Lo âu vì ngân hàng được phép phá sản

2018-01-25   
 

Nhân viên tại một ngân hàng thương mại tại Hà Nội, ngày 19 tháng 12 năm 2011. (Ảnh minh họa)

Nhân viên tại một ngân hàng thương mại tại Hà Nội, ngày 19 tháng 12 năm 2011. (Ảnh minh họa)

 AFP

‘Luật các tổ chức tín dụng’ sửa đổi bắt đầu có hiệu lực từ ngày 15/01/2018 cho phép ngân hàng chọn phương án phá sản. Đây là một trong những hình thức mà chính phủ Việt Nam nói nhằm tái cơ cấu các ngân hàng bị cho là yếu kém. Người dân nghĩ gì về luật đó?

Nỗi lo tiền gửi ngân hàng

Các ngân hàng ở Việt Nam trong thời gian qua gặp nhiều tai tiếng, cụ thể như vụ 17 sổ tiết kiệm hơn 400 tỷ “bốc hơi’ sau 5 năm gửi tại Oceanbank, 32 tỷ đồng trong sổ tiết kiệm biến mất tại BIDV, bị mất gần 800 triệu trong tài khoản của VietinBank… Nguyên nhân hầu hết đều chưa có kết luận rõ ràng.

“Chị có hay xem báo đài, thì cũng thấy có một số ngân hàng người dân gửi vào trường hợp cách đây 2 tháng có chị gửi bên một ngân hàng cũng uy tín, cũng lớn lắm mà mất hai mươi mấy tỉ không rõ nguyên nhân thì mình cũng hoang mang lo ngại. “

Vào khi những tin xấu về rủi ro khi gửi tiền tại ngân hàng khiến nhiều người quan ngại, thì nay thêm tin ngân hàng được phép phá sản. Mức qui định bồi thường tối đa cho người gửi tiền khi ngân hàng phá sản là 75 triệu đồng cũng khiến người dân hoang mang vì họ nghe nói người gửi 100 triệu cũng như người gửi 10 tỉ đồng cũng chỉ được bồi thường như nhau.

Một mặt thì nhà nước kêu là bảo hộ tiền gửi nhưng một mặt thì cho phép người ta phá sản như vậy thì rất là nguy hiểm.
– Người dân

“Cái đó rất là phi lý, một mặt thì nhà nước kêu là bảo hộ tiền gửi nhưng một mặt thì cho phép người ta phá sản như vậy thì rất là nguy hiểm. Thứ hai là hiện tại cái cơ chế kiểm soát của nhà nước đối với ngân hàng hiện nay rất lỏng lẻo. Ví dụ như vừa qua các ngân hàng, các vụ án chúng ta thấy được gì? Lúc đụng ra mới biết là các ngân hàng nó bị mất. Chứ ngoài ra mình không có cơ chế ngăn ngừa. Hệ thống thanh tra của ngân hàng không có hiệu quả. Vừa qua các vụ án chúng ta đã thấy rồi. Giờ nó kêu là nhà nước mua 0 đồng như vậy toàn bộ vốn ngân hàng cũng đã mất rồi chứ đừng nói là cái tiền gửi của ngân hàng. Mà gửi bao nhiêu cũng đền bù có 75 triệu.”

Như vậy cho dù người dân và các doanh nghiệp gửi tiền trăm hay tiền tỉ, mức bồi thường cào bằng này hết sức có lợi cho ngân hàng khi phá sản. Thiệt hại tất nhiên là phía người gửi, và nhất là với khách hàng có số tiền gửi lớn.

“Làm như vậy thì đâu có được. Tiền người ta gửi vô rồi nếu mà phá sản thì trả không hết một lần thì trả từ từ… Thí dụ người ta trả chậm hay gì đó nếu mà người ta không có đủ khả năng thì cũng phải ráng trả chậm cho những người đã gửi số tiền trong ngân hàng.”

Lâu nay, người đi vay nếu mất khả năng trả nợ thì sẽ bị ngân hàng áp dụng các biện pháp xử phạt như tăng lãi suất, phạt tiền, tịch thu và thanh lý tài sản của người đi vay với mục đích thu hồi lại số tiền gốc và lãi về cho ngân hàng. Trước tin chỉ được nhận mức bồi thường tối đa 75 triệu khi ngân hàng được cho phá sản khiến nhiều người nghĩ đến biện pháp rút tiền gửi.

“Nếu nghe thông tin như vậy thì người dân cũng phải rút thôi chứ làm sao mà để được. Nếu mà để lỡ lúc chờ phá sản rồi thì không rút được nữa.”

“Chắc chắn phải rút ra rồi tìm hiểu ngân hàng nào tin tưởng mới gửi.”

Tuy vậy, trong trường hợp chưa tìm ra kênh đầu tư cho khoản tiền của mình, thì gửi ngân hàng hưởng lãi suất tiếp tục là một giải pháp nhưng phải ‘chọn mặt gửi vàng’.

“Đầu tiên mình phải lựa ngân hàng có uy tín chút. Ví dụ bây giờ chúng ta chưa có kênh đầu tư nào hết thì tạm thời chúng ta phải gửi ngân hàng chứ giờ sao giờ. Ôm tiền ở nhà thì nó cũng vậy thôi.”

Nghe thông tin như vậy thì người dân cũng phải rút thôi chứ làm sao mà để được. Nếu mà để lỡ lúc chờ phá sản rồi thì không rút được nữa.
– Người dân

Để có được đánh giá chính xác về uy tín của một ngận hàng tại Việt Nam hiện nay cũng khá khó khăn; vì đối với các con số do ngân hàng công bố người dân cũng không có cách nào kiểm chứng những số liệu đó.

“Nói chung thì người ta gửi tiền vô thì ít người biết lắm. Có nhiều người chỉ biết gửi tiền lấy kì hạn, chứ có nhiều người ta cũng đâu biết là ngân hàng nó làm ăn ra sao.”

“Cái luật đó nó được thông qua thì cái quyền lợi của người gởi cần phải xem lại.”

Một số người dân cho rằng luật cho phá sản có được điểm tích cực là khiến các ngân hàng cần phải cố gắng hoàn thiện và phải làm sao chiếm được sự tin tưởng của các khách hàng.

“Mình sống ở đâu thì mình theo luật ở đó thôi. Nhưng mà bây giờ VN đã gia nhập WTO từ rất là lâu rồi và tham dự tất cả các định chế thương mại các thứ. Thì bây giờ luật cũng cho các ngân hàng nước ngoài vào rất là nhiều. Và nếu anh nhìn và nếu anh làm ngân hàng thì với anh đây là một cơ hội. Nếu như ngân hàng anh có thể cung cấp dịch vụ tốt hơn thì hoàn toàn anh có thể thu hút được khách hàng nhiều hơn, thì người dân cũng nhiều sự lựa chọn hơn. Không phải phụ thuộc vào một số ngân hàng, mọi người cứ nói ngân hàng nhà nước là an toàn, nhưng mà thực sự nó có an toàn thật hay không?  Nếu mà ngân hàng nước ngoài người ta cung cấp được dịch vụ tốt hơn như thế thì chắc chắn người ta sẽ lấy được khách hàng thôi.”

Đó cũng là điều mà nhiều người đang trông chờ; đặc biệt sau khi một loạt các quan chức ngân hàng đang phải ra tòa và chịu án về những khoản lỗ suốt thời gian qua.

Ở cuối một con đường

 

Ở cuối một con đường

Huy Phương/Người Việt

Bông hồng cho người nằm xuống. (Hình: Huy Phương/Người Việt)

Ở vùng Little Saigon có một con đường nổi tiếng, mà cư dân ở đây ai cũng qua lại nhiều lần. Con đường được đặt tên là đường số 1 khiến người ra liên tưởng đến quốc lộ số 1 như trong tác phẩm “Dọc Đường Số 1” của Phan Nhật Nam.

Con đường phát xuất từ thành phố nhỏ Tustin, băng ngang qua Santa Ana và kết thúc ở thành phố Westminster với một địa điểm, nơi có một ngôi nhà xây kiểu cổ tĩnh lặng, được gọi là Peek Family, hay rõ hơn là Peek Funeral Home, nơi mà 90% cư dân Quận Cam phải ghé qua trước khi trở về với cát bụi hay đi vào lòng đất!

Từ ngày về cư ngụ tại Quận Cam, tôi đã đến đây rất nhiều lần để đưa tiễn bạn bè, thân nhân và đồng đội. Không ai là khỏi qua đây, một vị tướng lãnh cho đến một binh nhì, nói theo kiểu “huynh đệ chi binh,” và từ một triệu phú cho đến một kẻ không nhà, từ một nghệ sĩ hay một nhân vật nổi tiếng có hàng nghìn người đưa tiễn, cho đến một người vốn vô danh trong cộng đồng, mà tang lễ chỉ có mươi người tham dự.

Trong hơn hai mươi năm, tôi đã có dịp ngồi nghe hàng trăm bài diễn từ thắm thiết ca ngợi, tuyên dương công trạng, đạo đức của người chết, mà khi sống người đọc không có cơ hội để mặt đối mặt tâng bốc, những lời ca tụng mà nếu còn sống, người trong quan tài hẳn bất như ý. Cũng có những bài điếu văn, không hề thấy thấp thoáng hình ảnh người chết mà lồ lộ vóc dáng, chân dung, tiểu sử người đang đứng trước quan tài.

Ngày nay cái máy “micro” có mặt khắp nơi, trong hội nghị, ở đám biểu tình, một buổi họp và bây giờ có cả trên bục của nhà quàn, tuy hoàn cảnh mỗi nơi có khác nhau, nhưng sức hấp dẫn của nó vẫn là một.

Thơ vốn là thứ khó chọn chỗ để trình diễn nhất, nhưng cuối cũng vẫn có hai nơi dễ dãi nhất để trình bày là trong đám cưới và giữa đám ma.

Những người qua đời đến đây rất lặng lẽ, không ai hề hay biết và chúng ta chỉ được thông báo ngày họ ra đi, với những tràng hoa viếng đầy màu sắc và đoàn thân quyến bạn bè lặng lẽ theo sau, trên con đường dẫn đến lò thiêu hay ra nghĩa địa buồn.

Hình như tất cả chức tước, danh vọng, tiền bạc và của cải đều nằm lại phía sau, và tất cả người ra đi đều có chung một loại xe, không phân biệt giàu nghèo, thứ bậc trong xã hội, đó là chiếc xe tang. Và chắc chắn theo quy luật khắc nghiệt, không ai mang theo mình được một thứ gì, ngoài một bộ áo quần duy nhất mặc trong mình, không một mảnh giấy tờ tùy thân nào được đem theo, kể cả những vật bất ly thân cũng đành để ở lại.

Cái chỗ chúng ta thường gọi là nơi về, chỗ đến, thường được mô tả là nơi chốn tốt đẹp, thanh thản, cao sang, có phần thiêng liêng mà mắt trần chúng ta chưa hề thấy được, cái nơi mà ai cũng chúc tụng, cầu nguyện cho chúng ta được đến, vậy thì có gì phải sợ hãi.

Đây cũng là lúc chúng ta bỏ hết lo âu, phiền muộn, đau đớn, nợ nần lại sau lưng để thanh thản đi qua một thế giới khác.

Những mộng ước trong đời chưa thành cũng xin bỏ lại, những công việc dở dang không biết gửi gắm lại cho ai. Chúng ta cũng biết ước mơ là vô tận, mà đời sống thì gang tấc. Nói như Trịnh Công Sơn: “Những hẹn hò từ nay khép lại!”

Trong những lúc trà dư tửu hậu, chúng ta thường vui vẻ nói chuyện mình có cơ may trúng số cuối tuần này với tỉ lệ may mắn là một trên hàng chục triệu người, trong khi đó có một cơ hội đồng đều cho tất cả mọi người là cái chết thì không một ai muốn nhắc đến.

Vậy thì con người sinh ra vốn lạc quan cùng tận, trong khi sự sống đang mơn mởn đâm chồi, tỏa ngát hương, cái chết quả độc ác, tàn nhẫn. Nhưng đừng cho nó chọn lựa sự đến bất ngờ, khiến cho chúng ta ngạc nhiên, sợ hãi như trong lúc bất thình lình, đột ngột đến đập vai, gọi lớn, hù dọa sau lưng. Cái chết quả là một điều kinh hoàng, nhưng giá mà chúng ta làm quen được với nó từ ngày còn trẻ, quen thuộc mà không hề bị ám ảnh.

Chúng ta thường nói đến sự ra đi của song thân, quyến thuộc hay bạn bè của chúng ta một cách bình thản, nhưng xem chuyện giã từ cuộc sống của cá nhân chúng ta như là một điều kỵ húy.

Kinh nghiệm trong trại tù cho biết, khi một người biết được ngày mai mình sẽ được phóng thích, đêm nay, người sắp mãn hạn tù rộng lượng sẵn lòng đem tất cả vật dụng, tư trang cho người khác, một là những thứ đó họ không cần đến nữa, hai là để cho chuyến trở về (hay ra đi) được thanh thản, nhẹ nhàng hơn.

Luật đời không cho chúng ta biết trước được ngày “phóng thích,” nhưng nếu biết trước được ngày ra đi này, chúng ta có sẵn lòng đem cho tất cả mọi người tình yêu thương chúng ta có, và sẵn sàng vứt bỏ sự thù ghét cho thênh thang nhẹ gánh buổi lên đường không?

Cuối tuần này, chúng ta sẽ đến đây viếng ai? Phải chăng tất cả đều cùng một nơi về!

Nhà thơ Trần Văn Nam, nhà ở tận thành phố Walnut, cách Little Saigon hơn 45 phút xe, nhưng theo ước nguyện cuối đời của anh, gia đình sẽ đưa anh về nằm ở cái nơi cuối đường Bolsa cho đông vui, gần gũi anh em.

Tôi có thể nói rằng, không phải chỉ có con đường số 1 từ thành phố Santa Ana, khi qua thành phố Westminster đổi thành Bolsa là dẫn đến nhà quàn, lò thiêu và nghĩa trang Peek Family, mà có thể nói tất cả con đường của thành phố nơi đây cuối cùng đều dẫn một nơi như thế, đó là nơi ta viếng người đã khuất, gặp bà con, bạn bè trong nhiều lần, và cuối cùng là nơi chúng ta đến đây trước khi trở về với cát bụi hay đi vào lòng đất!

Thật ra, đã ra đi, ai cũng có nơi đến, và con đường nào cũng có một chỗ cuối của nó! (Huy Phương)

Nhân viên sứ quán đã lạm dụng quyền bất khả xâm phạm của các cơ sở lãnh sự

 Trần Bang‘s post.
 
No automatic alt text available.

Trần Bang

 

Năm 2016 ngồi vỉa hè HN nghe ” cử nhân tốt nghiệp đại học khá giỏi, có ngoại hình, có ngoại ngữ, có lý lịch 3 đời trong veo hay cs càng tốt, “chạy” 200-500 củ thì vào được Bộ ngoại giao. Nhưng vào rồi chỉ pha trà hoặc được sai vặt… ở HN, nếu muốn đi sứ thì thêm 1000 củ đến 3000 củ tuỳ theo Á, Âu, Nam Mỹ, Bắc Mỹ…”

Nên khi nghe tin nhân viên, cán bộ đảng viên sứ quán của CHXHCN VN ở các nước buôn ngà voi, sừng tê, vi cá mập… hay thu phí di vu cao của Việt Kiều khi làm thủ tục hành là chính liên quan đến VN, thì hiểu ngay… đó là cách thu hồi vốn và chốt lời, làm gì còn Tổ quốc, Danh dự, Tự trọng…, có chi mô?

“Một tờ báo Chile vừa đăng tải những hình ảnh được chụp hôm thứ năm (18.1) từ phía trên tòa nhà Đại sứ quán Việt Nam tại Chile, ở địa chỉ Avenida Eliodoro Yáñez 2897, Providencia, thành phố Santiago de Chile!

Sự việc xuất phát từ những người xung quanh cảnh báo về mùi hôi trên mái nhà cơ quan ngoại giao. Đây cũng là lần đầu tiên xảy ra tại Chile khi gần cả 100 vây cá mập của các loài trưởng thành còn tươi được phơi ngay trong thành phố.

Ông Matias Asun, giám đốc tổ chức Greenpeace tại Chile cho rằng bắt cá, chặt vây là một hành động man rợ, đe dọa môi trường. Trên twitter ông này viết sự việc đã gây chấn động cộng đồng khoa học quốc tế!

©http://www.elmostrador.cl/…/cientos-de-aletas-de-tiburon-s…/

Không chỉ vậy, còn có thể gây nên vấn đề ngoại giao, vì nhân viên sứ quán đã lạm dụng quyền bất khả xâm phạm của các cơ sở lãnh sự. Trước áp lực của các tổ chức bảo vệ môi trưòng, Bộ ngoại giao Chile cho biết đã tìm mọi cách liên lạc với toà đại sứ Việt Nam nhưng không được trả lời và còn cúp ngang điện thoại!

Sự việc xảy ra đúng lúc, một hội nghị khoa học đang diễn ra tại Nam Mỹ thảo luận về hiểm họa diệt chủng của cá mập! “

( Copy FB Lê Nguyễn Hương Trà )

1 dân tộc bạc phúc là khi 99% dân số nghĩ rằng đá banh thắng là thắng tất cả!

Thuong Phan and 2 others shared Nguyễn Quang‘s post.
Image may contain: outdoor
Image may contain: 2 people, text and outdoor

Nguyễn Quang added 2 new photos.Follow

Một dân tộc bạc phúc là khi 99% dân số nghĩ rằng đá banh thắng là thắng tất cả!

Thậm chí còn cởi đồ, đua xe lạng lách để ăn mừng.

Tuyệt nhiên trong đám đó, không có bất cứ đứa nào cởi trần phản đối giá xăng tăng để đi bão tiết kiệm hơn

Việt Nam đặt cả châu Á dưới chân? Mày có bị điên không Ngô Trà? Qua Nhật qua Hàn mà xem đất nước người ta đã cách xa mình bao nhiêu thế kỉ.

Khi trẻ em bên đây phải đi bán vé số, thì nước người ta đã được ăn học miễn phí

Khi người già phải đi móc bọc, lụm ve chai thì nuớc người ta lấy tiền thuế để lo an sinh cho họ

Khi hệ thống xe lửa bên đây còn đang tính ngưng thi công, thì nươc người ta đã vận hành từ kiếp nào

Khi tài xế phải nghĩ mọi cách để chống BOT, thì bên Campuchia đã bỏ trạm BOT cuối cùng

Khi đất nước này không làm nổi 1 con ốc vít, thì Campuchia lại 1 lần nữa tự sản xuất ô tô

Khi những người dân nơi đây nghe đến chính trị là muốn đột quỵ, thì Myanmar đã bắt đầu chuyển mình để phát triển sau khi chuyển từ đôc tài sang dân chủ

Và cũng chính khi người dân nơi đây xuống làm loạn đường phố vì nghĩ rằng mình “vô địch”, Formosa vẫn ngày đêm xả thải, nợ công vẫn tiếp tục tăng, cây xanh tiếp tục bị đốn hạ, xã hội bại hoại, đạo đức thối nát, nước Việt vẫn tiếp tục đi lùi so với sự văn minh của nhân loại

Chỉ thắng đá banh ( vòng loại) là lý do duy nhất để tụi mày dám xuống đường mà đòi đặt cả Châu Á dưới chân?

Đừng chọc cười tao!

VÌ NGU HAY HÈN NHÁT ?

From:   Thuong Phan and Dien Hong Tran shared Lê hồng Song‘s post.
Image may contain: 1 person, outdoor
Image may contain: 1 person, standing

Lê hồng Song added 2 new photos. 

Một con chó trị giá (vật chất) 1 triệu đồng bị bắt trộm. Cả trăm người căm hận vác gậy gộc phang chết tươi thằng trộm.

Một thằng cẩu quan ăn cướp trắng trợn đến 800 tỷ tiền thuế của Dân , trị giá tương đương 800.000  con chó , nhưng có nhiều người không giận dữ ,  đã vậy còn lập fb kêu gọi 15 triệu người khóc mướn xin trắng án cho hắn. Tại sao ?

VÌ NGU HAY HÈN NHÁT ?  

Suy nghĩ vụn cuối năm

 

Suy nghĩ vụn cuối năm

____

Hồ Phú Bông

20-1-2018

Cuối năm thường nghĩ về, còn đầu năm không mấy ai muốn nói chuyện ra đi, dù chỉ mới nghĩ đến thì tâm trạng đã rối bời. Đã bâng khuâng, xao xuyến. Ra đi như vậy là sẽ quay về. Quay về vì tình quê hương là sợi dây vô hình ràng buộc đã thấm đẫm trong máu, trong tim. Về, để hồi sinh vùng ký ức nhạt nhòa. Về, để thăm chốn cũ. Cuốn rún vẫn chưa lìa.

Ra đi như vậy là cưu mang nỗi niềm không thể dứt bỏ.

Ra đi để nhớ về.

Buổi sáng gần ngày tiễn Ông Táo, ngồi bên cửa sổ, đọc. Ngoài trời mưa bụi, lạnh 2 độ C. Ly cà phê nóng mới pha. Đậm. Pha theo kiểu ngày xưa dù biết đậm có thể ảnh hưởng sức khỏe. Nhưng cần đậm. Cái đậm sẽ đi vào máu, sẽ vỗ vào nhịp tim, vỗ vào vùng ký ức mà ngày tháng lê thê muốn vùi lấp.

Đọc “Tạm biệt Nga: một thế hệ xách túi ra nước ngoài” của phóng viên Lucy Ash, đài BBC. Nội dung viết bỗng chòi đạp, quẫy cựa, đập thình thịch vào tiềm thức. Nhịp đập của trái tim như tiếng ai đó gõ dồn dập vào cánh cửa thời gian đã đóng kín im lìm. Hóa ra quá khứ tưởng đã được phong kín chỉ là lớp tro bụi thời gian phủ rất mong manh bên ngoài. Một cơn gió vô tình thổi qua cũng đủ tung tóe bụi mù và trong chốc lát lại trơ ra những gai góc thời cuộc, chua xót đến quặn lòng.

Chỉ một thế hệ người Nga đã xách túi ra nước ngoài, còn người Việt thì hai.

Cùng hoàn cảnh, cùng tâm trạng. Một, ở đất nước là “cái nôi của cộng sản”. Một, ở đất nước từng ca ngợi “cái nôi” đó. Một, ở đất nước tuy không có nội chiến dài nhưng “cách mạng tháng Mười” tàn phá tận gốc rễ nền văn hóa Nga lâu đời. Một, ở đất nước chạy theo ảo tưởng “tháng Mười” đó bằng cuộc nội chiến tương tàn suốt một phần tư thế kỷ với núi xương sông máu mà khi kết thúc tự cho mình là đỉnh cao trí tuệ của loài người. Tưởng sẽ là anh hùng của mọi thời đại. Ít ai ngờ, rất nhanh sau đó, lại trở thành “anh hùng” ăn xin khắp thế giới. Ngửa tay xin ăn ngay cả với kẻ cựu thù!

Điều khác là đất nước “tháng Mười” dù đã từ bỏ cộng sản nhưng hậu quả vẫn nhãn tiền, còn đất nước chạy theo vẫn bám chặt giáo điều hoang tưởng.

Khởi điểm “cách mạng” là chống áp bức bóc lột. Chống sưu cao thuế nặng. Giải phóng nông dân, công nhân là những người cùng khổ, một cổ hai ba tròng. Rồi cuối cùng quay phắt lại khởi điểm. Nông dân, công nhân hôm nay bị bóc lột còn tàn tệ hơn trước kia vì sự cấu kết công khai giữa chế độ với tư bản hoang dã. Bản án tử hình nông dân Đặng Văn Hiến ở Đắk Nông mới đây nói lên tất cả! Chống tư bản để phe nhóm kết thành hệ thống tư bản đỏ, càng tàn độc hơn. “Cách mạng” vỡ nhanh như bong bóng xà phòng. Biến một xã hội có nền tảng văn hóa lâu đời thành một xã hội mông muội.

Một cái vòng lẩn quẩn oan nghiệt!

Hai thế hệ của người Việt. Thế hệ xách túi và thế hệ kéo những cái va li samsonite thời thượng ra đi.

Thời điểm ngày 30 tháng Tư và giai đoạn vượt biên, đúng là chỉ kịp xách túi trốn chạy. Kế đến là những chiếc va li xách tay sờn rách, rỗng nhưng nặng trĩu những đau buồn của người sa cơ thất thế bị lưu đày trên chính quê hương với hàng chục năm tù khổ sai, được ra đi theo chương trình nhân đạo. Một đất nước tự hào đã “giải phóng”, rồi “thống nhất” mà cho kẻ cựu thù cứu vớt nhân đạo hàng trăm ngàn người! Chính 2 chữ “nhân đạo” (H.O.) tự nó đã nói lên được rất nhiều điều.

Người Việt trốn chạy khỏi đất nước bằng mọi giá. Nguồn: AP Photo, File

Rồi đến những cái va li thời thượng chứa đầy tiền bạc, kéo êm ái trên thảm phi trường của những kẻ quyền thế chạy trốn “thiên đường” do chính họ gây ra, đến phương Tây xin tị nạn!

Trong những chiếc va li thời thượng đó có mùi của máu. Máu của đồng bào miền Bắc. Máu của đồng bào miền Nam. Máu của hàng trăm ngàn xác thân chết vô địa táng. Máu và nước mắt dân tộc sau gần 43 năm “được giải phóng”.

“Giải phóng” là thâu tóm mọi quyền lực để đảng viên chia nhau vơ vét “không chừa một thứ gì” rồi tìm mọi cách đưa con cháu đi “tìm tự do”!

Những cái va li của Trịnh Xuân Thanh, Vũ “nhôm”, những Đinh La Thăng và đồng bọn chỉ là phần nổi rất nhỏ của hệ thống băng đảng khổng lồ nhưng đang được khua chiêng gióng trống mong lấp bớt tiếng kêu gào than khóc của hàng triệu đồng bào thấp cổ bé miệng, liệu có làm dịu được cơn phẫn nộ của xã hội đang sục sôi?

“Củi và lò”. Củi là ai? Lò là ai? Là “đồng chí” với nhau cả! Họ mượn danh “dân tộc” để thanh trừng nhau, như đã từng mượn danh “giải phóng” mở cuộc chiến huynh đệ tương tàn. Họ tiếm danh vì chưa bao giờ dân tộc giao cho họ quyền cai trị. Hiến pháp họ viết. Quốc hội họ diễn hài. Bầu cử họ diễu cợt. Tất cả để che mắt thiên hạ nhưng thật vô ích. Không một ai không biết sự thật. Là phe phái bán buôn quyền lực, đến nỗi đảng trưởng phải “trăn trở việc chạy chức, chạy quyền”.

Họ tấn công người yêu nước bằng mọi thủ đoạn. Dùng những bản án phi pháp, bất nhân, quyết làm băng hoại tinh thần bất khuất của dân tộc theo lệnh Thiên triều để được hưởng ơn mưa móc. Ví dụ mới nhất là Bộ Văn hóa mà cho Tàu cộng trình diễn ca nhạc ngay tại Nhà hát lớn Hà Nội nhân ngày 19/1, ngày đánh dấu 44 năm Hoàng Sa rơi vào tay giặc cướp nước! Bị phản ứng dữ dội nên phải đình chỉ với lý do “kỹ thuật”. Dùng lý do “kỹ thuật” lại cho thấy một vấn đề khác. Đó là vì “kỹ thuật” phải ngưng, chứ đó không phải đó là ý muốn của chế độ Hà Nội! Thay vì nói sự thật họ lại tự tố cáo thêm việc nói láo công khai nữa.

Nhưng tội ác hôm nay không thể che giấu được cho dù họ đã thành lập Bộ Tư lệnh Tác chiến không gian mạng với cả sư đoàn dư luận viên để chiến đấu chống lại nhân dân! Vì hàng triệu người bình thường đang được internet khai trí hàng ngày, đang có mặt khắp mọi nơi, làm nhân chứng mọi sự kiện rồi phơi bày mọi tội ác ra ánh sáng. Internet là nguồn tri thức đang nằm trong lòng bàn tay mỗi người, không một ai có thể khống chế được nữa! Là con đường tiến hóa tự nhiên và tất yếu, vô phương ngăn chận.

Và đấy chính là lộ trình dân chủ tự do ngắn nhất, ít đổ máu nhất.

Năm cũ sắp qua. Dù gì thì chế độ độc tài mục ruỗng cũng không thoát khỏi được quy luật thời gian.

NGÀY 14 THÁNG 9 NĂM 1958, HỒ CHÍ MINH DÂNG HOÀNG SA CHO MAO TRẠCH ĐÔNG

 
No automatic alt text available.
Trần Trung ĐạoFollow

 

NGÀY 14 THÁNG 9 NĂM 1958, HỒ CHÍ MINH DÂNG HOÀNG SA CHO MAO TRẠCH ĐÔNG

Ngày 4 tháng 9 năm 1958, Quốc hội Trung Cộng ra tuyên bố bốn điểm về chủ quyền của các đảo trên biển, điểm thứ nhất và thứ tư có liên hệ trực tiếp đến lãnh thổ Việt Nam gồm Tây Sa tức Hoàng Sa và Nam Sa tức Trường Sa.

Tuyên bố của Trung Cộng ghi rõ: “Ðiều lệ này áp dụng cho toàn lãnh thổ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, bao gồm phần đất Trung Quốc trên đất liền và các hải đảo ngoài khơi, Ðài Loan (tách biệt khỏi đất liền và các hải đảo khác bởi biển cả) và các đảo phụ cận, quần đảo Bành Hồ (Penghu), quần đảo Ðông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa, và các đảo khác thuộc Trung Quốc.”

Ngày 14 tháng 9 năm 1958, Phạm Văn Đồng, Thủ tướng CSVN, gởi cho Thủ tướng Trung Cộng Chu Ân Lai một công hàm “ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng Hoà Nhân dân Trung-hoa, quyết định về hải phận của Trung-quốc.”

Ngày 22 tháng 9 năm 1958, công hàm đã được đăng trên báo Nhân dân để toàn đảng, toàn dân và toàn thế giới biết hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của Trung Cộng.

Phạm Văn Đồng đặt bút ký vì y được giao chức vụ Thủ tướng nhưng không phải là người quyết định dâng đảo. Đây không phải là chuyện đối nội mà là đối ngoại và có ảnh hưởng đến suốt dòng lịch sử mai sau.

Sau đại hội đảng lần II và hàng loạt thay đổi nhân sự vào năm 1956, Bộ Chính Trị đảng Lao Động Việt Nam (CSVN) vào ngày 14 tháng 9, 1958 gồm: Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Chí Thanh, Lê Đức Thọ, Nguyễn Duy Trinh, Lê Thanh Nghị, Hoàng Văn Hoan, Phạm Hùng.

Năm 1958, Lê Duẩn mới từ Nam ra Bắc, Trường Chinh vừa bị khiển trách sau vụ Cải Cách Ruộng Đất và bị hạ bệ, Hồ Chí Minh là người trực tiếp điều hành Bộ Chính Trị CSVN và đương nhiên chịu trách nhiệm lãnh đạo cả nhà nước CSVN. Văn bản dâng đảo do Phạm Văn Đồng ký phải được Hồ Chí Minh thông qua và chấp thuận.

Thời điểm năm 1958 là thời điểm căng thẳng giữa Trung Cộng và Mỹ về vấn đề Đài Loan. Hồ Chí Minh vẫn có thể làm vừa lòng Mao mà không phải dâng đảo nếu công hàm của Phạm Văn Đồng chỉ nhằm ủng hộ quan điểm Mao về vấn đề Đài Loan thôi.

Nhưng không. Thay vì gạch đít, đóng khung, tô màu hai chữ Đài Loan trong văn bản, Hồ Chí Minh dâng cả Biển Đông cho Mao trong chỉ một câu: “Ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng Hoà Nhân dân Trung-hoa, quyết định về hải phận của Trung-quốc.”

Phân tích “công hàm Phạm Văn Đồng” không phải để thừa nhận nó nhưng để thế hệ trẻ Việt Nam thấy được âm mưu CS hóa Việt Nam được che giấu trong chiêu bài “giải phóng dân tộc”. “Công hàm Phạm Văn Đồng” về lý luận và tư tưởng còn phản ảnh ý thức vong bản của những kẻ phản quốc đang được thần tượng hóa tại Việt Nam.

Các tiến bộ khoa học kỹ thuật đã và đang giúp soi sáng những vùng lịch sử trước đây bị che đậy, bưng bít, và qua đó, các thế hệ trẻ Việt Nam có cơ hội học, đọc và hiểu rõ những ai thật sự đã “rước voi giày mả tổ” Việt Nam.

Trần Trung Đạo

Tổng bí muốn chống chạy thật hay đùa?

 Trần Bang‘s post.
 
 
Image may contain: 1 person, text
Trần Bang

 

Tổng bí muốn chống chạy thật hay đùa?

1. Thống kê sơ bộ các kiểu chạy:
“Chạy” chức, chạy quyền, chạy chỗ, chạy quy hoạch cán bộ, quy hoạch ngành, quy hoạch đô thị ..,, chạy bằng cấp, chạy trường, chạy bệnh viện, chạy về hưu, chạy chất độc da cam, chạy thương binh liệt sĩ, chạy tàn tật …, chạy xây nhà cao tầng, chạy trúng thầu, …, chạy thuế suất, chạy án, chạy trại giam,…, chạy huân chương, chạy anh hùng,.., chạy nghĩa trang!

2. Lịch sử chạy:
Sau 1954 ngoài Bắc bắt đầu chạy thành phần vì CCRD mà bị quy địa chủ cường hào ác bá là chết người…. chạy người quen cán bộ, để cán bộ thêm “kháng chiến ” ghép vào địa chủ là thoát… 
Hay trong lý lịch chạy giảm từ phú nông xuống bần cố thì dễ vào đoàn dễ đi công nhân… 
Đảng cho tất cả vào HTX và làm ăn tập thể, xoá bỏ kinh tế tư… nên vị trí làm việc mỗi người lệ thuộc lý lịch, thế là chạy lý lịch…

Ngày xưa chạy rẻ lắm ” sông Cầu là đầu câu chuyện”, hay lạng chè ( trà), kg gạo nếp, một đêm ngủ thảo…

Đảng bác phát động thi đua là yêu nước, thước đo thi đua là thành tích… Để thăng quan tiến chức hay vào đoàn đảng thì phải chạy thành tích…
Để chạy thành tích thì mượn heo bỏ vào chuồng khi cán bộ đảng cấp cao đến thăm…
Và chạy số thống kê, báo cáo láo, gian dối nở rộ bắt đầu từ đây, lòng tự trọng, tự tôn không bằng vào đảng csvn nữa!

Ngày bao cấp vật tư, thì cán bộ vật tư quan trọng nhất ở đơn vị, nó phải biết chạy chỉ tiêu như xi măng, sắt thép, xăng dầu…
Tổng bí từng làm báo chắc hiểu về chạy giấy in báo, chạy biên chế, chạy chung cư, chỗ ở, xăng, xăm lốp xe… tất nhiên báo đảng ưu tiên nên dễ chạy hơn, hay không phải chạy?

Khi bao cấp về vốn, đầu tư hạ tầng … thì từ xã, huyện, tỉnh chạy vốn đầu tư trường, đường, trạm…

Khi ưu tiên ngành mũi nhọn như CN mía đường, CN xi măng, thuỷ điện, cảng biển …. thì tất các địa phương lại đua nhau chạy quy hoạch … nhà máy mía đường, NM xi măng, thuỷ điện…

3. Kinh tế thị trường định hướng xhcn càng tăng tốc chạy:

Doanh nghiệp kinh doanh… xiết điều kiện kinh doanh, tiêu chuẩn hàng hoá, cách tính thuế mù mờ.., thế là doanh nghiệp cũng chạy cuống đít
Chạy giấy phép kinh doanh, chạy Kiểm định, chạy tác động môi trường, chạy phòng cháy chữa cháy, chạy mã hàng hoá, chạy thuế suất… chạy kiểm hoá, chạy hải quan, chạy csgt khi đi đường…

Luật mù mờ… thi hành án ẽo ợt… thế là chạy án, quan toà làm chính trị lai công lý … sáng đúng chiều sai mai lại đúng, nên toà án là cái chợ, bản án trị giá bằng tiền

Bệnh viện, Bảo hiểm xh … nửa bao cấp nửa thị trường thế là chạy.

Giáo dục nửa tuyên truyền, nửa học thuật, nửa bao cấp , nửa tự lo…. phải chạy

Làm bất động sản bỏ một ăn mười, ăn mấy trăm, nhờ biết chạy biết trước quy hoạch, tiến độ xây dựng hạ tầng giao thông, điện, nước, bệnh viện, sân bay, bến cảng … của công, cộng đất sở hữu toàn dân, quan quyết thu hồi, cấp dự án cho ai nấy được, nên càng chạy khoẻ…

Đảng đẻ ra mọi đường lối chính sách để đảng quản hết mọi mặt kinh tế xã hội dẫn đến dưới phải chạy trên, người dân ở ngoài hệ thống phải chạy cán bộ đảng trong hệ thống…

Vì chạy vào trong hệ thống (nay khoảng 4 triệu cán bộ) thì có quyền và lợi hơn 90 triệu dân bên ngoài. Ai cũng muốn chạy vào trong hệ thống độc quyền đó thì bộ máy đó ắt phình to?!

Ai có lòng tự trọng, mạo hiểm, có tài, có tiền … thì chạy đi định cư, vượt biên…

4. Chạy ai, chạy đi đâu, chạy từ đâu ??? 
Cái gốc của chạy:

Chạy phải qua người có chức, có quyền, chứ chạy vớ, chạy vẩn thì tiền mất chức văng sao?

Do đó tất cả bắt nguồn từ chạy vào đảng vì vào đảng, vào cấp uỷ, vào trung ương… sẽ được làm quan to để bán những cái người khác cần chạy ở trên?!

5. Giải pháp chống chạy:

Nếu đa đảng, tự do ngôn luận (tự do nhân quyền), tam quyền phân lập, bầu cử tự do minh bạch thì biết chạy vào đảng nào, vào vị trí nào trong tứ quyền để có thể bán cái người ta cần chạy ?

Mà dân thấy đảng nào chạy thì dân và báo chí đã la làng thì đảng đó có trúng cử không để mà chạy ?

Thẩm phán, điều tra, công tố tách bạch không bị một đảng lãnh đạo thì có chạy án được dễ không?

Nhà tù không cùng ngành công an điều tra, thì có chạy trại tù, chạy giảm án dễ không?

Đất đai sở hữu tư nhân, khi Doanh nhân muốn có đất làm dự án thì thoả thuận với chủ đất, quy hoạch NN công khai, nộp NS thì đấu giá, hỏi Doanh nhân có cần chạy dự án qua sở ban của đảng quản ( đất sở hữu toàn dân như đảng ép hiện nay thì quan thu đất của dân rồi cấp cho Doanh nhân, tạo ra dân oan) nữa không?

Đảng, Quân đội, công an, Bộ quản lý không còn doanh nghiệp kinh doanh thì còn ai chạy vào các DNNN ? (để có lợi thế kinh doanh Phòng cháy chữa cháy, chạy kiểm soát nhà cao tầng (tĩnh không phòng không), vật liệu nổ, núi cao, tài nguyên quý hiếm, đất đai, khoảng trời, sông, biển, vốn… và cả nước sông công lính)…

Ảnh Copy FB Vo Van Tao.

Một số hình ảnh Người Dân Sài Gòn tưởng niệm, nghi ơn Anh Hùng Tử Sĩ VNCH vị quốc vong thân

Trần Bang added 4 new photos.
Một số hình ảnh Người Dân Sài Gòn tưởng niệm, nghi ơn Anh Hùng Tử Sĩ VNCH vị quốc vong thân trong trận Hải Chiến chống TQ xâm lược Hoàng Sa của Việt Nam ngày 19-1-1974/ 19-1-2018.

Năm nay 19-1 là ngày thứ sáu, nên nhiều người muốn đi Tưởng niệm Tử sĩ Hoàng Sa thì lại bận đi làm, đi học … 

Nhưng còn một nguyên nhân ít người đến được khu chân Tượng Đức Thánh Trần Hưng Đạo, Q1 vì những người thường xuyên hoạt động XHDS độc lập bị canh chặn tại nhà, có người đang trên đường đi thì bị ép quay về nhà, ví dụ như trường hợp ông Võ Văn Thôn ( cựu Giám đốc Sở Tư pháp Tp HCM)…

P/s ảnh 2,3 của FB Võ Hồng Ly, ảnh 4 từ FB Nguyen Manh Hung Nguyen  chụp tại Tượng Trần Hưng Đạo, Q1, SG sáng 19-1-2018.

Image may contain: table and indoor
Image may contain: flower, plant and outdoor
Image may contain: 1 person, outdoor
Image may contain: 6 people, people standing and outdoor