Khu vực tư nhân của Trung Quốc nên được cho ngang hàng với khu vực công nghiệp nhà nước, nhà kinh tế hàng đầu nói trong diễn đàn cấp cao ở Bắc Kinh

Theo báo Bưu Điện Hoa Nam 

Li Daokui đã kêu gọi nhiều biện pháp hơn để tăng cường niềm tin của người tiêu dùng ở Trung Quốc. Ảnh: SCMP

Nền kinh tế tư nhân của Trung Quốc nên được đối xử ngang hàng với khu vực sở hữu nhà nước như là nền tảng trong chính sách của Đảng Cộng sản cầm quyền , một nhà kinh tế hàng đầu của Trung Quốc đã gợi ý.

Theo Li Daokui, giám đốc Trung tâm học thuật về thực tiễn và tư duy kinh tế Trung Quốc tại Đại học Thanh Hoa, ngầm phổ biến rằng “kinh tế tư nhân không phải là nền tảng của sự điều hành của đảng cầm quyền”, cần được làm rõ.

Khi công chúng liên tục nghe nói rằng đảng cầm quyền dựa trên nền kinh tế thuộc sở hữu nhà nước, điều đó sẽ tạo ra một vấn đề lớn, Li nói với Diễn đàn các nhà kinh tế trưởng PBCSF Thanh Hoa đang họp hàng năm ở Bắc Kinh.

“Trên thực tế, tất cả các nền kinh tế vận hành theo luật, dù là tư nhân hay nhà nước, đều là cơ sở để đảng cầm quyền điều hành,” ông Li nói, đồng thời nhấn mạnh tầm quan trọng của việc thúc đẩy niềm tin của doanh nghiệp tư nhân.

Theo dữ liệu chính thức, các công ty tư nhân chiếm hơn 50% doanh thu thuế của Trung Quốc, 60% tổng sản phẩm quốc nội, 70% đổi mới công nghệ, 80% việc làm ở thành thị và 90% các thực thể thị trường.

Tuy nhiên, các doanh nghiệp tư nhân đã phải chịu áp lực rất lớn trong thời gian gần đây – bao gồm gần ba năm kiểm soát chặt chẽ vi-rút corona, cũng như hành động pháp lý đối với lĩnh vực bất động sản, các công ty nền tảng và dịch vụ dạy kèm.

Li cũng đề cập đến các đề xuất gần đây về việc thành lập một cơ quan quản lý để giám sát khu vực tư nhân, trực thuộc cơ quan giám sát tài sản nhà nước của Trung Quốc, Ủy ban Giám sát và Quản lý Tài sản Nhà nước.

Ông cho rằng việc xử lý nhiều vấn đề có thể trở nên dễ dàng và tốt hơn nếu hai cơ quan này có tầm quan trọng như nhau. Ông Li lưu ý rằng vấn đề cốt lõi hiện nay đối với Trung Quốc là ổn định nền kinh tế và đảm bảo tăng trưởng. Do đó, điều quan trọng là chính phủ phải điều tiết thị trường trong khi thực hiện nhiệm vụ của mình, ông nói với diễn đàn cấp cao.

Sự bội ước huỷ diệt bản chất của quốc gia

Báo Tiếng Dân

Trương Nhân Tuấn

6-5-2023

Có nhiều lý do giải thích vì sao nhà nước CSVN lại yêu cầu Úc không lưu hành đồng tiền có biểu tượng cờ vàng ba sọc đỏ.

Thứ nhứt, về mặt quốc nội. Tính chính danh của đảng CSVN đã bị tổn thương trầm trọng qua các vụ tham nhũng Việt Á và “các chuyến bay giải cứu”. Người dân VN, cho dầu bị cộng sản tẩy não và nhồi sọ nhiều thập niên. Họ cũng đã biết đặt vấn đề về sự cần thiết tiếp tục hiện hữu của nhà nước CHXHCNVN.

Khi hầu hết nhân sự ở các định chế cấu thành bộ máy nhà nước đều là sâu bọ. Chắc chắn mục đích của nhà nước CHXHCNVN chỉ để phụng sự cho lợi ích của sâu bọ.

Nhà nước CHXHCNVN đã trở thành một thứ “giặc nội xâm”.

Sự thật lịch sử đã cho người dân thấy rằng chính quyền nào ưu việt hơn chính quyền nào. VNCH bị phỉ báng là “ngụy”, là “tay sai thực dân”. Vấn đề là tại sao chính quyền VNCH lại yêu nước thương dân, lại bảo vệ đất nước và phụng sự cho dân tộc hữu hiệu hơn “giai cấp vô sản tiên phong” hay lực lượng “giải phóng dân tộc”?

Hiện tượng đề cao văn hóa và văn minh VNCH, như ở các lãnh vực giáo dục, âm nhạc, văn học… những ngày gần đây cho ta thấy sự đối kháng tuy âm thầm nhưng rất hiệu quả của nhân dân VN. Hiện tượng này đã đem lại cho đảng CSVN một tâm trạng bất an, nếu không nói là lo sợ.

Càng trù dập, càng bôi nhọ, những thứ thuộc “di sản văn hóa và văn minh VNCH”… đã không suy tàn đi mà ngày một “sống khỏe”.

Định hình quốc gia Việt Nam không hề do ý chí của kẻ cầm quyền mà do ý chí của toàn dân.

Lá cờ vàng ba sọc đỏ trở thành nỗi ám ảnh trong giấc ngủ của những người mang tâm thế “kẻ chiếm đóng”.

Thứ hai, về đối ngoại. Phải chăng Nhà nước CSVN lo sợ sự “hồi sinh” của một nền cộng hòa mới ở miền Nam VN?

Theo tập quán quốc tế, một quốc gia có thể bị suy tàn, sau đó có thể bị tiêu vong. Lãnh thổ và nhân dân của quốc gia này có thể bị sáp nhập vào một quốc gia khác. Nhưng từ đống tro tàn của quốc gia (bị tiêu vong) này một quốc gia mới có thể khai sinh.

Nhà nước CSVN phải đối mặt với những cam kết mà họ ký với các quốc gia bảo hộ Hiệp định Paris 1973.

Nhà nước CSVN đã công nhận rằng nhân dân miền Nam có quyền “dân tộc tự quyết” trong vấn đề lựa chọn thể chế chính trị phù hợp cho mình.

Việc nước Úc cho phát hành những đồng tiền kỹ niệm “Chiến tranh VN”. Trên đồng tiền có in hình lá cờ vàng ba sọc đỏ. Việc này vô hình trung nhấn sâu vào điểm yếu của CSVN. Đó là sự bội ước.

Pacta sunt servanda. Một quốc gia không thể bội ước.

Theo luật và tập quán quốc tế, sự bội ước hủy diệt bản chất của quốc gia.

Mạng Lưới Cầu Nguyện Toàn Cầu của Đức Phan xi Cô

Mời Bạn cùng cầu nguyện với Đức Thánh Cha cho một thế giới, một xã hội và gia đình chúng ta đang rối loạn và cần sự an bình hơn bao giờ hết.

TÔNG ĐỒ CẦU NGUYỆN

NGÀY 06/05/2023

CÙNG CHÚA GIÊ-SU BUỔI SÁNG

Con mở lòng mình ra đón ngày mới Cha đã thương ban. “Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha” (Ga 14,7-14). Chúa mời gọi mỗi người chúng con đi tìm Ngài. “Đủ rồi, chúng ta hãy quyết định mở lòng mình ra để gặp gỡ Chúa. Hãy quyết tâm thử điều này mỗi ngày không ngừng nghỉ. Tất cả chúng ta đều là tội nhân cần được Chúa thanh tẩy, nhưng chỉ cần bước một bước nhỏ đến với Chúa Giêsu là đủ để khám phá ra rằng Ngài đang dang rộng vòng tay chờ đợi chúng ta” (ĐGH Phanxicô). Con và các anh chị em trong Mạng lưới Cầu nguyện toàn cầu của Đức Giáo Hoàng xin cầu nguyện cho các nhóm và phong trào của Giáo Hội để mỗi ngày họ tái khám phá sứ mạng loan báo Tin Mừng phản ánh tình yêu của Thiên Chúa trên thế giới. Lạy Cha chúng con ở trên trời…

45+ Good Morning Images For Lord Jesus | Good morning images, Good ...

CÙNG CHÚA GIÊ-SU TRONG NGÀY

Con dừng bước và tìm một khoảng lặng trong lòng mình để nhìn nhận một ngày của mình đang trôi qua như thế nào. Qua lời nói của ngài, ĐTC Phanxicô trao cho chúng con chìa khóa cho lối sống mà ngài mong muốn nơi chúng con: “dấn thân sống và làm chứng cho Tin Mừng trong những hiện thực bình thường của cuộc sống, mỗi ngày cùng với những người khác, chúng ta tái khám phá sứ vụ rao giảng Tin Mừng của chúng ta”. Con đã làm chứng cho Tin Mừng như thế nào trong cuộc sống hàng ngày? Hôm nay, con đã làm chứng cho Tin Mừng như thế nào? Con có đang tham gia vào một phong trào hoặc nhóm nào đó của Giáo hội không? Con tiếp tục một ngày của mình với hy vọng chân thành là tạo dựng cộng đồng với tha nhân và luôn sẵn sàng cho sứ mệnh của Chúa Kitô.

CÙNG CHÚA GIÊ-SU BUỔI TỐI

Image result for with jesus at night

Lạy Chúa, hôm nay con muốn tạ ơn Ngài ngay cả khi con đang mệt mỏi. Phải chăng con chỉ tìm kiếm Ngài và tạ ơn Ngài khi mọi việc xung quanh con diễn ra tốt đẹp? Nhưng Mẹ Maria đã chỉ cho con rằng phải luôn chạy đến bên Ngài ngay cả khi mọi việc có vẻ tồi tệ. Xin cho con luôn biết giữ mình và có lòng khao khát được ở lại trong Chúa. Kính mừng Maria…

 

Đức Giáo Hoàng Phanxicô gặp riêng anh em Dòng Tên trong chuyến thăm mục vụ tại Hungary

Trích từ trang mạng của Dòng Tên Việt Nam

Vào cuối tuần cuối cùng của tháng 4, ngày 29, Đức Thánh Cha Phanxicô đã gặp gỡ riêng anh em Dòng Tên Hungary. Ngài cũng gặp các nhóm sứ vụ của Dòng Tên: gia đình có hoàn cảnh khó khăn từ làng Arlo, sinh viên đại học và những người tị nạn được các tu sĩ Dòng Tên Hungary hỗ trợ. Chúng tôi chia sẻ những điểm dừng chân quan trọng nhất trong chuyến viếng thăm của Đức Thánh Cha lần này, chia sẻ về các khía cạnh Dòng Tên với những hình ảnh sau.

Sáng thứ Sáu, ngày 28 tháng Tư, Đức Thánh Cha Phanxicô đã đến Hungary trong chuyến tông du ba ngày. Sau khi rời sân bay Budapest, Ngài đến Lâu đài Sándor để gặp gỡ các nhà lãnh đạo đất nước. Sau đó vào buổi chiều, Ngài đến Vương cung thánh đường thánh Stephanô, gặp gỡ các giám mục, linh mục, phó tế, tu sĩ, linh mục sinh viên và nhân viên mục vụ.

Sáng hôm sau (29-04), Đức Thánh Cha gặp gỡ những trẻ em thiểu năng, cũng như những người tị nạn và người nghèo. Trong đám đông chào đón ngài trên Quảng trường Hoa Hồng, có nhóm của Dòng Tên đang phụ trách: Nhóm Tị nạn, Trường Cao đẳng nghề của Dòng Tên và giáo xứ Arló. (Khăn quảng vàng)

Tại Nhà thi đấu thể thao Papp László, Budapest, phủ đầy giới trẻ Công giáo vào chiều thứ Bảy, ngày 29 tháng Tư. Các học sinh của trường trung học Dòng Tên Fényi Gyula ở Miskolc và Trường Cao đẳng Nghề Szent Ignác đã tham gia chương trình tại một số thời điểm, một trong số họ thậm chí đã đọc chứng từ trước sự hiện diện của Đức Thánh Cha Phanxicô. (Khăn quảng vàng)

Khi Đức Thánh Cha Phanxicô viếng thăm một quốc gia, ngài luôn gặp gỡ riêng các tu sĩ Dòng Tên địa phương. Đến Hungary lần này, Đức Thánh Cha cũng gặp riêng các thành viên của Dòng Tên Hungary vào tối thứ Bảy tại Tòa sứ thần. Đức Thánh Cha có phần mệt mỏi vào cuối ngày, nhưng cuộc trò chuyện cá nhân với các thành viên Dòng Tên đã tiếp thêm sinh lực cho ngài.

Cha Giám Tỉnh Attila András và phụ tá Zoltán Koronkai giới thiệu tỉnh Dòng Tên Hungary với Đức Giáo Hoàng. Sau đó mọi người đặt câu hỏi cũng như trò chuyện một cách thân tình. Ví dụ, cha Károly Csókay SJ, người đã đến thăm Nam Mỹ, đã nói chuyện với Đức Giáo Hoàng bằng tiếng Tây Ban Nha, và Ferenc Mihalkov SJ đã đưa cho ngài một album ảnh về cuộc sống của tỉnh dòng, với bức tranh biếm họa của Đức Giáo hoàng trong đó.

Cũng có hai linh mục Việt Nam thuộc tỉnh dòng Hungary cũng gặp Đức Thánh Cha trong dịp này.

Nguồn: Dongten Hungary https://jezsuita.hu/hirek/a-papalatogatas-jezsuita-szemmel

Ukraine cho biết họ đã bắn hạ tên lửa siêu vượt thanh của Nga bằng hệ thống phòng không Patriot của Mỹ

Reuters, Olena Harmash và Tom Balmforth và các báo khác

KYIV (Reuters) – Lực lượng phòng không Ukraine đã bắn hạ một tên lửa siêu vượt thanh của Nga lần đầu tiên trong một cuộc tấn công vào thủ đô Kyiv trong tuần này, Lực lượng Không quân cho biết hôm thứ Bảy, trong một thất bại lớn có thể xảy ra đối với chiến dịch không kích tầm xa của Điện Kremlin. .

Kinzhal, có nghĩa là “dao găm” trong tiếng Nga, là một trong 6 vũ khí “thế hệ tiếp theo” được Tổng thống Vladimir Putin tiết lộ vào năm 2018 khi nhà lãnh đạo Nga khoe rằng nó không thể bị bắn hạ bởi bất kỳ hệ thống phòng không nào trên thế giới.

Một chiếc máy bay phản lực màu xám với những ngôi sao đỏ và trắng trên cánh và đuôi mang theo một tên lửa màu trắng.

Chỉ huy Lực lượng Không quân Ukraine Mykola Oeshchuk cho biết Kh-47 Kinzhal đã bị bắn hạ vào đêm thứ Năm trên khu vực bên ngoài Kiev. Lực lượng Không quân cho biết nó đã bị hạ gục bởi một hệ thống phòng không Patriot của Hoa Kỳ.

Two men in uniforms shine a flashlight on a piece of debris in front of a brick wall.

“Tôi xin chúc mừng người dân Ukraine về sự kiện lịch sử. Vâng, chúng tôi đã bắn hạ chiếc Kinzhal ‘vô song'”, ông nói trên ứng dụng Telegram.

Hệ thống Patriot của Mỹ là một trong một loạt các đơn vị phòng không tinh vi do phương Tây cung cấp để giúp Ukraine đẩy lùi chiến dịch không kích kéo dài nhiều tháng của Nga nhằm vào cơ sở hạ tầng quan trọng, cơ sở năng lượng và các địa điểm khác.

Ukrainian Troops Will Start Patriot Missile Training Later This Month

Patriot cho đến nay là hệ thống vũ khí đơn lẻ đắt nhất mà Hoa Kỳ, nhà tài trợ quân sự chính của Ukraine, đã cung cấp cho Ukraine, với tổng chi phí khoảng 1,1 tỷ USD: 400 triệu USD cho hệ thống và 690 triệu USD cho tên lửa.

Một người đàn ông mặc quân phục cầm súng đứng trên tuyết. Đằng sau anh ta, hai chiếc xe tải đậu gần hai vũ khí lớn chĩa lên trời.

Hàng trăm thường dân đã thiệt mạng trong các cuộc tấn công mà Nga đẩy mạnh vào tháng 10 trước mùa đông. Các cuộc đình công không làm tê liệt lưới điện nhưng gây ra tình trạng cắt điện toàn diện và các sự cố mất điện khác. Nga phủ nhận việc nhắm mục tiêu vào dân thường.

Nga, vốn không bình luận ngay lập tức về tuyên bố của Ukraine về Kinzhal, trước đây từng khoe rằng loại tên lửa này không có loại tương đương ở phương Tây.

Thư giãn cuối tuần – Chuyện Vui Gia Đình

Theo tạp chí “tóm tắt sách cho Bạn đọc – Reader’s digest” 

Pie Face funny family stories march 2016

NGƯỜI CHIẾN THẮNG GIẢI THƯỞNG:

Trong tuần thứ hai liên tiếp, tôi và con trai tôi là những người duy nhất có mặt trong buổi tập của đội bóng đá. Thất vọng, tôi nói với cậu ấy: “Hãy nói với huấn luyện viên của con rằng chúng ta vẫn đến tập luyện nhưng không có ai ở đây cả.”

Con trai tôi đảo mắt một vòng rồi nó nói: “Ông ấy sẽ chỉ nói với con điều tương tự  như tuần trước mà thôi Ba à.”

“Nói cái gì?”

“Thông lệ tập dược bây giờ là vào Thứ Tư, không phải ngày Thứ Ba.”

Annette Olsen, Layton, Utah

Bà từ con rồi

Trong bữa tối Lễ tạ ơn, cô cháu gái nhỏ Mackenzie của tôi bắt đầu nghịch chiếc nhẫn cưới của bố tôi. Bố tôi nói, “Không bao giờ Ông tháo nhẫn này ra. Cháu có biết tại sao không? Bởi vì Ông yêu Bà Nội của cháu.”

Đó cũng là lúc Mackenzie méc với Bố rằng,  “Lúc chiều, cho con tắm Bà Nội tháo cái nhẫn của con rồi”

“Hu .. hu … Bà hết thương con rồi !!!”

Elizabeth Veldboom, New Braunfels, Texas

câu chuyện gia đình hài hước tháng 3 năm 2016

Và vào ngày thứ bảy, Chúa được trả tiền

Trong nhà thờ, đứa con ba tuổi của tôi khăng khăng muốn được là người bỏ tiền vào giỏ quyên góp.

Một ngày Chủ nhật nọ, khi chiếc giỏ được chuyền  về phía cu cậu, nó liền đưa chiếc phong bì ra và hỏi lớn: “Khi nào thì Chúa đến nhận tiền lương của Ngài?”

Chris Allen, St. Louis, Missouri

 

Sợ máu

Khi đứa con gái năm tuổi của tôi bị nhiễm virus, tôi đã đưa nó đến văn phòng bác sĩ. Nắm tay con bé, tôi giải thích sự thật đáng buồn: “Bác sĩ sẽ lấy một ít máu.”

Cô bé trả lời một cách bình tĩnh và nghiêm khắc, “Hừ… Lấy của ai?”

Faye Hintz, Glendora, California

 

Suốt đời phải …

Khi được nhắc sử dụng nhà vệ sinh sau khi thức dậy, đứa con bốn tuổi của tôi đã hoàn toàn mất tinh thần: “Mẹ nói là con sẽ phải đi bô mỗi ngày trong suốt quãng đời còn lại hay sao?!”

Certo, tutti fanno la cacca-finché non lo fanno. Cosa fare per la ...

SpaceX định đưa phi hành gia tư nhân lên trạm không gian bằng phi thuyền Ax-2 vào ngày 21 tháng 5

Theo mạng Space.com

Phi thuyền Ax-2 sẽ cất cánh lúc 5:37 chiều ET vào ngày 21 tháng 5, nếu mọi việc diễn ra theo đúng kế hoạch.

Bốn phi hành gia Axiom Space Ax-2 tư nhân đăng bài bên trong một mô hình trạm vũ trụ

Bốn phi hành gia tư nhân của sứ mệnh Ax-2 của Axiom Space sẽ bay đến Trạm vũ trụ quốc tế trên một viên nang SpaceX. Họ là: từ trái sang, phi công John Shoffner; chuyên gia chuyến bay Rayyanah Barnawi; chỉ huy Peggy Whitson; và chuyên gia chuyến bay Ali Alqarni. (Tín dụng hình ảnh: Tiêu đề Không gian)

NASA, SpaceX và công ty Axiom Space có trụ sở tại Houston đã nhắm mục tiêu ra mắt Ax-2 vào ngày 8 tháng 5 , sẽ đưa bốn người lên ISS trong thời gian lưu trú khoảng 10 ngày. 

Vào thứ Tư (ngày 3 tháng 5), NASA đã thông báo rằng Ax-2 sẽ không cất cánh vào đầu tháng 5 nhưng không cung cấp ngày phóng mục tiêu mới. Tuy nhiên, chỉ hai ngày sau, chúng tôi đã nhận được lệnh bay, sứ mệnh cho phi hành gia tư nhân lần thứ hai đến Trạm vũ trụ quốc tế (ISS) một lần nữa có ngày khởi động dự kiến. (21-5-2023)

Ax-2 sẽ phóng trên đỉnh tên lửa SpaceX Falcon 9 từ Trung tâm vũ trụ Kennedy của NASA ở Florida. Bốn thành viên phi hành đoàn sẽ đến và đi từ Trạm vũ trụ quốc tế trong phi thuyền SpaceX Dragon có tên là Freedom.

Đây sẽ là chuyến du hành vũ trụ thứ hai của Freedom; nó cũng đã bay sứ mệnh Crew-4 của SpaceX đến và đi từ phòng thí nghiệm quỹ đạo cho NASA vào năm 2022. 

Các thành viên phi hành đoàn của Axe-2 là Peggy Whitson , John Shoffner, Rayyanah Barnawi và Ali AlQarni. Whitson, một cựu phi hành gia từng lập kỷ lục của NASA, hiện đang bay cho Axiom, sẽ chỉ huy sứ mệnh. Shoffner là một nhà đầu tư kinh doanh và khách hàng trả tiền. Barnawi và AlQarni là thành viên của  lớp phi hành gia Ả Rập Saudi đầu tiên . Họ sẽ trở thành những người đầu tiên từ vương quốc này đến thăm trạm không gian quốc tế,  ISS và Barnawi sẽ là người phụ nữ Ả Rập Xê Út đầu tiên đến được đường biên cuối cùng (của trái đất). 

 

Ax-2 sẽ là sứ mệnh thứ hai do công ty Axiom Space tổ chức và điều hành. Phi vụ đầu tiên, Ax-1 , đã gửi bốn phi hành gia tư nhân lên ISS trong hơn hai tuần vào tháng 4 năm 2022, cũng sử dụng phương tiện không gian của SpaceX.

Axiom cũng đang thực hiện các dự án khác đầy tham vọng hơn. Công ty có kế hoạch phóng một số mô-đun lên ISS trong những năm tới. Tổ hợp này sau đó sẽ tách ra và trở thành trạm vũ trụ tư nhân bay tự do trên quỹ đạo Trái đất.

Tác giả bài viết, Mike Wall. Ông cũng là tác giả của quyển sách ” Ngoài kia ” (Nhà xuất bản Grand Central, 2018; minh họa bởi Karl Tate), nói về  việc tìm kiếm sự sống ngoài hành tinh.  Bạn có thể theo  anh ấy trên Twitter @michaeldwall(mở trong tab mới)

Cố vấn hàng đầu của Biden cho biết kỷ nguyên mới về rủi ro hạt nhân đang bắt đầu trong liên minh Trung Quốc-Nga

Theo báo Bưu Điện Hoa Nam – SCMP

Theo cố vấn hàng đầu của Tổng thống Mỹ Joe Biden, sự hợp tác ngày càng sâu sắc giữa Trung Quốc và Nga có nguy cơ phá vỡ sự ổn định quốc tế trong nhiều thập kỷ về kiểm soát vũ khí hạt nhân.

Một tên lửa đạn đạo liên lục địa được bắn thử trong cuộc tập trận hạt nhân của Nga từ một bãi phóng ở Plesetsk. Ảnh hồ sơ: Dịch vụ Báo chí Bộ Quốc phòng Nga qua AP

Pranay Vaddi, giám đốc cấp cao về kiểm soát vũ khí của Hội đồng An ninh Quốc gia, cho biết để ngăn chặn những tính toán sai lầm, các quốc gia sở hữu vũ khí hạt nhân phải tham gia vào các mối đe dọa hiện có và tiềm ẩn, từ tham vọng nguyên tử của Iran đến việc sử dụng trí tuệ nhân tạo để ra quyết định trong các cuộc khủng hoảng. Ở Vienna.

“Chúng ta đang bước vào một thời kỳ khác,” Vaddi nói sau cuộc hội đàm tại Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế. “Nó đòi hỏi một chút thử nghiệm.”

Những đánh giá rằng Trung Quốc đang mở rộng kho vũ khí hạt nhân, cùng với việc Nga xâm lược Ukraine và nước này từ chối các thỏa thuận kiểm soát vũ khí, đang làm tăng thêm mối lo ngại về một kỷ nguyên đầy rẫy những nguy cơ mới.

Không giống như Chiến tranh Lạnh, khi Hoa Kỳ và Liên Xô duy trì sự ngang bằng nguyên tử và đồng ý hạn chế một số loại vũ khí, nhiều quốc gia đang phát triển các công nghệ và vật liệu cần thiết cho vũ khí hủy diệt hàng loạt. Đồng thời, những nỗ lực của Washington nhằm duy trì các kênh liên lạc mở với Trung Quốc, đối thủ cạnh tranh mới nổi lớn nhất của họ, đang thất bại.

Vaddi nói: “Quay trở lại những ngày đầu của mối quan hệ kiểm soát vũ khí giữa Mỹ và Liên Xô, rõ ràng là có sự nhấn mạnh vào các biện pháp giảm thiểu rủi ro, bao gồm cả các biện pháp liên lạc trong các cuộc khủng hoảng. “Đó không phải là một cuộc trò chuyện mà chúng tôi nhận được sự quan tâm từ Bắc Kinh.”

Điều đó cũng đặt ra câu hỏi về “cách Nga và Trung Quốc sẽ tiếp cận điều gì đó với Iran,” ông nói, chẳng hạn như quay trở lại hiệp định năm 2015 hạn chế chương trình hạt nhân của nước cộng hòa Hồi giáo này để đổi lấy việc dỡ bỏ lệnh trừng phạt, hoặc điều gì đó tương tự.

Image result for russia and china join forces on nuclear weapon

Trung Quốc và Nga đã tăng cường hợp tác hạt nhân về các công nghệ hạt nhân quan trọng cho vũ khí, và cả hai nước đang đẩy mạnh mối quan hệ với Iran.

Các phái đoàn thương mại đã đi lại giữa thủ đô của ba quốc gia và hải quân của họ đã tiến hành các cuộc tập trận chung vào tháng Ba. Cộng hòa Hồi giáo cũng đang cung cấp máy bay không người lái chiến đấu cho cuộc xâm lược Ukraine của Điện Kremlin.

Joint China-Russia military exercises to conclude | Foreign Brief

Vaddi nói: “Điều đó rõ ràng có tác động đến cách chúng tôi tiếp cận ngoại giao với Iran.

“Các quốc gia nên duy trì sự kiểm soát và sự tham gia của con người đối với tất cả các hành động quan trọng để thông báo và thực thi các quyết định có chủ quyền liên quan đến việc sử dụng vũ khí hạt nhân,” tài liệu nêu rõ.

Nhà Trắng đã cử Vaddi tới Vienna trong nỗ lực khởi động các cuộc đàm phán của IAEA về an ninh hạt nhân, dựa trên một đề xuất mới của Hoa Kỳ nhằm bảo vệ chất phóng xạ khỏi những kẻ khủng bố. Sự quan tâm ngày càng tăng trên toàn cầu đối với một thế hệ lò phản ứng nhỏ mới có nghĩa là số lượng các cơ sở hạt nhân cần được bảo vệ có thể tăng lên gấp bội trong những năm tới.

Vaddi nói: “Hy vọng của chúng tôi là việc triển khai sẽ mang lại lợi ích cho an ninh thể lý trong tương lai.

Mỹ muốn đưa VN vào nhóm ‘đáng quan ngại’ về tự do tôn giáo vì khởi tố một mục sư

Theo BBC Tiếng Việt 

Mục sư A Ga (giữa, áo thổ cẩm) cùng thành viên các tổ chức nhân quyền quốc tế

Mục sư A Ga (giữa, áo thổ cẩm) cùng thành viên các tổ chức nhân quyền quốc tế.

Mục sư A Ga, 46 tuổi, người dân tộc Hà Lăng, đã tỵ nạn tại Mỹ năm năm, mới đây vừa bị chính quyền tỉnh Đắk Lắk khởi tố vắng mặt với tội danh ‘phá hoại chính sách đoàn kết’ theo điều 116 Bộ Luật hình sự Việt Nam.

Theo Bộ Công an, việc khởi tố mục sư A Ga diễn ra cùng lúc với việc khởi tố ông Y Krếc Byă tại huyện Buôn Đôn, tỉnh Đắk Lắk, cũng với tội danh này.

Bộ Công an nói ông Aga và Y Krếc Byă cấu kết cùng các đối tượng khác “tổ chức hàng trăm buổi họp tập huấn trực tuyến để chỉ đạo thu thập các thông tin, tài liệu xuyên tạc, gây chia rẽ giữa dân với chính quyền và lực lượng vũ trang; gây chia rẽ giữa những người dân theo các tôn giáo khác nhau…”

Nói với BBC News Tiếng Việt từ North Carolina – nơi ông cùng vợ và con trai đang tỵ nạn từ khi chạy khỏi Việt Nam, mục sư A Ga cho hay:

“Tôi biết mục đích của chính quyền là muốn đe dọa những ai còn ở trong Hội thánh Tin lành Đấng Christ, buộc họ phải từ bỏ đức tin của mình – như chính quyền đã làm đối với tôi. Những ai không chịu từ bỏ thì trong tương lai sẽ bị truy tố như tôi.”

A Ga

NGUỒN HÌNH ẢNH,A GA

Mục sư A Ga là người Thành lập Hội thánh Tin lành Đấng Christ Tây Nguyên – nơi ông Y Krếc Byă đang hoạt động như một nhà truyền đạo.

‘Khởi tố xuyên quốc gia’

Sự việc mục sư A Ga bị khởi tố ‘xuyên quốc gia’ là một trong những chi tiết chính được hơn 70 nhóm tôn giáo quốc tế đề cập trong thư gửi chính quyền Biden hồi tháng Tư, phản ánh việc bức hại tôn giáo tại Việt Nam.

Các nhóm tôn giáo quốc tế cho đây là hành động hết sức nguy hiểm, cần phải có biện pháp ngăn chặn.

Trao đổi với BBC, ông Sean Nelson, Cố vấn Pháp lý của ADF Quốc tế về Tự do Tôn giáo Toàn cầu, cho rằng đây là diễn biến đáng lo ngại khi chính phủ Việt Nam trả đũa các cá nhân thuộc các nhóm tôn giáo thiểu số và các nhóm tôn giáo không chịu nằm trong sự kiểm soát của chính phủ.

“Chúng tôi cũng đã chứng kiến những trường hợp chính phủ Việt Nam quấy nhiễu các thành viên gia đình của những người thiểu số tôn giáo đã rời khỏi Việt Nam.

“Chúng tôi khuyến khích chính phủ Hoa Kỳ thông qua và thực thi luật để tăng cường khả năng chống lại sự đàn áp xuyên quốc gia nhắm vào các cộng đồng thiểu số tôn giáo.

Bên cạnh đó, trong báo cáo năm 2023 công bố đầu tháng Năm, Ủy ban Hoa Kỳ về Tự do Tôn giáo Quốc tế (USCIRF)đã khuyến nghị Bộ Ngoại giao Mỹ đưa Việt Nam vào danh sách ‘các quốc gia đặc biệt đáng quan ngại’.

Việc một nước bị đưa vào danh sách này, như được nêu trong Đạo luật Tự do Tôn giáo Quốc tế (IRFA) năm 1998, khiến chính phủ Mỹ phải nỗ lực thực hiện các lựa chọn chính sách phi kinh tế để chấm dứt vi phạm tự do tôn giáo tại nước đó, và áp dụng các hình phạt kinh tế sau đó nếu các nỗ lực phi kinh tế thất bại.

USCIRF báo cáo rằng chính phủ Việt Nam tăng cường kiểm soát và đàn áp các nhóm tôn giáo, đặc biệt là những nhóm hoạt động độc lập, không đăng ký với chính quyền. Các hình thức bức hại bao gồm quấy rối, đe dọa bỏ tù, phạt tiền và ép buộc phải từ bỏ hoặc rời bỏ các giáo phái tôn giáo của họ.

Hành trình tỵ nạn của một mục sư

Trong cuộc phỏng vấn với BBC News Tiếng Việt, mục sư A Ga cho hay khi còn ở Việt Nam, ông thường xuyên bị chính quyền quấy nhiễu, bị mời lên công an làm việc ít nhất 40 lần. Hiện ông vẫn còn giữ những giấy triệu tập này.

Ba lần ông đã bị công an biên phòng bắt nhốt, một lần bị đánh, khi ông đi làm công tác truyền giảng lời Chúa cho bà con cũng vùng gần biên giới khu vực Kon Tum.

Công an nhiều lần bắt ông ký vào các giấy tờ khai tên tuổi của những người tham gia Hội thánh Tin lành Đấng Christ, nhưng ông không đồng ý.

Công an tỉnh Kon Tum và bộ đội biên phòng từng tới nhà ông yêu cầu ông hợp tác làm gián điệp, đưa các thông tin nội bộ về hội thánh cho chính quyền, nhưng ông từ chối, theo lời kể của mục sư A Ga.

Đỉnh điểm là khi công an tỉnh Kon Tum tới nhà ông quay phim, chụp ảnh, bắt ông từ bỏ đức tin và nói rằng do ông cấu kết với một số phần tử phản động nước ngoài tại Mỹ nên tổ chức của ông là phản động, lưu vong.

Sau đó, chính quyền cho người xuống bao vây nhà mục sư A Ga để bắt giữ ông, nhưng hôm đó mục sư không có nhà do ông đang đi truyền giảng.

Nhận được tin báo từ gia đình, ông đã bỏ trốn lên tỉnh Kon Tum, sau đó vào Sài Gòn, sang Campuchia và cuối cùng chạy sang lánh nạn tại Thái Lan.

Bị ‘bắt cóc’ ở Thái Lan

Mục sư A Ga trong một dịp diện kiến cựu Tổng thống Mỹ Donald Trump tại phòng bầu dục để trình bày về tình hình nhân quyền VN

NGUỒN HÌNH ẢNH,A GA

Chụp lại hình ảnh,Mục sư A Ga trong một dịp diện kiến cựu Tổng thống Mỹ Donald Trump tại phòng bầu dục để trình bày về tình hình nhân quyền VN

Các vụ việc người bất đồng chính kiến như Thái Văn Đường, Trương Duy Nhất nghi bị công an Việt Nam bắt cóc đem về Việt Nam truy tố và bỏ tù không phải xa lạ với mục sư A Ga vì ông từng là nạn nhân, chỉ có điều ông không bị đưa về Việt Nam mà vào nhà tù IDC tại Bangkok.

Năm 2017, khi đang ở Thái Lan, ông nhận được tin chính quyền Kon Tum phát lệnh truy nã. Ảnh và thông tin của ông được dán trên khắp các đường phố ở quê nhà.

Trong lúc đang lo lắng cho sự an nguy của mình, một ngày mục sư A Ga nhận được điện thoại của một người tự xưng là người Việt tỵ nạn, muốn được nghe giảng lời Chúa. Họ ngỏ ý muốn tới nhà nhưng mục sư A Ga chỉ đồng ý gặp tại quán cà phê cách nhà khoảng 200 m.

Tới ngày hẹn, vợ và con mục sư A Ga tới quán cà phê trước để dò la thì chỉ thấy có hai ông bà người Việt đang ngồi đợi.

Một lúc sau mục sư A Ga mới tới nơi thì ngay lập tức, mật vụ và công an Thái Lan nấp trong quán rất đông, cùng hai xe ô tô ập tới, vây bắt ông.

Khi đưa ông về IDC, họ hỏi: ‘Ông có biết vì sao chúng tôi lại bắt ông không? Đó là do công an Việt Nam đề nghị chúng tôi vì ông đang bị truy nã.”

Mục sư A Ga đã trải qua ba tháng tại IDC, trong một không gian chật hẹp 120 người một phòng mà ông mô tả là không khác gì ‘trại heo’.

Cũng có lần người của Bộ Ngoại giao Việt Nam tới thuyết phục ông ký vào một số giấy tờ để trở về Việt Nam, nhưng ông nói: “Nếu về Việt Nam được sống tự do, gặp bố mẹ, vợ con thì tôi về. Nhưng tôi chắc chắn không có chuyện đó mà tôi sẽ vào tù. Nên tôi thà chết ở đây còn hơn.”

Mục sư A Ga kể rằng tình cảnh lúc đó rất đáng lo ngại. Nhiều người trong trại đã bị trục xuất về nước. Ông không còn biết làm gì khác ngoài cầu nguyện.

Toàn bộ câu chuyện ‘bắt cóc’ này đã được mục sư A Ga lập hồ sơ gửi lên Cao ủy Nhân quyền Liên Hiệp Quốc và BBC đang có trong tay tài liệu này.

Ba tháng trong IDC cũng là lúc ông có thời gian đọc toàn bộ Kinh Thánh.

“Chúa đã bảo vệ tôi,” mục sư A Ga kể lại.

Với sự giúp đỡ của nhiều tổ chức quốc tế, IMO, đại sứ quán Mỹ, Cao ủy Nhân quyền Liên Hiệp Quốc,.. cuối cùng mục sư A Ga đã được tại ngoại, lên đường sang ‘tạm lánh’ ở Philippine và cuối cùng là tỵ nạn tại Mỹ cùng vợ và con.

‘Cộng đồng bị bách hại phải tự biết bảo vệ mình’

Mục sư A Ga (trái) cùng TS Nguyễn Đình Thắng - Giám đốc Boat People SOS

NGUỒN HÌNH ẢNH,A GA

Chụp lại hình ảnh,Mục sư A Ga (trái) cùng TS Nguyễn Đình Thắng – Giám đốc Boat People SOS

Từ Mỹ, TS Nguyễn Đình Thắng, Giám đốc kiêm Chủ tịch Boat People SOS – tổ chức chuyên giúp đỡ các thuyền nhân và người tỵ nạn Việt Nam nói với BBC rằng “Chủ thể của sự thay đổi phải chính là người dân, đặc biệt là các cộng đồng đang bị bách hại.”

“Họ phải tăng nội lực, phải tăng sự liên kết với nhau và với quốc tế để tự bảo vệ. Quốc tế có thể phụ giúp thêm bằng cách tạo không gian đủ an toàn cho các cộng đồng ấy thực hiện những gì cần để tự bảo vệ quyền và lợi ích,” ông Thắng nói.

Để thực hiện điều này, Boat People SOS đã có khóa đào tạo 12 tháng cho mục sư A Ga về cách thức thu thập chứng cứ và viết báo cáo các vụ việc bị đàn áp để gửi lên Cao ủy Nhân quyền Liên Hiệp Quốc.

Sau đó, mục sư A Ga tập huấn trực tuyến lại cho bà con giáo dân ở quê nhà.

“Nhờ có thời gian một năm đó mà tôi biết làm thế nào thực hiện được các báo cáo về nhân quyền, về sự đàn áp của chính quyền theo đúng chuẩn của UN,” mục sư A Ga nói với BBC.

“Anh em ở nhà cũng biết cách thu thập thông tin, bằng chứng và gửi cho tôi để viết báo cáo.”

Theo TS Thắng, văn phòng của Boat People SOS ở Thái Lan hiện đang hỗ trợ khoảng 1000 đồng bào người Thượng và người Hmong theo đạo Tin Lành – những người phải đi lánh nạn vì bị đàn áp tôn giáo.

Ttrong số đó khoảng 30 người giống trường hợp mục sư A Ga, mạnh dạn lên tiếng bảo vệ quyền tự do tôn giáo của các tín hữu kẹt lại trong nước.

Bên cạnh đó còn có các người Việt theo Công giáo, Phật giáo, Phật giáo Hoà Hảo cũng như hàng trăm người Khmer Krom theo Phật giáo tiểu thừa.

Cũng theo TS Thắng, chỉ có một số ít hội thánh được nhà nước Việt Nam công nhận tư cách pháp nhân và cho phép hoạt động như Hội thánh Tin lành Việt Nam miền Nam, Hội thánh Tin lành Việt Nam miền Bắc, Hội thánh Tin lành Cơ đốc Phục lâm, Hội thánh Tin lành Trưởng Lão, Hội Thánh Truyền giáo Cơ đốc và Hội thánh Tin lành Liên Hữu Cơ Đốc.

Tất cả các hội thánh giữ tính độc lập với nhà nước và các hội thánh tư gia đều bị cấm đoán.

Tình hình tự do tôn giáo tại Việt Nam

Về tình hình tôn giáo hiện nay tại Tây Nguyên có cải thiện gì so với trước khi ông ra đi hay không, mục sư A Ga nói có và không.

“Có cải thiện là ở chỗ, do bây giờ có internet, bất cứ sự việc gì xảy ra người ta cũng có thể đăng lên ngay để người khác biết. Bên cạnh đó, báo cáo viên đặc biệt của Liên Hiệp Quốc cùng một số tổ chức khác đã làm việc với Hà Nội và đã tới thăm các hội thánh tại Tây Nguyên, nên chính quyền đã bớt đánh đạp bà con công giáo. Trước đây đã có trường hợp một mục sư bị đánh đến chết.

“Tuy nhiên việc quẫy nhiễu, theo dõi, hăm dọa, bắt từ bỏ đức tin thì vẫn diễn ra thường xuyên, 24/24. Nhưng nhiều người không dám lên tiếng.”

Khi được hỏi vì sao ông không chịu tham gia vào các tổ chức tôn giáo do chính quyền kiểm soát để được ‘yên thân’ thờ phượng Chúa, mục sư A Ga nói:

“Tôi chỉ muốn được thực hành quyền công dân của mình như hiến pháp Việt Nam quy định và công ước quốc tế về tôn giáo cùa Liên Hiệp Quốc quy định.”

“Ai cũng có quyền được chọn con đường đức tin của mình. Nếu tôi không muốn gia nhập thì tại sao lại bức hại tôi?”

Và ông dẫn câu Kinh Thánh ưa thích nhất của mình:

“Nhưng trước hết, hãy tìm kiếm nước Đức Chúa Trời và sự công bình của Ngài, thì Ngài sẽ cho thêm các ngươi mọi điều ấy nữa.” (Mathieu 6:33)

THÁNG NGÀY TAO LOẠN-Vĩnh Chánh

THÁNG NGÀY TAO LOẠN

Không một ai ở Miền Nam Việt Nam có thể quên được sự hoang mang cay đắng, những uất hận nghẹn ngào, những đau đớn nhục lụy, những chết chóc tang thương trên những đại lộ, tỉnh lộ “kinh hoàng”, những hãi hùng hỗn độn, xô đẩy tìm đường thoát ở những phi trường, những quân cảng, bãi biển…, của triệu triệu người trốn chạy sự “giải phóng” của Cộng Quân, theo sau cuộc di tản chiến thuật Tây Nguyên trong tháng 3, 1975, rồi từ từ lan rộng khắp Miền Trung thuộc các quân khu 1, 2 rồi đến quân khu 3. Trong cương vị nhỏ nhoi của một quân y sĩ Nhảy Dù theo sát bên cạnh đơn vị Dù tác chiến, cá nhân tôi đã sống trọn vẹn với đồng đội cho đến giờ phút cuối cùng của cuộc chiếm: Ngày 30 Tháng 4, 1975.

Trong một ngày vào tháng 2, 1975 khi Tiểu Đoàn 1 Nhảy Dù (viết tắt TĐ1 ND) với Thiếu Tá Ngô Tùng Châu làm TĐ Trưởng đang dưỡng quân tại đèo Phước Tượng nằm trên Quốc Lộ 1 giữa Huế và Đà Nẵng, sau chiến trận ở Thường Đức/Đại Lộc, Y Sĩ Thiếu Tá ND Trinh đích thân đưa BS Bùi Cao Đẳng, người bạn thân đồng môn đồng khóa của tôi, đến Bộ Chỉ Huy TĐ thay tôi làm Y Sĩ Trưởng TĐ 1 ND. Và ngay sau khi bàn giao, tôi được chở thẳng đến phi trường Đà Nẵng để trong cùng ngày, trước Tết 1975, vào Sài Gòn lãnh một nhiệm vụ mới, Y Sĩ Trưởng Tiểu Đoàn 15 ND. Các Tiểu Đoàn tân lập 12, 14, 15 ND cùng với Đại Đội 4 ND Trinh Sát và Tiểu Đoàn 4 Pháo Binh ND là thành phần chủ lực cho Lữ Đoàn 4 Nhảy Dù, dưới quyền chỉ huy của Trung Tá Lê Minh Ngọc, vừa được thành lập vào đầu năm 1975.

Trên chuyến bay về Sài Gòn, lòng tôi có nhiều xúc động mâu thuẫn. Dù tôi chỉ phục vụ TĐ1 ND trong 6 tháng kể từ ngày trình diện làm Y Sĩ Trưởng TĐ 1 vào cuối tháng 7, 1974, đúng vào lúc TĐ1 ND nhảy vào trận chiến ở Đại Lộc/Thường Đức, tôi đã có quá nhiều kỷ niệm với đơn vị tác chiến lừng danh hàng đầu của Sư Đoàn ND. Trong ngày đầu tiên ở mặt trận, tôi được đích thân người con trai của Cô ruột tôi là Đại Úy Trần Văn Thể, đại đội trưởng xuất sắc của ĐĐ 11, chỉ bày những căn bản thực tế ở trận địa như định hướng của ta và địch, phân biệt pháo ta hay pháo địch, đào hố cá nhân ở bất cứ nơi dừng quân nào, đi trên dấu giày của người đi trước để tránh đạp phải mìn, luôn đội nón sắt và mang áo giáp, ngay cả khi sử dụng hố tiêu… Làm sao kể cho xiết những ngày dài lội bộ trong rừng sâu, trên những sườn đồi trơn trợt, lầm lũi quanh co theo chân các binh sĩ, chia nhau từng điếu thuốc, từng ngụm cà phê pha chung với đế, chuyền nhau từng ca cơm dưới những cơn mưa tưởng không bao giờ dứt.

Làm sao tôi quên được những tiếng la hét, ra lệnh trong điện đài giữa cấp chỉ huy Tiểu Đoàn, Đại Đội và Trung Đội trong bước tiến xung phong đánh chiếm mục tiêu, giữ vững vị trí hay buộc rời bỏ vị trí dước áp lực của địch để rồi lại phản công, cận chiến và tái chiếm lại mục tiêu tại từng ngọn đồi, trước nhỏ nhưng về sau càng lớn càng cao. Tại từng ven rừng hay trong rừng rậm, tại từng con suối, bờ dốc. Trong đêm khuya, hay giữa trưa. Vào sáng sớm hay cuối ngày. Trong mưa, trong nắng hoặc trong sương mù. Vì làm gì có giới hạn thời gian trong trận chiến. Vì làm gì có thời tiết thuận lợi khi xung phong. Và làm gì có được sự công bằng khi địch nằm sẵn trong các công sự trên đồi chờ ta đánh vào. Nhưng ta phải đánh để dành lại từng tấc đất, từng ngọn đồi. Giết giặc nhưng không vì hận thù. Hy sinh và gian khổ để đánh đuổi kẻ xâm lược và bảo vệ miền đất tự do. Vì vậy, còn gì hãnh diện hơn khi tôi chứng kiến hàng nghìn người dân lục tục kéo về lại thôn xóm khi đơn vị ND vừa xuất hiện trong vùng.

Rồi những báo cáo vượt đồi, tràn xuống suối, đánh bạt lên đồi, đánh chéo qua sườn đồi, bắt tay với cánh quân bạn, tiếng kêu gọi yểm trợ phi pháo, cho tọa độ, tiếng máy bay phản lực gầm thét trên trời, tiếng bom nổ, đạn đại bác rít trong không khí trước khi nổ dồn, tiếng phành phạch của các trực thăng võ trang hay tản thương… để rồi cùng nhau chung mừng nghe tin chiến thắng nhỏ rồi lớn, hay hồi hộp lắng nghe báo cáo tổn thất của ta kéo theo là chuẩn bị đón nhận thương binh, phân loại nặng nhẹ, cấp cứu, cầm máu, chuyền nước biển, chích morphine chống đau, chùi rửa băng bó vết thương, viết phiếu tản thương ghim vào áo thương binh, xin tiếp liệu…

Qua nhiều ngày với TĐ1 ND, tôi có dần kinh nghiệm để phân biệt được tiếng pháo của ta hay địch, khi nằm dưới hố cá nhân hoặc trong hầm với bộ chỉ huy, ngày ngày 3 cữ sáng trưa chiều, nhìn lên thấy từng làn chớp sáng của đạn địch chụp trên các ngọn cây lớn kèm theo tiếng nổ đinh tai với ngàn mảnh đạn và cành lá văng tứ phía. Đã bao lần tôi cảm thấy bất lực trước những vết thương quá nặng của thương binh đang chết dần khi chờ đợi tản thương, bèn đành đốt điếu thuốc lá đưa vào môi cho từng người để rồi đoán chừng cái chết đến khi khói điếu thuốc thôi bay. Và cũng bao lần tôi đã cúi đầu khóc thầm khi thấy những xác chết, cả quan lẫn quân, được gói chặt trong poncho nằm từng hàng dài hai bên bãi đáp chờ được bốc đi.

Nhớ và nhớ hình ảnh uy nghiêm đầy khí phách của các sĩ quan và bao khuôn mặt non trẻ nhưng dạn dày phong sương của các binh sĩ tuy đầy kinh nghiệm chiến trường, nhưng họ vẫn giữ một tâm hồn đơn sơ thật hồn nhiên mà tôi biết được qua những lần trò chuyện, những tâm sự trong đêm dài hay qua những lần dừng quân ngắn trong khi cùng nhau vui đùa. Với họ, tôi đã yêu những bản nhạc lính mà trước đây tôi từng chê là sến. Với họ, tôi đã tìm thấy tình đồng đội qua thử thách trong máu lửa. Với họ, bổn phận và trách nhiệm luôn được gắn liền với 4 chữ Nhảy Dù Cố Gắng. Và với họ, tôi quên hẳn cái chết đàng sau và nguy hiểm chờ đợi phía trước.

Sau chiến thắng ở Đồi 1062 tại Thường Đức, Thiếu tá Nguyễn Văn Phú, Tiểu Đoàn Phó của TĐ1 ND, được đề cử làm Tiểu Đoàn Trưởng TĐ 15 ND tân lập, và trước khi rời vùng, TTá Phú đặc biệt xin cho tôi được đi theo với Tiểu Đoàn tân lập của ông. TTá Phú và tôi đã có những giao hữu tốt đẹp trong thời gian ông trực tiếp chỉ huy cánh phó với 2 ĐĐ đánh thẳng vào trận chiến. Tôi có gởi rượu và thuốc lá đến cho TTá Phú ở mặt trận, đúng lúc phe ta cần chút chất nóng để đánh đấm cũng như để ăn mừng chiến thắng. Thêm vào đó, tôi còn có cơ duyên giúp cho TTá Phú về thăm vợ ở Sài Gòn đúng lúc, vì nhờ lần thăm này mà vợ ông mới có thai lần đầu kể từ khi lấy chồng vào cuối năm 1968.

Nếu được thuyên chuyển về Sài Gòn, tôi chắc mọi quân nhân của binh chủng ND đều vui mừng vì không những đây là hậu cứ của Sư Đoàn ND, xa hẳn nguy hiểm của chiến trường, mà còn là thủ đô, là nơi phồn hoa đô hội với nhiều chốn ăn chơi. Riêng với tôi, không những tôi được về gần nhà mình ở trong Cư Xá Sĩ Quan Chí Hòa với Măng của tôi, mà đây còn là một cơ hội quý báu để tôi có dịp gặp lại người tôi yêu và theo đuổi qua suốt 9 năm, kể từ thời Dự Bị Y Khoa, sau nhiều năm cách trở. Cuộc thử thách riêng tư này coi vậy chứ có lắm khó khăn và nhiều gay go so với cuộc chiến tôi vừa trải qua ở mặt trận.

Tôi đến trình diện TTá Phú tại bộ chỉ huy TĐ 15 ND ở Trại Cây Mai trong Chợ Lớn và bắt tay ngay vào nhiệm vụ của mình trong khi TĐ đang chỉnh đốn quân số, quân trang, huấn luyện… Tôi làm quen với các sĩ quan tác chiến của bộ chỉ huy TĐ như vị TĐ Phó, sĩ quan trưởng Ban 3 cùng các sĩ quan ĐĐ Trưởng, cũng như làm quen với các y tá thuộc cấp trong Trung Đội Quân Y của tôi và thiết lập danh sách tiếp liệu y dược. Vì Lữ Đoàn 4 ND có nhiệm vụ bảo vệ Thủ Đô, nên vấn đề tiếp liệu quân trang, quân nhu cho TĐ tác chiến nói chung và và tiếp liệu y dược của tôi nói riêng, có phần nào được ưu tiên. Trong trại quân, tôi đã có những buổi dạy về cấp cứu căn bản ở chiến trường như cầm máu, băng bó…, về y khoa phòng ngừa cho bệnh sốt rét, bệnh tiêu chảy, bệnh hoa liễu cho riêng các y tá của tôi và cho toàn thể binh sĩ của TĐ.

Tuy TĐ được lệnh cắm trại và ứng chiến 100%, TTá Phú thường làm ngơ cho tôi vài ba giờ những khi tôi ghé về nhà thăm Măng của tôi, cũng như thông cảm cho tôi khi tôi rời trại vào buổi chiều, nhảy lên xe ôm đến thẳng nhà người con gái tôi yêu, nhất là sau khi nghe tôi kể về cuộc tình 9 năm trời lận đận dang dở và ước muốn hàn gắn nối lại mối tình đầu đời của tôi. Người tôi yêu đang học năm cuối của khoa Chính Trị Kinh Doanh tại Viện ĐH Đà Lạt. Vào chiều Mồng Một Tết, hiên ngang trong bộ đồ hoa dù và chững chạc trong phong cách, hạnh phúc dồn dập đến với tôi khi tôi gặp lại nàng tại nhà, sau hơn 3 năm xa cách. Sau đó tôi tiếp tục tranh thủ ráo riết chinh phục nàng qua những lá thư đậm đà tình thương nhớ viết từ trại quân hay trong khi đi hành quân, hoặc qua những dịp thăm viếng nhà nàng, trổ tài miệng lưỡi chiếm được cảm tình của gia đình họ hàng. Mối tình của tôi từ từ chuyển hướng thuận lợi. Trong bối cảnh chao đảo của chiến sự, càng ngày chúng tôi càng cảm thấy gần gũi sâu đậm hơn.

 Với các bạn cùng khóa 16 Trưng Tập Quân Y tình nguyện vào Nhảy Dù. Hình We Were Once Soldiers QYND1974, từ trái qua phải: Các Y Sĩ Trung Úy Nguyễn Đức Vượng, Nguyễn Văn Thắng, Bùi Cao Đẳng, Vĩnh Chánh, Nguyễn Thành Liêm, Y Sĩ Thiếu Tá Tá Trần Quý Nhiếp, Lê Quang Tiến, Nguyễn Tấn Cương, Dược Sĩ Khánh.

 Đó cũng là thời gian TĐ15 ND bắt đầu trực tiếp tham dự những cuộc hành quân ở vòng đai Biệt Khu Thủ Đô, truy lùng các toán du kích Việt Cọng nổi lên đây đó hậu thuẫn cho cuộc tiến công của quân CS. Bấy giờ toàn bộ Miền Trung đã mất vào tay Cộng Quân. Cùng chung một số phận với các đại đơn vị khác của những quân khu và của Lực Lượng Tổng Trừ Bị như các Lữ Đoàn của Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến, các Liên Đoàn Biệt Động Quân, Lữ Đoàn 3 ND, rồi LĐ 2 ND lần lượt chịu những thiệt hại lớn tại Khánh Dương, rồi Phan Rang. Những chiến thắng thường có của bao năm trước nay dần được thay thế bởi những tin thất trận, những rã ngũ không chờ đợi, những triệt thoái vô lý, những thành phố bỏ ngõ, hay những trận đánh bất cân xứng, những vùng vẫy tuyệt vọng kéo theo bao hy sinh quý báu trong giờ thứ 25 bất chấp lệnh trên, những mất mát sinh mạng quá lớn của cả quan, lẫn lính và dân.

Ở Sài Gòn, tình hình chính trị lẫn quân sự càng lúc càng khẩn trương và đen tối. Sài Gòn với giới nghiêm sau 12 giờ đêm. Sài Gòn với hàng trăm ngàn quân dân cán chính từ bao tỉnh đàng ngoài, trắng tay chạy lấy mạng liên tục đổ về thành phố để lánh nạn, mang theo bao câu chuyện thương tâm trên các con đường di tản. Dòng đời chao đảo, đầy gian khó.  Người đời hoang mang vì mất lòng tin ở chính quyền hay qua những tin đồn nhiều nhân vật tên tuổi bắt đầu rời nước trong khi một số khác bàn đến chuyện phải ra đi dù chưa biết đi đâu. Đâu đâu cũng lo tích trữ thức ăn chuẩn bị cho một cuộc tử thủ với viễn ảnh thành phố sẽ tắm trong máu lửa. Ngoài đường người đông hẳn, ai nấy bước đi vội vã, ánh mắt âu buồn trầm tư. Trong nhà các gia đình ngồi triền miên trước đài truyền hình hay lắng nghe tin tức từ BBC và VOA, bàn chuyện to nhỏ.

Sau trận đánh vào đơn vị du kích lớn ở giữa Tây Ninh và Sài Gòn, TĐ15 được lệnh về đóng quân tạm ở vùng Hóc Môn Bà Điểm. Khi TTá Phú và tôi đi tìm gặp nói chuyện với vị Giám Đốc của hảng dệt Công Thành để ngỏ lời cho TĐ15 ND đóng bộ chỉ huy tại hảng dệt, một ngạc nhiên đầy thú vị xẩy ra khi ông Giám Đốc buột miệng hỏi tôi “có phải đây là anh Chánh, con rể ông Thạch không?”. Tôi ngất ngây trả lời “dạ đúng” cùng lúc nhận ra Chú Ngưng, chồng của Dì ruột nàng ở Thủ Đức mà tôi có dịp gặp trước đây. Ngày hôm sau, trong sự bất ngờ vui sướng của tôi, Chú Ngưng chở nàng với người em gái đến thăm tôi ngay bộ chỉ huy TĐ. Khi ngồi ăn trưa với bữa cơm dã chiến, nàng có vẻ “thấm” cái đời sống phong trần lính chiến của tôi, và đã e thẹn cười khi TTá Phú nói chọc “ Bác Sĩ nhỏ con, người yêu BS còn nhỏ con hơn, chắc 2 người sẽ đẻ ra những thằn lằn con nhỏ chút xíu!”

Khoảng gần một tuần sau, trong đêm 23 tháng 4, TĐ15 ND được điều động đến bố trí ở cầu Bình Triệu, trên trục xa lộ Đại Hàn. Đó cũng là thời gian thị xã Xuân Lộc vừa bị mất sau một trận chiến kinh hồn kéo dài nhiều ngày đêm trong đó Sư Đoàn 18 Bộ Binh của Tướng Lê Minh Đảo cùng với sự hỗ trợ của LĐ 1 ND, Liên Đoàn 82 Biệt Kích Dù và Không quân với sự sử dụng đầu tiên những quả bom lớn 5 tấn Daisy Cutter, đã đánh trả và phản công dữ dội trong 13 ngày đêm liên tiếp, chận đứng bước tiến của quân đoàn  4 của CS Bắc Việt gồm có các sư đoàn 5, 6, 7 và 34 với hàng trăm chiến xa với đại bác, gây thiệt hại rất nặng nề cho quân địch (*) Dù trễ, trận đánh đã gây một tiếng vang lớn xa gần và khiến những chiến sĩ như tôi và xung quanh tôi lên tinh thần và tìm lại khí thế hào hùng.

Như những quân nhân bảo vệ Xuân Lộc bị dồn vào chân tường nên đã quyết tâm anh dũng chiến đấu, chúng tôi vẫn đang còn đây, cho đến giờ phút này, chờ đợi đến lượt mình trong trận thư hùng cuối cùng. Rất đơn giản và dễ hiểu vì đằng trước, đàng sau và hai bên, trên đầu hay dưới đất, ở đâu rồi cũng phải chiến đấu cho danh dự, cho màu cờ của đơn vị mình. Chiến đấu vì trách nhiệm bổn phận của người trai thế hệ ly loạn. Sống chết trong tình huynh đệ đã thử thách qua gian khổ và trưởng thành trong khói lửa. Khi nước mất nhà tan thì ta có còn cũng sẽ làm được chi!? Đã vậy, con người chẳng thể chết 2 lần, như đã có người từng nói với tôi như vậy. Và cứ thế, TĐ15 ND đóng chốt ở đây, được lệnh cố thủ bảo vệ cây cầu cho đến phút cuối cùng, hay cho đến người lính cuối cùng.

Trong những ngày kế tiếp, từ sáng sớm cho đến chiều tối, tôi chứng kiến hàng trăm hàng ngàn xe 2 bánh, từ xe đạp cho đến các xe Honda, Lambretta…, xe quân đội lớn nhỏ, xe chở hàng cồng kềnh đầy người và đồ vật, lính tráng thuộc đủ binh chủng và thường dân, lũ lượt kéo nhau chạy trong hỗn độn từ hướng Biên Hòa về Sài Gòn, ngang qua cầu Bình Triệu. Có lúc tôi tự hỏi làm sao biết được trong đám người chạy loạn này, ai là bọn VC cố ý len lỏi theo đám đông vào nội thành để hoạt động nội tuyến!? TĐ15 ND bung quân làm nhiều nút chặn ở cả phía bên này và bên kia cây cầu. Tôi nhận thấy TĐ có bố trí 2 xe jeeps có mang đại bác 106 ly chống chiến xa và 2 xe jeeps khác với trang bị hỏa tiễn Tow, trong khi ấy đa số các binh sĩ đều có mang trên lưng loại rocket M 72 chống tăng, trong vị trí sẵn sàng chống trả mãnh liệt bước tiến của quân thù. Trong tư thế Y Sĩ Trưởng TĐ, tôi có chuẩn bị trong khả năng của mình để cấp cứu và tản thương theo hàng dọc.

Trong đêm 28 tháng 4, địch pháo kích vào trại Hoàng Hoa Thám và căn cứ không quân Tân Sơn Nhất.  Những tiếng nổ lớn cộng với những cột lửa cháy bùng trong đêm làm tôi thao thức và băn khoăn gần suốt đêm. Lệnh trên vẫn muốn TĐ án binh bất động trong tư thế sẵn sàng tác chiến. Bộ chỉ huy TĐ cấp tốc dời qua phía bên này cầu.

Sáng ngày 29, tôi nhìn thấy nhiều trực thăng của Mỹ bay trên trời, kể luôn cả cặp phi cơ phản lực bay vòng vòng như thể hộ tống. Xung quanh tôi ai cũng mường tượng có một chuyện gì đang xẩy ra ở Sài Gòn, nhưng chẳng một ai biết đích thực. Không lẽ Thủy Quân Lục Chiến Mỹ nhảy vào lại cuộc chiến? Tôi ngây thơ mơ tưởng hay tự dối lòng ?! Nếu được như vậy, ít ra cuộc chiến sẽ kéo dài thêm, ta sẽ cũng cố lại, tình hình tốt đẹp hơn…

Gần trưa, tôi bước đến nhà thờ Đức Mẹ Fatima ở bên kia cầu Bình Triệu. Nhà thờ mở cửa nhưng không một bóng người ngoài tôi. Tôi quỳ đọc kinh và kính cẩn cầu nguyện, xin Chúa ban ơn phước cho đơn vị Nhảy Dù của tôi, cho gia đình Măng tôi và gia đình nàng được bình an và nàng đừng rời nước để chúng tôi còn gặp lại nhau. Khi định rời nhà thờ, tôi bỗng nhìn thấy chiếc máy điện thoại nằm trong góc và nẩy ra ý liên lạc với nàng dù biết nhà nàng không có điện thoại. May mắn thay, từ cuốn niên giám cũ bên cạnh điện thoại, tôi tìm ra số ĐT của Cụ Mai Văn An, một Thẩm Phán Tối Cao Pháp Viện ở cùng cao ốc với nhà nàng. Sau khi Cụ An cho biết là gia đình nàng còn nguyên vẹn đây, tôi cám ơn Cụ và nhờ Cụ nhắn lại với ba của nàng là tôi, tự nhận là con rể, bình yên và đang đóng quân ở cầu Bình Triệu. Rời khuôn viên nhà thờ, lòng tôi cảm thấy thanh thản, phó mặc mọi sự trong tay Chúa an bài…

Trong đêm 29 Cộng Quân lại pháo kích dữ dội vào Tân Sơn Nhất và trại Hoàng Hoa Thám của Sư Đoàn ND. Tín hiệu vô tuyến của Trung Tá Lê Minh Ngọc, Lữ Đoàn Trưởng LĐ 4 ND hoàn toàn im lặng. Sau đó liên lạc vô tuyến giữa TD15 ND với bộ Tư Lệnh SĐ ND cũng bị gián đoạn. Tuy nhiên 3 TĐ 12, 14 và 15 ND và Lữ Đoàn Phó vẫn còn giữ liên lạc với nhau. Trong cùng đêm, TĐ15 ND có đụng nhẹ với các toán đặc công VC ở phía bên cầu. Lại một đêm chập chờn, không ngủ, bên cạnh những ly cà phê đậm đặc và thuốc lá đốt không ngừng! Mọi người ngồi bất động, tư lự xung quanh các máy vô tuyến kêu rè rè, thỉnh thoảng mới có một vài báo cáo từ các đại đội. Không một ai muốn lên tiếng. Người nào cũng có những suy tư riêng. Người nào cũng có những câu hỏi mà chẳng ai có thể trả lời.

Qua sáng ngày Thứ Tư, 30 tháng 4, 1975, tại bộ chỉ huy TĐ15 ND, tôi đón nhận 4 người thương binh của TĐ. Trong số đó có một thương binh nặng cần phải tản thương gấp vì trúng đạn vào bụng. Sau khi tôi chuyền nước biển và viết tờ tản thương, Ban 3 TĐ cho biết không tản thương được vì không liên lạc được với bất cứ đơn vị quân y nào như BV Đỗ Vinh, Tổng Y Viện Cộng Hòa. Tôi suy nghĩ đôi chút và trình bày với TTá Phú ý định tôi sẽ chuyễn thương binh này đến BV dân sự Nguyễn Văn Học.

Trong khi chúng tôi đứng cách xa người thương binh để bàn tính chuyện tản thương, anh ta bỗng kêu lên “xin đừng chuyển tôi đi đâu cả. Để cho tôi chết ở đây…” và trong tích tắc, anh lấy ngay khẩu súng M16 nằm dọc cạnh anh trên chiếc băng ca, lên cò một cái rẹt, quay mũi súng vào ngay dưới cằm. Mọi người la toáng lên nhưng không kịp. Một tiếng nổ chát tai khiến mọi người bất động, rồi tất cả đổ xô chạy về anh chỉ để thấy anh đang ngáp cá, người run nhẹ, vết thương mở rộng ở mặt và đầu, máu văng tung tóe khắp nơi. Tôi cầm chặt bàn tay anh, người y tá lấy tay vuốt mắt anh. Cơ thể anh từ từ giãn ra. Anh từ từ đi vào cõi chết.

Những người có mặt giữ im lặng trong bầu không khí đau thương. Chỉ trong một thời gian quá ngắn, chúng tôi chứng kiến người lính trẻ đã làm một quyết định nhanh chóng và dứt khoát, cho thấy được khí thế anh hùng bất khuất của một chiến sĩ. Một cái chết hiên ngang khi cuộc chiến đang dần tàn. Anh đạt ước nguyện chết trong danh dự với sự hiện diện của đồng đội chung quanh. Toàn thể bộ chỉ huy cùng đứng nghiêm, cố ngăn dòng lệ rơi, đồng đưa tay chào vĩnh biệt.

Trong khi sự tự vận bất ngờ của người thương binh đang gây xốn xang đau lòng cho bộ chỉ huy TĐ, từ radio chúng tôi nghe bản tuyên bố đầu hàng của TThống Dương Văn Minh được lập lại nhiều lần. Sau một thời gian dài trên vô tuyến, TTá Phú quay về phía tôi và không một lời giải thích, bảo tôi đi theo với ông. Tôi ngồi sau lưng TTá Phú trên cùng một chiếc xe jeep, bên cạnh người lính truyền tin và 2 cận vệ. Người sĩ quan Ban 3 đi xe thứ hai với một toán lính khác. TĐ Phó ở lại bộ chỉ huy TĐ.

Tôi chẳng biết đoàn xe đang chạy về đâu, cho đến khi xe ngừng trong sân tòa Tỉnh Trưởng Gia Định. Nhìn xung quanh, tôi thấy cả trăm người dân chạy hỗn độn trong sân, tranh dành vác những bao gạo từ trong tòa tỉnh đi ra. TTá Phú đến bên tôi nói nhẹ “BS đi đi”, rồi ông quay lưng lại tiến vào phía bên trong tòa tỉnh với toán binh sĩ của ông. Đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy TTá Phú tại Việt Nam. Và đó cũng là lần cuối tôi rời vĩnh viễn TĐ15 ND. Tôi cúi đầu, trong nghẹn ngào. Sững sờ, trong đê hèn. Bàng hoàng, trong đau đớn. Muốn gào thét nhưng miệng khô đắng. Muốn khóc nhưng mắt khô vì tủi nhục. Còn cái chết?! Tôi chưa một lần nghĩ đến.

Đang đứng ngơ ngác không biết phải làm gì thì một người đàn ông bước ngang bên cạnh tôi nói liền “ông cổi bỏ súng xuống và thay đồ nhanh lên”. Như cái máy, tôi vội chạy đến gần gốc cây lớn, định cổi bỏ tất cả. Nhưng sực nhớ lại, tôi chẳng có bộ áo quần dân sự nào trong ba lô. Vừa lúc ấy, có một thanh niên chạy ngang tôi với bao gạo trên vai. Tôi chận anh ta lại và xin bộ quần áo anh ta đang mặc trên người, cùng lúc tôi lục ví đưa tờ 500 đồng cho anh. Không một do dự anh ta thả bao gạo xuống đất, rồi vừa nhìn tôi như thông cảm anh ta cởi áo quần đưa cho tôi, cho luôn cả đôi dép nhật nữa. Tôi cổi áo giáp, giây ba chạc có súng, bi đông nước… xuống đất cùng với chiếc nón sắt, rồi nhanh chóng cổi đôi giày lính và bộ đồ quân phục, gom lại để vào dưới gốc cây. Rồi tôi mặc cái áo màu xanh da trời nhớp nhúa và xỏ cái quần đậm màu, đi nhanh ra phía đường lớn đón chiếc xe ôm, bảo chở về đường Cao Thắng ở Sài Gòn. Nhà nàng.

Chiếc xe ôm chở tôi đi qua nhiều đoạn đường vắng, mọi nhà đóng cửa. Đây đó là những đống áo quần trận, nón sắt, áo giáp và súng đạn rải rác hai bên vệ đường. Có những đoạn đường người đi lại khá đông hay tụ tập hai bên đường, và có những chiếc xe chở đầy người với mặt mày sắt máu, hô to khẩu hiệu và phất cờ MTGPMN… Cũng những con đường ấy tôi thường chạy qua lại, mà sao bây giờ trở thành quá xa lạ, mờ ảo như tôi đang đi vào một cõi âm. Những âm thanh la hét, còi xe, đang lùng bùng trong tai tôi. Mắt tôi thấy mọi hình ảnh bên ngoài, nhưng chẳng thấu hiểu; lòng tôi như tê dại, chẳng thể suy nghĩ sâu xa. Nhớ đến người thương binh tự vận chết sáng hôm nay, tôi ngước nhìn lên trời. Một màu tang tóc đang đổ xuống trên thành phố thân yêu.

Nàng là người đầu tiên từ trên balcon nhìn thấy tôi bước xuống xe ôm. Nàng và các em chạy nhanh xuống mở cổng đưa tôi vào. Khi đến thang lầu, tôi phải vịn vào vai nàng để bước từng bước lên lầu, hình như thân thể tôi đang rã rời và tinh thần tôi thật khủng hoảng, chẳng hiểu được vì sao mình lại về đến nhà an toàn. Hầu như mọi người đều thông cảm và tôn trọng sự yên lặng của ba nàng và của tôi. Chiều đến, tôi đạp xe về nhà Măng tôi ở cư xá Sĩ Quan Chí Hòa cho bà cụ yên tâm, rồi tôi chở Măng tôi đến nhà nàng xin ba mẹ nàng cho phép tôi ở tạm nơi đây, vì cư xá SQ CH nguy hiểm.

Tối ngày 30 tháng 4, chúng tôi ngồi ở balcon nói chuyện với nhau thật khuya. Trước đây, trong một lá thư gởi cho nàng, tôi có viết “anh xin làm bóng mát trên con đường em đi”. Giờ đây, với sự đổi đời, tương lai tôi sẽ mù mịt, viễn ảnh những năm tháng sắp tới là chuỗi ngày đen tối với đọa đày và tôi e ngại tôi chẳng còn khả năng làm bóng mát cho em. Nàng ngồi nghe tôi nói nhiều hơn trả lời. Vì có lẽ câu trả lời đã được quyết định tự lúc nào.

Em yêu dấu, tôi viết bài này mến tặng Em, người đã can cường cứu vớt đời tôi khi quyết định thành vợ thành chồng với tôi trong một đám cưới quá đơn giản tại nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế ở đường Kỳ Đồng, 3 ngày sau khi mất nước, và đã cùng tôi vượt qua bao thử thách trước và sau khi đến bến bờ tự do.

Ba ngày sau 30 Tháng Tư 75: lễ cưới được Cha Laroche của Dồng Chúa Cứu Thế chủ hôn. Với chúng tôi, đây là “đám cươi chạy tang khi mất nước”, diễn ra trong đạm bạc, cô dâu không áo cưới.

 Tôi cũng viết bài này để tưởng nhớ đến người bạn thân, BS Bùi Cao Đẳng, Y Sĩ Trưởng Tiểu Đoàn 1 ND, bạn đồng môn đồng khóa và đồng binh chủng Quân Y ND với tôi, người được sinh ra vào ngày 30 tháng 4, năm 1946, cùng tan hàng rã ngũ như tôi vào ngày 30 tháng 4, năm 1975 và đã vĩnh viễn ra đi cũng vào ngày 30 tháng 4 năm 2012 tại MD, USA.

Thân tặng các chiến hữu của Tiểu Đoàn 1 ND và của Tiểu Đoàn 15 ND, đã chết trong bão tố khói lửa hay đang sống thầm lặng, hiện đang tự do ở hải ngoại hay ê chề ở trong nhà tù lớn tại VN, với những kỷ niệm chinh chiến không thể nào quên.

“Cho tôi xin lại ngọn đồi, ở nơi tôi dừng quân cũ

Cho tôi xin lại bờ rừng, nơi từng chiến đấu bên nhau.

Cho tôi xin một lần chào, chào bao nhiêu người đã khuất

Xin cho tôi được nằm gần, bên ngàn chiến hữu của tôi.”

Viết trong tháng 4, 2013, tại California

Vĩnh Chánh

(*)Tài liệu tham khảo cho bài viết:

  1. Chiến Sử Sư Đoàn Nhảy Dù
  2. Battle of Xuan Loc, by Phillip B. Davision
  3. Fighting is an art, by George J. Weight
  4. Fighting to the end, by Brigadier General Trần Q. Khôi
  5. vietnamwar.net
  6. sudoan18bobinh.com

Xuất khẩu thủy sản Việt Nam sang Mỹ rơi tự do tới gần 60% trong 4 tháng đầu năm

Theo VOA tiếng Việt

Hoạt động sản xuất tại hãng Vina Cleanfood, theo VASEP.

Hoạt động sản xuất tại hãng Vina Cleanfood, theo VASEP.

Kim ngạch xuất khẩu thủy sản của Việt Nam sang Mỹ giảm sâu tới 51% trong tháng 4/2023, trong khi đó, tính tổng cộng 4 tháng đầu năm, xuất khẩu thủy sản sang Mỹ ước tính chỉ đạt 418 triệu đô la, tương đương một cú rơi tự do tới hơn 57% so với cùng kỳ năm trước, theo số liệu được công bố trên trang web của Hiệp hội Chế biến và Xuất khẩu Thủy sản Việt Nam (VASEP).

Vì vậy, vào tháng 4, trong số các thị trường nhập khẩu nhiều thủy sản của Việt Nam, Mỹ chỉ còn đứng ở vị trí thứ 3, sau Nhật Bản và Trung Quốc.

VASEP nói rằng nguyên nhân đưa đến các con số ảm đạm kể trên là thị trường Mỹ “ngày càng lún sâu vào tình trạng giá thực phẩm tăng, tiêu thụ giảm”.

“Các gia đình Mỹ đã quá ‘ngao ngán’ với thực trạng giá thực phẩm lên quá cao. Giờ đây, người dân Mỹ đã tính tới việc cắt giảm chi tiêu cả những mặt hàng giá trị thấp, họ mua ít hàng tạp hóa không thiết yếu hơn, mua số lượng lớn và các sản phẩm không có thương hiệu và tập trung vào các mặt hàng chủ lực”, theo bài viết có tiêu đề “Xuất khẩu thủy sản tháng 4/2023 tiếp tục giảm 28%” đăng trên website của VASEP hôm 5/5.

“Một số người thậm chí còn mua và ăn ít hơn. Người tiêu dùng đang tìm cách chỉ chi tiêu cho những hàng hóa mà họ thực sự cần”, bài viết nói tiếp về người Mỹ.

Trên bình diện rộng hơn, bài viết của VASEP cho hay tổng xuất khẩu thủy sản của Việt Nam ra thế giới tiếp tục sụt giảm và riêng trong tháng 4 đã giảm 28% so với cùng kỳ năm 2022, chỉ đạt 810 triệu đô la. Còn tính lũy kế trong 4 tháng đầu năm, xuất khẩu thủy sản đạt trên 2,6 tỷ đô la, thấp hơn 31% so với cùng kỳ năm trước.

“Doanh nghiệp thủy sản vẫn bị áp lực nặng nề vì thị trường tiêu thụ lao dốc, giá xuất khẩu sụt giảm mạnh trong khi sản xuất, chế biến trong nước bị gánh nặng chi phí sản xuất tăng cao, nhất là thức ăn, con giống và các chi phí cơ bản khác”, VASEP chỉ ra các yếu tố tác động.

Theo quan sát của VOA, xuất khẩu thủy sản nói riêng của Việt Nam sang Mỹ giảm là một phần trong tình trạng tổng xuất khẩu nói chung của Việt Nam sang Mỹ đã đi xuống từ đầu năm đến nay.

Con số thống kê do Bộ Công thương Việt Nam công bố hôm 5/5 cho thấy xuất khẩu của Việt Nam sang Mỹ trong 4 tháng đầu năm nay ước đạt 28,45 tỷ đô la, giảm 21% so với cùng kỳ năm ngoái. Mặc dù vậy, Mỹ vẫn là thị trường xuất khẩu lớn nhất của Việt Nam, chiếm 26% tổng kim ngạch xuất khẩu.

Vẫn Bộ Công thương nói thêm rằng kim ngạch xuất khẩu của Việt Nam tới hầu hết các thị trường, đối tác thương mại lớn đều giảm trong một phần ba thời gian đầu tiên của năm.