tương lai:

Tiếc là những nhà báo quốc doanh đã không nhắc đến “đại án” Đoàn Văn Vươn, và “trận đánh đẹp có thể ghi thành sách” ở Tiên Lãng do Đại Tá Đỗ Hữu Ca (Giám Đốc Công An Hải Phòng) chỉ huy, cùng với việc ông được thăng cấp tướng không lâu –  sau đó.

Ông Đỗ Hữu Ca – Giám đốc CA TP HP được thăng hàm Thiếu tướng. Ảnh & thú thích: báo Pháp Luật

Họ cũng quên chuyện Bộ Trưởng Bộ Công An Trần Đại Quang đã “ra lệnh khen thưởng cho công an tỉnh Phú Yên,” sau vụ Công Án Bia Sơn, và “Thư Kêu Cứu” của thân nhân những người tù trong vụ án tạo dựng (trắng trợn) này. Xin ghi lại một đoạn ngắn để rộng đường dư luận:

Thưa quý cấp! Chúng tôi là thân nhân của 22 tù nhân đang chịu mức án nặng nề trong vụ án “Ân Đàn Đại Đạo” làm đơn Giám đốc thẩm với sự khẩn thiết, mong muốn các cơ quan có thẩm quyền điều tra, xem xét lại vụ án vì có quá nhiều dấu hiệu oan sai như tôi đã nêu cụ thể trong Đơn Giám đốc thẩm ngày 10/10/2015 (một số báo, đài đã đăng thông tin về nội dung đơn Giám đốc thẩm này).

Đó là việc Tòa án Nhân dân tỉnh Phú Yên đã trọng cung, không trọng chứng. Trước tòa, ông Phan Văn Thu cùng 21 người đều phủ nhận việc Ân Đàn Đại Đạo có Quốc kỳ, Quốc huy, Quốc ca, Quốc khánh…

Tòa cũng đã không đưa ra được bằng chứng để chứng minh cho cáo buộc này. Tuy nhiên, Tòa án đã vẫn giữ nguyên những kết luận trên trong bản tuyên án để buộc chồng tôi và các đệ tử của ông tội “âm mưu lật đổ chính quyền Nhân dân”…

Anh em ông Đoàn Văn Vươn, cùng nhiều gia đình khác – có lẽ – đã không bị vướng vào vòng lao lý, nếu đất đai và tài sản của họ không có giá trị gì nhiều về nguồn lợi kinh tế. Tương tự, hai mươi hai tín đồ của giáo phái Ân Đàn Đại Đạo – chắc chắn – cũng sẽ không phải lãnh đến mức án hai trăm chín mươi lăm năm tù, nếu Khu Du Lịch Sinh Thái Đá Bia trông bớt phần hấp dẫn và không gợi lòng tham của giới quan chức.

Một góc Khu du lịch sinh thái Đá Bia. Ảnh: báo Công An TPHCM.

Bên cạnh những vụ cướp bóc đất đai trắng trợn được bảo kê bởi cường quyền, thời gian Trần Đại Quang giữ chức Bộ Trưởng Công An còn xẩy ra vô số việc làm bẩn thỉu và đê tiện khác: ném bom phân, đổ chất bẩn vào nhà của những người dân bất đồng chính kiến.

Chả trách mà thiên hạ coi ông Tân Chủ Tịch Nước là một vết nhơ: “Nguyên thủ quốc gia trước mắt thế giới đại diện cho danh dự và phẩm giá của một dân tộc. Một chủ tịch nước như ông Trần Đại Quang khác gì một vết lọ nghẹ quẹt lên mặt dân tộc Việt Nam?”

Nếu chỉ là một  cái “vết lọ nghẹ quẹt trên mặt” thì chùi cũng dễ thôi, chỉ sợ là vết gì khác dơ dáy hơn nhiều và vô phương tẩy rửa kìa.

Vết gì khác, cha nội?

Nghĩ chưa ra nhưng thôi, học theo gương của nhà thơ Nguyễn Chí Thiện, tôi đi làm việc khác. Kệ cha Bác. Chính trị gia sọt rác!

Cá chết, Obama và lời nguyền láng giềng

Cá chết, Obama và lời nguyền láng giềng

Bùi Quang Vơm

clip_image002

Tổng thống Mỹ Barack Obama chụp ở Michigan ngày 4/5/2016. Nguồn: REUTERS/Carlos Barria

Tổng thống Mỹ Obama sẽ tới thăm Việt Nam từ ngày 22/05/2016 tới ngày 25/05/2016. Trong chuyến thăm lịch sử này, một loạt hiệp định quan trọng có thể sẽ được ký kết. Tất cả các nước trên thế giới đều rất quan tâm, ủng hộ. Nhưng có một nước, vừa tức giận vừa lo sợ. Đó là Trung Quốc.

Phá bằng được liên kết Việt Mỹ

Cá chết dọc bờ biển miền Trung, nguồn sống và môi trường sinh thái bị huỷ hoại sẽ làm dân phẫn nộ. Biểu tình dứt khoát nổ ra. Lo sợ chế độ sụp đổ, chính quyền dứt khoát đàn áp. Đàn áp người dân bộc lộ ôn hoà vì bảo vệ môi trường là vi phạm nhân quyền. Nhân quyền là điều kiện bắt buộc để Quốc hội Mỹ phê chuẩn dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương.

Huỷ bỏ hoàn toàn cấm vận vũ khí, thực chất là bước cuối cùng để tới một Hiệp định Đối tác chiến lược giữa hai quốc gia cựu thù Việt Mỹ.

Nếu lệnh cấm vận vũ khí sát thương được hủy bỏ, Hiệp định Đối tác chiến lược được ký kết thì hợp tác quốc phòng và an ninh chung sẽ không còn bị ý thức hệ hay thể chế chính trị ngăn cản. Nỗi lo sợ mất chế độ được dỡ bỏ. Hàng loạt những hiệp định hợp tác quy mô lớn sẽ đi vào thực chất. Hiệp định hỗ trợ hạt nhân cho nền quốc phòng, cho nền kinh tế và khoa học kỹ thuật có khả năng hiện thực. Siêu cảng Cam Ranh có thể sẽ trở thành siêu căn cứ hải quân của Mỹ. Biển Đông sẽ không không còn khả năng lọt vào tay Trung Quốc. Giấc mơ Lưỡi Bò của Mao tan vỡ. Kế hoạch “đưa 500 triệu người Trung Quốc xuống Đông Nam Á” thất bại (xem Lời nguyền láng giềng của cùng người viết). Kế hoạch vũ trang Hoàng Sa, Trường Sa phá sản, công sức và thiết bị vũ khí đã đầu tư hết sức tốn kém, sẽ trở thành vô dụng. Trước sức mạnh hơn hẳn của Mỹ, trong tình huống chiến tranh, những hàng không mẫu hạm không di chuyển được này sẽ dễ dàng bị xoá sổ chỉ trong một vài giây. Chúng sẽ không còn dùng được vào việc gì, nhưng duy trì thì tốn kém, chảy máu đôla suốt ngày đêm.

Cứ theo trình tự lôgíc này, thì rõ ràng Trung Quốc sẽ phải phá liên kết Việt Mỹ bằng mọi giá. Chuyến đi của OBAMA phải bị thất bại. Việc dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương phải không được phê chuẩn.

Cá phải chết vào tháng tư. Biểu tình và đàn áp biểu tình sẽ phải xảy ra vào đầu tháng năm. Quốc Hội Mỹ sẽ phải xét lại quyết định dỡ bỏ lệnh cấm vận trước khi OBAMA sang Việt Nam vào cuối tháng 5/2016.

Formosa nhận được lệnh xả thải ồ ạt với hàm lượng hoá chất độc đủ để gây cá chết.

Cùng một lúc, phối hợp với Formosa, tàu đánh cá trá hình được lệnh thả hoá chất độc xuống vùng biển ngoài khơi khu vực Vũng Áng. Và những gì phải xảy ra, đã xảy ra.

Ngày 2/04, Tuần duyên Hải phòng bắt một tàu chở dầu Trung Quốc tại phía đông đảo Bạch Long Vĩ cách hải Phòng 70 km, sâu trong hải phận biển Việt Nam. Thuyền trưởng tàu khai nhận “chuyển dầu cung cấp cho các tàu đánh cá”. Ngoài 100 tấn dầu công khai cho khám xét, ai có thể biết chiếc tàu này còn chở cái gì và cung cấp cái gì nữa!? Và tại sao lại “cấp dầu cho tàu đánh cá” trong hải phận Việt Nam?

Ngày 5/04/2016, Biên phòng Quảng Bình phát hiện nhiều tàu Trinh sát Trung Quốc giả dạng tàu cá vào sâu trong hải phận Việt Nam.

Ngày 05/04/2016, ngư dân Hà Tĩnh phát hiện 5 tàu đánh cá Trung Quốc thả cái gì đó xuống biển rồi bỏ đi.

Từ ngày 06/04 cá bắt đầu chết nổi trên biển, sát khu vực Vũng Áng. Tới ngày 21/04/2016 thì cá đã chết trắng một dải 250 km bờ biển miền Trung, từ Hà Tĩnh tới Thừa Thiên Huế.

Ngày 07/04/2016, Biên phòng Quảng Bình bắt 6 chiếc tàu cá Trung Quốc đánh bắt trái phép trên vùng biển cách bờ 20 hải lý.

Trang Elitereaders tố cáo, đầu tháng 5/2016, Trung Quốc cho tàu đánh cá thả hoá chất độc giết chết cá và xua đuổi ngư dân quanh vùng đảo Thị Tứ (Pagsa) đang do Philippines kiểm soát.

Như vậy, thủ phạm đứng phía sau vụ cá chết ở Vũng Áng và ngoài khơi vùng biển Hà Tĩnh, Quảng Bình có thể khẳng định không ai khác là Trung Quốc, là Trung Nam Hải và Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Có một mối liên hệ giữa ban lãnh đạo Tập đoàn Formosa và nhà cầm quyền Bắc Kinh. Nhưng bản chất mối liên hệ này là như thế nào? Nếu ban lãnh đạo này dù là người Đài Loan, nhưng chịu sự chỉ đạo của nhà cầm quyền Trung Quốc, nói cách khác, hoặc bị mua, hoặc là gián điệp Trung Quốc trá hình thì sao, điều gì có thể xảy ra? Tất cả các dự án đứng tên nhà đầu tư Đài Loan trên cả nước sẽ là cùng một khuôn mẫu như vậy không? Và nếu đây là một âm mưu, một thủ đoạn, thì sẽ thấy rằng, tất cả các dự án trồng rừng trên suốt 10 tỉnh biên giới, đứng tên nhà đầu tư Hồng Kông, cũng chỉ là chuyện “đầu dê thịt chó”.

Việc chuyển nhượng cổ phần nhà máy, cổ phần toàn bộ Dự án Vũng Áng từ Tập đoàn Formosa cho các Tập đoàn Thép Trung Quốc, theo như tin đồn đoán, thực chất là một thủ đoạn qua mắt công đoạn kiểm duyệt Dự án. Bằng thủ đoạn này, các dự án có quy mô và vị trí địa lý quan trọng, do Singgapore, Nam Hàn, Thái Lan, hay bất cứ nhà đầu tư nào, đều có thể bị Trung Quốc mua lại, bằng rất nhiều tiền.

Đúng là có biểu tình, và cũng đúng là có đàn áp biểu tình. Nhưng hai lần biểu tình, chỉ lần thứ hai bị đàn áp, và đàn áp dã man, có máu đổ và có phụ nữ, trẻ em bị đánh. Cựu tù nhân lương tâm nổi tiếng Phạm Thanh Nghiên bị bắt cùng với chồng và bị đánh “không hiểu sao cứ nhè đầu mà đánh”.

Như vậy, có chủ trương không đàn áp ở lần biểu tình lần thứ nhất, ngày 1/05/2016, và có chỉ đạo đàn áp, cố tình gây thương tích tại cuộc biểu tình lần thứ hai, ngày 8/05/2016. Tại sao? Có hai phe trong đảng? Phe đàn áp là ai? Phe này nhận lệnh từ Trung Nam Hải phá quan hệ Việt Mỹ?

Ở Hà Nội, mặc dù công an gây khó khăn, phá bằng được biểu tình, nhưng không có đàn áp bằng vũ lực. Ở Sài Gòn, đã có đổ máu, nhưng đàn áp dân là công an hay côn đồ đội lốt? Ai là người thuê côn đồ, cảnh sát hay Vạn Thịnh Phát-một Tập đoàn Bất động sản người Việt gốc Hoa lớn nhất Việt Nam, đóng tại Sài gòn? Có mưu đồ một viên đạn bắn hai chim, phá Hiệp định Việt Mỹ và lợi dụng để hạ bệ uy tín Bí thư Đinh La Thăng?

Rất khó trả lời được hết các câu hỏi này. Nếu có hai phe trong đảng thì phe bán nước thân Tàu đã nhận lệnh phải phá hỏng chuyến công du của Tổng thống Mỹ Obama. Và chắc chắn chưa thể dừng ở vụ cá chết này. Trước, trong và sau chuyến đi này sẽ còn nhiều trò diễn khác nữa.

Xa hơn là gì?

­Nhưng những suy đoán trên kia dù có thể không quá sai, thì cũng chỉ đúng với sự kiện sắp xảy ra là chuyến thăm của Tổng thống Mỹ Obama, một sự kiện được dự kiến từ tháng 7/2015, đã bị hoãn một lần vào cuối tháng 11/2015, và chỉ mới được khẳng định lại vào tháng 3/2016.

Trong khi đó, 90% các dự án tổng thầu EPC lọt vào tay Trung Quốc từ hơn 10 năm nay, gần 400,000ha rừng đầu nguồn thuộc 10 tỉnh biên giới rơi vào tay nhà đầu tư Hồng Kông và nhà đầu tư Trung Quốc, từ những năm 2010 và thuê trong 50 năm. Khu Công nghiệp Vũng Áng được Đài Loan đầu tư từ 2008. Bôxít Tây nguyên được đầu tư từ 2007. Nửa phía đông quần đảo Hoàng Sa bị chiếm từ tay chính quyền Việt Nam Cộng hoà năm 1974. Đảo đá Gạc Ma bị đánh chiếm năm 1988. Bảy đập nước khổng lồ đã được xây trên sông Lan Thương, dòng chính của thượng nguồn sông Mêkông từ 2005, đang thi công hai đập phía thượng nguồn, và chuẩn bị xây tiếp ba đập nữa dưới hạ nguồn sông Lan Thương, giáp ngã ba biên giới.

Tất cả những hành động này đương nhiên có một mục tiêu lớn hơn, xa hơn.

Tới 15/04/2016 đã có 13/13 tỉnh thuộc đồng bằng sông Cửu Long và miền tây Nam bộ công bố tình trạng hạn hán và xâm nhập mặn nghiêm trọng.

Hạn hán và xâm nhập mặn đã khiến 338.849 hộ dân, 20 triệu người tại khu vực Nam Trung Bộ, Tây Nguyên và đồng bằng sông Cửu Long bị thiếu nước sinh hoạt; 240.215ha lúa, 18.335ha hoa màu, 104.106ha cây công nghiệp; 4.641ha thủy sản bị thiệt hại. Ước tính tổng thiệt hại lên đến 5.600 tỷ đồng. Dân phải mua 200,000đ mộtm3 nước sông. Chỉ riêng hai tỉnh Kiên Giang và Sóc Trăng đã có hơn 40.000 người bỏ quê đi làm ăn xa trong điều kiện túng quẫn.

Tại các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long, phạm vi xâm nhập mặn vào đất liền sâu nhất lên đến hơn 90 km (chưa từng xuất hiện trong lịch sử quan trắc xâm nhập mặn), độ mặn lớn nhất tại các khu vực lớn hơn và vào sâu trung bình nhiều năm từ 10-25 km“.

Ngày 16/03/2016 Chính phủ Việt Nam đã gửi công hàm đề nghị Chính phủ Trung Quốc xả nước hồ chứa thủy điện ở thượng nguồn sông Mekong. Chính phủ Trung Quốc đồng ý xả nước thượng nguồn sông Mekong từ 15 tháng 3 năm 2016 đến 10 tháng 4 năm 2016 với lưu lượng xả 2.190m3/giây.

Ông Lê Anh Tuấn, Phó viện trưởng Viện Nghiên cứu Biến đổi Khí hậu từ Đại học Cần Thơ nhận định: “Lượng nước xả như vậy khi đến Đồng bằng Sông Cửu Long không còn bao nhiêu nữa.Vì thế, khi nước đến Đồng bằng Sông Cửu Long sẽ không đủ để đẩy mặn được. Tính toán của chúng tôi cho rằng nếu cần đẩy mặn, thì nước tới Đồng bằng Sông Cửu Long cũng ít nhất phải từ 10.000m3/giây mới có thể đẩy mặn hiệu quả trong hoàn cảnh này”.

Như vậy, số phận 13 tỉnh đồng bằng sông Cửu Long, 47% diện tích lúa, 56% sản lượng lúa cả nước, và 90% lượng gạo xuất khẩu, 60% sản lượng thuỷ hải sản xuất khẩu, trong năm nay sẽ mất trắng, và từ nay về sau sẽ hoàn toàn phụ thuộc lòng tốt của Trung Quốc. Việt Nam sẽ không phải là nước đứng thứ hai thế giới về xuất khẩu gạo. Đồng bằng sông Cửu Long sẽ khó vượt qua ngưỡng đói và khát.

Trung Quốc xả nước, nhưng không nhằm cứu đồng bằng sông Cửu Long, mà nhằm nhắc lãnh đạo Việt Nam về “lời nguyền láng giềng”. Núi liền núi, sông liền sông.

Có một cuộc chiến tranh đang được chuẩn bị một cách khẩn trương.

Trung tướng Nguyễn Quốc Thước cảnh báo: “Vấn đề xa hơn mà tôi muốn đề cập là an ninh quốc gia chứ không đơn thuần chỉ là chuyện cá chết, không phải chỉ là một chất thải nào đó vượt quá quy chuẩn cho phép.

Tiến sỹ Lê Viết Khuyến, chuyên gia địa vật lý biển, từng có 17 năm làm việc trong quân đội Việt Nam, nói:

“Tôi nghĩ còn một lý do nữa, không loại trừ, đấy là lý do phía đối phương cố tình tác động lên các yếu tố về môi trường của Việt Nam, gồm phần đất liền, phần nước và cả phần khí quyển, có yếu tố cố tình, gây ra những thiệt hại to lớn, có tác động lớn lên phát triển kinh tế, các chiến lược phát triển kinh tế của Việt Nam.”

Đường nào thì cũng mất

Trước một người chơi cờ cao tay như những người cầm quyền Trung Quốc, khó ai có thể đương đầu được. Không có một việc gì mà Trung quốc hành động không có tính toán trước, trước rất xa. Người ta có thể dễ dàng thừa nhận, các thế hệ lãnh đạo Trung Quốc là những hậu duệ xuất sắc của Tôn Tử, ông tổ của nghệ thuật chiến tranh, nhưng nhiều người còn chưa biết rằng tinh hoa Trung Quốc không chỉ là hậu duệ Tôn Tử, mà còn là hậu duệ của Nghiêu Vương, vị tổ sư của môn cờ vây. Có lẽ hiểu cờ vây mới hiểu được phẩm chất người Trung Quốc, nhất là giới tinh hoa.

Cờ vây là môn cờ cổ, sản phẩm của riêng trí tuệ Trung Hoa, được người Trung Quốc chơi từ hơn 4000 năm. Tương truyền rằng, một lần ngủ mơ, Vua Nghiêu thấy mình đang xem Hoàng Đế (một vị trong Ngũ đế đầu tiên của lịch sử Trung Hoa) chơi cờ với vị tiên Dung Thành. Đó là một bàn cờ được kẻ thành ô, và các quân cờ trắng đen. Nhà vua thỉnh cầu Tiên ông dạy cho mình. Đang thích thú chơi thì giật mình tỉnh dậy, lòng luyến tiếc. Bèn cố nhớ lại, rồi dần dà bổ khuyết luật lệ và sáng tạo ra môn cờ. Nhà vua gọi nó là môn cờ vây, vì mục đích của trò chơi là vây chiếm lãnh thổ, và đoạt người của đối phương bị nhốt trong vòng vây. Sau đó, cờ vây được thái tử Đan Chu truyền bá khắp thiên hạ.

Cờ vây phát triển dần từ bàn cờ 13×13 ô, đời nhà Liêu, tăng dần lên 15×15 nhà Đường, nhưng 17×17 từ thời Đông Hán, bàn cờ chuẩn cho đến hiện nay 19×19 ô, tìm thấy từ đời nhà Tuỳ. Số nước biến hoá của môn cờ này được coi là vô hạn, gấp hàng triệu lần so với cờ vua của châu Âu. Nhà vô địch cờ vua thế giới Emanuel Lasker đã nói: “Cờ vua chỉ hạn chế cho nhân loại sống trên Trái Đất, trong khi cờ vây vượt khỏi thế giới này. Nếu một hành tinh nào có những sinh vật có lý trí thì ở đó họ phải biết đánh cờ vây.”

Cờ vây có mục đích là chiếm càng nhiều đất càng tốt, bắt được càng nhiều quân của đối phương càng tốt. Người thắng cuộc là người buộc được đối phương không còn lối đi và mất hết quân để giải vây. Đây là một môn cờ phát triển tư duy chiến tranh. Đặc biệt là chiến tranh xâm lược và bành trướng lãnh thổ.

Người chơi cờ vây thường tính trước nhiều nước không chỉ cho một nhóm quân mà có thể cả chục nhóm quân nằm xen kẽ phức tạp trên bàn cờ. Từ đó, cờ vây còn được nhìn nhận không phải là một chiến trường đánh phá, tiêu diệt mà còn là một dạng kiến thiết, xây dựng, khai phá, mở rộng phạm vi. Người thắng cuộc luôn là người có khả năng tính trước được nhiều nước nhất. Nhưng yếu tố dẫn đến chuyển bại thành thắng lại là yếu tố bất ngờ và mạo hiểm.

Mao Trạch Đông là người đọc rất nhiều, nhưng ông ta đọc không phải để học mà là để phê phán. Những tài liệu hay tác phẩm của bất cứ ai, chỉ thấy ông ta ghi chú những lời phê chỉ trích, ít có lời khen. Không thấy ai nói gì về chuyện Mao có yêu thích chơi cờ vây không, nhưng những cuốn sách mà người ta thấy luôn ở đầu giường ngủ của ông là những cuốn viết về lịch sử các triều đại Trung Hoa, những cuốn duy nhất không có ghi chú bên lề. Mà cờ vây trong giới các nhà tư tưởng cổ đại, được coi là tiêu chuẩn trí tuệ.

Mao từng nói từ năm 1939 “Sau khi đánh bại triều đình nhà Thanh, các nước đế quốc đã chiếm các lãnh địa phiên thuộc của Trung Quốc: Nhật chiếm Triều Tiên, Đài Loan, Lưu Cầu, quần đảo Bành Hồ và Lữ Thuận; Anh chiếm Miến Điện, Butan, Hồng Kông, Pháp chiếm An Nam…”.

Rồi năm 1963, Mao nhắc lại quyết tâm của ông ta: “Tôi sẽ làm chủ tịch của 500 triệu bần nông tràn xuống Đông Nam châu Á”.

Nếu không thể tin được rằng người Trung Quốc là những người thích đùa, và rằng người Trung Quốc là những người “ruột để ngoài da”, thì phải hiểu rằng phía sau những lời nói này là hàng trăm nước đi của môn cờ vây, một kế hoạch được vạch ra từng bước bởi một bộ tham mưu uyên bác nhất của trí tuệ Trung Hoa.

Và chuyện cá chết hôm nay, chuyện đồng bằng sông Cửu Long không còn nước v.v… chỉ là chuyện phần nổi của tảng băng chìm.

Và nếu biết như vậy, tin như vậy thì người bi quan sẽ tự nhủ, đường nào cũng mất, tình thế đã không thể đảo ngược. Không có cách nào giữ được nước nữa rồi. Một thời kỳ Bắc thuộc nữa sắp đến rồi.

Đây là tâm trạng của vị tiến sỹ già Hà Sĩ Phu:

“Nhưng ác ở chỗ nước ta bị cái sức nén ngoại lai. Nếu nền CS ở Việt Nam thua, có đa nguyên đa đảng thì kế hoạch xâm lược của Trung Quốc hỏng ăn, lập tức nó đưa quân sang ngay, tình huống mất nước có thể đến ngay lập tức. Vậy trớ trêu là đừng chống Đảng, cứ để Đảng từng bước nhượng bộ Tàu thì sẽ mất nước từ từ, nếu dân chủ thắng lợi biết đâu nguy cơ mất nước sẽ đến ngay lập tức. Với tư duy lạnh lùng cứ đặt ra những tình huống như thế.”

Liên minh với Mỹ

Để đất nước đến tình trạng hôm nay, trước hết là Hội nghị Thành Đô, là sự quỳ gối của Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam, mà người chịu trách nhiệm cao nhất là Lê Đức Anh, sau đó là Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười. Sự quỳ gối cầu xin đã buộc phải nhượng bộ, phải buộc chịu thua thiệt bất bình đẳng. Hậu quả là mất đất, mất biển, mất người.

Tiếp đến là một tư duy bệnh tật “làm bạn với tất cả”, nhốt tất cả tốt xấu, trắng đen, bạn thù vào một giỏ. Kết quả là không còn ai thực là bạn. Vì khi thế giới còn tốt, xấu, còn bạn, thù, thì bạn của kẻ thù không thể là bạn. Nếu anh tin lời kẻ thù của tôi, thì ít nhất, tôi không thể nói thật với anh. Nếu với loại người nào cũng tiếp, thì cái này gọi là “điếm trăm nhà”.

Chủ trương “ba không” là một chủ trương ngu xuẩn. “Không liên minh với bất cứ nước nào, không để nước nào đặt căn cứ quân sự, không liên kết với này chống lại nước khác”. Việt Nam là một nước nhỏ, nghèo tài nguyên và lạc hậu về trình độ phát triển. Việt Nam tự thân không đủ năng lực để tự bảo vệ độc lập trước một siêu cường, có sức mạnh hơn hẳn hàng trăm nghìn lần, như Trung Quốc. Một thực tế khách quan là Việt Nam ngoài tập hợp cao nhất sức mạnh nội lực, phải tranh thủ và kết hợp được các sức mạnh bên ngoài. Trong quan hệ quốc tế, quyền lựa chọn liên minh không phải là quyền của nước nhỏ. Chỉ có nước lớn mới là người có quyền lựa chọn đồng minh.

Một nước nhỏ, đặc biệt là một nước nhỏ bên cạnh và chịu áp đe dọa chủ quyền thường xuyên của một nước lớn như Việt Nam với Trung Quốc, cố gắng tự bảo vệ bằng các chi phí không thể có giới hạn và điểm dừng, sẽ làm quốc gia chảy máu và bị tiêu diệt khi kiệt quệ. Cần phải được giải thoát khỏi đe doạ chủ quyền để tập trung năng lực vào phát triển. Các quốc gia nhỏ như Nam Hàn, Nhật Bản đã đi như vậy để trở thành siêu cường hoặc được cư xử như một siêu cường.

Tự trói và tự cô lập mình trong khi tự thân không thể chống đỡ trước hiểm hoạ mất nước là một lựa chọn mà chính những người đang cầm quyền ở Trung Quốc mong muốn. Những kẻ đang hô hào ba không tại Việt Nam, như thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh cần phải được điều tra động cơ bán nước.

Nếu Trung Quốc có mưu đồ “thân xa đánh gần”, thì chống lại nó phải là “thân xa lánh gần”. Trung quốc muôn đời thèm khát lãnh thổ, chiếm đất thiên hạ để nhập vào Trung quốc, mở rộng và bành trướng cương giới. Càng thân cận với Trung Quốc chỉ càng bị nuốt dần từng tí cho đến hết. Vì vậy, một chính sách cần và đủ cho Việt Nam là lánh xa và cách ly hoàn toàn với một Trung Quốc cộng sản, một Trung Quốc độc tài. Chỉ có thể thay đổi khi Trung Quốc trở thành một nền dân chủ thực sự.

Người Mỹ, nước Mỹ không có thèm khát lãnh thổ. Người Mỹ, nước Mỹ không có nhu cầu chiếm đọạt đất đai. Nước Mỹ là quốc gia toàn cầu, trong quốc gia này không có biên giới lãnh thổ. Tư duy Mỹ là tư duy toàn cầu, không tham lam ích kỷ và nhỏ mọn như Trung Quốc. Sức mạnh Mỹ là sức mạnh toàn cầu, cả về khoa học kỹ thuật, tính sáng tạo và khả năng đổi mới, lẫn sức mạnh quân sự, vĩnh viễn không bao giờ có đối thủ. Tiếng Mỹ (tiếng Anh), là ngôn ngữ toàn cầu, tiền Mỹ, đồng đôla là đồng tiền toàn cầu. Google, Facebook là ngôi nhà toàn cầu.

Ghép làm một với Mỹ là con đường hợp quy luật khách quan, là xu thế tất yếu, là con đường dẫn đến tiến bộ và thịnh vượng. Trước hết và trên hết là ngay lập tức chặn bàn tay nham hiểm, tham lam của Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Nỗi lo của những trí thức Việt Nam chân chính như tiến sĩ Hà Sĩ Phu sẽ được giải. Nếu làm cho chế độ độc Đảng Cộng sản Việt Nam sụp đổ, thì ngay lập tức Trung Quốc sẽ tràn sang, hiểm hoạ mất nước ập đến ngay lập tức, nhưng để cho chế độ độc Đảng Cộng sản này tồn tại, thì nước sẽ mất từ từ, từng tí một, trước sau, sớm hay muộn cũng mất.

Lời giải bài toán này là liên minh với Mỹ, nếu có thể thì liên minh cả với Nhật, với Ấn Độ, với Liên hiệp châu Âu, với Úc… trừ Trung Quốc cộng sản, và chỉ nhằm để chống Trung Quốc cộng sản.

B.Q.V.

Nguồn: https://anhbasam.wordpress.com/2016/05/11/8236-ca-chet-obama-va-loi-nguyen-lang-gieng/

Trấn áp biểu tình ôn hòa – Đảng CSVN đứng trước nguy cơ sụp đổ

Trấn áp biểu tình ôn hòa – Đảng CSVN đứng trước nguy cơ sụp đổ

Thiên Điểu

Các cuộc biểu tình ôn hòa nếu vẫn tiếp tục xảy ra sẽ đặt Đảng CSVN vào tình thế đúng trước bài toán nan giải: Tiếp tục đàn áp thì không còn bất cứ phương án nào cứu vãn, cuộc bầu cử sẽ thất bại hoàn toàn.

clip_image002

Hai người thuộc một đơn vị không phải là thành phần của bộ máy công quyền có thể ngang nhiên dùng vũ lực trấn áp và bắt người công khai, trong khi đó là hành vi vi phạm luật pháp nghiêm trọng, và có thể bị khởi tố và truy tố về hình sự. Phải chăng họ được bảo đảm và bảo kê khi thực hiện hành vi này?

Đàn áp biểu tình – Đẩy người dân khỏi vai trò quan hệ chính trị xã hội

Đúng như dự đoán của một số người, diễn biến cuộc biểu tình ôn hòa ngày 8/5 tiếp sau ngày chủ nhật 1/5 trước đó đã gặp phải sự trấn áp dữ dội từ lực lượng an ninh Việt Nam. Mặc dù truyền thông chính thống dưới sự quản lý của chế độ nghiêm túc thực hiện chỉ đạo của Ban Tuyên giáo và Bộ Chính trị, im hơi lặng tiếng tuyệt đối (!), nhưng trên mạng xã hội và báo chí nước ngoài đã tràn ngập thông tin và những bình luận hoàn toàn bất lợi cho bộ máy chính quyền mới lên còn chưa yên chỗ.

Nỗi lo sợ về những biến động có thể xảy ra trong kỳ bầu cử Quốc hội sắp tới – một công việc mà ít nhiều có thể gây ảnh hưởng tiêu cực cho các lãnh đạo vừa được Đảng CSVN dựng lên – đã khiến cả Trung ương Đảng và bộ máy tham mưu chính trị đúng đầu là Ban Tuyên giáo lâm vào thế lúng túng, sợ hãi một cách thái quá. Lựa chọn đàn áp để thể hiện sức mạnh đối với cuộc biểu tình ngày 8/5 không những không đạt được mục tiêu ngăn ngưới dân biểu thị chính kiến mà trái lại vô tình thổi bùng lên một làn sóng nhận thức mới hoàn toàn vào một số lượng lớn những người lâu nay vẫn trong trạng thái thờ ơ với đời sống chính trị, lưỡng lự vì nhiều lý do khác nhau.

Cuộc biểu tình ngày 8/5 thuần túy là biểu thị bức xúc trước vấn đề ô nhiễm môi trường, yêu cầu một sự minh bạch cho tác hại ghê gớm mà người dân phải gánh chịu trực tiếp. Nếu khôn ngoan, Đảng CSVN phải xem đó như một vấn đề bình thường và chọn cách giải quyết ôn hòa thì tốt hơn là ngả theo các đánh giá, suy diễn cực đoan, đẩy vấn đề không còn nằm trong phạm vi nhỏ hẹp là ý đồ bưng bít cho Formosa hay đối tượng chịu trách nhiệm trong vụ môi trường biển bị đầu độc mà các phát ngôn của quan chức lẫn truyền thông có định hướng đang thể hiện.

Đẩy câu hỏi “Chính quyền đang đại diện cho điều gì?” phơi bày một cách rõ ràng hơn bao giờ hết.

Nguy cơ sụp đổ đã rõ ràng

Ở khía cạnh quan hệ chính trị giữa chế độ và người dân, nó phơi bày ra bản chất đời sống chính trị mà Đảng CSVN muốn có là lợi dụng danh nghĩa đại diện cho nhân dân để nắm giữ quyền lực nhưng lại đẩy người dân ra khỏi mọi vai trò tham gia các vấn đề về xã hội và quyền cơ bản tối thiểu. Chính nhận thức này sẽ khiến người dân cắt nốt những ý tưởng tìm kiếm cơ hội xây dựng cùng với bộ máy của chế độ. Tẩy chay hoạt động bầu cử dù vẫn hiểu nó chỉ là chiêu trò nhằm “hợp thức hóa” các vị trí lãnh đạo đã dựng lên, thông điệp lừa mị “những lãnh đạo không qua được kỳ bầu cử Quốc hội sẽ rời chức vụ” thực chất nhằm lợi dụng kỳ bầu cử sắp tới để thao túng rồi “hợp pháp hóa” với Hiến pháp. Người dân vốn đã mất nốt lòng tin vào Đảng CSVN khi bộ máy tân nhiệm – nếu căn cứ vào Hiến pháp thì đây là bộ máy vi hiến – được sinh ra trước cuộc bầu cử địa phương và bầu cử Quốc hội. Nay trước hành động đàn áp nặng tay của chính quyền thì chuyển sang khinh bỉ, thù nghịch vì mất nốt cái khái niệm mơ hồ “hi vọng sẽ khác”.

Ý đồ “hợp thức” bộ máy vốn đã vi hiến qua bầu cử, nay với những gì phơi bày qua vụ đàn áp biểu tình vừa qua, nếu một cuộc tẩy chay mạnh mẽ trong dân chúng xảy ra sẽ tiêu tan luôn cả tính chính danh của chế độ và sự tồn tại áp đặt của Đảng cộng sản trong đời sống chính trị Việt Nam bấy lâu nay. Điều náy không có gì phải bàn cãi vì Đảng CSVN khó mà tìm được giải pháp thay thế khi vấn đề đã đi quá xa, quá rõ rệt.

Trong tình thế như vậy, một dự đoán tương lai gần về đời sống chính trị Việt Nam sẽ ra sao?

Như trên đã nói: Nếu một cuộc tẩy chay bầu cử được thúc đẩy rộng rãi, toàn bộ ý nghĩa chính danh – dù là áp đặt – của Đảng CSVN lẫn bộ máy tân nhiệm sẽ sụp đổ. Các cuộc biểu tình ôn hòa nếu vẫn tiếp tục xảy ra sẽ đặt Đảng CSVN vào tình thế đúng trước bài toán nan giải: Tiếp tục đàn áp thì không còn bất cứ phương án nào cứu vãn, cuộc bầu cử sẽ thất bại hoàn toàn. Thay đổi chiến thuật, nhằm xoa dịu cho qua cuộc bầu cử đã cận kề thì chắc chắn sẽ vấp phải phản ứng của phe cực đoan trong nội bộ – thành phần chủ trương đàn áp vì ảo tưởng vẫn còn đủ sức mạnh hoặc lợi dụng thái độ của người dân để mưu đồ riêng.

Công bố đối tượng phải chịu trách nhiệm trong vụ biển nhiễm độc và trì hoãn siêu dự án Sông Hồng dù có tác dụng nhất định nhưng không thể đủ sức níu giữ sự “yên bình” trong bối cảnh hiện tại.

Khả năng TW Đảng và Bộ Chính trị TW Đảng tiếp tục vận dụng những nước cờ ngược như kỳ Đại hội 12 để loại bỏ nốt những thành phần có mưu đồ riêng, có thể xảy ra vì nó là nước đi duy nhất có thể giúp Đảng CSVN vẫn giữ được bộ máy và vai trò lãnh đạo trong một thời gian. Nhưng với nước đi này, buộc Đảng CSVN lại phải có thêm những bước đi cụ thể để đưa người dân trở lại vị trí giữ vai trò nhất định trong đời sống chính trị, xã hội. Cụ thể là Luật biểu tình, quyền bầu cử tự do và một số quyền khác mà lâu nay vẫn trì hoãn hoặc lờ đi. Nó cũng đồng nghĩa với việc Đảng CSVN phải chấp nhận tiếp tục “thay máu” trong trạng thái cơ thể còn yếu ớt. Niềm tin duy nhất cho Đàng CSVN là “thay máu lành mạnh” để tìm cơ hội hồi phục.

Cuộc biểu tình vào chủ nhật tới đang được tiếp tục được kêu gọi. Nếu xảy ra, các động thái của bộ máy chính quyền sẽ xác tín cho kịch bản chính trị Việt Nam một cách rõ ràng.

T.Đ.

Nguồn: http://www.ijavn.org/2016/05/vntb-tran-ap-bieu-tinh-on-hoa-ang-csvn.html

HỌ LÀ AI?

HỌ LÀ AI?

FB Mạnh Kim

13-5-2016

Ảnh minh họa. Nguồn: internet

Trong nhiều ngày, tôi luôn cố tìm câu trả lời cho câu hỏi họ là ai. Người ta vẫn thường gọi chung họ là “dư luận viên”, được hiểu là phiên bản copy thành phần “ngũ mao đảng” của Trung Quốc. Quan sát cách thức hành động của họ, tôi thấy rằng họ thường được “tổng động viên” để “ra quân đồng loạt” trong các chiến dịch cụ thể, chẳng hạn hai cuộc biểu tình vì môi trường vừa rồi. Điều này cho thấy họ được lệnh, được chỉ đạo và được sử dụng trong những thời điểm cụ thể trong các sự kiện cụ thể.

Họ có thể đã phục sẵn để chỉ chờ thấy các bài viết tường thuật sự kiện biểu tình là lập tức lao vào tấn công. Họ chỉ có một cách đánh: đánh dồn dập bằng ngôn ngữ bạo lực lẫn thô tục nhất có thể, chủ yếu để làm nhục. Bôi nhọ và vu khống là “kỹ thuật” phổ biến của họ. Cùng với chiến dịch tấn công các bài viết, họ còn nhắn tin với lời lẽ đe dọa. Họ lấy ảnh gia đình của chủ trang gửi vào inbox mà không ghi thêm bất kỳ gì. Nhưng, đây là một thông điệp đầy ý nghĩa răn đe.

Bạn không thể block hết tất cả họ. Nhiều người trong số họ sử dụng các nick khác nhau. Điều này dễ thấy. Khi một nick bị block, một nick khác lập tức xuất hiện, với cùng câu còm y hệt. Họ có lẽ đã soạn trước vài câu và “thao tác chiến đấu” là “copy and paste”. Cũng nick ấy và câu còm ấy, tôi đã thấy xuất hiện dưới bài viết của nhiều người khác. Trong bối cảnh “chiến tranh mạng” nóng ran và yếu tố “thời gian tính”, kỹ thuật “nhân bản vô tính” (cloning) là một giải pháp tốt đối với họ.

Tôi hình dung họ đã chuẩn bị kỹ cho chiến dịch. Từ một phòng lạnh hay góc tối nào đó, họ sẽ tung ra những cú đấm tâm lý vào những người biểu tình ngay sau khi những người này vừa “được nhận” loạt cú đấm dữ dội đập lên thể xác. Họ tung ra loạt chất độc ngôn ngữ “hàm lượng” cao với mong muốn gây nhiễm độc trên diện rộng. Họ không cần động não. Lập luận của họ được lập trình sẵn. Lý lẽ của họ quanh đi quẩn lại chỉ bấy nhiêu. Thật sự thì họ cũng không thể nghĩ ra điều gì khác. “Lý lẽ” của sự phi nghĩa luôn có giới hạn.

Nhiệm vụ của họ là chữa cháy. Tuy nhiên, với cách họ làm, đám cháy chỉ có thể bùng mạnh hơn lên. Nó tạo ra sự rạn nứt hơn là xoa dịu xã hội. Nó tạo ra sự chia rẽ cộng đồng hơn là cùng cộng đồng tìm tiếng nói chung cho những thực trạng hiển hiện đến mức gần như không cần phải chứng minh đúng-sai. Nó tạo ra sự bất ổn và hỗn loạn hơn là cùng nhau tìm kiếm một cái bắt tay ôn hòa giữa những người còn biết phân biệt phải trái.

Họ là ai? Tôi không thể biết chính xác họ là ai và đang sống như thế nào. Nhưng có điều chắc chắn rằng họ là người mang cùng dòng máu dân tộc với tôi. Họ cùng thở bầu không khí như tôi và các bạn. Họ ăn hạt cơm và con cá như tôi và các bạn. Họ cùng chịu những ảnh hưởng khủng khiếp của vô số thực trạng mà đất nước này đang đương đầu với sự kiệt quệ tột cùng: tham nhũng, ô nhiễm nguồn sống, bất công, bạo quyền…

Họ nghĩ gì cho tương lai con em của họ? Họ vẫn sẽ an tâm khi nhìn con của họ bước vào sân trường mà không biết bữa ăn hôm nay có an toàn hay không? Họ có thể, bằng cách nào đó, thoát khỏi mọi bất an đời sống đang bủa vây họ được không?

Tôi không thể biết họ là ai nhưng chắc chắn họ không phải là những người đủ giàu để mua thực phẩm ngoại và đủ tiền để định cư nước ngoài trong một cuộc tháo chạy công khai đang diễn ra.

Không biết họ là ai nhưng tôi tin rằng họ là những người ở tầng lớp rất gần với tầng lớp người dân đang cùng chịu ảnh hưởng của một trong những thời khắc bi thảm nhất lịch sử đất nước này. Như tôi và các bạn, họ cũng đang cùng ngồi trên một con tàu đang chìm.