THÓI QUEN CỦA NGƯỜI PHƯƠNG TÂY…

Kimtrong LamLương Văn Can 75.

  1. Nụ cười

Người phương Tây rất thích cười. Thậm chí, đó là điều bạn sẽ trông thấy đầu tiên dù họ là người quen hay người lạ.

  1. Cảm ơn và xin lỗi

Đây là 2 câu cửa miệng của người phương Tây mà có lẽ còn xa lạ đối với đa số người Việt. Không phải vì chúng ta kém văn minh hơn mà chúng ta có suy nghĩ khác về việc sử dụng 2 từ này.

  1. Tư duy cá nhân

Trường lớp phương Tây khuyến khích tư duy cá nhân, khác với tư duy tập thể của văn hóa Á Đông. Thậm chí, tư duy cá nhân là nền tảng trong giáo dục của họ. Mỗi cá nhân là một điều gì đó đặc biệt và không thể gom chung được.

  1. Văn hóa đọc sách

Trung bình, một người phương Tây sẽ đọc tầm 4-7 cuốn sách trong một năm. Còn ở Việt Nam thì con số là 0,7.

  1. Không soi mói đời tư cá nhân

Người phương Tây chỉ tập trung vào chuyên môn của bạn, họ không quan tâm bạn là ai, từ đâu đến. Điều quan trọng nhất vẫn là năng lực của bạn.

  1. Tư duy chỉ trích những lãnh đạo

Người phương Tây coi lãnh đạo của họ là những viên chức nhận lương bình thường như bao người khác, không hơn không kém. Họ đã nhận lương thì họ phải làm tốt công việc của mình.

  1. Tầm nhìn dài hạn

Người phương Tây khi đã lên kế hoạch hay xây dựng cái gì thì họ sẽ có tầm nhìn dài hạn, ít nhất là 20 năm trở lên. Các doanh nghiệp phương Tây không bao giờ làm ăn chụp giật để kiếm lời trong ngắn hạn như người phương Đông. Họ luôn có cái nhìn lâu dài và bền vững.

  1. Tôn trọng sự khác biệt của người khác

Đây cũng là một phần của “chủ nghĩa cá nhân”. Mỗi cá nhân là một món quá đặc biệt của Thượng Đế. Họ không bao giờ ép người khác phải làm theo ý mình, trừ khi họ tự nguyện.

  1. Không phán xét

Hamlet từng nói, “Chẳng có gì là tốt hay xấu, tốt hay xấu là do suy nghĩ.” Ông nói đúng, bởi phán xét ngăn ta thông hiểu và có thể hủy hoại hạnh phúc của ta. Khi phán xét, ta không cố gắng thấu hiểu – ta đi thẳng đến kết luận.

Nếu ngừng phán xét, ta sẽ cho phép bản thân cố gắng thấu hiểu một cách đa chiều, sau đó ta có thể hành động khôn ngoan hơn rất nhiều, bởi lẽ ta có nhiều thông tin hơn nhờ sự thông hiểu của mình.

  1. Cuối cùng, văn hóa “Tại sao?”

Người phương Tây luôn tìm hiểu và không ngừng hỏi tại sao. Họ không bao giờ ngừng suy nghĩ, cũng ít khi họ lấy bằng cấp mình đi khoe và thể hiện rằng mình hơn người khác.

ST


 

Bí thư Bến Tre Lê Đức Thọ bị bắt giam

Theo đài Á Châu Tự Do

2023.12.14
sharethis sharing button

Ông Lê Đức Thọ –  Bí thư 

 Tỉnh uỷ Bến Tre

 

Cơ quan An ninh Điều tra (ANĐT) thuộc Bộ Công an Việt Nam trong ngày 14/12 cho biết đã ra quyết định khởi tố bị can, lệnh bắt tạm giam, lệnh khám xét chỗ ở đối với ông Lê Đức Thọ, sinh năm 1970 tại Phú Thọ, nguyên Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Bến Tre; thường trú tại phường Dịch Vọng, quận cầu Giấy, thành phố Hà Nội, để điều tra về tội “Lợi dụng chức vụ, quyền hạn gây ảnh hưởng đối với người k hác để trục lợi” theo Điều 358 Bộ Luật Hình sự Việt Nam.

Vào ngày 8/9 vừa qua, Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam đề nghị Ban Chấp hành Trung ương xem xét thi hành kỷ luật đối với ông Lê Đức Thọ do không trung thực, minh bạch về nguồn gốc sở hữu tài sản.

Trước đó, vào trung tuần tháng 8, Ủy Ban Kiêm tra Trung ương đảng Khóa họp 13 tại kỳ họp thứ 31 ra kết luận ông Lê Đức Thọ đã vi phạm nghiêm trọng quy định của tổ chức trong việc kê khai, minh bạch tài sản, thu nhập; không trung thực trong giải trình nguồn gốc và biến động tài sản…

Trong thông báo của Cơ quan An ninh Điều tra thuộc Bộ Công an đưa ra ngày 14/12 thì các biện pháp đối với ông Lê Đức Thọ được thực hiện trong quá trình thụ lý, điều tra vụ án “vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí; thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng; đưa hối lộ; nhận hối lộ; lợi dụng chức vụ quyền hạn gây ảnh hưởng đối với người khác để trục lợi” xảy ra tại Công ty TNHH Thương Mại Vận tải và Du lịch Xuyên Việt Oil và một số cơ quan, tổ chức liên quan.

Ông Lê Đức Thọ được bổ nhiệm làm Bí thư Tỉnh ủy Bến Tre hồi tháng 7/2021. Ông này có ba năm làm Chủ tịch Hội đồng Quản trị Ngân hàng Thương mại Cổ phần Công Thương Việt Nam.

________

Theo báo Tiền Phong lề phải

Theo thông tin của Tiền Phong, từ cuối năm 2021, tình hình kinh doanh của Xuyên Việt Oil bắt đầu có những biến động lớn dù đây là năm công ty có mức doanh thu tăng đột biến lên tới 22.500 tỷ đồng, tăng gấp đôi so với năm 2020 (11.000 tỷ đồng). Đây cũng là năm doanh nghiệp này đã xuất hoá đơn bán hàng với số lượng bán khủng khiếp, lên tới hơn 1,7 tỷ lít xăng dầu.

Năm 2022, khi thị trường xăng dầu diễn ra tình trạng đứt gãy nguồn cung, giá xăng dầu thế giới liên tục biến động, Xuyên Việt Oil đối diện tình trạng thiếu vốn khá nặng nề, thua lỗ triền miên, bị âm vốn chủ sở hữu, khả năng thanh toán và trả nợ ở mức báo động.

Bắt Giám đốc và Phó giám đốc Công ty Xuyên Việt Oil ảnh 1
Bị can Mai Thị Hồng Hạnh (trái) và bị can Nguyễn Thị Như Phương (phải).

Đồng thời, CQĐT đã khởi tố bị can, bắt tạm giam Mai Thị Hồng Hạnh (SN 1979), Giám đốc và Nguyễn Thị Như Phương (SN1992), Phó Giám đốc Công ty TNHH Thương mại Vận tải và Du lịch Xuyên Việt Oil.

______________

Báo Dân Trí lề phải cho biết, Tại ngày 31/12/2022, Xuyên Việt Oil gánh lỗ lũy kế 3.533 tỷ đồng, tăng mạnh so với con 2.733 tỷ đồng hồi cuối năm 2021.

Tại ngày 31/12/2022, Tổng tài sản của Xuyên Việt Oil chỉ còn là 8.483 tỷ đồng, giảm 3.672 tỷ đồng, tương đương 30,2% so với cuối năm 2021.

Quan điểm marketing đạo đức xã hội

_____________

Kẻ Đi Tìm

  • Tình hình tan nát về tài chính của bộ máy tham nhũng tại Việt Nam đã diễn ra như mọi người dự đoán.
  • Sự sụp đổ của Bất Động Sản đã kéo theo vài công ty phá sản như Vạn Thạnh Phát, Việt Oil, ngân hàng SCB, BIDV, OCB, SHB đã hoặc đang phá sản sẽ còn rất nhiều công ty phá sản tiếp theo vào năm 2024.
  • Nguyễn phú Trọng không còn vênh váo “Chưa bao giờ nước ta có được cơ địa như hôm nay” nhưng run rẩy và nghẹn ngào trước mặt Tập Cân Bình trong chuyến thăm mới đây, trong diễn văn bắt đầu tiệc trà. Trọng không thể diệt hết bầy sâu ngay trong đám cán bộ gốc mà mình mới gầy dựng lên, chúng đều là sâu chúa cả.
  • Tưởng cũng cần nhắc lại: thành phần ở tù đông nhất theo tỉ lệ phần trăm chính là ủy viên trung ương Đảng.
  • Đau cho Dân Tôi, Nước Tôi lắm!

 

Cộng Đồng chung vận mệnh Việt – Trung

Cộng Đồng chung vận mệnh chưa rõ có nội dung là gì ngay cả với chính Trung Quốc nó chỉ là chiêu bài để Trung Quốc chống Mỹ. Cho tới giờ nó chỉ có nghĩa là chung mặt trận chống Mỹ.


Cộng Đồng chung vận mệnh là cái bình đẹp nhưng không có rượu bên trong.

Việt Nam đã không gia nhập Cộng Đồng chung vận mệnh từ năm 2012 đến nay nhưng với sức ép của Trung Cộng gia tăng tối đa, nên không biết rồi ra sẽ như thế nào?

  • Trung Cộng thì muốn chiếm đất của mọi nước lân bang mà không cần đổ máu người Trung Quốc nếu có thể được. Cứ theo vết dầu loang mà chiếm dần.
  • Từ ngàn xưa, Trung Hoa quan niệm Trên là Trời rồi đến Vua Trung Hoa và Thiên Hạ để họ tiếp xúc và quản trị.
  • Cách chiếm đoạt theo vết dầu loang hay tằm ăn dâu của Trung Cộng đã làm mấy chục năm nay từ thời Mao và hầu như khá thành công ở các nước lân bang với họ. Cứ từ từ mà chiếm cho hết các vùng biên giới đi sâu vào lãnh thổ láng giềng.
  • Việt Nam thì cố gắng hòa hoãn với các cường quốc để khỏi bị xâm lấn bằng vũ lực qua chiến lược ngoại giao cây tre.
  • Chiến lược này đòi hỏi sự khéo léo và nội lực mạnh mẽ mới có thể thành công. Đòi hỏi quân đội mạnh, đoàn kết toàn dân và lợi thế ngoại giao.
  • Chiến lược này xem ra hữu ích trong thời bình nhưng lại rất nguy hại trong thời chiến vì nước nhỏ và yếu vì tham nhũng lại  không có liên minh, nó sẽ bị đánh chiếm đầu tiên trong cuộc xung đột giữa các nước lớn.

Bài viết của BS Đỗ Hồng Ngọc

Bài viết của BS Đỗ Hồng Ngọc

Người ta phỏng vấn một bà già gần 90 tuổi rằng: nếu được sống lại cuộc đời đã qua một lần nữa, bà sẽ sống như thế nào?

“Nếu được sống lại cuộc đời đã qua một lần nữa – bà già nói – thì tôi sẽ dám… phạm nhiều sai lầm hơn. Tôi sẽ ngờ nghệch hơn là tôi đã ngờ nghệch trong cuộc đời này. Tôi sẽ thảnh thơi hơn, linh hoạt hơn. Tôi sẽ coi ít thứ nghiêm chỉnh hơn. Tôi sẽ trèo núi lội đèo nhiều hơn, bơi lội nhiều hơn… Tôi sẽ ăn nhiều… kem hơn. Dĩ nhiên, tôi sẽ gặp nhiều rắc rối hơn, nhưng tôi sẽ thực tế hơn là chỉ mơ mộng. Tôi sẽ bớt… lành mạnh hơn. Ôi, tôi đã có những khoảnh khắc của đời mình và tôi muốn có nhiều hơn những khoảnh khắc đó, cái nọ nối cái kia, cái nọ tiếp cái kia, thay vì tôi cứ sống để chờ đợi…

Nếu tôi được sống lại cuộc đời đã qua một lần nữa, tôi sẽ đi chân không nhiều hơn, sẽ bớt mang theo dù và dầu nóng, bình thủy các thứ… Tôi sẽ hái nhiều hoa cúc hơn…”.

Thỉnh thoảng, có lẽ ta cũng nên tự hỏi mình một câu như vậy. Có phải, ta cũng thường sống trong nhớ tiếc hoặc đợi chờ, mà quên đi cái quà tặng quý báu của cuộc sống chính là sự hiện diện của ngày hôm nay, của giây phút này, của ở đây và bây giờ.

Tiếng Anh có một từ khá tuyệt: present – vừa có nghĩa là hiện tại, sự hiện diện, có mặt, lại vừa có nghĩa là món quà. Ta nghe nơi này nơi khác người ta luôn nói, không có thì giờ, không có thì giờ. Đến nỗi một nhà thơ phải kêu lên:

Không có thì giờ!
Chim lấy đâu mà về tổ.
Tôi lấy đâu mà làm thơ.
Em lấy đâu mà đọc những bài thơ tôi sắp viết!
(Nguyên Sa)

Tiếng chim và khế ngọt vẫn có đó, ánh nắng và sóng biển vẫn có đó, đèo cao và suối mát vẫn có đó, nhưng… hãy đợi đấy, còn phải dành thì giờ để nhớ nắng hôm qua, mưa năm nọ, tiếng chim ngày cũ, rồi còn dành thì giờ để mong ngóng tương lai, sống trong tương lai như cô nàng Perrette mang bình sữa ra chợ! Ta chờ… lớn. Chờ thi đậu. Chờ thành đạt. Chờ có tiền. Chờ cưới vợ. Chờ đẻ con. Chờ con lớn… Chờ con thi đậu. Cứ thế. Cho đến một hôm thảng thốt: “Rồi tàn mùa xuân, rồi tàn mùa hạ, một ngày đầu thu…” (TCS).

Mùa xuân sao không đi hái lộc, mùa hạ sao không dẫn bầy em nhỏ đi tắm sông? “Hạnh phúc rất đơn sơ”, vậy mà Khổng Tử suốt đời quần quật chỉ mong được thế đôi lần! Quả thật, chúng ta thường sống với dĩ vãng, một thời đã qua, hoặc sống với tương lai, một thời chưa tới. Còn hiện tại thì tối tăm mặt mũi; không có thì giờ! Không kịp ăn sáng, không kịp tắm (không kịp thay đồ?). Hộc tốc. Luôn luôn hộc tốc. Nhai ngoàm ngoàm. Đi vội vàng. Thở hào hển. Và hùng hục.

Lâm Ngữ Đường, hơn nửa thế kỷ trước, đã chê người Mỹ có ba cái tật xấu là: luôn muốn tăng hiệu năng, muốn đúng giờ và muốn thành công. Ông nói: “Họ luôn cau có và quạu quọ, vì ba cái tật đó đã cướp đi của họ sự thư nhàn, lại còn làm cho họ luôn bị căng thẳng thần kinh vì luôn cầu toàn trách bị! Viên chủ bút Mỹ lo bạc đầu vì muốn không có một lỗi in nào trong tạp chí của ông ta, còn viên chủ bút Trung Hoa (dĩ nhiên, cách đây hơn nửa thế kỷ!) khôn hơn, để cho độc giả có cái thú tìm ra được ít nhiều lỗi trên báo! Đời sống bây giờ biến người ta thành cái… đồng hồ.

Người Mỹ sống như một học sinh tiểu học, giờ nào việc đó, từng giờ từng phút”. Rồi ông kêu lên: “Đời sống mà như vậy thì còn giá trị gì nữa” (Sống đẹp, LNĐ, bản dịch Nguyễn Hiến Lê). Ngày nay thì các “tật xấu” đó đã toàn cầu hóa, đã trở thành bệnh của thời đại, đến nỗi bây giờ người ta bị cao huyết áp, bị tim mạch, bị trĩ, bị bón… cũng vì không có thì giờ!

Nguyễn Công Trứ nói: “So lao tâm lao lực cũng một đàn/ Người trần thế muốn nhàn sao được?” Ý ông là, chỉ có tiên mới sướng.

Nhưng bây giờ ta cũng có tiền rồi, mà có tiền thì mua tiên cũng được quá đi chứ. Tiện nghi ngày càng cải thiện. Đằng vân giá võ, thiên lý nhãn, thuận phong nhĩ, thần giao cách cảm không thiếu thứ gì!

Bấm cái nút gặp ngay người trong mộng. Trò chuyện với người cách xa nửa vòng trái đất như đang ngồi trước mặt… Thế mà, vì sao ta không được “sướng như tiên”? Có lẽ là do cái nhu cầu giả tạo cứ ngày càng dày đặc thêm, cứ nhồi nhét mãi rồi thì đến một lúc tưởng là nhu cầu thật.

Đẻ con thì phải đẻ mổ, chọn giờ để mong sau này con được làm vua. Ai cũng làm vua cả thì ai sẽ là thường dân cho vua trị vì? Nhưng vua đâu chẳng thấy chỉ thấy nhiều trẻ thiếu oxy não, liệt thần kinh, bị tâm thần… Các thứ sữa dành cho trẻ con bây giờ thì phải có chất tạo… thông minh. Làm như xưa nay không có các sản phẩm đó thì thế giới chỉ toàn người ngu dốt!

Cho nên, Tô Đông Pha mới buông thuyền trên sông Xích Bích, Bạch Cư Dị mới xuống ngựa dừng chèo ở bến Tầm Dương, và Nguyễn Công Trứ mới… mơ ước: “Năm ba chú tiểu đồng lếch thếch/Tiêu dao nơi cùng cốc thâm sơn/Nào thơ nào rượu nào địch nào đờn/Đồ thích chí chất đầy trong một túi…” (Kẻ sĩ)

Bây giờ, “đồ thích chí” ta còn có thể chất đầy “trong một xe” đời mới, chỉ “không có thì giờ!” thôi vậy!

Đỗ Hồng Ngọc

From: KimBang Nguyen


 

Ly Sữa Cuộc Đời-Truyện ngắn

Hôm qua vào bệnh viện thăm bố người bạn đang điều trị trong bệnh viện. Nằm giường kế bên là một ông cụ khoảng 80 tuổi đang điều trị mổ khối u ở mắt. Nhìn qua đã thấy gia cảnh nhà cụ quá nghèo, nhìn tủ đầu giường của bố người bạn cơ man là hoa quả sữa ngon, bên đầu giường cụ già kia thì không có gì ngoài một cái ca nhựa xỉn màu và một cái thìa cũng đen xỉn.

Hỏi thăm bố người bạn xong tôi quay sang hỏi về gia cảnh cụ, cụ nói:
– Tôi ở quê hoàn cảnh lắm Cô ơi! Nhà có mỗi thằng con trai mới lấy vợ sinh được đứa con mới 6 tháng tuổi. Nó đi xe ôm bị tai nạn giờ ở nhà không làm được gì. Vợ nó đi bán rau rong lo cho cả nhà, nay tôi lại bị bệnh phải mổ. Có cái xe cà tàng để chạy xe ôm phải bán để nộp viện phí mà chưa đủ!

Đang nói thì cửa phòng mở, một cô gái còn trẻ khoảng 25 tuổi nhưng nhìn lam lũ vất vả với khuôn mặt cùng những sợi tóc bết mồ hôi. Cô chào mọi người rồi ngồi xuống vội vã nâng ông cụ dậy, miệng nói:
– Bố dậy ăn chút cháo để con còn về cho chồng và cu tý ăn.
Cô mở chiếc cặp lồng nhựa cũ xỉn ra bón cẩn thận cho cụ từng thìa cháo. Ăn chừng già nửa cặp lồng dường như ông cụ chủ động từ chối dứt khoát không ăn nữa.

Sau khi ép cố cho bố chồng một vài thìa cô xúc nốt chỗ cháo tự mình ăn nốt. Tiếng thìa nhôm vét vào cạp lồng nhựa nghe đến xót xa…Đặt chiếc cặp lồng gọn gàng lại cô gái lấy chiếc ca nhựa quay sang xin chút nước sôi tráng qua rồi đi ra khe kín giữa chiếc tủ và tường nhà. Cô quay mặt vào trong vén áo lên vắt những giọt sữa từ cặ p… v ú cũng không lấy gì làm căng đầy cho lắm.

Sau chừng 10 phút, cô vội vã quay ra một tay kéo vạt áo che cặ p…v ú trần một tay bê nửa ca sữa đến bên giường nâng đầu ông cụ lên nói:
– Bố cố uống thêm chút sữa cho mau khoẻ.
– Sao ngày nào con cũng mua sữa làm gì cho tốn kém. Tiền lãi con bán rau rong nuôi ba bốn người đau ốm lấy đâu ra..??
Nói rồi nhưng ông cụ vẫn cố uống hết nửa ca sữa loãng.

Xong cô đi rửa ca để lại chỗ cũ rồi vội vã chào mọi người tất tả ra đi.
Chứng kiến từ đầu đến cuối tôi ngồi ngây người như kẻ mộng du.
Tiếng ho nhẹ của ông cụ kéo tôi về thực tại, tôi đứng dậy chào hai cụ rồi về, xuống đến căng tin bệnh viện tôi tạt vào mua mấy hộp sữa ensure và ít đồ bệnh nhân rồi nhờ cô bán hàng mang lên số giường cho ông cụ và nói của người quen gửi biếu.

Trên đường lái xe tôi nhìn thấy cô gái đáng kính đang cong người đạp chiếc xe cũ kỹ với mấy mớ rau thừa héo dưới cái nắng nghiệt ngã. Mắt tôi chợt nhoè cay
Dừng xe bên vệ đường tấp nập, tôi chợt nghĩ đâu đó trong cuộc sống chúng ta vẫn còn những mảnh đời bất hạnh đang lặng lẽ vươn lên.

Sưu tầm


 

Vì sao Tổng Bí thư Trọng xúc động lúc đọc diễn từ trước Tập Cận Bình?

Ba’o Tieng Dan

Trương Nhân Tuấn

15-12-2023

Hôm qua tôi coi clip video (trên RFA) thấy Tổng Bí thư Trọng có vẻ xúc động mạnh, khi đọc diễn văn trước Tập Cận Bình. Với giọng gần như muốn khóc, ông nói, “tôi già rồi, rất muốn trao trách nhiệm cho thế hệ trẻ…” Nội dung đoạn nói chuyện này không thấy ghi lại trong các văn bản chính thức được công bố trước báo chí.

Video Player

00:00

01:28

Thật là ngạc nhiên. Vấn đề chuyển giao quyền lực là chuyện nội bộ của đảng Việt Nam. Người ta chỉ nói chuyện này trong đảng với nhau, giữa các đảng viên có thẩm quyền. Ông Trọng lại bộc bạch trước một “quốc khách”, là Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình, như lời tâm sự giữa hai “đồng chí ,anh em” cực kỳ tin cậy.

Vì sao ông Trọng lại xúc động, “muốn khóc” khi nói về việc chuyển giao quyền lực cho “thế hệ trẻ”?

Theo tôi, lý do thứ nhứt, ông Trọng thấy “thế hệ đảng viên trẻ” không có người nào xứng đáng thay thế ông. Đảng Cộng sản do ông lãnh đạo đã trở thành một “đống ê chề”. Nói theo ông Sang thì đảng CS là một “bầy sâu nhung nhúc”.

Sự kiện này là thật, nào giờ đã là như vậy, không chỉ ông Sang mà nhiều người khác cũng đã có cùng nhận xét. Tôi không nghĩ ông Trọng lại xúc động khi chia sẻ sự thất vọng này với ông Tập.

Lý do thứ hai, là chuyện “đốt lò” của ông Trọng đang gặp khó khăn.

Ta cũng biết hệ thống tư pháp Việt Nam không thể sử dụng luật pháp để xét xử một đảng viên. Đảng viên này chỉ có thể bị luật pháp xét xử khi (và chỉ khi) người này bị tước tư cách đảng viên. Việc “tước tư cách đảng viên” chỉ có thể thực hiện trong chi bộ đảng mà đảng viên trực thuộc. Thí dụ, một đảng viên phạm tội hối lộ, nhưng đa số đảng viên trong chi bộ đảng không đồng tình phế bỏ tư cách đảng viên của đối tượng. Đảng viên này vẫn không bị luật lệ xét xử. Họ có thể đưa ra một lý do vớ vẩn, như “hối lộ không vụ lợi” để xá tội cho đảng viên này.

Tôi nghĩ, ông Trọng có lẽ đang gặp trở ngại vì gặp cảnh cả một (hay nhiều) chi bộ đảng chống lại quyết định của ông.

Ông Trọng tủi thân vì quyền lực ông bị xúc phạm, uy tín của ông bị sứt mẻ. Nếu ông giao quyền lực lại cho “thế hệ trẻ”, công trình “đốt lò” chống tham nhũng của ông sẽ lỡ dở. Đảng của ông sẽ hiện nguyên hình là một đảng cướp, xâu xé tài nguyên đất nước và hút máu dân lành.

Thực tình tôi rất ái ngại cho ông Trọng. Tôi ủng hộ ông Trọng ngồi thêm nhiệm kỳ nữa để tiếp tục xử tội những kẻ tội phạm để làm trong sạch bộ máy nhà nước.

Tổng thống Roosevelt của Mỹ ngồi xe lăng lãnh đạo nước Mỹ, góp phần thắng trận Đệ nhị Thế chiến. Ông Trọng còn đầu óc tỉnh táo là còn khả năng lãnh đạo.

Nhưng ông Trọng phải thấy, gần cuối đời, nhìn lại thành quả của mình có thể bị tiêu hủy vì “thế hệ trẻ”. Ông Trọng có xúc động mà khóc, trước người bạn “tâm giao” là ông Tập, tôi rất thông cảm. Nhưng theo tôi không thể để thành quả của ông tan thành mây khói. Công tác “đốt lò” chống tham nhũng phải được tiếp tục, một cách thường trực và liên tục lâu dài.

Theo tôi, ông Trọng phải sử dụng quảng thời gian còn lại để “pháp trị hóa quốc gia”. Phải cấp tốc thay đổi Hiến pháp. Hiến pháp phải đứng trên tất cả. Hiến pháp là Hiến pháp, văn bản nền tảng xây dựng quốc gia, không thể là một “đề cương” của đảng.

Đảng phải hoạt động trong khuôn khổ của pháp luật. Phải có luật về đảng. Đảng viên phải chịu trách nhiệm trước pháp luật. Đảng viên bình đẳng với mọi người dân Việt Nam, trước pháp luật.

Có vậy đất nước này mới phát triển. Có vậy thành quả của phát triển mới được phân chia đồng đều cho nhân dân cả nước. Lúc đó lịch sử sẽ ghi tên ông Nguyễn Phú Trọng như là một lãnh tụ vĩ đại của đảng CS, một nhà cải cách sáng suốt, một người có công đã đưa đất nước thoát khỏi nạn tham nhũng “cả đảng là một bầy sâu”, “đảng viên ăn của dân không từ một thứ gì”…


 

TỪ TÔ ĐỊNH ĐẾN NGUYỄN PHÚ TRỌNG, NĂM 43 TRONG LỊCH SỬ

Dan Chim Viet

Tác Giả: Trần Trung Đạo

Lê Duẩn ví năm 1975 như là bắt đầu một “kỷ nguyên mới” đưa cả nước “tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội”.

Nếu gọi thời điểm 1975 là Sản Lịch năm thứ nhất trên phạm vi cả nước chắc không sai lắm.

Bắc Hàn cũng có lịch riêng gọi là Juche Lịch lấy ngày sinh của Kim Nhật Thành, 1912, làm năm thứ nhất. Dù nhân loại đang ở giữa năm 2018, Bắc Hàn chỉ mới là năm thứ 107.

Gần hai ngàn năm trước, năm thứ 43 trong lịch sử Việt Nam, cũng là một năm đầy chịu đựng vì trong giai đoạn lịch sử này nhà Đông Hán Trung Hoa chủ trương Hán hóa Giao Chỉ.

Thử xem hai âm mưu Hán hóa giống và khác nhau sao.

Hán hóa thời Lưu Tú (Hán Quang Vũ Đế 5 TCN-57)

Đồng hóa dân tộc là tiến trình từng bước cưỡng chế để thay đổi bản sắc của một dân tộc bị trị sang dân tộc cai trị.

Theo Hậu Hán Thư “Thái thú Giao Chỉ là Tô Định đã dùng luật pháp trói buộc nên [Bà Trưng] Trắc tức giận làm phản”. Pháp không chỉ là luật lệ mà pháp chế, tổ chức hành chánh, chính trị, kinh tế, văn hóa, phong tục. Nói chung đó là chính sách đồng hóa. (Gs Trần Gia Phụng, Những Câu Chuyện Việt Sử, Tập 3, nxb Non Nước, Toronto 2002).

Cũng theo Hậu Hán Thư “Xưa ở thời Bình đế, người Hán Trung là Tích Quang làm thái thú Giao Chỉ dạy dỗ dân Di dần dần hóa theo lễ nghĩa.” Không phải chỉ hà khắc, chính chủ trương đồng hóa của nhà Tây Hán là lý do sâu xa cho cuộc khởi nghĩa của Hai Bà Trưng. (Ts Lê Mạnh Hùng, Nhìn lại Sử Việt từ tiền sử đến tự chủ, nxb Tổ Hợp Xuất Bản Miền Đông Hoa Kỳ, 2011).

Năm 40, Trưng Trắc, người huyện Mê Linh cùng em là Trưng Nhị đánh đuổi Thái thú Tô Định chạy về Trung Hoa. Bà là người đầu tiên gióng lên sức mạnh của quyền tự chủ của một dân tộc khát khao có được chủ quyền độc lập từ Trung Hoa đông hơn và mạnh hơn nhiều.

Năm 41, nhà Đông Hán sai danh tướng Mã Viện, tước Phục Ba Tướng Quân đưa quân tiến đánh Mê Linh. Sau trận Lãng Bạc, hai bà quân ít thế cô đã bị đánh bại.

Năm 43, theo Hậu Hán thư, hai bà bị Mã Viện chém và gởi đầu về Lạc Dương. Theo Đại Nam Quốc Sử Diễn Ca thời Tự Đức, hai bà đã gieo mình xuống sông tự vẫn.

Dù hy sinh như thế nào cũng đều chứng tỏ hai bà đã chiến đấu tới hơi thở cuối cùng và là hai phụ nữ đầu tiên trong lịch sử nhân loại đã anh dũng chống ngoại xâm, giành độc lập và xưng vương.

Hán hóa thời Tập Cận Bình

Năm 43 Sản lịch tức 2018 Dương lịch, Việt Nam lần nữa đối diện với âm mưu đồng hóa của Hán Cộng. Khác với thời Đông Hán, chính sách đồng hóa của Hán Cộng lần này thâm độc hơn nhiều.

Về đối ngoại, các chính sách của CSVN không được tách rời khỏi toàn bộ chiến lược an ninh châu Á của Trung Cộng.

Để che mắt dư luận quốc tế và dịu lòng công phẫn của nhân dân, Trung Cộng làm ngơ nếu CSVN chỉ giới hạn trong việc bày tỏ “mối quan ngại” hay tiếp đón nguyên thủ các quốc gia nhưng tuyệt đối không được có một hành động nào đi ngược hay vượt qua giới hạn của tổng thể chiến lược của Trung Cộng.

Về hóa văn hóa xã hội thể hiện qua báo cáo của Hồng Tiểu Dũng, đại sứ Tàu Cộng tại CSVN trong bài viết đăng trên Nhân Dân Nhật Báo Trung Cộng nhân chuyến viếng thăm của Tập Cận Bình năm 2015 được dịch sang Việt ngữ.

Theo đó, Hồng Tiểu Dũng khoe khoang “tứ đại danh tác cổ điển của Trung Quốc được lưu truyền rộng rãi ở Việt Nam. Hình tượng Tôn Ngộ Không trong Tây Du Ký được sự đón nhận nồng nhiệt của nhi đồng Việt Nam …Rất nhiều thanh niên Việt Nam thuộc làu ca khúc “Ánh trăng nói hộ lòng tôi” và nhiều bài hát tiếng Hoa khác … Trên thực tế, trong quan hệ đối ngoại của Trung Quốc, những quốc gia có nhiều yếu tố tương đồng với Trung Quốc giống như Việt Nam không nhiều. Hai nước có vận mệnh chung mang ý nghĩa chiến lược.” (Đại sứ TQ: “Nhiều thanh niên Việt Nam thuộc làu các bài hát TQ”, Soha.vn, 05/11/2015)

Không giống các lãnh vực chính trị, quân sự, xâm thực văn hóa như Hồng Tiểu Dũng tường trình là một tiến trình nhỏ giọt và thấm dần vào thói quen, thị hiếu, đam mê của con người.

Thật khó biết một cách chính xác ngân sách Trung Cộng dành cho xâm thực văn hóa, nhưng theo Giáo sư David Shambaugh thuộc đại học George Washington University trong một nghiên cứu dành cho Hội Đồng Về Quan Hệ Ngoại Giao (Council On Foreign Relations) tại Mỹ ước đoán Trung Cộng dành khoảng 10 tỉ đô la mỗi năm cho mục đích tuyên truyền quốc tế. (David Shambaugh, China’s Big Bet on Soft Power, Council On Foreign Relations, February 9, 2018)

Nguyễn Phú Trọng ngày nay chính là Tô Định ngày xưa.

Những gì đang xảy ra tại Việt Nam cho thấy kẻ đầy tớ trung thành này đang thực hiện một cách nghiêm túc và hoàn hảo các chính sách do Tập đưa ra trong moi lãnh vực, kể cả bịt miệng, trấn áp, tù đày đồng bào mình.

Trong quan hệ quốc tế, những cái bắt tay thật chặt, những nụ cười rạng rỡ, những lời xã giao, chúc tụng, những tuyên bố với nội dung ngọt ngào cũng chỉ là ngôn ngữ ngoại giao. Chỉ có hiệp ước, hiệp định được ký kết ở cấp lãnh đạo cao nhất quốc gia mới đáng kể.

Nhìn lại các chính sách của CSVN trong vòng mười năm nóng bỏng của thế giới vừa qua, Nguyễn Phú Trọng đã làm gì, một điểm thôi, để gọi là bảo vệ được chủ quyền lãnh thổ Việt Nam?

Những người Việt quan tâm hãy vào google đánh hai chữ “Phú Lâm” để thấy trên hòn đảo thân yêu của tổ tiên Việt Nam để lại nay đã có phi trường quân sự Trung Cộng với phi đạo dài 3.000 mét, các tàu chiến, giàn phóng hỏa tiễn và cũng là bản doanh của bộ chỉ huy quân sự Trung Cộng tại Hoàng Sa.

Không cần phải đợi một trăm năm hay một ngàn năm nữa mà ngay hôm nay những tên tuổi địa danh vô cùng thân thiết, đẹp như thơ và cách Đà Nẵng chỉ 170 hải lý như Nguyệt Thiềm, Duy Mộng, Tri Tôn, Bãi Ngự Bình, Quang Hòa, Tri Tôn v.v.. xa xôi tưởng chừng như cổ tích.

Về phương tiện và kỹ thuật chiến tranh, điều kiện quốc phòng của CSVN ngày nay không hơn gì Việt Nam thời Tự Đức khi liên quân Pháp-Tây Ban Nha đánh thành Đà Nẵng lần thứ nhất năm 1858.

Những lạc hậu kỹ thuật ngày đó, dù sao cũng phát xuất từ các lý do khách quan. Nhận thức của triều đình nhà Nguyễn không vượt qua khỏi bốn bức tường thành bao bọc bởi tứ thư ngũ kinh. Các ngài không đi đâu, không học cái hay cái mới nên không có tầm nhìn xa, nhìn rộng. Ngày nay khác, các giới cầm quyền và gia đình của các chóp bu CSVN ăn ở, học hành, du lịch và ngay cả chữa bịnh ở Mỹ, ở Pháp nhưng nhận thức vẫn đui mù.

Thời Tự Đức, Nguyễn Trường Tộ sau khi du học ở Pháp trở về đã hiến dâng trí tuệ để bảo vệ đất nước qua 58 bản điều trần. Thời CS, có hàng ngàn, hàng vạn người có dịp du học khắp nơi trên thế giới nhưng ngoài việc trở về làm phên giậu che chở cho tội ác, gần như không ai có một cống hiến nào đáng kể để thay đổi và đưa đất nước hội nhập vào dòng tiến của văn minh thời đại.

Việt Nam, điểm nóng trong Chiến lược Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương (Indo-Pacific strategy)

Giống như tình trạng chạy đua của các nước châu Âu trước thế chiến thứ nhất, nguyên thủ các quốc gia Á Châu hiện đang như thoi đưa để liên minh với các khối, tạo các tuyến phòng thủ, liên kết với các láng giềng cùng vị trí chiến lược thì CSVN bị chiếc vòng kim cô “Ba không” siết chặt trên đầu và ngồi im như pho tượng.

Dưới thời TT Donald Trump chính sách của Mỹ tại Thái Bình Dương không chỉ năng động hơn mà còn mở rộng hơn cho cả Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương (Indo-Pacific strategy) như một phương pháp đối ứng với tham vọng Một Vòng Đai Một Con Đường của Tập Cận Bình.

Chính sách của Mỹ có lợi cho các quốc gia nhỏ đang tranh chấp chủ quyền với Trung Cộng, nhưng từng cơ hội đến và đi, giới cầm quyền CSVN uống phải “quyền lực não thần đan” của Tập nên im lặng và im lặng.

Việt Nam hiện nay vẫn còn đang giữ một vị trí chiến lược quan trọng tại Biển Đông nhưng nếu không vận dụng các điều kiện quốc tế, một khi tranh chấp mở rộng và mâu thuẫn trở nên quá sâu sắc, các tình trạng đang hiện hữu (status quo) thay đổi, Việt Nam có thể không còn quan trọng nữa vì bị các liên minh và cường quốc xem như đã nằm hẳn trong vòng đai an ninh sinh tồn của Trung Cộng.

Dân tộc Việt Nam thật bất hạnh. Trong cuộc Chiến tranh Lạnh trước, đâu cũng lạnh chỉ Việt Nam là nóng. Cuộc Chiến tranh Lạnh lần này cũng không khác, cả vùng Ấn Độ – Thái Bình Dương đều lạnh ngoại trừ Việt Nam sắp bị ném vào chảo dầu Đại Hán mà có thể quốc tế chẳng quan tâm.

Ðền Hát Môn, một Massada của dân tộc Việt

Cố linh mục Trần Cao Tường đã viết về tinh thần và giá trị lịch sử cuộc khởi nghĩa của Hai Bà Trưng: ”Ðể gầy dựng tinh thần, người Do Thái đã làm lễ nghi tuyên thệ tại Bức Tường Than Khóc, tại đồi Massada nơi cha ông họ đã tử thủ và thà chết tập thể chứ không chịu đầu hàng. Chỉ khi biết cùng khóc với nhau, cùng nhục với nhau, người dân một nước mới thực quyết tâm nắm tay nhau mà cùng cố ngóc đầu lên. Mong rằng một ngày nào đó người dân Việt cũng sẽ biến Ðền Hát Môn thành nơi tuyên thệ như vậy mà phục sinh hồn Việt thay vì những phóng chiếu mặc cảm khác.”

Cuối cùng, như lời nhà văn hóa Trần Cao Tường để lại, chỉ còn dân tộc Việt Nam và sẽ không còn ai khác sống thay hay chết thế cho mình. Vậy, hãy “cùng khóc với nhau, cùng nhục với nhau” nhưng cũng đừng quên “cùng nắm tay nhau để cố ngóc đầu lên”.

Trần Trung Đạo


 

Cây Tre lươn lẹo

Theo đài VOA tiếng Việt.

Các bức ảnh ghi lại buổi tiệc trà giữa hai nhà lãnh đạo hàng đầu của Việt Nam và Trung Quốc được trang trí bằng những cây tre uốn lượn dẫn đến nhiều lời bình luận trái chiều nhau trong công chúng Việt Nam, theo quan sát của VOA.

Tiệc trà giữa chủ nhà là Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng và quốc khách là Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình diễn ra hồi chiều ngày 12/12 ở Hà Nội, các cơ quan báo chí chính thống của Việt Nam đưa tin kèm nhiều hình ảnh.

Tin cho hay hai nhà lãnh đạo thưởng thức 3 sản phẩm trà thượng hạng của Việt Nam được lựa chọn từ các vùng trà nổi tiếng của đất nước bao gồm Hà Giang, Yên Bái, Sơn La, Lai Châu và Thái Nguyên.

Một số bức ảnh trong các bản tin cho thấy hai ông Trọng và Tập ngồi thưởng trà với những cây tre uốn lượn được bày cả trước mặt lẫn sau lưng, hai bên là quốc kỳ và cờ đảng của mỗi nước.

Kể từ tối 12/12 sang đến ngày 13/12, nhiều người và một số hội nhóm trên mạng xã hội đưa ra quan sát chung rằng những cây tre đó hàm ý nói đến “ngoại giao cây tre” của Việt Nam, là tên được Tổng Bí thư Trọng đặt cho chiến lược đối ngoại chú trọng vào phát triển quan hệ cân bằng với các cường quốc và đa dạng hóa các mối quan hệ với các nước khác nói chung.

Một số người, trong đó có nhà báo tự do-cựu đạo diễn truyền hình Song Chi, nhà báo kỳ cựu Huỳnh Ngọc Chênh…, nói trên trang cá nhân rằng họ “không hiểu” ban lễ tân của Đảng Cộng sản Việt Nam muốn đưa ra thông điệp gì từ những cây tre “cong queo”, “ngoằn ngoèo”, “dị dạng”, “lươn lẹo” như vậy, trong khi quan niệm lâu nay trong dân gian Việt Nam là những cây thuộc họ tre, trúc tượng trưng cho người quân tử, tâm địa ngay thẳng.

  • Bà Song Chi nhấn mạnh rằng bà “chả thấy đẹp” và đặt câu hỏi “sao không chưng hai cây tre thẳng, dáng đẹp”.
  • Nhà văn Nguyễn Đình Bổn có quan điểm tương đồng khi ông viết trên trang nhà của mình: “Tre có nhiều loại tre, phải chi thay cây trúc cong queo kia là các bụi tre đằng ngà và tầm vông thì hay biết mấy!” Tre đằng ngà và tầm vông thường được nhắc đến trong sách vở Việt Nam như là những loại vũ khí hay ý chí chống giặc ngoại xâm trong quá khứ.
  • Nhà nghiên cứu Trương Nhân Tuấn viết trên trang riêng của ông rằng cả ở Việt Nam lẫn Trung Quốc, cây tre biểu tượng cho người quân tử. “Cây tre quân tử là cây tre thẳng. Người ta tin tưởng bậc quân tử vì sự ‘chính trực’, không cong vẹo ngả nghiêng”, ông Tuấn diễn giải. Đánh giá về cây tre tại tiệc trà của hai lãnh đạo Việt-Trung, ông Tuấn viết rằng nó “ngoằn ngoèo không ra hình dáng phải có của một cây tre ‘quân tử’’. “Nếu cây tre này thể hiện Việt Nam thì Việt Nam là đối tác không thể tin cậy được”, ông suy luận và chốt lại ý kiến bằng lời bình luận rằng “Theo tôi, dân Hoa sẽ đánh giá thấp ‘trình’ của phía Việt Nam về vụ này”.

 

Những người trong giới chơi cây thế, cây cảnh (bonsai) dẫn ra thành ngữ “trúc dẫu cháy đốt ngay vẫn thẳng” với ý nghĩa là một người ngay thẳng cho dù gặp nhiều khó khăn, gian khổ vẫn giữ được và cần phải giữ vững vẻ đẹp của chính mình, và họ bày tỏ thất vọng khi bộ phận lễ tân của ĐCSVN sử dụng cây bonsai “uốn oéo”.  Họ cũng lưu ý rằng trong giới chơi bonsai, ít người uốn tre, trúc cong queo vì không đẹp và không hợp phong thủy.

  • Một số người đăng ảnh chụp rừng tre thân thẳng và so sánh với ảnh cây tre uốn lượn trong tiệc trà giữa hai ông Trọng, Tập, rồi nói một cách ẩn dụ rằng một bên là cây tre trong thiên nhiên còn một bên là cây tre được bón phân của phương Bắc.
  • Nhà nghiên cứu sử, khảo cổ, văn hóa Trần Đức Anh Sơn cho rằng có 3 ý từ những cây tre tại tiệc trà của hai lãnh đạo Việt-Trung: “Hàm ý: Biểu tượng của chính sách ngoại giao cây tre của Việt Nam. Ẩn ý: Việt Nam có Thánh Gióng từng nhổ tre ‘quýnh’ giặc Ân tan tác. Khách đến thăm nhà nên biết chuyện này. Lưu ý: Tre là thức ăn của bọn gấu trúc. Cẩn thận lưu ý kẻo nó đợp đấy”.

 

Gấu trúc được xem là quốc bảo và biểu tượng văn hóa của Trung Quốc, theo truyền thông tại quốc gia này.

Ở chiều ngược lại, theo quan sát của VOA, có những người khác và các trang được xem là ủng hộ chính quyền Việt Nam như Yêu dân tộc Việt Nam, Tôi Yêu Công An Nhân Dân Việt Nam, Xây Dựng Đảng, Thông tin chống phản động…, lập luận rằng cây tre tại tiệc trà của hai ông Trọng, Tập chung một gốc và uốn lượn sang hai bên ngụ ý rằng hai quốc gia tương đồng về gốc rễ, văn hóa và hiện tại là hai nước độc lập, cân bằng.

Bên cạnh đó, hình ảnh cây tre uốn khúc cũng hàm ý về việc hai nước có “núi liền núi, sông liền sông”, và được tán lá che chở cho hai nước, mang thông điệp hòa bình.

Họ cũng lý giải rằng hình ảnh tre uốn lượn thể hiện một Việt Nam mềm mại, khôn khéo, linh hoạt, biết tùy cơ ứng biến, kiên quyết bảo vệ lợi ích quốc gia-dân tộc.

Những người và các hội nhóm được xem là ủng hộ chính quyền bày tỏ “tự hào” cả về nền “ngoại giao cây tre” của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng lẫn về phong thái “tự tin” của ông khi tiếp chủ tịch của Trung Quốc.


 

Ủy ban Hạ viện Mỹ về Trung Quốc tuyên bố sẽ buộc Bắc Kinh, Hồng Kông phải chịu trách nhiệm về việc nhắm mục tiêu vào các nhà hoạt động ở nước ngoài

Theo Nhật Báo Hoa Nam

 

Phiên điều trần tại Hạ Viện Hoa Kỳ có tiêu đề “Sự đàn áp xuyên quốc gia của ĐCSTQ: Nỗ lực của Đảng nhằm bịt miệng và ép buộc những người chỉ trích ở nước ngoài”, đã tìm cách đưa ra lời khai trực tiếp từ các nạn nhân bị cáo buộc và tạo ra ý tưởng cho hành động lập pháp.

Trong phiên điều trần dân biểu Raja Krishnamoorthi của tiểu bang Illinois, đảng viên Dân chủ hàng đầu trong ủy ban lưỡng đảng của Hạ Viện Hoa Kỳ về Trung Quốc , nói.”Chúng tôi sẽ làm mọi thứ trong khả năng của mình để buộc Đảng Cộng sản Trung Quốc phải chịu trách nhiệm khi nó vi phạm nhân quyền và bịt miệng (các nhà dân chủ) trong bài phát biểu ở Mỹ”,

Mike Gallagher, một đảng viên Cộng hòa Wisconsin và là chủ tịch ủy ban, cho biết: “Chúng tôi không mất gì khi đặt nhân quyền lên hàng đầu trong chương trình nghị sự của mình.”

China secret police station

Trạm cảnh sát bí mật của Trung Cộng ở đường Broadway đông, ở khúc giữa khu phố tàu và vùng Hạ Đông của thành phố Nữu Ước.

Các nhân chứng trong cuộc điều trần Hạ Viện vào hôm thứ Tư 13-12-2023, bao gồm Anna Kwok thuộc Hội đồng Dân chủ Hồng Kông có trụ sở tại Washington; Jinrui Zhang, sinh viên luật Đại học Georgetown; và Sophie Richardson, cựu giám đốc Trung Quốc của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền có trụ sở tại New York.

Kwok là một trong tám nhân vật đối lập nằm trong danh sách truy nã với giá treo thưởng là một triệu đô la Hồng Kong cho người báo cáo, danh sách được chính phủ Hồng Kông công bố vào tháng 7 và bao gồm 12 người khác hiện, cô bị cáo buộc vi phạm luật an ninh quốc gia của thành phố.

Anna Kwok on the Arrest Warrant

Cô Anna Kwok nói: “Barjohn Lee, người đàn ông treo giá thưởng 1 triệu HK$ cho cái đầu của tôi, hắn đang bị cấm vận bởi chính phủ Hoa Kỳ kể từ năm 2020 vì tội xâm phạm nhân quyền và không nên được phép đặt chân đến Mỹ”.

Làm chứng trước các nhà lập pháp, Kwok mô tả việc bị nhận những lời đe dọa trực tuyến vì  một cuộc biểu tình được lên kế hoạch tại hội nghị thượng đỉnh Hợp tác Kinh tế Châu Á-Thái Bình Dương vào tháng trước ở San Francisco, nơi Tổng thống Mỹ Joe Biden và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình gặp nhau trực tiếp.

Cô nói: “Tôi bị mắc kẹt trong nỗi sợ hãi thường trực bị săn đuổi”.

Ủy ban Hạ viện Mỹ kêu gọi chuyển Trung Quốc sang ‘trụ cột trách nhiệm mới’
Các nhóm nhân quyền đã cáo buộc chính phủ Trung Quốc hỗ trợ các vụ quấy rối thể chất và trực tuyến mà họ cho rằng đã xảy ra trong thời gian diễn ra hội nghị thượng đỉnh, nhưng không có bằng chứng chắc chắn nào buộc Bắc Kinh phải có hành vi đó. Đại sứ quán Trung Quốc tại Washington đã phủ nhận sự liên quan.

Các nhân chứng hôm thứ Tư đã phân biệt giữa các loại đàn áp xuyên quốc gia “chính thức” và “không chính thức”, thuật ngữ thường đề cập đến việc chính phủ nhắm vào cộng đồng hải ngoại. Zhang làm chứng: “Đàn áp chính thức được các nhân viên chính phủ thực hiện theo lệnh của nhà nước Trung Quốc, trong khi đàn áp không chính thức được thực hiện một cách hữu cơ bởi những người ủng hộ ĐCSTQ”.

 

 

Các nhân chứng cũng nói về những nỗ lực của chính phủ Trung Quốc và Hồng Kông nhằm nhắm mục tiêu vào người thân của họ còn kẹt lại trong nước.

Zhang cho biết gia đình anh ở đại lục đã bị cảnh sát quấy rối và đe dọa bốn lần kể từ tháng 6 do các hoạt động của anh ở Mỹ, bao gồm biểu tình phản đối các biện pháp kiểm soát zero-Covid của Trung Quốc. Anh kể, “có lần một quan chức rút ra một bản in tin nhắn văn bản riêng tư của tôi với mẹ và em gái trên WeChat để cho cha tôi thấy rằng tôi nuôi dưỡng tư tưởng ủng hộ dân chủ,” anh làm chứng.

Zhang tuyên bố rằng “khoảng một chục” sinh viên Trung Quốc cũng sống ở Washington đã có gia đình của họ ở quê nhà bị nhắm mục tiêu tra vấn tương tự trong năm qua.

Các nhân chứng kêu gọi ủy ban hành động để cho phép các nạn nhân tiếp cận dễ dàng hơn với tình trạng pháp lý và cải thiện nghiên cứu về các mạng lưới ảnh hưởng của Trung Quốc hoạt động ở nước ngoài.

Họ tiếp tục kêu gọi tăng cường tiếp cận từ các thành viên của Quốc hội đến các cộng đồng người di cư và đào tạo tốt hơn để giúp cơ quan thực thi pháp luật nhận ra và xử lý các trường hợp.

Các nhà lập pháp cũng xem xét một số đề xuất, bao gồm một đề xuất sẽ thu hồi thị thực sinh viên của những người báo cáo về các hoạt động của bạn cùng lớp cho chính phủ nước ngoài.

Phiên điều trần hôm thứ Tư là phiên điều trần mới nhất trong một loạt các hoạt động của Quốc hội trong tuần này về vai trò của Bắc Kinh trong việc đàn áp xuyên quốc gia.

Hôm thứ Ba, đảng viên Cộng hòa New Jersey Chris Smith, chủ tịch Ủy ban Điều hành Quốc hội về Trung Quốc, đã tổ chức một cuộc họp báo với các đại diện từ các cộng đồng Hồng Kông, Duy Ngô Nhĩ, Tây Tạng và Trung Quốc đại lục để thảo luận về kinh nghiệm (bị sách nhiễu)  của người từng tham gia biểu tình tại APEC.

Ông Smith cam kết sẽ gửi thư tới Bộ Tư pháp Mỹ kêu gọi điều tra phản ứng của cơ quan thực thi pháp luật đối với những lo ngại của người biểu tình tại hội nghị thượng đỉnh. Gallagher và Krishnamoorthi đã gửi một lá thư tương tự vào tháng Mười Một.

Hôm thứ Năm, cả ủy ban về điều hành Trung Quốc và ủy ban lựa chọn về Trung Quốc đã lên án các vụ truy nã và treo thưởng cho người báo cáo tội phạm, đây là hình thức áp đặt  mới dành cho các nhà hoạt động Hồng Kông, kêu gọi trừng phạt các quan chức liên quan.

“Chúng tôi kêu gọi chính quyền trừng phạt các quan chức Hồng Kông chịu trách nhiệm, đặc biệt là những người trong Bộ An ninh Quốc gia và những người quấy rối các thành viên gia đình của các nhà hoạt động ở Hồng Kông”, chủ tịch ủy ban viết trên mạng xã hội X (trước đây là Twitter).

 

Thượng nghị sĩ Jeff Merkley, một đảng viên Dân chủ Oregon và đồng chủ tịch ủy ban, hồi đầu năm nay đã giới thiệu một dự luật lưỡng đảng để mở rộng và hệ thống hóa các phản ứng của chính phủ Hoa Kỳ đối với đàn áp xuyên quốc gia.

Ủy ban cũng đã ủng hộ một dự luật đóng cửa các văn phòng kinh tế và thương mại của Hồng Kông ở Mỹ, mà các nhà hoạt động tuyên bố đóng vai trò là phương tiện giám sát người dân đang ở Hoa Kỳ.

Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ vào ngày 16-3-2022 đã tố cáo đích danh 5 mật vụ Trung Quốc quấy rối và theo dõi cư dân Hoa Kỳ thay mặt cho Công An chìm của Trung Cộng.

Người Việt có muốn ‘chia sẻ tương lai’ với Trung Quốc?

Ba’o Tieng Dan

Blog VOA

Trân Văn

14-12-2023

Tại sao Việt Nam và Trung Quốc chỉ chia sẻ… “tương lai”, không chia sẻ… “vận mệnh” nữa? Đã có những lý giải khác nhau! Nguồn: AP

Đâu phải tự nhiên mà khi tuyên truyền cho chuyến thăm Việt Nam của ông Tập Cận Bình, ông Hùng Ba – Đại sứ Trung Quốc tại Việt Nam – lặp đi, lặp lại việc Việt Nam và Trung Quốc “chia sẻ vận mệnh chung”, vừa nhấn mạnh đó là “đặc trưng trong quan hệ hai nước”!

Ông Tập Cận Bình – Tổng Bí thư đảng cộng sản Trung Quốc kiêm Chủ tịch Nhà nước Trung Quốc – vừa rời Việt Nam và mang theo cam kết của Việt Nam: Sẽ cùng Trung Quốc tiếp tục làm sâu sắc và nâng tầm quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện, xây dựng “cộng đồng chia sẻ tương lai Việt Nam – Trung Quốc” có ý nghĩa chiến lược (1).

“Cộng đồng chia sẻ tương lai Việt Nam – Trung Quốc” là gì? Vì sao đột nhiên xuất hiện trong “Tuyên bố chung” lần này? Cần lưu ý, trước giờ, hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam luôn cam kết cùng Trung Quốc “chia sẻ vận mệnh chung”. Chẳng hạn tháng 11 năm ngoái, trước khi kết thúc chuyến thăm Trung Quốc, ông Nguyễn Phú Trọng và ông Tập Cận Bình cũng công bố một “Tuyên bố chung”, tại phần ba của “Tuyên bố chung” này, ông Trọng thay mặt Việt Nam khẳng định sẽ “chia sẻ vận mệnh chung” với Trung Quốc (2). Rồi tháng 6 năm nay, khi thăm Trung Quốc, ông Phạm Minh Chính (Thủ tướng Việt Nam) và ông Lý Khắc Cường (Thủ tướng Trung Quốc) cùng phát hành “Thông cáo báo chí chung”, ở phần ba của thông cáo này, ông Chính thay mặt Việt Nam tái khẳng định tiếp tục “chia sẻ vận mệnh chung” với Trung Quốc (3).

Đâu phải tự nhiên mà khi tuyên truyền cho chuyến thăm Việt Nam của ông Tập Cận Bình, ông Hùng Ba – Đại sứ Trung Quốc tại Việt Nam – vừa lặp đi, lặp lại với các cơ quan truyền thông chính thức tại Việt Nam việc Việt Nam và Trung Quốc “chia sẻ vận mệnh chung”, vừa nhấn mạnh đó là “đặc trưng trong quan hệ hai nước” (4)!

Tại sao Việt Nam và Trung Quốc chỉ chia sẻ… “tương lai”, không chia sẻ… “vận mệnh” nữa? Đã có những lý giải khác nhau nhưng nhìn một cách tổng quát, đó là thay đổi cần ghi nhận. Nếu so “Tuyên bố chung 2022” với “Tuyên bố chung 2023” thì còn một số khác biệt đáng chú ý khác. “Tuyên bố chung 2022” không có những yếu tố này khi xác lập “định hướng quan hệ”. Đó là: Phát triển quan hệ giữa các nước cần tuân theo Hiến chương Liên hợp quốc, luật pháp quốc tế và chuẩn mực cơ bản của quan hệ quốc tế, hợp tác cùng thắng, tôn trọng chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của nhau, kiên trì giải quyết bất đồng thông qua biện pháp hòa bình (Đoạn 4, Phần 1 “Tuyên bố chung 2023”).

Tạm thời xin chưa bình luận tại sao vì những khác biệt vừa kể dẫu đáng ngẫm nghĩ nhưng chính những yếu tố mới, vừa được nêu trong “Tuyên bố chung 2023” lại mâu thuẫn với một số yếu tố khác trong chính tuyên bố này. Chẳng hạn, tại sao đã khẳng định “phát triển quan hệ giữa các nước cần tuân theo Hiến chương Liên Hiệp Quốc, luật pháp quốc tế và chuẩn mực cơ bản của quan hệ quốc tế” mà “phía Việt Nam” lại “cho rằng các vấn đề Hồng Kông, Tân Cương, Tây Tạng là công việc nội bộ của Trung Quốc”? Chẳng lẽ đưa yếu tố đó vào “Tuyên bố chung 2023” là để đổi lấy “phía Trung Quốc ủng hộ các nỗ lực của phía Việt Nam trong việc duy trì ổn định xã hội, đảm bảo an ninh quốc gia và thúc đẩy đoàn kết dân tộc”? Trung Quốc đã hoặc sẽ can dự vào những xung đột giữa chính quyền Việt Nam với các cộng đồng thiểu số tại Việt Nam?

Tương tự, tại sao lần này, Việt Nam đột nhiên lớn tiếng minh định: “Công nhận Đài Loan là một phần không thể tách rời của lãnh thổ Trung Quốc, kiên quyết phản đối hành động chia rẽ ‘Đài Loan độc lập’ dưới mọi hình thức, ủng hộ nguyên tắc không can thiệp vào công việc nội bộ của các nước, không phát triển bất cứ quan hệ cấp nhà nước nào với Đài Loan” (1), bất kể từ khi Việt Nam bắt đầu mở cửa tới nay, dòng vốn đầu tư từ Đài Loan vào Việt Nam không ngừng gia tăng và càng ngày càng trở thành quan trọng đối với việc phát triển kinh tế – xã hội của Việt Nam? Đâu phải tự nhiên mà gần đây, Việt Nam liên tục bày tỏ cả sự hào hứng lẫn hi vọng được hưởng lợi lớn khi dòng vốn đầu tư của Đài Loan đang dịch chuyển từ Trung Quốc sang các quốc gia trong khối ASEAN (5). Minh định như thế vào lúc này, trong bối cảnh như hiện nay là khôn hay dại?

***

Chuyến thăm Việt Nam của ông Tập Cận Bình là dịp để Việt Nam ký 36 “thỏa thuận hợp tác” (6). Tám “thỏa thuận” đầu tiên liên quan đến “hợp tác”… tuyên truyền, dịch – xuất bản các tác phẩm kinh điển, phối hợp giữa Ban Nội chính của hai đảng và Bộ Ngoại giao, Bộ Công an, Bộ Quốc phòng của hai chính phủ.

28 “thỏa thuận” còn lại được đặt tên là “hợp tác trên các lĩnh vực thực chất” nhưng ngoài “thúc đẩy kết nối giữa khuôn khổ ‘hai hành lang, một vành đai’ với sáng kiến ‘vành đai và con đường’ giữa hai bên” và “xây dựng một cây cầu bắc qua sông Hồng đoạn chảy ngang Lào Cai (Việt Nam) – Vân Nam (Trung Quốc)”, chủ yếu là những “thỏa thuận” nhằm “ghi nhớ” kiểu như… “ghi nhớ các yêu cầu đối với việc xây dựng vùng sạch bệnh lở mồm long móng có sử dụng vaccine” hay… “triển khai giao lưu hữu nghị đảng bộ địa phương giữa Thành ủy Hải Phòng, Đảng CSVN và Tỉnh ủy Vân Nam, Đảng Cộng sản Trung Quốc”,…

Cách nay hai tháng (10/2023), khi trả lời tờ Tiền Phong về tương lai quan hệ Việt – Trung, Đại sứ Trung Quốc tại Việt Nam từng bảo rằng, một trong những yếu tố mà hai đảng, hai nhà nước sẽ “đẩy mạnh kết nối” là… LÒNG DÂN (7). Trong bài viết được cho là của ông Tập Cận Bình gửi tờ Nhân Dân – cơ quan ngôn luận của đảng CSVN – để quảng cáo nhận thức, tình cảm đối với Việt Nam, ông Tập Cận Bình xiển dương “bốn kiên trì” xem đó như định hướng mới cho quan hệ Việt – Trung: Kiên trì tin cậy lẫn nhau, kiên trì hài hòa lợi ích, kiên trì hữu nghị thân thiết, kiên trì đối xử chân thành (8). Không rõ LÒNG DÂN có phải là yếu tố tác động đến việc đổi “chia sẻ vận mệnh chung” thành “cộng đồng chia sẻ tương lai” chăng và cũng chưa rõ người Việt có chấp nhận “kiên trì” trong việc “chia sẻ tương lai” của dân tộc, của xứ sở với Trung Quốc không?

Chú thích

(1) https://nhandan.vn/tuyen-bo-chung-nuoc-cong-hoa-xa-hoi-chu-nghia-viet-nam-va-nuoc-cong-hoa-nhan-dan-trung-hoa-ve-viec-tiep-tuc-lam-sau-sac-va-nang-tam-quan-he-doi-tac-hop-tac-chien-luoc-toan-dien-xay-dung-cong-dong-chia-se-tuong-lai-viet-nam-trung-quoc-co-y-nghia-chien-luoc-post787318.html

(2) https://xaydungchinhsach.chinhphu.vn/toan-van-tuyen-bo-chung-viet-nam-trung-quoc-ve-tiep-tuc-day-manh-va-lam-sau-sac-hon-nua-quan-he-doi-tac-hop-tac-chien-luoc-toan-dien-viet-nam-trung-quoc-119221102073957148.htm

(3) https://nhandan.vn/thong-cao-bao-chi-chung-viet-nam-trung-quoc-post760064.html

(4) https://vtv.vn/chinh-tri/dai-su-trung-quoc-tai-viet-nam-cung-chung-chi-huong-chia-se-van-menh-chung-la-dac-trung-trong-quan-he-hai-nuoc-20231211104119127.htm

(5) https://thesaigontimes.vn/don-lan-song-thuong-mai-va-dau-tu-sau-cuoc-chuyen-dich-lon-tu-dai-loan/

(6) https://vnexpress.net/viet-trung-ky-36-van-ban-thoa-thuan-hop-tac-4688057-p2.html

(7) https://tienphong.vn/viet-trung-ket-noi-di-toi-thanh-cong-post1578043.tpo

(8) https://nhandan.vn/xay-dung-cong-dong-chia-se-tuong-lai-trung-quoc-viet-nam-co-y-nghia-chien-luoc-mo-ra-trang-su-moi-chung-tay-huong-toi-hien-dai-hoa-post787021.html


 

ĐIỀU ĐẸP ĐẼ NHÂN VĂN CỦA GIÁO DỤC KHAI SÁNG

Ước Mơ Việt Tân  

Đây là bức tranh ‘Bên cửa lớp’ của hoạ sĩ Nikolay Bogdanov-Belsky, người Nga, vẽ năm 1897. Nhân vật chính là cậu bé học trò mới, cậu đến nhập học có lẽ từ rất xa, bởi cậu có chiếc bao vải đựng đồ đeo trên lưng và chiếc túi quàng vai.

Bức tranh vẽ đúng thời điểm mà chú bé nghèo chân trong chân ngoài ngưỡng cửa lớp học. Phân vân ngại ngùng nhưng rất khấp khởi ngong ngóng. Chú ngại bởi chú nghèo khổ rách rưới quá, bởi các bạn bên trong kia đầy đủ hạnh phúc quá. Nhưng cái dáng nghiêng mái đầu của chú hướng vào ánh sáng bên trong lớp học cho thấy chú rất khao khát học hành.

Trong bức tranh này, hoạ sĩ Bogdanov dùng thủ thuật tương phản để kể một câu chuyện.

Tương phản giữa cái hiện tại nghèo vá chằng vá đụp với khung cảnh sáng ngời ánh sáng tri thức bên trong ngưỡng cửa lớp học.

Sự tương phản giữa cái áo cũ rách và mái đầu tròn trĩnh tuổi hoa niên với nét lượn cằm và má thanh tú thể hiện trí tuệ Trời cho.

Tương phản giữa cái quần thủng với đôi giày đan bằng vỏ cây (láp-chi) đã nát do đi đường xa với những mảnh thân thể hồng hào khoẻ mạnh. Tương phản giữa đôi bàn tay chai sần nhem nhuốc vì lao động nặng nhọc với cái cách chú bé chắp tay chỉn chu trên đầu chiếc gậy.

Bức tranh miêu tả một khoảnh khắc rất động, khi mà đứa bé người thì ở ngoài nhưng gậy đã vào trong, tư thế đứng ở góc nghiêng tiến và mái đầu thì vừa tò mò vừa cương quyết thò vào trong lớp.

Đám học trò đang được khai sáng bởi tri thức nhân loại nên hoạ sĩ vẽ chúng ngồi trong ánh sáng rất đẹp. Chúng được chăm sóc, học hành và được bận rộn những việc có ích.

Tuy cả đám đang say sưa làm việc của mình, vẫn có một cậu đã nhận ra có bạn mới vừa tới. Ai đã chuyển trường hồi bé đều biết rằng khi vào một lớp lạ, thế nào ngay lập tức cũng có một hai đứa lập tức cảm thấy nhau ngay, bằng giác quan thứ sáu. Những đứa học trò đồng thanh tương ứng này sẽ là bạn tri kỷ hiểu nhau thân nhau có khi tới già.

Hoạ sĩ Bogdanov đã vẽ một cậu như thế đang ngồi bên trong, tia ra cậu đứng bẽn lẽn ngoài này.

Bức tranh kể một câu chuyện dài, với cái kết luận lạc quan. Rằng ánh sáng tri thức chắc chắn sẽ được tưng bừng trên những mái đầu xanh hiếu học.

Hoạ sĩ Bogdanov vẽ bức này chính là tiểu sử bản thân. Ông sinh ra trong hoàn cảnh nghèo khổ, nhưng may mắn gặp được người thầy giáo, giáo sư, nhà khoa học Ratrixky, người rất có tâm với việc khai sáng dạy dỗ trẻ em thường dân. Nhờ có thầy mà Bogdanov sau này đã trở thành hoạ sĩ tên tuổi tầm cỡ Thế giới.

Bức tranh có ý nghĩa sâu xa ca ngợi nghề giáo, những đẹp đẽ nhân văn của giáo dục khai sáng chứa đựng trong câu chuyện về chú bé nghèo đứng trước cửa lớp học ở một ngôi trường tỉnh xa.

Tranh: At the School Door – У дверей школы (1897) của hoạ sĩ Bogdanov (1868-1945). Bản gốc đang trưng bày trong Bảo tàng Rus-ki (Русский музей) ở Sant Petersburg.

Biên tập bởi Cát Như

(Chuyện thiên hạ )


 

‘Người đàn ông đẹp trai nhất’ nước Ý từ bỏ sự nghiệp người mẫu để trở thành linh mục

Chàng thanh niên Edoardo Santini, được coi là “người đàn ông đẹp trai nhất nước Ý”, đã quyết định từ bỏ sự nghiệp đầy hứa hẹn của mình như một người mẫu và vào chủng viện để trở thành một linh mục.

 Santini, một người Ý đang ở tuổi 21.

Vào năm 2019 ở tuổi 17 tuổi, anh đã giành được danh hiệu chàng thanh niên đẹp trai nhất Nước sau khi giành chiến thắng trong một cuộc thi quốc gia Ý.

Trong một video được đăng trên mạng xã hội hôm 23/11, Santini giải thích rằng anh đang trên đường “trở thành một linh mục theo ý định của Thiên Chúa”.

 

Theo Thông Tấn Xã Công Giáo CNA

Giải thưởng “chàng trai đẹp nhất Ý” đã mở ra cánh cửa đến với thế giới thời trang, và tương lai của anh ấy dường như rõ ràng: Anh ấy đã được định sẵn để trở thành một ngôi sao lớn. Tuy nhiên, kế hoạch của Đức Chúa Trời thì khác. Santini sẽ tiếp tục tỏa sáng, nhưng tránh xa ánh đèn sân khấu và sàn catwalk.

Trong một video được đăng trên mạng xã hội hôm 23/11, Santini giải thích rằng anh đang trên đường “trở thành, theo ý Chúa, một linh mục”.

Anh nói rằng trong những năm gần đây anh đã gặp gỡ những người, “bằng cách nào đó, họ cho tôi thấy ý nghĩa của việc ‘trở thành con của Giáo hội’, làm cho tôi có sức mạnh để tìm kiếm lời đáp cho câu hỏi  mà tôi đã ôm ấp từ khi còn nhỏ” nhưng theo Santini giải thích về quá khứ, “tôi đã không đào sâu tìm kiếm câu trả lời  vì tôi sợ hãi sự thật.”

Vào tháng Giêng năm 2020, anh khám phá ra “Giáo hội thực sự”, và đó là lúc mà anh dùng phương tiện truyền thông xã hội để bắt đầu nói về Thiên Chúa và tiếng gọi mà anh cảm thấy đang vang lên.

“Sống trong Chúa không có nghĩa là nhốt mình trong nhà thờ nhưng đúng hơn là sống cuộc sống của một người trọn vẹn hơn”, anh nói với hơn 11.000 người theo dõi trên Instagram.

Anh cũng đề cập đến sự phản đối của bà ngoại, người “mong đợi một cái gì đó khác” từ cháu trai của mình. Tuy nhiên, anh nhấn mạnh rằng anh không cảm thấy “cô đơn” trong quyết định của mình và anh “mệt mỏi với việc thỏa mãn ý muốn của người khác và đăng những bức ảnh mà tôi dường như an toàn và hạnh phúc”.

Chàng trai trẻ đến từ vùng Tuscany đã thực hiện “bước đầu tiên” và năm ngoái anh đã đến sống với hai linh mục, mà anh mô tả là “trải nghiệm đẹp nhất trong cuộc đời tôi”.

Chia sẻ cuộc sống hàng ngày của mình với các linh mục cho phép ngài “tìm thấy trong cuộc sống hàng ngày câu trả lời mà tôi hy vọng, câu trả lời đã đến với tôi từ trên cao”.

“Vào cuối năm, thật tự nhiên khi tôi yêu cầu giám mục tham gia khóa học dự bị, kéo dài một năm trước khi bước hẳn vào cuộc sống trong chủng viện. Và tôi đang ở đây, học thần học và phục vụ trong hai giáo xứ của Giáo phận Florence”, ngài nói trong video của mình.

Anh ấy cũng chia sẻ rằng anh ấy đã chậm chạp trong việc thực hiện bước đầu tiên “vì sợ không được chấp nhận” và việc đưa ra quyết định này là điều gì đó “khiến anh ấy sợ hãi” mặc dù, anh ấy nói một cách trung thực, “Tôi đã xây dựng nhiều bức tường cho bản thân mình hơn là ở thực tế trong đó.”