Gương hy sinh bác ái của một bạn trẻ: cứu 120 người bằng một chiếc Jet Ski.

Gương hy sinh bác ái của một bạn trẻ: cứu 120 người bằng một chiếc Jet Ski.

 Trần Mạnh Trác

Vietcatholic.net

 22/Jul/2018

Tokyo (AsiaNews 21/7/18) – Shoichi Naito, một thanh niên Nhật 29 tuổi, nguyên quán ở Mabicho (tỉnh Okayama), khi tìm cách cách cứu mẹ cuả một người bạn thuở thiếu thời, đã kết thúc với một thành tích là cứu được 120 người khỏi bị chết đuối, chỉ dùng một chiếc Jet Ski (xe gắn máy trợt nước).

Sau đây là câu chuyện cuả anh.

Vào sáng ngày 7 tháng 7, Shoichi đang ở trong nhà ở làng Soja để theo dõi cảnh ngập lụt trên TV, thì điện thoại reo lên: người bên kia đầu dây là một người bạn thuở thiếu thời, anh Keisuke Uemori, 25 tuổi. “Mẹ tôi đang bị kẹt trong nhà ở bên làng Mabicho. Liệu anh có cách nào để cứu mẹ tôi không?”

Shoichi ngay lập tức tìm mượn một chiếc Jet Ski, loại mà anh đã có bằng lái. Rồi lái chiếc Jet Ski đến Mabicho: ở đó nước đã ngập đến tầng thứ hai và đang dâng lên mau chóng, mặt nước thì đầy những mảnh vụn. Trong khi len lỏi đến nhà cuả bà mẹ cuả người bạn, anh thấy nhiều người ở hai bên phố cũng kêu xin anh giúp đỡ. Người thanh niên trẻ đành phải hứa sẽ trở lại, nhưng trước tiên anh đi cứu mẹ của bạn mình.

Sau khi đưa bà cụ đến nơi an toàn, Shoichi lập tức trở lại để cứu những người khác và đưa họ đến đền Shinsenji, nằm trên một ngọn đồi cao. Một người bạn trẻ sau đó đã tình nguyện theo giúp anh vì còn nhiều người khác đang bị mắc kẹt trên những mái nhà của những khu phố cũ kỹ, và họ phải khó khăn lắm mới leo được lên chiếc Jet Ski chòng chành dễ lật.

Một trong những người được cúu là ông cụ Tadayoshi Iwata, 73 tuổi, và vợ. Anh Shoichi nói đuà với ông cụ: “Thưa Ngoại, cháu vừa liều mạng để cứu Ngoại đấy, vậy từ nay Ngoại phải ráng mà sống thật lâu nhé!”

Ông cụ đã khóc vì vui, ông gọi người bạn trẻ là “vị anh hùng của thành phố”.

Sau 15 giờ liên tiếp, anh Shoichi đã cứu được 120 người. Cho tới 4 giờ sáng hôm sau thì thân thể anh mệt nhoài, chân tay không còn nhúc nhích được nữa.

Sau một thời gian nghỉ ngơi, chàng trai trẻ cuả chúng ta lại mò về Mabicho, lần này anh tình nguyện làm một người nấu bếp cho những nạn nhân tại những nơi tạm trú.

Được biết trong những tuần trước, trên toàn quốc nước Nhật có ít nhất là 223 người đã chết vì lũ lụt, 61 người trong số đó là ở tỉnh Okayama.

Ơn Mẹ

Ơn Mẹ

Thiên Ý

Tôi là một người bị stroke hay tai biến mạch máu.  Tôi chỉ ngoài 50, không bị bênh tim, không cao mỡ, cao máu, tiểu đường, hay, có lịch sử có người bị stroke trong gia đình.   Tôi cũng không thấy nhức đầu hay chóng mặt.  Chiều hôm trước, ngày Chúa nhật, tôi còn đưa 2 bác ngoài 80 tuổi về nhà và cô bạn đi ăn, mà không có một dấu hiệu gì hay một triệu chứng gì báo trước!  

Tôi còn nhớ rất rõ, hôm ấy là ngày thứ Hai, tôi đang ngồi ăn trưa với Cha và các bạn tại nhà hàng, sau khóa Linh Thao với 33 người tham dự từ các tiểu bang lân cận.  Khi tôi ký tên trả tiền, tôi không ký được! Và không nói được!  Tôi biết là mình không xong rồi, nhưng tôi không muốn cho mọi người biết.  Sau khi mọi người về, tôi lái xe đến nhà thương.  Vâng, tôi tự lái xe đến nhà thương.

Tôi nằm nhà thương bốn ngày, bốn đêm.  Tôi mất hết tất cả năng lưc và sinh lực.  Phần bên phải của tôi cứng đờ, từ tay đến chân.  Những gì tôi từng làm: móc, đan, thêu, may, vẽ, viết thư pháp … giờ đến cầm cái chén ăn cơm cũng làm rơi lên, rơi xuống.  Nấu nướng thì bỏng, đứt tay, hay đổ vỡ.  Ngày xưa thì cầm, kỳ, thi, họa.  Ngày nay thì rơi, đổ, bể, vỡ.  Ngày xưa thì viết chữ rất đẹp.  Ngày nay thì viết như… gà bới.  Những khả năng tôi từng có trước đây, nay hoàn toàn mất hết.  Tôi không khác gì là một đứa bé học nói, học viết, học đi, học đọc … tôi phải làm lại từ đầu.  

Nhưng tại sao tôi không bị trong lúc Linh Thao?  Ngày thứ Sáu, thứ Bảy hay Chủ Nhật? Mà phải chờ khóa Linh Thao xong xuôi, tôi mới bị?  Phải chăng vì tôi là người tổ chức nên Chúa và Mẹ Maria đã giữ cho cái đầu tầu được an lành cho đến giờ phút cuối?  

Đã 4 năm!  Bạn bè xa lánh hết.  Có lẽ họ không biết phải xử sự với tôi như thế nào?  Gọi điện thoại cho tôi, tôi không biết nói gì?  Thế là họ bặt tin luôn!  4 năm sống hoàn toàn trong thinh lặng!  4 năm với biết bao cố gắng tập tành và điều trị vết thương lòng. Tôi chỉ còn biết cầu nguyện nhiều với Mẹ Maria với giọng ngọng ngịu của tôi.  Tôi chỉ biết lần chuỗi mân côi mỗi ngày.  Có chuyện gì khó giải quyết, tôi vội tìm đến Mẹ.  Một tu sĩ đã nói với tôi “người đời bỏ chị chứ Chúa và Mẹ Maria sẽ không bao giờ bỏ chị!”  Đúng thế!  Tạ Ơn Mẹ và Chúa rất nhiều:  đã luôn che chở con, dẫn giắt con, giúp đỡ con, gìn giữ con, và ban bình an cho con.  

 Hành hương Âu châu

 Tháng 5 vừa qua, tôi quyết định đi Fatima.  Trước đây, kể từ  năm 2000, tôi đi du lịch ngoại quốc ít nhất mỗi năm một lần.  Sau khi bị stroke, tôi chẳng đi đâu ngoài sở làm và căn nhà của tôi suốt 4 năm qua.  Nhưng tôi sợ!  Tôi không cầm cái gì hơn 5 kg được.  Làm sao tôi xách 23 kg (50 lbs) hành lý?  Tôi không nói được lưu loát.  Nhất là khi mệt quá, tôi không sao nói được!  Dù là tôi đã ở Hoa Kỳ được 43 năm, và, đã học từ trung học lên đại học.  Tôi thông thạo 4 sinh ngữ.  Nhưng giờ đây, tôi nói sinh ngữ nào, cả tiếng Việt, cũng với giọng của một kẻ không biết nói sinh ngữ đó.  Ngoài ra, tôi cũng không chạy được! Tôi không đi nhanh được!  Ôi, bao nhiêu là khó khăn!

 Tôi cầu nguyện với Đức Mẹ.  Mọi việc diễn ra dường như đã được Mẹ sắp xếp.  Tự nhiên trước đó mấy tháng, có người tặng cho tôi 140 giờ nghỉ phép ở trong sở.  Đây là mối trở ngại lớn của tôi: không đủ ngày phép! Vì tôi chỉ làm part time (bán thời gian), nên tất cả giờ phép của tôi đã bị trừ vào cho đủ giờ làm mỗi tuần.  Cho đến nay, các đồng nghiệp và các bạn đã tặng cho tôi đến hơn 600 giờ nghỉ của họ.  Các vị này, xin nhận nơi đây lòng biết ơn và chân thành cám ơn đến tất cả rất nhiều. 

 Thế là tôi ghi danh đi hành hương Fatima, gồm có Bồ Đào Nha (Portugal), Tây Ban Nha (Spain), Pháp (France), và Ý Đai Lợi (Italy).  Hôm ra phi trường, người sẽ chở tôi đi, giờ phút chót bận.  Mẹ gửi đến một người mà tôi không hề quen biết nhưng sẵn lòng chở tôi đi.  Ra tới phi trường, tôi chỉ nói là tôi không cầm được hành lý vì tôi từng bị stroke.  Tất cả sẵn sàng lo cho tôi mà còn hỏi tôi có cần xe dành cho người tàn tật không?  Tôi lắc đầu.  Tôi tự đi, tuy chậm, nhưng không đến nỗi phải ngồi xe.  Mẹ đã khiến mọi sự xảy ra dễ dàng cho tôi.

 Trên đường đi đến Bồ Đào Nha, chuyến bay của tôi phải ngừng ở Boston, MA mất một ngày.  Tôi gọi cho cô tôi đón về nhà chơi và gặp các cháu.  Lúc trở lại phi trường, chúng tôi bị trễ 2 tiếng vì kẹt xe.  Từ giã cô xong, tôi vội đi vào cổng chuyến bay của tôi.  Tôi nhìn đồng hồ thì thấy mình còn nửa tiếng nữa.  Qua chặng thẩm tra an ninh xong vẫn còn 20 phút.  Tôi tiếp tục đi … tôi nghe tên của tôi qua loa phóng thanh của phi trường … tôi cố chạy nhưng không sao chạy được!  Đến nơi, tôi mới biết tất cả các hành khách đã vào trong máy bay rồi.  Tôi là người sau chót! Thế là họ lấy hành lý xách tay tôi … tôi ung dung đi vào máy bay tay không… trong khi hơn 350 hành khách đang ngồi chờ … tôi!!!  Tôi đã từng đi du lịch rất nhiều, trên 100 chuyến, vừa quốc nội lẫn quốc ngoại. Không có một cảnh ngộ nào ở phi trường mà tôi không đã trải qua.  Nhưng đây là cảnh ngộ đầu tiên trong đời tôi …  Con cảm tạ Mẹ!

 Khi vào ghế ngồi, nhìn lại đồng hồ, mới biết là mình trễ ít nhất là 10 phút.  Tại sao họ phải chờ tôi?  Máy bay cất cánh từ lâu rồi chứ?  Tôi có phải là nhân vật nổi tiếng hay quan trọng đâu?  Điều này, tôi không sao hiểu và giải thích được. 

 Đây chỉ mới là những diễn tiến, như đã được sắp xếp trước, bắt đầu cho một cuộc hành hương đầy ý nghĩa. Đối với tôi, cuộc hành hương này còn là một món ăn tinh thần tuyệt diệu cho tâm linh nữa, mặc dù tôi đã từng đi hành hương trước đây.  Tôi còn nhận bao Ơn Lành khác trong suốt cuộc hành trình này nữa.  Con cám ơn Mẹ Maria và Chúa Giêsu đã cùng đồng hành với con trong gần 60 năm nói chung, và với cuộc hành hương vừa qua nói riêng.

Thiên Ý

From: KimBang Nguyen

NHÀ THƯƠNG

                       Bài viết của Tác giả Đổ duy Ngọc thật chính xác và thấm thía.

        Ai đó đã từng nói: Đất nước mất là mất tất cả, quá đúng..

 -Ngày trước, toàn lảnh thổ miền nam Dân số chỉ có 17 triệu người, trãi dài từ Quảng Trị đến Cà Mau, hầu như Tỉnh nào cũng có Bịnh Viện , ở cấp Quận còn có Chẫn y Viện, cấp xã có Trạm Xá…Tỉnh nào cũng có Ty Y tế săn sóc sức khỏe cho dân.

  – Ngân sách Quốc Gia rót cho Bộ Y Tế đều đặn và còn được hội Hồng thập tự quốc tế Viện trợ thuốc men đầy đủ.

  – Từ Bộ trưởng Y Tế đến Giám đốc Bịnh Viện là những Giáo sư Bác sĩ nổi tiếng về chuyên môn và có Đạo đức thí dụ: Giáo sư thạc sĩ Ngô gia Hy giám đốc BV Bình Dân. Ngày nay thì Đảng viên có bằng Y tá cũng được làm Giám Đốc BV tùy phe cánh. 

  – Các sinh Viên Y khoa phần đông thuộc con nhà công chức gương mẩu. Ngoài học giỏi Thi tuyển đậu vào trường Y còn có Y Đức (yêu nghề và nhân từ bác ái). Không như ngày nay: Con ông cháu cha gởi gắm vào Trường Y để ra trường làm giàu và có danh với họ hàng.

  – Thời trước Môi trường sống trong sạch, rau cỏ thịt cá không nhiểm độc.. rượu đế nấu bằng gạo ít độc hơn Rượu bây giờ nhiều Tạp chất

  Lớp thanh niên sống lành mạnh nên ít bịnh tật…

  Quan trọng hơn hết là Chính phủ Viêt nam cộng hòa lo cho dân và giúp đở dân còn bây giờ Dân số tăng quá nhiều từ các tỉnh phía bắc. Nhà nước lo cướp của Dân, hất hủi dân thì làm gì còn nhà thương…có chăng chỉ còn nhà Ghét với “Lương y như phù thủy ” Nói ra thêm buồn..

NHÀ THƯƠNG

Bây giờ mà ngồi nói chuyện với ai đó, hoặc đọc đoạn văn của ai đó mà gọi bệnh viện là nhà thương thì chắc chắn rằng ai đó chánh hiệu con nai vàng là dân Sài Gòn trước 75. Chắc chắn là như thế.

Bởi trước 1975 ở Sài Gòn dù các bảng tên đều ghi là Bệnh viện, nhưng dân Sài Gòn vẫn gọi là nhà thương. Bởi theo quan niệm của họ đây là nơi nhà chữa trị cho người thương tật bịnh hoạn, là nơi xoa dịu nỗi đau, giúp họ khỏi bệnh tật.

Người miền Nam trước 1975 gắn liền nhà thương với tình thương, là nơi thể hiện tình cảm của những người làm ngành y tế với bệnh nhân, là nơi các soeur Công giáo hi sinh trọn đời để chăm sóc và thương yêu từng bệnh nhân, là nơi các bác sĩ, y tá hết lòng cứu chữa bệnh nhân với tình thương và trách nhiệm. Nên họ gọi bệnh viện là nhà thương, tiếng gọi bao hàm nhiều tình thân và nhân bản.

Sài Gòn thời đó có nhiều bệnh viện công do nhà nước quản lý như nhà thương Chợ Rẫy, nhà thương Chợ Quán, Bình Dân, Nguyễn Văn Học, Từ Dũ, Hùng Vương hay nhà thương Hồng Bàng, Vì Dân…Bệnh nhân vào chữa trị ở các bệnh viện này đều được miễn phí hoàn toàn, nên còn gọi là nhà thương thí. Mang danh nhà thương thí nhưng y bác dĩ vẫn tận tâm, chữa trị đến nơi đến chốn.

Đương nhiên ở nhà thương thí thì điều kiện sinh hoạt không được tốt như những nhà thương tư. Nhưng không bao giờ có cảnh ba bốn người một giường hay điều kiện vệ sinh quá nhếch nhác như một số bệnh viện bây giờ. Cũng không có cảnh phải phong bì bồi dưỡng từ y công, y tá đến bác sĩ như bây giờ.

Thuở đó Sài Gòn cũng có nhiều bệnh viện tư dành cho người có tiền như bệnh viện Đồn Đất (Grall của Pháp) hay các bệnh viện của bang hội người Hoa như Triều Châu, Quảng Đông, Phúc Kiến, Sùng Chính…mở ra nhiều ở Sài Gòn. Nhiều nhà sinh tư nhân thì gọi là nhà bảo sanh, cũng là nơi giúp các sản phụ khi sinh nở. Ở nhiều nhà bảo sanh có các bà mụ là y tá lâu năm, tay nghề còn giỏi hơn bác sĩ

Thế nhưng, nằm nhà thương tư thì sạch sẽ, thoáng mát nhưng nếu gặp biến cố hay ca khó, bệnh nhân cũng đều phải chở vào nhà thương công, bởi mang danh là nhà thương thí nhưng ở đó đều quy tụ bác sĩ giỏi và các sinh viên y khoa ưu tú nội trú ở đấy.  Họ giỏi về chuyên môn và đối xử với bệnh nhân bằng y đức. Sanh con so hay khó sinh thì phải vào nhà thương Từ Dũ, Hùng Vương, lao phổi thì phải vào bệnh viện lao Hồng Bàng.

Cả một thời gian dài mấy chục năm, chưa bao giờ có cảnh người nhà bệnh nhân hành hung nhân viên y tế mà chỉ có một thái độ kính phục, trân trọng và biết ơn.

Thời thế đổi thay, chẳng còn ai gọi bệnh viện là nhà thương nữa. Gọi thế thành châm biếm. Bởi bây giờ chốn ấy chẳng còn tình thương, không còn là nơi để sẻ chia những đau đớn của người bệnh nữa. Giờ bệnh viện là chốn kinh doanh, có nơi tiền phòng đắt như khách sạn bốn năm sao. Vào nhập viện dù đang cấp cứu sắp chết thì cũng phải đóng tiền mới có người đến khám. Mọi sinh hoạt đều phải trả tiền, từ miếng nước cho đến giấy chùi cầu, từ ngọn đèn cho đến bông băng. Chẳng còn phân biệt công tư, chỗ nào cũng phải có tiền mới chữa. Giờ mang bệnh thì giàu có không nói làm chi, chứ khá sẽ xuống nghèo, nghèo xuống mạt và chẳng còn chi để sống, bán vợ đợ con, bán hết đất hết vườn hết ruộng hết nhà vì bệnh. Tiếc cái nhà thương thí biết bao nhiêu.

Cái tên nhà thương thí đã trở thành dĩ vãng.

Bỗng dưng nhớ tiếng nhà thương tha thiết và tiếc một thời gọi thân thương nhà thương thay cho bệnh viện.

27.6.2018

DODUYNGOC

Bàn về cái thiêng liêng

 Bàn về cái thiêng liêng  

 Lê Phú Khải

Ngày nhỏ đi học lớp 1, lớp 2,… cứ mỗi lần được thầy giáo kêu lên bục xóa bảng, hoặc sai đi giặt khăn lau bảng là tôi sung sướng cả ngày hôm đó. Thầy giáo nhớ tên mình, gọi tên mình… Chao ôi là vinh hạnh, không sướng sao được. Có lần tôi đi dự đám cưới một người chị họ, gặp thầy giáo của tôi đến cùng dự đám cưới, dù là đứa trẻ vốn tính tình nhút nhát, tôi cũng rẽ đám đông đến trước mặt thầy tôi, khoanh tay lễ phép chào: Con chào thầy ạ! Thầy giáo đã xoa đầu tôi trước hai họ. Tôi hãnh diện vô cùng. Đã hơn nửa thế kỷ đi qua, vậy mà đến giờ, tôi vẫn nhớ cái buổi chiều hôm đó, nhớ như in cái cầu thang mà tôi đã vội leo lên thành cầu để tụt xuống, len đến trước mặt thầy tôi… Trong con mắt trẻ thơ của tôi lúc đó, thầy giáo thiêng liêng lắm. Thầy Mạnh Tử bên Tàu hơn hai ngàn năm trước từng nói: “Cái phong phú được gọi là cái đẹp”, “Cái cao cả được gọi là cái thiêng liêng” là gì? Vậy thầy giáo của tôi ngày ấy là một người cao cả, vì cao cả nên thầy thật thiêng liêng với học trò.

Thế mà bây giờ thằng cháu nội tôi lại bĩu môi nói với ông nội nó: Cô giáo của con mới mua xe Attila đó! Tôi hiểu nó muốn nói, vì bắt nó và bạn bè của nó phải học thêm để cô giáo thâu tiền… Xe Attila mới mua của cô giáo là tiền bố mẹ nó phải oằn lưng ra đóng góp cho con học thêm. Có lần tôi đã mắng mẹ nó, vì sao cứ phải cho con đi học thêm, trong khi nhà thì túng thiếu. Mẹ nó phân trần: Thằng T [tên thằng cháu tôi] nó bảo, nếu không đi học thêm, cô giáo sẽ tấn công nó trong lớp học. Tôi hỏi: Tấn công như thế nào? Mẹ nó trả lời: Bắt lên bảng làm toán, rồi đe nẹt, thằng T sợ lắm, khóc đòi mẹ cho đi học thêm. Vì những đứa học thêm không bị cô giáo đối xử như thế. Chữ “tấn công” là từ miệng thằng cháu nội tôi nói ra.

Cô giáo đã hết cao cả thì còn thiêng liêng cái nỗi gì? Một thế hệ con trẻ đi học không có cảm nhận về cái thiêng liêng, lại thấy thầy cô giáo của mình là những kẻ thấp hèn, khi nói đến họ nó phải bĩu môi ra thì còn gì để nói!

“Kinh khủng” hơn là một lần ngồi cà phê trước một trường đại học, tôi thấy các sinh viên “vô tư” gọi thầy giáo nó là thằng này, thằng kia. Tôi đem câu chuyện này về hỏi thằng con tôi đang theo học một lớp đại học tại chức. Nó giải thích: Sinh viên phải chung tiền cho thầy giáo mỗi lần thi cử, phải rủ thầy đi nhậu… nên nó xưng hô như thế đó ba ạ!

Chuyện về sự suy thoái của nền giáo dục Việt Nam thì còn nhiều lắm, nhưng chuyện của ngành y tế thì còn tàn nhẫn hơn. Vừa qua tại Năm Căn tỉnh Cà Mau, nhân dân đã kéo đến đập phá, đuổi đánh các thầy thuốc ở bệnh viện vì đã bỏ mặc một bệnh nhân gái 16 tuổi được chở đến cấp cứu, dù gia đình nạn nhân này đã quỳ xuống lạy, van xin các bậc lương y này cứu chữa. Các vị “từ mẫu” này phải có tiền nộp đã thì mới ra tay cứu độ! Em gái đã chết trước thềm bệnh viện, khi nhân dân phẫn nộ kéo tới thì các vị “thầy thuốc như mẹ hiền” này đã hốt hoảng cởi bỏ hết áo trắng trên người để chạy trốn như những lũ chuột bị rắn đuổi!

Có lẽ trong lịch sử ngành y tế thế giới, chưa có đâu diễn ra màn kịch kiểu này. Cả ông Marx không còn đất sống ở trời Tây, có lẽ vì thế chủ nghĩa “duy lợi” (chữ Hà Sĩ Phu) vội di trú đến những mảnh đất rừng rú còn sót lại ở Châu Á để nương thân, và Việt Nam là một trong những điểm dừng chân của nó. Tất cả được tính ra “lợi quyền”, lợi lộc, không còn cái gì là thiêng liêng nữa, dù là làm nghề thầy, thầy giáo, thầy thuốc…

Bác sĩ Nguyễn Khắc Viện, hồi còn sống, có lần kể cho tôi nghe về tư cách người thầy thuốc. Ở Pháp, thầy thuốc chỉ được khám bệnh, cho toa (đơn)… không bao giờ được phép chìa tay ra cầm tiền của bệnh nhân. Tiền khám bệnh sẽ được người nhà của bác sĩ thu ở chỗ khác, khi bệnh nhân ra về. Ông giải thích: Nếu bác sĩ cầm tiền từ tay bệnh nhân thì về tâm lý, hình ảnh thầy thuốc “cứu nhân độ thế” hết thiêng mất rồi. Khi người bệnh đến với thầy thuốc, thì tâm trạng của họ đến với một vị cứu nhân, người đó sẽ đem hết tinh thần cao cả của người thầy thuốc để cứu họ. Chỉ riêng tâm trạng đó đã là liều thuốc tinh thần để người bệnh tự giúp mình khỏi bệnh đến 50%. Vì thế các trường đào tạo thầy thuốc ở Pháp giảng dạy rất kỹ lưỡng rằng, không để đồng tiền xuất hiện giữa thầy thuốc và bệnh nhân. Dù rằng thầy thuốc vẫn cần tiền để tồn tại.

Vậy mà tôi thấy ở tỉnh X, thầy thuốc đã bán thuốc cho bệnh nhân. Thuốc còn được nghiền nát ra để bệnh nhân không biết đó là thuốc gì, mác gì, ở đâu sản xuất… để bệnh nhân không thể so đo đắt rẻ…

Chỉ có hai nghề cao quý, được ông bà ta kêu bằng “thầy”. Dắt đứa con đến cửa nhà thầy, người mẹ ngày xưa nói: Đến ăn mày thầy dăm chữ để cháu làm người!

Ôi sao mà thiêng liêng quá!

Bây giờ cả thầy giáo và thầy thuốc đều lấy học trò và bệnh nhân làm đối tượng để làm tiền thì cái thiêng liêng không cánh mà bay khỏi cái xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam mất rồi! Chỉ còn lại sự dối trá vô lương đến lộng lẫy “thiêng liêng” mà thôi!

L.P. K.

From: Tu Phung

“Một ngày không có tiếng cười là một ngày lãng phí”   

“Một ngày không có tiếng cười là một ngày lãng phí”   
(C. Chaplin)

Cứ 100 người đọc thì 99 người cảm thấy cuộc đời nhẹ nhàng và hạnh phúc hẳn lên: Vậy tại sao không chịu đọc lấy 1 lần!

By aladmin

Tôi vừa đọc một cuốn sách cũ, tôi đã học được nhiều bài học sâu sắc. Tôi cảm thấy nó là cách rất tốt để mọi người có thể sống một cuộc đời ít phiền muộn. Chính vì vậy, tôi muốn chia sẻ đôi điều mà tôi đã học được từ cuốn sách ấy với mọi người..!

1. Sự thanh tịnh nằm ở trong tâm

Cả đời làm việc, đến cuối cùng chỉ muốn bản thân được an nhàn để hưởng thụ cuộc sống. Bạn luôn muốn tìm kiếm sự thanh tịnh ở bên ngoài trong khi bạn không phát hiện rằng nó là cái mà ai cũng có thể đạt được mà chỉ cần lấy ra từ trong tâm.

Nếu tâm của bạn bớt tham sân si, bớt ganh đua, ghen ghét… thì tự khắc bản thân sẽ thấy thật thanh thản và thấy đời bỗng nhẹ nhàng làm sao.

2. Tức giận chỉ là một cục than hồng có thể làm đau người khác, nhưng người bị bỏng đầu tiên chính là bản thân bạn

Sẽ có lúc bạn cáu gắt với mọi người nhưng bạn đâu ngờ điều đó lại làm hại chính bản thân mình. Đừng bao giờ nói bất kì câu gì khi bạn tức giận.

Người ta thường nói : “Giận quá mất khôn”. Tôi nghĩ điều đó rất đúng, bởi tôi đã từng đánh mất một người bạn của mình chỉ vì nói ra những lời nặng nề kinh khủng khi bạn đó không làm tôi vừa ý. Lúc đó, tôi làm tổn thương người ấy để bây giờ tôi đánh mất một người bạn thân.

3. Suy nghĩ sẽ định hình con người bạn

Chúng ta nghĩ thế nào thì con người chúng ta như thế ấy.

Bạn nghĩ bạn vô dụng, chắc chắn bạn sẽ không bao giờ làm nên trò trống gì vì bạn chẳng thèm hành động.

Bạn nghĩ bạn thông minh, dĩ nhiên bạn sẽ thông mình vì tự bản thân sẽ biết cách tạo nên điều đó.

Chỉ cần suy nghĩ tích cực thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi! Do đó, cuộc sống cũng sẽ ít buồn phiền, vì lúc nào bạn cũng cố biến mọi thứ bạn gặp phải trong cuộc sống thành niềm vui riêng cho mình.

4. Biết người là thông minh, biết mình là sự giác ngộ

Chiến thắng bản thân còn hơn là chiến thắng cả ngàn trận đánh.

Đó là một bài học sâu sắc mà ai cũng cần biết.

Tự chinh phục tâm chính mình chính là ải lớn nhất mà con người phải trải qua. Do đó, chúng ta phải tập thiền định để hiểu về chính bản thân mình. Biết được bản thân thích gì, làm gì để thỏa mãn nó chính là cách để bạn sống vui hơn mỗi ngày.
Đừng tưởng đây là điều dễ thực hiện vì có người đã mất cả đời chỉ để làm điều này thôi đấy! Chính tôi cũng là người sẽ phải rèn luyện nhiều trong thời gian tới.

5. Thay thế đố kị bằng ngưỡng mộ

Còn đố kị thì tâm bạn sẽ còn buồn phiền.
Thay vào đó, chúng ta nên đón nhận sự thành công của người khác bằng sự ngưỡng mộ.

Tâm bình thản rồi lấy cái tốt của người khác để làm gương sẽ khiến bạn dễ dàng phấn đấu mà không có sự căm phẫn.

Đố kị chỉ làm lòng người thêm nhơ bẩn, thậm chí vì đố kị con người có thể biến chất, trở thành người chuyên làm những hành động xấu xa mà đôi khi chính bản thân mình cũng không ngờ tới.

6. Nhân từ với tất thảy mọi người

Luôn luôn nhẹ nhàng với trẻ con, yêu thương người già, đồng cảm với người cùng khổ, nhân từ với kẻ yếu thế và người lầm lỗi. Một lúc nào đó trong đời, bạn sẽ rơi vào những hoàn cảnh đó.

Động lòng trắc ẩn với mọi người, kẻ giàu cũng như người nghèo ; ai cũng có nỗi khổ. Có người chịu khổ nhiều, có người chịu khổ ít.

Nhân từ để yêu thương và đồng cảm với họ. Vì mỗi người có một nỗi khổ riêng chỉ có họ mới thấu. Bởi vì bạn luôn nhìn người bằng con mắt nhân từ nên đời bạn sẽ luôn đẹp. Mọi thứ đều hoàn hảo. Tâm can được thanh lọc bởi những hành động mà bạn dành cho người khác.

7. Tùy duyên

“Bàn tay ta vun đắp, 
thành/bại thuộc vào duyên,

Vinh/nhục ai không gặp,
có chi phải ưu phiền
.”

Bài học sâu sắc cuối cùng mà tôi đã học được chính là để mọi thứ tùy duyên. Cái gì của mình thì nó sẽ thuộc về mình, còn cái gì không phải thì nó mãi mãi sẽ không thuộc về mình. Vì vậy, nếu muốn nắm bắt gì đó, đặc biệt là tình yêu thì hãy để tùy duyên.

Bạn có thể cố gắng theo đuổi, nhưng có lúc bạn cũng phải biết buông bỏ nếu mọi chuyện đã quá giới hạn và không còn khả năng cố gắng. Cứ nắm giữ chỉ làm bạn đau khổ rồi vấn vương muộn phiền sẽ là điều không thể né tránh.Tâm sẽ nhẹ nhàng nếu bạn để mọi thứ tùy duyên. Đó là cách để bạn có thể chấp nhận cuộc sống dễ dàng hơn.

Hãy sống như hôm nay là ngày cuối cùng.

Tôi đã làm được 4/7 điều rồi và thấy đời mình nó cũng thanh thản đi bớt phần nào. Đặc biệt, tôi thích nhất là điều cuối cùng. Tôi cũng mong rằng những điều này sẽ giúp ích cho bản thân mỗi bạn..!

From Hoa Nguyen gởi

Nền giáo dục dối trá sẽ tạo ra đất nước toàn dối trá

Nền giáo dục dối trá sẽ tạo ra đất nước toàn dối trá

Gốc rễ của đất nước, chính là giáo dục. Nhưng nhìn lại nền giáo dục nước nhà, thực sự là một thảm họa, chưa nhìn thấy lối thoát.

Nền giáo dục nước nhà, nói thẳng ra, thì dối trá từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên. Chẳng có đất nước nào mà tiến sĩ, giáo sư nhiều như Việt Nam, phải nói là nhiều như lợn con. Một đất nước mà lắm giáo sư tiến sĩ, lẽ ra phải mừng, vì đó là nước mạnh, có nền giáo dục tốt. Ấy thế nhưng, vì nó toàn là dối trá, nên nó biến thành trò hề cho thiên hạ.

Giáo sư tiến sĩ nhiều như thế, mà đố có công trình nghiên cứu nào ra hồn. Các đề tài khoa học chủ yếu là để đốt tiền dự án nhà nước, là thuế của dân, xong vứt cho mọt ăn. Chiếc xe đạp làm không nổi, con ốc vít làm không xong, máy cày phải để nông dân tự mày mò sáng chế. Dược liệu cây thuốc thì gần như mù tịt, không biết một cái gì, để nông dân và con buôn “cầm chim cho thằng Tàu đái”, một cách nhục nhã.
Cái xã hội trọng bằng cấp và bằng cấp phần nhiều là đi mua, chạy chọt và tào lao, thì nó là sự dối trá và mục ruỗng toàn diện.

Không chỉ mua bằng mua cấp, mà ngay cả những người ở trong ngành giáo dục, thầy cô, cũng phải chạy chọt để có được việc làm, được biên chế, thì sự dối trá đã lan xuống tận lớp học. Không trách được các thầy cô, bởi không chạy chọt thì hiển nhiên là không có việc. Như cô thủ khoa sư phạm xuất sắc ở Hà Giang là một ví dụ, ra trường mấy năm, mà không xin được việc làm, dù rất yêu quê hương và muốn được cống hiến.

Kỳ thi tốt nghiệp PTTH suốt mấy chục năm qua, là một sự dối trá toàn diện, ai cũng biết, ai cũng thấy, và có lẽ cả lãnh đạo cao nhất của bộ này cũng coi sự dối trá đó là hiển nhiên. Nói thẳng băng ra, nếu việc tổ chức thi cử, coi thi, chấm điểm nghiêm túc, thì 70-80% học sinh sẽ trượt tốt nghiệp. Quả thực rất khó để một học sinh học tốt toàn diện, cả tự nhiên, xã hội lẫn ngoại ngữ, để tốt nghiệp được kỳ thi, nhất là đạt điểm cao. Ấy thế mà, từ xưa đến nay, học sinh thi đỗ tốt nghiệp PTTH toàn 98-99%, thì chỉ có “ngẫn” mới tin nổi. Kỳ thi này là một sự dối trá khủng khiếp nhất, to lớn nhất và toàn diện nhất.

Kỳ thi này, đánh dấu sự ra đời, trưởng thành, bước ngoặt vào đời của một con người. Sau đó, sẽ chọn lựa nhân tài, đào tạo đại học, là nòng cốt, tương lai cho đất nước. Thế nhưng, nó đã bị sự dối trá dẫn đường. Cho nên, tiếp đó, giảng đường đại học, sẽ tạo ra rất nhiều cử nhân vừa ngu dốt vừa mang tâm thế của những kẻ dối trá phục vụ xã hội.

Thử nghĩ xem, rường cột của đất nước toàn là sự giả dối, lươn lẹo, hình thức, thì tương lai đất nước này sẽ đi về đâu? Khắp nơi chỉ thấy chạy chọt, đục khoét, chọc ngoáy kiếm ăn, cán bộ thì ngày 8 tiếng nghĩ cách đục đẽo để hoàn vốn, để đầu tư thăng tiến, thì quả thực, nhìn mãi chẳng thấy tương lai tươi sáng cho đất nước ở chỗ nào.

Căn bệnh dối trá và ưa hình thức của ngành giáo dục, chính là cái gốc rễ gây ra sự trì trệ cho đất nước này. Nền giáo dục lệch lạc và lươn lẹo đã đào tạo ra những lớp người toàn thủ đoạn, chẳng có lương tâm và không có chút tự trọng, chỉ đặt lợi ích bản thân lên đầu. Không có tự trọng, thì sẽ không biết nhận sai, không biết sợ, không nhận trách nhiệm và không bao giờ từ chức.

Câu chuyện của Hà Giang là một ví dụ điển hình cho sự thối nát của nền giáo dục một cách có hệ thống. Ai dám khẳng định các giáo viên, kể cả cắm bản không phải chạy chọt để có chỗ làm việc? Ai dám khẳng định rất nhiều giáo viên không ăn bớt miếng thịt của học sinh? Sự thối nát hệ thống giáo dục đã tạo ra lớp quan chức chính quyền đểu cáng, đã tạo ra một Sầm Đức Xương điển hình của sự tồi tệ đốn mạt đến không tưởng tượng nổi, đã bắt cả chục học sinh vị thành niên của mình đi phục vụ tình dục cho quan chức tỉnh, trong đó có cả chủ tịch tỉnh.

Lẽ ra, Sầm Đức Xương cùng cả chục quan chức đó phải lên máy chém để làm gương cho thiên hạ, ngành giáo dục phải xem xét lại toàn diện, ấy thế nhưng, chỉ có Xương và chủ tịch tỉnh Nguyễn Trường Tô bị vài năm tù, còn lại thoát hết, lại tiếp tục thăng quan. Sự dối trá, lừa lọc chạy chọt, bao che, bất chấp dư luận, là cái Nhân để tạo ra cái Quả dối trá khổng lồ, đó là vụ sửa điểm, chạy điểm cho toàn con quan ở Hà Giang hôm nay.

Đã có thông tin, việc thanh tra ở một số tỉnh khác có thể không tìm ra sai phạm. Cũng có thông tin người ta muốn gói gọn sự việc lại, bởi sợ bung bét ra thì kinh khủng lắm. Nếu không làm đến cùng, thanh tra toàn diện và nghiêm túc, cho nó bung bét hẳn ra, thì thực sự cái ung nhọt này chưa bị vỡ, chưa được cắt bỏ. Và, cái Quả thảm khốc trong tương lai thì đất nước này lãnh đủ.

Nguồn link: https://www.facebook.com/duongvtc/posts/1791410540952439

XỬ LÝ CỦA TỔNG BÍ THƯ NHƯ THẾ NÀY LÀ KHÔNG ỔN..

XỬ LÝ CỦA TỔNG BÍ THƯ NHƯ THẾ NÀY LÀ KHÔNG ỔN…XIN THƯA TỔNG BÍ THƯ KỂ CẢ HAI THẰNG NÀY BỊ TƯỚC QUÂN TỊCH ĐUỔI VỀ ĐỊA PHƯƠNG THÌ TÀI SẢN DO CHÚNG THAM NHŨNG MÀ CÓ CHẮC ĂN CHƠI VÀI ĐỜI KHÔNG HẾT…?

Trước kia nhiệm kỳ trước ông hô hào cương quyết chống tham nhũng, nhưng cũng chẳng làm được gì mọi người không ai còn chút lòng tin vào ông , từ khi triệt hạ được 3x ông mới có chút thành quả, nhưng trong cộng đồng họ nhận xét , ông đang đi làm vệ sinh do chính tính cách nhu nhượcmà bản thân ông bôi bẩn,ông đang triệt tiêu phe cánh mà thôi, chứ nếu ông làm nghiêm túc thì ông đã đưa từ 3x và đám sâu bọ ra vành móng ngựa rồi, cái kiểu kỷ luật của ông cho dân thấy ông …. vừa đéo vừa run….? nếu sợ thì đừng làm, mà đã làm thì đừng có sợ…thứ nhất xanh cỏ, thứ nhì đỏ ngực… tuổi ông đã cao sao phải sợ xanh cỏ, hãy dũng mãnh lên, đằng sau ông có cả chục triệu nhân dân ủng hộ cho ông, đừng làm nhân dân phải thất vọng….hãy chứng minh rằng việc ông làm là đúng vì nhân dân, vì dân tộc …!

Image may contain: 1 person, standing, flower and text
Image may contain: 1 person, text

CS PHẢI KỂT THÚC, ĐÓ LÀ QUY LUẬT TẤT YẾU

CS PHẢI KỂT THÚC, ĐÓ LÀ QUY LUẬT TẤT YẾU

Con lươn, cá chạch mà bỏ vào nước trong nó khó sống. Con cá vàng bỏ vào nước bẩn bùn nhơ khó mà sống. Mỗi đặc tính của loài nó cần một môi trường để tồn tại. Tương tự vậy, mỗi nhóm chính trị được thành lập nó sống được là nhờ môi trường thích hợp của nó. CS thì sống khỏe trong môi trường dân trí thấp, dân chủ chỉ sống được trong xã hội dân trí cao. Phải minh định như rõ ràng như vậy.

Đảng CS Mỹ là một đảng phái tồn tại vật vờ trên lãnh thổ Hoa Kỳ, nó không tìm nổi một ghế trong quốc hội liên bang. Đảng CS Pháp cũng tồn tại tương tự như ĐCS Mỹ và đến nay họ đã phải khai tử biểu tượng búa liềm vì chính nó khơi gợi tội ác, nên chẳng bao nhiêu kẻ ủng hộ nó. Tựa khủng bố giữa thế giới văn minh, ĐCS tồn tại cô độc vì bị loài người tiến bộ quay lưng.

Những nước Tây Âu khởi phát dân chủ từ rất sớm. Nước Anh, dân chủ đến từ phía Quốc hội. Năm 1642-1653 nội chiến nổ ra và phe nghị viện thắng phe bảo hoàng, sau đó là nhà nước tam quyền phân lập theo mô hình quân chủ lập hiến thành lập. Trăm năm sau, tại Pháp, Montequieu viết tác phẩm Tinh Thần Pháp Luật giới thiệu mô hình tam quyền phân lập dưới dạng một học thuyết. Từ đó Tây Âu dân chủ hoá theo vết dầu loang. Tương tự như Anh quốc, nước Pháp cũng xảy ra nội chiến, và tháng 9 năm 1791 nền quân chủ lập hiến được thành lập. 1 năm sau, nền đệ nhất cộng hoà Pháp thay cho quân chủ lập hiến. Từ đó Tây Âu lần lượt dân chủ hoá hoặc theo mô hình quân chủ lập hiến hoặc theo mô hình cộng hoà.

Năm 1776, 13 bang Bắc Mỹ giành độc lập và ngày 17/09/1787 Hiến pháp Hoa Kỳ ra đời và kể từ đó, dân chủ phát triển đến Bắc Mỹ. Mỹ theo mô hình cộng hoà dựa trên học thuyết của Montesquieu, Canada theo mô hình quân chủ lập hiến như Anh Quốc.

Tây Âu và Bắc Mỹ dân chủ rất sớm. Từ khi ra đời cho đến nay, các quốc gia dân chủ thay nhau dẫn đầu thế giới văn minh. Anh Quốc trở thành cường quốc số 1 thế giới đến hết thế kỷ 19. Và từ thế kỷ 20, Hoa Kỳ thay Anh Quốc làm cường quốc số 1 thế giới. Điều đó cho thấy, nền dân chủ đã làm cho các quốc gia cường thịnh, và hiện giờ chưa có một mô hình nào có thể thay thế nó.

Mãi đến đầu thế kỷ 20, nước Nga vẫn còn chìm trong độc tài quân chủ chuyên chế. Lúc này nước Anh đã dân chủ hoá gần 3 thế kỷ. Điều này là một khẳng định, chất lượng dân trí của nước Nga thua Tây Âu quá xa. Và với tầm dân trí đó, năm 1917, Cộng Sản đã thành công ở nước Nga. CS chỉ sinh sôi ở nơi dân trí thấp. Và từ đó chuỗi kinh hoàng cho các nước nghèo dân trí thấp bắt đầu.

Các nước Đông Âu hình thành là do Liên Xô trên đường truy quét Nazi Đức từ hướng đông. Một công đôi việc, Liên Xô dựng nên khối Đông Âu theo mình một cách cưỡng bức. Nếu không có cơ may này, Liên Xô không thể nào nô dịch được một số lượng các nước theo XHCN lớn như vậy. Để cho dân Đông Âu tự chọn, chắc chắn họ sẽ không theo thứ chủ nghĩa man rợ đó.

Nước trong thì lươn chạch sẽ phải trốn đi nơi khác mà sống. Dân trí cao thì CS hết đất sống, cuối thập niên 80 đầu thập niên 90 của thế kỷ trước đến thời điểm CS Đông Âu không còn đất sống, kết quả là cả khối ngã nhào hàng loạt. Với nền tảng dân trí như bây giờ, CS không thể hồi sinh được ở Đông Âu. Tất nhiên, với dân trí như Pháp và Mỹ thì muôn đời ĐCS chẳng làm nên cơm cháo gì.

Ở Trung Cộng, Bắc Hàn, Cuba, và Việt Nam là những nơi dân trí thấp nên CS còn vững. Lòng tin của dân với CS ngày càng giảm chứng tỏ dân trí đang được nâng cao. Ngày trước, nói đến biểu tình khó vô cùng vì họ tin ĐCS. Ngày nay, những tuyên truyền bị dân vạch mặt là láo toét, giáo dục bị phanh phui là nhồi sọ thì CS mất dần công cụ mềm để duy trì sự ngu dốt trong nhân dân. Giờ CS chuyển sang công cụ cứng, đó là họ cho ra những điều luật phản tiến bộ để hợp thức hoá sự trấn áp bằng súng ống. ĐCS chuyển sang cách mới để duy trì sự phục tùng của nhân dân, thì theo thời gian dân cũng có cách hoá giải, tôi tin là vậy.

Dân hiểu biết, dân bớt sợ đất nước sẽ đổi vận. Đó là quy luật tất yếu. Chẳng có cây nào mà không lớn, chỉ có lớn nhanh hay lớn chậm mà thôi. Dân trí cao sẽ thổi bay CS để đất nước trở lại quỹ đạo của những nước văn minh. Điều đó sẽ đến sớm hơn nếu dân ta bớt thờ ơ với chính trị. Một hạt cát sẽ có giá trị của nó nếu ai cũng ý thức mình là hạt cát. Dân số 93 triệu dân mà nhu nhược thì đó là điều không thể chấp nhận. Tôi tin sẽ có ngày Việt Nam thay đổi. Phải loại CS khỏi trang sử tương lai, chỉ có thế đất nước mới trường tồn.

Hãy trả lại Hà Giang nguyên vẹn cho thanh danh của tôi!

Hãy trả lại Hà Giang nguyên vẹn cho thanh danh của tôi!

FB Vũ Kim Hạnh

Đầu tháng 8/2018, vài hôm nữa, lớp huấn luyện khởi nghiệp mà Trung tâm BSA tổ chức cho các bạn trẻ cùng cao phía Bắc sẽ khởi động lại. Tháng trước ngày 25/6, tôi viết trên FB: LŨ LỚN, SẠT LỠ ĐẤT Ở HÀ GIANG… với câu đầu tiên: Nửa đêm, thức dậy, tôi đọc được đoạn email khẩn này: “Tình hình Hà Giang đang có lũ lớn, cần quyết định ngay có tạm dừng tổ chức lớp Sáng tạo khởi nghiệp của chúng ta”.

Đó là ngày mà gần 70 ha cây cối, hoa màu, lúa, ngô tại các huyện Quản Bạ, TP Hà Giang, Bắc Mê bị ngập úng. Quốc lộ 4C đoạn cây số 60 đã bị vùi lấp đất một số đoạn gây tắc đường… Tỉnh lộ địa phận xã Lùng Tám, huyện Quản Bạ sạt lở…

Hơn một tháng trời lớp học này sắp bắt đầu lại. Chờ mong nhất là những chàng trai cô gái dân tộc đang cùng nhau khởi nghiệp tìm sinh kế lâu dài cho miền đất khó, quê hương mình. Chắc chắn sẽ có mặt chàng Lý Giàng, chủ nhiệm HTX và chủ cửa hàng phân phối các sản phẩm của đồng bào dân tộc ở cổng trời Quản Bạ.

Bạn cứ đến điểm dừng chân được ưa thích ở cổng trời Quản Bạ là gặp ông chủ trẻ Lý Giàng. Giàng kể: Thấy các anh chị trong thôn tham gia Hợp tác xã (HTX) cộng đồng Nậm Đăm, chuyên trồng, chế biến một số loại dược liệu, có thu nhập khá ổn định nên học xong cấp 3, tôi cũng gia nhập HTX. Rồi HTX đẩy mạnh khâu quảng bá sản phẩm, và năm 2017, tôi thành lập Công ty Cổ phần Thảo dược Cao nguyên lo bán sản phẩm của 5 HTX dược liệu với 200 SP.

Cùng với Lý Giàng là nhiều rất nhiều bạn trẻ người dân tộc đang theo đại học Y Hà Nội, quyết tâm đưa nguồn dược thảo núi rừng quê mình thành các món thuốc quí chữa bệnh tốt cho người Việt, học trò của Tiến sĩ Trần văn Ơn, người miệt mài cả đời với phát triển tài nguyên bản địa ứng dụng khoa học làm thành giá trị gia tăng cho sản vật núi rừng.

Giàng và Má A Nủ, thầy Ơn và nhiều rất nhiều những bạn trẻ Hà Giang, Lai Châu, Cao Bằng, Lào Cai…là những tia nắng vui, xoa dịu nỗi đau ghê gớm trong tôi gần đây về Hà Giang. Chỉ mấy tuần gần đây, người ta cứ gọi Hà Giang là HÀ GIAN vì nó vừa bị những kẻ vô lương thẳng tay xả những nhát chém tàn bạo đến gần nát mặt Hà Giang mấy tuần vừa rồi.

Triệu Tài Vinh, ông bí thư cả họ làm quan mới than “rất buồn vì con ông bị sửa điểm” cố thành ngoại phạm với nghi án hình sự sửa điểm thi thành cao ngất trời đến nỗi đành phải bị lộ sớm (hơn các nơi) vì quá tham và 8 năm trước, ông Hiệu trưởng “Hầm Nứt Xương” mua dâm học trò, vẫn còn “lưu xú” lâu dài với lời khai đặc biệt (nhắc còn sợ dơ miệng lây) là sẵn sàng tụt quần trước tòa chứng minh mình… bất lực!

Trời, mấy cái ông quan cũng người dân tộc này, tổ chức thi mà cũng tới Bộ Công An vào điều tra, làm Hiệu Trưởng mà cũng phải ra tòa tội mua dâm học trò, quá tởm, họ không ngại làm ô uế thanh danh Hà Giang. Hà Giang của bạn, Hà Giang của tôi, của mọi người Việt.

Tôi tin là mỗi người Việt đều có cho riêng mình một Hà Giang. Nghĩa trang Vị Xuyên. Hoa tam giác mạch. Cao nguyên đá Đồng Văn. Cổng trời Quản Bạ. Và còn nhiều nữa…

Suốt 10 ngày đọc những bài viết phẫn uất trên face, tôi thương Hà Giang đứt ruột. Trong lòng cứ dấy lên một lời xin lỗi. Xin lỗi Hà Giang. Xin lỗi nghĩa trang Vị Xuyên, nghĩa trang mênh mông như một thành phố , anh hùng nhưng thê lương, với 1746 nấm mộ, của những chàng trai trẻ hi sinh giữ yên bờ cõi với lời thề “Sống với đá, chết hóa đá, thành bất tử”, những mái nhà nhỏ xíu màu xám lạnh san sát không nóc thường lạnh khói nhang của gần 2000 con người, trong đó có tới 264 liệt sĩ có xương cốt mà còn… chưa biết tên. Đó là nơi mà đạn pháo tàn khốc quân xâm lược điên cuồng dội xuống, bạt núi san đồi biến Hà Giang thành “lò vôi thế kỷ” .

Đó là cao nguyên đá đẹp dị thường thiên nhiên ban tặng với cổng trời sừng sững… Đó là những cánh đồng hoa tam giác mạch thơ mộng tuyệt trần mà nhiều bạn trẻ ở phường 11 Đà Lạt đã mang về vùng đất cao nguyên mát dịu Lâm Đồng trồng thành công. Họ rủ tôi đi thăm cánh đồng tam giác mạch Hà Giang giờ đã về với Lâm Đồng mà nét đẹp của Hà Giang vẫn ngời ngời…

Mười mấy tướng Công An và cả quân đội chuẩn bị ra tòa, tôi thèm có một lần nào đó, đem những kẻ chức trọng quyền cao này, những kẻ “ăn cướp của dân không từ một thứ gì” đó, ra giữ nghĩa trang Vị Xuyên trong một năm, ngày ngày đi lau mộ thắp hương và đọc lại từng trang đẫm máu về cuộc chiến đấu anh hùng của liệt sĩ đang nằm dưới mộ, liệu có hồi sinh được chút nào lương tâm họ?

Thuyền phó tàu Titanic tiết lộ bí mật vĩ đại giấu kín nửa đời người

Trần Bang shared a post.

Lãnh đạo đảng độc tài, những vị tướng công an quyết giữ độc tài và dùng quyền lực tưởng như vô hạn để tham lam, nhũng lạm xương máu đồng bào, chơi bời xa hoa, dùng tiền mua thân xác phụ nữ có đọc bài này? 

CNXH có tạo ra văn hoá như Titanic đầu thế kỷ 20, hay đã hủy hoại nó?

“Thuyền phó tàu Titanic tiết lộ bí mật vĩ đại giấu kín nửa đời người, phương Tây họ văn minh hơn chúng ta từ rất lâu!

Image may contain: one or more people, beard and closeup
No automatic alt text available.
Image may contain: 1 person, hat and closeup
Image may contain: 1 person, playing a musical instrument
Image may contain: 1 person, eyeglasses, outdoor and closeup
+6

Nguyen Quang

Thuyền phó tàu Titanic tiết lộ bí mật vĩ đại giấu kín nửa đời người, phương Tây họ văn minh hơn chúng ta từ rất lâu!

Đêm ngày 14/4/1912, một vụ tai nạn kinh hoàng đã xảy ra. Con tàu mang phong hiệu “không thể chìm” có tên Titanic đã đâm sầm vào một tảng băng trôi khổng lồ. Kết quả của vụ va chạm ấy là những con số và nỗi đau mà người ta không bao giờ muốn nhắc lại.

1.514 người đã thiệt mạng trong vụ đắm tàu kinh hoàng năm ấy. Nỗi đau đã khép lại hơn 100 năm, ngày nay, những gì người ta lưu lại về từ khóa “Titanic” có thể là: Vụ đắm tàu, thảm họa hàng hải nghiêm trọng nhất mọi thời đại hay mối tình lãng mạn của Jack và Rose, cũng có thể là tình ca bất hủ My heart will go on qua chất giọng cao vút của Celine Dion…

Tuy nhiên, hầu như tất cả đều không nhận ra, đằng sau bức màn đen tối của những nỗi đau và mất mát ấy là một kiệt tác vĩ đại của Lòng vị tha.

Charles Lightoller, khi ấy 38 tuổi, Thuyền phó thứ 2 trên con tàu Titanic, ông là người cuối cùng được kéo lên trên thuyền cứu hộ, cũng là người còn sống sót có chức vị cao nhất trên thuyền lúc đó.

Trở về từ cõi chết, sau rất nhiều năm giấu kín và im lặng, cuối cùng Charles quyết định viết 17 trang hồi ức, kể lại chi tiết vụ tai nạn kinh hoàng mà ông chứng kiến. Từng câu từng chữ của ông chưa bao giờ sống động và dồn dập đến vậy. “Chỉ cần tôi còn sống, tôi sẽ không bao giờ quên được cảnh tượng đêm đó!”

“Phụ nữ và trẻ em lên trước!”

Khi mệnh lệnh vừa vang lên, nhiều người rời thuyền cứu hộ, họ lặng lẽ bước ra phía sau châm điếu thuốc và hút. Charles không thấy bất kỳ một phụ nữ hay trẻ em có ý định bỏ lại những người đàn ông thân yêu của họ. Tất cả mọi người dường như rất bình tĩnh… trước cái chết… dù đó là một thương nhân nổi tiếng hay người hầu.

Khi chiếc thuyền cứu hộ đầu tiên được đưa xuống mặt nước, Charles đã hỏi một người phụ nữ họ Straw khi ấy đang ở trên boong tàu rằng: “Bà có muốn tôi đưa bà lên thuyền cứu hộ không?”

Người phụ nữ lắc đầu: “Không, tôi nghĩ vẫn là ở lại trên tàu thì tốt hơn”. Người chồng của bà hỏi: “Tại sao em lại không muốn đi lên thuyền cứu hộ?” Người phụ nữ mỉm cười trả lời: “Không, em vẫn muốn ở bên cạnh anh”. Cũng kể từ đây, Charles không bao giờ còn gặp lại đôi vợ chồng này lần nữa…

Astor đệ tứ (John Jacob Astor IV), một nhà kinh doanh, nhà phát minh, nhà văn nổi tiếng và là một trong những người giàu nhất thế giới lúc bấy giờ. Sau khi đưa người vợ mang thai 5 tháng tuổi lên thuyền cứu hộ, một tay dắt chó, tay còn lại châm điếu xì gà rồi hét to về phía chiếc thuyền cứu hộ đang trôi dần về nơi xa: “Anh yêu hai mẹ con”.

Thuyền phó I đã ra mệnh lệnh cho Astor đệ tứ lên thuyền, nhưng ông kiên quyết trả lời rằng: “Tôi thích cách nói cơ bản nhất (bảo vệ phái yếu)!”. Sau đó, ông nhường chỗ của mình cho một người phụ nữ ở khoang hạng 3.

Vài ngày sau, khi bình minh vươn lên trên mặt biển Đại Tây Dương, đội cứu hộ tìm thấy thi thể ông trong tình trạng đầu bị chấn thương nghiêm trọng do đập vào ống khói. Khối tài sản của ông đủ để chế tạo 10 con tàu Titanic, nhưng Astor đệ tứ đã từ chối tất cả. Ông chọn cái chết để bảo vệ người thân yêu của mình, bảo vệ “phụ nữ và trẻ em” và bảo vệ nhân cách của mình.

Ben Guggenheim, một nhà tỷ phú, một nhân vật nổi tiếng trong ngành ngân hàng. Trong giờ phút nguy nan nhất, khi tất cả mọi người đang hối hả và vội vã, ông thản nhiên thay một bộ vest dạ hội sang trọng và tuyên bố: “Tôi phải chết thật trịnh trọng, như một quý ông”.

Trong lời nhắn ông gửi cho vợ viết: “Trên con tàu này, không có bất kỳ một phụ nữ nào vì anh cướp chỗ trên thuyền cứu hộ mà bị bỏ lại trên boong tàu. Anh sẽ không chết giống như một tên khốn, anh sẽ giống như một người đàn ông chân chính”.

Một thủy thủ đề nghị với Strauss, nhà sáng lập công ty bách hóa Macy của Mỹ, cũng là người giàu thứ hai thế giới rằng: “Tôi bảo đảm sẽ không ai phản đối một người già như ngài bước lên thuyền cứu hộ đâu”. Strauss nói: “Tôi sẽ không đi khi những người đàn ông khác còn đang ở lại”. Khi ông cố gắng khuyên giải bà Rosalie vợ của mình lên thuyền cứu hộ thì bà vẫn một mực từ chối. Bà nói: “Bao nhiêu năm qua, anh đi đâu là em theo đến đó, em sẽ cùng anh đi đến bất cứ nơi nào mà anh muốn đi”.

Sau đó, ông choàng lấy cánh tay của bà Rosalie, thong thả bước đến chiếc ghế trên boong tàu, ngồi xuống và chờ đợi giây phút cuối cùng của cuộc đời. Ngày nay, tại Bronx thành phố New York, người ta xây một tượng đài để tưởng niệm vợ chồng ông Strauss, trên đó khắc hàng chữ: “Tình yêu không thể nào nhấn chìm dù có nhiều nước biển hơn nữa”.

Một doanh nhân người Pháp tên Nahuatl đưa hai cậu con trai của mình lên thuyền cứu hộ, nhờ một vài người phụ nữ chăm sóc cho chúng, và mình thì từ chối lên thuyền. Sau khi hai đứa con trai được cứu sống, báo chí khắp nơi trên thế giới đều rầm rộ đăng hình ảnh của hai đứa trẻ này, cho đến khi mẹ của chúng từ hình ảnh nhận ra được chúng.

Trong giờ phút nguy kịch, Lydepas ôm chặt lấy người chồng mới cưới, không muốn thoát chết một mình. Vì bất đắc dĩ, chồng Lydepas phải đấm cô ngất xỉu, khi cô tỉnh lại thì đã thấy mình trên một chiếc thuyền cứu hộ đang trôi lênh đênh ngoài biển. Về sau, Lydepas cả đời không tái giá, sống độc thân để hoài niệm người chồng đã mất của mình.

Trong buổi họp mặt những người may mắn sống sót tại Lausanne nước Thụy Sĩ, bà Smith kể lại: “Lúc đó hai đứa con của tôi được bế lên thuyền cứu hộ. Vì quá tải nên tôi không thể lên thuyền nữa, một người phụ nữ ngồi trên thuyền cứu hộ khi ấy đã đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, rồi đẩy tôi lên và hét lớn với tôi một câu: ‘Ngồi đi, những đứa trẻ không thể thiếu mẹ!’.” Bà hối tiếc vì lúc đó đã không hỏi tên người phụ nữ đó.

Những người thiệt mạng trong vụ tai nạn này còn có tỷ phú Acid, nhà báo nổi tiếng Stead, Thiếu tá pháo binh Bart, kỹ sư Robble nổi tiếng v.v.. Họ nhường chỗ của mình trên thuyền cứu hộ, cho những phụ nữ nông dân không một đồng trên người.

Hơn 50 nhân viên cấp cao trên tàu Titanic, ngoài thuyền phó thứ hai Charles Lightoller chỉ huy cứu hộ may mắn sống sót, toàn bộ đều hết mình cứu người đến chết trong cương vị của mình.

Khoảng 2h sáng nhân viên điện báo số 1 John Philip nhận được mệnh lệnh bỏ tàu của thuyền trưởng, mọi người tự mình cứu mình, nhưng ông vẫn ngồi trong phòng thông báo, vẫn giữ tư thế phát tín hiệu SOS liên tục cho đến phút cuối cùng.

Khi đuôi tàu bắt đầu chìm xuống nước, Charles nghe thấy vào khoảnh khắc cuối cùng, khoảnh khắc của sinh ly tử biệt, những lời yêu thương vang lên: “I love you! I love you!”

Trong bức màn đêm đen tối nhuốm đẫm đau khổ và chia ly, tinh thần quý tộc nổi lên như ngọn đuốc rực sáng, khắc họa nên một tuyệt tác vĩ đại về nhân cách và đạo đức con người. Giáo dục lối sống không chỉ là lý thuyết; mà trong những hoàn cảnh thực tế, những bài học đạo đức ăn sâu vào tâm thức trở thành kim chỉ nam cho hành động của mỗi người.

Phụ nữ và trẻ em, những con người yếu đuối cần được tôn trọng và ưu tiên. Những người đàn ông lịch lãm không chỉ là kẻ nói lời hoa mỹ và tử tế trên bàn tiệc; mà ngay cả khi đối diện với thực tế rằng dù ngày mai tất cả đều trở thành vô nghĩa thì bài học về đạo đức và nhân cách hôm nay vẫn cần được thực hành một cách tuyệt đối.

Nhân sinh như cõi mộng, dù cho người đó giàu có bao nhiêu hay nghèo kém cỡ nào, đứng trước sinh tử cũng đều chỉ là một sinh mệnh bé nhỏ. Quan trọng hơn, khi ấy người ta mới thật sự nhận ra điều quan trọng nhất của cuộc đời: Không phải vật chất, không phải quyền danh càng không phải nhận lại điều gì cho mình mà là cho người khác, là vị tha.

Vị tha hàm chứa một sức mạnh vô tỉ, đã biến những con người xấu số trong cơn “bão biển” kinh hoàng năm ấy trở thành biểu tượng vĩ đại của tấm lòng thiện lương cao cả.

Hồng Tâm

MIỆNG QUAN…

Linh Ngoc Nguyen shared a post.
thế lực thù địch là ai vậy ? là ba thầy giáo phanh phui chuyện gian lận của đám mafia tụi bay hay sao ? là dư luận nhân dân vô cùng căm phẫn sự gian lận có hệ thống ,tổ chức qui mô của lũ cẩu quan chúng mày . chúng mày đang hủy hoại nền giáo dục của đất nước . là quan đầu tỉnh đứng trước sự gian dối lưu manh tày trời này mà tên này phát biểu ngu xuẩn là ý gì vậy ?
Image may contain: 2 people, text
Vương Trọng is with Hoa Nguyen Duc.

MIỆNG QUAN…

Đã không xấu hổ thì thôi
Lại còn vênh mặt dạy đời là sao?
Làm quan kéo cả họ vào
Tội còn treo đó dân nào đã quên.
Điểm thi chót vót nâng lên
Một con hai cháu ưu tiên hàng đầu
Các con quan khác nối sau
Đáng rơi tốt nghiệp leo đầu thủ khoa!
Nát tan thi cử tỉnh nhà
Lẽ thường ông phải đứng ra chịu đòn
Thế mà, trơ trẽn nào hơn
Không lời xin lỗi, lại còn giảng rao
Dở trò nguỵ biện tầm phào
Tại quân thù địch, chứ nào tại ông!

Biết điều shut up cho xong
Để dân đỡ phải thốt dòng: ” Miệng quan…”

26-7-2018

THẢO DÂN

BẤT CÔNG QUÁ ….

Thuong Phan shared a post
Image may contain: 2 people, people smiling, people standing, wedding and text
Trần Thị Sánh

BẤT CÔNG QUÁ ….

Ông Đinh La Thăng bị khép tội thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng làm thất thoáng 800 tỉ đồng và bị tù giam 18 năm, đền bù 600 tỷ đồng, vậy mà ông Trương Minh Tuấn, Bộ trưởng Bộ Thông tin Truyền thông cùng đồng bọn tham nhũng tới 8.000 tỷ (gấp 10 lần ông Đinh La Thăng) lại không bị truy tố, không bị đi tù và vừa được đề bạt chức Phó trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương. Nghĩa là ông này vẫn lãnh đạo tư tưởng văn hóa, lãnh đạo các nhà báo, lãnh đạo “phần hồn” của tất cả chúng ta bà con ạ….

Một nhân vật “rách giời rơi xuống” còn được gọi là “ông giời con” là Trần Bắc Hà làm thất thoát hơn 4.000 tỷ, bị đuổi ra khỏi đảng. Vậy mà chỉ xử phạt hành chính, lại còn vắng mặt tại toà do đang chữa bệnh ở nước ngoài. Rồi mới đây, ông Vũ Kim Cự, phá nát và huỷ hoại môi trường biển miền Trung, tội to hơn cả Trịnh Xuân Thanh, vậy mà vừa được cho sang Canada định cư cùng vợ con với khối tài sản kếch xù .…

Như vậy là rất bất công với ông Đinh La Thăng và ông Trịnh Xuân Thanh. Lò của cụ Tổng cháy rồi, nhưng củi thì đốt không hết, không thành than….

Thật chả hiểu ra làm sao ?