Thỏa thuận trần nợ được Thượng Viện thông qua và đang đến bàn của tổng thống Biden để được ban hành.

Tổng hợp báo chí Hoa Kỳ

Thượng viện đã thông qua luật cho phép chính phủ liên bang phát hành thêm trái phiếu và tránh vỡ nợ, loại bỏ rào cản cuối cùng đối với thỏa thuận đã được đưa ra vài ngày trước.

Thượng viện đã bỏ phiếu vào tối thứ Năm, ngày 1 thangs6, 2023 để thông qua dự luật kéo dài trần nợ trong hai năm và thiết lập một thỏa thuận ngân sách hai năm dựa trên một cuộc bỏ phiếu lưỡng đảng rộng rãi.

Tỷ số phiếu bầu là 63-36.

Dự luật hiện sẽ được chuyển đến Tổng thống Joe Biden, người có thể ký thành luật chỉ một ngày làm việc trước Thứ Hai, ngày 5 tháng Sáu, đó là khi Bộ trưởng Tài chính Janet Yellen cho biết Hoa Kỳ sắp không còn đủ tiền để thanh toán các hóa đơn của mình.

Senate passes debt ceiling bill, sending it to Biden to become law and avert disaster

Senate passes debt ceiling bill, sending it to Biden to become law and avert disaster© Provided by NBC News

“Thỏa thuận lưỡng đảng này là một chiến thắng lớn cho nền kinh tế của chúng ta và người dân Mỹ,” Biden cho biết hôm thứ Năm. Tổng thống ngã trên sân khấu tại Học viện Không quân Hoa Kỳ ở Colorado hôm thứ Năm, nhưng dường như không hề hấn gì.

Các cuộc đàm phán về trần nợ vẫn có thể có ý nghĩa chính trị—nhiều đảng viên Đảng Dân chủ đã bỏ phiếu cho nó tại Thượng viện hơn đảng viên Cộng hòa, phản ánh sự bất mãn về kết quả của một số đảng viên bảo thủ. Nhưng đối với thị trường tài chính thì kịch tính đã kết thúc .

“Mỹ có thể thở phào nhẹ nhõm. Bởi vì trong quá trình này, chúng tôi đang tránh được tình trạng vỡ nợ”, Lãnh đạo Đa số Thượng viện Chuck Schumer, DN.Y. “Hậu quả của vỡ nợ sẽ rất thảm khốc.”

Lãnh đạo thiểu số Thượng viện Mitch McConnell, R-Ky., ủng hộ dự luật là “một bước khẩn cấp và quan trọng theo đúng hướng – vì sức khỏe của nền kinh tế và tương lai của đất nước chúng ta.”

Mở rộng trần nợ không cho phép chi tiêu mới; nó cho phép Hoa Kỳ thanh toán các khoản nợ hiện có mà cả hai bên đã tích lũy trong nhiều năm thông qua các yêu cầu chi tiêu nhiều hơn cho các chương trình trong nước và quân sự, cũng như giảm thuế.

Sau khi được ký thành luật, dự luật sẽ hạn chế chi tiêu trong hai năm tới với việc cắt giảm khiêm tốn chi tiêu phi quân sự và mở rộng khiêm tốn chi tiêu quốc phòng. Nó bao gồm các biện pháp thận trọng để thu hồi khoảng 28 tỷ đô la trong quỹ cứu trợ Covid chưa được sử dụng, loại bỏ 1,4 tỷ đô la tài trợ của IRS và đại tu quy trình cấp phép cho các dự án năng lượng.

Dự luật sẽ khởi động lại các khoản thanh toán nợ vay của sinh viên liên bang sau một thời gian dài “tạm dừng” bắt đầu từ đầu đại dịch. Và nó sẽ áp đặt các yêu cầu phải có công việc đối với những người từ 55 tuổi trở xuống để được  nhận trợ cấp theo Chương trình Hỗ trợ Dinh dưỡng Bổ sung, hay SNAP, và Hỗ trợ Tạm thời cho các Gia đình Nghèo khó, hay TANF; hiện tại, các yêu cầu buộc phải có công việc được áp dụng cho người nhận trợ cấp có tuổi đến 50 tuổi. Các thay đổi về SNAP và TANF bao gồm các khoản hỗ trợ dành cho cựu chiến binh, người vô gia cư và người lớn đến 24 tuổi không được chăm sóc nuôi dưỡng.


 

VIETV HOUSTON: Lễ Khánh Thành Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam tại Houston

HOUSTON – Một buổi lễ đã được tổ chức  để khánh thành một tượng đài nhằm vinh danh các chiến binh đã ngã xuống và bảo tồn lịch sử.

Tượng đài mới được dựng lên tại Công Viên Tưởng Niệm Cựu Chiến Binh.

Lần đầu tiên, mọi người sẽ có thể đến và vinh danh những người từ Houston đã thiệt mạng ở Việt Nam.

Đài tưởng niệm sẽ hiển thị tên và cấp bậc của hàng trăm quân nhân đã ngã xuống từ khu vực Houston.

Mặt trước của màn hình sẽ là đá granit tự nhiên được đánh bóng để tôn vinh và mô tả từng ngành hải lục không quân của quân đội Hoa Kỳ.

Theo Hiệp hội Cựu chiến binh Chiến đấu Việt Nam của Houston, 543 đàn ông và phụ nữ ở các Quận Harris, Waller, Brazoria, Fort Bend, Montgomery, Liberty và Galveston đã chết trong Chiến tranh Việt Nam.

Houston không có tượng đài vinh danh họ, mặc dù khu vực của chúng tôi có số lượng cựu chiến binh từng phục vụ tại Việt Nam đông nhất.

Tượng đài được xây dựng với kinh phí trên 1.3 triệu đô la do cơ quan phát triển Tây Nam Houston thực hiện, thiết kể bởi Vickie và Troy Kelley

Nhà khoa học hàng đầu Trung Quốc thừa nhận virus corona có thể rò rỉ từ phòng thí nghiệm Vũ Hán

Theo mạng Yahoo Tin Tức, Alexander Nazaryan

Workers disinfect a school following a COVID-19 outbreak in Wuhan, China, in August 2021. (China Daily via Reuters)

Công nhân khử trùng một trường học sau đợt bùng phát COVID-19 ở Vũ Hán, Trung Quốc, vào tháng 8 năm 2021. (China Daily qua Reuters)© Được cung cấp bởi Yahoo News

Cuộc tranh luận về nguồn gốc của virus corona phần lớn được tiến hành ở phương Tây, mặc dù thực tế là mầm bệnh bắt nguồn từ thành phố Vũ Hán của Trung Quốc.

Chính quyền Trung Quốc đã chính thức duy trì một lập trường mơ hồ, phần lớn nhằm làm chệch hướng những lời chỉ trích. Trong khi đó, các nhà khoa học có thể nắm giữ manh mối về cách đại dịch bắt đầu – có thể là vào khoảng cuối năm 2019 – dường như đã bị im lặng.

Điều đó đã thay đổi rất ít trong tuần này, khi George Gao, cựu giám đốc Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Trung Quốc, đưa ra suy nghĩ của mình về câu hỏi gây tranh cãi này với một podcast của BBC.

Gào đã nói gì?

The Wuhan Institute of Virology in Wuhan in May 2020. (Stringer/Reuters)

Viện Virus học Vũ Hán ở Vũ Hán vào tháng 5 năm 2020. (Stringer/Reuters)© Được cung cấp bởi Yahoo News

“Không loại trừ bất cứ điều gì.”

Có vẻ như không nhiều, nhưng Gao đã thừa nhận rõ ràng rằng virus corona có thể xuất hiện do sự cố trong phòng thí nghiệm tại Viện Virus học Vũ Hán.

Nhận xét được đưa ra trong một podcast mới của BBC có tên là “Cơn sốt: Cuộc săn lùng nguồn gốc của Covid.”

Ban đầu, hầu hết các nhà khoa học nghĩ rằng virus có nguồn gốc từ một chợ động vật hoang dã ở Vũ Hán. Nhưng dần dần, ý kiến ​​đã chuyển sang khả năng xảy ra lỗi của con người.

Trung Quốc đã kiên quyết phủ nhận rằng một vụ “rò rỉ” như vậy đã diễn ra và Gao đã không đưa ra bất kỳ bằng chứng nào để chống lại những lời phủ nhận đó. Nhưng bản thân ông ấy cũng không từ chối như vậy khi có cơ hội để làm như vậy.

Người đề xuất rò rỉ phòng thí nghiệm và cựu quan chức Hội đồng An ninh Quốc gia Jamie Metzl nói với Yahoo News rằng ông không thể nhớ lại một nhà khoa học Trung Quốc nào khác đã nhượng bộ tương tự.

Metzl nói về Gao: “Ít nhất là bề ngoài, anh ấy khá trung thực và thẳng thắn ngay từ đầu. “Ý thức cá nhân của tôi là ông ấy đang cố gắng duy trì uy tín khoa học trong khi không làm chính phủ Trung Quốc quá khó chịu.”

Trên thực tế, Gao thậm chí có thể đã được Bắc Kinh khuyến khích, Richard Ebright, một nhà sinh học phân tử ở Rutgers và là người thẳng thắn ủng hộ rò rỉ phòng thí nghiệm, suy đoán. “Tuyên bố của Gao có thể đã được chính phủ Trung Quốc cho phép và do đó có thể báo trước sự thay đổi trong lập trường của chính phủ Trung Quốc về chủ đề này,” Ebright nói với Yahoo News.

Một cuộc điều tra của Trung Quốc?

Wuhan’s Huanan Seafood Market, where the first cluster of COVID cases emerged, in 2021. (Thomas Peter/Reuters)

Chợ hải sản Hoa Nam của Vũ Hán, nơi xuất hiện cụm ca nhiễm COVID đầu tiên, vào năm 2021. (Thomas Peter/Reuters)© Được cung cấp bởi Yahoo News

Gao cũng nói với BBC rằng chính phủ Trung Quốc đã điều tra phòng thí nghiệm Vũ Hán, mặc dù ông không cung cấp thông tin chi tiết về cuộc điều tra.

“Chính phủ đã tổ chức một cái gì đó,” Gao nói. “Phòng thí nghiệm đó đã được kiểm tra kỹ lưỡng bởi các chuyên gia trong lĩnh vực này.”

Ông không cho biết cơ quan nào đã tuyển dụng các chuyên gia đó, hoặc họ đã tìm thấy những gì, ngoài việc họ không phát hiện ra “hành vi sai trái nào”.

Nhưng tiết lộ rằng một cuộc điều tra đã được tiến hành cho thấy các nhà chức trách Trung Quốc đã xem xét khả năng rò rỉ phòng thí nghiệm nghiêm trọng hơn những gì họ đã chỉ ra trước đó.

Các quan chức Trung Quốc và truyền thông nhà nước đã đi xa đến mức lan truyền thuyết âm mưu rằng virus corona bắt nguồn từ Fort Detrick , một cơ sở vũ khí sinh học ở Maryland.

Không có bằng chứng nào cho lời buộc tội kỳ quặc đó, nhưng nó vẫn nói lên tất cả. Theo một cách nào đó, Bắc Kinh đã đối xử với virus corona bằng một số biện pháp tuyên truyền và ngụy tạo tương tự mà Liên Xô đã triển khai sau cuộc khủng hoảng một phần Chernobyl năm 1986.

Đầu năm 2021, Trung Quốc cho phép các nhà điều tra của Tổ chức Y tế Thế giới tiến hành một chuyến thăm được quản lý cẩn thận tới Vũ Hán. Trong một báo cáo sau đó, WHO đã tán thành quan điểm rằng vi-rút có nguồn gốc từ Chợ hải sản Hoa Nam, nơi nó đã truyền từ một loài động vật “trung gian” sang người.

WHO team visits Wuhan hospital that had early COVID patients | The Star

Trung Quốc đã kịch liệt bác bỏ giả thuyết về nguồn gốc thị trường cũng như khả năng rò rỉ phòng thí nghiệm, làm mọi cách để cản trở các cuộc điều tra .

Vào tháng 3, một nhóm các nhà nghiên cứu đã đưa ra một tuyên bố gây nhiều tranh cãi. Phân tích dữ liệu di truyền từ các miếng gạc lấy tại Chợ Hải sản Hoa Nam, vô tình được tải lên một máy chủ quốc tế, họ tuyên bố rằng vi-rút có nguồn gốc từ một cái lồng chứa chó gấu trúc.

Các nhà phê bình nhanh chóng lưu ý rằng hỗn hợp DNA của gấu trúc chó và vật chất vi rút không nhất thiết có nghĩa là động vật đã truyền coronavirus sang người. Vi-rút có thể đã được tích tụ trong chuồng chó gấu trúc bởi một người hắt hơi đã mắc bệnh COVID-19 — hoặc bằng một số cách vô ý khác.

Và, hóa ra, lượng DNA virus trong mẫu chó gấu trúc ban đầu rất nhỏ.

A raccoon dog in its enclosure at the Shanghai Zoo on May 12. (Staff/Reuters)

Trong số những người chỉ trích lập luận về chó gấu trúc có Gao, người giống như các nhà lãnh đạo chính trị Trung Quốc khẳng định rằng virus đã được con người mang đến chợ Hoa Nam chứ không phải động vật, trong nỗ lực có vẻ như là một nỗ lực để giảm giá trị của cả hai giả thuyết về nguồn gốc mà không đưa ra một giải pháp thay thế đáng tin cậy nào. .

Gao chê bai những phát hiện về chó gấu trúc là “không có gì mới”.

Đọc thêm từ các đối tác của chúng tôi: Chuyên gia cho biết nguồn gốc của đại dịch có thể được biết trong vài năm

Chuẩn bị cho đại dịch trong tương lai

A research team investigating emerging zoonotic diseases prepares to collect samples from a bat breeding shed at Accra Zoo in Accra, Ghana, in 2022. (Francis Kokoroko/Reuters)

Một nhóm nghiên cứu điều tra các bệnh lây truyền từ động vật sang người mới nổi chuẩn bị thu thập các mẫu từ chuồng nuôi dơi tại Sở thú Accra ở Accra, Ghana, vào năm 2022. (Francis Kokoroko/Reuters)© Được cung cấp bởi Yahoo News

Sự chú ý dành cho những bình luận của Gao dường như phản ánh niềm quan tâm lâu dài về nguồn gốc của đại dịch, ngay cả khi mối lo ngại về virus corona đã giảm bớt đối với hầu hết mọi người ở Hoa Kỳ và các nơi khác.

Một số người lập luận rằng cả hoạt động buôn bán động vật hoang dã và an toàn trong phòng thí nghiệm đều cần được cải cách, ở Trung Quốc và các nơi khác, bất kể virus có nguồn gốc như thế nào.

“Như Giáo sư Gao đã nói, khoa học nghiên cứu về xác suất chứ không phải về sự chắc chắn. Trên thực tế, có thể không bao giờ biết chắc chắn cách thức vi rút covid-19 xâm nhập vào quần thể người,” James Wood, trưởng khoa thú y tại Đại học Cambridge cho biết . “Điều quan trọng là các bài học được rút ra và việc buôn bán động vật hoang dã sống, một con đường lây truyền vi rút lây truyền từ động vật sang người đã được công nhận, bị giảm hoặc bị cấm và an toàn trong phòng thí nghiệm được quản lý phù hợp.”


 

Làm thế nào để hạnh phúc?

Bang Uong

Làm thế nào để hạnh phúc?

Tôi hỏi một người bạn vừa qua tuổi bảy mươi xem anh đang cảm thấy những biến chuyển nào nơi bản thân anh? Anh trả lời tôi như sau:

  1. Sau khi yêu thương cha mẹ tôi, anh chị em tôi, vợ tôi, con cái tôi và bạn hữu tôi, bây giờ tôi khởi sự yêu thương bản thân tôi.

What’s the Age For Getting a Senior Discount? - Senior Tip Sheet

  1. Tôi nhận ra rằng tôi đâu phải là thần Atlas mà gánh vác cả thế giới.
  2. Tôi thôi mặc cả với những người bán rau quả. Thêm một ít đồng bạc đâu có thiệt hại gì đáng kể cho tôi, nhưng những đồng bạc đó biết đâu có thể giúp họ có thêm khả năng trả tiền học cho con gái họ.
  3. Tôi để lại cho cô hầu bàn một chút tiền thưởng. Món tiền típ này có thể đem lại cho cô ấy một nụ cười. Cô ấy đang phải vất vả hơn tôi nhiều để mưu sinh.
  4. Tôi thôi bảo những cụ cao niên rằng họ đã kể chuyện này không biết bao nhiêu lần rồi. Câu chuyện này làm cho các cụ được trở về ký ức và sống lại quá khứ.
  5. Tôi đã biết thôi sửa sai người khác ngay cả khi biết là họ sai rồi. Việc sửa sai này không phải là nhiệm vụ của tôi (?!) Dĩ hòa vi quý mà.
  6. Tôi hào phóng nói lời chúc khen. Những lời này không chỉ nâng cao tinh thần người nghe, mà cũng làm bản thân mình được phấn khởi. Và một lời nhắc cho người được khen chúc, đừng bao giờ, ĐỪNG BAO GIỜ, từ chối lời chúc khen, hãy chỉ nói “Cám ơn bạn.”
  7. Tôi đã biết không làm phiền hà về một vết bẩn trên áo của tôi. Nhân cách quan trọng hơn ngoại hình.
  8. Tôi không liên hệ với những ai không coi trọng tôi. Có thể tại họ không biết giá trị của tôi, nhưng tôi biết.
  9. Tôi bình tĩnh khi ai đó chơi bẩn để qua mặt tôi trong cuộc tranh đua danh lợi, vì tôi chẳng muốn tranh đua, cũng chẳng màng danh lợi.
  10. Tôi đang tập không lúng túng vì những cảm xúc của tôi. Chính những cảm xúc đó làm cho tôi ra người.
  11. Tôi đã tập thà bỏ đi cái tôi của mình hơn là làm mất một mối quan hệ. Cái tôi sẽ làm cho mình thành kẻ hờ hững, trong khi với những mối quan hệ , tôi sẽ không bao giờ bị lẻ loi.
  12. Tôi đã tập sống mỗi ngày như thể là ngày cuối cùng. Dù sao chăng nữa, biết đâu có thể là ngày cuối cùng.
  13. Tôi đang làm cho tôi những gì khiến cho tôi hạnh phúc. Tôi chịu trách nhiệm về hạnh phúc của tôi, và tôi mắc nợ với tôi điều đó. Hạnh phúc là một lựa chọn. Bạn có thể hạnh phúc bất cứ lúc nào, bạn chỉ cần chọn lấy thôi!

Romantic Asian Senior Couple Happy Dancing To Music Together In Living ...

Tôi đã quyết định chia sẻ những điều này cho bạn hữu của tôi. Tại sao ta phải đợi mãi đến 60 hay 70 hoặc 80, tại sao ta không thể thực hiện điều này vào bất cứ giai đoạn nào và bất cứ tuổi nào?

Carrie Stone


 

Triết gia vô thần Francois Marie Voltaire (Công dân Pháp) chết dữ, chết khó như thế nào?

Nhật Duy

Đồng chí triết gia vô thần Francois Marie Voltaire (Công dân Pháp) chết dữ chết khó như thế nào?

Ngay những người ngoài miệng tuyên bố không tin sự hiện hữu của Thiên Chúa, nhưng trong thực hành vẫn làm những việc chứng tỏ lòng tin vào lúc sắp chết, nhiều người đã bỏ lập trường của mình để quay về với niềm tin: Điển hình hơn cả là cái chết của VOLTAIRE, một người chống đối tôn giáo say mê nhất. Với ngòi bút sắc bén, ông đã cố hạ bệ Thiên Chúa và đánh đổ Giáo hội. Châm ngôn của ông là: Phải tiêu diệt đứa quái gở (tiếng dùng để ám chỉ Thiên Chúa). Không một lời gian dối nào mà ông tởm gớm, không một lời cáo gian nào mà ông ghê sợ. Voltaire chiêu mộ một nhóm người lấy tên là nhóm Anh em Beelzebuth với mục đích tìm cách hạ bệ Thiên Chúa . Năm 1753 ông đã tuyên án cho Thiên Chúa như sau: 20 năm nữa Thiên Chúa có thể hồi hưu, vì không còn ai thèm phục vụ Ngài nữa. Đúng 20 năm sau, năm 1773 Voltaire đã tắt thở cách thê thảm trên giường bệnh. Khi gần chết ông trông thấy những hình ảnh rùng mình ghê rợn đến nỗi ông là lên : Một bàn tay đang lôi kéo tôi đến với Đức Chúa trời. Đây quỷ muốn tôi Tôi trông thấy hỏa ngục ghê quá.

Rồi ông tru trếu gầm thét như thú vật hung dữ, lấy móng tay cấu xé thịt mình và rứt ra từng miếng. Một bà già chuyên giúp đỡ những người hấp hối sau khi chứng kiến cái chết của Voltaire đã nói: “Khi ấy tôi ở gần giường Voltaire đang hấp hối. Tôi không còn muốn chứng kiến 1 người vô đạo chết nữa”. Một người khác cũng đã nói thêm: “nếu quỉ có thể chết được thì chắc cũng không chết dữ như Voltaire”


 

BAO GIỜ CHÚNG TA CÓ DÂN CHỦ? – (Nguyễn Gia Kiểng)

Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên

BAO GIỜ CHÚNG TA CÓ DÂN CHỦ? (Nguyễn Gia Kiểng)

Nhân kỷ niệm ngày 30/04/1975

Một thế hệ mới đã trưởng thành. Có văn hóa hơn, có thông tin hơn hẳn các thế hệ cha anh, ít bị ảnh hưởng của văn hóa nho sĩ trước đây và đang phẫn nộ vì bị gạt ra ngoài lề xã hội ngay trên đất nước mình. Họ không có chọn lựa nào khác hơn là tham gia cuộc vận động dân chủ, nhưng họ đã hiểu phải tranh đấu như thế nào và sẽ chỉ ủng hộ những cố gắng nghiêm túc. Một giai đoạn mới rất thuận lợi của cuộc vận động dân chủ đã bắt đầu.

_______________

Một lần nữa chúng ta lại kỷ niệm ngày lịch sử 30/04/1975. Đã gần một nửa thế kỷ rồi, một câu hỏi lại được đặt ra: bao giờ chúng ta mới có dân chủ ?

Câu hỏi này được đặt ra cùng với những câu hỏi tương tự mỗi dịp kỷ niệm ngày 30 tháng 4: tại sao phe cộng sản đã thắng, tại sao chúng ta lại là một trong những nước cuối cùng vẫn chưa có dân chủ, có phải vì chúng ta là một dân tộc thấp kém quá không, tại sao vẫn chưa có được một tổ chức dân chủ mạnh, v.v. Và gần đây: tại sao phong trào dân chủ lại yếu đi như vậy?

Chắc chắn những người đặt ra những câu hỏi đó phải là những người yêu nước và buồn lòng vì chế độ cộng sản đã kéo dài quá lâu. Đã có hàng trăm, hàng ngàn bài viết trong cố gắng trả lời những câu hỏi nhức nhối này, mọi lý do đều đã được đưa ra, bài này xin tập trung vào lý do quan trọng và nền tảng nhất: văn hóa chính trị của trí thức Việt Nam. Quan trọng và nền tảng nhất bởi vì, khác với mọi cuộc thay đổi chế độ trong dòng lịch sử, cuộc vận động dân chủ bắt buộc phải do các trí thức chủ động.

Nghịch lý cộng sản

Trước khi đi vào chi tiết cần khẳng định một điều: chế độ cộng sản hiện nay chỉ là một chế độ độc tài, khẩu hiệu “xây dựng dân chủ” vẫn thường được nhắc lại của nó là một thóa mạ đối với sự thực. Không một tổ chức nào độc lập với Đảng Cộng Sản được phép hoạt động, ngay cả các tổ chức xã hội dân sự. Không một tờ báo, một đài phát thanh hay một nhà xuất bản độc lập với Đảng Cộng Sản. Hàng ngàn người đang bị giam giữ với những bản án 5 năm, 10 năm, 15 năm tù chỉ vì đã phát biểu những điều không vừa lòng chính quyền. Trong các cơ quan nhà nước và các công ty quốc doanh, ngay cả trong các nhà thương và trường học, các cấp bậc từ phó phòng trở lên đều chỉ dành riêng cho các đảng viên cộng sản. Trong quân đội và công an mọi cấp bậc từ hạ sĩ quan trở lên đều phải là đảng viên. Ngay cả trong những thời kỳ Bắc Thuộc ngày xưa và Pháp Thuộc gần đây người Việt Nam cũng được quyền có những vị trí quan trọng hơn nhiều. Đảng Cộng Sản đã gạt đại bộ phân nhân dân ra ngoài lề xã hôi, nó không hành xử như một đảng Việt Nam mà như một lực lượng chiếm đóng hung bạo.

Một câu hỏi rất quan trọng cần được đặt ra là tại sao vào thời điểm 1945, khi Thế Chiến II chấm dứt và Việt Nam đang đứng trên ngưỡng cửa của độc lập, đảng được ủng hộ nhất lại là Đảng Cộng Sản, một đảng đã phủ nhận tổ quốc Việt Nam? Đảng Cộng Sản được chính thức thành lập năm 1930 như một thành viên của Đệ Tam Quốc Tế, hai năm sau Đại Hội 6 của Đệ Tam Quốc Tế năm 1928 trong đó các đảng cộng sản thành viên long trọng tuyên bố họ chỉ có một tổ quốc duy nhất là Liên Xô (1). Ngay năm sau, năm 1931, họ đã phát động cuộc nổi dậy đẫm máu Xô Viết Nghệ Tĩnh với khẩu hiệu “Vạn Tuế Sô Nga”. Điều này chứng tỏ rằng vào thời điểm đó tinh thần dân tộc và lòng yêu nước của người Việt Nam không cao. Tại sao ?

Từ năm 1945, trung thành với lập trường phục vụ Liên Xô và phong trào cộng sản quốc tế, ngay sau khi cướp được chính quyền (cụm từ “cướp chính quyền” là của chính Đảng cộng sản Việt Nam) họ đã thẳng tay tàn sát các tổ chức không cộng sản như Việt Nam Quốc Dân Đảng và Đại Việt. Hàng trăm nghìn người yêu nước đã bị giết. Đây là một tội ác cực kỳ lớn mà sau này phải được nghiên cứu và làm rõ, không phải vì thù oán mà để trả lại công lý cho các nạn nhân. Cuộc Cải Cách Ruộng Đất 1954-1956 trong đó, theo một nghiên cứu công phu của giáo sư Đặng Phong thuộc Viện Kinh Tế Việt Nam, ít nhất 172.008 người bị giết cũng đã chỉ được tố giác tại miền Nam trong một giai đoạn ngắn nhờ Ông Hoàng Văn Chí, thư ký riêng của ông Trường Chinh, khi ông này bỏ Đảng Cộng Sản và vượt biên vào Nam.

Thành tích mà Đảng Cộng Sản hãnh diện nhất là cuộc nội chiến 30 năm 1945 – 1975. Họ khoe khoang là đã đánh thắng đế quốc Pháp giành độc lập, đã đánh thắng Mỹ thống nhất đất nước và coi đó như một công lớn mà tổ quốc phải ghi ơn. Nhưng đây chỉ là một tội ác, và một tội ác kinh khủng, đối với đất nước.

Trước hết cuộc chiến chống Pháp không cần thiết nếu độc lập dân tộc thực sự là mục tiêu bởi vì sau Thế Chiến II thế giới đã thay đổi và chủ nghĩa thực dân đã chính thức bị khai tử, hiến chương Liên Hiệp Quốc đã chính thức khẳng định chủ quyền của các dân tộc. Pháp đã góp phần tích cực soạn thảo hiến chương này, đã trả lại các tỉnh Nam Việt và nhìn nhận nền độc lập của Việt Nam. Chỉ còn lại vấn đề chuyển tiếp. Dĩ nhiên vẫn cần tranh đấu để sự chuyển tiếp diễn ra nhanh chóng và trong những điều kiện tối ưu cho Việt Nam, nhưng tuyệt đối không cần chiến tranh. Chúng ta thực ra cũng không cần “căm thù giặc Pháp” như Đảng Cộng Sản tuyên truyền. Dĩ nhiên tiếp xúc với một kẻ hơn hẳn mình luôn luôn ê chề và hổ nhục vì khiến chúng ta nhận ra sự thua kém của mình. Người Pháp cũng không tới Việt Nam để giúp đỡ chúng ta mà để bành trướng đế quốc của họ và để khai thác tài nguyên cũng như nhân lực Việt Nam. Những người Pháp đến Việt Nam cũng không phải đều là những nhà hảo tâm. Tuy vậy kết quả của 80 năm Pháp Thuộc là nước ta đã tiến một đoạn đường dài hơn hẳn so với cả 2000 năm lịch sử trước đó trong các thời kỳ Bắc Thuộc cũng như tự chủ. Người Pháp đã biến Việt Nam thành nước phát triển nhất Đông Nam Á về mọi mặt kinh tế, khoa học, kỹ thuật, cơ sở hạ tầng cũng như văn hóa, xã hội. Và cả về nhân quyền. Người Việt Nam không còn bị giết, thậm chí giết cả ba họ, theo quyết định tùy tiện của vua, không những thế còn có quyền lập hội, xuất bản sách báo. Người Pháp cũng đã giúp chúng ta có được một biên giới thuận lợi trên đất liền cũng như trên biển mà sau này chính quyền cộng sản không giữ được. Họ cũng đã buộc Trung Quốc nhìn nhận chủ quyền Việt Nam trên Hoàng Sa và Trường Sa. Đảng Cộng Sản phải rất xấu hổ khi so sánh mình với thực dân Pháp.

Lý do chống Mỹ của giai đoạn sau càng vô lý hơn vì Mỹ hoàn toàn không phải là một nước thực dân và không hề có tham vọng bành trướng. Họ đã trả độc lập cho Philippines và liên tục từ chối yêu cầu được sáp nhập vào Mỹ của Porto Rico.

Chống Pháp, chống Mỹ chỉ là những lý cớ. Lý do của chiến tranh chỉ giản dị là vì Đảng Cộng Sản muốn áp đặt chế độ cộng sản. Họ gây nội chiến vì lợi và quyền của họ và để phục vụ phong trào cộng sản thế giới. Lê Duẩn đã nói “ta đánh là đánh cả cho Trung Quốc và Liên Xô”.

Phải bác bỏ dứt khoát lập luận của Đảng Cộng Sản và khẳng định hai điều :

-Một là đây là một cuộc nội chiến, bởi vì gần 99% những người đã chết, quân lính cũng như thường dân, đều là người Việt. Việc hai bên nhận viện trợ từ nước ngoài không thay đổi bản chất nội chiến. Vả lại sau này sự thật được phơi bày là đã có rất nhiều cố vấn Nga và Trung Quốc đã đến Việt Nam giúp phe cộng sản.

-Hai là đối với một dân tộc không có tội nào lớn hơn tội gây ra nội chiến. Nội chiến, ngay cả nếu chỉ diễn ra trong một thời gian ngắn, tai hại hơn rất nhiều so với một cuộc chiến tranh với nước ngoài; nó không chỉ gây thiệt hại nhân mạng và vật chất mà còn làm rách nát tình cảm dân tộc, làm suy yếu nội lực và tiềm năng của đất nước một cách nghiêm trọng trong một thời gian rất dài. Đảng Cộng Sản có tội rất lớn.

Kết quả của cuộc nội chiến 30 năm này là Đảng Cộng Sản đã toàn thắng và thực hiện đối với miền Nam chính sách bỏ tù cả nước và hạ nhục tập thể. Cũng như đợt Cải Cách Ruộng Đất tại miền Bắc hai mươi năm trước, các trại cải tạo tại miền Nam sau ngày 30/04/1975 nhắm tiêu diệt bằng cách đày đọa và bẻ gẫy ý chí của mọi thành phần có tiềm năng chống đối (2). Những thành quả của 20 năm dưới chế độ Việt Nam Cộng Hòa bị phá hủy hết. Những người thắng trận biểu lộ một trình độ chậm tiến khó tưởng tượng, không khác một đoàn quân man rợ tràn ngập lên một nền văn minh. Chỉ trong vài tháng miền Nam lùi lại vài thập niên nhưng dù sao vẫn còn hơn miền Bắc sau 20 năm dưới chế độ cộng sản. Sự đập phá kéo dài hơn mười năm, trước khi nhường chỗ cho cái gọi là “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”.

Chủ nghĩa cộng sản đã đến Việt Nam chủ yếu nhờ một người mà ngày nay những người lãnh đạo Đảng Cộng Sản bắt dân tộc Việt Nam tôn sùng như một vĩ nhân và một nhà tư tưởng: Hồ Chí Minh. Tiểu sử của ông Hồ Chí Minh ngày nay đã được các nhà nghiên cứu phơi bày với đầy đủ chứng cớ và không hề gặp một cải chính nào từ Đảng Cộng Sản. Ông chỉ học tới lớp 8, nghĩa là chỉ có trình độ học vấn của một học sinh 12 tuổi hiện nay, rồi phải rời trường vì một thảm kịch gia đình. Cha ông đang làm tri huyện thì bị cách chức vì say rượu đánh chết người, sau đó vào Nam sống lang thang trong nghèo khổ đến khi qua đời. Hồ Chí Minh sống bằng những nghề lặt vặt rồi đi làm phụ bếp trên một tầu biển và lưu lạc tới Pháp. Ông rời nước ra đi không phải để tìm đường cứu nước mà để tìm một tương lai cho mình. Ít lâu sau khi tới Pháp ông nộp đơn xin vào Trường Thuộc Địa, trường đào tạo những công chức cho chế độ thuộc địa Pháp tại Đông Dương như tên gọi của nó. Nếu được chấp nhận ông đã trở thành một viên chức của Pháp nhưng đơn của ông đã bị từ chối và Hồ Chí Minh tiếp tục sinh sống bằng những nghề nhỏ như tô hình, bồi tầu. Cuộc đời bấp bênh đó đã đưa ông tới Anh, tới Mỹ. Hồ Chí Minh đã học hỏi được nhiều trên trường đời dù chỉ là những học hỏi thực tiễn. Tại Pháp ông làm quen được với một số trí thức trong đó có Phan Châu Trinh và một người mà tôi rất thân quen là Nguyễn Thế Truyền. Ông Truyền đã cho tôi biết khá nhiều về ông Hồ Chí Minh. Chính qua những vị này mà Hồ Chí Minh bắt đầu hoạt động chính trị rồi gia nhập đảng SFIO (Section Française de l’International Ouvrière), tức là Đảng Xã Hội Pháp thành viên của Đệ Nhị Quốc Tế. Sau khi Đệ Tam Quốc Tế được thành lập và một phần của SFIO tách ra thành Đảng Cộng Sản Pháp (Parti Communiste Français) thì ông nhìn thấy một cơ may tiến thân mới. Ông là người Việt Nam đầu tiên gia nhập Đảng Cộng Sản Pháp và Đệ Tam Quốc Tế và trở thành đại biểu Đông Dương của Đệ Tam Quốc Tế. Ít lâu sau ông được gửi sang Nga để được huấn luyện. Tôi có một người bạn, tiến sĩ sử học Vũ Ngự Chiêu, người đã tìm thấy đơn xin học Trường Thuộc Địa của Hồ Chí Minh và nhiều tài liệu khác trong văn khố Pháp; ông Chiêu nghiên cứu nhiều về Hồ Chí Minh và cho biết không có gì chứng tỏ ông Hồ Chí Minh có kiến thức đáng kể nào, chưa nói tư tưởng chính trị. Chính ông Hồ Chí Minh cũng đã chứng tỏ điều này. Trong cuốn sách “Mấy kinh nghiệm Trung Quốc cần phải học” mà ông viết dưới bút hiệu Trần Lực (Nhà xuất bản Sự Thật, 1958, tr. 41), ông tin và kêu gọi mọi người tin là một mẫu lúa tại Trung Quốc có thể cho 333 tấn lúa mỗi năm. Những phát biểu của ông, dù là bài viết hay bài nói, không chứng tỏ một sự hiểu biết nào, dù sơ sài đến đâu, về bối cảnh thế giới và tư tưởng chính trị. Việc Đảng Cộng Sản Việt Nam đề cao ông như một nhà tư tưởng là cả một xúc phạm đối với trí tuệ. Hồ Chí Minh thông minh, có chí lập thân và chắc chắn có tài nhưng chỉ là tài kích động và khủng bố mà ông được huấn luyện tại Nga. Việc thủ tiêu những người bạn cùng trong hội Tam Điểm với ông tại Pháp sau khi cướp được chính quyền và cách đối xử với những phụ nữ đã từng có quan hệ sống chung với ông chứng tỏ ông không mấy quan tâm đến các giá trị đạo đức.

Hồ Chí Minh đã là người đem chủ nghĩa cộng sản vào nước ta và cũng là người khiến nước ta trở thành phụ thuộc Nga, một nước mà trước đó trong suốt dòng lịch sử chúng ta chưa hề có bất cứ một quan hệ nào. Nếu có một chút kiến thức về chính trị ông đã phải biết là chủ nghĩa Marx đã bị phản bác trên chính quê hương của nó trong Đại Hội Gotha của Đảng Xã Hội Đức (danh xưng lúc đó của phong trào cộng sản Đức) năm 1875 và dù có theo cũng không đến nỗi mê cuồng như chính ông đã thuật lại. Nếu có một chút kiến thức về lịch sử ông đã phải biết lịch sử nước Nga là một lịch sử rùng rợn -đầy những tội ác, nội chiến, thống trị, cướp bóc và đàn áp nhưng không hề có tình người- và đã không tôn sùng Liên Xô như thế.

Tôi nói nhiều về Hồ Chí Minh bởi vì ông là người sáng lập ra Đảng Cộng Sản, đã góp phần quyết định cho thắng lợi của đảng và vẫn còn được coi như mẫu mực và niềm tư hào của đảng. Các cấp lãnh đạo cộng sản cũng đều cùng một khuôn mẫu dù không cùng một tầm vóc. Họ đều ít kiến thức nhưng đầy tự mãn và tưởng mình thông thái. Lê Duẩn cũng nghĩ mình là một nhà tư tưởng, huênh hoang đưa ra lý thuyết “ba dòng thác cách mạng” dự đoán thắng lợi sắp tới của chủ nghĩa cộng sản và sự sụp đổ của chủ nghĩa tư bản dẫy chết.

Tóm lại, một chi bộ của một tổ chức quốc tế lấy Liên Xô làm tổ quốc, do những người rất tầm thường về kiến thức và tầm nhìn lãnh đạo, đã phạm những tội ác kinh khủng và tàn phá đất nước đã toàn thắng trên đất nước Việt Nam. Nó đã được sự ủng hộ của một số đông đảo trí thức Việt Nam, kể cả những người rất có uy tín, và nhờ đó đã dương được ngọn cờ yêu nước.

Chủ yếu vì một văn hóa chính trị

Lý do vẫn thường được đưa ra để giải thích chiến thắng của Đảng Cộng Sản là Việt Nam Cộng Hòa đã bị Mỹ bỏ rơi. Đúng nhưng không phải là tất cả và cũng không phải là lý do chính. Cuộc nội chiến Việt Nam 1945 – 1975 nằm trong khuôn khổ của cuộc chiến tranh lạnh sau Thế Chiến II giữa khối dân chủ do Mỹ lãnh đạo và khối cộng sản do Liên Xô lãnh đạo và vì thế tùy thuộc bối cảnh quốc tế. Cả hai phe cộng sản và quốc gia đều lệ thuộc vào hỗ trợ từ bên ngoài và Việt Nam Cộng Hòa đã bị Mỹ bỏ rơi. Tuy vậy Mỹ cũng đã hỗ trợ miền Nam trong gần 20 năm. Với những viện trợ rất dồi dào trong một thời gian dài như thế Việt Nam Cộng Hòa đã có thể chiến thắng hay ít nhất cũng đủ mạnh để thừa sức tự vệ.

Lý do chính và quan trọng hơn nhiều là phe quốc gia đã không tạo ra được một lực lượng chính trị. Việt Nam Cộng Hòa đã có một quân đội khá mạnh, bộ máy hành chính cũng hơn hẳn bộ máy hành chính của phe cộng sản nhưng không có một lực lượng chính trị để điều khiển. Không khác gì một chiếc xe ôtô khá tốt nhưng không có người lái. Phe cộng sản trái lại có một lực lượng chính trị, các đơn vị quân đội của họ đều do các chính ủy chỉ huy.

Chính vì không có một lực lượng chính trị mà phe quốc gia đã không nhìn thấy rõ và không lên án được một cách thuyết phục những sai lầm và tội ác của Đảng Cộng Sản để động viên sự ủng hộ của quần chúng, mặc dù quần chúng Việt Nam trong đa số không ưa Đảng Cộng Sản như làn sóng di cư từ Bắc vào Nam năm 1954 và làn sóng vượt biên sau ngày 30/04/1975 đã chứng tỏ.

Hai tổng thống Việt Nam Cộng Hòa cầm quyền lâu nhất, Ngô Đình Diệm và Nguyễn Văn Thiệu, phần nào đã nhận ra sự cần thiết của một lực lượng chính trị. Ông Diệm đã lập ra Đảng Cần Lao, ông Thiệu lập Đảng Dân Chủ nhưng cả hai đều nhanh chóng bỏ cuộc. Đảng Cần Lao thực ra đã chết từ lâu trước khi ông Diệm bị lật đổ, Đảng Dân Chủ cũng đã ngừng hoạt trước năm 1975. Lý do là vì thành lập một tổ chức chính trị đúng nghĩa rất khó khăn, nhất là khi đứng trong khối dân chủ. Đảng Cộng Sản Việt Nam rất khác. Về bản chất các đảng cộng sản đều là các đảng dân túy, họ khai thác sự phẫn nộ của quần chúng nghèo khổ và buôn bán ảo tưởng là có thể chấm dứt sự nghèo khổ đó một cách giản dị bằng đấu tranh giai cấp tiêu diệt giai cấp tư sản bóc lột. Họ không cần những kiến thức lớn. Như đã nói ở phần trên các cấp lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam -từ Hồ Chí Minh, Lê Hồng Phong, Trần Phú đến Trường Chinh, Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Lê Đức Anh, Đỗ Mười- đều là những người ít học. Họ chỉ cần quyết tâm và dám làm. Các đảng cộng sản quan thày tại Nga và Trung Quốc cũng không khác.

Phe quốc gia không có được một lực lượng chính trị do di sản văn hóa Khổng Giáo mà họ không vượt thoát được và cũng không ý thức được sự cần thiết phải vượt thoát. Trong truyền thống Khổng Giáo từ ngàn xưa làm chính trị chỉ là để mưu tìm công danh cá nhân, là để được làm quan để phục vụ một nhà vua và tiếp tay giúp vua thống trị và bóc lột dân chúng. Vua không có trách nhiệm gì với dân, không cần mở trường hoc hay lập bệnh viện, người dân phải tự lo lấy tất cả và phải nộp thuế cho vua. Người dân Việt Nam đã nhận định rất đúng bản chất của chính quyền quân chủ qua các câu tục ngữ như “được làm vua thua làm giặc”, hay “cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan”. Tuy vậy những kẻ sĩ, tiền thân của trí thức Việt Nam, vẫn mơ ước được làm quan, nghĩa là làm những tôi tớ vô điều kiện cho vua. Vua có thể nọc họ ra đánh, có thể thiến họ, có thể giết họ, thậm chí có thể giết cả gia đình và họ hàng. Kẻ sĩ chấp nhận hết, chỉ để được hưởng ké một chút bổng lộc cướp đoạt được của quần chúng. Xét cho cùng thì giấc mơ làm quan của của kẻ sĩ chẳng có gì đẹp, trái lại nó vừa hèn, vừa nhục, vừa vô đạo đức.

Để đạt được giấc mơ đó kẻ sĩ phải được tuyển chọn qua thi cử trên những hiểu biết về Tứ Thư và Ngũ Kinh, những tài liệu gộp lại chỉ chừng 100 trang đánh máy và không chứa đựng bất cứ một kiến thức nào về tổ chức xã hội mà chỉ nhắc lại những bổn phận làm tôi tớ của kẻ sĩ. Đó chỉ là phương thức tuyển chọn những người biết đọc và viết thông thạo chữ Hán. Kiến thức về sinh hoạt xã hội của những kẻ sĩ đỗ đạt để làm quan còn kém hơn cả người thường dân. Truyền thống hàng nghìn năm đó đã để lại trong đáy lòng trí thức Việt Nam một thành kiến chắc nịch là làm chính trị không cần phải học, chỉ cần có thân thế hay bằng cấp và làm chính trị không có bổn phận nào với dân.

Còn tệ hơn là không có văn hóa chính trị chúng ta mang nặng một văn hóa chính trị bệnh hoạn. Các quan chức không được tuyển lựa theo sự hiểu biết về những vấn đề đặt ra cho đất nước mà theo khả năng ca tụng một giáo điều đã lỗi thời, tạo ra thành kiến là làm chính trị không cần phải học. Nó cũng đồng thời hủy diệt lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm đối với đất nước. Sự thăng tiến tùy thuộc chủ yếu vào quan trên và triều đình, khiến tâm lý đội trên đạp dưới với thời gian trở thành một phản xạ. Quyền lực vừa tùy tiện vừa tuyệt đối của vua khiến những kết hợp và thảo luận với nhau về đất nước có thể bị nghi ngờ là muốn tạo lực lượng để làm loạn rồi mất mạng hay mất chức. Kẻ sĩ vì vậy phải tự cô lập.

Một di sản văn hóa đã kéo dài rất lâu không dễ biến đi sau một hai thế hệ. Trí thức Việt Nam sau thời sau khi tiếp xúc với văn hóa Phương Tây đã hấp thụ rất nhiều kiến thức mới trong đủ mọi bộ môn toán học, lý hóa, sinh vật, y dược, luật pháp v.v. Người Việt Nam lại khá sáng dạ nên chỉ trong một thời gian ngắn đã có những người Việt đậu những bằng rất cao hay tốt nghiệp những trường rất lớn của Pháp và của nhiều nước Âu Mỹ khác nhưng văn hóa kẻ sĩ đã ăn sâu vào tâm hồn họ vẫn còn đó. Họ vẫn thấy làm chính trị không cần phải học chỉ cần bằng cấp, thế lực hay danh tiếng. Kiến thức và văn hóa chính trị của họ vẫn chưa thay đổi bao nhiêu. Chính vì thế mà nhiều trí thức lỗi lạc bậc nhất vào thời điểm 1945 –Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo, Phạm Huy Thông, Nguyễn Khắc Viện, Tôn Thất Tùng… để chỉ kể một vài người- cũng vẫn chưa thấy rằng một người chỉ có học thức sơ sài và tin rằng một mẫu ruộng Trung Quốc có thể cho 333 tấn lúa mỗi năm như ông Hồ Chí Minh không thể là một lãnh đạo chính trị. Họ không hiểu chủ nghĩa Mác-Lênin để nhận ra những sai lầm độc hại của nó. Cũng chưa chắc họ đã biết Đảng Cộng Sản chỉ là một chi bộ của Đệ Tam Quốc Tế và đã tuyên thệ coi Liên Xô là tổ quốc duy nhất. Họ đã ủng hộ và lôi kéo quần chúng ủng hộ Đảng Cộng Sản. Đến khi vỡ mộng họ không dám nói ra vì Đảng Cộng Sản về bản chất là một tổ chức hung dữ trong khi nhát sợ là bản tính mà giai cấp sĩ đã truyền lại cho trí thức Việt Nam. Thế hệ sau cũng chưa khác họ bao nhiêu. Trong thế hệ của tôi, thế hệ sinh ra ngay trước và sau Thế Chiến II, rất nhiều người con cháu các quan chức cao cấp của chế độ Việt Nam Cộng Hòa và học rất giỏi đã theo cộng sản một cách cuồng nhiệt và sẵn sàng miệt thị những người chống cộng như tôi là ngụy, phản quốc, tay sai đế quốc Mỹ, mặc dù họ không biết gì sâu sắc về chủ nghĩa Mác-Lênin và Đảng Cộng Sản Việt Nam.

Phe quốc gia cũng không khá hơn, có lẽ còn tệ hơn. Các viên chức cao cấp của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa chủ yếu là những viên chức cũ của chế độ thuộc địa Pháp. Tâm lý của họ vẫn là tâm lý kẻ sĩ và quan lại. Họ còn khoa bảng và thủ cựu hơn các trí thức theo cộng sản. Họ không tố giác việc Đảng Cộng Sản thủ tiêu hàng trăm nghìn người yêu nước trong các đảng Việt Nam Quốc Đân Đảng và Đại Việt vì một lý do giản dị là các chính quyền Bảo Đại và Ngô Đình Diệm mà họ phục vụ cũng đàn áp các đảng phái này, dù không tàn sát. Họ không biết ông Hồ Chí Minh và Đảng Cộng Sản đã tuyên thệ chỉ có tổ quốc Liên Xô để tố giác mặc dù Đại Hội 6 của Đệ Tam Quốc Tế là một biến cố rất lớn và công khai. Họ không biết vận động quần chúng bởi vì họ sống cách biệt với quần chúng. Họ không lên án Đảng Cộng Sản đã gây ra cuộc nội chiến 30 năm bởi vì đất nước không phải là quan tâm của họ. Họ không kết hợp với nhau thành một lực lượng bởi vì truyền thống của kẻ sĩ là chỉ kèn cựa với nhau để mưu tìm quyền lợi và danh vọng cho riêng mình. Trong tuyệt đại đa số họ tuyên bố không làm chính trị, kể cả các ông thứ trưởng, bộ trưởng mà tôi đã gặp.

Kết quả là chúng ta đã có ngày 30/04/1975 và chế độ cộng sản vẫn tiếp tục tồn tại sau gần nửa thế kỷ đập phá đất nước.

Nghĩ lại và nhìn về tương lai

Thắng lợi của Đảng Cộng Sản và chế độ cộng sản đã là một đại họa cho đất nước ta.

Đại họa đó là do một sai lầm của chúng ta, nhất là thành phần trí thức, về văn hóa chính trị. Chúng ta thiếu kiến thức chính trị và càng thiếu kiến thức đấu tranh chính trị.

Từ “chính trị” tự nó đã là một sai lầm tai hại. Nó được Trung Quốc chế ra để dịch từ politika trong tiếng Hy Lạp, hay politics trong tiếng Anh. Politika là “việc của thành quốc” hay “việc nước” vì thời xưa mỗi thành phố Hy Lạp là một nước, trong khi từ chính trị được hiểu là sự cai trị của vua quan. Và vì cai trị từ ngàn xưa có nghĩa là thống trị và bóc lột nên không cần kiến thức mà chỉ cần bạo lực. Nếu ngay từ đầu chúng ta dịch politica, hay politics, là “việc nước” hay “việc chung” thì văn hóa chính trị của chúng ta đã khác. Ngày nay từ “chính trị” đã thành thông dụng, chúng ta đành phải dùng thôi nhưng cần hiểu nghĩa đúng của nó.

Như vậy chính trị là việc nước, làm chính trị là phục vụ đất nước, là cố gắng để đất nước được điều hành trong những điều kiện tốt nhất, để đất nước nhanh chóng giầu mạnh hơn và mọi công dân có cuộc sống ngày càng sung tức hơn, tư do hơn với trí tuệ ngày càng khai phóng. Kiến thức chính trị vì vậy là tổng hợp mọi kiến thức trong nước, như khoa học kỹ thuật, kinh tế tài chính, văn học nghệ thuật. Người ta chỉ có thể làm một tổng hợp đúng nếu hiểu rõ các thành tố ; hơn thế nữa còn phải phối hợp những kiến thức đó với những chuyển động của thế giới và những nét đặc thù của đất nước. Như vậy kiến thức chính trị là kiến thức khó nhất trong mọi kiến thức và làm chính trị là chọn lựa dấn thân của những con người đặt quyền lợi của đất nước trên quyền lợi của riêng mình, thúc đẩy bởi lòng vị tha, lòng yêu nước, yêu đồng bào và yêu nhân loại.

Một giai đoạn mới

Chúng ta đang rất cần dân chủ để có một chính quyền điều hành đất nước một cách lương thiện và đúng đắn. Chúng ta phải học hỏi kinh nghiệm của các dân tộc khác để biết phải đấu tranh như thế nào, phải hội đủ những điều kiện nào và trải qua những giai đoạn nào để giành thắng lợi cho dân chủ. Cố gắng học hỏi đó chắc chắn sẽ giúp chúng ta hiểu là đấu tranh chính trị không bao giờ là đấu tranh cá nhân cả mà chỉ có thể là đấu tranh có tổ chức và xây dựng một tổ chức có tầm vóc đòi hỏi những có gắng kiên trì của nhiều người trong nhiều năm. Ý thức đó sẽ khiến chúng ta gạt bỏ một cách khinh bỉ lối làm chính trị nhân sĩ chỉ cố gắng gây tiếng vang và tạo uy tín cho cá nhân mình.

Chúng ta đã đạt được những tiến bộ đáng kể.

Trái với sự bi quan của khá nhiều người, phong trào dân chủ không yếu đi. Nó đã chỉ chấm dứt những nhốn nháo đánh lạc hướng sự chú ý khỏi những cố gắng nghiêm chỉnh. Nó có vẻ đã khựng lại chỉ vì đã khá trưởng thành. Chúng ta đã đạt được một đồng thuận rất lớn. Không còn ai ngờ vực lý tưởng dân chủ đa nguyên, không còn ai phản đối tinh thần hòa giải và hòa hợp dân tộc, mọi người đều đã đồng ý rằng đấu tranh cho dân chủ phải là đấu tranh bất bạo động. Một thế hệ mới cũng đã trưởng thành, có văn hóa hơn, có thông tin hơn hẳn các thế hệ cha anh, ít bị ảnh hưởng của văn hóa nho sĩ trước đây và đang phẫn nộ vì bị gạt ra ngoài lề xã hội ngay trên đất nước mình. Họ không có chọn lựa nào khác hơn là tham gia cuộc vận động dân chủ, nhưng phần đông đã hiểu phải tranh đấu như thế nào và sẽ chỉ ủng hộ những cố gắng nghiêm túc. Một giai đoạn mới rất thuận lợi của cuộc vận động dân chủ đã bắt đầu.

Trước mặt chúng ta là một chính quyền cộng sản đang chao đảo và ngày càng chao đảo hơn. Liên Bang Nga sắp gục ngã vì cuộc xâm lăng mù quáng vào Ukraine. Trung Quốc cũng không còn là một chỗ dựa vì đã bắt đầu khủng hoảng và sẽ ngày càng khủng hoảng hơn. Mô hình Trung Quốc mà Đảng Cộng Sản Việt Nam đinh ninh là có thể yên tâm sao chép đã tích lũy đủ nghịch lý và đang phơi bày sự sai lầm. Thời gian ơn huệ của kinh tế Việt Nam cũng đã chấm dứt ; đầu tư nước ngoài và xuất nhập khẩu sút giảm, trong khi ngành bất động sản đang lâm nguy. Chiến dịch đốt lò chống tham nhũng đã chỉ đốt cháy đảng chứ không diệt được tham nhũng vì lý do đơn giản là nó đã quá lan tràn trong đảng rồi.

Theo báo cáo của chính Đảng Cộng Sản thì trong những năm vừa qua đã có hơn 25.000 đảng viên bị kỷ luật vì “suy thoái tư tưởng” và có biểu hiện “tự diễn biến tự chuyển hóa”, so với 8.300 người bị kỷ luật vì tham nhũng trong chiến dịch đốt lò rầm rộ. Nhưng thế nào là “suy thoái tư tưởng” nếu không phải không còn tin vào chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh ? Thế nào là “tự diễn biến tự chuyển hóa” nếu không phải là bày tỏ nguyện vọng dân chủ hóa đất nước ? Các đảng viên có thể có vấn đề tư tưởng là những ai nếu không phải là những đảng viên trung và cao cấp ? Và còn bao nhiêu đảng viên cộng sản thực sự tin vào chủ nghĩa Mác-Lênin ? Chưa chắc đã có ai ngoài ông Nguyễn Phú Trọng. Dân chủ đã tranh thủ được đầu não của Đảng Cộng Sản.

Trở lại câu hỏi “bao giờ Việt Nam mới có dân chủ”.

Câu trả lời là hạn kỳ dân chủ không còn xa, nhất là nếu chúng ta tích cực cổ võ cho cố gắng thay đổi văn hóa chính trị đang diễn ra.

Nguyễn Gia Kiểng

(30/04/2023)

Thủ tướng nên đi thăm chi nhánh Tòa Trọng tài Thường trực ở Hà Nội thay vì Nghĩa trang Vị Xuyên

Báo Tiếng Dân

Trương Nhân Tuấn

1-6-2023

Trên BBC sáng nay có bài nói về chuyện thủ tướng Phạm Minh Chính đi “thắp nhang” các liệt sĩ ở Nghĩa trang liệt sĩ quốc gia Vị xuyên. Theo suy diễn của BBC, qua cách giựt tít: “Trung Quốc gây hấn trên Biển Đông và động thái của Thủ tướng Chính” thì người ta có thể hiểu rằng, chuyện thắp nhang cho các liệt sĩ của thủ tướng và chuyện Trung Quốc gây hấn ở Biển đông có liên quan với nhau.

Nghĩa trang Vị Xuyên được xây dựng sau chiến tranh biên giới kết thúc, năm 1990. Có thể nói đây là một nghĩa trang tập thể của 1870 chiến sĩ đã hy sinh trong cuộc chiến nối dài chống Trung Quốc, từ năm 1980 đến 1989, trong khu vực biên giới giới hạn bởi con suối Thanh Thủy, tỉnh Hà giang. Nghĩa trang hoàn tất năm 1991. Sau nhiều lần trùng tu, nghĩa trang nay trở thành “Nghĩa trang liệt sĩ quốc gia” năm 2016.

Ảnh: Thủ tướng Phạm Minh Chính thăm nghĩa trang Vị Xuyên ngày 28-5-2023. Nguồn: Báo Chính Phủ

Từ khi nghĩa trang được nâng thành Nghĩa trang liệt sĩ quốc gia thì hàng năm các cấp lãnh đạo CSVN tổ chức các cuộc lễ lộc, dâng hương hay thắp nhang. Các đời chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Nguyễn Xuân Phúc, các thủ tưởng, bộ trưởng… hầu như mỗi năm đều có mặt tham gia các lễ lộc này.

Suy diễn theo cách của BBC, chuyến đi của thủ tướng Phạm Minh Chính là một động thái biểu lộ lập trường “không vừa lòng” của Việt Nam đối với các hành vi gây hấn của TQ tại Biển Đông trong những ngày vừa qua. Việt Nam sẵn sàng đối phó với sự gây hấn của TQ bằng biện pháp tự vệ vũ trang. Theo tôi, nếu đúng vậy, Việt Nam lựa chọn phương pháp “tiếng bom thay tiếng búa pháp đình” để giải quyết tranh chấp với TQ.

Theo tôi, hướng đi đúng của lãnh đạo cao cấp của Việt Nam trong lúc này phải là chuyến đi thăm chi nhánh Tòa Trọng tài thường trực ở Hà nội. Chi nhánh của Tòa đã được mở ở Việt Nam tháng 11 năm ngoái.

Hành vi tàu bè của TQ qua lại nhiều lần, trong nhiều ngày trên vùng hải phận Kinh tế độc quyền của Việt Nam, được Bộ Ngoại giao TQ giải thích là TQ thực thi quyền tài phán của họ.

Nhắc lại tranh chấp khu vực này tính đến nay đã đúng 30 năm.

Theo tôi nhà nước CSVN có trách nhiệm phải làm rõ yêu sách về quyền của TQ tại vùng biển của Việt Nam. Tiên lễ hậu binh. Việt Nam có thể yêu cầu TQ giải thích quyền này phát xuất từ căn cứ nào? Nếu TQ từ chối không giải thích, Việt Nam có thể đưa vấn đề tranh chấp ra một trọng tài quốc tế.

Theo tôi, cách suy diễn của BBC là “nguy hiểm”. Xung đột nếu xảy ra thì chiến trường là biển cả. Đây là sở đoản của Việt Nam.

Lực lượng hải quân của TQ hiện nay đứng thứ hai thế giới. Lực lượng này được phân chia thành 3 quân khu: Bắc dương, đông dương và nam dương. Ngay cả khi lực lượng hải quân TQ chia làm ba, lực lượng hải quân Nam dương cũng mạnh hơn Việt Nam 10 lần.

Việt Nam giải quyết tranh chấp bằng vũ lực, hiển nhiên chính sách ngoại giao “cây tre” của Việt Nam phá sản. Không giải quyết được một tranh chấp đã lưu cữu từ 30 năm nay bằng phương pháp hòa bình, như chính trị, ngoại giao hay pháp lý. Rõ ràng là một thất bại toàn diện của ngành ngoại giao Việt Nam. Nếu chiến tranh xảy ra, Việt Nam sẽ đứng một mình. Mặc dầu Việt Nam có người ví von “là Ukraine khu vực Ấn Độ – Thái Bình dương”, nhưng Ukraine được Mỹ và NATO yễm trợ và có châu Âu chống lưng. Việt Nam không có gì cả. Hiển nhiên đây là sự phá sản toàn diện của chính sách “quốc phòng 4 không”.

Tranh chấp bãi Tư Chính – Vũng Mây, tức bãi Vạn An Bắc theo cách đặt tên của TQ, xảy ra năm 1992. TQ cho đấu thầu khai thác vùng thềm lục địa này và một công ty Mỹ trúng thầu khai thác. Chỉ đến năm 1995, Việt Nam thiết lập bang giao với Mỹ thì áp lực của TQ tại khu vực này mới được giải tỏa. Từ 1995 đến nay, tức là từ khi Việt Nam bang giao với Mỹ, TQ không còn những hành vi gây hấn thái quá đối với Việt Nam.


 

Bài học về sự dối trá

Một cô gái sau khi tốt nghiệp phổ thông đã sang Pháp du học, bắt đầu một cuộc sống vừa đi học vừa đi làm. Dần dần, cô phát hiện hệ thống thu vé các phương tiện công cộng ở đây hoàn toàn theo tính tự giác, có nghĩa là bạn muốn đi đến nơi nào, có thể mua vé theo lịch trình đã định, các bến xe theo phương thức mở cửa, không có cửa soát vé, cũng không có nhân viên soát vé, đến khả năng kiểm tra vé đột xuất cũng rất thấp.

Cô đã phát hiện được lỗ hổng quản lí này, hoặc giả chính suy nghĩ của cô có lỗ hổng. Dựa vào trí thông minh của mình, cô ước tính tỉ lệ để bị bắt trốn vé chỉ khoảng ba phần trăm.

Subway. Exit from Underground Stock Image - Image of transport, gate ...

Cô vô cùng tự mãn với phát hiện này của bản thân, từ đó cô thường xuyên trốn vé. Cô còn tự tìm một lí do để bản thân thấy nhẹ nhõm: mình là sinh viên nghèo mà, giảm được chút nào hay chút nấy.

Sau bốn năm, cô đạt được tấm bằng tốt nghiệp loại giỏi của một trường danh giá, cô tràn đầy tự tin đến những công ty lớn xin việc.

Nhưng những công ty này không hiểu vì lí do gì, lúc đầu còn rất nhiệt tình nhưng về sau đều từ chối cô. Thất bại liên tiếp khiến cô tức tối. Cô nghĩ nhất định những công ty này phân biệt chủng tộc, không nhận người nước ngoài.

Cuối cùng có một lần, cô trực tiếp đến bộ phận nhân lực của một công ty, yêu cầu giám đốc đưa ra một lý do vì sao từ chối cô. Kết cục họ đưa ra một lí do khiến cô không ngờ.

“Thưa cô, chúng tôi không hề phân biệt chủng tộc, ngược lại chúng tôi rất coi trọng cô. Lúc cô đến phỏng vấn, chúng tôi đều rất hài lòng với môi trường giáo dục và trình độ học vấn của cô, thực ra nếu xét trên phương diện năng lực, cô chính là người mà chúng tôi tìm kiếm.”

“Vậy tại sao công ty ngài lại không tuyển dụng tôi?”

“Bởi chúng tôi kiểm tra lịch sử tín dụng của cô và phát hiện ra cô đã từng ba lần bị phạt tiền vì tội trốn vé”

“Tôi không phủ nhận điều này, nhưng chỉ vì chuyện nhỏ này, mà các anh sẵn sàng bỏ qua một nhân tài đã nhiều lần được đăng luận văn trên báo như tôi sao?”

“Chuyện nhỏ? Chúng tôi lại không cho rằng đây là chuyện nhỏ. Chúng tôi phát hiện, lần đầu tiên cô trốn vé là khi mới đến đất nước chúng tôi được một tuần, nhân viên kiểm tra đã tin rằng do cô mới đến và vẫn chưa hiểu rõ việc thu vé tự giác, cho phép cô được mua lại vé. Nhưng sau đó cô vẫn trốn vé thêm 2 lần nữa.”

“Khi đó trong túi tôi không có tiền lẻ.”

“Không, không thưa cô. Tôi không thể chấp nhận lí do này của cô, cô đang đánh giá thấp IQ của tôi ư. Tôi tin chắc trước khi bị bắt trốn vé, cô đã trốn được cả trăm lần rồi.”

“Đó cũng chẳng phải tội chết, anh sao phải cứng nhắc như vậy? Tôi sửa là được mà.”

“Không không, thưa cô. Chuyện này chứng tỏ hai điều: Một là cô không coi trọng quy tắc. Cô lợi dụng những lỗ hổng trong quy tắc và sử dụng nó. Hai, cô không xứng đáng được tin tưởng. Mà rất nhiều công việc trong công ty chúng tôi cần phải dựa vào sự tin tưởng để vận hành, nếu cô phụ trách mở một khu chợ ở một nơi nào đó, công ty sẽ cho cô toàn quyền lực phụ trách. Để tiết kiệm chi phí, chúng tôi sẽ không lắp đặt các thiết bị giám sát, cũng như các hệ thống xe công cộng mà cô đã thấy đó. Vì vậy chúng tôi không thể tuyển dụng cô, tôi có thể chắc chắn rằng, tại đất nước chúng tôi, thậm chí cả châu Âu này cô sẽ không thể xin vào được nổi một công ty nào đâu.”

Đến lúc này cô mới tỉnh ngộ và cảm thấy hối hận vô cùng. Sau đó, điều khiến cô ghi nhớ nhất là câu nói cuối cùng của vị giám đốc này: Đạo đức có thể bù đắp cho sự thiếu hụt về trí tuệ, nhưng trí tuệ mãi mãi không thể bù đắp cho sự thiếu hụt về đạo đức.

How to look professional in a job interview | AlphaGamma

Đạo đức là phẩm chất cơ bản nhất của con người, cũng là nhân cách của một người. Một người dù ưu tú đến đâu nhưng nhân cách có vấn đề, cũng sẽ mất đi niềm tin và sự ủng hộ của người khác. Trên phương diện việc làm, những hành vi mất nhân cách thế này càng đáng sợ hơn, vì cái lợi nhỏ trước mắt mà phá bỏ nguyên tắc, điều này chắc chắn sẽ hủy hoại tiền đồ của bạn.

Tôi cho các bạn lời khuyên chân thành, trong sự nghiệp cần phải dựa vào năng lực và chân thành của bản thân, mất thứ gì cũng không bằng mất nhân phẩm.

Bài học về sự dối trá

Lưu Linh Trang dịch Việt ngữ

LeVanQuy sưu tầm


 

Bị chôn mà không chết – Đỗ Trung Quân

-Đỗ Trung Quân-

Mấy năm trước, một nhóm nhạc sĩ Hà Nội dự định làm một cuộc cách mệnh lật đổ một thể loại âm nhạc đại chúng của Sài Gòn: BOLERO. Khởi đầu bằng những phát biểu có tính mỉa mai và không xem đó là âm nhạc, hầu hết những nhạc sĩ ấy đều là người tôi có quen biết, từng cụng ly uống rượu và thậm chí tôi từng tham gia xuyên việt với tư cách Mc. Tôi biết rõ “đại ca lãnh đạo“ là ai. Thế nên, trong bài viết này sẽ trên tinh thần đối thoại thẳng thắn nhưng không khiêu kích, bôi bác cá nhân ai, nó sẽ hiếu hòa nhưng không nhượng bộ điều gì không thể nhượng bộ.

Chôn không chết.

Sau 1975, toàn bộ nền âm nhạc miền nam nói chung Sài Gòn nói riêng được liệt kê vào loại phản động cấm phổ biến, trong đó bolero cách gọi chung một thể loại nhạc đại chúng uỷ mị không có giá trị, nấm mồ được đào và bolero cũng được chôn xuống chờ xanh cỏ…

Nhưng người miền nam trong thời chiến, trước 1975 không có thông tin để biết rằng tại Hà Nội miền bắc thập niên 1970 có một vụ án bi thương: vụ án “Toán xồm – Lộc vàng“ (xin tra google), hai chàng trai trẻ tuổi mê nhạc tiền chiến, nước ngoài, ”nhạc vàng“ của Sài Gòn dù đi hát chui cũng bị dong ra vành móng ngựa tội tuyên truyền phổ biến nhạc đồi truỵ – phản động. Toán xồm 15 năm tù. Lộc vàng 10 năm tù. Nhờ án tù cao nên hai người tù không phải đi lính, bộ đội, không phải đi qua chiến tranh. Năm 1982, mãn án tù trở về khi tới ga Hàng Cỏ, từ những chiếc cassette chiến lợi phẩm mang từ miền nam về ầm ĩ toàn những thứ “nhạc vàng uỷ mị“ thứ âm nhạc lấy đi mỗi người trên dưới 10 năm trong lao tù. Toán xồm vài năm sau đó chết trước cửa ngôi nhà cũ bị chiếm dụng của mình đúng ngày 30 tháng tư, Lộc vàng còn sống đến hôm nay, mở một quán cà phê ven Hồ Tây đêm đêm vẫn hát…nhạc vàng.

Thứ âm nhạc đã bị chôn mà không chết, mãi mồ không xanh cỏ.

***

Thêm 40 năm nữa , một ngày kia bỗng thấy trên truyền hình quốc gia VTV tràn ngập loại âm nhạc “uỷ mị bolero“. Những cuộc thi đủ màu sắc tưng bừng diễn ra, những gương mặt ca sĩ trước đây chỉ thấy ở những chương trình hải ngoại nay nghiễm nhiên xuất hiện trên hàng ghế quyền lực lệch trời với thí sinh: BAN GIÁM KHẢO! Thứ âm nhạc “uỷ mị – bình dân –sến súa !“ ấy chiếm lĩnh sóng truyền hình hơn mọi game chơi nào khác.

Một cách tự nhiên cuộc “phục thù ngọt ngào“ không đổ máu, không có tiếng súng đạn – chỉ thí sinh – ban giám khảo và bolero: sứ mệnh hoàn tất.?…những ca khúc đỏ một thời bỗng lui vào viện bảo tàng, chỉ đưa ra trong vài ngày “giỗ chạp“.

Đấy! chết mà chưa chôn, chưa kể âm nhạc “hường hường“ của các anh.?…

Trịnh Công Sơn

Hôm nay, dù yêu hay ghét Trịnh thì một sự thật không thể phủ nhận đây là nhạc sĩ có khối lượng người hâm mộ trong và ngoài nước khổng lồ. Người được công chúng quan tâm hàng đầu trong nền âm nhạc đương đại việt nam.

Con người có vẻ ngoài gầy gò, gương mặt phảng phất vẻ trầm mặc của một “thiền sư“, có một cuộc đời tưởng như êm ả với quá nhiều thành công lại không phải vậy, trong niềm tin ngây thơ của một người thiên tả, ông phạm một vết hằn khó phai trong lời kêu gọi trên đài phát thanh trưa ngày 30 tháng 4 – 1975. Nhưng buồn thay cũng chính ông sau đó chịu nhiều đối xử, phân biệt hệt như những văn nghệ sĩ khác của Sài Gòn thời đó cho đến khi được một “nhà bảo trợ lớn“ Võ Văn Kiệt đỡ đầu. Trịnh Công Sơn qua một trang sử khác bắt đầu dễ thở hơn dù nhiều ca khúc danh tiếng của ông trước 1975 vẫn bị cấm phổ biến. Loạt “ ca khúc da vàng” là một ví dụ, thập niên 80 – 90 mỗi khi viết một ca khúc mới Trịnh Công Sơn vẫn phải đến hát trước cho một vài anh chị em báo Tuổi Trẻ nghe, trong ấy có tôi để tìm sự khen ngợi, ủng hộ cho ca khúc mới của mình. Báo Tuổi Trẻ luôn đăng những ca khúc ấy của ông “Chiều trên quê hương tôi – Bốn mùa thay lá …” trừ “Em còn nhớ hay em đã quên“ vẫn bị kiểm duyệt buộc gỡ xuống trong đêm chuẩn bị in báo từ một nhận định kiểu tuyên giáo “em ra đi nơi này phải đổi mới, phải khác chớ sao vẫn thế? cách mạng đã về rồi Sài Gòn phải khác…”

Cuối đời, khi mọi khó khăn đã qua, nhìn lại mình trong nỗi cô đơn Trịnh Công Sơn viết ca khúc u uẩn như dành riêng cho mình “Tiến thoái lưỡng nan – tiến thoái lưỡng nan đi về lận đận…ngày xưa lận đận không biết về đâu…về đâu cuối phố về đâu góc trời…xa xăm tôi ngồi tôi tìm lại tôi …”

Trịnh Công Sơn mất, một đám tang vô tiền khoáng hậu với số lượng người Sài Gòn đưa tiễn! hơn 10 năm sau, ông được đặt tên đường.

Trịnh Công Sơn, kẻ bị nghi kỵ, phân biệt đối xử bỗng một hôm có không chỉ một mà đến hai con đường mang tên mình.một ở Hà Nội, một ở Huế. Cái mà bao nhiêu nhạc sĩ cách mạng cả đời thèm muốn, đến chết vẫn thèm thì Trịnh thong dong từ cõi vĩnh hằng hoàn tất cuộc “phục thù ngọt ngào“: Trịnh Công Sơn có tên đường như Văn Cao, Đỗ Nhuận, Nguyễn Đình Thi…?… Cũng thập niên 90, Trần Long Ẩn một nhạc sĩ xuất thân phong trào sinh viên đô thị kênh kiệu tuyên bố “Nhóm những người bạn [Trịnh Công Sơn, Tôn Thất Lập, Trần Long Ẩn, Thanh Tùng , Nguyễn Ngọc Thiện, Vũ Hoàng, Nguyễn Văn Hiên, Từ Huy] đã đẩy lùi “âm nhạc hải ngoại“.

Tuyên giáo nghe sướng nhưng người nghe nhạc thì cười mỉm . “thật không?“?….

Khoảng sân nhỏ nhà tôi một buổi tối cúp điện, những năm ấy, điện cúp một tuần 2 ngày 3 đêm. Tôi tiếp anh trong khoảng sân nửa sáng nửa tối của ngọn đèn dầu hắt ra, anh đến chào tạm biệt về lại Bắc Ninh. Giọng anh buồn rầu “tôi phải về chốn cũ thôi, ở đây họ không chấp nhận nhạc của tôi …” tôi nói “anh cứ về đi tôi tin rằng chỉ 5 năm sau khi anh quay lại Sài Gòn, sẽ là câu chuyện khác, họ sẽ phải nghe ca khúc của anh

Anh là người có kiến thức rộng nhiều lãnh vực, có tài năng tôi tin như thế.

Tôi không rõ khi anh quay lại Sài Gòn có đúng 5 năm không, nhưng ca khúc của anh đang rất nổi tiếng “cho em một ngày, hoạ mi hót trong mưa, nghe mưa..vv ” tên anh đã được nhắc tới.?…

Giờ thì anh đã có tên tuổi dù âm nhạc của anh ít dần trong công chúng. Anh bắt đầu có những nhận định khác. Khi anh và nhóm của mình coi thường một thể loại âm nhạc được các anh xem là “sến“ của công chúng Sài Gòn nghĩa là cùng lúc các anh giới thiệu một lỗ hổng lớn, một cái nhìn cục bộ hẹp hòi mà âm nhạc, nghệ thuật không nên có. Các anh có người sang tận Hoa Kỳ học hành trở về với nhiều tự hào vẫn quên một điều căn bản, nền giáo dục nghệ thuật nước Mỹ cho mọi người ngay từ lớp học phổ thông hiểu biết về mọi thể loại, hình thái âm nhạc: rock, funk, jazz, country vv… và ai chọn lựa hình thái âm nhạc nhạc nào là quyền yêu thích riêng của họ, không có chuyện Mozart, Beethoven …sang hơn anh mù Ray Charles hay John Denver của country music là sến.

Các anh phạm vào điều cao ngạo, trịch thượng trong nghệ thuật.?…?Những cuộc “phục thù ngọt ngào“ đang và đã diễn ra. Khán giả chọn lựa nó, thứ âm nhạc chôn mà không chết.

Muốn nó chết, dễ thôi! Các anh hãy làm nhạc hay hơn nó, có tài năng hơn nó để vĩnh cửu như nó …

Dèm pha, mai mỉa, xúc phạm nó vô nghĩa! Nó càng bất tử!

Chỉ vậy thôi!

Đỗ Trung Quân

Mỹ tài trợ dự án 65 triệu đô la giúp người khuyết tật Việt Nam

2023.06.01

Mỹ tài trợ dự án 65 triệu đô la giúp người khuyết tật Việt NamNgười khuyết tật được thăm khám ở Quảng Trị (minh hoạ) Ảnh USAID Vietnam

Mỹ và Việt Nam vừa khởi động giai đoạn hai một dự án trị giá 65 triệu đô la hỗ trợ người khuyết tật tại Việt Nam.

Thông cáo báo chí của Đại sứ quán Mỹ cho biết, lễ khởi động dự án giai đoạn 2 diễn ra vào ngày 31/5 giữa Phái đoàn Ngoại giao Hoa Kỳ tại Việt Nam và các đối tác là cơ quan nhà nước của Việt Nam, trong đó có Trung tâm Hành động Quốc gia Khắc phục Hậu quả Chất độc Hoá học và Môi trường (NACCET).

Đây là dự án Hoà nhập được bắt đầu thực hiện từ năm 2021 trị giá 65 triệu đô la với tài trợ từ Cơ quan Phát triển Quốc tế Hoa Kỳ (USAID).

Theo thông cáo báo chí, dự án củng cố hệ thống phục hồi chức năng và mạng lưới hỗ trợ cộng đồng tại Việt Nam nhằm bảo đảm tất cả người khuyết tật đều có cơ hội tham gia đầy đủ vào xã hội và cải thiện được tổng thể chất lượng cuộc sống. Dự án hỗ trợ trực tiếp cho người khuyết tật nặng, cải thiện và mở rộng các dịch vụ phục hồi chức năng và xã hội, cải thiện công tác thực thi chính sách. Để duy trì bền vững những kết quả đạt được, dự án cũng nâng cao năng lực cung cấp dịch vụ của các cơ quan về công tác người khuyết tật ở trung ương và địa phương cũng như các tổ chức của người khuyết tật tại cộng đồng.

Giai đoạn hai của dự án thực hiện tại Bình Định và Kon Tum. Ngoài ra, dự án còn được triển khai ở sáu tỉnh khác là các tỉnh bị phun rải nhiều chất độc da cam trong thời kỳ chiến tranh Việt Nam gồm Quảng Trị, Thừa Thiên-Huế, Quảng Nam, Đồng Nai, Bình Phước và Tây Ninh.

Trong thời gian thực hiện là năm năm, dự án hy vọng hỗ trợ tổng số 60 nghìn người khuyết tật với các dịch vụ phục hồi chức năng, chăm sóc, hỗ trợ tâm lý, thiết bị hỗ trợ cũng như cải thiện sinh kế.

Khám sàng lọc bệnh nhân khuyết tật để lắp chân giả miễn phí. Ảnh: Chế Bắc.Báo VNExpress

Theo thông cáo báo chí, trong hơn 30 ngăm qua, Hoa Kỳ và Việt Nam đã hợp tác để cải thiện cuộc sống của gần một triệu người khuyết tật. Đến nay, USAID đã đóng góp hơn 140 triệu đô la cho các hoạt động hỗ trợ người khuyết tật tại Việt Nam. Chương trình tại Việt Nam là chương trình hỗ trợ người khuyết tật lâu dài nhất của USAID trên toàn thế giới, được bắt đầu triển khai từ khi thành lập Quỹ Nạn nhân Chiến tranh Leahy năm 1989.


 

Chi nhánh Viettel tại Mỹ liên quan đến các vi phạm về buôn bán vũ khí quốc tế

Theo đài Á Châu Tự Do

Ngày 1-6-2023
Chi nhánh Viettel tại Mỹ liên quan đến các vi phạm về buôn bán vũ khí quốc tếMột cửa hàng có logo của Viettel ở Hà Nội (minh hoạ) AFP

Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ vào ngày 31/5 công bố việc kết thúc giải quyết hành chính với VTA Telecom Corporation, một chi nhánh của Viettel tại Hoa Kỳ, về sáu vi phạm đối với đạo luật Kiểm soát Xuất khẩu Vũ khí và Quy định Về Buôn bán Vũ khí Quốc tế (International Traffic in Arms Regulations- ITAR).

Văn phòng Phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao cho biết hai phía đạt được thỏa thuận dàn xếp sau khi Cơ quan Phụ trách Kiểm soát việc Tuân thủ trong Thương vụ Quốc phòng thuộc Văn phòng Quân sự- Chính trị sự vụ của Bộ Ngoại giao Mỹ tiến hành rà soát kỹ lưỡng.

Theo thỏa thuận kết thúc giải quyết vụ việc, VTA Telecom Corporation của Viettel bị cấm tham gia trực tiếp hay gián tiếp vào các hoạt động theo quy định của ITAR trong vòng ba năm.

ITAR có những ràng buộc liên quan việc xuất khẩu cũng như nỗ lực trong hoạt động này mà không được phép đối với những vật dụng quốc phòng theo quy định.

Văn phòng này cũng cho rằng việc kết thúc giải quyết cho thấy vai trò của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ trong công tác tăng tiến hòa bình, an ninh toàn cầu; cũng như chính sách của Mỹ qua biện pháp kiểm soát xuất khẩu các vật dụng quốc phòng.

Tập đoàn Công nghiệp – Viễn thông Quân đội Viettel trực thuộc Bộ Quốc Phòng Việt Nam. Vào năm 2017, một đại diện của chi nhánh Viettel tại Hoa Kỳ- VTA Telecom Corporation- bị án tù tại Hoa Kỳ về tội buôn lậu vũ khí qua hành vi xuất khẩu công nghệ quân sự của Mỹ về Việt Nam.

Theo VOA cho biết,

Ông Bùi Quang Huy, phó giám đốc điều hành của VTA Telecom Corporation, bị tuyên án 12 tháng và một ngày giam bởi Tòa án Liên bang Khu vực New Mexico vào tháng 10 năm 2017, theo hồ sơ tòa án. Sau khi chấp hành xong bản án, ông đã bị trục xuất về Việt Nam.

Vụ việc liên quan tới ông Huy được tiết lộ lần đầu tiên trong một bài báo của ký giả Mark Harris đăng hồi tháng 6 trên trang tin OneZero chuyên về khoa học và công nghệ.

Các văn kiện tòa án nêu tên ông Bùi Quang Huy là bị đơn trong hồ sơ truy tố của chính phủ liên bang. Trên cương vị quan chức điều hành cao cấp của Viettel tại Mỹ từ năm 2013, ông được giao nhiệm vụ quảng bá dịch vụ bán thẻ điện thoại quốc tế tại Florida và cuối cùng là phát triển mạng lưới điện thoại bên trong nước Mỹ. Tuy nhiên những hành vi của ông bắt đầu thu hút sự chú ý của các nhà điều tra liên bang vào năm 2015.

Ông khởi sự các cuộc thương thảo vào đầu mùa hè năm đó để mua một cảm biến chuyển động tinh vi dùng trong máy bay thương mại và vệ tinh, nhưng cũng có trong bom, tên lửa và ngư lôi, nhà báo Harris tường trình. Ông Huy được nói là đã báo với nhà sản xuất ở Connecticut rằng món đồ này sẽ được sử dụng ở California nhưng sau đó thừa nhận nó sẽ được gửi về Việt Nam.

Vào tháng 6 năm 2015, theo hồ sơ tòa án được ký giả Harris phơi bày, ông Huy tiếp cận một công ty ở Florida về việc mua 10 hệ thống theo dõi bằng video. Những hệ thống này được chỉ định là “thiết bị quân sự quan trọng” theo Quy định về Buôn bán Vũ khí Quốc tế của Hoa Kỳ (ITAR), do đó chịu những kiểm soát xuất khẩu nghiêm ngặt. Chính phủ Mỹ tin rằng những hệ thống này cuối cùng đã được xuất khẩu mà không có những giấy phép cần thiết.

Sau đó vào tháng 8, ông Huy cố gắng mua các cấu phần cơ khí cho một tên lửa từ một công ty thứ ba. Khi nhà cung cấp nói với ông rằng thiết bị này cũng được kiểm soát theo ITAR, ông Huy trả lời rằng ông không có thời gian để xin giấy phép xuất khẩu, và yêu cầu xóa tên ông và công ty VTA Telecom của ông khỏi tất cả các giấy tờ trong thỏa thuận.

Ông Huy có phần chắc đã đã bị các nhà điều tra gài để thừa nhận hành vi phạm pháp khi ông liên lạc với một công ty bình phong giả tạo để mua động cơ được chế tạo cho tên lửa hành trình chống hạm hàng đầu của quân đội Mỹ, Harpoon.

Vào ngày 25 tháng 10 năm 2016, ông Huy bị khởi tố tại Tòa án Liên bang Khu vực New Mexico về hai tội danh tìm cách xuất khẩu thiết bị quốc phòng từ Hoa Kỳ mà không có giấy phép cần thiết. Ông bị bắt vào tuần sau đó tại California, theo hồ sơ tòa án.

Tại phiên tòa tuyên án gần một năm sau, ông nói trước tòa: “Những hành động của tôi bắt nguồn từ mong muốn của tôi làm việc ở Mỹ, và [vì vậy] con tôi sẽ có một môi trường tốt hơn và nhiều cơ hội hơn trong tương lai. Tôi đã tìm cách đi đường tắt, để hoàn thành nhiệm vụ của mình ngắn, nhanh và ít tốn kém nhất.”

Theo văn kiện kết án ông Huy vào tháng 9 năm 2017, ông nói rằng ông “làm việc theo chỉ đạo của chủ lao động của ông. Viettel yêu cầu ông phải mua động cơ này và gửi nó về Việt Nam.”…

“Một điều ngạc nhiên nữa là vụ này lại được giữ yên lặng tới như vậy ở Mỹ lẫn trong giới truyền thông. Báo chí chưa viết về chuyện này và chính phủ Mỹ cũng không làm rùm beng về việc khám phá ra công ty này đang làm những việc bất hợp pháp hoặc bị xác định là bất hợp pháp này.”

Trong một phản hồi yêu cầu bình luận của nhà báo Harris, Viettel nói rằng họ “lấy làm tiếc về các hành vi của nhân viên cũ của mình, ông Huy Bùi, liên quan đến kiểm soát xuất khẩu,” và rằng họ đã hợp tác đầy đủ với các cuộc điều tra của chính phủ Mỹ. Công ty Viettel cho ký giả Harris biết họ đã thay thế tất cả các nhân viên liên quan đến vụ việc này và thi hành các chính sách và thủ tục tuân thủ xuất khẩu mới “để khắc phục các hành động trong quá khứ và bảo đảm tuân thủ luật pháp và quy định của Mỹ.”…

Kể từ vụ này, VTA Telecom đã hợp thức hóa mục đích hiện diện thực sự của mình ở Mỹ nằng cách thuê một công ty vận động hành lang ở Washington để đại diện lợi ích của họ theo Đạo luật Đăng kí Đại diện Nước ngoài (FARA). Hồ sơ khai báo vào tháng 9 năm 2017 viết rằng các luật sư sẽ “gặp các Thành viên của Quốc hội, cũng như các Bộ Ngoại giao, Bộ Thương mại và Bộ Quốc phòng, để vận động cho VTA/Viettel về các vấn đề liên quan đến quốc phòng và an ninh quốc gia của Việt Nam.”

Nhà báo Harris tường thuật rằng điều trớ trêu là nếu ông Huy và Viettel tuân thủ đúng luật thì có lẽ giờ họ đã có được các động cơ tên lửa hành trình của họ tại Việt Nam. Chưa đầy hai tuần sau khi ông Huy thực hiện khoản thanh toán bất hợp pháp, Tổng thống Barack Obama khi đó tuyên bố rằng Mỹ sẽ dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí đối với Việt Nam.

Mười tám tháng sau, lúc mà ông Huy được ra tù, Tổng thống Trump đi xa hơn nữa. Trong những phát biểu vào tháng 11 năm 2017, trước khi gặp Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tại Hà Nội, ông Trump nói “Chúng tôi muốn quý vị mua thiết bị từ Mỹ. Tên lửa của Mỹ thì không nước nào sánh bằng. Chúng tôi chế tạo ra những tên lửa tốt nhất thế giới.”


 

Nữ Anh Thư Hâu Duệ VNCH: GS. Nguyễn Thục Quyên được trao huân chương Wilhelm Exner 2023

GS. Nguyễn Thục Quyên (thứ hai, từ trái) nhận giải thưởng Wilhelm Exner 2023 tại Áo. Photo: The Wilhelm Exner Foundation
GS. Nguyễn Thục Quyên (thứ hai, từ trái) nhận giải thưởng Wilhelm Exner 2023 tại Áo. Photo: The Wilhelm Exner Foundation

Nhà khoa học Mỹ gốc Việt Nguyễn Thục Quyên vừa được trao huân chương Wilhelm Exner năm 2023 do những đóng góp quý báu có tác động trực tiếp đến kinh tế trong tương lai thông qua việc phát triển pin mặt trời hữu cơ. Bà được xem là người Việt Nam đầu tiên được đề cử và nhận giải thưởng cao quý có hơn 100 tuổi đời của Hiệp hội Thương mại Áo.

Giải thưởng Exner 2023 tôn vinh các nhà nghiên cứu “đã có tác động trực tiếp đến doanh nghiệp và ngành thông qua những thành tựu và đóng góp khoa học của họ”. Lễ trao giải diễn ra từ ngày 22 đến ngày 23 tháng 5 ở thủ đô Vienna của Áo.

Tôi rất vui vì thấy công trình nghiên cứu khoa học của nhóm của mình được hội đồng thế giới công nhận, chứ không phải chỉ trong hội đồng của Mỹ hay chỉ trong ngành của mình nữa. Trong đề cử này người ta đề cử về mọi ngành mà có thể ảnh hưởng đến kinh tế trong tương lai”, GS. Nguyễn Thục Quyên chia sẻ với VOA ngay sau chuyến đi Áo để nhận giải thưởng.

Lễ trao giải Wilhelm Exner 2023 ở Vienna, Áo. Photo: The Wilhelm Exner Foundation.
Lễ trao giải Wilhelm Exner 2023 ở Vienna, Áo. Photo: The Wilhelm Exner Foundation.

GS. Nguyễn Thục Quyên là Giám đốc Trung tâm Polymer và Chất rắn Hữu cơ (CPOS), tham gia nghiên cứu và giảng dạy tại Khoa Hóa học và Hóa sinh học của Đại học California, Santa Barbara, Hoa Kỳ.

Nữ giáo sư thực hiện nghiên cứu về các thiết bị điện tử hữu cơ như quang điện, đèn LED và bóng bán dẫn hiệu ứng trường. Bà sử dụng các kỹ thuật quang học, điện và cấu trúc để nghiên cứu về các vật liệu và thiết bị này.

Các nghiên cứu của GS. Thục Quyên tập trung vào việc phát triển pin mặt trời hữu cơ. Pin mặt trời hữu cơ khác với các loại pin mặt trời khác ở chỗ chúng được làm bằng nhựa và có thể dễ dàng sản xuất dưới dạng màng mỏng bằng máy in công nghiệp.

“So với các mô-đun năng lượng mặt trời vô cơ dựa trên silicon thông thường, pin mặt trời hữu cơ mang lại một số lợi thế”, trang thông tin của Quỹ Wilhelm Exner Medal nêu nhận định về nghiên cứu khoa học của GS. Thục Quyên. “Trong khi các mô-đun năng lượng mặt trời thông thường với vật liệu bán dẫn vô cơ đạt được hiệu suất cao hơn, thì pin mặt trời hữu cơ thân thiện với môi trường hơn, ít tốn kém hơn và có thể được sử dụng trong nhiều tình huống ứng dụng”.

Theo một báo cáo gần đây của Bộ Năng lượng Hoa Kỳ, “nhu cầu năng lượng của thế giới được dự đoán sẽ tăng hơn gấp đôi vào năm 2050 và tăng hơn gấp ba vào cuối thế kỷ này”. Do đó, việc phát triển các nguồn năng lượng thay thế hiện đang được chính phủ, xã hội và cộng đồng toàn cầu công nhận là một nhu cầu cấp thiết.

“Tôi thấy vui vì thấy công sức của những em sinh viên, những nhà khoa học trẻ làm việc với mình và nhóm của mình được công nhận trên thế giới như vậy thì rất là vinh dự. Những người đã được giải thưởng này từ năm 1921 thì có rất ít phụ nữ và tôi là người Việt Nam đầu tiên nhận được huy chương này”, GS. Thục Quyên chia sẻ với VOA.

Hai nhà khoa học khác cũng được trao huy chương Exner năm nay là Giáo sư Daniel G. Anderson, ngành kỹ thuật hóa học, thành viên cốt lõi của Viện Khoa học và Kỹ thuật Y tế thuộc Viện Công nghệ Massachusetts MIT, Mỹ, với nghiên cứu trong lĩnh vực liệu pháp nano và vật liệu sinh học, vật liệu thông minh; và Giáo sư Omar M. Yaghi, thuộc Đại học California ở Berkeley của Mỹ và giám đốc Viện Khoa học Toàn cầu Berkeley với công trình nghiên cứu về khung kim loại-hữu cơ (MOF), được xem là vật liệu đầy hứa hẹn để lưu trữ hydro và carbon dioxide.

GS. Thục Quyên và mẹ tại lễ trao giải. Photo: The Wilhelm Exner Foundation.
GS. Thục Quyên và mẹ tại lễ trao giải. Photo: The Wilhelm Exner Foundation.

Quỹ Wilhelm Exner Medal (Wilhelm Exner Medaillen Stiftung) được Hiệp hội Thương mại Áo (ÖGV) thành lập vào năm 1921, đặt theo tên của nhà tài trợ kinh tế và kỹ thuật người Áo. Trong hơn 100 năm qua, 241 nhà khoa học và nhà phát minh, trong đó có 23 người đoạt giải Nobel, đã được trao giải thưởng danh giá này.

GS. Nguyễn Thục Quyên, sinh ra và lớn lên ở miền nam Việt Nam. Bà sang Mỹ định cư từ năm 1991.

Nhà khoa học nữ gốc Việt nhận bằng Tiến sĩ năm 2001 ở Đại học California, Los Angeles, sau đó chính thức giảng dạy và nghiên cứu tại Đại học California, Santa Barbara (UCSB) từ hè năm 2004. GS. Thục Quyên vừa được bầu làm thành viên của Viện Hàn lâm Kỹ thuật Hoa Kỳ (NAE) vào đầu năm nay trong nhóm nghiên cứu chính về vật liệu học và nhóm nghiên cứu về điện năng và năng lượng.

Lời Bàn:

Giáo Sự Thục Quyên có Cha đi cải tạo, Gia đình bị tống đi Kinh Tế Mới, Anh Thư Hâu Duệ VNCH, nếu không được đi Mỹ đinh cư theo diện HO năm 1991 thì giờ này Cô đang mưu sinh bằng nghề gì ở Việt Nam ngoài các nghề lao động chân tay như bán cơm, bán vé số, bán hàng, hay làm cô giáo trường làng…  Đây cũng là lý do Gs. Thục Quyên luôn quan tâm đến cơ hội cho các em còn đang ở Việt Nam.

Thêm chi tiết ở đây