Hồng Ly xin chia sẻ một bài thơ tuyệt vời của anh Đăng Khoa Vũ :
” HẸN GẶP EM GIỮA THÀNH PHỐ SÀI GÒN ! “
Này cô bé đi giữa lòng đất nước
Em tên chi mà khí phách anh hào
Giữa dòng người…biểu ngữ em giơ cao
“TUỔI TRẺ ƠI ĐỪNG THỜ Ơ VÔ CẢM ! “
Này cô bé thiên thần vừa đôi tám Em là ai mà hào khí nghiêng ngang Há sợ chi loài ác bá hung tàn Giương đôi mắt và ánh gương ngời sáng
Em đang đi…đi giữa lòng năm tháng Nghe tim mình hoà vào giữa yêu thương Nghe tim mình hoà vào những đau thương Khi sơn hà đang chìm trong nguy biến
Cùng nhịp bước theo cha anh buớc tiến Dòng người đi vang vọng tiếng núi sông Tiếng em vang giữa đất trời thinh không Nghe như tiếng Bạch Đằng Giang dậy sóng !
Bao hùng trai hoà vào dòng cuộn sóng Để cùng em nhận chìm lũ Tàu Ma Đề cùng em vùi dập lũ gian tà Loài bán nước buôn dân loài gian trá !
Hôm nay đây núi sông mình nghiêng ngã Giặc vào nhà ai rước chúng vô đây…? Dù máu rơi cũng không để lũ bây Bắt dân Nam đọa đày và nô lệ…
Em là ai…? Thiên thần bao thế hệ ! Để cha ông đuợc phút nhoẻn môi cười Có em rồi quê mình sẽ thêm tươi Cô bé ơi mai này ta gặp nhé !
Ngày mai đây thanh bình trên đất Mẹ Hẹn gặp em giữa lòng đất Sài Gòn Hòn Ngọc xưa thân thương bao vết son Tình nhân bản danh lừng vang thế giới
Ngày mai đây cơn sóng ngầm quật khởi Sẽ vùng lên nghiền nát lũ hèn ngu Trời quê hương xua tan áng mây mù Ngày vui đó hàn uyên cùng em nhé
Ngày vui đó bao gái trai già trẻ Hát ca vang lời hát núi hùng thiêng Nước Nam ta núi sông hồ đảo biển Sẽ tựu tề…! Ngày đó khải hoàng ca !
Thức dậy đi em
Sao ngủ vùi lâu vậy?
Biển Đông kia, giặc đã cướp lấy Hoàng Trường Sa… Thức dậy đi em
Bọn tham quan đã thâu đất, lấy nhà
Đừng để mẹ ôm ngoại già than khóc. Thức dậy đi em
Dân chúng mình đã bị hóa thân nô bộc
Cho lũ phản bội Quê Hương, tâng bốc ngoại xâm
Hãy mau thức dậy đi em, đời chúng ta nay đã bị giam cầm
Kể từ dạo ấy, 30 tháng Tư 75 nô cộng. Thức dậy đi em để đứng lên giành cuộc sống
Đất mẹ 40 năm?
Nay như đống tro tàn
Thức dậy đi em, gia đình mình giờ khốn khổ lầm than
Mau thức dậy, kẻo muộn màng nô lệ. Thức dậy đi và nghe anh kể
Chúng ta giờ đây phận giun dế thấp hèn
Đảng đã biến chúng ta thành khối dân đen
Để cho chúng dễ chèn dễ trị. Hãy thức dậy cùng anh rèn Tinh Thần Vô Úy
Ta cùng nhau nung chí chống ngoại xâm
Dân tộc giờ đây?
Hàng hàng lớp lớp đã bị giam cầm
Để làm nô bộc cho giặc ngoại xâm tặc Hán. Mau thức dậy em ơi cùng anh em bè bạn
Mau vươn vai súng đạn lên đường
Đừng ngủ vùi trên thống khổ của dân tộc của Quê Hương
Hãy thức dậy và can trường chiến đấu. * Thức dậy đi anh Thức dậy đi anh mai lên đường chinh chiến
Phận làm trai phải dâng hiến cho non sông
Dân Tộc
Quê Hương?
Nhìn tan nát cõi lòng
Mẹ rướm lệ chờ mong con cứu nước. Hỡi những mảnh đời lầm than xuôi ngược
40 năm dài, hỏi dân được gì chăng?
Khố rách, áo ôm, cơ cực, nhọc nhằn…
Mà cuộc sống vẫn khó khăn tiếp nối. Thức dậy đi anh, cùng anh em đồng đội
Cùng toàn dân mở lối thoát đọa đày
Trùng điệp đau thương khắp chốn bủa vây
Vận mệnh đất nước?
Trong tay anh, tay chị. Ngọc bất trác thì ngọc kia nào quí
Là thanh niên, ý chí nhẽ lãng quên?
Nợ nước, con dân, há chẳng phải đáp đền?
Vai u thịt bắp…ngại lằn tên mũi đạn?. Thức dây đi anh, chớ ngủ vùi năm tháng
2020 giặc Hán chiếm non sông
“Mật Nghị Thành Đô”, đảng đã đồng lòng
Đẩy dân tộc vào cùm gông nô lệ. Nhẽ cúi mặt chịu qui hàng đồ tể?
Há sinh ra làm giun dế phận hèn?
Lẽ nào mò mẫm mãi trong tăm tối đêm đen?
Kiếp trâu ngựa…dần quen cuộc sống!. Hãy thức dậy dẹp Hán ô phản động
Noi gương cha ông diệt Hán Tống Mông Nguyên
Vùng lên đấu tranh hỡi trai gái khắp ba miền
Xóa bỏ cộng sản, đem bình yên cho đất mẹ. Mau thức dậy và đứng lên anh nhé
Là thanh niên chớ là kẻ cúi đầu
Việt tộc kiêu hùng, chẳng là ngựa, chẳng là trâu
Há chấp nhận kiếp nô hầu nhục nhã?. Hãy thức dậy để giữ gìn non sông biển cả
Thức dậy đi và vội vã tiến lên đường
Góp bàn tay để gìn giữ Quê Hương
Dựng nước Việt trên con đường Dân Chủ. Mai thanh bình hương hoa đơm nụ
Đã sạch tan bóng cờ rũ mưa sa
Cứu lấy Việt Nam, gìn giữ sơn hà
Khắp đất nước vang lời ca chiến thắng.
Thấm thiết quá mà vẫn có người ngủ được mới là tài.
tuan
—– Forwarded Message —–
From: Susan
1 CÔ BÉ 16 TUỔI KIẾM SỐNG BẰNG NGHỀ BÁN BÁNH MÌ MỖI NGÀY, ĐÃ VIẾT RA BÀI THƠ TỪ TRONG TRÁI TIM NGÂY THƠ TRONG SÁNG ĐỂ THÚC TỈNH NHỮNG KẺ CÒN NGỦ MÊ TRONG THIÊN ĐƯỜNG THỐI NÁT XHCN CỘNG NÔ VN ĐẾN BAO GIỜ ?
Vận nước thì đã ngả nghiêng Lòng dân thì cứ ngồi yên thế này Bao giờ vận nước đổi thay ? Khi mà dân cứ ngủ ngày ngủ đêm Ngủ như một kẻ say mềm Ngủ để quên hết niềm đau tháng ngày Ngủ đợi vận nước đổi thay ? Hay đợi mất nước làm nô lệ “Tàu ” ? Ngủ để dân tộc bể dâu Ngủ để con cháu về đâu thì về Ngủ để mất nước mất quê Ngủ để mất cả tính người Việt Nam! Ngủ để dân tộc lầm than Ngủ để mai thức gian nan vẫn còn Ngủ để khổ cháu khổ con Ngủ để nước Việt không còn là sao ? Ngủ vậy cho đến khi nào ? Ngủ đợi trung quốc nó vào đúng không ? Ngủ để hưởng những bất công Ngủ để nước mất diệt vong giống nòi Ngủ để quên hết kêu đòi Ngủ để tiếng nói không thuộc về dân Ngủ để thành kẻ ngại ngần
Ngủ để dân Việt thành nô lệ tàu ?
Nếu hôm nay chúng ta cứ mãi ngủ mê trên những chiến thắng của năm xưa
mà quên đi những gì đang diễn ra ngày hôm nay thì dân tộc này phải trả
một cái giá đắt lắm .
Đảng và bác không đưa dân tộc này đến thiên đàng được đâu nhé ?
Thiên đàng của đảng và bác chỉ là cái bánh vẽ mà thôi .
Đừng có ngủ say và nằm mơ để đợi hưởng được chiếc bánh vẽ đó .
Chiếc bánh vẽ đó chẳng có thật và cũng chẳng bao giờ ăn được.
Nếu chúng ta cứ đặt niềm tin vào bác và đảng rồi một ngày không xa
chúng ta sẽ mất tất cả .
Em muốn nói với mọi người thế này :
Thức dậy đi dân Việt ta ơi
Dân tộc ta thiệt thòi lắm rồi
Đừng mãi ngủ say mộng mị nữa
Hãy thức dậy cứu mình đi thôi
Đảng cộng phỉ đã tiếp tay cho trung cộng tàn phá đất nước ta quá nhiều rồi .
Nếu người dân Việt không tỉnh thức nhanh để cứu quê hương đất nước này
thì con cháu ta sẽ gánh chịu nhiều hậu quả mà do sự thờ ơ của chúng ta
đã để lại .
Nếu ai còn nghĩ quê hương đất nước này là của chúng ta thì hãy gọi
nhau thức dậy để cùng gìn giữ nó cho đàn con đàn cháu của chúng ta .
Có những người luôn bị nói là điên ,là khùng nhưng lại yêu quê hương
và dải đất hình chữ S này .
Và luôn mong muốn nó mãi mãi là của người Việt Nam mà thôi .
Và còn mong muốn dải đất này phải trở nên cường thịnh như các cường quốc khác thì mới vui lòng .
Đó là suy nghĩ của một cô bé đang bán bánh mì trên dải đất hình chữ S này !
“Bán cho tôi một bông hồng đi, cô bé! Đoá nào tươi còn búp nụ mịn màng.” Tôi ngước lên: “Xin ông chờ tôi lựa. Một bông hồng vừa ý nghĩa, vừa sang!”
Khách mỉm cười: “Cô thật tài quảng cáo! Thế…. hoa hồng mang ý nghĩa sao, cô?” Tôi bối rối: “Hình như người ta bảo Nó tượng trưng tình nồng thắm vô bờ.”
“Cám ơn cô! Giá bao nhiêu đấy nhỉ?” Tôi lắc đầu: “Thôi, xin biếu không ông, Một đoá hoa không đáng bao nhiêu cả Rất mong ông làm người đẹp vừa lòng.”
Khách bỗng nhìn tôi, mắt như xoáy lốc. “Cô bé lầm! Tôi không tặng người yêu. Thằng bạn thân chiều qua vào nghĩa địa Một bông hồng cho nó bớt quạnh hiu.
Nhưng cô bé phải nhận tiền tôi chứ! Hoa cho không, rồi mẹ mắng làm sao?” Tôi cúi mặt: “Xin gửi người xấu số, Chuyện của ông làm tôi bỗng nghẹn ngào!”
Khách quay đi, áo hoa rừng đã bạc, Dáng cao gầy khuất hẳn bóng chiều nghiêng. Tôi bất chợt đưa tay làm dấu thánh Mẹ giữ gìn cho người ấy bình yên!
Trời đầu xuân còn vương vương sắc lạnh, Nắng vàng mơ, má con gái thêm hồng. Tôi bâng khuâng nhớ đến người khách lạ. Mình nhớ Người, Người có nhớ mình không?
Chiều hai chín phố phường sao tấp nập Người ta vui từng cặp đẹp bên nhau. Mắt tôi lạc… rồi bỗng dưng bừng sáng “Phải anh không? Người khách của hôm nào?”
Tim đập mạnh sau áo hàng lụa mỏng, Anh đến gần, lời nói cũng reo vui: “…Sao cô bé… hàng hôm nay đắt chứ? Còn nhớ tôi… hay cô đã quên rồi!
Hành quân xong, tôi vừa về hậu cứ, Ghé ngang đây xin cô một bông hồng Và mong cô cho tôi xin lời chúc: “Rất mong ông làm người đẹp vừa lòng.”
Tôi bỗng nghe như tim mình thắt lại, Gượng tìm hoa, rồi trao tặng tay Người. Khách nhìn tôi, mắt bỗng dưng dịu xuống, Đầy đăm chiêu và nghiêm lại nụ cười:
“- Xin lỗi cô, nếu lời tôi đường đột, Nhưng thật tình tôi không thể nào quên Người con gái trong một lần gặp gỡ, Nhớ thật nhiều… dù chưa được biết tên
Một bông hồng – như hôm nào cô nói: Là tượng trưng tình nồng thắm vô bờ.” Tôi run tay, nhận hoa hồng Người tặng Sự thật rồi…. mà cứ ngỡ đang mơ.
Lý Thuỵ Ý Đăng trong Tuần báo Văn Nghệ Tiền Phong Saigon 1968
1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ Bao nhiêu năm viết “Độc lập – Tự do và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế
2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền Họ nói rằng: Bác là thánh, là tiên Người đưa Nước thoát khỏi vòng nô lệ
3. Nhưng trong tôi thắp muôn vàn lý lẽ Cuộc chiến nào mà Đảng thắng – Nước thua? Dân làm giặc mà Đảng lại làm vua Trên danh nghĩa “kẻ tôi đòi trung hiếu”
4. Đất nước tôi tất thảy do Đảng liệu Đảng phân công, quản lý hết cuộc đời Từ cây kim, sợi chỉ đến chén cơm, manh áo dù rách nát, nhỏ nhoi Thì tất cả đều nhờ ơn của Đảng
5. “Yêu Tổ quốc” có nghĩa là “yêu Đảng” “Chống chính quyền” là “phản bội quê hương” Bao người vì non sông với niềm tin vào ngày mai nước Việt hùng cường Đều lần lượt chịu tù đày, khổ ải
6. Đất nước tôi có gì không độc hại Từ thức ăn, nước uống đến không khí ô nhiễm tràn lan Từ nhu yếu phẩm của đứa trẻ sơ sinh đến cụ già sắp lìa khỏi trần gian Đều tẩm độc vào xác – hồn nước Việt
7. Có nơi đâu mà người dân thua thiệt Bằng thiên đường Xã Hội Chủ Nghĩa thế này không? Máu dân oan đã nhuộm đỏ sông Hồng Loài hung bạo chiếm hết trời – đất – biển…
8. Đất nước tôi với mọi điều trái ngược Ngược văn minh, ngược tiến hóa loài người Những phát ngôn của quan chức nực cười Ngược đời thế, nhưng “tài tình lãnh đạo”
9. Ươn hèn nhất, bọn bút nô – Tuyên giáo! Với hàng trăm tờ báo, đài vô tuyến – truyền hình Ngoài mị dân, ru ngủ, chỉ những tin “cướp – giết – hiếp” hay bản nhạc “đúng quy trình” Còn nhục nước họa dân thì muôn đời nín lặng
10. Đất nước tôi với sưu cao thuế nặng Còn hơn thời phong kiến, thực dân Những trạm BOT mọc lên khắp tỉnh thành Cùng hàng vạn “áo vàng” chực rình thu mãi lộ
11. Ôi chân lý mà bao người “giác ngộ” Làm suy đồi đạo đức mấy ngàn năm Đưa quốc dân vào chia rẽ – thù hằn Và kiềm tỏa đường tương lai dân tộc
12. Đất nước tôi mất dần vào Trung Quốc Mất Hoàng Sa, rồi mất đến Trường Sa Mất Biển Đông, Bản Giốc, rồi những nơi trọng yếu của nước nhà Đảng biết rõ, nhưng làm ngơ tất cả
13. Từ có Đảng, biết bao điều tai họa Như mệnh trời muốn thử thách người Nam Mà Đảng vẫn huênh hoang nào “thắng lợi vẻ vang” Nào “thời đại Hồ Chí Minh”, nào “dân giàu nước mạnh”
14. Đảng hào nhoáng với ngai vàng lấp lánh Còn dân đen thì đói khổ, nghèo nàn Những ủy ban, hội đồng… đều mang mác “nhân dân” Chỉ kho bạc là của riêng “nhà nước”
15. “Đổi mới” rồi “kiến tạo” với bao đời Thủ tướng Bao đời Tổng Bí thư từ Chinh, Duẩn, Linh, Mười… Bao sai lầm mà Đảng chẳng nên người Sợi kinh nghiệm rút kiếp nào cho hết
16. Đảng cứ sống và dân thì cứ chết Cứ chết dần trong mơ ước tàn phai Trong căn bệnh ung thư hay tai nạn giao thông… rồi sẽ đến một mai “Chết từ từ” để giết nòi giống Việt
17. Tôi xấu hổ khi nói cùng thứ tiếng Và viết chung ngôn ngữ với một đảng đê hèn Hít thở bầu khí quyển màu đen Bóp nghẹt Tự Do ở dưới triều Cộng Sản
18. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản Nhưng tôi là một người Việt Tự Do Trong tim tôi là lý tưởng Quốc Gia Và chính nghĩa là chủ trương dân tộc
19. Xin cảm ơn những tấm gương bất phục Và những người yêu Nước của hôm nay Đã dấn thân vào những chốn đọa đày Vẫn khí khái cất cao lời tranh đấu
20. “Ghét Cộng Sản” chẳng bao giờ là xấu “Yêu đồng bào” từ giòng máu Việt Nam Chúng ta là con cháu xứ Văn Lang Và thề quyết làm sáng danh Hồng – Lạc
21. Hỡi những người trai, cô gái Việt Hãy đứng lên vì non nước lầm than Diệt bá quyền, lật đổ lũ tham tàn Cho không thẹn với hồn thiêng sông núi
22. Hãy bước đi theo tiếng đời thúc gọi Triệu tấm lòng vì đất nước – quê hương Sẽ noi gương anh dũng của Trưng Vương Mang ý chí Diên Hồng xây đắp nền Cộng Hòa tự chủ.
Đời này cõi tạm mà thôi Giàu sang, nghèo khó chết rồi như nhau: Cũng nằm dưới một hố sâu
Lấp xong là hết- nào đâu khác gì!
Vậy nên đừng có so bì,
Tham sang bỏ ngãi chỉ vì hão danh.
Đừng kèn cựa, đừng đua tranh
Đừng dìm người khác để giành phần hơn
Đói mà nhân cách sạch, thơm
Hơn giàu mà dạ tối om muôn lần.
Nên ăn ở có phúc phần
Chớ nên làm chuyện ngu đần hại nhau,
Sống là phải nghĩ về sau
Đừng vì hám lợi quên mau nghĩa tình!
Người ta cũng giống như mình
Giàu sang rồi chớ coi khinh nghèo hèn,
Kẻ nghèo thì chớ nhỏ nhen
Thấy người giàu có đừng đem lòng hờn…
Vô ưu, vô ngã là hơn
Chết rồi của có đem chôn cùng người?
Trần gian là chốn tạm thời
Đừng vì danh lợi đánh rơi hồn mình!
Sống sao trọn nghĩa, vẹn tình
Sống sao cho dạ thanh bình, thảnh thơi.
Sống sao cho đáng người ơi
Sống sao cho khỏi tiếng đời trách chê..
TƯỢNG ĐÀI MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LỚN NHẤT ĐÔNG NAM Á
Trời cao có thấu hay chăng Bao người dân đói nhăn răng mỗi ngày Vậy mà cái đảng mặt dầy Lấy tiền xương máu dân xây tượng đài Đúng là có một không hai Việt Nam lãnh đạo có tài chơi ngông Bốn trăm mười một tỷ đồng Của dân đảng lấy như không xây đài Xây đài : ” tổ mẹ chúng mày ! “ Nợ công, tiền thuế ngập đầy tối tăm Trăm dâu cứ đổ đầu tằm Vậy mà dân cứ ngậm tăm cái mồm Cãi nhau thì rất già mồm Khi bị áp bức có mồm như không Cúi đầu trước những bất công Để cho đảng cướp “vặt lông” tới cùng Đến khi bị nhổ sạch lông Cơ hội vùng dậy còn không hỡi người ???
Mai Sương
Tượng đài bà Nguyễn Thị Thứ xây hết 411 tỷ đồng ở Tam Kỳ Quảng Nam lớn nhất ĐNA
Anh với em chẳng quen biết gì nhau Càng không biết vì hai đầu đất nước
Anh cầm súng giữ biển trời Tổ quốc
Em đến trường nghề dạy học trẻ thơ
Mấy hôm nay dân dậy sóng sững sờ Ai cũng sốc vì bất ngờ sự việc Em quỳ gối thời gian gần tiết học Ở trong trường trước mặt biết bao người
Hình ảnh này anh nghẹn đắng em ơi Giờ sao lắm kẻ suy đồi đến thế Thầy cô giáo ở trường thay cha mẹ Dạy dỗ cho bao lớp trẻ trưởng thành
Chua xót lòng khi chỉ một phụ huynh Bắt em quỳ trước mặt mình như vậy Nhục nhã quá lòng anh đau biết mấy Cứ tưởng ông phụ huynh ấy là người
Khổ thân em mới ngoài tuổi hai mươi Chọn bục giảng để ươm chồi xanh tốt Lại bị kẻ côn đồ loài vô học Làm nhục em, anh quá sốc em ơi
Đứng dậy đi lòng đau đớn quá rồi Nghề dạy học ở trên đời cao quý Phạt học sinh cũng vì mong bọn trẻ Được chăm ngoan mai lớn sẽ trưởng thành
Có ngờ đâu em lại chính nạn nhân Bị sức ép của phụ huynh vô học Cũng gắn mác một luật sư trí thức Hành xử như loài động vật trong rừng
Đứng dậy đi em quỳ mãi đau lưng Anh nhìn thấy mắt em từng giọt lệ Chảy rớt xuống qua cuộc đời dâu bể Nỗi đau nào hơn thế nữa đâu em
Dậy đi em chấp chi kẻ đê hèn Loại người đó em xem như vô học Bởi dẫu sao em là người trí thức Can đảm lên trong những lúc yếu mềm Biết bao người đang luôn ở bên em.