MỘT THẾ HỆ SẮP VÀ ĐÃ DẦN BIẾN MẤT!

Xin ai có khả năng và thời gian dịch dùm bài MỘT THẾ HỆ SẮP VÀ ĐÃ DẦN BIẾN MẤT sang tiếng Anh, tiếng Pháp và phổ biến rộng rãi…

MỘT THẾ HỆ SẮP VÀ ĐÃ DẦN BIẾN MẤT!

Một hôm, cậu con trai hỏi bố:

“Bố ơi, con không hiểu ngày xưa bố và mọi người sống như thế nào khi không có Internet. không có máy tính, không có tivi, không có điều hòa, không có điện thoại di động? “

Người bố trả lời:

“Thì cũng giống như thế hệ ngày nay thôi con: sống mà không biết đến xã hội bên ngoài, không có lòng trắc ẩn, không có danh dự, không có sự tôn trọng, không biết xấu hổ, không khiêm tốn và không thích đọc sách…”.

“Thế hệ bố, và thế hệ trước, sinh ra trong khoảng thời gian từ năm 1945-1975 thật là may mắn, khi:

– Ai cũng không ngại đi học một mình từ sau ngày đầu tiên đến trường.

– Sau giờ học, ai cũng được chơi đến tận tối mịt.

– Không ai ôm tivi, điện thoại, iPad từ giờ này qua giờ khác. Và ai cũng có những người bạn thực sự chứ không phải với những người bạn từ Internet.

– Nếu như khát, bọn bố uống luôn nước ở bất cứ đâu được cho là sạch, chứ không phải nước đóng chai.

– Bọn bố ít bị ốm, dù rằng hay ăn chung uống chung, như 4 đứa cùng uống chung 1 gáo nước. Nếu có ốm thì ông bà chữa bệnh cho bằng các loại thuốc rẻ tiền từ thầy lang hoặc trong nước sản xuất, hay là bằng các bài thuốc dân gian.

– Bọn bố không bị béo phì, dù rằng ngày nào cũng chén căng cơm, rau và bất cứ thứ gì có thể ăn được…

– Bọn bố chơi bằng các đồ chơi tự làm lấy như đất sét, lá cây, que củi thậm chí là mảnh vỏ chai… và chia sẻ đồ chơi, sách truyện với nhau.

– Ngày xưa, các gia đình hầu hết là không giàu có. Nhưng các ông bố bà mẹ đã tặng cho con cái tình yêu của mình, dạy cho con biết trân trọng những giá trị tinh thần chứ không phải là vật chất, dạy cho con biết thế nào là giá trị thực sự của con người:

Sự trung thực, Lòng trung thành, Sự tôn trọng và Tình yêu lao động.

– Ngày xưa bọn bố đã có thể tự chăm sóc bản thân mình từ bé, không ỷ lại ông bà hay người lớn, 10 tuổi đã biết làm hết những công việc trong nhà để đỡ đần ông bà và những người lớn, thậm chí nấu cơm, giặt đồ, chăn trâu, cắt cỏ, lấy rau ngoài đồng về cho lợn ăn…

– Ngày xưa, bọn bố chưa bao giờ có điện thoại di động, đầu DVD, trò chơi điện tử Play Station, máy tính, không biết thế nào là Internet, chat…

Nhưng bọn bố có những người bạn thực sự, là khi:

– Thường đến chơi nhà nhau mà chả cần phải có lời mời, đến nhà ai gặp gì ăn nấy.

– Ký ức của thế hệ ngày đó chỉ là những tấm ảnh đen trắng, nhưng đầy ánh sáng và rực rỡ, ai cũng trân trọng lật mở cuốn album gia đình với sự thích thú, tôn kính, trong cuốn album đó luôn lưu giữ chân dung của ông bà cụ kỵ các con…

– Thế hệ bố không bao giờ ném sách vào thùng rác, mà đứng chôn chân trong hàng để mua sách, rồi sau đó đọc chúng suốt ngày đêm.

– Bọn bố không bao giờ đưa cuộc sống riêng tư của thiên hạ ra để đàm tiếu, cũng như biết giữ bí mật cuộc sống của gia đình mình, không phải như những gì bây giờ đang xảy trên Facebook và Instagram….

– Thế hệ bố, có lẽ, là thế hệ cuối cùng mà con cái biết nghe lời cha mẹ.

– Thế hệ bố, có lẽ, là thế hệ đầu tiên biết lắng nghe con cái.

– Thế hệ bố là như thế đó, là “phiên bản giới hạn”, vậy nên các con hãy biết tận hưởng những ngày bên bố mẹ, hãy biết học hỏi và trân quý…

Hãy tranh thủ thời gian quý giá thay vì smart phone, ipad, máy tính… để có thời gian chất lượng bên cha mẹ…Trước khi thế hệ này biến mất, nhé con.”

(Nguồn: NSRD)

From: Do Tan Hung & KimBang Nguyen

HÃY CAN ĐẢM TỪ BỎ ĐỂ ĐẾN VỚI CHÚA!

HÃY CAN ĐẢM TỪ BỎ ĐỂ ĐẾN VỚI CHÚA!

Tuyết Mai

Mùa Vọng là mùa Gì? Vọng có phải là trông đợi hay không? Thế chúng ta chuẩn bị để đón và trông đợi ai? Có phải Người mà ta trông đợi ấy rất dấu yêu hay không? Thưa đúng là như vậy! Vì cả toàn thể nhân loại con người dưới trần gian, ai ai cũng đang trông chờ và đón đợi một Đấng rất ư là nhỏ bé và thấp hèn; từ trời cao Ngài sẽ sinh hạ xuống dương trần và làm người.

**

Muốn đến và tôn thờ Ngài cho đúng nghĩa thì loài người chúng ta cần phải biết bỏ bớt và lột bớt tất cả những gì không phải là của mình, mới đến gần Chúa Hài Đồng Giêsu được. Chúng ta hãy dành nhiều thời giờ để suy nghĩ kỹ thử xem từ tấm thân thật trần cho đến mọi thứ chúng ta khoác trên người và mọi thứ chúng ta có được, có phải thật sự là của mình hay không?

**

Thế thì tại sao chúng ta không thể bỏ bớt để đem đến làm quà ý nghĩa mà Dâng cho Ngôi Hai Thiên Chúa? Cố gắng tìm mọi cách thức để làm quà cho Chúa và để làm vui lòng Ngài nhất không gì bằng là chúng ta biết chia sẻ. Nhịn bớt tiền để giúp đỡ cho các gia đình có những con em sống nghèo trên khắp mọi nơi? Nhịn bớt thời giờ để đến xoa dịu, an ủi những anh chị em đang đau khổ vì tật nguyền, già nua và rất cô đơn sầu khổ vì bị con cái chúng không ngó ngàng gì tới.

–*–

Bớt tham lam và tích lũy để san sẻ cho những anh chị em sống trên những núi rác chung với những sinh vật cũng nhờ núi rác đó để được sống còn. Cùng những anh chị em bất hạnh trên khắp mọi nẻo đường mà chúng ta gặp hằng ngày mà cố tình giả lơ, giả điếc, giả đui; hất hủi và cố tình xa tránh họ.

**

Đến với Chúa bằng tâm tình sẻ chia là món quà quý giá nhất mà Chúa Hài Nhi muốn nhận và đến với Chúa thì chúng ta cần phải giống Chúa. Là cởi bỏ những vật chất có tính cách phô trương thì mới xứng đáng mà quỳ thấp xuống để sưởi ấm cho một Chúa Giêsu Hài Đồng, đã sinh hạ trong đêm đông giá lạnh tại Bêlem. Có ai trong chúng ta có chút thời giờ đứng ngắm nhìn kỹ Ngôi Hai Giêsu Con Thiên Chúa bao giờ chưa? Có phải mùa này bắt đầu cho chúng ta cái lạnh cóng người khi ra ngoài đường nếu không có chiếc áo ấm dầy để khoác vào?

–*–

Ngay cả trong nhà mùa này, không ai có thể sống khoẻ mạnh được nếu chúng ta thiếu máy sưởi. Tùy theo khả năng của mỗi gia đình, từ máy sưởi ấm cho cả một căn nhà to lớn cho đến một chiếc máy sưởi nhỏ cá nhân hoặc mua củi về chất đống để đốt trong lò sưởi nguyên suốt mùa đông giá lạnh này; Xuống cấp nữa thì chúng ta có thể dùng một nồi nấu soup thật lớn đổ đầy nước và để riu riu sôi cho ấm nhà. Tối đến thì chúng ta cần mặc thật nhiều lớp quần áo để giữ thân thể chúng ta được ấm.

–*–

Nhưng thương cảm hơn hết là những anh chị em có hoàn cảnh gần giống Chúa nhất đó là những con người không nhà không cửa, không nơi nương tựa. Nhà của họ là nơi cầu, cống, hiên nhà, ngay trước cửa tiệm, hay bất cứ nơi nào có thể tựa được cái lưng để cố gắng có một giấc ngủ không dễ có qua đêm. Bởi cái lạnh cóng cả người chưa kể nếu có gió kèm theo thì không có gì hứa hẹn là anh chị em này có thể bình an mà thức dậy được nữa ở buổi sáng hôm sau.

**

So với tình cảnh của Chúa Hài Đồng Giêsu thì chúng ta đang là những người nào trong xã hội? Từ giống Chúa là không có gì ngoài tấm vải để che tấm thân ngọc ngà châu báu của Ngài, cho đến ít nhất là có nơi chốn để che tấm thân? Hay có nhà cửa? Nhà có đến mấy tầng lầu? Thì chúng ta thử nghĩ mà xem, có phải nếu chúng ta đến với Chúa mà sang trọng quá thì không xứng đáng để được lại gần Chúa đâu. Mọi người hãy nhìn kỹ lại mình và nhìn kỹ Chúa Giêsu nằm trong máng cỏ mà xem sự khác biệt giữa một Thiên Chúa Tối Cao của cả khắp vũ trụ mà đến trong thế gian trong một thân phận chẳng là gì cả – trong Ngài còn hơn vua thế gian gấp bội lần, có phải? Còn chúng ta là gì và là ai trước Con Thiên Chúa chứ?

**

Trong tâm tình trông đợi đó, chúng ta có thể bắt chước Đấng sẽ xuống trần vì tình yêu thương mà Ngài dành cho toàn thể nhân loại chúng ta. Để thờ phượng Ngài một cách xứng đáng hơn mà không gì bằng là chúng ta thể hiện qua các công việc bác ái rất cụ thể và rất thiết thực nhất mà Chúa Giêsu trông đợi nơi từng người chúng ta.

**

Mùa Giáng Sinh là mùa của yêu thương, của chia sẻ, của sưởi ấm tình đồng loại, của bắt chước Chúa luôn sống trong yêu thương qua sự đoàn kết, hiệp nhất và cầu nguyện luôn – Cho một nguyện vọng duy nhất mà Ngài muốn chứng tỏ cho mọi người thấy rằng hạnh phúc là chỉ cần sống trong yêu thương, chia sẻ cho nhau thì tất cả sẽ được sống muôn đời trong hạnh phúc ngay tại đời này và cả ở đời sau. Amen.

Y tá con của Chúa,

Tuyết Mai

9 tháng 12, 2020

***

Xin bấm vào mã số dưới đây để cùng hát:

https://www.youtube.com/watch?v=5phRUPH8nek

Bêlem Đêm Đông

KHI XÃ HỘI THIẾU VẮNG LÒNG TRUNG THỰC

Đỗ Ngà

KHI XÃ HỘI THIẾU VẮNG LÒNG TRUNG THỰC

Đỗ Ngà

Trung thực sinh ra lòng tin. Một xã hội mà con người trung thực với nhau ắt ở xã hội đó, con người tin tưởng lẫn nhau. Không phải ngẫu nhiên mà Thái Lan có một xã hội yên bình hơn Việt Nam gấp bội, nạn cướp giật, mất cắp vắng bóng dù rằng họ đi trước ta về kinh tế không xa lắm, nhưng về con người họ hơn ta một khoảng cách xa vời vợi.

Trung thực thì tất sinh ra những doanh nghiệp chân chính, có trung thực tất nhiên doanh nghiệp xây dựng thương hiệu và phát triển bền vững. Từ sự bền vững của nhiều doanh nghiệp, tất nó xây nên sự bền vững cho một nền kinh tế. Đó là cái cách mà người Nhật đã xây dựng nên xã hội và nền kinh tế cho đất nước họ.

Trung thực khác với thật thà, trung thực là không được dùng giả dối đánh lừa kẻ khác hay che đậy bản bản thân, nhưng có quyền im lặng không nói điều không nên nói. Tức trong người trung thực có chữ “trí” bên trong họ. Còn thật thà là cũng chỉ nói thật không nói dối, nhưng là nói thật không biết chọn lọc nên nói “tuốt tuồn tuột”. Vậy nên trong thật thà nó có sự vô minh. Một xã hội văn minh, giáo dục luôn hướng con người đến lòng trung thực chứ không ai nhắm tới sự thật thà cả.

Trong điều thứ 5 của “5 Điều Bác Hồ Dạy”, ông Hồ Chí Minh đã dạy lớp trẻ là phải “thật thà, dũng cảm”. Vâng! Con người thật thà tự trong nó chứa sự vô minh, mà lòng dũng cảm được xây dựng dựa trên nền tảng vô minh thì sinh ra phá hoại. Phá hoại cho bản thân và phá hoại cho xã hội.

Ngày nay, xã hội Việt Nam tồn tại 3 mẫu người cơ bản: Mẫu thứ nhất là những con người thật thà, những người này chịu đủ thứ thiệt thòi trong xã hội. Họ là những người chân chất, nghèo khổ và thường ở dưới đáy xã hội; Mẫu thứ nhì là giả đối, sự giả dối đẩy lên cấp độ cao hơn là gian manh. Đây là thành phần chiếm một tỷ lệ lớn trong xã hội, chính nó xây dựng nên nét đặc thù của xã hội Việt Nam hiện nay. Từ đó nó tạo nên một xã hội bất an cho mọi người, lòng tin xã hội biến mất và con người sống phải dè chừng nhau rất mệt mỏi; Mẫu thứ ba là trung thực, thành phần này chiếm tỷ lệ rất ít và so với thành phần thứ nhì, có thể ví như muối bỏ biển. Những con người này không thể làm cho xã hội Việt Nam nó trở nên nhân bản như Thái Lan đang có được. Đặc tính xã hội là đặc tính của mẫu người chiếm số đông trong xã hội đó.

Nền giáo dục XHCN chỉ tạo ra 2 mẫu người, đó là hoặc thật thà hoặc giả dối chứ không tạo ra con người trung thực. Hầu hết những con người trung thực, tự họ thoát khỏi cái vỏ ốc giáo dục XHCN và tự đi tìm những giá trị khác để xây dựng nên con người họ.

Đối với xã hội Việt Nam, thì có thể nói người trung thực bị buộc phải đứng ngoài cuộc chơi vì họ là số ít. Trong cuộc, người gian manh ra tay hãm hại người thật thà nó tạo nên một xã hội oan khuất ngất trời mà không cách nào vãn hồi được. Khi người thật thà bị kẻ gian manh đẩy đến đường cùng thì có thể họ sẽ phải đổi màu thành gian manh để tồn tại. Vậy nên ở Việt Nam, rất nhiều người trước đó là thật thà sau đó trở thành kẻ gian manh. Xã hội sẽ dạy nên nhân cách con người họ, và khi người thật thà cứ biến thành kẻ gian chứ không có chiều ngược lại thì đạo đức xã hội ngày càng xuống cấp.

Vì sao con người Việt Nam không đoàn kết? Vì họ thiếu tính trung thực. Khi lòng trung thực biến mất, tất con người sinh nghi kị. Mà sinh nghi kị thì chỉ có thể dùng sức mạnh chèn ép bắt buộc người khác nghe theo chứ không thể dựa trên lòng tin để kết hợp với nhau được. Như vậy, đã không có lòng trung thực thì tất độc tài nảy nở và phát triển. Với người Việt những kẻ ngang hàng thường không đứng chung trong một tổ chức được, vì thiếu lòng tin mà không điều khiển được nhau nên họ quay qua chỉ trích nhau, đấu tố nhau vì không ai chịu nhường nhịn ai và từ đó tổ chức hoặc rã đám, hoặc không lớn mạnh.

Hôm nay, ngày 08/12/2020 trên báo CafeF có bài viết “Vì sao doanh nghiệp Việt thường yếu thế, khó cạnh tranh với các “cá mập” ngoại ngay trên sân nhà?” đã đưa ra một thực tế phũ phàng, các doanh nghiệp Việt không ai chịu thua ai vì khi đứng trong cùng group ai cũng muốn mình làm vua rồi cuối cùng, sự hợp tác đi đến tan rã. Vì sao thế? Họ có lòng trung thực đâu?! Lòng trung thực đòi hỏi phải có từ 2 bên, nên nếu A trung thực mà B thì không thì làm sao họ kết nối nhau để tìm đến kết quả win-win?

Trong hoạt động chính trị của người Việt cũng vậy, tổ chức chính trị hoặc không lớn nổi hoặc tự rã đám vì thiếu lòng tin. Mà lòng tin nó được sinh ra trên nền tảng lòng trung thực. Đó là cái yếu điểm cố hữu của người Việt, nó chính là di chứng từ nền giáo dục XHCN mà ông Hồ và ĐCS đã dựng nên mà ngay cả khi người ta nhận thức được tự do dân chủ vẫn không thoát được nó.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://cafef.vn/chu-tich-pham-nhat-vuong-cai-toi-cua-cac…

Image may contain: 2 people

Fake news, fan cuồng: Thảm họa mới của người Việt!

Fake news, fan cuồng: Thảm họa mới của người Việt!

Bởi   AdminTD

09/12/2020

Hướng Thiện

Sau cuộc chia cắt Nam – Bắc triều Trịnh Nguyễn, 80 năm Bắc – Trung – Nam Pháp thuôc, Hồ Chí Minh đem về cho dân tộc sự chia cắt mới giữa giai cấp lãnh đạo chuyên chế và người dân bị trị.

Cơn bão Fake News (tin vịt) và những fan cuồng nổi lên. Cộng đồng người Việt có thêm sự chia cắt mới giữa những fan cuồng và những người còn lại. Thảm họa này là vũ khí lợi hại trong tay chính quyền cộng sản, phá nát niềm tin, lý tưởng, lương tri của phần lớn lớp trẻ, di hại còn kinh hoàng hơn chủ nghĩa Mác – Lê.

Thành tựu lớn của Tổng thống Trump và dàn đồng ca cuồng nộ trong bốn năm qua đã gieo rắc một ấn tượng sai lệch về hệ thống truyền thông Mỹ là truyền thông “thổ tả” và tất cả những thông tin nào không có lợi cho Trump là Fake News.

Nền dân chủ Mỹ, hệ thống truyền thông mạnh mẽ của Mỹ sẽ phải mất nhiều thời gian khắc phục cơn dịch này, như dập tắt dịch Covid-19. Nhưng căn bệnh này vô cùng tai hại với người Việt trong nước, qua hệ thống truyền thông “lề phải” một chiều, áp đặt thông tin theo đường lối của đảng mà hầu hết nội dung, mục tiêu của nó nhằm ngu dân, tiêu diệt các giá trị dân chủ và duy trì chế độ độc tài toàn trị.

Hệ thống truyền thông này được vỗ béo bằng nguồn ngân sách, bằng sự độc quyền xuất bản, từ đó, độc quyền khai thác nguồn thu quảng cáo cũng như các dịch vụ thông tin đa dạng của người dân, từ bố cáo, tìm trẻ lạc, đến mất chứng minh nhân dân, báo tang, báo hỉ…

Guồng máy ấy được quản lý chặt chẽ từ trung ương đến địa phương và trơ trẽn nhất là: Biết người dân chán ngán.

Làn sóng Fake News từ cuộc bầu cử ở Mỹ như cơn bão dữ tràn vào công đồng người Việt, từ nước ngoài đến trong nước. Với cộng đồng người Việt ở Mỹ, số fan cuồng Tổng thống Trump chủ yếu là người già, ít thông tin, không hội nhập sâu vào văn hóa và nền dân chủ Mỹ.

Ở trong nước, số tiếp cận mạng internet đa số là giới trẻ, phần đông không biết tiếng Anh, chỉ tiếp nhận thông tin qua các kênh tiếng Việt trên YouTube, Facebook, nên tín đồ cuồng đa số từ trẻ đến trung niên.

Nhà hoạt động Vũ Quốc Ngữ từng cảnh báo: “Những người hoạt động ở Việt Nam nên thận trọng trong việc đưa tin: Nếu quý vị đưa nhiều tin giả, tin kích động bạo lực (đặc biệt liên quan đến cuộc bầu cử tổng thống Hoa Kỳ) thì quý vị tự làm công chúng và cộng đồng quốc tế mất niềm tin vào chính quý vị. Sau này, không ai dám tin vào các thông tin về người đấu tranh bị nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam bức hại mà quý vị cung cấp, cho dù việc đó có xảy ra thật.

Nếu đọc tin từ người khác mà quý vị không có khả năng kiểm chứng thì tốt nhất là không nên chia sẻ. Hãy thận trọng vì cái giá phải trả cho những tin thất thiệt mà quý vị tạo ra hoặc chia sẻ sẽ rất lớn. Không chỉ quý vị bị mất, mà phong trào dân chủ-nhân quyền ở Việt Nam, vốn đã lẹt đẹt, sẽ bị kéo lùi thêm nữa!

Để kết thúc bài viết, xin mượn lời của nhà hoạt động nhân quyền Ngô Văn Hiếu: “Người ta không thể thành công khi lấy bất chính để phụng sự chính nghĩa. Phong trào dân chủ Việt Nam, nói chung, không tàn tạ vì bị chế độ độc tài đàn áp mà vì dùng những thủ đoạn ma giáo trong suy nghĩ và sinh hoạt.

Cuồng Trump là hiện tượng ma giáo hắc đạo. Lưu ý rằng một khi người ta dùng một điều bất chính này để chống một điều bất chính khác là chính họ đã thối nát rồi. Khi đã thối nát thì chính mình là một phần của vấn đề thì làm sao mình có thể thành một phần tích cực của giải pháp được?

LÒNG THÙ HẬN HAY LÒNG KHOAN THỨ?

 Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ đã ngược đãi anh em (Mt 5 câu 44)

Image may contain: one or more people, people standing and outdoor

  Ls  Luân Lê

LÒNG THÙ HẬN HAY LÒNG KHOAN THỨ?

Lòng căm thù dễ dạy dỗ và thực hành hơn tình yêu thương. Lòng khoan thứ khó nuôi dưỡng hơn là nỗi oán hận.

Mà khi ta đã dạy dỗ những đứa trẻ về lòng căm thù, ta sẽ không có cơ hội để nhận được sự tha thứ từ chính chúng một khi chúng trở thành kẻ thực hiện nó.

Đừng biến những đứa trẻ trong sáng với trái tim và tâm hồn lương thiện trở thành những kẻ chất chứa lòng thù hận với những điều mà nó vốn đã là lịch sử, nó cũng vốn không phải là bất cứ lẽ sống nào cần phải đạt được.

Như luật sư Mandela đã nói rất hay rằng: tình yêu hay lòng thù hận đều có thể giáo dục được, nhưng như Luther King có nhắc rằng, thù hận là một gánh nặng quá lớn vì thế mà ông chọn đứng về phía tình yêu.

Đến khi nào ta không khắc bia vào trong tâm hồn những đứa trẻ về lòng căm thù nữa? Vì như thế ta sẽ đánh mất tương lai của chính mình.

THÔNG CÁO của TÒA GIÁM MỤC ĐÀ LẠT ngày 06.12.2020

TÒA GIÁM MỤC ĐÀ LẠT

9, Nguyễn Thái Học, P.1, Đà Lạt – Lâm Đồng – Việt Nam
Điện thoại: 84.263.3822415 – Email: vptgmdl@gmail.com

Đà Lạt, ngày 06 tháng 12 năm 2020

THÔNG CÁO

Kính gửi: Quý Cha trong gia đình Giáo phận,

Kính thưa Quý Cha,

  1. Văn Phòng Tòa Giám mục Đà Lạt xin kính báo Quý Cha về việc Đức Giám mục Giáo phận đã ra quyết định áp dụng vạ huyền chức (quen gọi là “treo chén”) đối với cha Đaminh Nguyễn Chu Truyền, sau khi cha Đaminh đã tự ý rời đan viện Châu Sơn vào ngày 30/10/2020, đến ở nhà mà Nhóm trừ quỷ Bảo Lộc gọi là “nhà Chúa Cha” do anh chị Quảng – Thương xây dựng, và qua hai thư gửi Đức Giám mục Giáo phận và Ban Tư Vấn (đề ngày 24/10 và 29/10/2020)cũng như qua video clip 109 ngay hôm cha Đaminh đi, tức ngày 30/10/2020 (mặc dù trong thư cha viết “để tránh những ồn ào trên trang mạng”), cha đã công khai tuyên bố dứt khoát vâng theo ý Chúa Cha qua chị Thương chứ không tuân phục Giám mục Bản quyền.
  2. Cha Đaminh cho biết Chúa Cha muốn ngài từ nay đặt tay chữa lành và trừ quỷ mà không phải xin phép Giám mục nữa, và coi đó là ơn đặc biệt Chúa ban riêng cho cha Đaminh, không nằm trong chức thánh linh mục.

 

  1.  Từ ngày đó cha Đaminh cùng với Nhóm trừ quỷ Bảo Lộc không ngừng đưa lên mạng những video clipmệnh danh “Tiếng nói sự thật”, qua đó càng chứng tỏ tự lún sâu hơn nữa trong những sai lạc về giáo lý đức tin và càng thể hiện rõ ràng hơn nữa thái độ bất tuân phục đối với Bản quyền.

 

  1. Làm như vậy, cha Đaminh đã tự đặt mình ra khỏi sự hiệp thông Hội Thánh với linh mục đoàn giáo phận có Đức Giám mục đứng đầu mà cha Đaminh đã hứa vâng phục từ khi chịu chức linh mục cho đến nay.

 

  1. Ngoài ra, chính cha Đaminh trong những ngày này (mồng 03 và mồng 04/12/2020) qua liên lạc điện thoại đã thỉnh nguyện muốn được “huyền chức linh mục” để có thể “đăng ký tạm trú ở nhà anh chị Quảng Thương làm việc giúp các bệnh nhân”.

 

  1. Chính vì vậy, Đức Cha Đaminh, Giám mục Giáo phận, sau khi đã suy nghĩ, cầu nguyện, đắn đo lâu dài về thiện ích của dân Chúa và cả của cha Đaminh, cũng như đã tham khảo ý kiến Ban Tư vấn ngày 30/10/2020, đã quyết định áp dụng vạ huyền chức đối với cha Đaminh như được quy định trong Giáo luật điều 1333 § 1, nghĩa là đương sự bị cấm:

– Không được cử hành Thánh lễ và bất cứ nghi lễ phụng vụ nào khác với tư cách thừa tác viên. Nếu vi phạm, thì phải bị loại ra.

– Không được cử hành các bí tích hay các á bí tích.

– Vạ huyền chức này chỉ được tha khi đương sự đã từ bỏ sự ngoan cố theo quy định của Giáo luật điều 1734 § 2 (x. đ. 1358 § 1) bao gồm việc gặp Bản quyền, bày tỏ sự thật lòng hối hận về tội đã phạm, đã sửa chữa các thiệt hại và gương xấu cách xứng hợp, hoặc ít là đã nghiêm chỉnh hứa sẽ làm điều ấy.

 

  1. Chắc chắn đây là điều đau đớn không ai mong muốn, chỉ buộc phải dùng đến khi không còn cách nào khác và vì những lý do rất nghiêm trọng liên quan đến thiện ích của dân Chúa, như để bảo vệ đức tin của tín hữu trước những lệch lạc gây hoang mang và bảo vệ sự hiệp nhất của tín hữu trước những gương mù chống đối, đặc biệt trong việc trừ quỷ có thể gây chia rẽ trầm trọng.

Chúng ta cầu nguyện cho cha Đaminh bằng lời cầu nguyện tha thiết Giáo Hội vẫn hằng dâng lên Chúa trong Thánh lễ mỗi ngày và ngay chính lúc rước lễ: “Xin đoái thương ban cho Hội Thánh được bình an và hiệp nhất theo thánh ý Chúa”.

(đã ký và đóng dấu)

Lm. Gioan Bosco Hoàng Văn Chính
Tổng Đại diện, kiêm Chưởng ấn

Nguồn: https://hdgmvietnam.com/chi-tiet/toa-giam-muc-da-lat-thong-cao-ap-dung-va-huyen-chuc-doi-voi-cha-daminh-nguyen-chu-truyen-41065

Bệnh trầm cảm

Bệnh trầm cảm

Trầm cảm là một bệnh thuộc tâm thần học đặc trưng bởi sự rối loạn khí sắc. Bệnh do hoạt động của não bộ bị rối loạn gây nên do một yếu tố tâm lý nào nào tạo thành những biến đổi bất thường trong suy nghĩ hành vi tác phong.

Số lượng phụ nữ thường gặp bệnh trầm cảm nhiều gấp đôi nam giới (2 nữ/ 1 nam) xảy ra ở nhiều lứa tuổi, đặc biệt là độ tuổi trưởng thành. Tỉ lệ mắc bệnh trầm cảm ngày một gia tăng, theo tổ chức Y tế Thế giới ước tính mỗi năm có khoảng 850000 chết do hành vi tự sát do bệnh trầm cảm, là một bệnh phổ biến ở trên toàn cầu. Tuy nhiên trong số đó những người được chẩn đoán và điều trị kịp thời còn rất thấp chiếm khoảng 25%.

Trầm cảm do các nguyên nhân sau gây nên:

– Trầm cảm chưa rõ nguyên nhân: có nhiều giả thuyết cho rằng do di truyền, yếu tố tự miễn, môi trường sống, xã hội nhưng chưa thực sự rõ ràng.

– Trầm cảm do căng thẳng: do áp lực từ nhiều phía như công việc, gia đình, con cái, phá sản hay do những điều đột ngột xảy đến như mất đi người thân, mất tiền của…

– Trầm cảm có thể xuất hiện các bệnh lý hay chấn thương tác động trực tiếp đến não bộ

Triệu chứng trầm cảm khá đa dạng và khác nhau ở mỗi người, chẳng hạn như khi bị trầm cảm, có người sẽ ngủ nhiều hơn, có người lại rất khó ngủ hoặc có người thi ăn nhiều hơn, trong khi một số người lại mất cảm giác ngon miệng khi ăn. Tuy nhiên, vẫn có những dấu hiệu trầm cảm nhẹ thường xuất hiện như:

– Không thể tập trung

– Cảm thấy vô cùng mệt mỏi

– Cảm thấy buồn hoặc trống rỗng

– Cảm thấy vô vọng, dễ bị kích động, lo lắng hoặc cảm thấy có lỗi

– Mất hứng thú với việc quan hệ tình dục

– Nhức đầu, đau bụng hoặc gặp các vấn đề về tiêu hóa

– Trầm cảm nghiêm trọng có thể dẫn đến ý định tự tử, hoặc cố tìm cách tự tử

Những thói quen sinh hoạt dưới đây sẽ giúp bạn hạn chế diễn tiến của bệnh trầm cảm:

– Đừng tự cô lập mình

– Đơn giản hóa cuộc sống

– Tập thể dục thường xuyên

– Ăn uống đầy đủ dinh dưỡng

– Học cách thư giãn và kiểm soát căng thẳng

– Không nên đưa ra các quyết định quan trọng khi đang cảm thấy chán nản

Nếu bạn cảm thấy bị trầm cảm với các dấu hiệu và triệu chứng kể trên, hãy đặt lịch hẹn với bác sĩ càng sớm càng tốt. Bạn có thể bị trầm cảm nặng nếu không được chữa trị. Trầm cảm không được chữa dẫn đến các vấn đề về thần kinh và thể chất, hay các rắc rối trong các mặt khác của cuộc sống, thậm chí dẫn đến tự tử.

An An (Dịch từ Naver, tổng hợp)

From: TU PHUNG

Vui để đợi chết.

Vui để đợi chết.

Theo giai thoại của người Trung Hoa thì ngày xưa có một người tên là Vinh Khải Kỳ tỏ ra là một bậc tiên ông đạo cốt, mình mặc áo lông cừu, lưng thắt dây, ngày ngày giao du ở sơn thủy, vui thú cầm ca, chậm rãi rảo bước, tay đánh đàn, miệng ca hát không ngừng.

Một hôm Đức Khổng Tử đi dạo gặp Vinh Khải Kỳ, Ngài mới hỏi ông: “Tiên sinh làm thế nào mà thường vui vẻ, ca hát như thế?”

 Khải Kỳ thưa: “Trời sanh muôn vật, loài người cao quý nhất. Ta đã được làm người, đó là điều đáng vui. Người ta sinh ra có người đui què, có người non yếu… mà ta thì khỏe mạnh sống lâu, thế là hai điều đáng vui. Còn cái nghèo là sự thường của thế gian, cái chết là hết sự đời.

Ta nay biết vui với cảnh đời để đợi cái chết thì còn gì lo buồn nữa?”

Lạc quan, vui sống là đức tính cơ bản nhất của người Kitô. Người Kitô nhận ra phẩm giá cao cả của mình và tiếp nhận mọi sự xảy đến như một hồng ân của Chúa. Cây cỏ đồng nội, muôn thú trên rừng không nhọc công tích trữ mà còn được Chúa che chở nuôi nấng, huống chi con người là hình ảnh của Người…

Mỗi ngày có niềm vui, nỗi khổ của nó.

 Hãy quẳng gánh lo đi và vui sống từng phút giây như một ân ban của Chúa, đó là bí quyết để giúp ta được hạnh phúc ở đời này.

 Đức Ông Phêrô Nguyễn Văn Tài.

(VietCatholic News Nov 2004)

SỨC MẠNH CỦA NGUYỆN CẦU

 

SỨC MẠNH CỦA NGUYỆN CẦU

Một phụ nữ bước vào cửa tiệm tạp hóa lớn, cô ngó quanh dáo dát rồi đến bên quầy tính tiền nói với ông chủ.

“Thưa ông, tôi cần mua một ít thức ăn, nhưng tôi không có tiền ngày hôm nay. Ông có thể cho tôi mua chịu được không? Tôi hứa sẽ đem tiền đến trả ngay khi sớm nhất có thể.”, cô cuối đầu ngượng ngùng nói.

“Oh, không được đâu. Tôi đâu biết cô là ai? Làm sao tôi có thể bán chịu cho cô khi cô chưa từng là khách quen ở cửa tiệm tôi?”, ông chủ lắc đầu.

Nước mắt lưng tròng, người phụ nữ van xin: “Chồng tôi bị bệnh nặng, không thể đi làm được. Chúng tôi có 5 đứa con, và chúng đang rất đói. Xin ông hãy rủ lòng thuơng giúp đỡ cho một lần này thôi. Tôi hứa khi có tiền sẽ đem đến trả ông ngay!”.

Ông chủ tiệm chỉ tay ra phía cửa nói: “Cô vui lòng ra khỏi đây ngay. Đừng cản trở tôi mua bán chứ. Khách đang xếp hàng sau lưng cô kia kìa …”.

Từ phía sau người phụ nữ, một người đàn ông nãy giờ đã nghe 2 người đối thoại bước lên. Ông nói: “Hãy để tôi ứng tiền cho cô ấy, ông cứ để cô ấy lấy những gì cô ấy cần.”

Người chủ tiệm nhìn 2 người, lưỡng lự một chút, rồi ông ta chợt nảy ra ý tưởng hay. Ông hỏi người phụ nữ: “Cô có biết cô cần mua gì không? Nếu biết thì hãy viết ra giấy đưa cho tôi.”.

Người phụ nữ mừng rỡ nói: “Vâng, thưa ông. Tôi sẽ viết ngay đây.”

Nhưng ông chủ tiệm lại tiếp: “Viết xong đưa tờ giấy đó cho tôi, tôi sẽ bỏ lên bàn cân này. Nó nặng bao nhiêu thì cô cứ lấy những gì cô cần cho đến khi đủ. Tôi sẽ không tính tiền những gì cô lấy!”. Ông chủ tiệm cúi xuống gầm lôi lên bàn một cái cân to tướng, và chỉ vào một phía.

Người phụ nữ và ông khách phía sau ngạc nhiên trước thái độ ông chủ, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Người phụ nữ lục trong túi xách một mảnh giấy nhàu nát, cô run run viết lên tờ giấy đó .. Rồi cô gấp đôi tờ giấy lại đưa cho ông ta.

Ông chủ tiệm nhếch mép cười, rồi bỏ tờ giấy lên một bên cân. Nhưng lạ thay, mảnh giấy từ từ chìm xuống cho đến đụng đáy trước sự ngạc nhiên của 3 người. Người phụ nữ vội đi gom thức ăn bỏ vào bên thau bên kia, nhưng dù cô có bỏ lên bao nhiêu, phía bên tờ giấy vẫn không nhúc nhích. Ông chủ tiệm nhìn kỹ 2 bên cân, nhưng rõ ràng nó không có gì khác thường …

Cho đến khi thau đồ đã đầy, ông chủ tiệm đành để người phụ nữ ôm túi đầy thức ăn bước ra tiệm mà không thể tính tiền trước sự ngạc nhiên của người khách lạ.

Ông chủ tiệm lật hẳn cái cân lên coi, thì ra phía dưới một bên cân đã gãy. Ông tức tối nhặt tờ giấy người phụ nữ gấp lại mở ra để xem cô đã lấy đi những gì của ông, thì ra cô chẳng hề viết list đồ cô cần mua, mà chỉ vỏn vẹn có giòng chữ:

“Lạy Chúa, Người biết chúng con đang cần gì, con xin phó thác tất cả trong tay người.”

Ông chủ tiệm nhắm mắt ngước lên Trời, giờ thì ông đã hiểu …

Bạn, xin hãy đừng đánh giá thấp một lời cầu nguyện. Chỉ có Chúa mới biết được lời nguyện cầu nặng bao nhiêu.

Thằng Bờm

No photo description available.

Khi còn sống hãy bao dung cho nhau thêm một chút

 

Khi còn sống hãy bao dung cho nhau thêm một chút

Không ai có thể bắt buộc bạn phải tha thứ, cũng không ai có quyền trách bạn nếu bạn không thể bao dung. Nhưng tha thứ để có được một tương lai tươi sáng, đó là lựa chọn sáng suốt nhất!

Người một nhà bao dung càng lớn thì hạnh phúc càng nhiều;

Giữa vợ chồng bao dung càng lớn thì tình cảm càng thắm thiết;

Giữa hàng xóm với nhau, bao dung càng lớn thì càng dễ sống;

Giữa bạn bè bao dung càng lớn thì tình hữu nghị càng bền vững;

Giữa đồng nghiệp với nhau, bao dung càng lớn thì sự nghiệp càng thuận lợi…

Cuộc sống không phải là chiến trường, không cần phải quá hơn thua.

Giữa người với người, càng hiểu về nhau thì càng giảm thiểu sự hiểu lầm;

Giữa tâm và tâm, thêm một phần bao dung thì giảm đi một phần tranh chấp

Con người thường cho mình là quan trọng nhất nên hay tính chuyện được mất hơn thua.

Đừng đem kiến thức và cách nhìn của mình để bình luận người khác, kỳ thật tâm rộng bao nhiêu thì hạnh phúc bấy nhiêu; bao dung càng lớn, hạnh phúc đạt được càng nhiều.

Không nên nói sau lưng người khác, cũng không nên lo ngại bị nói sau lưng.

Khi một người không có gì thành công thì không ai nói hết, còn người làm càng xuất sắc thì sẽ bị nói càng nhiều.

Trên đời không có việc gì mà không bị đem ra bình luận, cũng không có ai là không bị người khác bình luận.

Có một số việc cần phải nhẫn, không nên tức giận;

Có một số người cần phải nhường không nên quá hơn thua.

Nhịn nhau một câu nói thì cũng có sao đâu, nhường họ ba tấc lưỡi cũng không mất gì cả.

Nước sâu thì phẳng lặng, người chững chạc ít nói.

Học hiểu để nói chuyện tâm tình, học cách nhẫn nhịn để đối diện sự bất mãn.

Làm người: chỉ cầu cho mình được một nửa, còn một nửa để cho đi (nhường nhịn).

Làm việc: chỉ cầu một nửa theo ý mình, còn một nửa để tùy duyên theo họ.

Mọi việc không nên yêu cầu quá hoàn hảo, vì như vậy sẽ không còn con đường phát triển.

Đối nhân xử thế không được quá hà khắc, vì quá hà khắc sẽ không còn bạn bè.

Phải biết nhường nhịn, phóng khoáng khẳng khái; phải biết bao dung, hào phóng đại lượng.

Nói lời cay nghiệt để làm gì, bực tức để làm gì? Chất chứa trong lòng những giận hờn, bực tức hận thù để làm gì?

Có phải để bản thân stress, nặng nề và đau khổ không? Rồi từng tế bào trong cơ thể cũng vì thế mà bị tiêu diệt chết lần chết mòn còn bản thân ta thì hằng học, khó chịu nhìn khó ưa.

Đã vậy sao không tử tế với nhau, nhẹ nhàng với nhau, thân thiện với nhau, bao dung, vị tha và giúp đỡ lẫn nhau? Bỏ qua được một điều thì lòng sẽ nhẹ hơn được một chút!

BI KỊCH CUỐI ĐỜI CỦA EINSTEIN: THÊ GIỚI NỢ ÔNG LỜI XIN LỖI CHÂN THÀNH!

 

BI KỊCH CUỐI ĐỜI CỦA EINSTEIN: THÊ GIỚI NỢ ÔNG LỜI XIN LỖI CHÂN THÀNH!

Cách đây 64 năm, thế giới tiễn biệt nhà vật lý thiên tài thế kỷ 20 Albert Einstein. Sự ra đi của ông cho đến nay vẫn khiến nhiều người day dứt…

Chúng ta nợ Einstein một lời xin lỗi…

Một ngày trước khi Einstein từ giã cõi đời…

“Tôi sẽ đi khi muốn. Thật vô vị khi cố gắng duy trì một cuộc sống nhân tạo. Tôi đã hoàn thành tâm nguyện khoa học của mình. Đã đến lúc ra đi rồi. Và tôi sẽ đi thanh thản.” – Đó là những lời chia sẻ mộc mạc của Albert Einstein ngày 17/4/1955 khi ông được đội ngũ bác sĩ tha thiết yêu cầu ông giải phẫu vì chứng phình mạch ông mắc đã biến chuyển ngày một xấu đi.

Chỉ một ngày ngắn ngủi sau đó, ngày 18/4/1955, bộ óc vĩ đại nhất thế kỷ 20 vĩnh viễn từ giã cõi đời, để lại đó bao niềm tiếc thương cho gia đình, người thân, cộng đồng khoa học và công chúng thế giới.

“Nhớ hồi còn trẻ, tất cả những gì tôi muốn trong đời là ngồi lặng lẽ ở một góc nào đó rồi chuyên tâm nghiên cứu, tránh xa mọi con mắt tò mò của người đời.” Ước mong giản dị của Einstein từ hồi còn trẻ đến khi ông được cả thế giới biết đến đều trước sau như một.

Einstein chưa bao giờ để gánh nặng của sự nổi tiếng đè bẹp những niềm vui đơn giản trong đời. Với ông, khoa học là cuộc sống. Ông khát khao cống hiến nghiên cứu của mình vì một thế giới hòa bình, tốt đẹp hơn.

Còn nhớ những ngày chiến tranh ác liệt xảy ra năm 1945, khi Mỹ giáng 2 quả bom hạt nhân xuống 2 thành phố của Nhật, nhà bác học coi chiến tranh là một căn bệnh ấy chìm sâu vào nỗi ân hận, day dứt đến tận cuối đời.

Với mong muốn chấm dứt chiến tranh. Với hy vọng về một thế giới không có sự chết chóc, chia lìa… nhà vật lý người Đức ấy mới đặt bút ký vào bức thư lịch sử ấy.

Một năm trước khi qua đời, vào tháng 11/1954, ông mang nỗi day dứt suốt 9 năm kể lại cho người bạn già của mình mà rằng: “Tôi đã gây ra một trong những lỗi lầm lớn nhất trong cuộc đời… đó là khi tôi đặt bút ký vào bức thư gửi Tổng thống Mỹ Roosevelt, mong muốn ông ấy chế tạo bom nguyên tử trước khi Đức Quốc xã có được nó…” ( đọc chi tiết nội dung bức thư ).

Thiên tài rồi cũng như bao người khác, cũng phải trải qua “sinh-lão-bệnh-tử”. Einstein tiễn biệt cõi đời năm 1955 sau khi động mạch chủ bị vỡ gây chảy máu trong dữ dội. Tang lễ của nhà vật lý vĩ đại ấy được tổ chức hết sức khiêm tốn và giản đơn, theo đúng tâm nguyện cuối đời của ông.

Albert Einstein, người từng dự đoán về sự tồn tại của hố đen – bí ẩn khổng lồ vừa mới được khoa học giải mã sau hơn 100 năm – khi sống, làm việc và từ giã cõi đời đều thật khiến nhiều người khâm phục.

Thế nhưng, vào đúng cái ngày Einstein mất, người ta đang tâm lấy đi một phần thân thể của ông rồi ngụy biện nhằm phục vụ cho khoa học: Đúng vậy! Bộ não của Eisntein bị đánh cắp.

Một người là Thomas Stoltz Harvey, nhà bệnh lý học, trong quá trình khám nghiệm tử thi tại Bệnh viện Princeton (Mỹ), đã tự ý mổ rồi lấy đi bộ não của Einstein mà không có sự cho phép của ông và gia đình ông.

Albert Einstein, một bộ óc vĩ đại của thế kỷ 20, nhà vật lý từng đoạt giải Nobel, người xây dựng cho thế giới thuyết tương đối vượt xa tầm hiểu biết của người thường, người tạo nên phương trình E = mc2, và định luật về hiệu ứng quang điện, rõ ràng có một bộ não đặc biệt – Và Thomas Stoltz Harvey muốn độc chiếm bộ não đó để tìm sự khác biệt của một thiên tài với người thường.

Sinh thời, Einstein nào có muốn não bộ hoặc bất cứ phần nào trên cơ thể mình khi qua đời bị lấy ra nghiên cứu dưới những chiếc bàn lạnh lẽo. Ông chỉ muốn hài cốt của mình được hỏa táng rồi tự do trở về với cát bụi một cách thanh bình, yên ổn mà không có ai phải thờ phụng, cúng bái. Nhưng nào có được!

Thomas Stoltz Harvey đã phá hủy tâm nguyện giản đơn của con người hết lòng vì khoa học và sống cuộc đời đầy nhân văn ấy. Cái giá mà Thomas Stoltz Harvey phải trả nào có rẻ: Ông ta mất việc, mất vợ và không còn cơ hội cống hiến cho khoa học về sau.

Nhưng thôi! Không bàn về thứ Thomas Stoltz Harvey được hay mất sau quyết định và việc làm điên rồ chẳng khác gì tự ý xâm phạm thân thể người quá cố của ông ta.

Bởi, sự việc sau khi bị phát giác, người ta mới biết khối óc vĩ đại ấy đã bị chia thành 240 phần khác nhau, bị ngâm tẩm trong thứ dung dịch Celloidin lạnh lẽo, ngày qua ngày bị soi xét nhằm tìm ra bí mật bộ óc siêu việt của nhà vật lý thiên tài ấy.

Sự thật là, sau nhiều năm nghiên cứu bộ não của Einstein người ta vẫn không thể khám phá cái gọi là “bí mật trong bộ óc thiên tài” của ông.

Nhưng, dù cho có tìm ra bí mật ấy đi chăng nữa, dù cho có nhằm phục vụ cho khoa học đi chăng nữa thì tất cả đều hủy hoại tâm nguyện mộc mạc cuối cùng của “cha đẻ Thuyết tương đối”.

Chúng ta đã có những cuộc cách mạng trong vật lý, trong lượng tử ánh sáng, trong các ý tưởng phát triển bom nguyên tử và nghiên cứu hố đen vũ trụ… từ ông, vậy tại sao không để cho ông hoàn thành nốt hành trình đi đến cuối đời trọn vẹn của ông. Chẳng phải đó là bi kịch của nhà thiên tài do chính chúng ta tạo ra ư?

“… Đã đến lúc ra đi rồi. Và tôi sẽ đi thanh thản.”

Đến tâm nguyện cuối cùng của ông, chúng ta cũng không thể hoàn thành… Thế giới cho đến hôm nay, vẫn nợ thiên tài ấy một lời xin lỗi chân thành!

Những câu nói truyền cảm hứng thời đại của Albert Einstein

Không chỉ để lại di sản khoa học đồ sộ cho nhân loại, Einstein còn có những câu nói thể hiện sự uyên bác, triết lý khiến người đời phải chiêm nghiệm:

Những mốc chính trong cuộc đời của Albert Einstein

– Ngày 14/3/1879: Albert Einstein được sinh ra tại Ulm, tiểu bang Baden-Württemberg, Đức.

– Tháng 1/1903: Einstein và Marić cưới nhau, sinh được hai người con là Hans Albert Einstein và Eduard Einstein. Ngày 14/2/1919, 2 người ly dị.

– Năm 1905: Còn gọi là “Năm kỳ diệu của Einstein” khi ông công bố 4 công trình đột phá về hiệu ứng quang điện, về chuyển động Brown, thuyết tương đối hẹp, và phương trình E=mc2

– Năm 1916, Einstein được bổ nhiệm làm chủ tịch của Hội Vật lý Đức (1916–1918).

– Ngày 2/6/1919, Einstein kết hôn với Elsa Löwenthal.

– Năm 1921, Einstein nhận giải Nobel Vật lý vì những giải thích về hiện tượng quang điện và các đóng góp cho vật lý.

– Năm 1925, Einstein nhận huy chương Copley từ Hội Hoàng gia Anh.

– Tháng 10/1933, Einstein cùng vợ Elsa quay trở lại Mỹ và đảm nhiệm chức vụ giáo sư tại Viện nghiên cứu cao cấp Princeton tại Princeton, New Jersey.

– Ông làm việc tại Princeton cho đến khi qua đời vì vỡ động mạch chủ năm 1955 tại Bệnh viện Princeton.

Bài viết sử dụng các nguồn: National Geographic, Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên Mỹ (AMNH), New York Times, History

Theo Trang Ly

HELINO

Image may contain: 1 person, text

CHẾT RỒI CẦN GÌ TỰ TỬ

 

CHẾT RỒI CẦN GÌ TỰ TỬ

Có thật là sau vụ tự tử của em nữ sinh lớp 10 thì các bậc cha mẹ chúng ta mới nhận ra rằng con chúng ta cần sống không? Không! Chúng ta chưa bao giờ để con mình sống cả. Chúng ta giết lần giết mòn con từng ngày. Cái khối thịt hằng ngày di động trước mắt chúng ta chỉ chứng minh một điều hình hài mà chúng ta tạo ra chỉ còn duy trì sự sống sinh vật. Và điều này giúp chúng ta an tâm rằng con mình còn sống.

Ngày nào tôi cũng gào, cũng thét. Tôi van xin, năn nỉ đừng có cho con học thêm nữa. Ai nghe? Phụ huynh đưa con đến xin học thêm mà tôi biết được thời gian biểu của các e quá hạn hẹp là tôi toàn… xúi nghỉ. Họ quay qua chửi tôi điên khùng. Rồi họ cũng đưa con đi học chỗ khác chứ có cho con nghỉ đâu.

Cha mẹ có xót không nhưng nhìn các em vai còn đeo khăn quàng hớt hải chạy vào lớp tối của tôi là tôi xót lắm. Cha mẹ có đau không nhưng nhìn các em lớp 7, lớp 8 rồi mà vẫn không biết mở hộp cơm tấm ra ăn cô đau lòng lắm. Nhìn các con ngày nào đến lớp cũng phải cha đưa, mẹ đón mà không biết tự đi xe đạp cô cũng ái ngại cho tương lai của các con lắm. Đang giảng bài mà thấy các con lén lút lấy bài tập các môn trên trường ra làm vội làm vàng cô chỉ muốn cho các con về nhà ngay, tắm rửa rồi lên giường ngủ một giấc thật say, thật dài, không lo toan, mộng mị. Tuổi của các con cần được như vậy mà.

Nhưng ai đã cướp của chúng con những ngày tháng hoa niên đó? Chính là lũ thợ dạy vô lương tâm đó. Cha mẹ chúng con đã không bảo vệ được các con mà còn góp phần bóp chết tuổi thơ của các con nữa. Các con 8 điểm là sẽ bị ăn chửi, ăn đòn, học hành sao mà có 8 điểm. Sẽ bị mang ra so sánh con X, thằng Y nó 10 tại sao mày có 8. Cha mẹ các con muốn các con thành thần đồng, thần tiên chứ không phải trẻ em, người phàm. Các con phải chơi đàn hay, vẽ đẹp, múa giỏi, đá banh như những cầu thủ thực thụ, karate phải đai đen, đai đỏ để họ còn nở mặt với thiên hạ các con ạ. Thượng đế gửi các con đến với các cặp vợ chồng dưới sứ mệnh những đứa trẻ nhưng họ đã biến các con thành những con búp bê bằng thịt, chỉ cần biết ăn và biết nghe lời. Cha mẹ các con đong đếm sự phát triển của các con bằng số cân nặng qua mỗi thời kì, bằng những con điểm được mua bằng tiền và bằng tấm bằng đại học để chúng minh cho sự “nuôi dạy con nên người” của họ. Cha mẹ các con đã quên đi mất các con cần biết lễ nghĩa, đạo đức, cần biết phân biệt phải trái. Họ không cần trang bị cho các con kĩ năng sinh tồn. Họ nghĩ các con không cần kĩ năng sống. Sự học hành của các con không phải để đem lại lợi ích cho bản thân các con mà là sĩ diện của cha mẹ.

Tôi chỉ là cô giáo thôi mà, thân thích ruột thịt gì đâu. Nhìn các em mà tôi đứt từng khúc ruột. Cha mẹ các em thì sao? Nhìn con có thấy xót xa không? Thấy con béo phì, trì độn có xót không? Thấy con tối đến vác ba lô về đến nhà mặt mũi bơ phờ, hốc hác ăn vội bát cơm rồi lại cắm đầu vào bài vở, trong con mơ còn lảm nhảm sin, cos, tang có đau lòng không? Thấy con đeo cặp kính dày như cái đít chai nhưng cái nồi cơm điện không biết cắm có thấy suy tư không? Thấy con đọc làu làu bảng tuần hoàn hóa học nhưng dây giày không biết cột có thấy lo lắng cho tương lai con hay không?

Có lần bé 4 tuổi đi vệ sinh. Tôi rửa ráy cho bé mà không thể nào thò tay qua khe chân bé được. Hai cái đùi bé nần nẫn thịt tạo thành 3-4 cái ngấn. Sợ bé trượt té tôi cho tay vào xốc nách bế bé ra ngoài mà 2 bàn tay tôi không biết đặt vào đâu cho chắc. Cô 40 tuổi bế bé 4 tuổi ra khỏi nhà tắm mà vã hết cả mồ hôi. Cho bé ra ngoài, tôi chạy ngược lại nhà tắm đóng cửa và khóc hu hu trong đó.

Mỗi lần gặp mẹ là đều nghe mẹ khoe bé ăn một lúc…2 tô cơm. Mỗi lần ăn mì là 2 gói. Mẹ là công nhân nhưng tự hào vì 1 tháng bé uống hết mấy triệu tiền sữa lận. Mẹ đứng nói chuyện với cô đâu chừng 10 phút là bé lôi trong cặp ra 2 hộp sữa hút liền một lúc. Với thân xác và sức ăn như thế liệu tuổi thọ của bé là bao nhiêu? Và trong suốt quãng đời ngắn ngủi với thân xác phì nộn như vậy, bệnh tật gì sẽ đến với bé?

Bé 8 tuổi đi học. Con học trong phòng, mẹ ngồi cửa lớp. Bé xin đi vệ sinh là mẹ cũng lập tức theo vào nhà tắm. Chi vậy? Mẹ giúp con thay băng VS đó. Một phụ nữ phải 15 tuổi trở lên mới có kinh, khi ấy cơ thể đã phát triển tương đối hoàn chỉnh và đã biết ý tứ, khéo léo tự chăm sóc bản thân. Đàng này một bé gái 8 tuổi, tóc còn chưa biết chải mà phải vướng vào chuyện lách cách đó. Cha mẹ có thấy đau lòng không?

Tôi dọn nhà vệ sinh. Mỗi lần dọn là biết ngay trước đó các em trai đã đi tiểu. Tôi không bực. Chỉ thấy ái ngại cho các em. Tôi biết các em không có được sự gần gũi, chỉ dạy của cha mẹ. Chỉ băn khoăn, với kĩ năng sống nghèo nàn như vậy các em bước vào đời với tâm thế như thế nào? Rồi sau này các em làm cha, làm mẹ thì lại tiếp tục một thế hệ trẻ nữa vứt đi.

Tôi chỉ mong phụ huynh một lần mở sách con ra, bất cứ môn gì, nếu đọc mà thấy hứng thú thì mới cảm nhận được tâm tư các con.

Tôi chỉ mong phụ huynh một lần hỏi con xem có thích đến trường không, có thích học thêm không để họ hiểu con mình đang phải chịu đựng cái gì.

Tôi chỉ mong phụ huynh một lần hỏi xem con thích làm nghề gì. Nếu nó nói thích làm nghề chân tay mà không cần qua đào tạo đại học. Rồi chấp nhận ý thích của con thì có lẽ bể học đối với các con không còn là bể khổ nữa.

Đâu cần đến lúc con nuốt mấy chục viên salbultamol để thể hiện phẫn uất thì mới là kết thúc sự sống. Hằng ngày, hằng giờ cha mẹ đang nhét vào miệng con, đầu con những viên thuốc để chết dần dần đó.

Copy từ FB của cô giáo Mai Thị Mùi

No photo description available.