Dân Nga tới mộ Navalny để ‘bỏ phiếu’
March 18, 2024
Mộ ông Alexei Navalny
Hàng chục người Nga đã đến mộ ông Alexei Navalny ở Moscow hôm 17/3 để bỏ phiếu một cách tượng trưng cho chính trị gia đối lập quá cố vào ngày cuối cùng của cuộc bầu cử tổng thống Nga.
Navalny, người chỉ trích Tổng thống Vladimir Putin gay gắt nhất tại Nga, đã chết vào tháng trước trong một nhà tù ở Bắc Cực.
Các đồng minh của ông cáo buộc ông Putin đã sát hại ông, điều mà Điện Kremlin phủ nhận. Ông Sergei Naryshkin, người đứng đầu cơ quan tình báo nước ngoài SVR của Nga, nói rằng ông Navalny đã chết vì nguyên nhân tự nhiên.
Ông Navalny được chôn cất tại nghĩa trang Borisovo ở phía Nam Moscow vào ngày 1 tháng 3, hai tuần trước khi bắt đầu cuộc bầu cử tổng thống được nhiều người cho là sẽ dễ dàng trao cho ông Putin thêm sáu năm nắm quyền nữa.
Vào hôm 17/3, đoạn video được hãng tin Novaya Gazeta Europe và các phương tiện truyền thông khác đăng trên mạng xã hội, cho thấy hàng chục người ủng hộ ông Navalny đến mộ ông, trên đó họ đã đặt nhiều lời tưởng nhớ khác nhau.
“Chúng tôi chọn bạn”, một lời tưởng niệm viết. Phóng viên Reuters nhìn thấy phiếu bầu cử chính thức đã được sửa đổi để đưa tên ông Navalny vào danh sách ứng cử viên có dấu tích bên cạnh.
Những người ủng hộ cũng được nhìn thấy đã đặt hoa lên mộ của ông Navalny, vốn đã phủ đầy hoa.
(Theo VOA)
SpaceX của Elon Musk đang xây dựng mạng lưới vệ tinh gián điệp cho tình báo Mỹ
Theo VOA và các báo của Hoa Kỳ

SpaceX đang xây dựng một mạng lưới hàng trăm vệ tinh do thám theo một hợp đồng mật với cơ quan tình báo Mỹ, 5 nguồn tin quen thuộc với chương trình này cho biết, điều này thể hiện mối quan hệ ngày càng sâu sắc giữa công ty vũ trụ của nhà doanh nghiệp tỷ phú Elon Musk và các cơ quan an ninh quốc gia Hoa Kỳ.
Các nguồn tin cho biết mạng này đang được đơn vị kinh doanh Starshield của SpaceX xây dựng theo hợp đồng trị giá 1,8 tỷ đôla được ký vào năm 2021 với Cục Trinh sát Quốc gia (NRO), một cơ quan tình báo quản lý các vệ tinh gián điệp.
Các kế hoạch này cho thấy mức độ tham gia của SpaceX vào các dự án tình báo và quân sự của Hoa Kỳ, đồng thời cho thấy Lầu Năm Góc đầu tư sâu hơn của vào các hệ thống vệ tinh bay ở tầm thấp của trái đất để hỗ trợ cho các lực lượng trên mặt đất.
Các nguồn tin cho biết nếu thành công, chương trình này sẽ nâng cao đáng kể khả năng của chính phủ và quân đội Mỹ trong việc nhanh chóng phát hiện các mục tiêu tiềm tàng ở hầu hết mọi nơi trên thế giới.
Chương trình bí mật chòm vệ tinh gián điệp là một trong những khả năng được chính phủ Hoa Kỳ muốn có nhất trong không gian vì nó được thiết kế để cung cấp phạm vi bao phủ liên tục, rộng khắp và nhanh chóng nhất của các hoạt động trên trái đất mà “Không ai có thể che giấu gì được”, nguồn tin nói về khả năng tiềm tàng của hệ thống khi mô tả phạm vi tiếp cận của mạng.
Trong một tuyên bố, NRO, bao gồm nhân viên của Lực lượng Không gian Hoa Kỳ và CIA (NRO cung cấp hình ảnh vệ tinh mật cho Lầu Năm Góc và các cơ quan tình báo khác.) thừa nhận sứ mệnh phát triển một hệ thống vệ tinh tinh vi. Người phát ngôn cho biết: “Cục Trinh sát Quốc gia đang phát triển hệ thống tình báo, giám sát và trinh sát trên không gian có khả năng, đa dạng và linh hoạt nhất mà thế giới từng thấy”.
Ba nguồn tin cho biết khoảng một chục nguyên mẫu đã được phóng lên không gian kể từ năm 2020, cùng với các vệ tinh khác bằng tên lửa Falcon 9 của SpaceX.
Mạng lưới Starshield này là một phần của việc tăng cường cạnh tranh giữa Mỹ và các đối thủ để trở thành cường quốc quân sự thống trị trong không gian, một phần bằng cách mở rộng các hệ thống vệ tinh do thám thay cho các tàu vũ trụ cồng kềnh, đắt tiền ở quỹ đạo cao hơn. Thay vào đó là một mạng lưới Starfield rộng lớn, có quỹ đạo thấp, có thể cung cấp hình ảnh Trái đất nhanh hơn và gần như liên tục.
Lần phóng SpaceX ở California vào năm 2022 đã xử lý trọng tải cho Văn phòng Trinh sát Quốc gia, một khách hàng an ninh quốc gia. ẢNH: GENE BLEVINS/ZUMA PRESS
SpaceX cũng là hãng duy nhất đưa đón các phi hành gia NASA đến và đi từ Trạm vũ trụ quốc tế. Vài năm trước, SpaceX đã bắt đầu xử lý các chuyến bay vũ trụ vì an ninh quốc gia của Hoa Kỳ , chấm dứt tình trạng độc quyền ảo mà United Launch Alliance trước đây nắm giữ đối với chúng. SpaceX và ULA hiện đều tiến hành những vụ phóng đó.
Sự thống trị của SpaceX đồng nghĩa với một nguồn doanh thu ổn định để hỗ trợ các chương trình đang diễn ra của công ty có trụ sở tại Hawthorne, California, chẳng hạn như Starship, tên lửa khổng lồ mới mà SpaceX đang phát triển để đưa con người lên Sao Hỏa.
Truyền thông nhà nước và quân đội Trung Quốc hôm Chủ nhật đã cáo buộc Hoa Kỳ đe dọa an ninh toàn cầu, vài ngày sau khi Reuters đưa tin. Các tài liệu nghiên cứu gần đây của Trung Quốc và những người quen thuộc với chương trình này cho biết các kế hoạch đang được tiến hành để triển khai một chòm sao lớn quốc gia gồm gần 13.000 vệ tinh quỹ đạo thấp, trong khi các nhà khoa học quân sự đang theo đuổi nghiên cứu về cách “ức chế” hoặc thậm chí làm hỏng các vệ tinh Starlink trong các tình huống thời chiến.
Thêm câu trả lời cho Ông Trọng: Chưa bao giờ nước ta có được cơ đồ như hôm nay ư? Các công ty lũ lượt sập tiệm
Theo báo Lề Phải
Có bao nhiêu công ty sập tiệm trong năm 2024?
Công ty cổ phần Báo cáo đánh giá Việt Nam (Vietnam Report) cho biết, trong hai tháng của năm 2024, số doanh nghiệp rút lui khỏi thị trường đã vượt số doanh nghiệp gia nhập và tái gia nhập thị trường; trong đó, hơn 49.000 doanh nghiệp tạm ngừng kinh doanh, tăng 27,1% so với cùng kỳ năm 2023.
Các tổ chức quốc tế cũng đều có chung quan điểm khi dự báo tăng trưởng kinh tế quốc tế năm 2024 sẽ chậm hơn năm 2023. Điều này tạo ra những rủi ro đáng kể đến thị trường xuất khẩu, đầu tư và du lịch quốc tế.
Tổng Cục Thống Kê Nhà Nước cho biết:
Tính chung 2 tháng đầu năm 2024, tổng cộng có 41,1 nghìn doanh nghiệp đăng ký thành lập mới và quay trở lại hoạt động, tăng 8,5% so với cùng kỳ năm trước. Bình quân 1 tháng có hơn 20,5 nghìn doanh nghiệp thành lập mới và quay trở lại hoạt động.
Trong khi đó, 63 nghìn doanh nghiệp rút lui khỏi thị trường, tăng 22,5% so với cùng kỳ năm trước, tương đương trong một tháng, gần 31,5 nghìn doanh nghiệp rút lui khỏi thị trường.
Pacific Airline sập tiệm
Cục trưởng Cục Hàng không Việt Nam Đinh Việt Thắng cho biết, hôm nay (18/3) hãng hàng không Pacific Airlines đã không còn tàu bay khai thác.
Trao đổi với PV. VietNamNet, Cục trưởng Cục Hàng không Việt Nam Đinh Việt Thắng, cho biết thêm, hãng hàng không này đã chuyển hành khách sang các chuyến bay của Vietnam Airlines. Hiện Vietnam Airlines đang thu xếp để Pacific Airlines thuê khô 3 tàu bay của hãng.
Trước đó, khảo sát, trên tất cả các trang bán vé máy bay trực tuyến cũng như trên trang website chính thức của Vietnam Airlines, tất cả các chuyến bay từ hôm nay (18/3) cũng đã không còn hiển thị các chặng bay của Pacific Airlines.

Được biết, do tình hình tài chính rất nghiêm trọng, dòng tiền thiếu hụt, nợ quá hạn lớn đe dọa mất khả năng thanh toán nên Vietnam Airlines cùng các cổ đông đã đi tới quyết định trả hết toàn bộ đội tàu bay của Pacific Airlines để giải quyết nợ. Hôm nay (18/3) cũng là ngày chiếc máy bay cuối cùng của hãng rời khỏi Việt Nam.
Pacific Airlines là hãng hàng không giá rẻ đầu tiên tại Việt Nam, từng được hãng hàng không Qantas Group của Úc rót tiền đầu tư. Tháng 10/2020, Qantas Group thực hiện các thủ tục rút khỏi Pacific Airlines và chuyển giao lại 30% cổ phần cho Vietnam Airlines theo hình thức tặng lại.
Đến quý I/2022, thương vụ hoàn tất, Vietnam Airlines nắm giữ gần 99% cổ phần tại Pacific Airlines kể từ đó đến nay.
Báo Thanh Niên gọi vụ cạn kiệt tài chánh của Pacific Airline là tin shock khủng.
Robot hình người Apollo tham gia dây chuyền lắp ráp xe của hãng Mercedes-Benz
Chuyện Việt Nam: Có thêm dấu hiệu cho thấy Võ Văn Thưởng ‘đang trên đường’ mất chức
Hoàng gia Hà Lan hoãn thăm Việt Nam liên quan gì đến cuộc đốt lò ở thượng tầng?
Theo BBC Tiếng Việt, Đài VOA

NGUỒN HÌNH ẢNH,REUTERS/GETTY IMAGES
Vua và Hoàng hậu Hà Lan sẽ hoãn chuyến thăm Việt Nam dự kiến diễn ra từ ngày 19-22/3, theo yêu cầu từ phía chính quyền Việt Nam, theo Hoàng gia Hà Lan.
Trang web của Hoàng gia Hà Lan hôm thứ Năm (14/3) thông báo:
“Nhà chức trách Việt Nam đã yêu cầu hoãn chuyến thăm cấp nhà nước của Vua và Hoàng hậu Máxima tới nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam vì lý do nội bộ. Chuyến thăm cấp nhà nước dự kiến diễn ra từ ngày 19 đến 22 tháng 3 sẽ không được tiến hành.”
Người phát ngôn của Hoàng gia không nêu chi tiết.
Trước đó, theo kế hoạch được Hoàng gia Hà Lan công bố vào đầu tháng 12/2023, Vua Willem-Alexander và Hoàng hậu Máxima dự kiến đến thăm Việt Nam từ ngày 19/3-22/3 và vào ngày 19/3 sẽ có cuộc gặp với Chủ tịch nước Việt Nam Võ Văn Thưởng, người đã đưa ra lời mời.
Vua và Hoàng hậu hoãn, đoàn tháp tùng vẫn đi
Vào ngày 20/2, Hoàng gia Hà Lan đã công bố lịch trình chi tiết chuyến thăm cấp nhà nước của Vua và Hoàng hậu trên trang thông tin chính thức.
Theo tờ chương trình, vào ngày 19/3, Vua và Hoàng hậu Hà Lan dự kiến sẽ được Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng và phu nhân Phan Thị Thanh Tâm đón tiếp với lễ đón tại Phủ Chủ tịch.
Vua Willem-Alexander và Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng sẽ duyệt Đội danh dự Quân đội nhân dân Việt Nam.
Tiếp theo là cuộc gặp mặt giữa các phái đoàn để thảo luận các văn bản cần ký kết giữa hai nước Hà Lan và Việt Nam. Một số thỏa thuận được đề cập gồm: Hợp tác về trồng trọt giữa đô thị Westland và tỉnh Lâm Đồng; Chứng nhận điện tử các sản phẩm thực vật giữa Bộ Nông nghiệp, Thiên nhiên và Chất lượng Thực phẩm Hà Lan với Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn Việt Nam.
Theo chương trình nghị sự, Vua và Hoàng hậu Hà Lan cũng sẽ gặp Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ và có buổi hội kiến với Thủ tướng Phạm Minh Chính.
VOA tiếng Việt
Chuyển động sau ‘sân khấu Ba Đình’
Ngày 15/3/2024, Lê Nguyễn Hương Trà viết trên FB của mình: ‘Câu lạc bộ Quảng Ngãi từng quen thuộc với người hâm mộ khi tham gia đều đặn tại các giải Hạng nhất, nhì quốc gia, nay vừa có ngôi sao nộp đơn xin giải nghệ.’ Nick Name ‘Thang Dang’ bình luận ngay tắp lự: ‘Về sớm vui thú điền viên cũng được thôi, Đoàn Đảng đi lên có nắm được gì đâu, lên tiếp nữa càng nguy hiểm cho đất nước, dân tuý thay vì kỹ trị’.

Vua và hoàng hậu Hà Lan (trái), và ông bà Võ Văn Thưởng. Hoàng gia Hà Lan ra thông báo, chuyến thăm cấp nhà nước của vua và hoàng hậu phải hoãn lại do phía Việt Nam “yêu cầu,” với lý do “tình hình nội bộ.”
Hương Trà, tức ‘cô gái Đồ Long’ cách đây hơn một năm cũng là Facebooker từng báo tin, đương kim Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc (bí danh là Bảy Phúc) bấy giờ sắp mất chức. Facebook cá nhân này từng có hàng triệu người theo dõi, hồi đó viết: “Căng thẳng và kịch tính đến tận những phút cuối cùng, ngôi sao CLB bóng đá Quảng Nam, cầu thủ số 7 (tức Bảy Phúc) đã bị rút thẻ đỏ truất quyền thi đấu. Anh chuẩn bị rời sân, chấm dứt sự nghiệp cầu thủ nhà nghề”.
Tin giật gân lần này vẫn do cô gái ấy đưa ra, nhưng lại nói về ‘CLB Quảng Ngãi’, địa danh nơi ông Thưởng làm Bí thư Tỉnh ủy một thời!
Tin liên quan đến việc Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng có khả năng ‘phải rời sân, chấm dứt sự nghiệp…’ còn có thể dự đoán phần nào qua tiết lộ của Hoàng gia Vương quốc Hà Lan: Chuyến thăm cấp Nhà nước của cặp đôi Hoàng gia Hà Lan tới Việt Nam bất ngờ bị hoãn vài ngày trước khi bắt đầu. Văn phòng báo chí Chính phủ Hà Lan hôm thứ Năm (15/3) thông báo ‘chuyến thăm cấp Nhà nước Hà Lan tới Việt Nam dự kiến bắt đầu vào tuần tới đã bị hoãn vào phút cuối, theo yêu cầu của chính quyền Việt Nam’ (3).
Theo dự kiến, Vua Willem-Alexander dự định sẽ cùng Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng dự khán cuộc đua thuyền rồng truyền thống của Việt Nam. Lịch trình còn cho thấy buổi tối 19/3 sẽ có tiệc chiêu đãi do ông Võ Văn Thưởng và phu nhân tổ chức. Nguyên thủ hai nước sẽ có bài phát biểu tại buổi tiệc này… Vua Willem-Alexander và Hoàng hậu Maxima không sang Hà Nội những ngày tới, song Website Hoàng gia Hà Lan thông báo chuyến đi của các phái đoàn kinh tế và doanh nghiệp vẫn ‘diễn ra như kế hoạch’.
Nếu ông Thưởng phải bỏ ngang sự nghiệp thì đây là một câu chuyện vô tiền khoáng hậu có thể xáo trộn ‘sân khấu chính trị Ba Đình’. Thật khó tin khi mà trong một nhiệm kỳ và chỉ trong 13 tháng, tại khoá 13, lại có đến hai ông Chủ tịch nước, trong đó ông Thưởng còn được dự kiến sẽ là “candidate” Tổng bí thư tương lai, bị ‘ngã ngựa’ (5). Hiển nhiên là hơn 800 tờ báo do Nhà nước ‘nuôi’ và hàng trăm trạng mạng do Nhà nước ‘ghép’ đều chưa được lệnh của Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương, bật đèn xanh cho đưa tin này. Mà thật ra, Thượng tướng Nghĩa cũng chỉ ‘làm vì’, bản thân ông cũng phải chờ ‘cái gậy chỉ huy’ duy nhất, từ Văn phòng Tổng bí thư cho phép các báo ‘sao y bản chính’! Nhưng dù báo chí chính thống bị ‘đóng hàm thiếc’, truyền thông ‘ngoài luồng’ trong ngày 15/3 vẫn liên tục có phóng sự và bình luận khá ‘chát chúa’ về tin đồn có một không hai, tính đến nay, trong nội bộ Ba Đình.
Câu chuyện về Chủ tịch Thưởng lan truyền sau cái hôm trên bầu trời Hà Nội, cùng lúc xuất hiện hai mặt trời, là chuyện xưa nay chưa hề có. Mặc dầu các nhà thiên văn học ‘cung đình’ có đưa ra một vài cách giải thích cho có vẻ khoa học, nhưng bàn dân thiên hạ chẳng mấy ai tin (6). Ngay bấy giờ, các ‘Già làng’ ở Thủ đô đã phán, hiện tượng thiên nhiên ấy báo hiệu, đất nước không thể có hai Vua. Cho nên, một trong hai Mặt Trời sẽ ‘rụng sớm’. Đó là tin vào chiều 11/3. Và chỉ sau đó hai ngày, 13/3, chuyện về ông Võ Văn Thưởng được giới thạo tin ‘xôn xao’ khi phiên họp cùng ngày của Tiểu ban Nhân sự Đại hội 14, do TBT Nguyễn Phú Trọng chủ trì, vừa kết thúc. Qua phát biểu dài hơn 3.600 chữ, có thể phát hiện ra một vài dấu hiệu ‘lạ’.

NGUỒN HÌNH ẢNH,GETTY IMAGES, Chụp lại hình ảnh,
Ông Nguyễn Phú Trọng: Công tác nhân sự là nhiệm vụ đặc biệt quan trọng, phải có con mắt tinh đời, đừng nhìn gà hóa cuốc, thấy đỏ tưởng là chín.
Lạ nhất là, TBT đã truyền đạt chỉ thị mới. Từ nay, cấp ủy nào đề cử ai vào Trung ương thì cấp ủy ấy sẽ chịu trách nhiệm, chứ không phải là Đại hội Đảng, theo như Điều lệ quy định trước nay. Ngoài ra, ông Trọng tiếp tục răn đe loại quan chức ‘làm việc gì, giữ chức vụ gì cũng chỉ tính đến lợi quyền, bổng lộc cho cá nhân mình, gia đình mình trước nhất, quên cả thanh liêm, danh dự”
Quả như Facebooker Lê Văn Đoành sơ kết, chỉ sau hơn một năm nhậm chức, thay thế Nguyễn Xuân Phúc ngồi vào ghế chủ tich nước, Võ Văn Thưởng có thể gặp sự cố giữa chừng. Chiếc ghế này dường như có ‘dớp’, nhiều chuyện không hay xảy ra khi ai đó ngồi vào đấy. Năm 2016, Đại tướng Trần Đại Quang ‘tiếp quản’ chiếc ghế ấy chưa được một năm thì bị mắc ‘bệnh lạ’. Tháng 10/2018, TBT Nguyễn Phú Trọng thay ông Quang, kiêm chức Chủ tịch nước. Nửa năm sau, vào tháng 4/2019, ông Trọng bị đột quỵ trong chuyến kinh lý ở Kiên Giang. Sau đại hội 13, giành được quy chế ‘nhân sự đặc biệt’ ngồi lại ghế TBT nhiệm kỳ thứ ba, ông Trọng đã bàn giao chức này cho Nguyễn Xuân Phúc. Tháng 1/2023, gia đình ông Phúc bị vướng vào đại án test kit Việt Á. Ông Phúc từ chức! (10).
Tin về Võ Văn Thưởng lan truyền giữa lúc ‘vở kịch’ Vạn Thịnh Phát chưa đến hồi cao trào, mặc dầu vậy, rất nhiều ‘các đồng chí trong đống rơm’ vẫn run sợ.
Từ Trương Mỹ Lan, Phan Quốc Việt… đến Nguyễn Xuân Phúc, rồi nay nếu đúng là Võ Văn Thưởng… cho thấy tham nhũng đã ‘cào bằng’ các giai tầng trong xã hội. Từ cô gái trình độ ‘trung học’, hay doanh nhân ‘thường thường bậc trung’ lên đến các loại ‘nguyên thủ quốc gia’… Tham nhũng thực tế đã chui sâu, leo cao vào mọi ngóc ngách của hệ thống cầm quyền.
Cuộc đấu tranh giữa các phe nhóm lợi ích đã biến thái thành các cuộc ‘thanh toán’ nhau có màu sắc mafia. Người dân lẫn các đảng viên bình thường hiện nay đều nhận chân được ‘tham nhũng có tính Đảng’ (11).
Đảng với dân giờ đây thực sự là ‘đồng sàng dị mộng’. Đa số người dân đã quay lưng lại sinh hoạt chính trị và quay lưng lại các cuộc tỷ thí phe phái trong nội bộ. Họ biết rằng, chẳng có cuộc đấu tranh nào là ‘trận cuối cùng’, tất cả chỉ là sự luân chuyển ‘đống của cải khổng lồ’ từ tập đoàn này sang tập đoàn khác mà thôi.
RỘNG ĐƯỜNG DƯ LUẬN
VÌ SAO MỘT XÀM TĂNG NHƯ THÍCH CHÂN QUANG VẪN CÓ THỂ THU HÚT HÀNG TRĂM NGÀN NGƯỜI NGHE?
Cre. Tiến sĩ Vũ Thế Dũng
Một số bạn cho rằng vì ông ta nói cũng có nhiều cái đúng, cái hay. Đúng thế, một kẻ cướp giựt giữa ban ngày thì dễ đối phó, nhưng một kẻ lừa đảo đội lốt người lương thiện, nói đạo lý, thì không dễ nhận diện.
Không chỉ trong trường hợp cụ thể này, mà nhiều trường hợp khác, các bạn trẻ và các bạn không còn trẻ cũng dễ bị dẫn dắt và thao túng.
Vì sao? Vì bị thu hút bởi một ý niệm tốt hay một nguyên lý phổ quát.
Ví dụ A: Diễn giả sẽ nói về (1) nhân quả, gieo nhân nào thì gặt quả nấy. Mọi người gật gù. Tiếp đến nói về (2) gieo hạt bưởi thì không thể mọc ra cây chanh. Mọi người cùng cười sung sướng và gật gù đồng ý. Và thế là (3) kiếp trước đốt nhà nên kiếp này làm thợ hồ.
(1), (2) thì đúng nhưng (3) thì bắt đầu sai sai.
Nhưng vì đây là một vị thầy “khả kính”, mọi người ai cũng tin tưởng, mà mấy câu trước đã nói đúng, thì cái này chắc cũng không sai, và mình là ai mà dám chất vấn thầy. Vậy nên Thầy đúng luôn ở ba.
Ví dụ B: (1) Thanh niên phải yêu nước. (2) Láng giềng thì phải bảo bọc, tối lửa tắt đèn có nhau. (3) Anh em phải kính trọng nhường nhịn nhau đó là đạo lý Á Đông. Cả (1), (2), và (3) đều có lý.
Giờ thì (4) Việt Nam nhỏ hơn nên là em, Trung Quốc lớn nên là anh (5). Em phải kính trọng anh.
Kaka, (4) và (5) thì bắt đầu xàm. Ở đâu ra cái so sámh quan hệ hai quốc gia, hai thể chế chính trị, văn hoá, xã hội, luật pháp như quan hệ anh em? Ai bảo nhỏ hơn về diện tích, dân số thì là em? Mà em thì phải kính trọng anh, nghĩa là gì? Là nó đưa quân đánh mình hàng ngàn năm thì mình đứng yên cho nó đánh và kính nó à?
Chưa hết (6), xàm tăng nói tiếp: Vì là em mà dám mang quân sang đánh anh trước nên Lý Thường Kiệt là hỗn với anh.
Nguỵ biện dẫn dắt liên tục. Đạo lý nào cho một xàm tăng dám hỗn láo với tiền nhân, với danh tướng của Việt Nam, tác giả của “Sông núi nước Nam Vua Nam ở”.
Cả một bản tuyên ngôn độc lập ngút ngàn ý chí tự cường, tự hào của Ông Cha trước bọn xâm lăng phương Bắc. Quyết hy sinh để giữ đất giữ nhà. Ông Cha nào của ta nói Trung Quốc là anh của mình? Hay trong lịch sử ngàn năm cha ông ta đều chỉ thẳng mặt chúng là lũ cướp nước, lũ xâm lược?
Mà xàm tăng này dám lộng ngôn, nói Lý Thường Kiệt là hỗn với Trung Quốc?
Một số người vẫn u mê cho rằng, ý định của xàm tăng là tốt, chỉ là nói lỡ lời. Không phải, đây là một chuỗi nguỵ biện dẫn dắt có chủ kiến, có thể vì: 1) Thiếu trí tuệ, 2) Ý đồ bất chính, và 3) cả 1 và 2.
Đôi khi nói lẫn thì không phải là bản chất nhưng liên tục nói xàm xí thì chắc chắn bản chất là xàm, là hỗn.
Thế nên để phân biệt thật giả cần tỉnh táo, luôn đặt câu hỏi, luôn đối chiếu, suy ngẫm, và lắng nghe đa chiều. Đừng để bị lợi dụng, biến thành công cụ cho xàm tăng.
Chưa hiểu vì sao cơ quan văn hoá, tuyên huấn chưa vào cuộc xử lý.
Nhắc cho xàm tăng nhớ lời của Cáo Bình Ngô:
“Như nước Đại Việt ta từ trước
Vốn xưng nền văn hiến đã lâu
Núi sông bờ cõi đã chia
Phong tục Bắc Nam cũng khác
Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần bao đời xây nền độc lập
Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên mỗi bên hùng cứ một phương…”.
Vũ Thế Dũng
PHẠM QUỲNH (1892-1945)
Nguyễn Thủy Nguyên HÀ NỘI NGÀY THÁNG CŨ
MTH- Năm 1992 ở Paris, tôi được đến dự buổi báo cáo luận án Tiến sĩ của bà Phạm Thị Viên, con gái học giả Phạm Quỳnh, về những đóng góp của ông với chữ quốc ngữ và trong lĩnh vực ngôn ngữ học. Phạm Quỳnh rất giỏi sử dụng tiếng mẹ đẻ, giỏi chữ Hán và tiếng Pháp, là người Việt Nam đầu tiên trong lịch sử diễn thuyết bằng tiếng Pháp trước Viện Hàn lâm Pháp Quốc khi ông mới 30 tuổi. Ông là người đi tiên phong trong việc quảng bá chữ Quốc ngữ và dùng tiếng Việt – thay vì chữ Nho hay tiếng Pháp – để viết lý luận, nghiên cứu. Ông là tác giả câu nói nổi tiếng “Truyện Kiều còn tiếng ta còn. Tiếng ta còn nước ta còn”. Ông cho rằng tiếng nói gắn liền với vận mệnh dân tộc, tổ quốc. Nhờ giữ được nguyên vẹn tiếng mẹ đẻ trong suốt hơn nghìn năm Bắc thuộc mà dân tộc ta không bị Hán hoá và do đó không trở thành một dân tộc ít người của Trung Quốc. Ông viết: “Người Tàu cai trị ta hơn ngàn năm; văn hoá Tàu, ta đổi theo; phong tục Tàu, ta bắt chước; duy tiếng ta, ta nói; ta không nói tiếng Tàu.”
…
Phạm Quỳnh sinh tại số 17 phố Hàng Trống, Hà Nội; quê quán ở làng Lương Ngọc, tỉnh Hải Dương, một làng khoa bảng, có truyền thống hiếu học. Mồ côi mẹ từ 9 tháng tuổi, mồ côi cha từ khi lên 9 tuổi, Phạm Quỳnh côi cút được bà nội nuôi ăn học.
Phạm Quỳnh học giỏi, có học bổng, đỗ đầu bằng Thành chung, Trường trung học Bảo hộ (tức Trường Bưởi, nay là Chu Văn An ). Năm 1908, Phạm Quỳnh làm việc ở Trường Viễn Đông Bác cổ tại Hà Nội lúc vừa tuổi 16.
Từ năm 1916, ông tham gia viết báo cho một số tờ có uy tín đương thời; làm chủ bút kỳ cựu của Nam Phong tạp chí từ ngày 1 tháng 7 năm 1917 cho đến năm 1932; tuyên truyền cho tư tưởng “Pháp Việt đề huề”. Cũng trong thời kỳ 1924–1932, ông còn là giảng viên Trường Cao đẳng Hà Nội.
Ngày 2 tháng 5 năm 1919, ông sáng lập và là Tổng Thư ký Hội Khai trí Tiến Đức. Ông Trần Trọng Kim là Trưởng ban Văn học của Hội; và Hội trưởng Hội Trí tri Bắc Kỳ.
Năm 1922, với tư cách đại diện cho Hội Khai trí Tiến Đức, ông đã sang Pháp dự Hội chợ triển lãm Marseille rồi diễn thuyết cả ở Ban Chính trị và Ban Luân lý Viện Hàn lâm Pháp về dân tộc giáo dục.
Năm 1924, ông được mời làm giảng viên Khoa Bác ngữ học, Văn hóa, Ngữ ngôn Hoa Việt, Trường Cao đẳng Hà Nội, trợ bút báo France – Indochine.
Từ năm 1925–1928, Phạm Quỳnh là Hội trưởng Hội Trí tri Bắc Kỳ; năm 1926 ông làm ở Hội đồng Tư vấn Bắc Kỳ và đến năm 1929 được cử vào Hội đồng Kinh tế và Tài chính Đông Dương.
Năm 1930, Phạm Quỳnh đề xướng thuyết lập hiến, đòi hỏi người Pháp phải thành lập hiến pháp, để quy định rõ ràng quyền căn bản của nhân dân Việt Nam, vua quan Việt Nam và chính quyền bảo hộ.
Năm 1931, ông được giao chức Phó Hội trưởng Hội Địa dư Hà Nội.
Năm 1932, giữ chức Tổng Thư ký Ủy ban Cứu trợ xã hội Bắc Kỳ.
Ngày 11 tháng 11 năm 1932, sau khi Bảo Đại lên làm vua thay Khải Định, ông được triều đình nhà Nguyễn triệu vào Huế tham gia chính quyền, thôi không làm chủ bút Nam Phong tạp chí nữa. Tại Huế thời gian đầu ông làm việc tại Ngự tiền Văn phòng, sau đó làm Thượng thư Bộ Học và cuối cùng giữ chức vụ Thượng thư Bộ Lại(1942–1945).
Ngày 9 tháng 3 năm 1945, Nhật đảo chính Pháp. Chính phủ Trần Trọng Kim được thành lập. Ông lui về sống ẩn dật ở biệt thự Hoa Đường bên bờ sông đào Phủ Cam, Huế.
Trước đây, cũng có nhiều người cho rằng ông gắn bó với các chủ trương chính trị của thực dân Pháp. Ông bị coi là “ru ngủ” thanh niên trí thức trong cái “hồn nước” mơ hồ, khiến họ đi chệch khỏi chí hướng làm cách mạng chống Pháp. Trong một thời gian dài, quan điểm chính thống của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam gọi ông là tay sai đắc lực của Pháp.
Ngày 25 tháng 8 năm 1945, Phạm Quỳnh bị Phan Hàm và Võ Quang Hồ bắt giữ theo lệnh khẩn của Mặt trận Việt Minh và áp giải ra khỏi Huế cùng với Ngô Đình Khôi (anh cùng cha khác mẹ với Ngô Đình Diệm) và Ngô Đình Huân (con trai của Ngô Đình Khôi). Ba người bị xử bắn không lâu sau đó.
Di hài ông được tìm thấy năm 1956 trong khu rừng Hắc Thú, và được cải táng ngày 9 tháng 2 năm 1956 tại Huế, trong khuôn viên chùa Vạn Phước.
Theo nhạc sĩ Phạm Tuyên – con trai của học giả Phạm Quỳnh, vào mùa thu năm 1945, Hồ Chí Minh đã nói với hai người chị của ông là Phạm Thị Giá và Phạm Thị Thức rằng: “Cụ Phạm là người của lịch sử, sẽ được lịch sử đánh giá lại sau này. Con cháu cứ vững tâm đi theo cách mạng”.
Phạm Quỳnh được coi là người đi tiên phong trong việc dùng tiếng Việt để viết lý luận. GS Dương Quảng Hàm đánh giá các công trình của ông là đã “luyện cho tiếng ta có thể diễn dịch được các lý thuyết, các ý tưởng về triết học, khoa học mới”.
Ông là tác giả và dịch giả nhiều bài viết và sách văn học, triết học, cách ngôn, ngụ ngôn, tuồng hát tiếng Pháp dịch ra tiếng Việt và tùy bút. Gần như toàn bộ các tác phẩm của ông đều đăng trên tạp chí Nam Phong. Nhiều bài sau đó in lại thành sách do Đông Kinh ấn quán ở Hà Nội xuất bản.
Các tác phẩm của ông có thể chia làm ba loại:
Dịch thuật
Bao gồm các tác phẩm luận thuyết, phương pháp luận, sách cách ngôn, kịch bản và thơ văn… Ông dịch các đoạn văn và tác phẩm từ tiếng Pháp, chủ yếu thiên về triết học, như triết học của Descartes. Tuy nhiên, ông cũng có dịch một số tác phẩm nghệ thuật như kịch của Corneille.
Khảo luận
Phần quan trọng nhất trong các tác phẩm của Phạm Quỳnh là các tác phẩm khảo cứu. Ông nghiên cứu trong các sách chữ Nho, sách tiếng Pháp, và viết lại những bài chuyên khảo bằng tiếng Việt. Có ba ngành ông chú trọng là:
Các học thuyết Âu Tây, như trong Văn minh luận, Khảo về chính trị nước Pháp, Lịch sử và học thuyết của Rousseau, Lịch sử và học thuyết của Montesquieu, Lịch sử và học thuyết của Voltaire, v.v…
Học thuật Á Đông, những bài về triết học và tôn giáo Á Đông như Phật giáo lược khảo, Cái quan niệm người quân tử trong triết học đạo Khổng, v.v…
Văn hóa Việt Nam, với chủ đề trải rộng từ Tục ngữ ca dao, tới Việt Nam thi ca, tới Văn chương trong lối hát ả đào.
Nhiều tác phẩm của ông liên kết những học thuật Âu Tây và phân tích, so sánh chúng với các khái niệm quen thuộc của người Việt Nam. Như trong bài Cái quan niệm người quân tử trong triết học đạo Khổng ông có phần phân tích và so sánh giữa quan niệm người quân tử của đạo Khổng và người “chính nhân” (là chữ ông dùng cho l’honnête homme) trong văn hóa Pháp. Hay như ông có những bài Văn hóa Pháp đối với tiền đồ nước Nam hoặc Công cuộc chấn chỉnh quốc gia ở nước Pháp và khôi phục cổ điển ở nước Nam.
Văn du ký
Ông viết nhiều du ký ghi lại những điều quan sát, nhận định, nghị luận trong các chuyến du lịch đi Pháp và đi các vùng đất Việt Nam như:
Mười ngày ở Huế (1918)
Một tháng ở Nam Kỳ (1919)
Pháp du hành trình nhật ký (1922)
Từ năm 2000, nhiều tác phẩm của Phạm Quỳnh đã được xuất bản tại Việt Nam:
Mười ngày ở Huế, Nhà xuất bản Văn học – 2001
Luận giải Văn học và Triết học, Nhà xuất bản Thông tin, 2003
Pháp du hành trình nhật ký, Nhà xuất bản Hội Nhà Văn, 2004
Thượng Chi văn tập, Nhà xuất bản Văn học, 2007
Du ký Việt Nam, Nhà xuất bản Trẻ, 2007
Phạm Quỳnh – Tiểu luận viết bằng tiếng Pháp, Nhà xuất bản Tri thức, 2007 (gồm những bài diễn thuyết, bài báo ông viết bằng tiếng Pháp từ 1922 đến 1932)
Gia đình
Ông có một người vợ là bà Lê Thị Vân (1892-1953) và 16 người con (3 người mất từ nhỏ). Trong đó:
– Người con cả là Phạm Giao (sinh năm Tân Hợi 1911), kết hôn với bà Nguyễn Thị Hy, con gái ông Nguyễn Văn Ngọc (về sau bà Hy kết hôn với ông Trần Huy Liệu), sinh được hai người con, một gái, một trai.
– Phạm Thị Giá (sinh năm Quý Sửu 1913), vợ của quan Đốc học trường Thăng Long Tôn Thất Bình.
– Phạm Thị Thức (sinh năm Ất Mão 1915), vợ của Giáo sư Đặng Vũ Hỷ. Hai ông bà có người con trai là Đặng Vũ Minh, Giáo sư Tiến sĩ, Chủ tịch Viện khoa học và Công nghệ Việt Nam.
– Phạm Bích (nam, sinh năm Mậu Ngọ 1918), Tiến sĩ Luật đã mất ở Thụy Sĩ.
– Phạm Thị Hảo (sinh năm Canh Thân 1920), vợ Dược sĩ Phùng Ngọc Duy, hiện sống tại Washington D.C., Hoa Kỳ.
– Phạm Thị Ngoạn (sinh năm Tân Dậu 1921), Tiến sĩ Văn chương, vợ của nhà văn Hán Thu Nguyễn Tiến Lãng.
– Phạm Khuê (nam, sinh năm Ất Sửu 1925), cố Giáo sư, Nhà giáo nhân dân, nguyên Viện trưởng Viện Lão khoa, nguyên Chủ tịch Hội Người cao tuổi Việt Nam; Đại biểu Quốc hội khóa X.
– Phạm Thị Hoàn (sinh năm Mậu Thìn 1928), từng là ca sĩ. Chồng bà là nhạc sĩ Lương Ngọc Châu (cháu nội chí sĩ Lương Văn Can), tác giả những ca khúc như Tiếng hát lênh đênh, Một đi không trở về…
– Phạm Tuyên (nam, sinh đầu năm 1930, tuổi Kỷ Tỵ), nhạc sĩ, Chủ tịch Hội Âm nhạc Hà Nội.
– Phạm Thị Diễm (Giễm) (sinh năm Tân Mùi 1931) định cư tại Pháp.
– Phạm Thị Lệ (sinh năm Giáp Tuất 1934) định cư tại Pháp.
– Phạm Tuân (nam, sinh năm Bính Tý 1936) định cư tại Hoa Kỳ.
– Phạm Thị Viên (sinh năm Mậu Dần 1938) định cư tại Pháp
Ngày 28 tháng 5 năm 2016, hội đồng họ Phạm Việt Nam phối hợp cùng gia đình nhạc sĩ Phạm Tuyên tổ chức lễ khánh thành công trình trùng tu mộ phần và dựng tượng Phạm Quỳnh tại Thành phố Huế. Bức tượng bán thân Phạm Quỳnh do chính người cháu ngoại của ông là kiến trúc sư Tôn Thất Đại thiết kế với chiều cao 60 cm, bề ngang 50 cm, được đặt ở bục cao gần 2 m nằm ngay sau ngôi mộ ông ở trước chùa Vạn Phước (phường Trường An, Thành phố Huế). Phía trước bia mộ được ốp tấm bia đá đen khắc ghi câu nói nổi tiếng của ông: “Truyện Kiều còn tiếng ta còn. Tiếng ta còn nước ta còn”.
…
Phạm Quỳnh đánh giá tiếng Việt bình dân [ông gọi là tiếng Nôm, tiếng ta] rất phong phú về ngữ âm và từ ngữ. Ông viết: Người nào hay chê tiếng Việt là nghèo hãy về nơi dân thôn hay ra chốn chợ búa, nghe bọn phụ nữ nói năng. Tôi tưởng các bậc tu mi [đàn ông]phải ghê cái tài hùng biện của các bạn quần trồi [đàn bà]… [điều đó] đủ chứng minh rằng tiếng Việt ta giàu biết bao nhiêu. Hãy thử nghe hai người đàn bà nhà quê nói chuyện hay cãi nhau, từ đầu chí cuối toàn là phươngngôn tục ngữ cả, cứ từng hồi, từng tràng, như một bài diễn thuyết trường thiên. Trong quốc âm ta có nhiều tiếng rắp đôi hay lắm [ví dụ láo nháo, xoen xoét], hay vô cùng, tưởng không có tiếng nước nào bằng.
Văn tiếng Nôm thường là văn truyền khẩu trong dân gian; ông nhận xét: Tuy không có sách nào biên chép, nhưng tôi dám quyết đó là một thứ văn chương rấtphong phú, tưởng không nước nào có một cái văn chương truyền khẩu giàu như nước ta. Tiếng ta thật giàu có mà lại tinh tế nữa.
Ông mạnh dạn vạch ra sai lầm suốt mấy nghìn năm của giới trí thức nước ta –– coi thường ngôn ngữ mẹ đẻ, tức tiếng Nôm, văn Nôm; họ “chung kiếp học mướn viết nhờ” (suốt đời học đạo Khổng Mạnh, viết chữ Hán); người coi trọng văn Nôm như Nguyễn Du, Đoàn Thị Điểm quá ít. Các cụ ta ngày xưa vì say đắm chữ Tàu nên lãng bỏ tiếngNôm, để cho con cháu ngày nay khổ vì có nước mà không có văn. Ông kêu gọi: Các cụ đã xao lãng, bọn ta phải chăm chú. Ngày nay người nào chịu viết văn Nôm là làm một việc công đức; người nào chịu đọc văn Nôm là làm một việc nghĩa vụ vậy. Công đức, nghĩa vụ ấy, người có lòng có dạ với nước nhà, há lại chẳng nên vui vẻ mà làm ư? Quan điểm tiến bộ, yêu nước ấy của ông trái với quan điểm của nhiều trí thức Hán học và Tây học đương thời: coi thường văn tiếng Việt, sùng bái văn Tàu hoặc Pháp.
Phạm Quỳnh nhận định đúng về mặt mạnh của tiếng Việt là ngữ âm rất phong phú. Ngôn ngữ học hiện đại cho biết tiếng Việt có số lượng âm tiết không xét thanh điệu (tức “khuôn âm tiết”, syllable) nhiều gấp chục lần tiếng Hán (4312 so với 415), nhờ thế tiếng Việt thích hợp dùng loại chữ viết dễ học là chữ biểu âm (phonogaph), còn tiếng Hán thì không. Kết quả là từ giữa thế kỷ 17 dăm vị giáo sĩ người Âu đã thành công chuyển đổi chữ Nôm thành loại chữ biểu âm Latin hoá (về sau gọi là chữ Quốc ngữ). Trong khi đó ở Trung Quốc, chính phủ và toàn dân bỏ ra ngót 100 năm tiến hành Latin hoá chữ Hán mà bất thành, rốt cuộc đành phải bỏ dở (từ 1986).
Tiếng Việt cũng rất phong phú về từ ngữ, bởi lẽ khi dùng ngôn ngữ biểu âm, ai cũng có thể tự do chắp các ngữ âm lại thành từ ngữ mới. Còn Hán ngữ có kho chữ Hán làm sẵn từ mấy nghìn năm trước, tất cả mọi người chỉ được dùng trong phạm vi số chữ ấy, không được làm chữ mới.
Tuy bênh vực tiếng Nôm nhưng Phạm Quỳnh cho rằng Tiếng ta giàu về phần cụ tượng [hình tượng] mà nghèo về phần trừu tượng…Bởi vậy tiếng ta sở trường về lối vận văn [văn vần, như thơ ca, vè, hát nói], còn lối tản văn [văn xuôi] là văn nghị luận thuyết lý thì vụng lắm. Những danh từ về nghĩa lý nếu không mượn chữ Nho[tức từ Hán Việt] thì không đủ tiếng mà dùng… Nói đến nghĩa lý thì các cụ ta toàn dùng Hán văn cả, cho rằng tiếng nước nhà là nôm na thô thiển. Thành ra tiếng ta[hiểu là chữ Nôm] xưa nay không bao giờ được cái danh dự dùng làm văn tự [chữ viết] để truyền bá học thuật. Danh dự ấy toàn thuộc về chữ Hán. Thật là những nhận xét rất xác đáng về ngôn ngữ học. Đúng thế, văn học chữ Nôm chủ yếu là thơ ca, hiếm có tác phẩm văn xuôi. Tác phẩm nổi tiếng nhất trong lịch sử văn học nước ta – Truyện Kiều, là truyện thơ, mượn nội dung của Trung Quốc, chủ yếu hay ở ngôn ngữ.
Phạm Quỳnh cho rằng tiếng Việt có sức sống vô cùng lớn, vì có thể mượn từ ngoại lai để làm giàu kho từ ngữ của mình. Nhờ mượn chữ Tàu [hiểu là từ Hán Việt] mà tiếng Việt mỗi ngày một giàu thêm; mượn chữ Tàu thì mượn bao nhiêu cũng có thể tiêu hoá được… không kể ngày nay đôi khi có thể mượn thêm chữ Tây nữa. Đúng vậy, ngót nghìn từ Hán-Nhật do người Nhật đặt ra vào cuối thế kỷ 19, khi du nhập nước ta cũng được người Việt Nam tiếp nhận, sử dụng toàn bộ.
Phạm Quỳnh nhận thức rất đúng về tính chất ngôn ngữ Việt. 100 năm trước, ông viết: Tiếng Việt Nam ta là một thứ tiếng độc vận, khác với các tiếngÂu Mỹ là những tiếng liên vận. Độc vận là đọc rời từng vần một, mỗi chữ là một vần [tức âm tiết]… Tiếng ta và tiếng Tàu mỗi vần là một tiếng, mỗi tiếng là một chữ. Cách giải thích như thế thật mạch lạc, dễ hiểu, uyên bác.
Ngày nay ta biết rằng tiếng Việt và tiếng Hán thuộc loại ngôn ngữ đơn âm tiết (monosyllabic, ông gọi là độc vận), mỗi tiếng một âm tiết. Vì thế hai thứ tiếng này “ngốn” rất nhiều âm tiết. Như trên đã nói, tiếng Việt vốn dĩ giàu âm tiết, cho phép làm được chữ viết biểu âm. Tiếng Hán quá nghèo âm tiết, chỉ thích hợp dùng chữ biểu ý (ideograph). Phần lớn ngôn ngữ trên thế giới thuộc loại đa âm tiết (multisyllabic, ông gọi là liên vận), ví dụ từ tiếng Nhật “Bushido”, tiếng Anh “Potato”, tiếng Nga “Rodina” đều có 3 âm tiết ghép theo kiểu tổ hợp (chỉnh hợp), có thể làm ra rất nhiều âm đọc, vì thế thích hợp dùng chữ biểu âm.
Phạm Quỳnh đánh giá đúng: nước ta không tồn tại nhiều tiếng địa phương khác nhau quá xa: Cứ thực mà nói, dân Việt Nam ta thật được hơn các dân tộc khác là chỉ có một thứ tiếng trong cả nước, người Việt Nam đi đến đâu cũngcó thể nghe hiểu được không khó gì. Ấy là ta chưa có văn chương sách vở gì nhiều, nếu có nhiều sách vở văn chương thì tiếng nói còn nhất trí hơn nữa. (Trong khi đó, tại Trung Quốc đến cuối năm 2000 mới có 80% số dân dùng Tiếng Phổ thông thống nhất toàn dân).
Phạm Quỳnh nhận thức đúng về chữ Hán và mối quan hệ giữa chữ Hán với tiếng Việt: Chữ Hán tuy phát tích từ Tàu mà từ thượng cổ đã không phải là văn tự riêng của một dân tộc Tàu. Chính nước Tàu ngày xưa cũng không phải là một nước, thực là một “thế giới” gồm nhiều nước. Mỗi dân có một tiếng nói riêng, có dân độc lập rồi vẫn chịu ảnh hưởng của văn hoá Trung Hoa. Chữ Hán là khí cụ để truyền bá cái văn hoá ấy. Nó là một thứ chữ viết, không phải là một thứ tiếng nói, đem vào nước nào thì đọc theo thanh âm của nước ấy; chữ là chữ chung, nước nào cũng học chữ ấy mà đọc khác đi, nghe nhau không hiểu, phải viết ra chữ mới hiểu được.
Đúng thế, người Việt Nam, người Nhật, người Triều Tiên đều đọc chữ Hán theo âm của mình. Ông cho rằng nước ta chịu ảnh hưởng của văn hoá Trung Hoa lâu đời quá nên tiếng Việt có quan hệ mật thiết với chữ Hán, vì vậyAi muốn gây dựng tiếng ta thành một nền quốc văn xứng đáng thì không thể nào đoạn tuyệt được cái cổ điển của ông cha ta, mà cái cổ điển ấy, ngoài chữ Nho thì không kiếm đâu được. Người nước ta không thể bỏ chữ Nho [tức từ Hán Việt]. Văn kỹ thuật, văn nghị luận càng cần phải mượn từ Hán Việt, vì tiếng Nôm không đủ dùng; chớ nên vì ghét người Tàu về chính trị, kinh tế mà ghét cả từ Hán Việt có gốc chữ Tàu. Thật là một quan điểm sáng suốt!
Rõ ràng, từ Hán Việt chiếm khoảng một nửa vốn từ tiếng ta, vả lại ngày nay đã Việt Nam hoá tới mức khó phân biệt với từ thuần Việt, càng không thể bỏ được.
Phạm Quỳnh ra sức đề cao chữ Quốc ngữ và đi đầu phong trào dùng chữ Quốc ngữ. Ông nói chữ Quốc ngữ là công cụ kỳ diệu giải phóng trí tuệ của người Việt Nam, là cái bè cứu vớt chúng ta trong biển trầm luân. Học giả Dương Quảng Hàm đánh giá các bài viết bằng chữ Quốc ngữ của Phạm Quỳnh đã “luyện cho tiếng ta có thể diễn dịch được các lý thuyết, các ý tưởng về triết học, khoa học mới”. Rõ ràng, chữ Quốc ngữ tuy mới chính thức sử dụng được hơn 100 năm nhưng đã góp phần quyết định đưa nền văn minh Việt Nam lên một tầng cao chưa từng thấy, hoà nhập văn minh nhân loại, giành được những thành tựu bỏ xa mấy nghìn năm trước.
Cuối cùng, Phạm Quỳnh đưa ra đường lối đúng đắn phát triển ngôn ngữ Việt: xây dựng nền Quốc học Việt Nam trên cơ sở nền Quốc văn bằng tiếng Việt có kết hợp sử dụng đúng mức từ Hán Việt và từ Pháp văn. Ông nói nước ta tất phải có nền quốc học riêng của mình, có thế nước nhà mới thật là được độc lập về đường tinh thần. Ta xưa nay chưa có nền quốc học, đó là do Kẻ thượng lưu thì học mướn viết nhờ, chung kiếp làm nô lệ tinh thần cho người [người nước ngoài]. Kẻ bình dân thì để mặc cho tối tăm dốt nát, không hề được chịu cái ảnh hưởng giáo hoá của người trên, vì trên dưới cách biệt nhau, dường như không cùng nhau nói một thứ tiếng vậy.”
Đúng vậy, ngày xưa nước ta tồn tại tiếng nói của tầng lớp trên (kiểu “nói chữ”, bắt chước lối nói “văn ngôn” của người Hán, chỉ dùng từ gốc Hán, ai không biết chữ Nho nghe không hiểu), và tiếng Việt bình dân mà Phạm Quỳnh gọi là tiếng Nôm. Ông nêu ví dụ: Bài “Hịch tướng sĩ” của Trần Hưng Đạo rất hay, nhưng tiếc thay lại làm bằng chữ Nho, dẫu trong hàng tỳ tướng có lẽ cũng nhiều người không hiểu hết lời lẽ, nói chi đến trong dân gian. Nếu bài đó viết bằng tiếng [chữ] Nôm thì giọng văn hùng tráng đó lại còn thấm thía biết bao nhiêu, không những cảm các tỳ tướng mà lại cảm đến cả ba quân… còn cảm đến cả dân chúng nữa.
Đúng thế! Các học giả Việt Nam thời xưa rất ít viết bằng chữ Nôm. Đó là do Các cụ đời trước quá sùng thượng chữ Hán, không chịu viết bằng tiếng nước nhà. Văn thơ chữ Hán không phải là thứ của ta, phải dịch ra tiếng Nôm thì dân chúng mới hiểu. Vì thế ông chủ trương Muốn cho nước Nam có quốc học thì phải có quốc văn bằng tiếngNam, và kịch liệt phản đối quan điểm xây dựng nền quốc học trên cơ sở mượn dùng tiếng nước ngoài, bởi lẽ mượn tiếng người thì mượn cả tư tưởng của người, mượn cả học thuật của người rồi đến mượn cả tính tình phong tục của người nữa.
Dĩ nhiên, đã đề cao tiếng Nôm thì tất nhiên phải đề cao vai trò của văn chữ Nôm. Hàn Thuyên, tác giả đầu tiên của chữ Nôm, được ông ca ngợi “Vơ vẩn tơ vương hồn Đại Việt. Thanh tao thép lột giọng Hàn Thuyên”…Hai câu ấy thực là gồm cả các hy vọng tối thiết của bọn ta. Than ôi, vì sao mà ta khắc khoải trong lòng, băn khoăn trong dạ, vì sao ta mong mỏi mà tủi thương? Chẳng phải là từ xưa tới nay ta chưa từng được đem cái giọng Hàn Thuyên này mà diễn cái hồn Đại Việt kia ư? Khi được ngâm văn thơ Nôm, trong lòng ông có cái cảm vô hạn, tưởng như hồn xưa của đất Việt ta còn phảng phất đâu đây.
Chữ Nôm dù chưa được hoàn thiện do bị tầng lớp vua quan không thừa nhận, nhưng nhờ có chữ Nôm mà Nguyễn Du, Hồ Xuân Hương v.v… đã viết nên một trang sáng ngời trong lịch sử văn học nước nhà. Không có chữ Nôm thì ta không thể biết tổ tiên mình mấy trăm năm trước nghĩ gì, nói thế nào, dùng từ thế nào. Hãy đọc mấy câu thơ chữ Nôm “Chơi cho liễu chán hoa chê, Cho lăn lóc đá, cho mê mẩn đời….Trong như tiếng hạc bay qua, Đục như nước suối mới sa nửa vời.” thì đủ biết tiếng Việt ngày xưa đã rất phát triển, chẳng khác gì lắm tiếng Việt hiện nay. Cho nên phát minh chữ Nôm thực là một sáng tạo kiệt xuất về ngôn ngữ học của tổ tiên ta.
Tuy đề cao tiếng Việt nhưng Phạm Quỳnh chủ trương rất đúng là nên sử dụng thêm từ Hán Việt ở mức vừa phải. Ông phản đối quan điểm cực đoan vì muốn bảo tồn tiếng thuần Việt mà bỏ hết từ Hán Việt (ông gọi là chữ Nho). Ông nêu ví dụ: Nếu nói “Ông vua Việt Nam đi chơi Bắc Kỳ nay đã về kinh rồi”, nghe sống sượng quá… Nếu dùng mấy chữ Nho [hiểu là từ Hán Việt] mà nói “Hoàng thượng ngự giá Bắc Kỳ, nay đã hồi loan”, có phải là lời văn trang trọng biết bao!
Những khảo sát trên đây của chúng tôi dù còn chưa đầy đủ và sâu sắc nhưng cũng đủ chứng tỏ Thượng Chi Phạm Quỳnh đích thực là nhà ngôn ngữ học của nước ta, hơn nữa, là người đi đầu nghiên cứu ngôn ngữ Việt, đề cao ngôn ngữ Việt. Những tìm tòi, sáng tạo và quan điểm của ông trên lĩnh vực ngôn ngữ đáng để chúng ta nghiên cứu học hỏi.
(Tham khảo, trích dẫn Từ điển bách khoa, Nguyễn Hải Hoành (Nghiên cứu quốc tế) và các báo tạp chí tiếng Việt)
Hình 1- Học giả Phạm Quỳnh
Hình 3- Từ trái qua: Nhà văn Phạm Duy Tốn, học giả Phạm Quỳnh và học giả Nguyễn Văn Vĩnh tại Paris năm 1922.
Hình 2- 5 vị Thượng thư thời vua Bảo Đại, từ trái qua phải: Hồ Đắc Khải, Phạm Quỳnh, Thái Văn Toản, Ngô Đình Diệm, Bùi Bằng Đoàn.
(*) Bài và ảnh – Nguồn từ fb Minh Tran Hop
Đức, Pháp và Ba Lan bàn cách giúp Ukraine tiếp tục chiến đấu
Theo Báo Nhà Chính Trị – Politico
Paris và Berlin đã bất hòa trong những tháng gần đây về chiến lược phòng vệ ở Ukraine của họ, khi lực lượng của Kyiv trên chiến trường phải gánh chịu sự thiếu quyết đoán của phương Tây và sự do dự bảo thủ của Mỹ trong việc tiếp tục tài trợ cho nỗ lực chiến tranh.
Macron ngày càng có những lời lẽ diều hâu, tăng cường bình luận của ông về một triển vọng gửi quân phương Tây tới Ukraine và nói rằng châu Âu không nên hành động như những ” kẻ hèn nhát ” trước sự xâm lược của Nga.
Mặt khác, Đức cáo buộc Paris đang nói chơi cho hay trong khi lại chi tiêu ít hơn các đồng minh của mình để giúp Kyiv – một tuyên bố mà Pháp đã phản đối mạnh mẽ .
Thủ Tướng Scholz cũng phải đối mặt với những lời chỉ trích vì từ chối gửi tên lửa Taurus của Đức tới Ukraine, trong khi Anh và Pháp đã gửi tên lửa hành trình Storm Shadow và SCALP tầm xa tương tự của họ.
Cả Pháp và Đức đều ký thỏa thuận an ninh với Ukraine vào tháng trước, cam kết giúp đỡ cuộc chiến chống lại cuộc xâm lược của Nga “trong chừng mực cần thiết” và hỗ trợ Kiev xây dựng năng lực phòng thủ hiện đại.
Trong thỏa thuận của mình, Pháp cho biết họ “cung cấp cho Ukraine viện trợ quân sự trị giá tổng cộng 1,7 tỷ euro vào năm 2022 và 2,1 tỷ euro vào năm 2023” và sẽ gửi “hỗ trợ bổ sung lên tới 3 tỷ euro” vào năm 2024. Scholz lưu ý rằng Đức đã có đã chi 28 tỷ euro kể từ khi bắt đầu chiến tranh.
Thủ tướng Ba Lan sẽ ngồi lại, vào thứ Sáu 15-3-2024, với Thủ tướng Đức Olaf Scholz và Tổng thống Pháp Emmanuel Macron để tổ chức cuộc họp định dạng “Tam giác Weimar” tại thủ đô nước Đức, tập trung vào cách châu Âu có thể giúp Ukraine đẩy lùi cuộc xâm lược toàn diện của nhà lãnh đạo Nga Vladimir Putin.
“Đoàn kết thực sự với Ukraine? Ít lời hơn, nhiều đạn hơn”, Tusk viết trên mạng xã hội vào buổi sáng hội nghị thượng đỉnh.

Nhà máy sản xuất đạn pháo cho Ukraine ở Mỹ. Hình của New York Times.
Các quan chức cấp cao của Đức và Pháp nói với POLITICO rằng cuộc họp “Tam giác Weimar” nhằm mục đích tạo ra sự đoàn kết hiếm hoi .
Bây giờ, câu hỏi đặt ra là liệu Tusk có thể đóng vai trò trung gian hòa giải giữa các nhà lãnh đạo Pháp và Đức đang cãi vã hay không.
Clea Caulcutt, Hans von der Burchard và Gordon Repinski đã đóng góp cho báo cáo này.
Công an sang Thái Lan truy tìm người Thượng tị nạn
March 15, 2024
Trung tá công an Y Lương Niê (thứ hai từ phải) với người tị nạn ngày 14/3/2023
“Chúng tôi mà về Việt Nam lúc đó là chúng tôi sẽ chết, không bao giờ chúng tôi có đường sống. Phía Việt Nam chỉ muốn bỏ tù chúng tôi thôi.”
Cộng đồng người Thượng đang xin tị nạn chính trị ở Thái Lan vô cùng hoang mang sau khi cơ quan an ninh Việt Nam tìm tới xóm trọ để thuyết phục cũng như đe dọa họ phải hồi hương, đồng thời truy tìm những người đang có lệnh truy nã liên quan đến vụ việc ở Đắk Lắk.
Một số người Thượng ở khu vực quận Bang Len, tỉnh Nakhon Pathom, cách Bangkok khoảng 60 km, cho biết vào sáng ngày 14/3, một toán công an Việt Nam được cảnh sát Hoàng gia Thái Lan dẫn đường vào nơi họ đang sinh sống.
Ban đầu, cảnh sát Thái gõ cửa các phòng trọ để buộc họ ra tập trung trước sân rồi một nhóm công an Việt Nam mặc thường phục đến nói chuyện.
Một người tị nạn muốn giấu tên vì lý do an ninh, nói:
“Ngày hôm qua tầm cỡ 10 giờ có cảnh sát Thái tập trung tại Bang Len, có công an Việt Nam xuống hỏi thăm bên khu vực Bang Len của người Thượng của chúng tôi, hỏi thăm về nơi ở, bên phát gạo, hỏi chúng tôi rất nhiều điều.”
Theo người này, đoàn an ninh Việt Nam có tất cả tám người, nhưng chỉ có hai người nói chuyện với người tị nạn, sáu người còn lại dùng điện thoại và camera để quay phim, chụp hình.
“Đầu tiên họ tự giới thiệu, ông Y Lương Niê nói ‘tôi là An ninh nội địa’ ở tỉnh Đắk Lắk. Ông ấy nói tiếng mẹ đẻ (Ê-đê) luôn. Còn người kia thì anh em Jrai nói với tôi là ông này là ông Rah Lan Lâm- Giám đốc Công an tỉnh Gia Lai,” người tị nạn giấu tên nói.
Người tị nạn ẩn danh kể lại:
“Họ thuyết phục chúng tôi về. Họ nói với chúng tôi là ‘ở đây làm gì, ở đây khổ, ở đây bất hợp pháp ở đây là không có gạo ăn, không có tiền xài. Thôi về đi, chúng tôi lo tiền xe, tiền ăn uống, tiền nhà. Tới Việt Nam chúng tôi lo hết tất tần tật’.”
Người này dự đoán ý định của phía công an Việt Nam:
“Họ nói xuống hỏi thăm chúng tôi nhưng mục đích là bắt chúng tôi hồi hương, nhất là những người có lệnh truy nã.
Chúng tôi mà về Việt Nam lúc đó là chúng tôi sẽ chết, không bao giờ chúng tôi có đường sống. Phía Việt Nam chỉ muốn bỏ tù chúng tôi thôi.”
Ông Đinh Ngân, một người dân tộc Bana đang tị nạn ở Bang Len kể:
“Rahlan Lâm nói là ‘nếu mà anh em muốn về thì tôi bảo lãnh cho nếu mà không về thì sẽ có công an bắt hoặc khó khăn đấy’.”
Ông Nay Phớt, một người tị nạn khác, cho biết phía công an xuống hai khu vực có người Thượng tị nạn sinh sống khuyên nhủ:
“Giám đốc Công an tỉnh Gia Lai Rahlan Lâm xuống khu Bang Len và Wat In, bảo anh em hãy về nước chính quyền sẽ khoan hồng cho và cho anh em đất đai, xe cộ hoặc những thứ gì người dân thiếu thì họ sẽ cho.
Họ đe doạ là nếu mà các anh không theo tôi về, sau này công an mà bắt các anh về chính quyền không tha thứ nữa.”
Cách đây 9 ngày, Bộ Công an Việt Nam ra thông báo xếp hai tổ chức MSFJ và Nhóm Hỗ trợ người Thượng” (Montagnard Support Group, Inc. hay MSGI) là tổ chức khủng bố, có liên hệ với vụ xả súng ngày 11/6/2023.
Một người tị nạn không nêu danh tính cho biết, trong lúc nói chuyện hai công an Việt Nam dò hỏi về ông Y Quynh Bdap và một số người Thượng đang bị truy nã khác, đồng thời cho xem hình ảnh và quyết định truy nã trong điện thoại của họ.
Ông Y Quynh Bdap, người đồng sáng lập tổ chức Người Thượng vì Công lý (MSFJ), bị quy kết là có liên hệ với vụ tấn công vào trụ sở Uỷ ban Nhân dân và Công an hai xã Ea Tieu và Ea Ktur ở huyện Cư Kuin (tỉnh Đắk Lắk) rạng sáng 11/6/2023 và sau đó bị kết án vắng mặt 10 năm tù giam về tội danh “khủng bố” trong phiên toà tháng 1 vừa qua.
Ông nói về hậu quả của việc an ninh Việt Nam viếng thăm khu người Thượng tị nạn.
“Những người chưa có quy chế tị nạn của Liên Hợp Quốc có khả năng cao bị trục xuất về Việt Nam trong khi những người hoạt động- là đối tượng truy nã của Nhà nước Việt Nam như bản thân tôi có thể họ sẽ tìm cách cùng với Chính phủ Thái để dẫn độ về.”
Ông biết thông tin an ninh Việt Nam sang Thái Lan từ trước, do vậy ông cùng một số nhà hoạt động đã lánh đến một nơi an toàn trong mấy ngày qua.
(Theo RFA)
Vì sao Võ Văn Thưởng sẽ phải rút lui khỏi chính trường?
Lê Văn Đoành
15-3-2024
Triều đình cộng sản hiện đang rúng động! Thật khó tin khi mà trong một nhiệm kỳ, lại có hai Uỷ viên Bộ Chính trị ngồi ghế Chủ tịch nước, nhưng phải xin từ chức. Lại càng khó tin hơn khi mà trong vòng 13 tháng, tại khoá 13, lại có đến hai ông chủ tịch nước bị “ngã ngựa”. Nhưng chuyện khó tin này nay mai sẽ trở thành sự thật.
Ngày 13-3-2024, Bộ Chính trị đảng Cộng sản Việt Nam nhóm họp. Tại đây, sau báo cáo của Ban Nội chính Trung ương, Uỷ ban Kiểm tra Trung ương và Bộ Công an, các ủy viên Bộ Chính trị dự họp, đã thảo luận “sâu sắc” và nhất trí “khuyên”, nhưng nói đúng ra là “buộc” Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng phải làm đơn xin thôi tất cả các chức vụ như: Chủ tịch nước, Chủ tịch Hội đồng Quốc phòng An ninh, Tổng tư lệnh các lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam, Uỷ viên Trung ương đảng, Uỷ viên Bộ Chính trị khoá 13…
Ảnh: Võ Văn Thưởng trong ngày tuyên thệ nhậm chức chủ tịch nước. Nguồn: VTV
Vì sao nên nỗi?
Năm 2011, khi đang là Uỷ viên Trung ương khoá 11, Bí thư thứ nhất Trung ương Đoàn, Chủ tịch Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam, Võ Văn Thưởng được điều động về làm Bí thư Tỉnh uỷ Quảng Ngãi, thay cho Nguyễn Hoà Bình về nắm Viện trưởng Viện Kiểm sát Tối cao.
Năm 2012, Tập đoàn Phúc Sơn của Nguyễn Văn Hậu (con nuôi Trịnh Đình Dũng, Uỷ viên Trung ương khoá 11, bộ trưởng Bộ Xây dựng), trúng thầu dự án Tuyến đường bờ nam sông Trà Khúc, có vốn đầu tư lên đến 1000 tỷ đồng.
Các lãnh đạo tỉnh Quảng Ngãi sau đây đã đưa ra chủ trương, nghị quyết, liên quan đến quyết định đầu tư dự án trọng điểm này, gồm:
– Võ Văn Thưởng, sinh năm 1970, quê Măng Thít, Vĩnh Long, Uỷ viên Trung ương, bí thư Tỉnh uỷ Quảng Ngãi 2011-2014
– Cao Khoa, sinh năm 1954 quê Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi, là Phó Bí thư Thường trực Tỉnh uỷ, Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ngãi giai đoạn 2011-2014.
– Đặng Văn Minh, sinh năm 1966, quê Đức Phổ, Quảng Ngãi, Giám đốc Sở Giao thông – Vận tải, giai đoạn 2010-2015.
Ngày 8-3-2024, Bộ Công an đồng loạt khởi tố, bắt giam các quan chức lãnh đạo tỉnh Quảng Ngãi và Vĩnh Phúc, liên quan đến Tập đoàn Phúc Sơn.
Cũng hôm đó, ở tỉnh Quảng Ngãi, hai ông Cao Khoa, cựu chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ngãi (nghỉ hưu năm 2014) và Đặng Văn Minh, Phó bí thư thành uỷ, Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ngãi, đã bị C03 Bộ Công an bắt giam, với tội danh “nhận hối lộ” theo điều 354 Bộ luật Hình sự. Ngay trong chiều ngày 8-3, hai ông Khoa và Minh bị di lý về Hà Nội để giam giữ, phục vụ điều tra.
Cùng lúc, tại tỉnh Vĩnh Long, Cơ quan điều tra Bộ Công an cũng bắt giam Đặng Trung Hoành, huyện uỷ viên, Chánh văn phòng Huyện uỷ Măng Thít, tỉnh Vĩnh Long. Có thông tin cho hay, Hoành là anh họ của ông Võ Văn Thưởng, đương kim chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam.
Đặng Trung Hoành, người nhà của Võ Văn Thưởng. Nguồn ảnh: Bộ Công an
Thông tin nội bộ mà chúng tôi có được, theo lời khai của Nguyễn Văn Hậu, chủ tịch Tập đoàn Phúc Sơn, năm 2012, Đặng Trung Hoành là người đã đứng ra môi giới cho Phúc Sơn nhận được dự án ngàn tỷ tại Quảng Ngãi. Hoành đã cầm của Hậu số tiền 60 tỷ đồng (thời điểm năm 2012).
Được biết, tại cơ quan điều tra, Đặng Trung Hoành nhận tội, nhưng chỉ nhận tội một mình, tuyệt nhiên ông ta không hề khai với cơ quan điều tra việc ông ta chia chác cho bất kỳ ai số tiền “lót tay” mà ông ta nhận được từ Tập đoàn Phúc Sơn.
Cái chết được báo trước
Như vậy, chỉ sau hơn một năm nhậm chức, thay thế ông Nguyễn Xuân Phúc ngồi vào ghế chủ tich nước, ông Võ Văn Thưởng sắp bị truất phế nửa chừng. Dư luận cho rằng, ghế chủ tịch nước có “dớp”, nên có quá nhiều chuyện không hay xảy ra khi ai đó ngồi vào.
Năm 2016, sau khi tái trúng cử Uỷ viên Bộ Chính trị khoá 12, từ bộ trưởng Bộ Công an, Trần Đại Quang nhảy lên ngồi ghế chủ tịch nước, nhiệm kỳ 2016-2021. Ngồi chưa được một năm, Trần Đại Quang phát bệnh, phải đi Nhật Bản chữa trị, nhưng y tế Nhật cũng đành “bó tay”. Nội bộ rò rỉ thông tin, chủ tịch Quang bị đầu độc phóng xạ. Trần Đại Quang đi theo Mác – Lê hồi tháng 8-2018. Ân huệ mà đảng dành cho Quang, cũng là cách mà đảng trang điểm bộ mặt, là em trai và con trai ông Quang được tiến thân trong guồng máy chính trị.
Tháng 10-2018, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng thay Quang, “ôm” luôn chức chủ tịch nước. Sáu tháng sau, vào tháng 4-2019, Nguyễn Phú Trọng bị đột quỵ, suýt bỏ mạng trong chuyến kinh lý ở Kiên Giang.
Tháng 4-2021, sau đại hội 13, được làm “nhân sự đặc biệt” ngồi lại ghế tổng bí thư nhiệm kỳ thứ ba, Nguyễn Phú Trọng đã bàn giao chức chủ tịch nước cho Nguyễn Xuân Phúc.
Tháng 1-2023, trong cuộc tranh giành quyền lực triền miên, gia đình ông Nguyễn Xuân Phúc bị vướng vào đại án test kit Việt Á. Phe tấn công buộc ông Phúc phải viết đơn xin từ bỏ chức chủ tịch nước, cùng tất cả các chức vụ trong đảng, rời khỏi chính trường. Đổi lại, ông Phúc được bảo đảm tuyệt đối không hồi tố, cùng sự an toàn của vợ, con ông.
Tháng 2-2023, từ vị trí A5 – theo thứ tự quyền lực trong đảng – Võ Văn Thưởng được đưa lên A2, thay Nguyễn Xuân Phúc, tuyên thệ nắm chức chủ tịch nước. Có hai nhân sự được giới thiệu lấy phiếu thăm dò tại Bộ Chính trị là Tô Lâm và Võ Văn Thưởng. Tuy nhiên, đa số phiếu đã dành cho ông Thưởng. Kể từ ngày đó, nhiều thế hệ đảng viên cộng sản đánh giá ông Thưởng là “ngôi sao sáng giá”, xứng đáng tham gia cuộc đua, tranh vị trí A1 – Tổng bí thư – tại đại hội 14.
Thế nhưng…
Lúc mới nhậm chức Chủ tịch nước, Võ Văn Thưởng mời Tổng thống Nam Hàn Yoon Suk Yeol ngồi vào ghế sắp gãy, bây giờ chắc gãy thật rồi. Nguồn ảnh: VNE
***
Chuyện kể rằng, đầu năm 2016 tại một bàn trà, khi nhận tin đại hội 13 đã bầu xong, xướng tên “19 vì tinh tú” tham gia Bộ Chính trị, mọi người ồ lên khi Võ Văn Thưởng, 46 tuổi, có tên trong danh sách. Đại tá Nguyễn Văn Yên, Vụ trưởng vụ 1, Ban Nội chính Trung ương, ngồi cùng bàn, đã buột miệng “Mịa nó, tao suýt bắt nó năm 2013 rồi”! Nguyễn Văn Yên hiện nay là Phó Trưởng ban Nội chính Trung ương.
Trong một diễn biến gây chú ý, trong hai ngày 28 và 29-1-2024, Tô Lâm, bộ trưởng Bộ Công an, đi thăm các cựu lãnh đạo phía Nam là các ông Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết, cùng các tướng lĩnh công an đã nghỉ hưu tại TPHCM. Tô Lâm đi vấn an hay báo cáo việc hệ trọng, không ai biết được. Những người am hiểu chính trường, lúc đó chỉ cảm nhận rằng có điều gì đó bất bình thường sắp xảy ra.
Tô đại tướng thăm cựu Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Nguồn: Báo ThanhNiên
Đại tướng Tô Lâm thăm cựu Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết. Nguồn: Báo Thanh Niên
Tô đại tướng thăm các cựu lãnh đạo Bộ Công an đã nghỉ hưu. Nguồn: Báo Thanh Niên
Trong số hai trăm Uỷ viên Trung ương đảng, hầu như người nào cũng có “tì vết” với vô vàn tội danh, sai phạm như: Bảo kê, tham nhũng, nhận hối lộ, vi phạm điều lệ đảng, có vấn đề lý lịch, lập trường quan điểm không rõ ràng, tự diễn biến… Chỉ có điều, khi cần thêm “củi” để ném vô lò, hoặc cần hạ bệ ai đó trong cuộc tranh giành quyền lực, các “tì vết” của họ đã có trong quá khứ, sẽ bị những kẻ gọi nhau là “đồng chí” lôi ra để “thịt” lẫn nhau.
Dư luận xôn xao, bình luận sôi nổi về những biến động từ chính trường Việt Nam. Tuy nhiên, đây chỉ màn mở đầu cho cuộc quyết đấu tranh giành quyền lực trong đảng trước thềm đại hội 14. Ai sẽ ngồi vào cái ghế tổng bí thư để thay thế ông Nguyễn Phú Trọng, nắm chức vụ lãnh tụ tối cao của đảng, đó mới là đích ngắm cuối cùng của các phe phải. Từ bây giờ cho tới ngày đại hội chính thức diễn ra, sẽ còn nhiều màn trình diễn với đầy đủ các thể loại, dở khóc dở cười…













