Bầu cử: một canh bạc bịp quá thô thiển diễn lại

Bầu cử: một canh bạc bịp quá thô thiển diễn lại

nguyenhuuvinh's picture

RFA

Ngày hôm nay, màn diễn “bầu cử” lại rầm rộ triển khai trên khắp cả nước.

Đã mấy chục năm nay, cứ dăm năm lại một lần diễn đi rồi diễn lại. Tốn kém đến cả hàng ngàn tỷ đồng tiền dân. Trong khi báo chí cho biết: Hiện đang có những bà cụ gần 90 tuổi hàng ngày uống nước ao cho đỡ đói. Hiện hàng trăm ngàn hộ dân ở các tỉnh đang phải cứu đói. Đặc biệt là thảm họa môi trường Miền Trung đang đe dọa hàng triệu người dân các tỉnh và nguy cơ ô nhiễm lan ra cả nước.

Vậy, để làm gì với những màn diễn đó? Đơn giản chỉ được một việc: Để cho có vẻ dân chủ. Chấm hết.

Vì sao vậy?

Bầu cử, nguyên nghĩa của nó, là việc người dân bầu lên người mà mình tin tưởng, ủy thác và giao phó cho họ những trách nhiệm thay mình trong các công việc xã hội. Cụ thể việc bầu cử Quốc hội, Hội đồng… là người dân được tự do chọn lựa những người họ biết, họ tin tưởng và bầu họ vào những vị trí trong Quốc hội, hội đồng…  nhằm thay mình điều hành xã hội, đất nước theo nguyên tắc dân chủ và lấy lợi ích đất nước, tổ quốc và nhân dân làm mục tiêu phục vụ.

Ở chế độ Cộng sản và độc tài, việc bầu cử chỉ là một hình thức nhằm hợp thức hóa cho ra vẻ “dân chủ” dùng để lừa bịp người dân và thế giới.

Chỉ nhìn qua các con số trong số cái gọi là “Quốc hội Việt Nam” chúng ta thấy rõ những điều bịp bợm trong cái “Quốc hội của dân”:

– Số đảng viên đảng Cộng sản hiện nay khoảng 4 triệu  trên tổng số 90 triệu dân Việt Nam, tỷ lệ 1/22,5= 4,4%

– Số đại biểu Quốc hội: 500 người, trong đó đảng viên cộng sản chiếm 458, chiếm 91,6%. Đại biểu ngoài đảng chiếm 8,4%.

Như vậy, 4,4% số người kia, chiếm tỷ lệ 91,6% trong cái gọi là “Quốc hội”. Vậy thì đâu phải của dân?

– Trong số 8,4% hiếm hoi ngoài đảng này, không phải tự nhiên mà ứng cử để bầu vào đó, mà tất cả đã qua sàng lọc của đảng hết sức cẩn thận bằng ba vòng gọi là “hiệp thương”. Ở những vòng đó, bà quét rác có thể đánh giá một giáo sư, tiến sĩ rằng không đủ năng lực làm đại biểu quốc hội… theo các vở kịch đã định sẵn để tước quyền ứng cử nếu đảng không ưa. Trò này đã bị vạch mặt trên mạng Internet quá rõ.

– Trong số 8,4% kia mà đảng vẫn chưa yên tâm. Đảng tiếp tục dùng những chiêu trò khác như “Quán triệt trúng cử”, “Quán triệt đắc cử”… nhằm loại bỏ những người đảng không ưa. Điều này không phải chỉ diễn ra gần đây, mà lần bầu cử trước đã diễn ra công khai như vậy. Giờ vẫn diễn lại trò cũ không ngượng.

quan-triet

“Quán triệt trúng cử” bầu Quốc hội 2011

Năm 2011, cũng trong cuộc bầu cử Quốc hội khóa trước, tại Nghệ An, danh sách ai trúng cử được đưa ra trước với cái gọi là “Quán triệt trúng cử”. Trò mèo này bị lộ tẩy. Bốn sinh viên đã kêu gọi tẩy chay bầu cử dân chủ giả hiệu.

Kết quả là nhà nước ưu ái tặng mỗi em 3-4 năm tù.

Và năm nay, nhà nước vẫn sử dụng “quy trình bầu cử” như cũ. Ngay chiều 20/5/2016, trước khi bầu cử 2 ngày, trên mạng đã có  tài liệu của Đà Nẵng và Nghệ An với “Định hướng đắc cử” bằng hình thức chấm tên người trúng cử cho dân gạch theo.

quantriet_dịnhuong

Định hướng đắc cử 2016

quantrietdacu

Thế nhưng, bị bóc trần, họ vẫn không ngượng.

Mà ngượng sao được? Biết ngượng thì chấp nhận đảng thua à?

Thậm chí, hài hước hơn, là ở Bắc Ninh, cô Trịnh Thị Phương, một cô gái hành nghề cắt tóc, gội đầu tự nhiên không cần hiệp thương, chẳng cần tự ứng cử, cũng không cần giới thiệu… và hẳn nhiên là không cần những cuộc “đấu tố”, bỗng dưng có danh sách ứng cử viên Hội đồng Nhân dân Tỉnh. Khi được hỏi, cô gái thật thà: “Em chẳng biết làm gì đâu, có ai bảo gội đầu thì em gội thôi”.

Người dân ngơ ngác và chính cô gái có danh sách ứng cử viên Hội Đồng nhân dân Tỉnh cũng ngơ ngác bảo nhau: “Chắc mấy ông trong HĐND Tỉnh thỉnh thoảng ngứa đầu mà không muốn đi xa, nên đưa cô này vào Hội đồng nhân dân Tỉnh thôi”.

YouTube player

Trò hề thô kệch này vẫn cứ diễn ra trước mắt người dân với bài bản cũ, vẫn đào kép cũ và vẫn kịch bản cũ.Nhưng, họ không hiểu rằng bây giờ thời buổi đã khác.

Nếu cách đây 5 năm, nhà cầm quyền bắt 4 sinh viên công giáo vì tẩy chay bầu cử Quốc hội giả hiệu. Thì ngày nay, trên mạng tràn ngập những cử tri tẩy chay bầu cử.

Nếu trước đây, cái gọi là Quốc hội muốn ngủ gật hay làm gì thì làm dân không biết, thì ngày nay, dân vẫn nhớ câu nói của Nguyễn Sinh Hùng, chủ tịch Quốc hội mới đây rằng: “Quốc hội là của dân, sai thì dân chịu cứ kỷ luật ai”.

Và họ rủ nhau tẩy chay, bởi biết đâu mai sau Quốc hội này quyết định bán nước cho Tàu Cộng, thì cũng “dân bầu thì dân chịu chứ biết kiện ai”.

Có lẽ, với đất nước này, ngày hội toàn dân, nếu có, chỉ là ngày mà chế độ Cộng sản sụp đổ trên mảnh đất này.

Hà Nội, ngày đảng diễn trò “bầu cử quốc hội” 22/5/2016

J.B Nguyễn Hữu Vinh

“Người việt nam hèn hạ” – Một đoản văn làm sôi mạng xã hội

“Người việt nam hèn hạ” – Một đoản văn làm sôi mạng xã hội

Han-Phan-622.jpg

Tác giả bài viết người việt nam hèn hạ, Cô Hân Phan, sinh năm 1979, tốt nghiệp ngành Luật, đang là Giám đốc của một công ty Truyền thông ở Sài Gòn.

Hình do Cô cung cấp
 Trang mạng xã hội lại một lần nữa dậy sóng bởi bài viết ngắn của một cô gái rất trẻ nói về thực trạng đời sống xã hội cũng như tâm tính, văn hóa, thói quen ứng xử của người Việt Nam mà dưới ánh mắt của cô nó đáng được gọi là hèn hạ cùng với hai chữ Việt Nam không được viết hoa.

Thuyết phục

Bài viết dài nhưng thuyết phục và rất dễ gây tranh cãi nếu người đọc nó với tư duy của những năm tháng mà đất nước được tô đầy những màu hồng rực rỡ. Màu của chiến thắng, màu của lòng tự hào dân tộc, màu của cường điệu và đôi khi tự cho phép vượt cả sự thật để xoa bóp cơ bắp teo tóp của mình về mọi thứ, kể cả lòng nhân đạo và sự tự trọng cần thiết.

Bài viết có tên: “Người việt nam hèn hạ”, bắt đầu bằng một mệnh đề ngắn nhưng với sức mạnh của một trái bộc phá:

“Bài viết này sẽ không có một chữ việt nam nào được viết hoa. Bởi chúng ta có xứng đáng được trân trọng như vậy không? Không hề.”

Lần lượt từng vấn đề một, tác giả bảy ra dưới ánh sáng của chiếc đèn giải phẩu. Cô soi rọi những góc ẩn mà không ai muốn nhắc tới. Trước nhất, Hân Phan viết về thế hệ của cô, những người lớn lên 40 năm sau khi đất nước gom vể một mối:

“Gần 40 năm thống nhất, việt nam có hơn gì thời chiến ngoài đống xe máy chạy đầy đường… trong túi ai cũng có một cái điện thoại di động? Dù nhà ở không có, đất đai không có, bảo hiểm không có, tương lai cho con cái không có… nhưng bia rượu chảy tràn lan mỗi ngày trong quán nhậu. Người ta được ru giấc suốt 40 năm bằng niềm ước mơ cháy bỏng “cơm no, áo ấm.” Hạnh phúc chỉ thế thôi! Muốn hạnh phúc hơn thì hãy làm giàu, làm giàu, làm giàu! “Doanh nhân là chiến sĩ thời bình.” Cứt! Tôi ỉa vào cái khẩu hiệu sặc mùi con buôn, đầy phân chợ trời đó! Tiếng súng không còn nổ ngoài đường.

Một cuộc chiến khác đậm chất mafia, côn đồ, đảo Sicily chắc còn phải chào thua nhà cầm quyền việt nam trước khả năng dùng “luật im lặng” của họ với dân mình. Cuộc chiến đó là rình mò, là theo dõi, là cấm cản, là kiểm duyệt, là vu cáo, là bắt bớ, là dùi cui, là tù đày, là chết không lý do, là bị bịt miệng tại tòa, là con cháu theo lời lãnh đạo cầm gậy gộc ra ngoài đồng ức hiếp ông bà cha mẹ chòm xóm của mình vì họ đang giữ đất.

Trong khi họ giữ đất cho ai? Những đứa thanh niên đó nó đang nghĩ gì khi quay lưng lại với dân tộc mình? Ðơn giản thôi. Nó tin rằng nếu trung thành với cái thể chế mà nó đang phục vụ, thể chế đó sẽ cho nó công việc ổn định, đặc quyền, đặc lợi hơn người. Vậy là nó nhắm mắt làm theo, coi nhân dân là cỏ rác, cũng vì lợi ích cá nhân … gia đình nó- nếu nó có nghĩ tới. Chứ ngoài ra, liệu còn cái lý tưởng cao đẹp nào có thể tin vào lúc này? Ðừng nói với tôi là “lý tưởng Hồ Chí Minh” hay “lý tưởng cộng sản” nhé! Hỏi những đứa mặc áo xanh cán bộ đoàn thử xem, nó nói có trôi chảy không? Tôi đã thử rồi, rốt cuộc là ngồi im nghe tôi nói huyên thuyên toàn những điều mà trường học gọi là “phản động.”

Đọc tới đây chắc nhiều người trong chúng ta vẫn cho rằng cô gái này đang nói ai đấy chứ không phải mình….nhưng khoan đã, hãy bình tỉnh với những giòng kế tiếp. Tôi chắc rằng trong đó sẽ có chúng ta, kể cả tôi, người đang đọc thật kỹ từng con chữ để mong tìm ra có gì quá đà trong bài viết này không, thế nhưng tôi chỉ thấy mình là một cá nhân trong đám người khổ sở, sợ sệt, yếu ớt.

“Cuộc chiến này được khoác lên chiếc áo bảo vệ hòa bình, tự do, hạnh phúc. Còn bên trong là để bảo vệ quyền lợi, quyền lực cho một nhóm người gắn kết với nhau bằng những chiếc răng cùng gặm vào xương máu người nghèo, người thất học, người bán buôn lương thiện hàng ngày. Những người mỗi ngày chỉ biết tạ ơn trời phật đã cho chúng con một ngày yên ổn làm ăn, không bị cán bộ thuế đến nhũng nhiễu, không bị CSGT thổi phạt kiếm ăn, không bị đội dân phòng rượt đuổi, không bị ông chủ đẩy vào toa-lét để sờ soạng, không bị cắt tiền tăng ca, không bị cho ăn cơm thiu ngộ độc, không bị bệnh đột ngột phải vào bệnh viện nằm gầm giường chờ chết…

Thế là cái dân tộc đầy sợ sệt, bất an đó cuống cuồng kiếm tiền, cuống cuồng vơ chỗ này, cấu chỗ kia để lo cho cái thân mình. Họ còn biết làm gì nữa?

Và khi họ chăm chắm vào tiền và sự yên ổn cho mình, họ để mặc cho một bọn ác khác lên ngôi, bọn này là sản phẩm của công thức: Bên trên, chúng nhìn thấy cách hành xử của một chính quyền côn đồ, có tiền là ra luật + Bên cạnh, chúng nhìn thấy những con người thờ ơ với người khác, chỉ còn biết nghĩ tới mình + Bên dưới, chúng nhận ra một đám người khổ sở, sợ sệt, yếu ớt = Chúng chợt nhận ra chúng có khả năng luồn cúi bên trên, tránh né bên cạnh… ức hiếp bên dưới.”

Tác giả bài viết này là Hân Phan, cô sinh năm 1979, tốt nghiệp Luật, đang là Giám đốc của 1 cty Truyền thông ở Sài Gòn. Sau một lúc vẽ ra khung cảnh thật đang xảy ra chung quanh mình, tác giả lặng lẽ than thở:

“Sao mà tôi sợ bọn người đó như thế?”

Bọn đó tập trung vào các cơ quan công quyền, làm quản lý, làm công an, làm công chức,… làm “đầy tớ” của nhân dân!

DongYenbipha-622
Một cuộc cưỡng chế đập nhà xứ cũ của Đông Yên hồi năm 2014.

Bọn công bộc đó đã cùng nhau đẩy những cụ già bỏ quê bỏ xứ, lên Sài Gòn ngồi vạ vật dầm mưa dãi nắng suốt ngày đêm, ngày này qua tháng nọ để kêu oan.

Tôi sợ bọn chúng vì bọn chúng đông quá, đông như kiến cỏ. Chúng nhan nhản khắp nơi, ngày ngày bóp chết mọi ước mơ, triệt tiêu mọi khao khát, thêm sự dốt nát của chúng vào nữa là hoàn hảo để tạo ra một nền kinh tế xã hội thụt lùi đến chóng mặt, quay cuồng trong dối trá và danh lợi. Ðáng sợ hơn, cuộc sống ấm êm no đủ của chúng nhờ vào tính cơ hội – thu vén lại là sự thèm khát của những tầng lớp khác. Khiến cho những con thiêu thân non trẻ khác lao vào như một cơ hội ngàn vàng.

Bọn này tiếp tay cho bọn con buôn cũng lưu manh không kém. Thế là chúng ta ăn thức ăn có độc mỗi ngày, con cháu chúng ta uống sữa độc mỗi ngày, chúng ta đi trên những con đường hiểm họa mỗi ngày, chúng ta tiêu dùng những gì chúng mang tới, chúng ban phát, với giá mà chúng ấn định, với mức thuế mà chúng muốn,… không còn một lựa chọn nào khác. Không biết làm gì khác, không có phản ứng gì khác! Vì chúng ta lương thiện.

Tôi nghĩ đến bọn này khi tôi đọc tin về tên bác sĩ lợi dụng lúc mẹ của bệnh nhi đi lấy giấy xét nghiệm, hắn hãm hiếp đứa bé mới 3 tuổi.

Tôi đọc tin ông bà chủ đánh trẻ làm công đến thương tật.

Tôi đọc tin một gã thanh niên có học chặt chém bạn gái mình thành từng khúc chỉ vì một chiếc xe máy và chút ít tài sản.

Tôi đọc tin bọn chủ… lơ xe vứt xác hành khách bị lèn chết giữa đường mà cả xe không ai phản ứng.

Tôi đọc tin nữ sinh phải ngủ với thầy giáo để được điểm tốt.

Tôi đọc tin người đi đường bị cướp, may mắn giật lại được túi tiền, nhưng túi rách, tiền bay ra, xung quanh thiên hạ xúm lại nhặt, nhưng không phải nhặt giúp, mà nhặt hết đi không chừa lại đồng nào. Thay vì bị 1 đứa cướp, anh ta bị cả con đường đè ra mà cướp… Còn rất nhiều tin.

Một dân tộc gì mà độc ác và hèn hạ thế? Dĩ nhiên không chỉ có mình tôi biết đau đớn vì những điều đó.”

Còn văn chương xã hội chủ nghĩa thì sao? Hân Phan không ngại chút nào khi lôi ra từng cuốn sách đóng mốc lên meo của chủ thuyết văn chương phải đạo, hay văn chương than khóc, cho chúng ta nhìn ngắm:

Chúng ta có cả một thứ to tát mà tôi tạm gọi là “nền văn chương than khóc.”

Trong những tác phẩm thi ca xuất bản từ khoảng 20 năm trở lại đây, tôi không dám nói mình đọc nhiều hay nghe nhiều, nhưng tôi cố gắng đọc, nghe, cố gắng tìm tòi, cố gắng tìm kiếm một tác phẩm nó xứng đáng làm cho tôi thấy dân tộc việt nam của tôi thực sự là “cần cù, nhân hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu nhau,…” một cách đúng nghĩa.

– Loại mờ nhạt, rẻ tiền, xúc cảm vu vơ, vụn vặt, vô thưởng vô phạt.

– Loại có trăn trở, có suy tư, nhưng toàn đau đáu những nồi niềm xưa cũ, tương lai chả biết phải vứt đi đâu và vứt cho ai?

– Loại mạnh mẽ hơn, trực diện hơn, nhưng tầm vóc tác phẩm chỉ ở mức gẩy lên 1 tiếng đàn, rồi thôi!

Tinh thần chúng ta đang được nuôi dưỡng bằng những thứ chỉ đến mức đó thôi.”

Nút thắt của những điều mà tác giả vừa nói phải chăng chỉ do mô hình sai lầm là chủ nghĩa cộng sản hay do sự dung túng, lộng hành và tiếm quyền của người cộng sản? hay do xã hội đang run sợ trước họng súng đến nỗi không còn một phản ứng nào đáng được gọi là con người? Hân Phan thẳng thắn chỉ ra, chỉ một phần thôi, tuy rất lớn, và tất cả người Việt phải nhìn thấy trách nhiệm ấy thuộc về mình, từng người một. Tác giả viết:

“Vậy cái gì đã gây nên nông nỗi? Tôi không muốn tạo ra sự hiểu lầm là cái gì cũng do lỗi cộng sản.

Nhiều người rất cực đoan, nói ra cái gì sai, họ cũng đổ vấy hết cho cộng sản. Nhưng cộng sản tệ đến thế mà cai trị được chúng ta đến ngày giờ này, thì chúng ta cũng tệ không kém!

Tôi chỉ nghĩ đến một điều, cái gì đã làm cộng sản tồn tại lâu như thế?

Ngoài sự cấu kết quyền lực-quyền lợi để cùng bảo vệ lẫn nhau, cộng sản đã làm gì để chúng ta thành ra một dân tộc việt nam hèn hạ tự trên xuống dưới, từ già tới trẻ như ngày hôm nay? Ngoài sự mafia, côn đồ, trấn áp bằng sợ hãi, giáo dục một cách ngu dân ra, chúng còn làm gì nữa?”

Là một người tốt nghiệp trường luật, Hân Phan hiểu rõ mình đang nói gì khi chứng minh rằng đạo đức hỗ trợ pháp luật trong những ngóc ngách mà pháp luật không thể vói tới. Đạo đức, tiếc thay đã biến dạng thành khuôn mặt tươi cười của ác quỷ.

“Ai từng học luật đều biết, khi quy phạm pháp luật không điều chỉnh được, thì hành vi con người sẽ phải điều chỉnh bởi quy phạm đạo đức. Pháp luật không theo con người lên giường, vào toa-lét, xuống bếp. Nhưng đạo đức theo ta khắp nơi, tận trong ngõ ngách tâm hồn. Pháp luật cũng không ép tạo ra đạo đức. Chính sự vô thần vô thánh, không thừa nhận đức tin mà cộng sản triệt để nhồi nhét từ khi họ nắm được dân tộc này đã hun đúc ra những con người sẵn sàng bán thịt thối cho người ta ăn, đút sữa độc vào miệng con nít, chém mẹ ruột, giết con đẻ, …Vì những người này họ không sợ, hoặc họ tin rằng họ sẽ tránh được sự trừng trị của pháp luật. Khi pháp luật không trị được mà người ta không sợ luân hồi, không sợ quả báo, không sợ bị đày xuống địa ngục… thì họ còn sợ gì nữa? Việc gì mà họ không dám làm?”

Tác giả hỏi mình mà sức mạnh của nó làm cho hầu hết chúng ta phải thổn thức, tác giả viết: “Tôi có cảm giác như mình đang sống giữa một bầy đàn hỗn loạn nhưng hoang vu, hỗn loạn về vật chất – nhưng hoang vu về tinh thần. Bạn có thấy như thế không?”

Và bây giờ là chúng ta, tất cả chúng ta, những người có trách nhiệm với ngôi nhà mang tên Việt Nam nhưng đang giương mắt nhìn ngoại bang cấu kết với bọn lãnh đạo làm mất dần đất nước, hay ít ra mất hẳn cái gọi là lòng yêu nước, vốn luôn bị lợi dụng trong các cuộc chiến tranh “thần thánh”.

“Mặt phải, chúng ta ra rả trên báo mỗi ngày là “Mỹ đã đến biển Ðông,” “bà Hillary dọa TQ không nên gây hấn,”… để mong lòng dân yên ổn. Mặt trái, chúng ta tổ chức ngày hội gặp gỡ những lớp cán bộ đã từng được Tàu đào tạo để cám ơn họ đã “dạy dỗ” cả đám chóp bu việt nam. “Ðĩ” chưa từng thấy! Chưa có cái chính quyền nào mà “đĩ” như chính quyền việt nam hiện tại. Dựa hơi mà cũng không biết dựa hẳn bên nào cho trót. Lá mặt lá trái như thế bảo sao quốc tế nó không khinh?

Còn dân việt nam thì sao? Dám cầm súng đánh TQ hay đánh bất cứ thằng nào xâm lược việt nam nữa không? Mà cầm súng để làm gì? Kết quả của gần 40 năm độc lập, ai cũng thấy cả rồi, không cần nói nữa.

Và cả bọn hèn hạ chúng ta đang ôm lấy nhau, hồi hộp chờ đợi hồi chuông báo tử.”

Hân Phan thố lộ với chúng tôi bài viết đã xuất hiện cách đây nhiều năm, và mỗi lần nó ồn ào trở lại thì một lần gây tranh cãi. Cô cũng có ý định sửa lại nó nhưng sau vài năm sự mong muốn ngày một nhạt dần vì không có một dấu hiệu nào cho thấy một chút hy vọng, dù mong manh có thể thay đổi xã hội và con người Việt Nam.

“Thật ra nếu mà cháu sửa thì cái ý nó sẽ khác đi một chút chứ không phải là sửa từ ngữ, vì bài đó rất dài mà lúc đó còn lãng mạn, còn kỳ vọng nhiều thứ lắm nhưng bây giờ thực sự nó khó làm cho người ta hy vọng. Khi viết thì ý tứ bài đó nó có thể khác đi một chút.”

Khi được hỏi phản ứng của người đọc ra sao trước bài viết nặng ký như vậy, Hân cho biết:

“Trời ơi, người ta khen thì cũng có khen nhưng người ta vào người ta chửi cháu không còn gì hết! Nhưng cháu không có phản hồi ai hết vì những gì muốn nói thì mình đã nói hết rồi. Mình viết bài đó không phải để tranh luận, nếu có người suy nghĩ khác người ta không đồng ý họ chửi mình là thiếu giáo dục, không có tinh thần dân tộc…nhưng cháu nghĩ không cần thiết tranh luận với những người đó. Chuyện người ta nghĩ khác mình thì cũng là chuyện bình thường.

Hơn nữa thực ra cháu nghĩ là mình bị theo dõi lâu rồi, trong inbox hay trong mail cháu vẫn để đó cho họ đọc vì họ càng đọc thì càng thấy mình không có động cơ gì xấu hết mà mình chỉ muốn cho xã hội tốt hơn thôi nên kệ họ. Cháu có rất nhiều bạn bè làm an ninh làm này làm kia nhưng cháu vẫn coi mỗi người một con đường, mỗi người một chí hướng thì họ làm gì họ làm còn mình cũng không có ý nghĩ hằn học hay cái gì cũng đổ cho cộng sản…cho nên cháu không sợ.  Việc gì phải sợ, sợ thì mình đã không viết rồi.”

Đóng bài giới thiệu này lại tôi nhận ra thêm một điều nữa về mình: Suốt cả bài viết mặc dù tác giả không hể viết hoa hai chữ Việt Nam, nhưng tôi lại thiếu can đảm để làm điều ấy. Có một cảm giác mong manh nào đó vẫn thiêng liêng lắm trong tiềm thức của tôi mặc dù biết rằng chính mình không xứng đáng để viết hoa hai chữ Việt Nam nữa.

Thương Một Người (Tầu)

Thương Một Người (Tầu)

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

tuongnangtien's picture

RFA

Nói nào ngay thì tui thương (rất) nhiều người chớ không phải một. Phần lớn, buồn thay, đều là những phụ nữ đã có chồng con (tùm lum) hết trơn rồi nên kể ra đây e không tiện lắm. Đành chỉ nêu tên một nhân vật mà thôi, một người cùng phái – Khổng Tử – để tránh bớt (phần nào) tiếng đời dị nghị!

Ông mất năm 479 (B.C.E) sau một kiếp nhân sinh không mấy an nhàn, và hơi lận đận. Điều an ủi là sau khi nhắm mắt thì Khổng Tử được suy tôn là Vạn Thế Sư Biểu của dân tộc Trung Hoa.

Tuy nhiên, cũng chính cái danh hiệu lớn lao này đã khiến ông không được an giấc ngàn thu. Năm 1974 (C.E)  Khổng Tử bị đám hậu sinh hạ bệ, bêu riếu, và xỉ vả không tiếc lời chỉ vì Chủ Tịch Mao Trạch Đông Vĩ Đại không thích có bất cứ một người (Tầu) nào khác mà cũng “vĩ đại” quá cỡ … như mình!

Qua đến đầu thế kỷ XXI (khi khổng/ khi không) Khổng Tử lại được phục hồi, và được cử làm Đại Sứ Văn Hoá Lưu Động “để quảng bá ngôn ngữ và văn hóa Trung Hoa”  qua vài trăm cái Viện Khổng Tử (VKT) mọc ở khắp nơi.

Thiệt là “nhậm trọng nhi đạo viễn.” Tôi ngó cái trọng trách Bắc Kinh giao cho Khổng Tử mà không khỏi sinh lòng ái ngại, và động lòng … thương cảm! Lúc còn sống, ông phải bôn ba – đã đành. Giờ đã thác mà hồn vía cũng (lông bông) không khác!

Những VKT ở Châu Phi, Châu Âu, Châu Mỹ, Châu Úc … làm ăn ra sao – thiệt tình – tôi hoàn toàn mù tịt. Còn ngay tại Cambodia, nơi tôi tạm trú, hơn một năm qua thì (ôi thôi) chả ra làm sao cả. Chúng có còn hơn không, chớ không “quảng bá” được cái con bà gì ráo.

Ngày 14 tháng 2 năm 2015, nhật báo The Cambodia Daily loan tin: “Spring Festival Gala a Display of China’s Soft Power”.  Xin trích vài đoạn ngắn, theo bản dịch của Hồng Thủy, để rộng đường dư luận:

“… hôm Thứ Ba vừa qua Trung Quốc và Campuchia đã cùng tổ chức một chương trình văn nghệ truyền hình trực tiếp Festival Mùa Xuân tại đảo Koh Pich ở Phnom Penh. Chương trình biểu diễn nghệ thuật hoành tráng kéo dài 2 giờ 30 phút với sự có mặt của vợ chồng Thủ tướng Hun Sen do đài truyền hình quốc gia Campuchia và đài truyền hình tỉnh Vân Nam đồng tổ chức …

Trung Quốc đã khẳng định vị trí là đối tác thương mại lớn nhất của Campuchia, đồng thời cũng là nhà cung cấp viện trợ nước ngoài hàng đầu, bơm hàng tỉ USD vào Campuchia trong 2 thập kỷ qua. Quan hệ giữa 2 nước tiếp tục được củng cố sau khi Bắc Kinh cam kết gói viện trợ 144 triệu USD cho Campuchia vào tháng 12 năm ngoái.

Bắc Kinh đang muốn gia tăng ảnh hưởng văn hóa của mình tại Campuchia. Viện Khổng Tử do chính phủ Trung Quốc tài trợ đã mở cửa tại Phnom Penh năm 2009, tính đến tháng 6/2013 đã có chi nhánh trên 13 tỉnh thành. Mục tiêu Trung Quốc đặt ra là sẽ ‘phủ sóng’ chi nhánh viện Khổng Tử trên tất cả 24 tỉnh thành của Campuchia.”

Hai diễn viên tỉnh Vân Nam biểu diễn một màn xiệc tại Spring Festival Gala ở Phnom Penh. (Siv Channa/The Cambodia Daily)

Tôi sợ rằng những người thực hiện chương trình Festival Gala (kể trên) đã có chút hiểu lầm giữa xiệc Tầu và văn hoá Trung Hoa. Ghánh xiệc Vân Nam tuy có làm khán giả trầm trồ qua nhiều màn biểu diễn hoành tráng nhưng chắc  không để lại ấn tượng gì sâu đậm lắm, nếu so với vô số dịch vụ thiết thực mà những cơ quan từ thiện (từ nước ngoài) đã thực hiện tại Cambodia.

Tuy Trung Cộng “là đối tác thương mại lớn nhất của Campuchia” nhưng đây không phải là quốc gia duy nhất hiện có mặt tại Xứ Chùa Tháp. Chính phủ Hunsen mở rộng cửa, hân hoan chào đón tất cả những cơ quan thiện nguyện đến với đất nước của họ.

Bởi vậy, cũng như Bangladesh, Cambodia được mệnh danh là Thiên Đường Của NGO (Paradise of NGO) với sự hiện diện của ba ngàn năm trăm Tổ Chức Phi Chính Phủ. Theo tường trình của CCC (Cooperation Committee for Cambodia) thì có khoảng từ hai mươi đến ba mươi phần trăm dân chúng được hưởng những lợi ích trực tiếp từ những cơ quan thiện nguyện này.

Tôi không tin rằng mấy chục cái VKT đang nhận ngân sách, và chỉ thị, từ Bắc Kinh có thể thực hiện được một phần mười những thành quả tương tự ở Cambodia. Ngay ở lãnh vực tương đối giản dị, như giảng dậy tiếng Hoa, họ cũng chả làm được “trò/trống” gì đáng kể.

Ở Phnom Penh, có hàng hàng trăm trường học quốc tế (British International School,  Canadian International School,  Western  International School,  Northbridge International School …) nhưng không đâu giảng dậy tiếng Tầu cả. Người Miên, chớ bộ người điên sao mà đi học tiếng Hoa –  mấy cha?

NGO không chỉ có mặt ở Thủ Đô hay hay những thành phố lớn. Tôi nhìn thấy nhân viên của họ lẽo đẽo trên mọi nẻo đường quê, hay len lách khắp sông rạch và cồn đất trơ vơ giữa Biển Hồ, bất kể vào mùa khô hay mùa nước nổi.

Có bữa, sau khi xem mấy bức ảnh (của nhiếp ảnh gia NgyThanh) chụp cảnh trẻ con Kampuchea tại núi rác Stung Meanchey, tôi nẩy ra cái ý định là phải ghé qua bãi rác Beuong Chheung Ek. (ở Phnom Penh) để nhìn cho tận mắt. Đến nơi, tôi dặn taxi trở lại đón sau chừng vài tiếng, rồi đeo máy hình hăm hở xuống xe. Cửa vừa mở là tôi đã bị oẹ liền vì không khí nồng nặc mùi hôi thối.

Tôi chui lại ngay vào xe, đưa tay ra dấu cho tài xế chạy liền tức khắc. May mà tôi không có thói quen ăn sáng nên chưa đến nỗi làm bẩn xe của người ta.

Ảnh: NgyThanh

Vậy mà  mỗi ngày nhân viên của cơ quan thiện nguyện PSE (Pour un Sourire d’Enfant, Một Nụ Cười Cho Trẻ Thơ) vẫn đều đặn mang đến bãi rác Stung Meanchey 250/300 phần ăn cho những đứa bé sinh sống ở nơi đây – kể cả sáng cuối tuần. Ngoài bữa điểm tâm, PSE còn cử hai vị bác sĩ làm việc tại chỗ để chăm sóc những vết cắt, vết đâm, vết trầy hay ghẻ lở trên da thịt của lũ trẻ thơ.

“Bởi không có thuốc men gì cả, tôi thấy một bà bác sĩ đành chỉ biết ôm ấp và an ủi các cháu bé, bằng tất cả tình cảm hào phóng của mình.  In the absence of medicine, I observed one doctor prescribe hugs, which she gave out in liberal doses” – theo như nguyên văn lời tường thuật của một phóng viên, đọc được qua trang Tales of Asia.

Ảnh: NgyThanh

Giới lãnh đạo ở Bắc Kinh có thể chi hàng tỉ Mỹ Kim cho 24 Viện Khổng Tử (ở Cambodia) để đổi lại những tràng pháo tay của giới qúi tộc và quan chức đất nước này, sau những màn màn xiệc Tầu ngoạn mục. Tuy thế, họ không thể mang đến bãi rác Stung Meanchey một vòng tay thân ái hay một nụ cười chỉ vì họ không biết cười và cũng chả có lòng nhân ái. Người ta không thể cho cái mà mình không có.

Cũng thế, cũng có thể nói mà không sợ mang tiếng cường điệu rằng Trung Cộng không thể xử dụng quyền lực mềm (ở bất cứ nơi đâu) giản dị chỉ vì họ không hề thủ đắc thứ quyền lực đó. Chút “credit” (Nhân/ Nghĩa/ Lễ/ Trí/ Tín) của Đại Sứ Văn Hoá Khổng Phu Tử, cùng toàn bộ Tứ Thư Ngũ Kinh của Nho Giáo, không sao che lấp được những hành vi vô văn hóa mà hàng triệu người Tầu vẫn phô diễn – hàng ngày – ở khắp mọi nơi:

Kiểu ăn “buffet” của du khách Trung Hoa. Ảnh: VTC

Trung Cộng không phải là Trung Hoa. Cố tráo (trở) giữa Văn Minh Trung Hoa với Văn Minh Trung Cộng là một cố gắng vô vọng. Ép Khổng Tử phải làm cán bộ tuyên truyền cho cái thứ “Văn Hoá Cộng Sản” thì rõ ràng là đã biến ông thành một kẻ lố bịch và rất đáng thương. Tôi thương ông lắm!

BIỂN BỊ ĐẦU ĐỘC, BÁO CHÍ CŨNG BỊ ĐẦU ĐỘC

BIỂN BỊ ĐẦU ĐỘC, BÁO CHÍ CŨNG BỊ ĐẦU ĐỘC

PHẠM ĐÌNH TRỌNG

20-5-2016

1. Chủ nhật 15.5.2016. Sài Gòn đã vào mùa mưa nhưng chưa có một trận mưa ra hồn. Mọi năm, đầu tháng năm đã có trận mưa tiền trạm của mùa mưa, một trận mưa thật đĩnh đạc, đàng hoàng. Vòm trời như một vòi sen khổng lồ xối nước tắm gội cây cối, tắm gội đường phố, cuốn đi hết oi bức, ngột ngạt, bui bặm của sáu tháng mùa khô nắng đốt và bụi thốc. Để đất trời mát mẻ, sảng khoái bước vào mùa mát lành. Để mùa màng bước vào mùa gieo trồng mới. Như người đàn ông ở tuổi xế chiều bị bệnh tiền liệt tuyến, trận mưa tiền tram của mùa mưa năm nay bị thắt lại, nghẽn lại, chỉ lây rây vài giọt làm cho cái nóng như bị dồn nén lại, ngưng đọng lại, càng ngột ngạt thêm.

Thời tiết thiên nhiên đã vậy, thời tiết xã hội tháng năm 2016 còn ngột ngạt hơn. Từ ngày cuối cùng của tháng tư, đúng vào ngày cuối tuần, thứ bảy 30.4.2016, lại là ngày lễ lớn mà hàng chục cư dân Sài Gòn là những dân lành ngay thẳng và lương thiện, nhiều người là trí thức, giáo sư, bác sĩ, nhà văn, nhà báo, luật sư.  .  . đã bị an ninh nhà nước cộng sản đến phong tỏa quanh nhà, chốt chặn trước cửa, không cho những công dân ngay thẳng, lương thiện đó ra khỏi nhà. Có người bị cấm ngặt, không thể ló mặt ra đường. Người có thể ra khỏi nhà thì kéo theo cả một tốp an ninh hùng hậu hộ tống.

Tôi là một người lính cầm bút đã trải qua trọn ven ba cuộc chiến tranh. Cuộc chiến tranh Nam – Bắc. Cuộc chiến tranh chống Pôn pốt diệt chủng ở biên giới Tây Nam. Cuộc chiến tranh chống Tàu Cộng xâm lược ở biên giới phía Bắc. Cuộc chiến nào tôi cũng có mặt nơi chiến sự ác liệt. Tôi đã để lại toàn bộ năm tháng tuổi trẻ tươi đẹp quí giá nhất của cuộc đời vào bom đạn và sốt rét để có ngày 30.4.1975. Vậy mà một viên an ninh trẻ, tuổi đời chưa đến 30, ngày 30.4.1975 chưa có mặt trên cõi đời, sáng 29.4.2016 đến gọi cửa nhà tôi để nói với tôi rằng ngày mai ba mươi tháng tư ông không được đi đâu, không được ra khỏi nhà!

Sự phong tỏa, chốt chặn kéo dài từ ngày thứ bảy 30.4.2016 sang ngày chủ nhật 1.5.2016 và tiếp diễn vào chủ nhật 8.5.2016. Đến chủ nhật 15.5.2016 sự phong tỏa tước đoạt quyền tự do đi lại của con người còn khắc nghiệt hơn, kéo dài hơn. Nhiều người bị chốt chặn, phong tỏa từ chiều tối thứ năm, 12.5.2016.

Chốt chặn, vây hãm chặt như vậy nhưng hơn 23 giờ đêm thứ bảy 14.5.2016 nhiều người đang ngủ còn bị cảnh sát quản lí hành chính dựng dậy kiểm tra cư trú. Tuổi ngoài 70, đêm nào cũng mỏi mòn tìm giấc ngủ, phờ phạc đuổi bắt giấc ngủ nhưng tôi và nhà báo Lê Phú Khải hơn 23 giờ đêm thứ bảy 14.5.2016 đã bị cả một tốp cảnh sát đến gõ cửa dựng dậy. Kiểm tra! Kiểm tra! Người dân đang phải sống trong thời kiểm tra cấp tập! Kiểm tra mọi lúc mọi nơi! Kiểm tra đi đường. Kiểm tra ở nhà. Kiểm tra ban ngày. Kiểm tra ban đêm.

Những lời than trời của người dân ngay thẳng lương thiện bị an ninh nhà nước cộng sản giám sát, kềm kẹp, đe dọa cứ ai oán, khắc khoải trên facebook. Phó giáo sư, tiến sĩ Hoàng Dũng có nick name là Dzung Hoang viết status: Bác Tương Lai thông báo: “Huỳnh Tấn Mẫm sau những ngăn chặn, truy lùng, o ép, thậm chí cố tình húc đổ xe máy… đã bị một cơn đau tim nặng. May đã cấp cứu kịp. Hiện đang nằm ở Khoa Cấp cứu BV Tâm Đức, quận 7”.

Không chỉ cố tình húc đổ xe máy. Trưa ngày thứ Bảy 14/5, anh Huỳnh Tấn Mẫm ghé nhà chơi. “Hộ tống” sau lưng anh là sáu nhân viên an ninh đi xe máy. Họ dừng xe tụ tập trước nhà. Anh Mẫm kể: Anh đang đi thì có một thanh niên cầm gậy đi sát anh, hỏi một người có lẽ là chỉ huy: “Có làm không?”. Anh chờ đợi bị giáng một gậy thì người kia khoát tay. Thế là thoát.

Chủ nhật 15.5.2016 căng thẳng ngột ngạt cả trên sóng viễn thông. Facebook bị chặn. Các facebooker nháo nhào hỏi nhau sao không vào được facebook và lao xao chỉ cho nhau cách vượt tường lửa. Ngành công an nuôi cơm sang, trả lương hậu cho một đội ngũ đông đảo CAM , công an mạng, để chặn trang web này, dựng tường lửa blog kia chỉ hại cơm của nước, hao tiền thuế của dân để làm việc vô tích sự và phản tiến bộ. Không gian điện tử mênh mang, làm sao chặn!

Trên các ngả đường trung tâm thành phố Sài Gòn rào chắn giăng khắp ngả. Công an chìm, nổi và các lực lượng phối thuộc với công an, do công an điều động, chỉ huy gồm dân phòng, trật tự đô thị, thanh niên xung phong rải dày đặc trung tâm thành phố và rải rộng trên khắp các ngả đường Sài Gòn. Lực lượng đồng phục xanh lá cây nai nịt áo giáp mũ sắt như sắp vào trận giáp chiến. Thành phố như trong trận bố ráp lớn.

Đủ sắc áo cảnh sát. Nhưng đông đảo nhất, lầm lì săm soi, xục xạo ráo riết nhất và ra tay mau lẹ, bất ngờ, bạo liệt nhất là đội quân mặc đồ dân sự, đeo khẩu trang kín mặt, mật vụ chìm. Có người đang ngồi uống cà phê trong quán nước, có người đang đi dạo trên đường thình lình bị đội quân này xô đến bẻ quặt tay ra sau lưng, lôi đi. Nhà báo Kha Lương Ngãi tròn 70 tuổi, nhà thơ Phan Đắc Lữ chợt đến tuổi 80, tóc bạc, râu bạc, hình hài mong manh như hơi thở nhẹ và linh mục Anton Lê Ngọc Thanh tuổi ngoài 50 đang đi bộ trên phố đi bộ Nguyễn Huệ đã bị gọng tay thép của những người này bẻ tay, xốc nách, lôi đi.

Những người như nhà báo Kha Lương Ngãi, nhà thơ Phan Đắc Lữ, linh mục Anton Lê Ngọc Thanh thì bị đưa về đồn công an tra hỏi. Còn những người khác thì bị đẩy lên ô tô đưa thẳng đến Trung tâm Hỗ trợ Xã hội, 463 Nơ Trang Lơn phường 13 quận Bình Thạnh, nơi quản lí những người lang thang không nhà cửa, những người ném cuộc đời vào những cơn vật vã nghiện ngập, những người được coi là tệ nạn xã hội. Ngày chủ nhật xao xác 15.5.2016, gần một trăm người dân đã bị hốt đưa về đây, trong đó có cả chị bán vé số ở vườn cây 23.9. Bị giam giữ suốt đêm chủ nhật 15.5.2016. Đến chiều hôm sau vẫn còn vài chục người vô tội bị bắt tùy tiện, phi pháp vẫn chưa được trả tự do. Với thân hình tơi tả, với vẻ mặt thất thần những người bước ra khỏi Trung tâm Bảo trợ Xã hội đã kể lại về ngày 15.5.2016 kinh hoàng bị đánh bằng đấm đá, bằng roi điện ở nơi mang tên Bảo trợ Xã hội!

2. Đau xót trước cả dải biển giàu đẹp của đất nước bị đầu độc giết chết sự sống, lo lắng về số phận đất nước, số phận dân tộc trước sự đe dọa, lấn lướt, trước hiểm họa diệt chủng của Tàu Cộng, hàng ngàn người dân Sài Gòn xuống đường biểu tình với đòi hỏi “Cá cần nước sạch. Dân cần minh bạch” liền hai chủ nhật liên tiếp 1.5.2016 và 8.5.2016 thì gần ngàn cơ quan thông tin nhà nước cộng sản, báo giấy, báo hình, báo tiếng hoàn toàn câm lặng, né tránh, không đưa tin dù chỉ một mẩu tin ngắn.

Ngày chủ nhật 15.5.2016 không khí bố ráp đầy xáo động, bất an trùm lên thành phố Sài Gòn. Người dân vô tội bị công an chặn cửa, cầm tù tại nhà. Người dân vô tội bị công an bẻ quặt tay bắt lôi đi như bắt tội phạm ngay trên đường phố. Một hiện thực lớn như vậy, đau lòng như vậy, một khoảnh khắc lịch sử bi thảm như vậy thì báo giấy, báo online lề đảng vô cảm, lạnh lùng làm ngơ rồi theo định hướng chế tạo ra thứ tin tức vô hồn, nhạt nhẽo, giả tạo:

KHU TRUNG TÂM TP.HCM NGÀY 15-5 YÊN BÌNH, TRẬT TỰ

Theo ghi nhận của Tuổi Trẻ, cho đến 19g ngày 15-5, tình hình trật tự trị an của TP.HCM được đảm bảo. Xe cộ, người dân đi lại bình thường.

Khu trung tâm TP.HCM ngày 15-5 yên bình, trật tự

Khu vực trung tâm TP cũng thưa người tại các tuyến đường như Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Hai Bà Trưng, Phạm Ngọc Thạch, Đồng Khởi, Đinh Tiên Hoàng, Nguyễn Huệ, Hàm Nghi, kể cả tại các ngã tư, giao lộ.

Tại khu vực nhà thờ Đức Bà, nhiều bà con giáo dân đi lễ vui vẻ và có nhiều người tham quan, chụp hình lưu niệm. Công viên 30-4, đường Hàn Thuyên, Nhà hát TP, Công xã Paris có các bạn trẻ và du khách đến tham quan, giải trí. Khu vực Diamond Plaza, Nhà văn hóa Thanh niên, hồ Con Rùa nhiều bạn trẻ vẫn tham gia sinh hoạt học tập, vui chơi, giải trí trong trật tự.

Tình hình phương tiện tham gia giao thông tại khu vực trung tâm TP cũng thưa và an toàn, trật tự.

Ngày 15-5, thông tin từ Công an TP.HCM cho biết trong cuộc tụ tập gây rối ngày 8-5, có 4 trật tự viên TNXP bị xịt hơi cay, bị đả thương.

Nguy hiểm hơn, trên mạng xã hội xuất hiện thông tin kêu gọi truy tìm nơi ở của các cán bộ công an, lực lượng TNXP tham gia giữ trật tự để đe dọa lực lượng này với các mức tiền thưởng cho từng hành vi uy hiếp. Thực tế là có một trật tự viên TNXP bị đánh tại nhà, đập phá đồ đạc, công an đang điều tra làm rõ.

(Báo Tuổi Trẻ ngày 16.5.2016).

Trước đây những bài báo loại này chỉ thấy trên tờ Nhân Dân, Quân Đội Nhân dân, Công an. Nay tờ báo của tuổi trẻ, tuổi háo hức đi tìm lí tưởng, tuổi khao khát đi tìm cái đẹp, tuổi say mê đi tìm sự thật cũng xưng xưng đơm đặt:

“Ngày 15-5, thông tin từ Công an TP.HCM cho biết trong cuộc tụ tập gây rối ngày 8-5, có 4 trật tự viên TNXP bị xịt hơi cay, bị đả thương.

Nguy hiểm hơn, trên mạng xã hội xuất hiện thông tin kêu gọi truy tìm nơi ở của các cán bộ công an, lực lượng TNXP tham gia giữ trật tự để đe dọa lực lượng này với các mức tiền thưởng cho từng hành vi uy hiếp. Thực tế là có một trật tự viên TNXP bị đánh tại nhà, đập phá đồ đạc, công an đang điều tra làm rõ.”

3. Chất độc làm cá chết trắng suốt dải biển mấy trăm kilomet là cú ra đòn độc khủng khiếp, là có ý đồ đầu độc nhằm vào cả một dân tộc, một đất nước, không phải chỉ là sự cố không may của một cơ sở sản xuất với một tỉnh, một địa phương.

Biển bị đầu độc. Hàng triệu dân đánh cá sống nhờ vào biển không còn nguồn sống. Như năm 1945 giặc Nhật bắt người nông dân miền Bắc phải trồng đay không được cấy lúa đã dẫn đến thảm họa chết đói cho hơn hai triệu người

Người dân chài Việt Nam có mặt trên biển Việt Nam không phải chỉ để kiếm sống cho riêng họ. Họ còn là những cột mốc chủ quyền sống khẳng định Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam. Biển bị đầu độc. Những tấm bia chủ quyển sống không còn có mặt ở Hoàng Sa, Trường Sa. Biển Việt Nam không còn bóng dáng những người chủ đích thực, quả cảm. Biển Đông của tổ tiên bỏ mặc cho Tàu Cộng làm chủ. Biển bị đầu độc. Nguồn sống của dân không còn. Chủ quyền thực tế trên biển Đông cũng không còn. Biển Đông hoàn toàn thuộc về Tàu Cộng.

Biển bị đầu độc! Chất độc giết biển rồi sẽ có trong hạt muối, trong chai nước mắm, trong bữa ăn hàng ngày của mọi gia đình Việt Nam. Chất độc mang bệnh hiểm, mang cái chết chậm, chết đau đớn, chết khi đang sống. Chất độc tạo ra những quái thai, những tật nguyền dị dạng cho nhiều thế hệ mai sau, hủy diệt tương lai, hủy diệt sự sống của giống nòi Việt Nam!

Tai họa lớn đe dọa sự sống còn của cả giống nòi, cả dân tộc, đe dọa sự còn mất của cả giang sơn xã tắc nhưng nhà nước quá hối hả, sốt sắng, miệt mài, đôn đáo, rốt ráo thu tiền thuế của dân lại quá thờ ơ, chậm chap và mờ ám trong việc cứu biển, cứu dân, cứu nước.

Sự sống còn của đất nước của giống nòi thôi thúc người dân phải xuống đường đòi hỏi nhà nước phải thực hiện đầy đủ và gấp gáp bổn phận với dân với nước trong thảm họa lớn biển Việt Nam bị đầu độc. Cuộc xuống đường biểu tình của người dân là quyền công dân cơ bản được ghi trong Hiến pháp. Cuộc xuống đường biểu tình của dân là sự lên tiếng của lương tri con người và trách nhiệm công dân. Ngôn ngữ của cơ quan công quyền nhà nước cộng sản gọi cuộc xuống đường biểu tình ôn hòa, hợp pháp và chính đáng đó là “cuộc tụ tập gây rối”, và “bị Việt Tân xúi giục, kích động” là sự xúc phạm nặng nề người dân. Chỉ ở người trống vắng, thiếu hụt lương tri con người, không biết đến trách nhiệm công dân mới nhìn nhận người dân biểu tình “Cá cần nước sạch, Dân cần minh bạch” là tụ tập gây rối, là bị Việt Tân xui khôn xui dại!

Với người dân bình thường, nhất là với người dân tham gia biểu tình “Cá cần nước sạch. Dân cần minh bạch”, Việt Tân chỉ có trong tuyên truyền của hệ thống thông tin nhà nước cộng sản chứ Việt Tân không có trong đời sống, không có trong khái niệm và trong từ ngữ người dân. Với người dân, Việt Tân cũng như ông Ba Bị với trẻ con. Ông Ba Bị chín quai, mười hai con mắt đi bắt trẻ con chỉ do người lớn vẽ ra để hù dọa trẻ con mà thôi.

Người xuống đường biểu tình ôn hòa chỉ với trái tim yêu nước thương nòi, trong tay chỉ có mảnh giấy mỏng ghi lời tha thiết “Cá cần nước sạch Dân cần minh bạch”. Trong lòng không hận thù, trong tay không mẩu gậy và người xuống đường đã bị phân tán, xé nhỏ, lọt thỏm giữa vòng vây tầng tầng lớp lớp của công an và lực lượng phối thuộc với công an đông đảo gấp nhiều lần người biểu. Những người xé nhỏ, chia cắt, bao vây người biểu tình lại được trang bị đầy đủ công cụ để tấn công đám đông từ dùi cui, roi điện, còng số 8 đến bình xịt hơi cay. Người dân xuống đường bị đánh đổ máu, bị xịt hơi cay cũng chỉ biết chịu trận là những con người thật, có tên tuổi, địa chỉ, có hình ảnh đầy đủ. Nhưng trong cuộc họp báo của công an Sài Gòn không nhắc gì đến người dân bị đánh đổ máu, bị xịt hơi cay, lại khơi khơi dựng lên “Ngày 15-5, thông tin từ Công an TP.HCM cho biết trong cuộc tụ tập gây rối ngày 8-5, có 4 trật tự viên TNXP bị xịt hơi cay, bị đả thương.”

Lực lượng công cụ nhân danh chính quyền đã thẳng tay đàn áp, đánh đổ máu người dân tham gia cuộc biểu tình hợp pháp, chính đáng, nói tiếng nói của lương tri con người và trách nhiệm công dân rồi những người đó tổ chức họp báo lờ đi chuyện giáng nắm đấm dùi cui xuống đầu người dân ôn hòa biểu tình và vu cho người dân cất lên tiếng nói công dân là do bị Việt Tân giật dây, kích động. Đánh tráo sự việc. Hoán đổi vị trí. Người dân từ chỗ bị thanh niên xung phong tấn công trở thành người tấn công thanh niên xung phong. Người dân từ tư thế làm chủ đất nước nói tiếng nói của lương tri và trách nhiệm trở thành đám đông đạo tặc “tụ tập gây rối”. Cuộc họp báo đã đầu độc báo chí, đầu độc dư luận.

Biển bị đầu độc. Báo chí cũng bị đầu độc. Cả đời sống vật chất và đời sống tinh thần của chín mươi triệu người dân Việt Nam đang bị đầu độc!

ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH -Văn Sơn Trường phổ nhạc

YouTube player

httpv://www.youtube.com/watch?v=P81nKORV9P4&index=3&list=PLfe9JTtbGcgXUYl5EiC5_6jncQ8TM0HM7

ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH ?
Đất nước mình ngộ quá phải không anh
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…
Đất nước mình lạ quá phải không anh
Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay…
Đất nước mình buồn quá phải không anh
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng đã hết và biển thì đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa…
Đất nước mình thương quá phải không anh
Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu…
Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh
Anh không biết em làm sao biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu…
Thơ: TRẦN THỊ LAM – Trường PTTH chuyên Hà Tĩnh
Phổ nhạc : Phượng Mai.
Phối âm : Nhạc sĩ Trần Chí Phúc.
Trình bày: Phượng Mai – Trần Chí Phúc.
Thu âm: BL Studio

 

“Chính quyền” mọc trên cá chết, trên gạo bớt xén của dân

“Chính quyền” mọc trên cá chết, trên gạo bớt xén của dân

Gần hai tháng kể từ ngày ngư dân miền Trung phát hiện cá chết bất thường hàng loạt. Trước sự sục sôi của công luận, sự lên tiếng của nhiều tầng lớp xã hội khác nhau, nhà cầm quyền không những không tích cực điều tra và công bố nguyên nhân thảm họa để an lòng dân, trái lại, còn tìm mọi cách bịt miệng dân chúng, đàn áp người tuần hành ôn hòa, dùng các mánh khóe truyền thông để kéo lái dư luận.

Ngày 14/5, trả lời báo chí về hiện tượng cá chết hàng loạt, ông Phạm Công Tạc – Thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ (KH-CN) cho biết, tính đến thời điểm ngày 26/4, các kết quả phân tích cho thấy đã đủ căn cứ khoa học để loại trừ hầu hết các nhóm nguyên nhân tự nhiên từ địa chấn, sốc nhiệt, dịch bệnh… đến nay đã xác định đây là sự cố môi trường trên diện rộng. Về mặt khoa học, việc giải quyết vừa đòi hỏi huy động liên ngành vừa yêu cầu tính chuyên sâu cao trong từng xem xét phân tích khoa học.

Nhưng, sự cố môi trường mà ông Thứ trưởng Bộ KH-CN nói tới là sự cố gì và nguyên nhân vì đâu cá chết, biển bốc mùi hôi thối, vẫn bặt vô âm tín?! Cách ông trả lời và thái độ “đọc báo cáo soạn sẵn” của ông cho thấy có vẻ như nguyên nhân cá chết đã được đảng và nhà nước đóng dấu “bí mật quốc gia”.

Trong lúc người dân, nhất là ngư dân, đang hoang mang dao động trước cuộc sống ngày càng khó khăn do bị mất việc làm, cá bán không ai mua, thì những động thái mới đây của nhà cầm quyền trong việc giải quyết thảm họa môi trường càng làm cho lòng dân phẫn nộ. Trong đó, có việc nhà cầm quyền cố tình lái câu chuyện thuần túy dân sự là cá chết, thành một vụ việc chính trị với âm mưu lật đổ chế độ để có cớ đàn áp những người dân tay không tấc sắt muốn bày tỏ lòng yêu biển cả, yêu quê hương. Chưa hết, họ còn dùng hệ thống truyền thông vu khống, mạ lỵ các trí thức, các vị lãnh đạo tôn giáo. Đài truyền hình quốc gia Việt Nam (VTV) quy chụp Thư chung mà Đức cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp, Giám mục Giáo phận Vinh, gửi cho các thành phần dân Chúa ngày 13/5 vừa qua là “thiếu khách quan, thổi phồng, gây hoang mang và dùng những lời lẽ kích động” (?).

Không chỉ có vậy, sự vô lương đạt đến đỉnh điểm, khi nhà cầm quyền thay vì cố gắng tìm ra các giải pháp phù hợp để cứu ngư dân khỏi tình trạng bi đát hiện nay, thì lại làm một chuyện động trời là “ăn bớt gạo của ngư dân được hỗ trợ vì cá chết”.

Theo phản ánh của người dân Hà Tĩnh, tại một số địa phương, đã xuất hiện tình trạng thôn, xóm tổ chức thu tiền của các hộ gia đình được cấp gạo hỗ trợ với lý do trả tiền vận chuyển, hoặc cấp gạo nhưng không đủ số lượng quy định là 15 kg/người/tháng. Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh đã phải gửi Công văn hỏa tốc ký ngày 17/5 để chấn chỉnh tình trạng bớt xén nguồn trợ cấp cho dân nghèo, theo báo Thanh Niên.

Chuyện chính quyền ăn chặn tiền từ thiện, tiền trợ cấp người nghèo xưa nay không phải chuyện hiếm, trái lại nó vẫn đang diễn ra hằng ngày, đến nỗi bà Nguyễn Thị Doan – khi còn là Phó Chủ tịch nước đã phải thốt lên: “Người ta ăn của dân không từ cái gì nữa, từ liều vắcxin con con đến tiền chữa bệnh bảo hiểm”.

Tự nó, hành vi ăn chặn tiền từ thiện, tiền trợ cấp của người nghèo đã cực kỳ xấu xa. Đằng này, ngay giữa lúc cả thế giới đang quan tâm, cùng chia sẻ nỗi đau đớn quằn quại của ngư dân, thì nhà cầm quyền, thay vì tích cực giúp dân, cứu nước, lại đi quy chụp, vu cáo người lương thiện, ăn bớt gạo của dân… Kỳ thực không thể nói điều gì đó khác hơn, lương tâm của những vị quan chức này coi như đã chết, mùi cá chết hôi thối một lần nữa lại bốc lên ngay giữa cơ quan công quyền.

Đức Đạt Lai Lama, lãnh tụ tinh thần của người Tây Tạng, từng nói: “Cộng sản là loài cỏ dại, mọc trên hoang tàn của chiến tranh, là loài trùng độc, sinh sôi, nảy nở trên rác rưởi của cuộc đời”. Sự kiện chính quyền Hà Tĩnh “ăn bớt gạo của ngư dân” một lần nữa chứng minh cho điều đó.

19/5/2016

Hà Thạch

Bãi Mả

Bãi Mả

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến –

RFA

tuongnangtien's picture

tuongnangtien

Trong những câu thơ bút tre, đang lưu truyền rộng rãi ở Việt Nam, tôi thích nhất hai câu:

Tin nghe như sét đánh ngang
Bác Hồ đang sống chuyển sang từ trần!

Khách quan mà nói, ý thích của tôi dễ gây ngộ nhận là mình có hơi bị ác cảm với ông Hồ. Không dám đâu. Xin đừng ai nghĩ như vậy mà tội chết. Tôi khoái hai câu thơ trên chỉ vì sự duyên dáng của chính nó, thế thôi. Có những câu thơ bút tre khác nữa, cũng nói đến cái chết của ông Hồ nhưng tôi không thích mấy ─ thí dụ như:

Tin nghe như sét đánh gần
Bác Hồ đang sống từ trần chuyển sang!

Hoặc:

Vào trong hang Bác âm u
Chị em phụ nữ dở mũ ra chào!

Riêng hai vừa dẫn, theo thiển ý, đã kém duyên dáng lại thiếu phần thanh nhã. Nó diễn tả sự khinh miệt một cách sỗ sàng, của “chị em phụ nữ”, truớc vong linh của ông Hồ Chí Minh. Mà tỏ sự bất kính đối với một nguời đã khuất (cho dù họ là ai chăng nữa) là điều trái với văn hoá của dân tộc Việt, ở khắp mọi miền ─ nhất là miền nguợc, nơi mà phong tục tập quán có vai trò quan trọng trong đời sống hàng ngày hơn ở miền xuôi.

Nhân nhắc chuyện phong tục/tập quán của miền xuôi/ miền nguợc, tôi lại chợt nhớ cách đây không lâu, thi sĩ Trần Đăng Khoa, lúc cao hứng có tâm sự như sau:

“Vừa rồi tôi có đi Tây Nguyên dự lễ bỏ mả của gia đình ông Y Ngông Niết Đam. Nguời Eđê có một tục lệ rất đặc biệt. Khi nhà có nguời chết, gia đình con cháu hàng ngày vẫn nuôi nấng, vẫn mang cơm nuớc ra mộ, khi có điều kiện họ làm lễ bỏ mả.

Đó là bữa tiệc linh đình chia tay vĩnh viễn với nguời chết. Sau đó họ không quan tâm đến ngôi mộ ấy nữa, để linh hồn nguời chết được siêu thoát, không còn vướng víu cõi trần. Tôi cũng đã làm xong cái lễ bỏ mả cho thơ ca thời niên thiếu của tôi” [Trần Đăng Khoa, Chân Dung Và Đối Thoại (Hà Nội: Thanh Niên, 1988)].

Bỏ mả, thực ra, không phải là tập tục “rất đặc biệt” của nguời Eđê ở Tây Nguyên mà là tập tục chung ─ ở nhiều nơi ─ của nhiều nhóm nguời khác nữa. Nguời Roglai, nguời Rhadé, nguời Bahnar, nguời Djarai… ở miền Nam và miền Trung nước Việt đều có tục lệ tương tự. Hơn nửa thế kỷ trước, học giả Toan Ánh có một bài viết ngắn và rất cô đọng về tập tục này ─ xin trích dẫn một đoạn ngắn:

“Đối với nguời Roglai ─ sắc dân sống rải rác các tỉnh Khánh Hoà, Ninh Thuận, Bình Thuận, và Lâm Đồng ─ lễ cúng bỏ mả có nghĩa là nguời sống từ giã nguời chết. Lễ này đuợc cử hành sau mùa gặt hái đầu tiên, tính từ ngày nguời chết qua đời. Mùa gặt hái hòan tất, mọi nguời đều rảnh rang nên lễ cúng bỏ mả làm linh đình lắm. Có giết trâu mổ bò, mới thầy cúng làm lễ cho nguời khuất rồi đãi làng nuớc. Sau lễ bỏ mả là hết, ngôi mộ không đưọc ai chăm sóc nữa.

Nguời Rhadé, đa số sinh sống tỉnh Darlac và Quảng Đức, cũng có lệ bỏ mả vào mùa gặt năm sau. Nguời nhà ra mộ khóc lóc một lần cuối rồi mộ bị bỏ hẳn. Kỷ niệm của người chết cũng chìm dần vào quên lãng.

Người Bahnar ─ sắc dân sống ở Đông Nam Kômtum, Tây Bắc Pleiku, và phía Tây Bình Định ─ cũng chỉ chăm sóc mộ phần một năm… Sau đó họ làm lễ tạ rồi san phẳng, và từ đây không còn ai ngó tới. (“Tang Lễ Của Đồng Bào Thượng” ─ nhật báo Cách Mạng Quốc Gia, Sài Gòn, ngày 1 tháng 9 năm 1963).

Trong phần kết luận của bài báo này, Toan Ánh viết như thêm: “Gần đây nhiều đồng bào Thuợng đã di cư về gần chúng ta, có lẽ rồi đây phong tục của họ sẽ bị ảnh huởng của chúng ta mà có sự biến cải. Ánh sáng văn minh đã rọi vào nuớc Việt Nam, lẽ tất nhiên sự tiến bộ của chúng ta sẽ thúc đẩy sự tiến bộ của đồng bào Thượng, anh em chúng ta.”

Tôi rất quí trọng tinh thần bao dung, coi tất cả mọi nguời sống trong nuớc Việt đều là anh em đồng bào, của học giả Toan Ánh; tuy nhiên, khi quan niệm là “có lẽ rồi đây phong tục của họ sẽ bị ảnh huởng của chúng ta mà có sự biến cải” nhưng không viết thêm rằng “và nguợc lại để cùng tiến bộ” thì tôi sợ ông hơi quá tự mãn về phong tục và tập quán của văn hoá miền xuôi.

Nói cách khác, và nói một cách hơi vô lễ, tôi e là Toan Ánh có hơi ethnocentric. (Và nói thiệt tình thì tôi chưa bao giờ gặp được bất cứ một nguời Việt Nam nào, ở miền xuôi, biết tỏ ra khiêm tốn chút đỉnh về văn hoá của họ. Và đây là một thảm kịch, sẽ còn nhiều màn, của dân tộc Việt)!

Giao lưu là hệ quả tất yếu khi có sự tiếp xúc giữa hai hay nhiều nền văn hoá. Xin đơn cử một thí dụ về vấn đề này, bằng cách tiếp tục câu chuyện đang bỏ dở ─ chuyện “Bác Hồ đang sống chuyển sang từ trần.”

Tập tục bỏ mả của nguời miền cao, tôi trộm nghĩ, có nguồn gốc từ đời sống du canh. Do sự di chuyển không ngừng để tìm đất đai canh tác mới nên cơ hội trở lại nơi chốn cũ thăm viếng mộ nguời đã khuất rất mỏng manh; do đó, người ta cần làm lễ tạ mả để bớt áy náy khi phải bỏ mồ mả nguời thân.

Với thời gian, dân số mỗi lúc một tăng nhưng đất đai thì không. Diện tích đất đai giới hạn không cho phép phương thức tác du canh tiếp tục mãi mãi. Con người phải từ dần bỏ nếp sống này và làm quen với đời sống định canh hay bán định canh nơi miền sơn cuớc.

Từ đây, tuy có nhiều cơ hội gần gũi với mồ mả của những nguời đã khuất hơn nhưng tập tục bỏ mả vẫn còn được lưu truyền. Lý do, phần vì văn hoá bao giờ cũng biến đổi chậm hơn những đổi thay trong đời sống thường nhật; phần khác, quan trọng hơn, vì lý do kinh tế.

Khi những phuơng tiện kỹ thuật để hỗ trợ cho việc sản xuất vẫn còn ở mức độ thô sơ, khi đất đai canh tác bị giới hạn, và khi nhân khẩu mỗi lúc một tăng thì việc “hàng ngày vẫn nuôi nấng, vẫn mang cơm nuớc ra mộ” cho nguời đã khuất ─ theo phong tục của người Eđê, qua lời kể của Trần Đăng Khoa ─ là một thứ lễ nghi xa xỉ không thể kéo dài; do thế, bỏ mả là một tập tục thực tế và cần thiết cho chuyện sinh tồn của những nguời còn sống.

Cũng theo Toan Ánh, qua bài báo thượng dẫn: “Lễ tạ mả có thể cử hành ngay sau khi chôn cất nếu tang chủ quá nghèo. Chôn cất xong là thôi, nguời nhà cũng như dân làng không ai nhắc nhở đến nguời quá cố nữa vì mộ đã tạ rồi.”

Tôi uớc ao sao một số những nguời dân “làng” Ba Đình (ở đất ngàn năm văn vật) học được một phần nào sự khôn ngoan và thực tế ─ về tục lệ bãi mả này ─ từ những đồng bào Eđé, Rhađé, Bahnar, Djarai… Họ sẽ ra lăng hay ra mả ông Hồ Chí Minh khóc lóc thảm thiết một lần cuối rồi… san bằng nó đi cho cả nuớc được nhờ!

Tôi còn nhớ, Báo Nhân Dân – số ra ngày 31 tháng 8 năm 1999 ─ có đi tin “Cố Vấn Đỗ Muời Thăm Bộ Tư Lệnh Bảo Vệ Lăng Hồ Chủ Tịch”. Chỉ cái tiêu đề của bản tin không thôi cũng đủ khiến cho một nguời vô tâm nhất hoá phải băn khoăn. Có cả một Bộ Tư Lệnh chỉ để bảo vệ mộ phần của một nguời đã chết à?

Nguời dân Việt sùng bái ông Hồ Chí Minh đến độ cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc mà vẫn hy sinh hàng vạn lực lượng lao động chỉ để thoả mãn cái thị dục hiếu danh cho một cá nhân hay sao? Theo chỗ tôi biết, e rằng không phải vậy đâu. Chỉ qua vài câu thơ bút tre, đã dẫn, cũng đủ biết dân chúng chán ngán ông Hồ (và cái lăng thổ tả của ông ấy) đến cỡ nào rồi.

Mà đâu có riêng chi quần chúng. Hãy nghe lời ta thán của một cán bộ cộng sản, ông Hoàng Hữu Quýnh: “…cái nấm mồ của Bác quá khổng lồ, quá tốn kém. Dại dột xây to hơn cả nấm mồ của Lê-nin. Cái lăng nằm trơ trọi ở Ba Đình, trong đó chỉ có một cái xác xanh xao tái nhợt mà có đến hàng ngàn, hàng vạn con nguời cung phụng ở đó…” ( Tôi Bỏ Đảng, tập I, trích từ Minh Võ. Phản Tỉnh Phản Kháng Thực Hay Hư, California: Thông Vũ 1999).

Vì dân trí thấp, và toàn toàn là đồ mất dậy vô giáo dục, nên không ai nhìn thấu được công ơn của Bác đối với dân tộc Việt chăng? Tất cả thành tích của Hồ Chí Minh đều được thêu dệt, tuởng tượng và ghi lại thành sách bởi chính ông ta nhưng làm bộ đề tên nguời khác ─ cho nó có vẻ khách quan và khả tín. Loại “sử liệu quí báu” này được Đảng khai thác đến cùng để thần thánh hóa ông Hồ, và biến ông ta thành một thứ mộc che cho tội ác của họ.

Nó cũng được dịch ra rất nhiều ngoại ngữ để các sử gia nước ngoài có cơ hội tìm hiểu về “thân thế và sự nghiệp cách mạng của Bác Hồ”, một ông “Thánh Francois bưng biền” Việt Nam, nếu nói theo nguyên văn ─ một cách cuờng điệu ─ của một ông ký giả ngoại quốc nào đó.

Suốt cuộc đời ông Hồ Chí Minh chỉ chuyên xài bạc giả. Sở dĩ ông ta bịp được nhiều nguời, trong nhiều năm là nhờ vào sự đồng lõa tích cực của cả một băng đảng chuyên làm bạc giả ─ Đảng Lao Động Việt Nam.

Cái lăng của ông Hồ Chí Minh cũng chỉ là biểu tượng cho sự tôn kính giả tạo đó mà thôi. Thực chất, “dân làng Ba Đình Hà Nội” đang thờ cúng ông Hồ Chí Minh như một thứ ma xó (với hy vọng) để giữ nhà và hù doạ những nguời yếu bóng vía.

Tôi thực tình không muốn xía vô chuyện phong tục tập quán và tín nguỡng của bất nhóm nguời nào, kể cả những nguời sống bằng xác chết. Tôi sẽ thôi không nhắc nhở đến ông Hồ Chí Minh nữa, nếu những nguời “dân làng Ba Đình Hà Nội” cũng thôi dùng những đồng tiền mồ hôi nuớc mắt của đồng bào tôi vào chuyện thờ phuợng ông Hồ.

Bòn rút xuơng máu của nguời sống để cung phụng cho nguời chết là điều bất trí. Dựa hơi nguời chết để sống là chuyện bất nhân. Có cái dân tộc nào bất hạnh đến độ phải chịu sự “lãnh đạo” của một đám nguời vừa bất nhân vừa bất trí như vậy không?

Cầu nguyện cho môi trường đang bị ô nhiễm.

facebook JB Nguyễn văn Duyệt

Vào 19h30 ngày 19/5/2016. Hưởng ứng lời kêu gọi của Đức Giám Phao lô Nguyễn Thái Hợp, Giám mục giáo phận Vinh, hai giáo xứ Thuận Nghĩa và Thanh Dạ với số giáo dân đông nhì nhất Giáo Phận Vinh đã lên tiếng cầu nguyện cho môi trường đang bị ô nhiễm. Con số giáo dân xứ Thuận Nghĩa hiện nay hơn 10.000, còn giáo dân xứ Thanh Dạ hơn 12.000 giáo dân.
Nguồn fNGHE AN 6b Thanh nguyen Anton và Dung nguyen quan.

NGHE AN 1

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

NGHE AN 4

NGHE AN 2

‘Một nước Việt Nam thiếu dân chủ đang chờ Tổng Thống Obama’

 ‘Một nước Việt Nam thiếu dân chủ đang chờ Tổng Thống Obama’

Tổng thống Barack Obama sẽ là tổng thống Mỹ thứ ba đến thăm Việt Nam thời hậu chiến.

Tổng thống Barack Obama sẽ là tổng thống Mỹ thứ ba đến thăm Việt Nam thời hậu chiến

 Các cuộc thăm dò trước

19.05.2016

Chuyến đi thăm Việt Nam của Tổng Thống Mỹ Barack Obama vào tuần tới hứa hẹn sẽ mở ra một chương mới trong các quan hệ Việt-Mỹ, và được coi là một sự kiện bước ngoặt diễn ra trong bối cảnh các hành động của một nước Trung Quốc đang trỗi dậy đang đẩy hai nước cựu thù lại gần với nhau hơn bao giờ hết.

Tuy nhiên, báo chí quốc tế nêu bật một số vấn đề gai góc đang tiếp tục cản trở việc nâng mối quan hệ song phương lên một tầm cao mới. “Một nước Việt Nam thiếu dân chủ đang chờ đón Tổng Thống Obama” là hàng tít đăng trên tờ The Wall St. Journal số ra hôm qua, 18/5. Bài báo lưu ý rằng chuyến đi thăm lịch sử của nhà lãnh đạo Mỹ diễn ra một ngày sau thêm một cuộc bầu cử ‘trò hề’ khác nữa ở Việt Nam.

Bài báo viết rằng giữa lúc Hà Nội đang vận động để Mỹ tháo gỡ hoàn toàn lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam, dọn đường cho Việt Nam thủ đắc các hệ thống vũ khí hiện đại như các hệ thống phi đạn để củng cố các lực lượng phòng thủ biển, thì chuyến công du lịch sử của Tổng Thống Mỹ là một cơ hội “chỉ xảy ra có một lần trong một thế hệ” để Hoa Kỳ tăng sức ép đòi Việt Nam cải thiện nhân quyền và quyền công dân.

Tác giả Stuart Rollo thuộc Đại học Sydney chuyên tường trình về vấn đề an ninh quốc tế, nhận định rằng bằng cách gắn liền nhân quyền với việc thắt chặt các quan hệ an ninh và quốc phòng với Việt Nam, Hoa Kỳ có thể chứng minh rằng Mỹ sẵn sàng không những hậu thuẫn Việt Nam nâng cấp khả năng chiến đấu trước sự bành trướng của Trung Quốc, mà cùng lúc, ủng hộ nhân dân Việt Nam trong cuộc đấu tranh của họ để đòi các quyền dân sự và chính trị.

Tổng Thống Obama tới Việt Nam vào ngày thứ Hai 23/5, 1 ngày sau khi cử tri Việt Nam trên cả nước đi bầu đại biểu Quốc hội khóa XIV, và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2016 – 2021, trong một cuộc bầu cử bị Bộ Ngoại giao Mỹ đánh giá là “không tự do mà cũng không công bằng”.

Trong một quốc hội gồm 500 ghế, chỉ có 4 ghế là thuộc các đại biểu độc lập, không do Đảng Cộng sản Việt Nam đề cử. Theo tác giả, thì mặc dù Hiến Pháp Việt Nam cho phép mọi công dân được ra ứng cử, họ phải trải qua một tiến trình chọn lựa tiền bầu cử bị Đảng Cộng sản thao túng, có thể loại trừ họ qua những thủ tục hành chánh mập mờ.

Bài báo nhắc tới trường hợp ca sĩ Mai Khôi, một trong những người tự ra ứng cử, đã bị loại trừ một cách bất công dựa trên những lời tố cáo mập mờ của những người trong tổ dân phố, nhiều người cô chưa từng gặp bao giờ. Nhiều ứng cử viên độc lập khác cũng tố cáo rằng họ đã bị loại sau khi “bị đấu tố”.

Cô Mai Khôi đã mời Tổng Thống Obama đến gặp một nhóm ứng cử viên độc lập bị loại trong các trường hợp tương tự, để thảo luận về những cách người Mỹ có thể giúp hối thúc cải thiện các quyền dân chủ ở Việt Nam.

Các cuộc thăm dò do công ty Pew thực hiện năm 2015 cho thấy 78% người Việt Nam có quan điểm tích cực về Hoa Kỳ, một con số đáng kinh ngạc xét lịch sử xung đột giữa hai bên.

Các quan hệ Việt-Mỹ đã được đào sâu và đa dạng hóa trong những năm từ khi bình thường hoá bang giao về mặt chính trị.

Tổng Thống Obama sẽ trở thành tổng thống Mỹ thứ ba tới thăm Việt Nam thời hậu chiến, sau Tổng Thống Bill Clinton năm 2000, và Tổng Thống George W. Bush năm 2006.

Trong những vấn đề khác sẽ được đề cập đến ngoài Hiệp định Hợp tác Xuyên Thái Bình Dương TPP, có phần chắc Mỹ sẽ đề nghị giúp Việt Nam đối phó với nạn hạn hán do biến đổi khí hậu gây ra ở Lưu vực Sông Mê Kông.

Giáo dục cũng là một lĩnh vực chủ yếu mà cả hai nước đều quan tâm, với sự thành lập của Đại học Fullbright ở Việt Nam, viện đại học tư nhân, vô vụ lợi dầu tiên của Mỹ tại Việt Nam. Bộ Ngoại giao Mỹ đã cam kết 20 triệu đôla cho dự án này.

Theo Wsj, Economictimes, Forbes.

Liên Minh Việt – Mỹ, không thể khác!

Liên Minh Việt – Mỹ, không thể khác!

Sau khi oanh tạc Hà Nội bằng hoả lực chiến lược, từ căn cứ tên lửa Quảng Tây và căn cứ hải quân Du Lâm, đủ để cắt đứt mọi liên lạc giữa Hà Nội với các quân khu, hơn 2 triệu bộ binh Trung Quốc, ém sẵn từ hàng trăm km đường hầm, âm thầm chuẩn bị từ sau cuộc chiến 1979, dọc suốt 1640 km biên giới phía Bắc, chỉ trong vòng 3 tiếng, sẽ tràn ngập lãnh thổ. Biển Đông bị cách ly. Tầu ngầm sẽ khép kín vịnh Bắc bộ từ căn cứ Du Lâm tới Vũng Áng. Hoành Sơn bị kiểm soát. Toàn bộ Tây Nguyên bị khống chế. Trong vòng ba ngày, toàn bộ miền bắc Việt Nam từ Nam Hà Tĩnh trở lên lọt hoàn toàn vào tay Trung Quốc. Không một sức mạnh nào kịp can thiệp. Không một lực lượng nào có thể đảo ngược tình huống. Trung Quốc sẽ tuyên bố với thế giới rằng Trung Quốc thu hồi lãnh thổ chủ quyền theo Hiệp định Pháp Thanh năm 1885, biên giới nước cộng hoà Nhân Dân Trung Hoa kéo xuống tới dãy Hoành Sơn, Hà Tĩnh.

____

Bùi Quang Vơm

19-5-2016

H11- Đồng bằng sông Cửu Long đã khô kiệt. Nhiễm mặn theo những con sông đã lấn sâu vào đất liền 90 km. Gần 90% lúa và hoa mầu trên toàn bộ đồng bằng sẽ mất trắng. Hơn 20 triệu con người đang bị đói và khát từng ngày. Việt Nam đang từ quốc gia đứng thứ hai thế giới về xuất khẩu gạo, đang có nguy cơ phải nhập gạo cứu đói. Nền đất tiếp tục lún sụt, ngày càng xuống thấp. Nước biển thâm nhập ngày càng sâu trong nội địa. Hơn 10% đất trồng lúa của cả nước sẽ trở thành đất phi canh tác. Hơn 20 triệu con người đang bị đe dọa không còn nguồn sống. Sẽ có cuộc di tản hướng tới các thành phố. Sẽ có bất ổn và rối loạn.

Đồng bằng sông Cửu Long đã chết. Không ai, không có biện pháp nào cứu vãn được ngoài Trung Quốc. Chỉ có cách xả đủ nước cho sông Mê kông, chỉ có cách trả lại lượng phù sa và lượng cát như trước đây mới cứu được nạn khô kiệt, mới làm cho đất toàn bộ đồng bằng ngừng lún sụt, và mới cứu được nạn xâm mặn từ biển.

Giáo sư Marvin Ott, từ trường Johns Hopkins ở Hoa Kỳ, nói: “Các con đập trên dòng Mekong có ý nghĩa chiến lược vì chúng cho phép Trung Quốc quyền lực quyết định sự sống hay cái chết với các nền kinh tế ở hạ nguồn trên cả vùng Đông Nam Á lục địa“.

Với 8 con đập khổng lồ đã xây, 5 con đập đang xây, và 7 con đập khác nằm trong kế hoạch sẽ tiếp tục xây trên suốt chiều dài 2.200 km sông Lan Thương thuộc địa phận Trung Quốc, lưu lượng nước sông Mêkông sẽ bị chặn lại trên đất Trung Quốc, dòng chảy trên dòng sông Mê kông hòan toàn do các đập nước của Trung Quốc đóng hay mở quyết định. Đồng bằng sông Cửu Long có thể sống hay chết hòan toàn phụ thuộc vào ý chí của những người nắm quyền ra lệnh Trung Quốc.

2- Đảo Chữ Thập có đường băng dài 3.250m m là đảo nhân tạo lớn nhất khu vực Trường Sa do Trung Quốc kiểm soát, một đường băng dài 2644m trên đảo đá Vành Khăn, nếu so với Trường sa lớn, thủ đô của huyện đảoTrường sa Việt Nam, có chiều dài toàn đảo chưa đến 600m, đường băng không qúa 500m, với tiềm lực quân sự vượt rất xa Việt Nam trên toàn bộ bảy hòn đảo nhân tạo được bồi đắp, cơi nới, khả năng khống chế và kiểm soát toàn bộ khu vực Trường sa là không thể chối cãi. Trong tình huống chiến sự xảy ra, Việt nam lập tức mất quyền kiểm soát đối với đảo Trường Sa lớn ngay sau một loạt hoả lực áp đảo đầu tiên, tất cả những gì Việt Nam có thể kháng cự không kéo dài quá một giờ. Những đảo đá và những nhà giàn còn lại, Trung Quốc không phải mất thêm súng đạn. Cùng với tên lửa chiến lược và tầu ngầm hạt nhân của căn cứ hải quân Du Lâm trên đảo Hải Nam, vòng cung Hoàng Sa và Trường Sa sẽ kiểm soát toàn bộ biển Đông.

Thực chất thì đến thời điểm này, Hoàng sa của Việt Nam đã mất hẳn, Trường Sa không có cách gì giữ được. Biển sát bờ thì chất thải từ các khu công nghiệp từ Quảng Ninh, Hải Phòng xuống Hà Tĩnh, Thừa Thiên Huế có thể sẽ được sử dụng cho mục đích xâm lược, sẽ đầu độc cá chết và môi trường sống của con người bất cứ lúc nào, gây hoảng sợ, tạo ra rối loạn xã hội. Biển xa bờ thì Trung Quốc chặn suốt vòng cung Hoàng Sa và Trường Sa bằng tàu tuần duyên sẵn sàng bắt giữ và tịch thu ngư cụ, phạt tiền, bằng lệnh cấm đánh bắt cá đơn phương. Việt Nam đã trở thành quốc gia không có biển.

3- Đất chết, biển mất, nội địa khắp các vùng hiểm yếu trên cả nước, người Trung quốc chiếm giữ dưới danh nghĩa đầu tư 50 năm, 70 năm. Nếu kết hợp với khu vực Vũng Áng, Hà Tĩnh, Khu nghỉ dưỡng trên đèo Hải Vân, Hội An, Đà Nẵng, khu du lịch Thưà thiên Huế của các chủ đầu tư do chính quyền Trung Quốc trá hình quản lý, cùng với vùng Tây nguyên với Bôxít Nhân cơ và Tân Rai, thì toàn bộ miền Bắc Việt Nam bị cô lập và cách ly hòan toàn.

Sau khi oanh tạc Hà Nội bằng hoả lực chiến lược, từ căn cứ tên lửa Quảng Tây và căn cứ hải quân Du Lâm, đủ để cắt đứt mọi liên lạc giữa Hà Nội với các quân khu, hơn 2 triệu bộ binh Trung Quốc, ém sẵn từ hàng trăm km đường hầm, âm thầm chuẩn bị từ sau cuộc chiến 1979, dọc suốt 1640 km biên giới phía Bắc, chỉ trong vòng 3 tiếng, sẽ tràn ngập lãnh thổ. Biển Đông bị cách ly. Tầu ngầm sẽ khép kín vịnh Bắc bộ từ căn cứ Du Lâm tới Vũng Áng. Hoành Sơn bị kiểm soát. Toàn bộ Tây Nguyên bị khống chế. Trong vòng ba ngày, toàn bộ miền bắc Việt Nam từ Nam Hà Tĩnh trở lên lọt hòan toàn vào tay Trung Quốc. Không một sức mạnh nào kịp can thiệp. Không một lực lượng nào có thể đảo ngược tình huống. Trung Quốc sẽ tuyên bố với thế giới rằng Trung Quốc thu hồi lãnh thổ chủ quyền theo Hiệp định Pháp Thanh năm 1885, biên giới nước cộng hòa Nhân Dân Trung Hoa kéo xuống tới dãy Hoành Sơn, Hà Tĩnh.

4- Đó là một nguy cơ, một âm mưu được Trung Quốc chuẩn bị từ rất lâu và thực hiện từng bước, không còn ai nghi ngờ, nhưng không thể ngăn chặn. Một câu hỏi được đặt ra với mỗi người dân Việt, là phải làm gì, làm như thế nào hay ngồi nhìn đất nước từng tí một đang mất dần từng ngày vào tay Trung Quốc? Với tiềm lực quân sự không bằng một phần hai mươi, Việt Nam không thể tự bảo vệ. Nếu phải hy sinh phát triển kinh tế, giành hết phần ngân sách quá sức cho quốc phòng, thì Việt Nam chỉ vài năm cũng sẽ chết do tự sụp đổ. Việt Nam cần hòa bình, Việt Nam muốn có hòa bình và của cải tài lực tập trung cho phát triển kinh tế, để nhanh chóng thành một quốc gia hùng cường. Nhưng Việt Nam cần một sức mạnh hạt nhân, một sức mạnh quân sự đủ để răn đe và đối diện với sức mạnh dã tâm của Trung Quốc. Như Nhật Bản, như Nam Hàn, như Đài Loan, và như Philipinnes, không có con đường nào khác là liên minh với Mỹ. Và cũng vì có Mỹ, có sự có mặt của Mỹ trong quan hệ với Việt Nam, với vai trò người bảo vệ tự do trên toàn thế giới mà chiến tranh xâm lược còn chưa diễn ra, còn phải chờ thời.

– Ngày 2/9/1945, ngay sau Tuyên ngôn Độc lập do Chủ tịch Hồ Chí Minh, diễn văn tiếp theo của Đại tướng Võ Nguyên Giáp khẳng định: “Mỹ là nước dân chủ, không có tham vọng về đất đai mà lại có công nhất trong việc đánh bại kẻ thù của ta… nên ta coi Mỹ như một người bạn tốt”, theo tư liệu Lịch sử Chính phủ Việt Nam, Tập 1 (1945—1955), NXB Chính trị Quốc gia.

– Trải bao thăng trầm trong quan hệ đầy khó khăn giữa hai nước, ông John Kerry không che dấu sự xúc động: “Không ai có thể tưởng tượng nổi Hoa Kỳ và Việt Nam bắt tay cùng mười quốc gia khác để đạt được một cơ hội giao thương vô giá”, ông nói về Hiệp định TPP như thế.

– Phó Tổng thống Mỹ Joe Biden khi chủ trì tiệc chiêu đãi Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng , đã lẩy hai câu Kiều đầy ý nghĩa, chân thành như hai người thân quen:

“Trời còn để có hôm nay,
Tan sương đầu ngõ, vén mây giữa trời”.

– Người Mỹ đã sẵn sàng, chỉ còn đợi một thiện chí, một quyết tâm từ phía Việt Nam, để dứt khoát đi cùng đường vì một nền hòa bình, ổn định cho khu vực, vì một nền tự do hàng hải phục vụ lợi ích của mỗi quốc gia, vì một thế giới bình đẳng, tôn trọng chủ quyền lãnh thổ, lãnh hải phù hợp với luật pháp quốc tế, chống lại một cách hiệu quả mọi ý đồ và hành vi bành trướng nước lớn, tham lam và ích kỷ, trong quan hệ quốc tế.

5- Trước một Trung Quốc không che đậy dã tâm xâm lược và bành trướng lãnh thổ. Trước một Trung Quốc luôn chủ trương một chính sách thù địch với toàn bộ phần còn lại của thế giới, thèm khát mộng bá chủ siêu cường, Việt Nam không thể cứ giữ quan điểm làm bạn với tất cả. Trong khi Trung Quốc cố thủ chủ trương đối đầu và giành giật ngôi bá chủ thế giới với Mỹ, nếu lệnh cấm vận vũ khí sát thương được dỡ bỏ, những vũ khí tối tân mà Mỹ giúp Việt Nam, có khả năng lọt vào tay Trung Quốc thông qua cơ chế láng giềng hữu nghị Trung – Việt. Đấy là điều không thể chấp nhận đối với lợi ích của Mỹ.

6- Một chính phủ Việt Nam chưa thực sự dân chủ, quyền quyết định tối cao vẫn nằm trong tay một số ít nhà lãnh đạo, đó là nguy cơ rủi ro, là tính bất ổn định, tính dễ thay đổi, khó đoán trước của chính sách, là điều không phù hợp đối với một Hiệp định An ninh cao cấp luôn mang tính nhạy cảm. Vì vậy, cho dù không thay đổi thể chế chính trị, lập trường chính trị không thể không dứt khoát giữa hòa bình, phát triển và sinh mệnh quốc gia. Cho dù thể chế chính trị có thể khác biệt, nhưng bạn và thù là lập trường phải được thống nhất. Không thể cùng lúc là bạn với tất cả các phía đối kháng. Không đối đầu với bất cứ ai, không là kẻ thù của ai, nhưng bạn thì không thể là với tất cả. Với truyền thống nhân văn 4000 năm, người Việt Nam yêu tự do và trân trọng tự do của mọi dân tộc. Chính phủ Việt Nam cam kết thả ngay lập tức, vô điều kiện và triệt để các tù nhân chính trị, từng bước khắc phục tình trạng cảnh sát hoá chế độ hiện tại, cùng với các cải cách theo hướng dân chủ khác.

7- Việt Nam là một nước yêu hòa bình. Việt nam không chủ trương gây chiến tranh với bất cứ ai. Việt Nam không liên minh với người này để chống người khác. Việt Nam không liên minh với bất kỳ nước nào để chống lại nước thứ ba, nhưng Việt Nam có quyền và Việt Nam cần liên minh với những sức mạnh chính đáng để tự bảo vệ chủ quyền lãnh thổ và lợi ích quốc gia. Trước nguy cơ mất chủ quyền biển đảo và nguy cơ mất nước vào tay chủ nghĩa bành trướng, Việt Nam cần một Hiệp định an ninh chung với Mỹ. Đó là một nhu cầu thiết yếu và phù hợp với hoàn cảnh và nguyện vọng của nhân dân Việt Nam.

8- Mỹ là nước không có tham vọng lãnh thổ và không có truyền thống xâm lược và nô dịch dân tộc khác. Nước Mỹ có lợi ích gắn với chủ quyền của từng dân tộc và tự do trên toàn thế giới. Nước Mỹ là nước duy nhất hiện nay quan tâm và tự chịu trách nhiệm với nền hòa bình ổn định vì phát triển và thịnh vượng của mỗi nước. Nước Mỹ hiện là nước duy nhất trên thế giới có mối quan tâm và tự có trách nhiệm bảo vệ tự do toàn cầu. Nước Mỹ là quốc gia duy nhất có sức mạnh kinh tế và quốc phòng đủ để trấn áp mọi tham vọng phi lý, mọi hành vi vi phạm luật pháp quốc tế.

9- Trung Quốc biết điều đó. Trung quốc biết rất rõ rằng Mỹ là người duy nhất và đang là người nguy hiểm nhất đối với âm mưu độc chiếm biển Đông của Trung Quốc. Một Hiệp định An ninh chung giữa Việt Nam và Mỹ sẽ là lưỡi gươm cắt đứt cái lưỡi bò tham vọng ngông cuồng nhưng ngu dốt của Trung Quốc. Bằng các thủ đoạn, vừa tung con bài hữu nghị láng giềng vừa uy hiếp trừng phạt kinh tế, vừa chặn nước gây hạn và nạn đói cho đồng bằng sông Cửu Long, vừa cho Formosa và thuyền đánh cá thả, xả hóa chất độc làm chết cá suốt bờ biển bốn tỉnh miền Trung, vừa đe dọa bằng âm mưu gây bạo loạn lật đổ chế độ nếu theo Mỹ. Nhưng Trung Quốc đã sai. Cách xử sự thâm độc và hèn hạ đã làm thức tỉnh những cái đầu còn lú lẫn cuối cùng trong những nhà lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam, đẩy những người này tới quyết tâm nhượng bộ Mỹ để đạt bằng được một Hiệp định hợp tác toàn diện thực sự với chính phủ Mỹ, bắt đầu bằng việc dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm vận vũ khí sát thương.

9- Mỹ tuyên bố dỡ bõ lệnh cấm vận vũ khí sát thương cho Việt Nam và cam kết hỗ trợ Việt Nam trong cố gắng bảo vệ chủ quyền chính đáng và hợp pháp của mình.

10- Dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương biểu hiện lòng tin chiến lược giữa hai nước cựu thù Việt – Mỹ, là cản trở cuối cùng để hai nước tiến tới Hiệp định đối tác toàn diện, tạo điều kiện để hai nước phát triển đồng đều các mối quan hệ tương quan, tiến tới nhất thể hoá các khác biệt về thể chế chính trị và các đặc điểm về nhân quyền.

11- Chúng ta không chống nhân dân Trung Quốc. Nhưng một chính sách gắn kết với Trung Quốc chỉ có thể thực hiện với một Trung Quốc dân chủ, ủng hộ hòa bình, tôn trọng chủ quyền của quốc gia láng giềng. Chúng ta sẽ cùng nhân loại và cùng nhân dân Trung Quốc đấu tranh để Trung Quốc trở thành một siêu cường dân chủ, giàu có và xứng đáng. Chủ nghĩa bành trướng lãnh thổ lạc hậu, chủ nghĩa Đại Hán ích kỷ sẽ bị tiêu diệt cùng với sự hoàn thiện nền dân chủ và chủ nghĩa nhân văn hiện đại. Người Việt Nam và người Trung quốc sẽ sống mãi trong một nền hòa bình thịnh vượng chung. Cương giới lãnh địa sẽ không còn là giới hạn ngăn cách hai dân tộc rất gần nhau về truyền thống văn hóa và cũng như những gắn kết với các dân tộc Bách Việt anh em. Không có độc đảng, không có chủ nghĩa Mác, chỉ có quyền tự do, hòa bình và thịnh vượng.

12- Việt Nam quyết tâm bằng mọi giá liên minh với Mỹ và cùng với Mỹ từng bước hoàn thiện đưa quan hệ hai nước thành mẫu mực cho mối quan hệ nhân văn hiện đại.