Nói cho con người (Thư Cần Giờ 1990-1993): Lm. Chân Tín (19)

Nói cho con người (Thư Cần Giờ 1990-1993): Lm. Chân Tín (19)

1:55 Sáng 21/12/12

nguồn: chuacuuthe.com

VRNs (21.12.2012) – Sàigòn – Cần Giờ
16/10/1990

Anh Lan mến,

Chúng ta mừng đầy tháng bị quản chế và lưu đày. Tôi nhớ ngày “lên
xe hoa” có 5 công an làm “phù rể” đưa về Duyên Hải “hưởng tuần trăng mật với
Nhà nước” trong 3 năm. Mình chào mọi người, nụ cười trên môi và lòng đầy hân
hoan, như các tông đồ bị tên vua bù nhìn Hêrôđê tống giam vì danh Chúa Kitô.

Nhân dịp này, tôi đọc lại lời thú nhận của mục sư Martin Niemoller
mà lòng mình vừa vui vừa buồn. vì các vị lãnh đạo tôn giáo đã thiếu can đảm như
mục sư. Nhưng mục sư đã sám hối, đã thú nhận sự hèn nhát của mình. Còn các vị
của ta trong Giáo hội của ta thì chưa! Mục sư nói:

“Lúc bọn đức Quốc xã bắt đầu bỏ tù những người cộng sản, tôi đã im
lặng, vì tôi không phải là người cộng sản. Tôi tiếp tục giữ im lặng, khi người
ta bắt giam những người xã hội dân chủ, vì tôi không phải là người xã hội dân
chủ. Khi người ta bắt bớ người công giáo, tôi cũng không phản đối, vì tôi không
phải là người công giáo. Và lúc họ giam tôi, thì ở nước Đức, không còn tự do và
nhạy cảm để phản đối” (Temps nouveaux, 10/9/1990)

Khi người cộng sản bị bắt giam và bị tra tấn, anh em ta đã lớn
tiếng phản đối bằng những cuộc xuống đường, thăm nuôi tù chính trị, viết bài
trên tạp chí Đối Diện, bị đưa ra tòa biết bao lần và tôi với tư cách chủ nhiệm,
bị lên án năm năm cấm cố và báo Đối Diện bị đóng cửa vĩnh viễn.

Sau ngày chế độ xã hội chủ nghĩa được thiết lập ở miền Nam, anh em
ta cũng đã phản đối những vi phạm nhân quyền mà vì thế, anh bị quản chế tại
gia, còn tôi bị đày ra Duyên Hải và quản chế tại xã Cần Thạnh.

Như vậy là chúng ta đã thực thi chức năng ngôn sứ của người Kitô
hữu và đã không im lặng trước bất công của bất cứ chế độ nào. Đó là niềm vui và
hãnh diện của anh em ta. Hãnh diện chứ không tự kiêu, tự mãn, ví đó cũng là ân
huệ của Chúa, đó là sức mạnh của Thánh Linh. Nhưng đồng thời cũng là nỗi buồn
của chúng ta, buồn trước “sự im lặng đáng sợ” của những vị lãnh đạo trong Giáo
Hội. Chúng ta cầu nguyện cho Giáo Hội, cầu nguyện cho các vị lãnh đạo Giáo Hội
được sức mạnh của Thánh Linh, hầu đủ can đảm phá “sự im lặng đáng sợ” kia.

Thái độ của nhà văn Soljnitsyne cũng trong ý hướng trên. Khi
Gorbatchev trả lại quốc tịch lại cho nhiều nhân vật đã bị lên án một cách bất
công bằng cách phao vu cho họ những tội như phản quốc, vợ nhà văn đã nói: “Bao
lâu Viện Kiểm sát LX chưa từ bỏ điểm chính để buộc tội ông là phản quốc và bao
lâu Đoàn chủ tịch Xô Viết tối cao chưa nói lên rõ ràng thái độ của họ với sắc
lệnh ngày 13/2/1974 về việc trục xuất ông Soljnitsyne, thì không có vấn đề trả
lại quốc tịch cho ông”.

Hôm công an thành phố xuống Duyên Hải làm việc với tôi và đọc nghị
quyết lần thứ hai của ủy ban Nhân dân Thành phố, tôi đã có nói với họ, cũng như
anh đã nói trên Sài Gòn với CA ngày 16/5/1990, là tôi không chấp nhận lý do đưa
ra và để đày và quản chế tôi: họ vu cáo tôi vi phạm an ninh quốc gia, chia rẽ
tôn giáo… Soljnitsyne đã không chấp nhận sự khoan hồng, khi người ta trả quốc
tịch cho ông mà chưa nhìn nhận ông ấy vô tội. Khi trả lời cho công an như trên,
chúng ta cũng có một lập trường như Soljnitsyne.

Gửi lời thăm chị Thanh Vân và hôn bé Lan Chi, bé Châu. Hôm chị
xuống cùng bạn bè thật vui, nhất là đối với “Incident Nguyễn Viết Khai”. Chắc
chị đã kể cho anh nghe. Lại một kích thích tố! Anh em cầu nguyện cho nhau.

 

Lm. Chân Tín


(NKNNL 1990-1991, trang 134-135)

QUĂNG CHÀI,

QUĂNG CHÀI,

Một mẻ chài quăng nhấp nhoáng rơi,
Dấy động tôm cua cá hụt hơi,
Thuyền con bé tẹo mênh mông nước,
Lắc lẻo đòng đưa khéo vẻ vời…
Quanh năm xứ lạ trên đầu sóng,
Bến cũ làng xưa nước đục trong ?
Mưa dầm nắng đội sương che phủ,
Vất vả nông sâu chẳng nản lòng…
Bến đổ thuyền neo sớm nghĩ ngơi,
Vá lưới nhâm nhi ngẫm sự đời,
Bao giờ vượt được cơn nước lũ,
Cuộc sống bình an lại thảnh thơi…
Liverpool.21/12/2012.
Song Như.
Kính gởi Quý Thầy Cô và các bạn LVC.
Kính chúc Giáng Sinh vui vẻ và Năm Mới hạnh phúc.

Đơn Giản và Phức Tạp

Thứ hai, ngày 10 tháng mười hai năm 2012

con duong va ban chan

Khi còn nhỏ thì đơn giản, lớn lên trở nên phức tạp.
Khi nghèo khó thì đơn giản, lúc giàu có trở nên phức tạp.
Khi thất thế thì đơn giản, lúc có địa vị thì trở nên phức tạp.
Tự nhận bản thân đơn giản, đánh giá người khác phức tạp.
Thật ra, thế giới này rất đơn gỉan chỉ có lòng người là phức tạp.
Mà suy cho cùng thì lòng người cũng đơn giản, chỉ có lợi ích chi phối nên con
người mới trở nên phức tạp.
Đời người, đơn giản thì vui vẻ. Nhưng người vui vẻ được mấy người.
Đời người, phức tạp thì phiền não. Nhưng người phiền não thì quá nhiều.
Trong cuộc đời mỗi người đều không thể tránh khỏi những lúc buồn phiền, lo lắng
thậm chí là đau khổ.
Người vui vẻ, không phải là người không có buồn phiền, mà là người không để
cho những nỗi buồn và niềm đau ấy khống chế.
Thật ra, đau khổ không hề đáng sợ, đáng sợ là ngay cả trái tim cũng phản bội
bản thân mà đứng về phía đau khổ.
Muốn quản lý tốt tâm trạng của bản thân thì cần phải quên đi những điều làm
mình không vui, đừng coi trọng những mâu thuẫn, hiểu lầm phát sinh trong cuộc
sống, mà hãy xem đó như là một yếu tố giúp chúng ta mài dũa đời sống tâm linh
của mình vững chắc hơn.
Chỉ có như thế thì nỗi đau khổ của mình như gió thoảng mây trôi mà thôi.
Chuyên mục : Nghệ Thuật Sống
nguồn: Anh chị Thụ & Mai gởi

Trong thảm kịch tại trường tiểu học Sandy Hook, giáo hội đem lại nguồn an ủi.

Trong thm kch ti trường tiu hc Sandy
Hook, giáo h
i đem li ngun an i.

Trần Mạnh Trác

12/15/2012

Người ta kéo đến hàng ngàn người, đứng tràn ra cả ngoài đường để tìm một câu trả lời và một nguồn an uỉ. Đó là cảnh tượng trong đêm thứ Sáu vừa qua tại nhà thờ St. Rose of Lima gần trường tiểu học Sandy Hook Elementary School ở Newtown, tiểu bang Connecticut, nơi mà một cuộc tàn sát thê thảm đã xẩy ra lúc 9:30 buổi sáng cùng ngày.
Adam Lanza, một thanh niên mới 20 tuổi còn ở với mẹ, đã bắt chết mẹ mình rồi vác 3 khẩu súng máy, lái xe tới trường, phá cửa kính xông vào và, không nói một lời, bắn giết 2 lớp học rồi tự sát. Có những thi thể bị bắn tới 11 viên đạn.
Bà hiệu trưởng Dawn Hochsprung, 47 tuổi, khi nghe tiếng nổ đầu tiên đã phóng mình ra khỏi văn phòng về phía tiếng súng và khi hiểu được sự việc đã khởi động hệ thống báo động cho toàn trường trước khi bị giết. Chuyên gia tâm lý, bà Mary Sherlach, 56 tuổi, cũng chạy theo bà hiệu trưởng bén gót, và tìm cách lý luận với tay súng trước khi bị bắn chết.
Cô giáo Victoria Soto, 27 tuổi, khi nghe báo động đã xua các em vào phòng áo rồi, khi tay súng xuất hiện đã nói lừa là các em đang ở phòng thể dục. Cô đã đổi mạng sống mình cho các em.
Một số giáo viên và phụ huynh đang ở một phòng họp, lo sợ co ro rút vào một góc phòng. một giáo viên đã lấy thân mình chặn lấy cửa không cho tay súng xông vào.
Nhiều viên đạn đã bắn qua cửa và cô giáo đã bị thương nặng ở tay và đùi.
Những hành động anh hùng trên đã cứu nhiều mạng sống.
Tử vong kể cả phạm nhân lên tới 28 người, trong đó có 20 con trẻ lớp 1 tuổi từ 6 cho đến 7, gồm 8 trai 12 gái. Nhiều em là giáo dân cuả giáo xứ St. Rose of Lima.
Nhiều người không cầm nổi nước mắt khi 26 ngọn nến được đặt lên bàn thờ trong lúc cộng đoàn cùng nắm tay nhau hát bài thánh ca ‘silent night’.
Nhà thờ đã mở cửa xuốt đêm, cha xứ Đức Ông Robert Weiss, nhiều linh mục ở các giáo xứ kế cận và các nhân viên Y Tế Công Giáo quanh vùng đã được huy động đến để an ủi các gia đình nạn nhân.
Cho tới quá khuya, gia đình nạn nhân vẫn chưa được phép tới nhận xác chết cuả con em mình. Chính quyền còn phải điều tra, ghi chép chứng cớ và nhận diện từng người một.
Cha Weiss cho biết ngài đã dành trọn ngày để an ủi nạn nhân và gia đình, nhưng ngài không thể trả lời cho họ về lý do tại sao sự việc đã xẩy ra thế nào.
“Tôi biết rằng nhiều người sẽ hỏi ‘Tại sao Chúa lại để sự việc xẩy ra như thế này?’ Đây không phải là việc do bàn tay Chuá làm. Đây là việc do bàn tay cuả một người, một người có vấn đề,” Ngài nói.
Trong buổi lễ, ngoài những lời chia buồn phát biểu bởi các quan chức chính quyền, một lời an ủi còn đến từ một nơi rất xa, một điện thư gửi đến từ đấng Cha Chung là đức Giáo Hoàng Benedict XVI:
“Trước tình cảnh của thảm kịch vô nghĩa này, ta cầu xin Thiên Chúa là Cha chúng ta ban ơn an ủi cho tất cả mọi người đang phải khóc than và xin Chuá nâng đỡ cộng đồng bằng sức mạnh tinh thần để chiến thắng bạo lực với sức mạnh của sự tha thứ, hy vọng và tình yêu hòa giải,”
Thống đốc tiểu bang Dannel Malloy cũng đồng hoạ lời cuả Đức Thánh Cha trong bài chia buồn tại buổi lễ:
“Nhiều người trong chúng ta, ngày hôm nay và trong những ngày kế tiếp, sẽ sống nương tựa vào một điều đã được học và được tin, đó chính là Đức Tin sẽ mang lại cho chúng ta câu trả lời” (there is faith for a reason)  Được biết ngay từ những giây phút đầu tiên khi tin tức loan ra, thì Đức Ông Robert Weiss đã có mặt ở hiện trường. Trước một thảm hoạ vô cùng to lớn, ngài lập tức báo động cho tòa Giám Mục và các linh mục gần đó đến tiếp tay, và các giáo sĩ đã làm việc không ngừng nghỉ cho đến nay.
Một chương trình Mục Vụ cấp tốc đã được giáo xứ St. Rose of Lima và giáo phận
Bridgeport tổ chức để hổ trợ các nạn nhân và gia đình không phân biệt tôn giáo chủng tộc.

NHỚ XƯA,

NHỚ  XƯA,

Nhà em khép kín bên kia bến,
Ẩn khuất con đò lúc nước lên,

Hàng cây phượng vĩ trồng ngay lối,

Lặng lẽ rung rinh liễu dịu mềm…

Sương tan lấp lánh ngàn tia sáng,

Lã lướt thân cò vụt cánh sang,

Con đường cuối xóm buồn heo hút,

Ngập lối muôn hoa nở muộn màng…

Nhớ quá chiều nào vội ghé thăm,

Mắt em ươn ướt ngõ thương thầm,

Cầm tay muốn nói lời tan hợp,

Chỉ ngại xa rồi…biệt mấy năm…!

Con thuyền viễn xứ nay như đã,

Bỏ lại thôn nghèo vạn dặm xa,

Người xưa vắng bóng vầng trăng cũng,

Héo hắt tàn canh … thiếu mặn mà…

Liverpool.16/12/2012.

Song Như.

Kính gởi Quý Thầy Cô và các bạn LVC .

Kim Trọng.