Tỷ phú Charles F. Feeney vừa qua đời ở tuổi 92 đã sống tinh thần nghèo khó như thế nào?

Jesus Teaching The Sermon On The Mount, 8k resolution concept art ...

“Phúc cho những kẻ có tinh thần khó nghèo” Người như thế nào là người ...

 

FEENEY LÀ NGƯỜI SỐNG VỊ THA 

GIÀU CÓ MÀ KHÔNG KHOE KHOANG,

NHIỀU TIỀN MÀ KHÔNG XÀI BẢNH,

LÀM TỪ THIỆN LẠI CHE DANH  ẨN TÍCH.

 

Tỷ phú Charles F. Feeney (1931) là một người Mỹ gốc Ireland. Ông chính thức rỗng túi, đi ở thuê vào tuổi ngoài 80, nhưng đã hoàn thành khát vọng “cho đi khi còn đang sống”.

Mặc dù kiếm được rất nhiều tiền từ rất sớm, nhưng Chuck Feeney có cuộc sống riêng tư rất bình lặng và đơn giản, không xa hoa, không bao giờ thắt cà-vạt Hermes hay mang giày Gucci. Ông đi ở thuê vào tuổi ngoài 80.

Suốt hơn 30 năm qua ông đã hiến tặng toàn bộ tài sản 8 tỷ USD vào quỹ từ thiện, để phát triển giáo dục, khoa học, và cải thiện dịch vụ chăm sóc y tế,… trong đó có khoản hỗ trợ hàng trăm triệu USD cho Việt Nam.

Tỷ phú Charles Feeney vừa qua đời ở tuổi 92.

Ông từng nói, “Tôi không thể nghĩ ra cách sử dụng tài sản nào xứng đáng và phù hợp hơn là cho đi khi một người còn sống, để cống hiến hết mình cho những nỗ lực có ý nghĩa nhằm cải thiện tình trạng con người”…

Sau 40 năm hoạt động, cơ quan từ thiện Đại Tây Dương đã được ông Feeney đóng cửa. Mặc dù hoạt động từ thiện của ông không còn hoạt động nhưng tầm ảnh hưởng của nó vẫn vang dội trên toàn thế giới nhờ những khoản đặt cược lớn vào sức khỏe, khoa học, giáo dục và hoạt động xã hội.

8 tỷ USD đã đi đâu?

  • Feeney đã đầu tư 3,7 tỷ USD cho giáo dục, trong đó có gần 1 tỷ USD cho trường cũ của ông, Cornell, nơi ông theo học miễn phí nhờ chương trình G.I. Bill của chính phủ tài trợ học phí.
  • Hơn 870 triệu USD dành cho nhân quyền và thay đổi xã hội, như 62 triệu USD tài trợ để bãi bỏ án tử hình ở Mỹ và 76 triệu USD cho các chiến dịch cấp cơ sở ủng hộ việc thông qua Obamacare.
  • Ông đã trao hơn 700 triệu đô la quà tặng cho lĩnh vực y tế, từ trong số đó, có khoản tài trợ trị giá 270 triệu đô la để cải thiện dịch vụ chăm sóc sức khỏe cộng đồng ở Việt Nam, ngoài ra còn có  món quà trị giá 176 triệu đô la cho Viện Sức khỏe Não Toàn cầu, một chương trình hợp tác giữa Trinity College Dublin và Đại học California, San Francisco.
  • Một trong những món quà cuối cùng của Feeney, 350 triệu USD cho Cornell để xây dựng khuôn viên công nghệ trên Đảo Roosevelt của Thành phố New York.

Ông Bà Feeney và Helga trong buổi gây quỹ cho Cộng Đồng Ái Nhĩ Lan, 2016

 

 

 

Đại Học Cornell vinh danh Feeney

 

 

Cornell gala honors philanthropic icon Chuck Feeney '56

Feeney và người phụ trách gầy dựng Viện Y Khoa Não Bộ của hai đại học Trinity và San Francisco. Viện được xây bằng quỹ từ thiện Đại Tây Dương.

 

Feeney viết trong bức thư gửi Bill Gates và Warren Buffett, những người sáng lập The Giving Pledge: “Tôi không thể nghĩ đến việc sử dụng tài sản cá nhân ích lợi và xứng đáng hơn là để hiến tặng, ngay khi còn đang sống – để cá nhân cố gắng hết mình để cống hiến cho những nỗ lực có ý nghĩa để cải thiện điều kiện sống của con người. 

Chuck Feeney Unsung Hero honored by IrishCentral, Guinness ...

Charles F. Feeney


“I cannot think of a more personally rewarding and appropriate use of wealth than to give while one is living — to personally devote oneself to meaningful efforts to improve the human condition.”

Chuck Feeney and his “Giving While Living” Ethic -Capital Research Center

Năm 2014, Warren Buffett khi nhận xét về về Feeney đã nói: “ông ấy là anh hùng của tôi và anh hùng của Bill Gates. Ông ta nên là anh hùng của mọi người”.

Image result for chuck feeney

Feeney nhận xét rằng, “Quan trọng hơn, nhu cầu ngày nay rất lớn và đa dạng đến mức sự hỗ trợ từ thiện thông minh và các can thiệp tích cực có thể có giá trị và tác động lớn, hơn là nếu chúng bị trì hoãn khi nhu cầu thì ngày càng lớn hơn “.

Điều Feeney nhận xét càng đúng đáng hơn trong thời Đại Dịch Covid khi mà sự tiếp tế và hỗ trợ y khoa cần phải kịp thời và nhanh chóng.

Image result for charles feeney billionaire

 

Charles Francis “Chuck” Feeney 

(23 tháng 4 năm 1931 – 9 tháng 10 năm 2023)

 là nhà tỷ phú và là nhà từ thiện người Mỹ gốc Ireland. Ông là người sáng lập tổ chức The Atlantic Philanthropies (Quỹ từ thiện Đại Tây Dương), một trong những quỹ tư nhân lớn nhất thế giới. Ông cũng là một đồng sáng lập viên của Duty Free Shoppers Group và là người đi tiên phong trong việc lập nên khái niệm mua sắm miễn thuế. Feeney đã luôn dấu kín về khối tài sản khổng lồ của mình trong rất nhiều năm, cho đến khi một cuộc tranh chấp trong kinh doanh xảy ra, dẫn đến danh tính của ông được tiết lộ vào năm 1997.

Trong suốt cuộc đời mình, Feeney đã sử dụng số tiền hơn 8 tỉ đô la Mỹ để làm từ thiện, hỗ trợ giáo dục đại học, y tế công cộng, nhân quyền và nghiên cứu khoa học.

Feeney được biết đến là một người rất tiết kiệm, ông sống trong một căn hộ thuê, không sở hữu một chiếc xe hơi hoặc căn nhà nào và chỉ di chuyển hàng không bằng vé hạng kinh tế giá rẻ.

Sự nghiệp

Feeney sinh tại New Jersey trong thời kỳ Đại suy thoái và xuất thân từ gia đình trung lưu với cha mẹ là người Mỹ gốc Ireland ở Elizabeth, New Jersey. Tổ tiên của ông từng sống tại Quận Fermanagh của Bắc Ailen. Feeney tốt nghiệp trường trung học St. Mary of the Assumption ở Elizabeth vào năm 1949.

Ông từng là người điều khiển đài vô tuyến của Không quân Hoa Kỳ trong Chiến tranh Triều Tiên và bắt đầu sự nghiệp bán rượu miễn thuế cho nhân viên Hải quân Hoa Kỳ tại các cảng Địa Trung Hải vào những năm 1950.

Ông tốt nghiệp Trường Quản trị khách sạn thuộc Đại học Cornell (Cornell University School of Hotel Administration).

Kinh doanh hàng miễn thuế

Khái niệm “mua hàng miễn thuế”, đối với những người đi du lịch rồi miễn phí thuế nhập khẩu, vẫn còn rất mới mẻ khi Feeney và Robert Warren Miller, bạn học cùng lớp đại học với ông, bắt đầu bán rượu miễn thuế cho quân nhân Mỹ ở châu Á trong những năm 1950. Sau đó, họ mở rộng sang bán ô tô, thuốc lá và thành lập nên Tập đoàn Duty Free Shoppers (DFS Group) vào ngày 7 tháng 11 năm 1960.

DFS bắt đầu hoạt động tại Hồng Kông rồi mở rộng sang châu Âu và các lục địa khác. Sự đột phá lớn đầu tiên của DFS bắt đầu vào những năm 1960, khi họ được hưởng sự nhượng bộ độc quyền cho việc bán hàng miễn thuế tại Hawaii, điều đó cho phép tập đoàn tiếp thị sản phẩm cho các khách du lịch Nhật Bản. DFS cuối cùng được mở rộng ra các cửa hàng miễn thuế tại các sân bay và thương xá lớn ở trung tâm thành phố rồi trở thành nhà bán lẻ du lịch lớn nhất thế giới. Vào giữa những năm 1990, DFS đã phân phối lợi nhuận lên đến 300 triệu đô la một năm cho Feeney, Miller và hai đối tác nhỏ hơn. Ông Feeny cũng là một nhà đầu tư khôn ngoan trong các khởi nghiệp công nghệ.

Năm 1996, Feeney và một đối tác bán cổ phần của họ trong DFS cho tập đoàn Louis Vuitton Moët Hennessy (LVMH) của Pháp. Nhưng Miller phản đối việc bán. Trước khi vụ kiện giả định có thể xảy ra, nhiều người mới được biết rằng cổ phần của Feeney không còn thuộc sở hữu của ông mà do The Atlantic Philanthropies nắm. The Atlantic đã tạo được 1,63 tỷ đô la từ vụ giao dịch này.

Từ thiện

Năm 1982, Feeney thành lập tổ chức The Atlantic Philanthropies (Quỹ từ thiện Đại Tây Dương). Năm 1984, ông bí mật chuyển toàn bộ 38,75% cổ phần của mình có trị giá khoảng 500 triệu đô la vào The Atlantic Philanthropies. Ngay cả các đối tác kinh doanh của ông ta cũng không biết rằng ông ta không còn sở hữu bất cứ cổ phần nào của DFS nữa.

Trong nhiều năm, Atlantic đã bí mật tài trợ giúp đỡ từ thiện cho nhiều vụ việc, nhưng họ yêu cầu người nhận không được tiết lộ nguồn tài trợ là từ họ.  

Đan cử năm 2019, trong báo cáo tài chính của tổ chức từ thiện Atlantic – Đại Tây Dương, có khoản đầu tư trị giá 2 tỷ USD của Atlantic nhằm tăng cường giáo dục đại học tại Hoa Kỳ, Cộng hòa Ireland, Bắc Ireland, Nam Phi, Việt Nam và Úc trong suốt 35 năm.

Báo cáo cho thấy việc Atlantic tài trợ cho một loạt sáng kiến ​​– tòa nhà, giảng viên, chương trình và học bổng

Feeney là nhà tài trợ chính cho trường cũ của ông, Đại học Cornell. Ông đã tặng cho trường gần 1 tỉ đô la Mỹ, trong đó có một khoản quyên góp 350 triệu đô la để thành lập công ty Cornell Tech.

Một trong những dự án khác của Atlantic Philanthropies là đề xuất các cải cách cho hệ thống chăm sóc sức khoẻ của Hoa Kỳ, giúp làm nền tảng cho Đạo luật Chăm sóc Y tế với Giá cả phải chăng (Obamacare);

Một dự án khác là vận động cho việc chấm dứt hình phạt tử hình đối với người chưa thành niên.

Feeney cũng từng ủng hộ việc hiện đại hoá các cơ cấu y tế công cộng ở Việt Nam.

Tháng 2 năm 2011, Feeney tham gia vào phong trào Lời cam kết Hiến tặng (The Giving Pledge) do Bill Gates và Warren Buffett khởi xướng.

Ông đã tặng 7 triệu đô la cuối cùng vào cuối năm 2016, cũng là tặng người nhận các khoản đóng góp từ thiện đầu tiên của ông: Đại học Cornell, nhằm hỗ trợ sinh viên làm công tác dịch vụ cộng đồng. Trong suốt cuộc đời của mình, ông ta đã hiến tặng hơn 8 tỉ đô la.

Ông đã chính thức giải phóng túi tiền của mình, đáp ứng được khát vọng “cho đi trong khi còn sống”. Ông Feeney, hiện 85 tuổi, nói năm 2017: “Bạn luôn lo lắng khi phải xử lý rất nhiều tiền, nhưng chúng dường như đã làm việc đó khá tốt“, “Bạn cũng chỉ có thể mặc một chiếc quần một lúc“.

Có lẽ đó là ý muốn của Chúa: Người nghèo luôn ở cùng chúng ta. Bạn biết đấy, bạn sẽ không bao giờ chạy thoát khỏi mọi người, [nhưng] bạn có thể giúp đỡ“.

Gia đình và cuộc sống

Feeney kết hôn hai lần và có bốn con gái cùng một con trai. Danielle, người vợ đầu của ông là người Pháp. Người vợ thứ hai của Feeney là Helga.

Chuck Feeney luôn được biết đến là một người đàn ông tiết kiệm.

Cho đến khi ông 75 tuổi, ông còn mang tài liệu trong một túi nhựa. Khi ở New York, ông luôn ăn trưa không phải ở các nhà hàng sang trọng của thành phố mà ở khu nhà của Irish Pavilion Tommy Makem trên phố East 57th với món đơn giản bình dân: bánh mì kẹp thịt. Vào năm 2016, ông sống trong một căn hộ thuê ở San Francisco, với số tài sản còn khoảng 2 triệu đô la.

Ông qua đời ngày 9 tháng 10 năm 2023 tại San Franciso, thọ 92 tuổi.


HOẠT ĐỘNG CỦA ÔNG FEENEY TẠI VIỆT NAM

Ông Feeney trong một lần đến làm từ thiện tại Việt Nam, chụp hình với các bạn sinh viên được học bổng để theo học ở  trường Queensland Úc.

Dấu chân của Feeney tại Việt Nam rất rộng và rất đậm nét. Nhiều người ở Sài Gòn và Hà Nội chắc hẳn đã từng đi ngang qua khuôn viên hoành tráng của RMIT (trường đại học quốc tế đầu tiên ở Việt Nam) nhưng ít ai biết rằng đó là một trong những điều đầu tiên Feeney làm sau khi đặt chân tới. Việt Nam lần đầu tiên vào năm 1998.

Provided by Business Website

Trong một video phỏng vấn nhiều thập kỷ sau, ông vẫn cười rạng rỡ khi nói về những tòa nhà học tập cho 5.000 người mọc lên từ đồng cỏ xanh. Với ông, đại học là nền tảng của nền kinh tế và là nơi sản sinh ra những con người biết giúp đỡ lẫn nhau trong xã hội. 

Bên cạnh RMIT, ông đã biến các thư viện đại học cũ ở Thái Nguyên, Huế, Đà Nẵng và Cần Thơ thành những trung tâm tài nguyên học tập lớn nhất, tiện nghi và hiện đại nhất cả nước. Ông lập chương trình học bổng, tuyển chọn và cử hàng trăm người đi học thạc sĩ hoặc đào tạo chuyên nghiệp tại Úc (tôi là một trong 15 sinh viên đầu tiên nhận học bổng thạc sĩ). Hầu hết hiện nay đã đạt được những thành công nổi bật trong và ngoài nước, đóng góp đáng kể trực tiếp hoặc gián tiếp cho nền giáo dục và nền kinh tế của Việt Nam.

Sau giáo dục là đến chăm sóc sức khỏe. Chứng kiến ​​tình trạng quá tải, cơ sở vật chất lạc hậu tại các bệnh viện,  Feeney  Tài trợ nhiều dự án sửa chữa hoặc xây dựng mới, nâng cấp trang thiết bị. Ông đã giúp xây dựng mạng lưới hơn 800 trạm y tế xã tại 8 tỉnh, thành phố, nhằm cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe cơ bản cho cộng đồng nông thôn, qua đó giúp giảm tải cho các bệnh viện thành thị.

Cũng chính từ các bệnh viện, Feeney nhận thấy số người bị thương và thiệt mạng do tai nạn giao thông là rất lớn. Ông nội  tài trợ  Một loạt sáng kiến ​​đã đặt nền móng cho việc ban hành quy định bắt buộc đội mũ bảo hiểm vào năm 2007.

Ông cũng tổ chức một chiến dịch quy mô lớn nhằm giảm tác hại của thuốc lá trên toàn quốc.

Mô hình phát triển

Những gì ông để lại không chỉ là trường học, bệnh viện, trung tâm học liệu, trạm y tế… mà còn là mô hình phát triển mà các dự án ông tài trợ mang đến Việt Nam. Trung tâm tim mạch do AP xây dựng tại Bệnh viện Huế những năm 2000 được coi là mô hình trung tâm tim mạch hoàn chỉnh đầu tiên tại Việt Nam.

Cho đi khi còn đang sống

Trên phạm vi toàn cầu, di sản vô hình lớn nhất mà Feeney để lại cho hôm nay và ngày mai là triết lý “Cho đi khi sống”. Nó đã lan truyền từ ông đến nhiều tỷ phú khác, trong đó có Bill Gates và Warren Buffett.

Giving While Living: Chuck Feeny, The Billionaire Who Wanted To Die ...

“Phúc cho ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ” (Mt 5:3)

Sống tinh thần nghèo khó nghĩa là xa rời của cải và những cái ta có, những thụ tạo cùng chính mình… Nói tắt điều đó có nghĩa là gạt sang một bên tất cả những vật chất ngăn cản ta mở lòng cho Thiên Chúa, bằng cách thực hiện ý Người muốn và mở lòng cho người bên cạnh 
Ông tỷ phú Charles Feeney và ông Warren Buffet đã sống đúng theo  “Tinh Thần Nghèo Khó” của nước Trời
 

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Văn hóa quần què

Ba’o Đàn Chim Việt

Tác Giả: Tưởng Năng Tiến

Tôi ít đọc (và lười học) nên mãi đến cuối đời, qua lời kể của FB Tạ Quang Hiệp, mới được biết câu chuyện khá lạ này:

“Năm 1905, khi đang hoạt động ở Nhật Bản thì Phan Bội Châu và Tăng Bạt Hổ rủ nhau lên Tokyo để tìm bạn là người Trung Hoa có tên Ân Thừa Hiến. Xuống tàu hỏa, Phan Bội Châu liền gọi một người phu xe Nhật Bản và đưa cho anh ta tấm danh thiếp của Ân Thừa Hiến để nhờ tìm địa chỉ. Người phu xe này không biết chữ Hán, nên đã đề nghị Phan Bội Châu đợi để mình tìm một người phu xe khác biết chữ Hán để có thể giúp đỡ.

Cuối cùng, người phu xe biết chữ Hán cũng xuất hiện và đã đưa Phan Bội Châu – Tăng Bạt Hổ đến địa chỉ của Ân Thừa Hiến. Tuy nhiên, khi xe đến Chấn Võ Học Hiệu – nơi tá túc của Ân Thừa Hiến thì mới vỡ lẽ, người bạn Trung Hoa này đã chuyển đi nơi khác, và không ai biết “nơi khác’ cụ thể ở đâu.

Nghĩ ngợi một lúc, người phu xe liền nói với hai vị khách Việt Nam: ‘Xin các ngài cứ chờ tôi một chút, tôi sẽ đi tìm địa chỉ mới của Ân Thừa Hiến rồi quay lại đón 2 ngài.’ Hai vị khách Việt Nam đứng chờ từ 2 giờ chiều, đến 3 giờ, rồi 4 giờ chiều vẫn không thấy người phu xe quay lại, liền nghĩ: Tokyo rộng thế này, biết tìm Ân Thừa Hiến ở đâu. Nhưng đến 5 giờ chiều thì người phu xe bất ngờ quay lại và cho biết đã tìm được nơi cần tìm.

Thế là người phu xe đưa hai vị khách Việt đi thêm 1 tiếng nữa và đến một lữ quán có treo biển ‘Thanh quốc Vân nam lưu học sinh Ân Thừa Hiến.’ Tất cả cho thấy người phu xe Nhật Bản đã tận tuỵ với công việc của mình như thế nào. Nhưng chưa hết, khi Phan Bội Châu hỏi tiền công thì người phu xe nói một con số khiến cụ Phan giật mình: ‘2 hào 5 xu.’

Thấy số tiền quá rẻ, Phan Bội Châu rút ra một đồng bạc để trả ơn nhưng người phu xe kiên quyết từ chối với lý do: ‘Theo quy định thì từ nhà ga Tokyo đến lữ quán này, giá chỉ là 2 hào 5 xu thôi. Thêm nữa, hai ông vì văn minh nước Nhật mà đến đây, chúng tôi hoan nghênh các ông, chứ không hoan nghênh tiền bạc của các ông. Nếu các ông cho tôi tiền xe vượt quá quy định thì không khác gì coi thường, khinh bạc người Nhật Bản chúng tôi.”

Đây là một câu chuyện có thật, được viết lại trong tác phẩm ‘Tự Phán’ nổi tiếng của Phan Bội Châu. Khi kể lại câu chuyện này, đặc biệt là tâm trạng của mình khi hỏi giá tiền người phu xe Nhật Bản, Phan Bội Châu cho biết: ‘Sợ nó cũng một nết như phu xe nước mình thì e cũng khốn nạn với vấn đề đòi tiền.”

Ủa? Chớ cái “nết” của “phu xe nước mình” ra sao mà cụ Phan “e cũng khốn nạn” với họ, về chuyện tiền nong – vậy cà?

Ngày 5 tháng 8 năm 2019, báo Dân Trí ái ngại cho hay:

“Một du khách Nhật Bản là cụ Oki Toshiyuki (83 tuổi) đến TP. Hồ Chí Minh du lịch bị người lái xích lô chặt chém 2,9 triệu đồng cho quãng đường di chuyển khoảng 5 phút gây bức xúc lớn trong cộng đồng… Trao đổi với PV Dân trí, bà Nguyễn Thị Khánh, PCT Hiệp hội Du ịch TPHCM cho biết, đã nắm được sự việc qua báo chí. Theo bà Khánh đây là sự việc xấu xí, ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh điểm đến Việt Nam trong mắt bạn bè quốc tế.”

Cũng vì ít học (và lười đọc) nên tầm nhìn của tôi khá hẹp và cũng rất gần. Tôi chả mấy khi quan tâm đến “hình ảnh Việt Nam trong mắt của bạn bè quốc tế” mà thường chỉ bận lòng đến những cú “chặt chém” lặt vặt giữa người mình với nhau thôi.

Cách đây chưa lâu, báo chí nước nhà bỗng (đồng loạt) loan tin:

Trời! Chuyện nhỏ (cỡ con thỏ thôi) chớ có gì đâu mà phải “xôn xao, ngán ngẩm, và ái ngại”? Hơn nữa, vấn đề – rõ ràng – đã được dự kiến và có “phương án” giải quyết rồi.

Báo Công Lý (số ra ngày 10 tháng ̣9 năm 2023) mới hớn hở đi tin đây nè:

“Cần 350.000 tỷ đồng để chấn hưng, phát triển văn hóa và xây dựng con người Việt Nam… Đây là nội dung mà dư luận rất quan tâm được nêu trong báo cáo đề xuất chủ trương đầu tư Chương trình Mục tiêu quốc gia về chấn hưng, phát triển văn hóa, xây dựng con người Việt Nam mà Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch vừa trình lãnh đạo Chính phủ xem xét, quyết định.”

Với số tiền này (quy ra Mỹ Kim là đâu cỡ 15 tỷ USA dollar chớ không phải ít đâu nha) thì có chuyện gì mà giải quyết không được. Chậm lắm là đến cuối năm 2035 thì tấm biển đòi tiền 10 K cuối cùng cũng sẽ biến mất khỏi đường phố VN. Còn lỡ vẫn chưa thì chắc chắn là giá cả cũng sẽ giảm bớt ít nhiều (có thể chỉ còn 5 K cho mỗi chỉ đường lượt thôi) tôi dám bảo đảm như vậy đó.

Sự lạc quan, cũng như niềm tin tưởng của tôi – tiếc thay – không được chia sẻ bởi rất nhiều người. Bị quá nhiều nên xin phép chỉ ghi lại dăm ba, theo thứ tự alpha:

  • Nguyễn Vũ Bình: “Chấn hưng văn hóa là việc vô cùng cần thiết đối với xã hội Việt Nam hiện nay. Nhưng chấn hưng văn hóa cần phải đúng lĩnh vực cần chấn hưng. Đồng thời phải xác định đúng hiện trang và nguyên nhân để thực hiện việc chấn hưng văn hóa. Ngoài ra, nhưng việc khác chỉ là duy trì sự độc quyền lãnh đạo của đảng và sự kiếm chác của quan chức mà thôi.”
  • Đoàn Bảo Châu: “Quan tham các tỉnh sẽ thi nhau xin ngân sách để ‘chấn hưng’ văn hoá của tỉnh. Tượng đài sẽ mọc lên như nấm, rồi sẽ nứt nát hoang phế. Khi ngắm tượng đài, cái đói, cái đau buồn của dân sẽ không hề được giảm đi mà chỉ tăng lên. Bao nhiêu phần trăm của số tiền ấy sẽ biến thành biệt phủ và siêu xe cho các cậu ấm, cô chiêu?”
  • Nguyễn Đình Cống: “Ở Việt Nam, bây giờ ngoài những tai họa về vật chất và tinh thần do con người gây ra, gần đây người ta còn chuẩn bị gây một tai họa động trời bằng cách đề xuất dự án chi 350 ngàn tỷ đồng để chấn hưng, phát triển văn hoá.”
  • Lâm Công Tử: “Cái văn hóa khốn kiếp của quan lại thời nay thật khó tưởng tượng nổi! Làm sao, tiền của nào cho đủ để tẩy xóa tư duy quan chức đã và đang trực tiếp gây chấn thương cho một nền văn hóa vốn đã lụi tàn?”
  • Nguyễn Tiến Tường: “Chấn hưng chấn heo, 350k tỷ rồi các anh lại tuyên truyền, lại gắn bảng tùm lum tà la chạy theo hình thức. Có mà ‘chấn hoa văn hứng’ chớ văn hoá quần què!”

Vi nhân nan. Làm người khó thiệt, nhất là người Việt. Đưa tay nhận mấy ngàn bạc lẻ sau mỗi lượt chỉ đường là hành vi rất kém văn hóa nên bị chúng mắng, đã đành; đề xuất tiền tỷ để chấn hưng văn hóa cũng bị chửi luôn: “văn hoá quần què!”

Tản mạn đầu tuần: Nương Nhau mà sống – Tuệ Ngữ

 

Tuệ Ngữ Nguyễn Đông-Khê

 

NƯONG NHAU MÀ SỐNG

 
 
Trên đường đi chụp hoa Bluebonnet ở  Brenham TX có hãng làm kem rất nổi tiếng Blue Bell . Trước mặt tiền của gian nhà chính của hãng kem có bức tranh được treo tường, là nơi trưng bày tiến trình hệ thống sản xuất, cũng như giới thiệu từng loại kem cho khách dùng thử. Bức tranh thoát thai từ một bức tranh cổ, do họa sĩ Grant Wood vẽ vào năm 1930, mô tả nét mặt của một cặp đôi đứng trước căn nhà của họ.
 
Grant Wood, American Gothic, 1930 | Grant Wood, American Got… | Flickr
 
Dựa trên thần thái mô tả về một cặp vợ chồng, thoạt nhìn có vẻ có vấn đề, tựa như bất cứ một cặp vợ chồng nào trên thế gian này, đều có vấn đề không nhiều thì ít vì “sống trong chăn mới biết chăn có rận” hay “xấu che tốt khoe” mà! Chuyện chung sống lâu bền được hay không tùy thuộc vào bốn chữ vàng “nương nhau mà sống”. Điều muốn nói ở đây là nương nhau như thế nào? Khi một người cho là mình đúng, tất nhiên là người kia sai, nên cần đến một trung gian hòa giải để tìm ra giải pháp dung hòa.
 
Người Mỹ thường nói “Happy Wife Happy Life”, câu nói có vẻ thiếu công bình vì thiên vị về phía người vợ chăng? Mà sự thường thì trong tương quan nơi thế giới con người đều phải là “có qua có lại mới toại lòng nhau”. Đừng kể các bậc thánh nhân siêu thoát hay tình yêu cha mẹ dành cho con cái, là thứ tình cho không biếu không. Chân lý “có qua có lại mới toại lòng nhau” luôn đúng trong quan hệ anh chị em, vợ chồng hay bà con bằng hữu.
 
Thoát thai từ câu chuyện ngụ ngôn Ấn Độ, thiên hạ đã đưa ra một bức tranh vân cẩu gồm 3 con khỉ: con thứ nhất nhắm mắt, con thứ hai bịt tai, và con thứ ba bịt miệng. Thiển nghĩ nên thêm vào con khỉ thứ tư “mắt nhắm mắt mở” cho đủ “tứ trụ” mà nhiều người cho là kim chỉ nam giữ gìn gia đình hạnh phúc!
*2PAC*,Killed to Silence his Voice???..Was planning to speak out ...
 
Vậy thì câu nói vợ chồng cần “nương nhau mà sống” để giữ cho hôn nhân được lâu bền thì phải hành xử sao đây? Chẳng lẽ cứ phải bịt mắt bịt miệng và bịt tai, chấp hành tất tần tật mọi hành vi, lời nói và việc làm của người vợ hay người chồng suốt cả cuộc đời? Hà cớ gì lại thiên vị đứng về phía người vợ mà cho rằng “Happy Wife Happy Life”, bất chấp đúng hay sai, phải hay trái! Vậy thì cần đến một giải pháp dung hòa để quân bình trong đời sống gia đình, đó là chấp nhận chân lý: Tự bản chất con người bất toàn, không ai là không có khuyết điểm lỗi lầm cho dù “nhân chi sơ tính bổn thiện”, nhưng mỗi người sinh ra và lớn lên, hình thành một nhân cách tùy thuộc theo tâm tính, theo những điều kiên sinh sống và giáo dục của gia đình, của học đường và xã hội … Cái phông ấy uốn nắn thành một con người cụ thể bằng xương bằng thịt, đầu đội trời chân đạp đất! Một khi chấp nhận chân lý ấy rồi tất nhiên cần đến một giải pháp dung hòa, là phải “nương nhau mà sống”, không thể cực đoan một chiều. Nói như vậy có nghĩa là cần đến giải pháp “mắt nhắm mắt mở”. Một mắt nhắm để bỏ qua cho nhau những khuyết điểm không hài lòng vì con người là bất toàn! Một mắt mở để nhìn ra cái tốt và ưu điểm của nhau. “Nương nhau mà sống” phải là quy luật vàng trong hôn nhân! Nếu không nương được nhau thì tất nhiên sẽ rơi vào con số thống kê 50% – 60% hôn nhân đổ vỡ bằng tờ ly dị!
 
Hệ lụy đau thương nhất là những đứa con thiếu cha hoặc thiếu mẹ, và dĩ nhiên tâm lý thiếu quân bình, cho dù chúng vẫn có thể sinh tồn thành nhân hay thành tài được theo bàn năng! Một giây phút thiếu nghĩ suy khi đem so sánh hơn thiệt người mình đã chọn trước đây với người này kẻ nọ; một cơn giận mất khôn khi đi đến một quyết định vội vã, một ham muốn nhất thời tìm kiếm của lạ khi đã chán cơm đâm ra thèm phở. Sâu xa hơn nữa là một cái tôi to đùng đầy cá tính bắt người khác phải phục tùng mình tựa như câu chuyện hai người bạn gái nhỏ to với nhau:
– Mẫu người mày chọn làm chồng trong tương lai ra sao?
– Tao không cần hắn phải đẹp trai như Tom Cruise; cũng không cần phải giàu có như Elon Musk. Tao chỉ cần hắn phải chiều chuộng làm theo ý tao muốn mọi nơi, mọi lúc.
– Xin lỗi mày, chỉ có con chó mới làm được điều mày vừa nói! Ha ha ha!
 
Còn thương trái ngọt gia đình,
Khéo co thì ấm vụng sinh ra thường.
Tập trung ưu điểm dễ thương,
Thuận buồm xuôi gió con đường trăm năm! Anh
 
 
Tuệ Ngữ Nguyễn Đông-Khê
Richmond TX

Phim Đất Rừng Phương Nam, quà quý kính dâng “Tập Đế”?

Ba’o Tieng Dan

16/10/2023

RFA

Gió Bấc

16-10-2023

Cải biến tiểu thuyết lịch sử Việt, con người Việt thành câu chuyện, nhân vật Tàu không có thực. Hư cấu, gán ghép bọn du thủ du thực hết thời thành anh hùng Tàu yêu nước Việt. Bác Ba Phi Việt rặt ri, hào sảng, trào lộng của đất phương nam cũng bị ép mặc áo Tàu. Đảng luôn nêu cao tính Đảng, tính chiến đấu của văn học, nghệ thuật, vậy tính Đảng trong chuyện đầu tư 50 tỷ đồng để Tàu hóa lịch sử Việt này là gì? Bao nhiêu phim từng bị Cục Điện Ảnh săm soi lên bờ xuống ruộng từng chi tiết nhỏ như lỗ kim, sao lỗ voi Tàu hóa, sống sượng lại được ve sầu thoát xác, đổi tên Thiên Địa Hội, Nghĩa Hòa Đoàn?

10 tỷ đồng tiền đầu tư Phim Đất Rừng Phương Nam của Trấn Thành đã tạo hiệu ứng đặc biệt. Báo chí, truyền thông lề phải dành cho phim những lời có cánh, nhưng ngược lại, người cả tin đi xem đã phản ứng dữ dội. Bất bình không vì chuyện hay dở, đẹp xấu mà vì việc Tàu hóa các nhân vật trong phim. Câu chuyện về nông dân miền nam yêu nước biến thành chuyện anh hùng của những bang hội Tàu lưu vong.

Nhà văn, tiến sĩ Hà Thanh Vân đã có bài viết trên Facebook rất uyên bác, công phu dẫn chiếu tài liệu từ nhà văn Sơn Nam, GS. Trần Văn Giàu nguyên Bí thư Xứ ủy Nam Kỳ, nguyên Chủ tịch Ủy ban kháng chiến Nam Bộ, thống kê của Sở Mật thám Đông Dương ở Nam Kỳ và các nhà nghiên cứu phương tây. Hà Thanh Vân chứng minh rằng ở Miền Nam thời trước có hội kín người Hoa, mục đích phản Thanh phục Minh. Từ sau cuộc khởi nghĩa của Phan Xích Long 1913 họ đã chuyển hóa thành những băng đảng du côn, trộm cướp, dần tàn lụi, không có vai trò trong xã hội. Phân tích sự đậm đặc yếu tố Tàu trong phim, Hà Thanh Vân “Đề nghị đổi tên phim ‘Đất rừng Phương Nam’ thành phim ‘Thiên địa hội ở Nam Kỳ‘.” (1)

Tác phẩm gốc của nhà văn Đoàn Giỏi không đề cập đến các băng đảng Tàu. Ông đặc tả về những người phương nam yêu nước theo sự dẫn dắt của Việt Minh. Phim Đất Rừng Phương Nam không chỉ hư cấu mà còn đề cao quá mức vai trò, khả năng của các băng đảng Tàu này lấn át tuyến nhân vật Việt.

Thẳng thắn mà nói, dư luận bất bình vì phim đã đánh tráo giá trị nhân văn, tính cách người Việt ở vùng đất phương nam thành của người Tàu, tạo ra sự ngộ nhận, tình cảm lệch lạc về người Tàu ở Việt Nam. Sự cố ý Tàu hóa không chỉ thể hiện trong nội dung mà chi ly đến phục trang nhân vật. Nhân vật Tàu mặc y phục Tàu đã đành. Chiếc áo Bác Ba Phi, áo bà ba các nhân vật nữ trong phim, đều biến thành áo Tàu nút thắt. Người Việt nào từng biết chiếc áo bà ba nhìn thấy phục trang áo Tàu này đều xốn xang khó chịu.

Khăn rằn đặc trưng của Nam Kỳ bị khoác lên gượng gạo giả tạo. Đạo diễn Trần Chí Kông đã đưa lên Facebook hình ảnh chân thực cách vấn khăn thoải mái tự nhiên của người Nam Kỳ như sự dẫn chứng cho sự lệch lạc này (2).

Poster phim Đất Rừng Phương Nam. Nguồn: GALAXY

Dư luận phản ứng do tình cảm dân tộc bị xúc phạm, giá trị lịch sử bị chà đạp

Các cơ quan quản lý văn hóa xứ “chiều nay” vốn nổi tiếng nhạy cảm về chính trị khi kiểm duyệt. Chuyện Tử Tế bị cầm lên đặt xuống nhiều lần, suýt bị trùm mền. Áo Lụa Hà Đông từng bị đánh lên bờ xuống ruộng, xét nét từng chi tiết nhỏ. Dù đạo diễn ý tứ quay cận cảnh chữ US Army trên trái bom, vẫn bị Tuyên Giáo cật vấn “Bom trong phim là của ai?”. Xích lô của Trần Anh Hùng đoạt giải quốc tế hàng chục năm qua, vẫn chưa được công chiếu ở Việt Nam.

Ấy vậy mà trước sai trái tai hại nghiêm trọng của Đất Rừng Phương Nam, Cục Điện Ảnh lại rộng vòng tay bảo bọc. Trong khi dư luận bức xúc việc Tàu hóa, ông Cục trưởng Vi Kiến Thành đánh trống lảng sang chuyện luật pháp. Che chắn rằng ngày 29-9, hội đồng thẩm định, phân loại phim truyện, phim kết hợp nhiều loại hình đã thẩm định, phân loại phim Đất rừng phương Nam. Kết quả 100% thành viên hội đồng thống nhất kết luận phim không vi phạm Luật Điện ảnh và cho phép bộ phim được phổ biến đến người xem dưới 13 tuổi, với điều kiện xem cùng cha, mẹ hoặc người giám hộ.

Không rõ có bị ảnh hưởng bởi bom tấn 10 tỷ đồng chi phí PR hay không, ông Vi Kiến Thành hết lời ca ngợi “đây là tác phẩm điện ảnh được xây dựng công phu, với âm hưởng chủ đạo là tinh thần yêu nước, chống phong kiến, đế quốc ở khu vực Nam Bộ”.

Với chức năng quản lý nhà nước, với vai trò đảng viên cao cấp trong ngành văn hóa, lẽ ra phải cân nhắc xem xét nghiêm túc ý kiến phê bình của công chúng, Cục trưởng Cục Điện ảnh lại làm chức năng luật sư bảo vệ cho những sai trái mười mươi của phim. Ông Thành bao biện, phim Đất Rừng Phương Nam muốn kể chuyện bé An lưu lạc qua nhiều nơi, nhiều môi trường, nhiều bang hội, cũng như nhiều nhóm nghĩa quân khác nhau… Thông qua đó, gợi lên được miền Nam là mảnh đất giao thoa văn hóa của người bản địa Việt Nam và người Khmer, người Hoa. “Một vùng đất hòa hợp có những dân tộc, văn hóa khác nhau cùng khai hoang và gìn giữ, đấu tranh cho vùng đất này“, ông nói thêm.

Ông Thành  mở toang cánh cửa quản lý khi xác định rằng, “bộ phim hư cấu, không xác định chính xác thời điểm diễn ra câu chuyện. Phim cũng lấy cảm hứng từ tiểu thuyết chứ không bê y nguyên” (3).

Luật điện ảnh của các ông đặt ra, vi phạm hay không, quyền của các ông nhưng nếu mồ ma nhà văn Đoàn Giỏi hay hương hồn Bác Ba Phi linh thiêng, chắc hẳn sẽ không dùng Điều 331 Bộ luật hình sự, kiện các nhà làm phim đã Tàu hóa tác phẩm và nhân cách của họ. Theo luật “trượng nghĩa” của Nam Kỳ, họ sẽ tự ra tay.

Xin lưu ý ông Thành, không ai phủ nhận sự giao thoa văn hóa cộng cư ở Miền Nam nhưng tinh thần kháng chiến chống Pháp, chống ngoại xâm nói chung, xuyên suốt từ 1859 đến 1945, từ Trương Định, Thủ Khoa Huân, Nguyễn Trung Trực, Cố Quản Thành, Ngô Lợi, đạo Tưởng, Nguyễn An Ninh… đều do người Việt đứng ra, không hề có một bang hội Tàu nào tổ chức. Ngay Phan Xích Long mang danh Thiên Địa Hội nhưng cũng là nhóm thanh niên người Việt.

Nói phim ca ngợi tinh thần yêu nước, vì sao không dàn dựng những hội kín thật của người Việt như Ngô Lợi, Đạo Tưởng, Nguyễn An Ninh, mặc tình hư cấu cho ly kỳ hấp dẫn?

Nếu muốn hư cấu không gian lịch sử, tuyến nhân vật chính, thì cứ lấy tên phim khác, cớ gì lôi tiểu thuyết Đất Rừng Phương Nam Việt rặt ri ra, treo đầu dê để mở quán bán thịt chó phim Tàu?

Dư luận càng lên tiếng, Cục Điện Ảnh càng bảo vệ che chắn cho phim lộ liễu hơn. Ngày 15.10, Cục trưởng Cục Điện ảnh Vi Kiến Thành cho biết, đại diện nhà sản xuất phim Đất Rừng Phương Nam đã chủ động đề xuất phương án chỉnh sửa phim này trong cuộc đối thoại với Cục Điện ảnh. Nhà sản xuất sẽ bỏ tên và lời thoại “thiên địa hội” và “nghĩa hòa đoàn”. Từ “nghĩa hòa đoàn” sẽ đổi thành “nam hòa đoàn”, còn “thiên địa hội” sửa thành “chính nghĩa hội”. “Sự thay đổi này nhằm tránh sự liên tưởng đến Thiên địa hội và Nghĩa hòa đoàn từ thời nhà Thanh ở Trung Quốc” (4).

Một lần nữa ông Thành lại đánh bùn sang ao để phim Tàu Đất Rừng Phương Nam được ve sầu thoát xác. Dư luận không dị ứng với cái tên Thiên Địa Hội hay Nghĩa Hòa Đoàn, nếu nó không phải là những băng đảng của Tàu được hư cấu, đề cao thành các tổ chức yêu nước Việt Nam. Dù có được thay thế bằng trăm vạn cái tên Đình Đoàn gì đi nữa thì nó vẫn là hội kín của Tàu, mặc y phục Tàu, là người yêu nước Việt.

Thế hệ trẻ Việt Nam, học lịch sử cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc chỉ có mấy dòng, không biết chống ai, mù mờ về lịch sử. Được báo Nhà nước ca ngợi, cắm đầu xem phim Đất Rừng Phương Nam, chúng chỉ có một cách hiểu, ở đất phương nam này cha ông chúng là người Tàu. Người Tàu bảo bọc và giành độc lập cho Miền Nam và Việt Nam. Điều đáng sợ mà ông Cục Trưởng cố tình né tránh là như vậy đó.

“Tác phẩm của tác giả Đoàn Giỏi về tình người, tình dân tộc của phương nam, bỗng chốc biến thành bộ phim người dân phương nam mang ơn Hội người Hoa cứu giúp. Bộ phim như một sự nhắc nhở người việt về sự hỗ trợ của Tưởng Giới Thạch/Trung Hoa trong thời kỳ đánh đổ quân pháp 1945.

Bộ phim này tui cho là rất mang tính thời sự “ơn Hoa”, dù nói về chuyện xưa, rất đáng hoan nghênh và nên trao giải Hoaben vì hoà bình. Người miền nam chân chất luôn chào đón người mọi nơi đến ở, và luôn trân trọng tất cả những người đã góp sức cho mảnh đất này, tuy nhiên không nên cải tác một tác phẩm được nhiều người yêu mến thành tư tưởng Ơn Hoa như thế.

Nhà sản xuất phim Trấn Thành nên xin lỗi nhà văn Đoàn Giỏi và đổi tên phim để tôn trọng tác giả truyện, vì thông điệp nội dung chính đã thay đổi quá xa rồi.

Nên đổi tên phim thành: “ơn hoa trên đất rừng nam bộ”

Không viết hoa” (5).

Nhà biên kịch Võ Đắc Dự, cha và hai anh ruột là liệt sĩ, mẹ là Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng, chôn nhau cắt rún và lớn lên từ đất Cà Mau đã phẫn uất viết trên Facebook cá nhân.

Bị cộng đồng mạng phản đối, chúng “hư cấu” lại hai cái tên tổ chức lưu manh du thủ du thực đó thành “Nam hoà Đoàn và Chính nghĩa Hội”…

Song, mất dạy nhất là chúng chống chế rằng:”bộ phim không đề cao ca ngợi một hội nhóm nào, chỉ ca ngợi lòng yêu nước chống ngoại xâm của người dân…”

Câu này, chúng đã ngang nhiên đùa cợt lịch sử Nam kỳ…

Thế tao hỏi chúng mầy người dân “yêu nước chống ngoại xâm” ở đây dưới ngọn cờ của ai?…

Quá mất dạy!

Tôi đề nghị các cơ quan thẩm quyền xem xét một cách nghiêm túc về quan điểm lịch sử của êkip làm phim, nội dung phim này!!!” (6)

Với gia thế dòng giõi cách mạng ba đời đỏ như son, với gốc gác Cà Mau rặt ri trực tính, với tình cảm quê hương nồng cháy, anh bức xúc và kiến nghị như vậy rất ư là chính đáng. Nhưng rất tiếc, anh quên rằng Tập Cận Bình sắp Nam Du. Vòng kim cô 16 chữ vàng sẽ thêm siết chặt. Muốn bình yên tổ chức Đại hội Đảng 14 thì Đất Rừng Phương Nam là món quà lý tưởng kính dâng “Tập Đế”.

Nếu bề trên thật lòng hun đúc sĩ khí, nhiệt huyết yêu nước của muôn dân thì bố bảo anh Cục Trưởng Điện ảnh cũng không dám láo toét bô lô ba la như vậy.

Đừng ngạc nhiên nếu Bộ Trưởng Văn Thể Du tạm ứng vài ngàn trong số ngân sách 350 ngàn tỷ đồng chấn hưng văn hóa để mua đứt Đất Rừng Phương Nam cho dân đen xem miễn phí. Khẩu hiệu “Dân ta phải biết sử ta. Muốn biết lịch sử phải xem Đất Rừng Phương Nam” là chân lý không có gì thay đổi được.

__________

Tham khảo:

1- https://www.facebook.com/hathanhvanaliceirisdevi/posts/pfbid02t7uGBaM7h2ByNNChaos25YLN3fNo49q4YvLQ9k9GWngEGTwPs9UYnVqJdK2PCy5l

2- https://www.facebook.com/tran.c.kong/posts/pfbid0oKoj2zDyGDN1jTEgQfQgXUf2kDEwMBxaCP6Z2Qu5irTBUN7cNFxNsp5ttKyjVkdBl

3- https://tuoitre.vn/phim-dat-rung-phuong-nam-thay-nghia-hoa-doan-thien-dia-hoi-thanh-nam-hoa-doan-va-chinh-nghia-hoi-20231015144430085.htm

4- https://thanhnien.vn/dat-rung-phuong-nam-se-cat-bo-tu-thien-dia-hoi-va-nghia-hoa-doan-185231015135338117.htm

5- https://www.facebook.com/Eric.H.Nguyen16/posts/pfbid028f4pHn64qRUF2HiJBmZpiHrQRnM6Mez9tTmWDqA8rFoXys14ya6cxCB6H8GUTNYal

6- https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid0CWcvvdHnoFHxfBpeVdQ196ZYNDwrgX1jiegeBnLb1en5bBcpiZ9rCWeG1FHVFqGFl&id=100076961700798

MƯỜI BÀI HỌC THIÊNG LIÊNG TỪ THÁNH TÊRÊSA AVILA

Fr. Ed Broom, OMV              

Chỉ trong hai tuần mà Lịch Phụng vụ tách biệt hai vị thánh kỳ diệu, truyền cảm và đáng yêu nhất, những người thực sự yêu thương chúng ta và muốn chúng ta yêu mến họ: Thánh Têrêsa thành Lisieux và Thánh Têrêxa Avila.

Thánh Têrêsa thành Lisieux chúng ta mừng kính vào ngày 1 tháng 10; Thánh Têrêxa Avila chúng ta mừng kính vào ngày 15 tháng Mười.  Họ có đặc điểm gì chung?  Cả hai đều là phụ nữ, cả hai đều thuộc số ít nữ Tiến sĩ của Hội Thánh, đều là những nhà chiêm niệm tuyệt vời, đều là nữ tu Dòng Cát Minh, nhưng quan trọng nhất là cả hai đều đã, đang và sẽ mãi mãi là những người yêu vĩ đại của Thiên Chúa chúng ta và Chúa Giêsu Kitô Đấng Cứu Độ.

Trong bài viết ngắn này, chúng tôi muốn tri ân Thánh Têrêxa Avila và nêu bật mười đóng góp to lớn của thánh nữ cho Giáo hội Công giáo và đối với chúng tôi như một mẫu gương về sự thánh thiện, mà tất cả chúng ta đều được kêu gọi đạt tới.  Hãy nhớ lại những lời của Chúa chúng ta và Chúa Giêsu Kitô Đấng Cứu Độ trong bối cảnh của Bài Giảng Trên Núi: “Hãy nên thánh như Cha anh em trên trời là Đấng thánh.” (Mt. 5:48)

Trở nên thánh thiện, đạt đến sự thánh thiện của cuộc sống, thì không phải là điều kiện, ước muốn cũng không phải là điều mà chỉ một nhóm tuyển chọn được kêu gọi, mà là tất cả.  Thánh Têrêxa thành Calcutta thách thức chúng ta bằng những lời đánh động này: “Sự thánh thiện không phải là đặc ân của một số ít, nhưng là bổn phận của tất cả mọi người.”  Bây giờ chúng ta hãy nhìn lên thánh Têrêsa Avila, người sẽ hướng chúng ta đến với Chúa Giêsu, Chúa chúng ta, Thiên Chúa, Đấng Cứu Độ và Người Bạn Trung Thành.

  1. Cầu nguyện

Một trong những điểm nổi bật chính đời sống thiêng liêng của Thánh Têrêsa thành Avila là tầm quan trọng của việc cầu nguyện.  Mặc dù thánh nữ đã đấu tranh trong nhiều năm, thánh nữ vẫn dạy chúng ta điều căn bản này nhưng không thể thiếu trong đời sống thiêng liêng – Sự kiên trì cầu nguyện!  Hãy suy ngẫm về những lời khôn ngoan bất hủ của thánh nữ và ghi nhớ: “Chúng ta phải có một quyết tâm kiên định để không bao giờ từ bỏ cầu nguyện.”

Chúa Giêsu đã dạy chúng ta điều cực kỳ quan trọng này trong Dụ ngôn Bà Goá và Thẩm phán.  Người góa phụ này, nhờ sự kiên trì và ngoan cường của mình cuối cùng đã nhận được sự trợ giúp của vị Thẩm phán lạnh lùng này (Lc 18: 1-8).  Thánh Têrêxa nhấn mạnh rằng chúng ta không bao giờ được bỏ cầu nguyện.  Nếu bạn thích một phép loại suy: không khí đến phổi thì lời cầu nguyện đến với linh hồn.  Phổi khỏe mạnh cần không khí liên tục và trong lành; linh hồn khỏe mạnh phải thường xuyên hít thở bằng lời cầu nguyện – oxy của linh hồn.

  1. Định nghĩa cầu nguyện

Thánh Thomas Aquinas cho chúng ta lời khuyên đơn giản nhưng rất chắc chắn: hãy xác định chủ đề trước khi bắt đầu nói về nó.  Bằng cách này, bạn có thể tránh được nhiều nhầm lẫn.  Thánh Têrêa Avila cho chúng ta một trong những định nghĩa cổ điển về cầu nguyện trong lịch sử Công giáo.  “Cầu nguyện không gì khác hơn là dành nhiều thời gian ở một mình với người yêu tôi.”

Một bản tóm tắt ngắn gọn phải không?  Hai người bạn yêu nhau!  Chính Chúa Giêsu đã gọi các tông đồ là bạn – vì vậy, bạn cũng được kêu gọi làm bạn với Chúa Giêsu!

  1. Tình yêu dành cho Chúa Giêsu

Thánh Têrêsa cho chúng ta một gợi ý để phát triển đời sống cầu nguyện!  Thánh nữ Tiến sĩ Hội Thánh nói rằng thánh nữ đã nhận được nhiều ân sủng khi suy gẫm về nhân tính của Chúa Giêsu.  Bằng cách dành thời gian cho Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa làm người và kết hợp với Ngài là một con đường chắc chắn để thăng tiến trong đời sống cầu nguyện.  Thử xem!

Thánh Inhaxiô thành Loyola, trong phương pháp Linh Thao nhấn mạnh việc cầu xin ân sủng này: “Sự hiểu biết sâu sắc về Chúa Giêsu rằng chúng ta yêu mến Ngài nhiều hơn và theo sát Ngài hơn.”

  1. Tình yêu dành cho Chúa Giêsu trong những đau khổ của Ngài

Dường như là một mẫu số chung trong nhiều vị thánh – lời kêu gọi chiêm ngắm tình yêu của Chúa Giêsu qua cuộc Khổ Nạn của Ngài – Padre Pio, thánh Catarina thành Siena, thánh Faustina và Têrêsa thành Avila.  Đối với thánh Têrêsa, thánh nữ đã có một trải nghiệm thần bí về Chúa Giêsu Khổ Nạn; thánh nữ đã nhìn thấy Chúa Giêsu với ánh hào quang trên đầu và điều này đã khiến thánh nữ có một tình yêu tuyệt đối dành cho Chúa Giêsu.

  1. Chúa Thánh Thần: Vị Thầy thiêng liêng trong cầu nguyện

Trong một lần, thánh nữ gặp khó khăn trong cầu nguyện và thánh nữ đã nói chuyện với một linh mục Dòng Tên để xin lời khuyên về cách vượt qua khó khăn trong cầu nguyện.  Lời khuyên của vị linh mục rất đơn giản và  trọng tâm, nhưng đã thay đổi cuộc đời thánh nữ!  Linh mục nhấn mạnh đến việc cầu xin Chúa Thánh Thần.  Từ thời điểm đó, theo lời khuyên tuyệt vời này là cậy dựa vào Chúa Thánh Thần, đời sống cầu nguyện của Têrêsa được cải thiện rõ rệt.

Thư thánh Phaolô gởi cho tín hữu Rôma nhắc lại cùng một điểm: “Cũng vậy, Thánh Linh cũng đến trợ giúp sự yếu đuối của chúng ta; vì chúng ta không biết cầu nguyện như thế nào, nhưng chính Thánh Linh cầu thay bằng những tiếng rên rỉ không tả.” (Rôma 8:26).  Hãy để chúng ta được dẫn dắt bởi vị thầy tốt nhất, bậc thầy nội tâm của cầu nguyện, Chúa Thánh Thần.

  1. Hướng dẫn thiêng liêng

Để đạt được sự phát triển không ngừng trong đời sống thiêng liêng, chúng ta phải có một số hình thức hướng dẫn thiêng liêng.  Sự mù quáng về đời sống thiêng liêng, tất cả chúng ta đều trải qua.  Ma quỷ có thể trá hình hoặc ngụy trang thành một thiên thần ánh sáng.  Và chúng ta càng lên cao trong đời sống thiêng liêng thì những thủ đoạn và sự dụ dỗ của ma quỷ càng tinh vi hơn – “kẻ đang tìm kiếm chúng ta, một con sư tử gầm thét sẵn sàng ăn tươi nuốt sống chúng ta” (1 Pr 5: 8-9).

Trong suốt cuộc đời của mình, Thánh Têrêxa Avila đã nhờ đến một số vị linh hướng và một số trong số này đã được phong thánh: Thánh Gioan Thánh Giá (Carmelite), Thánh Phanxicô Borgia (Dòng Tên), Thánh Phêrô thành Alcantara (Phan sinh), và cuối cùng, Jerome Gracian – một học giả và nhà thần học nổi tiếng dòng ĐaMinh.  Đúng vậy, tất cả chúng ta không thể có ba vị thánh và một nhà thần học ĐaMinh lỗi lạc hướng dẫn chúng ta, nhưng tất cả chúng ta có thể và phải tìm ra một số hình thức đồng hành thiêng liêng định kỳ.  Thánh Gioan Thánh Giá nói thẳng: “Ai là người hướng dẫn chính mình thì có một môn đồ ngốc nghếch.”  Chiến thắng!

  1. Hoán cải và đổi mới

Một điểm nổi bật chính trong cuộc đời của Thánh Têrêsa thành Avila là toàn bộ khái niệm về sự hoán cải hoặc đổi mới.  Với Thánh Gioan Thánh Giá, thánh nữ là khí cụ chính mà Thiên Chúa chọn để cải tổ Dòng Cát Minh.  Tuy nhiên, Têrêsa nhận thức sâu sắc sự thật này: để hoán cải người khác, chúng ta phải bắt đầu từ chính bản thân mình – điều này thánh nữ ấy đã thực hiện trong suốt cuộc đời trần thế của mình.

Lời đầu tiên của Chúa Giêsu khi rao giảng là: “Hãy hoán cải vì Nước Trời đã gần đến” (Mc.1, 15).  Xin cho chúng ta không ngừng nỗ lực hoán cải tận đáy lòng qua lời cầu bầu của Thánh Têrêxa Avila.

8. Những kiệt tác Tâm Linh – Những tác phẩm của thánh nữ

Không nghi ngờ gì nữa, một trong những đóng góp lớn cho Giáo hội cũng như cho thế giới nói chung là những tác phẩm hoặc kiệt tác Tâm Linh của thánh Têrêsa Avila.  Một trong những chủ đề cơ bản của thánh nữ là tầm quan trọng của việc cầu nguyện, và cố gắng ngày càng sâu hơn trong việc cầu nguyện cho đến khi một người đạt đến sự kết hợp mật thiết của người phối ngẫu, với Chúa Giêsu phối ngẫu trên trời.

Bất kỳ ai coi trọng đời sống cầu nguyện của mình nên biết về các tác phẩm của Têrêsa và dành thời gian đọc một số tác phẩm được chọn của thánh nữ.  Những tác phẩm kinh điển của thánh nữ là gì?  Đó là: “Cuộc đời của thánh nữ”, “Con đường của sự hoàn thiện,” “Lâu đài nội tâm,” “Nền tảng.”  Ngoài những sách này, thánh nữ còn viết nhiều bức thư đầy truyền cảm.  Muốn trở thành một vị thánh không?  Đọc và nghiền ngẫm từ các bài viết của các thánh, đặc biệt là các Tiến sĩ của Giáo hội!

9. Thánh giá như cầu dẫn đến Thiên đàng

Chúa Giêsu nói: “Ai muốn theo Ta, phải từ bỏ chính mình, vác Thập giá mình mà theo Ta.”  Một mẫu số chung khác trong cuộc đời của các thánh là thực tại của thập giá.  Thánh Louis de Montfort chúc lành cho bạn bè của mình như vậy: “Cầu Chúa phù hộ cho bạn và ban cho bạn nhiều cây Thánh giá nhỏ!”

Thánh Têrêsa đã sống với một người bạn thường xuyên – thập giá của Chúa Giêsu.  Sức khỏe của thánh nữ luôn rất yếu ớt; Thánh nữ gần như chết khi còn rất trẻ.  Hơn nữa, để thánh Têrêxa Avila thực hiện Cải cách Dòng Cát Minh, thánh nữ đã phải chịu các cuộc tấn công và bắt bớ liên tục từ nhiều nữ tu trong tu viện, những người ưa thích một lối sống thoải mái hơn, từ các linh mục (Carmelites), và từ các thành viên giáo hội khác.  Thay vì thất vọng và nản lòng, thánh nữ  vui vẻ tin cậy nơi Chúa hơn nữa – dù sao, đó là việc của Ngài.

10. Đức Mẹ và Thánh Giuse

Trong suốt đời tu của mình, thánh Têrêxa Avila yêu mến Đức Trinh Nữ Maria – như điều thường thấy trong cuộc đời của các thánh, và hy vọng cuộc sống của bạn!  Danh hiệu của lòng sùng kính Đức Mẹ cụ thể của thánh nữ là Đức Mẹ Núi Carmel.  Đừng bao giờ quên, trong tình yêu của bạn dành cho Đức Mẹ, hãy đeo vòng đeo đầu của Đức Mẹ Núi Carmêl.  Đây là dấu hiệu bên ngoài của sự dâng mình cho Mẹ Maria.

Hơn nữa, Thánh Têrêxa Avila đã nuôi dưỡng một tình yêu dịu dàng và hiếu thảo đối với Thánh Giuse.  Thánh nữ cho rằng sự bình phục của thánh nữ sau một căn bệnh gần như kết thúc cuộc đời thánh nữ là nhờ sự cầu bầu mạnh mẽ của Thánh Giuse.  Ngoài ra, mỗi tu viện mới thành lập, thánh nữ đều đặt tên là San Jose – Thánh Giuse!

Tóm lại, cầu mong thánh nữ Tiến sĩ Giáo hội – Tiến sĩ cầu nguyện – Thánh Têrêxa Avila, là nguồn cảm hứng không ngừng cho bạn trong cuộc hành hương thiêng liêng về Nước Trời.  Mong thánh nữ khuyến khích bạn cầu nguyện nhiều hơn và sâu hơn, đạt đến sự hoán cải sâu sắc hơn trong tâm hồn, và cuối cùng yêu mến Chúa Giêsu là chính trung tâm và nguồn cuộc sống của bạn!

Fr. Ed Broom, OMV                                                                            

Nguồn: https://catholicexchange.com

 From: Langthangchieutim

MÙ TỊT TRƯỚC DẤU CHỈ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Họ sẽ không được thấy dấu lạ nào, ngoài dấu lạ ông Giôna!”.

Một gia đình nọ, cả thảy 5 người, phải đi cấp cứu, khi con mèo của họ co thắt bụng dữ dội vì đã ăn một món nấm như họ. Họ phải súc ruột dù tất cả không có dấu hiệu bệnh. Về nhà, họ thấy con mèo khoẻ lại, nằm cạnh 5 chú mèo con. Không chỉ bác sĩ gia đình của họ, nhưng cả 5 người đều đã ‘mù tịt trước dấu chỉ’ chuyển dạ của cô mèo!

Kính thưa Anh Chị em,

Sự ‘mù tịt trước dấu chỉ’ của các bệnh nhân bất đắc dĩ dẫn đến một sai lầm buồn cười không đáng có. Vậy mà, trong cuộc sống, không ít lần, chúng ta cũng đã có những quyết định sai lạc, vì đã không đọc ra các dấu chỉ của Chúa!

Như những người Do Thái trong Tin Mừng hôm nay, chúng ta đi tìm các phép lạ và dấu chỉ; nhưng Chúa Giêsu cho biết, “Họ sẽ không được thấy dấu lạ nào, ngoài dấu lạ ông Giôna!”. Giôna đã trải qua ba ngày trong bụng cá ám chỉ việc Con Thiên Chúa chịu chết, chôn trong mồ và phục sinh vinh hiển sau ba ngày trong lòng đất.

Với chúng ta, cuộc tử nạn và phục sinh của Chúa Giêsu là dấu lại vĩ đại nhất, cũng là mầu nhiệm trọng tâm của đức tin Kitô giáo. Chúng ta không cần và không nên tìm kiếm một điều gì khác ngoài dấu chỉ này. Mọi thắc mắc, mọi nan đề, băn khoăn và bối rối đều có thể được giải đáp và giải quyết nếu chúng ta chỉ đơn giản chiêm ngắm mầu nhiệm cứu chuộc cao cả này; nói cách khác, chiêm ngắm sự sống, sự chết và phục sinh của Chúa Kitô. Tìm kiếm một dấu chỉ khác ngoài dấu chỉ này sẽ là một sai lầm thực sự; và cách nào đó, chúng ta cho rằng, cái chết và sự phục sinh của Ngài là không đủ.

Khởi đầu thư Rôma hôm nay, Phaolô gọi các Kitô hữu là “Những người được Thiên Chúa yêu thương, được kêu gọi làm dân thánh”, nhờ Chúa Kitô, Đấng đã “xuất thân từ dòng dõi Đavít… Đấng đã từ cõi chết sống lại nhờ Thánh Thần”. Ngài là dấu chỉ lớn nhất, trọng tâm nhất cho đời sống đức tin của chúng ta. Rõ ràng, “Chúa đã biểu dương ơn Người cứu độ!” không chỉ cho những kẻ Ngài yêu nhưng còn cho tất cả nhân loại, đúng như Thánh Vịnh đáp ca tuyên xưng.

Anh Chị em,

“Họ sẽ không được thấy dấu lạ nào!”. Bao lần, chúng ta thấy mình phải vật lộn với những vấn nạn cuộc sống, vấn nạn khổ đau, sự chết và cả vấn nạn tội lỗi của mình hay của người khác. Vậy Chúa muốn chúng ta làm gì trước những thập giá này? Thập giá của chiến tranh, của di dân, của người nghèo; thập giá của những người thân yêu hay thập giá của chính mình; và nó còn là ‘thập giá sỉ diện nhức nhối của một đất nước!’. Nếu không hướng mắt nhìn lên Chúa Kitô, chúng ta sẽ mù tịt và không bao giờ tìm được câu trả lời. Phải chăng, Chúa muốn bạn và tôi mở mắt đức tin, bớt sống ích kỷ, bớt bám víu vào của cải, biết tựa nương vào Ngài hơn; đồng thời, làm một điều gì đó cụ thể cho những anh chị em kém may mắn chung quanh mình, ngay hôm nay.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, chớ gì mầu nhiệm chết và sống lại của Chúa sẽ là thấu kính giúp con nhìn ra thế giới, nhận biết chính mình và nhất là thấy được sự quan phòng của Chúa!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen

Điều Bất Ngờ Thứ 4: Bạn sẽ can đảm hơn – Cha Vương

Cha Vương

 Thứ 2: 16/10/2023

 

Điều Bất Ngờ Thứ 4: Bạn sẽ can đảm hơn

Prayer for the Crusade of the Family Rosary

Kinh Mân côi là một lời cầu nguyện tuyệt vời và phổ quát cho nhu cầu của Giáo Hội, các quốc gia, và toàn thế giới.Thánh Giáo Hoàng Gioan XXIII (1881 – 1963) : Vị Mục Tử Về Kinh Mân Côi ...

Mến chào bình an đến bạn và gia quyến, xin Chúa đồng hành với bạn 24/7 nhé.

Thế giới mà bạn đang sống, có thể nói, là một thế giới đầy bất an và bất ổn. Tin tức về xung đột, về chiến tranh, về dịch bệnh, về thiên tai ngày càng nhiều trên các phương tiện truyền thông, như: báo chí, truyền hình, truyền thanh hoặc internet. Nó đã làm cho nhiều người âu lo và tự hỏi, rằng, thế giới bạn đang sống rồi sẽ đi về đâu!

Vậy thì, ở đâu mới thật sự là nơi an bình! Ở đâu mới có thể đem đến cho ta sự bình an đích thật?

Để có được sự bình an thật con người phải trở về với Chúa Giêsu: là nguồn bình an đích thực.

Thánh Giáo Hoàng Gioan 23. Ngài là người được nhiều người kính mến. Có lần Ngài nói: “Kinh Mân côi là một lời cầu nguyện tuyệt vời và phổ quát cho nhu cầu của Giáo Hội, các quốc gia, và toàn thế giới.”

Có phải đây là thời điểm cấp bách nhất không? Nhu cầu ở đây không phải vũ khí có công sức tàn phá mạnh nhưng mà là vũ khí được tiềm ẩn trong Kinh Mân Côi.

Hôm nay mời bạn suy niệm Điều Bất Ngờ Thứ 4 khi bạn thường xuyên chạy đến Nữ Vương Ban Sự Bình An qua chuỗi Mân Côi.

Điều Bất Ngờ Thứ 4: Bạn sẽ can đảm hơn.

Khi bạn đặt trọn niềm tin tưởng và đời sống, thậm chí cả chính tâm hồn bạn nơi bàn tay Đức Maria qua chuỗi Mân côi, bạn bắt đầu hiểu cách thức thực hành rất rõ ràng, đơn giản và đầy đủ trong những giải pháp của Mẹ.

Đức Mẹ chỉ muốn đưa chúng ta đến với Đức Kitô và Mẹ yêu thương chúng ta rất nhiều, với sự dịu dàng thực sự của một người mẹ hoàn hảo.

Khi chúng ta dâng những khó khăn của chúng ta cho Mẹ, chúng ta tôn vinh Mẹ. Sự can đảm bắt đầu nhuần thấm trong một đời sống mà luôn luôn hướng về mẹ Maria để xin Mẹ giúp đỡ và tin rằng Mẹ sẽ ban cho.

Bạn có thể có được sự can đảm khi biết rằng Đức Maria luôn ở bên bạn!

Learning the Wrong Lessons from St. Maximilian Kolbe

Thánh Maximialô Kollbe từng nói: “tôi gặp gỡ Mẹ Maria ở mọi nơi. Tôi chẳng còn gặp khó khăn nào nữa.”

Hôm nay mời bạn đọc 10 Kinh Kính Mừng với ý chỉ cầu nguyện cho các anh chị em đang gặp đau khổ vì chiến tranh tại Israel và Ukraine nhé.

From: Do Dzung

Nữ Vương Hòa Bình

Khán giả Hà Nôi đón chào nhạc Lê Uyên Phương

  • Giọng hát ở tuổi 70 của Lê Uyên dù không còn mạnh và cao vút nhưng vẫn có sức thu hút  đối với  khán giả Hà Nội
  • nghe Lê Uyên hát, ta cảm thây như có người yêu tha thiết, dịu dàng, thùy mị đang bàng bạc ở đâu đó. Như đang nghe  giọng hát của người yêu vừa mộng mị vừa da diết nghẹn ngào.
  • Văn, Nhạc là người vì chúng biểu tỏ và truyền cảm. Do đó Nhạc Lê Uyên Phương sẽ đi vào lòng khán giả Hà Nội.
  • Vì trong nhạc, trong cách trình bầy có cái sâu lắng có tính  nhân bản, nhân văn và khai phóng của nền văn hóa VNCH.
  •  

Ca khúc "Vũng Lầy Của Chúng Ta" (Lê Uyên Phương) - Một chuyện tình đắm ...

 

Lê Minh Lập sinh ra và lớn lên tại Đà Lạt. Cha của ông vốn họ Phan, nhưng vì cuộc cách mạng của Phan Bội Châu nên phải đổi thành họ . Mẹ là Công Tôn Nữ Phương Nhi – con gái thứ chín của vua Thành Thái.[1] Do giấy tờ bị thất lạc trong thời chiến tranh nên ông phải làm lại giấy khai sinh hai lần, nhân viên làm giấy tờ nhầm thành Lê Minh Lộc rồi Lê Văn Lộc. Nghệ danh Lê Uyên Phương là ông lấy chữ Phương trong tên mẹ, cùng với chữ Uyên tên người bạn gái đầu tiên mà ghép thành.

Bài nhạc đầu tay “Buồn đến bao giờ” được ông sáng tác năm 1960 tại Pleiku.[2]

Lâm Phúc Anh lúc đó mới 15 tuổi, là con của một gia đình thương gia khá giả và nề nếp ở khu người Hoa ở Sài Gòn, được gia đình đưa lên Đà Lạt để học trường Tây nội trú. Nhà Lê Uyên Phương và Lâm Phúc Anh ở sát nhau – số 18 và 22 Võ Tánh, Thành phố Đà Lạt.

Tôi và anh quen nhau khi tôi mới là nữ sinh 15 tuổi lên Đà Lạt học. Chúng tôi đều là tình đầu của nhau. Ngày ấy, nhà tôi và chỗ anh sống chỉ cách một căn. Tôi được nhiều người theo đuổi, còn anh hơn tôi 11 tuổi, trông xấu trai nhưng ánh mắt rất đáng yêu. Anh thường đứng ở gốc mít nhà bên, hay nhìn trộm tôi.

Lâm Phúc Anh kể, tôi cũng nhớ như in buổi tối hẹn hò đầu tiên với anh. Hôm đó, anh đưa tôi đi nghe nhạc, chơi tặng tôi violin bản Con thuyền không bến. Khi anh quay lưng, tôi nhận ra chiếc quần anh có hai miếng vá chằng chịt, to bằng bàn tay.

Lúc đó, tôi nghĩ: “Mình phải yêu người này thôi. Mình là con nhà giàu nhưng lại bất tài, còn anh ấy nghèo, xấu nhưng tài năng biết mấy”. Tôi còn khắc ghi hình ảnh căn nhà ở số 18, Võ Tánh, Đà Lạt sau bao năm xa cách. Vẫn bảng số nhà, màu sơn ấy, vẫn là cây cầu thang ọp ẹp phủ bụi mờ. 

Mặc cho bị gia đình cấm đoán, để chứng minh tình yêu đích thực, trong sáng dành cho thầy giáo, cô trò nhỏ Lâm Phúc Anh đã từng dùng tới thuốc ngủ để được “chết” vì yêu. Còn thầy giáo cũng bị cuốn theo tiếng gọi của tình yêu, từng bỏ cả giảng đường âm thầm về Sài Gòn để gặp người tình bé nhỏ.

Chính thời điểm này, nhạc sĩ đã hiểu được nỗi chia xa khủng khiếp và bởi vậy một loạt các ca khúc đẹp viết về tình yêu được ra đời như: Chiều phi trường, Không nhìn nhau lần cuối, Lời gọi chân mây, Đưa người tuyệt vọng, Vũng lầy của chúng ta, Còn nắng trên đồi…

Tình yêu của hai người đã vượt qua tất cả mọi thử thách, mọi rào cản và trở thành cặp vợ chồng nghệ sĩ mang giọng hát và tiếng đàn đến khắp Sài Gòn và Đà Lạt. Hình ảnh chàng nhạc sĩ với mái tóc bồng bềnh với lãng tử chơi ghita sánh vai với cô ca sĩ có đôi mắt như biển mộng cùng hòa giọng ngọt ngào ấm nồng làm nức nở triệu trái tim yêu nhạc.

Hai người kết hôn vào năm 1968. Hầu hết các ca khúc của Phương từ đây về sau đều tặng vợ.

Mùa xuân năm 1970, nhà thơ Đỗ Quý Toàn từ Sài Gòn lên Đà Lạt họp với anh em hướng đạo sinh. Người thân của Lê Uyên Phương cho ông Toàn nghe một băng cassette mà Lê Uyên Phương thu tại nhà. Ông Toàn giật mình nói với người thân rằng làm sao thu xếp để ông Toàn gặp Lê Uyên Phương vào ngày hôm sau. Lần gặp ấy, ông Toàn nói với anh: “Bất cứ lúc nào anh xuống Sài Gòn thì gặp tôi”. Trong kỳ nghỉ Tết, Lê Uyên Phương cùng vợ xuống Sài Gòn và gặp lại Đỗ Quý Toàn. Đỗ Quý Toàn giới thiệu Lê Uyên Phương cho nhà báo Đỗ Ngọc Yến, một người hoạt động phong trào văn nghệ sinh viên. Ông Yến tổ chức cho Lê Uyên Phương buổi biểu diễn đầu tiên tại Trường Quốc gia Âm nhạc và Kịch nghệ.

Lúc đó, có nhiều phóng viên hỏi Lê Uyên Phương là ai? Ông buột miệng chỉ vợ rồi nói: “Đây là Lê Uyên. Còn tôi là Phương”. Từ đó Lâm Phúc Anh gắn liền với nghệ danh Lê Uyên. Lúc hai người song ca được gọi Lê Uyên và Phương.

Trong vòng 19 ngày, Lê Uyên Phương biểu diễn liên tục các show cho sinh viên Văn khoa, Luật khoa, Sư Phạm, Y Khoa, rồi tới Đài Truyền hình Việt Nam lẫn quán cà phê Con Nai Vàng của nhạc sĩ Cung Tiến.

Từ Đà Lạt đến, nhạc sĩ Lê Uyên Phương đã đem một luồng gió mới đến cho âm nhạc miền Nam vào những năm mà cuộc chiến bước vào thời kỳ khốc liệc qua các bài hát song ca cùng người vợ trẻ Lê Uyên. Giới trẻ sinh viên, học sinh đã đón nhận cặp song ca này nòng nhiệt.

Nhờ vậy, Lê Uyên Phương có được hợp đồng biểu diễn tại 5 phòng trà Sài Gòn, mỗi đêm hát thù lao là 5000 đồng cho mỗi điểm biểu diễn 3 bài (lương giáo viên của anh hồi đó là 5, 6 ngàn/tháng) trong vòng bốn năm.

Từ Đà Lạt vào Sài Gòn, Lê Uyên Phương đã đem đến một luồng gió mới cho tân nhạc Việt Nam với những ca khúc nồng nàn, khắc khoải và đôi khi bàng bạc, triết lý như “Bài ca hạnh ngộ”, “Dạ khúc cho tình nhân”, “Lời gọi chân mây”, “Vũng lầy của chúng ta”… được giới trẻ đón nhận nồng nhiệt.

Mỗi ca khúc của Lê Uyên Phương đều mang cảm thức hạnh phúc lẫn chia lìa. Bởi theo Lê Uyên Phương, tình yêu của một chàng trai 27-28 tuổi mang trong mình căn bệnh quái ác không biết ra đi lúc nào, với cô gái phơi phới mới lớn như Lâm Phúc Anh, đối với ông là quá lớn.

Năm 1979, hai vợ chồng Lê Uyên Phương vượt biên sang đảo Pulau Bidong, đến định cư tại Miền Nam California, Hoa Kỳ. Đây là nơi ra đời hai cô con gái Lê Uyên Uyên và Lê Uyên My.

Năm 1984, Lê Uyên bị trúng đạn lạc từ hai băng đảng thanh toán nhau nên phải ngừng biểu diễn trên các sân khấu ca nhạc hải ngoại. Khoảng thời gian sau tai nạn đó, cả hai lặng yên sắp xếp lại cuộc sống chứ không phải chia tay như nhiều lời đồn thổi. Mãi đến năm 1990, Lê Uyên mới trở lại sân khấu với tiết mục trong chương trình Paris By Night số 11.

Lê Uyên Phương mất vì bệnh ung thư phổi ngày 29 tháng 6 năm 1999 tại bệnh viện UCI (University of California, Irvine).

Sau khi Lê Uyên Phương qua đời năm 1999, Lê Uyên đã đứng ra thực hiện được hai CD gồm một số ca khúc của Lê Uyên Phương. CD thứ nhất là Yêu nhau khi còn thơ gồm những nhạc phẩm đầu tay của Lê Uyên Phương sáng tác từ đầu thập niên 1960, phần lớn được ra đời ở Pleiku là nơi Lê Uyên Phương đã từng dạy học một thời gian, trước khi trở về Đà Lạt. CD thứ hai nhan đề Tình như mây cõi lạ, gồm 9 nhạc phẩm trong tổng số trên 40 bài nhạc phổ từ thơ của Lê Uyên Phương.

Tại Việt Nam đến ngày hôm nay của năm 2023, Phương đã đạt di nguyện rằng âm nhạc của ông trải dài từ Đà Lạt xuống Sài Gòn và không hề mai một trong lòng khán giả. Quan trọng hơn, khán giả chỉ thừa nhận Lê Uyên Phương qua việc Lê Uyên không thể hát nhạc ai khác ngoài nhạc của chồng. “Ngay cả khi Phương ra đi thì âm nhạc vẫn cứ phải là Lê Uyên Phương, hai người không thể tách khỏi nhau”, ca sĩ Quang Thành nhận xét.

Le Uyen Phuong - Tinh Khuc Cho Em | Thông Tin về như hoa đem tin ngày ...

 

Lê Uyên Phương và Đà Lạt - Sự gắn kết định mệnh

Những tác phẩm thuộc về  một nền văn hóa khai phóng

Tranh minh họa của Đinh Cường

Nói chuyện tiến thân với bạn trẻ: Kỹ sư tiến sĩ không gian Phạm Đại Khánh

* Không bao giờ tự đặt mình vào cái bẫy suy nghĩ tiêu cực rằng bạn không có khả năng phát triển, sáng tạo và đóng góp.
* Rất quan trọng cần phải vượt qua hàng rào ngôn ngữ.
* Cần tham gia tranh luận theo văn hóa Mỹ để tỏ phát kiến, chính kiến.

 

Tiến sĩ Phạm Đại Khánh, kĩ sư không gian cao cấp làm việc cho Không quân Hoa Kỳ, được trao giải thưởng Arthur S. Flemming năm 2018 của Đại học George Washington cho những thành tựu nghiên cứu của ông trong lĩnh vực Khoa học Cơ bản.

 

 

“Ông là người tiên phong trong lĩnh vực nghiên cứu lí thuyết và vận hành liên quan tới nhận thức tình huống không gian và liên lạc quân sự, có ảnh hưởng đến các liên lạc vệ tinh quân sự,” thông báo nói thêm, lưu ý rằng ông nắm giữ 20 bằng sáng chế cho công tác của mình.

 

Tiến sĩ Khánh, 48 tuổi, sinh trưởng ở miền Nam Việt Nam, nơi cha mẹ ông phục vụ trong chính quyền Việt Nam Cộng hòa và sau đó trở thành tù nhân phải ‘học tập cải tạo’ từ năm 1975 đến năm 1984. Họ đến Mỹ theo diện HO (Humanitarian Operation) vào đầu những năm 1990. Khi đó ông đang là sinh viên năm thứ hai theo học ngành kĩ sư ở Sài Gòn và gần như không nói được tiếng Anh.

Anh vẫn nhớ khi bố mẹ mình, Phạm Việt Sơn và Bàng Kim Linh, cả hai đều là Thiếu Tá của Quân Lực VNCH dưới chế độ Sài Gòn. Cha mẹ anh bị cộng sản bắt đi tù cải tạo, cả bốn chị em lúc đó được ông bà Ngoại cưu mang chăm sóc.
Ông Ngoại là nhà thơ Bàng Bá Lân thường có những người bạn thơ như ông Nguyễn Toan Ánh tới chơi nhà. Ông Ngoại được biết đến như một nhà thơ về đồng quê, tuy nhiên, ông cũng là một nhà nhiếp ảnh tài ba từng được đi trưng bày các tác phẩm của mình tại nhiều nước châu Âu. 

Đặt chân tới Mỹ, ông học lại ba năm trung học. Trong khoảng thời gian này, ông vừa đi học vừa làm lao công và vào buổi tối, ông theo học cao đẳng cộng đồng và lấy bằng hai năm trong lĩnh vực công nghệ hệ thống điện tử.

Cuối những năm 1990, ông tiếp tục lấy bằng cử nhân bốn năm và bằng thạc sĩ ngành kĩ thuật điện tại Đại học Nebraska. Năm 2004, ông nhận bằng Tiến sĩ Kĩ thuật Điện tại Đại học Notre Dame. Cùng năm, ông vào làm việc cho tới nay tại Bộ phận Phương tiện Không gian thuộc Phòng Thí nghiệm Nghiên cứu Không quân ở Căn cứ Không quân Kirtland, bang New Mexico.

Giáo Sư Khánh chía sẻ:    “Những đồng nghiệp, những giáo sư đã cùng mình giải quyết những vấn đề, giúp mình đạt được những thành tích hoặc là đóng góp thiết thực cho cơ quan,” ông nói. “Họ cũng thử thách mình, mình cũng phải bước ra khỏi lãnh vực của mình mà mình biết rất nhiều. Mình học hỏi nhiều hơn, vấp ngã nhiều hơn và họ giúp mình đứng lên.”

  • Trong quá trình làm việc và nghiên cứu, anh nhận thấy rằng sự hợp tác liên ngành là rất quan trọng. Anh được gặp gỡ và giao tiếp với rất nhiều giáo sư xuất sắc và đồng nghiệp nổi bật với nhiều nghiên cứu tiên tiến và quy hoạch sáng tạo. Vì vậy, anh không thể tự nhận rằng những thành tựu mà anh đã đạt được sau đây là hoàn toàn do cá nhân anh đạt được.
  • Từ năm 2004 cho đến nay, anh là tác giả của trên 150 bài viết nghiên cứu, 24 chương sách tạp chí khoa học, 20 bài báo, hai cuốn sách chuyên khảo nghiên cứu và trên 20 cuộc đàm phán tại các trường đại học. Đồng thời, anh là nhà phê bình của các hội nghị chẳng hạn như: IEEE Transactions on Automatic Control; IEEE Transactions on Aerospace and Systems; Systems and Control Letters, International Journal of Control; Decision Support System Journal; …

Anh muốn gửi tới các bạn trẻ một lời khuyên đơn giản, đó là bạn luôn cần kiểm nghiệm tại sao mình đã chọn nghề nghiệp mà bạn theo đuổi và không bao giờ tự đặt mình vào cái bẫy suy nghĩ tiêu cực rằng bạn không có khả năng phát triển, sáng tạo và đóng góp hữu ích cho mọi người quanh bạn.

Năm 2017 và 2018, Phạm xuất hiện và được phỏng vấn vì thành tích nổi bật trên “Voice of America”, “Niềm tự hào của người Việt Nam” – đài truyền hình quốc tế lớn nhất của Hoa Kỳ tôn vinh Di sản Việt Nam trên toàn thế giới và Kỹ sư người Mỹ gốc Á của năm. Thành tích chuyên môn của ông chứng minh thực tế rằng việc theo đuổi kiến thức cơ bản là trọng tâm của tiến bộ công nghệ, an ninh quốc gia và lãnh đạo quốc tế, đồng thời nó thể hiện tầm quan trọng của đội ngũ các nhà khoa học và kỹ sư dân sự chuyên nghiệp của Bộ Quốc phòng.

 

Thành viên Viên Kỹ sư Điện – Điện tử, 2023
Thành viên của Hiệp hội Du hành vũ trụ Hoa Kỳ, 2023
Thành viên Hiệp hội Trí tuệ Nhân tạo Châu Á – Thái Bình Dương, 2023
Thành viên của Học viện Phát minh Quốc gia, 2022
Thành viên của Hiệp hội Quốc tế vì Sự tiến bộ của An toàn Không gian, 2022
Thành viên của Hiệp hội Thiên văn Hoàng gia, 2021
Thành viên Viện Kỹ thuật và Công nghệ, 2021
Thành viên của Hiệp hội Hàng không Hoàng gia, 2021
Thành viên Phòng thí nghiệm Nghiên cứu Không quân, 2020
Thành viên của Hiệp hội kỹ sư thiết bị quang học, 2015
Phó thành viên của Viện dẫn đường Hoàng gia, 2023
Phó thành viên Viện Hàng không và Du hành vũ trụ Hoa Kỳ, 2010

 

Bằng Cấp và Bằng Cắp

Trích bài của Thằng Mõ

Theo tin tức báo chí từ trong nước, ở Việt Nam tính đến cuối năm 2006 có gần 15 ngàn tiến sĩ và hơn 16 ngàn thạc sĩ, tức nhiều hơn Mã Lai và Thái Lan là hai quốc gia láng giềng an hưởng thái bình và nền kinh tế phồn thịnh lâu đời.

Cũng cần nói rõ cái gì của Việt Cộng (VC) cũng khác người, không giống ai hết vì Việt Cộng là… Việt Cộng. Cho nên, đọc giả đừng nghe bằng “thạc sĩ” của VC mà hoảng sợ. Nó không phải là bằng thạc sĩ của Pháp (agrégé) như thạc sĩ Vũ Quốc Thúc và thạc sĩ Nguyễn Văn Bông, giáo sư đại học luật khoa Sài-gòn trước 1975. Nó là bằng Cao Học ở trong Nam trước 1975 hay bằng Master của Mỹ, bằng Maitrise của Pháp hiện nay, nhưng phẩm chất và giá trị của nó có thể tóm tắt bằng bốn chữ, “bằng cấp Việt Cộng,” hay “bằng cắp Việt Cộng” Người viết sẽ giải thích tại sao có hai chữ “bằng cắp” thay vì “bằng cấp.”

10_chum_tranh_biem_hoa_dac_sac_Viet_Nam_8

Thật sự không ai biết rõ trước khi đoàn quân viễn chinh cộng sản Bắc Việt vào tận Sàigòn, bộ giáo dục và đào tạo Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa đã in và cấp phát bao nhiêu bằng cấp trên bậc đại học, phó tiến sĩ và tiến sĩ. Đây là một “bí mật quốc gia,” trừ bộ chánh trị không ai được quyền biết. Nhưng người viết tin chắc… không nhiều lắm. Trong mấy năm đầu tíếp thâu và điều hành các trường đại học thuộc Viện Đại Học Sàigòn, Cần Thơ, Huế, người ta chỉ thấy le que mấy ông xưng phó tiến sĩ XHCN tốt nghiệp ở Liên Sô và các quốc gia Đông Âu Cộng sản, và một đội ngũ giáo viên dạy đại học chi viện từ Bắc vô mà trình độ không quá bốn năm học đại ở Hà Nội!

Vì không có bằng cấp đúng tiêu chuẩn nên người dạy ở đại học “khiêm nhường” xưng và được gọi là giáo viên thay vì giáo sư như trong Nam trước 1975. Quan chức nhà nước không ai dám khoe bằng như hiện nay vì “trình độ văn hóa” nhiều lắm là ngang với các đồng chí lãnh đạo đảng như Lê Duẫn, Đỗ Mười, Phạm Văn Đồng… “đọc một trang diễn văn đánh máy hai lần mà không biết” (lời cụ Nguyễn Văn Trấn trong “Viết Cho Mẹ và Quốc Hội”). Nhờ đó mà các phụ khảo, giảng viên có bằng master Mỹ còn kẹt lại ở các trường đại học trong Nam trở nên trân châu bảo ngọc của chế độ, nhất là kể từ khi đảng chủ trương đổi mới mà không đổi màu, tức làm kinh tế thị trường (tư bản) theo định hướng xã hội chủ nghĩa (cộng sản), một loại ốc mượn vỏ để sinh tồn.

 

BẰNG CẤP HAY BẰNG CẮP ?

Bây giờ trở lại vấn đề: bằng cấp hay bằng cắp XHCN?

Theo từ nguyên, bằng là bằng cớ, bằng chứng, cái gì đó để làm bằng, làm chứng việc đã xảy ra, như nhân viên cảnh sát lập vi bằng một tai nạn. Cấp là thứ bậc, trình độ như sĩ quan cấp cao, nhân viên cấp dưới. Vậy bằng cấp là giấy chứng nhận trình độ học thức của một người ở một cấp nào đó: tiểu học, trung học, cử nhân, cao học/ thạc sĩ, tiến sĩ. Giấy chứng nhận này là thành quả của công khó nhọc mài (mòn) quần trên ghế nhà trường, dù thông minh cũng phải thức khuya, dậy sớm chăm lo việc đèn sách.

Còn bằng cắp ai cũng biết, không cần phải giải thích dài dòng. Cắp là một hành động lén lút, lấy của người hay của chung làm của mình. Nếu công khai thì không còn là cắp nữa mà là cướp. Người không đi học, không đến trường, không đi thi mà có bằng thì đó đúng là “bằng cắp” rồi. Học lực bổ túc văn hóa lớp 5, viết một câu tiếng Việt không thông mà có bằng cử nhân, thạc sĩ, hay tiến sĩ thì đúng là đoạt… bằng cắp, dù có dấu ấn hay triện son của “bộ giáo dục và in bằng cắp” nhà nước XHCN ta.

Thử lấy một trường hợp cụ thể bằng cắp hiện nay ở quê hương… toàn chùm khế ngọt: Ông Lâm Xiếu, giám đốc Sở Bưu Điện An Giang hiện nay. Ông là một đảng viên công thần, xuất thân từ du kích xã. Học chưa hết lớp 5 trường làng, ông theo làm du kích VC. Cách mạng thành công, ông được thưởng công theo học lớp bổ túc văn hóa. Năm nào cũng thi đậu lên lớp dù ít khi đến lớp. Ông được kết nạp vào đảng, làm phó giám đốc, rồi giám đốc Sở Bưu Điện. Trong ba năm liên tiếp, ông đậu ba bằng cắp: cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ. Năm 2006, báo chí (VC) phanh phui trường hợp “bằng cắp” của ông. Ông trả lời tỉnh khô, thật trơn tru, đúng bài bản XHCN: ông không dè ông có nhiều bằng cắp như vậy. Có vài nhân viên thấy ông ăn ở hiền lành, lãnh đạo tốt nên tự động đi thi dùm mà không cho ông biết. Đến bây giờ, nhờ báo chí nói ông mới biết. Rồi nhà nước vẫn để ông yên lành làm… “dám đốc!” Nếu bắt tội ông thì phải cách chức 99 phần trăm giám đốc hiện nay, lấy ai làm “đầy tớ nhân dân?” Nhân dân mà thiếu loại đầy tớ nầy thì lấy ai phục vụ? Đất nước sẽ ra sao? Hơn nữa, ông đâu có tội gì ngoại trừ tội… không hiếu học mà thích bằng cắp!

Nguyễn Tấn Dũng cũng xuất thân từ du kích như ông, có học luật ngày nào đâu mà cũng ghi là đậu cử nhân luật và làm thái thú đại diện thiên quốc?

Đó là những con số “bằng cắp thật” do “bộ giáo dục và in bằng cắp” phát ra cho các quan chức giám đốc nhà nước: bằng cắp thật, cấp cho người thật, chỉ có kiến thức là giả thôi. Còn loại bằng giả người thật, bằng thật người giả, hay loại bằng thuê mướn để “tạm dùng” một thời gian (như thuê mướn áo cưới cô dâu, chú rể) thì như lá cây rừng, nước đại dương…, nhiều hơn bằng cắp của Wal*Mart, Viện Đại Học Nhân Dân lớn nhứt thế giới, bán ra.

Dưới ánh sáng chủ nghĩa Mác Lê và tư tưởng Hồ Chí Minh, xã hội Việt Nam ngày nay quý chuộng bằng cấp và bằng cắp hơn bất cứ dân tộc nào khác trên thế giới. Khi đăng tên ông giám đốc thì báo chí, cơ quan truyền thông nhà nước luôn luôn phải ghi thêm bằng cấp thạc sĩ, tiến sĩ… như tiến sĩ giám đốc Lê Văn Đực, thạc sĩ giám đốc Nguyễn Văn Mít. Còn giáo sư thì phải có ”học vị” tiến sĩ đi kèm như giáo sư tiến sĩ Phạm Văn Rớt để phân biệt với… giáo sư Lý Chánh Trung hay loại giáo sư chỉ có học hàm mà không có học vị tiến sĩ. Mục đích là để cho thế giới tư bản không dám nghĩ lãnh tụ đảng và nhà nước ta thuộc loại mít đặc. Phóng viên, ký giả nào viết bài đăng báo — tất cả phóng viên, ký giả đều là quốc doanh, ăn lương nhà nước và viết bài cho 700 tờ báo đảng — mà quên chi tiết “bằng cắp” là chưa làm tròn thiên chức nhà báo (đời) XHCN; có thể bị kỷ luật vì làm giảm “chất lượng” các đầy tớ của nhân dân anh hùng ta!

Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh "Kỳ 25 - Bác Hồ với ...

HỌC VỊ

Xin mở ngoặc để nói về hai chữ “học vị”. Học vị nghĩa là bằng cấp. Thế thôi. “Bằng cấp” là chữ Việt. “Học vị” là tiếng Tàu phát âm Việt theo chủ trương “Việt Trung muôn năm hữu nghị” của bác và đảng! Trước 1975, trong Nam không ai dùng chữ học vị vì nó chứng tỏ tinh thần nô lệ trong cách dùng chữ. Mình có chữ mà không dùng, phải dùng từ Hán Việt để chứng tỏ là đỉnh cao trí tuệ. Mấy ông trí thức khoa bảng miền Bắc XHCN muốn chứng tỏ mình khác người, dùng chữ “học vị” thay bằng cấp cho oai hơn. Trước đây từ “học vị” chỉ dùng cho bằng cấp phó tiến sĩ và tiến sĩ thôi. Bây giờ thời đại đổi mới, mở cửa, dùng thêm cho thạc sĩ và cử nhân. Không ai nói bác Hồ có “học vị tiểu học sơ cấp” (lớp ba trường làng) dù đó là sự thật, trừ phi muốn mất chỗ đội nón.

Tôi thích đọc . I love to read: Thời loạn tiến sĩ và Chùm tranh tiến sĩ

Cho nên cái (mắc) dịch hiện nay ở xã hội Việt Nam là dịch bằng cấp và dịch bằng cắp. Nó nguy hiểm hơn dịch cúm gà. Nó giết mòn lòng tự trọng của cả dân tộc. Người ta tìm mọi cơ hội để trưng bằng cấp và bằng cắp, thiệt giả khó phân biệt. Có khi hàng giả trông lại bén mắt hơn hàng thiệt. Có “học vị” chẳng liên hệ gì đến công việc đang làm nhưng vẫn được trưng khoe ra:

  • Thạc sĩ Lê Văn Khiên, Giám đốc Nhà Táng Ba Đình, Hà Nội
  • Tiến sĩ Trần Văn Sai, chuyên đoán (mò) tương lai, tình duyên, gia đạo, làm ăn, lập gia đình, đầu tư, móc ngoặc, vượt biên…
  • Cử nhân Đặng Thị Giả, chuyên viên tiếp thị, cung cấp hàng dỏm cho các chợ trời từ Nam ra Bắc…
  • Phó Giáo sư Phó Tiến sĩ Vũ Văn Chơm, Giám đốc Hãng Xe Hàng Quá Tải chạy suốt…

Ngày xưa thì phú quý sinh lễ nghĩa. Nhưng lễ nghĩa đã bị chế độ XHCN và phương cách trồng người của bác Hồ đập phá tan hoang nên không còn mấy ai muốn “sinh lễ nghĩa” cả. Ngày nay đảng viên cán bộ cao cấp đã trở thành đại gia đỏ. Để vượt thoát mặc cảm bần nông thất học, lái heo thiến lợn, phu cạo mủ đồn điền cao su…, các đại gia đỏ ngày nay chơi trò “bằng cắp” như phú ông dốt đặc chơi cây kiểng. Chơi mà không biết trồng, không biết chăm sóc, không biết lịch sử của từng loại cây, ngay cả không cần biết tên cây kiểng. Do đó, giáo dục trở thành buôn chữ, bán bằng; bằng cấp biến thành bằng cắp!

Descartes, nhà toán học kiêm triết gia Phú-Lang-Sa trước đây, đã bạo phổi tuyên bố: “Tôi suy nghĩ, vậy tôi hiện hữu.” Câu này không còn hợp với trào lưu duy vật biện chứng pháp đang lộng hành ở đất nước ta. Suy nghĩ làm cho con người nhức đầu, nhức óc, đâu còn sáng suốt làm việc trị nước. Phụ nữ suy nghĩ nhiều quá thì trán nhăn, má lõm, tốn thêm tiền tân trang da mặt. Phải có cái gì cụ thể hơn để chứng minh sự hiện diện của mình và của người khác. Còn gì rõ rệt hơn mảnh bằng dán trên trán? Bằng cấp hay bằng cắp không thành vấn đề, ai có thời giờ “suy nghĩ” để biết thiệt hay giả? Tôi có bằng cấp/bằng cắp, càng to càng có thể. Vậy thì tôi có, tôi hiện hữu. Và ai muốn hiện hữu… như tôi thì phải biết, phải công nhận là… tôi có bằng cấp. Giản đơn như vậy!

Riêng có ba ngành “công an tra tấn,” “giải tán biểu tình,” và “khủng bố phá hoại” thì đảng ta vô địch, gồm nhiều nhân tài đỉnh cao trí tuệ, cả thế giới đều biết tiếng. Bộ Giáo Dục và bộ Công An nên phối hợp để lập học vị thạc sĩ và tiến sĩ ba ngành này cho các quốc gia như Miến Điện, Zimbabwe, Sudan, Somalia, Venezuela… gởi người đến học và tu nghiệp. Chắc chắn sẽ thu được nhiều ngoại tệ, đi buôn một vốn bốn lời!

Nếu nhân tài của chế độ CHXHCNVN mà có khả năng thì chỉ cần ¼ số thạc sĩ và tiến sĩ hiện có cũng đủ làm cho nước giàu dân mạnh. Rất tiếc!

Năm 2007, nhà nước cộng sản qua Bộ Giáo Dục và Đào Tạo lên kế hoạch “trồng người” khác: Từ nay đến 2020, tức 12 năm nữa, sẽ đào tạo thêm 20,000 tiến sĩ. Xin viết lại bằng chữ “hai chục ngàn tiến sĩ” để độc giả không nghĩ là người viết ghi thừa hai con số không. Hai chục ngàn, không phải 200 hay 2000! 10.000 tiến sĩ đào tạo trong nước và 10.000 tiến sĩ đào tạo ở các nước Tây Phương, đặc biệt là Hoa Kỳ. Nghĩ tới cảnh 10.000 tiến sĩ bằng cấp ngoại quốc về nước làm việc dưới sự lãnh đạo của các tiến sĩ “bằng cắp XHCN”…thật kinh hoàng, như trường hợp thạc sĩ Trần Đức Thảo, giáo sư đại học từ Pháp về chiến khu Việt Bắc năm 1950, phục vụ dưới quyền các đảng viên cán cuốc, cán mai. Rồi đâu cũng vào đó hết!

Nhà nước ta “trồng người” như nuôi gà nuôi lợn, nuôi trâu bò công nghiệp! Cứ nuôi ăn đủ tháng, đủ năm, đủ ký thì cho vào lò sát sinh lấy thịt. Đảng và nhà nước quen sử dụng thi nô, nhạc nô, nghệ nô, giáo nô theo đơn đặt hàng nên không thể nào hiểu ý nghĩa của sáng tạo và nghệ thuật. Học lên cấp tiến sĩ là phải có óc sáng tạo và sự sáng tạo không thể ấn định thời gian khi nào có, khi nào thành, và không phải ai cũng có thể nghĩ ra cái mới. Có người chỉ học tới cấp cử nhân hay cao học và dừng lại mà không thể đi xa hơn, trừ phi “đoạt lấy” bằng cắp tiến sĩ XHCNVN!

Anh thiến lợn dạo không thể lên kế hoạch mỗi tháng thiến bao nhiêu con heo vì còn phải tùy thuộc vào số heo nuôi và chủ heo có muốn thiến hay không. Ông bác sĩ không thể lập phương án mỗi tháng phải chữa lành bao nhiêu bệnh nhân vì không biết rõ bao nhiêu bệnh nhân đến khám, khám xong có tiền mua thuốc uống không và tình trạng sức khỏe hiện tại. Đảng có thể định mỗi tháng bắt bỏ tù bao nhiêu người vô tội, thả bao nhiêu người vô tội, cướp bao nhiêu mẫu đất của dân… vì những vấn đề này thuộc quyền sinh sát trong tay của đảng. Nhưng vấn đế chất xám và trồng người không phải là chuyên môn của bác, của đảng! Tội nghiệp quá! Thiên hạ chỉ có bốn bồ ngu, sao lại dành trọn hết?

Để có thể nghĩ ra cái mới, có óc sáng tạo là cả một quá trình học vấn, được khuyến khích suy nghĩ, tự do suy nghĩ, tìm thấy cái sai trong hiện trạng. Chế độ cộng sản chỉ muốn mọi người “nhứt trí” với đảng, với lãnh tụ đảng dù lãnh tụ là những người ít học, cán mai cán cuốc, chuyên chế về suy tư hơn bất cứ chế độ chính trị nào trong lịch sử loài người, thì làm sao có người dám nghĩ ra cái mới để làm luận án tiến sĩ?

Tìm khắp các quốc gia tiên tiến Tây Phương, các trường đại học danh tiếng, không có nơi nào dám bạo phổi định số người lãnh bằng tiến sĩ hàng năm như định mức trâu bò giết thịt. Các bịnh trầm kha của những người được tôi luyện bằng “tư tưởng HCM” là ở chỗ suy nghĩ tầm bậy tầm bạ mà cứ tưởng mình khôn nhất thiên hạ!

 

Thế chiến quốc thế Xuân Thu

Gặp thời thế thế thời phải thế!

*****

 

“Bác hỏi tôi đi học để làm gì?”

Câu hỏi này khởi đầu một bài tập đọc trong quyển “Quốc Văn Giáo Khoa Thư” lớp ba mà nhiều đọc giả có học qua, thời 1947-1954. Nếu câu trả lời là:

“Tôi đi học để biết đọc, biết viết, biết tính toán… và làm quan để cả họ được nhờ…” thì học tiến sĩ ở đâu, trường nào cũng không thành vấn đề. Nếu mục đích chỉ có vậy thôi thì hà tất phải học đến “học vị tiến sĩ” chi cho mệt xác thân. Và nếu là con cháu đại gia đỏ thì cứ theo nguyên tắc“trước là du hí, sau là online, hàm thụ” để về tiếp nối sự nghiệp cha ông làm lãnh đạo! Dịch ra tiếng Việt thì “tiến sĩ” nào cũng là tiến sĩ. Ph. D. của phái bạch đạo và Ph. D. hay Doctor của phe hắc đạo hàm thụ online đâu khác gì! Có dấu trademark Made in USA mang về Việt Nam là nhứt rồi. Ra Wal*Mart mua mẫu bằng Ph. D., Doctor, Master, Bachelor… rồi viết tên mình vào, về Việt Nam ai biết? So với bằng cắp của nhà nước CHXHCNVN còn đẹp hơn nhiều!

Chùm tranh biếm họa vui của Vĩnh Bò Cạp • Đỗ Phú Quý

“Là người trí thức trước hết là phải biết ngượng” (Nguyễn Văn Lục). Còn biết ngượng là còn muốn hướng về cùng đích Chân, Thiện, Mỹ. Trong xã hội Việt Nam hôm nay, tìm ra ông thạc sĩ, tiến sĩ được nuôi dưỡng bằng “tư tưởng Hồ Chi Minh” biết ngượng quả là điều rất khó. Lãnh tụ đảng, nhà nước, quốc hội, cả bộ chánh trị và trung ương đảng, quan chức, nói khác cả bộ máy cầm quyền thống trị nói láo thật trơn tru, không mắc cỡ thì bảo đàn em dưới trướng “biết ngượng” sao được? Biết ngượng thì sao gọi là… con người mới xã hội chủ nghĩa? Biết ngượng là dấu chỉ của con người trưởng thành, văn minh. Thử hỏi Trần Huy Liệu có biết ngượng khi gia công nặn đẽo “anh hùng liệt sĩ Lê Văn Tám” làm thần tượng cho các cháu ngoan bác Hồ?

Với phương cách trồng người của bác và đảng, “khỉ trình luận án, đười ươi giảng bài” thì thành quả “bằng cấp” trở thành “bằng cắp” đâu có chi lạ!

Thằng 

********************************************

Tiến sĩ giấy      –        Thơ Nguyễn Khuyến

Tiến Sĩ Giấy

Cũng cờ, cũng biển, cũng cân đai.

Cũng gọi ông nghè có kém ai.

Mảnh giấy làm nên thân giáp bảng,

Nét son điểm rõ mặt văn khôi.

Tấm thân xiêm áo sao mà nhẹ?

Cái giá khoa danh ấy mới hời!

Ghế tréo, lọng xanh ngồi bảnh choẹ,

Nghĩ rằng đồ thật, hoá đồ chơi!

Nguồn: https://thuvientho.com/tien-si-giay-bai-tho-trao-phung-cham-biem-

hien-thuc-xa-hoi-18549.html#ixzz8GIFY0Sza

 

*********************

Mậu Binh Hà Huyền Chi,

“Trồng Người”

Mười năm bác đảng trồng cây,
Những rừng danh mộc mỗi ngày hiếm hoi
Trăm năm bác đảng trồng người
Khỉ trình phương án, đười ươi giảng bài.

 


 

Tin nóng: Tổng Thống Biden nói việc Israel tái chiếm Gaza sẽ là một sai lầm

Biden nói việc Israel tái chiếm Gaza sẽ là một sai lầm

Tổng thống Biden cho biết trong một cuộc phỏng vấn được phát sóng hôm Chủ nhật rằng việc Israel chiếm đóng Gaza sẽ là “một sai lầm lớn”, những bình luận được đưa ra khi Israel dự kiến ​​sẽ tiến hành một cuộc xâm lược mạnh mẽ trên bộ vào vùng đất của người Palestine.

“Tôi nghĩ đó sẽ là một sai lầm lớn,” Biden nói khi trả lời câu hỏi của người dẫn chương trình “60 Minutes” Scott Pelley. “Hamas và các phần tử cực đoan của Hamas không đại diện cho toàn bộ người dân Palestine. Và tôi nghĩ rằng… sẽ là một sai lầm… nếu Israel chiếm đóng… Gaza một lần nữa.”

Cảnh báo của ông Biden về việc tái chiếm Gaza là một trong những nỗ lực kiên quyết nhất của ông cho đến nay nhằm áp đặt giới hạn đối với các hành động của Israel để trả đũa các cuộc tấn công của Hamas khiến ít nhất 1.400 người thiệt mạng. Tuy nhiên, ông nói thêm, “Đi vào nhưng tiêu diệt những kẻ cực đoan – Hezbollah ở phía bắc nhưng Hamas ở phía nam – là một yêu cầu cần thiết.”

Ông Biden đã tìm cách phân biệt giữa Hamas, nhóm chiến binh cai trị Gaza và phát động một cuộc tấn công đẫm máu vào Israel vào ngày 7/2 và những người Palestine bình thường hiện đang phải đối mặt với điều kiện tồi tệ ở khu vực đông dân cư hơn 2 triệu người, hơn một nửa trong số đó là trẻ em.

Trong khi ông nói Hamas cần phải bị loại bỏ, ông nói thêm: “Cần phải có một chính quyền Palestine. Cần phải có một con đường dẫn đến một nhà nước Palestine”.

Israel đã chiếm được Dải Gaza, cùng với Bờ Tây, trong cuộc chiến năm 1967, nhưng họ đã đơn phương rút khỏi Gaza vào năm 2005. Tháng 6-2007, Hamas tiếp quản Gaza từ tay chính quyền Palestine.

 

 

Ngay cả khi không có sự chiếm đóng chính thức, Israel vẫn kiểm soát hầu hết các khía cạnh của cuộc sống ở Gaza và hầu hết người Palestine không thể rời khỏi lãnh thổ. Israel tuyên bố bao vây toàn bộ Gaza sau các cuộc tấn công, cắt lương thực, nước, nhiên liệu và điện, một chiến thuật mà các nhóm nhân quyền cho rằng vi phạm luật chiến tranh. Gaza gần như cạn kiệt nhiên liệu và nhiều người dân không được tiếp cận với nước uống an toàn.

Nhà Trắng đang thảo luận với các quan chức Israel về việc Biden tới Israel, có thể là ngay trong tuần này, theo một người quen thuộc với các cuộc thảo luận, người nói với điều kiện giấu tên để nói về các cuộc thảo luận riêng tư.

Truyền thông Israel đưa tin, trong cuộc điện đàm hôm thứ Bảy, Thủ tướng Benjamin Netanyahu đã mời Biden đến Israel. Các quan chức của cả hai nước đang nói về tính khả thi của chuyến đi như vậy, điều này có thể gây ra những khó khăn về hậu cần và chính trị nếu Biden đến thăm trong khi Israel đang tiến hành tấn công dữ dội vào Gaza.

Khi được hỏi liệu Israel có theo đuổi con đường hướng tới một nhà nước Palestine sau các cuộc tấn công của Hamas hay không, Biden nói “không phải bây giờ”. Tuy nhiên, ông nói thêm, “Tôi nghĩ Israel hiểu rằng một bộ phận đáng kể người dân Palestine không có chung quan điểm với Hamas và Hezbollah.”

Các tay súng Palestine thuộc Hamas đã phát động cuộc tấn công bất ngờ cách đây hơn một tuần sau khi vượt qua hàng rào biên giới phức tạp của Israel. Các chiến binh đã săn lùng thường dân trong nhà và ô tô của họ và bắt nhiều người làm con tin ở Gaza, trong đó có một số người Mỹ. Các quan chức Mỹ cho biết ít nhất 30 công dân Mỹ đã thiệt mạng trong các vụ tấn công.

Biden và các quan chức hàng đầu của ông cho biết họ đang nỗ lực đảm bảo các hành lang nhân đạo dẫn vào Gaza để cho phép nhiên liệu và thực phẩm được tiếp cận. Bộ trưởng năng lượng Israel, Israel Katz, hôm Chủ nhật cho biết rằng ông Netanyahu và ông Biden đã đạt được thỏa thuận khôi phục nguồn cung cấp nước cho một số vùng của Gaza. miền nam Gaza.

Biden, người đã dành phần lớn hơn 50 năm hoạt động chính trị với chính sách đối ngoại, luôn tỏ ra ủng hộ Israel một cách kiên quyết ngay cả khi một số bộ phận của Đảng Dân chủ ngày càng đặt câu hỏi về sự hỗ trợ ngoại giao và quân sự của Hoa Kỳ dành cho đất nước.

Một số người theo chủ nghĩa tự do đã nêu lên mối lo ngại về việc Israel phong tỏa Gaza kéo dài nhiều năm và sự phát triển mạnh mẽ của nước này đối với các khu định cư ở Bờ Tây bị chiếm đóng. Netanyahu cũng đã thành lập chính phủ cực hữu nhất trong lịch sử Israel, tìm cách cải tổ nền tư pháp độc lập của mình và gần như bác bỏ ý tưởng về giải pháp hai nhà nước.

Biden từ chối chỉ trích trực tiếp Israel về cuộc bao vây Gaza, mặc dù ông nói rằng ông muốn thấy một hành lang nhân đạo và nguồn cung cấp được đưa vào Gaza.

“Tôi tin tưởng rằng Israel sẽ hành động theo… quy tắc chiến tranh,” Biden nói, một tuyên bố mà ông đã đưa ra nhiều lần trong tuần qua. “Có những tiêu chuẩn mà các tổ chức và quốc gia dân chủ phải tuân theo. Và vì vậy tôi tin tưởng rằng sẽ có khả năng những người vô tội ở Gaza có thể tiếp cận được thuốc men, thực phẩm và nước uống.”


 

Tổng Thống Biden lập lại nhiều lần, Do Thái phải nên tuân thủ các quy tắc chiến tranh và Ông tin rằng họ sẽ làm đúng