CÁI SỢ CỦA LÃNH ĐẠO CS

Đỗ Ngà

Sự kiện Thiên An Môn năm 1989 làm người ta nhớ đến một sự đàn áp đẫm máu chứ ít ai biết nó là phong trào đòi tự do báo chí, tự do ngôn luận và đòi tự do dân chủ cho Trung Quốc. Cuộc biểu tình này đã nổ ra trên 400 thành phố khắp Trung Quốc. Nếu thành công, Trung Quốc sẽ theo Đông Âu và Liên Xô dân chủ hoá rồi. Nhưng Trung Quốc đã thất bại. Vì sao?

Để biết rõ thêm chúng ta xét trường hợp Romani. Vợ chồng nhà độc tài Nicolae và Elena Ceaucescu đã bị đem ra hành quyết một cách chóng vánh bởi những người lính mà trước đó mấy ngày còn xem Nicolae là lãnh tụ của họ. Như vậy, sự thành bại trong công cuộc dân chủ hoá nó đòi hỏi vai trò của người CS tự chuyển biến. Chính họ, trong giờ phút căng thẳng, họ sẽ quay nòng súng nã vào những lãnh đạo CS đang điên cuồng muốn tàn sát nhân dân.

Hậu sụp đổ của khối CS, ĐCS Trung Quốc đã thoát nạn cũng do sự nhận thức của công an và quân đội quá kém. Tầng lớp này còn ngu muội nên là công cụ sắc bén để Đặng Tiểu Bình tàn sát nhân dân. Cũng sau sự kiện này, ở Việt Nam, nhóm Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Đức Anh đã vãi đái nên quyết sang Thành Đô quỳ gối xin thuần phục để kiếm chỗ dựa cho cuộc đối đầu với dân. Từ lúc đó, ĐCS xem nhân dân là kẻ thù cần phải giết để răn đe như người anh của nó đã làm ở Thiên An Môn.

Cũng hơn bao giờ hết, từ lúc dân biết biểu tình, Nguyễn Phú Trọng sợ sự tự chuyển biến tư tưởng trong Đảng. Không biết bao nhiêu cuộc họp, bao nhiêu chỉ thị nhằm ngăn chặn đảng viên tiếp cận với nguồn tin lề dân trên facebook. Chỉ cần quán triệt không tới nơi tới chốn thì khi xảy ra biểu tình rộng khắp, kết quả sẽ là Romani chứ không phải Thiên An Môn.

Vì quá sợ nên Nguyễn Phú Trọng đang điên cuồng chống tự diễn biến. Những vụ bắc bớ người nói lên sự thật, ra luật An Ninh Mạng đã nói lên điều đó. Dù có điên cuồng chống chuyển biến, nhưng tôi tin những người CS có lương tri sẽ tự diễn biến. Vì sao? Vì một khi con người có lương tri họ luôn chọn sự thật. Cần phải vững tin, nay đã là thời đại Internet, sẽ phải có bất ngờ khi đến điểm bùng phát của lòng dân.

Chuyện Vui Về Socrates

 

Chuyện Vui Về Socrates

Tác giả : Cung Nhật Thành lược dịch

Cung Nhật Thành lược dịch
Trong xã hội cổ đại Hy Lạp, Socrates (469 – 399 B.C.) thường được xem là một học giả có kiến thức rộng rãi vì ông rất tự tin và khéo léo về sự hiểu biết của mình. Một hôm có thân hữu đến gặp nhà học giả nổi tiếng và nói với ông như sau:
– Tôi vừa nghe chuyện về một nguời bạn của ông, Socrates, tôi kể cho ông nghe nhé?
Socrates trả lời ngay:
– Khoan, khoan đã, tôi không muốn nghe gì hết trước khi ông qua được cuộc trắc nghiệm nhỏ, tôi gọi nó là cuộc trắc nghiệm “Ba lần Gạn Lọc”…
– Ba Lần Gạn Lọc?
Socrates tiếp tục:
– Đúng vậy. Trước khi ông nói chuyện về người bạn của tôi cho tôi nghe, tốt nhất là nên thử trước… Đầu tiên là gạn lọc Sự Thật, những gì mà ông sắp nói cho tôi nghe có đúng hay không?
– Không đâu, thật sự là tôi chỉ mới nghe người ta nói thôi và….
– Được rồi, như thế ông không biết chắc là chuyện sắp nói đúng hay sai. Thôi mình sang phần hai với gạn lọc về Tốt và Xấu. Tôi tin là những gì ông sắp nói về bạn tôi đều tốt đẹp cả…có đúng không nào…
– Ngược lại là khác….
Socrates ngắt lời ngay …”Ông muốn nói với tôi là bạn tôi có những chuyện không tốt nhưng ông lại không biết chắc chắn là chuyện ấy đúng hay sai phải không… Thôi thì mình sang phần  chót, gạn lọc về  Lợi Ích của câu chuyện. Chuyện ông sắp nói về bạn tôi cho tôi nghe liệu có ích lợi gì cho tôi không”…
– Không, không chắc đâu…
Socrates lắc đầu và kết luận:
– Nếu chuyện ông sắp nói cho tôi nghe về bạn tôi không đúng, không tốt và cũng chẳng  ích lợi gì cho tôi hết… Vậy ông nói với tôi làm gì cho phí thì giờ của cả hai?
Chuyện vui này cho chúng ta thấy tại sao Socrates có tiếng là học giả thông minh và khôn ngoan nhất trong cổ sử Hy Lạp. Socrates cũng nói cuộc sống là cần thiết nhưng cần thiết hơn nữa là phải sống như thế nào… và cuộc đời sẽ tốt đẹp hơn nếu chúng ta cố gắng sống tốt hơn với mọi người.

Tác giả : Cung Nhật Thành lược dịch

ĐỊT MẸ TÒA! (Thái Bá Tân)

Nguyễn Thúy Hạnh

ĐỊT MẸ TÒA! (Thái Bá Tân)

Hôm qua xử phúc thẩm
Y án mười ba năm
Với anh Nguyễn Văn Túc,
Một tù nhân lương tâm.

Anh chấp nhận bản án,
Không van xin, kêu ca.
Nghe nói chỉ nhếch mép
Và chửi: “Địt mẹ tòa!”

Một câu chửi vĩ đại,
Ngay ở chốn công đường.
Chửi bộ máy tư pháp
Vớ vẩn và nhiễu nhương.

Bộ máy tư pháp ấy
Đáng chửi gấp nghìn lần.
Chỉ giỏi nâng bi đảng,
Gây oan ức cho dân.

Đừng nhắc đến công lý
Với tòa án nước ta.
Tôi, bị đem ra xử,
Cũng nói:”Địt mẹ tòa!”

(Lời bình bên trên là của bác Phan Lữ)

Image may contain: 6 people, people standing

LÀM CHÍNH TRỊ

Đỗ Ngà

LÀM CHÍNH TRỊ

Làm chính trị là gì? Là hoạch định và thực hành những bước đi riêng để đạt được quyền lực nhà nước. Để xây dựng địa vị xã hội, thì con người có 2 thứ để đạt tới, đó là tiền bạc và quyền lực chính trị. Đó là 2 thứ hấp dẫn con người nhất. Có người thích mưu cầu tiền bạc, có người thích mưu cầu quyền lực và cũng có kẻ muốn mưu cầu cả 2.

Làm chính trị nói thẳng ra nó là một nghề, một nghề tự học hỏi là chính. Và làm chính trị ở mỗi môi trường chính trị khác nhau thì cách làm cũng khác nhau. Tạm thời ta có thể phân biệt 2 loại môi trường chính trị: môi trường chính trị khép kín, và môi trường chính trị mở.

Môi trường chính trị mở là ghế quyền lực nhà nước được mở cho tất cả đều tham gia. Đảng phái chính trị nào cũng tham gia được và người không đảng phái cũng tham gia được. Đó là những nước dân chủ. Nơi này lá phiếu người dân quyết định cuộc chơi. Như vậy, muốn đoạt lấy quyền lực thì anh phải lấy được cảm tình của người dân để họ dồn phiếu cho anh. Muốn bán được hàng thì chất lượng hàng tốt và đồng thời anh phải PR tốt. Người làm chính trị ở đây cũng vậy, anh bán trí tuệ và tài năng thì trí tuệ của anh phải tốt và thêm vào đó là chiến lược PR cũng phải tốt. Chính vì lẽ đó, những nguyên thủ ở xứ tự do họ nói như một diễn giả chuyên nghiệp. Tổng thống Obama hay Bill Clinton có thể cầm mic nói cả buổi không cần xem giấy. Nhưng các lãnh đạo CS phải cắm mặt vào giấy đọc từng chữ như trẻ học lớp 3, đấy là sự khác biệt vô cùng lớn.

Môi trường chính trị đóng. Đấy là môi trường chính trị chỉ dành cho một tập đoàn chính trị duy nhất độc chiếm quyền lực. Mọi sự đòi hỏi chia chác quyền lực đều bị bức hại, bị tù đày hoặc giết chết. Loại hình chính trị đóng này bao gồm nhà nước phong kiến tập quyền và độc tài toàn trị CS. Ngày trước hoàng tộc độc chiếm quyền lực nhà nước phong kiến, ngày nay ĐCS giữ vai trò y hệt hoàng tộc khi xưa. Ngày xưa quyền lực chỉ được chia cho con cháu hoàng gia và giới quý tộc, thì hôm nay quyền lực nhà nước cũng chỉ được chia cho BCT và TW Đảng. Ở đây yếu tố nhân dân bị loại bỏ hoàn toàn trong vấn đề chọn nhân sự nhà nuớc. Cho nên làm chính trị trong môi trường này là hoàn toàn khác với môi trường chính trị mở.

“Thứ nhất hậu duệ, thứ nhì quan hệ, thứ ba tiền tệ, thứ tư trí tuệ” là câu châm ngôn cho những ai muốn chạy một chân làm việc vào cơ quan nhà nước. Làm việc cho cơ quan nhà nước không phải là người làm chính trị. Người làm chính trị là mưu cầu quyền lực nhà nước, tức làm lãnh đạo, mà lãnh đạọ cao cấp chứ không phải làm chuyên viên quèn. Cho nên với người làm chính trị trong xã hội này thì câu châm ngôn phải được sửa lại “Nhất bắt buộc phải là hậu duệ, nhì quan hệ, ba tiền tệ” và trí tuệ phải bị loại bỏ hoàn toàn. Vì sao? Vì muốn được cơ cấu, anh phải có lí lịch đỏ. Đó là điều bắt buộc trong nội bộ ĐCS.

Như vậy, làm chính trị trong chính quyền CS thì yếu tố trí tuệ bị loại bỏ thì lấy đâu ra lãnh đạọ biết nói chuyện với dân? Lấy đâu ra lãnh đạo biết PR hình ảnh làm dân tháng phục hay yêu mến? Cho nên hàng loạt những lãnh đạo CS PR hình ảnh thì sẽ bị thiên hạ chửi te tua vì nó hiện lên bản chất diễn một cách giả tạo.

Ở nước tự do, những chính trị gia thường xuyên tiếp xúc cử tri để đối thoại chính sách, để tranh luận về sự đúng sai của một đạo luật, để đề ra giải pháp khắc phục sai lầm chính sách, để hiệu chỉnh hoặc thay đổi một đạo luật lỗi thời, để đánh giá thành quả của chính phủ đương nhiệm vv…, nói chung rất nhiều thứ đòi hỏi bộ óc tài giỏi. Cho nên, ai làm chính trị gia chuyên nghiệp đều có thực lực về trí tuệ và họ tập hợp dân để PR cho trí tuệ đó. Đấy là PR đồ hiệu, không phải PR đồ rởm. Còn mấy anh CS thì sao? Mấy anh này leo lên bằng đầu gối, bằng tiền bạc, cho nên mấy ổng đâu có trí tuệ để show cho dân thấy. Nhưng ngặt một nỗi, không có thực lực nhưng thích thể hiện nên mấy anh này nghĩ ra chuyện ruồi bu để PR. Đinh La Thăng thì đi vớt bèo, Nguyễn Thị Kim Ngân lội bùn trồng rừng ngập mặn, Nguyễn Thị Kim Tiến vớt lăng quăng, Vũ Đức Đam phát cỏ, rồi bây giờ thằng ngu Võ Văn Quý đi thăm con nghiện sốc thuốc đang cấp cứu.

Như đã nói, mỗi môi trường chính trị thì cách làm chính trị cũng sẽ khác. Ở nền chính trị mở là phải có tài năng thực sự và chiến lược PR bản thân tốt. Trong môi trường chính trị đóng là phải biết quỳ gối và đặc biệt phải tham nhũng để kiếm tiền mua ghế. Obama hay Trump sẽ không bao giờ biết quỳ gối để đi lên, và người CS thì chắc chắn không thể PR để cho nhân dân tin tưởng. Người CS nào thích PR thì chắc chắn sẽ lòi ra cái giả dối, cái diễn trò, và thậm chí lòi cái ngu như tay phó chủ tịch Hà Nội. Lời khuyên chân thành nhé! Các quan chức CS đừng làm màu khi bản thân không đủ tầm.

TỰ DO KHÔNG HỀ MIẾN PHÍ

TỰ DO KHÔNG HỀ MIẾN PHÍ

Các bạn có biết, Việt Nam có bao nhiêu cơ quan báo chí không? Hiện này cả nước có 858 cơ quan báo in, 105 báo điện tử. Toàn bộ 64 tỉnh và thành phố của Việt Nam, mỗi tỉnh đều có ít nhất 1 đài phát thanh và 1 đài truyền hình. Vậy tính ra thêm 128 cơ quan phát thành và truyền hình địa phương. Trung ương còn có VTV. Như vậy tổng số cơ quan báo chí các loại là 1092 với cả hàng vạn nhân viên. Nhưng tất cả những tờ báo này đều quy về một tổng biên tập duy nhất, đó là Võ Văn Thưởng. Hơn ngàn tờ báo nhà nuớc nhưng không một tờ báo tư nhân nào tồn tại. Như vậy tiếng nói người dân ở đâu? Hoàn toàn không có, thế nhưng trong điều 25 Hiến pháp cho phép tự do báo chí.

Các bạn có biết, Việt Nam có Quốc hội với 487 người, thì hết 468 người là đảng viên ĐCS, và 19 người là không đảng phái. Tỷ lệ đảng viên là 96%, trong 19 người không là đảng viên ấy cũng là loại làm cảnh cho có vẻ “dân chủ” chứ thực chất những kẻ đó nhiệm vụ cũng gật mà thôi, ông Dương Trung Quốc là ví dụ. Vậy trong quốc hội CS gần như 100% là người CS. Còn chỗ nào cho tiếng nói của dân? Hoàn toàn không có.

Vậy tiếng nói của dân ở đâu? Ở facebook – một công cụ do người Mỹ sáng tạo ra, nơi đó là duy nhất người dân cất lên tiếng nói của mình. Ban đầu, các tờ báo nhà nước đều có fan page bên facebook, vì nơi đó giúp bạn đọc dễ tìm đến bài đọc bằng một cái chạm thay vì phải tốn nhiều thao tác hơn để vào website của báo. Chính vì thế, các tờ báo nước ngoài đều có trang fan page để tiếp cận bạn đọc dễ dàng và cũng để quảng bá tờ báo rộng rãi. Điều rất đỗi bình thường thế, nhưng với báo chí CS thì hoàn toàn khác. Vào năm 2016, Cục Báo Chí Việt Nam ra công văn 779/CBC-TTPC nhằm kiểm duyệt các trang fan page vì trên đó, khi đọc comment người ta thấy hiện lên sự sai trái của chính sách nhà nuớc và lòng dân không thuận những gì Đảng làm. Thế là hàng loạt trang fan page đóng cửa. Trong đó có trang fan page của Ban Tuyên Giáo vì bị dân chửi dữ quá. Đặc biệt, Báo Nhân Dân không bao giờ mở fan page. Nhớ mấy năm trước đây, cổng Thông Tin Chính Phủ mở để tương tác với nhân dân, bị nhiều comment chất vấn ad không thể đối đáp được nên đã block hết những người đó.

Fan page trên Facebook là nơi duy nhất dân tương tác với chính quyền. Thế nhưng họ đã cuốn gói tháo chạy né tránh. Điều đó chứng tỏ chính quyền không có thiện chí đối thoại với nhân dân. Mặc dù có đến 1092 cơ quan báo chí nhưng chỉ làm mục đích tuyên truyền một chiều. Báo chí nhà nước né dân, và cả lãnh đạọ nhà nước cũng né. Không một quan chức nào công khai nick trên Facebook. Họ không đối thoại với dân, né tránh tương tác, thay vào đó là chính quyền dùng đến công an chìm nổi để truy lùng bắt bớ những ai dám nói lên những điều khó nghe đối với chính quyền. Đó là cách chính quyền “lắng nghe” dân.

Tiếng nói người dân bị bóp nghẹt như thế. Tiếng nói trên truyền thông không, tiếng nói trong nghị trường cũng không. Vậy làm gì để tiếng nói của sự thật lan toả? Chỉ còn mỗi người trong chúng ta nỗ lực truyền tải. Sự thật bị chặn đủ đường nên khai dân trí phải chấp nhận sự chuyển biến chậm chạp. Tự do không hề miễn phí, nó đòi một cái giá rất đắt. Dân tộc nào không đủ khả năng trả cho tự do một giá đắt đỏ, thì dân tộc đó chỉ đáng là nô lệ. Muốn sang, không thể mặc mãi áo của kẻ hèn được.

CON NGƯỜI VÀ CUỘC SỐNG: GIỌT NƯỚC MẮT SƯỚNG VUI

Hoa Do shared a post.

CON NGƯỜI VÀ CUỘC SỐNG
GIỌT NƯỚC MẮT SƯỚNG VUI

Image may contain: 3 people, people standing and shoes

Thinh Tran

Bỏ lại tất cả sau lưng,tôi rời VN đến Mỹ định cư khi tuổi đời không còn trẻ nữa.Vẫn biết ” vạn sự khởi đầu nan” mà sự ” khởi đầu” muộn màng ấy lại đến với mình từ một vùng đất mới hoàn toàn xa lạ ( tập quán,ngôn ngữ,pháp luật…) thì lại càng bội phần khó khăn nhưng vì tương lai con trẻ, tôi đành chấp nhận dấn thân.

Được sự trợ giúp của người thân và bạn bè ,gia đình tôi bắt đầu lại cuộc sống mới từ con số không tròn trĩnh ( phải tập ăn,tập nói,tập đi,tập đứng… )mà việc đầu tiên phải gấp rút hoàn thành là lo chuyện nhập học cho ba thằng con.

Thằng đầu vào học lớp 11 một cách suôn sẻ.Thằng giữa thì đã 11 tuổi nhưng học bạ từ VN đem sang chỉ thể hiện nó học đến lớp 2 , mình trình bày với nhà trường là mình tự dạy nó ở nhà chương trình lớp 3 và lớp 4, sau khi cho giáo viên test lại trình độ, họ đồng ý cho nó vào học thẳng lớp 5 ,đồng thời thông báo trước nếu học sinh không theo kịp về ngôn ngữ thì ngoài giờ học chính thức , họ sẽ cho xe chở cháu đến một trường khác học ESL (English as a Second Language còn được gọi là chương trình dạy tiếng Anh như một ngôn ngữ thứ hai ).

Rất may điều đó không xảy ra vì cháu theo kịp bạn bè.Cũng xin được nói thêm, ở Mỹ phụ huynh có thể tự dạy con mình học ở nhà ( home school ) và họ được chính phủ trợ cấp lại khoản tiền mà chính phủ phải chi trả cho mỗi học sinh đến trường.

Chuyện học hành của hai thằng lớn đơn giản bao nhiêu thì tới thằng út lại nhức đầu bấy nhiêu.Số là mình cho thằng út vào học thẳng Kindergarten ( lớp học để chuẩn bị vào lớp 1 ,lớp học này nằm chung trong trường tiểu học chứ không phải ở trường mẫu giáo như bên VN ).Thằng nhỏ lúc đó không biết một chữ tiếng Anh ,lại lần đầu tiếp xúc với những người Mỹ xa lạ nên sợ hãi, cáu gắt, khóc lóc liên tục trong 5,6 tháng trời.Cô giáo phụ trách lớp và cô giáo ESL ân cần hết mực ,xoay sở đủ điều để cháu nguôi ngoai nhưng tình hình cứ mỗi ngày một tệ hơn. Cô giáo đành mời cô hiệu trưởng, phụ mình tìm hướng giải quyết cho ca khó này nhưng cô hiệu trưởng vừa tiếp xúc “say Hi “thì cu cậu lại càng khóc dữ hơn, họ xoay sang nhờ sự hỗ trợ từ tình nguyện viên người VN vẫn không xong.Trường đã tính đến phương án nhờ bác sĩ tâm lý và cho vào trường đặc biệt khi nào hoà nhập được thì trở lại trường ( mỗi sáng họ sẽ cho xe đến nhà đón và chiều chở về,trên xe ngoài tài xế còn có nhân viên của trường đi theo để lo cho những học sinh đặc biệt đó,đến trường thì một giáo viên với những kỹ năng đặc biệt sẽ dạy một hoặc vài học sinh).

Thực sự khi nghe con mình phải cần đến sự trợ giúp của bác sỹ tâm lý và có khả năng phải vào học ở trường đặc biệt, vợ chồng tôi đã rất tủi thân, vợ nhìn chồng,chồng nhìn vợ mà nước mắt cứ vòng quanh.Đã có lúc,tôi nghĩ quẩn” mình sang đây làm gì để khổ mình,khổ con đến như vậy” chứ thú thật lúc ấy tôi không thấy được đó là sự tận tâm hết mực của nhà trường dành cho học sinh của mình.

Khó khăn như vậy nhưng cô giáo dạy nó vẫn không chịu bỏ cuộc,cô kiên trì chứng minh cho nó thấy cô và các bạn là những người thân và lớp học là tổ ấm yêu thương của nó,mỗi xu hướng tích cực của nó luôn được cô khen ngợi,động viên và tặng những món đồ chơi nho nhỏ .

Rồi đến một ngày( có lẽ khoảng chừng 5 tháng sau ngày nhập học) khi thằng con đầu của mình đến trường đón em thì cô giáo ESL nói: hôm nay cô giáo của em mày đã khóc đó.Sợ em mình lại gây ra cớ sự gì nữa, thằng anh hỏi rõ lý do thì mới biết: cô giáo đã khóc vì mừng khi lần đầu tiên nghe nó hát một bài hát bằng tiếng Anh.Trải qua bao nhọc nhằn,vất vả cuối cùng cô giáo đã giúp cháu thấy được niềm vui khi đi học.

Ngày tổng kết cuối năm của toàn trường,ngoài những học sinh xuất sắc, cô hiệu trưởng đã tặng cho nó huy chương ( vượt lên chính mình ) và đọc một bài diễn văn dài do chính cô giáo dạy nó ,viết về quá trình hoà nhập của nó.
Bài diễn văn thể hiện, có những lúc cô giáo đã gần như bất lực, rồi họ đã vui sướng ra sao khi thấy nó gật đầu,lắc đầu,nói từng tiếng,nói thành câu và trở thành một thành viên không thể thiếu của lớp.Cô cảm ơn Chúa đã mang nó đến cho cô, thử thách cô để cô có được niềm vui khi nhìn hạt giống mình gieo trồng trở thành một bông hoa đẹp.

P/S: Bạn Trí Lê đã nhắc tôi một chi tiết vô cùng quan trọng mà tôi quên đề cập : chuyện chăm lo cho trẻ em học hành trên đất Mỹ là trách nhiệm của chính phủ,cha mẹ không phải tốn một đồng .
Nhiều khi thấy những chuyến xe bus to đùng đến tận nhà để đón đưa một vài học sinh (cần học thêm những môn còn yếu trong khoảng thời gian nghỉ hè )mình cứ nghĩ: nước Mỹ…phí gì đâu…
Cảm ơn nhà báo Thu Duong Mong gợi ý mình viết những dòng…lan man này.

Tôi biết ơn nền giáo dục Việt Nam Cộng Hòa

Nguyễn Ngọc Già
2018-09-18

Hình minh họa. Sinh viên mặc áo dài trên đường phố Sài Gòn

Hình minh họa. Sinh viên mặc áo dài trên đường phố Sài Gòn

 AP

Văn hóa là cội rễ. Giáo dục là dưỡng chất. Quốc gia nào cũng cần hai yếu tố tối quan trọng này để phát triển. Việt Nam không là ngoại lệ.

Nền giáo dục của Việt Nam hiện nay đang bị chỉ trích mạnh mẽ và lên án dữ dội chưa từng thấy.

Trước 1975, bậc tiểu học và cả trung học hầu như chỉ có bộ sách giáo khoa cũ. Nó được “truyền lại” cho đàn em. Đặc biệt, những gia đình nghèo càng coi trọng “của gia truyền” này, bởi lý do đơn giản: Tiết kiệm. Đứa học trò nhà nào nghèo quá, có quyền mượn ở thư viện trường. Nhưng làm dơ, rách thì phải đền.

Đồng phục? Nhà trường chỉ bán “phù hiệu”, mua mấy cái cũng được, về tự may vào áo, phía bên trái ngực trên. Quần áo thì phụ huynh tự lo cho con em mình, với duy nhất yêu cầu (hầu hết là) “áo trắng, quần xanh đen”. Đứa học trò nào nghèo quá, được quyền “thừa hưởng” quần áo cũ của “tiền bối” với duy nhất một yêu cầu: thay phù hiệu. Nếu học đúng trường mà anh chị từng học, khỏi thay, cứ y như vậy, bận đi học.

Thế hệ chúng tôi không được dạy những cái gọi là “cải cách”. Không biết cách đánh vần “cờ lờ mờ vờ” hay “vờ tờ vờ” v.v… Tuy nhiên, chúng tôi vẫn đọc thông viết thạo

Thế hệ chúng tôi không được dạy những cái gọi là “cải cách”. Không biết cách đánh vần “cờ lờ mờ vờ” hay “vờ tờ vờ” v.v… Tuy nhiên, chúng tôi vẫn đọc thông viết thạo. Môn Văn Chương, “điểm tám” trở thành tuyệt đối. Hy hữu lắm mới có đứa đạt “điểm chín”, lúc đó phải nói, bài văn vô cùng độc đáo.

Chúng tôi cũng không phải “học thêm, học bớt”. Hồi xưa chỉ có “học phụ đạo” – lớp học cho những đứa học trò nào vì bận phụ giúp gia đình hay học yếu quá, theo không kịp bạn bè. Thầy – Cô thấy thương, tự mở lớp giúp tụi nó. Không tốn tiền bạc gì hết.

Tiếng Việt vốn “đơn âm”, nên chúng tôi không được dạy “tách tiếng” với những “tròn tròn vuông vuông tam giác”. Tiếng Anh vì là “đa âm”, nên Thầy – Cô nào cũng dạy “phải ráng nối âm (linking sound) nha em”. Ví dụ “the voice of freedom” phải nối âm “c” vào âm “of” hoặc giả, không được phép đọc “bờ-ra-xin” để chỉ nước Ba Tây. Thầy – Cô dạy tiếng Anh (hay tiếng Pháp) không bao giờ mắng học trò bằng tiếng Việt hoặc tiếng Anh  là “con vật này hay con thú kia”. Thầy – Cô dạy các môn khác cũng như vậy.

Thời đó, tú tài đôi là “ngon” lắm rồi!

Chúng tôi được dạy mọi điều theo cách giản dị, dễ hiểu mà nhớ lâu. Ví dụ, hai chữ “trách nhiệm”, thầy cô nào cũng giảng nghĩa thật đơn giản mà thấm thía đến kỳ lạ thông qua “hình tròn”. Cô giáo vẽ lên bảng một hình tròn và nói nếu chỉ “khuyết một tí xíu” cũng là “không tròn trách nhiệm”. Chúng tôi không được dạy “thiếu trách nhiệm”. Biết thế nào là “thiếu với đủ”?! Trách nhiệm mà!

Ngoài xe cộ “chạy đầy đường”, trước 1975, Sài Gòn vô cùng hiếm thấy các loại “giáo sư – tiến sĩ”.

Mặc dù thời xưa ở miền Nam Việt Nam, ai cũng biết là đa đảng, nhưng nền giáo dục Việt Nam Cộng Hòa không đào tạo “giáo sư – tiến sĩ chuyên ngành xây dựng đảng”.

Ba Thức nói rằng ông cũng không dạy anh yêu nước. Ông chỉ hướng cho con mình sống có nhân cách và có ích, đừng vì mình mà làm tổn thương người khác

Chính khách thời bấy giờ cạnh tranh gay gắt không thua gì các nước dân chủ bây giờ. Nền chính trị lúc đó, quả xác đáng gọi là “chính trường” như người miền Nam cũng thường gọi: thương trường, vận động trường, kịch trường, phim trường v.v… – nơi phải diễn ra sự cạnh tranh khốc liệt của những tài năng trên các lãnh vực – biểu hiện của tự do đích thực.

Thế hệ những “thằng con nít” như chúng tôi được dạy như ông Trần Văn Huỳnh dạy con trai mình:

“…Có một lần, Thức bỏ nhà đi bụi suốt mấy tháng hè hồi lớp tám. Chính nhờ lời cha dạy, phải học để làm người có ích đã kéo Thức ra khỏi những tháng ngày hư hỏng, trở lại mái trường với một quyết tâm học cho giỏi để gia đình không phải lo lắng vì mình. Ba Thức nói rằng ông cũng không dạy anh yêu nước. Ông chỉ hướng cho con mình sống có nhân cách và có ích, đừng vì mình mà làm tổn thương người khác, thì tự nhiên trẻ con lớn lên sẽ sống có trách nhiệm với mình và đất nước…”.

Trần Huỳnh Duy Thức đã ngưng tuyệt thực – một tin vui mà tôi chưa bao giờ thấy dư luận mừng như vậy. Có nên gọi bằng hai chữ “hiện tượng”?

Tôi mãi mãi biết ơn nền giáo dục Việt Nam Cộng Hòa.

Mời đọc lời một giáo sư Sử trường Đại Học Sư Phạm Huế xin lỗi Đức Tổng Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt

Bang Uong shared a post.
Image may contain: 1 person
Image may contain: 1 person, closeup

J Vinh Le is with Maria Têrêsa Quế Phương.

Gần cuối tháng 9, mời đọc lời một giáo sư Sử trường Đại Học Sư Phạm Huế xin lỗi Đức Tổng Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt năm trước (ngày 28/9/2011). Lời xin lỗi của một giáo sư cho thấy ai đánh phá Đức Tổng là sai lầm. Trong lịch sử Giáo Hội tại Việt Nam, Đức Tổng Giuse là chứng nhân anh dũng, là tấm gương cho mọi người, cách riêng cho “đàn két yêu nước”. Trong xã hội, người Việt nam rồi đây sẽ còn mãi nhắc tên ngài.

Giáo sư Hà Văn Thịnh viết:

Tôi biết những gì mình viết về TGM ngày nào (đăng trên báo Lao Động) là một sai lầm và, ở mức độ nào đó, có thể coi là một tội ác khó có thể biện minh. Tôi muốn cầu xin một sự thứ tha nhưng chắc chắn rằng sự day dứt của lương tâm thì chẳng thể nào nguôi ngoai được…

Qua đây, cũng xin nói cho rõ “vụ” này. Hồi ấy, tôi là cộng tác viên thường xuyên của báo Lao Động. Viết với đam mê và trách nhiệm thực sự của nghĩ suy là mình luôn bảo vệ cái đúng, chống lại những điều sai (ấu trĩ, ngây ngô, ngu dốt…; để cho độc giả và quý vị xa gần phán xét, mặc nhiên tôi không phàn nàn hay khiếu nại). Một lần, tôi nhận được điện thoại của ông Tô Quang Phán, Phó TBT (nay là Tổng BT Hà Nội Mới), nói rằng Tổng GM Ngô Quang Kiệt tuyên bố cầm hộ chiếu Việt Nam thấy nhục nhã, hãy viết ngay một bài bình luận về sự kiện trên….

Nhận được lệnh, với thông tin 8 chữ, tôi viết liền cho kịp bài báo để mai đăng, sau khi đã đọc lại toàn bộ Kinh Thánh. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa hiểu nổi, vì sao chỉ sau có mấy tiếng đồng hồ, vừa đọc Kinh Thánh lại vừa viết ra được bài báo tổng hòa và tận cùng của nỗi đau, sự xấu hổ mà không hề có một thoáng mảy may băn khoăn về chuyện đúng, sai? Xem ra, sự đui dốt, thỏa thê khó tìm thấy giới hạn.

Bây giờ, tôi biết tôi xứng đáng bị rủa sả bởi những lời tàn tệ. Tôi viết bài này để xin một sự thứ tha, chắc rằng Chúa Nhân Từ sẽ tha thứ cho tôi, coi như đó là một tai nạn của lỗi lầm và xuẩn ngốc; nhưng, những bạn đọc yêu mến sự thật và công lý thì chẳng thế, bao giờ…

Tôi đã như một kẻ đui mù thách đấu với Tổng GM Ngô Quang Kiệt chỉ bằng cái sinh tử lệnh có 8 chữ, tức là bằng đúng một nửa của 16 chữ vàng cắt dán! Lỗi lầm và đau xót đang được đo bằng sự ê chề. Tôi chỉ còn biết sùng kính ngước nhìn lên và nói tới hai chữ: Cầu Xin!

Huế, 28.9.2011.

Tượng đài Fidel Castro tại Đông Hà – Quảng Trị

Image may contain: 1 person, standing and text

Bill Tran

Mỹ tới VN giúp VNCH ngăn chặn làn sóng đỏ cướp miền Nam thì bảo là “xăm lược”. Còn thằng Nga, thằng Tàu, thằng Cuba… đưa quân vô VN giết người Việt thì gọi là gì? Mà phải vơ vét sạch tài sản trong cả nước trả nợ, đưa dân đi lao động trừ nợ.

Thằng Cuba trùm giết người ở xứ nó, chết rồi, có liên quan gì tới dân VN mà chúng mày cũng lấy tiền thuế của dân hàng trăm tỷ đi xây tượng thờ nó? Đúng là quân khốn, ngu ngục. Cha mẹ chúng mày phải rất xấu hổ sinh ra những đứa con hư như chúng mày, những thằng theo CS bán nước nhận giặc làm cha, hết Lenin, Mao, Hồ bây giờ tới Castro.