My Lan Pham is with Chuyện Nhân Văn.
Cô đã bị mua đi bán lại bảy lần chỉ trong ba tháng. Sau đó, cô đứng trước Liên Hợp Quốc, buộc cả thế giới phải nhìn thẳng vào mắt mình, và trở thành người đoạt giải Nobel Hòa bình.
Câu chuyện của cô bắt đầu tại ngôi làng nhỏ Kocho, Iraq, vào ngày 3 tháng 8 năm 2014 ,một ngày mở đầu bằng tiếng động cơ xe và kết thúc bằng những tiếng kêu gào của một cuộc diệt chủng.
Nadia Murad khi đó mới 21 tuổi, khi những chiếc xe tải của ISIS bao vây ngôi nhà của cô. Vì là người Yazidi ,một cộng đồng tôn giáo thiểu số ,những kẻ khủng bố gán cho dân tộc cô cái nhãn “thờ quỷ”. Sự tàn bạo được thực hiện một cách có hệ thống. Những người đàn ông và các cậu bé, bao gồm sáu người anh em trai của Nadia, bị dẫn ra rìa làng và xử bắn. Mẹ cô, bị cho là quá già để sử dụng, bị sát hại và chôn trong một ngôi mộ tập thể. Nadia và nhiều phụ nữ trẻ khác bị nhét lên xe buýt và bắt cóc vào cảnh nô lệ tình dục.
Tại thành phố Mosul, Nadia bước vào cơn ác mộng sống. Cô bị đối xử như một món đồ, không phải con người. Một thẩm phán cấp cao của ISIS là người đầu tiên mua cô. Trong chín mươi ngày tiếp theo, cô bị mua bán và trao tay bảy lần. Cô bị đánh đập, bị dí thuốc lá đang cháy vào người, và bị xâm hại nhiều lần.
Khi cố gắng trốn thoát, những kẻ giam giữ không chỉ bắt lại cô mà còn trừng phạt bằng một vụ cưỡng hiếp tập thể tàn bạo do sáu người đàn ông thực hiện cho đến khi cô bất tỉnh. Chúng đánh cô nặng đến mức cô không thể đi lại được. Mục tiêu của chúng là bẻ gãy ý chí của cô, nhưng Nadia Murad vẫn không gục ngã.
Tháng 11 năm 2014, một phép màu đã xảy ra: một cánh cửa bị bỏ quên không khóa. Nadia lẻn ra ngoài trong đêm. Bất chấp nguy hiểm đến tính mạng, một gia đình Hồi giáo địa phương đã che giấu cô và giúp cô trốn khỏi vùng kiểm soát của ISIS.
Cuối cùng cô đến được một trại tị nạn và sau đó được cấp quyền tị nạn tại Đức. Cô đã an toàn và tự do. Khi ấy, không ai có thể trách nếu cô chọn một cuộc sống lặng lẽ để chữa lành vết thương. Nhưng thay vào đó, cô chọn bước vào cuộc chiến ,không phải bằng súng đạn, mà bằng sự thật.
Tháng 12 năm 2015, Nadia đứng trước Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc. Khi đó cô 22 tuổi, vóc dáng nhỏ bé nhưng lòng dũng cảm thì lớn lao. Cô không dùng những lời lẽ nhẹ nhàng.
Cô kể cho thế giới biết chính xác những gì đã xảy ra: những bé gái mới chín tuổi bị bán như gia súc, những người mẹ bị giết, và cả một nền văn hóa đang bị xóa sổ.
Lời chứng của cô đã làm được điều mà nhiều năm tin tức không làm nổi ,khiến thế giới cảm nhận được nỗi đau của người Yazidi. Năm 2016, Liên Hợp Quốc chính thức công nhận cuộc diệt chủng người Yazidi.
Nadia hiểu rằng chỉ nói thôi là chưa đủ. Năm 2018, cô thành lập tổ chức Nadia’s Initiative, nhằm tái thiết các ngôi làng, trường học và phòng khám tại quê hương mình, đồng thời cung cấp hỗ trợ pháp lý cho các nạn nhân sống sót.
Cũng trong năm đó, ở tuổi 25, cô trở thành người phụ nữ Iraq đầu tiên nhận giải Nobel Hòa bình. Trong khi thế giới chúc mừng, Nadia vẫn giữ sự tập trung của mình. Cô nói với mọi người tại Oslo rằng phần thưởng duy nhất cô thực sự mong muốn là sự giải thoát cho tất cả những người vẫn còn bị giam cầm.
Ngày nay, Nadia Murad vẫn tiếp tục lên tiếng. Mỗi lần kể lại câu chuyện của mình, cô lại phải sống lại nỗi đau, nhưng cô làm điều đó vì 10.000 người Yazidi đã thiệt mạng và hàng nghìn người vẫn còn mất tích. Cô biến những vết sẹo của mình thành con đường dẫn tới công lý. Cô chứng minh rằng quá khứ không nhất thiết phải quyết định tương lai.
Im lặng là một lựa chọn, nhưng sự thật là một vũ khí, bởi lên tiếng chống lại bất công là bước đầu tiên để ngăn chặn nó cho tất cả mọi người.
Nỗi đau có thể được biến thành mục đích sống ,nghĩa là chúng ta không thể thay đổi những điều tồi tệ đã xảy ra, nhưng có thể chọn dùng những trải nghiệm ấy để tạo nên một tương lai tốt đẹp hơn.
Nadia không chỉ sống sót; cô đã chiến thắng. Bạn có thể là nạn nhân của tội ác, nhưng bạn không cần phải mãi là nạn nhân trong tâm hồn mình.
Chúng tôi là tác giả của cuốn sách We Are Human Angels, tác phẩm đã lan tỏa một góc nhìn mới về trải nghiệm làm người và được độc giả tự nguyện dịch ra nhiều ngôn ngữ.
Chúng tôi hy vọng những điều mình viết sẽ khơi dậy điều gì đó trong bạn!
Theo We are Human Angels
My Lan Phạm












