Tương lai gần của Giáo Hội Công giáo

Tương lai gần của Giáo Hội Công giáo

Đăng bởi lúc 2:34 Sáng 29/04/13

TRẦM THIÊN THU

VRNs (29.04.2013) – IntegratedCatholicLife – Một cuộc đối thoại về tương lai không xa…

Chris hỏi người cha khi ra khỏi khuôn viên nhà thờ:

– Ai mặc đồ đen ngồi phía sau cha Miguel trong Thánh lễ vậy hả ba?

Anh thấy vợ có vẻ lo lắng và gật đầu nhanh trước khi ông trả lời cho cậu con trai 13 tuổi:

– Chris nè, con có thể nghe mẹ và ba thảo luận vấn đề này. Bộ Tôn Giáo đã tuyên bố rằng các tôn giáo phải có một nhân viên tham dự khi có bất kỳ nghi thức thờ phượng của tôn giáo nào đó. Họ không được nói điều gì xúc phạm tới tôn giáo khác hoặc đối nghịch với luật hôn nhân, hạn chế việc thờ phượng và thảo luận về Thiên Chúa nơi công cộng. Cha mẹ bảo vệ con khỏi ảnh hưởng các tin tức xấu, nhưng… cha mẹ nghĩ rằng đã đến lúc con cần biết sự thật.

– Ba ơi, con không hiểu. Làm sao người ta nghĩ đức tin Công giáo phá bỏ pháp luật chứ? Chúng ta là những người luôn bảo vệ sự sống, nâng đỡ tính thánh thiện của hôn nhân và phục vụ người nghèo. Đó không là những điều tốt sao?

Điều này khó lắm. Khó ngay cả khi nói ra. Nhưng trong mấy năm qua, có những đợt tấn công nhắm vào Giáo hội Công giáo từ phía chính phủ và các nhóm chống tôn giáo bắt đầu leo thang và càng ngày càng tệ hơn. Các tôn giáo khác cũng chịu đau khổ trong thời buổi rất khó khăn này.

Chris cũng cảm thấy bị “sốc” trong thời đại ngày nay, nhưng điều này không xảy ra thoáng qua. Vài năm trước, chính phủ đã đưa ra luật y tế mới ở Hoa Kỳ, kể cả cái mà người ta gọi là “ủy thác”. Điều này bắt những nhà tuyển dụng Công giáo, kể cả các bệnh viện Công giáo, các tổ chức Công giáo phi lợi nhuận và các doanh nghiệp do người Công giáo điều hành để đưa ra phương cách ngừa thai và phá thai cho nhân viên, ngược với các giáo huấn tôn giáo. Có cuộc đấu tranh quan trọng để ngăn chặn điều này xảy ra, nhưng Tòa án Tối cao đã đưa ra luật mới này.

Trong những năm sau đó, chính phủ bắt đầu theo dõi tôn giáo và bắt chối bỏ đức tin. Điều quan trọng kế tiếp chống lại các hội từ thiện của các tôn giáo nhằm đánh thuế và chính phủ trở thành nguồn hỗ trợ từ thiện ở trong nước. Họ thường ủng hộ các nhóm giúp đỡ chính trị. Các tôn giáo bị bách hại, thúc đẩy ngừa thai và phá thai, kể cả các vấn đề khác, nhưng Giáo hội vẫn kiên cường tái xác định giá trị hôn nhân.

– Đó là lý do để chúng ta có Bộ Tôn Giáo sao? Rồi điều gì sẽ xảy ra nữa?

– Không ai biết, nhưng Bộ Tôn Giáo càng ngày càng xóa bỏ dấu vết về tự do tôn giáo ở đất nước chúng ta. Có vẻ như điều xảy ra từ vài năm trước đang thành hiện thực: Chính phủ muốn thay thế Thiên Chúa trong cuộc đời chúng ta. Các giám mục và linh mục đang phản đối, nhiều người đã bị bắt. Đức giáo hoàng đã kêu gọi cầu nguyện và tích cực hành động từ những người Công giáo, nhưng e rằng chúng ta đã đi quá xa theo vết xe cũ.

Người mẹ cầm tay con trai Chris, nhìn vào mắt con trai và hỏi:

– Chris, cha mẹ yêu con và Chúa Giêsu yêu con. Con biết vậy chứ? Chúng ta sẽ gặp khó khăn đang chờ chúng ta ở phía trước, chúng ta phải kiên cường mà vững tin vào Đức Kitô và Giáo hội. Chính phủ sẽ vui nếu mọi người rời bỏ nhà thờ, chùa chiền và các nơi thờ phượng, nhưng chúng ta sẽ không bao giờ làm vậy. Con hiểu không?

– Dạ, con hiểu. Con chỉ thắc mắc là tại sao chúng ta lại ở vào tình trạng này.

– Chris nè, cha mẹ thường nói chuyện về những điều tương tự như vậy. Chúng ta có thể nhìn lại mấy chục năm qua và thấy rõ ở đất nước này. Tuy chậm nhưng chắc chắn gia đình truyền thống sẽ không tan rã vì hôn nhân đã được tái xác định. Dễ dàng ngừa thai, phá thai và chủ nghĩa duy vật không được phục hồi đã ảnh hưởng nhiều tới thế hệ của chúng ta. Người ta càng ngày càng ích kỷ và tham lam vì chúng ta đã tạo nên những thần tượng giả tạo trên thế giới này chứ không chú trọng những điều tốt được hứa ban ở trên trời. Hậu quả là chúng ta càng ngày càng xa Chúa và kỳ thị tôn giáo. Sự lãnh đạm và vô cảm đã khiến chúng ta im lặng trước sự bành trướng của sự chuyên chế và bất công khi mà đáng lẽ chúng ta phải nói thẳng nói thật và hành động để ngăn chặn.

Câu trả lời không dễ dàng và chúng ta phải cầu xin ơn can đảm, sức mạnh và khiêm nhường. Chúng ta vẫn bám chặt vào Đức Kitô và Giáo hội dù gặp khó khăn và đau khổ. Chúng ta phải rạch ròi: Chọn Nước Trời hoặc Hỏa Ngục. Hỏa Ngục là đường dễ đi, chỉ cần quay lưng lại phía Đức Kitô. Tức là chúng ta để cho chính phủ làm những gì họ muốn, còn chúng ta không trung thành với Thiên Chúa. Chúng ta có thể chọn Nước Trời. Chúng ta có thể yêu mến và phụng sự Thiên Chúa, ghi nhớ sự hy sinh cao cả mà Ngài đã thực hiện trên Thánh Giá vì chúng ta. Người ta có thể chọn điều tốt hoặc xấu, cuộc đời chúng ta cũng sẽ thay đổi, nhưng chắc chắn chúng ta sẽ tìm được Nước Trời nhờ sức mạnh của Chúa Thánh Thần.

Chris nhìn cha mẹ rồi hạ giọng:

– Chúng ta có thể cầu nguyện ngay bây giờ để xin ơn sức mạnh và can đảm không? Chúng ta cần hỗ trợ nếu chúng ta gặp khó khăn và giúp đỡ Giáo Hội sinh tồn. Con không biết làm gì khác ngoài việc cầu nguyện.

Cha của Chris mau mắn cho xe vô khu mua sắm, dừng lại và lấy tràng hạt ra. Vợ và con trai ông cũng lấy tràng hạt ra và họ cùng làm dấu Thánh Giá: “Tôi tin kính một Thiên Chúa là Cha toàn năng, Đấng tạo thành trời đất, muôn vật hữu hình và vô hình…”.

RANDY HAIN

TRẦM THIÊN THU

(Chuyển ngữ từ IntegratedCatholicLife.org)

Ngải cứu và ơn gọi

Ngải cứu và ơn gọi

Chiên Già

19/04/2013

WGPSG — Căn bệnh viêm xoang khiến đầu tôi đau nhức hoài, đành tạm gác công việc sang một bên trong nhiều ngày. Được một người bạn mách nước, tôi tìm đến phòng khám y học dân tộc của một nhà dòng nọ. Quả thật, phương pháp châm cứu đem lại hiệu quả đúng như lòng tôi mong đợi: những cơn đau buốt ở đầu đã thưa dần, và dường như có dấu hiệu ngưng hẳn.

Châm cứu là phương pháp chữa bệnh gồm hai phần: Châm có nghĩa là dùng vật nhọn (như kim, que nhọn…) đâm vào hoặc kích thích vào huyệt, cứu có nghĩa là dùng nhiệt (hơi nóng) tác động lên huyệt.

Hằng ngày tôi được điều trị bằng hai phương pháp châm kim và cứu bằng nhiệt từ cây ngải, nhưng tôi thích giai đoạn cứu hơn, vì tôi rất sợ … đau, hihi!

Cô bác sĩ trẻ trung di chuyển cây ngải cứu trên các huyệt đạo của tôi cách nhuần nhuyễn, thuần thục: cô không để cây nhang ngải cứu ở quá xa khiến cho sức nóng của nó không thể tác động lên huyệt đạo của tôi, cô cũng chẳng để nó quá gần khiến tôi phải bỏng rộp. Sức nóng của cây ngải được điều phối thật tinh tế, tôi nằm thư giãn và tận hưởng cảm giác ấm áp, dễ chịu do cây ngải cứu đem lại.

Sau một vài ngày điều trị, tôi bắt chuyện và thăm hỏi người lương y đang chữa trị cho mình. Trước hết là lời cảm ơn chân thành với cô, nhờ cô mà những cơn đau đầu gần như đã “tạm biệt” tôi! Thêm một vài ngày điều trị nữa, chúng tôi trở thành hai người bạn thân thiết và nội dung những cuộc chuyện trò cũng đi dần đến những đề tài nóng và sâu như nhiệt độ của cây ngải cứu qua huyệt đạo, tác động vào nội tạng: từ chuyện thời sự trong ngoài nước, đến chuyện nắng mưa thời tiết…

Tôi khá ngạc nhiên khi biết cô đã tốt nghiệp y khoa và làm bác sĩ tại bệnh viện Chợ Rẫy, một trong những bệnh viện lớn của thành phố (và cả nước nữa), thế mà hiện nay cô đang tìm hiểu ơn gọi trở thành nữ tu tại nhà dòng này. Được biết hiện nay cô là đệ tử năm thứ hai của dòng, nghĩa là nếu mọi chuyện thuận buồm xuôi gió, phải đến ít là 4 năm nữa cô mới được tuyên khấn lần đầu và chính thức trở thành nữ tu. Một quá trình tìm hiểu và sống ơn gọi tu trì khá là dài, tương đương với 7 năm học y khoa đầy vất vả và cố gắng mà cô đã trải qua trước đây. Thật đáng ngạc nhiên trước sự chọn lựa con đường tương lai của người thanh nữ này: không phải trở nên một bác sĩ thành đạt và giàu có, mà là mong trở thành một nữ tu khiêm nhu và phục vụ tha nhân.

Tôi hỏi: “Tại sao cô không tiếp tục công việc tại bệnh viện lớn và uy tín đó? Tại sao lại từ chối một tương lai xán lạn, đầy hứa hẹn để khởi đầu chặng đường mới với việc tìm hiểu đời tu trong thời gian lâu dài như thế?”

Cô mỉm cười và nhẹ nhàng trả lời tôi bằng một câu hỏi: “Chú định nghĩa thế nào là tương lai xán lạn?”

Câu hỏi ngược lại đó khiến tôi bối rối, nhưng tôi vẫn gắng trả lời: “Này nhé, bác sĩ là một nghề nghiệp cao quý, nhiều người ấp ủ mơ ước được trở thành bác sĩ: vì lý tưởng cứu giúp tha nhân hoặc được nể trọng và giàu có trong xã hội. Để trở thành bác sĩ, người ta phải qua một quá trình học tập vất vả và tốn rất nhiều công sức lẫn tiền bạc, một khi đã là bác sĩ thì sẽ có nhiều cơ hội thăng tiến về danh lẫn về lợi bù đắp lại những nỗ lực của thời học tập. Vậy mà cô lại từ bỏ điều kiện khá là tốt đẹp đó để chọn con đường trở thành nữ tu, như thế có nghịch lý chăng?”

Dịu dàng nhưng đầy dứt khoát, cô bác sĩ trả lời: “Cháu làm việc ở khoa cấp cứu, chứng kiến nhiều cảnh đời rất đặc biệt, cũng như nhìn thấy phận người thật mỏng giòn, mong manh, cái chết chỉ cách sự sống trong tích tắc. Ngẫm lại Lời Chúa dạy ‘được lời lãi cả thế gian mà mất linh hồn nào có ích chi’ mà thấy thấm thía, tiền của nứt đố đổ vách cũng phải bó tay trước cái chết, danh cao đức trọng trước mặt người đời cũng chóng qua như kiếp người vỏn vẹn trăm năm!”

Cảm thấy tò mò trước lý luận của người bác sĩ trẻ này, tôi gặng hỏi tới luôn: “Có thể kể cụ thể một vài trường hợp cô đã chứng kiến đến nỗi phải suy nghĩ lại về thân phận mỏng giòn của kiếp người không?”

Như thể gặp được người đồng cảm và thấu hiểu cho sự chọn lựa của bản thân, bác sĩ hào hứng kể một mạch nhiều câu chuyện thú vị khi làm ở bệnh viện:

Cách đây vài năm, bác sĩ chứng kiến cái chết thương tâm của một cô gái đang mang thai. Chuyện là thế này, cô gái đó đưa mẹ chồng đi chợ về, ngang qua khu rừng cao su nọ, đột nhiên một cơn lốc khá mạnh bùng lên làm gẫy nhiều cành cây. Có một bầy ong vò vẽ làm tổ trên cành cây kia, gió bẻ gẫy cành cây khiến tổ ong rơi xuống đất, chẳng may đúng lúc hai mẹ con vừa chạy xe đến nơi, thế là chúng ùa đến bao vây họ, người mẹ nhanh chân hơn chạy thoát khỏi bầy ong, nhưng tội nghiệp người con gái thân mang dạ chửa không kịp thoát đi, đã bị đàn ong dữ chích chi chít lên thân thể. Thai phụ được mang đến bệnh viện cấp cứu, nhưng nọc độc của ong quá nhiều, chỉ sau ba ngày cô gái này đã từ giã cõi đời! Tai nạn đến với cô thật bất ngờ!

Trường hợp khác thì lại còn bất ngờ hơn nữa. Một phụ nữ đang chạy xe trên đường, bỗng một cành cây nhỏ rơi từ trên cao xuống trúng ngay vào sau gáy (cành cây do một nhóm công nhân cây xanh cưa rơi xuống đường) khiến cô bị liệt toàn thân. Sức sống năng động, hoạt bát từng có của tuổi trẻ đã rời bỏ cô vì tai nạn hy hữu đó, và từ đấy cô phải nằm một chỗ suốt quãng đời còn lại.

Câu chuyện thứ ba thì không nhiều tính bất ngờ cho bằng sự bất lực của con người trước cái chết. Một chàng trai trẻ đẹp về nghỉ hè ở quê nhà sau hai năm du học tại trời tây, đột nhiên bị sốt, gia đình đưa anh vào bệnh viện điều trị, các bác sĩ tìm ra nguyên nhân là cơ thể anh bị nhiễm siêu vi. Mặc cho gia đình bỏ ra gần 3 tỷ đồng để lọc máu, thay máu và còn nhiều phương pháp điều trị tối tân và hiện đại hơn nữa, anh vẫn phải từ giã cõi đời giữa tuổi thanh xuân, mang theo bao ước mơ tươi sáng về thế giới bên kia.

Cô bác sĩ trầm ngâm nói tiếp: “Chú thấy không, giàu có, trẻ đẹp, tài năng nhiều như thế vẫn không thoát khỏi kiếp phận mong manh của đời người. Cháu còn được chứng kiến nhiều trường hợp thương tâm hơn vậy nữa, và cháu đã nghĩ việc kiếm tìm tiền của, địa vị, sức khỏe không còn là ưu tiên số một trong cuộc đời của cháu nữa. Giờ đây, cháu muốn tìm kiếm điều gì đó tốt đẹp hơn, bền vững hơn nữa kìa, và may mắn sao cháu đã được Lời Chúa đánh động để thực hiện chọn lựa mới cho cuộc đời: chọn Chúa làm gia nghiệp! Cháu không muốn chọn Chúa cách nửa vời, cháu còn muốn nhiều hơn thế nữa, cháu muốn chọn Chúa cách triệt để: dành trọn cuộc đời và sự sống của cháu cho Chúa và cho việc kết hiệp mật thiết với Chúa.”

Câu chuyện khép lại cũng đúng lúc cây nhang ngải cứu vừa tàn, cô bác sĩ chào tạm biệt tôi, còn tôi vẫn miên man nghĩ suy về những mẩu chuyện thực tế vừa nghe, cũng như về lý do khiến người lương y trẻ này quyết tâm chọn đời tu, chọn bước theo Thầy Giêsu, để trở nên môn đệ nghĩa thiết, gắn bó trọn đời với Con Thiên Chúa làm người.

“Giữa mọi hoàn cảnh, Đức Giêsu tiếp tục nói với chúng ta; Ngài mời gọi chúng ta sống với Ngài, vì chỉ duy Ngài là Đấng có thể thỏa đáp được mọi khát vọng nơi ta.

Giờ đây, Đức Giêsu hiện diện giữa cộng đoàn các môn đệ chính là Giáo Hội, và Ngài vẫn mời gọi mọi người bước theo mình. Lời mời gọi này có thể đến bất kỳ lúc nào.

Hôm nay, Đức Giêsu tiếp tục cất lời: “Hãy đến và theo tôi” (Mc 10,21). Chấp nhận lời mời gọi này nghĩa là không còn chọn lựa con đường của riêng mình nữa.

Theo Ngài nghĩa là đặt để ý muốn của chúng ta nơi ý muốn của Đức Giêsu, trao ban cho Ngài chính mình, đặt Ngài vào vị trí trổi vượt trong mọi lĩnh vực của đời sống: gia đình, công việc, sở thích riêng và chính bản thân mình.

Theo Đức Giêsu cũng có nghĩa là giao nộp chính chúng ta cho Ngài, sống trong tình thân mật với Ngài, và nhờ Ngài đi vào sự hiệp thông với Chúa Cha trong Chúa Thánh Thần, và cũng là với anh chị em chúng ta. Sự hiệp thông đời sống với Đức Giêsu là một “tình trạng” đặc ân, nơi đó chúng ta có thể kinh nghiệm được niềm hy vọng và nơi đó, đời sống chúng ta trở nên tròn đầy và tự do.” (Đức Giáo hoàng Bênêđictô XVI, Sứ điệp gửi cho toàn thể dân Chúa nhân Ngày Thế giới Cầu nguyện cho Ơn gọi lần thứ 50).

Lễ rửa tội trong đêm Vọng Phục Sinh

Lễ rửa tội trong đêm Vọng Phục Sinh
ngày 30 tháng 03 năm 2013,
tại Giáo xứ Đức Kitô Ngôi Lời nhập thể Houston, Texas
22 tân tòng được làm con cái Chúa..
ORANGE, California (NV) – Đức Giám Mục Kevin Vann, giám mục Giáo Phận Orange, sẽ rửa tội cho 972 người Công Giáo tân tòng tại Nhà Thờ Chánh Toà, 566 South Glassell St., Orange, CA 92866, trong buổi tối lễ vọng Phục Sinh, 30 Tháng Ba, tới đây, thông cáo báo chí của giáo phận cho biết.
Đây là số người được rửa tội tại lễ Phục Sinh đông nhất trong 36 năm lịch sử giáo phận.
Đức Giám Mục Kevin Vann sẽ lãm lễ rửa tội cho gần
1,000 giáo dân Công Giáo tân tòng. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)
Đa số vì muốn lập gia đình với anh chị em có đạo công giáo nên đi học lớp giáo lý tân tòng để rửa tội và sẽ làm phép hôn phối ở nhà thờ.
Nhưng không ít trường hợp” đi tìm Chúa” trong các lớp tân tòng để tìm hiểu đạo công giáo tìm hiểu Chúa Giêsu và giáo lý của Ngài giảng dạy. Hành trình đức tin không đơn giản chút nào. Từ lúc không biết gì về Chúa Giêsu, về Đức Mẹ Maria, làm sao trong 8, 9 tháng học hỏi, tìm hiểu Thánh Kinh mà tin và yêu mến Chúa Giêsu được, nếu người đó không có “ơn Chúa” đánh động trước, nghĩa là các tân tòng đã có ý niệm một phần nào tin có Thiên Chúa toàn năng, có đấng tối cao, đấng vô hình hướng dẫn cuộc đời mình. Người đó cũng muốn tìm chỗ dựa của đời sống tâm linh trước, dựa vào sức Chúa chứ không cậy vào sức mình,cậy vào tài năng riêng của mình.
Nhà thờ La vang ở Houston cũng ban bí tích thanh tẩy cho 12 tân tòng . Thông thường các nhà thờ khác cũng làm lễ rửa tội cho người lớn, các tân tòng nhân mùa lễ Phục sinh hằng năm.
* Nghi thức chào đón và tiếp nhận dự tòng:
Đức Ông hỏi: Anh chị muốn xin gì ở Hội Thánh?
Dự tòng trả lời: Thưa Cha chúng con xin đức tin.
Đức Ông tiếp tục hỏi: Đức tin làm gì cho anh chị?
Dự tòng: Đức tin đưa chúng con đến sự sống đời đời.
Đức Ông cũng như cộng đồng dân Chúa cầu nguyện cho các tân tòng:
“Hãy quyết phó thác đời sống hàng ngày của anh chị vào sự chăm sóc của Ngài để anh chị có được niềm tin nơi Ngài với tất cả tâm hồn của anh chị. Đây là đường lối Đức tin mà Chúa Kitô sẽ hướng dẫn anh chị trong tình yêu tới sự sống đời đời.”
Xin đức tin là xin Thiên Chúa ban ơn để chúng ta có đức tin, tin có Thiên Chúa toàn năng,
tin Chúa Kitô là con Thiên Chúa , tin có đời sống vĩnh cửu.
Trong đêm rửa tội các tân tòng được mặc áo trắng, trao nến trắng và nhận phép thêm sức luôn
Đức Ông xức dầu trên trán các tân tòng và nói: ‘Anh (chị) hãy nhận lảnh ấn tín ơn Chúa Thánh Thần’.
Hành trình đi tìm Chúa.
Từ cuối tháng 08 năm 2013 gần 30 người lớn tìm đến nhà thờ để tìm hiểu về đạo Chúa. Trong quá trình học đạo, các anh chị em tân tòng trong những tháng đầu theo học, khi học hỏi Thánh Kinh, thảo luận về Chúa, các anh chị thường không phát biểu. Có lẽ còn e dè, ngại ngùng cũng có thể chưa hiểu biết về Thánh Kinh hay chưa tin tưởng vào Thiên Chúa .?
Tuy nhiên, trải nghiệm suốt 5 tháng thảo luận, học hỏi cũng như sau khi tham dự khóa tĩnh tâm ở Palacios vào đầu tháng 02 năm nay, trong đêm thứ bảy có nghi thức rửa chân cho tân tòng, ngồi thinh lặng, nghiêm trang, chung quanh nến thánh giá, mỗi người đốt nhúm trầm hương, đốt ngọn nến của mình và cầu nguyện cùng Thiên Chúa.
Trong ba ngày tĩnh tâm ở Palacios, anh chị em tân tòng bắt đầu phát biểu nhiều hơn, có cảm nghiệm về Thiên Chúa và Đức Mẹ nhiều hơn.
Tân tòng diễn kịch trong ngày tĩnh tâm
Một hình ảnh sinh hoạt của Tân tòng.
Ngày Tết Quý Tỵ vừa qua, anh chị em tân tòng đi đến Nursing home để thăm các cụ già tàn tật, bịnh hoạn để thực thi đức bác ái .
Tân tòng đi thăm người già cả tàn tật ở Nursing home
Đêm thứ sáu ngày Chúa chịu nạn, anh chị em tân tòng diễn lại 14 chặng đường thương khó. Anh chị em mặc y phục của người Do thái xưa cách nay hai ngàn năm giống như thời Chúa Kitô. Cũng có quan Philatô, có lính La mã, có Đức Mẹ, có thánh Gioan, Simon đỡ thánh giá cho Chúa, Giuda ph ản bội Chúa, Madalena, Veronica, Pharisêu, Satan..
Chuẩn bị diễn 14 chặng đường thương khó
Các tân tòng đi gặp Đức Giám Mục
Giá trị của cầu nguyện.
Năm 1991 tôi rửa tội nhân ngày lễ Đức Mẹ hồn xác về trời 15 tháng 8 tại nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế Sài gòn với Cha Bạch văn Lộc. Năm 1992 hai con gái cũng rửa tội tại nhà thờ này để được gia nhập Hội Thánh Chúa.
Năm nay, 2013 tôi đã làm con cái Chúa được 22 năm.
Năm 2000 tôi có tham gia Khóa căn bản của Chương Trình Thăng Tiến Hôn Nhân Gia Đình do Cha Chu Quang Minh giảng, và sau đó tôi sinh hoạt trong chương trình này. Tôi vẫn nhớ câu nhắc nhở của Cha Chu Quang Minh như sau: “Mọi sự đều phải cầu nguyện và cầu nguyện trong mọi sự”.
Sự cầu nguyện liên lỉ của tôi, cũng như các nhà dòng Đa Minh, Dòng Chúa Cứu Thế, Dòng Đồng Công ở Missouri cầu nguyện giúp, bạn bè cầu nguyện thay nay Thiên Chúa đã nhậm lời. Kỳ này bà xã tôi đã đồng ý học đạo để tìm hiểu Chúa , tìm hiểu giáo lý Giáo Hội Công giáo hơn 7 tháng qua và đã chịu phép thanh tẩy vào ngày 30 tháng 03, lễ vọng Phục sinh vừa qua. Người nhận đỡ đầu là Sơ Lucy Nguyễn Lương dòng Nữ Đa Minh Việt nam .Tôi vẫn luôn luôn tự nhắc nhủ :”Anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho”. (Mt 7, câu 7) cũng như tôi luôn luôn cố gắng ca ngợi Chúa trong mọi hoàn cảnh vì tôi biết “quyền năng của tâm hồn biết ca ngợi”(1) Chúa sẽ nhậm lời khi ta ca ngợi hơn là ta than vãn, trách móc, lo âu.
Tạ ơn Thiên Chúa trong mọi hoàn cảnh vì đó là điều Thiên Chúa muốn trong Đức Giêsu
Kitô (1TX 5, 18).

Những sự kiện lịch sử trên, theo cá nhân tôi luôn luôn có bàn tay quan phòng của Thiên Chúa, Đấng tối cao đầy quyền năng là Thiên Chúa, đã tác động vào những biến chuyển lịch sử đó để thế giới không còn sự đối đầu giữa Mỹ và Liên sô, có thể đưa đến chiến tranh hạt nhân sẽ hủy diệt nhân loại.
Không có ơn Chúa thì con người không thể làm gì đuợc.
Hình ảnh lễ rửa tội trong đêm Vọng Phục Sinh tại Giáo Xứ Đức Kitô Ngôi Lời Nhập thể. ngày 30 tháng 03 năm 2013.
(1)Sách ” Quyền Năng Của Tâm Hồn Biết Ca Ngợi” LM Nguyễn Đức Mầu dịch.
Tác giả: Phùng văn Phụng

Quyết định nhỏ

Quyết định nhỏ

Đăng bởi lúc 12:20 Sáng 22/04/13

chuacuuthe.com

VRNs (22.04.2013) – Chicken Soup for the Soul  – “Những việc nhỏ tốt hơn những kế hoạch lớn” (Peter Marshall).

8, 10, 12, 14 năm… Năm này qua năm khác, tôi thấy quần jean cứ phải thay đổi hoài, cùng với số cân cũng tăng. Cảm thấy yếu đuối và mắc cở, tôi phản ứng bằng cách tập thể dục nhiều, tập đều đặn và hạn chế ăn chất béo. Tôi muốn giảm từ 5 đến 10 kg, và rồi dần dần bỏ thói quen cũ – ăn nhiều và lười tập thể dục. Trở lại thói quen cũ nghĩa là tôi lại phải mặc quần jean rộng.

Năm 2006, tôi nghĩ về những nỗ lực giảm cân trước đó của tôi. Tôi thấy các mục đích của tôi luôn là đòi hỏi và tôi sơ ý tự đặt ra quy tắc rồi thất bại. Những năm trước, tôi tự nhủ rằng tôi sẽ giảm 10 kg vào cuối tháng Giêng, giảm thêm 5 kg vào cuối tháng Hai, thêm 5 kg nữa vào cuối tháng Ba, và cứ thế… Tôi đặt mục đích khác cho tháng Giêng năm 2007.

Tôi thề sẽ đi bộ mỗi ngày 15 phút, mỗi tuần 5 ngày. Đó là “chuyện nhỏ”. Tôi bắt đầu đi bộ mỗi ngày 15 phút, và cố gắng tăng lên 20 phút. Tháng này qua tháng nọ, từng chút một, tôi tăng tốc đi bộ và tăng độ dài đi bộ. Và tôi đi bộ được mỗi ngày 30 phút.

Tôi đặt mục đích khác cho năm 2008. Hằng ngày tôi uống soda. Tôi muốn uống ít soda và nhiều nước. Tôi cứ giảm dần, mỗi tháng một ít, rồi cứ tiếp giảm suốt năm, chỉ còn 1 ly soda mỗi tuần.

Năm 2009, tôi đặt ra một mục đích mới. Trước đây tôi ăn thức ăn nhanh (fast food) hai hoặc ba lần mỗi tuần. Tôi biết tôi có thể làm được. Như các mục đích trước, tôi giảm dần. Sau hai tháng, mỗi tuần tôi chỉ đi ăn ngoài một lần.

Sau hai năm thay đổi cách sống, tôi giảm được 20 kg và thoải mái mặc quần jean. Nhờ theo đuổi từng mục đích nhỏ, tôi có thể đi suốt chẳng đường dài. Tôi tiếp tục hành động và cảm thấy khỏe hơn, mỗi năm tôi đều có quyết định mới!

TRẦM THIÊN THU

(Chuyển ngữ từ Chicken Soup for the Soul: Shaping the New You)

“Một lần nào, cho tôi gặp lại em,”

“Một lần nào, cho tôi gặp lại em,”

“Đôi môi đó đến nay còn nồng!

“Một lần nào cho tôi lại gặp em,

“rồi thiên thu sẽ là nhung nhớ.”

(Vũ Thành An – Một Ngày Nào Cho Tôi Lại Gặp Em)

(2Ph 1: 5-8)

thanhlinh.net

“Cho tôi lại gặp Em” , phải chăng đó là mộng ước có nhung có nhớ? Nhung nhớ ấy, không chỉ là nỗi nhớ về đấng bậc có cuộc sống rất đáng ghi tạc, ở trong lòng. Nhưng còn là nhớ về cung cách và mẫu gương sống Đạo, vẫn rất nhiều.

Bần đạo đây, thuộc loại bầy tôi tớ rất hèn mọn, chỉ dám mạn bàn chuyện bên lề, dù phải trái, về sự việc xảy ra đã lâu ngày. Nay, ngồi nhớ chuyện vừa đến rồi đi như một số nhà báo từng viết về các người “em” gặp ở đâu đó, xó chợ hay lề đường, trông cũng tội. Nhưng trước khi trích dẫn, đề cập đến các bài viết về “người em” trên phố nhỏ cũng rất buồn, tưởng cũng nên nghe thêm lời thơ/ý nhạc của nghệ sĩ nay trở thành “thày sáu vĩnh viễn” họ Vũ tên gọi rất Thành và rất An như sau:

“Giòng đời nào đưa Em đi về đâu
Sao không thấy qua đây một lần
Giòng đời nào đưa Em đi về đâu
Những bến bờ xưa cũ đã mờ.”

(Vũ Thành An – bđd)

“Những bến bờ xưa cũ, đã mờ” sao vẫn thấy người em tôi “đi về đâu”, “không thấy qua đây một lần”, “giòng đời nào” từng đẩy đưa em ra như thế? Phải chăng là chốn bụi bờ lẩn quẩn, hay khung trời u uẩn những tù nhân, tựa như nhận định của đấng bậc chuyên phụ trách chăm lo cho các em rất bụi đời, từng ngỏ lời như sau:

“Vừa qua, báo cáo của Uỷ Ban Toàn Quốc về Rượu và Ma Tuý đã tập trung nhấn mạnh đến các dịch vụ đem lại lợi ích cho mọi người ở Úc. Theo báo cáo này, vấn đề: “Nhà Tù và việc Giải quyết nơi ăn chốn ở có phân tách về kinh tế cho tội phạm Thổ dân và người Đảo Torres Strait”, tiết kiệm được cho ngân sách Úc lên đến $110,000 bằng việc chuyển các em nào không có hạnh kiểm xấu hay bạo loạn về nơi định cư an hoà hơn là nhốt các em vào tù.

Thêm nữa, báo cáo trên còn cho biết việc định cư điều trị tội phạm trẻ tuổi để các em được trở về sống chung với cộng đồng dân chúng hơn là nhốt tù các em, sẽ đem lại kết quả tốt cho các em, kể cả chuyện giảm bớt tình trạng tái phạm thói tật cũ; kết quả tốt cho sức khoẻ, giảm thiểu tử suất, và tạo chất lượng sống cho cuộc đời của các em, sau này.

Việc này đặc biệt có lợi cho con em của chúng ta là những người trẻ, ở giai đoạn nào đó trong đời khi khối óc của các em vẫn đang phát triển và như thế cũng dễ cho dịch vụ chu cấp điều trị nữa. Trong hệ thống pháp lý về thiếu nhi phạm pháp, giới trẻ người Thổ dân đang đạt số lượng khá cao, nhất là với tuổi từ 10 đến 16 tăng gấp 15 lần so với các em không phải Thổ dân. Đó là số liệu do Ủy ban Phụ Trách Sự vụ Thổ dân và Người Đảo Torres Strait ở Hạ viện từng cung cấp. Xem như thế, vấn đề nhốt tù các em này xem ra không hữu lý.

Trong khi đó, nhu liệu của toà án cho biết: số lượng thiếu nhi phạm pháp nói chung bị nhốt tù liến quan đến tội vi phạm luật về Rượu và Ma Túy. Theo tài liệu của Ủy Ban Toàn Quốc về Tệ nạn về Ruợu và Ma Tuý nơi giới trẻ người Thổ dân, thì số lượng giới trẻ Thổ dân có tuổi từ 18 đến 24, 76% đang bị nhốt tù vì tội sử dụng Ma Túy.

Năm 2011, có đến 1607 tù nhân người Thổ dân bị nhốt vào tù chỉ vì đã dính dấp vào các tội không mang tính bạo-loạn. Với giới trẻ bụi đời, kinh nghiệm dạy chúng tôi biết rằng: tội lạm dụng rượu và Ma Túy là dấu hiệu của các vấn đề còn nghiêm trọng hơn với giới trẻ, trong đó phải kể đến chuyện sống ngoài đường, gia đình đổ vỡ, lạm dụng nhiều thứ. Nếu cứ nhốt tù những người trẻ như thế, vô hình chung ta đặt các em vào tình trạng “xa mặt thì cách lòng”, chứ cũng chẳng giải quyết các vấn đề khiến cho các em sống trong tù ngay từ đầu. Nhốt tù các em như thế, là ta gia tăng tình trạng tái phạm tội trong tương lai càng dễ dàng trở thành nghiêm trọng hơn. Chúng tôi nghĩ rằng: đối với người trẻ, giải pháp đưa họ vào tù chỉ nên dùng như chọn lựa cuối, khi không có biện pháp nào khác tốt hơn, thôi…” (xem Lm Chris Riley, Jail Isn’t the Answer for Young Offenders, The Catholic Weekly 17/2/2013, tr. 24)

Với con em người Việt từng quên lãng hoặc không biết lối sống văn hoá của người mình, cũng nên đọc lại lời thư trăn trối của cố giáo sư Nguyễn Văn Phú, cựu Hiệu trưởng trường Hưng Đạo Sàigòn, gửi con cháu của ông để nói đôi trước ngày ông qui tiên, như:

“Các con thân yêu,

Nay, bố mẹ tuổi đã 80, thế cũng là khá thọ so với các thế hệ trước bố mẹ. Bố mẹ đã  nhiều lần nói chuyện với các con về một số vấn đề, nhưng không phải lúc nào cũng có đủ các con cùng nghe. Hơn nữa, không chắc các con đã nhớ hết những lời nói của bố mẹ. Vì thế mới có lá thư này để tóm tắt những ý kiến chính mà bố mẹ muốn gửi đến các con. Còn các cháu thì chỉ nói mà ít đọc được tiếng Việt, nên các con hãy liệu cách truyền đạt lại ý của bố mẹ và giảng giải cho các cháu biết, chẳng những biết mà phải hiểu kỹ những điều bố mẹ viết ra đây ngày hôm nay…

Suy Xét Thông Tin và Sử Liệu. Thời buổi này, thông tin rất nhiều, quá nhiều. Người ta viết về Việt Nam, về chiến tranh Việt Nam nhiều lắm, có cả phim ảnh nữa, nhưng trung thực thì chẳng được bao nhiêu. Có người viết trung thực nhưng chỉ nhìn được một khía cạnh của vấn đề, hệt như “những anh mù sờ voi”. Có người cố ý bẻ cong sự thật, nhằm đạt mục đích riêng của mình. Có người – kể cả nhà tu – còn bịa đặt thêm chuyện để vu khống người khác! Tệ nhất là khi kẻ cầm quyền hay tay sai của họ viết sử. Nhà văn Alex Haley đã viết ở giòng cuối tác phẩm “Roots” (Nguồn cội): “Rốt cuộc, chính kẻ chiến thắng là kẻ viết sử.” Cho nên, bố mẹ ân cần dặn các con và nhất là các cháu rằng khi đọc tài liệu, sách vở và coi phim về Việt Nam thế kỷ 20, đầu thế kỷ 21, dù là của tác giả nào, kể cả Âu-Mỹ, cũng phải hết sức thận trọng và suy xét thông minh.

Chuyện Trong Gia Ðình.  Bây giờ, nói chuyện trong nhà. Bố mẹ thuộc thế hệ trước, nuôi nấng các con theo quan niệm thời bố mẹ, cũng như ông bà nuôi nấng bố mẹ thời ông bà. Một vài lúc nào đó, có thể các con nghĩ rằng bố mẹ đã quá khắt khe với các con. Thời buổi ấy là như vậy. Mong các con quên đi những gì mà bố mẹ đã vô tình làm các con buồn lòng. Hãy nhớ rằng bố mẹ không đua đòi ăn chơi, không chi tiêu hoang phí, lúc nào cũng giữ một đời sống mực thước, và bố mẹ đã cố gắng làm việc và dành dụm để các con được sống đầy đủ, được học hành cẩn thận, dưới mái ấm của gia đình.

Vì tài sản của bố mẹ đã bị cs cướp hết rồi nên khi sang tới đất mới này, đời sống của chúng ta khá khó khăn. Bố mẹ đã nhận làm những công việc thật mệt nhọc. Các con đã chịu khó đi làm vất vả trong các dịp hè, và đã cố gắng học hành chăm chỉ, đến nay thì “đâu vào đấy”cả. Các con không bao giờ được tự mãn, nghĩ rằng mình tài, mình giỏi. Hãy nhớ: “Trông lên thì chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình”. Cái tài, cái giỏi nếu có thì chỉ là một phần thôi, còn các phần khác là nhờ các thuận duyên, nhờ âm đức của tổ tiên và của chính mình, từ các kiếp trước và kiếp này. Các con phải luôn luôn sống đạo đức để bồi đắp cho cái nghiệp lành của mình, hệt như người dùng xe hơi phải lo “xạc điện” cho cái bình ắc-quy vậy. Gieo nhân lành thì sẽ hái quả lành. Luật nhân quả là một luật của trời đất, không sai được!.

Trong gia đình riêng của các con, bố mẹ khuyên: vợ chồng phải cư xử với nhau trong sự tương kính, phải nhường nhịn lẫn nhau. Không thể tránh được vài đụng chạm đâu, hãy khéo léo và bình tĩnh mà giải quyết mọi việc. Nóng giận là hỏng.

Còn đối với con cái, hãy thương yêu nhưng không được nuông chiều. Cần phải kiểm soát bạn bè của các cháu và phải liên lạc với cha mẹ của bạn bè các cháu để tìm hiểu cho chắc chắn; hư hỏng vì bè bạn trong xã hội này là một sự kiện rất phổ biến! Tivi, “games”, “chat”, phải hạn chế, còn thể dục thể thao thì nên khuyến khích. Bản thân các con phải lo xếp thì giờ tập thể dục, sống một cuộc sống thăng bằng. Hãy rút kinh nghiệm của bố: lúc trẻ, bố miệt mài làm việc nhiều quá cho nên nay về già, bị cơ thể “hỏi tội”, đau lên đau xuống hoài!

Trong đời sống hàng ngày, phải luôn luôn tiết kiệm và bảo vệ môi trường sinh hoạt vì tài nguyên thế giới chỉ có hạn, chúng ta cần nghĩ đến các thế hệ mai sau. Dùng thứ gì cũng không được phí phạm, kể từ tờ giấy lau tay! Thỉnh thoảng, hãy cho các cháu coi hình chụp hay phim ảnh những trẻ em đói rét và cho các cháu biết rằng trên trái đất này còn rất nhiều người khổ cực.

Khi anh chị em cư xử với nhau, phải nhớ kỹ mấy câu “anh em như thể tay chân”, “chị ngã em nâng”, “một giọt máu đào hơn ao nước lã”, “một con ngựa đau, cả tàu không ăn cỏ”. Bí quyết là áp dụng chữ sau. Hãy bỏ qua hết mọi khuyết điểm của anh chị em mình. Các con mà chia rẽ thì bố mẹ sẽ đau khổ vô cùng.

Trong xã hội này, vì bận rộn quá, người ta chỉ đủ thì giờ lo cho gia đình riêng nên có khi lơ là với đại gia đình, dù thâm tâm không muốn như vậy. Các con hãy đề cao tình đoàn kết trong đại gia đình. Với các con gái và con dâu, bố mẹ nhắc: các con hãy giúp chồng giữ liên lạc tốt đẹp với anh chị em và họ hàng nội ngoại.

Xã Hội Âu-Mỹ. Xã hội này là một xã hội tiêu thụ quá mức. Các con không nên để mình bị lôi cuốn dễ dàng vào các trò tiếp thị khéo léo nhằm xúi giục chúng ta mua hàng thả dàn. Chúng ta dễ bị ảnh hưởng của quảng cáo, ngay cả trong khi chúng ta đang bị các nhà băng và các hãng bảo hiểm bao vây, chi phối. Các con cần “thiểu dục, tri túc” tức là “ít ham, biết đủ”, chỉ mua thứ cần thiết, không có không được mà thôi! Nhà, xe cũng vậy; an toàn và đủ dùng cho sinh hoạt hàng ngày là được rồi. Tránh nợ nhiều. Thảnh thơi thì hơn! Bố mẹ không nói lý thuyết xuông đâu, xã hội bây giờ xuống dốc về đạo đức, về tâm linh, chỉ vì hướng ngoại nhiều quá, lo về vật chất nhiều quá, ích kỷ quá, chẳng tìm thấy hạnh phúc ở đâu cả! Bớt ích kỷ, hãy nghĩ đến đồng loại, phải biết chia sẻ với đồng loại.

Riêng Phần Bố Mẹ. Già thì sẽ bệnh, bệnh rồi sẽ … ra đi! Quy luật tự nhiên là vậy. Ðến ngày ấy, các con hãy lo thu xếp tổ chức tang lễ cho bố mẹ được trang nghiêm nhưng đơn giản. Nếu chôn cất bố mẹ ở một nghĩa trang thì, sau này, khi phải đi làm ăn nơi khác, các con sẽ thắc mắc vì ở xa không trông nom được phần mộ! Bố mẹ chọn cách hỏa táng, thuận tiện hơn; mà khỏi phải chiếm đất, vì đất rất cần thiết cho các thế hệ sau. Có thể đem trải tro của bố mẹ lên núi hay xuống sông, xuống biển. Cát bụi trở về cát bụi, có gì đâu! Thay vì đãi đằng ăn uống, các con nên dành tiền bạc góp vào các việc có ích lợi chung. Ðừng e thiên hạ chê cười, mọi người sẽ hiểu và sẽ tán thành.

Có một chi tiết như thế này: nếu chẳng may, bố hay mẹ ngã bệnh mà phải chịu một “đời sống thực vật”, các con hãy can đảm chọn giải pháp rút các ống trợ sinh; kéo dài làm chi, chỉ gây khổ cho mọi người!

Bàn Thờ Gia Ðình. Trong hoàn cảnh ngày nay, khó lập bàn thờ ngay trong nhà. Nhớ đến tổ tiên, ông bà nội ngoại, cha mẹ, các con có thể bày ảnh nơi trang trọng nhất ở trong nhà để tỏ lòng tôn kính và để tự hứa không bao giờ làm tổn hại gia phong. Ðến ngày giỗ, xếp một bàn nhỏ, bày một chén nước trong, vài bông hoa thơm, mấy trái cây tươi và một nén nhang (nhang điện cũng được) là đủ, vì lòng thành của các con và các cháu mới là quý. Bố mẹ nói “các cháu” là có ý nhắc các con cần cho các cháu biết ý nghĩa ngày giỗ của dân tộc Việt Nam. Vào những ngày giỗ, các con hãy nghĩ thiện, làm lành nhiều hơn các ngày khác, hãy chia sẻ chút đỉnh cho người nghèo, hãy gom quần áo dư để dành cho các hội từ thiện. Nếu anh chị em nhân ngày giỗ mà về họp mặt ở một nơi thì thật là tốt vì tình thân gia đình sẽ nhờ đó mà tăng lên.

Mong các con đọc kỹ thư này, suy nghĩ đến nơi và cố gắng thực hành những lời dặn của bố mẹ. Bố mẹ cám ơn tất cả các con đã luôn luôn tận tâm săn sóc bố mẹ từ bao nhiêu năm nay và đã lo toan đầy đủ để cho bố mẹ được thoải mái, vui hưởng tuổi già.

Hôn các con thật lâu!

Bố Mẹ” (trích điện thư trên mạng gửi khắp nơi, năm 2012)

Đọc thư rồi, bạn và tôi, ta sẽ cùng nghệ sĩ Lê Hựu Hà, cất tiếng ca vui, mà hát rằng:

“Hãy vui lên bạn ơi!

Thời gian chẳng cho ta một giờ để cười

Yêu đương chẳng dư được một giây phút vui

Dù sao hãy cười bạn ơi! Hãy vui lên bạn ơi!

Ngày mai lắm khi không còn gì để cười

Tương lai biết đâu chỉ là thương nhớ thôi

Dù sao hãy cười bạn ơi!”

(Lê Hựu Hà – Hãy Vui Lên Bạn Ơi)

Hát thế rồi, ta về với Lời vàng của Đấng thánh hiền, để niệm suy những điều cần nhớ:

“Anh em hãy đem tất cả nhiệt tình,

làm sao để khi đã có lòng tin thì có thêm đức độ,

có đức độ lại thêm hiểu biết,

có hiểu biết lại thêm tiết độ,

có tiết độ lại thêm kiên nhẫn,

có kiên nhẫn lại thêm đạo đức,

có đạo đức lại thêm tình huynh đệ,

có tình huynh đệ lại thêm bác ái.

Thật vậy, nếu anh em có những đức tính ấy

và có dồi dào,

thì anh em sẽ không trở nên những người chẳng làm gì

và chẳng làm gì được để biết Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta.”

(2Ph 1: 5-8)

Niệm suy xong, hãy cùng tôi và cùng bạn, ta đọc tiếp câu truyện kể cũng khá vui ở bên dưới:

“Truyện rằng:

Tại quầy khách ở phòng mạch bác sĩ tâm thần nọ, vẫn nghe rất rõ lời đối đáp, như sau:

-Thưa bác sĩ, ngoài này có ông đứng ở đây muốn gặp bác sĩ ngay tức thì vì ông bảo: ông là người vô hình, muốn gặp bác sĩ trong chốc lát rồi sẽ biết mất, nhưng bác sĩ gặp ông càng sớm sẽ thấy vui và nhớ lời ông nói rằng: mọi người cũng sẽ hết bệnh và cũng sẽ vui như ông vì có thể trở thành người vô hình rồi sẽ vui suốt đời như ông thôi…

-Cô nói với ông ta là tôi đang bận chữa cho bệnh nhân cũng vô hình như ông. Cố chờ một chút, đừng biến mất!”

Vâng đúng thế. Dù ông, bà có vấn đề về vô hình và hữu hình hoặc gì đi nữa, hãy cứ vui mà hát lên lời vui của nghệ sĩ khi xưa vẫn rất vui và vẫn hát:

“Cuộc đời chẳng có bao lâu

Sao ta cứ mãi u sầu?

Hãy mỉm cười với tất cả mọi người

Tự nhiên ta sẽ thấy đời thêm tươi.

Hãy vui lên bạn ơi!

Đời tuy đắng cay như cuộc tình nửa vời.

Tim tuy chán chê lòng người nhưng cố vui,

Dù sao hãy cười bạn ơi!”

(Lê Hựu Hà – bđd)

Trần Ngọc Mười Hai

Chỉ muốn nhắn với tôi và với bạn

rằng: đời người vẫn có những chuyện như thế,

cũng rất vui.

“Em là người của ngày xa lắm,”

“Em là người của ngày xa lắm,”

“Lòng cũ hai ta cũng chẳng gần.”

(dẫn từ thơ Đinh Hùng)

Ga 13: 31-35

thanhlinh.net

Người của ngày xa lắm, nay đâu phải thế! Lòng ước hai ta cũng chẳng gần, có là ước mơ của nhà Đạo, lâu rày vẫn vậy? Điều này còn có nghĩa: phép lạ và sự quan phòng của Chúa mới đáng để ta quan tâm. Bởi nếu không, sự quan phòng của Chúa có nghĩa gì? Trả lời vấn nạn này, thánh Gioan nhấn mạnh đến điều mà ta hiểu về việc Chúa bày tỏ: “Như Ta đã yêu mến các ngươi.” (Ga 13: 34)

Quan phòng, tuyệt nhiên không là sự việc Chúa can thiệp vào công cuộc tạo dựng vẫn đang diễn tiến, như chuyện lạ. Quan phòng, cũng không là động thái tạo tương quan tức thời trong cuộc sống, của chúng dân. Chúa quan phòng, Ngài luôn tích cực thực hiện cả vào lúc ta có vấn đề lớn/nhỏ, cả những việc ta che giấu hoặc huỷ xoá. Chúa có mặt trong mọi sự việc, nên không có Ngài, sự việc ấy chẳng có nghĩa và cũng không thành toàn. Việc ta làm, không thể đạt thành quả mà lại không có Chúa dính dự, giúp đỡ. Nói cách khác, ta làm gì thì Chúa vẫn ở trong ta và ta trong Chúa, thật rất rõ.

Trình thuật nay diễn tả, là: Chúa tuy đã chấm dứt cuộc sống dưới thế trần khi Ngài về với Cha. Và lúc đó, ta sẽ một mình hành xử, tự mình sống cho mình và vì mình. Còn người khác, kẻ khác có được ta quan tâm chú ý nữa không? Dù sao, thì Chúa vẫn ở với ta, khi ta làm bất cứ chuyện gì. Đó là ý nghĩa của tương quan mật thiết ta có với Chúa, tức sự quan phòng Chúa tỏ bày cho ta.

Trình thuật nay dọi lại lời Chúa trăn trối ở buổi Tạ Từ, vào phút cuối lúc Ngài thực sự nguyện cầu cho mọi người. Lời Chúa xác chứng Ngài không còn “ở” với thế trần, bao lâu nữa. Và cũng thế, đời của ta cũng sẽ không còn ý nghĩa, từ ngày ấy. Bởi lẽ, ta cũng sẽ không còn “ở” với thế gian này, kể từ nay. Thay vào đó, ta được tháp đặt về với Cha và Cha sẽ giữ gìn và thánh hoá ta suốt một đời.

Trình thuật, nay nói đến sự quan phòng của Chúa, tức diễn tả về tương quan tức thời ta vẫn có với Cha. Ngài là “điềm tới” và là món quà gửi đến cho ta vào phút chót. Đó là lý do khiến Ngài đi vào cõi chết, để rồi sống lại và về với Cha. Từ nơi Cha, Ngài trao ban quà tặng quý giá là tương quan tức thời với Cha như ân lộc Thần Khí Hiện Đến với mọi người, nhân ngày Ngũ Tuần. Từ đó kết hợp ta vào với Cha để nên một, có Cha làm một với ta.

Chúa là Đấng trung gian hài hoà giữa ta và Cha Ngài, như thế có nghĩa: Ngài từ Cha đến với ta và Ngài trở về với Cha ngày Thăng thiên để nguyện cầu cho ta, vào mọi lúc. Những lời như thế, không nên thể hiểu theo nghĩa từ vựng, từng chữ. Bởi, Đức Chúa là LỜI của Cha, Ngài tặng ban cho ta. Vai trò “trung gian hài hoà” của Ngài là LỜI đem ta vào với “tương quan tức thời” với Cha. Dân con Chúa đều hiểu rõ điều này, cách nằm lòng. Và con dân Ngài vẫn đáp lại nhờ vào Ngài, bằng LỜI Ngài, để rồi tất cả sẽ đi vào Tiệc Thánh, tức: đi vào “quan hệ tức thời” về với Cha.

Nói ra điều này thật không dễ để nói cho đúng cách. Điều cần, là ta nên tránh đường xưa lối tắt dẫn đưa con người mãi đi xa, lạc đường không đến được. Và, cung cách dẫn đi xa, thường khiến ta chối bỏ tương quan tức thời, Chúa đợi chờ. Thế nên, ở trên và ở ngoài ngôn từ ta vẫn có, Lời Ngài đến với ta để kể cho ta nghe sự thật, rất thực. Và, ta được “thánh hoá” bằng sự thật, vượt ngôn ngữ.

Chuyển giao sự thật cho mọi người, ta sẽ trở thành đấng hiền từ như Kitô-khác. Và nếu ta cùng mọi người làm được điều đó, thì tất cả sẽ là ngôn sứ của Chúa và dân con hiền hoà thực hiện Lời Ngài như điều Chúa hứa vào lễ Ngũ Tuần. Và, Ngài vẫn muốn sự việc xảy ra như thế. Đó là sự thật tràn đầy từng khiến con dân Chúa ngạc nhiên. Thần Khí Chúa thổi đến nơi nào Ngài muốn thổi và ta có âm thanh điệu thổi của Ngài nhưng lại không biết âm thanh ấy từ đâu đến rồi sẽ đi về đâu. Ta chẳng thể nào đòi Ngài hoạt động theo cách thế của thông tin thời đại hoặc toán pháp, hình học rất chính xác được.

Hoạt động của Thần Khí Ngài, thánh Phaolô cũng từng kể: cách thế Chúa làm, nhiều lúc rất bộc phát, dị kỳ và khinh xuất. Cả Con Chúa cũng từng làm nhiều điều khiến ta khó đoán. Sách Công Vụ, có kể về sự kiện thánh Phêrô gặp công dân La Mã ngoài Đạo, ở Rôma ông tên là Cornêlius là người cũng từng cảm nhận được Thần Khí Chúa sống động ở bên trong. Điều này có nghĩa: ông cũng có tương quan tức thời với Chúa, với Cha. Và, cả thánh Phêrô nữa đã chấp nhận thanh tẩy rửa ông để ông có tương quan tức thời với Hội thánh nữa. Và, ông là người đầu tiên trong lịch sử tuy không phải là Do thái, nhưng lại gia nhập hàng ngũ các kẻ tin có tương quan với Chúa, rất tức thời.

Sau ngày Thày trỗi dậy, các tông đồ đã tụ tập tại Giêrusalem để chọn người thay cho Giuđa Iscariốt. Người đó chính là Mathias. Nhưng trước đó, nào đã ai hay biết quá trình lý lịch của ông này chút nào. Cũng hệt thế, thánh Phaolô cũng có kinh nghiệm để đời về tương quan tức thời, khi thánh-nhân gặp gỡ Chúa trên đường Đamát. Vậy nên, những việc tương tự làm sao ta đoán được.

Về tương quan tức thời, trong đó có năng lực đặc biệt khiến đầu óc con người bối rối, khó lường. Muốn tránh khỏi cảnh này, ta chỉ cần nhận biết sự thật cách khiêm tốn và đón nhận thật tình và định ra được tính chất thực/hư của sự việc bằng phương cách mở lòng mình để sự việc tốt lành được diễn tiến theo cung cách thường tình.

Cũng nên biết rằng: dù có tương quan tức thời với Chúa và với Cha, ta vẫn là người có đặc trưng khác biệt. Khác mọi người, trong mọi lúc. Và, để ý một chút, hẳn là ta sẽ nhận ra rằng con dân Chúa luôn có tư cách và phương án xử sự khác người thường. Và, có khi còn khác cả Chúa nữa. Điều này thật rất đúng, nếu ta nhìn vào mỗi cá nhân hoặc nhóm hội/đoàn thể và cả giáo hội địa phương nữa.

Cũng thế, ngay những người cùng nhóm hội/đoàn thể vẫn xảy ra hiện tượng ghen tương, ghét bỏ, đố kỵ. Sở dĩ có chuyện đó, là vì ai cũng nghĩ mình là nhân vật quan trọng, khác thường. Lại có người nghĩ mình là trung tâm địa cầu hoặc “rốn vũ trụ”, mọi người khác chỉ là số không rất lớn. Không cần có trên thế gian này, và không xứng đáng để mình bận tâm.

Có vị còn nghĩ: mình mới là người có khả năng thực thi ý định của Chúa. Bởi thế nên, họ vẫn nhìn người khác bằng con mắt kỳ thị, thấp hèn, thua kém mình. Thật khó có thể nói rằng: đôi lúc, trong chúng ta cũng có người hành xử giống hệt như thế. Tức, vẫn coi mình là người của công chúng, hoặc của cộng đoàn rất thánh là Hội thánh, chẳng bao giờ có khó khăn hoặc vấn đề gì. Chúng ta, tuy là một nhưng không phải ai cũng thế. Đó chính là vấn đề.

Lời Chúa ở Tin Mừng thánh Gioan chương 17 cho thấy: Ngài khẩn cầu lên Cha để tất cả chúng trở nên một như Ngài với Cha là Một. Ngài và Cha tuy không giống hệt nhau, vì Ngài là Con. Còn, Chúa Cha là Cha Ngài, mỗi Vị chứng tỏ Ngài là ai? Là Đấng nào? Để rồi, ta cũng làm như thế.

Giáo hội địa phương ở các nơi được mời gọi sống tích cực về lịch sử, văn hoá và truyền thống, rất đa dạng. Đây không là vấn đề xã hội riêng rẽ, nhưng là đòi hỏi của niềm tin vào Chúa. Tính đa dạng/độc đáo của truyền thống đã khiến Hội thánh trở nên phong phú hơn qua lối sống có niềm tin đích thực. Sống cách đó, ta không chỉ khác nhau theo cách giản đơn, nhưng còn trở nên khác biệt, cách độc đáo nữa.

Công đồng Vatican 2 lại đã công nhận rằng: đại kết là hiệp nhất để tín hữu Đức Kitô trở nên một, nhưng điều đó không cò nghĩa xoá bỏ mọi khác biệt giữa các giáo hội địa phương. Sống niềm tin đích thực không phe phái, cũng chẳng độc tài toàn trị nhưng ta vẫn có cơ hội để hiểu rằng tất cả chúng ta đều ở trong tương quan tức thời với Chúa với Cha theo cung cách riêng của mỗi người.

Như thế là ta đã xây dựng một lễ Ngũ Tuần ngay trong Hội thánh. Và Hội thánh, vẫn bao gồm thời khắc đặc biệt để ta có thể nguyện cầu cho sự hiệp nhất, rất đại kết. Tức: kết hợp mọi kẻ tin vào với hiệp thông, quan phòng và tương quan tức thời với Cha và với Chúa.

Trong tâm tình cảm nghiệm được như thế, ta lại sẽ ngâm tiếp lời thơ còn dang dở, rằng:

“Em trở về đây với bướm xuân,

Cho tôi mơ ước một đôi lần.

Em là người của ngày xa lắm,

Lòng cũ hai ta cũng chẳng gần.”

(Đinh Hùng – Bướm Xuân)

Có bướm, có xuân, nhưng “lòng cũ cũng chẳng gần”, bởi anh và em đâu muốn tạo tương quan thật gần gũi. Lòng cũ với bướm xuân chỉ có được, khi em và tôi cùng mọi người tạo tương quan tức thời với Chúa, với Cha, với cả mọi người, để rồi ta cứ thế gìn giữ tình thân thương rất gần gũi.

Lm Nguyễn Đức Vinh Sanh

Mai Tá lược dịch

THAM LAM

THAM LAM

(St-Jean Marie Vianney)

Tham lam là sự yêu thích quá mức những của cải vật chất thế gian.

Tham lam là sự say mê sai quấy và tai hại khiến chúng ta quên mất Thiên Chúa, quên các Bí tích, quên cầu nguyện, mà chỉ nghĩ đến những thứ như vàng bạc, nhà cửa, đất đai…

Người tham lam giống như con heo đi tìm đi tìm thức ăn trong đống bùn lầy dơ dáy mà không biết chúng từ đâu ra. Nghiêng chiều về thế gian, người tham lam không còn mơ ước những của cải thiêng liêng. Hạnh phúc của họ không còn là Thiên Đàng nữa. Người tham lam không làm điều gì tốt lành cho đến lúc chết. Họ say sưa tích góp của cải, lúc nào cũng lo lắng về nó, nếu bị mất mát một chút xíu, họ tiếc rẻ ngày đêm. Sống trong giàu sang họ vẫn không có lòng tận hưởng, giống như một người ở giữa sông nhưng bị chết khát; nằm trong đóng gạo nhưng bị chết đói. Người tham lam có mọi sự nhưng không dám tiêu xài; vàng là vật thánh của họ, họ sùng bái nó như là chúa của mình.

Ngày nay có nhiều người thờ ngẫu tượng, có nhiều người lo nghĩ về của cải hơn là lo tôn thờ và phụng sự Thiên Chúa.

Họ ăn cắp, lừa đảo, kiện tụng lẫn nhau, thậm chí coi thường thánh luật của Chúa. Người tham lam làm việc cả ngày Chúa Nhật và những ngày lễ trọng , không có gì có thể làm thỏa mãn được đôi tay tham lam của họ.

Người tín hữu tốt lành không nghĩ đến thân xác nay còn mai mất, nhưng chỉ quan tâm đến linh hồn bất tử của mình. Đang khi còn sống trên thế gian, họ luôn gắn bó với linh hồn của mình. Họ siêng năng trong những công việc tông đồ của Giáo Hội, tha thiết cầu nguyện, thánh hóa ngày Chúa Nhật, tham dự Thánh Lễ sốt sắng. Cuộc đời họ thật hạnh phúc biết bao!

Thời gian: ngày, tháng, năm dài cũng không bao giờ ảnh hưởng đến họ; vì họ luôn sống trong tình yêu Chúa, đôi mắt họ luôn hướng về nơi vĩnh cửu.

Chúng ta thờ ơ với phần rỗi và bo bo giữ lấy của cải chóng qua biết bao! Có ai nói rằng mình sẽ sống mãi không? Chúng ta giống như những người lo thu góp dự trữ lương thực cho cả mùa đông; sau đó cái gì sẽ còn lại? Chẳng còn gì cả! Cũng vậy, cái gì còn lại cho người tham lam có nhiều của cải khi cái chết đến bất thình lình? Nếu không phải là vài tấm ván hòm che phủ, và sự thất vọng vì không thể mang theo mình tất cả vàng bạc châu báu.

Người tham lam thường chết trong thất vọng, và phải tính sổ với ma quỷ về sự tham lam vô độ của mình. Những người tham lam keo kiệt thường bị phạt ngay ở đời này. Dưới đây là một câu chuyện minh chứng.

Thánh Hilarion một hôm cùng đi với các môn đệ đến thăm các cộng đoàn. Ngài đi ngang qua một vườn nho, ở đó có một tu sĩ keo kiệt, ra lệnh cho những người giữ vườn ném đá và đất vào những ai đi ngang qua đó, để không có ai đụng đến những chùm nho của ông.

Lòng keo kiệt này đã bị trừng phạt đích đáng. Năm đó vị tu sĩ keo kiệt này thu hoạch ít hơn thường lệ, và khi ép nho ra rượu, lại trở thành dấm chua. Ngược lại có một vị tu sĩ khác tên là Sabbas đến năn nỉ thánh nhân và các môn đệ ghé vào vườn nho của mình để nghỉ ngơi và giải khát. Thánh Hilarion đã chúc lành cho vườn nho của vị tu sĩ tốt lành này và cho các tu sĩ của ngài đến đó, tất cả đều được nghĩ ngơi và ăn uống no nê.

Hai mươi ngày sau, người ta thu được ba trăm thùng rượu thay vì bình thường như mọi năm chỉ có mười thùng.

Chúng ta hãy noi gương vị tu sĩ Sabbas này sống vô vị lợi để được Thiên Chúa chúc lành cả đời này lẫn đời sau.

Nguyễn v Thập gởi

SỐNG HY VỌNG TRONG ĐỨC KITÔ

SỐNG HY VỌNG TRONG ĐỨC KITÔ

“Hãy đừng để điều gì làm [tâm hồn] bạn phiền muộn,
hãy đừng để điều gì làm [con tim] bạn sợ hãi,
vì tất cả sẽ trôi qua: chỉ trừ một mình Chúa.
Hãy kiên nhẫn trong mọi sự.

Những ai có Chúa sẽ không thấy thiếu một điều gì,
vì một mình Chúa là đủ.” –
Thánh Têrêsa Thành Avila

Hy vọng là một trong ba món quà cao quý mà Thiên Chúa ban tặng cho con người (tin, cậy, mến), và Giáo Hội gọi ba món quà thiêng liêng này là những nhân đức đối thần (theological virtues).  Những món quà thiêng liêng này được gieo vào tâm hồn của mỗi người từ khi linh hồn và thân xác chúng ta được thành hình vì không có hy vọng chúng ta sẽ chẳng bao giờ trở thành “nhân”, và ngược lại chúng ta sẽ trở thành những con người tuyệt vọng hướng vễ cõi âm ty.  Chúng ta đang bước vào tuần thứ tư của mùa Hy Vọng (hy vọng ở đây khác với mùa Vọng của sự mong chờ) – mùa mà mọi tạo vật hoan hỉ vì một biến cố lạ lùng mà Thiên Chúa Cha đã làm cho Con Một của Ngài cách đây hơn hai ngàn năm. Đó là sự Phục Sinh khải hoàn của Đức Giêsu Kitô, và trong sự Phục Sinh ấy ba món quà thiêng liêng tin, cậy, mến của chúng ta được nuôi dưỡng trong lòng Giáo Hội.

Có lẽ ai trong chúng ta đều biết đến biến cố đau thương vừa mới xảy đến trên đất nước yêu thương của chúng ta, nơi mà đã và đang cưu mang chúng ta trong những ngày tháng qua và những tháng ngày còn lại, nơi mà chúng ta chọn làm quê hương thứ hai của mình.  Chúng ta đã nghĩ gì khi đọc báo chí hay nghe tin tức về biến cố này?  Hãy lắng đọng trong giây lát để nghe những biến chuyển trong con tim khi mà chúng ta nghe những đau thương, nhìn những vũng máu, chứng kiến cảnh hủy hoại, và những tiếng rên xiết đau lòng của những người bị tàn phế.  Chúng ta đang cảm nhận được những gì? Sợ hãi hay mất niềm tin?  Giận dữ hay oán ghét?  Đen tối hay tuyệt vọng?  Vô cảm và không muốn biết đến? Hay là bạn thắc mắc không biết Thiên Chúa đang ở đâu khi những điều này xảy đến?  Hay là bạn suy tư không biết sự Phục Sinh khải hoàn của Đức Giêsu Kitô có thay đổi được gì bộ mặt thế giới ngày hôm nay không?  Làm sao mà mình có thể sống niềm hy vọng khi những biến cố đau thương đang đầy dẫy xung quanh ta?

Đây chính là lúc chúng ta cần sống niềm hy vọng giữa những đen tối và đau thương, sống niềm hy vọng mà các tông đồ, các thánh, và bao nhiêu người đã và đang sống.  Các ngài đã không tách rời thế giới loài người và thế giới của Thiên Chúa nhưng đã sống giữa thế giới này trong niềm hy vọng.  Các tâm hồn ấy đã chọn lối sống bình an trong hy vọng nhưng đó không phải là lối sống vô cảm vì nếu đó là lối sống vô cảm thì các ngài và bao nhiêu người đã chẳng dấn thân và chịu mất mạng sống mình.  Họ đã sống bình an giữa biển đời và mang lại an bình cho những ai đang cần đến vì họ đã để niềm vui Phục Sinh làm chủ tâm hồn họ.  Không một đen tối nào có thể làm cho con mắt họ mù quáng vì họ luôn hướng về ánh sáng của Thiên Chúa.  Không một sự giận dữ bạo tàn nào có thể làm cho tâm hồn họ giao động vì tâm hồn họ luôn bám chặt vào Đấng mà họ đã chọn làm Thành Trì.  Không có một sự ác nào có thể đánh bại họ vì họ đã vững tin vào Đấng đã chiến thắng sự dữ và đã chỗi dậy từ cõi chết.  Các thánh và bao nhiêu người đã sống được như vậy vì họ đã chọn để Thần Khí Chúa nung đúc và duy trì hạt giống hy vọng trong con tim họ, và qua đó họ là những nhân chứng cho sự hiện diện của Thiên Chúa trong thế giới này.

Chúng ta là những Kitô hữu và chúng ta được mời gọi làm chứng nhân để mang niềm hy vọng và sự hiện diện của Thiên Chúa đến ngay trong thế giới hôm nay.  Chúng ta cũng được mời gọi để Thần Khí Chúa nuôi dưỡng hạt giống hy vọng trong ta.  Nếu Chúa Giêsu là ánh sáng mặt trời, thì mỗi chúng ta hãy xin ơn để làm một tia nắng; như vậy thì thế giới mới nhận ra hơi ấm, sức mạnh và sự phong phú vô tận của Đấng Phục Sinh.  Làm sao chúng ta biết làm cách nào để sống chứng nhân cho Thiên Chúa và tia nắng mặt trời nào Ngài muốn chúng ta trở thành?  Nếu chúng ta sống cuộc sống cầu nguyện, tập tĩnh lặng và biết lắng nghe, Thần Khí Thiên Chúa sẽ hướng dẫn và dạy dỗ cho chúng ta phải sống cách nào để có tương quan mật thiết với Chúa Giêsu.  Vậy trước hết, chúng ta hãy xin ơn để cảm nghiệm được Chúa Giêsu là ai với mỗi người chúng ta, và khi gặp được Ngài rồi, chính Ngài sẽ dạy cho chúng ta công việc sứ giả nào Ngài đã chọn cho ta đồng hành với Ngài.  Muốn được như vậy thì mỗi một ngày hãy dành riêng cho ta và Ngài nửa tiếng trong thinh lặng, và trong thời gian thánh thiêng ấy hãy để Thần Khí dẫn ta đi gặp Đấng mà chúng ta tôn thờ là Thầy và là Chúa, không chỉ bằng môi miệng nhưng bằng tất cả tâm trí của chúng ta.  Là nhân chứng và sống với Thần Khí Chúa trong niềm hy vọng, chúng ta hãy tuyên xưng niềm hy vọng ấy trong cuộc sống hằng ngày như lời dạy của Thánh Phêrô:
Đức Kitô là Đấng Thánh, hãy tôn Người làm Chúa ngự trị trong lòng anh em.  Hãy luôn luôn sẵng sàng trả lời cho bất cứ ai chất vấn về niềm hy vọng của anh em.  Nhưng phải trả lời cách hiền hoà với sự kính trọng.

Ước gì mỗi người chúng ta biết dành thời gian mỗi ngày để đến với Chúa Giêsu trong Bí Tích Thánh Thể, qua hình bánh rượu hoặc rước Ngài cách thiêng liêng, hầu chúng ta lãnh nhận sức sống của Đấng đã phó mình để nuôi sống chúng ta.  Vì nếu chúng ta không biết đến với Ngài và để Ngài duy trì chúng ta qua cầu nguyện và thánh lễ, chúng ta sẽ là những nhân chứng thiếu dinh dưỡng và chúng ta sẽ ngã quỵ khi gặp những điều ngoài ước muốn.  Hãy luôn để bình an của Chúa làm chủ tâm hồn hầu chúng ta luôn thấy những tia nắng ấm áp của Ngài đang bao trùm chính ta và thế giới, khi mọi sự như đảo chao và bóng đêm che phủ, khi sự dữ đang muốn nuốt sống chửng mọi sự xung quanh, khi sự bạo tàn đang hành hung như muốn cuốn chúng ta vào cõi hư không của chúng.

*********************************************

Niềm tin trong Đức Kitô khơi dậy trong ta niềm hy vọng,
Niềm hy vọng trong Đức Kitô mang lại cho ta ánh sáng,
Ánh sáng trong Đức Kitô đưa ta đến sự sống.
Hãy sống với Ngài trong niềm Tin, Cậy, Mến
Hãy yêu mến vì Ngài là Thầy và là Chúa
Hãy yêu mến vì Ngài là Đấng chúng ta tôn thờ.  Amen!

Củ Khoai,

4/2013

From: langthangchieutim và

Anh chị Thụ Mai gởi

TRONG THÁNH Ý NGÀI

TRONG THÁNH Ý NGÀI

Đa số chúng ta đều mất thời gian dài lâu để tìm hiểu xem Thánh Ý Thiên Chúa muốn gì cho đời mình. Hay ít nhất ta cũng đồng ý rằng cần phải khám phá ra điều đó.

Thế nhưng, một khi đã cảm nhận được Thánh Ý Thiên Chúa, chúng ta thường không có đủ can đảm để sống theo Thánh Ý Ngài. Thế đấy, không biết thì hăm hở kiếm tìm, tìm thấy rồi thì… để đó!

Trong Sách Nguyện Tổng Quát, có một lời nguyện dễ thương ẩn chứa ý nghĩa sâu sắc về “Thánh Ý Thiên Chúa”. Lời nguyện ấy bắt đầu như sau:

“Lạy Cha Chí Ái, Cha muốn chúng con biết cảm tạ tri ân về tất cả mọi sự, Cha muốn chúng con không sợ hãi gì ngoại trừ sợ lạc mất Cha, và Cha muốn chúng con dành cho Cha trọn thao thức của mình – như Cha vẫn hằng trọn tình với chúng con…”

Bạn thấy rồi đấy, Thiên Chúa khao khát chúng ta bầu bạn với Ngài. Thánh Ý Ngài là vậy đấy. Bạn hãy bầu bạn với Thiên Chúa – và cả hai bên sẽ cùng vui vẻ!

“Một ngày tại khuôn viên thánh điện quý hơn cả ngàn ngày. Thà ở cổng đền Thiên Chúa – vẫn còn hơn sống trong trại ác nhân! (Tv 84,10)

***

Lạy Chúa là vẻ đẹp vĩnh cửu của con, con tìm kiếm Chúa. Xin cho con cảm nhận được niềm an bình thanh thản trong tìm kiếm Người.

– Chỉ mong tôi chẳng còn gì,

nhờ thế Người là tất cả của tôi.

– Chỉ mong ý muốn trong tôi chẳng còn gì,

nhờ thế tôi cảm thấy Người ở mọi nơi,

đến với Người trong mọi sự,

và dâng Người tình yêu trong mọi lúc

– Chỉ mong tôi chẳng còn gì,

nhờ thế tôi không bao giờ muốn tránh gặp Người.

– Chỉ mong mọi ràng buộc trong tôi chẳng còn gì,

nhờ đó tôi gắn bó với ý muốn của Người

và thực hiện ý Người trong suốt đi tôi.

(R. Tagore)

Ngọc Nga sưu tầm

Anh chị Thụ & Mai gởi

Đừng phiền muộn vì những chuyện vặt vãnh

Đừng phiền muộn vì những chuyện vặt vãnh

Không phải ngày nào chúng ta cũng gặp phải những chuyện không vui, chúng ta lại phải thưởng xuyên bị ảnh hưởng bởi những sự việc nhỏ nhặt.

Đừng phiền muộn vì những chuyện vặt vãnh

Có một người đang chuẩn bị uống cà phê, trên bàn có đầy đủ ấm pha cà phê, cốc và đường. Đột nhiên có một con ruồi bay vào phòng định đậu trên đường. Lúc đó người này vô cùng bực tức, anh ta đừng dậy dùng tất cả mọi vật để đập con ruồi. Vì thế sau một hồi căn phòng đã trở nên lộn xộn, bàn bị đổ, ấm cũng đổ, cốc cà phê bị rơi vỡ, cà phê chảy đầy ra mặt đất, mà con ruồi thì từ từ bay qua cửa sổ.

Trong cuộc sống chúng ta, mỗi ngày đều gặp rất nhiều người vì một điều nhỏ nhặt mà làm ảnh hưởng đến những thời khắc đẹp đẽ. Tuy nhiên cuộc đời là vô cùng ngắn ngủi vì thế chúng ta không nên lãng phí thời gian buồn bực vì những chuyện lặt vặt.


Cuộc sống khá phức tạp nên những chuyện không may xảy ra là điều khó tránh. Dù bạn là người vĩ đại hay người bình thường đều có lúc gặp phải điều không tốt. Công việc không như ý, bị đồng nghiệp hiểu nhầm, tiền không đủ tiêu v.v… có lẽ tất cả những điều đó đều làm bạn lo lắng.

Tháng 3 năm 1945 một thanh niên Mỹ phục vụ trong chiếc tàu ngầm ở độ sâu 48m gần bán đảo Trung Nam đã học được một bài học quan trọng. Khi phục vụ trên chiếc tàu ngầm này, thông qua ra-đa anh đã phát hiện ra một chiếc tàu Nhật đi hướng về phía tàu ngầm. Tàu ngầm đã phát đi vài quả ngư lôi, nhưng không trúng một con tàu nào cả. Khi đó, quân Nhật đã phát hiện ra tàu ngầm và một chiếc tàu Nhật đang hướng tới họ. 3 tiếng sau, trời đất rung chuyển, 6 quả bom đã nổ làm cho chiếc tàu ngầm bị ép xuống đáy sâu nhất. Những quả bom không ngừng được thả xuống trong vòng 15 tiếng. Trong đó có mười mấy trái bom rơi cách tàu ngầm chỉ khoảng 15m rồi phát nổ. Nếu như gần thêm chút nữa tàu ngầm có thể đã bị thủng.

Lúc đó anh và các bạn nằm nín thở, không động đậy trên giường. Trong lòng tự nhủ: “Chuyến này chết chắc rồi”. Nhiệt độ trong tàu ngầm lên tới 400 mà anh thấy toàn thân mình lạnh toát, giống như cảm lạnh vậy. Sau 15 tiếng cuộc tấn công chấm dứt, rõ ràng chiếc tàu Nhật đó đã dùng hết số bom rồi bỏ đi.

Anh cảm thấy 15 tiếng mà giống như 15 năm vậy. Cuộc sống của anh hiện ra trước mắt. Những chuyện làm cho anh lo lắng phiền não thì mỗi lúc làm cho anh nhớ rõ hơn: Không có tiền để mua nhà, không có tiền để mua xe, không có tiền mua áo mới cho vợ, cả những chuyện nhỏ nhặt như cải nhau với vợ hay bực tức vì vết sẹo trên trán.

Lúc bị ném bom, những chuyện làm cho anh bực tức này dường như nhỏ bé. Anh tự thề với bản thân nếu như anh thoát chết sẽ không bao giờ bực tức vì những chuyện nhỏ nhặt này nữa.


Một nhà văn nổi tiếng của Anh đã từng chỉ ra rằng: “Người nào tức giận bởi chuyện nhỏ thì cuộc sống sẽ ngắn ngủi”. Thật vậy, nếu để những chuyện nhỏ nhặt giày vò tâm hồn chúng ta, cảm giác không vui này sẽ làm cho con người sống một cách đáng thương.

Một vị nữ tổng giám đốc của một công ty có khuôn mặt trắng mịn, mềm mại, ăn mặt thì giản dị, nụ cười tươi và giọng nói dịu dàng. Nếu không nói chuyện về công việc thì cô như là một người mới bước vào xã hội. Cô luôn vui vẻ, mọi người không những muốn trò chuyện với cô mà hợp tác với cô cũng cảm thấy rất vui vẻ. Do vậy nên việc làm ăn của cô ngày càng phát triển . Có người hỏi cô: “Làm thế nào để trẻ mãi?” Người hỏi cô mới chỉ có 20 tuổi, nhưng suy nghĩ của người đó thì 35 tuổi đã là rất già rồi.


Vị giám đốc đó trả lời: “Tôi cũng không biết được. Có thể là do tôi không phiền não gì. Ngày trước, khi còn trẻ tôi cũng thường hay buồn bực vì những chuyện nhỏ. Bạn trai tôi lại bảo tại sao lại như thế, anh ta không thể ngủ được vì tôi. Lúc đó tôi nghĩ hay là anh không còn yêu tôi nữa. Cho đến khi anh trai tôi mất”.


Anh trai tôi từ nhỏ đã rất nghịch. Hơn 20 tuổi, anh bắt đầu sự nghiệp. Trước khi mất vài ngày anh trai tôi mất đi một khoản tiền. Anh tôi thường không thích xem sổ sách, nhưng tháng đó anh tôi đã lấy quyển sổ kế toán để xem xét. Người quản lý sổ là bạn của anh tôi. Nhưng lần này do khoản tiền thiếu lớn mà không rõ nguyên nhân, cho nên anh nghi ngờ trong quá trình hợp tác với bạn mình đã xảy ra vấn đề gian lận. Chị dâu tôi nói, anh tôi từ đó bắt đầu ngủ không yên, không ngủ được thì uống rượu, uống xong trở nên buồn bực. Càng buồn bực thì lại càng uống nhiều rượu. Một hôm trên đường lái xe về nhà đã xảy ra tai nạn. Sau khi anh tôi mất, chị tôi lo hậu sự cho anh ấy xong thì phát hiện ra rằng bạn anh tôi chỉ mượn tạm khoản tiền đó rồi trả lại ngay. Vậy mà anh tôi vì nó mà buồn bã biết bao lâu”.


Tôi đã học được bài học từ anh trai tôi: không nên buồn phiền, không nên tự giày vò, nên nhìn nhận sự việc một cách đơn giản nhất. Đây có lẽ là lý do mà tôi không già đi.


Từ câu chuyện của nữ giám đốc này chúng ta thấy được xung quanh chúng ta có người như là chiếc máy tự tạo ra những buồn bực. Họ luôn luôn phiền não bởi những chuyện không thể xảy ra, chuyện nhỏ nhặt và những chuyện không liên quan đến bản thân mình. Dần dần theo năm tháng, họ mắc bệnh hoang tưởng đối với những câu nói, những cái nhìn không chứa đựng ác ý gì. Họ dường như nỗ lực chống lại sự xâm nhập của bệnh tật, cũng chính là ngăn lại những cảm xúc vui vẻ.

Trên một ngọn núi tại bang Cô-lô-ra-đô ở Mỹ có một cái cây to. Năm tháng không làm cho nó khô héo, sấm sét không đánh ngã được nó, gió to bão lớn cũng không làm cho nó lay chuyển, nhưng cuối cùng nó bị một loại côn trùng cánh cứng phá huỷ. Trong cuộc sống chúng ta không bị những hòn đá to chặn đường, nhưng lại bị những hòn đá nhỏ đánh ngã. Mặc dù những chuyện nhỏ những chuyện nhỏ không đáng kể gì nhưng nó sẽ làm cho bạn hao tổn tinh thần. Thực tế cứ từng giây từng phút trôi qua, buồn bã cũng là một ngày, vui mừng cũng là một ngày. Ngày hôm nay bạn nên sống như thế nào thì hãy sống như thế. Vì thế trong cuộc sống nên nghĩ tới sự vui vẻ, nên học được cách đánh bạt đi “những hòn đá nhỏ” làm con người phiền não.


Gạt bỏ trạng thái tiêu cực


Vận xui luôn là nhân tố kích thích mạnh mẽ đối với con người, nó để lại những ấn tượng sâu sắc đối với tâm sinh lý của mỗi con người. Nó mang lại cho con người những cảm giác u ám và luôn làm cho con người thấy phiền muộn. Tuy nhiên nếu sự việc đã xảy ra thì nên đối mặt với nó, tìm ra phương pháp giải quyết. Nhưng nếu là việc đã qua thì hãy để nó qua đi, không nên nghĩ ngợi nhiều. Cảm giác đau khổ cũng giống như đầm lầy vậy. Bạn càng muốn thoát khỏi nó nhanh chóng thì nó càng làm cho bạn lún sâu hơn cho đến khi tự mình không thể thoát khỏi được.

Lỗ Tấn đã từng miêu tả một con người như chị Tường Lâm. Con trai chị bị chó sói tha đi mất, lòng đau như cắt, chị gặp ai cũng than thở về bất hạnh của con trai mình. Ban đầu mọi người rất thương chị, nhưng sau nhiều lần chị kể đi kể lại, mọi người bắt đầu thấy khó chịu, còn chị thì lại càng đau khổ hơn. Nếu bạn cứ suốt ngày kể nỗi đau khổ của mình cho người khác thì bạn lại chỉ càng đau khổ mà thôi.


Đương nhiên chúng ta cũng không nên né tránh chúng. Đừng để sự buồn bã cố hữu quá lâu trong lòng. Hãy tìm cho mình một lối thoát, hãy tìm lại cho mình một niềm vui của cuộc sống. Chỉ có niềm vui mới mang lại cho ta tinh thần, còn sự buồn bã, lo lắng thì không bao giờ làm được điều đó cả.


Ví dụ bạn làm một công việc rất khó và bạn thất bại. Bạn suốt ngày khóc lóc thì như vậy thật không ổn. Nhưng nếu như bạn coi đó là một chuyện bình thường không là gì cả, một chút áp lực trong bạn cũng không có, thì đó cũng không phải là thái độ tốt. Những đau khổ khi thất bại chúng ta nên quên đi, nhưng không nên quên những sự việc thất bại. Bạn cần thông qua sự việc đó để chuẩn bị tốt hơn, cần phải tiếp tục nỗ lực và bắt đầu lại từ đầu.


Trong khó khăn, đau khổ, hiểu được quy luật thay thế của cuộc sống là rất quan trọng. Một người đau răng, anh ta không quyết định nổi có nên đi đến bác sĩ hay không? Anh ta quyết định cắn vào chỗ con ong vàng đang đậu trên miếng bánh mứt hoa quả. Và anh đã bị nó đốt cho một nhát. Một thời gian sau, khi vết đốt của con ong vàng đã xẹp xuống thì anh ta thấy răng đau đã không còn nữa.


Một nhà diễn thuyết nổi tiếng đã từng dùng “luật thay đổi” để làm đề tài diễn thuyết. Cuộc đời cũng có quy luật thay đổi, chúng ta có thể dùng những sự việc vui vẻ để thay thế cho những việc không vui. Vì thế, khi tâm trạng chúng ta không tốt, chúng ta nên mở rộng lòng mình, làm những công việc làm cho chúng ta thấy vui vẻ, Khi đó những tổn thương của chúng ta sẽ được giải phóng ra ngoài.


Bà Su-san Mi-lô được chẩn đoán là mắc bệnh ung thư. Ngay lập tức bà đã viết một cuốn sách để đấu tranh cùng căn bệnh. Bà là người yêu động vật nên bà đã chọn động vật làm đề tài. Bà thông qua rất nhiều phương pháp để thu thập những câu chuyện liên quan đến động vật. Trước khi những câu chuyện này được biên tập lại thành sách nó trở thành động lực thúc đẩy, cổ vũ bà đấu tranh với bệnh tật. Cuối cùng cuốn sách về thế giới động vật của bà cũng được xuất bản và trở thành cuốn sách bán chạy nhất. Còn bà sau khi bị chẩn đoán ung thư 10 năm vẫn khoẻ mạnh và hạnh phúc, thậm chí bà còn khoẻ hơn lúc bắt đầu điều trị.

Trích trong cuốn sách: Làm thế nào khi lựa chọn sai.

http://business.vnmic.com/news/Y-tuong/Dung-phien-muon-vi-nhung-chuyen-vat-vanh-3189/

Ấn tượng về Đức Giáo hoàng Phanxicô

Ấn tượng về Đức Giáo hoàng Phanxicô

demo image

 

Những suy nghĩ của một chủng sinh của Tổng Giám mục Bergoglio

Đây là bản dịch “suy tư” của Luis Montesano, một chủng sinh năm thứ tư ở Buenos Aires.

Khi thánh Ignatio thành Loyola khám phá ra Đức Giêsu Kitô và để cho Người chiếm đoạt, ngài ước ao từ bỏ mọi sự, đi đến Đất Thánh và sống ở đó như Đức Giêsu đã sống, nghĩa là đi đến những nơi Người đã đi, và tìm kiếm những con người mà Ngài đã gặp. Vì thế, ngài đã từ bỏ cuộc sống của người quí tộc và sự nghiệp quân sự đầy hứa hẹn, và đi học thần học tại Paris, để cuối cùng thực hiện cuộc hành trình tới những Nơi Thánh đó.

Tuy nhiên, thánh Ignatio đã không bao giờ có thể thực hiện được ước nguyện của mình vì Chúa đã chuẩn bị cho ngài những con đường khác. Thực vậy, Chúa muốn ngài thành lập dòng Tên gồm những người bạn học mà ngài đã gặp trong thời gian theo học ở Paris. Công trình này của Thiên Chúa, được những con người thực hiện, sẽ là một trong những dụng cụ mà Chúa Quan phòng dùng để đem Tin Mừng đến tận cùng trái đất. Vì thế, với sự trợ giúp của biết bao nhà truyền giáo đã trao phó cuộc đời cho Đức Giêsu Kitô, Giáo hội lan rộng một cách đáng kể từ Châu Âu sang Châu Á, và từ Châu Âu tới Châu Mỹ.

Ở vùng cực Nam Châu Mỹ, cụ thể là tại những vùng ranh giới xa xôi nhất của công cuộc phúc âm hóa khởi sự từ năm 1492, đức tin đã lớn mạnh, được khuôn đúc và trưởng thành, với sự giúp đỡ của các tu sĩ dòng Tên, trong số họ có một vị kế nhiệm thánh Phêrô, Đức Giáo Hoàng Phanxicô.

Ngài được thụ phong linh mục lúc 33 tuổi, và là giám mục phụ tá giáo phận Buenos Aires lúc 56 tuổi. Năm 1998, ngài được bổ nhiệm làm Tổng Giám mục giáo phận Buenos Aires và năm 2001 được phong làm hồng y bởi Đức Gioan Phaolô II.

Tôi có may mắn được gặp ngài nhiều lần khi ngài còn là Tổng Giám mục Buenos Aires. Năm 2000, tôi tham dự cuộc họp của các giáo lý viên tại Buenos Aires, dưới sự chủ toạ của Đức Jorge Bergoglio. Sau các buổi thảo luận, cầu nguyện và thánh lễ, ngài đến gần mỗi một giáo lý viên, chào hỏi họ và trò chuyện vui đùa với họ. Ấn tượng ngài để lại là một con người đơn sơ, bộc trực, dễ trao đổi.

Sau đó, tôi đã gặp ngài ở đại học Công Giáo Argentina, nơi tôi đang học luật. Đức Bergoglio là chưởng ấn của đại học này, và ngài đến tham dự một vài nghi lễ của nhà trường. Sau khi tốt nghiệp cử nhân, chúng tôi có cơ hội nói chuyện với ngài và ngài nhắc nhở chúng tôi rằng chúng tôi có bổn phận trở nên những người phục vụ, đem tất cả những gì chúng tôi đã lãnh nhận được vào việc phục vụ xã hội. Tôi nghĩ rằng đây cũng là tính cách của Đức Giáo hoàng Phanxicô: ngài không giữ lại điều gì cho bản thân, ngài không lo nghĩ khi người ta nghĩ tốt hay xấu về ngài, bao lâu ngài có thể đem hết tài năng của mình vào việc phục vụ những người thiếu thốn nhất.

Tôi cũng muốn chia sẻ một giai thoại nói lên một trong những tính cách của ngài khi còn là một linh mục: lấy Đức Kitô làm trung tâm. Một dịp kia, tôi làm việc với nhóm “Đêm Từ Thiện” thuộc một giáo xứ Đức Mẹ Guadalupe ở Buenos Aires. “Đêm Từ Thiện” là một hoạt động được tổ chức ở Buenos Aires: mỗi giáo xứ, mỗi tuần một lần, ra đi phân phát thực phẩm cho những người sống trên đường phố và nhất là đem Đức Kitô đến cho họ. Đức Bergoglio luôn luôn rõ ràng về thứ tự hoạt động: đầu tiên là chầu Thánh Thể, sau đó ra đi để gặp gỡ Đức Kitô nơi những người nghèo sống trên các đường phố, để phân phát chút gì cho họ ăn, để nói chuyện với họ, cuộc nói chuyện cho phép chúng tôi mang Đức Kitô đến cho những con người đó. Một dịp kia, chúng tôi muốn mở rộng thêm bán kính hoạt động “Đêm Từ Thiện” của giáo xứ, để đến với nhiều người hơn. Qua cha xứ, Hồng y Bergoglio đã nói với chúng tôi rằng: “Chớ vội vàng. Đây không phải là thức ăn nhanh, nhưng trình tự là trước tiên Đức Kitô, sau đó Đức Kitô và cuối cùng Đức Kitô”. (Điều này có nghĩa là Đức Kitô trong khi chầu Thánh Thể, Đức Ki-tô nơi người nghèo và mang Đức Ki-tô đến cho người nghèo). Tôi nghĩ rằng Đức Giáo hoàng Phanxicô sẽ quan tâm đặc biệt tới những người nghèo khổ nhất, để mang Đức Kitô đến cho họ. Một cách nào đó, đối với Hồng Y Bergoglio, vùng ngoại biên của tổng giáo phận Buenos Aires chính là trung tâm. Bây giờ tôi nghĩ rằng, đối với Đức Giáo hoàng Phanxicô, trung tâm của Giáo Hội sẽ là vùng ngoại biên, những cảnh túng quẫn cùng cực ít người quan tâm đến.

Cuối cùng, tôi muốn chia sẻ với quí vị một vài ấn tượng tôi có được khi tôi có thể nói chuyện riêng tư với Hồng Y Bergoglio khi vào chủng viện. Thư ký của ngài là người lên lịch hẹn. Trước tiên, cuộc gặp gỡ được thư kí của ngài lên lịch, vị này bảo tôi: “Cho tôi số điện thoại di động để sắp xếp ngày giờ, nhưng rất có thể đức hồng y gọi trực tiếp cho thầy mà không cho tôi biết”. Quả vậy, ngày hôm sau điện thoại tôi reo lên và chính là hồng y Bergoglio. Hình như thư kí của ngài có biết sau khi ngài nói chuyện với tôi. Đây là một đặc điểm thuộc về nhân cách của ngài: ngài điều hành nhiều việc cách trực tiếp, không qua những người trung gian, và điều này chắc chắn mang lại cho ngài nhiều tự do hành động. Trong nhiều trường hợp, điều này cũng tạo nên nơi ngài là một con người không thể đoán trước được.

Tôi rất bồn chồn khi đi gặp vì đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện với một vị hồng y. Khi đến nơi, tôi gặp một linh mục, bận áo sơ mi cổ côn màu đen, quần đen, và mang một đôi giày mòn đế. Ngài mang thánh giá trước ngực, chắc chắn đó là thánh giá mà Đức Giáo hoàng Phanxicô đang mang bây giờ. Sau khi nói chuyện đùa với tôi, cuộc đối thoại trở nên thoải mái, ân cần như thể một người cha nói chuyện với đứa con trai của mình. Ngài lắng nghe tôi một cách chăm chú và cho rồi thỉnh thoảng góp lời nhận xét. Tôi có ấn tượng đặc biệt về lòng sùng kính Đức Maria, thánh Giuse và Bí tích Thánh Thể của ngài. Tôi cũng có ấn tượng về sự ưa thích toà giải tội của ngài. Ngài nói với tôi rằng một linh mục không thể quên toà giải tội, không có điều gì khẩn cấp và quan trọng hơn việc ngồi toà giải tội trong chương trình của một linh mục, vì đây chính là nơi Thiên Chúa sẵn lòng ban phát sự thương xót của Ngài. Ngài nói rằng ngài sẽ phó thác ơn gọi của tôi cho Đức Trinh Nữ Cực Thánh và cho tôi một tấm hình thánh Giuse mà kể từ ngày đó, tôi đã cầu nguyện mỗi ngày. Ngài xin tôi phó dâng ơn gọi của tôi và thừa tác vụ của ngài cho thánh cả Giuse. Ngày hôm nay, tôi cầu nguyện cùng thánh Giuse cho Đức Giáo hoàng Phanxicô.

Ngày 13 tháng 3 vừa qua, ngày Đức Bergoglio được bầu làm Giáo hoàng, bởi Chúa quan phòng, tôi đang ở Buenos Aires (chủng viện nơi tôi học cách Buenos Aires 50 km), đi dạo quanh các nhà sách để mua cho thư viện đại chủng viện, nơi đây, nếu Chúa muốn, tôi sẽ làm việc trong năm nay. Khi nghe tin có khói trắng, chúng tôi đi đến đại học Công Giáo Argentina nơi chúng tôi có thể xem hồng y Tauran loan báo. Không thể tin vào những gì mắt thấy tai nghe, lập tức chúng tôi ôm chặt nhau và lắng nghe chăm chú những lời của đức tân Giáo Hoàng. Chúng tôi biết rằng có sẽ có một thánh lễ ở vương cung thánh đường Buenos Aires lúc 7 giờ tối, thế là chúng tôi tới đó. Nhà thờ đầy ắp và dân chúng (người trẻ, gia đình và các trẻ em, người lớn tuổi) tràn ngập hơn nủa công trường Plaza de Mayo. Thánh lễ tạ ơn đầu tiên đầy cảm xúc. Tại đó chúng tôi bắt đầu nhận thức rằng việc chọn đức Bergoglio làm Giáo hoàng là một lý do của niềm vui đối với Giáo hội hoàn vũ, nhưng nó là một sự chúc lành đặc biệt cho giáo hội Argentina. Kể từ ngày 13 tháng 3, nhiều người đã trở lại tham dự Thánh Lễ (sau nhiều năm không tham dự), các toà giải tội đầy người và các hoạt động của Giáo hội trở thành những tin tức trên các phương tiện truyền thông ở Argentina. Tôi nghĩ rằng đây là một cơ hội cho cho nhiều người trở về với Giáo hội và được giao hòa với Thiên Chúa. Việc bầu chọn Đức Bergoglio cũng tạo nên niềm vui lớn lao trong chủng viện. Niềm vui phải được hướng dẫn bởi một trách nhiệm nặng nề, như một vị giám mục đã nói với anh em chủng sinh chúng tôi.

Việc bầu chọn Đức Giáo hoàng Phanxicô đặt chúng tôi dưới “kính lúp” của nhiều phong trào và các Giáo hội địa phương khắp trên thế giới. Ngày nay Giáo hội dõi nhìn về Rô-ma như thường lệ, nhưng cũng quan sát Argentina nữa. Tôi thiết nghĩ đó là điều khiến chúng tôi làm việc nhiều hơn và tốt hơn, cầu nguyện nhiều hơn và đặt bản thân chúng tôi là một Giáo hội dưới sự bao bọc của Mẹ Maria, Đấng từ Lujan đang dõi nhìn và chúc phúc cho Giáo Hội Argentina. —

Luis Montesano sinh ra ở Buenos Aires vào năm 1983. Anh là một luật sư và có bằng tiến sĩ Luật. Năm 2011, anh vào đại chủng viện thánh Giuse ở La Plata (Buenos Aires) và hiện đang học năm thứ tư ở chủng viện này. Trước đây, anh là một giáo lý viên, là thành viên của nhóm thừa tác vụ mục vụ Đại Học, thành viên của các nhóm trẻ khác, và dạy các môn luật và đạo đức tại đại học Công Giáo Argentina và đại học Austral ở Buenos Aires.

Nguyễn Quốc Huy, Ofm. chuyển dịch

KHI MỘT LUẬT SƯ NGOÀI XÃ HỘI THAM GIA BẢO VỆ SỰ SỐNG

KHI MỘT LUẬT SƯ NGOÀI XÃ HỘI THAM GIA BẢO VỆ SỰ SỐNG

Trích: Ephata 556

Mỗi khi nói tới BVSS thì người ta nghĩ ngay đến một bộ phận của giới Công Giáo mà nổi bật nhất có lẽ là một số Linh Mục và Tu Sĩ DCCT. Tôi cũng thường cho là như thế. Do đó, tôi rất bất ngờ khi đọc bài dưới đây của luật sư Robert Mullin. Có lẽ ông khá xa lạ với đa số người Việt Nam không có nhu cầu xuất cảnh du học hay định cư. Công ty  Robert Mullins International thành lập từ năm 1987, được rất nhiều người tin cậy về các dịch vụ bảo lãnh đoàn tụ và du học. Ông đưa ra ý kiến kèm theo luận cứ rất thuyết phục về đại họa sắp tới mà nhân loại sẽ gặp phải nếu quý bà không chịu khó sinh nhiều con thêm nữa.

XIN VUI LÒNG ÐẺ THÊM CON ! ( 2/12/2013 – người xem: 6672 )

http://rmiodp.com/D_1-2_2-61_4-658_15-2_5-10_6-1_17-373_14-2/xin-vui-long-de-them-con-lich-cap-chieu-khan-di-dan-thang-3-2013.html

Mục di trú và bảo lãnh do Văn Phòng Tham Vấn Di Trú Robert Mullins International đảm trách hằng tuần, nhằm mục đích thông báo các tin tức thời sự liên quan đến vấn đề đoàn tụ gia đình, rất hữu ích cho quý vị nào quan tâm đến việc bảo lãnh thân nhân. Ðề tài trên đây cũng được thảo luận trực tiếp trên trang nhà của văn phòng, www.rmiodp.com, tiết mục Radio, vào mỗi tối  thứ tư, từ 7:00 – 8:00 giờ.

Theo một bài viết mới đây trên trang điện tử Immigration Daily ( Nhật Báo Di Trú ), tình trạng dân số thấp dần đang xảy ra ở những quốc gia phát triển và đang lan rộng trên toàn cầu. Dân số thế giới kỳ vọng lên đến khoảng từ 9 đến 10 tỷ nhưng đã bắt đầu tụt xuống dần dần. Ðiều này sẽ phương hại đến vấn đề xã hội và di trú toàn cầu.

Nếu mỗi phụ nữ giữ tỷ lệ sinh con 2.1 sẽ có thể duy trì sự cân bằng dân số trên thế giới. Việc sinh sản ở Âu Châu đã xuống thấp hơn tỷ lệ sinh con 2.1. Ở Ðức là 1.36. Với chỉ số xuống thấp như vậy, dân số Tây Âu sẽ giảm từ 460 triệu xuống 350 triệu người vào cuối thế kỷ này. Nga và Trung cộng sẽ tệ hơn và sẽ giảm một nửa dân số. Những quốc gia có truyền thông sinh sản cao cũng đang tụt dần mức sinh sản nhanh chóng: Từ năm 1960 đến năm 2009, mức sinh sản của Mexico giảm tỷ lệ 7.3 xuống còn 2.4 và Ấn Ðộ giảm tỷ lệ từ 6.0 xuống còn 2.5. Cả hai nước này có thể rớt tỷ lệ xuống còn 2.1.

Lịch sử cho thấy, khi mức sinh sản của một nước tụt xuống dưới mức bình thường thì vấn đề di dân ra khỏi nước này giảm xuống rất nhiều. Tại Việt Nam, tỷ lệ sinh sản đã giảm xuống dưới tỷ lệ 2.1. Hiện nay, tỷ lệ sinh sản ở mỗi phụ nữ Việt Nam chỉ còn là 1.89.

Người ta tiên đoán rằng việc giảm tổng dân số toàn cầu sẽ đi kèm với sự thay đổi mạnh mẽ về thành phần dân số. Việc gia tăng thành phần dân số lớn tuổi sẽ lên cao, và thành phần dân số ở tuổi lao động sẽ giảm mạnh mẽ. Chỉ trong một thập niên, việc tìm kiếm người ở tuổi lao động khắp thế giới sẽ tăng nhanh chóng. Các nước sẽ cạnh tranh nhau để thu hút người di dân từ những nước vẫn còn tỷ lệ sinh sản nhiều.

Một số người tiên đoán rằng một ngày nào đó trong tương lai, một số nước giàu có ở Âu Châu, Bắc Mỹ và ngay cả Úc Châu ( hiện Úc có dân số dưới 25 triệu người ) có thể chọn cách khích lệ tài chánh cho những người trẻ nào đồng ý trở thành công dân của những nước này.

Danh sách tỷ lệ sinh sản của 223 quốc gia đã được công bố. Ðứng đầu danh sách này là nước Niger ở Tây Phi, với tỷ lệ sinh san của mỗi phụ nữ là 7.52. Dĩ nhiên, tỷ lệ sinh sản cao này đã bù đắp số trẻ em tử vong cao và tuổi thọ người dân xuống thấp. Những nước có tỷ lệ sinh sản cao hầu hết ở phía Tây và Nam Phi Châu, cũng như ở Trung Ðông.

Tỷ lệ sinh sản ở mỗi phụ nữ Việt Nam là 1.89 và Việt Nam đứng hạng 140 trong số 223 quốc gia. Lào đứng hạng 57 trong số 223 quốc gia với tỷ lệ sinh sản 3.06 ở mỗi phụ nữ. Cam Bốt đứng hạng 71 với tỷ lệ sinh sản là 2.78. Tỷ lệ sinh sản thấp nhất thế giới thuộc về nước Singapore, với tỷ lệ sinh sản 0.78 ở mỗi phụ nữ. Hoa Kỳ có tỷ lệ sinh sản là 2.06, đứng hạng 183 trong số 223 quốc gia.

Dân số Việt Nam nay đã trên 90 triệu người, cao hơn những nước ở Ðông Nam Á, ngoại trừ Indonesia. Nhưng, điều gì sẽ xảy ra trong tương lai nếu mức sinh sản ở Việt Nam tiếp tục ở mức 1.89 hoặc ít hơn, và mức cần thiết tối thiểu để duy trì cân bằng dân số là 2.1 ? Hiện nay, 25% dân số Việt Nam dưới 15 tuổi và 69% dân số ở khoảng tuổi 15 đến 64. Nhu cầu cần người lao động sẽ gia tăng khi dân số trẻ lớn tuổi dần, và dân số người cao niên cũng sẽ tăng cao, sẽ đòi hỏi vấn đề chăm sóc y tế và những nguồn cung cấp khác. Tuổi trung bình ở Việt Nam là 28 tuổi và tuổi thọ là 70 tuổi ở đàn ông và 75 tuổi ở đàn bà.

Theo thống kê của Nhà Nước Cộng Sản Việt Nam, tình trạng biết đọc biết viết ở Việt Nam là 94%. Một số thống kê khác năm 2000 nói rằng số người quá cân lượng ở Việt Nam ít hơn hầu hết các nước trên thế giới. Ở Việt Nam, tỷ lệ người béo phì là 0.5%, ít hơn 1% dân số so với Hoa Kỳ, nơi có tỷ lệ 34% dân số được xem là là béo phì.

– Hỏi: Nếu những tiên đoán trên mạng điện tử internet đúng, khi nào tình trạng thiếu người làm việc trên toàn cầu sẽ trở thành vấn đề nghiêm trọng ?

– Ðáp: Giả thử rằng những tiên đoán này là đúng, cũng phải qua ít nhất một hay hai thế hệ nữa trước khi tình trạng thiếu hụt nhân công bắt đầu ảnh hưởng đến nền kinh tế của thế giới.

– Hỏi: Nếu các nước khác cố gắng thu nhận nhân công ở ngoại quốc, liệu điều này có mang lại cơ hội cho người Việt Nam có việc làm ở nước ngoài không ?

– Ðáp: Một trong những lý do có quá nhiều người Philippines đang làm việc ở nhiều quốc gia là hầu hết những người này có thể nói tiếng Mỹ. Khả năng Anh ngữ sẽ là yếu tố quan trọng trong việc thu nhận nhân công ở Việt Nam. Hiện nay, hầu hết nhân công người Việt Nam không thể làm việc tốt trong những môi trường đòi hỏi biết Anh ngữ.

NGUYỄN TRUNG dịch và tổng hợp