GÓC SUY GẪM…

Image may contain: plant, outdoor and nature
Image may contain: one or more people, sky, nature and outdoor

Van H Pham

GÓC SUY GẪM…

Có Những Thứ Trong Đời Không Bao Giờ Nên Nuối Tiếc

– Cái gì đã cũ là cũ, Có cố đánh bóng cũng không thể mới.
– Cái gì đã qua là qua. Có quay trở lại cũng chẳng như xưa.
– Cái gì đã vỡ là vỡ. Có hàn gắn lại cũng còn vết rạn nứt.
– Cái gì đã đứt là đứt. Có ráng nối lại cũng chẳng tồn tại dài lâu.
– Cái gì đã đi là đi. Có níu kéo nó về cũng chẳng còn là của mình nữa.
– Cái gì phải quên là quên. Có nhớ nhung mãi cũng chỉ là hoài niệm.
– Sự tin tưởng giống như một tờ giấy, một lần bị vò nát nó sẽ không thể toàn hảo như xưa.
– Khi ai đó rời bỏ ta, hãy để họ ra đi. Số phận của ta không bao giờ kết chặt với những ai quyết tâm rời bỏ ta. Họ không phải là người xấu, họ chỉ là nhân vật kết thúc vai trò trong câu chuyện của cuộc đời ta mà thôi.

– Có ba thứ trong đời không bao giờ nên tiếc nuối. Đó là:

* Tình yêu đã ra đi.
* Người bạn không xứng đáng.
* Ngày hôm qua.

Bởi vì đó là những điều đã không còn có thực, không còn có ý nghĩa và không còn tồn tại trong ngày hôm nay và ngày mai của ta. Vì thế, là những điều không nên làm vướng bận lòng ta, không nên làm u sầu trái tim ta và làm rơi nước mắt ta thêm nữa.

Một sớm mai kia thức dậy, bạn có thể sẽ thấy người bạn yêu không còn là người đàn ông/đàn bà bạn đã yêu nữa. Bạn sẽ buồn vì họ? Sẽ đau vì không thể yêu người đó nữa? Sẽ tiếc nuối tình yêu đã có? Nhưng, hãy nghĩ: Khi bạn yêu họ, họ là người bạn yêu, với những gì bạn yêu. Khi họ không còn như thế nữa, hoặc khi bạn nhận ra họ chưa bao giờ như bạn nghĩ, cũng đừng cảm thấy đau buồn hay nuối tiếc. Bởi vì tình yêu đó, trước giây phút đổi thay đó đã là một tình yêu trọn vẹn, người yêu đó trước giây phút nhận ra đó đã là một người yêu trọn vẹn. Chỉ có điều, đó là một tình yêu đã qua, một người yêu đã ra đi. Và nên để gió cuốn bay đi…

Một người bạn không xứng đáng với những gì ta dành cho họ càng không bao giờ nên hối tiếc, cho dù có thể là một nỗi buồn trong thoáng chốc. Buồn không phải vì ta đã dành cho họ nhiều yêu thương mà họ không xứng đáng được nhận, cho đi là không bao giờ nên hối tiếc. Mà buồn vì cuộc sống không nên như thế, con người không nên như thế, vậy thôi. Dù sao, cũng nên sống hết mình, yêu thương hết mình. Đâu đó trong cuộc đời vẫn là những vòng tay rộng mở, còn những cái quay mặt đã ở sau lưng…

Và ngày hôm qua. Ngày hôm qua luôn là một cái bóng rất lớn, đôi khi là quá lớn lên hiện tại. Cho dù là cái bóng của hạnh phúc hay bất hạnh. Có những người không bao giờ thoát nổi ra khỏi cái bóng đó để bước đi về phía ngày mai. Nhưng bạn biết không, chỉ những người không nhìn thấy bóng mình vì bận rộn ngẩng cao đầu bước mới không luẩn quẩn ở cái bóng của mình mãi. Ngày hôm qua chỉ là một cái bóng. Mà chúng ta thì cần điều gì đó rõ rệt, mang dáng dấp, hơi thở, sự sống. Đừng đuổi theo cái bóng đó, bạn nhé. Nó cũng giống như ngồi thở than vọng tưởng những cánh bướm mùa trăng tròn thuở xưa. Hãy cứ thương nhớ nhưng đừng bao giờ tiếc ngày hôm qua. Ngày hôm qua đã qua rồi…

Đôi khi, đúng hơn là rất nhiều khi tôi cũng thấy buồn. Nhưng tuyệt nhiên không bao giờ cho phép mình nuối tiếc. Tôi tin, rất tin cuộc sống cần dựa trên những nỗ lực không mệt mỏi để vươn lên, để cho đi và để biết trân trọng hiện tại, hướng tới ngày mai. Những gì đã cho đi là những điều quý giá. Những hạnh phúc đã mang đến cho người là những món quà tự tặng mình. Những yêu thương đã trao là những yêu thương được nhận. Ngay cả những nỗi buồn cũng là một trải nghiệm ý nghĩa. Những cho nhận ấy ngày hôm nay và ngày mai nhìn lại ta mới có thể thấy hết giá trị của đời mình.

Những người luôn bận lòng với những đố kỵ, day dứt với những đau khổ, trầm mình trong nước mắt, giam mình trong những ám ảnh về quá khứ và dằn vặt mình với những đòi hỏi yêu thương là những người không bao giờ có thể hạnh phúc, không bao giờ biết giá trị đích thực của cuộc sống.

Một sớm mai kia khi tất cả sẽ thành hư vô trong đời, mong bạn sẽ mỉm cười. Vì mình đã sống những ngày trọn vẹn.

Tôi và những người như tôi không phải Phản Động.

Image may contain: 1 person, smiling, text

Nguyễn Thủy Tiên

Tôi và những người như tôi không phải Phản Động.

– Chúng tôi không tham nhũng ngân sách quốc gia, chúng tôi không ăn chặn tiền thuế của các bạn 1 đồng nào. Nếu chúng tôi có làm những việc đó chúng tôi mới là phản động.

– Chúng tôi không cướp đất của dân, đẩy người dân ra đường, để cụ già phải ăn xin, em bé phải bán vé số, phụ nữ phải bán dâm. Nếu chúng tôi làm những điều đó chúng tôi mới là phản động.

– Chúng tôi không cấp phép cho những gian thương, cho những doanh nghiệp nước ngoài vào VN kinh doanh nhưng phá hoại môi trường để rừng trơ trọi, để biển không còn gây ảnh hưởng xấu đến cuộc sống người dân. Nếu chúng tôi có làm những việc đó chúng tôi mới là phản động.

– Chúng tôi không ra đường chặn xe bạn vô cớ, không vu khống bạn vi phạm luật, không bắt bạn những lỗi vớ vẩn… rồi tìm cách vòi tiền bạn. Nếu chúng tôi làm việc đó chúng tôi mới là phản động.

– Chúng tôi không có quyền kiểm soát việc nhập khẩu hàng hóa vào VN. Chúng tôi không nhập hàng giả, thức ăn độc hại vào thị trường VN để bạn dùng, vì lợi nhuận hại tất cả mọi con người VN. Nếu chúng tôi làm điều đó, chúng tôi mới là phản động.

– Chúng tôi không đến công ty, tiệm, cửa hàng của bạn để hạch sách, những nhiễu rồi kiếm cớ vòi tiền bạn. Khi nào chúng tôi làm vậy chúng tôi mới là phản động.

– Chúng tôi không tạo ra bất công trong xã hội. Chúng tôi không bao che những người làm sai, không nâng đỡ con cháu vô năng lực vào những vị trí cao. Nếu chúng tôi làm điều đó hãy gọi chúng tôi là phản động.

– Chúng tôi không mượn nợ nước ngoài cho con cháu du học, xây biệt thự, sắm xe, tiêu xài hàng hiệu, uống rượu ngoại, nuôi gái… để mỗi người dân gánh $1200 tiền nợ. Nếu chúng tôi làm thế bạn cứ gọi chúng tôi là phản động.

– Chúng tôi không ăn chặn tiền cứu trợ đồng bào lũ lụt, không bòn rút tiền từ thiện dành cho bệnh nhân tâm thần, người già neo đơn. Nếu có làm việc đó, gọi chúng tôi là phản động còn nhẹ… hãy xử bắn chúng tôi ngay.

Bạn nói khi tôi và những người giống như tôi chưa có quyền thì kêu gào hay lắm… nhưng đến lúc nắm quyền thì cũng hành xử như những gì chúng tôi lên án thôi. Bạn nói đúng nếu như guồng quay xã hội hiện tại cứ mãi mãi tiếp tục còn kéo dài, thì ai lên nắm quyền cũng sẽ bị biến chất. Và những gì chúng tôi làm chính là muốn thay đổi guồng quay xã hội đó.

Chúng tôi muốn tạo ra 1 guồng quay xã hội khác để người nào lên nắm quyền cũng phải tuân thủ luật pháp, làm đúng trách nhiệm cần có… nếu tắc trách, sai phạm, biến chất phải bị đẩy đi cho người có thể tốt hơn thay thế.

Chúng tôi muốn xã hội tốt hơn bằng việc thay đổi cái gốc, thay đổi hệ thống vận hành… và bạn gọi chúng tôi là phản động.

CHÍNH TRỊ LÀ GÌ MÀ TRÔNG SỢ QUÁ!

Binh Dang is with Huong Nguyen.

Ở xứ cộng sản không có chính trị chỉ có TÀ TRỊ

CHÍNH TRỊ LÀ GÌ MÀ TRÔNG SỢ QUÁ!

Bài viết của chị Hồng Lam

Ngay cả chủ tịch nước Trần Đại Quang mà vẫn bị mắc phải căn bệnh hiếm: Vi sút hiếm và độc hại.

Trước đây thì Ông Nguyễn Bá Thanh cũng đã mắc phải căn bệnh độc hại không chữa trị được rồi cũng ra đi.

Và hiện tại thì có Ông Đinh Thế Huynh cũng đang mắc phải căn bệnh độc hại gì đó mà hiện nay không ai biết tin chính xác về Ông.Không biết ông còn sống hay đã ra đi mà chưa công bố.

Tiếp theo con Vi Rút lạ này nó sẽ xâm nhập vào ai đây? Mà sao kỳ lạ quá Vi rút hiếm và độc hại này chỉ xuất hiện tại VN nhỉ?

Image may contain: 2 people
Image may contain: 2 people
Image may contain: 2 people

“Bỉnh chúc vô minh, Quang tự diêt,

Sự ra đi của ông Quang thắp lên niềm hy vọng mới trong lòng người dân Việt muốn thay đổi thể chế. Nhưng liệu rồi đây có còn tiếp tục sáng bừng để vui mừng ?

Trần đại Quang qua đời, vế trước của câu Sấm được xem đã ứng nghiệm.

“Bỉnh chúc vô minh, Quang tự diêt, 
Trọng ngân bạc phúc, sản tắc vong”

Xin mở ngoặc ở đây giải nghĩa sơ tí về câu này cho những bạn chưa nghe qua bao giờ.

Bỉnh (秉) có nghĩa là cầm, nắm như nói bỉnh bút là cầm bút. Chúc (燭) là nến, đuốc 
vô minh (無明) – không sáng suốt 
Quang (光) = ánh sáng 
tự diệt (自滅) = tự tắt

Trọng (重) = coi trọng
Ngân (銀) = tiền bạc
bạc (薄) = mỏng, coi nhẹ, coi thường như nói bạc đãi, tiếp đãi với lòng coi thường. 
Phúc (福) = phúc đức, phước đức
Sản (產) = tài sản, sinh sản 
Tắc (則) = tất, ắc, thì sẽ 
Vong (亡) = mất

Ở nghĩa đen là câu răn là người cầm ngọn nến, đuốc soi đường cho người khác mà không sáng suốt thì ánh sáng sẽ tự tắt. Đuốc tắt thì mất đi cái “địa vị” soi đường. Người coi trọng tiền bạc mà phúc mỏng vì coi nhẹ sự vun bồi phúc đức thì tải sản cũng mất đi.

Ở nghĩa bóng, vốn được xem là một câu Sấm của cụ Trạng, và được giải nói cho thời Sản, ám thị tứ trụ Quang, Trọng, Ngân, Phúc. Khi Quang diệt thì đến Trọng Ngân xử tệ ông Phúc nhà Sản ắc sẽ vong. Còn những kẻ coi trọng tiền bạc mà coi nhẹ sự vun bồi phúc đức đối xử bất nhân với những người vì tự do của dân tộc không thể nào ngoại lệ. Quy luật đồng tiền bất nghĩa không ai giữ được lâu. Nếu phải trả nợ bằng cái mạng thì thật đáng ngậm ngùi xót thương.

—-

Bonus: bài cũ của năm 2008 do anh Thức kêu nhi viết để cỗ vũ những người trong Đảng muốn thay đổi chế độ không ủng hộ sự tàn ác của Đảng:

Bao giờ có thể thay đổi chế độ dân chủ đây?

Đó là câu hỏi mà có không ít người dân Việt hiện tại vẫn đang tha thiết mong đợi 1 câu trả lời.

Cũng sắp rồi đó… hay vẫn còn vời vợi??

Chẳng biết nữa, vì thật chẳng dễ gì mà có thể lật đổ được đảng CS. Đánh bom tàn sát ư? Pháo kích chăng? Tất cả những bạo động như thế không hề là việc của những kẻ hèn nhát … lại càng chẳng thể là việc của người chủ trương bất bạo động muốn sử dụng biện pháp ôn hòa.

Song bạo động hay ôn hòa, thực trạng diễn biến trước mắt đang mở ra cho ta thấy lý do đưa đến sự sụp đổ của CS nó sẽ không đơn thuần chỉ là ở nơi áp lực từ sự mong muốn của người dân đứng lên đòi hỏi nhân quyền và dân chủ hay một đảng phái ngầm nào đó sẽ phất cờ.

Thường thì.. con thú dữ khó có một con thú khác sát hại được nó, nếu như… không là chính những con …trùng “nhỏ” bám trên thân của nó rỉa rói ăn thịt của nó. Cũng như Lưu Bang tranh mãi với Hạng Vũ vẫn ở thế yếu, dẫu có quân sư Tử Phòng, có tướng giỏi Hàn Tín vẫn chưa đủ để dựng nghiệp lớn mà còn phải nhờ đến một lực lượng khác.

Lực lượng nào đây?

Nhắc lại chuyện xưa, khi Bái Công (tức Lưu Bang) đóng quân ở Vinh Dương thiếu lương thực bị quân Sở vây đánh nếu không nhờ Trần Bình hiến kế ly gián khiến vua tôi nước Sở chẳng còn tin nhau hẳn đã bị Hạng Vũ diệt rồi. Kế ly gián của Trần Bình đã khiến Á Phụ Phạm Tăng bị ngờ vực uất ức mà từ quan, chưa đi đến Bành Thành đã nổi ung ở lưng mà thác. Mất Phạm Tăng, chỉ hơn 1 năm sau đang ở thế thượng phong, Hạng đã bị Lưu đánh bại hoàn toàn.

Ngoài Tử Phòng, Hàn Tín, Tiêu Hà, còn phải cần nhờ có Trần Bình mà Lưu Vương mới dựng được cơ nghiệp Tây Hán, vậy Trần Bình (陳平 ? – 178) này là ai ?

Khi cả Lưu và Hạng khởi binh phản Tần, Trần Bình đến đầu dưới trướng của Hạng. Sau khi Hạng Vương công chiếm được Hàm Dương, Trần Bình phản Sở quy Hán vì Lưu Vương tất cả hiến 6 lần kế hay khiến Lưu Bang từ yếu được mạnh, đổi bại thành thắng, có công rất lớn với việc kiến lập nhà Hán nên sau được phong làm Hộ vũ hầu, Khúc Nghịch hầu rồi đến Tả thừa tướng. Ấy là Trần Bình túc trí đa mưu, trước theo Sở mà sau giúp Lưu Vương vậy. 
Nay luận cổ để suy kim, khi Thủ tướng khẳng định trước Quốc hội sáng 13/11/2008: “người nông dân trồng lúa trong năm 2008 này lãi trung bình 60%, có vụ đến 85%” đã khiến dân chúng, đặc biệt là nông dân hết sức bất bình. Có phải Thủ tướng bị thuốc rồi chăng? Hay bị thuộc cấp đã cung cấp những thông tin quá sai với thực tế chăng? Cũng có người cho rằng Thủ tướng dốt quá nên mới nói những điều phi lý như vậy, và cũng có ý kiến bảo rằng Thủ tướng quá táo tợn, chẳng còn biết tôn trọng dân là gì nữa..

Những ý kiến trên đây hoàn toàn có căn cứ và không hẳn là đã sai. Có chăng một hay nhiều Trần Bình đang âm thầm thực hiện kế sách cho một nền dân chủ, cố tình khiến dân chúng bất mãn với thủ tướng? Những con số lãi ảo tưởng trên, cùng với nhiều chính sách và những qui định “quái gỡ” thời gian qua cho thấy rằng đang có rất nhiều người âm thầm đẩy chính quyền này đến chỗ chết.Vậy nên nguyên nhân đưa đến sự sụp đổ của đảng CS không chỉ là từ người dân cùng với những đảng phái không phải CS mà còn từ những Trần Bình thời đại, những đảng viên lòng đã bỏ chủ nghĩa CS muốn dân chủ vậy.

Trước đây việc lật đổ đảng CS có vẻ như là viễn mộng, nhưng nay lại thấy chẳng có chi là xa vời …vì ngay trong Đảng, đã có những đảng viên Trần Bình đáng ca ngợi kia, âm thầm làm những việc cao quý và có ý nghĩa mà không ai biết đến… mà không cần ai biết đến… thì chuyện thay đổi chế độ chỉ trong nay mai mà thôi…

Đúng với câu Albert Einstein nói: “Ta không cần nghĩ đến tương lai, vì nó đến rất chóng thôi.” Vâng, nếu có nhiều Trần Bình vì dân tộc đem tính mệnh thách đố với nguy hiểm, ở với cọp để hại cọp thì tương lai thay đổi chế độ dân chủ sẽ đến chóng thôi.

Và vì vậy, là Trần Bình thì chẳng có ai có tư cách để khoan dung cho sự phục vụ cho đảng xưa. Là Trần Bình lòng hướng về dân chủ mới có thể đem tài năng của mình mà xây dựng đất nước giúp đỡ dân của mình đúng theo điều người dân mong muốn và cần thiết. 
Giữa lúc điêu linh, người dân khốn khổ, ai là người đã khiến Thủ tướng khẳng định những lời tai hại kia? Ai là người đề nghị đưa ra quy định chiều cao không đủ và ngực lép không được lái xe máy quái gỡ kia? Ai ???

Những Trần Bình âm thầm vì dân tộc không màn hiểm nguy bị phát giác và bị tiêu diệt.. điều đó thật khiến người cảm kích….

Điều đó thật khiến nhi cảm kích …

Cũng như con thú dữ khó bị một con thú khác sát hại… chỉ có những con trùng nhỏ bám trên thân nó mới dễ dàng hại được nó … Khi nó suy yếu đó là lúc nó phải gục ngã.

Dân tộc này có thể mau thoát khỏi đau khổ hay không, không chỉ cần có nhiều người dân dám đứng lên đòi lại sự công bằng cho dân tộc, xoa vết đau của quê hương, mà còn cần có những Trần Bình trong bất cứ guồng máy nào của chính phủ âm thầm giúp cho sự kiến lập nền dân chủ Việt Nam vậy.

Thiếu Trần Bình của ngày xưa, Lưu Vương khó gầy được nghiệp bá, thiếu Trần Bình của nền dân chủ Việt nam hôm nay, sự lật đổ chính phủ CS còn là giẫc mơ vời vợi của người dân đau khổ.

Và… thiếu những người dân thật sự yêu nước dám biểu hiện sự bất đồng với đảng, sẵn sàng vì nước …vào hiểm ra nguy như anh Điếu Cày, như chị Lê Thị Công Nhàn v.v…thì mảnh đất này hẳn thấy tủi nhục lắm vì phải nuôi toàn những con người hèn nhát.

Bao giờ có thể thay đổi chế độ dân chủ, bao giờ đất nước có thể giàu mạnh v.v.. là những câu hỏi mỗi người dân có bổn phận tự trả lời cho mình bằng chính sự đóng góp tích cực của mình mà đừng mong đợi ở một …kỳ tích nào. Song, khi có được những Trần Bình đang ở bên trong guồng máy chính phủ, có được những người dân mang tiếng nói dân chủ ở bên ngoài; lực lượng ngoài, lực lượng trong góp lại sẽ tạo được những cơn lũ lụt nhận chìm chủ nghĩa CS dành lại sự công bằng cho Hà Nội, cho Sài Gòn, cho Huế, cho từng tất đất quê hương vậy.

Câu hỏi dân chủ chẳng còn vời vợi đâu xa nữa …

mặt trời chỉ ở sau dãy núi …

nhi

Image may contain: text

Trần Đại Quang chết “theo kịch bản”

Trần Đại Quang chết “theo kịch bản”

Nguyễn Ngọc Sẵng (Danlambao) – …Ghế Tổng Bí thư của ông Trọng là do Tàu “phong”, vì thế nhất nhất mọi việc đều phải hỏi ý kiến Thiên Hoàng Tập. Thiên Hoàng muốn nhượng đất phải nhượng đất, Thiên Hoàng muốn xây dựng Đặc Khu để nối vào Con Đường Tơ Lụa cũng phải thần phục, dù dân cả nước nổi lên chống lại cũng phải làm. “Chống Tao có Tàu Lo”. Trọng là Thái Thú ngoan ngoãn, trung thành nên phải rập khuôn Tàu để tỏ lòng trung với Thiên Tử. Trọng sẽ là Tổng Bí thư đảng, kiêm nhiệm Chủ tịch Nước… 

*

Hôm nay 21/9 báo chí trong và ngoài nước loan tin ông Trần Đại Quang qua đời. Việc ra đi của ông Quang khuấy lên nhiều nguồn tin khác nhau, trái ngược nhau nhìn từ nhiều góc độ chinh trị khác nhau. 

Đây là vài nét về ông Chủ tịch Nước Trần Đại Quang theo thông tin lề đảng. 

Ông sinh ngày 12/10/1956, tại huyện Kim Sơn, tỉnh Ninh Bình. 

Học trường Cảnh sát Nhân dân Trung ương và Trường Cao đẳng Ngoại ngữ Bộ Công An từ 1972 đến tháng 10/1975. 

Ông Trần Đại Quang có học vị Tiến sỹ Luật học, Đại học An ninh, trình độ ngoại ngữ cao học tiếng Tàu. 

Được bầu vào Bộ Chính trị Đảng Cộng sản từ Đại hội Đảng XI năm 2011, phong hàm Đại tướng năm 2012. 

Ông được bầu làm Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam tại kỳ họp thứ 11, 2/4/2016 

Chủ tịch nước Trần Đại Quang qua đời sáng 21/9. 

Chủ tịch nước Việt Nam Trần Đại Quang qua đời lúc 10 giờ 5 phút hôm 21/9/2018 tại Bệnh viện Trung ương Quân đội 108, vì loại “virus hiếm” theo ông Trưởng ban bảo vệ, chăm sóc sức khỏe cán bộ Trung ương Nguyễn Quốc Triệu xác nhận với báo chí Việt Nam. Ông đi chữa bệnh tại Nhật từ tháng 7 năm 2017. 

Ông Nguyễn Quốc Triệu nói đây là loại bệnh “virus hiếm và độc hại”

Theo báo Thanh Niên, thì GS-TS Phạm Gia Khải, cố vấn Ban Bảo vệ, chăm sóc sức khỏe cán bộ trung ương, cho biết Chủ tịch nước Trần Đại Quang “được phát hiện mắc bệnh lý máu ác tính”

Hai giới chức cao cấp về bảo vệ sức khoẻ của cán bộ diện Trung Ương nói hai cách khác nhau. Tại sao cùng người bệnh, cùng là người chăm sóc mà hai ông nói khác? Vậy là có ông, hoặc cả hai ông “không thuộc bài”. Đó là một trong những nghi vấn, đàm tiếu của người Việt Nam trong và ngoài nước. Hai ông cán bộ lớn của nhà nước làm họ nghi ngờ chớ không phải “thế lực thù địch” tuyên truyền, xuyên tạc. 

Vị trí Chủ Tịch nước của ông Quang chỉ mang hình thức lễ nghi là chính, nhưng không có nhiều thực quyền. 

Khi ông Trần Đại Quang rời vị trí Bộ trưởng Bộ Công an, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã thực hiện các bước cắt giảm cơ cấu nặng nề. Điển hình là việc cắt giảm nhiều Tổng cục, nhiều Tướng công an bị xộ khám và ông Trọng tự phong cho mình chức Bí thư đảng ủy công an. 

Ông Nguyễn An Dân, nhà báo tự do trong nước phát biểu: “Về việc công và tư thì chuyện ông Quang không tham gia công tác Đảng và nhà nước nữa là phù hợp với nhu cầu của Đảng lúc này. Còn điều này có phù hợp với nhân dân hay không thì là việc khác”. 

Dư luận cho rằng cái chết của ông Quang lúc nầy là một nhu cầu của đảng. Ông chết đúng theo mong muốn của đảng. Một viên chức cao cấp hàng đầu của đảng/nhà nước cũng không tránh khỏi tử vong khi đảng muốn, đảng cần, cho dù trên thế gian không ai muốn chết khi danh vọng, giàu sang có đủ. Nói khác đi ông Quang chết “đúng qui trình” của đảng. 

Việc nầy không mới mẽ, nếu chúng ta đọc lại lịch sử của đảng cộng sản. 

Nhà khoa học, giáo sư Dương Bạch Mai, trong cuộc họp về chiến dịch Xét Lại năm 1967, GS Mai phản đối việc nầy. Lê Đức Thọ, trong giờ giải lao, mời GS Mai uống chai nước ngọt Hồng Hà, uống chưa hết chai nước ngọt, ông biết bị trúng độc, chỉ còn kịp la lên “chúng nó giết tôi rồi”. Nhân dân thương tiếc nhà khoa học, nhưng đảng cần ông chết. 

Xa hơn nữa, những công thần của đảng Việt cộng như Tướng Nguyễn Bình, Tư Lệnh cộng sản miền Nam có uy thế lớn trong quân đội và trong đảng, Hồ Chí Minh và bọn thuộc hạ không yên tâm, sợ làm phản. Họ bày ra quỉ kế là triệu hồi Tướng Bình về gặp “bác”, nhưng trong mỗi chặng đường ông tướng nầy đến, họ bày trò cho nhân dân ra chào mừng và đài phát thanh của họ loan tin. Thực chất đầy gian ý là muốn thông tin cho Pháp biết ông đang ở đâu và sẽ đi đường nào về Bắc. Khi đến biên giới Miên Lào, Pháp phục kích giết chết Nguyễn Bình năm 1952. Ông chết đúng “lộ trình” đảng muốn. 

Hai tướng công thần của chế độ khác của họ là Lê Trọng Tấn, Hoàng Văn Thái với cái chết đầy mờ ám, chỉ có đảng và gia đình biết mà thôi. 

Còn bao cái chết “đúng qui trình” của đảng, mà gần đây nhất là Nguyễn Bá Thanh, dù được gia đình đưa sang nước đế quốc mà ông chống, để điều trị nhưng “tao khoẻ mà, có chi mô” rồi ít lâu sau cũng không thoát được sức mạnh phóng xạ bị cho vào người do tranh giành quyền lực mà phe mạnh trong đảng muốn ông thôi sống. 

Phạm Quý Ngọ là vật tế thần khác nữa, nếu Ngọ còn sống, ông sẽ khui ra hết những tên mà ông đưa tiền, đưa bao nhiêu. Vì vậy Ngọ phải về chầu Diêm Vương theo ý đảng, không phải do lòng dân. Dân muốn Ngọ sống thêm ít lâu để nói hết sự thật rồi chết. 

Xác ông Quang còn nằm đó mà tin râm ran, đồn đoán om sòm trên các trang mạng ai sẽ thế ông, có thể còn nhiều nữa đàng sau hậu trường chinh trị. 

Người được dư luận chú ý nhất là bà Đặng Thị Ngọc Thinh, người chính thức đảm nhiệm chức vụ Phó Chủ Tịch Nước thay bà Nguyễn Thị Doan từ ngày 8/4/2016. Dưới đây là tiểu sử của bà Thịnh theo thông tin lề đảng: 

Họ và tên: Đặng Thị Ngọc Thịnh 

Ngày sinh: 25/12/1959

Giới tính: Nữ 

Dân tộc: Kinh 

Tôn giáo: Không 

 

Quê quán: Xã Duy Trinh, huyện Duy Xuyên, Quảng Nam 

Trình độ học vấn: Trên đại học 

Trình độ chính trị: Cử nhân chính trị 

Trình độ chuyên môn: Thạc sỹ xây dựng Đảng, Cử nhân khoa học Sử, Cử nhân Luật 

Ngày vào đảng: 19/11/1979 

Có lẽ đàng sau hậu trường đang rất bận rộn người mua kẻ bán, ngã gía, chào hàng. Nhưng mọi thương vụ sẽ vô ích vì: 

Ông Trần Đại Quang chết trong qui trình của đảng thì đảng đã có “giáo án”rồi. Vậy giáo án của đảng là gì? 

Ông Trọng, trong Đại hội 12 đã được Tàu chi 200 triệu đô la đê lót tay một số Ủy viên Trung ương đảng, nên cảnh “ngựa về ngược” làm Nguyễn Tấn Dũng bàng hoàng nhận ra đám đàn em phản trắc, đành chấp nhận về quê “làm người tử tế”. Nói khác đi chiếc ghế Tổng Bí thư của ông Trọng là do Tàu “phong”, vì thế nhất nhất mọi việc đều phải hỏi ý kiến Thiên Hoàng Tập. 

Thiên Hoàng muốn nhượng đất phải nhượng đất, Thiên Hoàng muốn xây dựng Đặc Khu để nối vào Con Đường Tơ Lụa cũng phải thần phục, dù dân cả nước nổi lên chống lại cũng phải làm. “Chống Tao có Tàu Lo”. Trọng là Thái Thú ngoan ngoãn, trung thành nên phải rập khuôn Tàu để tỏ lòng trung với Thiên Tử. 

Thế kỷ 21, hầu hết các quốc gia trên thế giới đều hướng về mô hình dân chủ, nhưng Tập và bè lũ sửa điều lệ đảng để làm vua suốt đời và làm chuyện ngược đời với thế giới văn minh. 

Trọng sẽ theo khuôn khổ đó, Trọng sẽ là Tổng Bí thư đảng, kiêm nhiệm Chủ tịch Nước. Chờ vài năm dân chúng quen dần với “quỷ ám”, Trọng họp đảng sửa điều lệ và ngồi lại luôn cho đến khi bần dân không còn chịu đựng nổi sự đau khổ, nỗi nhục nữa, đồng loạt đứng lên lôi Trọng xuống và giải tán đảng thổ tả Cộng Sản. 

Từ đó Việt Nam mới được thái bình, dân chúng được an cư lạc nghiệp. 

22.09.2018

Nguyễn Ngọc Sẵng

danlambaovn.blogspot.com

Lòng người dân

Canh Thien

Người Tàu có câu: “Nghĩa tử nghĩa tận” (chết hết chuyện). Không hoàn toàn đúng. Con người có 2 thể: xác thân (hữu hình, thấy được, va chạm được) và linh hồn hayanh linh (vô hình, không va chạm được nhưng có thể tri kiến được bằng huệ nhãn). Khi con người chết có 3 nguồn cảm ứng đối với người còn sống: Một là tiếc thương, hai là nguyền rũa, ba là dửng dưng (vô thưởng vô phạt) không cần phải luận bàn.

-Tiếc thương thuộc trạng thái buồn trong thất tình của con người (gồm 7 trạng thái tâm lý: vui, buồn, giận, ưu phiền, lo lắng, sợ hãi và khủng hoảng) được biểu lộ bằng nước mắt, tiếng khóc, lời thương cảm hoặc lòng ngưỡng mộ lâu dài theo dòng lịch sử (như các minh quân, trung thần, anh hùng dân tộc, người có tài đức, phẩm hạnh cao dày…).

-Nguyền rũa thuộc trạng thái giận (thù, ghét, khinh thường) trong thất tình, được biểu lộ bằng lời mắng nhiếc nặng nề lắm khi thô bỉ, hạ cấp, bày tỏ cử chỉ sỗ sàng, diễu cợt. Người chết bị nguyền rũa gồm có: Hôn quân, gian thần, những kẻ hèn với giặc ác với dân, lưu manh, xảo trá, cậy thế, hiếp cô…

Qua hai trạng thái tâm lý của con người vừa nêu, phải nhìn nhận rằng, không có một tên Cộng Sản nào, cho dù địa vị cao tột đỉnh như Hồ Chí Minh, tiếp theo là Trường Chinh Đặng Xuân Khu, Phạm Văn Đồng, Lê Duẫn, Nguyễn Văn Linh rồi Nguyễn Bá Thanh, nay đến Trần Đại Quang…, khi chết đi không bao giờ được toàn dân VN trân quý, TIẾC THƯƠNG. Bởi tất cả bọn chúng là hiện thân của loài quỹ đói, hung ác, hiểm độc, chúng chỉ bị NGUYỀN RŨA mà thôi!

CHẾT TRONG LÒNG DÂN

Image may contain: 1 person

Trọng Phạm Đình

CHẾT TRONG LÒNG DÂN

PHẠM ĐÌNH TRỌNG

Đọc tin ông lớn Trần Đại Quang, Chủ tịch nước chết vì căn bệnh hiểm sáng 21.9.2018, tôi cứ nghĩ đến những cái chết tức tưởi, đau đớn của hàng trăm người Dân trên đường phố, trong trụ sở công an, trong trại tạm giam bởi những cú ra đòn tàn độc của công an thời ông Trần Đại Quang làm Bộ trưởng bộ Công an.

Vài dẫn chứng về những người Dân bị công an đánh chết thời ông Trần Đại Quang đang đứng đầu bộ Công an, đang đứng đầu trách nhiệm về những họa phúc do công an mang lại cho Dân cho nước: Ông Nguyễn Mậu Thuận, 56 tuổi, bị đánh chết trong trụ sở công an xã Kim Nỗ, huyện Đông Anh, Hà Nội. Anh Ngô Thanh Kiều, 30 tuổi, bị công an đánh chết trong nhà tạm giam ở thành phố Tuy Hòa, Phú Yên. Em Tu Ngọc Thạch, 14 tuổi, bị công an xã Vạn Long, Vạn Ninh, Khánh Hòa đánh chết ngay trên đường cái quan số 1.

Hàng trăm người Dân bị công an đánh chết vô cùng man rợ mà ông Bộ trưởng Công an vẫn dửng dưng rũ bỏ trách nhiệm, vẫn ham hố công danh, miệt mài leo lên tới chức Chủ tịch nước, tột đỉnh quyền lực. Hành xử đó là sự thách thức lương tâm con người của kẻ không còn liêm sỉ, không còn tính người. Đó là cái ác.

Trước cái chết của một con người, ai cũng ngậm ngùi, xót thương. Bảy Dân thường bị chết vì sốc ma túy trong đêm hội nhạc ở công viên nước Hồ Tây, Hà Nội đêm 16.9.2018 cũng làm tôi lặng đi trong bùi ngùi xúc động. Nhưng tôi không chút xúc động khi hay tin về cái chết của ông lớn Chủ tịch nước Trần Đại Quang, nguyên là Bộ trưởng Công an, người đã trốn tránh trách nhiệm trước cái chết của hàng trăm người Dân lương thiện bị công an, quân của ông Quang tước đoạt mạng sống. Dù người yếu lòng cũng không ai dành sự xót thương cho cái ác mà chỉ có sự căm giận. Dù cái ác vẫn còn nhưng bớt đi một cái ác, cuộc sống cũng nhẹ nhõm, an lành hơn.

Kế nhiệm ông Trần Đại Quang đứng đầu bộ Công an là ông Tô Lâm. Số người Dân bị công an đánh chết thời ông Bộ trưởng Tô Lâm còn dồn dập và man rợ hơn vì không có ai phải chịu trách nhiệm về cái ác của công cụ bạo lực nhà nước hoành hành mặc sức tước đoạt mạng sống của người Dân.

Sự vô cảm của người Dân, có người còn thở phào nhẹ nhõm trước cái chết khi còn khá trẻ của ông lớn nguyên Bộ trưởng bộ Công an Trần Đại Quang là sự nhìn nhận của lòng Dân, là sự phán xét của cuộc đời, là sự cảnh tỉnh cho những người đang và sẽ kế nhiệm quyền lực và trách nhiệm của ông lớn Trần Đại Quang ở bộ Công an.

Lòng Dân là ngôi đền thiêng với những người có công với Dân với nước nhưng cũng là pháp trường của cái ác, của những kẻ hại Dân, phản nước. Chết trong lòng Dân là cái chết đau đớn, nhục nhã nhất của một kiếp người.

https://www.facebook.com/thuc.tran.14811/videos/2079414202122573/?hc_location=ufi

Ông TBT Nguyễn Phú Trọng vừa mới phát biểu là: ” Đảng có mạnh, đất nước mới phồn vinh”

Image may contain: 1 person, text
Lê Hồng Song

Ông TBT Nguyễn Phú Trọng vừa mới phát biểu là:

” Đảng có mạnh, đất nước mới phồn vinh”

Vậy rất nhiều vị lãnh đạo đảng thoái hóa biến chất, tham nhũng, đảng viên cộng sản suy đồi, lưu manh, và phản động,…, thì đất nước chúng ta sẽ ra sao???

Hẳn mọi người dân Việt Nam ai cũng nhìn thấy tình thế đất nước đang như thế nào…!

Ước muốn cuối cùng

Ước muốn cuối cùng

Ls Nguyễn Khả Thành

Ngày 10/6 năm 323 trước Công nguyên, tại Babylon, Alexander Đại đế đã qua đời ở tuổi 32, sau khi chinh phục được đế chế rộng lớn trải rộng từ Albania ngày nay tới miền Đông Pakistan. Chưa kịp trở về quê hương. Ông ngã bệnh, biết không sống nổi, ông gọi các tướng đến phán:

: “Ta sắp rời bỏ thế gian, có ba điều nguyện ước. Các người hãy thực hiện”. 
• Quan tài của ta phải được khiêng đi bởi chính các vị ngự y (bác sĩ) giỏi nhất.
• Tất cả các báu vật của ta (vàng, bạc, châu báu, …) phải được rải dọc theo con đường dẫn đến ngôi mộ của ta, và…
• Đôi bàn tay của ta được để lắc lư, đong đưa trên không, thò ra khỏi quan tài cho mọi người đều thấy.

Alexander giải thích thêm:

• Ta muốn chính các vị ngự y (bác sĩ) giỏi nhất phải khiêng quan tài của ta để cho mọi người thấy rằng một khi phải đối mặt với cái chết, thì chính họ (là những người tài giỏi nhất) cũng không tài nào cứu chữa.

• Ta muốn châu báu của ta được vung vãi trên mặt đất để cho mọi người thấy rằng của cải, tài sản mà ta gom góp được ở trên thế gian này, sẽ mãi mãi ở lại trên thế gian này (một khi ta nhắm mắt xuôi tay từ gĩa cõi đời).

• Ta muốn bàn tay của ta đong đưa trên không, để cho mọi người thấy rằng chúng ta đến với thế gian này với hai bàn tay trắng và khi rời khỏi thế gian, chúng ta cũng chỉ có trắng hai bàn tay.

Đến cuối cuộc đời, chúng ta sẽ nghiệm ra rằng, kho tàng quý giá nhất trên cuộc đời này vẫn là: Tình Yêu Thương, đừng vì cái lợi nhỏ nhoi của bản thân mình, gia đình mình, phe nhóm mình lại đi hại, đi chiếm đoạt của cải người khác./.

Nguồn: Ls Nguyễn Khả Thành
https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=1882521428723310&id=100008964134868

Image may contain: 2 people, text

Dương Danh Dy: ‘Chứng nhân những thăng trầm Việt-Trung’

“Nếu không có loạt bài của Dương Danh Dy và cuốn Hồi ký của Trần Quang Cơ thì bức tranh “vân cẩu” về bang giao Việt-Trung cũng như tính xác thực về hai cuộc chiến tranh biên giới khó đầy đủ như ngày nay,” cựu đại sứ Việt Nam tại Hà Lan, Tiến sỹ Đinh Hoàng Thắng nói về nhà ngoại giao kỳ cựu, nhà Trung Quốc học, người mới từ trần ở tuổi 84.

Các bạn xem chi tiết bài viết Tiến sỹ Đinh Hoàng Thắng gửi tới BBC Tiếng Việt tại đây https://bbc.in/2NsFYzU

About this website

 

BBC.COM
Nhà ngoại giao kỳ cựu để lại khối lượng bài viết đáng nể về quan hệ hai nước trên cả báo “lề đảng” lẫn “lề dân”, cựu đại sứ Đinh Hoàng Thắng nói.

KHÓC ANH TRẦN ĐẠI QUANG

KHÓC ANH TRẦN ĐẠI QUANG

Ảnh của nguyenhuuvinh

Thế rồi anh cũng ra đi vào nơi vô định
Thỏa ước ao, mong muốn của bao người
Anh đừng trách dân bây giờ bạc ác
Chỉ nên tự trách mình và đảng của anh thôi

Đã bao năm, dân lầm than cơ cực
Rên xiết dưới giày đinh của chế độ bạo tàn
Đã bao người dân không còn đường sống
Cũng bởi vì đảng độc tài tàn bạo, dã man

Tôi thương anh, hết tranh rồi lại đấu
Với đồng chí của mình, để leo tới đỉnh cao
Gót chân anh, giờ đang còn ngập máu
Máu của nhân dân, chiến sĩ, đồng bào

Khổ công anh, diễn mọi trò ma quỷ
Cha mẹ đẻ đúng ngày, anh cãi lại thiên cơ
Anh chỉnh, sửa để mong còn trụ lại
Hút máu dân mình, đã mòn mỏi, xác xơ

Từ vị trí đỉnh cao quyền lực
Anh ra oai, bỏ ngục dân lành
Họ trắng tay, chỉ còn một thứ
Lòng yêu nước thương nòi như ngọc sáng long lanh

Tôi biết anh yêu anh em, con cháu
Nên đã cắm, cài những chỗ béo, chỗ sâu
Toàn những nơi đầy hương thơm, mật ngọt
Cứ tưởng triều đại mình sẽ tồn tại dài lâu

Đâu có ngờ, đời chỉ là cõi tạm
Sáng nắng, chiều mưa, sinh, lão… tử bất ngờ
Nên hôm nay, nghe tin mà sửng sốt
Cả đất nước vui mừng, cứ như ở trong mơ

Không phải dân chỉ ghét anh nên thế
Họ ghét cả tập đoàn ma quỷ tựa Satan
Bớt được thằng nào, thì hay thằng ấy
Nếu được cả bầy, đất nước sẽ hân hoan

Tôi gửi anh mấy dòng tiễn biệt
Khóc cho bạc tiền, cho sự nghiệp của anh
Cầu cho anh, một lời cầu tha thiết
Nơi tầng địa ngục cuối cùng, anh sẽ biết ăn năn

21/9/2018

J.B Nguyễn Hữu Vinh