Công ty Mỹ bị phạt hàng trăm triệu đô vì tội hối lộ ở Ấn Độ, Indonesia, Việt Nam

 

Theo VOA tiếng Viêt

Một công nhân chuyển các bao hoá chất lithium carbonate tại một cơ sở của công ty sản xuất hóa chất Mỹ Albemarle Corporation, ngày 6/10/2022, tại Silver Peak, Nevada.

Một công nhân chuyển các bao hoá chất lithium carbonate tại một cơ sở của công ty sản xuất hóa chất Mỹ Albemarle Corporation, ngày 6/10/2022, tại Silver Peak, Nevada.

 

Bộ Tư pháp Hoa Kỳ ngày 29/9 loan báo rằng nhà sản xuất hóa chất Mỹ Albemarle Corporation đã đồng ý trả hơn 218 triệu đô la để dàn xếp các cáo buộc hối lộ các quan chức tại các nhà máy lọc dầu quốc doanh ở ba quốc gia châu Á.

Bộ cho biết, công ty North Carolina thừa nhận sử dụng “đại lý bán hàng bên thứ ba” và nhân viên nước ngoài để hối lộ các quan chức hầu giành được hợp đồng với các nhà máy lọc dầu của nhà nước ở Ấn Độ, Indonesia và Việt Nam.

Bộ Tư pháp Mỹ cho biết công ty Albemarle đã nhận được gần 100 triệu đô la lợi nhuận từ kế hoạch hối lộ-tham nhũng này.

Khu mỏ quặng Lithium của Albemarle ở tiểu bang North Carolina, USA

 

Theo Đạo luật Về Tham nhũng ở Nước ngoài FCPA của Hoa Kỳ, hối lộ bất kỳ quan chức nước ngoài nào để đổi lấy việc có được hoặc duy trì hoạt động kinh doanh là bất hợp pháp. FCPA là công cụ chính mà các cơ quan thực thi sử dụng để kiểm tra hối lộ ở nước ngoài.

Cả Bộ Tư pháp và Ủy ban Chứng khoán và Giao dịch, cơ quan giám sát tài chính, đều đang điều tra công ty này về các vi phạm FCPA liên quan đến kế hoạch hối lộ.

Bà Dena J. King, chưởng lý của Quận Tây bang North Carolina nói trong một tuyên bố: “Tham nhũng không có biên giới, nhưng công lý cũng vậy”. “Các công ty phải tuân thủ cùng một tiêu cuẩn đạo đức và pháp lý dù họ kinh doanh trên đất Mỹ hoặc ở nước ngoài.”

Albemarle pays $218M to settle federal investigations into bribery allegations, Business NC reports

 

Bộ Tư pháp cho biết đã ký một thỏa thuận không truy tố kéo dài 3 năm với Albemarle sau khi công ty tự nguyện khai báo với các công tố viên Hoa Kỳ.

Theo thỏa thuận không truy tố, Bộ Tư pháp đồng ý không truy tố một công ty để đổi lấy sự hợp tác, nộp phạt và tuân thủ các yêu cầu khác.

Phát ngôn viên của Albemarle đã không trả lời yêu cầu bình luận.

Theo thừa nhận của công ty liên quan đến vụ dàn xếp, cáo buộc hối lộ diễn ra từ năm 2009 đến năm 2017, Bộ Tư pháp cho biết.

Tại Ấn Độ, Albemarle đã sử dụng bên trung gian thứ ba để kinh doanh với công ty dầu mỏ quốc doanh của nước này để khỏi bị đưa vào danh sách đen.

Worker Following Fire Safety Solutions at Factory

 

Tại Indonesia, công ty đã nhờ một người trung gian khác làm ăn với nhà máy lọc dầu quốc doanh ngay cả sau khi được thông báo rằng phải hối lộ các quan chức Indonesia.

Albemarle plant to be purchased by SI Group firm

Và tại Việt Nam, Albemarle đã giành được hợp đồng tại hai nhà máy lọc dầu quốc doanh thông qua một đại lý bán hàng trung gian, vốn đòi tăng hoa hồng để hối lộ các quan chức.

Là một phần của thỏa thuận không truy tố với Bộ Tư pháp, Albemarle đồng ý nộp phạt khoảng 98 triệu đô la và bị tịch thu hành chính khoảng 99 triệu đô la. Bộ Tư pháp cho biết họ sẽ chuyển khoảng 82 triệu đô la tiền tịch thu cho Ủy ban Chứng khoán và Giao dịch SEC.

Bà King nói thỏa thuận với Albemarle “nhấn mạnh cam kết của chúng tôi trong việc chống tham nhũng ảnh hưởng đến Hoa Kỳ bất kể nó xảy ra ở đâu”.

Dưới thời chính quyền Biden, Bộ Tư pháp đã ưu tiên chống tham nhũng trong doanh nghiệp, công bố một số thay đổi lớn nhằm tăng cường các chính sách và hành động thực tiễn.


 

NGƯỠNG MỘ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Ngưỡng Mộ _______

 

 

 

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 

 

 

“Con Người sắp bị nộp vào tay người đời!”.

 

 

 

 

Jesus Timeline | Timetoast timelines

 John Climacus.Saint John Climacus (40cm) Orthodox Icon - BlessedMart

 

“Bạn không thể trải qua một ngày cách thành kính trừ khi bạn coi đó là ngày cuối đời của mình! Thật đáng ngưỡng mộ với một người luôn nghĩ về cái chết mỗi ngày.

Ai cống hiến hết mình cho nó hàng giờ chắc chắn sẽ là một vị thánh!

Một người từng nghe bản án tử hình của mình sẽ không lo lắng về cách vận hành của các rạp hát!”

Kính thưa Anh Chị em,

Thật thú vị, Tin Mừng hôm nay chỉ ra vị thánh mà John Climacus phác hoạ, Chúa Giêsu! Bởi lẽ, đang khi mọi người tỏ ra ‘ngưỡng mộ’ Ngài thì một lần nữa, Chúa Giêsu lạnh lùng tuyên bố cuộc khổ nạn của mình, “Con Người sắp bị nộp vào tay người đời!”.

 

Bối cảnh Phúc Âm xảy ra sau cuộc Biến Hình trên núi; và vừa xuống núi, Chúa Giêsu chữa lành một em bé động kinh. Luca ghi nhận, “Mọi người còn bỡ ngỡ về tất cả các việc Ngài làm”; tuy nhiên, Chúa Giêsu biết, sự ‘ngưỡng mộ’ đó sẽ không kéo dài, vì Ngài sắp lên Giêrusalem, nơi Ngài chịu khổ hình. Vì thế, Ngài nói, “Con Người sắp bị nộp vào tay người đời!”. Và “Các môn đệ không hiểu lời đó, vì đối với các ông, lời đó còn bí ẩn”.

Las 25 Frases más inspiradoras de Jesús (FOTOS) | Jesus son of god ...

Nếu Chúa Giêsu nói, ‘Ngày mai Thầy sẽ đăng quang làm vua’; họ sẽ hiểu ngay! Vậy tại sao họ không hiểu? Trước hết, vì lòng trí họ đang bận tâm về lợi lộc trần thế; điều Ngài nói quá nghịch thường với những gì họ kỳ vọng. Thứ đến, họ quá ‘ngưỡng mộ’ Ngài về mặt tình cảm – dẫu là tốt – và sự ‘ngưỡng mộ’ này đã lấn át lý trí, khiến họ không hiểu kế hoạch tiềm ẩn của Chúa Cha trên Thầy mình. 

Tình cảm phải được hướng dẫn bởi Thánh Thần. Họ không hiểu, cũng ‘không dám hỏi’ vì sự ‘ngưỡng mộ’ đã nên vật cản, ngăn họ thấu hiểu ý nhiệm lớn lao của Chúa Cha, Ngài dâng mạng sống cho công trình cứu độ!

Rõ ràng, Chúa Giêsu không bị thúc đẩy bởi nhu cầu được ‘ngưỡng mộ’ từ phía con người. Ngài được thúc đẩy bởi sự ‘ngưỡng mộ’ của Cha. Và Ngài chỉ ước muốn làm theo ý Cha, hoàn thành công việc của Cha. Đó là lý do tại sao Ngài phải lên Giêrusalem, dù nơi đó không hứa hẹn một điều gì khác ngoài cái chết và cuộc khổ nạn.

Bài đọc Zacharia hôm nay cho thấy điều tương tự. Niềm tự hào thực sự về Giêrusalem không phải vì nó “Rộng bao nhiêu, dài bao nhiêu”, nhưng vì nó “Được Thiên Chúa ở cùng!”. Qua miệng Zacharia, Thiên Chúa phán, “Ta sẽ cư ngụ ở giữa chúng!”. Thánh Vịnh đáp ca lặp lại một lý do, “Chúa canh giữ chúng ta, như mục tử canh giữ đàn chiên!”.

Anh Chị em,

“Con Người sắp bị nộp vào tay người đời!”. Số phận cuối cùng của Chúa Giêsu mời gọi bạn và tôi tự hỏi, “Điều gì thúc đẩy tôi làm điều này, điều kia?”. Đó là nhu cầu được con người chấp nhận hay là một điều gì đó sâu sắc hơn? Chúng ta được kêu gọi biến ước muốn và ưu tiên của Chúa Giêsu thành của riêng mình! Làm công việc Cha trao, tiếp tục làm theo ý muốn của Cha sao cho phù hợp với ân sủng trong đấng bậc mình ‘ở đây, lúc này’. Chính lúc đó, bạn và tôi cảm nhận không chỉ niềm vui bên ngoài khi được con người chấp nhận mà còn cả niềm vui bên trong khi chúng ta “cống hiến hết mình hàng giờ” mà động cơ đến từ việc sống phù hợp với mục đích Chúa Cha dành cho cuộc đời mỗi người.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

Lạy Chúa, đứng để con lang thang rày đây mai đó ăn mày sự ‘ngưỡng mộ’ của thế gian. Cho con một chỉ tìm sự ‘ngưỡng mộ’ của Chúa, ‘ngưỡng mộ’ của thiên đàng!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen

TU LÀ CÕI PHÚC

Rung Nga Nguyen

TU LÀ CÕI PHÚC

Nghe có vẻ hơi lạ vì ai trong chúng ta cũng đều nghĩ rằng chuyện đi tu là vấn đề dấn thân và sự hy sinh từ bỏ mọi sự rất quan trọng, không phải ai cũng làm được, ai muốn là được, hay là một sớm một chiều có thể đưa ra quyết định ngay được, khi những người trẻ ở tuổi còn đong đầy nhựa sống, với nhiều dự định lẫn ước mơ và cơ hội đang chờ ở phía trước, là sự nghiệp là danh vọng là tương lai tươi sáng.

Đi tu dường như đã trở thành một sự lựa chọn ngày một hiếm hoi của xã hội hưởng thụ bây giờ, mọi người đang từng ngày từng giờ vật lộn với cuộc sống để vươn lên, để trở thành ông nọ bà kia trong một xã hội hào nhoáng, cổ võ cho sự hưởng thụ. Từ đó, người trẻ cứ lao đi tìm cái gì đó thật vĩ đại thật lớn lao, nhưng cũng thật xa vời với cái điểm tựa mà mình đang vẽ ra trong trí tưởng tượng là ảo tưởng cao siêu hay huyền nhiệm?

Bức tường quan điểm đã ngăn cản, đã chặn đường biết bao con người tài năng nhiệt huyết vốn đang cháy bỏng những lý tưởng phục vụ đang bị bào mòn và bị chôn vùi trong chuyện cơm áo gạo tiền, gia đình tổ ấm và chồng con!

Người trẻ cũng không quên rằng khi mình đã chọn bất cứ nghề nào đi chăng nữa, thì cũng phải rèn luyện dành trọn đời mình phấn đấu, với trăm điều lo toan và áp lực. Cũng vậy nếu chọn con đường đi tu thì người trẻ phải chấp nhận bước vào một con đường mới, vốn được nuôi dưỡng ôm ấp bởi tâm linh và đạo đức, đó là những khó khăn để tạo tiền đề cho sự phát triển từ những con người, những ý tưởng cá nhân nay trở thành những con người mẫu mực, những trái tim chỉ biết yêu mình đã mở rộng yêu thương mọi người, dành trọn đời mình cho lý tưởng vì lợi ích của tha nhân, khi ấy người trẻ đã có một khái niệm mới hơn về đời sống tu trì.

Tu là sống giữa thế gian nhưng không vương tục lụy trần gian như “Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn” Hiến dâng không phải để trốn đời, hận đời, nhưng là vào đời, yêu mến đời và tận hiến cho đời chứ không tận hưởng. Người đi tu trải rộng tình yêu thương của mình cho mọi người.

Một tu sĩ trẻ tâm sự khi còn nhỏ cô giáo hỏi tôi là ước mơ sau này em sẽ làm gì? Tôi đã không một chút đắn đo mạnh dạn trả lời rằng: Đi tu! Cô giáo và các bạn đã ngơ ngác nhìn tôi như một người khác lạ. Nhưng bây giờ khi đi tu rồi đôi lúc gặp lại các bạn cũ ai cũng đòi, cũng muốn được như tôi, vì họ thấy tôi đạo mạo hiền lành dễ mến… còn mình quá mệt mỏi, bận rộn, bù đầu với hàng trăm áp lực trong đời sống, những đổ vỡ trong gia đình… Những ước mơ khi xưa của họ cũng khá to lớn và vĩ đại như: Bác sĩ, Kỹ sư hay khoa học gia, nhà du hành vũ trụ chẳng hạn!

Với tôi người trẻ đi tu là một sự lựa chọn thông minh và sáng suốt, muốn trở thành một con người mới với một hướng đi mới, để bước đi một cách thảnh thơi giữa đời, để thong dong trong mọi lúc mọi nơi, như cánh chim bay đi khắp phương trời đâu cũng là nhà là bến bờ đầy ắp yêu thương, chẳng nơi đâu là xa lạ, yêu thương hết mọi người, không để lòng lưu luyến ai hay bất cứ nơi nào, điều mà họ thể hiện là niềm hạnh phúc, là niềm vui phục vụ, là dấu chỉ của nước Trời, để tâm hồn luôn trong sáng như tờ giấy trắng hay một đóa hoa tinh tuyền vậy, các bạn trẻ những ai đang có ý tưởng cao đẹp, có tâm hồn muốn hiến dâng hãy đi tu vì ai thì cũng có một thời sinh ra, lớn lên để phục vụ cho gia đình, xã hội hoặc Giáo hội.

Xin cầu nguyện cho các Linh mục, tu sĩ trong Giáo hội và cho những bạn trẻ sẵn sàng dâng hiến đời mình cho Chúa, là những người làm cho hành trình đức tin trần thế của mọi người không còn đơn độc, qua những lời kinh âm thầm hàng ngày trong các tu viện, việc trao ban bí tích của các Linh mục làm cho đời sống đức tin ngày thêm phong phú và sống động, do đó người tín hữu đích thực phải nâng đỡ và cầu nguyện cho ơn gọi chứ không phải vùi dập ơn gọi!

Cách đặc biệt cầu cho các con em trong địa phương, trong giáo xứ mình là những Linh mục, tu sĩ là những phần tử trong cộng đoàn thay mặt mình đang dấn thân phục vụ mọi nơi trong nước và hải ngoại. Xin cho họ được trung thành và hăng say phục vụ Giáo hội với lòng bác ái và khôn ngoan của Chúa Thánh Linh, biết chọn lựa điều nào hợp với thánh ý Chúa và cuộc đời mình. Xin Chúa nâng đỡ những tu sĩ đang bị thử thách trong ơn gọi. Xin cho họ biết chạy đến với Chúa để được ủi an và thêm sức, biết tìm hạnh phúc nơi những hy sinh vác thập giá đời mình và không quên lời mời cao quý Chúa đã dành cho họ.


 

Một người dẫn dắt phải biết VUN XỚI, chứ không phải là TRIỆT HẠ !

Nguyên Trang – Đáng Suy Ngẫm

Một thanh niên nhìn thấy người thầy thời tiểu học của mình tại một đám cưới. Anh ta đến chào người thầy với tất cả sự kính trọng:

-Thầy có nhớ em không ạ?

Thầy giáo nói:

– Thầy không nhớ lắm, hãy nói về em xem nào.

Người học trò nói: Em đã học lớp 3 của thầy hồi đó, em đã ăn cắp chiếc đồng hồ của một bạn trong lớp. Em chắc là thầy nhớ chuyện đó mà.

Một bạn trong lớp có một chiếc đồng hồ rất đẹp, vì vậy em đã ăn trộm nó. Bạn ấy khóc và méc với thầy có người lấy cắp đồng hồ của bạn. Thầy bảo cả lớp đứng cho thầy soát túi. Em nhận ra rằng hành động của mình trước sau sẽ bị phơi bày ra trước mặt tất cả các bạn. Em sẽ bị gọi là thằng ăn cắp, một kẻ nói dối và hạnh kiểm của em sẽ bị hoen ố mãi mãi.

Thầy đã bắt chúng em đứng quay mặt vào tường và nhắm mắt lại. Thầy soát từng chiếc túi, và khi lấy chiếc đồng hồ từ túi của em, thầy tiếp tục soát đến túi của bạn cuối cùng. Xong xuôi, thầy kêu chúng em mở mắt ra và thầy ngồi xuống ghế. Giây phút đó em thật sự lo sợ là thầy sẽ bêu tên em ra trước các bạn.

Thầy giơ cái đồng hồ cho cả lớp thấy và đưa trả lại cho bạn ấy. Thầy đã không nêu tên người ăn cắp chiếc đồng hồ. Thầy không nói với em một lời nào và cũng không bao giờ đề cập chuyện đó với bất cứ ai. Suốt những năm tiểu học, không một giáo viên hay học sinh nào nói với em về chuyện ăn cắp đồng hồ. Em nghĩ Thầy đã cứu vớt cho danh dự của em ngày đó. Thầy không nhớ em sao? Sao thầy lại không nhớ em được, thưa thầy? Em chắc là thầy phải nhớ câu chuyện em đã ăn cắp cái đồng hồ và thầy không muốn làm em xấu hổ. Đó là một câu chuyện không thể nào quên.

Người thầy đáp:

-Thầy không thể nào nhớ được ai đã lấy cắp cái đồng hồ ngày đó, bởi vì khi thầy soát túi các em, thầy cũng nhắm mắt!

Thầy nghĩ rằng việc lấy chiếc đồng hồ đó là một hành động nhất thời bồng bột của các em, thầy không muốn hành vi đó lưu lại trong trí nhớ của các em như một vết nhơ mà muốn đó như là một bài học để rút kinh nghiệm. Cho nên tốt nhất thầy không nên biết người đó là ai, và cũng không nên nhắc lại việc đó vì thầy tin rằng em nào đã lấy sẽ tự biết sửa đổi để trở thành người tốt hơn.

Giáo dục là làm cho con người biết hướng thiện, giáo dục không phải là sự trừng phạt!

Câu chuyện đúc kết lại bằng một bài học nhân văn: ” Một người dẫn dắt phải biết VUN XỚI, chứ không phải là TRIỆT HẠ ! “

Tin hãi hùng: Đầu độc học sinh vì mất chức Hiệu trưởng

Báo Tiếng Dân

Chu Mộng Long

29-9-2023

Sự vụ xảy ra tại Trường THPT Chu Văn Thịnh (Sơn La). Nhân viên bếp ăn cho thuốc độc vào thức ăn để đầu độc hơn 400 học sinh, chỉ vì lý do chồng nguyên là Hiệu trưởng bị điều xuống làm Hiệu phó ở trường khác.

Xem ra cái chức Hiệu trưởng có thể đánh đổi hơn 400 tính mạng trẻ em.

Khi khẩu hiệu “Giáo dục lấy trẻ em làm trung tâm” tự diễn biến thành “lấy trẻ em làm con tin” thì điều gì cũng có thể diễn ra. Trẻ em không bị trừng phạt về điểm số thì cũng bị hình phạt từ thân xác đến tinh thần như trấn áp, nhục mạ, và cao điểm là đầu độc.

Theo báo Thanh niên, Hiệu trưởng bị điều đi nơi khác, làm cho vợ Hiệu trưởng bị mất độc quyền cung cấp thực phẩm mà bà ta đã ra tay đầu độc bọn trẻ. Mất chức là mất tiền, chắc chắn số tiền không nhỏ trong trò đầu cơ mua bán này.

Không chừng mấy cái vụ thu tiền quỹ đầu năm đang bị dư luận phản đối buộc nhà trường phải trả lại cho phụ huynh sẽ biến hàng ngàn trẻ em thành nạn nhân. Chẳng phải cô giáo ở Bình Thạnh đã răn đe rằng, phụ huynh hãy vì con em mình, đừng làm phiền cô, để cô yên tâm công tác, trong đó thu tiền như là sự nghiệp vĩ đại của nhà trường sao?

Vụ đầu độc hơn 400 học sinh ở Sơn La cảnh báo cho các bậc phụ huynh, rằng muốn con mình “thành người”, tức không chết hoặc không dở sống dở chết, thì hãy im lặng cho nhà giáo móc túi. Kể cả cảnh báo cho cơ quan chức năng đừng động đến cái ghế của Hiệu trưởng, nguy hiểm hơn động đến cái ghế đại ca của thổ phỉ. Sự trả thù của nhà giáo thổ phỉ thì tàn khốc mà kẻ yếu thế là trẻ em thành nạn nhân!

Nhớ năm trước, nhân vụ các Hiệu trưởng lộng hành, vừa thu tiền như cướp, vừa trấn áp phụ huynh, học sinh, tôi viết bài khẳng định, nhiều Hiệu trưởng bây giờ cứ như trùm thổ phỉ. Có người bảo tôi nặng lời. Có khi bây giờ họ vẫn bảo tôi nặng lời, vì hơn 400 học sinh ấy chưa chết?

______

Bài liên quan: Công an xác minh vụ nghi đầu độc vào thức ăn tại một trường ở Sơn La (TP). – Tạm giữ nhân viên nhà bếp nghi bỏ độc vào thức ăn của học sinh ở Sơn La (VTC). – Bắt khẩn cấp nghi phạm bỏ thuốc độc vào thức ăn của học sinh tại Sơn La (TN).

KHÔNG BAO GIỜ LÀM ĐIỀU NÀY TRONG MỘT CHUYẾN BAY !!!

Pham Mylan – Những câu chuyện Nhân Văn

Nếu bạn thường di chuyển bằng đường hàng không, hãy cẩn thận với “người hàng xóm” quá thân thiện.

Người phụ nữ lớn tuổi ấy đến và ngồi cạnh tôi bên trong máy bay. Bà ấy yêu cầu tôi giúp cô ấy để túi xách của bà ấy vào khoang hành lý trên cao. Nhưng một người đàn ông ngồi đối diện đã nhanh chóng làm giúp. (Tôi không cao lắm, và khoang hành lý trên cao là thứ tôi cố gắng tránh bằng mọi giá.

Ngay lập tức bà ấy ngồi xuống và bắt đầu một cuộc trò chuyện. Bà ấy rất dễ chịu và có duyên ăn nói. Vì vậy, chúng tôi đã trò chuyện suốt chuyến bay đến Dubai.

Đột nhiên, khi phi công thông báo rằng bây giờ chúng tôi đang bắt đầu bắt đầu xuống phi trường DXB, người bạn tốt của tôi dột nhiên lên cơn đau dạ dày. Tôi với tấm lòng tốt của mình, tôi nhấn nút báo hiệu và người tiếp viên đến để tìm hiểu vấn đề là gì. Tôi nói với cô ấy rằng bà bạn ngồi kế bên không được khỏe.

Và người phụ nữ này đột nhiên bắt đầu gọi tôi là ‘con gái’. Cô tiếp viên nói với tôi rằng họ không thể làm gì khác ngoài việc cho bà ấy một ít thuốc giảm đau và đợi cho đến khi chúng tôi hạ cánh. Phi công thông báo rằng chúng tôi đang gặp trường hợp khẩn cấp y tế trên máy bay và khuyên tất cả mọi người bình tĩnh. Người bạn mới của tôi đã khóc và đổ mồ hôi như điên. Và bà ấy không chịu buông tay tôi… mọi người đều cho rằng chúng tôi quen biết nhau.

Vì vậy, chúng tôi hạ cánh xuống DXB và cùng với người đàn ông đã giúp xếp hành lý của bà ấy lên khoang trên cao, lấy hành lý của bà ấy ra. Nhưng khi dọn hành lý, anh ấy khuyên tôi nên tránh xa người phụ nữ này và nói rõ với đoàn tiếp viên rằng chúng tôi KHÔNG đi cùng nhau. Ông ấy là một vị cứu tinh của tôi!

Quả thật khi tiếp viên đến và hỏi tôi liệu chúng tôi có liên hệ gì không, tôi dứt khoát nói với họ rằng chúng tôi chỉ gặp nhau trên máy bay. Tôi hoàn toàn không biết bà ấy. Vì vậy, chúng tôi bắt đầu rời đi và khi tôi nói lời tạm biệt, bà ấy tiếp tục cầu xin tôi mang túi xách của bà. Tôi đã rất khó xử … nhưng người đàn ông đó đã nhìn vào mắt tôi và lắc đầu dứt khoát. Anh ấy chuyển cho tôi một mảnh giấy bảo tôi hãy để tiếp viên xử lý bà ta.

Vì vậy, tôi ra khỏi máy bay và để lại ‘người bạn mới’ của mình ngồi chờ xe lăn với sự giúp đỡ của tiếp viên mà cảm thấy rất tội lỗi.

Khi chúng tôi đợi hành lý của mình đi qua, tôi chợt nghe thấy tiếng xôn xao ‘Người bạn mới’ của tôi đang chạy, cố gắng thoát khỏi đoàn tiếp viên, để lại cả xe lăn! Bà ấy để lại người tiếp viên với chiếc túi xách của mình và ráng chạy về phía lối ra với phần hành lý xách tay còn lại! May mắn là cảnh sát sân bay đã nhanh hơn. Họ bắt giữ bà ấy và còng tay lại.

Bà này bắt đầu gọi tôi. “con gái của mẹ … con gái của mẹ! Sao con có thể làm điều này với mẹ” ….. Đến khi đó tôi mới chợt hiểu ra là bà ấy đang mang theo ma túy và đang cố gắng làm liên lụy đến tôi!

May mắn cho tôi, người đàn ông giúp bà ấy xếp hành lý đã tiến tớ0i và nói với cảnh sát sân bay rằng tôi và bà ấy vừa gặp nhau trên máy bay. Cảnh sát đã lấy hộ chiếu của tôi và yêu cầu bà ấy tiết lộ tên đầy đủ của tôi nếu đúng là chúng tôi đi du lịch cùng nhau. Nhờ ơn Chúa, tôi thậm chí đã không nói cho bà ấy biết tên của mình! Tôi vẫn được yêu cầu đi theo cảnh sát đến một căn phòng nhỏ nơi tôi bị thẩm vấn toàn bộ. Tôi đã gặp bà ấy ở đâu? … tôi đã lên tàu … bà ta đã lên tàu ở đâu. Vv … Và hành lý của tôi đã bị lục soát toàn bộ và được quét dấu vân tay.

Họ xét nghiệm tất cả hành lý của bà ấy, và dấu vân tay của tôi không được tìm thấy ở bất cứ đâu trên hành lý của bà ta!

Tôi đã được cho đi với lời khuyên rằng đừng bao giờ chạm vào hành lý của bất kỳ ai dù ở trên máy bay hay ở sân bay. Vì vậy, từ hôm đó, tôi không quan tâm bạn có bao nhiêu hành lý, bạn tự giải quyết lấy. Tôi thậm chí sẽ không lấy dùm cho bạn một chiếc xe đẩy hành lý! Hành lý của bạn … là vấn đề của bạn …. Đó là quy luật của tôi. Và nếu bạn không thể với được khoang trên cao, và tôi là người gần nhất, vui lòng gọi tiếp viên vì tất cả những gì tôi sẽ làm là nhìn chằm chằm vào bạn và sau đó quay đi chỗ khác!

Theo DIỄN ĐÀN HÀNG KHÔNG

Dậy sóng’ với tâm thư của người Nhật gửi Việt Nam

Một bạn trẻ người Nhật từng du học ở Việt Nam vừa có bài viết gửi giới trẻ Việt Nam khiến dư luận xôn xao.

Bài viết về văn hóa con người Việt Nam của một bạn du học sinh Nhật. Nội dung bài viết như sau:

“Việt Nam – nhà giàu và những đứa con chưa ngoan

Tôi đang là một du học sinh Nhật, có hơn 4 năm sinh sống tại Việt Nam. Với ngần ấy thời gian, tôi đã kịp hiểu một đạo lý giản đơn của người Việt: “Sự thật mất lòng”. Song không vì thế mà tôi sẽ ngoảnh ngơ trước những điều chưa hay, chưa đẹp ở đây. Hy vọng những gì mình viết ra, không gì ngoài sự thật, như một ly cà phê ngon tặng cho mảnh đất này, tuy đắng nhưng sẽ giúp người ta thoát khỏi cơn ngủ gục – ngủ gật trước những giá trị ảo và vô tình để những giá trị thật bị mai một.

Tôi có một nước Nhật để tự hào

Tôi tự hào vì nơi tôi lớn lên, không có rừng vàng biển bạc. Song, “trong đêm tối nhất, người ta mới thấy được, đâu là ngôi sao sáng nhất”.

Thế đấy, với một xứ sở thua thiệt về mọi mặt, nghèo tài nguyên, hàng năm gánh chịu sự đe dọa của hàng trăm trận động đất lớn nhỏ lại oằn mình gánh chịu vết thương chiến tranh nặng nề, vươn lên là cách duy nhất để nhân dân Nhật tồn tại và cho cả thế giới biết “có một nước Nhật như thế”.

Tôi tự hào vì đất nước tôi không có bề dày văn hiến lâu đời nên chúng tôi sẵn sàng học hỏi và tiếp nhận tinh hoa mà các dân tộc khác “chia sẻ”. Từ trong trứng nước, mỗi đứa trẻ đã được học cách cúi chào trước người khác. Cái cúi chào ấy là đại diện cho hệ tư tưởng của cả một dân tộc biết trọng thị, khiêm nhường nhưng tự trọng cao ngời.

Tôi tự hào vì đất nước tôi được thử thách nhiều hơn bất kỳ ai. Khi thảm họa động đất sóng thần kép diễn ra, cả thế giới gần như “chấn động”. Chấn động vì giữa hoang tàn, đổ nát, đói khổ và biệt lập, người ta chỉ nhìn thấy từng dòng người kiên nhẫn xếp hàng nhận cứu trợ và cúi đầu từ tốn cảm ơn. Không có cảnh hôi của, lên giá, cướp bóc, bạo lực nào diễn ra giữa sự cùng khổ. Chỉ chưa đầy một năm sau khi hàng loạt thành phố bị xóa sổ hoàn toàn, sự sống lại bắt đầu hồi sinh như chưa từng có biến cố nào đã xảy ra. Thế đấy, không có những thành tích to lớn để nói về nước Nhật nhưng thương hiệu “made in Japan”, là thương hiệu uy tín vượt trên mọi khuôn khổ, tiêu chuẩn khắt khe, được toàn cầu tôn trọng nhất mà tôi từng biết.

Bạn cũng có một nước Việt để tự hào

Nói Việt Nam là một “nhà giàu”, quả là không ngoa. Giàu tài nguyên, giàu truyền thống, giàu văn hóa…Nhưng con cháu của nhà giàu, sẽ phải đối mặt với những vấn đề nan giải của nhà giàu. Và không phải ai cũng biết cách sống có trách nhiệm trong sự giàu có ấy.

Thật đáng tự hào nếu bạn được lớn lên ở một đất nước được thiên nhiên ưu đãi với rừng vàng biển bạc. Đáng xấu hổ nếu xem đó là khoản thừa kế kếch xù, không bao giờ cạn. Thật tiếc đó lại là những gì tôi thấy.

Tại các thành phố, chỉ cần nhà mình sạch sẽ là được, ngoài phạm vi ngôi nhà, bẩn đến đâu, không ai quan tâm. Ở các nhà máy, nếu không biết dồn rác thải ở đâu, họ sẽ cho chúng ra ngoài đường, sông suối, biển cả vì đó là “tài sản quốc gia” – đã có quốc gia lo, không phải việc của mỗi người dân. Tại một đất nước mà 80% dân số sống bằng nghề nông, đất đai, nước ngầm hầu như đã bị nhiễm độc, đến nỗi, người ta nói vui trong năm nữa thôi sẽ là thời đại của ung thư vì ăn gì cũng độc, không ít thì nhiều, không thể khác. Vì sao nên nỗi?

Thật đáng tự hào vì Việt Nam có 4000 năm văn hiến. Thật xấu hổ nếu 4000 năm văn hiến chỉ là một chương trong sách lịch sử chứ không được thể hiện trong cách hành xử đời thường. Thật buồn vì đó cũng là điều tôi thấy mỗi ngày.

Hãy chỉ cho tôi thấy rằng tôi đã sai nếu nói: Người Việt không biết xếp hàng, xếp hàng chỉ dành cho học sinh tiểu học; người Việt không biết tự hào về người Việt, nếu không thì Flappy Bird đã không phải chết yểu đau đớn; người Việt chửi hay còn hơn hát, cứ xách ba lô ra tới thủ đô một chuyến thì sẽ được mục sở thị; người Việt vẫn còn luyến tiếc văn hóa làng xã, giai cấp nếu không phải thế thì họ đã không đứng thẳng người chửi đổng và cúi rạp mình trước quyền lực bất công mà chẳng dám lên tiếng; người Việt có đôi mắt siêu hạng nhất vì nhìn đâu cũng thấy cơ hội để mánh mun, lọc lừa.

Tôi chưa từng thấy đất nước nào mà các bậc mẹ cha dạy dỗ con cháu cố gắng học hành để sau này là bác sỹ, phi công, thuyền trưởng… mà xuất phát không vì đam mê mà vì phong bì nhiều, đút lót dễ, giàu sang mấy hồi…Vì đâu nên nỗi?

Người Việt có một nền di sản độc đáo, một nguồn sức mạnh vô cùng to lớn, ai cũng nhìn thấy, chỉ có người Việt là không thấy hoặc từ chối nhìn thấy. Vì sao nên nỗi?

Tôi đang nhìn thấy một thế hệ, họ không còn biết phải tin vào điều gì, thậm chí còn không dám tin vào chính mình. Là một người Việt – khó lắm! Thật vậy sao?”.

From: Phi Phuong Nguyen

Vị Tổng thống đầu tiên của Hoa Kỳ

first president, George Washington.

Một cậu bé sáu tuổi rất hiếu động và nghịch ngợm. Một hôm, cậu được người ta tặng cho một chiếc rìu làm quà. Vô cùng thích thú với món quà là một chiếc rìu nhỏ sắc bén, cậu bé liền nảy ra một ý nghĩ “Hay là mình thử chặt cây anh đào này đi coi thử cây rìu này có bén không?”

Nghĩ vậy, cậu bé tinh nghịch cầm chiếc rìu, và bắt đầu chặt nhánh đầu tiên, nhánh cây đứt ra nhẹ nhàng, cậu bé thích thú chặt tiếp nhánh thứ hai, rồi nhánh thứ ba… và chỉ trong thoáng chốc cây anh đào đang ra quả đã bị đốn hạ.

Khi phát hiện ra sự việc, cha cậu bé đã rất tức giận, vì đây là cây anh đào mà ông vô cùng yêu thích.

Ông quát lớn: “Ai đã chặt cái cây này?”.

Trước sự tức giận thể hiện rõ rệt trên gương mặt người cha, cậu bé 6 tuổi run lên vì sợ. Cậu ngước lên nhìn khuôn mặt của cha mình ngay lúc này, chỉ thấy sự nghiêm nghị và phẫn nộ ở trong đó, hoàn toàn không có sự dịu dàng như thường ngày.

Cậu rụt rè nói:

– “Thưa cha, chính con đã chặt nó, con xin lỗi cha.”

Người cha thấy con quá sợ hãi nên nói:

– “Nếu con đã sợ hãi như vậy tại sao con không chối đi!”

Cậu bé ngẩng mặt lên nói:

– “Thưa cha con đã phạm lỗi rồi còn nói láo để dấu lỗi của mình nữa là rất hèn hạ, con không thể nói dối cha được.”

Nghe thấy câu nói đầy bất ngờ từ cậu con trai, người cha hoàn toàn sững sờ.

Ông không nghĩ một đứa trẻ 6 tuổi khi thấy cha mình tức giận như vậy lại không hề nghĩ cách chối tội, mà dũng cảm thừa nhận sai lầm của mình, còn khẳng định, “Con không thể nói dối cha được”.

Sự việc này cũng gây sốc cho ông không khác gì việc thấy cây anh đào mà ông yêu thích đang bị đốn hạ.

Vì thế, ông đã ngồi xuống bên cậu con trai của mình, ôm cậu bé vào lòng rồi nói:

– “Lại đây, con trai. Sự trung thực của con còn đáng giá gấp ngàn lần cây anh đào đó nữa.”.

Có lẽ câu chuyện này sẽ không được ai biết tới, nếu như nhiều năm sau, cậu bé không lớn lên và trở thành một trong những vị Tổng thống vĩ đại nhất Hoa Kỳ, Tổng thống George Washington (1732 – 1799) – vị Tổng thống đầu tiên của quốc gia này.

From: haiphuoc47 & NguyenNThu

Triển vọng hợp tác quốc phòng VN-Hoa Kỳ – theo giáo sư Nguyễn mạnh Hùng

Theo RFA tiêng Việt       2023.09.18

sharethis sharing button

Bài học Đài Loan và Philippines cho Việt Nam trong quan hệ với MỹLãnh đạo hai nước Việt Nam – Hoa Kỳ họp báo chung sau khi tuyên bố nâng cấp quan hệ song phương hôm 10/9/2023 tại Hà Nội

 AFP

Tiếp theo phần trước, GS. Nguyễn Mạnh Hùng chia sẻ với khán thính giả RFA những suy nghĩ riêng về cách ứng xử của Việt Nam khi xử lý tam giác lợi ích “chiến lược, kinh tế, giá trị” với Mỹ. Ông dẫn hai ví dụ về Đài Loan và Philippines để cho thấy những cải cách quyết đoán và quan hệ cá nhân giữa các nhà lãnh đạo hai nước có thể có những tác động như thế nào đến mối quan hệ thực sự giữa hai nước trong thực tế.  

RFA. Như Giáo sư nói Việt Nam hiện nay vẫn lo sợ Mỹ bỏ rơi. Trước đây Mỹ đã bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa. Mỹ đánh Afghanistan rồi bỏ đi. Trước đây đánh Iraq rồi giữa chừng cũng bỏ về, để cho Iraq ngày nay tự xử với các nhóm loạn quân ở bên trong. Nhưng nhìn lại, ta thấy Mỹ có nhiều đồng minh mà họ không bỏ rơi, ví dụ như Nhật Bản, Hàn Quốc. Mỹ hỗ trợ cho phát triển và chung thủy đến giờ. Có phải là những đồng minh hội tụ cùng lúc cả ba quyền lợi là chiến lược, kinh tế và giá trị thì sẽ không bị bỏ rơi hay không? Có phải một đồng minh nếu chỉ có lợi ích về mặt chiến lược thì sẽ bị bỏ rơi khi lợi ích chiến lược không còn? Một đồng minh của Mỹ thường bị bỏ rơi trong điều kiện nào và không bị bỏ rơi trong điều kiện nào?

GS. Nguyễn Mạnh Hùng: Thực ra thì ba loại quyền lợi trên không phải ngang bằng nhau. Thứ nhất là chiến lược, thứ hai là kinh tế và thứ ba mới là giá trị. Điều bạn nói một phần nào đó là đúng, ít nhất đúng với trường hợp châu Âu. Ngược lại đối với Hàn Quốc thời Park Chung Hi rất độc tài nhưng Mỹ không bỏ rơi. Đài Loan thời Tưởng Giới Thạch rất độc tài nhưng Mỹ không bỏ rơi.

Nhưng thời thế thay đổi thì chính sách Mỹ cũng thay đổi.

Khi Việt Nam hỏi tôi về vấn đề “bỏ rơi”, tôi có lấy ví dụ vấn đề Đài Loan: năm 1979 thì Đài Loan đã gần như bị Mỹ bỏ rơi. Lúc đó Carter đã điều đình với Trung Quốc, tiếp nối chính sách của Nixon. Đó là lúc Đặng Tiểu Bình sang Mỹ rồi về đánh Việt Nam. Mỹ chấp nhận Trung Quốc là một đối tác, một người để đối thoại. Trung Quốc là độc tài. Lúc đó Mỹ đã định bỏ Đài Loan. Trước hết, họ hạ thấp tầm của Đài Loan với chính sách chỉ có “một Trung Quốc”. Tất nhiên, trong thông cáo chung Hoa Kỳ – Trung Quốc khi đó cũng có thêm một câu để cứu Đài Loan: ủng hộ “một Trung Quốc” nhưng cũng ủng hộ sự thống nhất “trong hòa bình”. Câu này là cơ sở cho Đạo luật “Taiwan Relations Act” năm 1979, theo đó Mỹ phải giúp Đài Loan tự phòng thủ. Tức là họ chỉ tập trung vào vấn đề phòng thủ, không chấp nhận hai bên thống nhất bằng vũ lực. Lúc đó Mỹ đã rút quân tuần tra eo biển Đài Loan, sẵn sàng bỏ về bất kì lúc nào.

Pilipinas, aarestuhin pa rin ang mga mangingisdang Taiwanese na papasok ...

Ngay lập tức, ông Tưởng Kinh Quốc cải tổ, trở thành dân chủ. Khi cải tổ trở thành dân chủ thì trùng hợp với Mỹ về quyền lợi giá trị. Bạn nói đúng ở điểm đó là các quyền lợi về chiến lược đã khác nhau, nhưng quyền lợi giá trị trở nên giống nhau. Bất chấp chính sách của bên hành pháp, bên lập pháp Mỹ đã ủng hộ Đài Loan. Nếu như trước 1979 thì Đài Loan có thị trường còn Trung Quốc đại lục không có, thì sau 1979 đại lục cũng có thị trường như Đài Loan nhưng quy mô thị trường lớn hơn. Như vậy quyền lợi kinh tế thì Đài Loan sẽ không bằng được Trung Quốc, nhưng lúc này Đài Loan lại đem đến một quyền lợi khác là giá trị. Khi Trung Quốc phóng tên lửa qua eo biển Đài Loan vì giận dữ khi Trung Hoa Dân quốc (Đài Loan) tổ chức cuộc bầu cử tổng thống đầu tiên năm 1996 thì ông Bill Clinton đã điều động hai hạm đội hàng không mẫu hạm đến khu vực. Đó là cuộc điều động lực lượng lớn nhất của Mỹ từ sau chiến tranh Việt Nam. Lúc đó, Trung Quốc đã rút lui.

Điều đó có nghĩa là không phải lúc nào Mỹ cũng bỏ rơi đồng minh. Yếu tố giá trị đã trở nên quan trọng ở thời điểm đó, ở điểm đó, trong chế độ đó.

RFA. Vậy điều đó có hàm ý cho quan hệ Việt Mỹ ngày nay không?

GS. Nguyễn Mạnh Hùng: Nếu có hàm ý chung chung cho quan hệ hai nước thì tôi nghĩ Mỹ muốn Việt Nam dân chủ và phát triển nhân quyền, nhưng Mỹ không tìm cách thay đổi chính quyền. Mỹ không có lợi ích trong việc thay đổi chính thể ở Việt Nam. Bởi vì nếu thay đổi chính thể và chính phủ nên hỗn loạn như khi lật đổ ông Diệm năm 1963 thì chính trị hỗn loạn. Việt Nam bị nát ra thì sẽ tạo ra khoảng trống quyền lực. Mà khoảng trống quyền lực khi đó có thể bị lấp đầy bằng một lực lượng thù nghịch với Mỹ. Về phương diện chiến lược thì Mỹ không có lợi ích gì nếu Chính phủ Việt Nam bị lật đổ. Đối với Mỹ, nếu Việt Nam dân chủ hơn, phát triển về nhân quyền hơn thì càng tốt, vì như thế sẽ được sự ủng hộ của cả bên Quốc Hội, của nhân dân. Còn nếu Việt Nam không phát triển theo hướng đó thì Mỹ cũng không có lợi ích gì nếu Chính phủ Việt Nam bị lật đổ.

Tất nhiên, trong chính trị, không có công thức bất biến. Ngay cả khi Việt Nam chia sẻ thêm với Mỹ một lợi ích khác nữa là lợi ích về giá trị thì không có gì bảo đảm chắc chắn là Mỹ vẫn không bỏ rơi. Ví như thời ông Trump thì Mỹ cũng gây sự với cả Nhật Bản và Hàn Quốc. Không có gì đúng tuyệt đối. Cái gì cũng chỉ có tính tương đối.

Tôi nghĩ về phương diện quốc phòng, mối quan hệ cá nhân giữa các nhà lãnh đạo quốc phòng hai nước rất quan trọng. Ví dụ như quan hệ quốc phòng Mỹ – Philippines đã có khoảng 70 năm quan hệ quốc phòng, nên khi ông tổng thống Duterte phá thì phá không được. Mối quan hệ lại trở lại. Quan hệ quốc phòng Mỹ – Việt Nam đòi hỏi hai bên có những vị tướng, những vị chỉ huy quốc phòng có thể nói chuyện trực tiếp với nhau, có thể gọi điện thoại nói chuyện thân mật với nhau. Nếu đạt được giai đoạn đó thì hai bên sẽ gắn bó rất nhiều.

RFA. Theo Giáo sư, để tạo ra mối quan hệ đó thì cần những điều kiện gì? 

GS. Nguyễn Mạnh Hùng: Bây giờ mình thấy là Mỹ đã đào tạo cho mình rồi. Như phi công thì Mỹ đã đào tạo cho mình rồi. Nếu hai bên mua bán vũ khí thì dĩ nhiên phải đào tạo cách sử dụng. Nhưng tôi nghĩ sẽ phải đến lúc hai nước có “co-production” (“sản xuất chung”) để chuyển giao công nghệ. Nếu Mỹ thành thật muốn giúp Việt Nam thì phải có sản xuất chung và chuyển giao công nghệ. Muốn như thế thì hai bên đều cần có các cấp sỹ quan cơ sở cộng tác với nhau. Những sỹ quan học ở West Point khi tốt nghiệp thì trở thành bạn của nhau, khoảng mười năm sau thì thành sỹ quan cấp cao hết cả. Và họ cộng tác với nhau.

Đó là tính chuyện lâu dài, còn trước mắt cần xây dựng mối quan hệ cá nhân giữa các lãnh đạo quân sự hai nước, như ông Bộ trưởng quốc phòng, ông Tổng tham mưu trưởng. Họ cần quan hệ một cách ngang hàng, làm cho người ta kính trọng mình, tức là kính trọng thật chứ không phải ngoại giao.

Thượng úy người Việt trở thành phi công Việt Nam đầu tiên tốt nghiệp khóa huấn luyện ở Mỹ

Thượng úy Đặng Đức Toại ngày 31/5/2019 trở thành phi công quân sự Việt Nam đầu tiên tốt nghiệp khóa đào tạo trong Chương trình Lãnh đạo Hàng không (ALP) của không quân Mỹ.

Nếu Việt Nam muốn tăng cường quốc phòng với Mỹ thì lãnh đạo Bộ quốc phòng Việt Nam rất quan trọng. Thái độ và khả năng của Bộ Quốc phòng Việt Nam rất quan trọng trong việc quyết định mối quan hệ an ninh có tiến lên hay không, trong việc thi hành các cam kết.

4929-viet-nam-hoa-ky
Đại tướng Phan Văn Giang, Bộ trưởng Quốc phòng và Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Lloyd Austin duyệt đội danh dự Quân đội Nhân dân Việt Nam tại lễ đón. (Ảnh: Trọng Đức/TTXVN)

Nếu Bộ quốc phòng có những liên hệ cá nhân với phía Mỹ thì niềm tin chiến lược sẽ tăng lên cao. Về định chế thì hai bên đã có nhu cầu đó, nhưng về phương diện cá nhân thì các vị lãnh đạo quốc phòng có đáp ứng được nhu cầu đó hay không là vấn đề quan trọng. Hai bên đẩy được quan hệ quốc phòng tới đâu thì tùy thuộc vào phía Việt Nam thôi.


Mỹ Việt tăng cường hợp tác trong lãnh vực bảo vệ bờ biển sau nâng cấp quan hệ đối tác chiến lược toàn diện

F-16. Image Credit: Creative Commons.

Tổng hợp Báo ChíĐài VOA

Một nhà ngoại giao hàng đầu của Mỹ cho biết lực lượng bảo vệ bờ biển của Hoa Kỳ và Việt Nam sẽ mở rộng mối quan hệ hợp tác trên biển sau chuyến thăm Hà Nội của Tổng thống Joe Biden hồi giữa tháng này.

Phản ứng của Trung Cộng

Hoàn Cầu thời báo phụ trương của báo Nhân Dân Trung Cộng đã có nhận xét như sau:

Wei Dongxu, một chuyên gia quân sự ở Bắc Kinh, nói với Hoàn Cầu thòi báo – Global Times hôm Chủ nhật.

Ông Ngụy (Wei) cho biết, bằng cách cung cấp máy bay chiến đấu F-16, có thể đã qua sử dụng, cho Việt Nam và tăng cường quan hệ quốc phòng, Mỹ nhằm mục đích

  • giành được một chỗ đứng khác trong khu vực thông qua việc bổ sung các ràng buộc chính trị như yêu cầu sử dụng các căn cứ không quân và hải quân của Việt Nam.
  • Ông Ngụy cho rằng, tận dụng chỗ đứng mới này, quân đội Mỹ có thể gây thêm rắc rối ở Biển Đông để xây dựng vòng vây quân sự và kiềm chế Trung Quốc.

Tuy nhiên, các nhà phân tích tin rằng Việt Nam có thể cân nhắc ưu và nhược điểm một cách độc lập và tránh rơi vào cái bẫy khiến nước này trở thành con tốt của Mỹ.

Ông Wei cho biết, nếu Việt Nam mua máy bay chiến đấu của Mỹ, Việt Nam có thể bị Mỹ kiểm soát và các chính sách quốc phòng cũng như hoạt động quân sự của Việt Nam có thể trở nên phụ thuộc vào các quyết định của Mỹ. “Việt Nam khó có thể chấp nhận được điều này,” ông nói.

Điều gì là quan trọng nhất trong cuộc đời này.

Khi đến một độ tuổi nhất định, bạn đã trải nghiệm thế giới, bạn đã nhìn thấy quá nhiều cảnh chia tay, khiến xung quanh bạn ngày càng có ít người hơn.

Ai rồi cũng có một ngày già đi, năm tháng trôi qua, con cái đã có gia đình riêng, bạn nằm trên giường bệnh mới có thể nhìn rõ ai là người thân thiết nhất với mình.

Sinh, lão, bệnh, tử là quy luật tự nhiên, khi nửa cuộc đời trôi qua, cuộc sống trở nên buồn tẻ và mọi thứ đã tan thành cát bụi, bạn mới nhận ra được điều gì là quan trọng nhất trong cuộc đời này.

Đến khi lớn lên tôi mới nhận ra, trên đời này người thân thiết nhất chỉ có hai người, thứ đắt giá nhất trên đời này cũng chỉ là một thứ mà thôi.

Sinh-Lão-Bệnh-Tử và cách tính số bậc cầu thang

Đối xử tốt với bạn đời là khoản đầu tư tốt nhất trong cuộc đời

Có một cuộc bình chọn trên mạng: Khi về già, bạn sẽ tiếc nuối điều gì nhất trong đời? Trong thống kê cuối cùng, hạng mục được bình chọn nhiều nhất chiếm 57%: Hối hận vì đã không trân trọng người bạn đời của mình.

ĐÚNG VẬY. Thái độ đối với người bạn đời của bạn trong nửa đầu cuộc đời thực chất là khoảng thời gian hạnh phúc của bạn trong nửa sau cuộc đời.

Trong hôn nhân, bạn gieo nhân nào thì sẽ gặt được quả nấy. Người ta thường nói ý nghĩa của hôn nhân được thể hiện ở những nơi tăm tối của cuộc đời. Người được gọi là vợ là người động viên, an ủi bạn khi bạn khó khăn, cùng bạn sánh bước vượt qua giông bão.

Quan niệm về hôn nhân của người xưa (Phần 2: Duyên) « Tin Đa Chiều

Người được gọi là vợ là người chăm sóc, bảo vệ bạn, xoa dịu nỗi đau của bạn khi bạn đau ốm. Người được gọi là vợ là người bao dung, hiểu bạn và khiến bạn cảm thấy thoải mái trong hầu hết thời gian trong cuộc đời. Cách bạn đối xử với bạn đời của mình quyết định phần lớn nhiệt độ của một gia đình.

Trong nửa sau của cuộc đời, nếu ngôi nhà của bạn đủ ấm áp, cuộc sống của bạn sẽ có chất lượng cao hơn và bạn sẽ hạnh phúc hơn trong những năm cuối đời.

Dựa vào chính mình là con át chủ bài chân thật nhất trong cuộc sống. Khi một người đi đến cuối cuộc đời, đích đến cuối cùng thực ra chính là bản thân ta. Nếu bạn chỉ nghĩ đến việc dựa dẫm vào người khác trong mọi việc, thì những kỳ vọng của bạn cuối cùng sẽ chẳng là gì cả. Nếu bạn luôn tìm kiếm người khác để hỗ trợ mình trong suốt cuộc đời, một ngày nào đó bạn sẽ không còn ai để nương tựa.

Càng lớn tuổi, bạn càng nên tiết kiệm năng lượng cho bản thân, trở thành người ủng hộ chính mình và trở thành con át chủ bài của chính mình.

Con người là vậy, số lượng đồ vật bạn có thể gánh trên vai sẽ quyết định số lượng phước lành bạn sẽ được hưởng trong cuộc đời này.

Loại sức mạnh bạn có là loại cuộc sống mà bạn sẽ sống.

Về già, người ta vẫn có thể tiếp tục đọc sách, luyện thư pháp, nghe nhạc, thậm chí có sự nghiệp riêng, không cần phải sợ tuổi tác hay lo lắng về thời gian.

Thay vì trông cậy vào con cái và nhờ cậy vào người thân, tốt hơn hết bạn nên tự mình làm người đưa đò và sống một cuộc sống tự do, thoải mái.

Giữ sức khỏe là sự giàu có lớn nhất trong cuộc sống

Và yếu tố then chốt này chỉ có bốn từ: sức khỏe tốt.

Có bao nhiêu người không chăm sóc cơ thể mình khi còn trẻ, hình thành thói quen sinh hoạt không tốt, không coi trọng sức khỏe. Khi sức khỏe yếu đi và phải nhập viện, mới chợt nhận ra mình thực sự đã mất tất cả.

Hình ảnh vợ chồng già hạnh phúc - SESOMR

Người xưa thường nói: Cơ thể là vốn của vạn vật, sức khỏe là nguồn gốc của hạnh phúc. Một khi mạng sống của một người bị rút quá mức, mọi thứ bạn có được sau nửa cuộc đời sẽ biến mất. Chỉ có giữ được sức khỏe thì mới giữ được khối tài sản lớn nhất của mình, chăm sóc tốt cho cơ thể là điều quan trọng nhất trong nửa sau cuộc đời.

Một trạng thái cuộc sống tốt đẹp trông như thế nào?

Nửa sau của cuộc đời, nếu bạn bớt giận dữ, bạn sẽ hạnh phúc hơn; nếu bạn tập thể dục nhiều hơn, bạn sẽ ít ốm đau hơn.

Hãy kiểm tra thể chất thường xuyên, đừng thức khuya và đừng lãng phí cơ thể.

Từ bây giờ hãy ăn ngon, ngủ ngon mỗi tối, làm việc đó và trân trọng, yêu thương bản thân mình thật tốt.

Khi một người về già, có người vợ/chồng bên cạnh, con át chủ bài trong tay, sức khỏe, niềm vui, tình yêu, cuộc đời này là đủ rồi.

From: Tu-Phung


 

Ai là kẻ sát nhân Lê Văn Mạnh?

Ba’o TIENG DAN

Đặng Đình Mạnh

26-9-2023

Sau 8 năm yên ắng, đột nhiên, vụ án oan Lê Văn Mạnh trở lại gây xôn xao dư luận vào ngày 18/09/2023 bằng văn bản Thông báo về việc thi hành án tử hình số 26/TB-HĐTHATH, do bà Nguyễn Thị N., Chánh Án Tòa án Nhân dân tỉnh Thanh Hóa ký, gởi cho gia đình Lê Văn Mạnh.

Chỉ 4 ngày sau, mặc cho công luận, luật sư, cơ quan ngoại giao nhiều quốc gia và tổ chức quốc tế lên tiếng, Hội đồng thi hành án tử hình tỉnh Thanh Hóa mang tử tù oan Lê Văn Mạnh ra hành hình bằng biện pháp tiêm thuốc độc vào lúc 8h45’ sáng ngày 22/09/2023 vừa qua.

Theo đó, một số bạn đã nêu ý kiến chỉ trích bà Nguyễn Thị N., Chánh Án Tòa án Nhân dân tỉnh Thanh Hóa, người ký văn bản Thông báo về việc thi hành án tử hình số 26/TB-HĐTHATH, vì cho rằng bà phải chịu trách nhiệm về việc tử hình tử tù oan.

Tôi e rằng các bạn đó đã chỉ trích nhầm người chịu trách nhiệm. Vì lẽ, với tầm vóc một vụ án oan đến mức độ đã phải xét xử 7 lần qua 7 phiên tòa. Trong đó, có kháng nghị của Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao nhận định gần như phủ nhận vụ án, như: “chưa có cơ sở vững chắc để kết luận Lê Văn Mạnh phạm tội Giết người, Hiếp dâm trẻ em”, thì vụ án đã hoàn toàn nằm ngoài thẩm quyền quyết định của các cơ quan tư pháp tỉnh Thanh Hóa, mà lúc này, thẩm quyền quyết định thuộc về các cơ quan trung ương.

Chứng minh điều này khá đơn giản. Nếu đọc kỹ văn bản Thông báo về việc thi hành án tử hình số 26/TB-HĐTHATH công chúng sẽ dễ nhận ra vấn đề này. Tại phần nêu các căn cứ của văn bản, thì hầu hết là các văn bản có từ thời điểm trước năm 2015 và đến năm 2015, là thời điểm tạm ngưng thi hành án tử hình. Tuy nhiên, tại gạch đầu dòng thứ 3 có nêu căn cứ vào Công văn số 189/TANDTC-V1, ngày 11/08/2023 của Tòa án Nhân dân Tối cao. Chính Công văn số 189, ngày 11/08/2023 của Tòa án Nhân dân Tối cao mới là văn bản chỉ đạo giết người dưới danh nghĩa tử hình.

Ảnh trên mạng

Tôi nói ra nơi chỉ đạo, các bạn tiếp tục đoán ra người chỉ đạo nhé? Và đó mới đích thị là kẻ “sát nhân”. Lúc này, hắn đang mỉm cười đắc thắng vì ý nguyện của công chúng đối với hắn, hóa ra chả là “cái đinh” gì sất.

Tôi đã từng nghe “Tử hình sạch đám kêu oan, thì sẽ không còn án oan nữa!!!” cứ nghĩ là câu đùa quá trớn. Hóa ra, nó là chủ trương. Cho nên, sau khi giết Lê Văn Mạnh như một phép thử, mà công chúng vẫn bàng quan, thì sẽ đến lượt Nguyễn Văn Chưởng, Hồ Duy Hải…

Như thế, với vụ Lê Văn Mạnh, tỉnh Thanh Hóa chỉ còn thẩm quyền là người thừa hành lệnh để “bấm nút” tiêm thuốc độc vào người tử tù theo quyết định từ “trển” mà thôi.

Như thường lệ, không ai trách đao phủ thủ mà lại miễn trách cho kẻ ra lệnh bao giờ?