NHỮNG TƯỞNG …

NHỮNG TƯỞNG …

Cảm xúc con người thay đổi theo tuổi tác, cùng đọc để xem suy nghĩ lúc nhỏ và khi lớn của chúng ta khác nhau như thế nào


1. Lúc bé, tưởng khóc là buồn, bây giờ phát hiện buồn nhất là không thể khóc được, cứ trống rỗng, tỉnh táo và vô hồn

2. Lúc bé, tưởng cười là vui, bây giờ nghĩ lại, có những giọt nước mắt còn vui hơn cả một trận cười.

3. Lúc bé, tưởng đông bạn là hay, bây giờ mới biết vẫn chỉ có mình mình

4. Lúc bé, tưởng cô đơn ở đâu xa lắm, chỉ đến ở những chỗ không người, đến giờ mới hiểu, lúc bên nhau, sự ấm áp mới thật mong manh, mà nỗi cô đơn sao lại gần gũi thế.

5. Lúc bé, tưởng yêu là tất cả, là mọi thứ, lớn rồi mới biết sau yêu còn có chia tay.

6. Lúc bé, tưởng thành người lớn là lớn, bây giờ đã thấy có nhiều người đã lớn mà vẫn chưa thành người lớn, và đến khi thật sự thành người lớn thì người ta sẽ biết không bao giờ bé trở lại được.

7. Lúc bé, tưởng đóng đinh thì đóng đinh, không thích thì là có thể nhổ, bây giờ cảm nhận được đinh có thể nhổ nhưng vết sâu vẫn còn.

8. Lúc bé, tưởng mình có thể thay đổi cá thế giới, giờ thấy được ngay cả 1 người còn chẳng có khả năng thay đổi. Có chăng, vẫn chỉ là tự thay đổi mình.

9. Lúc còn bé, tưởng yêu một người thì dễ, quên một người mới khó. Giờ thấy mình quên đi nhiều người cũng dễ dàng, nhưng để yêu, mới khó làm sao.

10. Lúc bé, thích định nghĩa về tình yêu, tình yêu là X, là Y, là A,B,C,D; bây giờ lớn lại cuống cuồng, vì hoang mang, không biết tình yêu thật sự là gì cả

11. Lúc bé, vẫn nghĩ rằng tình yêu là mãi mãi, tình yêu là thứ quan trọng nhất trong cuộc đời. Giờ thì biết yêu đến đó, rồi đi đó, như mưa bóng mây, hay dù có như chớp bể mưa nguồn thì cũng vậy, có đó rồi mất đó. Và thật sự cũng chẳng biết thứ gì là quan trọng nhất

12. Lúc bé tưởng chỉ có kẹo là ngọt, giờ lớn lên còn biết có những thứ còn ngọt ngào hơn cả kẹo.

13. Lúc bé rất sợ phải chết, nhưng bây giờ khi tôi lớn lên mới biết sự lãng quên còn đáng sợ hơn cái chết rất nhiều.

14. Lúc bé tưởng tượng rất nhiếu, và giờ đây khi lớn lên mới nhận ra chuyện cổ tích không bao giờ có thật.

15. Lúc bé mẹ nói yêu thương cho đi là yêu thương nhận lại, giờ lớn lên chợt nhận ra, có những yêu thương chỉ chomà không nhận.

16. Lúc bé mong mình lớn, giờ đây lớn rồi sao mong mình bé lại quá chừng

17. Lúc bé tưởng rằng yêu một người là sống vì người đó,giờ mới biết yêu một người là fải biết tự yêu lấy mình

18. Lúc bé tưởng sự sống và cái chết ở cách xa nhau lắm,giờ mới biết nó chỉ cách nhau một lằn chỉ mong manh

LUÂN LÝ

LUÂN LÝ

Anthony de Mello S.J.

Các đệ tử thường mãi mê về những câu hỏi đúng hay sai. Đôi khi câu giải đáp khá minh bạch. Đôi khi rất là vu vơ.

Nếu Minh Sư tình cờ có mặt trong các buổi thảo luận đó, ngài không can dự vào.

Ngày kia người ta hỏi ngài câu này: “Giết kẻ tìm cách giết mình; điều đó đúng hay sai?”

Minh Sư đáp: “Làm sao thầy biết được.”

Các đệ tử sửng sốt trả lời: “Vậy làm thế nào để phân biệt được đúng hay sai?”

Minh Sư nói: “Bao lâu các con còn sống, hãy giết chết cái tôi của mình, cho nó chết thật. Rồi hãy hàng động như các con muốn và hành động các con sẽ đúng.”

Anthony de Mello S.J.

Sách” Một Phút Minh Triết”

Dịch giả: Đỗ Tân Hưng &Trần Duy Nhiên

Tuổi Trẻ

Tui Tr

Samuel Ullman (1840-1925)

Tui tr không phi là vn đ thi gian sng; nó là vn đ thuc cái Tâm; không phi là vn đ má còn hng, môi còn thm và gi còn mm; nó là vn đ ca ý chí, kh năng tưởng tượng, ca nhng xúc cm mnh m; nó là s tươi mát ca mch sng.

Tui tr có nghĩa là tính khí can đm đè nén được s rt rè thèm khát, phiêu lưu vào tình yêu d dãi. Điu này ch la tui sáu mươi hơn là la tui hai mươi. Không mt ai tr nên già ch vì tui tác. Chúng ta già ch vì chúng ta b rơi nhng lý tưởng.

Năm tháng có th làm cho da nhăn, nhưng không th làm nhăn nhúm tinh thn chúng ta. Lo âu, s hãi, mt t tin s b gy trái tim và biến tinh thn thành tro bi.

Sáu mươi hay mười sáu, trong mi con người đu có s cám d ca nhng gì kỳ o, s ham mun ging như tr con thèm khát mun biết cái gì sp xy ra và vui thích trò chơi ca cuc đi. Ngay gia trái tim tôi và bn là mt trm vô tuyến; chng nào nó còn nhn được nhng tín hiu đp, hy vng, vui v và  mnh m t người khác và t vô tn, lúc đó bn còn tr.

Khi bu tri h thp và tinh thn bn vây ph bi tuyết hòai nghi và băng bi quan thì bn tr nên già, dù bn đang tui hai mươi, nhưng khi nào bu tri ca bn dâng cao, bt được làm sóng lc quan, thì có hy vng bn chết tr tui tám mươi.

Bn dch ca Đào Văn Bình

Youth

Youth is not a time of life; it is a state of mind; it is not a matter of rosy cheeks, red lips and supple knees; it is a matter of the will, a quality of the imagination, a vigor of the emotions; it is the freshness of the deep spring of life.

Youth is a temperamental predominance of courage over timidity of the appetite, for the adventure over the love of ease. This often exists in a man sixty more than a body of twelve. Nobody grows old  merely by a  number of years. We grow old by deserting our ideals.

Years may wrinkle the skin, but to give up enthusiasm wrinkles the soul. Worry, fear, self distrust bows the heart and turns the spirit back to dust.

Sixty or sixteen, there is in every human being’s heart the lure of wonder, the unfailing child-like appetite of what’s next, and the joy of the game of living. In the center of your heart, there is a wireless station; so long as it receives message of beauty, hope, cheer, courage and power form men and from the infinite, so long are you young.

When the aerials are down, and your spirit is covered with snows of cynicism and the ice of pessimism, then you are grow old, even at twenty, but as long as your aerials are up, to catch the waves of optimism, there is hope you may die young at eighty.

Samuel Ullman (1840-1925)

Vài Nét V Cuc Đi ca Samuel Ullman:

Theo Wikipedia, ông là mt nhà doanh thương, mt nhà thơ Hoa Kỳ và là người theo ch nghĩa nhân đo (Humanitarian). Ông được nh ti ngày hôm nay là vì bài thơ “Youth” (Tui Tr) rt được Thng Tướng McArthur ái m. Tướng McArthur đã  cho treo bài thơ trong văn phòng ti Tokyo khi ông tr thành Tư Lnh Đng Minh Ti Cao ti Nht Bn. Ngoài ra ông thường trích dn mt vài đan ca bài thơ trong các bài din văn khiến cho bài thơ ni tiếng Nht Bn hơn là Hoa Kỳ.

THỰC TẾ

THỰC TẾ

Một người mê cờ bạc, ngày kia nói với Minh Sư: “Hôm qua người ta bắt gặp con chơi cờ gian bạc lận nên những người chung sòng đã cho con một trận nên thân  và họ đã liệng con qua cửa sổ. Thầy thấy con phải làm gì đây?”

Minh Sư nhìn thẳng vào mắt anh ta rồi nói: “Nếu tôi ở vào trường hơp của anh, từ rày về sau, tôi sẽ chơi bài ở tầng trệt.”

Các đệ tử giật mình nên hỏi: “Sao thầy không khuyên bảo anh ta đừng chơi bài nữa.?”

Minh Sư trả lời một cách ngắn gọn và đầy ý nghĩa như sau: “Bởi vì thầy biết có khuyên như thế cũng chỉ bằng thừa mà thôi.”

Anthony de Mello, S.J.

Sách  “Một Phút Minh Triết”

PHÉP LẠ

PHÉP LẠ

Một ngưòi đã băng ngàn lội suối để kiểm chứng cho rõ thực hư về danh tiếng đồn đãi của Minh Sư.

Ông ta hỏi một đệ tử: ” Minh Sư của anh đã làm được những phép lạ nào?”

“Này ông bạn, có những phép lạ khác nhau. Trong xứ bạn, người ta bảo phép lạ là khi Thượng Đế làm theo ý muốn của một người. Còn trong xứ chúng tôi, người ta bảo phép lạ là khi một người thực thi Thánh Ý Thượng Đế”

Anthony de Mello, SJ

( Sách Một Phút Minh Triết)

Tự mình thưởng thức

Tự mình thưởng thức

Một lần kia , người đệ tử than van với thầy mình:

“Thường thường kể chuyện cho con nghe, nhưng chẳng bao giờ thầy tiết lộ ý ngthĩa câu chuyện cho con cả.”

Vị sư trả lời:

“Người có lấy làm thích nếu có ai cho ngươi một trái táo mà trước đó họ đã nhai bấy sẵn rồi không?”

Không ai có thể thay bạn tìm ra ý nghĩa đời bạn, ngay cả những vị thầy của bạn.

Anthony de  Mello SJ

(Sách Tiếng Hót Muông Chim)

Biết Sống

Biết Sống

Sống lâu và sống đẹp thì ai cũng thích, nhưng biết sống cho đẹp và có ý nghĩa để đời sau được hạnh phúc thì phải học tập và rèn luyện. Một người “biết sống”có lẽ cần theo những điều sau đây:

Giữ tâm bình thản, trước những biến động của cuộc sống.  Để được vậy, hãy cầu xin hằng ngày cho được sự bình an trong tâm hồn. – Đừng sân si giận hờn đối với những gì không xảy ra như ý mình. – Đừng say mê quá đáng những gì của mình và tham đắm những gì không phải của mình. – Đừng có ý hại người và vật.- Sống hết lòng và chân thật, mặc chuyện đời dối trá. – Sống tỉnh táo, không đua đòi, mặc chuyện đời chen lấn say mê.

Ăn uống có tiết độ, nhai nhuyễn và nhất là đừng sử dụng những thực phẩm có hóa chất chiều theo cảm giác. – Suy niệm Lời Chúa trong thinh lặng mỗi ngày. –  Mỉm cuời nhiều lần trong ngày. dù có lúc nghĩ đến những vui buồn của quá khứ – Đừng nghe và nói những câu chuyện vô ích. – Hãy nỗ lực làm những gì mà mình nghĩ là đẹp lòng Chúa hơn. –

Đừng có những ý nghĩ so sánh…, vì sao?  Vì mọi chuyện ở đời này đều có nguyên nhân do Chúa sắp đặt.  So sánh khiến tâm hồn ta sinh ra mặc cảm hay đua đòi mệt mỏi.  Ta hãy nỗ lực thực hiện những cái đẹp trong khả năng Chúa ban để chúng trở thành hiện thực trong đời sống của ta, dưới nhiều hình thức sống động khác nhau. –  Đừng để ý đến chuyện xấu của người khác, vì lúc ấy điều xấu trong tâm mình có cơ hội khởi lên, làm cho tâm mình vẩn đục và nét mặt của mình mất đi vẻ thánh thiện tươi vui của một Kitô-hữu.

– Ta phải biết thực tập lắng nghe và học hỏi. Học hỏi từ cuộc sống và lắng nghe những biến đổi của những cảm thức trong tâm hồn, trong từng nhịp thở, để có khả năng biết rằng, những gì ta không muốn người khác làm cho mình, thì cũng không bao giờ làm cho người khác. – Đời người chỉ tồn tại trong từng hơi thở, nên ta phải sống đẹp, sống hết lòng và thảnh thơi trong từng hơi thở, để mỗi hơi thở đều có khả năng đưa ta đi đến đời sống cao thượng. Một đời người được xem là lãng phí, là vì họ lãng phí ngay trong từng hơi thở của chính họ. –  Phải biết nuôi dưỡng ý thức “sống cùng” và “sống với” mọi người, nếu không có ý thức này, ta sẽ bị cảm giác cô đơn đánh lừa và sẽ bị chết đói trong cảm giác ấy. – Ta đừng khởi tâm tranh giành với bất cứ ai, vì ở đời nầy không có ai là số một, và cũng chẳng có ai là quan trọng cả.

– Phải hiểu tính chất hay thay đổi của con người và vạn vật.  Không có ai là xấu hoặc tốt một cách quá đáng, vì mọi sự xấu tốt ở đời đều tự thay đổi khi có cơ duyên, và hãy vững tin rằng Chúa ban cho ta thiên thần bản mệnh để giúp ta không rơi vào cạm bẫy của ma quỷ. – Phải tự biết khả năng và giới hạn của mình trong lúc tiếp xử với mọi người và muôn vật, để khỏi rơi vào những lầm lỗi đáng tiếc, dẫn đến tâm ân hận. – Hãy đầu tư những gì tốt đẹp vào tâm thức… bằng Lời Chúa, bằng gương các thánh.  Một khi nguồn vốn ấy phát triển lớn mạnh trong đời sống của ta, thì chẳng một lợi nhuận nào trong xã hội có thể chiếm hữu lòng ta được.

Hãy nghĩ đến những gì tốt đẹp mỗi ngày khi mặt trời lên và lúc mặt trời khuất bóng. – Mỗi ngày nên dành một giờ để thực tập làm những việc khó làm, nhằm nuôi dưỡng những ý chí và nghị lực trong ta hầu có thể vượt qua những trở ngại “đi theo Chúa Giêsu”. –  Đừng tự phong thánh cho mình và cũng đừng để ai phong thánh mình, mà phải biết tạo điều kiện cho những hạt giống thánh thiện trong tâm hồn mình được biểu hiện ra trong hành động, trong đức tin và hãy giúp cho những hạt giống thánh nơi người khác cũng được sinh khởi. – Đừng nói nhiều về đạo đức hay bác ái, mà hãy sống bác ái và đạo đức ngay trong những hành động của chính mình đối với mọi người và muôn vật. –

Cuộc sống lâu dài và đẹp nhất là cuộc sống được nuôi dưỡng bởi tình yêu.. và giản dị một điều là chỉ có tình yêu mới đẹp lâu dài…

S.T.

27 lý do khiến chúng ta phải cười mỗi ngày

27 lý do khiến chúng ta phi cười mi ngày

Chúng ta cn phi to lý do đ cười… nếu chúng ta mun có mt ngày vui….

1- Cười là mt thn dược tr được c bnh th xác ln bnh tâm hn.
2- C
ười làm cho ta ci m bao dung và có mt tinh thn lc quan yêu đi.
3- C
ười làm tăng hng huyết cu và lá lách hot đng tích cc hơn.
4- C
ười làm tăng sinh lc, khiến ta vui v, lanh li và thêm lòng yêu thương.
5- C
ười làm cánh ca cm thông rng m tht d dàng vi mi người.
6- C
ười mím, cười n, cười ra tiếng làm khuôn mt chúng ta d mến hơn.
7- C
ười làm thư giãn các bp tht trên mt, tan biến nhng căng thng.
8- C
ười làm toàn thân được nh nhàng thanh tnh, thư thái và an lc.
9- C
ười giúp ta tránh được tâm trng cay đng kh đau, phn ng kp thi.
10- C
ười giúp cho tâm hn lành mnh và thêm kh năng sáng to mi vic.
11- C
ười nhiu giúp ta biết t k có trách nhim và thc tế hơn.
12- C
ười nhiu tránh được bun nn, d thành công vì tiếng cười là trí tu.
13- C
ười là khong cách ngn nht gia hai tâm hn, là biết ngh thut sng.
14- C
ười d vui theo cái vui ca người khác, hoan h như mình thành đt vy.
15- C
ười có th làm tan di ni bc mình, bun phin ca người đi din.
16- C
ười giúp ta vui sng hin ti, quên hết quá kh và lo lng v tương lai.
17- C
ười giúp ta tr v vi chính mình, tc là thc s tr v đi sng mi.
18- C
ười có nhiu li ích cho ta v sc khe, tinh thn và cm xúc tâm linh.
19- C
ười giúp hn nhiên tươi sáng,có nhiu kh năng chng li bnh tt.
20- C
ười giúp các tế bào loi T trong máu tăng lên, có sc đ kháng mnh.
21- C
ười làm gim phong thp, các khp xương đ b sưng và chng sưng.
22- C
ười làm gim các cht hóc môn (cortisone) trong thn, s sng khe hơn.
23- C
ười tránh được nhc đu, đau tim, cao huyết áp và m trong máu.
24- C
ười giúp tng kh các khí dơ, thêm nhiu dưỡng khí cho b não thông minh.
25- C
ười làm tăng máu, chng viêm khp, làm con người luôn tnh táo.
26- C
ười to điu kin cho ánh sáng ni tâm th hin, thu sut mi s vt.
27- C
ười giúp nhng nét phin mun tan biến, gương mt tr nên tươi tr ra.

Lâm Kim Trọng gởi

Lầm Lỗi Là Chuyện Thường

Lầm Lỗi Là Chuyện Thường

Hôm nay kỷ niệm ngày sinh của George Washington, vị tổng thống đầu tiên của Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ.  Con người đã có công đưa nước Mỹ đến độc lập, tự do và phồn thịnh ấy nổi tiếng là người nóng nảy, nhưng luôn biết phục thiện và yêu sự thanh liêm. Ngay từ lúc thiếu thời, ông đã tỏ ra là người đơn thành và sẵn sàng nhận lỗi của mình…

Ngày kia, cậu bé George được trao cho một con dao để ra vườn làm cỏ.  Trong vườn có một cây anh đào nhỏ mà cha mẹ cậu rất quý. Chưa phân biệt được thế nào là cỏ dại thế nào là cây trái, George đã chặt đứt cây anh đào vô cùng qúy giá của cha mẹ mình.

Cha của George đau lòng nhìn thấy cây anh đào đổ xuống mặt đất.

Ông đã thoáng nghi George là thủ phạm, nên mới hỏi cậu: “Con có biết ai là người đốn hạ cây anh đào không? Cha không muốn thấy điều đó lập lại một lần nữa…”.

George suy nghĩ một lúc và trả lời: “Chính con là người đã đốn cây anh đào.Cha cứ phạt con đi”.

Và George ngạc nhiên vô cùng khi nghe cha cậu trả lời: “Ðiều con vừa làm là một điều sai trái. Nhưng con đã chữa được điều sai trái đó khi dám nói lên sự thật. Cha đánh giá lòng can đảm và sự thành thật của con cao hơn là trăm nghìn những cây đẹp như thế…”.

Không ai trong chúng ta, đặc biệt là tuổi trẻ, mà lại không sống với hy vọng tốt đẹp hơn trong tương lai. Nhưng phải thành thật mà nói thì cuộc đời không phải lúc nào cũng là con đường trải hoa, vì nhiều lần chúng ta gặp hoàn cảnh vô cùng tệ hại. Ðối với nhiều người, dường như hy vọng về những điều tốt đẹp chỉ thành tựu trong mơ mộng mà thôi và thực tế rất phũ phàng.

Tuổi trẻ đi qua rất nhanh.

Ngày tháng trôi qua, chúng ta chẳng mấy chốc già đi.

Tóc trên đầu chúng ta mỗi lúc một điểm thêm nhiều muối tiêu. Sau khoảng 45, mỗi lần nhìn vào trong gương, chúng ta giật mình thấy mình già mau quá.  Nhìn lại tập ảnh của gia đình, lắm khi chúng ta không có can đảm ngắm lâu hơn. Chẳng những gương mặt, mái tóc bên ngoài, mà tuổi già còn gặp nhiều hạn chế hơn tuổi trẻ.  Những môn thể thao trước kia ưa thích, nay không còn đủ sức để chơi nữa. Cặp mắt sắc sảo đã phải đeo thêm kính mới đọc được sách.

Khi bước vào lớp tuổi 60 trở lên, bước đi của chúng trở nên chậm chạp hơn, trí nhớ mỗi lúc một ra kém cỏi…

·         Tuổi trẻ là một chuỗi những vấp ngã.

·         Tuổi già là những tháng ngày để ân hận và hối tiếc khi chợt nhận ra giới hạn của mình.

·         Cuộc đời là thế. Chúng ta có nên bi quan không?

Người Kitô chúng ta luôn được mời gọi để sống hy vọng.  Ðổ vỡ, thất bại không phải là những ngõ cụt trong cuốc sống, nhưng phải là bàn đạp để chúng ta vươn cao hơn.

·         Cuộc đời không phải là một chuỗi ngày giữa chiếc nôi và ngôi mộ.

·         Cuộc đời là một hành trình đi từ chỗ hữu hạn đến chỗ vô hạn, từ chỗ tuyệt vọng đến chỗ đầy hy vọng….

·         Và cuối cùng cánh cửa của sự chết, mà chúng ta rồi đây sẽ bước qua, chỉ là một khúc quanh của cuộc hành trình này mà thôi…

Đức Ông Phêrô Nguyễn Văn Tài

XIN LỖI – THA THỨ – CÁM ƠN

XIN LI


1. Xin li cho nhng li ha tôi đã không th nào thc hin, du rng biết s làm cho ai đó thy tht vng…
2. Xin l
i cho nhng phút tôi vô tâm, th ơ vi ni đau ca bn…
3. Xin li vì nhng ích k, nhng vng v, nhng hiu lm ca tôi đã làm phin đến bn.
4. Xin l
i vì nhng li nói, hành đng dù vô tình hay c ý tôi đã làm tn thương đến bn hay bt c ai.
5. Xin l
i vì nhiu lúc tôi không giúp được bn và v nhng điu tôi mun mà không dám làm…
6. Xin l
i vì nhng ln bt hòa, nhng cãi vã, nhng mâu thun,…
7. Xin l
i bn thân vì đôi lúc, chính mình khiến mình đau kh và nghĩ xu v người khác…
8. Xin l
i vì tôi đã c gng mà vn chưa làm được nhiu điu tt đp cho cuc đi và cho xã hi.
9. Xin l
i vì tôi đã làm cho nhiu người tht vng, ht hng, mt mi…
10. Xin l
i vì tôi đã quá khác, quá thay đi, vì đã không th làm khác được…   Xin li tt c mi người!

THA TH

1. Tha th cho nhng di gian mà người khác dành cho tôi.
2. Tha th
cho nhng gì xu xa nht mà người khác đã nghĩ v tôi.
3. Tha th
cho nhng ai làm tôi khóc, đau lòng và rn v.
4. Tha th
cho s không chân thành, th ơ, du tôi đã dùng c trái tim đ quan tâm, lo lng và đi x.
5. Tha th
cho nhng khi bn th ơ, lnh nht vi nhng khó khăn ca tôi.
6. Tha th
cho nhng ai mà tôi tht s trân trng, li ch gi v trân trng tôi.
7. Tha th
cho chính bn thân mình, vì có đôi khi tht t.
8. Tha th
cho nhng li lm quá kh ca tôi, ca bn và ca mi người, đ chúng ta có th đi mi, sa đi (nhng cái xu thành tt) và hướng ti tương lai tt đp!
9. Tha th
cho hết tt c nhng ai là tôi tn thương, bi nhng gì không vui nếu vt b được thì nên là như thế, đ chính mình thanh thn. Con người ai cũng có khuyết đim, sai lm, nên cách tt nht là quên được thì hãy quên, tha th cho người đ người tha th li cho mình.

CÁM
ƠN

1. Cám ơn nhng người đã luôn tin tưởng tôi, du tôi biết mình không đáng được nhiu như thế!
2. Cám
ơn nhng điu bn và mi người đã làm cho tôi, vì tôi.
3. Cám
ơn bn đã luôn chân thành vi tôi, nhng gì mà bn cho tôi như n cười, li nói ca bn…
4. Cám
ơn bn và bt kỳ ai đã luôn quan tâm, sn sàng lng nghe và thu hiu nhng gì tôi nói.
5. Cám
ơn nhng va vp, nhng git nước mt đ tôi trưởng thành hơn, cng cáp hơn.
6. Cám
ơn nhng di gian, nhng ích k, nh nhen mà người khác dành cho tôi, đ tôi có th tnh táo hơn.
7. Cám
ơn cuc sng đã cho tôi nhng phút giây vui v, bình yên, du ít nhưng tht s hnh phúc.
8. Cám
ơn chính tôi đã không b cuc, đã biết đng dy và vượt qua.
9. Cám
ơn nhng người đã trao truyn nim tin cho tôi, giúp tôi hiu và biết thêm v cuc sng và tình người.
10.Cám
ơn tt c mi người, nhng người đã tng giúp tôi, đã tng bên tôi, cho tôi thêm nim tin và giúp tôi thêm vui v.

Những được mt ca mt năm đã không còn quan trng, bi chng th làm li t đu, nhưng năm cũ vi tôi sẽ luôn có mt v trí nht đnh, đánh du nhng ký c ca tôi, nhng c gng thin lành mà tôi đã đt được.

Cám ơn cuc đi đã cho tôi thêm mt năm tươi đp na đ yêu thương, được yêu thương, và làm thêm được nhiu điu tt đp na cho tôi, cho bn, và cho mọi người.

Cuộc sống là một quà tặng

Cuộc sống là một quà tặng


http://dongten.net/wp-content/uploads/2013/10/7365_su_binh_yen_02cl.jpg

Khi thức giấc mỗi buổi sáng, bạn nghĩ đến điều gì trước tiên? Có phải là…nướng thêm chút nữa, hay ôi…bài học chưa thuộc, chết rồi…công việc chưa giải quyết xong, hay một câu nói vu vơ nào đó của ngày hôm trước… Dường như chúng ta cứ luôn phải sống với sự yếu đuối trì kéo của thân xác, hay với những lo lắng bận tâm sự đời và của những nếp mòn suy nghĩ. Đã đành cuộc sống là thế những không thể không nói rằng điều ấy khiến chúng ta “lướt qua” thực tại mà đánh mất biết bao điều kỳ diệu trong cuộc sống; nhà thơ Bùi Minh Quốc đã từng thoảng thốt mà rằng:

 

“Có lúc nào trên đường đời tấp nập,

ta vô tình đi lướt qua nhau

Bước lơ đãng nào ngờ đang để mất

Một tâm hồn ta đợi đã từ lâu…”.

Chuyện kể rằng có một người hỏi vị ẩn sĩ: “Điều gì khiến ngài hạnh phúc nhất mỗi buổi sáng thức dậy”. Vị ẩn sĩ trả lời: “Đó là thấy mình còn sống”. Người kia hỏi vặn lại: “Nhưng ai cũng biết điều đó?” Vị ẩn sĩ mỉm cười ý nhị: “Đúng, ai cũng biết điều đó những không phải ai cũng cảm nghiệm được điều đó”.Cũng vậy, cuộc sống không chỉ nằm trong những điều ta biết, những điều ta bận tâm, những điều ta suy nghĩ hay kí ức của ta, cuộc sống là còn những gì đang diễn ra quanh ta. Cuộc sống là lúc này đây: là mỗi sáng khi bạn thức dậy, cảm thấy mình được sống thêm một ngày; là không khí tự nhiên trong lành mỗi sáng; là những cử chỉ quan tâm ý nhị của người thân, bạn bè; là ánh bình minh ló rạng báo ngày tươi sáng; là tiếng chim ríu rít nô đùa bên những hạt sương long lanh đọng lại trên cành lá; tắt một lời, là tất cả vẻ Chân Thiện Mỹ của Thiên Chúa ẩn mình đợi chờ ta bắt chợt.Thiên Chúa ẩn mình trong những sự đương nhiên của cuộc sống. Hình như càng lớn chúng ta càng ít bén nhạy để gặp Ngài như thế. Trẻ em lại làm được điều này. Bởi chỉ đôi mắt trẻ thơ mới biết ngỡ ngàng trước những sự xem ra là đương nhiên ấy. Đôi mắt chúng ta không còn nhìn cuộc đời với vẻ ngỡ ngàng nữa, nó đã xem mọi sự là đương nhiên và chỉ mục chú vào những bận tâm của riêng mình. Những bận tâm ấy che khuất vẻ đẹp ẩn mình của Thiên Chúa. Tuy nhiên, nếu lòng chúng ta khao khát kiếm tìm, chúng ta vẫn có thể bắt gặp Đấng vẫn đang ẩn mình chờ ta đâu đó.Có một nhận định rất sâu sắc là con người ngày nay dường như rất giỏi kiến tạo cuộc sống nhưng lại không biết cách tận hưởng cuộc sống. Kì thực những ai biết thưởng thức cuộc sống mới thực sự sống, còn nếu không, chúng ta chỉ vận hành như những cái máy được lập trình sẵn, hay thu vén mình chìm đắm trong những thế giới chật hẹp của lo toan, tranh giành hơn thiệt. Rồi đến một ngày, ta hao mòn kiệt quệ bởi đã không để lòng mình được nuôi dưỡng bằng những cảm mến thần thiêng.Bạn thân mến, dù chúng ta là ai, Tạo Hóa đều công bằng trao cho chúng ta quà tặng cuộc sống. Cuộc sống là một quà tặng, nó cần được đón nhận. Một quà tặng không được đón nhận mãi mãi chỉ là một món hàng. Món hàng không làm con tim tôi rung động. Quà tặng mới làm tim tôi rung động hạnh phúc. Do đó, cuộc sống cần được trân trọng, được sống và được cảm nhận.“Bạn chỉ sống một lần thôi, nhưng nếu bạn sống đúng, một lần thôi là đủ rồi”(Danh ngôn).

From: ngocnga_12 & Anh chị Thụ Mai gởi

LỜI MẸ NHẮN NHỦ CON

LỜI MẸ NHẮN NHỦ CON

Mẹ đã cho con sự sống, nhưng không thế sống thay con

Mẹ có thể dạy con nhiều điều, nhưng không thể bắt con học được.

Mẹ có thể chỉ đường cho con, nhưng không thể ở đó đễ dẫn con đi.

Mẹ có thể cho phép con tự do, nhưng không thể chịu trách nhiệm vì về tự do ấy.

Mẹ có thể đưa con đến nhà thờ, nhưng không thể bắt con tin.

Mẹ có thể dạy con phải trái, nhưng không thể mãi mãi quyết định thay con.

Mẹ có thể mua cho con quần áo đẹp, nhưng không thể làm cho con xinh đẹp nội tâm

Mẹ có thể  cho con lời khuyên, nhưng không thể ép con đón nhận.

Mẹ có thể dạy con chia sẻ, nhưng không thể  bắt con đừng ích kỷ.

Mẹ có thể dạy con lòng tôn kính, nhưng không thể buộc con tôn kính một ai.

Mẹ có thể khuyên con chọn bạn, nhưng không thể chọn bạn thay con.

Mẹ có thể dạy con về giới tính, nhưng không thể giữ con trong sạch.

Mẹ có thể nói con nghe về cuộc đời, nhưng không thể xây dựng tiếng thơm cho con.

Mẹ có thể nói con nghe về rượu chè, nhưng không thể nói ‘không’ thay con.

Mẹ có thể cảnh báo với con về ma túy, nhưng không thể ngăn cản con dùng đến nó.

Mẹ có thể nói với con về mục đích thanh cao, nhưng không thể đạt được thay con.

Mẹ có thể dạy con lòng tử tế, nhưng không thể buộc con phải tử tế.

Mẹ có thể cảnh báo cho con về tội lỗi, nhưng không thể biến con thành người đạo đức.

Mẹ có thể yêu con như đứa trẻ, nhưng không thể đặt con vào gia đình của Chúa.

Mẹ có thể nguyện cầu cho con, nhưng không thể biến Đức Giêsu thành Chúa của con.

Mẹ có thể  nói với con phải sống thế nào, nhưng không thể  cho con sự sống đời đời.

Mẹ có thể suốt đời yêu con với tình yêu vô điều kiện… và Mẹ sẽ mãi mãi yêu con!

S.T.