PHẢI KIỂM TRA BẰNG TỐT NGHIỆP PHỔ THÔNG TRUNG HỌC CỦA BỘ TRƯỞNG BỘ NN & PTNT NGUYẾN XUÂN CƯỜNG

Tai Nguyen shared a post.
Image may contain: 1 person
Image may contain: outdoor
Image may contain: plant, outdoor and nature
Image may contain: outdoor, water and nature
Viet Daonv Pham is with Hinh Do Van.

PHẢI KIỂM TRA BẰNG TỐT NGHIỆP PHỔ THÔNG TRUNG HỌC CỦA BỘ TRƯỞNG BỘ NN & PTNT NGUYẾN XUÂN CƯỜNG
Phạm Viết Đào.

Vietnamnet vưa đưa tin:” Mới đây, Bộ NN-PTNT vừa mới có văn bản gửi UBND thành phố Hà Nội về việc hợp tác bảo tồn rùa mai mềm Rafetus swinhoei với phía Trung Quốc.

Theo Bộ NN-PTNT, tháng 5/2018, Tổng giám đốc cơ quan CITES Trung Quốc có thư gửi Bộ NN-PTNT đề xuất hợp tác bảo tồn rùa mai mềm Rafetus swinhoei (thường gọi là rùa Hoàn Kiếm). Đây là loại rùa có phân bố tự nhiên tại Việt Nam và Trung Quốc. Theo đó, Bộ NN-PTNT đã giao Tổng cục Lâm nghiệp lấy ý kiến các cơ quan quản lý, cơ quan khoa học, chuyên gia và tổ chức phi chính phủ hoạt động bảo tồn rùa mai mềm.

Bộ này cho rằng, rùa Hồ Gươm thuộc Phụ lục II của Công ước về buôn bán quốc tế các loài động vật, thực vật hoang dã nguy cấp (CITES), thuộc Danh mục các loài thuỷ sinh quý hiếm có nguy cơ tuyệt chủng ở Việt Nam cần được bảo vệ, phục hồi và phát triển. Đồng thời đây cũng là loài thuộc Danh mục loài động vật nguy cấp, quý hiếm được ưu tiên bảo vệ theo quy định tại Nghị định số 160/2013/NĐ-CP của Chính Phủ.

Bộ NN-PTNT cho rằng việc hợp tác với phía Trung Quốc là cơ hội tốt và có tính khả thi trong việc nhân giống rùa Rafetus swinhoei (còn gọi là rùa Hoàn Kiếm hay rùa Hồ Gươm) khi trên thế giới chỉ còn duy nhất 4 cá thể…”
(http://vietnamnet.vn/…/hop-tac-voi-trung-quoc-bao-ton-rua-h…)

Sau khi đọc thông tin trên, người viết hơi sững sờ trước chủ trương quái lạ của Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, Bộ trưởng là ông Nguyễn Xuân Cường?
Để hiểu được nguồn gốc của cái công văn đang đe dọa an sinh quốc gia này, xúc phạm lòng tự tôn dân tộc, người viết đành vào mạng tra cứu tiểu sử của BT Nguyễn Xuân Cường để xem: về học vấn của vị tư lệnh cái ngành ban hành cái chủ trương nguy hiểm trên.

Xin trích dẫn nguồn từ trang mạng của Chính phủ tóm tắt về tiểu sử của Bộ trưởng Nguyễn Xuân Cường:

“Tóm tắt tiểu sử Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn
– Ngày sinh: 14/10/1959
– Quê quán: xã Hồng Hà, huyện Đan Phượng, thành phố Hà Nội
– Ngày vào Đảng: 06/8/1986 Ngày chính thức: 06/8/1987
– Chuyên môn nghiệp vụ: Kỹ sư Nông nghiệp
– Học vị: Tiến sỹ Nông nghiệp 
– Lý luận chính trị: Cao cấp
– Uỷ viên Trung ương Đảng khoá XI, XII
– Đại biểu Quốc hội khóa XIV
(http://www.chinhphu.vn/…/page/portal/chinhphu/tieusulanhdao… )

Đọc phần tiểu sử tóm tắt trên, không thấy ghi trình độ học vấn phổ thông, thế hệ ông Nguyễn Xuân Cường sinh năm 1959, thì tốt nghiệp trung học phổ thông là hệ 10/10…

Theo người viết bài này, có tuổi đời hơn ông Nguyễn Xuân Cường 7 năm thì mỗi học sinh tốt nghiệp phổ thông trung học hệ 10 năm giai đoạn đó, phần lịch sử và văn học đều có trang bị cho học sinh về sự tích Hồ Gươm và sự tích về Rùa Hồ Gươm.

Sự tích trả gươm này gắn liền với cuộc khởi nghĩa Lam Sơn, gắn liền với người anh hung Lê Lợi, có công đánh đuổi ách xâm lược cúa nhà Minh. Theo lịch sử cận đại thế giới thì nhà Minh là 1 trong 9 đế chế hung hãn của trong lịch sử thế giới.

Rùa Hồ Gươm không chỉ có giá trị về mặt sinh học, đối với một em học sinh phổ thông trung học Việt Nam còn được truyền dạy để hiểu: Rùa Hồ Gươm là một biểu tượng lịch sử-văn hóa-dân tộc; gắn với lịch sử dựng nước và giữ nước của đất nước Việt Nam…

Vậy thì, việc một cơ quan nghiên cứu của Trung Quốc có công văn dụ dỗ Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, đồng ý để họ tham gia vào cái dự án bảo tồn giống loài quý hiếm này của thế giới mà nhất là đối với Việt Nam có cần phải thận trọng, cảnh giác không?

Vừa qua tại Hà Nội, một số hồ như Hồ Tây, hồ Đống Đa đã xảy ra những vụ thảm sát cá hiện cơ quan chức năng Hà Nội chưa có câu trả lời: Do thiên nhiên, do môi trường hay do một người nước lạ nào đó đem chất độc vào đầu độc?
Trung Quốc từng thu mua móng trâu, rề hồi, rễ hồ tiêu, lá điều, gỗ cây chè cổ thụ…Và bây giờ vào xin chăm sóc Cụ Rùa Hồ Gươm-một biểu tượng bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, chống Trung Quốc xâm lược?

Rùa Hồ Gươm là biểu tượng linh thiêng gấp triệu lần hàng loạt những biểu tượng thời trang, âm nhạc và thậm chí là cả chính trị đương đại…

Trong quan hệ với Trung Quốc hiện nay, đến một em nhỏ cùng hiểu được Trung Quốc ác xấu và nguy hiểm như thế nào với Việt Nam. Điều này báo chí, người phát ngôn của Bộ Ngoại giao đã nhiều lần lên tiếng, chỉ trích các giới chức hữu quan Trung Quốc…

Vậy chúng ta có tin rằng một cái cơ quan nào đó của Trung Quốc có thiện ý, xin vào để giúp Việt Nam, giúp Bộ Nông nghiệp phát triển nông thôn, giúp Hà Nội bảo vệ loài Rùa quý Hồ Gươm, loài rùa gắn với huyện thoại bảo vệ chủ quyền lãnh thổ trước họa xâm lăng từ Trung Quốc…

Đọc tiểu sử của Bộ trưởng Nguyễn Xuân Cường, không ai nghi ngỡ về phẩm chất, đạo đức, bản lĩnh chính trị của ông nhưng người viết bài này nghi ngờ rằng: Vị này chưa học qua bậc phổ thông trung học…Qua cái công văn do Bộ này vừa phát đi cho thấy:Hình như cái ông Nguyễn Xuân Cường không biết một tý gì về biểu tượng của Rùa Hồ Gươm nên mới quyết định mời chuyên gia Trung Quốc vào giúp chăm sóc, bảo tồn, nhân giống…

Đất nước này đã phải chịu bao hệ lụy bao đời này do bởi sự ảnh hưởng bởi sự can thiệp của các đời đế quốc Trung Hoa từ quân sự, chính trị, văn hóa, tài nguyên, môi trường xã hội…Có vài ba con rùa quý còn sót lại mà không được yên thân với mấy chú “Khách” Trung Hoa.

Cái thời phát sịnh biểu tượng giữ nước Rùa Hồ Gươn ấy đã được Nguyễn Trãi đúc kết trong Bình Ngô đại cáo: “Tát cạn nước Đông Hải không rửa sạch tanh hổi: Chặt hết trúc Nam Sơn khó ghi đầy tội ác…”

Về cuộc khởi nghĩa Lam Sơn và Bài cáo bình Ngô của Nguyễn Trãi đều được đưa vào trong chương trình lịch sử và văn học của các trường phổ thông trung học, hiện nay là hệ 12/12; thời ông Nguyễn Xuân Cường là 10/10…

Người viết bài này đồ rằng: Có khi Bộ trưởng Nguyễn Xuân Cường chưa từng học phổ thông trung học nên mới thiếu hổng những kiến thức đáng sợ kể trên?

Kiến nghị Ủy ban kiểm tra TW vào kiểm tra ngay bằng tốt nghiệp phổ thông trung học của Bộ trưởng Nguyễn Xuân Cường là bằng thật hay bằng mua ?!

P.V.Đ.

THỦ KHOA DỐI TRÁ !!!

Tai Nguyen shared a post.
No automatic alt text available.
Image may contain: text
Image may contain: 1 person, text
Đức Bảo Phạm is with Phạm Đức Bảo.

THỦ KHOA DỐI TRÁ !!!

Thí sinh Tống Kiều Trang Thảo là cháu vợ của Vũ Trọng Lương, người được Tuoitre phỏng vấn với số điểm công bố cao ngất ngưởng: Toán 9.6, Lý 9.5, Hoá 9.5 và Sinh 9.75.

Sau khi chấm kiểm tra thì điểm thưc của Tống Kiều Trang Thảo là: Toán 6,2; Lý: 4,75; Hoá: 6,75; Sinh: 7,5. Như vậy còn thiếu nhiều điểm mới đỗ Học viện Quân y.

Tống Kiều Trang Thảo rất tự hào khi nhận mình là thủ khoa và lên báo chém gió hướng dẫn thế hệ sau biết cách làm bài thi thế nào để được điểm cao. Lẽ ra Thảo phải tự vấn vì sao khi biết rõ thực học và bài làm của mình chưa tốt nhưng vì sao lại được điểm quá cao như vậy. Nhất là thi trắc nghiệm thì tự chấm được điểm của mình khi đã có đáp án.

Bây giờ khi biết mình là 1 trong số 114 thí sinh được nâng khống điểm quá nhiều thì Tống Kiều Trang Thảo có cảm thấy xấu hổ với danh hiệu thủ khoa và những gì đã ba hoa không?

“Formosa không xứng đáng tồn tại”.

Image may contain: 1 person, text

Hoang Le Thanh

“Formosa không xứng đáng tồn tại”.

21 Tháng 7, 2016.

Trần Hoàng Ngân ĐB Quốc Hội, Cố vấn Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc

Nghe Trần Hoàng Ngân trả lời rất chính đáng.

Thật là tuyệt vời, đây mới chính là người đại diện xứng đáng của nhân dân.

Được lắm!
Xin gởi đến em một lời chào trân trọng.
Cảm ơn em Trần Hoàng Ngân !

Ngày 21/7/2016, trả lời câu hỏi tại kỳ họp Quốc hội “dự án Formosa có xứng đáng tồn tại hay không”, ĐBQH Trần Hoàng Ngân đã thẳng thắn trả lời: Theo tôi là không!

Ngày xưa cộng sản đã nghe lệnh Tàu để tấn công miền nam

Maria Ngọc

Ngày xưa cộng sản đã nghe lệnh Tàu để tấn công miền nam. VNCH bị vu khống rất nhiều.

Ngày nay. Tất cả những gì mà thằng bạn vàng đối xử với Việt nam. Thì đồng bào miền bắc cũng biết rồi. Cuộc chiến 1979….Gac Ma .và hiện tại thì đường lưỡi bò. Tàu cấm CSVN khai thác dầu. Có lẽ thời gian đã trả lại sự thật. VNCH đánh Tàu. Và CSVN , rước Tàu dù Tàu là kẻ cướp.

CSVN vì cái nợ khi xưa nhận viện trợ để đánh Mỹ mà bây giờ phải trả nợ cho Tàu bằng máu của nhân dân và giang sơn gấm vóc của tổ tiên Việt nam. CSVN là ai…?

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Phi Thuyền & Bóng Đá

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Phi Thuyền & Bóng Đá

Ảnh của tuongnangtien

tuongnangtien

Biết nhục không phải là điều đáng sợ, trái lại, khi nói về dân tộc mình, không hiểu sao tôi cứ rùng mình ghê sợ trước một thái độ hơn hớn tự đắc.

Hà Sĩ Phu

Tôi không rõ năm sinh hay ngày qua đời của thi sĩ Bùi Giáng nhưng vẫn nhớ hoài hai câu thơ (ngơ ngác) mà ông viết từ cuối thế kỷ trước, sau khi tầu vũ trụ Soyuz 37 được phóng lên không gian, vào hôm 23 tháng 7 năm 1980:

Hoan hô đồng chí Phạm Tuân
Khi không anh bỗng nhẩy tưng lên trời!

Đây là một cú “nhẩy” lịch sử, được chuẩn bị rất kỹ càng và chu đáo, chớ đâu phải chuyện (khi khổng) “khi không” – cha nội. Chỉ cần xem lại mớ hành trang rình rang mà Phạm Tuân mang theo cho chuyến đi (ké) này cũng đủ thấy “ớn chè đậu” rồi:

“Tôi mang theo quốc kỳ, quốc huy, chân dung của bác Hồ, bản tuyên ngôn độc lập do bác viết, di chúc bác để lại, cùng với một túi đất của quảng truờng Ba Ðình (nơi xây lăng của Hồ Chí Minh) và nhiều phù hiệu nữa…” –  “I took several national flags, national emblems, portraits of Uncle Ho, his national independence proclamation, his testament, a small pack of soil from Ba Dinh Square [site of the Ho Chi Minh mausoleum] and many other badges.” (Vietnam Marks Anniversary Of Giant Leap – BBC 24 July, 2000).

Vài năm sau, phóng viên Nguyễn Dũng Sĩ (báo Tuổi Trẻ, 17/01/2004) còn ngần ngại cho biết thêm rằng ngoài chân dung bác Hồ, Phạm Tuân còn mang theo “một tấm ảnh của Tổng Bí Thư Lê Duẩn” nữa cơ.

Thiệt là quá đã, quá đáng, và … quá tải!

Mớ hành lý lỉnh kỉnh vừa kể, tất nhiên, không phải do Phạm Tuân hay hiền mẫu (hoặc hiền thê) của ông sắp xếp. Đây hẳn phải là chủ trương của Đảng và Nhà Nước VN. Cũng như bao nhiêu chủ trương lớn khác, chủ trương này cũng hoàn toàn đúng đắn nhưng không đúng được lâu.

Ba ngày sau, sau khi phi thuyền con thoi Atlantis của Hoa Kỳ hạ cánh, Gerard De Groot (tác giả của cuốn Dark Side of the Moon: The Magnificent Madness of the American Lunar Quest) kết luận: “Cho dù với tất cả phấn khích, bi kịch và thảm kịch, chúng ta vẫn chưa tiếp cận được câu trả lời là làm gì trong không gian” – Despite all the excitement, drama and tragedy, were no nearer an answer about what to do in space. (“The Shuttle: a journey through space and time that took us nowhere.” The Telegraph, 23 July 2011).

Từ đó, thiên hạ không còn mấy hào hứng … “nhẩy tưng lên trời” như trước. Dân Việt, vì thế, mất hẳn cơ hội để ôm hình mấy bác – và cờ quạt – đu theo. Cũng kể từ đó, tháng 7 hằng năm không còn là dịp cho các cơ quan truyền thông của xứ sở này thi nhau xưng tụng thành tích (“chân dép lốp mà đi vào vũ trụ”) như xưa nữa.

Buồn!

May mà Nga không chỉ có phi thuyền mà lại còn có World Cup. Nhờ thế, tháng 7 năm nay dân Việt lại có cơ hội khiêng ảnh Bác và cờ quạt sang tận Mạc Tư Khoa:

·         Mỹ nhân Việt mang cờ đỏ sao vàng đến các SVĐ ở World Cup 2018

·         CĐV Việt Nam mang cờ đỏ sao vàng vào sân xem khai mạc World Cup

·         Vào giây phút Ronaldo ăn mừng hattrick vào lưới Tây Ban Nha, lá cờ Việt Nam lại tung bay một cách thần thánh

·         Vỡ òa khoảnh khắc lá cờ Việt nam tung bay khi Ronaldo ăn mừng bàn thắng khiến cả dân tộc tự hào

FB Đỗ Duy Ngọc phàn nàn:

“Ronaldo ăn mừng bàn thắng thì anh ấy tự hào, thân nhân anh í tự hào, dân tộc anh ấy tự hào chứ mắc mớ chi đến Việt Nam mà khiến cả dân tộc tự hào. Ăn ké kiểu này vô duyên thúi. Đi xem World Cup, có Việt Nam thi đấu đâu mà cũng mang quốc kỳ theo, buồn cười. Sao không mang hình cụ Hồ với tướng Giáp luôn cho nó đủ bộ. Câu: ‘Vỡ oà khoảnh khắc lá cờ Việt Nam tung bay khi Ronaldo ăn mừng bàn thắng khiến cả dân tộc tự hào’ là cái tít báo ngu ngốc và hài hước nhất mà tui đọc được trong đời. Tui đọc đi đọc lại, tui nghiền ngẫm rất lâu mà không hiểu tự hào cái cc chi?”

FB Trung Quang càm ràm: “Sự tự hào ăn mày. Chừng nào còn tự hào, còn hy vọng với lá cờ này, dân tộc này còn bị đe dọa diệt vong.”

 

FB Bùi Thanh Tuấn chửi thề: “Đi ăn giỗ nhà người ta mày mang theo hình thờ của cha mẹ mày theo để làm cái đéo gì???!!!”

 FB Đào Lê Công còn nặng lời hơn nữa: “Đây là một hiện tượng quái thai.” Nói thế, tôi e có hơi quá đáng. Những đứa trẻ trâu vác hình Hồ Chí Minh và cờ xí qua Nga, trong dịp WC vừa qua, không phải là đám “quái thai” hay “hoang thai” đâu. Chúng đến từ nước CHXHCNVN (Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc) đàng hoàng, và được thừa hưởng tràn đầy đủ truyền thống tự hào, tự mãn (và tự sướng) từ những bậc “phụ mẫu chi dân” của xứ sở này:

·          Nguyễn Minh Triết: “Ngày nay, chúng ta ngẩng cao đầu, sánh vai cùng cường quốc…” 

·          Trương Tấn Sang: “Những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử của gần 30 năm đổi mới mà nhân dân ta đạt được khiến chúng ta hãnh diện và tự hào, bạn bè quốc tế ngưỡng mộ.” 

·         Nguyễn Phú Trọng: “Đất nước có bao giờ được như thế này không?”

·         Nguyễn Xuân Phúc: “Chỉ số hạnh phúc của Việt Nam đứng thứ 5 thế giới.”

·         Nguyễn Thị Kim Ngân: “Đất nước này được như thế này, ngẩng mặt lên nhìn với bạn bè năm châu bốn biển như thế này, vai trò vị thế như thế này đó là do chúng ta duy trì được sự ổn định chính trị và trật tự an toàn trong cả nước.”

Tất cả họ đều nói cùng một giọng, và làm chung một điệu – theo nhận xét của Huỳnh Ngọc Chênh:

Ông Đinh Thế Huynh bị bệnh nặng phải qua Nhật chữa. Trước đó ông Phùng Quang Thanh thì đi Pháp, ông Nguyễn Bá Thanh thì bỏ cả tiền triệu đô la qua tận nước Mỹ để nhờ họ cứu mạng. Nghe nói hai ông Chung và Thưởng vừa rồi lâm bệnh cũng đi Nhật và Pháp điều trị.

Trước đó nữa, ông Võ Văn Kiệt thì đi Singapore, ông Nguyễn Minh Triết đi Pháp rồi đi Sing chữa bệnh. Đó là hàng lãnh đạo đảng cao cấp được biết đến nhiều. Còn hàng cán bộ đảng trung trung khi bị bệnh, len lén đi các nước tư bản chữa trị nhiều lắm, nên ít ai biết đến 

Nhưng điều đáng nói ở đây là các bác trắng trợn lừa người dân. Các bác biết mấy nước cộng sản hoặc đã từng kinh qua cộng sản thân thiết ấy cũng giống như Việt Nam, trình độ y tế chẳng ra gì, dịch vụ tệ hại, lương tâm nghề nghiệp yếu kém, tình người thiếu vắng, nhưng các bác cứ hô lên là tốt đẹp để tuyên truyền cái định hướng XHCN là ưu việt.

Các bác biết tỏng do cái gì làm ra sự tệ hại đó vì các bác đang nằm trong chăn cùng với các nước ấy. Cái gì làm cho nền y tế của Nga, của Trung cộng vĩ đại lại thua kém xa lắc nền y tế của một nước bé tí xíu là Singapore, đừng nói là so với Mỹ, Nhật, Châu Âu, các bác biết hết.

Biết nhưng vẫn cố tình duy trì một nền y tế XHCN cho dân đen chịu đựng còn các bác và con cháu các bác thì thụ hưởng các dịch vụ y tế đỉnh cao của nhân loại không cộng sản.

Tương tự như vậy, các bác xây dựng nên một nền giáo dục gọi là XHCN ưu việt cho con cháu dân đen thụ hưởng, còn phần lớn con cháu các bác thì đẩy hết qua các nước tư bản thù địch để bị nhồi sọ. Lừa đảo!

Tưởng gì chớ lừa bịp thì là nghề của “các bác” ấy mà. Tổ quốc, nhân dân, chủ nghĩa … đều được mang ra dùng làm phương tiện (lừa gạt) ráo – mấy bức ảnh Bác hay mớ cờ quạt thì có ăn nhằm (ccc) gì mà cũng phải bận tâm. 

YÊN BÁI CÁI CHẾT ĐƯỢC BÁO TRƯỚC!

Thuong Phan shared a post.
No automatic alt text available.
Nguyễn Văn Dũng

YÊN BÁI CÁI CHẾT ĐƯỢC BÁO TRƯỚC!

Hiện tại con số người chết và mất tích đã lên tới hơn 30 người và còn đang tiếp tục tăng cao 

Yên Bái một tỉnh vùng núi phía bắc, giầu tài nguyên và đặc biệt là có nhiều cánh rừng nguyên sinh phong phú. Rừng Yên Bái rất đặc thù vì có nhiều cây cổ thụ khổng lồ, là các loại cây gỗ quý và cực quý . có những cây được định giá lên tới 300 tỷ đồng

Những cánh rừng nguyên sinh rậm rạp này chính là những lá chắn lũ cực kỳ an toàn cho những người dân sinh sống dưới thung lũng và trên các sườn đồi.
nhưng khốn nạn thay những khu rừng xanh thẳm đã bị bọn lâm tặc dưới sự bảo kê của chính quyền, những kẻ tham lam ngu xuẩn phá và cướp sạch sẽ. Những cây gỗ quý cả ngàn năm tuổi đã trở thành vàng và kim cương chảy vào nhà các quan chức chính quyền, để giờ đây mỗi khi lũ về là cảnh tan hoang chết chóc đổ lên đầu những người dân vô tội…

Tội ác tày trời này ai có thấu??

Nguyen Minh
21.7

Bùng nổ gian lận thi cử chỉ là bằng chứng cho sự thối nát tận cùng của chế độ

Bùng nổ gian lận thi cử chỉ là bằng chứng cho sự thối nát tận cùng của chế độ

Vũ Đông Hà (Danlambao) – Trong những ngày qua, việc gian lận thi cử đã bùng nổ ở Hà Giang, nơi từng có một chủ tịch tỉnh là Nguyễn Trường Tô bị cách chức và một hiệu trưởng là Sầm Đức Xương vào tù vì quan hệ mại dâm với nữ sinh. Hà Giang xứng đáng được đảng trao tặng huân chương Hồ Chí Minh vì vượt trội trong thành tích sống, chiến đấu, học tập theo gương bác Hồ vĩ đại.

Tuy nhiên, theo đúng bản chất gian lừa của chế độ thì Hà Giang không thể… độc quyền gian lận. “Quyền gian lận” là quyền phổ quát dành cho mọi cán bộ, đảng viên. Phổ quát nhưng chỉ dành cho tập thể đảng. Người dân nào gian lận sẽ bị truy tố vì đã gian lận trái phép, cộng thêm tội gian lận không chuyên nghiệp, gian lận không đúng quy trình sẽ gây phương hại đến lợi ích quốc gia. Cũng không có bình đẵng giữa các đảng viên vì theo quy định bất thành văn – chức càng lớn thì quyền gian lận càng to.

Do đó, gian lận không chỉ là đặc quyền riêng của phó phòng giáo dục Vũ Trọng Lương. Sau khi những bài thi nâng điểm ở Hà Giang bốc cháy và đốt sạch đạo đức bác hồ, ngọn lửa gian lận bị phát giác đã lan rộng sang Lạng Sơn, Sơn La, Hòa Bình, Tuyên Quang, Bạc Liêu, Hậu Giang, Điện Biên, Kon Tum, Lai Châu… 

Xin bạn đọc đồng hoá 3 dấu … thành tất cả mọi tỉnh thành trên khắp 3 miền Việt Nam. 

Tuy nhiên, chúng ta cũng đừng lấy làm ngạc nhiên. Một hệ thống chính trị độc quyền cai trị, tướng côn an chống tội phạm là trùm sòng bạc, tổng bí thư là mẹ mìn ngang nhiên cử đàn em sang xứ người bắt cóc, thủ tướng là tên cờ lờ mờ vờ có bằng ngoại ngữ tiếng Anh, chủ tịch là tên côn đồ làm giấy khai sanh giả; một guồng máy chính trị tam quyền là một cục, đảng độc tài đứng trên hiến pháp, pháp luật… thì chúng không gian lận để phục vụ quyền lợi riêng tư mới là điều đáng ngạc nhiên.

Và nếu ai đó chợt… thấy buồn vì tương lai đất nước qua vụ gian lận này thì cần biết rằng nỗi buồn đó là nỗi buồn quá nhỏ và quá muộn. Chúng đã gian lận từ lâu. Chúng đã nâng “điểm” đạo đức của một tên già dâm tặc thành cha già dân tộc. Chúng đã hạ “điểm” cột cây số của lãnh thổ cha ông nhích thấp về phương Nam. Chúng đã xóa “điểm” Nam Quan, tẩy bớt Bản Giốc và bôi sạch Gạc Ma…

Vì thế, hơn 90 triệu người dân Việt đúng ra phải buồn từ lâu, khi mà vận mạng đất nước đã bị đám Việt gian Ba Đình dâng hiến cho Tàu cộng.

Nước mất, nhà tan, biển chết… Vậy thì sá gì mấy trăm, mấy ngàn quý tử của đám lãnh đạo và tư bản đỏ được các quan giáo dục ăn gian điểm chấm thi để thăng tiến tương lai. Nói cho cùng nếu chúng không đi học thì chúng cũng sẽ có bằng tiến sĩ như cha như mẹ của chúng. Hay sẽ như đồng chí Tổng bí thư  Đỗ Mười – Nguyễn Duy Cống:

– Thưa đồng chí TBT, có người tự xưng là bạn học cũ muốn gặp đồng chí. 

– Đỗ mười nó! Tổng cổ nó vào tù! Tao có học hành gì đâu mà có bạn học!

21.07.2018

Vũ Đông Hà

danlambaovn.blogspot.com

Biểu tình trước Tòa Bạch Ốc chống TT Trump sang đêm thứ sáu

 Biểu tình trước Tòa Bạch Ốc chống TT Trump sang đêm thứ sáu

Nguoi-viet.com
Biểu tình trước Tòa Bạch Ốc chống Tổng Thống Donald Trump. (Hình: Adam Parkhomenko Twitter)

WASHINGTON, DC (NV) – Cuộc biểu tình trước Tòa Bạch Ốc chống Tổng Thống Donald Trump sau khi ông dự hội nghị thượng đỉnh với tổng thống Nga nay bước sang đêm Thứ Sáu.

Theo báo mạng The Hill, cuộc biểu tình ở công viên Lafayett trước Tòa Bạch Ốc, có tên là “Occupy Lafayette Park,” được tổ chức từ hôm Thứ Hai tuần trước, vào ngày mà ông Trump gặp ông Vladimir Putin ở thủ đô Helsinki của Phần Lan.

Tại cuộc họp báo sau đó giữa hai nhà lãnh đạo Hoa Kỳ và Nga, ông Trump bác bỏ kết luận của tình báo Mỹ là Nga xen vào bầu cử tổng thống Hoa Kỳ hồi năm 2016, và đồng thời chê trách nước Mỹ và có lời lẽ bị cho là bênh ông Putin.

Hình ảnh chụp được hôm Thứ Sáu cho thấy những người biểu tình đứng trước hàng rào Tòa Bạch Ốc cầm những tấm bảng có bảy chữ cái “T,” “R,” “E,” “A,” “S,” “O,” và “N,” của chữ “treason,” có nghĩa là “phản quốc,” trong lúc có một ban nhạc hip-hop trình diễn.

Ngay từ tối Thứ Hai đã có hàng trăm người ở công viên này để “chào mừng” tổng thống từ Helsinki về, và họ trở lại đây mỗi tối để biểu tình, với mục đích không cho ông Trump ngủ ngon.

Tổng Thống Trump không có mặt tại Tòa Bạch Ốc cuối tuần này vì ông về nghỉ ở câu lạc bộ golf của ông ở Besdminster, New Jersey.

Ông Adam Parkhomenko, người đứng tổ chức cuộc biểu tình này, nói rằng người biểu tình dự trù ở đây cho tới tối Thứ Bảy.

Không chỉ biểu tình, những người này còn mời một số nghệ sĩ đến trình diễn.

Tối Thứ Năm, ông Parkhomenko mời một số ca sĩ opera đến hát quốc ca. Tối Thứ Tư, ông mời ban nhạc Mariachi 18 người biểu diễn trên đại lộ Pennsylvania Avenue, trước Tòa Bạch Ốc.

Hồi đầu tuần, có một số nhân vật tên tuổi cũng ghé qua ủng hộ cuộc biểu tình, bao gồm nữ tài tử Alyssa Milano, ông Michael Avenatti, luật sư của cô Stormy Daniels, ngôi sao phim người lớn nói rằng từng có quan hệ tình dục với Tổng Thống Trump, và Dân Biểu Joaquin Castro (Dân Chủ-Texas). (Đ.D.)

TỪ BẮC HÀN sang VIỆT NAM.

TỪ BẮC HÀN sang VIỆT NAM.

Vĩnh Tường

… tiến Vào Biển Đông là một phần của cuộc cách mạng Trump.

        Mấy ngày nay, tin tức hàng không mẫu hạm USS Carl Vison cập bến Đà nẵng đã vang dội khắp vùng Biển Đông. Nhưng phải nói nhà cầm quyền Việt nam và người dân Việt là hai thành phần có nhiều suy nghĩ và tâm tư dao động nhất về sự kiện lịch sử tháng Ba này.

        Ở xứ tự do như Hoa Kỳ, khi trở thành nguyên thủ quốc gia, phần lớn tùy tư tưởng và tình hình thực tế mà chính sách và sự vận hành guồng máy chính quyền có khi trái ngược với những gì mà người tiền nhiệm đã làm. Giới hạn nhiệm kỳ là cách để người khác lên tu bồi kết quả tốt, sửa đổi hoặc dọn sạch những hậu quả tồi tệ.

TT Carter thì tán dương và muốn thúc đẩy phong trào dân chủ, nhân quyền nhưng chỉ bằng ý tưởng và bằng lời nói, và không muốn HK can thiệp nhiều vào chuyện quốc tế và ông đã thất bại vì hoà bình không thể bằng ý tưởng.

TT Regan thì hoà bình chỉ có thể đến khi có sức mạnh – với kẻ bợm bãi, giấy mực và lời nói không mang lại kết quả; và ông đã làm nên lịch sử vĩ đại – khối CS hoàn toàn sụp đổ, còn lại vài nước loe ngoe TQ, VN, BH, CUBA và mấy chục năm qua chủ nghĩa ấy chỉ có biến thái chứ không thêm được quốc gia nào – Venezuala xhcn ngoi lên và đang giãy chết.

TT Clinton thì nửa nạt – nửa mỡ, cứng rắn nhưng chậm chạp, không quả quyết như không kịp thời can thiệp vào biến cố ở Bosnia, Rwanda hay đã buông lỏng nhân quyền để lấy thương mại với TQ, hoặc không muốn thêm việc đã để cho trùm Binladin thao túng, tổ chức khủng bố đánh phá liên miên nhưng không phản ứng kịp thời và không thật sự đối đầu, để trứng nở thành con và để ông TT Bush con lãnh đủ hậu quả 9/11 sau mấy tháng nhậm chức.

TT Bush con nhân cơ hội đó, dứt khoát trả đũa bằng biện pháp quân sự, sẵn đà dẹp luôn độc tài ở Iraq mong đem dân chủ phát dương quang đại và cổ võ phong trào dân chủ với tuyên bố ‘nơi nào dân đòi dân chủ thì Mỹ sẽ đứng sau ủng hộ.’ Chiến thắng ở Iraq đã thắng lợi, chế độ độc tài lừng lẫy Sadam Hussein bị tiêu diệt. Chế độ dân chủ ở nước HG mới bắt đầu phôi thai thì thế giới gặp khủng hoảng tài chánh, cuộc chiến Afganistan còn kéo dài. Dân tình ngao ngán, muốn thay đổi nên giao cho Obama.

        TT Obama người không có chút kinh nghiệm gì về cả kinh tế, về quân sự, về ngoại giao. . . một chút cũng không. Obama làm cách mạng theo bằng khen – giải thưởng Nobel HB trong khi chưa làm gì cả. Hiện tượng này, đã khiến bình dân thấy ngay là nhiều sự bất thường sẽ nhất định xảy ra. Quả nhiên là như vậy. Đó là chính sách kiểu Carter. Obama triển khai lý tưởng một thế giới trong mộng – để rồi sau 8 năm để lại những bằng chứng tiêu điều trong nước cũng như thế giới – mộng thực khác nhau.

Từ đây, nói đến Obama, người ta sẽ nhớ ông đã thay đổi được điều gì như ông đã tuyên bố “Thay đổi đáng tin cậy” (Change we believe in):

– Một giải thưởng Nobel cho không, trước khi làm việc và dĩ nhiên là không biết kết quả sẽ ra sao –  lãnh đạo từ phía sau – Đại diện HK, TT Obama khom lưng đi xin lỗi khắp nơi, có khi cuối rạp cả người – Rút quân sạch ráo trước khi Iraq ổn định, từ đó lực lượng khủng bố mới hình thành và bùng phát khắp thế giới, không phải như “đội bóng” của mấy cậu Trung học (JV Team) mà ông đã nói  –  Iraq lần thứ hai chịu cảnh màn trời chiếu đất, hàng loạt tín đồ Tin lành và thường dân vô tội đã bị cắt đầu, bị dìm lồng sắt hay thiêu sống – Syria thành bình địa, trở thành sân chơi của Putin –  Dân Trung đông có nước, có nhà phải rơi vào đại họa chạy tán loạn – Âu châu bị vạ lây –  nạn di dân tràn ngập – Iran được tiền cash có ngõ vươn lên để đối đầu, cân bằng với Do thái – Bắc Hàn phát triển vũ khí đến đỉnh điểm, gần như chỉ còn vấn đề bắn hay không bắn mà thôi – TQ thì thao túng, lợi dụng tối đa cơ hội làm giàu trên sự thua thiệt của Mỹ và biến Biển Đông thành ao nhà, thành khu quân sự khiến thế giới sốt ruột – Trong nước thì chia rẽ, phân hoá với bao nhiêu tổ chức mọc lên như nấm, khiến bá tánh bất an, – hàng khối scandals làm hư hỏng, thối nát cả hệ thống chính trị, – làm suy giảm niềm tin đối với hệ thống an ninh, cảnh sát, sở thuế, cơ quan chăm sóc cựu chiến binh – và làm xói mòn niềm tự hào của người Mỹ về thể chế chính trị tốt đẹp, nghiêm minh – Tất cả đều tuột dốc. – Một núi nợ khổng lồ, tính mỗi năm thâm hụt hơn ngàn tỉ dollars không có chỗ chỉ – Bảo hiểm y tế chết danh Obamacare ngày càng lộ ra khuyết điểm, ảnh hưởng rất lớn đến nền kinh tế và khiến thiên hạ toát mồ hôi chạy lung tung để né tránh giá cả gia tăng, và tìm cách đổi bệnh viện, bác sĩ. –   . . . Đến nay, Iran và Nga có trở nên đàng hoàng, thành bạn hay chưa, hoặc có muốn chịu theo HK kiến tạo hoà bình không, hay là thấy ông TT trẻ yếu quá, không thực tế mà được đằng chân thì lân lên đằng đầu? – Quân khủng bố HG cực đoan, có thấy chính sách hoà hoãn, không dám gọi đích danh khủng bố của chính phủ Obama mà trở nên nhân đạo và thôi khủng bố không? Tất cả đều không – zero.

TT Obama tuyên bố sẽ thay da đổi thịt nước Mỹ (fundamentally transform America). Hoá ra là đổi thành như thế, thì làm sao trách dân HK bầu cho người mới – một ông thần Trump – khi ông này đòi đập hết rồi xây lại một nước Mỹ vĩ đại, xứng đáng với vị trí của nó. Dĩ nhiên kinh nghiệm về nước Mỹ trong 40 -50 năm lăn lộn mọi ngõ ngách để xây dựng sự nghiệp đồ sộ, Obama không thể nào sánh bằng ông Trump. Sự thật như thế mà đến nay truyền thông ăn đeo kính đen dày quá nên không thấy.

Thật tình mà nói Obama có chí lớn, có tư tưởng lớn. Nhưng tư tưởng gì và làm thế nào mới là điều quan trọng.  Chỉ có tư tưởng không phù hợp với nền tự do bậc nhất của HK mới đẻ ra nhiều hệ luỵ mà thôi. Một cuộc cách mạng định mở ra một trang sử mới với ý tưởng lập lại trật tự toàn cầu theo hướng tập thể hóa, sống chung hòa bình. Mưu tính chương trình rộng lớn, ôm đồm và không thực tế, đã không thực hiện được, thì chuyện nổ ra quá nhiều chi tiết rủi ro vượt ngoài tầm kiểm soát – không thể thu về – là điều không thể tránh khỏi. Lẽ thường đơn giản như thế mà truyền thông ăn theo cũng không thấy luôn.

Quan niệm cân bằng lực lượng – lấy chỗ dư bù chỗ thiếu – kiềm hãm chỗ mạnh và tạo cơ hội cho chỗ yếu vươn lên cho thăng bằng, bình thường là không sai nhưng để tiến tới thiên hạ thái bình là giấc mơ không bao giờ thành sự thật. Tin rằng Mỹ mạnh quá và đã ngạo mạn, gây chiến, tạo bất ổn nên ông đã đi xin lỗi khắp nơi. Cũng chính tư tưởng này mà nước Mỹ bị trói buộc đến suy trầm, dân Mỹ lo sợ và xã hội mất định hướng nếu không nói là rối loạn hay phân hoá. Đồng minh mất niềm tin. Thế giới khủng hoảng.  Quan niệm cân bằng lực lượng này chỉ đúng ở môi trường có điều kiện ổn định hoàn toàn – tức là ở nơi có thể áp dụng công thức vật lý với những thành phần có thể cân đo, đong đếm. Và dĩ nhiên không thể xảy ra đối với thực thể như con người hay các quốc gia, dân tộc khác nhau, nhất là trong thời đại này.

TT Trump, bây giờ đến lượt ông Trump: Xưa nay có ai chưa làm TT mà có kinh nghiệm làm TT? Thế mà bên thua cuộc cứ tuyên truyền Trump không có kinh nghiệm. Trong khi đó ông từng vác túi tiền vào ra sào huyệt chính trị đủ hạng như đi chơi Casino, ông đã từng điều hành hàng chục ngàn công nhân đủ mọi trình độ. Từ phố nghèo đến chốn ăn chơi đàn điếm, bài bạc không chỗ nào sót dấu chân . . . Hiểu biết đời qua thực tế bốn – năm chục năm và cũng từ đó ông đã biến nó thành khối tiền. Ông đã thành công lẫy lừng, và thành quả có thể sờ mó, có thể cân đo, –  không phải chỉ trong nước mà còn khắp nơi trên thế giới. Nước Mỹ có nên mướn con người này làm việc, với mức lương bắt đầu là MỘT dollar mỗi năm không? Hỏi các em học sinh tiểu học xem chúng tả lời ra sao?

Ông cũng làm cách mạng tức là bỏ cái cũ thất bại của Obama để xây dựng cái mới. Ông không theo hệ tự tưởng lý thuyết nào cả, mà hầu hết nghị trình của ông đều theo lẽ phải thông thường (common sense) như đói thì ăn, khác thì uống. Dân gian Việt nam có câu “Mạnh vì gạo, bạo vì tiền”. Mỹ đã có sức mạnh này và cả sức mạnh quân sự. Bình dân hãy xem ông Trump đang hoạt dụng sức mạnh ấy như thế nào?  Ván cờ Biển Đông là nơi mà người Việt rất quan tâm:

“Xoay trục”, hai từ này chúng ta đã nghe nói nhiều, thậm chí nhiều vị nhắc đến một cách hãnh diện như là một sáng tạo của Obama. Thực ra, chính sách chung của Mỹ đã hoạch định lâu dài, các vị TT thực hiện theo phương thức khác nhau, tùy tình hình mỗi lúc, tùy hệ tư tưởng mà TT đã nhuộm. Cách giải quyết những vấn đề ở Biển Đông dĩ nhiên có tính quyết định sự ổn định trong vùng và cả thế giới. Dĩ nhiên không thể nào sót vai trò chủ chốt của HK, ngoại trừ trường hợp muốn để cho TQ vươn lên thay thế và mong có hoà bình từ sự cân bằng. TQ một phen vỡ mộng vì không phải bà Clinton lên để nối chính sách của Obama mà là ông Trump.  Đúng như thế, ông Trump đã quay mũi con tàu về hướng khác một cách rất dứt khoát.

Bàn cờ Biển Đông đã được lật úp và cờ đã sắp lại với hai người chơi là Donald Trump và Tập Cận Bình. Trong khi người ta quen ở đỉnh cao trí tuệ chê cười, thì Trump cứ tự nhiên lấy cái chí lý trong lẽ thường của tạo hoá ra chơi – như đã nói hễ đói thì ăn, khát thì uống. Nghe tầm thường nhưng nó là lẽ đạo không một lý thuyết chính trị nào gì có thể đánh ngã.

Nguyên tắc của ông Trump là nâng căng thẳng đến mức không giải quyết không được

Thông thường phải có nấu thì mới có ăn – Thép có nung đỏ đến mức thì mới uốn được – Sắt cứng mà cong queo thì dùng búa đe mà đập. Khác với kiểu phải đạo chính trị mà chính trị gia đã dùng say mê đến đầu óc đặc quánh, không còn linh động. Thiên hạ, lớn nhỏ kêu gọi ông nên hạ nhiệt theo kiểu đã làm 25 năm qua – mà không thấy rằng làm như thế là để cho TQ thủ lợi, khống chế, nắm dây giật con nộm BH và để HK tiếp tục bỏ tiền ra mua bình an tạm thời, chờ ngày đầu hàng. “Dĩ nhu chế cương” 25 năm đã quá đủ. Ông Trump không nghe theo – Ông đã đổi thuốc, “dĩ độc trị độc” . Lấy búa tạ đập búa nhỏ và bị họ xúm nhau chỉ trích ông nóng nảy, ngu đần. Rốt cuộc ai ngu, ai đần?  –  Ông vừa nâng cao căng thẳng, biến Biển Đông thành chảo dầu sôi để xem phản ứng và thực thi chiến lược đồng bộ các bước:

Thứ nhất, là vừa gõ kẻng áp vào tai các nước đồng minh chung quanh để họ nhận thức tầm quan trọng của vấn đề và vai trò của Mỹ cũng như vực dậy niềm tin của đồng minh đã bị xói mòn.

Thứ hai, là cùng siết chặt vòng đai tài chánh một cách quyết liệt để BH nhanh chóng hết đường binh, không theo kiểu nhai gum, chờ thời.

Thứ ba, là đe doạ sẵn sàng dùng giải pháp quân sự (military option is on the table).

Thứ tư, là trình diễn, so sánh lực lượng để đánh thức BH và TQ. Thông điệp ngầm rằng muốn chơi thì coi chừng ông thần Trump sẽ xả láng, (all in) nhất là ngày đêm ông đang ngứa ngáy khi bị quấy nhiễu, đánh phá, ngăn trở của kẻ thua cuộc trong nước. Chiến thuật của ông đã và đang khai triển là:

  1. Không ngại đấu khẩu: Nâng căng thẳng biển đông

Ông trump lập tức tuyên bố thẳng thừng “kỷ nguyên của chiến lược nằm chờ đã qua” – “Những lời mềm yếu 25 qua đã để lại những gì. Hãy xem những gì chúng ta đang phải đối mặt”.

Ngày 2 tháng giêng 2018 có lúc căng thẳng đến mức Kim Jong Un đe rằng cái nút bấm vũ khí hạt nhân đang có sẵn trên bàn của hắn. Ông Trump liền phản pháo rằng: “có ai ở chế độ kiệt quệ, đói meo của hắn, nhắc hắn rằng tôi cũng có cái nút bấm hạt nhân, nhưng nó bự hơn và có sức ông phá hơn của hắn. Và nó có hiệu lực đấy.” Kiểu chính trị, nhân đạo với loại bợm bãi, là bất nhân với hàng triệu người. Một đòn, được ông Trump trả lại ít nhất ba bốn đòn.

  1. Cấm vận: Kế hoạch cấm vận BH khai triển tại HĐLHQ.

Nâng căng thẳng đến mức cả thế giới lo sợ để khiến cho HĐ Liên Hiệp Quốc cùng bầu ủng hộ chính sách. Kết quả mỹ mãn chưa từng thấy sau những lời đanh thép, dứt khoát như đinh đóng của bà Đại sứ Nikki Haley. Gia tăng bố ráp, siết bù loong dần dần từng giai đoạn, trừng phạt, cấm vận liên tục cho đến khi BH kiệt quệ. Song song với đe dọa không nao núng về quân sự với thái độ bất chấp của TT Trump. Truyền thông thiên tả (gọi là 4 T cho gọn), cũng như TTAD (truyền thông a dua), chỉ lo chọt xỉa cái nhỏ mà không thấy cái lớn rằng tất cả đều nằm trong chiến thuật của ông Trump.

  1. Phô trương lực lượng để đánh thức cơn say thuốc súng của Kim Jong Un (BH) và cảnh tỉnh TQ:

Nâng căng thẳng đánh thức đồng minh Nam hàn để đạt được những thoả thuận. Không phải tự dưng mà Nam Hàn cho HK Hoa Kỳ mang giàn THAAD chống hỏa tiễn sang Nam hàn vào tháng Ba – 2017. Hoa Kỳ đem tàu chiến, tuần tra, tập trận với đồng minh bất chấp kêu gọi giảm nhiệt. Nhưng nhiệt này nằm trong chiến lược và chiến thuật của chính phủ Trump. Lực lượng tiếp tục phô trương là chính sách rất đúng đắn để đánh thức giấc mơ hay cơn say thuốc súng của họ Kim. Và nếu cần thì Trump sẽ mời hắn sang tận mắt xem kho vũ khí của HK, để hắn có cơ hội quyết định nên đeo đuổi hay nên bỏ.

Trung tuần tháng Tư 2017 chính TT Trump ra lệnh cho tàu chiến hạng nặng, kể cả hàng không mẫu hạm vào vùng biển quanh bán đảo Triều tiên. Hoạt động quân sự rầm rộ trong khu vực để gia tăng căng thẳng nhằm làm giảm nhuệ khí của BH, cảnh tỉnh và thúc đẩy TQ phải ra tay. Ông từng tỏ rõ lập trường rất đơn giản và dứt khoát – chỉ có một kết quả là BH phải giải trừ vũ khí hạt nhân. Ông nói “Nếu TQ không giúp gì thì HK sẽ làm một mình”

Đáp lại, Kim Jong Unleo thang đe doạ bắn hoả tiển với đầu hạt nhân vào Mỹ bất cứ lúc nào. Ngày 18/4/2017 BH mở cuộc tập trận lớn bắn đạn thật do Kim Jong Un thị sát nhằm đe dọa Nam Hàn. Ngay hôm sau (19/4/2017) giàn chống hỏa tiển THAAD nói trên được chính phủ Nam hàn chính thức đồng ý cho tiến hành lắp ráp. Kể như Bác Hàn tiếp tục lọt vào quỹ đạo mà TT Trump đã vẽ. Đây là thành công thứ nhất. Tổng Tống Trump chắc phải cảm ơn!

26/4/2017 Chính phủ Trump tổ chức họp kín, khẩn cấp –  bất thường và tránh tiết lộ với 100 thượng nghị sĩ – bàn về chương trình hạt nhân và sự đe dọa của BH đối với nền an ninh của HK. Đây là hội nghị Diên Hồng – cũng là một cách gửi thông điệp cảnh tỉnh toàn thế giới. Cùng lúc đó, Tư lệnh Harry Harris Jr nói với Quốc hội rằng giàn chống hỏa tiễn trên sẽ sẵn sàng hoạt động trong ngày. Hỏa tiễn bay lên sẽ bị thủ tiêu ngay.

  1. Ngoại giao: Phải cho thiên hạ thấy quyết tâm và sức mạnh mới nói đến chuyện ngoại giao. Điều này Obama không thể nào theo kịp ông Trump.

TT Trump tác giả cuốn “Nghệ Thuật Đàm Phán”, ngoài mặt cho thấy ông có thể làm càn – làm cho kẻ thù không đoán được – Đây lại loại sức mạnh trong thủ thuật thương lượng, tiếp sức cho sự đe dọa bằng giải pháp quân sự đang chờ lệnh. Cuộc truy đuổi đến đụng tường thì nhất định sẽ có hai giải pháp để chọn lựa. Đó là đánh xáp là cà hoặc ngồi xuống nói chuyện. Và dĩ nhiên cuộc đàm phán sẽ nhất định xảy ra. Sắp xếp xong TT Trump chỉ việc chơi game chờ. Giới chức quan hệ ngoại giao kể cả phó TT Pence qua lại như con thoi và sau đó là TT Trump đi một vòng quanh 5 nước, trong 12 ngày ở Biển Đông với bài diễn văn tại APAC làm cả thế giới bừng tỉnh – không phải bằng lý thuyết, chủ nghĩa chính trị cao siêu – sáo rỗng mà bằng lý lẽ thông thường đã bị bỏ quên. Đó là tin ở tạo hóa, hãy đặt hạnh phúc của dân trên hết. Dân sẽ xây dựng xã hội.  Địa vị, chính quyền là thứ yếu (Dân vi qúi. Xã tắc thứ chi. Quân vi khinh). Muốn cho dân hạnh phúc thì phải để cho họ tự do, độc lập, bảo vệ độc lập và nên noi gương các nước phát triển.

Về ngoại giao liên quan đến BH, ông Trump nói: “Tôi bảo Rex Tillerson, vị ngoại trưởng tuyệt vời của chúng ta rằng ông ta đang phí thời gian thương thảo với tên nhóc cứng đầu.” “Hãy để dành sức, chúng ta sẽ làm những gì chúng ta cần hoàn thành”. Nghe câu nói này mà chỉ trích “trống đánh xuôi kèn thổi ngược” thì thật là ngô nghê hết sức! Ý tại, ngôn ngoại – Trump đã ngụ ý chừa một cửa cho Kim Jong Un rằng, chỉ còn một cơ hội là nói chuyện với Ngọai trưởng Tillerson của tôi, bằng không thì đừng hy vọng ông chủ – tức là TT Trump đổi ý. Cha và mẹ khuyên một đứa trẻ bướng bĩnh cũng thường dùng kiểu một cương một nhu này.

Và điểm đặc biệt là Nam Bắc Hàn đã từng cùng tham dự thể thao chung trong các tổ chức thế vận hội nhưng lần này nội dung có khác vì trong hoàn cảnh rất căng thẳng trước nguy cơ chiến tranh. BH đã lợi dụng cơ hội để tuyên truyền qua – em gái của Kim Jong Un, Kim Yo Jong – cán bộ tuyên truyền cấp cao làm cho cả 4T (truyền thông thiên tả) Hoa Kỳ vuốt ve khen ngợi. Ông Trump đã phá giải sạch sẽ ngay bằng cách cho ái nữ Ivanka – cố vấn cao cấp của TT sang dự lễ bế mạc, biểu tượng phụ nữ Hoa Kỳ làm phai nhạt hình ảnh của Kim Yo Jong. 

Kết quả chiến lược Trump: Tối 8/3/2018 trong khi viết bài này, thì nghe tin đài Fox Businesss news. Cô Trish Regan loan báo Kim Jong Un chính thức mời TT Trump nói chuyện và hứa ngưng chương trình thử tên lửa đạn đạo.  TT Nam Hàn ông Moon Jae-in tường trình, tỏ lời cảm ơn và ca ngợi sự lãnh đạo của TT Trump đã đặt áp lực tối đa và đúng cách. Chiến lược đã bắt đầu thấy thành công, và chỉ ngạc nhiên đối với những ai lo chống Trump mà không thấy đây là kết quả đương nhiên sẽ đến theo chiến lược của ông.

  1. Yếu điểm của TQ: Đài loan và Bắc Hàn

a/ Đài loan: Ông Trump vận dụng Đài loan như một lợi thế đòn bẫy trong chiến lược của mình

Từ lâu, Mỹ công nhận Đài loan thuộc về TQ như một nước hai chế độ. Loại 4T (truyền thông thiên tả) chỉ trích Trump không hiểu điều này nên mới dám nói chuyện với bà TT Đài loan!  Còn ông Trump thì dùng điều này như một lợi thế làm cho Tập Cận Bình giật mình. Bỡi lẽ Đài loan thuộc về TQ chỉ là chủ quyền không giấy mực. Mỹ nói có thì cho là có, nói không thì không. Cho nên, khi có biến cố chớm xảy ra thì chắc chắn trước hết TQ sẽ liền chộp lấy Đài Loan. Hoặc đến lúc thuận tiện TQ sẽ ra tay trước, bỏ túi Đài loan, kể như TQ chỉ hợp pháp hoá chủ quyền trên cái mà họ cho là của họ.

Gặp tổng thống Trump, TQ sẽ vỡ mộng xây căn cứ quân sự để chiếm trọn biển đông. Dĩ nhiên TQ không thể về tay trắng, và vì thế Đài loan là mục tiêu số một. Ông Trump dư biết điều này nên thỉnh thoảng thọt lét TQ. TQ phải chọn một trong hai, tiếp tục giật dây BH đến chừng thành công sẽ làm cánh tay nối dài của mình, hay chọn Đài loan, hoặc muốn cả hai. Điều này khó có thể được cái nào đối với TT Trump, ngọại trừ trường hợp HK trao đổi. 

b/ Bắc Hàn là tử huyệt của TQ.

Là tử huyệt của TQ bỡi: Thứ nhất, BH cùng đứng dưới một lá cờ CS. – Thứ hai, BH cùng chung biên giới. – Thứ ba, 25 triệu dân nghèo đói, lạc hậu. – Thứ tư, BH chỉ là một bãi vũ khí độc hại. Thống nhất theo kiểu Việt nam – cùng chế độ CS là mơ ước của TQ. Nhưng nếu chiến tranh, dù nhỏ hay lớn xảy ra thì TQ chắc chắn sẽ rước họa vì 4 trọng điểm trên đây. Ông Trump biết điều này không? Bình dân nghĩ xem. Nếu không biết thì ông Trump từ từ, vừa vỗ vai, khen và vừa khèo Đài loan, vừa siết dần vòng vây BH và vừa đe dọa chiến tranh thương mại và chờ Tập Cận Bình làm gì?

  1. Chiến tranh có thể xảy ra không? – Điều này chắc sẽ không có. – Cái nhất định có sẽ là:

Thứ nhất, là BH vừa bị siết dần bù loong cho đến khi kiệt quệ và nhất định sẽ tìm cách giữ gìn mặt mũi trước khi ngồi vào bàn đàm phán. Chính phủ TT Trump chơi nước cờ đóng tất cả và dùng áp lực tứ phía rất căng, không dùng kiểu nhân đạo mị dân và chỉ chừa một cửa mở đó là ngồi lại đây nghe Trump nói. Kim Jong Un còn đường nào để đi nữa không? Dĩ nhiên không bao giờ ông Trump theo kiểu ông Bush – dùng sáu sợi dây trói không chặt, – hoặc kiềm chế (contain) kiểu Clinton hay Obama – cho tiền ăn tiêu rồi ngồi chờ. TT Trump đã nói rất rõ kết quả chỉ có một là giải trừ hoàn toàn vũ khí hạt nhân (denuclearize).

Thứ hai, là TQ không đường chọn lựa nên phải dứt khoát lập trường ủng hộ giải trừ vũ khí hạt nhân của BH – nhúc nhích, động thủ thì Mỹ sẽ hốt Trường sa, Hoàng sa từ tay TQ, chứ không phải từ tay Việt nam – và sẽ đóng ở đó lâu dài để giữ an ninh toàn vùng.  

Thứ ba, là quân đội HK có lý do rất chính đáng hiện diện, tung hoành trên biển đông để kiềm chế TQ. Những khu quân sự trên đảo TQ vừa xây bây giờ là cục xương chẳng những vô bổ mà còn dễ mắc nghẹn. Có thể để làm kiểng xem chơi, chờ khi DC lên nắm quyền may ra có cơ thay đổi được gì chăng. Đặc biệt, điều này Viêt nam sẽ hưởng lợi.

Sau bài diễn văn ngụ ý vừa khen dân Việt nam anh hùng và có tinh thần bất khuất vì độc lập dân tộc, vừa kêu gọi chính quyền phải vì dân trên hết, phải noi gương các nước tự do dân chủ thì đến sự kiện nổi bật là tàu siêu mẫu hạm vào Đà nẵng. Chúng ta cùng nhau xem những con cờ đi về phía Việt nam.

  1. Hàng không mẫu hạm vào Đà nẵng, Việt nam  

Sự kiện tàu siêu hang không mẫu hạm Carl Vinson cập cảng Đà nẵng đúng vào tháng Ba đã khiến người Việt nam có tuổi nghĩ ngay đến những sự trùng lặp:

  • Bắt đầu:  – tháng Ba, 1965, tại Đà nẵng: Chính phủ Mỹ đưa quân đội chủ lực đổ bộ vào Việt nam.

Ngày 8 tháng 3 các con tàu USS Herico, Union, và Vancouver mang lữ đoàn 9 Thủy quân lục chiến gồm 3500 quân do Tướng Frederick J. Karch chỉ huy cập bến Đà nẵng, chuẩn bị tham gia trực tiếp vào cuộc chiến chống quân du kích CS.

  • Kết thúc:  – tháng Ba, 1973, tại Đà nẵng: 60 ngày, sau Hiệp định Paris (27/1/1973), Mỹ làm lễ chính thức hạ cờ chấm dứt vai trò trực tiếp tác chiến.
  • Triệt thoái hoàn toàn: tháng Ba 1975 tại Đà nẵng: Toàn bộ cơ sở, tổ chức dân sự, Lãnh sự quán cuối cùng đóng cửa. Cuối tháng ba, hai chiếc tàu Pioneer Contender và Miller cập cảng Đà nẵng để đón rước nhân viên sứ quán và hàng ngàn dân Việt đang đổ dồn về trong cảnh rối loạn, hoang mang.
  • Trở vào lại ngày 5 đến ngày 9 tháng Ba, 2018 cũng tại Đà Nẵng – vào khoảng ngày lễ phụ nữ 8/3. Thật là chu đáo, một việc làm phát huy hết tác dụng!  Siêu hàng không mẫu hạm USS Carl Vision cập bến Đà nẵng và lưu lại đây 4 ngày, trình diễn ca nhạc. Dân Việt nam nô nức đón chào và cùng vui chơi hơn những ngày hội truyền thống .Trước kia, Mỹ đến Việt nam để ngăn ngừa làng sóng đỏ từ TQ và LBSV đàng sau Việt nam cộng sản. Ngày nay, HK phải đối đầu trực diện với TQ, mà Việt nam là một trong những điểm chiến lược then chốt trong vùng. Hợp tác quốc phòng Mỹ Việt nằm trong chiến lược này. Đưa tàu siêu hàng không mẫu hạm vào Đà nẵng trong tháng Ba có mấy điểm đáng ghi nhận:

Thứ nhất, chiến lược giành thắng lợi về mặt tâm lý. Dân Việt nam rất tin ở điềm báo. Chính phủ Trump chọn thời gian trùng lặp những sự kiện lịch sử xảy ra trong quá khứ để nhắc nhở dân Việt nam. Về mặt này phải chia ra hai thành phần để biết chiến lược của Chính phủ Trump ảnh hưởng đến Viêt nam như thế nào. Chính phủ thừa biết hiện nay ở Việt nam gần 90% dân muốn theo Mỹ, và hầu hết đảng viên CS và chính quyền cấp cao thì lệ thuộc TQ. Dĩ nhiên chính quyền ôm chân TQ thì cứ tự nhiên. Chính phủ Trump đã hứa không đá động. Vào Đà Nẵng tháng Ba là để chiếm lòng dân, gia tăng thiện cảm, trình diễn văn hoá Tây phương ngay trong thành phố đông dân TQ để dân có dịp so sánh.. Những bài ca trình diễn đã được chọn lựa rất kỹ – bài được nhiều người biết đến vừa có ý nghĩa tâm lý chiến cho người lớn: – Bài Nối Vòng Tay Lớn, Trịnh Công Sơn hát mừng chiến thắng của CS chiếm miền Nam (1975) và người miền Nam “không ai có nụ cười nở trên môi”. Lần này, có ý nghĩa khác – dân vui vẻ đón chào người Mỹ, dân Việt nam đoàn kết để tự quyết định một tương lai. Và bài Trống Cơm cho trẻ em cùng vui chơi. Âm nhạc và lối trình diễn đượm sắc thái của một xã hội tự do đã gây xúc động lòng người và được dân hoà mình ủng hộ nhiệt liệt. Tất cả sự dàn dựng đều nằm trong chiến lược gây phong trào – phong trào gì thì bình dân dư biết. Đây là cách xây dựng nền móng như xây một căn nhà. Đừng quên ông Trump là thợ xây; ông thắng cử cũng nhờ phương thức: Dân vi qúi. TQ không điên tiết và nhà cầm quyền VN không lúng túng mới là điều lạ vì bây giờ họ phải tỏ rõ thái độ theo dân hay theo TQ. Ông Trump và HK đã thật sự toàn thắng trên mặt trận này. 

Thứ hai, phô trương lực lượng để các nước trong vùng, cả Viêt nam và TQ có dịp tận mắt so sánh, và nhân đây gửi thông điệp thách thức, cảnh tỉnh TQ chớ vội làm chủ Biển Đông. Hiện nay, tuy TQ cũng có tàu chiến và quân đội mạnh, nhưng phương tiện hẳn còn thua xa Mỹ, và quân đội từ lâu chưa tham chiến trực tiếp. 

Thứ ba, chứng tỏ quyết tâm trở lại biển đông, củng cố niềm tin vào cam kết bảo vệ đồng minh chiến lược lâu dài. Trong những năm qua, niềm tin này đã dần dần xuống dốc vì chính phủ Obama không chứng tỏ đủ cứng rắn để tin cậy, mà ngược lại chứng tỏ hoà bình tạm bợ trên bề mặt, bằng lý thuyết chính trị, trong khi bên dưới là nguy cơ đang chờ. 

Thứ tư, Không ngồi đó mà trích dẫn sách chính trị, ông Trump xài võ Trump, theo lẽ thông thường thậm chí lý, như đã là lươn thì sợ gì lấm đầu hay muốn ăn thì phải lăn vào bếp hoặc muốn giành phần thắng thì không chừa cơ hội nào mà không xông vào. Ông Trump đã chơi thế cài răng lược. Mỹ phải ôm trọn dân Việt nam. Cục xương chính quyền là món khó nhả, khó nuốt để dành cho TQ. Ai sẽ thắng đây?

Hoa Kỳ tuy không áp đặt thể chế chính trị ở Việt nam nhưng hy vọng Việt nam có thể thấy quyết tâm này mà tự theo chân Nam Hàn, Nhật Bản mà trở thành đồng minh HK. Ngụy ý đã có trong bài diễn văn. Ai đọc kỹ sẽ thấy.

       Khi chương trình vũ khí hạt nhân BH được giải quyết, chắc chắn BH sẽ có tiền xây dựng lại xã hội, xã hội theo kiểu nào còn tùy ở tình hình diễn biến sau đó. Nhưng rất có khả năng Nam Bắc Hàn sẽ thống nhất và đột nhiên theo thể chế tự do. Dĩ nhiên không mạt vận đến nỗi theo kiểu Việt Nam, bởi một Việt nam đã đủ cho Mỹ có bài học muôn đời. Hoa Kỳ sẽ không có lý do gì để cho việc ấy xảy ra. 

Hé cửa thì gió lùa, một con đê bị rò rỉ thì có nguy cơ sẽ vỡ vì sức nước đã có sẵn ở đó. Những kẻ, hay những chính phủ độc tài, đến thời kỳ cuối thường đột ngột rệu rã rất nhanh. Bỡi cái đoàn kết, nhất hô bá ứng mà họ có, chỉ từ quyền lợi, và nỗi sợ hãi vây quanh, tức là luôn ẩn tàng mối nguy tan vỡ rất mạnh. Một khi ý trời là lòng dân đã quyết thì chính quyền không là gì cả, bỡi theo đúng nghĩa nó là sản phẩm của dân, không xài được thì giữ làm gì. Khó khăn gai gốc đang chờ TQ. Thành công của TT Trump nhất định đến, và mỗi bước tiến về hướng tốt hơn cho dân BH đều từng bước ảnh hưởng đến Việt nam.

Vĩnh Tường

Ca sĩ Kim Anh: ‘Vinh quang tột cùng, đau khổ cũng tột cùng’

Ca sĩ Kim Anh: ‘Vinh quang tt cùng, đau kh cũng tt cùng’

Nguoi-viet.com
Kim Anh cho biết CD “Mùa Thu Lá Bay” thu âm năm 1982 đã đưa chị lên đỉnh vinh quang. (Hình: Facebook Kim Anh)

Trúc Linh/Người Việt

WESTMINSTER, California (NV) – Khi nhắc đến ca sĩ Kim Anh người ta nhớ ngay đến bài hát “Mùa Thu Lá Bay,” nhạc phẩm từng làm nên tên tuổi của nữ ca sĩ này.

Giọng ca trời phú đưa chị lên đỉnh vinh quang nhưng điều gì đã đẩy chị vào “tột cùng đau khổ”?

Lên ngôi “bà hoàng” nhờ “Mùa Thu Lá Bay” 

Kim Anh đi hát và nổi tiếng từ những năm 1975, nhưng thời đó chị chỉ hát tiếng Anh và tiếng Hoa, vì chị là người gốc Hoa, không giỏi tiếng Việt. Năm 1982, vì muốn thực hiện ước nguyện của ba là thu âm một bài hát tiếng Việt tặng ba, mà chị bắt buộc phải thu đến 11 bài.

“Lúc đó công nghệ chưa phát triển, không thể ‘cắt’ CD nên ca sĩ nào cũng bắt buộc phải thu 12 bài mới đủ cuốn CD. Kim Anh lúc đó đâu biết hát tiếng Việt nên nhờ người phiên âm dùm rồi học thuộc lòng. Kim Anh có than với anh Elvis Phương là 12 bài nhiều quá, Kim Anh không học được hết. Anh Phương bảo không hát được thì kể chuyện hay nói gì đó cho đủ thời gian, chứ không thể cắt CD. Cuối cùng đến ngày thu, Kim Anh học được 11 bài, phần còn lại của CD là dẫn chuyện”, ca sĩ Kim Anh kể lại.

Theo lời chị, CD lúc đó không thể in vài trăm đĩa mà bắt buộc phải in 1,000 bản. Chị không biết làm gì cho hết nên gửi bưu điện tặng Hội Đồng Hương ở khắp các tiểu bang khác trên nước Mỹ. Nhưng gửi khắp nơi mà vẫn còn dư 600 CD nên chị đích thân đi “chào hàng” ở một vài cửa hàng băng đĩa ở San Jose, nơi chị sống lúc bấy giờ.

Không ngờ CD của chị được người yêu nhạc khắp nơi đón nhận nồng nhiệt. Từ đó, tên tuổi chị vụt lên thành “sao”.

Ca sĩ Kim Anh của ngày trẻ, trước khi bị tai nạn xe năm 1972. (Hình: Facebook Kim Anh)

“Từ năm 1983 đến 1985, có thể nói là thời hoàng kim của Kim Anh. Tiền tài, danh vọng cứ ào ào đến. Kiếm được rất nhiều tiền nhưng xài hết, bởi tính tình quá rộng rãi, tiệc tùng, ăn xài gì với người thân, bạn bè Kim Anh cũng bao hết. Một phần nữa là ma túy và rượu. Kim Anh nghiện ma túy, càng lúc càng nặng ‘đô’. Rượu cũng vậy. Người ta đi hát vài năm là mua được nhà, còn Kim Anh, thậm chí còn thiếu nợ tiền rượu”, chị nhớ lại.

Tiền tài, danh vọng, hào quang của ánh đèn sân khấu khiến Kim Anh ngập chìm trong tiệc tùng, ma túy, rượu. Lúc bấy giờ, con trai lớn của chị được 13 tuổi. Nhiều lúc nghĩ đến con, chị muốn tránh xa những cám dỗ này, đặc biệt là ma túy nhưng chị không làm được, bởi quá nhiều sự mời gọi, mà theo cách nói của chị là “mỡ đưa đến miệng, làm sao mèo từ chối”.

Tai nạn xe dẫn đến con đường nghiện ngập

Trở lại năm 1978, lúc bấy giờ Kim Anh chưa phải là tên tuổi “ăn khách” trong cộng đồng người Việt ở Mỹ. Trong một đêm tuyết rơi dày đặc của mùa đông năm 1978 ở New York, trên đường đi trình diễn về, chị bị tai nạn “thảm khốc”. Kim Anh và hai người nữa trên xe đều bị thương nghiêm trọng. Chị bị gãy tay, chân, lưng, mặt mũi biến dạng, lưỡi dập nát, hàng trăm mảnh vỡ kính xe cắt vào mặt, đâm vào mắt…

Tai nạn năm đó khiến cuộc đời Kim Anh gắn với bệnh viện và xe lăn hơn 4 năm, với những cơn đau hành hạ thể thể xác khủng khiếp ngày đêm. Từ đó, chị làm quen với ma túy. Cũng như những người nghiện ma túy khác, ban đầu chỉ là một liều rất nhỏ, nhưng rồi “đô” tăng dần theo thời gian.

Ca sĩ Kim Anh nói, chị phục hồi sau tai nạn tưởng chừng đã chết hoặc tàn phế suốt đời là một điều kỳ diệu. (Hình: Facebook Kim Anh)

Thương tích dẫu phục hồi nhưng khuôn mặt chị không thể trở về như trước kia, giọng nói cũng ngọng nghịu. Thế nhưng một điều kỳ lạ là giọng hát vẫn còn vẹn nguyên. Trong thời gian vẫn còn phải điều trị, tập vật lý trị liệu và vẫn còn ngồi xe lăn, Kim Anh cho biết chị bướng bỉnh, không chịu nghe lời bác sĩ, đi hát. Có lần khi đang hát, những vết may ở cằm bị rách, lại vào bệnh viện.

Cứ thế cho đến khoảng năm 1982, chị mới tạm gọi là phục hồi. Năm này Kim Anh phát hành CD “Mùa Thu Lá Bay” và tên tuổi chị vụt nổi tiếng. Lúc đó, các danh ca cùng thời chưa định ở Mỹ nên một mình Kim Anh gần như thống lĩnh hết các sân khấu ca nhạc của người Việt ở California lúc bấy giờ.

“Đến năm 1985, Kim Anh nghiện ma túy nặng. Lúc này con trai lớn đã được 13 tuổi. Một ngày Kim Anh nhận ra mình không thể chết để con lại bơ vơ trong cuộc đời này, mà nếu có chết, cũng phải chết sao cho đẹp đẽ chứ không phải hình ảnh khủng khiếp của người chết vì ma túy, nên Kim Anh quyết tâm cai nghiện”, giọng chị chùng xuống.

Trong một lần sang Pháp trình diễn, Kim Anh quyết định ở lại để trốn khỏi bạn bè, môi trường quen thuộc mà chị được coi như “bà hoàng” ở Mỹ. May mắn chị được người quen cho ở nhờ trong một ngôi nhà dành cho người trong coi nghĩa trang, nằm sâu trong khuôn viên nghĩa trang, hoàn toàn tách biệt với cuộc sống bên ngoài.

“Kim Anh quyết tâm cai nghiện cho bằng được nên ngày đầu tiên đến căn nhà đó, Kim Anh đem cả thau ma túy đổ vào toilet mà khóc như mưa. Số ma túy đó, một ít được mang theo từ Mỹ, số còn lại được người quen ở Pháp cho. Người ta cai ma túy là giảm liều từ từ, rồi mới ngưng hẳn, còn Kim Anh đột ngột ngưng luôn. Mỗi khi lên cơn khủng khiếp lắm. Kim Anh không nhớ được hết nhưng bà chủ ngôi nhà ấy kể lại, nhiều lần tưởng chừng như Kim Anh sẽ chết. Bà chủ rất thương và giúp đỡ Kim Anh rất nhiều”, ca sĩ Kim Anh kể lại.

Nhờ tách biệt với cuộc sống bên ngoài, không gặp gỡ bạn bè hay bất kỳ ai khác và với quyết tâm làm lại đời mình, sau một thời gian tự chiến đấu với bản thân, với những lúc lên cơn vật vã tưởng chừng sẽ chết, ca sĩ Kim Anh cuối cùng đã cai nghiện thành công.

Người bên cạnh giúp đỡ Kim Anh trong suốt thời gian cai nghiện, giúp những lúc lên cơn, Kim Anh đập phá, cào cấu, hủy hoại cơ thể mình, chính là bà chủ căn nhà ấy.

Ở “ẩn” cai ma túy, gặp người đàn ông thứ hai

Nhân duyên cho chị gặp người phụ nữ tốt bụng ấy, ở trong căn nhà ấy, dẫn đến nhân duyên chị gặp con trai của bà ấy. Khi chị mang thai, vợ chồng người phụ nữ ấy (cho đến bây giờ chị vẫn quen gọi là “bà chủ”) tổ chức tiệc linh đình, mời gần hết người Việt sống ở quận 13 đến dự và tuyên bố Kim Anh là con dâu của gia đình.

Nhưng rồi sau đó, chỉ vì một câu nói của người con trai của bà chủ, tỏ ý nghi ngờ cái thai trong bụng Kim Anh vì “nghệ sĩ thường đa tình”, ngay ngày hôm sau, Kim Anh bỏ hết, mua vé máy bay về Mỹ.

Ca sĩ Kim Anh của ngày hôm nay có cuộc sống bình dị, hay đi chùa và giúp người khác. (Hình: Trúc Linh/Người Việt)

Ngày chị sinh con, bà chủ bay sang Mỹ chăm sóc chị. Đó là năm 1987. Khi cháu bé được 5 tháng, bà sang xin đưa cháu về Pháp. Rất đau lòng nhưng vì ơn nghĩa và vì bà chủ tha thiết mong có cháu trai, nên chị đồng ý.

Thế nhưng, con trai nhớ mẹ, suốt ngày cứ khóc đòi mẹ. Được khoảng 5 tháng, ‘bà chủ’ mang cháu nội sang trả lại cho Kim Anh. Từ đó, mẹ con chị cùng với con trai lớn ở với nhau cho đến khi các cháu lớn, đi học, đi làm rồi ở riêng.

Khi trở lại Mỹ năm 1987, Kim Anh vẫn đi hát đều đặn, vẫn tụ tập bạn bè, vẫn uống rượu nhưng tuyệt đối tránh xa ma túy. Có những buổi tiệc, bạn bè chơi ma túy, chị chỉ uống rượu hoặc bỏ về.

Chị nói, ma túy cai được nhưng rượu thì không. Mà thật ra chị cũng chưa từng thử bỏ rượu. Nhiều người nói uống rượu có hại cho sức khỏe nhưng chị thấy cho đến giờ sức khỏe của chị vẫn rất tốt. Đi khám tổng quát, bác sĩ cũng nói vậy.

Hai con trai giờ đã lớn, ở riêng, ca sĩ Kim Anh có cuộc sống bình yên với bạn bè. Chị hay đi hát ở chùa, chẳng những ở Little Saigon mà còn ở những tiểu bang khác, thậm chí bay về Việt Nam và cả ở Châu Âu.

Kim Anh cho hay, cuộc đời đã cho mình quá nhiều rồi, từng ở trên đỉnh vinh quang, từng nhận được quá nhiều thứ quý báu, không phải chỉ là giá trị vật chất mà còn giá trị về tinh thần.

“Kim Anh cho rằng nhờ ơn trên che chở nên Kim Anh mới phục hồi được gần như nguyên vẹn, không bị mất giọng hát, mặc dù hơi khó khăn khi nói chuyện, sau tai nạn hồi năm 1978 tưởng chừng đã chết hoặc nếu không thì cũng tàn phế suốt đời. Ngay cả chuyện cai nghiện ma túy thành công cũng vậy, ơn trên đã ban cho Kim Anh sức mạnh.’

Giọng ca “Mùa Thu Lá Bay” bộc bạch: “Bởi vậy, giờ đây Kim Anh không có ước mong gì cao sang, chỉ mong một cuộc đời bình yên, giản dị, thỉnh thoảng đi hát, đi chùa, giúp đỡ những người khó khăn trong khả năng của mình”. (Trúc Linh)


Liên lạc tác giả: nguyen.truclinh@nguoi-viet.com