TÌNH GIÀ CÓ NHAU

Bà ơi nắm lấy tay tôi
Cùng nhau đi hết đoạn đời ngày sau
Miễn là ta vẫn có nhau
Dẫu cho tóc có phai màu vẫn thương.
Bóng tôi đổ xuống con đường
Bóng bà nghiêng hẳn chiều vương cuối ngày
Nhớ xưa cũng khúc đường này
Dáng bà một thủa tóc dài thướt tha.
Bây giờ tay gậy chống ba
Lưng còng tôi vẫn dắt bà qua đây
Lối xưa hai đứa từng ngày
Dạt dào kỉ niệm mà nay xa rồi.
Từ ngày con cái có đôi
Đất lành chim đậu… Còn tôi với bà
Hai ta vẫn được chung nhà
Vườn rau hoa trái tuổi già nuôi nhau.
Thương bà những lúc ốm đau
Cứ nằm miệng hỏi con đâu ông à?
Bà ơi … đừng có so bì …
Như hồi con nó tập đi bên mình.
Bà nhìn, ông lại lặng thinh
Trông ra ngoài ngõ mong hình bóng con.
Bà ơi con nó còn son…
Còn lo bao việc, bà còn tôi đây.
Bà cười … tay nắm … bàn tay…
Cùng ông đi hết tháng ngày trần gian
Ông ơi … xích lại cho gần…
Tình già trăm tuổi vẫn cần có nhau.

Sưu tầm

From: Tu-Phung

EM LÀ AI!!!

Tình Ca Tây Bắc

Em là ai giữa cuộc đời giông gió

Tấm thân gầy đã biết tỏ cùng ai

Bước chân đi trên khắp nẻo đường dài

Cơm áo thiếu vẫn miệt mài em sống….

Có biết không giữa biển người rất rộng

Em một mình gồng gánh những lo toan

Rằng đêm nay giấc ngủ có an toàn ?

Ai ôm ấp giữa màn đêm lạnh giá ?

Rồi ngày mai thiếu cơm em đói lả

Ai thương tình chia cả những miếng ăn ?

Tuổi thơ ngây chịu bao nỗi nhọc nhằn

Ai thấu hiểu giọt lệ lăn trên má ?

Cùng tuổi em người ta đang hối hả

Mải ăn chơi biết vất vả gì đâu

Là em đây nào dám ước sang giàu

Và hạnh phúc là niềm đau thầm lặng…..

Tuổi thơ ngây em dãi dầu mưa nắng

Và tâm hồn trong trắng sớm nặng mang

Là ai kia khiến em phải lỡ làng ?

Một kiếp sống với muôn vàn khốn khó..

Thơ: Thu Hà

KV-QPAN. St

CHỈ CẦN CÓ MẸ

Kim Dao Lam

CHỈ CẦN CÓ MẸ

Em nghèo nhưng rất là vui

Đầu đường, cuối xóm khắp nơi là nhà

Dù không được sống xa hoa

Áo quần lem luốc nhưng mà thích ghê.

Mặc ai thấy cũng cười chê

Chỉ cần có Mẹ, không hề tự ti

Em đây chẳng thích cái gì

Chỉ cần Mẹ khỏe, không gì vui hơn.

Ăn thì cơm nguội, mì tôm

Ngủ thì góc chợ, có hôm vỉa hè

Có hôm ăn tạm ly chè

Hôm thì gặm cái bánh mỳ khô queo.

Nhưng em đâu thấy em nghèo

Vì em có Mẹ đi theo mỗi ngày

Những chiều có gió heo may

Mẹ lo em lạnh ôm ngay vào lòng.

Có đêm mưa gió phập phồng

Che cho em ngủ Mẹ dầm nước mưa

Những khi nắng rát buổi trưa

Nón rách Mẹ quạt, Mẹ xua cơn nồng.

Ai kia nói Mẹ không chồng

Mẹ cười Mẹ nói chả chồng là chi

Em chẳng hiểu Mẹ nói gì

Nhưng em thoáng thấy khoé mi Mẹ buồn.

Mẹ nói chồng Mẹ là con

Em nghe thấy vậy liền cười giòn tan

Dù cho vất vả gian nan

Không bao giờ thấy Mẹ than điều gì.

Đường dài Mẹ dắt em đi

Có con, có Mẹ, vui chi nào bằng

Em cười xin với chị Hằng

Cho Mẹ xinh đẹp như trăng trên trời.

Em chỉ có một Mẹ thôi

Nên em sẽ hứa là người con ngoan

Cùng nhau đi khắp thế gian

Nghèo nhưng em có muôn vàn niềm vui !!!

Thơ: Nguyễn Thùy

Sưu tầm

Copy từ Fb Vinh Nguyen Hoai


 

Cái Học Ngày Nay Đã Hỏng Rồi

Cái Học Ngày Nay Đã Hỏng Rồi
                             ***
Cái học ngày nay đã hỏng rồi
Chín thằng mi học, tám thằng chơi
Một thằng chẳng học làm quan lớn
Sai thằng có học chạy tơi bời

Cái học ngày nay vậy hỏng rồi
Tám thằng đi học, bảy thằng lười
Hai thằng không học thì vinh hiển
Quyền cao chức trọng đã lên đời

Cái học ngày nay thật hỏng rồi
Bảy thằng tới lớp, sáu thằng thôi
Ba chàng thất học thành ông xếp
Vổ ngực rằng tao tiến sĩ rồi

Cái học ngày nay đã nói rồi
Sáu thằng xách cặp, năm muốn thôi
Bốn đứa trèo cao, có chức lớn
Đày người ăn học chạy hụt hơi

Cái học ngày nay hỏng quá rồi
Năm thằng đang học, bốn xin thôi
Năm thằng chẳng học nhờ ơn đảng
Tham quan, tham nhũng hưởng lộc trời

Cái học ngày nay chuyện cũ rồi
Bốn em tới lớp, ba em chơi
Sáu người vô học thành ông chủ
Rủng rỉnh tiền đô hưởng sự đời

Cái học ngày nay hết biết rồi
Chỉ hai ba đứa tới lớp ngồi
Nhưng chỉ một thằng còn chăm chỉ
Nhìn tới nhìn lui lại muốn thôi

Cái học thì ai cũng biết rồi
Không danh không thế, thì ôi thôi
Chẳng quyền, chẳng lực, ngồi trơ mỏ
Nằm nhà chỏng cẳng để vợ nuôi.

Thì ra “Cái học ngày nay đã hỏng rồi!!!”

Vô Danh
Nguồn internet – ĐH sưu tầm

Đời một thoáng ta cũng về cát bụi

Cộng Đoàn Công Giáo Việt Nam

Ta già đi, không gian còn trẻ mãi

Ta mất rồi…thế giới vẫn an nhiên

Sống chậm thôi đừng lụy bởi ưu phiền

Đời một thoáng ta cũng về cát bụi.

Nuối tiếc chi…vốn chỉ là tiếc nuối

Tình mất-còn…một sớm cũng rêu phong

Hãy dừng chân cho lặng bão cửa lòng

Bình yên chút để tim mình vẫn thở.

Quá khứ xa…chắc gì người mãi nhớ

Hạnh phúc gần…chưa hẳn đã trăm năm

Đừng hoá ta như một kiếp con tằm

Mãi rối ren giữa đường tơ cọng chỉ.

S.T.

TIẾN SĨ CHO LẮM VÀO!-Thái Bá Tân

Thái Bá Tân

 

Việc tinh giản biên chế

Ở thủ đô chúng ta

Là gần như không thể.

Vì sao? Vì hóa ra

Ta nhiều tiến sĩ quá.

Tiến sĩ cả cấp phường.

Nguyên khí quốc gia đấy.

Không lẽ đuổi ra đường?

Dân ta có cái bệnh

Cứ thích bằng cấp cao.

Bây giờ thì sướng nhé.

Tiến sĩ cho lắm vào!

***

BẢY NGHÌN DÂN, MỘT NGHÌN TIẾN SĨ

Xã Tùng Ảnh, Đức Thọ,

Ở Nghệ Tĩnh quê choa,

Một xã nghèo, đất hẹp.

Chỉ tám trăm héc-ta.

Số dân cũng ít lắm.

Chỉ khoảng bảy nghìn người.

Mà giáo sư, tiến sĩ

Lên tới một nghìn người!

Ấy là nói số lượng

Cả xưa và cả nay.

Từ Cần Vương chống Pháp

Một trăm năm trước đây.

Đúng là vĩ đại thật.

Ra ngõ gặp anh hùng.

Xuống ruộng gặp tiến sĩ.

Điên điên và khùng khùng.

Với một nghìn tiến sĩ

Mà xã bảy nghìn dân,

Vẫn trên răng dưới dép

Và thường xuyên đói ăn.

Ta, giáo sư, tiến sĩ

Nhiều đến thế là cùng

Thế mà đếch làm nổi

Ốc vít cho Samsung.

Thoạt nghe tưởng ghê lắm.

Nhưng bi kịch là đây –

Thích sĩ, thích bằng cấp

Và tự khoe suốt ngày.

 Kanittha “Mint” Pasaeng – Kim Cương Trong Đống Rác

Nhân ngày HIỂN MẪU; Mời Quí Thân Hữu đọc: “Kanittha Mint Pasaeng, Kim Cương Trong Đống Rác”

Thơ Trần Quốc Bảo

 

Cuộc thi Hoa-Hậu, ở bên nước Thái

Đoạt Vương-Miện là cô gái rất nghèo

Mười bảy tuổi hoa, nhan sắc mỹ miều,

Mint Pasaeng, chuyên nghề nhặt rác!

Garbage Collector Turned Beauty Queen Keeps Her Crown Despite Lying ...

Lễ Đăng Quang, giữa tưng bừng hoan lạc

Phỏng vấn em; Em thẳng thắn trả lời:

– “Lượm đồ phế thải, là nghề của tôi,

Tôi giúp mẹ, hàng ngày đi nhặt rác

Hai mẹ con tôi, sống đời đạm bạc

Bán ve chai nhưng lương thiện cuộc đời!”

 

Lại hỏi em: – Nay Vương-Miện đoạt rồi

Liệu Hoa-Hậu, có bỏ nghề nhặt rác?

Em thưa rằng: – “Chưa hề nghĩ gì khác,

Vẫn trở về nghề cũ, giúp mẹ tôi

Nếu kiếm thêm tiền, thì cũng tốt thôi!

Tôi mong ước được vào trường Đại Học

(rồi em cười…) nhặt rác tuy khó nhọc,

Nhưng sống tử tế, có gì xấu đâu!”

Em lại cười rạng rỡ, chẳng ưu sầu

Khiến mọi người yêu em đều cảm động!

Mint Pasaeng… gương mặt hoa lồng lộng!

Tâm hồn em… Ôi! đẹp biết bao nhiêu !!!

Lễ Đăng Quang bế mạc, vào buổi chiều

“Nữ Hoàng Sắc Đẹp” trở về khu rác

Bà Mẹ nghèo, nhìn sững con… kinh ngạc!

Mint Pasaeng sụp xuống, lạy Mẹ Hiền

“ Thân xác này, nhờ ơn  Mẹ mà nên

Tạ ơn Mẹ, Mẹ hiền… Con lạy Mẹ! ”

Hai Mẹ con ôm nhau, mừng rơi lệ (*)

Cả bầu Trời Hạnh Phúc, phủ chung quanh !

Trần Quốc Bảo

Nguồn: Anh chị Thụ & Mai gởi


 

30 THÁNG TƯ, 1975 – Thái Bá Tân

TRANG VĂN CHƯƠNG MIỀN NAM  

Join

Niềm Vui Nhỏ

Những bài thơ ngắn chân thành cho ngày…

30 THÁNG TƯ, 1975

Thái Bá Tân

Bộ đội Miền Bắc chết

Một triệu một trăm nghìn.

Số lính Miền Nam chết –

Hai trăm tám hai nghìn.

Vì chiến tranh, dân chết

Trên dưới hai triệu người.

Lính Miền Nam cải tạo,

Ngồi tù một triệu người.

Trong số một triệu ấy,

Một trăm sáu lăm nghìn

Chết vì đói, lao lực,

Vì không còn niềm tin.

Trốn chạy khỏi cộng sản

Hơn một triệu rưỡi người.

Hai trăm nghìn đã chết,

Bỏ xác ngoài biển khơi.

Từ đấy, dẫu đất nước

Hết chiến sự, bình yên,

Chín mươi triệu người Việt

Mất tự do, nhân quyền.

Vậy xin hỏi các vị:

Ngày ấy là ngày gì?

Vui mừng và kỷ niệm?

Nhưng vui mừng cái gì?

***

BÊN THUA CUỘC

Chất của Bên Thắng Cuộc

Ngấm dần sang bên Thua

Qua các đợt học tập,

Ra quân và thi đua.

Rồi làng, phố văn hóa,

Rồi xã, huyện anh hùng.

Rồi những câu khẩu hiệu

Điên điên và khùng khùng.

Rồi quần chúng tự phát,

Rồi dân phòng, an ninh,

Rồi công an chìm nổi,

Đủ các loại kiêu binh.

Rồi thanh niên xung kích,

Rồi các sư hổ mang.

Rồi kiểm điểm dân phố

Rồi cờ đỏ ngập làng.

Rồi thịt mèo, thịt chó,

Rồi khí thế công nông,

Dép cao su, mũ cối,

Chất bầy đàn, lên đồng.

Rồi chi bộ, đoàn thể.

Rồi cải tạo công thương…

Tóm lại, gì cũng có

Từ xứ sở thiên đường.

Và rồi dân Thua Cuộc,

Vốn giản dị, hiền lành

Nhiễm dần từ bên Thắng

Thói giả dối, ma lanh.

Người Miền Nam thua cuộc

Sau chiến tranh kéo dài.

Và bây giờ, thật tiếc,

Lại thua cuộc lần hai.

Chưa nói chuyện dân Bắc

Tranh hết cả việc làm,

Tranh hết chức lãnh đạo,

Giàu hơn dân Miền Nam.

***

Tội ác kinh khủng nhất

Một chế độ, vương triều

Không hẳn là đốt sách,

Chết chóc và đói nghèo.

Mà làm cả dân tộc

Thành ích kỷ, nhỏ nhen,

Khôn lỏi và mê muội,

Độc ác và đớn hèn.

***

GIÁO SƯ VÀ THẰNG DU CÔN

Ông giáo sư giàu có

Và gã nghèo du côn,

Nếu đánh nhau, phần thắng

Thuộc về thằng du côn.

Tuy nhiên, sau khi thắng,

Cướp được tiền, thằng này

Không còn gì để cướp,

Phải quay sang ăn mày.

Ăn mày kẻ mình thắng,

Cả tiền, cả trí khôn.

Là cái vốn không có

Ở một thằng du côn.

Xưa, du mục Mông Cổ

Chiếm được đất Trung Hoa,

Rồi sau bị đồng hóa,

Biến thành người Trung Hoa.

Nay, Miền Bắc cộng sản

Xua quân chiếm Sài Gòn,

Cũng đang bị đồng hóa

Bởi văn minh Sài Gòn.

Vậy thì bên thắng cuộc

Chưa hẳn Bắc Việt Nam.

Thắng mà rồi thua đấy.

Thua chế độ Miền Nam.

***

THẾ HỆ CHÚNG TÔI

Sinh ra trong nghèo đói.

Lớn lên trong chiến tranh.

Về già, nếu còn sống –

Đất nước chẳng yên lành.

Thế hệ chúng tôi đấy,

U sáu mươi, bảy mươi.

Không may dính cộng sản,

Coi như uổng cả đời.

Một thế hệ khốn nạn,

Vĩ đại và quang vinh.

Đáng cháu con thương hại.

Cũng đáng cháu con khinh.

***

Mà thương hại cũng đúng.

Khinh càng đúng, than ôi,

Vì tiếp tay cộng sản

Là thế hệ chúng tôi.

***

VÌ SAO?

Nghìn năm Tàu đô hộ,

Người Việt không ra đi.

Bị Pháp, Mỹ xâm lược,

Người Việt không ra đi.

Lạ, cộng sản thắng lợi,

Cả Miền Bắc, Miền Nam,

Sao nhiều triệu người Việt

Lại rời bỏ Việt Nam?

?????

Nếu có thể…

Nếu có thể…

Nếu có thể, để nỗi buồn ngoài cửa

Giữ tâm an rồi hãy bước vào nhà

Như giày dép dẫu bao nhiêu bùn đất

Để hiên nhà sau mỗi dặm đường xa!

Nếu có thể, đừng giận hờn trách móc

Chuyện áo cơm cũng đủ mệt nhọc rồi

Khi lòng thấy có muộn phiền ấm ức

Mình nhẹ nhàng ngồi xuống bảo nhau thôi!

Nếu có thể, đừng than thân trách phận

Ở ngoài kia còn bao kẻ khốn cùng

Còn sức khoẻ là mình còn hy vọng

Đừng tự dọa mình rồi suy nghĩ lung tung!

Nếu có thể, thương nhau thêm một chút

Nay bên nhau mai chưa chắc đã còn

Đời dài ngắn nào đâu ai biết được

Trông đợi gì câu hẹn biển thề non!

Nếu có thể, nhường nhịn nhau một chút

Tranh phần hơn nào được lợi ích gì

Chịu thua thiệt không phải là nhu nhược

Chẳng truy cầu thì hà tất phải sân si

Nếu có thể, chúng mình cùng cố gắng

Sống bao dung, đừng tính toán chi nhiều

Tâm rộng mở, không gì là không thể

Hãy nhìn đời bằng đôi mắt thương yêu!

ST.

From: TRUONG LE

NẾU CÓ THỂ…

NẾU CÓ THỂ…

Nếu có thể, mỗi bình minh thức dậy

Ngồi thật yên thở nhẹ, miệng mỉm cười:

”Ta còn sống, nên mọi điều có thể…

Tạ ơn đời, nguyện tỉnh thức, an vui..”

Nếu có thể, muộn phiền ngày hôm trước

Hãy chôn vùi theo giấc mộng đêm qua

Chuyện cơm áo.. vốn đã là gánh nặng

Ôm ấp hoài chuyện cũ.., thiệt là ta?

Nếu có thể, mở cửa lòng.. phóng thích

Những con người ta nhốt tận trong tâm.

Giam nhốt họ, ta trở thành cai ngục

Có gì vui trong sở thích giam cầm?..

– Nếu có thể, đừng than thân, tủi phận

Đừng thèm thuồng hạnh phúc bởi nhìn lên

Thử nhìn xuống bao kiếp đời lận đận…

Mình không giàu, nhưng biết đủ , là hên!

Nếu có thể nhịn người thì cứ nhịn

Mặc cho ai thấy thế bảo ta khờ.

Hơn thiên hạ vẫn xem là chuyện dễ

Thắng chính mình, thắng được, mới hay cơ!

– Nếu có thể, ngồi bên nhau dăm phút

Đời ngắn dài, ai biết chuyện gì đâu!

Nếu có thể, thương nhau thêm một chút

Để đắp bù cho thiếu vắng mai sau…

– Nếu có thể, cuối chiều ngồi tĩnh lặng

Ngày trôi qua ta.. Sống được bao giờ?

Mình đang Sống hay chẳng qua tồn tại..

Rồi về đâu khi đối diện hư vô?!

Nếu có thể, xin nguyện lòng cố gắng

Hướng về Chân, Thiện, Mỹ sống thênh thang.

Bởi còn sống nên mọi điều có thể..

Gửi cho đời thêm chất liệu Bình An…

Như Nhiên-TTT

Minnesota

11.03.23

https://www.facebook.com/ThayHuyenDieuOfficial

From: TRUONG LE

Mới hôm qua thôi-ĐỖ HỒNG NGỌC

Năm 1993, tháng 12, mùa tuyết trắng xóa ở Canada, tôi có dịp đến thăm một Nursing home ở Montreal, bên cạnh dòng sông Saint Lawrence. Canada là nơi có chế độ chăm sóc người già rất tốt, có thể nói nhất thế giới, thế nhưng lòng tôi nặng trĩu khi nhìn thấy những kiếp người, mà ngoài kia Như-lai vẫn “như như bất động”… vẫn tuyết rơi trắng xóa, vẫn dòng dòng mênh mông… Tôi viết mấy câu – thực ra, chỉ là một “ghi chép lang thang” những điều mắt thấy tai nghe giữa lạnh lùng băng giá hôm đó bên dòng sông tuyết trắng… “Trong một nhà giữ lão ở Montreal”.

Trong một nhà giữ lão ở Montreal

Họ ngồi đó

Bên nhau

Đàn ông

Đàn bà

Không nhìn

Không nói

Họ ngồi đó

Gục đầu

Nín lặng

Ngửa cổ

Giật nhẹ tay chân

Có người

Trên chiếc xe lăn

Chạy vòng vòng

Có người

Trên chiếc xe lăn

Bất động

Họ ngồi đó

Hói đầu

Bạc trắng

Móm sọm

Nhăn nheo

Mới hôm qua thôi

Nào vương

Nào tướng

Nào tài tử

Nào giai nhân

Ngựa xe

Võng lọng

Mới hôm qua thôi

Nào lọc lừa

Nào thủ đoạn

Khoác lác

Huênh hoang

Mới hôm qua thôi

Nào galant

Nào qúy phái

Nói nói

Cười cười

Ghen tuông

Hờn giận

Họ ngồi đó

Không nói năng

Không nghe ngóng

Gục đầu

Ngửa cổ

Móm sọm

Nhăn nheo

Ngoài kia

Tuyết bay

Trắng xóa

Ngoài kia

Dòng sông

Mênh mông

Mênh mông…

Đỗ Hồng Ngọc (Montréal, 1993).

MỚI HÔM QUA THÔI – Nhạc Võ Tá Hân – Thơ Đỗ Hồng Ngọc – Ca sĩ Ngọc Quy

NHƯNG ANH ĐÃ KHÔNG

Pham Mylan Những Câu Chuyện Thú Vị – Ncctv.net

Một gia đình Mỹ gồm hai vợ chồng và đứa con gái chung sống bên nhau . Khi cô con gái lên bốn thì người cha nhập ngũ và được đưa đến chiến trường Việt Nam. Người lính tử trận nên đã không trở về. Người mẹ ở vậy nuôi con đến năm 70 tuổi thì mất. Khi bà qua đời, cô con gái soạn lại đồ đạc của mẹ thì thấy bài thơ này trong quyển nhật ký . Đó là bài “ But you didn’t “ và tôi dịch sang tiếng Việt phía dưới . Được biết tên bà quả phụ đó là MERRILL GLASS .

Mời quí anh chị và các bạn cùng đọc bản tiếng Anh của Merrill Glass và bản tiếng Việt của Quan Dương

BUT YOU DIDN’T

Remember the day I borrowed your brand

new car and dented it?

I thought you’d kill me,

but you didn’t.

And remember the time I dragged you to the beach,

and you said it would rain, and it did?

I thought you’d say, “I told you so”

But you didn’t.

Do you remember the time I flirted with all

the guys to make you jealous, and you were?

I thought you’d leave

but you didn’t.

Do you remember the time I spilled strawberry pie

all over your car rug?

I thought you’d hit me,

but you didn’t.

And remember the time I forgot to tell you the dance

was formal and you showed up in jeans?

I thought you’d drop me

but you didn’t.

Yes, there were lots of things you didn’t do

But you put up with me, and loved me, and protected me

There were lots of things I wanted to make up to you

when you returned from Vietnam.

But you didn’t.

MERRILL GLASS

Bản dịch của Quan Dương

NHƯNG ANH ĐÃ KHÔNG

Còn nhớ ngày em mượn chiếc xe anh

Chiếc xe mới toanh bị em làm móp thủng

Em thầm nghĩ thế nào anh cũng

giết chết em . Nhưng anh đã không

Có một lần em kéo anh ra biển

Anh nói rằng trời sẽ đổ cơn mưa

và mưa thật . Em nghĩ rằng anh trách

” đã bảo mà “. Nhưng anh đã không

Còn nhớ lần em đả đớt với đàn ông

Em khiến anh ghen và anh ghen thật

Em đã nghĩ đang trong cơn ghen tức

anh chia tay em . Nhưng anh đã không

Còn nhớ lần em làm chiếc bánh dâu

đổ ụp xuống trên sàn xe tung toé

Em đã nghĩ thế nào anh cũng sẽ

đánh đòn em. Nhưng anh đã không

Còn nhớ lần em quên nói với anh

buổi khiêu vũ vô cùng trang trọng

anh xuất hiện chiếc quần jean lạc lõng

em sợ anh bỏ về. Nhưng anh đã không

Vâng có nhiều điều mà anh đã không

Nhưng anh trân quí yêu em và bảo vệ

Cũng có nhiều điều mà lòng em tự hứa

bù đắp anh khi trở lại từ Việt Nam

Em đợi anh về. Nhưng anh đã không

August 01/2019

Quan Dương