Chỉ cần đọc 5 cuốn sách mà Donald Trump viết, bạn sẽ hiểu tại sao ông trở thành Tổng thống MỹCó thể mua sách nguyên bản tiếng anh tại Amazon nếu thích .






Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
Chỉ cần đọc 5 cuốn sách mà Donald Trump viết, bạn sẽ hiểu tại sao ông trở thành Tổng thống MỹCó thể mua sách nguyên bản tiếng anh tại Amazon nếu thích .





Đại nạn Trung Hoa: Bí mật thành đô
Trần Gia Phụng
– Tình hình các nước cộng sản (CS) trên thế giới xoay chuyển mạnh vào cuối thập niên 80 và đầu thập niên 90. Các chế độ CS ở Đông Âu như Poland (Ba Lan), Hungary (Hung Gia Lợi), Bulgaria (Bảo Gia Lợi),Tchecoslovaquia (Tiệp Khắc), German Democratic Republic (Cộng Hòa Dân Chủ Đức) hay East Germany (Đông Đức), Yugoslavia (Nam Tư) lần lượt tan rã vào các năm 1989 và 1990. Sau đó, cộng sản Liên Xô, chế độ hậu thuẫn vững vàng cho Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (CHXHCNVN), cũng sụp đổ năm 1991.
Ngay khi nhận được tin tức phong trào CS Đông Âu yếu thế, lãnh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN) liền quay qua làm thân trở lại với Trung Cộng, nhượng bộ Bắc Kinh, ra lệnh cho bộ đội CSVN không được nổ súng khi quân Trung Cộng đến chiếm Gạc-Ma (trong quần đảo Trường Sa) năm 1988.
Đang là đồng chí với nhau, còn được Trung Cộng viện trợ tối đa để thành công trong hai cuộc chiến từ 1946 đến 1975, lại phủi tay, bỏ chạy theo Liên Xô, hy vọng vỗ nợ (xù nợ), nên CHXHCNVN bị Trung Cộng dạy cho một bài học nhớ đời năm 1979, rồi đả kích nhau thậm tệ trên chính trường quốc tế, mà nay CSVN phải nhẫn nhục quay lại cầu thân, thì chỉ còn cách xuống nước, nhượng bộ. Năm 1990. bầu đoàn chóp bu CSVN dẫn nhau qua tham dự hội nghị Thành Đô do Trung Cộng triệu tập.
Thành Đô (Chengdu) là tỉnh lỵ tỉnh Tứ Xuyên (Sichuan), ở tây nam Trung Hoa. Tài liệu CSVN nói rằng cuộc họp nầy nhằm mục đích bình thường hóa bang giao giữa hai nước CHXHCNVN và Trung Cộng, nhưng thực chất là CHXHCNVN lo sợ làn sóng CS sụp đổ ở các nước Đông Âu, sẽ làm lung lay chế độ CSVN, nên quay qua xin nương tựa Trung Cộng để tồn tại mà thôi.
Hội nghị Thành Đô diễn ra trong hai ngày 3 và 4-9-1990. Về phía Việt Nam, những người tham dự gồm có: Nguyễn Văn Linh (tổng bí thư đảng CSVN) Đỗ Mười (ủy viên bộ chính trị đảng CSVN, chủ tịch Hội đồng bộ trưởng), và Phạm Văn Đồng (cố vấn Ban chấp hành Trung ương đảng CSVN). Phía Trung Cộng có Giang Trạch Dân (tổng bí thư đảng CSTH), Lý Bằng(ủy viên Bộ chính trị đảng CSTH, thủ tướng Quốc vụ viện Trung Cộng).
Hội nghị chỉ gồm 5 kẻ lãnh đạo cao nhất của hai đảng CS, không có chuyên viên phụ tá nhằm thảo luận những vấn đề chuyên biệt. Hội nghị bàn những gì, kết quả như thế nào, hoàn toàn không có thông báo hay văn bản nào được đưa ra công khai. Xin chú ý các điểm sau đây:
– Đây không phải là cuộc họp và thỏa thuận giữa hai chính phủ Trung Cộng và CHXHCNVN, vì nếu giữa hai chính phủ, thì kết quả phải được đưa ra trước Quốc hội hai nước duyệt phê.
– Cuộc họp chỉ có lãnh đạo mà không có phụ tá và chuyên viên, trong thời gian ngắn hạn (hai ngày), nên chỉ có thể thỏa thuận những chủ đề hay đề mục (topic) tổng quát, còn phần triển khai thì sẽ có những cuộc họp về sau.
– Nội dung cuộc họp giữa lãnh đạo hai đảng CS được giữ bí mật tuyệt đối.
Năm 2014, khoảng 20 cựu tướng lãnh và sĩ quan, trong đó có cựu trung tướng Lê Hữu Đức, các cựu thiếu tướng Trần Minh Đức, Huỳnh Đắc Hương, Lê Duy Mật, Bùi Văn Quỳ, và Nguyễn Trọng Vĩnh, viết kiến nghị ngày 2-9-2014 cho Trương Tấn Sang (chủ tịch nước) và Nguyễn Tấn Dũng (thủ tướng) yêu cầu công khai mật ước Thành Đô, nhưng không có kết quà. (BBC News-Tiếng Việt ngày 4-9-2014, “Lãnh đạo Việt Nam cần biết rõ bạn và thù”.)
– Tất cả những bài viết về kết quả hội nghị Thành Đô trên báo chí đều là dự đoán, kể cả việc dự đoán năm 2020, Việt Nam sẽ thành khu tự trị của Trung Cộng.
– Vì không công khai, giữ bí mật, nên kẻ mạnh (Trung Cộng) tùy tiện giải thích mật nghị theo ý muốn của Trung Cộng, mà kẻ yếu (CHXHCNVN) phải im lặng chịu đựng và chấp nhận.
– Vì là kẻ yếu xin quy hàng để chế độ được tồn tại, nên đảng CSVN phải nhượng bộ. Đảng CSVN và công cụ là nhà cầm quyền CSVN có gì để nhượng bộ, ngoài một vấn đề mà từ trước đến nay, tất cả những nhà cầm quyền Trung Hoa, chứ không riêng Trung Cộng, luôn luôn nhắm đến là lấn biên giới, chiếm đất đai, giành biển cả, tìm đường xuống Đông Nam Á.
– Đảng CSVN nhượng bộ để tồn tại, nhượng đất, nhượng biển, nhưng khổ nỗi là dân tộc Việt Nam phải chịu thiệt thòi, gánh lấy sự nhượng bộ đó, mất đất, mất biển.
Nội dung mật ước Thành Đô 1990 không được tiết lộ. Sau đó, lần lượt xảy ra những sự kiện dưới đây. Phải chăng đây là kết quả từ những chủ đề của hội nghị Thành Đô?
Sau chiến tranh biên giới Việt Hoa năm 1979, CHXHCNVN thay đổi hiến pháp năm 1980. Trong “Lời nói đầu” của bản hiến pháp 1980, có đoạn kết án Trung Cộng như sau: “Phát huy truyền thống vẻ vang của dân tộc, quân và dân ta đã giành được thắng lợi oanh liệt trong hai cuộc chiến bảo vệ tổ quốc chống bọn phản động Cam-pu-chia ở biên giới Tây-Nam và chống bọn bá quyền Trung –quốc ở biên giới phía bắc, bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của mình.” (Người viết in đậm.) Hiến pháp nầy được quốc hội CHXHCNVN thông qua ngày 18-12-1980 và chủ tịch nước là Nguyễn Hữu Thọ công bố ngày 19-12-1980
Không kể lời nói đầu, hiến pháp năm 1980 gồm có 12 chương, 147 điều, trong đó chương I, điều 14 ghi rằng: “Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam tăng cường tình hữu nghị anh em, tình đoàn kết chiến đấu và quan hệ hợp tác về mọi mặt với Liên-xô, Lào, Căm-pu-chia và các nước xã hội chủ nghĩa khác trên cơ sở chủ nghĩa Mác-Lênin và chủ nghĩa quốc tế vô sản…”. (Hai trích dẫn về hiến pháp 1980: Viện Luật Học, Hiến pháp nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (Bình luận) (Tập II), Hà Nội: Nxb. Khoa Học Xã Hội, 1985, tr. 432 và tr.436.)
Trong điều 14 nầy, hoàn toàn không nhắc đến Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa tức Trung Cộng, là nước CS đã viện trợ dồi dào cho VNDCCH, tiền thân của CHXHCNVN từ năm 1949 đến năm 1975.
Sau hội nghị Thành Đô năm 1990, đảng CSVN ra lệnh cho quốc hội CHXHCNVN soạn lại hiến pháp, loại bỏ những từ ngữ chống Trung Cộng trong hiến pháp mới. Bản hiến pháp mới được quốc hội CHXHCNVN thông qua ngày 15-4-1992, và được chủ tịch nước là Võ Chí Công ban hành ngay sau đó.
Trong “Lời nói đầu”, hiến pháp 1992 hoàn toàn không đề cập đến việc chống Trung Cộng và điều 14 chương I rất hòa hoãn như sau: “Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam thực hiện chính sách hòa bình, hữu nghị, mở rộng giao lưu và hợp tác với tất cả các nước trên thế giới, không phân biệt chế độ chính trị và xã hội khác nhau, trên cơ sở tôn trọng độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của nhau, không can thiệp vào nội bộ của nhau, bình đẳng và các bên cùng có lợi…” (Ủy ban về người Việt Nam ở nước ngoài, Những văn bản pháp quy của Nhà nước Việt Nam liên quan đến người Việt Nam ở nước ngoài (đến ngày 31-5-1995), không đề nơi xuất bản, 1995, tr. 15…)
Điều 14 nầy chẳng những không còn phân biệt giữa Trung Cộng và Liên Xô (vì Liên Xô đã sụp đổ) mà còn mở đường để mời gọi thương thuyết và giao thương với Hoa Kỳ và các nước Tây phương.
Sửa đổi hiến pháp, bộ luật cao nhứt nước, có nghĩa là thay đổi toàn bộ chính sách đối nội cũng như đối ngoại của đất nước. Từ đây, Trung Cộng là cái gì cao cả thiêng liêng đối với CSVN, đến nỗi những người viết bài, viết blog, biểu tình vì yêu nước, chống ngoại xâm, chống sự xâm nhập của Trung Cộng, liền bị CSVN thẳng tay đàn áp một cách dã man. Nhà nước CSVN bắt giam ngay tất cả những ai biểu lộ thái độ chống Trung Cộng, mở đầu là luật sư Lê Chí Quang. Tháng 10-2001, luật sư Quang phổ biến bài viết “Hãy cảnh giác với Bắc triều”, thì bị tuyên án 4 năm tù giam, 3 năm quản thúc.
Vấn đề biên giới Việt Hoa cả hàng ngàn năm lịch sử cũng chưa giải quyết dứt khoát. Thế mà sau khi đầu phục Trung Cộng năm 1990, CSVN vội vàng ngồi vào đàm phán và ký kết liên tiếp hai hiệp ước về biên giới trên đất liến và ngoài biển cả, hoàn toàn bất lợi cho Việt Nam.
Ngày 30-12-1999, tại Hà Nội, bộ trưởng Ngoại giao CHXHCNVN là Nguyễn Mạnh Cầm cùng bộ trưởng Ngoại giao Trung Cộng là Đường Gia Truyền (Tang Jianxuan) ký kết Hiệp ước về biên giới trên đất liền Việt Nam – Trung Quốc. Hiệp ước nầy được quốc hội Bắc Kinh thông qua ngày 29-4-2000 và quốc hội Hà Nội thông qua ngày 9-6-2000.
Đặc biệt khi thông qua hiệp ước về biên giới nầy, chỉ một số lãnh đạo cấp cao trong quốc hội được đọc nội dung hiệp ước, còn đại đa số dân biểu không biết gì cả, chỉ thông qua theo lệnh của đảng CSVN mà thôi. (Người Việt Online ngày 25-01-2002, mục “Tin Việt Nam.)
Nhà nước CS bưng bít che giấu nội dung hiệp ước, nhưng dần dần, dân chúng được biết rằng Việt Nam bị mất nhiều đất dọc theo biên giới Viet-Hoa, đặc biệt đoạn đường đèo Nam Quan và phần ải Nam Quan do Việt Nam xây dựng, đã mất vào tay Trung Cộng. Đây là đoạn đường đèo chiến lược gây cản trở các cuộc xâm lăng của Bắc phương. Qua khỏi ngọn đèo mầy, quân xâm lăng loại bỏ được chướng ngại đầu tiên mà tổ tiên họ đã tốn biết bao nhiêu xương máu để vượt qua, nhưng đều bị đẩy lui.
Một năm sau, ngày 25-12-2000, tại Bắc Kinh, đại diện CHXHCNVN, bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Dy Niên và đại diện Trung Cộng, bộ trưởng Ngoại giao Đường Gia Truyền cùng ký kết Hiệp ước phân định lãnh hải, phân chia quyền lợi trên vịnh Bắc Việt dưới sự chứng kiến của chủ tịch nhà nước CHXHCNVN là Trần Đức Lương và chủ tịch Trung Cộng là Giang Trạch Dân. Hiệp ước nầy được quốc hội CHXHCNVN thông qua ngày 15-6-2004 và có hiệu lực từ 30-6-2004.
Theo tài liệu của CSVN, vịnh Bắc Việt rộng 123,700 Km2. Trước đây, cách phân chia lãnh hải với nhà Thanh (Trung Hoa) ngày 26-6-1887 thời Pháp thuộc, Việt Nam được 62%, còn Trung Hoa được 38% vịnh Bắc Việt. Cách phân chia lãnh hải vịnh Bắc Việt mới giữa CSVN và Trung Cộng, Việt Nam được 53.23%, Trung Cộng được 46…77%, nghĩa là Việt Nam mất trên 8% diện tích vịnh Bắc Việt, tương đương khoảng 10,000 Km2 mặt biển. Thế mà CSVN khoe rằng Việt Nam hơn Trung Cộng khoảng 6,46%, tức khoảng 8,205 Km2. (Lê Công Phụng (thứ trưởng bộ Ngoại giao CHXHCNVN), “Hiệp định phân định vịnh Bắc bộ và hợp tác nghề cá giữa Việt Nam-Trung Quốc trong vịnh Bắc bộ”, tạp chí Cộng Sản, Hà Nội, số 2, tháng 01-2001.)
Tây nguyên là từ ngữ của CS sau năm 1975 để chỉ vùng cao nguyên Nam Trung phần. Cao nguyên nầy vốn có nhiều tiềm năng về quặng bô-xít (bauxite), dùng để luyện nhôm. Theo thư của Võ Nguyên Giáp, cựu đại tướng CSVN, gởi cho Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng CHXHCNVN, thì: “… Đầu những năm 1980 chính phủ [CHXHCNVN] đã đưa chương trình khảo sát khai thác bô-xít trên Tây Nguyên vào chương trình hợp tác đa biên với khối COMECON. Tôi [Võ Nguyên Giáp] được phân công trực tiếp theo dõi chỉ đạo chương trình này. Sau khảo sát đánh giá hiệu quả tổng hợp của các chuyên gia Liên Xô, khối COMECON đã khuyến nghị chính phủ ta không nên khai thác bô-xít trên Tây Nguyên do những nguy cơ gây tác hại sinh thái lâu dài rất nghiêm trọng, không thể khắc phục được đối với dân cư chẳng những tại chỗ mà còn cả dân cư và vùng đồng bằng Nam Trung Bộ. Chính phủ khi đó đã quyết định không khai thác bô-xít mà gìn giữ thảm rừng và phát triển cây công nghiệp (cao su, cà phê, chè…) trên Tây Nguyên…” (Trích nguyên văn thư ngày 5-1-2009 của Võ Nguyên Giáp đăng lại trên Diễn Đàn Forum.)
Theo ước tính của các chuyên gia Liên Xô, trữ lượng bô-xít ở Tây nguyên khoảng 8 tỷ tấn. (Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng CSVN tiết lộ với báo chí ngày 4-2-2009, do báo Dân Trí đăng lại ngày 5-2-2009.)
Sau khuyến cáo của khối COMECON, dự án bô-xít Tây nguyên bị nhà nước CHXHCNVN lúc đó đình chỉ, không thực hiện. Tuy nhiên, sau khi các nước CS Đông Âu sụp đổ, khối COMECON chấm dứt hoạt động giữa năm 1991, CSVN mở lại hồ sơ Tây nguyên trong đại hội 9 đảng CSVN, từ 19-4 đến 22-4-2001. Sau đại hội 10 (từ 18-4 đến 25-4-2006), Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng CHXHCNVN, ký quyết định số 167 ngày 1-11-2007, duyệt phê kế hoạch thăm dò, khai thác, chế biến bô xít ở Tây nguyên.
Theo tác giả David Pilling, trong bài “Asia pays tribute to its new superpower” trên báo Financial Times ngày 7-5-2009, thì đây là món quà Nguyễn Tấn Dũng triều cống Trung Cộng trong chuyến công du vừa qua. Chuyến công du vừa qua trước bài báo của Pilling là Nguyễn Tấn Dũng tham dự Diễn đàn châu Á tại Hải Nam, rồi thăm viếng tinh Quảng Đông, Hồng Kông và Ma Cao từ 17 đến 21-4-2009.
Nguyễn Tấn Dũng là ủy viên bộ Chính trị đảng CSVN, thủ tướng CHXHCNVN, nên phẩm vật triều cống của Dũng phải do lệnh của bộ Chính trị chứ không phải một mình Dũng có quyền quyết định. Như thế, món quà triều cống Trung Cộng, tức quyết định khai thác bô-xít Tây nguyên, là quyết định của bộ Chính trị đảng CSVN, chứ không phải riêng của Dũng, tiếp theo sau các hiệp định về biên giới giữa hai nước.
Việc khai thác bô-xít lợi hại, lời lỗ như thế nào, báo chí trong và ngoài nước, báo chí quốc tế đã nói nhiều rồi. Ở đây chỉ xin nhấn mạnh một điều là dự án khái thác bô-xít Tây Nguyên đã bị tổ chức COMECON do Liên Xô lãnh đạo đề nghị bãi bỏ, lại được đảng CSVN đem ra thực hiện sau mật nghị Thành Đô với Trung Cộng. Biết rằng có hại mà vẫn ngậm miệng thực hiện. Một là vì lợi, hai là vì tham quyền cố vị?
Phải chăng đây là một chủ đề mà Trung Cộng buộc đảng CSVN thi hành tại cuộc họp Thành Đô giữa hai đảng CS hai nước, để Trung Cộng bảo kê cho chế độ CSVN bù nhìn?
Ngày 22-3-2017, Bộ chính trị đảng CS ra lệnh cho quốc hội CHXHCNVN dưới hình thức “Thông báo kết luận của Bộ chính trị” về việc xây dựng các đơn vị hành chánh kinh tế đặc biệt, gọi tắt là đặc khu:
Lệnh của Bộ chính trị gồm 6 điều, trong đó điều 5 giao cho quốc hội lo liệu việc ra luật đặc khu.
Bộ chính trị là cơ quan siêu quyền lực vô hình, không có trong hiến pháp, nhưng điều khiển luôn cả quốc hội, mà trên lý thuyết quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhứt nước.
Vì vậy, quốc hội bắt tay thảo luận ngay từ cuối năm 2017, nhưng việc bàn cãi kéo dài nên bà Nguyễn Thị Kim Ngân, chủ tịch quốc hội phải nhắc nhở trong phiên họp Ban thường vụ quốc hội ngày 16-4-2018 rằng: “Bộ chính trị đã kết luận rồi, dự thảo luật không trái Hiến pháp, phải bàn để ra luật chứ không không thể không ra luật.” (Vn Economy, ngày 16-4-2018.). Bộ chính trị có thể hù dọa được quốc hội, chứ không thể làm cho nhân dân lùi bước.
Vào cuối tháng 4, đầu tháng 5-2018 dư luận trong và ngoài nước bắt đầu bàn tán về hai dự luật của quốc hội CHXHCNVN. Riêng “Luật đơn vị hành chánh kinh tế đặc biệt Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc”, gọi tắt là luật đặc khu, dự tính cho người ngoại quốc thuê 99 năm, khiến dư luận dân chúng lo ngại là nhà nước CS nhượng đất từng phần cho ngoại bang, mà ngoại bang ở đây thì ai cũng nghĩ là Trung Cộng. Càng gần ngày quốc hội bỏ phiếu trong lần họp thứ 5, dư luận càng sôi nổi.
Được biết quốc hội sẽ chung quyết dự luật đặc khu ngày Thứ ba 12-6-2018, thì ngày Chủ nhật 10-6-2018, ở trong nước, nổ ra những cuộc biểu tình ở Hà Nội, Hải Dương, Nghệ An, Đà Nẵng, Nha Trang, Bình Thuận, Sài Gòn, Bình Dương, Mỹ Tho. Riêng tại Bình Thuận, cuộc biểu tình trở nên bạo động, kéo dài hơn một ngày, gây tê liệt quốc lộ 1, đồng thời xảy ra những cuộc đập phá xe cộ, văn phòng của nhà cầm quyền địa phương.
Cũng ngày Chủ nhật 10-6-2018, người Việt hải ngoại nhất loạt đồng tổ chức biểu tình phản đối hai dự luật vi phạm nhân quyền và bán đất cho Trung Cộng tại tất cả các thủ đô và thành phố lớn các nước trên khắp thế giới, từ Mỹ Châu, qua Âu Châu, Á Châu và Úc Châu.
Trước cao trào phản đối của đồng bào trong và ngoài nước, ngày Thứ ba 12-6-2018, quốc hội CS thông qua “Luật an ninh mạng” và vài luật khác, nhưng hoãn biểu quyết luật đặc khu cho đến kỳ họp quốc hội lần thứ 6 vào tháng 10-2018.
Sách báo đã viết nhiều về ba đơn vị hành chánh-kinh tế đặc biệt trong dự luật đặc khu là Vân Đồn (tỉnh Quảng Ninh), Bắc Vân Phong (tỉnh Khánh Hòa) và Phú Quốc (tỉnh Kiên Giang). Ở đây, xin mời độc giả tự quan sát bản đồ để thấy rõ vị trí địa lý chiến lược của ba vùng nầy.
Quần đảo Vân Đồn nằm trong Vịnh Bắc Việt, ở phía đông tỉnh Quảng Ninh, huyện lỵ là Cái Rồng, trong đảo Cái Bầu. Với kỹ thuật tối tân hiện đại, từ Vân Đồn có thể kiểm soát các cảng Tiên Yên, Cẩm Phả, Hạ Long, Hải Phòng (hải cảng chính của Bắc Việt). Từ đây có thể quan sát toàn bộ phía bắc Biển Đông.
(Nguồn: Không đề tên tác giả, Tập bản đồ giao thông đường bộ Việt Nam,
Hà Nội: Nxb. Tài Nguyên-Môi Trường và Bản Đồ Việt Nam, 2013, tr. 21.)
Đặc khu kinh tế Bắc Vân Phong, nằm trong vịnh Vân Phong, thuộc huyện Vạn Ninh, tỉnh Khánh Hòa. Vịnh Vân Phong nhìn xuống hải cảng Nha Trang, vịnh Cam Ranh và hải cảng Cam Ranh. Từ vùng Bắc Vân Phong có thể quan sát và kiểm soát toàn bộ vùng vịnh Cam Ranh và cả Biển Đông.
(Nguồn: Tập bản đồ hành chính, Hà Nội: Nxb. Bản Đồ, 2003, tr. 46.)
Phú Quốc nằm trong vịnh Thái Lan, thuộc tỉnh Kiên Giang, huyện lỵ là thị trấn Dương Đông, cách thành phố Rạch Giá 120 Km và thị xã Hà Tiên 45 Km. Phú Quốc nằm ngay trên thủy lộ từ Thái Bình Dương vào vịnh Thái Lan, có thê theo dõi hoạt động tàu bè trong vịnh Thái Lan, các hải cảng Cambodia và vùng biển phía nam nước Việt Nam.
(Nguồn: Tập bản đồ hành chính, sđd. tr. 70.)
Nhìn vào bản đồ ba vùng đặc khu kinh tế trên đây, rõ ràng đây là những vị trí chiến lược vô cùng quan trọng. Ai làm chủ các vùng nầy, sẽ làm chủ bờ biển Việt Nam. Chắc chắn Trung Cộng muốn làm chủ các đặc khu nầy nhằm hỗ trợ cho chiến lược toàn cầu của Trung Cộng là “một vành đai, một con đường” (“nhất đái, nhất lộ” tức “one belt one road” hay OBOR), hiện đang được bàn tán khắp thế giới.
Nếu Trung Cộng làm chủ các đặc khu kinh tế trên đây, thì Việt Nam hoàn toàn nằm trong vòng vây của Trung Cộng. Phía bắc, quân đội Trung Cộng rải dài dọc theo 6 tỉnh biên giới… Phía tây, Trung Cộng đang bảo trợ Lào và Cambodia. Phía đông và phía nam, ba đặc khu phong tỏa con đường ra biển của Việt Nam. Đó là chưa kể Trung Cộng đang bồi đắp thêm các vùng đá ngầm trên các đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa làm vòng đai bên ngoài thêm vững chắc. Việt Nam không còn lối đi nào cả.
Kết luận
Cho đến nay, không ai biết nội dung hội nghị Thành Đô năm 1990, trừ những người trong cuộc. Phạm Văn Đồng, Nguyễn Văn Linh đã chết. Đỗ Mười già quá rồi (101 tuổi), gần đất xa trời, bây giờ có lẽ lú lẫn, chẳng nhớ gì. Giới lãnh đạo kế tục trong đảng CSVN cho đến thế hệ Nguyễn Phú Trọng, Trần Đại Quang, Nguyễn Xuân Phúc, Nguyễn Thị Kim Ngân và bộ chính trị hiện nay, chỉ biết cúi đầu vâng phục Trung Cộng để duy trì địa vị, quyền lợi. Còn sống chết mặc dân, bất kể tương lai đất nước.
Việc thay đổi hiến pháp năm 1992, việc ký kết hai hiệp định về biên giới trên đất liền và trên Biển Đông, việc khai thác bô-xít trên cao nguyên Nam Trung phần, và dự án xây dựng ba đặc khu Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc, phải chăng là những chủ đề mà Trung Cộng đòi hỏi trong mật nghị Thành Đô, chính là lộ trình dẫn đến một hình thức Trung Cộng bảo hộ Việt Nam kiểu mới, mà dư luận thường cho rằng Việt Nam sẽ trở thành khu tự trị trong đế quốc Trung Cộng.
Vì vậy, người Việt Nam chỉ còn con đường duy nhứt là phải tranh đấu giải thể chế độ CSVN, xóa bỏ những cam kết bí mật giữa đảng CSVN và đảng CSTH, thì mới có thể thoát khỏi cảnh Trung Cộng đô hộ lần nữa… Phải chống Việt Cộng để chống Trung Cộng.
(Toronto, 30-7-2018)
Trần Gia Phụng
From TRI VU gởi
Tạp ghi Huy Phương

Tiếng bà ru cháu ầu ơ
Yêu thương còn đến bây giờ Ngoại ơi…
(Ca dao)
Trong đời, tôi không bao giờ gọi được hai tiếng “Ngoại ơi!” thương yêu như những đứa trẻ khác trên đời này. Nói rõ là bà Ngoại mất sớm khi tôi chưa mở mắt chào đời. Bà Ngoại tôi góa chồng sau khi sinh mẹ tôi, nên tất cả tình yêu thương của bà đều dành cho con. Về phần mẹ tôi, bà Ngoại cũng là điểm tựa thương yêu duy nhất trên cuộc đời này. Từ ấu thơ, tôi không nghe mẹ tôi nhắc đến bất cứ một ai gọi là họ hàng bên Ngoại ở cái làng Đức Phổ, một ngôi làng xa xôi trên đất Quảng Bình thuở đó!
Bà Ngoại tôi, thương con với cảnh làm hầu, lại ba bốn năm không có cháu bồng, sống cảnh đời cô quạnh, bà khóc hết nước mắt, và cuối cùng phải chịu cảnh mù lòa. Đó là tất cả những điều tôi được nghe kể lại sau này, còn tuyệt nhiên không giữ lại được một hình ảnh hay một kỷ niệm nào về bên Ngoại, từ hình ảnh một bà Ngoại cho đến một ngôi làng tre trúc, thơ mộng, với một dòng sông uốn khúc, thường được gọi với một danh từ trìu mến, đầy thương yêu là quê Ngoại.
Phải chăng lòng mẹ bao dung, luôn luôn mở rộng vòng tay cho những đứa con lỡ lầm, nuôi hết con rồi đến cháu ngoại, không một lời than thở. Quê mẹ luôn luôn là chỗ hướng về cho những cuộc đời xót xa lận đận của những người con gái không gặp vận may, nơi nào là quê mẹ cho mỗi “chiều chiều ra đứng ngõ sau!”
Trong cuộc đời này, không có Ngoại thì người ta về bên Nội, nhưng bên Nội đối với tôi là những gì thô ráp, khô cứng, chẳng có thể đem lại cho tôi một chút dịu dàng, từ bàn tay cho đến ánh mắt cũng như lời nói của bà Nội. Đó là thời gian tản cư vì chiến tranh, mất việc, cha tôi buộc lòng phải đem gia đình về nương náu bên Nội!
Từ thái độ chấp nê, bắt bẻ, đến ghét bỏ… mẹ tôi thường chịu đựng với những dòng nước mắt khóc lặng lẽ bên bếp lửa những buổi tinh sương, còn chỗ trú ẩn của tôi là bên cạnh hòn non bộ có hai ông Tiên lặng lẽ đánh cờ và những con cá vàng bơi lượn vô tư trong chiếc hồ nhỏ, mà tuổi thơ tôi cũng vô tư để dòng lệ khô trên mắt.
Đã không có chỗ ngồi ấm áp trong lòng bà Ngoại, tôi cũng không được có dịp nào sà vào lòng bà Nội.
Thời nay có những bà Ngoại dịu hiền như bà Tiên trong câu chuyện cổ, cũng là nơi, như hình ảnh con gà mẹ, bà xòe đôi cánh để che chở cho đàn cháu Ngoại, nương náu trong “khi Mẹ vắng Nhà!” Tôi nghĩ đến bà Ngoại của hai cháu Nấm và Gấu. Chúng ta đã có những bà mẹ Việt Nam can trường bên những bà Ngoại đảm đang. Ngoại hy sinh tất cả cho lý tưởng của con, khuya sớm chăm lo những đứa cháu, xuôi ngược những chuyến thăm nuôi xa nhà vất vả. Ngoài ra bà Ngoại còn một nỗi mẹ già khuya sớm cần chăm sóc. Những đêm vắng mẹ, hẳn là tiếng ru hời của Ngoại mang một nỗi xót xa.
Bà Ngoại Nguyễn Thị Thuyên, mẹ của tù nhân Minh Thúy, trong vụ án Anh Ba Sàm cũng đã có những ngày vất vả dẫn hai cháu ngoại, sinh đôi mới 7 tuổi vào nhà tù thăm mẹ. Quả thật nếu không có mẹ, tù nhân Minh Thúy đã không có đủ điều kiên và nghị lực để dấn thân vào con đường đấu tranh cho lý tưởng.
Tương tự, suốt quãng thời gian blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị giam giữ cũng là lúc bà Ngoại đảm đang Nguyễn Thị Tuyết Lan đã kêu gọi các tổ chức quốc tế lên tiếng cho con gái, gõ cửa từng cơ quan công quyền cộng sản để chất vấn, yêu cầu chính quyền phải thực thi pháp luật một cách công minh, gặp gỡ báo chí trong và ngoài nước để truyền đạt tin tức về người tù nhân lương tâm. Bà Ngoại đã vất vả đưa hai cháu cùng bà trên đường đến những trại giam xa xôi, để coi con mình còn sống hay đã chết, thay mẹ Nấm lo cho hai cháu ngoại bữa ăn, giấc ngủ, chuyện học hành.
– “Ngoại ơi! Mẹ con đi đâu, sao chưa thấy về!”
– “Cái ngủ mày ngủ cho lâu, Mẹ mày đi cấy ruộng sâu chưa về!
Mẹ con không đi cấy ruộng sâu, mẹ con đi cấy bông hoa dân chủ, nên phải vào nhà tù vì chế độ độc tài, bất nhân này!
Một người đàn bà yếu đuối dám đứng lên, giữa vòng vây của những mũi súng, để nói về quyền làm người, về môi trường và chuyện chủ quyền của đất nước! Bên cạnh và nơi nương tựa của những người tranh đấu, là một bà Ngoại thương yêu, dịu dàng!
Ngoại ơi! Đất nước này hãnh diện về những đứa con can trường như Như Quỳnh, nhưng cũng mang ơn những bà Ngoại đảm đang như bà Tuyết Lan! (Huy Phương)

[LIVE] Câu chuyện:
Tổng thống Trump gửi lời tới gia đình của những người đã ngã xuống.
#DknLive
https://www.facebook.com/DaiKyNguyenVanhoa/videos/289306438463074/?hc_ref=ARTVUXdW0LYo2wTuz3s3QkUyfLcU6-NDO0Pj-W_ZhGcAvPdUC-DAZhxqvpM8R1ftbPI
Đi bộ một dặm trong giày của Trump
Brian C. Joondeph
:
TổngThống Donald Trump không phải là một nhân vật được nhiều người cảm thấy đồng cảm. Gần phân nữa nước Mỹ ghét Trump. Ghét có thể là một danh từ quá nhẹ. Họ coi thường Trump và so sánh Trump tương đương với những cá nhân tồi tệ nhứt trong lịch sữ, Hitler và Nazis. Họ muốn Trump, cùng với gia đình ông ta, bị tiêu diệt, theo nghĩa đen và chính trị. Nhóm người chống đối này bao gồm đảng Dân Chủ, giới truyên thông dòng chính và nhiều người của đảng Cộng Hòa.
Cho dù ông ta từ chức hay bị Quốc Hội buộc tôi (impeach) vẫn không đủ thỏa mãn nhóm này. Trump phải bị kết án về tội phản quốc và phải bị trừng phạt bằng cách bị treo cổ hay bị xử bắn cùng với gia đình của ông ta. Tất cả những người ủng hộ ông ta phải bị trừng phạt tương tự vì có sự liên kết với ông.
Trong chuyên To Kill a Mockingbird, Attitus Finch có nói với Scout ,”Bạn không bao giờ thực sự hiểu một người cho đến khi bạn cân nhắc mọi thứ từ quan điểm của mình, cho đến khi bạn đi vào bên trong da người đó và đi bộ xung quanh trong đó.”. Đây mới là bản chất thực sự của sự đồng cảm. Bạn không thể hiểu ai đó cho đến khi bạn đi bộ một dặm trong giày của họ.
Hãy dành thời gian đi vào trong làn da của Donald Trump và đi vòng quanh trong đó.
Donal Trump là một doanh nhân rất thành công, một tỷ phú với một tài sản lớn, làm chủ nhiều khu giải trí, có sân chơi golf và khách sạn lớn trên khắp thế giới.
Trump làm chủ một máy bay riêng tư khổng lộ, lớn bằng nửa chiếc máy bay ông ta đang sử dụng. Ông ta có một người vợ và gia đình xinh đẹp. Con cái ông ta thông minh và thành công đi theo bước chân kinh doanh của ông ta. Trump đã tổ chức một chương trình truyền hình thành công nổi tiếng, một chương trình rất phổ thông trong mọi gia đình, và là người yêu của giới truyền thông trước khi ông ta quyết định ra tranh cử tổng thống.
Mặc dù có đầy đũ như vậy, Trump không bỏ cuộc ngừng lại. Tại sao ông ta làm như vậy? Là một người trên 70 tuổi (septuagenarian), liệu bản ngả của ông có cần thêm một giải thưởng lớn hơn nữa hay không? Hay là, như một số người đã suy đoán, có phải ông ta đã được những người yêu nước móc nối vài năm trước cho biết nước Mỹ đang sa vào qủy đạo của Deep State và đang lao đầu xuống vực thẩm? Có lẽ người ta thuyết phục Trump ông ta là người duy nhất có thể ra tranh cử tổng thống, có thể thắng và giúp làm chậm lại hay ngăn chận sự suy giảm của nước Mỹ.
Donald Trump có phải là người yêu nước quá đáng, chấp nhận sự thách thức hay không? Một ngày nào đó, chúng ta có thể tìm hiểu lý do tại sao ông ta đã từ bỏ một cuộc sống thoải mái và thành công để đổi lấy nhiều năm bị khinh miệt và chê bai.
Đối với Hillary Clinton, Trump đã chiến đấu một đối thủ chính trị, phải đối phó không phải chỉ một cá nhân mà còn tất cả những người đại diện cho bà ta: nhóm tài trợ, giới truyền thông, Hollywood, các guồng máy chánh trị Clinton, ảnh hưởng chức Tổng Thống của chồng bà ta trong hai thập niên trước đây.
Trump làm việc không ngừng nghĩ, đi vận động suốt ngày đêm. Từ viết tweet lúc 4 giờ sáng cho các chiến dịch vận động của ông đang có mặt ở nhiều tiểu bang, Trump đã làm việc chăm chỉ hơn bất kỳ ứng cử viên nào trong khi Hillary làm ngược lại. Trong khi đó Hillary ngồi ngủ gà ngủ gât, nhấm nháp rượu chardonnay, lắng nghe đám cố vấn và truyền thông cổ vủ liên tục cho bà ta là Hillary sẽ thắng cuộc bầu cử một cách dễ dàng.
Nhóm truyền thông dòng chính trước đây và bây giờ vẫn báo cáo tường thuật 90% tiêu cực về Donald Trump. Ngay cả đảng Cộng Hòa, đảng mà Trump đại diện và mang lại chiến thắng vẫn tiếp tục chống Donald Trump.. Những tên tuổi lớn trong đảng Cộng Hòa lúc nào cũng tìm cách làm suy yếu Donald Trump–McCain, Romney, Bush, Ryan–tất cả cựu Tổng Thống, ứng cử viên và những nhân vật “khổng lồ” trong đảng Cộng Hòa, chưa kể tiếng rên rỉ NeverTrump của đảng Cộng Hòa.
Donal Trump phải đương đầu với Deep State, các cơ quan 3-chữ không có trách nhiệm, không được dân bầu. Nhóm nầy âm mưu chống lại Trump, không những là một ứng cử viên mà còn là vị Tổng Thống đương nhiệm. Họ theo dõi chiến dịch tranh cử của ông ta, họ tạo ra các hồ sơ giả mao, để biện minh cho sự giám sát của cơ quan FBI không những về cá nhân Donald Trump và gia đình mà còn toàn bộ tất cả nhân viên làm việc cho chiến dịch tranh cử tổng thống của ông ta. Đây là một nổ lực được phối hợp chặt chẽ của nhóm lãnh đạo các cơ quan này để ngăn chận sự tranh cử của ông ta và dùng một “chánh sách bảo hiểm” để hủy hoại chức vụ Tổng Thống của Donald Trump như là một Kế Hoạch B.
Các cáo buộc giả tạo, lời tố cáo thông đồng với Nga đã làm ô uế vai trò Tổng Thống của Donald Trump, tạo một đám mây mù trong cuộc bầu cử của ông ta, giống như một lực sĩ thành công có được huy chương hay thắng giải vô địch một cách công bằng..bây giờ phải tìm cách thanh minh, đính chánh những lời tố cáo là mình không thắng gải thực sự. Đặc biệt khi người này đã làm việc tận tụy chăm chỉ để đạt chiến thắng và có rất ít sự giúp đở trong quá trình này.
Câu chuyên thông đồng với Nga trở thành một vết nhơ trong chiến dịch vận động và bầu cử tổng thống của Donald Trump. Cuộc điều tra của Mueller và tiếng trống của giới truyền thông cho rằng Trump là một tổng thống bất hợp pháp, Trump đã lừa dối để giành chiến thắng, âm mưu với một quốc gia đối phương. Điều trớ trêu là rất nhiều nhà phê bình về Nga cách đây vài năm đã từng yêu nước này.
Với cương vị Tổng Thống, Donald Trump đã làm việc hềt sức chăm chỉ, thực hiện rất nhiều chánh sách trong 500 ngày đầu tiên hơn bất cứ vị Tổng Thống tiền nhiệm–giảm thuế, một nền kinh tế phát triển vượt bực, nạn thất nghiệp giảm với tốc.độ kỷ lục, đổi ngược 50 năm chính sách thất bại đối với Bắc Triều Tiên, lực chọn tư pháp mạnh mẽ v.v…Với thành tích như vậy, Donald Trump có nhận được một lời khen tặng hay ủng hộ của giới truyền thông hay đảng của ông ta? Hoàn toàn không. Thay vào đó, sự khinh miệt và lăng mạ vẫn tiếp tục như mưa đổ xuống trên đầu. Bạn có bị thất vọng và cay đắng khi đặt bạn vào trong đôi giày của Donald Trump hay không?
Cuối cùng là bản cáo trạng của Mueller về 12 người Nga bị tố cáo là hack vào máy vi tính của Ủy Ban đảng Dân Chủ DNC (Democratic National Committee), các máy vi tính mà FBI thậm chí không điều tra. Bản cáo trạng chỉ đơn giản là lời cáo buộc, không phán quyết trong một tòa án của pháp luật và bản cáo trạng này được phổ biến một ngày trước khi cuộc họp thượng đỉnh của Trmp và Putin tại Helsinki. Thật là một trùng hợp về thời gian, đã áp đặt Trump hoặc là xác nhận có sự thông đồng với Nga hay là sự trung thực của cộng đồng tình báo Mỹ. Luôn luôn là người trái ngược, Trump đã chọn điều thứ hai trong cuộc họp báo với Putin.
Câu hỏi là Trump có thực sự tin tưởng tuyệt đối các cơ quan tình báo, những người đã âm mưu làm gián điệp trong cuộc vận động tranh cử của Trump và làm suy yếu việc thắng cử Tổng Thống và cuối cùng cố gắng lật đổ chức tổng thống của ông ta? Tất cả những điều này dựa trên sự khẳng định vô lý rằng Nga đã tấn công cuộc bầu cử, một khái niệm vô lý mà ngay cả Barack Obama cũng xác nhận không có chuyện đó:”Không có một người đứng đắn nào có thể cho rằng bạn có thể can thiệp vào cuộc bầu cử của Mỹ”.
Những cơ quan tình báo này là những cơ quan đã giải tội cho Hillary Clinton về các tội ác đã được chứng minh rõ ràng nhưng chưa bao giờ bị điều tra trong khi đó lại truy tố Donald Trump về tội ác ad nauseam nhưng chưa bao giờ được chứng minh. Đây cũng là những cộng đồng tình báo đã cho thế giới biết là Saddam Hussein có Vũ Khí Tiêu Hủy Đại Qyu Mô WMD (Weapon of Mass Destruction), đã kéo Mỹ và các nước khác vào một cuộc chiến tốn kém và phản tác dụng.
Hãy đặt mình vào trong đôi giày của Trump, một doanh nhân rất thành công, trong những năm cuối đời, đã tự gánh lấy trách nhiệm của Hercules, một anh hùng và thượng đế thời Đế Quôc La Mả để ra tranh cử và chiến thắng chức tổng thống Mỹ. Trong sự chiến thắng đó, Trump không tìm thấy gì ngoài việc bị lạm dụng, khinh miệt và phản bội,bởi bạn bè và kẻ thù. Ông bị bao quanh bởi bom mìn, và cộng đồng tình báo của ông đã vạch ra một con đường để chắc chắn ông sẽ dẩm chân lên đám mìn đó. Đây là một cuộc hành trình rất hiếm người trần tục có thể thành công hay tồn tại.
Có một kỳ diệu nào Trump có thể đẩy lùi chống lại những người đang tìm cách tiêu diệt ông ta và chức tổng thống, những người này gồm có FBI, DOJ và CIA, tất cả đang vận động mạnh mẽ để chống lại một vị tông thống đã được đắc cử do dân bầu ra..
Cách giải thích đơn giản nhất thường là tốt nhất. Hãy đi một dặm đường trong giày của Donald Trump và lúc đó chúng ta sẽ thấy tất cả hành động của ông ta hoàn toàn có ý nghĩa. Một cá nhân được chọn lựa bởi người dân bình thường, cố gắng làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại mặc dù đang bị nhiều người ngăn chặn và tiêu diệt. Mọi người hợp lý sẽ hành xử như thế nào khi đứng trong đôi giày của Trump?
Brian C. Joondepth, M.D.,MPS
—————–
TTQuang20 post
Bản tiếng Anh::
Walk a Mile in Trump’s Shoes
By Brian C. Joondeph
President Donald Trump is not a figure many feel empathetic toward. Nearly half the country hates him. Hate may be too mild a word. They despise him and equate him with the worst of human history, Hitler and the Nazis. They want him destroyed, literally and politically, along with his family. This includes Democrats, the media, and many Republicans.
His resignation or impeachment wouldn’t be enough. He needs to face treason charges and punishment at the end of a rope or in front of a firing squad, along with his family. His supporters are guilty by association and must face similar justice.
But in To Kill a Mockingbird, Atticus Finch told Scout, “You never really understand a person until you consider things from his point of view, until you climb inside of his skin and walk around in it.” This is the essence of empathy. You can’t understand someone until you’ve walked a mile in his shoes.
Let’s for a moment climb inside Donald Trump’s skin and walk around in it.
Trump was a successful businessman, a billionaire with properties, resorts, golf courses, and hotels around the world. He owned a huge private jet, only a half-step down from the one he currently uses. He has a beautiful wife and family; his children are smart and following in his business footsteps. He hosted a wildly successful television show, was a household name and a darling of the media before he decided to run for president
Yet he gave that up. Why would he do that? As a septuagenarian, did his ego demand one more even bigger prize? Or, as some have speculated, was he approached by a group of patriots several years ago and told in no uncertain terms about the Deep State and America’s trajectory into the abyss? Perhaps he was told that he was the only one who could run for president, have a chance of winning, then slow or stop America’s decline.
Did he, as a consummate patriot, take up the challenge? Someday we may learn why he gave up a comfortable and successful life in exchange for years of scorn and derision.
In Hillary Clinton, he fought a political opponent who was challenging, not personally, but for what and whom she represented: the establishments of both parties, the donor classes, the media, Hollywood, academia, and the Clinton machine that has been active since her husband’s presidency two decades earlier.
He worked his butt off, campaigning around the clock. From his tweets at 4 A.M. to his campaign rallies in multiple states in a single day, he worked harder than any candidate in recent memory. His opponent did the opposite. Sipping chardonnay and napping, she listened to her cheerleaders in the media, fawning over her every utterance, telling her repeatedly that she would win the election easily, and doing most of the campaigning for her.
Media coverage of Trump was and still is over 90 percent negative. His own party worked against his election, the party he represented and brought victory to. The big names in the GOP tried to undermine him – McCain, Romney, Bush, Ryan – all past presidents or candidates, the heavy hitters in the GOP, not to mention the Republican NeverTrump whiners.
Then there was the Deep State, the unelected and unaccountable three-letter agencies, conspiring and working against Donald Trump, not only as a candidate, but also as president. They spied on his campaign, creating fictional dossiers used to justify FBI surveillance of Trump, his entire campaign staff, and his family. It was a concerted effort by the leadership of these agencies to prevent his election, then “an insurance policy” to destroy his presidency as a Plan B.
Phony accusations or Russian collusion tainted his presidency, providing a cloud over his election, much like a successful athlete winning a medal or championship fair and square and against all odds, then having his victory tainted with the accusation of rigging or cheating. How would such a winner react to claims that he didn’t really win? Especially when he had worked so hard for victory and had so little help in the process.
The Russian collusion story taints Trump’s successful campaign and election. The Mueller investigation and drumbeat from the media share the common refrain that Trump is an illegitimate president, that he cheated to win, conspiring with an enemy country. This is the same country, ironically, that so many of Trump’s critics were in love with only a few years ago.
Trump has been working hard as president, accomplishing more in his first 500 days than any of his predecessors – tax cuts, a roaring economy, record unemployment, a reversal of 50 years of failed policy toward North Korea, strong judicial picks, and so on. Does he get any credit from the media or his own party? Hardly. Instead, scorn and insults continue to rain down on his head. Wouldn’t you be frustrated and bitter standing in his shoes?
Last is the Mueller indictment of 12 phantom Russians over supposedly hacking the DNC computers – computers the FBI did not even examine. Indictments are simply accusations, not verdicts in a court of law, and were announced the last business day before Trump’s Russia summit. What a coincidence of timing, painting Trump in a box where he has to either validate the Russian collusion narrative or question the veracity of the U.S. intelligence community. Always the contrarian, he chose the latter option during his press conference with Putin.
Does Trump fully trust the intelligence services, the same ones that conspired to spy on his campaign and undermine his election, then tried to overturn his presidency? All this is based on the nonsensical assertion that Russia hacked the election, an absurd concept that even the media’s savior Barack Obama said was impossible: “There is no serious person out there who would suggest somehow that you could even rig America’s elections.”
This is the same Intelligence Community that exonerated Hillary Clinton for crimes proven but never investigated and indicted Donald Trump for crimes investigated ad nauseam but never proven. The same Intelligence Community that told the world that Saddam had WMDs, dragging the U.S. and other countries into a costly and counterproductive war.
Put yourself in Trump’s shoes: a highly successful businessman, in the latter years of his life, taking on the Herculean task of running for and winning the U.S. presidency. In victory he finds nothing but abuse, scorn, and betrayal, by friend and foe alike. He is surrounded by landmines, his intelligence community plotting a path to make sure he steps on one landmine after another. This is a journey few mortals would undertake or survive.
Is it any wonder he is pushing back against those trying to destroy him and his presidency, including the FBI, DOJ, and CIA, all in the thick of seditious activity against the duly elected president? He has few friends in Washington, D.C.; many who should have his back are eager to bury a knife in it instead.
The simplest explanations are often the best. Walk a mile in Trump’s shoes, and his actions make all the sense in the world. A guy chosen by ordinary people, trying to make America great again despite so much of America trying to stop and destroy him. How would any rational person behave when standing in Trump’s shoes?

Năm 2014, Bộ trưởng Bộ Giáo dục của Hàn Quốc Hwang Woo-Yea đã phải công khai xin lỗi sau khi 2 câu hỏi trong đề thi trắc nghiệm tuyển sinh đại học quốc gia có sự nhầm lẫn. Lẽ ra chỉ có 1 đáp án đúng, thì câu hỏi trong đề thi môn tiếng Anh và môn sinh học lại có đến 2 đáp án đúng.
Đối với người Hàn Quốc, kỳ thi tuyển sinh đại học là một dấu mốc quan trọng xác định tương lai của hàng chục nghìn học sinh trung học. Vì sự sai sót của đề thi có thể gây ảnh hưởng đến điểm thi của nhiều thí sinh, người đứng đầu ban kiểm tra thi cử quốc gia bị yêu cầu từ chức, còn Bộ trưởng Bộ Giáo dục đã phải công khai xin lỗi trên sóng truyền hình.
Tại Việt Nam, thời gian qua dư luận cả nước chấn động vì bê bối gian lận trong kỳ thi tốt nghiệp THPT bị phanh phui tại nhiều tỉnh thành. Hàng trăm bài thi được nâng điểm, thậm chí từ điểm liệt lên thành điểm tối đa, từ thí sinh thực tế bị trượt tốt nghiệp lại trở thành thí sinh trong “bảng vàng” toàn quốc.
Điều đáng nói ở đây, là điểm số kỳ thi tốt nghiệp THPT này được dùng để xét vào đại học – một ngưỡng cửa được xem là quan trọng nhất đối với việc dùi mài kinh sử đằng đẵng 12 năm của mỗi học sinh, cũng là niềm mong mỏi của cả một gia đình, dòng họ.
Tính chất nghiêm trọng của vụ việc không chỉ làm phẫn nộ các bậc phụ huynh, gây ra sự bất an trong lòng các sĩ tử, mà còn như một cú đánh vào lương tri người dân cả nước về tương lai của một nền giáo dục được xây nên từ quá nhiều bất cập, bệnh thành tích và giờ đây, là sự giả dối phát tác ở quy mô khó có thể hình dung.
Hà Giang, Sơn La, Hoà Bình – những tỉnh miền núi vụt trở thành “điểm nóng” trong kỳ thi sát hạch, là tâm điểm của sự chỉ trích và nghi vấn. Nhưng có lẽ hiện tại đã không còn nhiều người tin rằng sự gian dối này chỉ diễn ra ở các địa phương nói trên, cũng như không còn tin rằng nó chỉ diễn ra trong năm nay và “chẳng may” bị phát hiện.
Ngay khi kỳ thi năm 2018 kết thúc, Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo (GD&ĐT) Phùng Xuân Nhạ đã cho biết: “Kỳ thi THPT Quốc gia 2018 được tổ chức nghiêm túc, khách quan, an toàn và nhẹ nhàng, được nhân dân các địa phương ủng hộ. Tôi thấy cơ bản là thành công.”
Lời nhận xét của Bộ trưởng đã được soi chiếu bằng thực tế trên. Song song với việc theo dõi diễn biến của vụ gian lận có tính chất đặc biệt nghiêm trọng này, dư luận cũng đặt ra câu hỏi đồng thời ngóng chờ xem phản ứng của vị tư lệnh ngành về trách nhiệm của cá nhân ông đối với sự vụ.

Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ cho biết sau khi phát hiện những dấu hiệu bất thường trong kết quả thi THPT quốc gia, ông đã chỉ đạo kiểm tra, xác minh, đồng thời thành lập ngay tổ công tác về địa phương để làm rõ các dấu hiệu sai phạm.
Ông cũng khẳng định qua từng năm, quy chế cũng như quy trình kỹ thuật chấm thi ngày càng hoàn thiện, “nhưng kỹ thuật tới mức nào thì vẫn dưới sự vận hành của con người, con người mà không có tâm trong sáng, thiếu trách nhiệm thì kỹ thuật đến mấy cũng có thể làm sai lệch kết quả, nhất là khi sai phạm mang tính có chủ đích.”
Đồng thời, Bộ trưởng cũng nhấn mạnh lại việc tổ chức thi ở địa phương là chủ trương đúng vì tạo thuận lợi cho thí sinh, giảm tốn kém cho xã hội.
Ông Nhạ kết luận đã trả lại công bằng cho các em học sinh, niềm tin cho xã hội và thực tế những ngày qua đã khẳng định rằng Bộ GD-ĐT đã làm bằng quyết tâm cao nhất.
Thực tế cho thấy, với một bê bối trong ngành đặc biệt nghiêm trọng như vụ việc đã xảy ra, ảnh hưởng đến tương lai của rất nhiều thí sinh và gia đình, cũng như ảnh hưởng đến niềm tin của toàn xã hội, gây tổn thương cho những học sinh trung thực và những nhà giáo chân chính, nếu là sự vụ xảy ra tại đất nước Hàn Quốc như ở đầu bài đã nêu, có lẽ ông Bộ trưởng Hàn Quốc đã từ chức.
Còn ở Việt Nam, khi từ chức còn chưa được định hình thành một lối ứng xử, chí ít người dân cũng chờ đợi một sự dũng cảm nhận trách nhiệm từ người đứng đầu ngành giáo dục. Thế nhưng Bộ trưởng Nhạ đã không một lời xin lỗi, đồng thời đẩy quả bóng trách nhiệm sang cho cấp dưới như thể bản thân mình vô can. Vậy ông trả lại công bằng cho học sinh và niềm tin cho xã hội như thế nào?
Bộ trưởng Nhạ là người đã khởi xướng việc bỏ thi đại học, dùng điểm tốt nghiệp THPT để xét tuyển vào đại học, tước đi quyền và trách nhiệm xét tuyển của các trường đại học và chuyển nó cho địa phương.
Mặc dù những lợi ích về một kỳ thi tiết kiệm, thuận lợi cho thí sinh là có thực, nhưng cái lợi chẳng bõ cho cái mất khi cơ chế này tạo ra rất nhiều khe hở cho tiêu cực nảy sinh, và trên hết là nó không đảm bảo được mục tiêu của việc xét tuyển đại học là lựa chọn những thí sinh đủ tiêu chuẩn.
Với cương vị Bộ trưởng, chắc hẳn ông Nhạ phải lường trước được những nguy cơ về gian lận là điều hoàn toàn có thể xảy ra khi giao về cho địa phương. Tiêu cực dễ dàng nảy sinh từ một cơ chế tuyển sinh không phù hợp, thì ở cương vị Bộ trưởng liệu ông có vô can?
Người dân và các bậc phụ huynh sẽ yên tâm ra sao khi người chịu trách nhiệm cao nhất trong ngành giáo dục nhưng lại không có dũng khí và tự trọng để nhận trách nhiệm? Hơn cả vậy, ông còn cho rằng dư luận đang lợi dụng việc này làm ảnh hưởng đến trật tự xã hội.
Những bê bối trong ngành giáo dục thời gian gần đây, tình trạng đạo đức học đường xuống cấp, phải chăng cũng có nguyên nhân từ tình trạng thờ ơ, vô trách nhiệm của những lãnh đạo ngành?
Cái tầm của một vị bộ trưởng, không chỉ ở những quyết sách đúng đắn, mà còn là ở lương tâm và đạo đức, nhất là trong ngành giáo dục thì “đức” còn quan trọng hơn gấp nhiều lần. “Thất đức” với giáo dục, chính là đã tự tay đánh trượt đi tương lai của chính đất nước mình.
Một xã hội phát triển bền vững chỉ khi nền giáo dục đào tạo ra được những con người có đủ đức và tài. Trong thang bậc văn minh, vị trí đứng đầu ngành chẳng phải cũng là một loại thước đo mà xã hội đòi hỏi phẩm giá, nhân cách cần được xác lập hay sao? Niềm tin của mỗi từng người dân trong xã hội không phải là điều mơ hồ, khi chúng là một trong những yếu tố quyết định tính chính danh của quyền lực.
Tuệ Minh


Nelson Mandela:
“Để phá hủy bất kỳ quốc gia nào, không cần phải sử dụng đến bom nguyên tử hoặc tên lửa tầm xa. Chỉ cần hạ thấp chất lượng giáo dục và cho phép gian lận trong các kỳ thi của sinh viên.
-Bệnh nhân chết dưới bàn tay của các bác sĩ của nền giáo dục đấy.
-Các tòa nhà sụp đổ dưới bàn tay của các kỹ sư của nền giáo dục đấy.
-Tiền bị mất trong tay của các nhà kinh tế và kế toán của nền giáo dục đấy.
-Nhân loại chết dưới bàn tay của các học giả tôn giáo của nền giáo dục đấy.
-Công lý bị mất trong tay các thẩm phán của nền giáo dục đấy. Sự sụp đổ của giáo dục là sự sụp đổ của một quốc gia.”
Toàn văn
The famous statement of Nelson Mandela is displayed at the entrance of the University of South Africa thus:
« Destroying any nation does not require the use of atomic bombs or the use of long range missiles. It only requires lowering the quality of education and allowing cheating in the examinations by the students. »
« Patients die at the hands of such doctors. »
« Buildings collapse at the hands of such engineers. »
« Money is lost in the hands of such economists & accountants. »
« Humanity dies at the hands of such religious scholars.*
« Justice is lost at the hands of such judges.»
« The collapse of education is the collapse of a nation. »
—
Cục diện chính trị thế giới đang thay đổi quá nhanh và ngày càng có thêm những tình huống bất ngờ! Trục Mỹ, Liên Âu, Nhật, Ấn Độ, Úc…và Nga đã được hình thành. Trong khi đó thì Trung Quốc ngày càng rơi vào thế bị cô lập từ bên ngoài và bị rối loạn từ bên trong.
Mỹ và Liên Minh Châu Âu vừa ký một thoản thuận bằng cách Mỹ sẽ không đánh thuế thép và nhuôm của Liên Minh Châu Âu, nhưng đổi lại Liên Minh Châu Âu sẽ phải mua dầu và nông sản của Mỹ. Đây là những thỏa thuận quan trọng sau một thời gian dài đám phán giữa Mỹ và Liên Minh Châu Âu.
Diễn biến giữa Mỹ và Nga cũng có những thay đổi nhanh chóng sau hội nghị Thượng đỉnh giữa Tổng Thống Trump và Tổng Thống Putin. Sau khi kết thúc hội nghị Thượng đỉnh tại Phần Lan và Tổng Thống Putin trở về Nước Nga thì ngay lập tức báo chí Nga đã công kích, bêu xấu Trung Quốc một cách thậm tệ.
Trung Quốc đi nước cờ bằng cách chạy sang Liên Minh Châu Âu để vận động chống lại chính sách đánh thuế của Mỹ, nhưng đã bị Liên Minh Châu Âu từ chối và đưa ra lời khuyến cáo là Trung Quốc cần phải xem lại trong vấn đề gian lận thương mại. Trung Quốc đã bị thất bại nhục nhã trong chuyến đi vận động Liên Minh Châu Âu.
Có lẽ Tổng Thống Trump đã biết được Trung Quốc đi vận động Liên Minh Châu Âu để chơi Mỹ nên Tổng Thống Trump đã lên án Trung Quốc là vô cùng độc ác khi đánh thuế vào hàng nông sản và tầng lớp nông dân mà ông rất yêu mến họ. Tổng Thống Trump đã ngay lập tức đưa ra đề xuất chi 12 tỷ đô la hỗ trợ cho nông dân do bị ảnh hưởng đánh thuế của Trung Quốc.
Theo thông tin thì nội bộ lãnh đạo của Trung Quốc cũng đang bị rối loạn và có nguy cơ tan rã. Phái của Giang Trạch Dân thì ra mặt chỉ trích Tập Cận Bình là không biết cách đối phó với chính sách thương mại của Mỹ. Cùng lúc thì những cuộc biểu tình của các cựu chiến binh đã nổ ra và ngày càng thêm phức tạp trong nội bộ đảng cộng sản Trung Quốc.
Có một chi tiết cũng khá quan trọng mà các nhà quan sát chính trị cũng nên theo dõi, đó là vừa xảy ra một vụ nổ lớn ngay bên ngoài đại sứ quán Mỹ tại Bắc Kinh. Đây có thể là một vụ nổ có tính toán từ các phe phái chính trị trong nội bộ đảng cộng sản Trung Quốc để làm thêm rối loạn cho Tập Cận Bình và trong quan hệ ngoại giao giữa Mỹ và Trung Quốc./.
TIẾP TAY VỚI GIẶC ĐỂ GIẾT CHẾT DÂN TỘC THÌ “NGHIÊM TRỊ” THEO ĐIỀU MẤY VẬY QUÝ ÔNG ĐẠI BIỂU?

Hiệp Nhất
Chỉ có một Chúa, một niềm tin, một phép rửa.
Chỉ có một Thiên Chúa của mọi người, Đấng ngự trên mọi người,
Qua mọi người và trong mọi người (Eph 4,5-6)
Chúng ta cùng có một niềm tin, chỉ thờ một Thiên Chúa, chỉ có một phép rửa.
Sự hiệp nhất trong gia đình, trong một tập thể rất quan trọng.
Nhóm, cộng đoàn được xây dựng nhiều thành phần khác nhau, vì thế chúng ta chỉ thực sự quan trọng khi đứng chung với nhau, tôn trọng nhau và yêu thương nhau.
Chúng ta chỉ chu toàn bổn phận và sứ mệnh làm một thành viên trong gia đình, trong nhóm, trong cộng đoàn khi cùng chia sẻ trách nhiệm cho nhau và chấp nhận sự quan trọng khác nhau của mỗi thành phần.
Nếu chúng ta không chia sẻ trách nhiệm cho nhau, không tôn trọng sự quan trọng của người khác.
Ngược lại nếu mình chỉ nhận ra sự quan trọng của mình mà không nhìn thấy sự quan trọng của của người khác, thì sinh ra bất hòa, cãi vã, tranh dành, hơn thua, chia rẽ và sẽ có nguy cơ tan rã.
Cũng như trong một thân thể, chúng ta có nhiều bộ phận, mà các bộ phận không có cùng một chức năng, thì chúng ta cũng vậy:
Tuy nhiều nhưng chỉ là một thân thể trong Đức kitô, mỗi người liên đới với những người khác như những bộ phận của một thân thể (Rm 12,4 –5)
Trong gia đình, nhóm, cộng đoàn không AI quan trọng hơn AI, không AI chịu trách nhiệm nhiều hơn AI. Cũng không AI kém quan trọng hơn AI, AI ít trách nhiệm hơn AI.
Chúng ta có sự khác biệt trong vai trò, trong vị trí, mỗi người một công việc (người cha, người mẹ, kẻ điều hành, người thư ký, thủ quỹ, nhóm viên v.v…) nhưng không có sự khác biệt trong trách nhiệm Chung của nhóm, của cộng đoàn.
Tất cả lệ thuộc vào nhau, tất cả cần nhau, trách nhiệm như nhau để xây dựng căn nhà của Chung.
Nếu không cần nhau, không hợp tác với nhau, không có trách nhiệm Chung nhau thì căn nhà sẽ sập đổ bất cứ lúc nào.
Được như vậy chúng ta mới có thể vượt lên trên những va chạm, hiểu lầm nhau v.v…
Ước gì ơn Bình An của Đức Kitô điều khiển tâm hồn anh em, vì trong một thân thể duy nhất, anh em được kêu gọi đến hưởng Bình An đó. Bởi vậy anh em hãy hết lòng tri ân (Col 3, 15)
Thầy Giêsu Kitô kêu gọi chúng ta phục vụ trong yêu thương, trong một thân thể duy nhất là chính Thầy để hưởng bình an của Thầy đem đến cho nhau.
Lạy Cha, xin Thần Khí của Cha hướng dẫn các thành phần trong các gia đình, các nhóm, cộng đoàn chúng con hợp nhất nên một trong cùng một Đức Tin, Đức Cậy, Đức Mến. Xin liên kết chúng con về một mối trong Thiên Chúa Ba Ngôi. Amen.
Elisabeth Nguyễn
From Tamlinhvaodoi

Nelson Mandela
Cựu Tổng thống Nam Phi
Tư tưởng của Nelson Mandela được trang trọng khắc ghi tại cổng trường Đại học Nam Phi.
——–
– «Sự sụp đổ của giáo dục là sự sụp đổ của một quốc gia».
– «Bệnh nhân chết dưới bàn tay các bác sĩ của nền giáo dục !».
Nelson Mandela.



Có nhiều đứa hay biện minh rằng Việt Nam nghèo do chiến tranh. Và logic của nó là trên thế giới chỉ có 1 mình Việt Nam chiến tranh thôi, còn lại là hoà bình.