Những cảnh đời người Việt homeless tại Little Saigon

 Ðó là một thế giới bình thường, của một nhóm người bình thường, như tất cả chúng ta. Bởi vì, cái thực tế “homeless,” hay “vô gia cư,” chẳng phải là một điều gì bất bình thường. Ðiều duy nhất khác nhau, giữa những người ngủ ngoài đường, và những người ngủ trong nhà, là trong khi một nhóm người cứ cùng nhau thẳng tiến trong cuộc sống, nhóm kia bị mắc kẹt lại đâu đó trong cuộc đời họ.

Và gánh nặng sẽ đặt nặng trên vai họ. Chính họ, không phải ai khác, sẽ quyết định có “đi” tiếp hay không, và đi đến đâu, trong cuộc sống!

Ðối với chúng ta, họ sẽ là một thế giới rất “lạ,” cho đến khi chúng ta, những con người được xem là “bình thường,” bước vào thế giới ấy. Sự hiểu biết lẫn nhau khiến chúng ta giật mình: phản ứng và hành xử của con người trước và trong hoàn cảnh bao giờ cũng giống nhau. Phản ứng ấy không phân biệt một con người đang sống trong nhà hay một con người đang sống nơi lề đường.

Trước hết, hãy cùng nhau thừa nhận một điều: homeless không phải là một cái tội; homeless không phải là một tình trạng bất hợp pháp. Sẽ chẳng một ai bị bắt, bị truy tố, hay bị bỏ tù vì “tội homeless” cả.

Là người không có nơi cư trú cố định; hoặc sống trong motel; hoặc bị đuổi khỏi nơi đang cư trú và không thể tìm được một nơi cư trú mới; hoặc đang sống tại các địa điểm không được thiết kế cho một cuộc sống bình thường (như xe, garage, công viên, nhà bỏ hoang…) Một người được xem là homeless thường xuyên nếu người ấy bị tàn tật, hoặc tâm thần, hoặc nghiện ngập… và lâm vào tình trạng vô gia cư liên tiếp tối thiểu một năm; hoặc lâm vào tình trạng vô gia cư tối thiểu bốn lần trong ba năm.

Homeless, đơn giản là không có nhà!

Không có nhà, điều này không đồng nghĩa với việc một con người không đi ngủ. Chính cái chuyện ngủ nghê sinh ra lắm điều phiền toái. Và hệ quả pháp lý tất yếu của một homeless là… ngủ ngoài đường.

“Homeless là một tình trạng. Tình trạng không có nơi ở.” Sĩ Quan Cảnh Sát Dave Bridgewaters, thuộc Sở Cảnh Sát Westminster, nói với Người Việt. “Luật không cấm homeless, nhưng luật cấm cắm trại nơi công cộng.” Bridgewaters cho biết. “Mà homeless dựng lều, hay mang mền gối ngủ ngoài đường thì xem như phạm luật.”

Cứ mỗi một lần cảnh sát đi tuần, một homeless, nếu bị bắt gặp ngủ ngoài đường, tức nơi công cộng, sẽ bị cho một giấy phạt (ticket) trị giá khoảng trăm đồng. Mà cái định nghĩa “nơi công cộng” nhiều khi cũng rất oái oăm cho những cảnh đời homeless. Cùng Bridgewaters và Lance Lindgren, một nhân viên Sở Xã Hội Quận Cam, chúng tôi lê la khắp hang cùng ngõ hẻm Little Saigon trong một buổi tối đầu Tháng Bảy. Những “nơi công cộng” mà giới homeless Việt Nam chấm điểm là những lùm cây thấp trong các khu chợ búa hay phía sau các cơ sở làm ăn. Vào buổi tối, đi xe, thậm chí đi bộ, ngang các lùm cây ấy, sẽ chẳng một ai biết được phía bên trong là “nhà” của một homeless. Ðiều bất hạnh, cho dù ngủ trong lùm cây kín đáo ấy, cái lùm cây lại thuộc về nơi công cộng, người homeless đương nhiên bị xem là “cắm trại nơi đông người.”

Ngay phía sau một cơ sở làm ăn của người Việt Nam trên đường Dillow, đoạn cắt ngang Bolsa, chúng tôi gặp một nhóm homeless đang ngồi tụm năm tụm ba. “Hi guys!” Bridgewaters lên tiếng trước. Nhóm homeless chào lại. Hóa ra, họ “quen” nhau từ nhiều năm qua. Bridgewaters là một sĩ quan cảnh sát được giao nhiệm vụ đặc biệt lo về homeless tại địa phương từ nhiều năm nay. Ông nhẵn mặt và biết tên từng “partner” của mình.

Sơn Phan, 33 tuổi, qua Mỹ từ năm 1991, cho biết: “Tôi homeless sau một thời gian ở tù vì hút.” Sơn hút xì ke nhưng đã bỏ từ lâu. Là con lai duy nhất trong một gia đình 4 anh chị em, Sơn cho biết anh quê Sóc Trăng, và tìm đến nhóm homeless này vì “thấy anh em thì mình đến chơi, làm quen, rồi nhập bọn.” Sơn có nghề sửa xe. Anh cho biết sẽ cố gắng tìm việc làm, chứ “sống như vầy không khá.”

Một người khác, ngồi cùng nhóm, tự xưng tên Mike, cho biết anh “đến chơi chung với bạn bè chứ bản thân không phải homeless.Mike cho biết anh có nhà cửa, vợ con nhưng thích đi chơi. Quay sang Lance: “Rất có thể Mike không phải homeless. Nhìn anh ta xem: cạo râu sạch sẽ, mặc đồ và ăn nói… đàng hoàng.”
Bridgewaters cho biết cảnh sát không phải lúc nào cũng đi tuần để bắt homeless. “Cảnh sát ra quân khi City Counsel chỉ thị phải làm, hoặc khi các chủ doanh nghiệp phàn nàn nhiều quá.” Cảnh Sát Bridgewaters cho biết rằng đi tuần phạt ticket chỉ được thực hiện mỗi khi bị “pressure.” Ông nói thêm, mỗi homeless, sau khi nhận ticket, phải ra tòa để trả tiền. Thường thường, ít khi homeless trả tiền, đơn giản vì không có tiền. Trong trường hợp đó, “đương sự” sẽ vào tù chừng vài ngày đến một tuần. “Ra tù,” Bridgewaters tiết lộ, “đâu cũng vào đấy. Họ sẽ trở lại chỗ cũ.”

Lance, một chuyên viên tâm thần của Sở Y Tế, làm việc cho Psychiatric Emergency Response Team, cho biết anh được cơ quan cử xuống làm việc chung với Sở Cảnh Sát Westminster. Ðối với Lance, những người homeless là khách hàng của anh. Nhiệm vụ của Lance là tìm hiểu những người homeless bị tâm thần. Rất nhiều lần, anh vào trong tù, tìm những homeless tâm thần mang ra ngoài. Lance quan niệm Sở Y Tế như một doanh nghiệp mà khách hàng là homeless. “Nếu các bạn muốn chụp hình, các bạn phải xin phép những người homeless. Và tôi khuyên các bạn đừng chụp hình rõ mặt những khách hàng của tôi.”

Nhìn xung quanh “nơi ăn chốn ở” của nhóm người homeless sau đường Dillow, chúng tôi thấy một số chai bia đã uống xong được vất trong các lùm cây. Phía trên trần của mái hiên nhà là một số nồi niêu xoong chảo. Bridgewaters cho biết rằng các homeless Việt Nam thường “trang bị” đồ nấu nướng; và đặc biệt rất thích uống bia. Theo kinh nghiệm của mình, Bridgewaters nhận định: “Mỗi nhóm homeless có những đặc tính riêng. Homeless Spanish và da trắng rất thích hình khỏa thân và rượu. Trong khi đó, homeless Việt Nam thích thực phẩm, bia và… báo Việt ngữ.”

Trong bốn lần đi tìm homeless, gồm 3 buổi tại Little Saigon và 1 buổi trên đường Bolsa gần Hoover, nơi có đường xe lửa, được xem là ngoài Little Saigon, chúng tôi nhận ra rằng giới homeless không có khái niệm “lãnh địa,” tức là theo băng nhóm và khu vực riêng. Thường thường, mỗi homeless có một hoàn cảnh riêng. Bản chất của họ lương thiện. Do đó, cho dù tụm năm tụm ba theo nhóm, tính chất của họ không phải băng đảng. Bridgewaters cho biết vẫn có một số homeless Việt Nam buổi tối ngủ chung khu vực homeless không phải Việt Nam.

Một trong các lý do khiến Việt Nam về với Việt Nam, Mỹ về với Mỹ và Spanish về với Spanish là vì văn hóa chung. Những người cùng văn hóa, cùng hoàn cảnh thường dễ tìm về với nhau hơn.

Trong các chuyến tuần tiễu, Bridgewaters cho biết ông ít khi hỏi ID của homeless. “Ðiều đầu tiên mà họ muốn giấu là… ID. Ðơn giản vì ID tiết lộ nhiều điều về nhân thân.”

Về mặt tinh thần, giới homeless có thể được phân thành hai thành phần: những người tỉnh táo và những người mắc những triệu chứng tâm thần.

Lee Nguyễn, một homeless thường trực tại khu chợ ABC trên đường Bolsa, góc Magnolia, Westminster, California. Lee, gốc Nha Trang nhưng sinh tại Ðà Lạt năm 1963, qua Mỹ từ năm 1990.

Gặp Lee Nguyễn, một homeless lâu đời trong khu chợ ABC, Lee cho biết “Tôi đâu có thất nghiệp. Tôi làm việc cho… chính phủ.” Trong khi nói, Lee đưa tay chỉ lên trời, phát biểu: “Bây giờ chính phủ làm việc bằng computer không hà. Khi tôi ngồi đây, tôi đang làm việc, tôi làm việc bằng… voice.” Lee cho biết tháng này anh chưa được… lãnh lương. Thường thì, theo anh, chính phủ vẫn trả lương cho anh đều đặn bằng cách cho người mang đến đưa tận tay. Lee Nguyễn, gốc Nha Trang nhưng sinh tại Ðà Lạt năm 1963, qua Mỹ từ năm 1990. Lúc đầu anh ở tiểu bang Iowa, sau đó về California, để lại vợ ở Kansas City. Anh nói: “Từ hồi qua California đến giờ tôi chưa gặp lại vợ, vì “chương trình làm việc chưa… cho phép.” Lee không bao giờ tắm rửa, nhưng dùng “chemical để clean up.” Anh cho biết thêm, để trau giồi tiếng Việt, anh thường đọc kinh. Mặc dầu “làm việc cho chính phủ,” Lee vẫn bị “ticket” như thường. Anh cho biết đã bị giấy phạt vài lần nhưng không trả. Ngay trước mặt, Lee để một nhành hoa giả do chính tay anh nặn từ… giấy báo. “Tôi bán nhành hoa này giá $370. Ðể kiếm thêm, tôi làm hoa giả bán cho bà con.”

Joshua Hứa, tên Việt Nam là Quang, một homeless trong khu chợ ABC.

Chỉ cách Lee vài chục thước, cũng trong khu chợ ABC, là “điểm hẹn” của một homeless khác: Joshua Hứa. Có lẽ, Joshua là homeless sang nhất trong giới của mình. Joshua đi xe Jeep màu đỏ, đeo nhiều đồng hồ, thích bánh cuốn và đặc biệt, rất thích… ống dòm. Joshua nói rất nhiều, có khả năng nói không bao giờ ngưng và rất tự hào rằng mình… hát hay. Joshua cho biết tên Việt Nam của anh là Quang, và anh đã từng là một technician, đã từng làm nghề kế toán trong bốn năm. Anh qua Mỹ từ năm 1975, trạm dừng chân đầu tiên là trại Pendleton, nơi anh khẳng định rằng “ông Nguyễn Cao Kỳ cũng có ở đó và ngủ gần cái lều của ông anh tui.” Joshua bị ám ảnh bởi “một cây cung và một cục đá.” Không hiểu cây cung và cục đá có vai trò gì, nhưng chắc chắn, với Joshua, đó là những hình ảnh linh thiêng. Trong lúc nói rất nhanh, và không bao giờ muốn ngưng nói, Joshua đề cập đến nhiều tên gọi mà một người bạn đi cùng cho biết toàn là tên gọi trong Thánh Kinh. Khi chia tay Joshua lúc gần nửa đêm, anh nói nhỏ: “Hôm nay tôi có thể nói nhiều.” “Tại sao?” “Hôm nay trời không có sao. God không biết!”

Cuốn sổ ghi chép và giải toán đại số của ông Phan Như, hay ngồi trước nhà hàng Hương Giang trên đường Brookhurst.

Vòng qua khu chợ có Phở 86 và nhà hàng Hương Giang trên đường Brookhurst, chúng tôi bắt gặp một người đàn ông vào độ trên 50 ngồi trước Hương Giang. Kế bên ông la liệt tàn thuốc lá, một ly cà phê sữa, và đặc biệt là một cuốn sách đại số. Ông tên Phan Như, sinh tại Quảng Ngãi, cho biết trước đây đã từng là homeless nhưng gần đây được tiền SSI nên đã “share” một phòng trong khu mobile home. “Tôi đi homeless được 49 tháng. Bây giờ được SSI một tháng $836 nên thuê nhà ở.” Ông Như cho biết đã từng là một công chức hồi còn ở Việt Nam. “Trước 1975, tôi làm tại Phòng Học Vụ của Cao Ðẳng Nông Lâm Súc.” Ông Như, sinh năm 1951, khi qua Mỹ đã làm nhiều việc khác nhau. Ông đã từng làm nghề điện tử, làm thợ cho một công ty sản xuất ống nhựa, làm cho một tiệm nữ trang. Sau nhiều lần bị sa thải, ông ly dị vợ, hiện đang sống tại Colorado, để về California.

Trường hợp của ông Như nhắc chúng tôi về giải thích của Bridgewaters và Lance: “Ðôi khi, những người bị đẩy vào hoàn cảnh homeless vì những điều rất bất chợt; một lần bị sa thải, một lần cãi nhau với vợ con. Một số khác, do hút xách mà lâm vào thế vô gia cư.”

Ông Như khẳng định một tổ chức quốc tế còn nợ mình một số tiền… $30 triệu. Ông vẫn còn đợi số tiền ấy, và trong khi chờ đợi, mỗi tối, ông ra trước nhà hàng Hương Giang giải toán qua ngày. Trên cuốn vở, chúng tôi thấy nét chữ rất đẹp. Ông Như đang giải những phương trình bậc 3, và cả bậc 4. Nhìn cách ông lấy đạo hàm, tôi đoán ông Như là người có căn bản về toán. Một lần, chiếc xe cũ kỹ của ông bị “tow” vì đậu qua đêm tại một parking lot. Sau 14 ngày không có tiền trả, chủ nhà hàng Hương Giang quyết định cho ông mượn tiền lấy xe ra. Sau khi trả hơn $800, ông Như lấy xe, ít hôm sau, người em của ông từ San José về trả lại số tiền nợ của anh mình.

Ông chủ nhà hàng Hương Giang, một người Huế tốt bụng, nói về ông Như: “Ông ấy chỉ hút thuốc, gạt tàn lung tung, ngoài ra chẳng phá phách gì.” Mỗi tối, trước khi đóng cửa nhà hàng ra về, ông “Hương Giang” thường tặng ít tiền cho ông Như. “Thỉnh thoảng có tiền, ông Như vào trong nhà hàng, ngồi đàng hoàng như mọi người. Ăn xong, ông nhất định trả tiền và lưu lại ít tiền tip.”

Ông Như là một trường hợp may mắn. Nhờ có ông Hương Giang và người em trai giúp tiền để có xe chạy. Ða số các homeless đều đi xe đạp. Từ xe hơi chuyển sang xe đạp là cả một quá trình! Lance giải thích rằng, đa số homeless, khởi thủy, đều có xe hơi. Nhưng dần dần về sau, do không có tiền đóng thuế, mua bảo hiểm, hoặc phạm luật bị thâu bằng lái nên bắt buộc chuyển sang xe đạp.

Cảnh sát không “đối đầu” homeless

WESTMINSTER, California – Sĩ Quan Bridgewaters cho biết ông đã trải qua nhiều khóa huấn luyện dành cho người làm việc với homeless, nhất là những homeless bị tâm thần. “Những người ấy thường nghe một thứ âm thanh mà chúng ta không nghe ra.” Bridgewaters giải thích.

Ông nói rằng ông không biết âm thanh ấy có tồn tại hay không, nhưng một thực tế là những người tâm thần khẳng định họ “nghe” được. Những người không có kinh nghiệm, khi gặp những người này, trong lúc nói chuyện lại thấy họ quay sang… không khí nói với một ai đó. “Lúc đầu tôi tưởng họ không tôn trọng mình. Về sau, khi được huấn luyện, các giáo sư cho biết việc nghe những “âm thanh vô thanh” là có thật.” Từ đó Bridgewaters có cái nhìn khác về nhóm người này.

Tuy nhiên, viên cảnh sát cảnh cáo chúng tôi phải cẩn thận khi đứng gần những người nghe “âm thanh vô thanh.” “Bạn sẽ không bao giờ ngờ được sự thay đổi trong suy nghĩ của những người này. Một phút trước, họ có thể là những người hiền nhất thế giới. Và chỉ phút sau đó, họ trở nên vô cùng nguy hiểm. Vì trong đầu họ và trong tai họ là những hình ảnh và âm thanh mà chúng ta không thấy và không nghe được.” Những khi họ đột nhiên trở nên hung dữ, nên hiểu là họ hung dữ với những âm thanh và hình ảnh ấy. Lance giải thích rằng những trường hợp như thế, những người trong nghề như anh, hiểu rằng khách hàng của mình là những người bị bệnh. Trong khi đa số những người khác nghĩ rằng cái con người đang la hét trước mặt mình là một người hung dữ, và vì vậy thường xem họ như một “criminal.”

Trở lại với nhóm homeless trên Dillow, Lance cho biết khi đi cùng cảnh sát, anh không tin những gì homeless nói là thật. “Rất nhiều lần tôi nổi nóng vì ‘khách hàng’ của tôi nói dối tôi.” Lance cho biết. Về sau, chính Lance rút ra kinh nghiệm: “Họ không nói dối tôi, họ nói dối với bộ đồng phục cảnh sát của cảnh sát viên đi cùng. Từ đó tôi không xem vấn đề nói dối là một vấn đề cá nhân nữa. Tôi hết giận!”

Một homeless Mỹ, trong tư thế nằm, trả lời những câu hỏi của sĩ quan cảnh sát Dave Bridgewaters và Lance Lindgren

Từ lời nhận xét của Lance, tôi quyết định sẽ làm những cuộc interview độc lập; có nghĩa là không đi cùng cảnh sát. Kết quả có khác thật. Những người homeless tâm sự nhiều hơn, và nói những điều khác với lần tôi đi cùng cảnh sát.

Trong một hẻm tối trên đường McFadden, chúng tôi gặp một homeless đang ngủ say. Lúc ấy đã hơn 10 giờ tối. Cùng Bridgewaters và Lance tiến vào, tôi bất ngờ: hóa ra một homeless… da trắng. Bridgewaters đánh thức ông ta, yêu cầu rút hai tay ra khỏi mền. Người homeless làm theo, nhưng vẫn điềm nhiên nằm tư thế cũ. Trao đổi qua lại, chúng tôi được biết người này có việc làm hẳn hoi. Giọng ngái ngủ, ông nói: “Ngày mai 5 giờ phải dậy đi làm.” Bridgewaters chúc “khách hàng” của mình ngủ ngon rồi đi ra. Tôi hỏi: “Sao ông ấy không ngồi dậy?” “Tại sao phải ngồi dậy?” “Vì ông là… cảnh sát!” Viên cảnh sát lão luyện cười cho biết “không nhất thiết phải bắt ông ta ngồi dậy.” Bridgewaters giải thích: “Phá giấc ngủ là điều không nên. Lại bắt ông ta lấy tay ra khỏi mền, bây giờ lại bắt ông ta ngồi dậy thì thật là không hay.” Bridgewaters kết luận “điều quan trọng là tránh tạo nên tình huống đối đầu. Rõ ràng chẳng cần thiết phải như vậy.” Ông nói thêm rằng mặc dầu vậy, một số cảnh sát viên vẫn chọn phương pháp yêu cầu người homeless ra khỏi… mền.

Dave Bridgewaters, vào Tháng Mười này, vừa tròn 23 năm kinh nghiệm làm cảnh sát. Là người được giao làm việc trực tiếp với homeless, ông tỏ ra rất hiểu biết về giới homeless Việt Nam. “Tôi biết từng lùm cây có homeless trong địa phương này.” Bridgewaters nói rằng trước đây Little Saigon không nhiều homeless, về sau, khi cộng đồng Việt Nam phát triển mạnh, homeless Việt Nam kéo về đông hơn. “Một phần vì văn hóa Việt Nam của quý vị.” Bridgewaters nói rằng vì “người Việt Nam hay cho (giving) nên sinh ra homeless. Hơn nữa, văn hóa Việt Nam là tự ‘take care’ nên mỗi khi va chạm trong gia đình, một người bỏ nhà ra đi và thành… homeless.” Ông kết luận: “Little Saigon là một thành phố trong một thành phố với một lối sống và văn hóa riêng của người Việt Nam. Những người có cùng văn hóa sẽ hội tụ về với nhau.”

Lance Lindgren, một “partner” gần gũi của Bridgewater, nói thêm rằng “đôi khi hoàn cảnh sinh ra vô gia cư. Một số người khác lại chọn kiếp sống vô gia cư.” Lance nói rằng Quận Cam có nhiều “shelter” dành cho homeless. Chính anh đã đưa nhiều homeless Việt Nam vào các shelter, nhưng chỉ ít hôm sau lại thấy họ xuất hiện chỗ cũ. “Vào shelter có nơi ăn, chốn ở nhưng người homeless không thích vì muốn tự do, và có thể… uống bia.” Bridgewaters nhận định rằng cuộc sống homeless có quán tính. Có nghĩa là, một khi một người đã “tạo dựng” được một nơi để ngủ và chứa đồ cá nhân, đối với người ấy, đó là nhà. “Nhìn vào đồ đạc, trang bị, có thể biết một người đã đi homeless bao lâu. Ðiều quan trọng là đừng để họ ‘established,’ tức là định cư quá lâu một chỗ, thành quen.” Ông cho biết một lần nọ cảnh sát tìm giúp gia đình một homeless ở mãi tận Georgia bên miền Ðông. Gia đình gởi một vé máy bay sang và nhờ cảnh sát đưa người homeless ấy lên máy bay về nhà. Mọi chuyện suôn sẻ. Một tuần sau,

Bridgewaters thấy người ấy xuất hiện đúng “ngôi nhà” cũ của mình. Hóa ra, người này chấp nhận lên máy bay, bay một mạch về Georgia. Vừa đến nơi, anh ta ra thẳng trạm xe bus Greyhound, đón xe về lại… California. “Nó như cái nhà của mình. Ở lâu, có cảm tình, đi thấy nhớ và nhất định trở lại.”

Trong vai trò cảnh sát, đôi khi, quan niệm của Bridgewaters khá “thoáng.” Vòng từ một khu thương mại Việt Nam ra đường Bolsa, đèn xe chúng tôi chiếu sang bên kia đường, có một quán nhậu. Một hình ảnh thật tức cười: một thanh niên sau khi ngà ngà say, đang đứng “câu cá” ngay trên lề đường, mặt xoay vào tường. Viên cảnh sát chĩa đèn pin vào người thanh niên, nói lớn: “Bring it in!” Anh chàng chạy vội vào trong. Tôi làm bộ ngây thơ, hỏi: “Câu cá ngoài đường có bị ticket không?” ông cười, trả lời: “Ðủ yếu tố cho ticket” nhưng ông quyết định thôi, vì “đôi khi những người tốt, rất tốt lại làm một điều xằng bậy!”

Trong khu vực thuộc chi nhánh Bưu Ðiện trên đường Bolsa, chúng tôi gặp một nữ homeless tên Phương Nguyễn. Thoạt đầu, Phương bỏ chạy vì thấy cảnh sát. Khi thấy có nhiều người mặc đồ dân sự đi cùng, Phương có cảm giác không phải một cuộc “ra quân” của cảnh sát nên dừng lại, dáng hơi ngại ngùng. Cô cho biết năm nay đã 27 tuổi. Qua Mỹ từ lúc 4 tuổi và “không biết gì, cũng không nhớ gì về Việt Nam.” Phương, dáng dong dỏng cao, sống với thân phụ. Một ngày nọ, cô cho biết “tham gia đánh lộn ngoài đường, vào tù. Sau khi ở vài tháng, ra tù, cha đã bỏ đi xuyên bang” tự bao giờ. Từ đó, cô đi vào con đường homeless. “Em ăn đồ của bà con cho. Tối ngủ lòng vòng không nhất định.” Phương kể thêm rằng cô đã từng có bạn trai, đã đi học đến lớp Bảy, đã từng làm nghề nhà hàng nhưng “chủ trả thấp quá nên thôi.” Phương cho biết cô đọc được tiếng Việt, hay đọc mục rao vặt Người Việt để kiếm việc làm.

Trước khi kết thúc câu chuyện, Bridgewaters nói với Phương: “Lần sau gặp cảnh sát, cô đừng bỏ chạy. Bởi vì cô không làm gì sai trái cả.” Phương lí nhí: “I am sorry, sir.” Bridgewaters nói với chúng tôi: “Những người homeless hay mặc cảm do bị đối xử không tốt.” Theo ông, đó là điều đáng buồn. Trường hợp của Phương Nguyễn cũng vậy, Bridgewaters cho rằng cô bỏ chạy, một cách không cần thiết, vì sợ.

Lúc hơn 9 giờ tối, trong bóng tối nhá nhem của dãy nhà kho trên đường Dillow, chúng tôi thấy lố nhố vài bóng người đang đẩy một chiếc xe dùng để đi chợ, hóa ra là nhóm homeless gặp ban chiều, có cả Sơn Phan và “Anh Ba,” một người đàn ông cao to, cũng là homeless. Họ đang hè nhau đẩy một chiếc xe đi chợ, bên trên chất đầy gỗ và mấy tấm ván lót đồ. Một người trong nhóm, ra dáng thích thú, cho biết: “Chúng tôi đang đi làm! Anh Dzũ cho mấy chục, nhờ dọn giùm mấy cái này.” Hóa ra, anh Dzũ tức doanh gia Trần Dũ, chủ nhân nhiều siêu thị tại Little Saigon. Lance có vẻ thích thú khi thấy những “khách hàng” của mình có việc làm. Ðiều này chứng minh điều anh nói với tôi hồi chiều: “Không có tiền, họ không thể thay đổi được cuộc sống.”

Công việc của Lance, ngoài việc tìm hiểu và giúp đỡ những homeless bị tâm thần, anh thường mang theo quần áo, giầy dép đến cho họ. Lance nói: “Homeless rất cần thẻ xe bus, thẻ thực phẩm, và đặc biệt là… vớ.”
Lance không hiểu tại sao homeless lại rất cần vớ. Anh tin rằng vì trời lạnh, và vì vớ dễ dơ nhất.

“Hãy đi thăm Người Nhìn Mặt Trời!”

Ông Lai Phan, biệt danh “Người Nhìn Mặt Trời,” một homeless lâu đời trước tiệm cơm chay Vạn Hạnh trên đường Bolsa

Bridgewaters nói với Lance. Cả hai giải thích với tôi rằng Người Nhìn Mặt Trời là một homeless Việt Nam, trụ trì quanh năm trong khu cơm chay Vạn Hạnh trên Bolsa. Lai Phan, với biệt danh Người Nhìn Mặt Trời, có lẽ là một trong những homeless im lặng nhất. Ông ngồi bên tiệm cơm chay Vạn Hạnh từ năm này qua năm khác, tai lúc nào cũng đeo một dây nghe radio. “Xưa giờ 10 năm rồi không có nhà.” Ông Lai cho biết. Trước 1975, ông Lai ở đường Kỳ Ðồng, Quận 3. Ông qua Mỹ từ năm 1975, lúc mới 21 tuổi. Lúc đầu ông ở Texas, làm nghề “Food To Go,” sau về Minnesota, cuối cùng dọn về California vì “nơi đây đông người Việt Nam.”

“Người Nhìn Mặt Trời” Lai Phan có một cuộc sống “vương giả:” ông, từ nhiều năm nay, chỉ tắm biển mà thôi. “Hai, ba tuần tôi đón xe bus một lần, đi thẳng ra Huntington Beach… tắm biển.” Những ngày không tắm, ông Lai dùng… dầu thơm. Lục trong túi xách, ông rút ra một chai dầu thơm, hiệu Jordache. “Mua ở chợ 99!” Ông Lai đã bị 10 giấy phạt vì ngủ nơi công cộng; cả 10 lần, ông đều không đóng tiền, vào tù 4 ngày lại ra. Thú vui duy nhất của ông bây giờ là “nghe radio để theo dõi tin tức.” Ông Lai là một trong những homeless có vẻ điềm tĩnh nhất khi cảnh sát lại gần. Một phần vì ông đã quen quá với Bridgewaters và Lance, phần khác vì ông tin cảnh sát ở Mỹ tốt hơn ở… Việt Nam. “Ở Việt Nam,” ông nói, chắc nói về Việt Nam trước 1975, “bắt homeless vào trại tế bần. Ở Mỹ ‘cao’ hơn, nói thôi, không bắt.” Ông quả quyết rằng ông không sợ cảnh sát.

Ðược hỏi vì sao, ông Lai nói chậm rãi: “Cảnh sát cũng… thường thôi.”
Mỗi ngày, nhu cầu của ông Lai là… một đồng. “Một đồng bạc là có cơm ăn.” Ông đưa tay chỉ tiệm Vạn Hạnh. Cũng như bao nhiêu người khác, ông mơ ước có tiền, làm giàu. Và ông mua vé số. “Con người trao đổi với nhau bằng tiền. Có tiền thì sẽ có tiền nhiều thêm.” Rồi ông nhìn lại ông, cười cười, nói: “Như tui,… khó giàu.” Thỉnh thoảng, ông Lai mua vé số, và ông tâm nguyện nếu trúng sẽ cúng chùa một ít, còn lại mang gởi vô bank. Thời giờ rảnh, ông dùng để sám hối vì tin rằng con người sống cần có đạo đức.

Hoàng Trọng Vũ, một “cựu” homeless, hiện nay rất thỏa mãn với cuộc sống bình thường của mình. (Hình: Thiện Giao/Người Việt)

Chui xuống gầm xa lộ thăm homeless

WESTMINSTER, California – Ðó là lần đầu tiên tôi được chui xuống gầm một xa lộ! Ngoài trời nắng chang chang, nóng kinh khủng. Nhưng vừa chui xuống bóng mát gầm xa lộ, nhiệt độ giảm hẳn, gió mát hiu hiu. Ðó là gầm xa lộ 405, đoạn song song Bolsa gần Hoover. Ðây là “nhà” của cả một đội quân homeless Mỹ.

Vào buổi tối, đi xe, thậm chí đi bộ, ngang các lùm cây này, sẽ chẳng một ai biết được phía bên trong là “nhà” của một homeless.

Một buổi sáng yên tĩnh, không một bóng người, nhưng có bóng dáng của sinh hoạt thường nhật. “Chắc đi làm hết rồi.” Bridgewaters nhận xét. Lance cho biết cuộc sống của homeless, về giờ giấc, cũng từa tựa người thường: tối về “nhà” ngủ, sáng… đi làm. Chúng tôi len lỏi trong các đám cây chạy dọc bức tường xa lộ 405. Lance chỉ một bụi rậm: “Trong đó có homeless.” Anh quả quyết như thế vì thấy đám cỏ xẹp xuống. Leo lên sát gầm cầu xa lộ, chúng tôi quan sát từng ngăn, được ngăn cách bởi các dầm bê tông đỡ xa lộ. Cứ cách vài ngăn lại có một “nhà.” Quan sát một căn nhà vắng chủ: quả có sự khác biệt với homeless Việt Nam. Trong “nhà,” chủ đã sắp xếp ngay ngắn các vật dụng: một cẩm nang đi xe bus, một cuốn sổ tay, một cây viết và một gói thuốc rê hiệu TOP. Có cả nước cam và thực phẩm! Trong góc nhà là một tự điển Webster. Nếu không có tiếng xe vọng từ trên xuống, có lẽ đây là một địa điểm lý tưởng để ngủ trưa vào mùa Hè.

Những đô thị nhiều homeless nhất Hoa Kỳ

Detroit: 1.65%
Orange County: 1.17%
Boston: 1.02%
Los Angeles County: 0.92%
San Francisco: 0.84%
King County (Seattle): 0.47%
Santa Clara County: 0.45%
(Tài liệu: Institute for the Study of Homeless and Poverty at the Weingart Center)

Trên con đường dẫn vào khu vực homeless, trên các vách tường, người ta có thể thấy đầy những hình vẽ “graffiti.” Bridgewaters cho biết các hình vẽ nguệch ngoạc này không phải là tác phẩm của homeless. “Mấy tay homeless thường chẳng bao giờ tham gia vào các trò vẽ bậy này.” Ông nói, như đinh đóng cột:

“Mấy tay phá phách và thích vẽ bậy vào mấy chỗ vắng vẻ này để… thi vẽ graffiti.”

Trên con đường về lại Little Saigon, chiếc xe đi ngang qua nhiều ngã tư có những người Mỹ đứng ôm bảng “Homeless” để xin tiền. Bridgewaters cho biết ôm bảng đứng giữa đường là phạm luật. Theo luật, một tấm bảng của một cơ sở làm ăn, muốn được trương ra nơi công cộng, phải có giấy phép thành phố.

Người homeless ôm bảng đứng ngoài đường thì chắc chắn không có giấy phép. Ðiều lạ, trong số những người xin tiền ở các ngã tư đường tại Little Saigon, không thấy một người Việt Nam nào cả; toàn là Mỹ. Có người tự xưng là… cựu giáo sư đại học Berkeley, một số khác là cựu chiến binh đã từng tham chiến tại Việt Nam. Nhiều ý kiến khác nhau, thậm chí trái ngược nhau về chuyện có nên cho tiền những homeless này. Có người cho rằng, đối với những homeless từng là cựu chiến binh tại Việt Nam, người Việt Nam nên giúp đỡ. Có lẽ, đó cũng là một trong những lý do có nhiều homeless Mỹ tại Little Saigon. Có người, ngược lại, phản đối việc cho homeless tiền, vì tin rằng họ không chịu đi làm.

Một người bạn, rất thường dừng xe nơi các ngã tư tại Little Saigon, để… cho tiền homeless, lại có một lý luận rất khác. Anh nói: “Mỗi lần đi ngang ngã tư hay ghé qua cây xăng, tôi hay cho homeless 1 đồng, có khi mua lon bia cho ông già lở lói ngồi cây xăng Shell góc Magnolia và Bolsa.” Anh bạn tôi không nghĩ mình là người tốt bụng, ngược lại, anh nói, “dù mới qua Mỹ hơn 3 năm, tôi luôn cảm thấy mắc nợ mấy người homeless này, đưa chút tiền cho họ là một bổn phận đương nhiên.” Anh bạn tôi giải thích rằng, mấy người homeless đó có khi đã từng đi làm, đóng thuế, chính phủ lấy tiền thuế đó vớt H.O. qua, cho trợ cấp, cho Medical, cho chữa bệnh “chùa,” cho đi học, cho housing, cho tiền già. Anh bạn này cưới con của một H.O. rồi cô vợ bảo lãnh anh qua hồi 2003, anh nghĩ rằng, về “nhân-quả,” sự hiện diện của anh nơi đất Mỹ này, có phần tiền, mồ hôi nước mắt của mấy anh homeless anh hay gặp.

Chỗ thân tình, anh than, có ý như trách:

“Một số người quen của anh, lớn tuổi, hưởng nhiều thứ của nước Mỹ, nhưng mỗi khi con cái chậm xe ở ngã tư để cho tiền homeless, thì cứ bực bội rầy rà.” Anh kết luận: “Nhiều người chỉ thích sự vẻ vang, trọng vọng trong cộng đồng mà không chú ý tới điều nhỏ nhặt; homeless không phải là nơi để thực hành sự tiếng tăm.”

Thành phần homeless tại Quận Cam (2005)

Người già: 14%

Nạn nhận bạo hành trong gia đình: 9%

Thanh, thiếu niên: 7%

Cựu chiến binh: 7%

Phụ nữ đang mang thai: 4%

Người nhiễm AIDS/HIV: 2%

(Tài liệu: InfoLink Orange County, County of Orange Housing and Community Services Department, OC Partnership)

Số lượng homeless đang ngày càng gia tăng tại Quận Cam. Theo một thống kê của Trung Tâm Weingart, chuyên nghiên cứu về homeless và nạn nghèo đói, Quận Cam là khu vực có số lượng homeless cao thứ nhì toàn quốc, chỉ sau Detroit, và đứng trên Boston. Riêng tại Little Saigon, theo lời Bridgewaters, “có khoảng 70 homeless, đa số là người Việt Nam.” Theo thống kê của Sở Cảnh Sát Westminster, cứ 307 cú điện thoại gọi vào cảnh sát, hết 186 cú liên quan đến homeless. Một chi tiết thú vị hơn nữa, thành phố Westminster, vào buổi tối, 80% người đi ngoài đường là cư dân đến từ các thành phố lân cận. Lance nói với Người Việt:

“Ðiều khó khăn của những người homeless là không có cơ hội. Ðiều chính yếu là cho họ cơ hội. Và chính họ phải biết tận dụng cơ hội để trở lại cuộc sống bình thường.”

Bridgewaters đồng ý với nhận định ấy, ông nói: “Vấn đề homeless không bao giờ có điểm kết thúc. Ðây là vấn đề muôn thuở.” Và ông thêm rằng, chẳng ai cho ai con cá, điều quan trọng là dạy người ta câu cá, và cho người ta cần câu. Ý Bridgewaters, và cả Lance, giống nhau: để trở lại cuộc sống bình thường, chính cá nhân mỗi homeless phải tu cố gắng. Sơn Phan, người homeless 33 tuổi đã được đề cập, cũng thừa nhận điều ấy: “Sống như vậy không khá!”

Sơn biết chắc chắn như vậy, và Sơn đã cố gắng để khá hơn. Chúng tôi trở lại gặp Sơn vào một ngày giữa Tháng Mười, trông anh có vẻ tươi tỉnh và tự tin hơn. Sơn, ngồi chung với 4 người bạn khác, cho biết anh vừa tìm được việc làm hôm qua, tại một tiệm sửa xe. “Tuần sau sẽ đi mướn nhà. Có nhà là có tất cả.” Sơn mãn nguyện.

Có nhà là có tất cả! Thật vậy, cái nguyên tắc căn ba?n để một người được xem là sống “bình thường,” là “Foods, Clothes, and Shelter:” đồ ăn, quần áo và nơi để ngủ. “Hồi tôi đi homeless lần đầu, người ta dạy tôi muốn thoát khỏi homeless phải biết tự lo liệu ba điều: đồ ăn, quần áo và nơi ngủ.” Anh Hoàng Trọng Vũ, 48 tuổi, một “cựu” homeless giải thích. Anh Vũ, trông dáng rất đẹp so với tuổi 48, nụ cười rất hiền, ngồi trước quán Kang Lạc trên đường Bolsa, nói chuyện với chúng tôi về khoảng thời gian 2 năm vô gia cư của anh.

Hoàng Trọng Vũ không uống bia, chỉ hút thuốc lá. Nhớ về những ngày đi lang thang, Vũ nói, rất chững chạc và rất đàn anh:

“Không bao giờ nên ra đường sống. Mất hết tuổi trẻ thôi.”

Vũ hiện đang phải uống thuốc an thần, anh cho biết. “Hồi trước, lúc nào cũng nghe tiếng o, o, o… trong đầu.” Khi được bác sĩ chứng nhận tình trạng sức khỏe, Vũ được cho vào “bording house,” và được chu cấp thuốc uống liên tục. Uống thuốc đều, Vũ thấy người trở lại bình thường, từ đó sinh ra “đi chơi liên tục. Mà bác sĩ và quản lý bording house cũng chẳng phàn nàn chuyện tôi đi sớm về trễ. Chắc họ nghĩ Hoàng Trọng Vũ còn đi chơi được là… còn khỏe.” Anh cười thật tươi. Mỗi ngày Vũ hít đất 200 cái. Khi khỏe, tăng lên 300. Vũ không uống bia, chỉ hút thuốc lá. Nhớ về những ngày đi lang thang, Vũ nói, rất chững chạc và rất đàn anh: “Không bao giờ nên ra đường sống. Mất hết tuổi trẻ thôi.”

Theo Vũ, ra đường là điều chẳng đặng đừng, một số người trẻ tuổi ỷ lại vào sức khỏe, cứ sống lang thang. “Ðến khi giật mình nhìn lại thì đã già.”
Bây giờ, Vũ ra nhà hàng Kang Lạc là để tránh việc “ở nhà nhieu quá, ngủ nhiều sẽ bị sleeping disorder.” Anh đến ngồi trước Kang Lạc, làm quen với mấy người làm tại đây. Một thanh niên làm việc tại Kang Lạc, có vẻ thân với Vũ, cho biết “Anh ấy chỉ ngồi đó thôi, không phá phách gì hết.” Rồi anh chỉ tay vào bộ đồ Vũ đang mặc, chọc quê: “Chơi hàng hiệu hẳn hoi.”

Bao nhiêu người sẽ may mắn như Sơn Phan và Hoàng Trọng Vũ? Bao nhiêu người sẽ có nhà ở, hoặc có việc làm và sẽ đi mướn nhà? Câu chuyện của Sơn và Vũ cho thấy những may mắn ấy, thật ra, tùy thuộc vào chính người homeless.

Bridgewaters đã nói: “Ðừng để họ đi homeless lâu quá. Ðừng để họ established.”

Ngồi chung với Sơn Phan trong một con hẻm tối om om sau lưng tiệm “7-Eleven” ngay góc Magnolia và Bolsa, Trần Quang Bình, 33 tuổi, chỉ vừa “bước vào cuộc đời homeless được một tháng.” Trước khi mở đầu câu chuyện, Bình nói ngay:

“Em muốn đi rehab.” Hóa ra, Bình chơi xì ke. “Em chơi xì ke, có problems với vợ nên bỏ nhà ra đi. Bây giờ em muốn đi cai.”

Bình, qua Mỹ năm 1989, đã học trung học tại Mỹ, đã làm người bán furniture trong 5, 6 năm. Bình có vẻ hối hận về chuyện hút xách của mình. Anh cho biết anh không còn hy vọng về lại với vợ, nhưng chắc chắn sẽ đi cai. Khi Bình lâm vào cuộc sống homeless, bố mẹ anh ở tiểu bang khác chưa biết gì về việc này! Cuộc sống của Bình bây giờ, giống như tất cả các homeless khác: sống nhờ vào đồng hương, không có chỗ tắm rửa nên “ở dơ luôn,” ngủ ngoài đường, bị giấy phạt và chẳng bao giờ trả tiền phạt.

Bình trái ngược hẳn với Sơn. Trong khi Bình trông lúng túng, mang cái vẻ của người mới sa cơ, Sơn ngoi vắt vẻo trên một thùng rác, dáng tự tin: “Có việc làm, mướn được cái phòng là thoát!” Anh nhấn mạnh chữ “thoát.” Tức là thoát khỏi kiếp homeless. Tôi hỏi anh có happy không. Anh trả lời ngắn gọn: “Bắt buộc!”

Chỉ ba tháng trước đó, tâm trạng của Sơn giống hệt Bình. Ba tháng trước, Sơn ngồi bệt dưới đất trên vỉa hè đường Dillow, trông cũng “sa cơ” như Bình bây giờ. Lúc ấy, Sơn nói anh sẽ đi kiếm việc làm. Nhưng cái kẹt của Sơn, là “bộ vó.” Anh nói: “Trông tướng tá như thế này ai cho việc làm.” Cán sự xã hội Lance, lúc đó hỏi tôi: “Sơn mang giầy số mấy?” Hóa ra, Lance hiểu được hoàn cảnh của Sơn. Anh muốn Sơn trông tươm tất hơn, để dễ tìm việc làm hơn!

Thiện Giao & Nhơn Thành

From: Do Tan Hung & KimBang Nguyen 


 

TRÊN CÁT, TRÊN ĐÁ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: ‘Lạy Chúa! Lạy Chúa!’ là sẽ được vào Nước Trời!”.

“Con đường dài nhất là con đường từ đôi tai đến đôi tay; không thể có niềm tin Kitô mà không có dấn thân. Không thể là môn đệ Chúa Kitô mà không đi con đường phục vụ Ngài đi. Không thể chỉ nói ‘Lạy Chúa, lạy Chúa là sẽ được vào Nước Trời!’” – Anon.

Kính thưa Anh Chị em,

“Con đường dài nhất là con đường từ đôi tai đến đôi tay!”. Lời Chúa hôm nay nói đến kẻ dại người khôn; đặc biệt với bài Tin Mừng, Chúa Giêsu so sánh hai hạng người xây nhà: người xây ‘trên cát’, kẻ xây ‘trên đá’ khi họ thực thi hay không thực thi lời Ngài.

Lề luật thời Cựu Ước, Phúc Âm thời Tân Ước không chỉ để nghe, nhưng để sống; chân lý mặc khải không chỉ để hiểu, nhưng để thực hành; bác ái không chỉ để xúc động, nhưng để áp dụng bằng những việc làm cụ thể. Cũng thế, Thánh Lễ không chỉ ở trong nhà thờ nhưng phải kéo dài cả ngoài nhà thờ.

Israel đã ghi lại một giai đoạn lịch sử xám xịt của mình. Như vua cha Salomon, người đã xây đền thờ nguy nga, đem vào đó bao vật dụng quý báu, thì vua con – Giơhôgiakhin – coi vậy là đủ để rồi, dại dột buông mình cho thần ngoại. Thiên Chúa nổi giận, phó mặc vua cho Nabucodonosor. Vậy là Giêrusalem thất thủ, bình vàng chén bạc bị đập vỡ tan tành, vua tôi bị bắt đi lưu đày – bài đọc một. Cha con Salomon là hạng xây nhà ‘trên cát’.

Sống niềm vui Tin Mừng là sống điều Chúa Giêsu dạy trong đời sống hằng ngày. Ngài gọi đó là hạng khôn ngoan xây nhà ‘trên đá’, “Dù mưa sa, nước cuốn, hay bão táp ập vào, nhà ấy cũng không sụp đổ, vì đã xây trên nền đá”. Chính việc thực thi Lời Chúa bằng một đời sống yêu thương mới là nền tảng của một niềm tin không hề chuyển lay.

Chúng ta nghĩ thế nào khi đọc những lời dưới đây trên bia mộ của một người chưa biết Chúa, “Các người gọi Giêsu là Thầy, thế mà các người không học được gì nơi Ngài; các người gọi Ngài là ánh sáng, thế mà các người không thấy Ngài; các người gọi Ngài là sự thật, thế mà các người không tin Ngài; các người gọi Ngài là đường, thế mà các người không đi theo Ngài; các người gọi Ngài là sự sống, thế mà các người không ước muốn Ngài. Thật tiếc, tôi chưa kịp thấy Giêsu nơi các người!”.

Ngày kia, một hành khách than phiền, “Trời đất, người ta xây nhà ga cách làng đến ba cây số!”. Anh phu xe an ủi, “Chắc họ có ý để nhà ga gần mấy chiếc xe lửa!”. Vô lý, một nhà ga hiện đại cách xa con người đến ba cây số khác nào một nhà thờ lúc nào cũng nhộn nhịp. Oái ăm thay! Những con người đó cách xa cuộc sống ‘chỉ có ba phân!’.

Anh Chị em,

“Không thể chỉ nói ‘Lạy Chúa, lạy Chúa là sẽ được vào Nước Trời!’”. Trong và ngoài nhà thờ cách nhau ‘chỉ có ba phân!’. Sống Lời Chúa là làm khít lại khoảng cách ít ỏi đó – xây nhà ‘trên đá’; và như thế, bác ái chính là giấy thông hành để vào Nước Trời. Chúa Kitô bị che khuất bởi bao môn đệ nói về Ngài nhưng chưa sống như Ngài; người ta không phê bình Chúa Kitô, nhưng chỉ trích Kitô hữu vì họ không giống Ngài – xây nhà ‘trên cát’. Vì người ta chỉ tin Chúa Kitô khi có thể tin vào tình yêu của những kẻ loan báo Ngài, đá tảng của họ.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con biết, ngày kia, Chúa chỉ hỏi con, ‘Giấy thông hành con đâu?’”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

*********************

Thứ Năm Tuần XII – Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

21 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Không phải bất cứ ai thưa với Thầy : ‘Lạy Chúa ! lạy Chúa !’ là sẽ được vào Nước Trời cả đâu ! Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi. 22 Trong ngày ấy, nhiều người sẽ thưa với Thầy rằng : ‘Lạy Chúa, lạy Chúa, nào chúng tôi đã chẳng từng nhân danh Chúa mà nói tiên tri, nhân danh Chúa mà trừ quỷ, nhân danh Chúa mà làm nhiều phép lạ đó sao ?’ 23 Và bấy giờ Thầy sẽ tuyên bố với họ : ‘Ta không hề biết các ngươi ; xéo đi cho khuất mắt Ta, hỡi bọn làm điều gian ác !’

24 “Vậy ai nghe những lời Thầy nói đây mà đem ra thực hành, thì ví được như người khôn xây nhà trên đá. 25 Dù mưa sa, nước cuốn, hay bão táp ập vào, nhà ấy cũng không sụp đổ, vì đã xây trên nền đá. 26 Còn ai nghe những lời Thầy nói đây, mà chẳng đem ra thực hành, thì ví được như người ngu dại xây nhà trên cát. 27 Gặp mưa sa, nước cuốn hay bão táp ập vào, nhà ấy sẽ sụp đổ, sụp đổ tan tành”.

28 Khi Đức Giê-su giảng dạy những điều ấy xong, dân chúng sửng sốt về lời giảng dạy của Người, 29 vì Người giảng dạy như một Đấng có uy quyền, chứ không như các kinh sư của họ.


 

Hồ Chí Minh nhận lệnh của Nga, Tàu để du nhập chủ thuyết ngoại lai vô thần

Ba’o Dat Viet

June 25, 2024

Cô Luyện Thụy Vy, điều khiển chương trình, giới thiệu ba diễn giả ông Phan Thanh Châu, Giáo Sư Phạm Thị Huê, và Tiến Sĩ Nguyễn Anh Tuấn

“Giới trẻ Việt Nam luôn nghĩ rằng Hồ Chí Minh là người chống Mỹ cứu nước, vì không biết ông là người của Cộng Sản Đệ Tam Quốc Tế, nhận lệnh của Nga, Tàu để du nhập một chủ thuyết ngoại lai vô thần vào cai trị đất nước Việt Nam.”

Buổi hội thảo với chủ đề “Bi Kịch Trong Chiến Tranh và Hòa Bình tại Việt Nam 1945-2024,” do VietLife TV, Westminster, tổ chức hôm Chủ Nhật, 23 Tháng Sáu, với nhiều nhân sĩ cộng đồng, sử gia, nhà nghiên cứu lịch sử về chiến tranh Việt Nam cùng đồng hương tham dự.

Tại sao là “bi kịch,” câu trả lời được ba diễn giả gồm Tiến Sĩ Nguyễn Anh Tuấn, Giáo Sư Phạm Thị Huê, và ông Phan Thanh Châu trình bày với những luận điểm, những chứng cứ mới được tiết lộ sau này, cùng với những nhân chứng lịch sử đã chứng minh được những góc khuất trong cuộc chiến Việt Nam.

Với sự khẳng định bản chất cách mạng của Cộng Sản Việt Nam (CSVN) chỉ là để tranh quyền cướp nước và tranh danh đoạt lợi, Tiến Sĩ Nguyễn Anh Tuấn cho hay có tất cả 1,200 cuốn sách viết về chiến tranh Việt Nam, gần 10,000 trang sử, và chỉ ra trong đó có 22 lỗi lầm, khi ông khám phá thấy rằng các sử gia Mỹ và cả thế giới đã thiếu ba điều căn bản.

Ông cho biết: “Thứ nhất họ ‘quên’ rằng chiến tranh Việt Nam khởi đi từ 1945 chứ không phải từ 1954 đến 1963 hay 1975. Thứ hai là từ cuối chiến tranh Việt Nam, từ 1975 cho đến hôm nay, là một nền hòa bình, nhưng như Tổng Thống Richard Nixon đã nói ‘Đó là một nền hòa bình trong những nấm mồ,’ và các sử gia đã không nói đến hòa bình đó trong 50 năm qua.”

“Thứ ba là khi nói về chiến tranh Việt Nam, phải bắt nguồn từ những trung tâm quyền lực trên thế giới gồm Washington, Mocow, và Bắc Kinh, tạo nên một tranh chấp lưỡng cực và trong chiến tranh lạnh, Việt Nam là điểm nóng nhất, vậy nên không thể hiểu được chiến tranh Việt Nam nếu như không hiểu được lịch sử tranh chấp của các trung tâm quyền lực đó trong suốt thế kỷ 20.”

Những lỗi lầm nghiêm trọng của Hoa Kỳ trong chiến tranh Việt Nam như thế nào, tại sao chiến tranh Việt Nam vẫn khó hiểu nhất, Hoa Kỳ là tân đế quốc thực dân hay là đại cứu tinh của nhân loại, tội ác của Cộng Sản như thế nào, chương trình “Giải Thực,” bắt đầu và kết thúc như thế nào, lương tâm mù lòa của thế giới đã giết một quốc gia vô tội như thế nào… tất cả câu hỏi làm nên buổi hội thảo sôi nổi. Đặc biệt nhất là những kết luận của các diễn giả đã để lại từ một quá khứ đen tối để hướng đến tương lai tươi sáng hơn, để giới trẻ biết nhiều hơn về cuộc chiến Việt Nam.

Trong phần thuyết trình của mình, ông Phan Thanh Châu chia sẻ hai vấn đề. Một là bi kịch trong chiến tranh Việt Nam từ 1945 đến 1975. Thứ hai là bi kịch trong hòa bình từ 1975 đến nay. Và ông ao ước được gởi gấm đến các bạn trẻ, nhất là giới trẻ hải ngoại và quốc nội, làm cho họ hiểu được sự thật cuộc chiến Việt Nam.

Ông cho hay truyền thông phản chiến của Hoa Kỳ và trên thế giới có dính dáng đến cuộc chiến Việt Nam, khi họ có một siêu quyền lực để bóp méo sự thật. Đó là thứ “Quyền lực đen,” để thao túng người dân, nhất là giới trẻ Hoa Kỳ lúc bấy giờ hiểu cuộc chiến Việt Nam hoàn toàn sai lạc, khiến miền Nam Việt Nam lúc bấy giờ chịu nhiều thảm họa từ truyền thông cánh tả của Hoa Kỳ. Và chính thành phần phản chiến Hoa Kỳ đã tạo cho người dân Mỹ thấy cuộc chiến Việt Nam là do Hoa Kỳ tiếp tay để chống lại Việt Nam, để CSVN có cớ rêu rao rằng đây là cuộc chiến chống Mỹ cứu nước.

“Nhất là giới trẻ Việt Nam luôn nghĩ rằng Hồ Chí Minh là người chống Mỹ cứu nước, vì không biết ông là người của Cộng Sản Đệ Tam Quốc Tế, nhận lệnh của Nga, Tàu để du nhập một chủ thuyết ngoại lai vô thần vào cai trị đất nước Việt Nam. Cộng Sản quốc tế quyết chiếm bằng được miền Nam Việt Nam, sau đó nhuộm đỏ cả Đông Nam Á, với mưu đồ chiếm cả toàn thế giới. Nhưng họ có thành công hay không hiện nay đã có câu trả lời,” ông nhận xét.

Tại Việt Nam, từ 1945 đến 2024, theo ông Châu, “cả hai miền Nam Bắc đã tiêu hao nhân lực khủng khiếp. Sau 1975, Cộng Sản vẫn tuyệt đối không học được bài học của Mỹ sau Nội Chiến Bắc Nam, họ biết trọng dụng nhân tài để đưa nước Mỹ đến ngày hôm nay. Trong khi đó Cộng Sản Bắc Việt đã giết chết biết bao nhân tài của đất nước trong ngục tù cải tạo. Tại sao lớp trẻ Việt Nam không biết tìm hiểu sự thật đó, là bi kịch khủng khiếp trong chiến tranh và hòa bình tại Việt Nam. Là những người trí thức, chúng ta phải có trách nhiệm giải thích cho giới trẻ trong và ngoài nước hiểu rõ cuộc chiến Việt Nam.”

Văn Lan/Người Việt


 

‘Theo Lâm thì sống, chống Lâm thì chết’- Trần Anh Quân/SGN

Ba’o Nguoi-Viet

June 23, 2024

Trần Anh Quân/SGN

“Theo Lâm thì sống, chống Lâm thì chết” là thông điệp ngầm của Chủ Tịch Nước Tô Lâm, gửi đến mọi thành phần trong nội bộ đảng CS.

Dằn mặt Phan Đình Trạc

Phó trưởng ban nội chính trung ương Nguyễn Văn Yên vừa bị cách hết tất cả các chức vụ từ ngày 19 Tháng Sáu do “thiếu tu dưỡng, suy thoái, và vi phạm điều lệ đảng.” Tuy những sai phạm bị phanh phui của ông Yên không tới mức phải bị phạt tù, nhưng việc cách chức phó trưởng ban nội chính cũng là một hành động tuyên chiến rõ ràng của phe ông Tô Lâm với phe ông Phan Đình Trạc, trưởng ban nội chính trung ương.

Có thể nói Nguyễn Văn Yên là cánh tay đắc lực của Phan Đình Trạc trong suốt thời gian hơn 10 năm ông Trạc nắm quyền điều hành tại ban nội chính trung ương. Năm 2013, khi ông Trạc bắt đầu làm phó trưởng ban nội chính thì ông Yên được “điều động” làm vụ phó phụ trách vụ theo dõi xử lý các vụ án của ban nội chính. Tới khi ông Trạc nắm “quyền trưởng ban nội chính” thay Nguyễn Bá Thanh (đầu năm 2015), ông Yên lên làm vụ trưởng.

Với quân hàm đại tá công an, uỷ viên bộ chính trị và có sự chống lưng của Nguyễn Phú Trọng, ông Trạc từng lăm le ghế bộ trưởng bộ công an mà ông Lâm để lại, khi lên làm chủ tịch nước. Tuy nhiên sau cuộc họp các giám đốc công an tỉnh hồi cuối Tháng Năm, phe ông Lâm lật ngược được ván cờ, vẫn giữ được ghế bộ trưởng bộ công an và bàn giao thành công cho Lương Tam Quang, đệ tử trung thành của tân chủ tịch nước.

Giờ đây, khi đã ổn định các vị trí trong bộ công an và xây chắc hệ thống cầm quyền của mình, ông Lâm và các thuộc cấp đang quyết tâm triệt hạ tận gốc các phe phái đối lập. Và Phan Đình Trạc có thể là uỷ viên bộ chính trị tiếp theo bị trừng trị vì dám âm mưu thay thế ông Lâm.

Để cho cấp dưới sai phạm, có thể ông Trạc phải từ chức để “chịu trách nhiệm của người đứng đầu” như Võ Văn Thưởng, Vương Đình Huệ đã từng. Hoặc nếu cố gắng cầm cự lại ghế trưởng ban nội chính thì ông Trạc buộc phải “nhân nhượng” với phe thắng thế trong cuộc chiến lần này.

Ông Vương Đình Huệ. (Hình: STR/AFP via Getty Images)

Triệt tận gốc phe Vương Đình Huệ

Ngoài phe ông Phan Đình Trạc, phe phái ông Vương Đình Huệ cũng chưa thoát khỏi chiến dịch trả đũa của ông Tô Lâm lần này. Vì dám âm mưu tranh giành ghế tổng bí thư, ông Huệ đã bị ông Lâm phế truất nhanh gọn ngay sau chuyến đi “vận động hành lang” từ Trung Quốc về. Tuy mất ghế, nhưng phe ông Huệ vẫn còn là một thế lực lớn tại Hà Nội mà ông Lâm phải triệt tiêu để đề phòng hậu họa. Nhất là Đinh Tiến Dũng, bí thư Hà Nội.

Nhìn lại sự nghiệp chính trị của ông Đinh Tiến Dũng, có thể thấy ông này “đệ tử ruột” của ông Huệ, khi liên tục “tiếp quản” các vị trí mà ông Huệ “để lại” trong quá trình tiến thân.

Năm 2011, ông Huệ rời ghế tổng kiểm toán nhà nước để lên chức bộ trưởng Bộ Tài Chính, thì ông Dũng được “trám” vào ghế tổng kiểm toán. Năm 2013, ông Huệ lên làm trưởng Ban Kinh Tế Trung Ương, ông Dũng cũng… lên theo, được chỉ định “lắp vào” ghế bộ trưởng Bộ Tài Chính. Năm 2021, ông Huệ làm bí thư Hà Nội được một năm rồi lên chủ tịch quốc hội, thì một lần nữa, ông Dũng được Huệ… nhường cho ghế bí thư Hà Nội.

Giờ đây, ông Huệ bị “phế truất,” ông Dũng cũng không thể nào yên vị được. Coi như phe ông Huệ bị triệt tiêu gần hết vây cánh. Đây cũng là một lời khẳng định của ông Lâm dành cho các thế lực chính trị trong nội bộ đảng cộng sản hiện nay: “theo Lâm thì sống, chống Lâm thì chết.”

Không chỉ triệt hạ các phe nhóm tại trung ương, những lãnh đạo cấp tỉnh, người đứng đầu các sở ban ngành ở địa phương cũng bị “dằn mặt” trong đợt kỷ luật lần này của Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương. Những kỷ luật, khiển trách này chính là lời nhắn nhủ cho các “chức sắc” ở cơ sở rằng, phải trung thành tuyệt đối với một lãnh đạo duy nhất: Tô Lâm.

Ông Tô Lâm và Bộ Công An hiện nay không phải chỉ biến chế độ độc tài CSVN thành một nhà nước công an trị, mà sự độc tài này còn nặng nề hơn, khi các cán bộ đảng viên buộc phải đứng theo phe công an của ông Lâm, chứ không phải các phe công an khác.

Bất cứ ai lăm le muốn thay thế những vị trí trong phe nhóm của ông Lâm đều sẽ bị trừng trị mạnh tay.

Quyền lực của ông Tô Lâm hiện nay không khác gì đang bắt toàn bộ lãnh đạo cấp cao của Ba Đình làm “con tin” trong bước đường xưng vương sắp tới.


 

Khẩn trương báo cáo Bộ Giáo Dục về bằng tiến sĩ Luật cấp chớp nhoáng!

Theo Báo Lề Phải

Bộ GD-ĐT yêu cầu Trường ĐH Luật Hà Nội báo cáo khẩn trương về quá trình tuyển sinh, đào tạo với nghiên cứu sinh Vương Tấn Việt, tức thượng tọa Thích Chân Quang.

Hôm nay, 25.6, Bộ GD-ĐT đã có công văn số 3136/BGDĐT-GDĐH do Vụ trưởng Vụ Giáo dục ĐH Nguyễn Thu Thủy ký, gửi Trường ĐH Luật Hà Nội yêu cầu báo cáo về quá trình tuyển sinh, đào tạo với nghiên cứu sinh Vương Tấn Việt, tức thượng tọa Thích Chân Quang. Trên công văn đóng dấu hỏa tốc.

Bộ GD-ĐT yêu cầu báo cáo khẩn về bằng tiến sĩ của thượng tọa Thích Chân Quang- Ảnh 1.

Công văn đóng dấu hỏa tốc của Bộ GD-ĐT gửi Trường ĐH Luật Hà Nội yêu cầu báo cáo về quá trình tuyển sinh, đào tạo với nghiên cứu sinh Vương Tấn Việt. Ảnh của Báo Thanh Niên.

Công văn của Bộ GD-ĐT viết: “Hiện nay, có nhiều thông tin trái chiều về việc tuyển sinh, đào tạo và cấp bằng tiến sĩ đối với ông Vương Tấn Việt tại Trường ĐH Luật Hà Nội. Để có thông tin đầy đủ, Bộ GD-ĐT đề nghị Trường ĐH Luật Hà Nội khẩn trương báo cáo cụ thể về quá trình tuyển sinh, đào tạo tiến sĩ (bao gồm cả việc nộp hồ sơ phản biện, bảo vệ luận án…) và có minh chứng kèm theo đối với hồ sơ của ông Vương Tấn Việt”.

thích chân quang 1.pngThượng tọa Thích Chân Quang (Vương Tấn Việt) nhận bằng tiến sĩ tháng 4-2022. Ảnh: Website GHPG Việt Nam.

Bộ GD&ĐT yêu cầu Trường Đại học Luật Hà Nội gửi báo cáo về Bộ trong ngày 26-6-2024 để tổng hợp.

Trong đó, nhiều ý kiến thắc mắc không hiểu làm thế nào mà Thượng tọa Thích Chân Quang có thể bảo vệ luận án tiến sĩ vào tháng 12-2021, trong khi mới nhận bằng cử nhân luật tại chức vào tháng 1-2019.

Chiều 25-6, Trường Đại học Luật Hà Nội đã phát đi thông cáo báo chí chính thức về toàn bộ quá trình đào tạo tiến sĩ đối với Thượng tọa Thích Chân Quang.

Theo đó, tổng thời gian đào tạo của ông Thích Chân Quang kể từ khi được công nhận nghiên cứu sinh đến khi có quyết định công nhận học vị và cấp bằng tiến sĩ là 2 năm 3 tháng. Theo Trường Đại học Luật Hà Nội, điều này đáp ứng và tuân thủ tất cả các quy định liên quan.

Tháng 1-2019, ông Thích Chân Quang được công nhận tốt nghiệp và được cấp bằng Cử nhân ngành Luật văn bằng 2 hệ vừa làm vừa học theo Quyết định 140/QĐ-ĐHLHN ngày 15-01-2019 của Trường Đại học Luật Hà Nội, xếp hạng tốt nghiệp loại Giỏi.

Tháng 11-2019, vị này trúng tuyển nghiên cứu sinh khoá 25B (niên khoá 2019-2023) theo Quyết định 4567/QĐ-ĐHLHN ngày 26-11-2019 của Trường Đại học Luật Hà Nội.

Ngày 26-12-2019, học viên được công nhận nghiên cứu sinh theo Quyết định 5114/QĐ-ĐHLHN của Trường đại học Luật Hà Nội, ngành Luật Hiến pháp – Hành chính.

Ngày 9-12-2021, nghiên cứu sinh bảo vệ thành công Luận án tiến sĩ cấp Trường tại Trường Đại học Luật Hà Nội.

Ngày 17-3-2022, nghiên cứu sinh được cấp bằng Tiến sĩ luật ngành luật Hiến pháp – Hành chính theo Quyết định 1141/QĐ- ĐHLHN của Trường Đại học Luật Hà Nội.

thích chân quang 2.jpgNghiên cứu sinh Vương Tấn Việt (Thích Chân Quang) bảo vệ luận án tiến sĩ tháng 12-2021. Ảnh: Website GHPG Việt Nam.

Lời Bàn của Kẻ Đi Tìm

  • Xưa nay dân đại học trong nước thường có câu “Dốt như chuyên tu, Ngu như tại chức” tuy nhiên thông lệ này không áp dụng cho sinh viên Chân Quang, học chuyên tu nhưng lại đậu tiến sĩ trong vẻn vẹn chưa tới  2 năm (26-12-2019 tơi 9-12-2021). Tốc độ này có nhanh chóng mặt không?
  • Ông Chân Quang làm luận án khiếu nại “Nhân Quyền phải đi đôi với Nghĩa Vụ”. Thậm chí Nghĩa Vụ phải đi trước Nhân Quyền. Luận án tiến sĩ của Chân Quang nêu lên một vấn nạn mà tất cả các em học sinh lớp 9, hoặc đệ nhị cấp của giáo dục VNCH đều biết: “Nhân Quyền đương nhiên có từ lúc sinh ra”.
  • Ông Chân Quang quá can đảm, ông xổ toẹt cái nền tảng Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc. Cho rằng Liên Hiệp Quốc sai lầm khi nói Nhân Quyền đứng trên tất cả.
  • Chỉ có thể có hai trường hợp : một là ông Quang mất trí . Hai là ông Quang cần bạo lực cách mạng để dẹp bỏ Hội Đồng Nhân Quyền, Liên Hiệp Quốc, bởi vì các học sĩ ở đó đều sai cả chỉ có Quang duy nhất đúng.
  • Ông Quang là người duy nhất đúng trên hành tinh (của khỉ) chăng?

 

Tô Lâm Qủy Nhập Tràng Cộng Sản

Ba’o Dat Viet

June 25, 2024

=== Vi Anh ===

Quỷ nhập tràng là do cỗ tục lưu truyền trong dân gian Viêt Nam kể về hiện tượng người chết trong lúc khâm liệm thì sống dậy và có những hành động ghê gớm. Những câu chuyện về quỷ nhập tràng thường gắn liền với con mèo đen hay còn gọi là linh miêu, truyền thuyết kể rằng khi người chết chưa được khâm liệm mà một con mèo màu đen nhảy qua xác chết thì sẽ làm cái xác chết vùng dậy phá gia cang, xóm làng.

Tô Lâm qua thời cuộc Cộng Sản Việt Nam trong nước Việt Nam gần đây giết hại sinh mạng chánh trị của nhiều đại cán đồng đảng CS. Nhiều dấu chỉ cho thấy y có thể ám hại cả Tổng Bí Thư đảng Cộng Sản Việt Nam Nguyên phú Trọng vốn là người đã dùng Tô Lâm ám hải các đồng đảng CS làm cuỉ đột lò tham nhũng. Và mới đây con quỷ nhập tràng Tô Lâm đang manh nha ám hại chủ nhà của tang gia là Tổng Bí Thư Cộng Sản Việt Nam đã bát thập bịnh hoạn gần đất xa trời không biết ngày nào.

Tang gia Cộng Sản Việt Nam rối loạn, giết hai sinh mạng chanh trị lẫn nhau, giành giựt tranh ngôi, giành quyền thừa kế lôn xộn như bầm bầu. Từ khi 1975 của  gia đình Cộng Sản Việt Nam này, đây là một cuộc nội loạn, một biến động suy tàn sụp đổ lớn nhất, mà con quỷ nhâp tràng Tô Lâm là kẻ chủ động lợi hai nhất.

Phân tích của nhiều chuyên gia cho thấy Tô Lâm đã đã tước gần hết quyền lực của Tổng Bí Thư Trọng, biến ông chủ lò nắm quyền sinh sát nhiều năm qua thành một ông già bệnh hoạn và cô độc giữa chiến trường gió tanh mưa máu. Trong những ngày tới, không chỉ các thuộc hạ thân tín mà cả bản thân ông Trọng và ông Thủ Tướng Phạm Minh Chính – có thể lâm nguy khi ông Tô Lâm giật nốt chiếc ghế tổng bí thư. Hồ sơ mật về những vi phạm của ông Trọng khi còn làm bí thư Thành Ủy  Hà Nội với dự án khu đô thị Ciputra, của ông Chính khi làm bí thư Tỉnh Ủy Quảng Ninh bảo kê cho tập đoàn AIC của bà Nguyễn Thị Thanh Nhàn, vẫn đang được cất giữ trong két sắt của Bộ Công An, chưa biết lúc nào sẽ được ông Tô Lâm “khui ra” như ông ta đã làm với ông Võ Văn Thưởng, cựu chủ tịch nước, hoặc ông Vương Đình Huệ, cựu chủ tịch Quốc Hội.

Lãnh đạo đảng và nhà nước Cộng Sản Việt Nam vốn theo mô hình thể chế của Trung Cộng trong đó ông Tô Lâm sẽ là một bản sao thu nhỏ của ông Tập Cận Bình, tổng bí thư đảng kiêm chủ tịch nước Trung Quốc, quyền uy ngang ngửa với nhà độc tài Mao Trạch Đông sáng lập ra Trung Cộng.

Tổng bí Thư Đảng Cộng Sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng tám bó có thể sống nay chết mai, tuổi già sức yếu, bịnh hoạn như Lê Ngọa Triêu là ông vua phải nằm trên ngôi. Cộng Sản Việt Nam hai chức vụ đại diện ngoại giao và nội trị lúc này đều do hai đại cán CS đều xuất thân ngành công an cảnh sát, một là Chủ tịch Nước Tô Lâm gốc Bộ Trưởng Công an và Phạm minh Chính Thủ Tướng cũng gốc công an, Phó Cục Trưởng Tình báo.

Lương Tam Quang, đệ tử ruột của Tô Lâm, được Quốc Hội ‘đảng cử dân bầu’: chính thức “bầu” làm người thay thế ông này ở Bộ Công An Việt Nam. 455 trong số 455 đại biểu Quốc Hội có mặt tại nghị trường nhấn nút “tán thành” việc ông Quang làm bộ trưởng, tức 100%.

Việc ông Quang đại diện Bộ Công An tiếp giới chức cao cấp của Bộ Nội An Hoa Kỳ trước khi ngồi vào ghế bộ trưởng cho thấy ông này được ông Tô Lâm “tín nhiệm cao” để cho ngồi vào cái ghế “quyền lực nhất sau tứ trụ, nhưng thực tế quyền thế mạnh hơn tứ trụ. Ngoài ông Lương Tam Quang, hai “đệ tử ruột” khác cũng vừa được ông Tô Lâm “cài cắm” là ông Tô Ân Xô và ông Nguyễn Duy Ngọc. Ông Xô được điều động về phủ chủ tịch, trong lúc ông Ngọc, đồng hương Hưng Yên với ông Tô Lâm, sang làm chánh văn phòng trung ương đảng.

Tô Lâm đã lật đổ định chế của đảng Cộng Sản Việt Nam. Tô Lâm  nhân danh bí thư Đảng Ủy Công An Trung Ương triệu tập hội nghị đảng ủy và lãnh đạo công an 63 tỉnh thành, ra nghị quyết “đề nghị” Bộ Chính Trị bổ nhiệm Tướng Quang làm bộ trưởng Công An thay vì cử một ủy viên Bộ Chính Trị đảm nhiệm chức vụ này. Làm thế coi như lật đổ Bộ chính trị thời Tổng Trọng và cho Tổng Trọng ra rìa.

Cuộc tranh giành quyền lực ở thượng tầng chính trị Ba Đình vẫn tiếp tục và quyết liệt hơn nữa cho đến khi ông Tô Lâm kiêm luôn cả ghế tổng bí thư đảng Cộng Sản Việt Nam, thực hiện “nhất thể hóa” hai chức vụ lãnh đạo đảng và nhà nước, hoàn toàn theo mô hình thể chế của Trung Cộng trong đó ông Tô Lâm sẽ là một bản sao thu nhỏ của ông Tập Cận Bình, tổng bí thư đảng kiêm chủ tịch nước Trung Quốc, quyền uy ngang ngửa với nhà độc tài Mao Trạch Đông./.

Vi Anh


 

Chọn thiện lương đâu phải ta khờ khạo

Nguyễn Trường

Chọn thiện lương đâu phải ta khờ khạo

Bởi nguyên sơ bản chất mỗi con người

Ai cũng vậy khi cất tiếng chào đời

Đều lương thiện như nụ cười của mẹ

 

Chọn nhường nhịn đâu phải ta xem nhẹ

Một ai kia chưa hiểu nhẽ ở đời

Thì vội chi gây lên những rối bời

Để con sóng không yên bình phẳng lặng

 

Sống trên đời màng chi chuyện thua thắng

Để cho lòng được hưởng phút bình yên

Nhịn một chút thôi bớt những ưu phiền

Lùi một bước biển trời còn cao rộng

 

Ta tha thứ giữa dòng đời biến động

Có phải đâu nhu nhược hay yếu mềm

Mà ta muốn mọi việc được trôi êm

Sao cứ phải tuyệt tình câu ân nghĩa

 

Ta khạo khờ bởi người thương kẻ khịa

Làm sao mà đong đếm hết đúng sai

Cứ mỉm cười chào đón những sớm mai

Thật hay giả chẳng so đo tính toán

 

Ta chân thành để người không oán thán

Dối với lừa chỉ mệt mỏi lương tâm

Trao chân tình sẽ nhận lại tình thâm

Cứ thẳng thắn để đời không hối tiếc

 

Bởi ta biết giữa cuộc người sinh, diệt

Gieo thiện lành gặt quả ngọt bình yên..!


 

 Về trường hợp “thiên tài Thích Chân Quang”

Ba’o Tieng Dan

24/06/2024

Thái Hạo

24-6-2024

Trao đổi với VietNamNet chiều 24/6, PGS.TS Tô Văn Hòa, Phó Hiệu trưởng Trường ĐH Luật Hà Nội, Chủ tịch Hội đồng đánh giá luận án tiến sĩ của nghiên cứu sinh Vương Tấn Việt (Thượng tọa Thích Chân Quang) cho hay: Toàn bộ quá trình đào tạo, công nhận trình độ tiến sĩ đều được hội đồng đánh giá thực hiện nghiêm túc, đầy đủ các bước theo đúng quy định của Bộ GD-ĐT” (Báo VNN).

Đúng là theo quy định của Bộ GD-ĐT, người tốt nghiệp đại học loại giỏi có thể được học thẳng lên tiến sĩ nếu cơ sở đào tạo chấp nhận; và người đó cũng có thể hoàn thành chương trình đào tạo trước thời hạn một năm.

Về điều này, trường ĐH Luật Hà Nội quy định cụ thể ra sao? “Ngày 24-1-2019, hiệu trưởng Trường đại học Luật Hà Nội ban hành quy định chi tiết về tuyển sinh và đào tạo trình độ tiến sĩ.

Trong đó, thời gian đào tạo đối với người có bằng thạc sĩ là ba năm tập trung, với người có bằng đại học là bốn năm tập trung.

“Hiệu trưởng sẽ xem xét, quyết định cho phép nghiên cứu sinh được gia hạn hoặc rút ngắn thời gian đào tạo so với thời gian quy định. Thời gian gia hạn không quá 24 tháng”, quy chế nêu rõ.

Đến ngày 16-8-2021, nhà trường ban hành quyết định về tuyển sinh và đào tạo trình độ tiến sĩ, thay thế quyết định ngày 24-1-2019. Theo đó, thời gian đào tạo tiêu chuẩn quy định đối với nghiên cứu sinh có bằng thạc sĩ cùng nhóm ngành là ba năm (36 tháng), thời gian đào tạo tiêu chuẩn đối với nghiên cứu sinh có bằng đại học nhưng chưa có bằng thạc sĩ cùng nhóm ngành là bốn năm (48 tháng)”. Cũng theo Quyết định này “nghiên cứu sinh được phép hoàn thành chương trình đào tạo sớm hơn so với kế hoạch học tập, nghiên cứu toàn khóa không quá một năm (12 tháng), hoặc chậm hơn không vượt quá 6 năm (72 tháng)”. (Báo Tuổi Trẻ)

***

Ông Vương Tấn Việt (Thích Chân Quang) là cử nhân học thẳng lên Tiến sĩ, vậy nếu hoàn thành chương trình trước thời hạn thì tối thiểu cũng phải 36 tháng.

Tuy nhiên, theo thông tin từ trang Tuyển sinh của Đại học Luật Hà Nội (xem hình), thì ông Thích Chân Quang được tuyển làm nghiên cứu sinh vào ngày 25 tháng 11 năm 2019. Và ông này đã bảo vệ luận án vào tháng 12 năm 2021, tức chỉ hai năm (24 đến 25 tháng) là hoàn thành chương trình tiến sĩ.

Ảnh chụp màn hình

Vậy ông này đã không những hoàn thành trước thời hạn (một năm) mà còn vượt quy định để hoàn thành trước khoảng hai năm!

Không còn nghi ngờ gì nữa, ông Thích Chân Quang đích thị là một thiên tài: Học đại học tại chức (hệ vừa học vừa làm) và tốt nghiệp loại giỏi; không cần học thạc sĩ và được tuyển thẳng lên làm tiến sĩ với điểm số “thủ khoa” trong danh sách (xem hình); bảo vệ luận án với điểm số tuyệt đối.

Xin chúc mừng Đại học Luật Hà Nội đã tìm ra và đào tạo thành công một nhân tài ngàn năm có một cho đất nước. Xin chúc mừng toàn thể ngành luật học và giới luật gia Việt Nam!

_____

Về nội dung luận án tiến sĩ của Thích Chân Quang, mời nghe NCS Nguyễn Quốc Tấn Trung phân tích, phản biện để thấy ông “tiến sĩ-thượng tọa” này đã “sáng tạo” ra những quan điểm có thể lật nhào thành tựu khoa học về pháp luật mà nhân loại đã xây dựng hàng trăm năm qua và đề xuất những ý tưởng có thể đưa loài người trở về thời kỳ đồ đá về luật pháp như thế nào:


 

 Thế lực nào ‘chống lưng’ cho Thích Chân Quang?-Trúc Phương/Người Việt

 Ba’o Nguoi-Viet

June 23, 2024

Trúc Phương/Người Việt

Ngày 19 Tháng Sáu 2024, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, cơ quan tôn giáo của nhà nước CSVN, đã xoa dịu dư luận khi công bố phạt “khóa miệng” Thích Chân Quang, (cấm “thuyết giảng” hai năm). Án phạt Chân Quang chỉ mang tính hình thức. Thực tế thì Chân Quang không hề gỡ bỏ các bài giảng nhảm nhí “có nội dung gây hoang mang xã hội” khỏi fanpage Thiền Tôn Phật Quang như được yêu cầu. Trong thực tế, Chân Quang, kẻ từng công khai tự nhận là “cháu” của Hồ Chí Minh, vẫn bình chân như vại.

Thượng tọa Thích Chân Quang, trụ trì Thiền Tôn Phật Quang, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. (Hình: Báo Giác Ngộ Online)

Chẳng ai biết chính xác con đường nào dẫn Thích Chân Quang đến… cửa chùa, “xuống tóc đi tu” và thậm chí trở thành thượng tọa. Thông tin ít ỏi trên mạng cho biết Chân Quang tên thật là Vương Tấn Việt, sinh ngày 9 Tháng Mười Hai, 1959. Năm 1992, khi mới 33 tuổi, Chân Quang-Vương Tấn Việt về núi Dinh (thôn Chu Hải, xã Tân Hải, thị xã Phú Mỹ, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu) và bắt đầu xây Thiền Tôn Phật Quang. Thông tin chỉ có bấy nhiêu.

Trước 1992, Chân Quang-Vương Tấn Việt làm gì, ở đâu, “xuất gia” từ lúc nào, gia đình ra sao…, không ai biết. Tiền ở đâu mà Chân Quang-Vương Tấn Việt xây chùa, cũng chẳng ai biết. Năm 2009, tức 17 năm sau khi được thành lập, Thiền Tôn Phật Quang đã trở thành một “cơ sở Phật giáo” giàu sụ. Từ một vụ rắc rối liên quan pháp lý và được báo chí tường thuật, dư luận mới biết Thiền Tôn Phật Quang giàu có như thế nào. Tờ Pháp Luật Việt Nam ngày 26 Tháng Mười Hai, 2010 thuật:

“Sáng ngày 09/12/2009, ông Việt (tức Chân Quang-Vương Tấn Việt) đang làm việc tại công ty TNHH Văn Hóa Pháp Quang (một cơ sở của chùa tại 28 Hoàng Diệu, quận 10, TP.HCM) thì bốn đệ tử đã kéo theo khoảng 20 người xông vào lăng mạ và ép ông ký giấy bàn giao cho họ 8 hecta đất tại xã Tóc Tiên, hai căn hộ 600 m2 tại phường Kim Dinh, huyện Tân Thành, bốn chiếc ô tô…” Quá sợ hãi, ông Việt đã miễn cưỡng ký vào các giấy tờ do nhóm đệ tử soạn sẵn. Sự việc xảy ra, công an phường sở tại đến lập biên bản, rồi…thôi.

“Trong đơn tố cáo, ông Việt viết: ‘Sau đó, nhóm người này kéo về chùa Phổ Quang khống chế những đệ tử, tu sĩ trung thành của nhà chùa lấy đi hai két sắt chứa 2.8 tỷ đồng, 185 lượng vàng và nhiều ngoại tệ khác, 60 tấn sắt, một đầu máy kéo, hai máy trộn bê tông, ba máy tời, 30 tấn xi măng, sáu xe gắn máy, sáu vi tính để bàn, 20 vi tính xách tay, bảy máy quay phim, năm màn hình tinh thể lỏng, 10 tấn gạo, 14 máy may công nghiệp và vải vóc trị giá 800 triệu đồng; thậm chí, 5 triệu đồng của ông để trong túi áo cũng bị “móc” luôn và toàn bộ giường chiếu, bàn ghế, nồi niêu, bát đũa… cũng bị họ lấy đi…’”

***

Từ sau khi trở thành “quan chùa” (từng là phó trưởng Ban Kinh Tế Tài Chính Trung Ương Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam), tên tuổi Chân Quang-Vương Tấn Việt nổi như cồn. Bảng “thành tích” của Chân Quang rất ấn tượng: tiến sĩ luật học; từng thực hiện hơn 2,000 bài giảng về nhiều đề tài từ văn hóa, giáo dục, đạo đức, khoa học công nghệ, đến y học; là “giảng sư Phật giáo đầu tiên” thuyết pháp tại Nhà Hát Lớn Hà Nội và Văn Miếu Quốc Tử Giám; là tác giả của hơn 130 tựa sách: Kinh bộ, Nghiệp và kết quả, Luận về nhân quả, Giáo trình thiền học, Tâm lý đạo đức, Giáo trình Hoằng Pháp…

Ngoài ra, Chân Quang còn biết… chơi nhiều nhạc cụ như guitar, piano; và đã sáng tác gần 150 bài hát về Phật giáo. Chân Quang cũng gây dựng quỹ từ thiện Thiền Tôn Phật Quang từ năm 2013, kêu gọi đóng góp được ít nhất 307 tỷ đồng (hơn $12 triệu, tính đến năm 2023). Chân Quang còn thành lập môn phái Phật Quang Quyền, trực thuộc Liên Đoàn Võ Thuật Cổ Truyền Việt Nam. Ngày 14 Tháng Tám 2019, Chân Quang được trao bảng vàng với danh hiệu “Nhân tài đất Việt thời kỳ hội nhập quốc tế”!

Trong buổi bảo vệ luận án tiến sĩ Luật học với đề tài “Nghĩa vụ con người trong pháp luật quốc tế và pháp luật Việt Nam,” Chân Quang đã được “giáo sư tiến sĩ” Hoàng Chí Bảo, người luôn rao giảng “tư tưởng Hồ Chí Minh,” đích thân đến khen ngợi hết lời. Thiền Tôn Phật Quang cũng liên tiếp mở các khóa tu thiền tại nhiều chùa trong Nam ngoài Bắc, đặc biệt chùa được sự ủng hộ nhiệt tình của giới showbiz Việt Nam. Những người được Chân Quang nhận làm đệ tử gồm ca sĩ Tạ Minh Tâm chuyên hát nhạc đỏ; nghệ sĩ cải lương Kim Tử Long (người từng than thở khóc lóc về việc bị đánh rớt khỏi bảng xét duyệt “nghệ sĩ nhân dân”); diễn viên Angela Phương Trinh…

Các hoạt động của Thiền Tôn Phật Quang rất nhộn nhịp. Kênh YouTube “Truyền thông Thiền Tôn Phật Quang” cho biết, có hơn 33,000 người dự lễ Vu Lan 2023 tại Thiền Tôn Phật Quang… Tại lễ Vu Lan 2022, có khoảng 48,000 người dự, trong đó có đại tá Nguyễn Tâm Hùng – chỉ huy trưởng Bộ Chỉ Huy Quân Sự Tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu; Võ Văn Tư – trưởng Ban Tuyên Giáo Thị Ủy Thị Xã Phú Mỹ…

Dù ít ai biết chính xác về thân thế Chân Quang-Vương Tấn Việt nhưng có điều chắc chắn rằng nhân vật này hẳn được chống lưng bởi thế lực chính trị nào đó. Ở một đất nước mà việc mở miệng không được xem là quyền mặc định của công dân, Chân Quang-Vương Tấn Việt lại có thể nói nhăng nhít mà chưa bao giờ bị sờ gáy, ngay cả khi công khaphát ngôn bênh Trung Quốc.

Chân Quang-Vương Tấn Việt nói: “Về nguồn gốc, không chối cãi được Trung Quốc là anh, Việt Nam là em… Vì là em, theo tâm thức Á Đông, thì hễ là anh mình là em phải nhường nhịn. Mấy ngàn năm qua, người Việt Nam luôn có thái độ kính trọng người Trung Quốc đàng hoàng, không bao giờ mình mất cái lễ này, luôn kính trọng người anh. Chỉ một lần Lý Thường Kiệt hơi hỗn, đem quân đi đánh anh mình. Còn lại toàn bộ, tuyệt đối, đa số người Việt Nam đều bày tỏ lòng kính trọng đối với Trung Quốc…”

Với cương vị phó trưởng Ban Kinh Tế Tài Chính Trung Ương Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, Thích Chân Quang cho thấy mình có tài buôn thần bán thánh. Ông ta thành lập công ty trách nhiệm hữu hạn Văn Hóa Pháp Quang, kinh doanh đủ thứ, từ sách báo, băng đĩa ca nhạc của chính Thích Chân Quang, trang phục Phật giáo, đến thậm chí dược phẩm Đông y… Công ty Pháp Quang có hẳn ứng dụng (app) cài trên điện thoại và người dân có thể mua vật phẩm Phật giáo bằng hình thức… thẻ cào.

Trên mạng, dưới những clip thuyết giảng của Chân Quang, thường có dòng chữ: “Nhằm đảm bảo tính trung thực về nội dung cho các ấn phẩm của Thượng tọa Tiến sĩ Thích Chân Quang như bài giảng, sáng tác nhạc, khí công… thuộc “Pháp Quang – Sen Hồng” – công ty TNHH Văn hóa Pháp Quang quản lý và phát hành. Xin vui lòng không đăng lại dưới mọi hình thức. Nếu chúng tôi phát hiện có thể dẫn đến khóa kênh của bạn vĩnh viễn.” Sự đe dọa rất xa lạ với tinh thần Phật giáo còn có thể thấy ngay trên fanpage chính thức của chùa Thiền Tôn Phật Quang, khi kêu gọi các tín đồ trình báo tài khoản mạng xã hội nào nói xấu thầy Chân Quang.

Bao nhiêu năm nay Thích Chân Quang vẫn ung dung tại vị, thậm chí còn làm được điều mà khó có sư tăng nào làm được, đó là giành miếng bánh đặc quyền trong sự tranh chấp dữ dội với các vị chức sắc khác. Cần nhắc lại, khi Hòa Thượng Thích Thanh Tứ trụ trì chùa Bái Đính viên tịch, Thích Chân Quang đã nhắm đến việc kế nhiệm trụ trì Bái Đính, nhưng khi ấy đại gia Xuân Trường không đồng ý và lobby đưa người của mình là Hòa Thượng Thích Thanh Nhiễu lên làm trụ trì. Để dàn xếp, Chân Quang được chia cho chức phó trưởng Ban Kinh Tế Tài Chính Trung Ương Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam. Phạm Nhật Vũ (em trai Phạm Nhật Vượng) là cố vấn của ban này.

Trở nên lộng hành và tác oai tác quái từ thời Nông Đức Mạnh làm tổng bí thư, Chân Quang-Vương Tấn Việt từng huy động hàng trăm tín đồ đi trên bốn chiếc xe bus, hộ tống đương sự về Nam Đàn… để “nhận họ” với… Hồ Chí Minh! Ông ta nói tên thật của mình là Hồ Chí Việt. Vụ việc ồn ào từng có clip đưa lên YouTube nhưng đã bị xóa. Chân Quang-Vương Tấn Việt kể rằng khi Nguyễn Sinh Sắc, thân sinh Hồ Chí Minh, lang thang vào Sa Đéc kiếm sống bằng nghề bốc thuốc, đã đổi thành họ Vương để tránh tai mắt chính quyền. Tại đây, Nguyễn Sinh Sắc chữa khỏi bệnh cho một người dân. Để đền cái ơn đấy, gia đình ông này đã gả cô con gái tên là Mai cho Sinh Sắc. Ít tuổi hơn cả Nguyễn Tất Thành, cô Mai này sau đó sinh ra một con trai, đặt tên là Vương Chí Nghĩa. Và Chân Quang-Vương Tấn Việt chính là con của Vương Chí Nghĩa!

Chuyện này được đích thân Chân Quang-Vương Tấn Việt tuyên bố khắp nơi. Quái lạ nhất là chẳng tờ báo nào dám đặt câu hỏi về vấn đề này, không công an nào mời Chân Quang “lên phường làm việc” về việc đương sự tự nhận là cháu của Hồ Chí Minh. Hay là chuyện này có thật?!

Trở lại với câu hỏi thế lực nào chống lưng Chân Quang-Vương Tấn Việt, có lẽ Chân Quang không nằm dưới sự điều khiển trực tiếp hoặc núp dưới ô dù của nhân vật cụ thể nào mà ông ta là sản phẩm của cơ quan tôn giáo cộng sản. Với chính sách “đỏ hóa” Phật giáo, từ sau 1975, đảng đã đào tạo hàng loạt “ma tăng” chuyên nghiệp để vừa lũng đoạn Phật giáo, thao túng những “Phật tử” ngây ngô lẫn thực hiện công tác tuyên truyền bảo vệ chế độ. Chân Quang-Vương Tấn Việt là một trong số đó.

Trong vai trò “tu sĩ,” Chân Quang-Vương Tấn Việt là một yêu tăng; nhưng trên cương vị “sĩ quan tuyên huấn,” Chân Quang là một “cán bộ giỏi.” Mù tịt giáo lý nhà Phật, Chân Quang-Vương Tấn Việt thường xuyên nói xàm. Tuy nhiên, đương sự lại thành thục việc thực hiện những “bài giảng” ca ngợi chính quyền, tôn vinh Hồ Chí Minh và tỏ ra trung thành với đảng.

Bài “Sức mạnh dân tộc đến từ đâu” mà Chân Quang đọc tại khu di tích nhà tù Lao Bảo, huyện Hướng Hóa, tỉnh Quảng Trị, ngày 25 Tháng Tư 2015 có những lời lẽ không khác gì bài báo tuyên truyền trên tờ Nhân Dân. Để cai trị Phật giáo, đảng, do vậy, đã dung túng và chống lưng cho những kẻ phá hoại tinh vi như Chân Quang-Vương Tấn Việt. 


 

CON NGƯỜI MUỐN CẢ ĐỜI BÌNH AN, HẠNH PHÚC CHỈ LÀM ĐIỀU NÀY LÀ ĐỦ…!!

Antonio Son Tran

Thực chất, tận sâu thẳm của cõi lòng, tất cả mọi người đều mong muốn có được một cuộc sống an lành, hạnh phúc. Vậy thì tại sao từ xưa cho đến nay con người vẫn luôn sống trong lo sợ, bất an và đau khổ cũng như chiến tranh, bạo loạn, thù địch vẫn diễn ra liên miên? Nguyên nhân của vấn đề này là do đâu?.

Danh lợi, giàu sang chẳng thể mang theo đi được, chúng ta đến với cõi đời này với hai bàn tay trắng, khi rời khỏi nơi này cũng là hai bàn tay trắng. Vậy mà chúng ta cứ mê muội, đắm chìm và theo đuổi danh lợi đến cùng để được gì chứ? Nó càng khiến chúng ta tạo thêm nhiều nghiệp lực tội lỗi.

Trong cuộc sống, mọi việc đều có cái được và cái mất. Tình yêu đem đến niềm vui nhưng cũng làm ta đau khổ; tiền tài giúp ta hưởng thụ cuộc sống giàu sang nhưng cũng là nguyên nhân làm ta phiền não; thành công giúp ta hạnh phúc nhưng nỗi đau của thất bại cũng thật khôn lường.

Sở dĩ con người vượt lên trên tất cả muôn loài là bởi con người có lý trí, có ý thức. Hay nói cách khác là con người có tâm. Tâm là yếu tố quan trọng nhất, quyết định tính chất của cuộc sống. Thiện hay ác cũng do tâm, hạnh phúc hay khổ đau cũng xuất phát từ tâm. Và do vậy, con người có thể sống thanh bình, hạnh phúc hay không cũng chính do tâm đóng vai trò quyết định.

Nếu chúng ta nói năng hay hành động với tâm thanh tịnh thì chúng ta có được hạnh phúc, sống trong an bình; ngược lại, nếu nói năng hay hành động với tâm nhiễm ô thì chúng ta sẽ phải khổ đau, bất an, gây nên sự hận thù và bất hòa với người khác. Là bạn hay là thù cũng do chính chúng ta tạo nên.

Một trong những nguyên nhân dẫn đến bất an, chiến tranh, bạo loạn, gây hận kết thù với nhau đó là lòng tham của con người. Dân gian ta thường bảo rằng “tham thì thâm”, quả thật là một sự đúc kết thâm thúy. Lòng tham làm cho con người mất hết lương tri, họ bất chấp mọi thủ đoạn để đạt được tham vọng của bản thân. Vì lòng tham con người có thể tàn hại, chém giết lẫn nhau.

Có người có tiền tài nhưng lại thiếu sức khỏe, gia đình hoặc tình yêu; Có người sự nghiệp, thành tích không quá cao nhưng chất lượng cuộc sống, sức khỏe lại vô cùng tốt. Có những điều thoạt nghĩ ta sẽ thấy thiếu sự công bằng, nhưng thực tế nó lại rất công bằng với tất cả mọi người.

Vậy phải làm gì để luôn hạnh phúc, luôn an yên?

Mọi người chỉ cần đem bản tính lương thiện của mình tăng lên, mở rộng ra, tận lực làm thêm nhiều việc thiện, tích nhiều âm đức.

Đây là phúc mà do con người tự tạo ra, người khác có suy tính chiếm đoạt cũng không chiếm được, đấy chính là cái “ĐỨC” ở đời.

Hành thiện tích đức có thể làm ở bất kỳ nơi đâu, hoàn cảnh nào, cho dù là không có điều kiện tiền bạc.

Ví dụ như: Cứu người gặp nạn, bỏ đi những chướng ngại vật có thể gây nguy hiểm cho người khác, nhường đường đi hay nhường chỗ ngồi cho người già…, đó đều là hành thiện tích đức.

Kiên nhẫn làm việc thiện, tận tâm bố thí cứu giúp người khác và tin tưởng rằng ông trời không bao giờ “bỏ qua” người tốt!

“Đức” có thể bảo hộ con người suốt đời, còn “thiện” chính là chìa khóa để tích đức!

Cho nên, thay vì tính toán quá nhiều hãy “hành thiện tích đức” thì cuộc đời mới bình an, phú quý….

SƯU TẦM


 

Sử gia Trần Huy Liệu: ông thầy bịa sử-Tác Giả: Phan Thanh Tâm

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Phan Thanh Tâm

09/09/2021

Ông Trần Huy Liệu

“Phan Lâm mãi quốc, triều đình khí dân” là “một sản phẩm được chế ra bởi chính Viện Trưởng Viện Sử Học miền Bắc, Giáo sư Trần Huy Liệu”. Và chuyện “đề cờ” chung quanh câu này đã trở thành một thứ “sự thật lịch sử, “siêu tài liệu”, hay “siêu bằng chứng” là nhờ tài nghệ sáng tác cùng kinh nghiệm làm báo cũng như làm chính trị của “người anh cả” giới sử học Hà Nội. Luật Sư Winston Phan Đào Nguyên đã xác định như vậy trong cuốn “Phan Thanh Giản và vụ án “Phan Lâm Mãi Quốc, Triều Đình Khí Dân”. Tác giả đã dành một năm nghiên cứu quá trình nguồn gốc tám chữ được dùng để hạ nhục cụ Phan ”vì mục đích đánh chiếm miền Nam”.

Tác giả sách cho biết câu “Phan Lâm mãi quốc, triều đình khí dân” xuất hiện lần đầu tiên tháng 8 năm 1955 trên số 9 tập San Văn Sử Địa tiền thân của tờ Nghiên Cứu Lịch Sử trong bài viết có tựa đề “ Việt Nam Thống Nhất Trong Quá Trình Đấu Tranh Cách Mạng” của ông Trần Huy Liệu. Tuy là bài nóí chuyện tại Câu Lạc Bộ Đảng Xã Hội Việt Nam, nhưng được coi như là một bài viết rất công phu với nhiều chú thích; riêng câu có tám chữ về cụ Phan thì ông Liệu không hề cho hay nguồn gốc câu đó ở đâu. Sinh năm 1964 tại Cần Thơ, là một thuyền nhân đến Mỹ năm 1980, Tiến sĩ Luật khoa Phan Đào Nguyên xác định câu này không có mặt trong cả nước trước 1954 và miền Nam từ 1954 cho đến năm 1975.

Khác với giáo sư Phan Huy Lê khi kể lại chuyện cây đuốc sống Lê Văn Tám là một nhân vật không có thật do ông Trần Huy Liệu chế tạo, giáo sư Lê đã không nói rõ, là Giáo sư Trần Huy Liệu đã nhắn nhủ với Giáo sư trong trường hợp nào. Đằng này, khi công bố chuyện sử gia Viện trưởng Viện sử học chế ra câu “Phan Lâm Mãi Quốc Triều Đình Khi Dân” với sự phụ hoạ của giáo sư sử học Trần Văn Giàu, tác giả Tiến Sĩ Luật Khoa Phan Đào Nguyên đã viết cả môt cuốn sách dày gần 400 trang. Sách được phát hành nhân buổi Hội Thảo và Triển Lãm về Nhân Vật Lịch Sử Phan Thanh Giản” và trao giải thhưởng Văn Học PhanThanh Giản 2021 tại Houston.  Buổi này do Gia Đình Cựu Học Sinh Trung Học Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm Cần Thơ tại Houston, Texas, tổ chức ngày 15/8/2021.

Trong sách Tiến sĩ Luật khoa Phan Đào Nguyên, Cử nhân khoa Lịch sử bằng danh dự năm 1987 tại UCLA, đã chỉ trích thế hệ giáo sư sử học ở Việt Nam do hai bậc trưởng thượng, ông Trần Huy Liệu và Trần Văn Giàu, đào tạo ra trong đó có “tứ trụ”  Hà Văn Tấn, Đinh Xuân Lâm, Phan Huy Lê, và Trần Quốc Vượng. Ba ông sau đã tiếp tay phổ biến câu “thần chú vạn năng” này. Cuốn sách là một thách đố cho các sử gia miền Bắc: “Họ đã không làm phận sự giáo sư bộ môn lịch sử – là phải tìm hiểu cặn kẽ về một câu có tầm vóc lịch sử. Giỏi lắm thì họ có đặt chút nghi ngờ về xuất xứ của câu này, nhưng rồi vẫn tiếp tục cho rằng đó là một nguồn dư luận cần phải được ghi nhận”.

phải phục vụ chế độ

Tại sao không nói đến xuất xứ tám chữ nói trên? Vì cứu cánh biện minh cho phương tiện. Đề ra những phương  pháp sử học cơ bản nhưng khi cần đạt được mục đích tối hậu thì sử gia cọng sản không làm nhiệm vụ của một sử gia là đưa ra những suy nghĩ vô tư dựa trên những tài liệu uy tín mà “ta chỉ thấy toàn những lời bịa đặt”. Tác giả Phan Đào Nguyên trang 348 trích dẫn tôn chỉ của sử gia Trần Huy Liệu khi ông chủ trương : chúng ta không phải nghiên cứu để nghiên cứu mà là nghiên cứu để phục vụ cho những công tác trước mắt; gắn chặt việc yêu nước với việc yêu chế độ xã hội chủ nghĩa; chứng minh chế độ ta là một chế độ tốt đẹp hơn chế độ thối nát của Mỹ –  Diệm ở miền Nam.

Trang 32 cuốn sách kể lại chuyện Giáo sư Trần Văn Giàu thổ lộ với nhà nghiên cứu Cao Tự Thanh rằng “Đó là thằng Liệu, không phải tao” khi nghe nhắc tới chuyện khoảng năm 1960 – 1963 đảng Cộng Sản hạ quyết tâm dùng bạo lực cách mạng để giải phóng miền Nam.  Phan Thanh Giản là một nhân vật “chủ hoà” bị mang ra đấu tố. Trong phiên toà ông Phan đã bị kết án xử tử.  Ông Trần Huy Liệu trước khi dàn dựng phiên toà đấu tố trên tờ Nghiên Cứu Lịch Sử năm 1963 do ông làm chủ nhiệm và Tổng Biên Tập, ông đã nghiên cứu cách đấu tố điạ chủ ở miền Bắc 10 năm trước. Điều này được tiết lộ qua con trai ông là Trần Chiến viết trong cuốn “ Cõi Người – Chân Dung Trần Huy Liệu” trang 367.

Phiên tòa đấu tố là “một vụ xử án một chiều rất trắng trợn”. Tác giả Phan Đào Nguyên viết, câu “Phan Lâm mãi quốc, triều đình khí dân” đã được đem ra để làm bằng chứng duy nhất cho tội “mãi quốc”. Nó chứng minh cho việc Phan Thanh Giản đã đi ngược lại “nguyện vọng của nhân dân”; từ đó bác bỏ việc xin khoan hồng cho tội “mãi quốc”. Quan toà tuyên bố bản án tối hậu cho cụ Phan mà chỉ dựa vào  tám chữ mà tám chữ đó lại do chính giáo sư sử học và là quan toà bịa ra. Phiên toà không có sự đối thoại hay tranh luận nào hết.  Có một độc giả Hải Thu viết bài “góp ý về Phan Thanh Giản” cũng đã miệt thị và buộc tội cụ Phan. Sau này người tai khám phá Hải Thu là bút hiệu của Trần Huy Liệu.

Về tội “mãi quốc”, theo Luật sư Phan Đào Nguyên, đây là động từ cho thấy có sự trao đổi giữa kẻ bán và kẻ mua. Nếu cụ Phan bị tuyên án “mãi quốc” thì  quan toà Trần Huy Liệu ít nhất phải có một bằng chứng cho cuộc mua bán, đổi chác giữa cụ Phan và Pháp và đã là mua bán thì cái giá của sự trao đổi là gì? Có phải là tiền bạc, chức tước, hay đất đai cho chính Phan Thanh Giản hoặc con cháu gia đình ông để đổi lấy mấy tỉnh Nam Kỳ? Những điều kiện phải có cho tội danh “bán nước” đã không  được đếm xỉa tới. Đó là chưa nói tới việc Phan Thanh Giản chẳng làm gì có quyền gì mà bán. Tất cả quyết định tối hậu là ở vua Tự Đức. Hoà ước 1862  ký xong trong vòng một năm phải được  vua Napoleon III và vua Tự Đức chấp thuận.

 Điều 11 Hoà Ước 1862

Theo Luật sư Tiểu Bang California và Liên Bang Mỹ Phan Đào Nguyên các sử gia miền Bắc và sử gia Trần Huy Liệu không đọc hết hoà ước 1862 (Nhâm Tuất). Họ gọi Hoà ước này là “hàng ước” và Phan Thanh Giản, Lâm Duy Hiệp là những kẻ “đầu hàng” hay “bán nước”. Hoà ước có điều khoản 11, cực kỳ quan trọng. Viện trưởng Viện sử học và đàn em không bao giờ nhắc đến điều 11 vì “nó là một công trạng và thắng lợi về ngoại giao cũng như về chính trị của Phan Thanh Giản mà họ không hề biết, hoặc không muốn cho ai biết”. Theo điều này Pháp sẽ trả lại tỉnh thành Vĩnh Long cho vua An Nam, nếu vua An Nam ra lệnh và giải tán những lực lượng kháng Pháp tại hai tỉnh Gia Định và Định Tường.

Liên quân Pháp-Tây Ban Nha đánh bại Nguyễn Tri Phương tại đồn Chí Hoà năm 1861 và sau đó họ liên tiếp chiếm luôn bốn tỉnh lân cận Gia Đinh, Định Tường, Biên Hoà và Vĩnh Long chỉ trong vòng một năm. Gia Định là thủ phủ của ba tỉnh miền Đông. Vĩnh Long là thủ phủ của ba tỉnh miền Tây Nam Kỳ. Do đó, việc mất tỉnh Vĩnh Long vào tay liên quân Pháp – Tây Ban Nha đồng nghĩa với việc sẽ mất trọn  Nam Kỳ. Lúc bấy giờ có những cuộc nổi loạn ở Bắc kỳ. Vua Tự Đức muốn rảnh tay đối phó với tình hình phiá Bắc, đành nhận chịu mất ba tỉnh miền Đông Nam kỳ. Việc Pháp trả tỉnh Vĩnh Long cho Việt Nam là một sự nhương bộ của Pháp- Tây- Ban Nha do tài ngoại giao của cụ Phan.

Để lấy lại được Vĩnh Long, Phan Thanh Giản phải thực thi điều 11 của Hoà Ước.   Ông buộc Pháp phải thực thi việc trả lại tỉnh này và cụ phải chứng minh cho người Pháp thấy là ông đã từng viết thư kêu gọi Trương Định giải giáp và bãi binh theo lệnh của vua. Đó là lý do tại sao khi Trương Định không chịu làm theo lệnh vua thì Phan Thanh Giản tuyên bố với phe Pháp là Trương Định là kẻ phản loạn để triều đình Huế hết chịu trách nhiệm về ông ta nữa. Nhờ sự khéo léo về chính trị của cụ Phan, nhà Nguyễn lấy lại Vĩnh Long trong vòng chưa đầy một năm sau khi ký Hoà ước 1862 mà không mất một mạng người nào. Các sử gia miền Bắc không đọc điều 11 nên tuyên bố cả 12 điều trong Hoà Ước là sự nhục nhã của nhà Nguyễn.

Trang 147 sách in lại Hịch Quản Định bản tiếng Việt của Petrus Trương Vĩnh Ký. Hịch Trương Định thông báo lý do ông đánh Pháp để đền ơn chúa và còn nói rõ ông tiếp nhận chiếu phụng của vua, nhận lãnh ấnTống Binh của triều đình đồng thời thừa lệnh vua kêu gọi mọi người chiến đấu chống Pháp. Ngoài ra, cũng qua bài hịch, tác giả Phan Đào Nguyên viết “ta còn được chính tác giả Trương Định cho biết rằng lá cờ của ông đã đề sẵn bốn chữ “Bình Tây Đại Tướng” chớ không phải “Phan Lâm mãi quốc, triều đình khí dân” như hai sử gia Trần Huy Liệu và Trần Văn Giàu đã kể”.  Vẫn theo tác giả Phan Đào Nguyên, Trương Định biết cụ Phan cũng là “một phần tử của nhà vua đang tìm cách lấy lại đất bằng đường lối khác”.

Tại sao Viện Trưởng Viện Sử Học chọn Phan Thanh Giản làm mục tiêu tấn công và đem cụ làm nhân vật chính trong câu “ Phan Lâm mãi quốc, triều đình khí dân”?  Theo Luật sư Phan Đào Nguyên năm 1955 khi nhận thấy miền Nam không có tổng tuyển cử và miền Bắc chủ trương dùng chiến tranh để chiếm miền Nam thì Trần Huy Liệu chỉ trích đường lối ngoại giao của Phan Thanh Giản là “ảo tưởng” là “liều thuốc độc” và những người không chọn chủ chiến là thành phần “do dự hoang mang”.  Để tranh thủ người dân miền Nam và cán bộ tập kết phải cùng theo con đường đảng đề ra – ông Trần Huy Liệu răn đe – nếu không họ sẽ mang cái án bán nước, đầu hàng và cấu kết với giặc như Phan Thanh Giản bị kết án qua tám chữ nêu trên.

Cả nước ca ngợi quan Phan

Ngoài ra, vẫn theo Luật sư Phan Đào Nguyên, Phan Thanh Giản là một vị quan đức độ và có uy tín sâu rộng trong nhân dân Nam kỳ. Uy tín này có thể làm cho người dân Nam kỳ tin tưởng rằng đường lối ngoại giao của ông Phan là đúng. Do đó, ông Trần Huy Liệu phải chọn cụ Phan làm đối tượng phải diệt.Tiếp đó, ông ta đưa Phan Thanh Giản vào làm nhân vật chủ chốt hay là kẻ tội phạm đứng đầu sổ trong câu “Phan Lâm mãi quốc, triều đình khí dân” mà đã do chính ông ta chế tạo ra.  Đây là một việc làm cần thiết cho mục tiêu tối hậu của ông Trần Huy Liệu- là giành lấy chính nghĩa và sự ủng hộ của dân miền Nam cho đường lối chủ chiến của phe ông ta ở miền Bắc trong cuộc chiến tranh đang diễn ra ở miền Nam.

Tiến sĩ Phan Đào Nguyên quả quyết, câu “Phan Lâm Mãi Quốc, Triều đình Khí Dân” không có trong sách báo bằng chữ quốc ngữ của cả nước từ trước và ở miền Nam từ năm 1954 đến 1975. Theo ông Nguyễn văn Trấn (1914 – 1998) còn gọi Bảy Trấn, là một nhà báo, nhà văn, nhà hoạt động cách mạng chống Pháp, Chính ủy Bộ Tư lệnh Khu 9 và giảng viên trường Nguyễn Ái Quốc viết trong cuốn “Chợ Ðệm Quê Tôi” thì câu nói đó là câu nói của đàng ngoài: “Chớ tôi từng đọc sách sử, chưa thấy ở trong Nam này có sĩ phu bốc đồng nào nói ra câu bia miệng đó”.

Luật sư Phan Đào Nguyên cho biết sau khi Phan Thanh Giản (1796–1867) qua đời cụ đã được tất cả các sĩ phu và dân chúng miền Nam cũng như cả nước ngợi khen, như có thể thấy qua thơ văn của Nguyễn Đình Chiểu, Nguyễn Thông, Phạm Viết Chánh, Phạm Phú Thứ.  Chẳng có văn thơ nào lên án Phan Thanh Giản cả. Có một người duy nhất tạm cho là có giọng điệu phê phán quan Phan là Phan Văn Trị, với câu “ngậm cười hết nói nỗi oan (quan?) ta”. Câu này có thể diễn dịch là một câu trách móc nhẹ nhàng chớ không phải là một lời lên án hay kết tội gì cả. Chữ oan hay quan theo lối nói của người miền Nam thì hơi giống nhau.

Ở  Miền Bắc trước 1954 cũng không hề nghe nói đến câu này. Tác giả Phan Đào Nguyên đã cố tìm trong các báo có uy tín như Nam Phong Tạp Chí của Thương Chi Phạm Quỳnh, và bộ Tri Tân Tạp Chí của Ứng Hòe Ngô Tất Tố cũng không thấy có bài nào chê bai hay lên án Phan Than Giản mà toàn là  những bài viết ca ngợi về sự hy sinh và đức độ cũng như thông cảm cho hoàn cảnh của quan Phan.  Ở trong Nam, những tác giả chuyên nghiên cứu về PhanThanh Giản như Lê Thọ Xuân, Trực Phần, Trường Sơn Chí, Khuông Việt  cũng không thấy nói về tám chữ ở đầu bài. Ông Lê Thọ Xuân đã cùng một người Pháp viết cả một cuốn sách với rất nhiều tài liệu bằng tiếng Pháp về cụ Phan cũng không có chữ nào về Phan Lâm Mãi Quốc .

Sử gia hay sử tặc?

Miền Nam sau năm 1954 cho đến năm 1975 không có sách báo nào viết chê bai cụ Phan. Tạp San Sử Điạ tại Sài Gòn không thấy có bài nào đề cập tới câu này. Có một trường hợp ngoại lệ là bài của sử gia Phạm Văn Sơn viết về câu này Phan Lâm bán nước, triều đình khí dân. Ông cũng đã chú thích ở cuối bài là tham khảo từ Lịch sử 80 năm chống Pháp của T-H-L  trang 32 và Nam kỳ chống Pháp của T-V-G trang 160.  Thời này một trong những con đường lớn nhất ở Sài Gòn là đường Phan Thanh Giản nay là đường Điện Biên Phủ. Cần Thơ và Đà Nẵng có trường Phan Thanh Giản coi như cùng cỡ với trường Quốc Học ở Huế hay trường Petrus Ký ở Sài Gòn.  Ngoài ra, ở miền Tây cũng còn có một bệnh viện lớn mang tên Phan Thanh Giản.

Nhà văn Sơn Nam kể lại, hồi xưa khi đi ngang qua miếu Văn Thánh học trò phải cúi đầu chào ông Phan. Nhà văn nói:”Tôi lại vào bên hông miếu Văn Thánh để cúi đầu trước bức ảnh cụ Phan, chớ nào ai vào chánh điện để chào ông Khổng, ông Tăng Sâm, Tử Lộ”. Nhà văn đề nghị, “trong chương trình sử học cho học sinh, nên có một bài nói về ông, đủ tình đủ lý”.  Cố học giả Vương Hồng Sển, trong cuốn Nửa Ðời Còn Lại, chương “Trở lại, thử tìm hiểu cảnh ngộ quan Phan khi đi sứ sang Pháp”, ông viết, “bấy lâu nay (1990), tôi nghe đầy tai lời trách quan Phan làm cho mất nước và vua Tự Ðức đứng đầu tội ấy. Thấp cổ bé miệng, tôi có dại gì cãi họ duy trong thâm tâm riêng tưởng họ chưa tới mắt cá quan Phan”.

“Làm thầy thuốc mà sai lầm thì chỉ giết một người; làm chính trị mà sai lầm thì tàn hại cả đất nước; làm văn hoá mà sai lầm thì gây tai họa cho muôn đời.” Con làm sử gia ma xuyên tạc thì sao đây? Người viết bài này khẩn thiết mong giới sử gia Băc Hà nên lên tiếng về cuốn sách và ý kiến về  “người anh cả” của mình. Cùng với chiến thắng trong việc đổi tên thành phố Sai gon, những ngụy tạo của ông Trần Huy Liệu đã được đưa vào dạy ở trong Nam sau 1975. Cây đuốc sống Lê Văn Tám và câu “Phan Lâm mãi qốc, triều đình khí dân”đã thành một “siêu bằng chứng” mà mọi người Viết Nam đều nghe nói

Sử gia Trần Huy Liệu (1901-1969Đ thực hiện vụ án này có chỉ đạoVì sự công bình của lịch sử và là hậu duệ của cụ Phan, người viết bài này đòi hỏi Viện Sử Học Việt Nam phải có lời xin lỗi và đền bồi danh dự cho gia đình họ Phan chúng tôi về những cáo giác khi lên án cụ Phan Thanh Giản. Qua bút hièu Hải Thu Ỏng đã đã hạ thấp cụ xuống hàng súc vật, đòi nhốt cụ trong “chuồng”. Lừa cả nước khi tạo ra  Lê Văn Tám, Ông còn phịa ra vụ án “Phan Lâm mãi quốc, triều đình khi dân”. Hơn 60 năm sau mới bị khui ra bởi Tiến sĩ Phan Đào Nguyên, Ông Trần Huy Liệu nên còn gọi ông là sử gia hay nên gọi là sử tặc?

Phan Than Tâm

California, tháng 8/2021.

————————-

THÔNG BÁO

THÂN TẶNG BẢN ĐIỆN TỬ (PDF) CỦA CUỐN SÁCH

“PHAN THANH GIẢN VÀ VỤ ÁN PHAN LÂM MÃI QUỐC TRIỀU ĐÌNH KHÍ DÂN”

Tác giả Winston Phan Đào Nguyên xin thân tặng bản điện tử của cuốn sách “Phan Thanh Giản Và Vụ Án Phan Lâm Mãi Quốc Triều Đình Khí Dân” cho tất cả mọi người.

Tác giả chỉ có một yêu cầu nhỏ là nhờ bạn thông báo về cuốn sách này và đường link download dưới đây cho tất cả bạn bè bà con muốn đọc:

https://app.box.com/s/bnfhc25c9folo172xozkv6f7oss9drjb

Nếu bạn ở nước ngoài và muốn sách giấy thì có thể order từ Amazon theo link này:

https://www.amazon.com/-/es/Winston-Phan/dp/1990434177/ref=sr_1_1?dchild=1&qid=1629348969&refinements=p_27%3AWinston+Phan&s=books&sr=1-1&text=Winston+Phan (paperback)

hay

https://www.amazon.com/-/es/Winston-Phan/dp/1990434231/ref=sr_1_2?dchild=1&qid=1629349031&refinements=p_27%3AWinston+Phan&s=books&sr=1-2&text=Winston+Phan (hardcover)

Còn người ở VN muốn mua sách giấy (giá 10 USD) thì xin liên lạc Nhà Xuất Bản Nhân Ảnh tại han.le3359@gmail.com.

Mời đọc online sách “Phan, Lâm mãi quốc, triều đình khí dân”, tác giả LS Winston Phan Đào Nguyên:

https://app.box.com/s/bnfhc25c9folo172xozkv6f7oss9drjb

Mời đọc online sách “Phan, Lâm mãi quốc, triều đình khí dân”, tác giả LS Winston Phan Đào Nguyênhttps://app.box.com/s/bnfhc25c9folo172xozkv6f7oss9drjb

 


 

Mạng Lưới Điện Nước của Mỹ sẽ bị Tàu tấn công nếu cuộc chiến ở Đài Loan nổ ra

Tổng Hợp Báo Chí Hoa Kỳ

Các quan chức Mỹ lo ngại rằng trong một cuộc xung đột ở Đài Loan, nếu nó xảy ra thì Trung Quốc có thể sử dụng các truy cập đang gài sẵn, tiềm ẩn của mình để tiến hành các cuộc tấn công mạng gây thiệt hại nhằm vào các cơ sở hạ tầng quan trọng ở Mỹ hoặc các nước đồng minh, từ nguồn cung cấp nước và mạng lưới điện đến dịch vụ vận tải, giao thông nhằm làm gián đoạn cuộc sống và có khả năng gây thương tổn cho người dân cũng như làm ảnh hưởng đến các quần thể dân sự. 

Năm ngoái người ta tiết lộ rằng một chiến dịch  thâm nhập và tấn công mạng, được đặt danh xưng là “cuồng phong Volt”  do nhà nước Trung Quốc tài trợ đã nhắm vào một loạt mạng lưới ở Guam. ẢNH: ANTHONY HENRI OFTANA CHO TẠP CHÍ PHỐ WALL

Người đứng đầu cơ quan gián điệp điện tử chính của quốc gia, nhiệm vụ của Tướng Timothy Haugh là phải lo liệu về những nỗ lực bí mật của Trung Quốc nhằm đánh cắp dữ liệu nhạy cảm và bí quyết vũ khí của Mỹ cũng như tấn công các mạng lưới tiện ích công cộng nhằm gieo rắc sự hỗn loạn trong hậu phương của Mỹ.

“Chúng tôi thấy nó rất độc đáo và khác biệt—và cũng đáng lo ngại,” Haugh nói trong một cuộc phỏng vấn với The Wall Street Journal bên lề một hội nghị an ninh ở Singapore. “Và mối quan tâm là cả những gì đang được (Trung Quốc) nhắm mục tiêu và sau đó là nó được tiến hành như thế nào.”  

 
Trung Quốc cũng đang sử dụng các căn cứ ở Cuba để theo dõi thông tin liên lạc và thu thập thông tin tình báo trên khắp miền đông nam Hoa Kỳ, một hoạt động được gọi là tình báo tín hiệu. Đây là công nghệ liên quan và những gì Hoa Kỳ đang làm để tự vệ. Minh họa: Adam Adada

Hãng bảo vệ mạng Microsoft tiết lộ vào năm ngoái  rằng chiến dịch do nhà nước Trung Quốc bảo trợ đã nhắm vào một loạt mạng ở Guam và các nơi khác ở Mỹ, bao gồm truyền thông, vận tải, hàng hải và các lĩnh vực khác. Công ty cho biết các tin tặc có khả năng đang phát triển các khả năng có thể phá vỡ cơ sở hạ tầng liên lạc quan trọng giữa Mỹ và châu Á trong các cuộc khủng hoảng trong tương lai.  

Tướng an ninh mạng của Mỹ, Haugh nói “Nhìn rộng hơn, các cuộc tấn công mạng của Trung Quốc nhằm vào Mỹ đang gia tăng đều đặn về số lượng và mức độ phức tạp, …” Ông chỉ ra hoạt động của một công ty tư nhân Trung Quốc có tên là I-Soon,  như một điển hình cho thấy phạm vi và quy mô của các hoạt động được nhà nước hậu thuẫn cho các nhóm tin tặc.

 

Các quan chức Hoa Kỳ đã công khai chi tiết về chiến dịch nhằm cho phép các quốc gia khác và các nhà khai thác cơ sở hạ tầng quan trọng ở Mỹ hiểu mối đe dọa này trông như thế nào và cách chống lại nó. Tướng Haugh nói, tin tặc khai thác các lỗ hổng để giành quyền truy cập vào thông tin xác thực của người sử dụng, vì vậy “điều chúng tôi thực sự muốn là có thể tiếp tục tăng cường phòng thủ (chắc chắn hơn)” để gây khó khăn hơn cho chúng.

Công ty tư nhân Trung Quốc I-Soon tuyên bố đã tấn công vào hàng chục mục tiêu. ẢNH: DAKE KANG/ASSOCIATED PRESS

I-Soon tuyên bố đã tấn công vào hàng chục mục tiêu của các chính phủ, bao gồm các bộ ở Malaysia, Thái Lan và Mông Cổ, đồng thời tuyên bố đã xâm nhập vào các trường đại học ở Hồng Kông, Đài Loan và Pháp. Các tài liệu cho thấy một số khách hàng lớn nhất của họ là các văn phòng cấp địa phương và cấp tỉnh của Bộ An ninh Nhà nước Trung Quốc, Bộ Công an và Quân đội Giải phóng Nhân dân.