THIÊN CHÚA HIỆN DIỆN GIỮA DÂN NGƯỜI- TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

Những lo toan bận rộn và khó khăn bế tắc của cuộc sống dễ lôi kéo chúng ta vào một vòng xoay bất tận.  Hậu quả là chúng ta quên lãng sự hiện diện của Chúa trong cuộc đời.  Dù muốn hay không, con người cần có Thượng Đế.  Ki-tô hữu là người hướng về Chúa như hoa hướng dương hướng về mặt trời, như hơi thở đối với thân xác và như lương thực nuôi sống hằng ngày.  Trong Mùa Vọng, Giáo Hội nhắc chúng ta: đừng quên sự hiện diện của Thiên Chúa giữa Dân Người. Danh xưng Đấng Em-ma-nu-en nghĩa là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta.  Vì thế, hãy vui lên và hãy nhìn cuộc đời này với lăng kính tích cực và với lòng nhân ái.  Thiên Chúa cũng rất vui mừng khi ở giữa chúng ta.

Xô-phô-ni-a là vị ngôn sứ người Do Thái sống ở thế kỷ VII trước Công Nguyên, và hoạt động ở miền Nam dưới triều vua Giô-si-gia-hu (640-609 TCN).  Sứ điệp của ông là bảo vệ người nghèo, lên án giai cấp lãnh đạo và các thẩm phán đương thời, cùng với những thói tục xấu và việc thờ ngẫu tượng.  Ông cũng là ngôn sứ của niềm hy vọng, với niềm xác tín Thiên Chúa luôn hiện diện giữa dân Người.  Đoạn sách được đọc trong Chúa Nhật hôm nay là phần kết của cuốn sách mang tên ông.  Vị ngôn sứ mời gọi dân Do Thái hãy vui mừng, kể cả giữa những bất công và thảm họa, vì Thiên Chúa luôn hiện diện giữa dân Người.  Ngài hiện diện để nâng đỡ, ủi an những ai đang đau khổ.  Ông cũng dùng một kiểu nói rất bạo dạn để diễn tả Thiên Chúa: “Vì ngươi, Chúa sẽ nhảy múa tưng bừng như trong ngày lễ hội.” “Thiên Chúa nhảy múa” là một hình ảnh kỳ lạ và bất thường.  Trong một số truyền thống văn hóa cổ xưa, người ta quan niệm các vị thần cũng giống như con người.  Họ cũng vui, cũng buồn và cũng giận dữ.  Thiên Chúa của người Do Thái là Đấng luôn vui mừng hân hoan.  Ngài chia sẻ vận mạng của Dân Ngài.

Cũng như người Do Thái thời ngôn sứ Xô-phô-ni-a, các Ki-tô hữu cũng được mời gọi hãy vui mừng, vì Chúa gần đến.  Đó là lời giáo huấn của thánh Phao-lô với tín hữu Phi-líp-phê.  Ki-tô hữu là người đang chờ đợi Chúa đến.  Vậy phải làm sao để khi Chúa đến, Người thấy chúng ta đang sống hiền hòa rộng rãi, tương thân tương ái với anh chị em đồng đạo và đồng loại.  Khi sống hiền hòa, là chúng ta làm lan tỏa tinh thần yêu thương như Chúa đã dạy.  Người tin Chúa luôn vui mừng, vì có Chúa ở với chúng ta.  Người luôn đồng hành với chúng ta trên từng bước đi của nẻo đường dương thế.

Chuẩn bị để đón Chúa, đó cũng là thời điểm để mỗi chúng ta nhìn lại mình.  Thánh Gio-an Tẩy giả xuất hiện là một hiện tượng đặc biệt đối với người Do Thái.  Qua lời giảng, ông Gio-an khẳng định với những người đương thời: điều mà cha ông chúng ta vẫn chờ đợi, nay sắp đến rồi.  Để có thể đón tiếp Người, mỗi người phải sám hối.  Lãnh nhận phép rửa do ông cử hành là hành vi sám hối, hoán cải canh tân để trở nên con người mới.

Mỗi khi Mùa Vọng về, Giáo Hội lại mượn lời rao giảng của thánh Gio-an Tẩy giả, giúp các tín hữu chuẩn bị tâm hồn để đón Chúa.  Thực ra Chúa Giê-su đã đến trong lịch sử.  Người đã sinh ra tại hang đá Be-lem cách đây hơn hai ngàn năm.  Nếu Giáo Hội mời gọi chúng ta đón Chúa, là để giúp chúng ta tái xác tín vào sự hiện diện của Người trong cuộc đời và trong tâm hồn chúng ta.  Những khuynh hướng xấu, tội lỗi và đam mê là lực cản che lấp sự hiện diện của Chúa.  Sám hối sửa mình, sẽ giúp ta nhận ra Chúa và cố gắng để nên giống như Người.

“Chúng tôi phải làm gì?”  Đó là câu hỏi mà những người Do Thái đặt ra cho ông Gio-an Tẩy giả.  Đoàn người đến cùng ông rất đa dạng.  Họ là những người thu thuế, những quân nhân và nông dân.  Ông Gio-an đưa ra những lời khuyên cụ thể cho từng trường hợp.  Đối với chúng ta, tâm tình sám hối để đón Chúa đến không phải là chung chung mờ nhạt, nhưng cụ thể và phải được chứng minh bằng việc làm.

Tâm tình hân hoan vui mừng còn được thể hiện trong sách I-sai-a được chọn cho phần Đáp ca của Thánh lễ: “Dân Xi-on, hãy mừng rỡ reo hò, vì giữa người, Đức Thánh của Ít-ra-en thật là vĩ đại!”  Thiên Chúa không phải là một vị thần nghiêm khắc hay một ông chủ độc tài.  Ngài là Cha yêu thương, luôn ở giữa chúng ta và ban cho chúng ta niềm an ủi.  Sự hiện diện của Chúa sẽ giúp chúng ta xua tan tăm tối, lan tỏa niềm vui và tràn trề niềm hy vọng.  Bầu khí nhộn nhịp, hân hoan tưng bừng trong những ngày Giáng Sinh gần kề nhắc chúng ta: Chúa đang ngự giữa chúng ta, và chúng ta vui mừng được đón tiếp Ngài.

 TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

From: Langthangchieutim


 

Tấn công Đại học Fulbright Việt Nam một kiểu như 30 năm trước

Ba’o Nguoi-Viet

December 10, 2024

*Chuyện Vỉa Hè

*Đặng Đình Mạnh

Tháng 08/2024, một video mang tên “Không để cách mạng màu đổi màu giáo dục”đã bị lặng lẽ gỡ ra khỏi không gian mạng.

Theo đó, chủ nhân của video là Đài Truyền Hình Quốc Phòng đã cho phát trên kênh của mình với nội dung cho rằng Trường Đại học Fulbright Việt Nam (FUV), có trụ sở tại Sài Gòn là nơi tuyên truyền tư tưởng sai lệch.

Bà Hillary Clinton, Ngoại trưởng Mỹ nói chuyện với sinh viên trường đại học Fulbright Việt Nam hồi Tháng Bảy 2012. (Hình: Brendan Smialowski/AFP/Getty Images)

Thậm chí ám chỉ rằng trường đại học này có liên hệ với các tổ chức phản động với mục đích “gây kích động”, cổ súy cho mầm mống “cách mạng màu”, “cách mạng đường phố”…

Nhìn lại câu chuyện tấn công vào Trường Đại học Fulbright, khiến tôi nhớ về cuộc tấn công tương tự vào Khoa Luật Trường Đại học Tổng hợp TP.HCM từ hơn 30 năm trước, nơi tôi và hơn một nghìn bạn đã may mắn được học ở khóa đầu tiên, vì nó khá giống với nhau về cung cách và nội dung tấn công.

Khóa luật của chúng tôi được khai sinh từ những “bà mụ” gồm ông Triệu Quốc Mạnh, Luật sư, nguyên là Biện Lý Cuộc và là Chỉ Huy Trưởng của lực lượng Cảnh sát Đô Thành trong những giờ cuối cùng của VNCH cũ. Có điều, ông cũng là một cán bộ nằm vùng của Việt Cộng. Ông Phan Hiền, Bộ trưởng Bộ Tư pháp và ông Nguyễn Ngọc Giao, Giáo sư, Hiệu trưởng Trường Đại học Tổng hợp TP.HCM.

Khi ấy, khóa luật vẫn chưa được thành lập thành một khoa riêng biệt tại Trường Đại học Tổng hợp, mà chỉ là một ngành (Ngành Luật) thuộc Khoa Triết mà thôi.

Tháng 09/1990, khóa luật đầu tiên của chúng tôi khai giảng với 3 lớp, gồm các lớp 5LHA, 5LHB và 5LHC. Trong đó, tuy là khóa luật học đầu tiên, nhưng lệ thuộc vào Khoa Triết lúc ấy đang đào tạo khóa thứ 5, nên các lớp của chúng tôi được đặt ký hiệu bắt đầu bằng khóa 5 là vậy.

Cả 3 lớp đều được giảng dạy tại cơ sở 2, đường Đinh Tiên Hoàng, Quận 1, nơi trước năm 1975 là cơ sở của trường Đại Học Văn Khoa.

Ban Giảng huấn được Luật sư Triệu Quốc Mạnh mời tham gia, hầu hết là số Giáo sư từ Đại học Luật khoa Sài Gòn (Cần Thơ và Huế), Học viện Quốc gia Hành chính còn ở lại trong nước sau năm 1975, một số luật sư và một số nguồn khác. Một số vị tôi còn nhớ tên, mà khi nhắc lại danh tính, tôi vẫn thấy đầy hãnh diện khi được thọ giáo họ, các giảng sư: Vũ Tam Tư, Nguyễn Mạnh Bách, Đào Quang Huy, Vũ Phúc Tùng, Triệu Quốc Mạnh, Nguyễn Văn Ngôn, Lương Hữu Định, Lương Văn Lý, Nguyễn Ngọc Bích, Lê Tử Thành, Nguyễn Văn Trung (Chủ nhiệm Đoàn Luật sư TP. HCM), Nguyễn Văn Hòa, Trần Thị Bông, Phạm Mạnh Khôi, Trần Văn Huỳnh, Trần Trung Hậu…

Đồng thời, rất nhiều giáo trình của Đại học Luật khoa Sài Gòn cũng được các Giáo sư biên tập lại, đưa vào giảng dạy. Không chỉ giáo sư, giáo trình từ Đại học Luật khoa Sài Gòn cũ, mà mô thức đào tạo theo hình kim tự tháp cũng được vận dụng tương tự.

Đại học Văn Khoa sau những năm giải phóng.

Theo đó, đầu vào như mặt đáy kim tự tháp, mở rộng dễ dàng cho mọi người muốn theo học. Họ chỉ cần ghi danh mà không cần phải qua bất kỳ kỳ thi tuyển nào cả. Nhưng đầu ra như đỉnh chóp kim tự tháp thu hẹp nhỏ dần, thế nên, mức độ khó tăng dần theo hàng năm để sàng lọc người học. Chỉ còn lại một số ít sinh viên cuối cùng qua kỳ thi tốt nghiệp sẽ có khả năng vào làm việc tại các cơ quan tư pháp.

Mô thức đào tạo theo hình kim tự tháp có ích lợi trong việc phổ cấp kiến thức pháp luật rộng rãi cho người dân, dù chỉ học chương trình cử nhân luật trong một vài năm đầu cũng đều rất tốt cho xã hội. Vì khi ấy, họ đã được trang bị các kiến thức luật pháp cơ bản cho mình. Rất tiếc, mô thức đào tạo theo hình kim tự tháp này trong ngành luật đã mai một, không còn nghe ai nhắc đến nữa.

Có lẽ cũng vì “đầu vào” dễ dàng như vậy, nên không chỉ đối với sinh viên thuần túy, mà còn thu hút không ít quan chức đủ các cấp, các ngành ghi danh theo học. Nổi tiếng nhất là Chủ Tịch UBND thành phố lúc bấy giờ, ông Trương Tấn Sang, người mà về sau nắm giữ đến chức vụ Chủ Tịch nước, hoặc ông Phó Giám đốc Công an thành phố Trần Văn Tạo…

Số sinh viên trong các khóa Luật lúc đó, nay đã ngồi vào khá nhiều vị trí quan trọng trong ngành tư pháp Việt Nam, kể cả 1 người đã là Thẩm phán thuộc Hội đồng Thẩm phán Tòa án Nhân dân Tối cao, chỉ gồm 17 thành viên. Phó Chánh án Tòa án Nhân dân Cấp cao tại Sài Gòn. Còn số Chánh án, Phó Chánh án, Chánh tòa các cấp tại Sài Gòn hoặc các quận huyện thì nhiều lủ khủ. Có 2 người đã trở thành Phó Chủ nhiệm Đoàn Luật sư tại Sài Gòn. Số trở thành công tố viên hoặc lãnh đạo các ngành công an, hải quan cũng không ít.

Xét trong bối cảnh hiện nay, với thành phần ban giảng huấn và giáo trình như kể trên đã là cả một cái gai xương xóc khó mà được chấp nhận đối với chế độ, huống chi vào thời điểm ấy, cách nay 34 năm, khi tư duy giáo điều nặng nề vẫn đang chế ngự khắp nơi, thì nó còn là điều cấm kỵ nghiêm trọng đến mức nào.

Chuyện đến rồi phải đến. Khoảng cuối năm thứ nhất, trên báo Sài Gòn Giải Phóng đã xuất hiện bài viết của tác giả Mai Hồng Quỳ, bà là một Tiến sĩ Luật, phê phán khóa luật Trường Đại học Tổng hợp kịch liệt với những lời cáo buộc “chết người”, nào là mất quan điểm chính trị, đào tạo xa rời định hướng xã hội chủ nghĩa, cổ súy cho pháp luật tư bản… Nếu sự phê phán đến từ một Tiến sĩ Luật, trong thời buổi còn nặng nề giáo điều, thì lời lẽ cáo buộc sẽ ghê người đến mức nào vào lúc ấy!?

Không phải trên báo thường mà chọn đăng tải bài viết trên báo Đảng là sự tấn công trực diện vào khóa luật còn non trẻ. Tuy vậy, giờ nhìn lại, tác động của bài viết tưởng nặng nề, mà hóa ra lại chỉ như việc ném đá ao bèo, chỉ gợn chút sóng lăn tăn mà thôi.

Nhưng trong thời điểm ấy cho đến tận khi tốt nghiệp, chưa bao giờ chúng tôi hết lo lắng về sự tồn tại của khóa luật, như những kẻ phải học lậu trong một khóa học bất hợp pháp vậy. May mắn, khóa cử nhân luật dự kiến chỉ 4 năm đã được chúng tôi hoàn thành vào năm 1995, sau đến 5 năm mài đũng quần trên giảng đường.

Sau chúng tôi vài khóa, thì Trường Đại học Luật với Hiệu trưởng Mai Hồng Quỳ, cô nàng cố nhân xinh đẹp ngày nào, cũng đã kịp thôn tính khoa luật Trường Đại học Tổng hợp, chấm dứt những khóa luật với ban giảng huấn và giáo trình mà chúng tôi đã may mắn và hãnh diện được thọ giáo.

Caption (VN-TruyenHinhQuoc-Phong-1-121222.jpg) Phóng viên đài Truyền hình Quốc Phòng CSVN tường thuật cuộc triển lãm võ khí quốc tế tại Hà Nội cuối năm 2022. (Hình: Chụp lại màn hình THQP)

Sự phê phán của bà Mai Hồng Quỳ khi đó, về học thuật mà nói, thì thật ra làm gì có pháp luật tư bản! Chỉ có một hệ pháp luật chung cho loài người sử dụng mà thôi, đúng như tục dao pháp lý La-tinh “Ubi Societas, Ibi Jus” (Được hiểu rằng: Ở đâu có xã hội, ở đấy có pháp luật). Nó chỉ mang tên là “Pháp luật tư bản” khi những lý thuyết gia Cộng sản đặt tên và gán cho nó chức năng đấu tranh giai cấp:”Pháp luật là vũ khí của giai cấp bóc lột” để rồi xa lánh nó.

Nhưng sau đó, tôi không rõ ngôi Trường Đại học Luật dưới thời Hiệu trưởng, Tiến sĩ Luật Mai Hồng Quỳ đã chấp nhận việc đưa các kiến thức pháp luật, vốn tri thức chung của loài người vào giảng dạy trong trường hay chưa? Để các cử nhân luật tốt nghiệp từ ngôi trường này có thể hòa nhập với thế giới pháp lý văn minh? Hay vẫn sắt máu với tính giai cấp để tạo sân chơi riêng cho mình với 4 đối tác sắp tuyệt chủng của nhân loại, gồm Trung Cộng, Lào, Bắc Hàn và Cuba?

Giờ nhớ lại, như nước chảy hoa trôi thôi nhỉ? Nhưng nhìn lại vào sự tấn công vào Đại học Fulbright Việt Nam theo mô thức cũ, đã có từ hơn 30 năm trước mà thấy rùng mình.

DC, ngày 9 Tháng Mười Hai 2024
Đặng Đình Mạnh 


 

Tại các thành phố đang già hóa của Trung Quốc, người trẻ bỏ đi trong khi có ít em bé được sinh ra

Theo nhật báo phố Wall – WSJ và các báo khác.

Trước đây từng là nơi năng động trong sự sản xuất, Phủ Thuận nay lại là một thành phố đang dần chìm vào giấc ngủ. Hầu hết các mỏ than và nhà máy lọc dầu đã đóng cửa. Một nửa số người trẻ đã rời đi. Quỹ lương hưu của thành phố đang thâm hụt nghiêm trọng, vì trả tiền cho khoảng một phần ba dân số từ 60 tuổi trở lên.

Năm ngoái, chỉ có 5.541 trẻ sơ sinh được sinh ra tại thành phố 1,7 triệu dân này. Để so sánh, Quận Wayne của Michigan, bao gồm Detroit và có dân số tương đương, đã ghi nhận hơn 20.000 ca sinh sản. 

 

Vào năm 2015, Phủ Thuận bắt đầu gióng lên hồi chuông cảnh báo về tình hình tài chính của mình, với lý do thâm hụt lương hưu khoảng 1,5 tỷ đô la, theo một bài báo của Tân Hoa Xã vào thời điểm đó.

Nghĩa vụ trả lương hưu kể từ đó đã tăng nhanh và hiện được dự đoán sẽ vượt quá tổng sản phẩm quốc nội của thành phố là 13,1 tỷ đô la. 

Cách duy nhất mà Phủ Thuận vẫn có thể trả lương cho người về hưu là thông qua trợ cấp từ chính quyền trung ương.

Nhu cầu nhà hưu dưỡng tăng cao trong khi ngân sách nhà nước thì có hạn.

Ngân Hàng Thế Giới tiên đoán gánh nặng ngân sách dành cho người già và sự sút giảm sản lượng GDP ở Trung Cộng.

Người già sống cô đơn, không con cháu ở các thành phố Trung Cộng. Số người tự vẫn gia tăng.

Dân số Trung Quốc bắt đầu giảm vào năm 2022 và tỷ lệ sinh đã giảm mạnh trong nhiều năm. Đến năm 2035, Trung Quốc sẽ phản ánh giống như tình hình hiện tại của tỉnh Phủ Thuận, nơi có 30% người Trung Quốc từ 60 tuổi trở lên, dựa trên ước tính dân số của Liên Hợp Quốc. 

Sự trỗi dậy của Phủ Thuận được xây dựng dựa trên sách lược tăng trưởng của Đảng Cộng sản đối với đầu tư do nhà nước lãnh đạo và hạn chế sinh đẻ. Phủ Thuận là một ngôi sao trong cả hai lĩnh vực. Giờ đây, nó là hiện thân của sự căng thẳng về kinh tế và nhân khẩu học mà toàn bộ Trung Quốc sẽ phải đối mặt trong tương lai. 

Tỷ lệ sinh của Trung Quốc đang dao động ở mức chỉ hơn một ca sinh trên một phụ nữ, thấp hơn nhiều so với mức 2,1 cần thiết để duy trì dân số ổn định. Trung Quốc hiện đang cố gắng thúc đẩy một “nền văn hóa chuộng sinh nở”.

Tỉnh Liêu Ninh, nơi có Phủ Thuận, đã áp dụng chính sách một con với sự nhiệt tình cách mạng cao độ, Ủy ban tỉnh từng khoe khoang về “kỳ tích kép” của việc kiểm soát dân số hiệu quả và tăng trưởng kinh tế cao hơn các nơi khác. Các quan chức ước tính sẽ có thêm 22 triệu ca sinh nở trong tỉnh từ năm 1980 đến năm 2010 nếu chính sách này không được áp dụng triệt để. 

 

Tình cảnh người già ở Trung Cộng

Đảng khuyến khích, tặng quà mà dân Trung Cộng không chịu tin và có thêm con

Nhân vụ Đàm Vĩnh Hưng, nói chuyện vãn: Xướng ca vô loại

Ba’o Nguoi-Viet

December 9, 2024

Vương Trùng Dương

“Không có nghề nào xấu, chỉ có người xấu”

(Ngạn ngữ)

“Chỉ thời gian mới chứng tỏ người chính trực; nhưng chỉ cần một ngày để biết được ai là kẻ xấu”

(Triết Gia Sophocles)

***

Trong thời gian qua, Đàm Vĩnh Hưng (Huỳnh Minh Hưng), ca sĩ trong nước đến Mỹ. Ngày 19 Tháng hai, 2024, cô Mộng Linh, bạn của vợ chồng tỷ phú Gerard Williams & ca sĩ Bích Tuyền mượn ngôi biệt thự ở Newport Coast, California tổ chức buổi tiệc ngoài sân, nơi có bồn phun nước. Tuy có dựng sân khấu lộ thiên thấp nhưng gần cuối bữa tiệc, Đàm Vĩnh Hưng nhảy lên ngồi lên bệ phun nước dẫn đến ngã bệ nước, phải nhập viện cấp cứu và sau đó cắt bỏ ngón chân.

Ông Gerard Williams cũng tử tế trả tiền giải phẫu cho bệnh viện khoảng một trăm nghìn đôla. Theo VOA, 18 Tháng Mười Một 2024 “Đàm Vĩnh Hưng cáo buộc trong đơn kiện rằng ông Williams không thực hiện quy trình kiểm tra và bảo trì tài sản thường xuyên, tạo ra môi trường làm việc không an toàn cho khách mời.”

Trở về Việt Nam, Đàm Vĩnh Hưng tiếp tục hát hò, múa may nhảy nhót… nhưng ngày 30 Mười, nguyên đơn của Đàm Vĩnh Hưng qua tổ hợp luật sư gởi Tòa Thượng Thẩm tiểu bang California với lý do liên quan đến bất cẩn và trách nhiệm của người chủ nhà, cho rằng bệ phun nước không bảo đảm an toàn (mặc dù anh ta tự ý nhảy lên cao để mọi người theo dõi, không phải anh ta đứng cạnh đó hát mà bệ phun nước tự nhiên ngã xuống dập chân!)… và theo đơn kiện thì tai nạn xảy ra đã làm thiệt hại “sự nghiệp” nên bồi thường vài chục triệu đôla!

Thời gian đầu, vài tờ báo mạng trong nước cũng a dua bênh vực chàng ta, nhưng sau khi ông Gerard Williams thấy vô lý nên kiện ngược lại Đàm Vĩnh Hưng với mức bồi thường là “1 đồng danh dự.” Mục tiêu chính của ông là muốn nói lên sự thật. Và, sau đó Đàm Vĩnh Hưng rút đơn kiện.

Theo chia sẻ của ca sĩ Bích Tuyền thì Đàm Vĩnh Hưng bị thương ở chân là do anh tự ý leo lên bồn phun nước trong sân để hát, điều này khiến bồn nước bị vỡ làm chân anh bị thương.

Vụ lùm xùm nầy qua các cơ quan truyền thông Việt ngữ ở California đề cập khá nhiều và đả kích Đàm Vĩnh Hưng kiểu “ăn vạ” làm xấu đi hình ảnh trong giới ca hát.

Trong quá khứ thì cộng đồng người Việt tị nạn không ưa, biểu tình “ca sĩ dở hơi,” điển hình như bài viết của nhà văn Huy Phương “Biểu tình ‘chống Đàm Vĩnh Hưng!’” trên nhật báo Người Việt ngày 31 Tháng năm, 2015: “Chúng tôi đã được đọc các tin tức về các cuộc biểu tình của người Việt khắp nơi từ Đông sang Tây, gần đây là tối Thứ Bảy, 1 Tháng Ba, rất đông người Việt đã tổ chức cuộc biểu tình phản đối lại việc ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng sẽ sang biểu diễn tại thành phố Denver, Colorado. Tối hôm Thứ Sáu, 15 Tháng Năm, dưới bầu trời giá lạnh, vào lúc 11 giờ khuya, đông đảo người Việt tại Bắc California tập trung biểu tình tại câu lạc bộ Pure Lounge, thành phố Sunnyvale, cách thành phố San Jose khoảng 8 dặm đường, để “chống” Đàm Vĩnh Hưng…

… Việc Đàm Vĩnh Hưng bị người Việt ở Hoa Kỳ phản đối mạnh mẽ là do ca sĩ này bị coi là tuyên truyền cho nhà nước Việt Nam. Đàm Vĩnh Hưng được nhà nước Việt Nam tuyên dương và hát một số bản nhạc mang tính chính trị, cầm cờ đỏ sao vàng đứng hát, là điều mà nhiều người Việt tại Hoa Kỳ ‘rất dị ứng.’

Năm 2012, trong buổi đấu giá gây quỹ từ thiện cho một ca sĩ trong nước chữa bệnh tại phòng trà “Không Tên” ngày 4 tháng Mười Một, 2012, Đàm Vĩnh Hưng hôn môi một nhà sư trẻ, gây tiếng xấu trong dư luận và bị chính Bộ Văn Hóa, Thể Thao và Du Lịch Việt Nam xử phạt 5 triệu đồng. Ông sư trẻ tuổi hôn môi với Đàm Vĩnh Hưng sau đó đã xin hoàn tục…”

Phải nói cộng đồng người Việt tị nạn (khán, thích giả) với tấm lòng nhân hậu, dễ dãi nên không cố chấp nhiều với ca sĩ nầy đã xảy ra trong quá khứ.

Ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng. (Hình: Facebook “Đàm Vĩnh Hưng”)

Nhắc đến chuyện “đáo tụng đình” nầy để đề cập đến chuyện vãn dưới đây vì gần nửa thế kỷ qua với giới ca sĩ hải ngoại nói chung và ở Hoa Kỳ nói riêng không tệ đến trường hợp như vậy ở tư gia của thân hữu.

Ngày xưa, Trần Hậu Chủ ưa thích hưởng thụ nơi chốn cung đình, yến tiệc với thực khách và cung tần, mỹ nữ, tuyển chọn thơ để phổ thành nhạc với khúc “Hậu Đình Hoa” ca hát, ăn chơi, phó mặc sơn hà xã tắc cho đám cận thần đến chỗ mất nước.

Hậu Đình Hoa tạo dựng bởi những bài thơ tuyển chọn được phổ nhạc thành khúc hát của Trần Hậu Chúa dùng trong khi yến tiệc ở cung đình của quan trong triều, thực khách cùng gia tần để hưởng thụ.

Đời nhà Đường ở Trung Hoa, nhà thơ Đỗ Mục (803-853) giữ chức Ngự sử ở Lạc Dương. Xuất thân từ dòng dõi quý tộc, giỏi thi phú, được gọi là Tiểu Đỗ (nhà thơ Đỗ Phủ (712-770) gọi là Lão Đỗ).

Quan Tư đồ Lý Nguyện ở Lạc Dương lúc nào cũng tiệc tùng, quấn quít bên đám ca kỹ, ồn ào thâu đêm. Nhân dịp Lý Nguyện mở đại tiệc, quan trông coi hình sự Đỗ Mục được mời tham dự, giới thiệu nhà thơ kỹ nữ Tử Vân, Đỗ Mục xao xuyến làm kẻ tình si trước dung nhan mỹ nữ.

Đỗ Mục hào hoa phong nhã, đa tình, nhưng lại khinh thường lớp xướng ca, bài thơ thất ngôn tứ tuyệt Bạc Tần Hoài đã mô tả hình ảnh người ca kỹ tiêu biểu cho lớp người thuộc thành phần xướng ca vô loại:

“Yên lung hàn thủy, nguyệt lung sa,

Dạ bạc Tần Hoài cận tửu gia.

Thương nữ bất tri vong quốc hận

Cách giang do xướng Hậu Đình Hoa.”

Trần Trọng Kim dịch:

“Khói lồng nước, bóng trăng lồng cát

Bến Tần Hoài, thuyền sát tửu gia

Gái ca đâu nghĩ nước nhà

Cách sông vẫn hát khúc Hoa Hậu Đình.”

Bài thơ tứ tuyệt nầy trở thành quen thuộc ở nước ta trong nhiều thập niên qua, được nhiều văn nhân chuyển dịch. Xin trích hai câu sau “Thương nữ bất tri vong quốc hận! Cách giang do xướng Hậu Đình Hoa” qua các ngòi bút chuyển dịch:

“Mặc ai tan nát nước nhà

Chị em vẫn hát bài “Hoa sau vườn””

(Ngô Tất Tố )

“Chẳng biết khúc buồn xưa mất nước

Bên sông cón hát Hậu Đình Hoa”

(Bùi khánh Đản & Đỗ Bằng Đoàn)

“Ca nhi nào biết quốc vong

Đình hoa còn hát, như không hận thù”

(Chi Điền)

“Thương nữ chẳng hay hờn mất nước

Hậu đình có hát ở bên sông”

(Đào Hữu Dương)

Theo Hoàng Lê Bổn trong “Tầng Lớp & Giai Cấp Xã Hội Việt Nam Thời Xưa” về thứ cấp, tầng lớp  được tổng hợp với ngành nghề trong xã hội vào thời điểm trước công nguyên có Ngư (công việc liên quan đến sông nước), Tiều (núi, rừng), Canh (đất đai, đồng áng), mục (chăn nuôi, gia súc); sau nầy có: Sĩ, Nông, Công, Thương. Sĩ ở đây được hiểu là lớp người khoa bảng, trí thức… được hiểu là sĩ phu, không có nghệ sĩ trong thành phần này.

Vì vậy, xướng ca không có xếp loại trong thành phần nào. Công việc ca hát nầy chỉ mua vui cho thiểu số ở cung đình, quan chức và ở chốn thanh lâu… cho nên người đời không mấy thiện cảm.

Không chỉ ở Đông phương mới xem thường hình ảnh xướng ca, nhà điện ảnh Charles Chaplin (1899-1977), được mệnh danh vua hề Charlot, để lại ca khúc bất hủ “Limelight” rất quen thuộc qua lời ca của Phạm Duy và Xuân Mỹ: “Đời ca hát ngày tháng cho đời mua vui… Rồi khi ánh đèn tắt, lặng lẽ cô đơn. Chìm trong bóng đêm, người ta lãng quên, bẽ bàng.”

Đứng trên nhiều địa hạt khác “East is East, West is West” như quan niệm của nhà văn Anh quốc Rudyard Kipling (1865-1936), nhưng từ ngàn xưa giữa Đông và Tây, cuộc đời ca nữ nó phũ phàng và bất hạnh, bị người đời xem đó như lớp người để mua vui cho khách làng chơi. Dòng thơ Xuân Diệu thời tiền chiến đã giãi bày tâm sự, hình ảnh qua bài Tình Kỹ Nữ:

“Khách ngồi lại cùng em! Đây gối lả,

Tay em đây mời khách ngả đầu say;

Đây rượu nồng, và hồn của em đây,

Em cung kính đặt dưới chân hoàng tử…

… Lời kỹ nữ đã vỡ vì nước mắt

Cuộc yêu đương gay gắt vị làng chơi.”

Quan niệm đó, ngày nay đã lỗi thời. Trong 4 thú vui tao nhã: cầm, kỳ, thi, họa; nhà văn Toan Ánh trong “Cầm Ca Việt Nam” đã viết: “Cái thú phong lưu thứ hai của ta sau cầm, tôi nghĩ cần nói tới ca hát trước… Ta thường ca hát khi cảm hứng nổi lên muốn đem tâm tư gửi vào giọng hát, hoặc cũng có khi vì uất hận muốn gởi nỗi niềm bực tức vào câu ca… Ta cũng thích hát và hát cũng là một thú chơi thanh cao tao nhã không kém gì cầm, kỳ, thi, họa”

(Toan Ánh – CCVN, NXB Xuân Thu trg 73-74).

Vào thời điểm cuối cùng của thế kỷ XX để bước vào thiên niên kỷ mới. Sau bao thập niên ca sĩ trong nước sống cuộc sống của “công nhân xướng ca”, được làn gió đổi mới thổi vào từ bên ngoài, xướng ca có cơ hội ca… xướng, chưa được lâu dài liền bị “sao… quả tạ” mang búa rìu giáng xuống.

Nghề xướng ca ở trong nước ở miền Bắc trong hai thập niên (1954-1975) “nghèo rớt mồng tơi” vì chỉ là “công nhân ca hát” trong tổ chức để hưởng tem phiếu thực phẩm. Và cả nước khoảng thập niên 1990 nhờ “nhạc vàng” với những sáng tác các nhạc sĩ thời tiền chiến (bị cấm vì lãng mạn, yếu đuối) và các nhạc sĩ ở miền Nam Việt Nam mới “ăn nên làm ra” rồi nào “chảnh”, “trưởng giả học làm sang”… dẫn đến những trò nhố nhăng, kệch cỡm mất thiện cảm. làm xấu đi hình ảnh xướng ca!

Khi đến cập đến “hiện tượng” nầy không phải người viết có đầu óc đố kỵ mà nhìn vào thực tế giới ca sĩ ở miền Nam VN hầu hết giữ được nhân cách của người nghệ sĩ nên không làm hoen ố hình ảnh “xướng ca vô loại.” Tôi đã viết nhiều bài về các ca sĩ như Thái Thanh, Lệ Thanh, Hà Thanh, Lệ Thu, Mai Hương… Trần Văn Trạch, Duy Trác, Ban Hợp Ca Thăng Long… với hình ảnh đẹp và được khán thính giả cảm tình và ái mộ.

Trước đây báo chí trong nước đã phê phán: “Ca sĩ miền Bắc thì ỉ eo ca sĩ miền Nam hát sến, chỉ chuộng màu mè, phù phiếm. Làng ca sĩ Sài Gòn lại chê các đồng nghiệp ở Hà Nội khuôn sáo, khô cứng.”

Chê bai cách ăn mặc cực kỳ kinh dị “phụ họa thêm những động tác nhảy nhót, lúc lắc bốc lửa khiến những chàng choai choai phát rồ phát dại”.

Đưa ra những hình ảnh nhố nhăng, bệnh hoạn, kiêu căng, làm tiền làm tội của giọng hát được bốc thành “sao” hốt tiền bạc tỷ… cho thấy mối nguy hại “bệnh ngôi sao” của loại xướng ca nầy đang hoành hành trong nước.

Tờ ANTG số 142 ví von qua lời Tường Vy: “… Dường như tình cảm nhân đạo trong lớp trẻ bây giờ ít, họ ích kỷ hơn và không muốn chia sẻ, thậm chí vô lễ với thầy cô. Đối với bạn bè thì khan hiếm tình thân ái, nói xấu nhau không tiếc lời. Nhiều lần đi diễn cùng họ, ngồi trong cánh gà, tôi nghe hết.”

Tú Gân trong ngành VH-TT Lâm Đồng:… “Tất cả những điều nầy cho thấy cái tư cách và chất nghệ sĩ đích thực đã và đang mất đi một cách trầm trọng. Chính họ, chứ không ai khác, đã tự làm mất mình”. Ông Đặng Văn Phong, Nghệ An:… “Nếu đem so sánh với hiểm họa ma túy thì tác hại của nó còn lớn hơn chúng ta tưởng”. Ông Phạm Quang Bình:… “Những gì mà tác giả bài báo đã nêu lên khiến bạn đọc phải bàng hoàng, giật mình thì lại e rằng vẫn còn chưa đủ.”

Hấp thụ làn sóng mới, thời đại mới trong “giai đoạn tạp chủng” trong xã hội bị băng hoại đạo đức, ca sĩ nào không vướng chuyện lăng nhăng tình ái?. Lên án phong trào ca nhạc thương mại, nhiều nhạc sĩ cũng nhập cuộc để nói về chức năng nghệ thuật và giải trí, vẫn theo luận điệu cũ rích thời bút chiến “nghệ thuật và nhân sinh” ở thập niên 40 để đả phá xướng ca không tuân theo đường lối nhà nước.

Cách nay 1.200 năm ở Trung Hoa với khúc nhục ca vong quốc Hậu Đình Hoa.

Trần Hậu Chủ (583-587), vị vua cuối cùng của nhà Hậu Trần thời Nam Bắc triều. Trần Hậu Chủ mê hai mỹ nhân Khổng Quý Tân và Trương Lệ Hoa, cho dựng gác Lâm Xuân, gác Ỷ Kết, lầu Vọng Tiên bằng gỗ trầm hương, dát thêm vàng ngọc, để cùng mỹ nhân thưởng ngoạn. Hằng đêm lại bày tiệc vui, họp các quan học sĩ làm thơ xướng họa… Những bài thơ hay cho chép thành tập, đem phổ nhạc để ca nhân xướng hát, gồm ba tập: Nghinh Xuân Nhạc, Ngọc Thụ, và Hậu Đình Hoa. Trong ba tập, Hậu Đình Hoa gồm những bài thơ, bài hát du dương, tình tứ nhất.

Khi quân của Tuỳ Văn Đế đánh vào tới kinh đô, Trần Hậu Chủ vẫn còn say tuý luý trên lầu Ỷ Kết. Người ta lấy nước đổ vào mặt cho tỉnh, khuyên ra hàng để cứu sinh linh, Hậu Chủ bèn nghĩ kế… thoát thân bằng cách dắt mỹ nhân và quần thần nhảy xuống giếng ở sau lầu để trốn!

Hơn hai trăm năm sau, thi sĩ Đỗ Mục vào cuối đời Đường, một đêm đậu thuyền ở bến Tần Hoài, mắt nhìn cảnh khói phủ mờ sông lạnh, trăng chiếu bãi cát xa, tai nghe giọng hát, động mối cảm hoài, làm nên bài thơ tuyệt tác Bạc Tần Hoài. Thương nữ xưa kia, cũng như thất phu, không được học hành rành rẽ, cho nên thấy khúc ca du dương thì hát, hay đâu đó là khúc nhục ca vong quốc nên để lại cho người đời hình ảnh  “Thương nữ bất tri vong quốc hận”. Con sâu làm rầu nồi canh!

Người xưa quá khắt khe khi quy kết “xướng ca vô loại” suy cho cùng cũng vô lý vì “Không có nghề nào xấu, chỉ có người xấu” mà chỉ riêng cá nhân nào đó làm tổn thương nghề nghiệp.

Than ôi! kiếp xướng ca…!

(Little Saigon, December 2024)


 

VIẾT CÁO PHÓ CHO MÌNH – Rev. Ron Rolheiser, OMI

Rev. Ron Rolheiser, OMI

Sẽ đến thời chúng ta không còn viết sơ yếu lý lịch nhưng bắt đầu viết cáo phó cho mình. Tôi không chắc ai là người nói câu đó đầu tiên, nhưng nó hàm chứa một sự khôn ngoan.

Sơ yếu lý lịch và cáo phó khác nhau ở điểm nào? Sơ yếu nói lên những thành tựu của bạn, cáo phó thể hiện cách bạn muốn được tưởng nhớ và những điều tốt lành nuôi dưỡng nào bạn muốn để lại. Nhưng chính xác làm thế nào để viết được cáo phó sao cho nó đừng chỉ là một phiên bản kiểu khác của lý lịch? Tôi xin đưa ra gợi ý thế này.

 

Cáo Phó: Bà Cố Maria Nguyễn Thị Lân, Thân Mẫu Linh Mục Phaolô Lê Quang ...

Trong Do Thái giáo, có truyền thống là hằng năm, một người trưởng thành phải đưa ra một di chúc tâm linh. Ban đầu, nó là kiểu di chúc thông thường, tập trung vào việc mai táng, phân chia tài sản, cách xử lý những việc còn dang dở trong đời mình về mặt pháp lý và thực tế. Tuy nhiên, qua thời gian, nó biến đổi thành dạng di chúc tập trung hơn vào việc xem lại đời mình, nêu bật những gì quý báu nhất đời, những hối hận và xin lỗi thật tâm, những lời chúc phúc cho những người mà mình muốn có lời từ biệt thật đặc biệt. Di nguyện này được xem lại và viết lại hàng năm, cuối cùng là được đọc to trong tang lễ như là lời cuối cùng chúng ta muốn để lại cho người thân yêu.

Đây có lẽ là một việc làm rất hữu ích cho chúng ta, trừ việc di chúc này không phải viết ra để đưa cho luật sư, nhưng trong tinh thần cầu nguyện, gửi gắm cho một linh hướng, một cha giải tội đang giúp chúng ta. Vậy di chúc tâm linh này nói đến những chuyện gì?

Nếu bạn đang cần những ví dụ, thì tôi xin đưa ra tác phẩm và những bài viết của Richard Groves, đồng sáng lập Trung tâm Nghệ thuật Thiêng liêng của Đời sống. Trong hơn 30 năm ông làm việc trong lĩnh vực tâm linh cuối đời và cho chúng ta một vài hướng dẫn rất hữu ích về việc lập một di chúc tâm linh và đều đặn làm mới nó. Di chúc tâm linh tập trung vào ba điểm này.

An obituary 1,700 years old has been translated - CNN

Thứ nhất: Trong cuộc đời, Thiên Chúa muốn tôi làm gì? Tôi đã làm chưa? Tất cả chúng ta đều có một vài ý thức về ơn gọi, ý thức mình có một mục đích khi tồn tại trên đời, ý thức mình đã được giao nhiệm vụ để hoàn thành trong đời. Có lẽ chúng ta chỉ nhận thức thoáng qua về nó, nhưng với một mức độ nào đó, mỗi một chúng ta đều ý thức về một bổn phận và mục đích nào đó. Việc đầu tiên trong di chúc tâm linh là cố nắm bắt điều này. Thiên Chúa muốn tôi làm gì trong cuộc đời? Tôi đã làm tốt hay tệ việc đó?

Thứ hai: Tôi cần phải nói lời xin lỗi với ai? Tôi có những điều gì hối tiếc? Cũng như người khác đã làm tổn thương ta, thì chúng ta cũng có thể làm tổn thương người khác. Trừ phi chết trẻ, tất cả chúng ta đều từng mắc sai lầm, từng làm tổn thương người khác và làm những việc mà mình hối tiếc. Một di chúc tâm linh là xác định việc này với một lòng thành thật tận cùng và hối hận sâu sắc. Chúng ta không bao giờ có tấm lòng cao cả, cao thượng, sùng tín và xứng đáng được tôn trọng hơn, khi chúng ta quỳ gối chân thành nhận ra điểm yếu của mình, xin lỗi và hỏi xem chúng ta cần làm gì để sửa chữa.

Thứ ba: Trước khi qua đời, tôi muốn chúc phúc và trao lại món quà nuôi dưỡng cụ thể cho ai? Chúng ta được gần giống Thiên Chúa (truyền năng lượng thần thiêng vào cuộc đời) những khi chúng ta ái mộ người khác, tán thành người khác, cho họ những gì chúng ta có thể làm để giúp cuộc đời họ tốt hơn. Nhiệm vụ của chúng ta là làm việc này cho tất cả mọi người, nhưng chúng ta đâu thể làm cho tất cả, nên chúng ta làm cho một số người, và là những người cụ thể. Trong di chúc tâm linh, chúng ta có dịp để nói lên những người mà chúng ta muốn chúc phúc nhất. Khi tiên tri Ê-li mất, người hầu cận ngài là tiên tri Ê-li-sê nài xin ông để lại cho mình “phần gấp đôi” thần trí của ông. Khi chết, chúng ta phải để lại tinh thần của mình làm của nuôi dưỡng cho tất cả mọi người, nhưng có những người cụ thể mà chúng ta muốn để lại “phần gấp đôi.” Trong di chúc này, chúng ta nêu lên những người đó là ai.

 

Trong quyển sách đầy thách thức: Bốn điều quan trọng nhất

(The Four Things That Matter Most)

Bác sĩ Ira Byock, người chăm sóc cho những người hấp hối, nói rằng có bốn điều chúng ta cần nói với những người thân yêu trước khi họ qua đời. “Xin tha thứ cho tôi”, “Tôi tha thứ cho bạn”, “Cám ơn”, và “Tôi yêu bạn”.

Ông nói đúng, nhưng với những chuyện chẳng ngờ, những căng thẳng, tổn thương, đau lòng và thăng trầm trong tình cảm, kể cả với những người mà chúng ta yêu thương nhất, không phải lúc nào cũng dễ (và đôi khi là bất khả thi) nói ra những lời này cách rõ ràng nhất.

Một di chúc tâm linh cho chúng ta cơ hội để nói những lời này với tâm tư vượt lên những căng thẳng thường che mờ tình cảm giữa chúng ta, và ngăn chúng ta nói rõ những lời quan trọng này, để rồi ở tang lễ, sau những lời điếu văn, chúng ta sẽ không còn chuyện gì dang dở.

Rev. Ron Rolheiser, OMI

KHOA HỌC LÀM SÁNG TỎ CÁC BÍ MẬT CỦA ĐỨC BÀ GUADALUPE- Philip Callahan


Philip Callahan

Hôm đẹp trời lạnh lẽo 12-12-1531 ấy, Juan Diego – một trong những người cải đạo sớm nhất ở Mexico – không thể mơ có một ngày trong tương lai xa xôi, ông lại được bất tử hóa và được đặt trên bàn thờ của Giáo Hội hoàn vũ.

Juan Diego đang trên đường tới nhà thờ sáng sớm hôm đó thì lại nghe tiếng nói ngọt ngào của Bà Đẹp vốn đã hiện hình trước mắt ông tại chân Đồi Tepeyac ở ngoại ô Thành phố Mexico hai hôm trước.

Bà Đẹp đã lặp lại ước muốn của mình là có một teocali (nhà nguyện) được xây nơi Bà đã hiện ra.  Juan Diego nói với Bà rằng Đức Giám mục Juan Zumarraga đòi bằng chứng về tính xác thực của yêu cầu này.  Đức Bà đã chấp thuận.  Theo hướng dẫn của Người, Juan Diego đã hái một bó hoa hồng Castilian rồi chính Người xếp trên tilma của ông (áo choàng, ct: một loại poncho hai mảnh trước và sau).  Ông sẽ phải đưa bó hoa hồng đó cho Đức Giám Mục.  Vâng, những đóa hồng Castilian lạ lùng nở vào mùa Đông!

Juan Diego vội vàng đến gặp Đức Giám Mục.  Và khi ông trải áo choàng của mình ra thì lạ chưa, Đức Giám Mục và mọi người có mặt đều hết sức kinh ngạc khi thấy không những nhiều đóa hồng thơm ngát rơi xuống từ áo choàng của ông mà còn cả một bức ảnh (cao 143 cm) của một phụ nữ trẻ đẹp với nước da hơi sẫm.

Đó là câu chuyện hay về việc làm sao hình ảnh Đức Bà Guadalupe đã xuất hiện.  Hình Mẹ được bao quanh bằng những tia sáng mặt trời và dưới chân Đức Trinh Nữ có một vầng trăng lưỡi liềm và một thiên thần nâng Người lên.  Đức Bà mặc một áo choàng màu xanh dương lẫn xanh lục với những ngôi sao vàng, và bên trong là một áo dài hồng thêu những nụ hoa viền vàng.  Một đai lưng màu tía sẫm thắt quanh eo Đức Trinh Nữ theo kiểu các thai phụ Aztec vẫn thường mang.

Đức Mẹ yêu cầu Juan Diego gọi Người là coatloxopeuh mà trong tiếng Nahuatl, ngôn ngữ Aztec châu Mỹ, có nghĩa là “người đạp dẹp con rắn.”  Trên phương diện lịch sử, đó là một phần văn hóa Aztec đương thời, vốn hàng năm dâng ít nhất 20.000 đàn ông, đàn bà và trẻ em cho các thần của họ như tế vật.  Nhờ Đức Bà Guadalupe hiện ra với Juan Diego, hàng triệu người đã trở lại Kitô giáo, như thế là đạp dẹp con rắn của việc thờ ngẫu tượng.

Áo choàng của Juan Diego được làm bằng sợi thô, cứng, một thứ vải hoàn toàn không thích hợp để vẽ.  Cuộc nghiên cứu và nhiều thử nghiệm khoa học đã được thực hiện trên áo choàng đó từ năm 1666 bởi các họa sĩ, bác sĩ và khoa học gia.  Những phát hiện của họ cho thấy như sau: các đặc điểm lạ lùng của hình ảnh vượt quá mọi hiểu biết khoa học; hình ảnh xem ra đã không được vẽ bởi bàn tay con người; các màu sắc xuất hiện như “tích hợp” vào thớ vải; và chất màu được sử dụng không có nguồn gốc từ động vật hay khoáng vật.  Hơn nữa, áo choàng, được làm bằng sợi đặc biệt đó, là tấm khăn duy nhất cùng loại còn tồn tại sau 476 năm [ct: 2007, thời điểm tác giả viết bài này].

Renzo Allegri, trong bài viết trên báo Messenger of Saint Anthony (Sứ giả của Thánh Antôn), cho biết rằng hiện tượng đã đánh thức sự tò mò khoa học đối với hình ảnh Đức Bà Guadalupe, liên quan đến cái đã được khám phá trong đồng tử đôi mắt Đức Mẹ.  Năm 1929, Alfonso Gonzales, một nhiếp ảnh gia của Vương cung Thánh đường Guadalupe, sau khi nghiên cứu âm bản (phim) của hình ảnh, đã tìm ra cái có vẻ là hình ảnh rõ nét của một người nam có râu phản chiếu ở mắt bên phải.

Hơn 20 năm sau, một nhiếp ảnh gia khác của Vương cung Thánh đường, Carlos Chavez, đã tuyên bố rằng ông thấy một hình người trong mắt bên trái cũng như mắt bên phải của Đức Bà Guadalupe.  Từ năm 1956 tới 1958, Rafael Torija Lavoigner đã thực hiện 5 cuộc nghiên cứu sử dụng các thấu kính phóng đại và kính soi đáy mắt (ophthalmoscopes), ông xác nhận có nhiều hình người trong đôi mắt của Đức Trinh Nữ.

Các hiện tượng như thế trở nên giật gân hơn nữa khi đôi mắt Đức Bà được nghiên cứu có sử dụng kỹ thuật tinh vi hơn nối kết với các máy vi tính.

Năm 1979, Tiến sĩ Jose Aste Tousman, một kỹ sư xuất sắc chuyên về vi tính ở Hoa Kỳ, đã đến Mexico.  Ông là một trong những nhà nghiên cứu có khả năng nhất về đôi mắt Đức Bà Guadalupe.  Allegri viết rằng công trình Tiến sĩ Tousman thực hiện trong 23 năm thật đáng kinh ngạc; ông đã sử dụng thiết bị cập nhật hay tinh vi nhất, giống các loại mà NASA vẫn dùng để giải mã các bức ảnh do vệ tinh chụp trong không gian.  Tiến sĩ Tousman đã phóng to hình ảnh đôi mắt Đức Bà Guadalupe tới 2.500 lần, sử dụng 25.000 màu được chiếu sáng cho mỗi mm vuông.

Sau khi lọc và xử lý hình ảnh kỹ thuật số, Tiến sĩ Tousman khám phá ra một toàn cảnh được bắt hay được chụp trong đôi mắt Đức Bà Guadalupe.  Trong toàn cảnh, có khoảng 11 người.  Có một người Mexico bản địa ngồi xếp hai chân và tóc dài tết thành đuôi ngựa.  Kế ông là một cụ già, hói đầu, râu trắng, mũi thẳng, lông mày rậm và một giọt nước mắt chảy dài xuống má phải.  Nhân vật này được xác định là Đức Giám Mục Juan Zumarraga.  Bên trái ngài là tay phiên dịch của ngài, Juan Gonzales.  Có bóng dáng một ông già để râu và ria, với một cái mũi to kiểu Rôma, xương gò má lồi lên, đôi mắt chìm sâu và đôi môi nửa khép nửa mở – rõ ràng là một thổ dân châu Mỹ – đang mở áo choàng của mình khi quay mặt về phía ông già đầu hói.  Rõ ràng là Juan Diego, kẻ đem những đóa hồng trong áo choàng mình tới cho Đức Giám Mục.  Cũng có nhiều kẻ không xác định được gồm một người cha, một người mẹ, hai ông bà già và 3 đứa trẻ.

Cảnh tượng được khám phá trong đôi mắt phóng đại của hình ảnh kỹ thuật số cho thấy rằng trong giây phút đầy xúc động ấy, khi Juan Diego trải áo choàng cho Đức Giám mục và khi tất cả những ai đang hiện diện trong căn phòng thấy hình ảnh Đức Bà được vẽ lên đó, thì Mẹ Thiên Chúa thực sự có mặt: như những caméra tinh vi nhất, đôi mắt của Người đã chụp cảnh tượng và đã bảo tồn nó cho các thế hệ tương lai.  Cũng kỳ lạ ở chỗ: ý thức những giới hạn của khoa học và kỹ thuật thời đó, Đức Mẹ biết rằng điều này sẽ chỉ được khám phá vài trăm năm sau, khi các thiết bị tinh vi nhất được con người phát minh chế tạo.

Sứ điệp của Đức Bà Guadalupe có thể là gì qua các phát hiện ấy của khoa học?  Tiến sĩ Aste Tousman đã đi đến những suy nghĩ như vậy.  Sự hiện diện của những kẻ không xác định có thể là một sự nhấn mạnh đến tầm quan trọng của gia đình và các giá trị gia đình.  Vì hai người đàn ông da trắng và những thổ dân châu Mỹ được tìm thấy trong cảnh tượng, sự hiện diện của những chủng tộc pha trộn có thể là một cảnh báo chống kỳ thị chủng tộc và là một lời kêu gọi tình huynh đệ giữa con người.  Việc khám phá cảnh tượng nhờ thiết bị hiện đại có thể là một lời mời gọi dùng kỹ thuật để loan truyền lời Chúa Kitô.

Juan Diego đã được Đức Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong thánh tại Mexico.  Thổ dân châu Mỹ khiêm nhường, đơn sơ này có thể đã không hình dung rằng Bà Đẹp Guadalupe mà ông đã nói chuyện với ở đồi Tepayac còn có nhiều bí mật khác được tiết lộ, được dành riêng cho các thế hệ tương lai.  Trong trí óc đơn giản của mình, ông đã không thể nhận thức điều ấy.  Chỉ cần nói rằng ông đã vâng lời và yêu mến Đức Mẹ, Đức Mẹ cũng đã yêu mến ông vì tâm hồn đơn sơ và trong sạch của ông.

Xem ra lạ lùng đối với một khoa học gia khi nói lên điều ấy, nhưng với tôi là kẻ cảm thấy liên hệ, bức ảnh gốc thật kỳ diệu.  Nghiên cứu hình ảnh này là kinh nghiệm cảm động nhất của đời tôi.  Tiếp cận với nó, tôi có cùng cảm giác lạ lùng như những ai đã nghiên cứu Khăn liệm thành Turin (Italia).  Tôi tin vào những cách giải thích lô-gích tới một điểm nào đó.  Nhưng không có cách giải thích lô-gích cho cuộc sống.  Bạn có thể bẻ sự sống thành các nguyên tử, nhưng cái gì đến sau đó?  Ngay cả nhà bác học Einstein cũng chân nhận có Thiên Chúa mà!

Philip Callahan

 (*) Giáo sư Philip Callahan là khoa học gia xuất chúng, ĐH Florida năm 1979.

Trích Francis Johnston, Sự kỳ diệu của Guadalupe.

Linh mục Phêrô Phan Văn Lợi dịch từ nguyên bản Anh ngữ

Nguồn: http://www.all-about-the-virgin-mary.com/our-lady-of-guadalupe-science.html


 

Tin Kỹ Thuật: Google chế ra con Chip Quantum mạnh và nhanh nhất thế giới.

Google đã chế tạo ra một con chip máy tính tên là Willow, kích thước 4 centimet vuông. Nó chỉ mất năm phút để hoàn thành các tác vụ mà một số máy tính thông thường nhanh nhất thế giới phải mất 10 triệu tỷ năm mới có thể hoàn thành.

Các chính phủ trên khắp thế giới đang đổ hàng chục tỷ đô la vào nghiên cứu điện toán lượng tử – Quantum.

Với tiến bộ của chip Willow,  chỉ còn khoảng năm năm nữa là máy tính lượng tử trở nên đủ mạnh để bắt đầu chuyển đổi khả năng nghiên cứu và phát triển các vật liệu mới của loài người từ thuốc đến pin, và nhất là AI.

Điều đáng chú ý là Willow được cho là ít có khả năng mắc lỗi hơn nhiều so với các phiên bản trước và có thể mở rộng tiềm năng của lĩnh vực trí tuệ nhân tạo vốn đang phát triển nhanh chóng.

Dr Erik Lucero, lead engineer of Google Quantum AI, points to motherboards while leading media on a tour of the Quantum Computing Lab in September 2022. Photograph: Frederic J Brown/AFP/Getty Images

Tiến sĩ Erik Lucero, kỹ sư trưởng của Google Quantum AI, chỉ vào bo mạch chủ trong khi dẫn đầu đoàn truyền thông tham quan Phòng thí nghiệm máy tính lượng tử vào tháng 9 năm 2022. Ảnh: Frederic J Brown/AFP/Getty Images© Ảnh: Frederic J Brown/AFP/Getty Images

Năm 2019, Google đã tạo nên lịch sử khi chế tạo chip máy tính Quantum thực hiện một tác vụ chuẩn trong 200 giây so với siêu máy tính cổ điển nhanh nhất thế giới vào thời điểm đó phải chạy mất 10.000 năm.

Đến năm 2024 chip lượng tử Willow, đã chạy mẫu tính toán loại mạch ngẫu nhiên (RCS) và hoàn thành tác vụ trong 300 giây, so với siêu máy tính cổ điển nhanh nhất hiện nay phải tốn mất 10 septillion năm (10 triệu tỷ năm).

Bộ Chính trị Trung Quốc ra quyết sách với thuật ngữ thời khủng hoảng kinh tế năm 2009 khi họ cam kết thúc đẩy nền kinh tế đang bị trì trệ

Theo nhật báo Bưu Điện Hoa Nam – SCMP

Kỷ Tư Kỳở Bắc Kinh Frank Trầnở Thượng Hải
Các quan chức cho biết sau cuộc họp hôm thứ Hai, Trung Quốc sẽ áp dụng một loạt chính sách “chủ động hơn” để mở rộng nhu cầu trong nước vào năm 2025 với các công cụ tiền tệ “khá nới lỏng” – thuật ngữ không được các cơ quan chức năng cấp cao sử dụng kể từ cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu năm 2009.

Một tuyên bố tóm tắt được đưa ra sau cuộc họp của Bộ Chính trị nước này – cơ quan ra quyết định quan trọng của Đảng Cộng sản – bao gồm những thay đổi nhỏ nhưng quan trọng về mặt hùng biện, ám chỉ mức độ nghiêm trọng mà giới lãnh đạo nước này nhìn nhận về tình hình kinh tế hiện tại.

China Looks Inward for GDP Growth — Radio Free Asia

Lần cuối cùng Bắc Kinh sử dụng cụm từ “hơi nới lỏng” để định nghĩa chính sách tiền tệ của mình là sau cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu năm 2009, khi ngân hàng trung ương Trung Quốc đã dốc toàn lực để duy trì nền kinh tế. Những thay đổi này – cũng như các ngôn ngữ khác trong tuyên bố – cho thấy quyết tâm thúc đẩy tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc.

“Các mục tiêu chính về phát triển kinh tế và xã hội trong cả năm sẽ được hoàn thành thành công”, tuyên bố nêu rõ.

Sau thông báo về cuộc họp vào chiều thứ Hai, Chỉ số Hang Seng tại Hồng Kông đã tăng tới 2,86 phần trăm, hơn 540 điểm. Chỉ số này đóng cửa ở mức 20.414,09 điểm, mức cao nhất trong khoảng một tháng.

Trung Quốc chứng kiến ​​mức tăng trưởng kinh tế chậm nhất trong hơn một năm với GDP là 4,6% trong quý 3

Bộ Chính trị cũng khuyến khích tăng cường các điều chỉnh ngoài chu kỳ, một cách “phi truyền thống”, cũng như mở rộng “toàn diện” nhu cầu trong nước, thương mại và đầu tư nước ngoài.

Tiêu dùng trong nước yếu, do tài sản hộ gia đình giảm sút trong bối cảnh thị trường bất động sản suy thoái kéo dài và chỉ số chứng khoán đi xuống, đã kìm hãm tăng trưởng của nền kinh tế lớn thứ hai thế giới.
Nhu cầu khôi phục niềm tin của người tiêu dùng trở nên cấp thiết hơn khi đất nước gần như chắc chắn sẽ phải đối mặt với môi trường bên ngoài hỗn loạn hơn vào năm tới, khi tổng thống đắc cử của Hoa Kỳ Donald Trump cam kết tăng thuế đối với hàng nhập khẩu từ Trung Quốc.

Tuyên bố nêu rõ: “Cần phải thúc đẩy mạnh mẽ tiêu dùng, nâng cao hiệu quả đầu tư và mở rộng nhu cầu trong nước trên mọi mặt trận”.

Bộ Chính trị cũng cam kết phối hợp các chính sách kinh tế vĩ mô để nâng cao “tầm nhìn xa, tính phù hợp và hiệu quả” của chúng.

“Để mở rộng nhu cầu và tiêu dùng một cách có ý nghĩa, Bắc Kinh nên tăng nguồn cung các dịch vụ công và tăng tỷ lệ của chúng trong chi tiêu tài chính của chính phủ”.

Các nhà quan sát khác cho biết Bắc Kinh vẫn đang kiên trì với cách tiếp cận thận trọng trước đây đối với phục hồi kinh tế.

“Điểm mấu chốt là tất cả các chính sách và lời lẽ về hỗ trợ đều nhằm mục đích ổn định nền kinh tế, thay vì thúc đẩy mạnh mẽ”, Gary Ng, nhà kinh tế cấp cao về nghiên cứu chủ đề Châu Á – Thái Bình Dương tại ngân hàng đầu tư Natixis của Pháp, cho biết. “Bắc Kinh cảm thấy chưa cần phải thúc đẩy mạnh mẽ, [nhưng] cũng để ngỏ cánh cửa mở rộng hỗ trợ, nếu tác động của nhiệm kỳ thứ hai của Trump lớn hơn dự kiến”.

CNN cho biết:

Chính sách tiền tệ nới lỏng

Theo thông báo chính thức tại các cuộc họp của Bộ Chính trị, cách diễn đạt mới về chính sách tiền tệ đánh dấu sự nới lỏng đầu tiên kể từ cuối năm 2010.

“Chúng tôi cho rằng điều này chỉ ra sự kích thích tài khóa mạnh mẽ, cắt giảm (lãi suất) lớn và mua tài sản vào năm 2025″, Xing Zhaopeng, chiến lược gia cấp cao của ANZ về Trung Quốc cho biết. “Giọng điệu chính sách cho thấy sự tự tin mạnh mẽ trước các mối đe dọa” về thuế quan của Trump.

Được biết rằng Ngân hàng trung ương có năm mức độ nới lỏng chính sách tiền tệ đó là, “lỏng lẻo”, “lỏng lẻo vừa phải”, “thận trọng”, “thắt chặt vừa phải” và “thắt chặt” – với sự linh hoạt ở cả hai phía của mỗi lập trường.

Trung Quốc đã áp dụng chính sách tiền tệ “nới lỏng hợp lý” sau cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu năm 2008, trước khi chuyển sang chính sách “thận trọng” vào cuối năm 2010.

Vào tháng 9, năm 2024, Ngân hàng Trung Ương đã công bố biện pháp nới lỏng tiền tệ mạnh mẽ nhất kể từ đại dịch, cắt giảm lãi suất và bơm 1 nghìn tỷ nhân dân tệ (140 tỷ đô la) vào hệ thống tài chính, cùng với các bước khác.

Kế tiếp, vào tháng 11, Trung Quốc đã công bố gói nợ 10 nghìn tỷ nhân dân tệ (1,4 nghìn tỷ đô la) để giảm bớt căng thẳng tài chính của chính quyền địa phương và ổn định tăng trưởng kinh tế đang chậm lại. Nhưng các biện pháp nợ này nhằm mục đích sửa chữa bảng cân đối kế toán của thành phố như một mục tiêu dài hạn hơn, thay vì bơm tiền trực tiếp vào nền kinh tế.


Di sản đáng buồn của ông Biden

Ba’o Nguoi-Viet

December 8, 2024

Trúc Phương/Người Việt

Việc Tổng Thống Pháp Emmanuel Macron mời Tổng Thống đắc cử Donald Trump, chứ không phải Tổng Thống đương nhiệm Joe Biden, dự lễ khánh thành dự án trùng tu Nhà Thờ Đức Bà Paris đã cho thấy “thế thái nhân tình” như thế nào, cũng như sự tuột dốc thảm hại uy tín chính trị của ông Biden.

Ông Trump, chứ không phải ông Biden, đến dự lễ khánh thành dự án trùng tu Nhà Thờ Đức Bà Paris hôm 7 Tháng Mười Hai, 2024. (Hình: Thibault Camus/Pool/AFP via Getty Images)

Bốn năm trước, Joe Biden đã mang lại một không khí khởi sắc cho quốc gia, giờ đây, khi chuẩn bị ra đi, Joe Biden để lại hình ảnh một trong những tổng thống tệ nhất lịch sử Mỹ.

Ra đi với một di sản ít điều để tự hào

Cần nhắc lại, ngay trước khi ông Joe Biden thực hiện chuyến kinh lý nước ngoài đầu tiên (từ ngày 9 đến ngày 16 Tháng Sáu, 2021) trên cương vị tổng thống, cuộc khảo sát toàn cầu do Trung Tâm Nghiên Cứu Pew thực hiện đã cho thấy tỉ lệ tín nhiệm Biden cũng như nước Mỹ tăng cao.

Trong 12 quốc gia được khảo sát, trung bình 75% số người được hỏi đã bày tỏ sự tin tưởng vào Biden việc ông có khả năng “làm những gì đúng đắn liên quan các vấn đề thế giới,” so với 17% của Tổng Thống Trump vào năm 2020. Có 62% người được hỏi cũng bày tỏ cái nhìn tích cực nước Mỹ so với 34% vào cuối nhiệm kỳ tổng thống của Trump.

Báo cáo Pew viết: “Việc bầu Joe Biden làm tổng thống đã dẫn đến sự thay đổi mạnh mẽ trong hình ảnh quốc tế của Mỹ.”

Kinh nghiệm và kỹ năng ngoại giao cá nhân của một chính khách lão làng như Biden được hầu hết đồng minh đánh giá cao.

Trong bài viết trên The Washington Post ngày 5 Tháng Sáu, 2021, Tổng Thống Biden coi chuyến đi là một “hành trình chuộc lỗi” (redemption tour) – cơ hội để hồi sinh những căng thẳng giữa Mỹ và các đồng minh vốn rạn nứt nghiêm trọng thời Tổng Thống Donald Trump, cũng như là dịp tập hợp những quốc gia dân chủ cùng chí hướng để “đáp ứng những thách thức và ngăn chặn các mối đe dọa của thời đại mới.”

Theo ghi nhận của Pew trong cuộc khảo sát 2021, mức độ ưa thích Hoa Kỳ đã tăng ít nhất 23% so với năm 2020 ở Vương Quốc Anh, Pháp, Đức và Ý. Phần lớn những người được hỏi tại bốn quốc gia trên đều có cái nhìn nhận tích cực về Mỹ. Trong tất cả 16 cuộc thăm dò công chúng được khảo sát vào mùa xuân 2021, Thủ Tướng Đức Angela Merkel được xếp đầu bảng, với điểm trung bình 77%. Tổng Thống Biden, với 74%, đạt chỉ số tín nhiệm cao hơn Tổng Thống Pháp Emmanuel Macron, Tổng Thống Nga Vladimir Putin và Chủ Tịch Trung Quốc Tập Cận Bình…

Khi tuyên thệ nhậm chức vào Tháng Giêng, 2021, ông Biden đã vạch ra một tầm nhìn táo bạo cho nhiệm kỳ tổng thống. Đứng bên ngoài Điện Capitol, ông nói: “Cùng nhau, chúng ta sẽ viết nên một câu chuyện của nước Mỹ về hy vọng chứ không phải nỗi sợ hãi… Mong rằng đây sẽ là câu chuyện dẫn dắt chúng ta, truyền cảm hứng cho chúng ta và là câu chuyện cho những thế hệ tương lai rằng chúng ta đã trả lời tiếng gọi của lịch sử như thế nào. Chúng ta đã chứng kiến thời khắc lịch sử. Nền dân chủ, niềm kỳ vọng, sự thật và công lý đã không chết dưới thời chúng ta mà còn bừng sáng.”

Tuy nhiên, bốn năm sau, Joe Biden đã “biến thành” một tổng thống thất bại với một di sản ngoại giao lẫn đối nội có nhiều điểm xấu hơn tích cực.

Một cuộc thăm dò vào Tháng Bảy, 2024, của tổ chức thăm dò Rasmussen Reports cho thấy 22% đảng viên Dân Chủ “hoàn toàn” hoặc “khá” đồng ý rằng Biden là một trong những tổng thống tệ nhất.

Cuộc khảo sát được thực hiện sau khi ông Biden tuyên bố rút khỏi đường đua tổng thống. Sự mất lòng dân của Tổng Thống Biden là một trong những yếu tố không thể bỏ qua khi xét đến nguyên nhân thất bại thê thảm của phe Dân Chủ trong cuộc bầu cử tổng thống lẫn bầu cử Quốc Hội. Quyết định của ông về việc ân xá toàn diện cho con trai Hunter (sau nhiều lần cam kết không bao giờ để điều đó xảy ra) đã khiến một số đảng viên Dân Chủ và truyền thông chỉ trích ông một cách dữ dội. Người ta cáo buộc ông ích kỷ và đặt “lợi ích cá nhân lên trên nhiệm vụ” và sự việc sẽ “làm hoen ố danh tiếng của ông.”

Những thất bại “đáng nhớ”

Có nhiều ví dụ cụ thể về những thất bại của Biden. Lạm phát dai dẳng trở nên tồi tệ hơn do chi tiêu liên bang quá mức; sự kiện rút quân Mỹ khỏi Afghanistan một cách bất ngờ và hỗn loạn; sự buông lỏng vấn đề nhập cư bất hợp pháp; cùng với chính sách dành cho Israel… đã làm dày thêm danh sách liệt kê những thất bại của ông Biden.

Trong bài “America’s Strategy of Renewal” viết trên Foreign Affairs (số November/December 2024), Ngoại Trưởng Antony J. Blinken nhấn mạnh rằng nước Mỹ đang ở “vị thế địa chính trị mạnh hơn nhiều so với bốn năm trước.”

Khó có thể phủ nhận thành tích của Tổng Thống Joe Biden trong việc xây dựng mạng lưới an ninh với các đối tác và đồng minh của Hoa Kỳ ở Châu Âu và Châu Á. Biden đã làm nước Nga suy yếu hơn rất nhiều. Khác với “mô hình phá hoại” và bất chấp dân chủ của Trump 1.0, Biden nhấn mạnh đến yếu tố dân chủ. Cách tiếp cận dân chủ hướng tới trật tự kinh tế và chính trị của chính quyền Biden định nghĩa một kỷ nguyên mới của “cuộc cạnh tranh khốc liệt,” với việc Hoa Kỳ tìm cách duy trì vị thế tối cao so với Trung Quốc, Nga, Iran và Triều Tiên.

Washington thời Joe Biden khiến Bắc Kinh khó khăn hơn rất nhiều trong việc bành trướng chủ nghĩa bá quyền. Biden nhiều lần nhấn mạnh việc “kiểm soát” những thách thức và tham vọng của Bắc Kinh. Khác với thời hỗn loạn của Trump 1.0, chính phủ Biden đã xây dựng thành công chính sách “răn đe tích hợp” bằng cách phối hợp các công cụ sức mạnh quốc gia với đồng minh để ngăn chặn những tình huống “định hình hành động” của Bắc Kinh, đặc biệt trong vấn đề Đài Loan.

Ở Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương, chính quyền Biden đã thành công khi thúc đẩy các liên minh song phương thông qua việc tăng cường khả năng tương tác, các cuộc tập trận và đổi mới thể chế – chẳng hạn thay đổi bộ máy tư lệnh quân đội Mỹ ở Nhật, thiết lập các khuôn khổ đa phương nhỏ (như “nhóm” Nhật Bản-Nam Hàn-Hoa Kỳ; “nhóm” Nhật Bản-Philippines-Hoa Kỳ), thể chế hóa các nhóm như Quad (Úc, Ấn Độ, Nhật Bản và Hoa Kỳ); củng cố quan hệ đối tác song phương với Ấn Độ, Indonesia…

Cuộc xâm lược Ukraine của Nga vào đầu năm 2022 không làm Biden mất tập trung khỏi Trung Quốc và Châu Á. Thay vào đó, chính quyền Biden đã thành công trong việc “tích hợp” NATO, G-7 và các đồng minh phương Tây – đáng chú ý là Vương Quốc Anh, Canada, Hòa Lan, Pháp và Đức – với các đối tác của Mỹ ở Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương. Một cách tổng quát, lý lẽ (logic) của các chính sách được chính quyền Biden thực hiện là tạo ra một trật tự kinh tế và chính trị lấy dân chủ làm trung tâm, một “G7+” không có Trung Quốc hoặc Nga.

Tuy nhiên, không phải tất cả chính sách đối ngoại của Biden đều được điểm cộng như những gì có thể thấy trên bề mặt. Dù hỗ trợ đáng kể cho Ukraine ($183 tỷ viện trợ quân sự và kinh tế kể từ cuộc xâm lược của Nga vào Tháng Hai, 2022; và Israel – với $17.9 tỷ viện trợ kể từ ngày 7 Tháng Mười, 2023), Mỹ lại có rất ít quyền kiểm soát đối với các sự kiện ở cả hai khu vực xung đột này. Ở Trung Đông, Washington đóng vai trò vừa là lính cứu hỏa vừa là kẻ châm lửa, khi vừa cung cấp bom đạn cho Israel vừa tuyệt vọng tìm cách viện trợ nhân đạo cho các nạn nhân từ những cuộc tấn công của Israel.

Với Liên Minh Châu Âu, Biden đã thành công khi kéo họ về phe mình sau bốn năm EU chứng kiến sự phá hoại của Donald Trump. Tuy vậy, Washington vẫn không thể thuyết phục được EU đứng cùng Mỹ trên mặt trận chống Trung Quốc. Berlin, trung tâm quyền lực EU, tiếp tục theo đuổi chính sách cầm chừng với Trung Quốc, với niềm tin rằng sự thịnh vượng của Châu Âu phụ thuộc vào thương mại với Trung Quốc. Đó là một thực tế. Với EU, việc mất thị trường Trung Quốc là một thảm họa. Trung Quốc là đối tác thương mại lớn thứ hai của EU sau Mỹ.

Thất bại nào nghiêm trọng nhất?

Đảng Dân Chủ đang đối mặt bốn năm của Trump 2.0 và một thế hệ chính trị gia Cộng Hòa được định hình theo hình ảnh nổi loạn của Trump. Đảng Dân Chủ hy vọng có thể “kiểm soát được tình thế” bởi chương trình nghị sự lập pháp của chính phủ Biden phần nào đã định hình.

Tổng Thống Biden đã ký thành luật $1.2 nghìn tỷ chi tiêu cho cơ sở hạ tầng, hàng trăm tỷ đôla cho sản xuất chất bán dẫn và nghiên cứu công nghệ cao, và “Đạo luật giảm lạm phát” (“Inflation Reduction Act”) được thiết kế để hỗ trợ phục hồi kinh tế thông qua trợ cấp năng lượng và mở rộng các chương trình chăm sóc sức khỏe liên bang. Đây là những thành tựu mà bất kỳ tổng thống nào cũng có thể tự hào.

Tuy nhiên, “thói đời bỉ bôi,” khi đánh giá và “xét lại,” người ta luôn có khuynh hướng nhìn thấy thất bại hơn là thành công. Người ta luôn săm soi những gì chưa làm được hơn là công nhận những thành tựu đạt được.

Nói đến thất bại, có lẽ “thất bại lịch sử” của Biden là không chỉ không thể thống nhất một quốc gia đang chia rẽ mà còn không thể xây dựng một đảng Dân Chủ đủ mạnh để ngăn chặn cơn lốc Donald Trump. Trong bốn năm ngồi ghế tổng thống, Biden tập trung nhiều vào cuộc chiến “đánh” Trump hơn là củng cố và xây dựng sự đoàn kết và mang lại sức mạnh cho đảng Dân Chủ.

Trong khi đó, tất cả những gì Biden làm để chặn đứng Trump lẫn “chủ nghĩa Trump” đều vô vọng. Thay vì làm Trump suy yếu hơn, Biden vô tình làm cho Trump mạnh hơn. Thay vì tạo ra rào cản ngăn Trump, Biden dường như dọn đường cho Trump dễ dàng hơn trong việc thẳng tiến vào Tòa Bạch Ốc. Cá nhân Biden, đảng Dân Chủ, lẫn những người quý mến ông, sẽ không bao giờ quên điều này.


 

Trump 2.0 và chiến tranh Mậu Dịch: Việt Nam né được phát súng đầu tiên

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả:  Đoàn Hưng Quốc

07/12/2024

Bài 1: Việt Nam né được phát súng đầu tiên

Trung Quốc, Mexico và Việt Nam hiện dẫn đầu thâm thủng mậu dịch với Hoa Kỳ với con số ấn tượng của mỗi nước vào năm 2023 là $279, $152, và $105 tỷ USD. Mexico và Việt Nam là hai nước hưởng lợi nhiều nhất trong chiến tranh thương mại Mỹ-Trung nhờ làm trạm trung chuyển cho Trung Quốc đầu tư sản xuất hay dán nhãn rồi xuất cảng sang Hoa Kỳ để tránh thuế Trump 1.0.

Vậy mà Việt Nam tránh né được phát súng đầu tiên của Trump sau ngày đắc cử trong khi Trump đe dọa tăng thuế 25% đối với Mexico & Canada và 10% với Trung Quốc. Trước đó chỉ một tháng (tức là vào tháng 10 trước bầu cử Mỹ 11/2024) Chủ tịch nước Tô Lâm đã ký thỏa thuận cho tập đoàn Trump Organization đầu tư 1.5 tỷ USD vào khách sạn và sân golf ở tỉnh nhà Hưng Yên. Biết đâu nhờ đó mà Việt Nam thoát nạn lần này!

Điểm đáng lưu ý là Trump dọa tăng thuế nhập cảng để cảnh cáo Mexico & Canada không ngăn chận làn sóng di dân bất hợp pháp còn Trung Quốc thả lỏng buôn lậu thuốc phiện fentanyl vào Mỹ. Trump dùng hàng rào thuế quan lần này nhằm vào các mục tiêu chính trị nội bộ thay vì mậu dịch toàn cầu. Lại biết đâu nhờ đó mà Việt Nam thoát nạn lần này vì không can thiệp vào nội tình chính trị của Mỹ.

Ngay sau lời tuyên bố của Trump thì Ottawa đã vội vã bắn tiếng Canada là “bạn tốt hơn Mexico” (better than Mexico). Canada không phải là trạm trung chuyển cho hàng hóa Trung Quốc và đã đánh thuế 100% lên xe hơi điện từ Hoa Lục, tức là phù hợp với chính sách mậu dịch của Hoa Kỳ đối với Trung Quốc. Tổng Thống Mexico trả đũa rằng Canada nhập cảng xe hơi điện từ Trung Quốc nhảy vọt lên đến 1.6 tỷ USD vào năm 2023 tức là cao hơn rất nhiều so với Mexico [1].

Trường hợp tương tợ đã từng xảy ra ở Đông Nam Á khi Mã Lai bắn tiếng nếu có chiến tranh thương mại thì Việt Nam phải bị đánh thuế cao vì rành rành là trạm trung chuyển cho hàng hóa Trung Quốc, trong khi hàng Mã Lai là do đầu tư nội địa hay của các công ty Mỹ lẫn Tàu nên cần giảm thuế ít hơn [2]. Việc các nước đâm chọt lẫn nhau để tránh hàng rào thuế quan của Trump 2.0 sẽ xảy ra.

***

Lãnh đạo Việt Nam rất khôn ngoan nhờ quen thoái đút lót nên “tiền đi trước là tiền khôn”. Năm 2019 Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng sang Hoa Kỳ hứa hẹn mua máy bay Boeing, khí đốt và đậu nành để giảm thâm thủng Việt-Mỹ, nhưng hứa nhiều mà mua ít vì sau đó là dịch Covid và Trump thất cử năm 2020. Việt Nam bị Trump nhận xét là “gian lận còn hơn Tàu” [3] rồi liệt vào hàng các nước thao túng ngoại tệ vào năm 2020, nhưng đến năm 2021 Biden rút lại kết luận này. Biết đâu Trump 2.0 sẽ khơi lại các chuyện cũ nói trên.

Thời Biden hãng Vinfast đã hứa hẹn đầu tư sản xuất xe hơi điện ở North Carolina để phù hợp với chính sách tạo công ăn việc làm của Mỹ, nhưng rồi cù cưa kéo dài cho đến ít nhất năm 2028 hay ngay cả hủy bỏ dự án này nếu Trump không còn chú trọng vào công nghệ xanh. Nhưng Việt Nam và Vinfast có thể sẽ rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan do đảng Cộng Hòa đang cần tạo công ăn việc làm ở North Carolina chuẩn bị cho tranh cử Quốc Hội (2026) và Tổng Thống (2028). North Carolina là một trong số các tiểu bang dao động (swing state) nhưng từng bỏ phiếu cho Trump vào những năm 2016, 2020 và 2024.

Người ta có thể trông đợi lãnh đạo Việt Nam lại sang Mỹ ký kết mua máy bay 737/787 Boeing hay F-16 Lockheed, khí đốt, than đá, đậu nành, nhà máy điện nguyên tử. Nhưng Việt Nam thận trọng hơn vì Trump 2.0 kéo dài 4 năm tới đây nên không dám hứa lèo lần thứ hai. Cán cân thâm thủng mậu dịch Việt-Mỹ nay nhảy vọt lên hàng thứ 3 và Việt Nam nổi tiếng dán nhãn cho hàng Trung Quốc nên không khỏi bị Quốc Hội, Bộ Giao Thương và Bộ Tài Chính rọi đèn xem xét tăng thuế hay bị liệt vào hàng thao túng ngoại tệ.

Trong quyển sách “The Art of the Deal” của Trump có kể lại câu chuyện Trump biết một nhân viên quản lý chung cư (apartment manager) ăn cắp tiền của mình nhưng không đuổi việc vì tay này có bản lãnh thu tiền hàng tháng đúng hạn từ giới giang hồ thuê mướn phòng mà không bị trễ nải. Cho nên Trump có thể nhân nhượng cho dù Việt Nam “gian lận còn hơn Tàu” nhưng lại có chỗ dùng!

Lãnh đạo Việt Nam rất khôn khéo đu dây giữa Âu-Mỹ lẫn Nga-Tàu. Biết đâu uy tín Việt Nam sẽ nổi lên như cồn nếu Việt Nam được chọn làm địa điểm hòa đàm quốc tế về chiến tranh Ukraine. Hòa đàm Paris ký (rồi bị vi phạm) để Mỹ rút lui khỏi Việt Nam, nay hòa đàm Hà-Nội ký (rồi lại bị vi phạm) nhưng để Trump rút khỏi Ukraine sẽ là một trường hợp lịch sử tái diễn một cách trớ trêu, lần thứ nhất là một bi kịch và lần thứ nhì là một thảm kịch.

Chỉ không biết là ông Trump có tin dị đoan hay không: năm 2019 ông Trump cắt ngắn hội đàm với Kim Jong Un ở Hà Nội nên không biết ông còn muốn trở lại Hà Nội cho hòa đàm Ukraine không. Các ông bà mua bán đất đai đều tin phong thủy, riêng tỷ phú địa ốc Trump có tin hay không?

Loạt bài tới đây về “Chiến Tranh Thương Mại Mỹ-Trung trong thời đại Trump 2.0” sẽ không liên tục mà chia ra rải rác trong thời gian sắp tới với hy vọng đúc kết cho cả người viết lẫn người đọc các diễn biến nóng hổi của một đề tài thời sự rất quan trọng này.

Ghi chú:

[1] Trump’s tariff threat pits Canada against Mexico. New York Times 11/26/2024

[2] World fears a wider trade war. Malaysia sees an opportunity. New York Times 11/15/2024

[3] Trump says Vietnam worse than China on trade. Business Standard 06/26/2019

Đoàn Hưng Quốc


 

Nhà thờ Đức Bà Paris tái mở cửa trong một thế giới đen tối hơn

Theo nhật báo phố Wall và các báo quốc tế  

Spectators gathered outside Notre Dame Cathedral on Saturday for its reopening ceremony.

Đối với hầu hết mọi tiêu chuẩn đòi hỏi, việc phục hồi Nhà thờ Đức Bà đã thành công tốt đẹp, nó diễn ra năm năm sau một trận hỏa hoạn quét qua kiệt tác kiến ​​trúc Gothic, gần như phá hủy nhà thờ.

Vào thứ Bảy, một loạt các nhân vật toàn cầu, bao gồm cả Tổng thống đắc cử Donald Trump , đã tụ họp bên trong nhà thờ để tham dự một buổi lễ long trọng đánh dấu việc mở cửa trở lại.

Các nhà lãnh đạo sau đó đã tham gia cùng nhiều chức sắc và giám đốc điều hành doanh nghiệp, bao gồm Elon Musk , bên trong Nhà thờ Đức Bà. Lính cứu hỏa và công nhân phục hồi tham gia cứu nhà thờ đã nhận được tràng pháo tay khi bước vào các mái vòm của nhà thờ, cũng như Zelensky.

Sự hồi sinh của Nhà thờ Đức Bà không gì khác hơn là một phép màu đối với nhiều người, một dấu hiệu cho thấy sự hợp tác của dân chúng  trên khắp nước Pháp và xa hơn nữa để đạt được một mục tiêu duy nhất là phục hồi nhà thờ Đức Bà.

Tuy nhiên, nhà thờ đẹp đẽ này cũng đối lập với thời kỳ đen tối đã bao trùm Paris và thế giới: 

Việc khởi công xây dựng nhà thờ Đức Bà bắt đầu vào năm 1160 và mất gần hai thế kỷ để hoàn tất. Mặc dù hầu hết công việc xây dựng được hoàn thành vào năm 1260, nhưng công tác hoàn thiện chỉ kết thúc vào năm 1345. 

Theo Đài TV 24 giờ Pháp Quốc:

Đức Phanxicô, 87 tuổi, đã từ chối lời mời của Tổng thống Pháp Emmanuel Macron tham dự lễ khánh thành Nhà thờ Đức Bà Paris vào ngày 7 tháng 12.

Tuy nhiên, Vatican cho biết một tuần sau đó, vào ngày 15 tháng 12, ngài sẽ tới thủ phủ Ajaccio của Corsica để tham dự một hội nghị về đức tin Công giáo ở Địa Trung Hải.

Theo một giám mục giấu tên, một số giám mục người Pháp đã “bực mình” vì quyết định không tham dự buổi lễ ở Nhà thờ Đức Bà của Giáo hoàng.

Nhưng người đứng đầu Hội đồng Giám mục Pháp (CEF), Tổng giám mục Eric de Moulins-Beaufort cho biết: “Ngôi sao của buổi lễ mở cửa trở lại Nhà thờ Đức Bà chính là Nhà thờ Đức Bà”.

Giáo hoàng nói thêm rằng ông không muốn sự hiện diện của mình làm mất đi mục đích chính của sự kiện.

“Đây không phải là sự khinh miệt nhắm vào nước Pháp”, một giám mục khác cho biết.

Chuyến đi một ngày của Đức Phanxicô tới Corsica sẽ là chuyến viếng thăm đầu tiên của một vị giáo hoàng tới hòn đảo này, nơi có 90 phần trăm trong số 350.000 dân theo đạo Công giáo, theo Giáo hội địa phương, và các truyền thống tôn giáo vẫn còn ăn sâu bám rễ.

Vatican cho biết Giáo hoàng sẽ có hai bài phát biểu, chủ trì một thánh lễ và gặp Tổng Thống Macron trong chín giờ lưu lại trên đảo….

Đức Phanxicô, người sẽ mừng sinh nhật lần thứ 88 vào ngày 17 tháng 12, đã đến Pháp hai lần kể từ khi trở thành người đứng đầu Giáo hội Công giáo toàn thế giới vào năm 2013.

Ông đã đến thăm Strasbourg vào năm 2014, nơi ông có bài phát biểu tại Nghị viện châu Âu, và năm ngoái đã đến Marseille để tham dự một cuộc họp của các giám mục khu vực Địa Trung Hải, nơi ông đã gặp Macron. Cả hai cuộc thăm viếng đó đều không phải là chuyến thăm cấp nhà nước.

 

 

Là một địa điểm du lịch, Nhà thờ Đức Bà vẫn nổi tiếng như trước. Nhưng theo nhiều cách nhìn, tình trạng thiếu giáo dân tham dự thánh lễ của nhà thờ đã trở thành biểu tượng cho sự suy giảm rộng rãi về số lượng người thực hành đức tin, bắt nguồn từ sự trỗi dậy của chủ nghĩa thế tục trên khắp nước Pháp và nhiều nước Tây Âu.

Đức Giáo hoàng Francis, người không tham dự buổi lễ, đã gửi một thông điệp được đọc to. “Mong rằng sự tái sinh của nhà thờ đáng ngưỡng mộ này sẽ tạo nên một dấu hiệu tiên tri về sự đổi mới của Giáo hội tại Pháp”, Đức Giáo hoàng nói.

Notre-Dame Cathedral Reopening: History, Restoration, Significance and ...

Nằm trên đảo Île de la Cité, một hòn đảo nhỏ nằm giữa sông Seine, Nhà thờ Đức Bà Paris trong nhiều thế kỷ đã trở thành trung tâm của đời sống dân sự và tôn giáo. 

Học làm người ?!

  1. Sống ở đời, dù bạn tốt đẹp thế nào cũng không thể nhận hết được sự yêu thương của tất cả.
  2. Có người hâm mộ, sẽ có người ghét bỏ; có người xem trọng, ắt có kẻ chẳng coi bạn ra gì.
  3. Cuộc sống là như thế, bạn không thể làm hài lòng hết thảy. Đừng vì để vừa lòng người khác mà đánh mất bản chất của mình, vì ai cũnq có nhữnq nguyên tắc và sự tự tôn riêng.
  4. Chúng ta qua miệng người khác không phải là con người toàn diện, mà có rất nhiều phiên bản khác nhau, nên chỉ cần làm một bản chính tốt là được.

Bởi người đời:

– Ánh mắt giống nhau nhưng góc nhìn khác nhau

– Miệng giống nhau nhưng mỗi người một cách nói

– Trái tim cấu tạo tương đồng nhưng suy nghĩ lại rất dị biệt.

– Tiền của giống nhau nhưng cách chi tiêu mỗi người một cách.

Cũng là con người nhưng mỗi cá nhân có một cách sống cần tự tin bước đi trên đôi chân của mình.

  1. Đại bàng không có tiếng cổ vũ cũng vẫn tung cánh bay cao
  2. Đám cỏ không cần người chăm sóc cũng biết tự vươn mình lớn lên
  3. Hoa dại trong núi sâu dù không ai thưởng thức vẫn tỏa hương thơm ngát.
  1. Làm việc, không cần người người đều thấu hiểu, chỉ cần dốc lòng hết sức.
  2. Làm Người, không cần ai ai cũng yêu mến, chỉ cần thẳng thắn – rộng lượng.

Một đời người thật ra không dài lắm, dù sao mình cũng đã đến đây rồi, thì nên sống cho đẹp một chút vậy.

Sưu tầm

From: haiphuoc47 & NguyenNThu