Đảo chính đang diễn ra tại Việt Nam

Ba’o Nguoi-Viet

May 13, 2024

Đặng Đình Mạnh/SGN

Giữa cơn rối ren chính trị của chế độ, nếu chỉ nhìn vào sự hạ bệ cá nhân các tên tuổi Nguyễn Xuân Phúc, Phạm Bình Minh, Vũ Đức Đam, Hoàng Trung Hải, Võ Văn Thưởng, Vương Đình Huệ và sắp tới đây là Trương Thị Mai, vì những nghi vấn tham nhũng, trục lợi cá nhân… thì chúng ta chưa nhìn thấy hết sự tầm vóc sự việc.

Chúng không đơn giản chỉ là việc chống tham nhũng qua công cuộc “đốt lò” mà ông Nguyễn Phú Trọng phát động trong nhiều năm qua với mục tiêu chỉnh đốn đảng CSVN.

Hãy nhìn rộng ra, trong vỏn vẹn chưa đầy hai tháng, rằng tất cả quyền lực nhà nước cao nhất từ một chủ tịch nước, một chủ tịch Quốc Hội, một thường trực Ban Bí Thư Trung Ương Đảng… và trên tất cả, quyền lực của ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí Thư đảng… đều rơi vào sự tê liệt từ một môi trường chính trị vốn thường hãnh diện về sự ổn định, mới thấy tầm vóc nghiêm trọng của sự việc.

Gọi đúng tên, đó chính là sự đảo chính ở Việt Nam!

Không cần quá hiểu biết về chính trị, thì công chúng cũng sẽ dễ dàng nhìn ra thấy bàn tay cầm trịch cuộc đảo chính của ông Tô Lâm, đại tướng, bộ trưởng Bộ Công An.

Theo thang bậc trong đảng, ông Tô Lâm chỉ đứng ở vị thế thứ năm sau tứ trụ. Nhưng sau khi ra tay đảo chính, hạ bệ hai trong số bốn trụ, thì tuy chưa từng một ngày thay đổi chức vụ, nhưng ông Tô Lâm hầu như đang nắm giữ vị thế số một, trên cả ông Nguyễn Phú Trọng đang bị cách ly với xã hội bên ngoài với danh nghĩa bệnh tật do tuổi già.

Nhân vật còn lại là ông Phạm Minh Chính. Tuy vẫn nằm trong số tứ trụ quyền lực, nhưng tin tức truy nã hàng ngày đối với bà Nguyễn Thị Thanh Nhàn, người được đồn đãi là người tình tội phạm của ông đã trở thành lưỡi gươm Damoclet treo lơ lửng trên đầu để kìm chế mọi tham vọng quyền lực cá nhân của ông, nếu có. Cho nên, người ta chợt thấy ông Thủ tướng họ Phạm trở nên kiệm lời, nhu mì và “biết điều” hơn mức cần thiết.

Lúc này, để quan sát mọi động thái của chính quyền, công chúng hướng về tòa nhà Bộ Công An – nơi đặt văn phòng bộ trưởng tại phố Phạm Văn Đồng chứ không còn hướng về tòa nhà Trung Ương Đảng – nơi đặt văn phòng tổng bí thư đang cửa đóng then gài im ỉm tại phố Hùng Vương theo truyền thống nữa.

Chúng ta không thể tự hỏi, sau khi hạ bệ một loạt các quan chức lãnh đạo cao cấp tham tàn, thì ông Tô Lâm sẽ làm gì? Phải chăng đơn thuần ông ấy chỉ thay đổi chủ nhân chiếc ghế Tổng Bí thư bằng chính mình để thỏa mãn cơn tham vọng quyền lực cá nhân? Hoặc ông ấy sẽ quyết định thay đổi số phận của cả dân tộc này bằng một cuộc hòa giải, hòa hợp dân tộc, hay thoát ly vĩnh viễn chế độ Cộng Sản độc tài để trở thành một Putin độc tài phiên bản Việt?

Hãy nhìn vào một chi tiết mà ít người trong chúng ta để ý trong cuộc đảo chính của ông ấy, để chúng ta có thể đoán chừng về những bước đi sắp tới của ông Tô Lâm. Đó là trường hợp hạ bệ ông Vương Đình Huệ.

Trước khi bị hạ bệ, ông Vương Đình Huệ có chuyến thăm và làm việc khá dài ngày đến Trung Quốc (ngày 07 đến 12 Tháng Tư 2024). Trong chuyến đi, ông gặp gỡ các quan chức chính trị hàng đầu của Trung Quốc, từ người có thẩm quyền cao nhất là ông Tập Cận Bình đến người đồng cấp.

Ông Vương Đình Huệ (trái) và ông Tập Cận Bình, chủ tịch Trung Quốc, trong chuyến thăm Trung Quốc cuối cùng của ông Huệ chỉ nửa tháng trước khi mất ghế. (Hình: Chính Phủ)

Theo truyền thống quan hệ hai quốc gia, những chuyến đi Bắc Kinh như vậy, đều là cơ hội giúp củng cố vị thế cá nhân như ông Vương Đình Huệ trong bàn cờ nhân sự sắp tới. Chắc chắn, ông ấy sẽ có vai trò đáng kể trong đảng, thậm chí, kế thừa ghế tổng bí thư quyền lực số 1.

Thế nhưng, ngay khi bước chân về nước vào tối ngày 12 Tháng Tư 2024, trợ lý thân tín của ông là ông Phạm Thái Hà bị bắt giữ ngay chân máy bay. Ít ngày sau, ngày 26 Tháng Tư 2024, ông Vương Đình Huệ bị ép phải chính thức rời chức vụ chủ tịch Quốc Hội ngay tại hội trường Diên Hồng trong tòa nhà quốc hội.

Rõ ràng, động thái bắt giữ trợ lý, sau đó, thẳng tay hạ bệ quan chức cao cấp, người vừa được chính quyền Bắc Kinh tổ chức đón tiếp trọng thể, ký kết nhiều văn kiện quan trọng trong quan hệ song phương như là một đối tác tin cậy, quan trọng… là một hành vi bỉ bôi, như cái hắt nước lạnh vào mặt không hề dễ chịu với chính quyền Bắc Kinh.

Ông Tô Lâm thừa biết một động thái như vậy mang ý nghĩa gì với chính quyền Bắc Kinh, mặc dù vậy, ông vẫn thực hiện (!) Điều đó, khiến cho chúng ta không khỏi thắc mắc về động cơ gì đã có thể đủ mạnh đến mức độ thúc đẩy ông ấy có động thái như xúc phạm đến “thiên triều” như vậy?

Chưa kể rằng, việc quyết định số phận thành viên của tứ trụ không hoàn toàn thuộc thẩm quyền trọn vẹn của đảng CSVN, nếu chưa có sự tham vấn ý kiến từ đảng Cộng Sản Trung Quốc. Trong khi đó, với trường hợp hạ bệ ông Vương Đình Huệ, thì có vẻ chỉ cần quyết định của ông Tô Lâm là đủ, không chỉ bất chấp Bộ Chính Trị đảng CSVN mà còn bất chấp ý kiến phía Trung Quốc.

Giải thích được điều đó, giúp chúng ta đoán chừng được bước đi kế tiếp của ông Tô Lâm, tác giả cuộc đảo chính.

Bản thân ông Tô Lâm không phải là người trong sạch, đầy vi phạm tày trời theo cách lộ liễu nhất, không che giấu như những người mà ông đang hạ bệ, như: Nghi vấn trong vụ tai tiếng AVG, tổ chức bắt cóc quốc tế, sinh hoạt cá nhân xa hoa tai tiếng, lũng đoạn công tác lập pháp quốc hội qua các thủ tục về hộ chiếu, căn cước…

Thế nhưng, ông ấy lại đang làm hài lòng công chúng khi thẳng tay vạch mặt, buộc từ chức hàng loạt lãnh đạo cao cấp tham tàn như là những tên tội phạm. Bằng cách “chuộc tội” đó, có vẻ như ông Tô Lâm đang từng bước muốn “quay đầu là bờ.” Tuy vậy, công chúng vẫn trông đợi ông ấy làm hơn những điều như thế, vì lẽ, lúc này không ai trong số 100 triệu người Việt có cơ hội, khả năng và điều kiện làm thay đổi xứ sở tốt hơn.

Ghi chú: Mọi cuộc đảo chính thường được định nghĩa thông qua phương thức bất hợp hiến để chiếm giữ quyền lực. Điều đó có thể đúng với những chính quyền hợp pháp. Thế nhưng, với một chính quyền luôn luôn bị nghi vấn về tính chính danh khi không được thành lập bằng bầu cử tự do như ở Việt Nam, thì cách buộc chính khách “thôi chức” hàng loạt như ông Tô Lâm đang thực hiện để chiếm giữ quyền lực, nó cũng có thể được xem là một cuộc đảo chính.

(tựa do SGN đặt)


 

Thánh Mát-thi-a, Tông đồ – thế kỷ thứ 1-Cha Vương

Chúc bình an đến bạn và gia đình, hôm nay Giáo Hội mừng kính trọng thể thánh Mát-thi-a, Tông đồ—thế kỷ thứ 1 (St. Matthias the Apostle). Mừng quan thầy đến những ai chọn ngài làm bổn mạng nhé.

Cha Vương

Thứ 3: 14/05/2024

Theo Tông Ðồ Công Vụ 1:15-26, sau khi Ðức Giêsu Lên Trời, các tông đồ cần phải tìm người thay thế cho Judas Iscariot. Với tất cả những bàng hoàng chưa thông hiểu, những nguy hiểm đang phải đương đầu, tại sao các ngài lại chú ý đến việc tìm vị tông đồ thứ mười hai? Số mười hai là con số quan trọng cho Dân được chọn: mười hai là con số của mười hai chi tộc Israel. Nếu một Israel mới phát sinh từ các môn đệ của Ðức Kitô, thì cần phải có mười hai tông đồ. Nhưng biết ai để mà chọn?

Khi Thánh Phêrô đứng lên đề nghị phương cách chọn lựa, lúc ấy có một trăm hai mươi người đang tụ tập cầu nguyện. Thánh Phêrô biết rằng người được chọn phải là người đã theo Ðức Kitô từ ban đầu — từ lúc Ngài chịu thanh tẩy bởi Gioan Tẩy Giả cho đến khi Lên Trời. Lý do thật dễ hiểu, tông đồ phải là người theo Ðức Kitô trước khi bất cứ ai biết đến, phải trung thành với Ngài dù có những khó khăn và đã chứng kiến sự phục sinh của Ðức Kitô.

Có hai vị hội đủ điều kiện – Matthias và Giuse Barsabbas. Các tông đồ biết hai vị này đã từng ở với họ và ở với Ðức Kitô trong suốt thời gian Ngài thi hành sứ vụ. Nhưng ai thực sự quyết tâm làm nhân chứng cho sự phục sinh của Ðức Kitô. Chỉ có Thiên Chúa mới biết được điều đó. Và các tông đồ đã cầu nguyện và bỏ phiếu. Người được chọn là ông Matthias, là người được thêm vào nhóm Mười Hai thay Judas Iscariot.

Theo một tương truyền Hy Lạp, thánh nhân giảng đạo ở Capadoce và bị ném đá chết tại Colchis năm 80 AD; xác thánh nhân được chôn ở Jerusalem. Thánh tích còn tại nguyện đường tu viện ở Triers, phần khác do thánh nữ Helene đưa về La Mã tại Đền Thánh Đức Bà cả. Ðó là tất cả những gì chúng ta được biết về Thánh Matthias.

Lời Bàn: Ðức Clêmentê ở Alexandria nói rằng Thánh Matthias, cũng như tất cả các tông đồ khác, được Ðức Kitô chọn không phải vì họ tốt lành, nhưng vì Ðức Kitô đã thấy trước con người tương lai của họ. Các ngài được chọn không phải vì sự xứng đáng nhưng vì các ngài sẽ trở nên người xứng đáng. Ðức Kitô cũng chọn chúng ta giống như vậy. Thử nghĩ xem Ðức Kitô muốn bạn trở nên một người như thế nào? [Chính những gì bạn làm ngay bây giờ sẽ quyết định tương lai của bạn đó.]

(Trích Gương Thánh Nhân – ns Người Tín Hữu online và Nhóm Tinh Thần nhuận chính lại theo Patron Saints, Santi-Beati-Testimoni và “Điển Ngữ Các Thánh” của cố linh mục Hồng Phúc, CSsR)

From: Do Dzung

Đường con theo Chúa -tinmung.net

ĐỪNG BAO GIỜ NGHĨ MÌNH LÀ ĐỒ BỎ ĐI!

  1. Einstein lên 4 tuổi vẫn không biết nói. Các giáo viên đều nhận định cậu bé này không có năng lực học tập.
  2. Walt Disney, nhà làm phim hoạt hình, nghệ sỹ, nhà kinh doanh nổi tiếng thê giới. Nhưng hồi trẻ ông bị sa thải khỏi một tờ báo vì can tội “thiếu sáng tạo và nghèo trí tưởng tượng.”
  3. Thời trung học, Michael Jordan bị loại khỏi đội bóng rổ ở trường. Cậu ấy từng đóng cửa phòng riêng và khóc một mình nhiều ngày liền.
  4. Diễn viên nổi tiếng quyến rũ nhất thế kỷ 20, Marilyn Monroe bị hãng phim 20th Century-Fox từ chối. Cô ấy bị chê “không xinh và năng lực diễn xuất kém”
  5. Ban nhạc Beatles từng bị từ chối bởi nhà sản xuất băng đĩa Decca Recording Studio. Hãng này cho rằng Beatles chơi nhạc rất tồi và không thể có được vị trí nào trong làng giải trí.
  6. Khi 30 tuổi, Steve Jobs bị hội đồng Apple sa thải. Anh rơi vào khủng hoảng trầm trọng khi phải từ bỏ công ty do chính mình sáng lập.
  7. Lincoln, tổng thống thứ 16 của Hoa Kỳ, người được ngưỡng mộ như bậc thánh nhân bởi lòng đức độ và trí tuệ nhìn xa trông rộng, đã từng hai lần kinh doanh thất bại, bảy lần hỏng trong hoạt động tranh cử thống đốc bang.
  8. Bill Gates bỏ dở việc học ở Harvard. Công ty đầu tiên của ông là Traf-O-Data cũng không thành công.
  9. Oprah Winfrey, siêu sao truyền hình, triệu phú Mỹ, có tuổi thơ đầy giông bão. Chị là con gái của một thiếu phụ da đen bị hãm hiếp. Bản thân chị hồi nhỏ cũng bị lạm dụng tình dục. Chị nhiều lần bị sa thải và giáng lương khi là ký giả cho một tờ báo do “thiếu năng lực.”
  10. Thomas Edison, nhà phát minh vĩ đại nhất thế kỷ 20 với gần 3000 sáng chế, đã từng bị cô giáo nhận xét là “quá dốt để đào tạo.”
  11. Henry Ford từng bị phá sản với ba công ty trước khi thành công với Ford Motor Company ở độ tuổi 53.
  12. Soichiro Honda, người sáng lập ra hãng Honda nổi tiếng, từng làm thợ máy cho công ty Toyota và bị công ty này buộc thôi việc do năng lực kém.
  13. Colonel Hardland David Sanders, chủ nhân đầu tiên của KFC, đã từng vật lộn trong nghèo khổ. Món gà rán của ông ta bị 1000 nhà hàng từ chối bán. Ngoài 70 tuổi, ông ấy mới bắt đầu biết đến mùi của thành công.
  14. Nữ nhà văn tỷ phú, giàu gấp 5 lần Phạm Nhật Vượng, tác giả của bộ Harry Potter nổi tiếng từng hưởng trợ cấp thất nghiệp nhiều năm, ly hôn chồng sau khi sinh một cô con gái. Chính bộ Harry Potter cũng từng bị 12 nhà xuất bản từ chối in.

Vậy nên, đừng bao giờ cho phép bản thân có ý nghĩ mình là đồ bỏ đi. THAY ĐỔI KHÔNG BAO GIỜ LÀ MUỘN.

V.H.N

From: Tu-Phung


 

Chỉ số thượng tôn pháp luật năm 2023 của Việt Nam-Đỗ Kim Thêm

Ba’o Tieng Dan

Đỗ Kim Thêm

12-5-2024

Ảnh chụp Chỉ số Thượng tôn Pháp luật năm 2023 của WJP.

Hàng năm, tổ chức WJP (World Justice Project: Dự Án Công Lý Thế Giới) thực hiện các cuộc khảo sát, đánh giá hơn 100 quốc gia trên thế giới để xếp hạng nước nào có “Chỉ số Thượng tôn Pháp luật” (Rule of Law Index: RLI) cao nhất. Năm 2023, tổ chức này cũng đã thực hiện các cuộc khảo sát ở 142 quốc gia và vùng lãnh thổ trên toàn thế giới.

Chỉ số mà WJP công bố dựa vào khảo sát của các chuyên gia và hộ gia đình. Số điểm trung bình của mỗi quốc gia dựa trên tám yếu tố: Hạn chế quyền lực của chính phủ, không tham nhũng, chính phủ cởi mở, quyền cơ bản, trật tự và an ninh, chấp pháp, tư pháp dân sự và hình sự.

Bằng phương pháp tổng hợp công phu và khoa học, chỉ số RLI do WJP công bố có giá trị hàng đầu thế giới, với các đặc điểm nguyên gốc và độc lập.

Chỉ số Thượng tôn Pháp luật của Việt Nam năm 2023

Theo WJP, Việt Nam bị xếp hạng 87 trong số 142 nước. Xếp hạng theo khu vực, Việt Nam hạng 11 trên 15 nước và theo thu nhập là 11 trong số 37 nước. Việt Nam đạt được 0,49 điểm trong tổng số 1 điểm.

Điểm số cụ thể của Việt Nam như sau:

  1. Những biện pháp hạn chế quyền hành của chính phủ: 0,45 điểm
  2. Không có tham nhũng: 0,42 điểm
  3. Chính phủ mở: 0,45 điểm
  4. Quyền cơ bản: 0,45 điểm
  5. Trật tự và An ninh: 0,78 điểm
  6. Chấp pháp: 0,44 điểm
  7. Tư pháp dân sự: 0,45 điểm
  8. Tư pháp hình sự: 0,46 điểm

Nhìn về tương lai toàn cảnh, chỉ số này tiên đoán hệ thống pháp quyền của Việt Nam sẽ ngày càng tồi tệ hơn, nhưng WJP không giải thích chi tiết.

Có lẽ người dân Việt bình thường không ngạc nhiên lắm về kết quả mà tổ chức WJP công bố, bởi những gì đã và đang xảy ra ở Việt Nam, họ có thể đoán trước được kết quả.


 

HÔM NAY CHÍNH THỨC LÀ NGÀY MOTHER’S DAY CHÚNG CON DÂNG LÊN MẸ MARIA LỜI CẢM TẠ-Tuyết Mai

Tuyết Mai
Cảm tạ vì Mẹ Maria luôn gìn giữ tất cả chúng con trong vòng tay yêu thương từ ái, dịu hiền và luôn sửa dạy chúng con. Mẹ luôn luôn ở đó để nghe chúng con than thở, nguyện cầu và cầu bầu cùng Chúa thương ban cho chúng con có được cuộc sống bình an. Sự bình an ở tuổi già thì vô cùng quan trọng cho sức khỏe của tất cả chúng con vì ai cũng mang bao nhiêu chứng bệnh trong người nên sự kiêng cữ và tránh xa những phiền phức, những người luôn bi quan, nhất là do từ con cái chúng mang lại.


Cảm tạ Mẹ Maria vì những điều cần thiết rất thực tế mà chúng cầu xin, đã có được nhờ Mẹ cầu bầu cùng Thiên Chúa dùm cho chúng con. Trong lúc chúng con lo toan, sợ hãi, nóng lòng chờ đợi những gì có thể xấu xẩy ra trong những ngày tháng tới mà chúng con chẳng biết nhờ ai? Và biết cũng chẳng dám nhờ sao?. Chỉ biết tìm đến Mẹ với chuỗi Mân Côi. Đọc kinh, đọc hoài trước tiên là tìm sự bình an khi chúng con lần chuỗi Mân Côi. Chúng con đã nghiệm và đã nhận được sự bình an cách nhanh chóng, ở bất kỳ khi nào chúng con gặp khó khăn, gặp sự cố hay gặp phải chuyện chẳng lành.


Nhưng khi chuyện buồn về con cái thì nó cứ mãi âm ỉ đốt cháy trái tim của người mẹ, là con đây. Khi chúng vui thì chẳng thấy chúng đâu hay quan tâm gì tới cha mẹ nhưng khi chúng buồn thì chúng lại tìm cha mẹ để đổ thừa, để trách móc. Đổ thừa từ khi chúng còn nhỏ mới vô lý chứ. Chúng đâu có hiểu rằng cha mẹ cố gắng lắm để nuôi chúng thành người, thành tài, thành danh nay cũng quá vất vả rồi. Chuyện trong quá khứ thì chúng đòi thêm thời gian của cha mẹ cho tất cả sinh hoạt của chúng ở trong trường. Đòi thêm những gì mà cha mẹ không thể cho. Trong khi cha mẹ đã cố gắng hết sức trong khả năng có được.


Chúng con cảm tạ Mẹ Maria đã luôn nghe chúng con than thở, ỉ ôi, chắc nghe riết Mẹ cũng mệt lắm, phải không thưa Mẹ? Vì như tiếng đàn ong vỡ tổ và cả tỷ con cái Mẹ trên khắp toàn thế giới. Chắc hẳn khi vui thì chẳng ai nhớ gì đến Mẹ đâu nhưng khi có chuyện không vừa lòng thì Mẹ là người phải bị nghe. Chắc hẳn con cái ít dám than trách gì đến Người Cha đâu. Thì cũng như con cái trần gian vậy, có gì thì chỉ biết đến mẹ mà than thở, than trách rồi giận dỗi khi không được những điều vô lý mình xin. Rồi quày quả bỏ đi hăm dọa là từ nay sẽ từ bỏ không còn muốn liên hệ gì với mẹ chúng nữa. Cắt đứt hẳn tình nghĩa mà không hề hối hận.


Chúng bảo chúng lớn hết rồi không cần cha mẹ phải dạy dỗ chúng nữa vì chúng học cao, biết rộng và là có chức phận ngoài đời. Chúng đặt để cha mẹ của chúng ở dưới bệ chân và chúng ngang nhiên cho mình là ngang hàng!??. Thôi thì cũng kệ đi, chẳng ai có thể thay đổi được gì vì như bao nhiêu người đều biết là chẳng ai có thể chọn được cha mẹ của mình khi mình được sinh ra và chẳng ai có thể chọn được mình được sanh ra trong gia đình giàu hay nghèo?. Nên ai cũng phải mạnh mẽ mà vượt qua cái khó khăn, có thế mới học được kinh nghiệm ở đời. Muốn học cao thì phải cố gắng học. Muốn thành công thì phải đầu tư tài năng, sức lực và cả tiền bạc … Chớ không ai học dùm hay trao vào tay mình chức vụ cao bao giờ cả đâu và nhớ là phải tự học sống còn.


Xin Mẹ Maria thương ban cho chúng con có thêm can đảm, bỏ qua tất cả để sống cái tuổi già được bình yên. Xem như giờ là thời gian cần sống cho mình mà không để con cái chúng ảnh hưởng hay đem những sự phiền phức đến. Bổn phận và trách nhiệm của cha mẹ đã xong với chúng từ rất lâu rồi. Hãy để ngoài tai khi chúng nói những điều khó nghe. Hãy để cho tâm an bình và lo cho sức khỏe của chính mình (vì chúng không lo cho đâu) … thì đó đã là sự thương yêu to lớn dành cho chúng rồi vì cha mẹ đã biết lo toan. Lo trước, chuẩn bị trước để chúng không phải bận tâm hay lo lắng gì cho cha mẹ già. Vâng, ngay cả tiền lo cho hậu sự, chúng con (cha mẹ) cũng lo đủ cả rồi. Amen.

Y tá con Chúa,
Tuyết Mai
12 tháng 5, 2024
(Ngày Mother’s Day)


 

LỜI ĐỘNG VIÊN ĐÚNG LÚC


Một ngày nọ, có một cậu bé chạy nhanh về nhà sau khi tan trường…Cậu đến bên mẹ, tay cầm một bao thư và nói:-Mẹ ơi…! Thầy giáo đưa cho con và dặn là chỉ có mẹ mới đọc được…-

Mẹ ơi…! Mẹ đọc cho con nghe, Thầy đã viết gì vậy…?
Bà mẹ mở thư ra, nhìn qua một lượt, tay run run, mắt rưng rưng hai giọt lệ…, rồi đọc to cho con nghe cùng…!
“Con trai bà là một thiên tài…! Trường học nầy quá nhỏ bé và không có giáo viên nào thật giỏi để dạy học và đào tạo cho cháu…!Xin hãy để cháu tự học ở nhà…! Cảm ơn thật nhiều…!”

Đọc cho con nghe xong… bà mẹ bật khóc nức nở…!Sau đó, mẹ đã nuôi và dạy dỗ cho con trai đến khi bà bệnh và qua đời..!Cậu bé đó chính là Thomas Edison…!
Rất nhiều năm sau, khi mẹ mất…! Thomas Edison trở thành một trong những nhà phát minh vĩ đại nhất của Thế giới và cả Thế kỷ…!Một hôm, nhân lúc rảnh rỗi công việc nghiên cứu, ông ngồi xem lại những đồ vật trong gia đình lúc còn ấu thơ. Đột nhiên ông nhìn thấy bao thơ xếp mẹ lại trong hộc tủ bàn của Thầy giáo gởi cho mẹ…!
Ông bèn mở ra xem…“Con Bà bị chậm phát triển trí tuệ…! Chúng tôi không thể dạy và để cháu học ở trường được nữa. Cháu bị đuổi học kể từ ngày hôm nay.”
Xem xong, Edison lặng người và bật khóc nức nở như một đứa trẻ một hồi lâu…! Sau đó, ông viết vào nhật ký:“Thomas Edison là một đứa trẻ đần độn, nghịch ngợm. Rất may mắn có một người Mẹ nhân từ, có tấm lòng thương con thật bao la và là một Anh Hùng nên nó đã trở thành thiên tài của Thế kỷ…!”Người mẹ năm xưa đã làm đúng…!

Một lời động viên đúng lúc có thể thay đổi số phận một con người…!

From: taberd-6 & NguyenNThu


 

 Vì sao người cộng sản thích ăn mừng ‘chiến thắng’?

Ba’o Nguoi-Viet

May 9, 2024

Thường Dân/SGN

Cộng sản như quỷ dữ, chúng chỉ ăn mừng trên xương máu dân tộc, và ngạo nghễ trên đất nước như một đạo quân cưỡng chiếm.

Ngày 7 Tháng Năm vừa rồi là một ngày vui của cái gọi là “toàn quân toàn dân Việt Nam” nhân kỷ niệm 70 năm ngày chiến thắng Điện Biên Phủ nên nhà nước cộng sản Việt Nam tổ chức hết sức rầm rộ.

Tôi có đọc được câu “Thù hận hay ăn mừng, cả hai đều bít lối tương lai” của Thái Hạo trên Facebook. Cộng sản ăn mừng suốt từng đấy năm ai dám nói gì đến bọn họ? Thù hận thì là tiêu cực, không thể hợp tác, không thể phát triển đất nước, nó khiến con người ta trở nên bạo lực, trở nên nguy hiểm. Còn ăn mừng vốn dĩ là việc vui vẻ, hân hoan tưởng chừng vô hại.

Tuy nhiên, nghe chương trình phát thanh sáng ngày 7 Tháng Năm trên loa phường, tôi lại dấy lên một suy nghĩ khác. Ăn mừng suốt 70 năm về một trận chiến, cộng sản đúng là mặt dày. Người ta nói “không được ngủ quên trên chiến thắng” nhưng 70 năm rồi, cộng sản vẫn tự ru ngủ bản thân, ru ngủ toàn dân.

Tôi không nói việc Hà Nội ăn mừng sẽ khiến ai ngứa mắt, ngứa gan hay dấy lên lòng căm thù của kẻ bại trận, nhưng tôi cho rằng việc cộng sản ăn mừng chiến thắng không đơn thuần vì ngoài chiến tranh, xương máu, họ không có gì để thấy tự hào.

Để có được một “chiến thắng,” biết bao máu xương của binh lính đã phải đổ xuống. Một chính quyền có lòng nhân đạo sẽ không nhảy múa kỷ niệm, mà sẽ là tưởng nhớ những người đã nằm xuống, bởi tất cả chỉ là một quá khứ đã đi qua.

(Hình minh họa: Kayla Ng)

Chiến tranh vốn dĩ là đau thương, luôn tìm cách ăn mừng chiến thắng, không chỉ thể hiện bản chất của một kẻ nhỏ mọn, háo thắng. Nó còn cho thấy việc ăn mày quá khứ để che lấp thất bại của hiện tại. Hơn nữa khát vọng hòa bình được tuyên truyền ra rả chỉ là giả tạo. Mất mát của chiến tranh nào đâu chỉ của riêng bên thua cuộc?

Nếu không có chiến tranh, tô vẽ những ngày kỷ niệm máu xương, người cộng sản có một mục đích gieo vào lòng người dân sự tự hào, niềm tin vào “đảng và nhà nước” đầy huyễn hoặc.

Nhắc đến Việt Nam mỗi ngày đang bị nhồi nhét sự tự hào đầy xương máu của cộng sản, tôi nhớ đến bài quốc ca mà trước kia, sáng đầu tuần nào tôi cũng phải hát, từ thuở ấu thơ. Ở tuổi cầm chén chưa vững, cầm đũa chưa thạo, mà tuần nào tôi cũng đi “xây xác quân thù.” Đã có lúc, cho vậy là hào hùng, là vĩ đại lắm, thật đáng tự hào.

Rồi tới ngày tôi đọc những áng văn chương của người “dưới chế độ cũ,” mới thấy lạ. Sao họ không căm thù, sao họ không oán hận ai? Họ chỉ kể lại những khổ đau cùng cực của bản thân một giọng văn nhẹ nhàng, trung dung, lại khiến tôi càng cảm nhận sâu sắc hơn nỗi đau thầm lặng trong lòng họ.

Tôi ngỡ ngàng tự hỏi, tôi có phải người Việt Nam không? Hình như tôi bị nhồi nhét, cũng từng thích nhảy múa ăn mừng “chiến thắng,” mà không phải người Việt Nam trong câu hát “Việt Nam không đòi xương máu, Việt Nam kêu gọi thương nhau.” Tôi nhìn thấy mình bị lai tạp của chủ nghĩa cộng sản, là một khúc sông nước lợ vô dụng trong lòng đất nước của mình.

Người cộng sản hay cười ý nghĩa Quốc Hận của những người miền Nam, mỗi khi đến 30 Tháng Tư. Nhưng người dân của chế độ Việt Nam Cộng Hòa gọi là Quốc Hận, vì đã để cộng sản đang tàn phá quê hương từng ngày, từng giờ. Chúng tàn phá đất, tàn phá nước, tàn phá cả tình dân tộc.

Chúng ta vẫn thấy người cộng sản sẽ hối hả tìm mọi dịp để ăn mừng. Bất chấp người khác chê cười. Họ sẽ nhảy múa bất chấp người dân đói khổ.

Năm nay là “70 năm chiến thắng Điện Biên Phủ,” sang năm sẽ tới “50 năm giải phóng Miền Nam thống nhất đất nước,” và còn nhiều nữa. Sau nửa thế kỷ sống cùng cộng sản, tôi chợt hiểu rằng, chế độ đang kiểm soát đất nước Việt Nam sẽ không có khả năng ăn mừng thanh bình, ăn mừng hòa hợp dân tộc. Cộng sản như quỷ dữ, chúng chỉ ăn mừng trên xương máu dân tộc, và ngạo nghễ trên đất nước như một đạo quân cưỡng chiếm.


 

Nền tảng tư tưởng của đảng!?

 Phan Thế Hải

Sáng mở TV, xem chương trình thời sự lại được nghe câu: “Kiên quyết giữ vững nền tảng tư tưởng của đảng”. Theo đó, “Chủ nghĩa Mác – Lênin luôn luôn là nền tảng tư tưởng của đảng ta, chỉ đạo toàn bộ sự nghiệp cách mạng của nhân dân ta”.

Đất nước ta giờ đây tham nhũng nhiều, tung hoành công khai như chỗ không người. Mà những ông tham nhũng đều có số má, học hàm học vị cao ngất ngưởng, đều có chức sắc, đều được trang bị lý luận cao cấp, đều thấm nhuần sâu sắc nền tảng tư tưởng của đảng. Vậy mà sự thất thoát tài sản công ngày càng lớn, vụ sau to hơn vụ trước, hậu quả rất lớn, khó khắc phục. Tham nhũng đang trở thành giặc nội xâm lớn nhất mà chỉ một mình cụ Tổng gò lưng chống, chống mãi vẫn không thấy bớt, không những thế càng ngày càng trầm trọng hơn, không biết bao giờ mới hết! Vậy cái gọi là “nền tảng” ấy có đáng để giữ hay không!?

Nhìn sang các nước láng giềng như Hàn, Nhật, Sing, tham nhũng không có cơ hội hoành hành như ở ta, không biết nền tảng tư tưởng của họ là cái gì?


 

NGÀY CHÚA THĂNG THIÊN, CHÚA VỀ TRỜI CÙNG CHA – Tuyết Mai

Tuyết Mai

Lạy Chúa Giêsu,  Chúa của muôn dân nước, Chúa của tình yêu hải hà và độ lượng. Chúa đã ra đời và sống trong một thân xác của người phàm, trừ tội lỗi. Chúa đã bỏ bao thời giờ, công sức và yêu thương con cái Chúa để giảng về Nước Trời cho chúng con nghe để chúng con biết hướng về Trời Cao và biết hướng lên Thiên Chúa, suốt 33 năm dài. Chúa đã chịu khổ hình và chết treo trên thập giá. Tới ngày thứ ba Chúa sống lại và ngày hôm nay Chúa về trời để hội ngộ cùng Cha Ngài.

Ước gì tất cả chúng con sau này đúng thời điểm thì chúng con cũng được Chúa đem chúng con Về Trời cùng Chúa. Đó là niềm khát khao bao nhiêu năm dài và càng già thì chúng con càng khát. Cố gắng sống sao cho đẹp lòng Chúa. Trước kính mến một Đức Chúa Trời trên hết mọi sự, sau lại yêu người như mình ta vậy … Thật là khó thưa Chúa chứ chẳng đơn giản như lời nói thốt ra để gió bay đâu. Vì trước tiên là phải có trái tim biết rung động trước tình người. Sau là phải thực hành để lập công với Chúa. Chứ tay làm mà còn đi khoe khoang lung tung thì như Chúa nói là “các con đã được người đời thưởng rồi” là lời khen, là hình ảnh, là số like và thời nay càng nhiều like thì càng có tiền vào nữa.

Nhưng trên hết xin Chúa thương ban cho tất cả mọi gia đình được yêu thương nhau, trên nhịn dưới nhường, không chê bai, không trách móc, không đả kích nhau như câu “Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau”. Phận làm con thì phải trọng chữ hiếu thảo và thực thi trong sự hiếu đễ và trả hiếu. Không được ăn nói lớn tiếng và hỗn hào với cha mẹ vì công lao của cha mẹ thật là to lớn, làm sao các con có thể hiểu được khi các ngài chỉ làm mà không bao giờ than thở. Cha mẹ đã luôn bỏ bao công sức cả một cuộc đời, cố gắng lắm trong khả năng. Không một ngày nghỉ ngơi nếu được thì luôn cố gắng làm thêm. Không nề hà sự vất vả, chỉ mong cho con cái có được cái ăn, cái mặc và học hành. Sự hy sinh ấy và tình thương ấy nó luôn là củi lửa trong bếp không bao giờ thiếu hơi ấm của một mái gia đình có đủ cha đủ mẹ, dù nghèo mà vui.

Nhưng khi chúng lớn khôn đủ lông đủ cánh, vắng bóng một thời gian thì khi chúng trở về chốn cũ, thì lạ thay chúng cảm thấy xấu hổ với cái mái nhà xưa mà chúng được sinh ra và lớn lên, vì sao? Thưa là vì bây giờ chúng đã là ông này, bà kia. Thành công, thành danh và có địa vị cao trong xã hội. Có vẻ như khinh dể cha mẹ nghèo của mình, có vẻ như coi mình học cao biết rộng nên còn muốn dạy đời cho cha mẹ mình nữa đó. Mà chúng không còn nhớ bao công lao dưỡng dục, khổ sở của cha mẹ đã nuôi chúng. Chúng đổ thừa đủ thứ trên đầu của cha mẹ là không đủ thời giờ dành cho chúng trong khi cha mẹ người ta thì sinh hoạt của con cái họ đều có mặt, v.v…

Lạy Chúa về già thì tất cả bậc cha mẹ chỉ muốn con cái chúng để cho sống yên lành. Để cha mẹ tự lo cho nhau để có sức khỏe chớ ai dè chúng lại mang những phiền phức đến cho cha mẹ. Có phải cha mẹ đã xong bổn phận và trách nhiệm trên chúng đã xong và lâu lắm rồi không?. Bình thường thì chúng đi chơi những chỗ xa hoa, ăn uống sang trọng thì chúng chẳng nhớ gì đến cha mẹ chúng. Nhưng khi chúng có vấn đề, cần người than thở thì chúng chọn than thở ỉ ôi với cha mẹ của chúng, là sao?. Phải mạnh mẽ lên đi chứ …

Lạy Chúa Giêsu, hôm nay là ngày Chúa Thăng Thiên, Chúa về Trời … Xin Chúa đem theo tất cả những muộn phiền và bệnh tật của con theo Chúa lên Trời để lòng con cảm thấy nhẹ nhõm. Xin Chúa ban bình an cho chúng con là món quà quý giá nhất trên trần đời mà Chúa ban tặng nhưng có nhiều người họ chê và tìm những thứ rất phức tạp (chóng qua, chóng tàn) có thể mang lại cho họ nhiều cạm bẫy, vướng mắc mà không thể tự thoát ra được. Nhẹ thì vào tù, còn nặng thì mất cả xác lẫn hồn. Amen.

Y tá con Chúa,

Tuyết Mai

11 tháng 5, 2024


 

KHÚC DẠO ĐẦU CHO MỘT NIỀM VUI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 “Đừng sợ! Cứ nói đi, đừng làm thinh; vì Thầy ở với anh!”.

Trong cuốn “Cuộc Nổi Loạn Thánh”, “A Holy Rebellion”, Thomas Ice & Robert Dean đặt vấn đề, “Khi nào chúng ta hành động như Satan?”. Câu trả lời đơn giản là “Khi bạn và tôi đặt lợi ích bản thân trên lợi ích của Chúa Kitô; và khi chúng ta coi khổ đau và thử thách như một thất bại, bế tắc, thay vì coi đó như là khúc dạo đầu cho một niềm vui!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu có cùng một quan điểm với hai tác giả trên. Thông điệp “Thầy ở với anh!” dành cho Phaolô – bài đọc một – cũng là thông điệp Ngài gửi cho các môn đệ mọi thời; trong đó, có bạn và tôi! Rằng, khổ đau, bắt bớ, chỉ là ‘khúc dạo đầu cho một niềm vui!’.

Khi căn dặn, “Cứ nói đi, đừng làm thinh!”, Chúa Giêsu muốn xác nhận những gì rồi đây Phaolô sẽ chịu là có thật! Việc người ta sẽ tìm cách bịt miệng Phaolô là  thật! Việc người ta sẽ tìm cách bịt miệng Phaolô là có thật! Việc chống lại lời Phaolô rao giảng là có thật! Vì thế, Ngài trấn an, “Vì Thầy ở với anh; không ai tra tay hại anh được!”. Qua đó, Chúa Giêsu cho biết bách hại, tù đày Phaolô và các môn đệ Giêsu mọi thời sẽ gánh chịu, là những gì phải đến trước; và nó là ‘khúc dạo đầu cho một niềm vui’, niềm vui được nên giống Thầy. Và còn hơn thế, nó là niềm vui ‘Thiên Chúa được nhận biết’. Dân thành này rồi sẽ tuyên xưng cùng với dân các thành khác; rằng, “Thiên Chúa là Vua toàn cõi địa cầu” như Thánh Vịnh đáp ca xác tín!

Khẳng định của Chúa Giêsu về những gì phải đến sẽ đến càng rõ nét hơn với bài Tin Mừng. Ngài thừa nhận những gì đang ở phía trước, “Các con sẽ khóc lóc và than van, còn thế gian sẽ vui mừng”. Nhưng Ngài kịp hứa, “Thầy sẽ gặp lại các con!”; nghĩa là, “Thầy sẽ ở cùng các con, với các con, trong các con!”. Và không thể tin được! Chúa Giêsu dùng một hình ảnh sống động, thú vị, tưởng như Ngài từng trải nghiệm, “Người phụ nữ sinh con rồi, thì không còn nhớ đến cơn gian nan nữa, bởi được chan chứa niềm vui vì một con người đã sinh ra trong thế gian”. Ngài bảo đảm rằng, sự hiện diện thường xuyên của Ngài sẽ giúp chúng ta vượt qua bất cứ nghịch cảnh nào; bất cứ điều gì xảy ra cũng chỉ là ‘khúc dạo đầu cho một niềm vui’ lớn hơn, niềm vui có Ngài!

Anh Chị em,

“Vì Thầy ở với anh!”. Đó cũng là điều Thiên Chúa thường hứa với những ai Ngài gọi để trao một sứ vụ. Khi sai Môsê đi giải phóng dân, ông hỏi một đàng, “Con là ai mà dám ra trước Pharaô?”; Chúa trả lời một nẻo, “Ta sẽ ở cùng ngươi!” – một tên mới của Môsê! Trong biến cố Truyền Tin, “Mừng vui lên, Đấng đầy ân sủng, ‘Chúa ở cùng bà!’”. Mỗi Thánh Lễ, chúng ta chào nhau, “Chúa ở cùng anh chị em!”, “Và ở cùng cha!”. “Có Chúa ở cùng”, một sự thật đáng vui mừng! Ngài là Emmanuel ở cùng chúng ta như đã ở với Con Một Giêsu trọn cuộc sống dương thế. Vì thế, bao khốn khổ, đớn đau Chúa Giêsu chịu, kể cả cái chết trên thập giá… tất cả chỉ là ‘khúc dạo đầu cho một niềm vui’ lớn hơn, “Niềm Vui Phục Sinh”. Và còn hơn thế, “Niềm Vui Phúc Kiến” bên Cha đời đời, vốn đã tiềm tàng cuối chân trời mà chúng ta đang hướng về – Chúa Nhật Chúa Thăng Thiên!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con xác tín, Chúa đang cầm trên tay triều thiên long lanh của con; vì thế, mọi ‘thánh giá mềm cứng’ đời con chỉ là ‘khúc dạo đầu cho một niềm vui’ lớn hơn!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

**************

Thứ Sáu Tuần VI – Mùa Phục Sinh

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.

20 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Thật, Thầy bảo thật anh em : anh em sẽ khóc lóc và than van, còn thế gian sẽ vui mừng. Anh em sẽ lo buồn, nhưng nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui. 21 Khi sinh con, người đàn bà lo buồn vì đến giờ của mình ; nhưng sinh con rồi, thì không còn nhớ đến cơn gian nan nữa, bởi được chan chứa niềm vui vì một con người đã sinh ra trong thế gian. 22 Anh em cũng vậy, bây giờ anh em lo buồn, nhưng Thầy sẽ gặp lại anh em, lòng anh em sẽ vui mừng ; và niềm vui của anh em, không ai lấy mất được. 23a Ngày ấy, anh em không còn phải hỏi Thầy gì nữa.”

Vụ tai nạn xe VinFast ở Bắc California: Tay lái từng bị trục trặc

Ba’o Nguoi-Viet

May 8, 2024

PLEASANTON, California (NV) – Chiếc xe hơi điện VinFast chở gia đình bốn người tông cột đèn và thiệt mạng ở Bắc California tháng trước, từng bị trục trặc tay lái, Bộ Giao Thông (DOT) loan báo, theo đài truyền hình địa phương KRON hôm Thứ Tư, 8 Tháng Năm.

Có người nộp đơn khiếu nại lên trang web Cơ Quan An Toàn Giao Thông Xa Lộ Quốc Gia (NHTSA) năm ngày sau vụ tai nạn thảm khốc làm thiệt mạng ông Tarun George, vợ ông là bà Rincy George, cùng hai đứa con nhỏ của họ, bé Aaron George, 9 tuổi, và Rowan George, 13 tuổi. Đơn khiếu nại này gồm nhiều chi tiết có vẻ đúng với tình huống vụ tai nạn.

Xe hơi điện VinFast VF8. (Hình minh họa: Apu Gomes/AFP via Getty Images)

Người nộp đơn khiếu nại cho hay họ mới là chủ chiếc VinFast VF8 và người lái xe lúc xảy ra vụ tai nạn là đồng nghiệp của họ.

Trước vụ tai nạn, chiếc xe này từng bị trục trặc tay lái, “cứ tự động lái sang bên phải,” theo đơn khiếu nại. Tình trạng này xảy ra khi bật tính năng hỗ trợ giữ làn đường “thì nó cứ tự động làm dịch chuyển tay lái,” theo đơn khiếu nại.

Đơn khiếu nại lo ngại rằng tình trạng “trục trặc này tái diễn” vào lúc xảy ra vụ tai nạn làm thiệt mạng gia đình ông George.

Trang web NHTSA liệt kê một lần thu hồi và chín đơn khiếu nại liên quan tới xe VinFast VF8 2023.

Trong số chín đơn khiếu nại đó, ba đơn báo cáo trục trặc tay lái, hai đơn liên quan tới kiểm soát tốc độ của xe, hai đơn liên quan tới chạy lệch làn đường, và hai đơn về tránh đụng xe.

Một đơn khiếu nại khác trên trang web NHTSA cho hay xe VinFast VF8 “bất thình lình quẹo đại” và suýt đụng xe hai lần.

“Cảm biến đụng xe phía trước và cảm biến giữ làn đường không hoạt động khi nắng chiếu trực tiếp,” một đơn khiếu nại khác cho biết.

“Tính năng bảo đảm an toàn không hoạt động” khi có sương mù dày đặc, mưa hoặc ánh sáng chiếu vào camera hay cảm biến, theo một đơn khiếu nại khác.

VinFast cũng thu hồi lô xe điện đầu tiên giao cho thị trường Mỹ vì vấn đề an toàn. Lô xe điện này bị thu hồi vào Tháng Năm, 2023, do màn hình không hiện lên thông tin an toàn thiết yếu như đồng hồ tốc độ hoặc đèn cảnh báo, “nên có thể làm tăng rủi ro đụng xe,” NHTSA cho hay.

Gia đình ông George thiệt mạng ở Pleasanton khi đang trên đường từ nhà bạn về nhà họ khoảng 9 giờ tối ngày 24 Tháng Tư. Theo cảnh sát Pleasanton, xe bị lạc tay lái, tông cột đèn, gốc cây trên đường Foothill rồi bốc cháy.

Cảnh sát vẫn đang điều tra vụ tai nạn.

VinFast ra thông báo cho hay: “VinFast có biết vụ tai nạn bi thảm này ở Pleasanton và chúng tôi thương cảm gia đình này. Cơ quan hữu trách đang điều tra nguyên nhân vụ tai nạn và khi nào điều tra xong, họ sẽ công bố kết quả.” (Th.Long) [qd]


 

 Đứng lên từ nền giáo dục căm thù và đớn hèn

 Ba’o Nguoi-Viet

May 6, 2024

Tuấn Khanh/SGN

Có lần ngồi nói chuyện nước non với chị T., người đang sống ở Úc, tôi được nghe chị tâm sự đời giáo viên sau 1975. Chuyện cũng lắm vui buồn.

Chị T. kể ông hiệu trưởng mới từ miền Bắc vào, cầm theo những giáo trình của chế độ mới và yêu cầu chị phải học thuộc và dạy đúng như vậy. Chỉ trong vài ngày đầu, chị đột nhiên trở thành người đối địch tư tưởng với ông hiệu trưởng mới, được biết là lúc đó chưa học đến lớp 5.

Điều chị T. không thể hiểu được rằng trong các bài giảng mới, chị phải dạy những bài học gọi là “Con trâu đánh Mỹ,””Con ong đánh Mỹ,” với những đứa học sinh nhỏ bé của mình. Chị cảm thấy bất thường trong bài giảng cho nên đi gặp ông hiệu trưởng và hỏi rằng tại sao cứ “dạy con gì cũng đánh Mỹ hết để làm gì?,” nhất là khi chiến tranh đã chấm dứt và người Mỹ cũng không còn ở Việt Nam. Ông thầy hiệu trưởng cũng không giải thích được, nhưng nói đó là chủ trương để giáo dục trẻ em về lòng căm thù. Bắt buộc!

“Tại sao không dạy con trâu cày ruộng giúp cho người nông dân, hay con ong hút mật để đem hoa trái cho đời?,” chị T. hỏi với sự chân thành của một nhà giáo sau chiến tranh và nghĩ về chuyện xây dựng đất nước trong thanh bình. Nhưng ông hiệu trưởng gạt phắt và coi chị như là một đối tượng tàn dư nguy hiểm. Đôi khi nhìn ra cửa sổ, chị thấy ông hiệu trưởng đeo súng đang lén nhìn, như theo dõi buổi dạy của chị. Ít lâu sau chị xin nghỉ dạy về nhà để buôn bán vì cảm thấy mình không còn ở trong một môi trường làm việc bình thường.

Chuyện phản ứng với các chương trình giáo dục, bài học giáo khoa… vẫn là điều rất bình thường trong xã hội. Vì theo nhu cầu của đời sống hay sự tiến bộ của xã hội mà đôi khi, những tiếng nói đòi thay đổi vẫn xuất hiện với sức mạnh và lý lẽ của nó.

Chẳng hạn ở Mỹ, từng có những cuộc biểu tình lớn của sinh viên da màu về những bài học lịch sử của ông cha họ khi đặt chân đến nước Mỹ, mà họ cho rằng hiện tại không phản ánh hết về câu chuyện của người dân da màu đã sống, đã chịu đựng, kể từ ngày đầu lập quốc. Việc đòi hỏi phải có chương trình giáo dục đúng và đủ về sự có mặt của người da màu ở nước Mỹ, đã bắt đầu từ năm 1973, ở trường Trung học Clarksdale, Mississippi, dấy lên thành nhiều phong trào.

“Với quyền bình đẳng, người da màu không thể học mãi về lịch sử của người da trắng và coi đó là lịch sử của mình,” Jonathon Harris, chủ tịch Hội Học Sinh Trung Học Clarksdale, có câu nói quyết định với ban giám đốc của trường như vậy. Điều đó khiến các nhà lập pháp các tiểu bang phải ngồi vào bàn họp và tranh cãi rất nhiều về điều này.

Câu chuyện nghề giáo viên của chị T. trở nên vô nghĩa và đi vào bóng tối khi phản ứng về các bài giảng. Dù chị đứng lên một mình và đòi hỏi phải có được hình ảnh giáo dục đúng về tự nhiên, mà không bị gán ghép vào một cuộc chiến tranh đẫm máu, mà vốn đã chấm dứt.

Khi kể đến đây, chắc nhiều người làm trong ngành giáo dục miền Nam sau năm 1975 cũng có những câu chuyện tương tự – và chắc chắn là thất bại – nhưng họ không ngại cất tiếng nói cần thiết, đúng với lương tâm giáo chức về công việc của mình.

Từ đó đến nay, một chặng dài với những thay đổi về giáo dục trong xã hội Việt Nam, cũng như cách ứng xử của phụ huynh, xã hội đối với các bộ sách giáo khoa bị cải cách liên hồi ở Việt Nam.

Người ta nhìn thấy có không ít những bài phê bình sách giáo khoa về bài học, từ ngữ, dụng ý lịch sử… và những lời tranh cãi cũng xuất hiện không ít. Nhưng tổng thể, chủ yếu vẫn loanh quanh ở một số thứ “có thể góp ý,” còn ngoài ra những gì thuộc về hệ thống, giới phụ huynh hầu như không dám để mắt đến. Một sự tránh né có tập tính và chủ động.

Ví dụ, chẳng có tiếng nói nào của giới phụ huynh về nhu cầu cho con em mình được học, biết nhiều hơn về cuộc chiến 1979, hay cuộc xâm lược của Trung Quốc Gạc Ma năm 1988… Biểu thị quyền công dân và trách nhiệm với con cháu của mình, gần như đã bị biến mất trong đa số phụ huynh, với một nỗi sợ mơ hồ, rồi lẩn tránh xung quanh những chuyện ngày thường ruỗng mòn khác.

Mới đây báo chí đưa tin về chuyện một phụ huynh ở trường quốc tế “kinh hãi” khi biết một giáo viên cho các học sinh lớp 11 của mình tham khảo về cuốn sách của nhà văn Ocean Vương. Theo ngôn từ của việc phụ huynh này mô tả đây là cuốn sách hết sức “khiêu dâm.” Lập tức ý kiến này trở thành chuyện tranh cãi của xã hội mạng cũng như xuất hiện cách nói vuốt đuôi, cho qua chuyện của Sở Giáo Dục.

Bản tin không nói rõ rằng vị giáo viên đó copy một số trang của sách (đã được kiểm duyệt và in chính thức ở Việt Nam) để cho học sinh xem, hay copy cả một cuốn sách. Và cũng không được nghe lời giãi bày của vị giáo viên đó, trong việc giới thiệu cuốn sách hay đoạn sách với học sinh của mình là tham khảo với mục đích gì.

Xã hội đột nhiên như nhỏ dại, và thiếu trưởng thành qua những tiếng hô hoán và sợ hãi về từ ngữ “khiêu dâm” trong một tác phẩm văn học thuần túy, với nỗi lo lắng rằng con em của mình đang bị nhiễm phải những điều hư tật xấu, bất luận dục tính được mô tả và phơi bày trên báo chí giải trí Việt Nam, mỗi ngày bùng nổ, thậm chí còn trực quan hơn những trang sách đó.

Chưa thấy hội phụ huynh hay Hội Phụ Nữ Việt Nam chẳng hạn, có được những ý kiến tập thể gửi về, để đề đạt với báo chí, rằng hãy giảm bớt những câu chuyện nhục dục câu khách trên báo chí, bớt những điều có hại với con trẻ của mình.

Tôi còn nhớ thời niên thiếu của mình được học về câu chuyện chị Sứ trong sách giáo khoa. Bài tập đọc đó mô tả thằng giặc cầm cây dao phay chặt đầu chị Sứ đến ba lần nhưng không đứt, do tóc chị dày quá. Vất vả lắm, cuối cùng thì mới chặt được đầu chị.

Câu chuyện ghê sợ đó ám ảnh tôi suốt một thời gian dài, và tạo cho tôi một ác cảm nhồi sọ về những “giặc ác” – cho đến một ngày, tôi như kẻ chìm tàu lên được bờ – mới biết rằng đó chỉ là một cuốn tiểu thuyết, và câu chuyện chị Sứ đó, cũng là một câu chuyện không có thật.

Nếu tôi là phụ huynh cần phản ứng về một kiểu giáo dục nào đó, tôi sẽ đứng lên và yêu cầu bỏ những bài tập đọc khủng khiếp đó ra khỏi những nền giáo dục Việt Nam, bao gồm cả các câu chuyện hoang đường Kpa K’lơng một viên đạn bắn xuyên táo chết 7, 8 thằng Mỹ, hay cậu thiếu niên nào đó tên Lê Văn Tám tự mình tẩm xăng, chạy như một thiên thần Marvel băng vào đồn vũ khí của giặc, quyết tâm như một con trâu, hay một con ong đánh giặc.

Tôi sẽ đến gặp nhà trường, nơi có vị giáo viên đang giao tác phẩm của Ocean Vương vào tay học sinh lớp 11, và nói rằng xã hội hôm nay có lẽ chưa đủ lớn để tiếp nhận những điều này, mặc dù thế hệ cha anh của nó trước năm 1975 ở lớp 11, 12 đã ngồi thảo luận với nhau về tình dục phân tâm học của Sigmund Freud.

Nhưng tôi sẽ cố gắng nói với nhà trường, nơi có những bài học về chuyện giỏi giết người trong chiến tranh, vốn vẫn đang được nuôi dạy hàng ngày, rằng con cháu của tôi ngày hôm nay không cần những câu chuyện như vậy, mà nó cần hơn những bài học về tình yêu đất nước và thề trở thành những người không tham nhũng, vô trách nhiệm, tàn hại quê hương của mình.

Tôi cũng sẽ nói với nhà trường nào đó, vào dịp 30 Tháng 04, tổ chức cho những học sinh tiểu học mặc đồ bộ đội và đi trên xe tăng giả để diễu hành mừng “ngày giải phóng miền Nam,” rằng tôi ước mơ được thấy hàng dài những học sinh tiểu học đó, mỗi đứa nhỏ được thể hiện tương lai của mình, là phi công, bác sĩ, kỹ sư, phi hành gia, nhà giáo… Ước mơ chúng đứng lên với những cuộc đời tử tế.

Cuộc đời của chúng nhất định không bị lôi đi cùng với súng đạn và xe tăng, cùng với sự kiêu hãnh ngu xuẩn; mà chúng sẽ dành sức để xây dựng đất nước này trong thanh bình, trong tình người, cùng với sự dũng cảm nhìn thẳng vào những điều cần phải thấy, và hơn hết, sẵn sàng lên tiếng đúng lúc, đúng chuyện, như một người Việt thật sự trưởng thành.