THẬT KỲ LẠ !

THẬT KỲ LẠ !

Bản dịch của Gs. Trần Duy Nhiên

1. Thật kỳ lạ: Tờ giấy bạc năm chục nghìn sao có vẻ rất lớn khi dâng tặng cho Nhà Thờ, mà sao lại nhỏ thế khi mình đi mua sắm ?

2. Thật kỳ lạ: Hai giờ trong Nhà Thờ sao có vẻ dài lê thê, mà sao lại ngắn đến thế khi xem một tập phim truyền hình ?

3. Thật kỳ lạ: Mình không thể tìm ra một lời để nói khi cầu nguyện, mà không biết lời đâu lại sẵn thế khi tán gẫu với bạn bè ?

4. Thật kỳ lạ: Đọc một chương Kinh Thánh sao mà quá khó khăn, mà đọc 100 trang tiểu thuyết tình cảm hay kiếm hiệp thì sao lại dễ đến thế ?

5. Thật kỳ lạ: Sao ai ai cũng muốn ngồi hàng đầu khi nghe ca nhạc, mà lại làm đủ mọi cách để ngồi hàng cuối trong Nhà Thờ ?

6. Thật kỳ lạ: Sao chúng ta cần phải biết một việc làm cho Giáo Hội 2, 3 tuần trước đó để rồi còn xếp lịch, mà lại sắp xếp ổn thoả các việc khác vào giờ phút cuối cùng ?

7. Thật kỳ lạ: Học về Chúa để chia sẻ cho anh chị em sao quá khó khăn, mà học hiểu rồi truyền miệng những chuyện tầm phào sao lại dễ dàng đến thế ?

8. Thật kỳ lạ: Sao mình có thể tin mọi thứ mà báo chí nêu ra, mà lại thắc mắc hoài nghi mãi về những lời Kinh Thánh ?

9. Thật kỳ lạ: Sao ai ai cũng muốn có một chỗ trên Thiên Đàng, mà lại không muốn tin, không muốn làm hay nói điều gì để được lên đấy ?

10. Thật kỳ lạ: Sao khi mình gửi chuyện cười bằng E-mail thì tin rằng người ta chuyển ngay, nhưng khi sắp gửi một bức thư nói về Chúa thì mình lại đắn đo suy nghĩ trước khi đem chia sẻ ?

Thật là kỳ lạ phải không nào ? Giờ đây bạn đã đọc lá thư này xong, thì bạn hãy chuyển đến cho một người bạn, một thân nhân hay một người nào đó không ưa bạn. Nếu bạn quên hoặc không muốn làm như vậy, thì chẳng những bạn mất cơ hội được Chúa chúc lành, mà bạn còn làm mất cơ hội của những người có thể đang cần đến Chúa trong đời họ.

KHUYẾT DANH,

Bản dịch của Gs. Trần Duy Nhiên

Học người xưa đối diện với những thị phi.

Học người xưa đối diện với những thị phi.

Dongten.net

tinhhoa.net-MdY1Ng-20141121-hoc-nguoi-xua-cach-doi-dien-voi-thi-phi-trong-cuoc-song

Trong một buổi nhàn hạ, vua Đường Thái Tông hỏi chuyện vị quan cận thần là Hứa Kính Tôn rằng:

– Trẫm thấy khanh phẩm cách cũng không phải là phường sơ bạc. Sao lại có nhiều tiếng thị phi chê ghét như thế?

Hứa Kính Tôn trả lời:

– Tâu bệ hạ. Mưa mùa Xuân tầm tã như dầu, người nông phu mừng cho ruộng đất được thấm nhuần, kẻ bộ hành lại ghét vì đường đi trơn trợt. Trăng mùa thu sáng vằng vặc như gương treo trên bầu trời đêm, hàng thi nhân vui mừng gặp dịp thưởng du ngâm vịnh, nhưng bọn đạo chích lại ghét vì ánh trăng quá sáng tỏ. Trời đất kia vốn vô tư không thiên vị, mà cơn nắng mưa thời tiết vẫn bị thế gian trách hận ghét thương.

Còn hạ thần đâu phải một người vẹn toàn thì làm sao tránh khỏi tiếng chê bai chỉ trích.Cho nên ngu thần trộm nghĩ, đối với tiếng thị phi trong thế gian nên bình tâm suy xét, đừng nên vội tin nghe. Vua tin nghe lời thị phi thì quan thần bị hại. Cha mẹ tin nghe lời thị phi thì con cái bị ruồng bỏ. Vợ chồng tin nghe lời thị phi thì gia đình ly tán. Tiếng thị phi của thế gian nọc độc còn hơn rắn rết, bén hơn gươm đao, giết người không thấy máu.

Chuyện từ Đất lên Trời 100

Chuyện từ Đất lên Trời 100

Điều quan trọng chẳng phải là tuổi tác, mà là sức sống trong con người bạn, là sự can đảm chấp nhận thử thách, dám dấn thân vào những chuyến phiêu lưu trong hành trình vô tận của cuộc sống.

Điều quan trọng không phải là cuộc sống của bạn luôn luôn bằng phẳng, rằng bạn chưa bao giờ phải nếm trải nỗi đau, mà chính là tinh thần bất khuất, là con tim ngoan cường không chịu đầu hàng nghịch cảnh của bạn. Liệu bạn sẽ đối mặt với những khó khăn, thử thách của mình như thế nào? Liệu bạn có dám dấn thân, thử sức mình thêm một lần sau khi thất bại, hay lại run rẩy, thu mình lại vì sợ sẽ lại bị tổn thương? Điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào bạn, vào bản lĩnh của bạn, và đó mới chính là điều quan trọng của cuộc sống.

Điều quan trọng không phải là bạn đặt ra cho mình bao nhiêu quy tắc sống, cũng không phải bạn đã tuân theo chúng nghiêm chỉnh như thế nào? Mà chính là thái độ của bạn với cuộc sống. Liệu bạn có dám yêu hết lòng, có dám thể hiện cảm xúc một cách tự nhiên thay vì kìm nén chúng vì những chuẩn mực nào đó mà mình đã đặt ra?

Điều quan trọng không phải bạn là người cứng rắn đến thế nào? Cũng không phải việc bạn chưa từng để người khác thấy những giọt nước mắt yếu đuối của mình, mà chính là khả năng vững vàng khi bị mọi người buộc tội chỉ vì đã dám sống thật với lòng mình và chính là sự tự tin ngay cả khi không ai trao niềm tin nơi bạn.

Điều quan trọng không phải bạn là người xinh đẹp ra sao? Không phải bạn sở hữu một làn da trắng ngần, một vóc dáng đáng mơ ước, mà chính là tâm hồn của bạn có thật sự nhạy cảm với nỗi đau đồng loại, có nhận ra vẻ đẹp cuộc sống, có biết tận hưởng từng ngày mà mình đang may mắn có được.

Điều quan trọng không phải là số của cải bạn đang sở hữu, cũng không nằm ở ngôi nhà lộng lẫy, chiếc xe sang trọng… mà chính là việc những vật chất đó có thực sự làm cho bạn hạnh phúc, có là phương tiện giúp bạn đạt đến mục đích cao đẹp của mình, hay là ông chủ mà suốt đời bạn phụ thuộc, tôn thờ?

Điều quan trọng không nằm ở việc bạn bè của bạn có quyền cao chức trọng không? Mà chính là tình cảm họ dành cho bạn, là lòng sẵn sàng sát cánh cùng bạn trong hoàn cảnh khó khăn.

Điều quan trọng không phải là bạn có bao nhiêu tấm bằng danh giá trong tay, không phải bạn đã học được những gì, với ai và ở nơi đâu, mà chính là cách bạn vận dụng chúng trong cuộc sống này, và ở việc chúng có thể giúp bạn vững vàng hơn, trưởng thành hơn hay không?
(Trích Hạt giống Tâm hồn)
httpv://www.youtube.com/watch?v=JBEt6l4aW7E&list=UU8Z8xvp0-Qwkhlsfcll6Zqg

“Trong quan tài không có túi đựng tiền”

“Trong quan tài không có túi đựng tiền”
httpv://www.youtube.com/watch?v=O1zhW-2-vOA&list=UU8Z8xvp0-Qwkhlsfcll6Zqg

Thật thế ai chẳng biết rằng khi nhắm mắt xuôi tay không ai có thể mai theo cho mình được đồng xu nào.
Tiền bạc tưởng là những gì có thể nắm bắt được cuối cùng cũng chỉ là một thứ ảo ảnh.
Qua cuộc sống và lời giảng dạy của Ngài, Chúa Giêsu đã cho chúng ta thấy được giá trị và ý nghĩa của cải vật chất. Ngài đã sinh ra trong nghèo khó và sống khó nghèo nói với chúng ta rằng của cải vật chất không phải là cứu cánh tối hậu của con người. Quan hệ của con người đối với của cải vật chất là một quan hệ quyết liệt đến độ Chúa Giêsu đã tuyên bố rằng con người phải chọn lựa giữa Thiên Chúa và Tiền Của: Không ai có thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi Tiền Của được.
Thật ra con người còn có tiền của như một phương tiện để sống xứng với phẩm giá con người. Chúa Giêsu không đến trong trần gian để bần cùng hóa loài người. Sự sống sung mãn mà Ngài mang đến bao gồm cuộc sống vật chất xứng với nhân phẩm.
Qua dòng lịch sử Kitô giáo cũng đã mang đến ánh sáng văn minh cho loài người. Tuy nhiên của cải vật chất là con dao hai lưỡi: nó có thể là phương tiện giúp con người sống xứng với phẩm giá của mình mà cũng có thể là Chủ nhân ông sai khiến và làm cho con người đánh mất phẩm giá của mình.
Qua cuộc sống, cái chết và giáo huấn của Ngài, Chúa Giêsu không ngừng cảnh cáo chúng ta về mối nguy hiểm ấy của của cải vật chất. Sinh ra trong nghèo khó, sống nghèo và chết đơn côi, Chúa Giêsu muốn dạy chúng ta rằng: Chỉ có sự hiến thân sự hiến thân vô vị lợi mới mang lại ý nghĩa cho cuộc sống con người mà thôi.

LẠY CHÚA TRONG KHI MƯU CẦU CHO CUỘC SỐNG CHÓNG QUA NÀY, XIN CHO CHÚNG CON LUÔN BIẾT TÌM KIẾM VÀ XÂY DỰNG NHỮNG GIÁ TRỊ VĨNH CỬU LÀ KHO TÀNG MÀ TRỘM CƯỚP KHÔNG MÀNG ĐẾN VÀ MỐI MỌT KHÔNG THỂ NÀO ĐỤC KHOÉT ĐƯỢC.

BÀI HỌC Ý NGHĨA

BÀI HỌC Ý NGHĨA

https://thanhnientudo.files.wordpress.com/2014/11/img_3438.jpg

Trong giáo đường, một hôn lễ đang được tổ chức.

Linh Mục xuất hiện với tờ 100 dollars còn mới trên tay và nói: “Có ai muốn được tờ tiền này không?”. Không có tiếng trả lời…

Linh Mục nói: “Đừng xấu hổ, ai thích thì hãy giơ tay lên”. Một phần ba số người có mặt ở đó giơ tay. Linh Mục vo tròn tờ tiền lại rồi hỏi: “Bây giờ có còn ai thích sở hữu nó nữa không?”

Vẫn còn người giơ tay, nhưng đã ít đi một nửa.
Linh Mục vứt tờ tiền xuống đất, giẫm chân lên rồi nhặt lại. Tờ tiền vừa bẩn vừa nhàu nhĩ. Ông lại cất tiếng hỏi: “Còn ai thích nữa không?”

Chỉ còn một người giơ tay… Cha cố mời anh ta lên phía trên, trao cho anh tờ tiền và nói anh ta là người duy nhất đã giơ tay cả ba lần.

Lập tức mọi người trong giáo đường đều cười to nhưng Linh Mục ra hiệu yên lặng. Ông nói với chú rể: “Hôm nay con cưới một cô gái con yêu nhất đời. Nhưng giống như tờ tiền này, năm tháng trôi qua cộng thêm vất vả với gia đình, con cái… cô ấy sẽ không còn xinh đẹp như bây giờ. Nhưng thực tế, tiền vẫn là tiền, giá trị của nó chẳng hề thay đổi. Hy vọng con giống như chàng trai này, luôn hiểu giá trị và ý nghĩa đích thực, đừng vì vẻ bề ngoài mà đánh mất mọi thứ.”

Hình thức bên ngoài của mỗi người sẽ biến đổi theo thời gian, con người có thể già hơn và xấu đi, nhưng tâm hồn đẹp thì sẽ vỉnh viễn không thể thay đổi.
Trong công việc cũng vậy.

https://thanhnientudo.files.wordpress.com/2014/11/img_3433.jpg

Có thể việc bạn đang làm không phù hợp với chuyên ngành bạn theo học .
Bạn cảm thấy khó khăn, chật vật khi chưa thành thạo công việc mới
Bạn không nhận được sự quan tâm giúp đỡ thật lòng của mọi người.
Dẫu biết tiền kiếm được là rất khó
Nhưng…
Đừng quá lo lắng

Giá trị của bạn chính là việc bạn đã làm được gì,đóng góp gì, chứ không phải vỏ bọc hình thức bạn tốt nghiệp trường nào, có bao nhiêu bằng cấp.

Người ta sẵn sàng săn đón bạn, thậm chí trả lương cao hơn cả quản lý điều hành, khi bạn thực sự có giá trị với họ.

Vì vậy, không phải là hãy tin vào chính mình mà phải là “phải tự tin vào chính mình, đừng bao giờ mặc cảm rằng mình không đẹp hay không bằng người khác về mọi thứ mà mù quáng theo đuổi, đi tìm những thứ quá xa vời với thực tế, mà từ đó đánh mất điều vốn có của chính bản thân.

From: francispham & Anh chị Thụ Mai gởi

Cái Tách Thân Thương

Cái Tách Thân Thương

Đức Ông Phêrô Nguyễn Văn Tài

Thánh Phanxico Assisi, nhân vật chính trong quyển tiểu thuyết: “Người nghèo của Chúa” do văn sĩ Hy Lạp Nikos Kazantakis (1883-1957) biên soạn, đã kể cho anh Lêô nghe câu chuyện như sau:

“Có một vị ẩn sĩ nọ được nhìn thấy Chúa, nhưng không bao giờ đạt được ước nguyện.  Vẫn còn một cái gì vướng mắc trong cái nhìn khiến ông không thể nào nhìn thấy Chúa được.  Càng cố gắng đọc kinh cầu nguyện bao nhiêu, càng ăn chay hãm mình bao nhiêu, ông càng thất vọng bấy nhiêu.  Ông vẫn không hiểu đâu là chướng ngại khiến ông không thể trông thấy Chúa được.

Thế rồi, một buổi sáng nọ, khi vừa ra khỏi giường, ông bỗng reo hò sung sướng, thì ra ông đã tìm ra lý do.  Ðó là một cái tách uống nước nhỏ, nhưng rất đẹp mà gia đình đã tặng cho ông.  Ðây là kỷ niệm duy nhất của gia đình mà ông cố gắng gìn giữ như một báu vật.  Và dĩ nhiên, đây cũng là của cải trần thế duy nhất mà ông còn bám víu vào.

Không một chút do dự luyến tiếc, vị ẩn sĩ cầm lấy chiếc tách thân yêu ném xuống nền nhà:  Từng mảnh vụn vỡ ra, từng luyến tiếc tan vỡ…

Vị ẩn sĩ ngước nhìn lên, và sáng hôm sau ông đã nhìn thấy Chúa”.

Sách xuất hành đoạn 33 từ câu 18 đến câu 23 thuật lại rằng:  Một hôm Môisen thưa với Chúa rằng ông ước ao được nhìn thấy dung nhan Ngài.

Lúc bấy giờ Chúa mới trả lời cho Môisen: “Không ai có thể nhìn thấy Ta mà vẫn còn sống”.  Liền sau đó, Thiên Chúa bảo Môisen nấp sau một tảng đá lớn để chỉ nhìn thấy sau lưng của Ngài mà thôi.

Khao khát được nhìn thấy Chúa: đó cũng phải là ước mơ duy nhất của người tín hữu Kitô.  Chúng ta được tạo thành cho Chúa, chúng ta chỉ được yên nghỉ khi được ngắm dung nhan Ngài mà thôi!  Nhưng không ai có thể nhìn thấy nhan Chúa mà vẫn còn sống.  Ðiều đó có nghĩa là nỗi khao khát được thấy Chúa chỉ lớn lên trong chúng ta khi chúng ta biết dẹp bỏ những vướng bận và vướng ngại trong chúng ta…

Chúa Giêsu nói với chúng ta rằng: của cải chúng ta ở đâu thì tâm trí chúng ta cũng ở đó.  Nếu chúng chạy theo tiền của, danh vọng, lạc thú thì lòng trí chúng ta sẽ không muốn tưởng nghĩ đến Chúa.

Có chết đi cho bản thân, chúng ta mới khao khát gặp gỡ Chúa… Thiên Chúa cho chúng ta thấy được đằng sau lưng của Ngài, phải chăng đó không phải là sự hiện diện và tác động của Chúa trong các biến cố và những gặp gỡ của chúng ta với tha nhân?…

Có ra khỏi chúng ta, chúng ta mới có thể nhìn thấy bóng dáng của Chúa trong các biến cố của cuộc sống chúng ta.

Có ra khỏi chúng ta, chúng ta mới thấy được sự hiện diện của Chúa trong người anh em của chúng ta.

Đức Ông Phêrô Nguyễn Văn Tài

From: KittyThiênKim  & Nguyễn Kim Bằng gởi

Yêu mến sự chết.

Yêu mến sự chết.

Chính sự chết

cũng là một bổn phận cuối cùng

mà con làm

cách sẵn sàng và đầy yêu mến.

Cố Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận

Sách “Đường Hy Vọng và Dẫn Giải”

(câu 32 trang 25)

TÔI TẠ ƠN CHÚA . . .

TÔI TẠ ƠN CHÚA . . .

Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh.(1)

Tình cờ tìm được bài “ Tôi tạ ơn Chúa” , tôi thấy nhiều điều hữu ích, đáng suy gẫm, có thể đem áp dụng trong đời sống hàng ngày để tìm thấy niềm vui, hạnh phúc đơn sơ mà chúng ta nhiều khi không cảm nhận được. Có những chuyện nho nhỏ làm cho chúng ta bực mình, mất vui, mất bình an vì cái nhìn từ phía chúng ta, từ trong tấm lòng của chúng ta.. Các bạn thử đọc lại bài này và áp dụng thử xem sao?

Tôi Tạ Ơn Chúa. . .

Tôi tạ ơn Chúa vì chồng tôi cứ phàn nàn khi bữa cơm chưa dọn kịp, bởi lẽ chàng đang ở ngay bên cạnh tôi, chứ không phải bên ai khác.

Tôi tạ ơn Chúa vì con tôi cứ càu nhàu khi phải phụ rửa chén đĩa cho tôi, bởi lẽ thằng bé đang ở nhà chứ không phải lêu lổng ngoài đường.

Tôi tạ ơn Chúa vì số thuế thu nhập mà tôi phải trả quá cao, bởi lẽ như thế nghĩa là tôi đang có một công việc tốt để làm.

Tôi tạ ơn Chúa vì có nhiều thứ phải dọp dẹp sau bữa tiệc nhỏ, bởi lẽ như thế nghĩa là tôi luôn được bạn bè quý mến đến chơi.

Tôi tạ ơn Chúa vì quần áo tôi bỗng trở lên hơi chật, bởi lẽ như thế nghĩa là tôi đang có đủ ăn,

Tôi tạ ơn Chúa vì cái bóng của tôi cứ nhìn tôi làm việc, bởi lẽ như thế nghĩa là tôi đang sống tự do ngoài nắng.

Tôi tạ ơn Chúa vì sàn phòng cần quét, cửa sổ cần lau, màng xối cần sửa, bởi lẽ như thế nghĩa là tôi đang có một mái nhà để cư ngụ.

Tôi tạ ơn Chúa vì tất cả những lời than phiền về chính phủ, bởi lẽ như thế nghĩa là chúng ta đang được tự do ngôn luận.

Tôi tạ ơn Chúa vì hóa đơn đóng tiền cho hệ thống sưởi thật cao,
bởi lẽ như thế nghĩa là tôi đang được ấm áp.

Tôi tạ ơn Chúa vì người phụ nữ ngồi phía sau tôi trong nhà thờ hát sai, bởi lẽ như thế nghĩa tai tôi còn nghe được rất tinh tế.

Tôi tạ ơn Chúa vì đống đồ phải giặt ủi, bởi lẽ như thế nghĩa là tôi có đầy đủ quần áo để ăn mặc tử tế.

Tôi tạ ơn Chúa vì các cơ bắp của mình thấy mỏi mệt vào cuối ngày,
bởi lẽ như thế nghĩa là tôi có sức để làm việc nhiều.

Tôi tạ ơn Chúa vì tiếng đồng hồ reo to thật sớm ban mai, bởi lẽ như thế nghĩa là tôi còn đi lại, hít thở và cười nói,  bởi lẽ như thế nghĩa là tôi đang còn sống.

và cuối cùng…

Tôi tạ ơn Chúa vì nhận quá nhiều thư từ gửi về,
bởi lẽ như thế nghĩa là tôi vẫn còn có nhiều bạn bè đang nhớ đến tôi…

Tôi gửi bài này để các bạn hiểu rằng :

“Thiên Chúa luôn đến với con người bằng một quả tim yêu thương, cho dù chúng ta đang ở trong bất cứ tình trạng nào!”

Cố G.S.Trần Duy Nhiên dịch

(1)   Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh. Anh em hãy làm như vậy, đó là điều Thiên Chúa muốn trong Đức Kitô Giêsu .(1 TX 5 câu 18)

Đây là thơ thứ nhứt của thánh Phao lô gởi tín hữu Thê-xa-lô-ni-ca một thành phố lớn và là thủ phủ của  miền  Ma-kê-đô-ni-a .

Phùng văn Phụng sưu tầm

CUỘC SỐNG KHÔNG CHO AI QUÁ NHIỀU

CUC SNG KHÔNG CHO AI QUÁ NHIU

! Ở một đất nước giàu có của Châu Âu,

có một cô ca sĩ rất nổi tiếng. Tuy mới chỉ 30

tuổi nhưng danh tiếng cô đã vang dội khắp nơi,

hơn nữa cô có một người chồng như ý và một

gia đình hạnh phúc mỹ mãn. Một lần, sau khi tổ

chức thành công một đêm diễn, cô ca sĩ cùng

chồng và con trai bị đám đông người hâm hộ

cuồng nhiệt bao quanh. Mọi người tranh nhau

chuyện trò với cô. Những lời lẽ tán tụng khen ngợi

tràn ngập cả sân khấu.

Có người khen cô tuổi nhỏ chí lớn,

vừa tốt nghiệp đại học đã bước chân vào

nhà hát tầm cỡ quốc gia và trở thành nữ ca sĩ

trụ cột của nhà hát. Có người tán tụng rằng

mới có 25 tuổi mà cô đã được lựa chọn là

một trong 10 nữ ca sĩ có giọng hát opera xuất

sắc nhất thế giới. Có người lại ngưỡng mộ

cô có người chồng tuyệt vời, một cậu con trai

kháu khỉnh, dễ thương.

Trong khi mọi người thi nhau bà luận,

cô ca sĩ này chỉ im lặng lắng nghe, không thể

hiện thái độ gì. Khi mọi người nói xong cô

chậm rãi nói: “Trước tiên, tôi cảm ơn những

lời ngợi khen của mọi người dành cho tôi và

những người trong gia đình

tôi. Tôi hy vọng có thể chia sẻ niềm vui này

với mọi người. Nhưng các bạn chỉ nhìn thấy

một số mặt trong cuộc sống của tôi còn một

số mặt khác, các bạn vẫn chưa nhìn thấy. Cậu

con trai của tôi mà mọi người khen là bé kháu

khỉnh, đáng yêu, thật bất hạnh, nó là 1 đứa

trẻ bị câm. Ngoài ra, nó còn có một người

chị tâm thần và thường xuyên bị nhốt ở

nhà.”

Mọi người đều ngơ ngác, sửng sốt nhìn nhau, dường như

rất khó chấp nhận một sự thật như thế. Lúc

này, cô ca sĩ mới điềm tĩnh nói với mọi

người: “Tất cả những chuyện này nói lên

điều gì? Có lẽ chúng nói lên một triết lý,

đó là, Thượng đế rất công bằng, ngài không

cho ai quá nhiều thứ bao giờ.”

Thượng đế rất công bằng , ngài không cho ai quá ít, cũng không cho ai

quá nhiều. Vì thế, đừng nên chỉ nhìn thấy

hoặc ngưỡng mộ những thứ người khác có, mà

nên nghĩ và trân trọng những thứ bạn đang có,

cho dù đó không phải là những vinh quang tột đỉnh.

Vậy nên, nếu ai hỏi bạn “Bạn có hạnh phúc

không?”Bạn hãy trả lời rằng : ”Mình hạnh

phúc.Hạnh phúc theo cách mình

sống và những gì mình đang có trên

đời này”.

(ST  Internet)

Anh chị Thụ Mai gởi