CÁCH NHÌN CỦA NGƯỜI VIỆT VỀ SỰ THÀNH CÔNG (Trần Hùng)

Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên

Cách đây ít lâu một bài viết về chủ đề thành công với đàn ông Việt Nam được đón đọc khá nhiều trên Thông Luận (1). Đây là một chủ đề khá thú vị và có lẽ cần được thảo luận nhiều hơn. Mọi hành động của chúng ta xét cho cùng đều hướng tới một mục đích nào đó, và mục đích cao nhất của đời người chính là thành công. Cách mỗi chúng ta định nghĩa về sự thành công vì vậy sẽ tác động lớn tới cách suy nghĩ và hành động của mỗi người trong hiện tại. Tất nhiên là do sự đa dạng của xã hội nên sẽ có vô số câu trả lời khác nhau cho câu hỏi “thế nào là thành công”. Nhưng cũng vì chúng ta là sống trong một xã hội, cùng chia sẻ một ký ức lịch sử, văn hóa và ngôn ngữ nên chúng ta chia sẻ khá nhiều điểm giống nhau ở cách nhìn về thành công. Những điểm giống nhau này ít nhiều lý giải thực tại vô lý của đất nước hiện nay.

Thành công là hơn được người khác

Trong giáo dục gia đình, dường như việc so sánh con mình với ai đó là việc mà đa số các bậc phụ huynh đều làm. Thủa còn nhỏ tôi học tương đối khá nhưng mẹ hay ông bà tôi vẫn luôn có thể tìm ra cái gì đó khiến họ không hài lòng và so sánh với những bạn bè cùng trang lứa. Tôi biết họ có ý tốt, họ xem đó như là một cách để khích lệ con cái mình. Nhưng họ tin chắc ở điểm vươn lên có nghĩa là hơn được người khác, và họ dạy con cháu mình về cạnh tranh thay vì hợp tác. Đây là tâm lý của các thế hệ phụ huynh 197x trở về trước mà tôi đã được rèn giũa trong hơn 18 năm. Có vẻ tới nay nó cũng chưa thay đổi nhiều. Thế hệ trẻ thường dùng cụm từ “con nhà người ta” để miêu tả (và cả châm biếm) tâm lý này của các bậc phụ huynh, và rằng sẽ là “ác mộng” với ai đó có một thằng hàng xóm chăm chỉ, giỏi việc nhà mà học cũng giỏi!

Trong trường học, vào mỗi kỳ thi hay mỗi học kỳ kết thúc luôn có một bảng xếp hạng điểm của các học sinh trong lớp (nhiều khi là trong trường) được đưa ra công khai. Thời trung học, tôi nằm trong nhóm đầu, thỉnh thoảng ở vị trí số một, có vẻ nhóm đầu ai cũng thích vị trí này, mọi người đều cố để hơn được người khác, và với cái bảng xếp hạng công khai này việc giúp những bạn bè cùng nhóm học khá lên, thậm chí giỏi hơn mình là điều không một ai nghĩ tới ! Nhóm đầu là thế, nhưng cũng có những người ở nhóm cuối. Em họ của tôi, trong một lần được hỏi về thành tích học tập, phụ huynh nói rằng em ấy “xếp thứ tư từ dưới lên”. Phải nghĩ gì? Một nền giáo dục man rợ thay vì nâng đỡ lại chà đạp lên những người yếu kém. Tuy vậy điều này được xem là bình thường, là hiển nhiên. Ít có học sinh nào có một sự phản kháng nào đó với triết lý giáo dục này, dù là nhóm đầu hay nhóm cuối. Giới trẻ đã được huấn luyện để tin rằng hơn được người khác chính là cách để leo lên những nấc thang cao hơn trong xã hội. Học càng giỏi tâm lý hơn thua càng nặng, bằng cấp càng cao càng bị đầu độc bởi triết lý giáo dục độc hại này.

Trong gia đình và nhà trường như vậy thì ngoài xã hội cũng khó mà khác. Trong kinh doanh tôi vẫn thường nghe nhiều người, trong đó có những người bạn tương đối lương thiện của mình, nói rằng “chẳng ai đem bí quyết kiếm cơm của mình cho không người khác cả”. Vẫn chỉ biết có mình! Trong nhiều lĩnh vực, ai cũng có thể bắt gặp nhan nhản những người tìm mọi cách để hơn được người khác, để vươn lên, kể cả việc dẫm đạp lên người khác, phá rối đối thủ của mình. Một người quen của tôi đã rất phiền lòng khi so sánh tinh thần hợp tác của người Việt với cộng đồng người Hàn tại Việt Nam, họ luôn giúp đỡ, hỗ trợ nhau, có cơ hội hay dự án kinh doanh nào thì họ luôn ưu tiên người Hàn trước hết. Một đàn anh cùng quê có lần tâm sự với tôi rằng anh rất buồn chán khi mỗi lần về thăm quê và ngồi lại với những người bạn cũ của mình, dù anh rất tha thiết với quê hương, khi mà “mỗi lần ngồi lại bọn nó chỉ toàn hơn thua nhau tiền bạc, đất đai, con tao làm chức vụ này, có lương lậu thế này thế kia” – anh kể.

Sự tranh đua, nếu chỉ dừng lại ở một mức độ nào đó có lẽ cũng cần thiết, ít nhiều nó tạo ra sự năng động cho xã hội, nhưng với nhiều người Việt, nó lại được đặt lên trên hết. Từ gia đình tới nhà trường rồi cả xã hội đều xem nó là bình thường, là hiển nhiên, cố tôn vinh nó thay vì tìm cách làm nó dịu đi trong một xã hội có quá ít cơ hội và quá khó để vươn lên. Người ta hơn thua nhau từ điểm số trong nhà trường, rồi ra xã hội là tài sản, là nhà, là xe, là vị thế xã hội, là danh tiếng, là chức quyền… rồi về già là chức vụ, lương lộc của con cái.

Chắc chắn phải có một di sản lịch sử nào đó, hay một chấn động tâm lý nào đó rất mạnh khiến tâm lý hơn thua hằn sâu như vậy trong tâm trí người Việt. Nhưng nó là gì?

Một giải thích có thể đến từ văn hóa khoa bảng của Khổng Giáo. Trong các xã hội Khổng Giáo, con đường khoa bảng, cặm cụi đèn sách, học để thi rồi ra làm quan được xem là con đường duy nhất và vinh quang nhất để thay đổi số phận, cả về tài sản lẫn vị thế xã hội. Thay đổi số phận thì có hàng triệu người muốn, nhưng mỗi kỳ thi cơ hội chỉ đến với vài chục người. Tình trạng này buộc người ta phải luôn cố gắng, tìm mọi cách để hơn được những người khác. Giúp đỡ người khác đỗ đạt là giảm cơ hội thành công của mình, một điều có lẽ không người nào nghĩ tới trong các xã hội Khổng Giáo. Gần cả ngàn năm được nuôi dưỡng bởi văn hóa này, nó đã trở thành một phần của chúng ta, không dễ để nhận diện và phản bác nó, nhất là với một dân tộc có khả năng phê phán kém như người Việt Nam.

Dù vậy, vẫn còn một lý do quan trọng khác bên cạnh văn hóa khoa bảng : sự nghèo đói.

“… (năm 1182) Mùa hạ, tháng 4, sao Huỳnh Hoặc đi vào chòm Nam Đẩu. Đói to, dân chết gần một nửa…”.

Đây là một đoạn trích trong cuốn Đại Việt Sử Ký Toàn Thư. Thật là kinh hoàng ! So với nạn đói năm 1182 thì có vẻ nạn đói năm Ất Dậu (1944-1945) “chẳng là gì”. Không khó để bắt gặp những nạn đói lớn khi đọc cuốn Đại Việt Sử Ký Toàn Thư. Sự nghèo đói là một phần của lịch sử Việt Nam, có lẽ vì thế mà từ “ăn” hiện diện rất nhiều tiếng Việt, vượt ra cả ngoài hành động ăn uống thông thường, được “ăn” còn có nghĩa là hạnh phúc, là thành công.

Sự nghèo đói tới mức cùng cực này kéo dài trong hàng ngàn năm làm người ta tin chắc nịch vào truyện thuyết rằng hoạt động kinh tế chỉ là “một trò chơi có tổng không đổi”, có người no tức là có người đói, có người giàu lên thì có người nghèo đi, để cho người khác vươn lên đồng nghĩa với việc để cho mình bị dìm xuống, thành công của kẻ khác chính là thất bại của mình. Tính hơn thua, tranh giành càng trở nên khốc liệt. Hàng ngàn năm sống trong tâm lý này, 30 năm ra khỏi cảnh đói khổ vẫn là quá ngắn. Không có gì đáng ngạc nhiên khi tâm lý này còn hiện diễn mãnh liệt trong tâm trí của nhiều người.

Một lý do khác, thậm chí còn quan trọng hơn, giải thích cho tâm lý hơn thua của người Việt Nam là chúng ta thiếu hẳn một ý thức cộng đồng. Khi không có một tinh thần cộng đồng mạnh mẽ, sự vị kỷ sẽ lên ngôi và người ta sẽ chỉ tìm kiếm thành công cho cá nhân. Tâm lý hơn thua nhau là cái tự nhiên sẽ đến.

Thành công chỉ là thành công cho mình, ý niệm tìm kiếm thành công cho cộng đồng, cho đất nước vắng mặt

Đây là một cách nhìn khác về thành công của người Việt Nam. Nó hiện diện quá mạnh mẽ và quá rõ ràng. Trong sinh hoạt cá nhân, tôi chưa bao giờ nghe từ những thế hệ cha chú rằng mình phải có trách nhiệm hay nghĩa vụ, hay phải đóng góp gì đó cho cộng đồng hay cho đất nước, “cộng đồng” đối với họ chỉ dừng lại ở khuôn khổ gia đình, cùng lắm là dòng họ. Với những người bạn cùng thế hệ (199x) tuyệt đại đa số không có một dự án hay tham vọng gì cho đất nước cả, đa số vẫn chỉ lao đi trên con đường tìm kiếm sự giàu có cho mình. Rất ít người có những đóng góp cho cộng đồng thông qua các tổ chức thiện nguyện, số người muốn đóng góp cho đất nước thông qua các tổ chức chính trị còn ít hơn. Nhiều người bạn tôi thù ghét chế độ cộng sản, họ đều biết nếu đất nước có một thể chế như nhiều nước Châu Âu, Bắc Mỹ, chính họ và đất nước sẽ khá hơn nhiều, nhưng nếu phải chấp nhận một rủi ro nào đó cho đất nước thì không, họ sẽ đứng ngoài. Những từ ngữ như “lòng yêu nước” không bao giờ được nhắc tới trong những cuộc trò chuyện cá nhân, có lẽ vì nó làm người ta ngượng ngùng. Đây không phải là tâm lý của một vài người, mà là cả xã hội, thậm chí là cả những trí thức được xem là danh giá nhất, nếu quan sát những gì họ nói và viết.

Dĩ nhiên tôi không đánh giá thấp thành công cá nhân, ở một mức độ nào đó nó cũng rất quan trọng với mỗi người, với xã hội và với đất nước. Vấn đề của chúng ta là chỉ tìm kiếm thành công cho cá nhân, và cũng vì thế chúng ta sẽ không tiến xa được ngay cả khi chỉ xét trên mặt cá nhân, vì những thành công lớn của cá nhân đều được đặt nền tảng trên những thành công của tập thể. Đằng sau những doanh nhân lớn là những công ty tầm vóc, đằng sau những nhà khoa học nổi danh là cả một nền giáo dục, khoa học công nghệ, đằng sau những chính trị gia xuất sắc không thể thiếu những chính đảng lớn.

Tâm lý “vì mình” được đẩy quá xa này chủ yếu là một di sản của lịch sử.

Lý do trước hết là nội chiến. Theo thống kê của các sử gia, trong khoảng 50 năm đầu triều đại nhà Nguyễn có tới hơn 400 cuộc nổi dậy, chỉ riêng trong 21 năm vào thời Minh Mạng, có tới hơn 200. Nếu cứ giả sử mỗi cuộc nổi dậy kéo dài hai năm (một ước lượng thiếu chính xác) thì mỗi năm có tới hơn 20 cuộc nổi dậy. Tất cả các cuộc nổi dậy này đều thất bại, và đa số các lãnh đạo bị hành quyết, có những cuộc khởi nghĩa bị hành quyết tới cả ngàn người. Đây đều có thể xem là những cuộc nội chiến, dù ở quy mô nhỏ. Nếu so với những ông Vua khác, Minh Mạng không phải là kém. Trong lịch sử Việt Nam nội chiến áp đảo so với những cuộc chiến chống ngoại xâm, nó đã trở thành một phần của linh hồn Việt Nam. Cuộc nội chiến cuối cùng, và cũng là tàn khốc nhất từ năm 1945-1975 chỉ mới trôi qua chưa đầy nửa thế kỷ.

Những cuộc nội chiến huỷ hoại một cách toàn diện ý thức cộng động. Còn gì là tinh thần cộng đồng khi cầm gươm, cầm súng lên giết nhau. Nền tảng tinh thần cộng đồng là sự quý mến, sự gắn bó, là tâm lý mong muốn, giúp đỡ những người trong một cộng đồng cùng vươn lên, một tâm lý không thể có một khi đã tìm mọi cách để hạ nhục, để tàn sát lẫn nhau. Chúng ta đã trải qua một cuộc nội chiến dài và tàn khốc nhất trong thế kỷ 20, sau đó cũng không có một cố gắng hoà giải nào, và vì thế ý thức cộng đồng và tinh thần dân tộc của ta có lẽ cũng nằm trong nhóm thấp nhất khi so sánh với những quốc gia cùng chiều dài lịch sử. Thay vì tâm lý giúp nhau, chúng ta chỉ còn tâm lý hại nhau.

Một lý do khác cho sự thiếu vắng ý thức cộng đồng là sự đói nghèo, như đã nhắc tới ở phần trên, trong suốt dòng lịch sử, nó là mối nguy hằng ngày với dân tộc ta. Sự đói khổ tới mức như vậy nó đặt con người luôn nằm giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Trong tình trạng này thì khó mà nghĩ được tới cái gì khác hay ai khác ngoài việc giúp mình sống và tồn tại. Phải vì mình trước hết. Những người không nghĩ tới mình trước hết có lẽ đã chết đói hết rồi ! Di sản của hàng ngàn năm đói khổ này, hàng ngàn năm sống qua hết thảm kịch này tới thảm kịch khác, vẫn hiện diện rất rõ trong mỗi người Việt Nam ngày này, chúng ta luồn lách rất giỏi, và có khả năng thích nghi với tình thế ở mức độ rất cao. Nó giúp mỗi cá nhân người Việt có thể vươn lên nhanh chóng tại nhiều nước phát triển, nhưng cũng chính nó làm cho những cộng đồng người Việt hải ngoại không phát triển được. Một cộng đồng không thể gắn kết được nếu tâm lý luồn lách vẫn nằm trong bản năng và phản xạ.

Vẫn còn một lý do quan trọng khác là chúng ta thiếu hẳn những suy tư mang tính trừu tượng, cho tới gần đây chúng ta không có những triết gia hay những nhà xã hội học. Mọi kết hợp đều chỉ là những hư cấu, là những thực thể mang tính trừu tượng. Không thể kết hợp được, và cũng không thể có những liên kết cộng đồng mạnh mẽ nếu thiếu những suy tư mang tính trừu tượng. Hãy lấy một ví dụ là Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên, nó là gì ? Nó không là ai cả và cũng không gắn liền với cái gì cụ thể cả. Nó là một sự tưởng tượng, được định nghĩa bởi những lý tưởng mà nó theo đuổi. Khó có thể cảm nhận, gắn bó, và muốn đóng góp cho nó nếu không có những suy tư, hay không nhìn thấy tầm quan trọng của những thứ trừu tượng.

Hay rộng hơn là đất nước Việt Nam, gồm cả những thứ cụ thể (lãnh thổ, ngôn ngữ, dân số và chính quyền), và cả những cái trừu tượng hơn là đồng thuận dân tộc về một khế ước sống chung và xây dựng một tương lai chung. Những cái cụ thể giúp ta tồn tại, nhưng cái trừu tượng mới là cái giúp ta vươn lên, xét theo kinh nghiệm của mọi quốc gia thịnh vượng, và cũng là cái mà hiện chúng ta không có. Dân chủ xét cho cùng cũng chỉ là một cách tổ chức xã hội để tìm kiếm đồng thuận này, hiến pháp chỉ là một cách thức để văn bản hóa, để cụ thể hóa thứ vô hình này. Như vậy việc quan trọng nhất của người tranh đấu cho đất nước là tìm kiếm và xây dựng một đồng thuận dân tộc. Tuy nhiên, tới này vẫn ít người nhìn rõ vấn đề. Nhiều người đấu tranh, tức là những người có tâm hồn nhất của dân tộc, vẫn nói cần phải làm cái gì đó cụ thể hơn là “những lý luận cao siêu”.

Sự thiếu vắng những suy tư mang tính trừu tượng tới mức độ nghiêm trọng như vậy có lẽ là di sản của của nền văn minh phù sa, cái đã nuôi dưỡng tổ tiên ta. Nó đã được ông Nguyễn Gia Kiểng giải thích khá kỹ trong cuốn Tổ Quốc Ăn Năn :

“Các xã hội nông nghiệp hình thành bên các dòng sông lớn đều mang một tật nguyền chung của các nền văn minh phù sa là tư tưởng và sáng kiến bị thui chột. Phải hàng ngàn năm mới đắp xong những con đê lớn với những chịu đựng ghê gớm. Cuộc sống đày đọa và gắn chặt với đất đó đã nhồi nặn ra những con người chỉ quanh năm vật vã với đất để kiếm miếng ăn, dần dần sự thủ cựu và thiển cận biến thành một bản chất, con người không biết nghĩ và không dám nghĩ. Chúng ta là một dân tộc như thế. Cả lịch sử lập quốc của ta đã chỉ là lịch sử con đê sông Hồng Hà. Ta hệ lụy với dòng sông hơn mọi dân tộc khác, đến nỗi gọi quốc gia là nước. Quốc gia của ta chỉ quanh quẩn là đất nước, núi sông, sơn hà. Chúng ta còn tật nguyền hơn mọi dân tộc phù sa khác. Trí tuệ của ta thui chột một cách thê thảm”.

Rất tai hại cho sinh hoạt tổ chức

Sự kết hợp của hai cách nhìn về thành công này lý giải sự yếu kém về khả năng sinh hoạt tổ chức của người Việt. Trong khi đây lại là khả năng quan trọng nhất để một dân tộc vươn lên, dù là về kinh tế, chính trị, văn hóa hay xã hội. Chúng ta có rất ít những tổ hợp kinh tế lớn mang tầm vóc quốc tế, các tổ chức thiện nguyện lớn tại Việt Nam chủ yếu là một chi nhánh của các tổ chức quốc tế, trong khi các tổ chức chính trị thì nhỏ cả về tầm vóc lẫn số lượng. Nó ngăn cản sự vươn lên của mỗi chúng ta và cả đất nước của chúng ta.

Cụ thể trong chính trị, việc quan niệm thành công là chỉ biết tới mình, và cố gắng để hơn được người khác khiến “những người đấu tranh nhìn những người khác như là đối thủ thay vì là anh em, nhìn những tổ chức có đường lối đúng đắn như là những đe dọa cho mình thay vì là những hi vọng cho đất nước” (2). Có lẽ tâm lý này trong các tổ chức xã hội dân sự cũng không khá hơn. Kết quả là nó giúp cho chế độ cộng sản có thể tiếp tục tồn tại khi không gặp phải một chống đối đáng kể nào dù đa số người dân Việt Nam đều đã rất bất mãn với chế độ. Những chống đối trên phương diện cá nhân không thể nào đe dọa sự tồn vong của một chế độ độc tài, chỉ có những hoạt động đấu tranh ở quy mô tổ chức, dù là tổ chức chính trị hay xã hội dân sự, mới có thể tạo ra sự thay đổi. Nhưng “cách nhìn của người Việt về sự thành công” ngăn cản sự ra đời của những tổ chức lớn.

Cái tệ hại nhất trong văn hóa của Đảng cộng sản là họ luôn đặt mình lên trên đất nước, khi làm một việc gì đó câu hỏi họ đặt ra trước hết là việc này có lợi hay có hại cho đảng, thay vì cho đất nước. Những người dân chủ chắn chắn đều thù ghét cái văn hóa này. Khi làm một việc gì đó câu hỏi mà chúng ta đặt ra trước hết phải là việc đó đúng hay sai, có hại hay có lợi cho đất nước. Và cách nhìn về thành công theo truyền thống của chúng ta rất có hại cho đất nước. Đã tới lúc ta phải vứt nó đi.

Trần Hùng

(10/06/2023)

Ngày giỗ lần thứ 40 của anh Nguyễn Văn Hoàng

Tandaiviet.org

Ngày đất nước được Tự Do, thanh bình trở lại, Dân Tộc sẽ ghi công Anh Nguyễn Văn Hoàng và các liệt sĩ khác của Ðảng TÐV cùng tất cả các Tổ chức yêu nước khác đã hiên ngang nằm xuống vì Tự Do, Dân Chủ cho quê hương Việt Nam thân yêu. BBT

Lê Minh Nguyên

Hôm nay là ngày giỗ lần thứ 40 của anh Nguyễn Văn Hoàng, một người sếp kính quý của tôi ở Phòng Thuế Vụ Gò Vấp, một đồng chí can trường trong đảng Tân Đại Việt, một nhà ái quốc hiên ngang và dũng cảm.

Nguời chết chỉ thực sự chết đi khi không còn ai nhắc gì đến họ nữa. Trong ý nghĩa đó, anh vẫn sống cùng Anh Em và Dân Tộc.

Xin thắp một nén hương để tưởng nhớ anh – ngày anh bị CS sát hại 31/5/1983.

Tưởng Niệm Nhà Chí Sĩ Nguyễn Văn Hoàng
(18/10/1947 – 31/5/1983)

Anh Nguyễn Văn Hoàng tự Nguyễn Chính Nghĩa sinh tại Biên Hoà trong một gia đình nghèo có 8 anh em mà anh Hoàng là anh cả. Anh có một vợ ba con và cha mẹ già cần phụng dưỡng.

Khi còn học tiểu học, anh vừa đi học anh vừa đi bán quà vặt để giúp gia đình. Khi học trung học, anh là học sinh xuất sắc của trường Trung Học Ngô Quyền, Biên Hoà và được giải thưởng danh dự của Tổng Thống VNCH trao tặng. Khi xong tú tài toàn phần, anh học Đại Học Khoa Học Sài Gòn, đến năm thứ ba anh được học bổng chính phủ để đi học ngành hoá học ở Algeria. Nhưng vì có cha mẹ già cần phụng dưỡng, và các con trong gia đình cần cha dạy dỗ, nên anh bỏ dở chương trình du học này để thi vào Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, Ban Tham Sự khoá 4. Trong khi học QGHC, anh còn học thêm tại Đại Học Luật Khoa Sài Gòn ban Tư Pháp. Anh tốt nghiệp QGHC năm 1969 và được bổ nhiệm làm việc ở Ty Thuế Vụ Quận I thuộc Tổng Nha Thuế Vụ.

Cuối năm 1969, thi hành lệnh động viên, anh nhập ngũ khoá 2/1969 Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức và sau đó về làm việc ở Bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực VNCH. Hai năm sau, anh được biệt phái về Tổng Nha Thuế Vụ và làm Trưởng Phòng Thuế Vụ Quận Gò Vấp – Lê Minh Nguyên biết anh ở đây khi về làm việc dưới quyền anh. Ban đêm anh đi làm bán thời gian trong vai trò giáo sư phụ khảo cho trường Cao Đẳng Thương Mãi Minh Trí. Chức vụ sau cùng của anh là Trung Uý Quân Lực VNCH được biệt phái về Tổng Nha Thuế Vụ và được bổ nhiệm làm Phó Ty Thuế Vụ Tỉnh Gia Định.

Trong thời gian anh làm Trưởng Phòng Thuế Vụ Quận Gò Vấp, Lê Minh Nguyên có mời anh và hai nhân viên khác tham gia Đảng Tân Đại Việt do GS Nguyễn Ngọc Huy lãnh đạo. Anh trực thuộc Biệt Bộ Lê Trí Vị, một biệt bộ công chức của TĐV.

Anh tốt nghiệp cử nhân ban tư pháp trường Đại Học Luật Khoa SG năm 1973, GS Nguyễn Văn Ngôn làm Chánh Chủ Khảo. GS Ngôn là cố vấn của Tổng Đoàn Sinh Viên Cấp Tiến và là ca sĩ bài Đường Xưa Lối Cũ của Tổng Đoàn khi có sinh hoạt văn nghệ.

Sau ngày 30/4/1975 anh bị đi tù tại trại 15-NV ở Long Thành. Đến tháng 11/1975 vì CSVN bị lúng túng trong vấn đề thiếu chuyên viên thuế vụ phụ trách việc thu thuế ở Miền Nam nên anh được tha nhưng bị quản chế 6 tháng để làm việc cho họ trong lãnh vực chuyên môn này.

Sau 6 tháng anh xin nghỉ việc và đứng ra thành lập Tổ Hợp Nông Sản, nhưng đó chỉ là mặt nổi bên ngoài, bên trong là tổ chức chính trị có tên là Binh Đoàn Lê Văn Duyệt. Đến tháng 10/1977 anh bị bắt, nhưng đến tháng 3/1978 anh được thả ra vì CS không khai thác được gì.

Ra tù anh tiếp tục hoạt động ngấm ngầm cho đến ngày 4/2/1979 tức vào ngày mùng 4 Tết Kỷ Mùi, anh cùng một số bạn bè thành lập tổ chức kháng chiến có tên là Mặt Trận Tự Do Cứu Quốc Việt Nam, có cơ sở chính tại Sài Gòn và chính anh là chủ tịch. Mặt Trận này có địa bàn hoạt động từ miền Đông qua chiến hữu Trần Quang Mẫn, cho đến miền Tây qua chiến hữu Nguyễn Văn An ở vùng Long Xuyên, Rạch Giá.

Ngày 27/4/1979, trên đường về chiến khu miền Tây, anh và các chiến hữu bị bắt, do sự phản bội của một người trong tổ chức có tên là Nguyễn Hải Đăng chỉ điểm.

Ngày 11/8/1981 anh bị toà Sơ Thẩm Nhân Dân CSVN tại Sài Gòn kết án tù chung thân. Trước toà anh hiên ngang và dũng cảm đối đáp với chánh án, gọi họ và nhà cầm quyền Hà Nội là tay sai bán nước, đưa nhân dân vào cảnh bần cùng đói rách, bóp nghẹt tự do dân chủ. Lúc quá căm phẩn, anh đã bất thần hô to “Đả đảo Cộng Sản! Đả đảo Hồ Chí Minh!” ngay trước phiên toà. Bị sỉ nhục quá bất ngờ, CS liền dùng bán súng đánh anh quỵ ngay tại chỗ. Sau đó họ xin lệnh Hà Nội để lập phiên toà khác xử lại.

Ngày 27/5/1983 cả ba anh đều bị kết án tử hình. Trước đó, các bạn bè ở Âu Châu liên lạc với Tổ Chức Ân Xá Quốc Tế tại Luân Đôn qua văn thư số UA234/82 ngày 7/10/1982 để can thiệp và xin ân xá, nhưng CSVN không đáp ứng.

Ngày 31/5/1983, chỉ 4 ngày sau khi kết án, lúc 9:00AM sáng, CSVN đem anh Hoàng và anh Mẫn ra xử bắn tại Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung, riêng anh An thì bị họ đánh chết trong tù.

Chị Trần Mỹ Hường, vợ anh Hoàng, phải vội vã chạy lo lót tiền cho bọn cai ngục để được nhìn mặt chồng lần cuối, nhờ đó mới biết được sự đánh đập anh Hoàng dã man trong lúc xử án, cũng như việc đánh chết anh An trong tù.

Khi biết mình bị án tử hình, anh đã xin lỗi người vợ hiền vì đã không làm tròn trách nhiệm của người chồng, người cha, và cũng tạ lỗi với cha mẹ già vì đã không còn dịp để phụng dưỡng!

Trước khi bắn, CS nhét hai quả chanh thật to vào miệng hai anh vì sợ hai anh nhục mạ chế độ và lãnh tụ của họ. Sau đó họ vùi xác hai anh và cắm lên mỗi mộ phần – được lấp đất sơ sài – một tấm bảng với hàng chữ ” Âm mưu lật đổ chính quyền”.

Chị Hoàng núp sau lùm cây xa xa để lén nhìn chồng đang bị hành huyết nhưng không dám kêu gào mà chỉ âm thầm rơi lệ vì sợ bị lộ nơi ẩn nấp!

Anh Hoàng đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ – 36 tuổi!

Khi tin anh bị bức hại được loan truyền ra hải ngoại vào khoảng tháng 11/1983, GS Nguyễn Ngọc Huy, người thầy khả kính của những sinh viên Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, đã điếu học trò mình qua bài thơ “Điếu Một Môn Sinh” nói lên sự hy sinh anh hùng của anh cho quốc gia dân tộc.

Theo thư của chị Hoàng cho biết, năm 1993 hài cốt anh Hoàng đã được chị đưa về an táng nơi quê nhà của anh ở Biên Hoà để gia đình tiện việc hương khói. Các con của chị – con trai lớn Hiển và hai con gái Hân, Hạnh – cũng rất ngoan và chăm chỉ học hành. Tất cả đều tốt nghiệp đại học, có việc làm và đều đã lập gia đình.

Anh Hoàng mất cho đến nay – 2022 – là 39 năm. Xin thành kính dâng lên anh một nén hương lòng và luôn nhớ về anh, một nguời anh hùng đất Việt.

(Dựa theo bài viết của anh Nguyễn Văn Sáu, người bạn QGHC của anh Hoàng, trong Biên Khảo Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, Tập II, trang 426-431)

Điếu Một Môn Sinh

    • Đằng Phương Nguyễn Ngọc Huy
      Houston, Texas 26/11/1983

Năm trước cùng chung một mái trường
Trong chương trình phục vụ quê hương
Thầy trao trò nhận truyền tri thức
Giúp nước trong thời đại nhiễu nhương

Đến lúc non sông cát bụi lầm
Thầy đi nơi hải ngoại xa xăm
Trò bên trong nước đầy tang tóc
Nhưng vẫn cùng chung một quyết tâm

Đập nát xiềng gông lũ bạo tàn
Làm cho toàn quốc được khương an
Trong niềm vui sống và no ấm
Cùng tự do về với quốc dân

Nhưng giữa phong ba nổi bất ngờ
Trên đường tranh đấu rủi sa cơ
Trò đà ngã gục ngày hôm ấy
Và chết hiên ngang dưới bóng cờ

Nghe tin trò đã phải hy sinh
Xao xuyến trong tâm mối nghĩa tình
Thầy thấp nén hương thờ liệt sĩ
Cho nhà ái quốc cựu môn sinh

Trên con đường giải phóng nhơn dân
Còn có bao người quyết dấn thân
Diệt lũ hung tàn, xây đất nước
Suối vàng trò hãy cứ an tâm


 

Xung đột sắc tộc ở Tây Nguyên

Báo Tiếng Dân

Dương Quốc Chính

11-6-2023

Ảnh chụp màn hình

Tây Nguyên, nguyên là hai nước Thuỷ Xá và Hoả Xá, đến thời Minh Mạng vẫn chỉ là thuộc quốc của Đại Nam. Có lẽ chúa rồi vua Nguyễn cũng không định xâm lược và sát nhập. Khi Pháp chiếm Đông Dương thì vùng này mới được nhập và An Nam (Trung Kỳ), vì người Pháp mới tận dụng được lợi thế về đất đai và tài nguyên ở đây, các đồn điền cafe, cao su… mới chỉ có từ khi người Pháp xâm lược. Có nghĩa là đây là vùng đất cuối cùng được nhập vào Việt Nam.

Đến giai đoạn Quốc gia Việt Nam, vùng này được quy chế tự trị dành riêng cho Hoàng gia, gọi là Hoàng triều cương thổ. Các lãnh đạo địa phương chỉ thần phục Quốc trưởng Bảo Đại. Đến thời VNCH, ông Diệm thống nhất quốc gia nên xoá bỏ Hoàng triều cương thổ, nhập vào VNCH.

Trong chiến tranh Việt Nam, dân Tây Nguyên vẫn có những nhóm chống quân cộng sản, chứ không phải trên dưới một lòng theo Việt cộng như sách báo chính thống viết đâu. Điển hình là vụ thảm sát Đắk Sơn, anh em Google để biết chi tiết, có cả ảnh. Đây là một vùng ở Đắk Lắk luôn. Tức là mầm mống xung đột nó có từ lâu đời rồi.

Khi chiến tranh Việt Nam kết thúc thì tổ chức FULRO vẫn tồn tại ở Tây Nguyên đến 1992. Anh em Google tiếp để biết FULRO là tổ chức nào. Đại khái đây là tổ chức đấu tranh để giành độc lập cho các dân tộc Tây Nguyên, gồm cả người Chăm và Khmer. Có nghĩa là họ chống lại sự cai trị của người Kinh gồm cả VNCH lẫn Việt Nam cộng sản.

Năm 1999, nhà nước DEGAR được thành lập, đây là nhà nước tự xưng của người dân tộc ở Tây Nguyên. Thủ đô cũng ở Đắk Lắk. Google để biết chi tiết. Nhà nước này trên lý thuyết vẫn tồn tại, lãnh đạo lưu vong.

Mấy hôm trước, trùng hợp thay, có ông thày giáo cũng ở Đắk Lắk mới bị kết án vì kêu gọi dân chủ, nhân quyền trên Facebook. Nên mình mới bảo là vùng này rất nhạy cảm chính trị, nên dân mà ngo ngoe chống đối là bị dính án ngay. Hôm qua xảy ra vụ cũng ở Đắk Lắk, hiện chưa công bố nguyên nhân chính thức dẫn tới vụ khủng bô’. Nhưng nhiều người đồn đoán là tổ chức Degar đứng sau, cũng có người cho rằng chỉ là tranh chấp đất đai.

Mình tóm lược lại một số thông tin về sự nhạy cảm chính trị, nguy cơ ly khai của vùng này để mọi người hiểu bản chất của lịch sử xung đột ở vùng đất Tây Nguyên. Chuyện tương tự diễn ra khá phổ biến trên thế giới. Đặc biệt là ở các nước cộng sản hay độc tài thì nó diễn ra càng bạo lực hơn. Bên Tàu thì Tân Cương, Tây Tạng cũng không khác gì Tây Nguyên. Các vụ khủng bố rồi đàn áp đẫm máu diễn ra nhiều ở Nga, TQ vì nguyên nhân sắc tộc. Vùng Kosovo cũng vậy, đang tái diễn bạo lực.

Nói chung là việc cai trị những vùng đất mới có lịch sử, văn hoá, dân tộc quá khác biệt với các nơi khác là không hề đơn giản. Ở nhiều nước hay nhiều giai đoạn lịch sử thì các vùng đất này phải có quyền tự trị tương đối thoáng. Ngay ở TQ cũng có khu tự trị dân tộc Choang ở Quảng Tây giáp Việt Nam. Nga cũng có nước CH tự trị. Việt Nam hiện không có và đã từng có ở Tây Nguyên và miền núi phía Bắc (người Mèo).

Hiện tại chưa rõ nguyên nhân vụ vừa xong là gì, nhưng mâu thuẫn sắc tộc thường không được công bố là nguyên nhân chính thức, dễ bị lái thành mâu thuẫn thuần tuý hình sự.

Xem thêm chi tiết sự vụ tấn công 2 đồn Công An ở đây.


 

Thêm tàu hải cảnh Trung Quốc xuất hiện ở vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam?

Tàu hải cảnh Trung Quốc

NGUỒN HÌNH ẢNH,GETTY IMAGES Chụp lại hình ảnh,

Một tàu hải cảnh Trung Quốc ở ngoài khơi tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc vào ngày 19/4/2023

Tàu hải cảnh Trung Quốc CCG 5901 hiện diện tại vùng biển thuộc đặc quyền kinh tế của Việt Nam (EEZ), ở phía tây bãi Tư Chính từ ngày 8/6, theo Tướng Raymond M. Powell từ Đại học Stanford.

Trong một dòng tweet hôm 8/6, Tướng Raymond M. Powell, Trưởng Dự án Myoushu, Trung tâm Gordian Knot Center for National Security Innovation, Đại học Stanford thông tin về đường di chuyển của tàu hải cảnh được mệnh danh là “monster” (con quái vật) này.

“Điều khiến sự kiện này đáng chú ý đó tàu China Coast Guard 5901 (CCG 5901) là một trong tàu hải cảnh lớn nhất thế giới, với chiều dài 165 mét và nặng 12.000 tấn của Trung Quốc. Con tàu này vượt trội hẳn so với những tàu kiểm ngư dài trên 56 mét của phía Việt Nam được cắt cử để theo sát các hoạt động của tàu Trung Quốc.” ông Raymond M. Powell nói với BBC News Tiếng Việt.

Ông Raymond cho biết thêm với BBC là con tàu CCG 5901 này chỉ phát tín hiệu AIS trong khoảng 7,5 giờ trong ngày thứ Năm 8/6, và sau đó “đen” ngay lập tức sau đó.

Trung Quốc tăng hơn gấp đôi số tàu cảnh sát biển tuần tra trên các vùng mỏ dầu khí của Việt Nam ở bãi Tư Chính trong năm 2022, tăng từ con số 142 ngày vào năm 2020 lên 310 ngày vào năm 2022, theo Tổ chức Sáng kiến Minh bạch Hàng hải (The Asia Maritime Transparency Initiative – AMTI).

“Mục tiêu của Trung Quốc trong việc tuần tra tại những khu vực này để thiết lập cái gọi là “quyền lịch sử” đối với tuyên bố đường chín đoạn. Trung Quốc đã liên tục gia tăng sự hiện diện của mình trong những năm qua với sự phản đối công khai rất ít ỏi từ Hà Nội”, ông Raymond M. Powell bình luận.

Đây là những diễn biến mới nhất trên Biển Đông sau khi tàu Hướng Dương Hồng 10 (Xiang Yang Hong 10) của Trung Quốc và các tàu hộ vệ, hoạt động trong vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) của Việt Nam trên Biển Đông trong gần một tháng qua đã rời vùng biển Việt Nam hôm Thứ Hai 5/6.

Hôm qua 10/6, Việt Nam phản bác luận điệu của Trung Quốc cho rằng “tàu khảo sát Hướng Dương Hồng 10 hoạt động hợp pháp ở Biển Đông”.

Trước đó ngày 6/6, ông Uông Văn Bân, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc khẳng định “Trung Quốc có chủ quyền với quần đảo Nam Sa và vùng biển lân cận”.

Con tàu khách khổng lồ San Sha 2 (Tam Sa 2) và tàu tuần tra Zhong Guo Yu Zheng 310 của hải quân Trung Quốc cũng đã hướng đến Bãi Tư Chính vào ngày 8/6

NGUỒN HÌNH ẢNH,RAYMOND M. POWELL Chụp lại hình ảnh,

Con tàu khách khổng lồ San Sha 2 (Tam Sa 2) và tàu tuần tra Zhong Guo Yu Zheng 310 của hải quân Trung Quốc cũng đã hướng đến Bãi Tư Chính vào ngày 8/6, theo Tướng Raymond M. Powell

Ông Raymond ngày 8/6 cũng cho biết thêm con tàu khách khổng lồ San Sha 2 (Tam Sa 2) và tàu tuần tra Zhong Guo Yu Zheng 310 của hải quân Trung Quốc cũng đã hướng đến Bãi Tư Chính trong một động thái khẳng định chủ quyền của Trung Quốc trên Biển Đông.

‘Càng hung hăng hơn’

Từ Sài Gòn vào hôm nay, nhà nghiên cứu Biển Đông Đinh Kim Phúc nhận định với BBC News Tiếng Việt, trong hơn 10 năm qua, các tàu địa chất, tàu cảnh sát biển, kiểm ngư Trung Quốc “luôn xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, thậm chí đi vào thềm lục địa của Việt Nam”.

“Đây là chuyện hết sức bình thường của nhà nước Trung Quốc. Từ thời Đặng Tiểu Bình đến nay, Trung Quốc không bao giờ giấu giếm tham vọng chủ quyền trên Biển Đông. Tuy nhiên những người quan sát trên Biển Đông nhất là trong hai tháng qua đã đặt ra một câu hỏi là tại sao Trung Quốc đợt này lại rất hung hăn đến như vậy”, ông Đinh Kim Phúc đặt câu hỏi.

Ông Đinh Kim Phúc nhận định có ba lý do chính cho thái độ ngày càng xác lập hơn từ phía Bắc Kinh trên Biển Đông, cụ thể bao gồm tiến trình đàm phán Bộ Quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC) giữa Asean và Trung Quốc “dường như đang đi vào giai đoạn bế tắc và hành động của Trung Quốc là muốn đổ lỗi cho Asean nếu đàm phán thất bại”.

Được bắt đầu khởi động vào năm 2000, tiến trình đàm phán về Bộ quy tắc ứng xử ở Biển Đông (Code of Conduct – COC) giữa Asean và Trung Quốc cho đến nay chưa đạt kết quả cụ thể.

Cụm đảo Nam Yết

NGUỒN HÌNH ẢNH,GETTY IMAGES Chụp lại hình ảnh,

Các cấu trúc trên cụm đảo Nam Yết (Tizard bank) hiện do Việt Nam kiểm soát trên Biển Đông, ảnh ngày 22/4/2023

Hai lý do khác theo nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc là Trung Quốc muốn “lợi dụng sự suy yếu của Nga” trên chính trường thế giới, khi gây sức ép với lô dầu khí do Nga đang khai thác và vận hành trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam nhằm tiếp tục khẳng định chủ quyền

“Ngoài ra, trước những tin đồn dồn dập về nâng cấp quan hệ Việt-Mỹ thì Bắc Kinh dường như muốn gây sức ép cho phía Hà Nội. Lý do quan trọng nhất theo tôi là Trung Quốc muốn gây sức ép liên tục để Việt Nam từ bỏ tư tưởng đi với Phương Tây, đi với Mỹ, đánh bại ý chí tự do hóa, đa phương hóa quan hệ ngoại giao của Việt Nam. Trung Quốc muốn cho Việt Nam thấy các nước Phương Tây chỉ quan tâm đến tự do hàng hải, và sẽ không không muốn can dự liên quan đến tranh chấp chủ quyền”, ông Đinh Kim Phúc cho biết thêm.

Trong một bình luận trên Foreign Policy ngày 10/06, Giáo sư Peter A. Dutton, ngành luật quốc tế từ Đại học U.S. Naval War College và Đại học New York nhận định “Trung Quốc đang muốn viết lại luật biển”.

Cụ thể Giáo sư Peter A. Dutton đã đề cập đến quyển sách ‘China’s Law of the Sea: The New Rules of Maritime Order’ của tác giả Isaac B. Kardon, ấn bản hồi tháng Ba, về mong muốn thật sự của giới lãnh đạo ở Trung Nam Hải.

Đó là mong muốn của Bắc Kinh “một trật tự quốc tế hậu tự do [post-liberal international order]” khi định hình lại một trật tự quốc tế trên đại dương, một thuật ngữ do Tiến sĩ Isaac B. Kardon từ Carnegie Endowment for International Peace nêu trong sách.

Và Tiến sĩ Isaac B. Kardon cho rằng Trung Quốc đã “hưởng lợi vô cùng lớn” khi Mỹ “vắng bóng trong những đấu trường quan trọng” liên quan đến vấn đề Biển Đông trong những năm qua.


Hai đồn công an xã ở Dak Lak bị tấn công, nhiều người thiệt mạng

Theo BBC tiếng Việt

Chú thích ảnhTrụ sở UBND xã Ea Tiêu, huyện Cư Kuin nơi xảy ra vụ việc. Ảnh: Tuấn Anh/TTXVN
Giới chức Việt Nam nói một số người chết và bị thương sau các vụ tấn công bằng súng vào hai đồn cảnh sát tại Tây Nguyên.

Bộ Công an nói cho đến nay đã có 16 người bị bắt giữ liên quan đến các vụ nổ súng hôm Chủ Nhật ở huyện Cu Kuin, tỉnh Dak Lak.

Cảnh sát, viên chức địa phương và dân thường đều bị nhắm vào trong vụ tấn công vào trụ sở công an xã tại Ea Tieu và Ea Ktur hồi đầu giờ sáng Chủ Nhật, tuy nhiên giới chức chưa công bố các con số chi tiết.

“Nhiều đồng chí công an xã, cán bộ xã và người dân thiệt mạng và bị thương,” báo Tiền Phong đưa tin.

Căng thẳng sắc tộc lâu nay đã dâng cao tại Tây Nguyên, nơi được coi là khu vực nhạy cảm đối với chính quyền Việt Nam.

Từ lâu nay, nơi đây đã là điểm nóng, người dân bất mãn về một số vấn đề, trong đó có chuyện đất đai và quyền sử dụng đất.

Một số sắc tộc thiểu số sống trong khu vực, được gọi chung là người Thượng, từng đứng về phía Việt Nam Cộng hòa do Hoa Kỳ hậu thuẫn trong thời Cuộc chiến Việt Nam. Một số đòi có thêm quyền tự trị, một số khác muốn ủng hộ sự độc lập của vùng này.

Một số tờ báo của nhà nước đã sớm đưa tin ngay sau khi vụ việc xảy ra, nhưng rồi nhanh chóng rút bài. Tuy nhiên, sau đó vài tiếng, các báo đồng loạt đăng tải tin này.

Bộ Công an chưa cho biết nguyên nhân gì dẫn đến hai vụ nổ súng hôm Chủ Nhật, và những người nổ súng là ai, nói đang “tiếp tục điều tra, làm rõ”.

Bạo lực súng đạn và mâu thuẫn đất đai

Bạo lực súng đạn là điều hiếm khi xảy ra tại Việt Nam, nơi việc sở hữu súng là bất hợp pháp.

Bốn người bị bắn chết trong một vụ cá cược đá gà bất hợp pháp ở ngoại vi TP Hồ Chí Minh hồi tháng 1/2020.

Hồi 2016, hai lãnh đạo cao cấp của tỉnh Yên Bái bị một đồng nghiệp bắn chết tại trụ sở làm việc, trước khi tay súng tự sát.

Tuy nhiên, có nhiều vụ bạo lực nghiêm trọng xảy ra liên quan tới mâu thuẫn, tranh chấp đất đai.

Tháng 10/2016, tại tỉnh Dak Nong, một số người dùng súng tự chế bắn trong cuộc xô xát quanh việc san ủi mặt bằng, khiến ba người chết, 16 người bị thương.

Theo Báo Pháp Luật

Vụ dùng súng tấn công trụ sở Công an xã ở Đắk Lắk: Truy thăng cấp bậc hàm với 4 công an hy sinh ảnh 1

Bộ trưởng Bộ Công an đã ký Quyết định truy thăng cấp bậc hàm đối với bốn cán bộ, chiến sỹ Công an xã hy sinh trong vụ dùng súng tấn công vào trụ sở Công an xã Ea Ktur, tỉnh Đắk Lắk.

  • Truy thăng cấp bậc hàm từ Đại úy lên Thiếu tá đối với đồng chí Hoàng Trung (sinh năm 1981, quê Nghi Lộc, Nghệ An, cán bộ Công an xã Ea Ktur, huyện Cư Kuin, tỉnh Đắk Lắk).
  • Truy thăng cấp bậc hàm từ Thượng úy lên Đại úy đối với đồng chí Nguyễn Đăng Nhân (sinh năm 1994, quê Yên Thành, Nghệ An, cán bộ Công an xã Ea Ktur, huyện Cư Kuin, tỉnh Đắk Lắk).
  • Truy thăng cấp bậc hàm từ Đại úy lên Thiếu tá đối với đồng chí Trần Quốc Thắng (sinh năm 1989, quê Thạch Hà, Hà Tĩnh, cán bộ Công an xã Ea Tiêu, huyện Cư Kuin, tỉnh Đắk Lắk).
  • Truy thăng cấp bậc hàm từ Thượng úy lên Đại úy đối với đồng chí Hà Tuấn Anh (sinh năm 1991, quê Triệu Sơn, Thanh Hóa, cán bộ Công an xã Ea Tiêu, huyện Cư Kuin, tỉnh Đắk Lắk).

Vụ tấn công trụ sở công an ở Đắk Lắk: Truy thăng bậc hàm 4 cảnh sát hy sinh - 4

Vụ việc xảy ra tại xã Ea Tiêu và Ea Ktur – vùng khoanh đỏ (Ảnh: Google Maps).

Mời xem chi tiết cuộc tấn công ở đây.


 

Niềm Tự Hào của Hậu Duệ Việt Nam Cộng Hòa trong ngày Lễ Hội Văn Hóa ở Nữu Ước

Ngày Hội Diễn Hành Văn Hóa tại New York – phóng sự của SBTN

Theo Kênh Sean Le TV
  • Tình tự Yêu Nước và tự hào dân tộc của Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại trong ngày Hội Diễn Hành Văn Hóa, 10-6-2023.
  • Hậu duệ Việt Nam Cộng Hòa nhớ ơn và tiếp nối bước đi của Hai Bà Trưng.
  • Niềm Vui trong ngày Hội Văn Hóa ở New York.

MUỐN BIẾT XHCN NHƯ THẾ NÀO THÌ HÃY NHÌN VÀO NHỮNG QUỐC GIA CỘNG SẢN

Báo Quyền Được Biết

Nguyên Anh.

 Hình Internet

Đảng cộng sản Việt Nam (csVN) thường tuyên truyền lếu láo đi lên xã hội chủ nghĩa (XHCN) là khát vọng của dân tộc ta. Qua nhiều bài viết tôi đã chỉ ra rằng không có người dân VN nào (ngoại trừ bọn đảng viên, dư luận viên) mong muốn đất nước tiến tới XHCN cả, mà họ cũng đâu có biết cái XHCN đó là như thế nào ngoài sự lèo lái nham hiểm của đảng cầm quyền?!

Hôm nay trong bài viết này chúng ta hãy cùng nhìn xem cái XHCN mà đảng csVN hô hào đi theo nó có hình dạng như thế nào bằng cách nhìn vào những quốc gia cộng sản, hay đã từng là cộng sản, đã từng đi lên XHCN để xem cái xã hội đó có đúng như những gì mà băng đảng csVN tuyên truyền hay không…

Trước khi phong trào cộng sản quốc tế tan rã thì Liên Xô là quốc gia dẫn đầu khối XHCN, là nước đàn anh xách động phong trào, nhưng đời sống người dân tại Nga luôn khốn khổ vì chế độ bao cấp tem phiếu, mọi nhu cầu thiết yếu đều được phân phối hàng tháng, những sản phẩm ngoại quốc chỉ có thể tìm thấy tại thị trường chợ đen, từ chai rượu cho đến gói thuốc lá, mà thị trường chợ đen không chỉ có mặt tại Nga mà xuyên suốt các quốc gia trong khối như Tiệp Khắc, Ba Lan, Đông Đức…; điều đó nói lên sự nghèo nàn, thiếu thốn của những người dân trong những quốc gia cộng sản.

Tại Cuba, theo những thông tin từ nhiều năm trước đây khi Fidel Castro còn cai trị, đồng lương bác sỹ trưởng của một bệnh viện chỉ tương đương 60USD/tháng, hiện nay không biết nhà nước Cuba có điều chỉnh đồng lương hay không, nhưng nếu có điều chỉnh thì con số thay đổi sẽ không là bao. Đây là một mô hình “làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu” mà người cộng sản thường tuyên truyền khoác lác. Nhưng, chính vì cách phân bổ cào bằng xã hội này sẽ làm cho đất nước nào duy trì sẽ lạc hậu và nghèo đi, bởi vì nó sẽ đem lại sự bất công trầm trọng khi học cho nhiều, làm cho giỏi, thì đồng lương cũng chỉ bằng một người lao động tay chân, cho nên sẽ không có ai muốn đóng góp công sức của mình để người khác thụ hưởng và thực tế đã chứng minh đúng như vậy, thành phần trí thức của Cuba đa số vượt biên vào Mỹ qua Vịnh Con Heo, tại đây nếu họ học lại và có bằng sẽ có mức lương gấp vài chục ngàn lần như ở quê nhà, còn nếu không thì lao động chân tay cũng sống và nuôi được gia đình. Riêng đất nước Cuba thì rơi vào đói nghèo, phải ngữa tay xin Việt Nam cứu đói, thật đúng là thằng nghèo đi xin thằng mạt, và cũng nhờ đó mà tên thánh nổ CTN Nguyễn Minh Triết mới có dịp hoa tay múa chân tại một trường đại học Cuba phét lác: “ … một anh ở bên Đông, một anh ở bên Tây, chúng ta thay nhau canh giữ cho hòa bình của thế giới… (!)” sau khi cứu trợ cho nước này vài chục tấn gạo.

Tại Đông Đức, người dân sống tại đây chán ngán đời sống nghèo nàn, họ thèm thuồng nhìn những sản phẩm tư bản mà người dân Tây Đức thụ hưởng, họ nhận ra cái chủ nghĩa cộng sản, CNXH chỉ làm cho họ đói nghèo lạc hậu, cống hiến nhiều nhưng nhận được chẳng bao nhiêu, cuối cùng người dân hè nhau giật sập Bức Tường Ô Nhục vào ngày 9/11/1989, thống nhất hai miền Đông và Tây hòa thành một khối đi theo con đường tư bản chủ nghĩa và ngày nay nước Đức đã trở thành một đất nước hùng mạnh, thành viên tích cực của khối NATO.

Tại Bắc Triều Tiên, điều dễ nhận thấy về đất nước này là màu sắc nghèo nàn, người dân có vẻ không tiếp cận được những phát minh văn minh phục vụ đời sống  của nhân loại, ngoài quân phục là chủ đạo cho cả nam lẫn nữ thì quần áo của người dân chỉ toàn một gam màu đen tối, lãnh tụ hiện nay của Bắc Triều Tiên là Kim Jong Un, một lãnh đạo trẻ đã từng du học nước ngoài, tiếp cận được nền dân chủ tiên tiến và những hành động xích lại gần Nam Hàn làm nhiều người lầm tưởng rằng hai miền Liên Triều sẽ thống nhất trong hòa bình sau cuộc nội chiến kéo dài 3 năm (1950-1953) ngăn cách hai miền tại vỹ tuyến 38. Tuy nhiên sau nhiều lần hiệp thương thì sự thống nhất quốc gia đã thất bại với sự không đồng ý ý thức hệ giữa hai miền. Điểm nhận thấy rõ ràng nhất tại Bắc Triều Tiên là sự ngu dân do tuyên truyền, người dân tin rằng các lãnh tụ họ Kim đều là thiên sứ, là tài năng xuất chúng do thượng đế phái xuống cho nên họ phải phục tùng tuyệt đối, đất nước Bắc Triều Tiên nghèo, người dân đói, thế nhưng Kim Jong Un không tập trung vào khoa học kỹ thuật phục vụ sản xuất nông nghiệp mà trái lại y tập trung giới tinh hoa đất nước để sản xuất ra vũ khi nguyên tử nhằm hù dọa thế giới. Mỗi khi Bắc Hàn phóng hỏa tiển hạt nhân là sau đó nhận lại được hàng viện trợ của các quốc gia giàu có, tuy nhiên thế giới ngày nay đã biết chiêu trò của Kim cho nên họ mặc cho y phóng và người dân cứ tiếp tục đói. Một đất nước có những tên tâm thần hoang tưởng như thế chỉ là một tên Chí Phèo rạch mặt ăn vạ. Kim có vũ khí hạt nhân. Đúng, nhưng loại hạt nhân của Bắc Hàn chỉ là sơ khai, mới phát triển và có thể bị đánh chặn bất cứ lúc nào nếu xâm phạm lợi ích của các quốc gia văn minh khác.

Cuối cùng là Trung Quốc, tức là bọn cộng sản Tàu, cái nôi mẹ của đảng csVN hôm nay. Nước Tàu ngày nay đã phát triển kinh tế vượt bậc sau nhiều thập kỷ làm ăn với Mỹ. Hàng hóa Tàu có mặt khắp nơi trên thế giới với giá thành rẻ mạt đã thống lĩnh được thị trường hàng tiêu dùng, trữ lượng dự trữ ngoại tệ cao đã làm cho những kẻ lãnh đạo bộc lộ cái dã tâm truyền đời của bọn chúng là thống nhất liên hạ, lên ngôi minh chủ, lãnh đạo cả thế giới. Dưới sự cai trị của tên độc tài Tập Cận Bình, nước Tàu đang vươn lên vị trí làm chủ thế giới bằng kinh tế và vũ lực. Tập cũng không khác gì tên già Nguyễn Phú Trọng, sửa đổi điều lệ đảng để ngồi 3 nhiệm kỳ vị trí Tổng Bí Thư. Tuy nhiên dã tâm thống nhất thế giới đặt ra trật tự thế giới mới của y đã vấp phải trở lực từ những quốc gia dân chủ văn minh mà điều khó nuốt nhất là những nước này đều là những quốc gia dẫn đầu công nghệ vũ khí hạt nhân. Do đó dã tâm của giới lãnh đạo TQ chỉ dừng lại trong khu vực Đông Nam Á, răn đe hù dọa Việt Nam với sự bạc nhược của đảng cầm quyền, đầu tư thuê đất dài hạn, rải tiền vào Lào và Cambodia, vẽ đường lưỡi bò chiếm trọn vùng biển quốc tế của các quốc gia trong khu vực. Quân đội Tàu phù hung hăng như tổ tiên bọn chúng đã từng, sẵn sàng gây hấn với những nước nhỏ và đánh võ mồm với những đối thủ lớn. Riêng tại VN, ngoài khống chế về kinh tế, cài cắm tình báo khắp các tỉnh thành, Bắc Kinh còn khống chế được thượng tầng lãnh đạo đảng csVN mà ai cũng có thể thấy qua sự hèn hạ quỵ lụy của người đứng đầu đảng và những đảng viên cao cấp phải đi chầu Bắc Kinh trước khi nhậm chức tại VN như thời phong kiến xa xưa.

Đời sống người dân Tàu dễ thở hơn vì kinh tế phát triển, nhưng nhà cầm quyền dùng bức màn thép để ngăn cấm người dân tiếp cận được các luồng thông tin chính thống của các quốc gia khác. Tại Tàu, người dân không được dùng Google, Youtube và Facebook, đổi lại nhà cầm quyền làm ra mạng Weboo, TikTok cho họ sử dụng, nguy hiểm hơn họ còn dùng công nghệ nhận dạng và camera khắp nơi để truy cập thông tin bất cứ ai bước vào lãnh thổ, điều này có thể hiểu là bất cứ người dân thường hay khách du lịch nào vào TQ bằng con đường hợp pháp họ đều biết rõ lý lịch. Đó là cách quản lý con người phi nhân quyền mà VN trong thời gian gần đây đã bắt chước theo như quản lý Sim ĐT, CCCD có gắn chip và gần đây nhất là công an một tỉnh phía Bắc đã chuẩn bị triển khai chương trình tại tỉnh của họ.

Đó là những nét đặc thù của những quốc gia cộng sản, những đất nước đang đi trên con đường tiến đến xã hội chủ nghĩa. Như thế chúng ta có thể tóm lược lại khi VN đến XHCN tức là người dân phải ngu, phải suy tôn lãnh tụ, yêu bác, yêu đảng (dù cái đảng đó bốc mùi thúi hoắc), phải ăn mặc tuềnh toàng, phải dùng mạng xã hội trong nước làm ra, phải đói và nghèo như người dân Cuba và Bắc Hàn, phải duy ý chí như Tàu khựa vv…

Như vậy cái xã hội đó đâu có phải là “Thiên đường XHCN” như đảng hằng phét lác tuyên tuyền mà đó chính là “Địa ngục XHCN” ngay chính trên thế gian do đảng cộng sản tạo ra!

Liệu Phạm Bá Hiền cũng sẽ lại là Út Trọc, Vũ Nhôm?

Báo Tiếng Dân

Blog VOA

Trân Văn

11-6-2023

Tiếp theo phần đầu

Thiếu tướng Phạm Bá Hiền quê ở xã Mai Phụ, huyện Lộc Hà, tỉnh Hà Tĩnh có nhiều điểm tương đồng với ông Phạm Bá Hiền thứ ba – cùng sinh năm 1972, cùng buôn vải ở Sài Gòn, cùng… có “quan hệ thương mại” với một đơn vị do quân đội thành lập…

Việc “một lãnh đạo tỉnh Hà Tĩnh” thừa nhận ông Phạm Bá Hiền thứ nhất cũng là ông Phạm Bá Hiền thứ hai (1) chính là sự thừa nhận những tuyên bố của hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam về sự “quyết liệt” trong phòng chống tham nhũng chỉ đơn thuần là “quyết” làm cho… “liệt”.

Bởi các hệ thống “quyết” làm cho… “liệt” nên mới có chuyện từ tỉnh đến huyện, xã nhất trí lờ đi việc thâu tóm đất đai, xây dựng lâu đài không phép ở xã Mai Phụ, huyện Lộc Hà, tỉnh Hà Tĩnh, thậm chí còn công khai thú nhận với báo giới: “Không lập biên bản đình chỉ khi biết việc sai phạm là vì không ai dám ký vào biên bản sai phạm đó” (2).

Bởi hiểu các hệ thống “quyết” làm cho… “liệt” nên dù biết rất rõ lai lịch của ông Hiền – một người chỉ buôn vải ở Sài Gòn, do doanh nghiệp của ông ta sáp nhập với doanh nghiệp của Bộ Quốc phòng mà trở thành sĩ quan quân đội rồi trở thành… tướng nhưng bởi ông Hiền đang… lên nên lãnh đạo Hà Tĩnh mới tổ chức đón rước trọng thể, mới thỏ thẻ mong ông Hiền… “tiếp tục theo dõi, dành nhiều tình cảm và luôn đồng hành cùng quê hương Hà Tĩnh, đặc biệt là trên lĩnh vực quân sự, quốc phòng địa phương” (3).

Không chỉ hệ thống chính trị, hệ thống công quyền từ xã huyện đến tỉnh xem sự ngang ngược khi thâu tóm đất, xây dựng lâu đài của gia đình ông Hiền là bình thường, xem sự giàu có bất thường của gia đình ông Hiền là bình thường, xem con đường trở thành Thiếu tướng, Tư lệnh một binh đoàn của Quân đội nhân dân Việt Nam là đương nhiên mà ở thượng tầng cũng vậy. Không như vậy, giới lãnh đạo toàn quân không dọn đường để cất nhắc đồng chí Phạm Bá Hiền.

Thiếu tướng Phạm Bá Hiền quê ở xã Mai Phụ, huyện Lộc Hà, tỉnh Hà Tĩnh có nhiều điểm tương đồng với ông Phạm Bá Hiền thứ ba – cùng sinh năm 1972, cùng buôn vải ở Sài Gòn, cùng… có “quan hệ thương mại” với một đơn vị do quân đội thành lập để “làm kinh tế”, hết sức “liều lĩnh” nên cùng vi phạm pháp luật (một ông dính líu đến tự tiện chuyển đổi mục đích sử dụng đất nông nghiệp, xây dựng lâu đài trái phép, một ông liên tục giả mạo giấy tờ để gian lận thương mại tới mức phải khởi tố [4]).

Thiếu tướng Phạm Bá Hiền – Tư lệnh Binh đoàn 16 và ông Phạm Bá Hiền – Phó Giám đốc Chi nhánh 3 của Công ty Thăng Long có phải là một chăng? Nếu phòng chống tham nhũng thật sự quyết liệt chứ không phải “quyết” làm cho… “liệt” thì các hệ thống đã phải vào cuộc để xác định thực – hư và công bố sớm để bảo vệ “niềm tin” của dân chúng, để làm rõ việc một “anh buôn vải ở Sài Gòn”, trở thành sĩ quan quân đội do doanh nghiệp sáp nhập với “đơn vị quân đội làm kinh tế” và gửi đi “đào tạo cơ bản qua các trường: Học viện Lục quân, Học viện Quốc phòng, Học viện Chính trị Hành chính Khu vực II,…” rồi phong tướng có phải là sắp đặt không? Những… “Huân chương Lao động hạng Ba, Bằng khen của chính phủ, Bộ Quốc phòng, danh hiệu ‘Chiến sĩ thi đua toàn quân’, ‘Chiến sĩ thi đua toàn quốc’ cùng nhiều phần thưởng cao quý của đảng, nhà nước” đã trao cho Đại tá Phạm Bá Hiền quan trọng hơn việc xem xét vì đồng chí đại tá giàu có bất minh và tai tiếng đến mức như vậy?

Làm sao có thể xem là “quyết liệt” phòng chống tham nhũng khi giới lãnh đạo toàn quân thản nhiên gạt bỏ tất cả những yếu tố lẽ ra phải xem là chính yếu để đề nghị chính phủ, quốc hội, nhà nước phong tướng cho một người có rất nhiều dấu hiệu đáng ngờ về mức độ trong sạch như đồng chí Đại tá Phạm Bá Hiền?

Chính phủ, quốc hội, nhà nước đã cũng như đang vận hành, giám sát thế nào mà giới lãnh đạo toàn quân dám qua mặt như thế? Về logic, giới lãnh đạo toàn quân chỉ có thể liều lĩnh như thế khi chính họ tin rằng “quyết liệt” chỉ là “quyết” làm cho… “liệt”. Sự… “quyết liệt” đã trưng bày khi xử lý những scandal như Đinh Ngọc Hệ (Út Trọc), Phan Văn Anh Vũ (Vũ Nhôm) không phải là quyết liệt theo đúng ngữ nghĩa của hai từ này. Sự “quyết liệt” đó chỉ có tác dụng khiến những cá nhân cảm thấy… trống lưng chùn tay, bất động làm cả hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tê liệt, kinh tế – xã hội hỗn loạn tới mức giới lãnh đạo các hệ thống phải vận động “dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm”.

Kỷ luật Ủy viên Bộ Chính trị này, Ủy viên BCH TƯ đảng kia, tống giam Bí thư nọ, phạt tù Chủ tịch một số tỉnh,… đã cũng như đang được trưng bày để giới thiệu sự “quyết liệt” trong phòng chống tham nhũng. Tuy nhiên việc trao cho ông Phạm Bá Hiền hàm Thiếu tướng hay việc ông thản nhiên phô bày sự giàu có bất minh của gia đình ông qua tổ chức “vinh quy bái tổ” trong bối cảnh các hệ thống rất… “quyết liệt”, chứng tỏ “quyết liệt” chỉ dược dùng như… trang sức. Đâu phải tự nhiên mà thay vì “quyết liệt đấu tranh với những biểu hiện sai trái”, giới lãnh đạo tỉnh Hà Tĩnh lại hoan hỉ chia vui với “bạn” Hiền dù biết rõ “bạn” thế nào. Ông Hiền không phải là trường hợp cá biệt mà chỉ là ví dụ mới nhất.

***

Tháng trước, Ban Nội chính của BCH TƯ đảng khóa 13 tổ chức họp báo để “thông báo về kết quả cuộc họp Thường trực của Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng – chống tham nhũng, tiêu cực” (5). Người ta phát giác ông Nguyễn Văn Yên – một trong hai Phó Ban Nội chính mang đồng hồ hiệu Patek Philippe model World Time Mecca. Giá bán chiếc đồng hồ mà ông Yên sử dụng khoảng 260.000 Mỹ kim (6), nếu quy ra đồng Việt Nam thì chừng sáu… tỷ!

Sau khi phát giác vừa kể lan rộng trên mạng xã hội và bùng lên thành scandal (7), thay vì được thấy hệ thống chính trị, hệ thống công quyền – vốn không ngừng quảng cáo là đang… “phòng, chống tham nhũng một cách đồng bộ, quyết liệt” hành động… “kịp thời” hoặc ít ra, cũng hứa sẽ làm gì đó trước biểu hiện về sinh hoạt xa hoa đến mức khó tưởng của ông Yên để thêm một lần nữa… “khẳng định quyết tâm rất cao của đảng, nhà nước ta trong cuộc đấu tranh phòng, chống tham nhũng, tiêu cực” thì thiên hạ chỉ thấy các cơ quan truyền thông chính thức như Thanh Niên, VnExpress,… hoặc do thiếu kiến thức về xa xỉ phẩm, hoặc do… “thiếu cảnh giác cách mạng” khi lựa chọn hình ảnh, khiến ông Yên nói riêng và đảng nói chung bị… “xuyên tạc, bôi nhọ”, vội vàng cắt cụt cánh tay ông Yên mang đồng hồ trên tấm ảnh họ lỡ chọn đăng (8).

Ông Nguyễn Văn Yên vốn là Vụ trưởng Vụ Theo dõi xử lý các vụ án, vụ việc của Ban Nội chính BCH TƯ đảng. Ban Nội chính của BCH TƯ đảng là “cơ quan tham mưu, giúp việc cho BCH TƯ đảng và thường xuyên là Bộ Chính trị, Ban Bí thư về chủ trương và các chính sách lớn thuộc lĩnh vực nội chính, phòng – chống tham nhũng, cải cách tư pháp, đồng thời là cơ quan chuyên về công tác nội chính của đảng, cơ quan thường trực của Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng, tiêu cực và Ban chỉ đạo cải cách tư pháp Trung ương”. Đầu năm ngoái (1/2022), ông Yên được Ban Bí thư lựa chọn và bổ nhiệm làm Phó Ban Nội chính. Vào thời điểm đó, ông Phan Đình Trạc – vừa là Ủy viên Bộ Chính trị, vừa là thành viên Ban Bí thư – khẳng định, việc lựa chọn, bổ nhiệm ông Yên là “sự ghi nhận quá trình phấn đấu, rèn luyện lâu dài của ông Yên” (9).

Ai cũng biết, nếu thanh liêm, chẳng viên chức nào có thể dư giả tới mức không cần đắn đo về giá để sắm đồng hồ như vậy, song chuyện đó không quan trọng bằng việc lãnh đạo cơ quan chuyên trách “phòng, chống tham nhũng, tiêu cực” thản nhiên phô bày sự giàu có của ông ta trong sinh hoạt thường nhật. Tình huống này chỉ có thể xảy ra khi Tổng Bí thư, các thành viên trong Bộ Chính trị, các thành viên trong Ban Bí thư, các thành viên trong BCH TƯ đảng, các thành viên trong Ban Nội chính của BCH TƯ đảng cùng xem điều đó là bình thường. Khi giàu có bất thường được xem là đương nhiên thì chuyện điều tra người này, kỷ luật người kia, tống giam người nọ vì tham nhũng, tiêu cực làm sao có thể xem là… “quyết liệt”? Vẫn là “quyết liệt” nếu những người như ông Nguyễn Văn Yên sẽ điều tra những người như Thiếu tướng Phạm Bá Hiền và các “đối tượng có liên quan”?

Quyết liệt” nhưng vẫn từ chối công bố tờ khai tài sản của các viên chức trong diện mà luật buộc phải kê khai để dân chúng giám sát, góp ý,… “quyết liệt” nhưng vô hiệu hóa tất cả những nỗ lực đề nghị hình sự hóa việc giàu có bất minh, tịch thu sung công tài sản của những viên chức không thể giải trình hợp lý về nguồn gốc tài sản,… vừa “quyết liệt phòng chống tham nhũng”, vừa truy tìm và xử lý hình sự những cá nhân tố giác sự xa hoa bất thường của các viên chức, thậm chí điều động nhân sự sang cả Thái Lan để bắt cóc Đường Văn Thái, bởi một trong những “sai phạm nghiêm trọng” của Đường Văn Thái là tham gia thực hiện trang “Lều của đầy tớ” trên mạng xã hội nhằm “chống phá nhà nước” (10),… “quyết liệt” kiểu đó có khác gì dùng “quyết liệt” như bùa chú, một mặt, “quyết” làm cho các viên chức không cùng phe nhóm… “liệt”, mặt khác làm cho kinh tế – xã hội… “liệt” cả về hoạt động lẫn ý chí để tương lai xứ sở này, vận mệnh dân tộc này cho những cá nhân như ông Hiền, ông Yên và những kẻ “đồng hội, đồng thuyền” cùng… “quyết”!

Chú thích

(1) https://tienphong.vn/lanh-dao-tinh-ha-tinh-noi-gi-ve-bua-tiec-vinh-quy-bai-to-cua-thieu-tuong-pham-ba-hien-post1541249.tpo

(2) https://baovephapluat.vn/phap-luat-ban-doc/dieu-tra-theo-don-thu/cu-ba-78-tuoi-thinh-thoang-ra-cho-ban-rau-xay-biet-thu-khung-52840.html

(3) https://baohatinh.vn/luc-luong-vu-trang/lanh-dao-ha-tinh-chuc-mung-thieu-tuong-pham-ba-hien/249444.htm

(4) https://vnexpress.net/khoi-to-vu-tron-thue-tai-cong-ty-thang-long-2022845.html

(5) https://thanhnien.vn/pho-truong-ban-noi-chinh-tu-khong-co-chuyen-bat-duoc-ba-nguyen-thi-thanh-nhan-roi-giau-185230510174501541.htm

(6) https://www.chrono24.com/patekphilippe/patek-philippe-world-time-mecca–id20138658.htm

(7) https://www.facebook.com/photo/?fbid=643835531119791&set=p.643835531119791

(8) https://www.facebook.com/trung.lenghien/posts/pfbid023AXTK9Qf7Ke5ZMCm1PNJ6aTT1kCMXJ3HT6R3GoKTreYRJFfiWkaWUo3CSGQrAv7zl

(9) https://vnexpress.net/ban-noi-chinh-trung-uong-co-them-mot-pho-ban-4422308.html

(10) https://congthuong.vn/bo-mat-that-cua-doi-tuong-duong-van-thai-250542.html

Đắk Lắk: Bắt giữ 6 người liên quan đến vụ xả súng vào hai trụ sở công an xã

Theo Đài Á Châu Tự Do

Công an tỉnh Đắk Lắk đã bắt giữ sáu người liên quan đến vụ tấn công vào hai trụ sở công an xã Ea Tiêu và Ea Ktur làm chết sáu cán bộ và công an.

Bộ Công an khoảng trưa ngày 11/6 có thông tin chính thức về vụ việc nghiêm trọng xảy ra tại Tây Nguyên.

Một số đối tượng trong băng nhóm nổ súng tấn công trụ sở Công an xã vừa bị bắt giữ.

Cổng thông tin điện tử (trang web) của bộ này dẫn báo cáo của Công an tỉnh Đắk Lắk cho hay, sáng sớm ngày 11/6/2023 tại huyện Cư Kuin, tỉnh Đắk Lắk xảy ra vụ việc một nhóm người chưa xác định danh tính dùng súng tấn công trụ sở Công an các xã Ea Tiêu và Ea Ktur làm chết và bị thương một số công an xã, cán bộ xã và người dân.

Bộ Công an chỉ đạo Công an tỉnh Đắk Lắk, các đơn vị nghiệp vụ triển khai vây bắt, hiện nay, lực lượng công an đã bắt giữ sáu người có liên quan, đang tiếp tục truy bắt những người còn lại.

Bộ Công an đề nghị người dân địa phương không hoang mang và làm theo yêu cầu của cơ quan chức năng, Bộ công an cũng đề nghị cơ quan truyền thông cần kiểm chứng thông tin trước khi đăng tải để đảm bảo thông tin đúng sự thật.

Trước đó, hai tờ báo nhà nước là VnExpress và báo Công Thương đăng tải thông tin chi tiết về vụ việc cho biết, vào rạng sáng 11/6 có 40 người mặc áo rằn ri chia ra hai nhóm tấn công vào trụ sở công an xã Ea Tiêu và Ea Ktur, thuộc huyện Cư Kuin, tỉnh Đắk Lắk làm sáu cán bộ xã, công an tử vong.

Hai bản tin của báo chí nhà nước về sự việc nghiêm trọng ở khu vực Tây Nguyên bị xóa không lâu sau khi đăng tải. 

Hai trụ sở công an xã Ea Tiêu và Ea Ktur, thuộc huyện Cư Kuin, tỉnh Đắk Lắk bất ngờ bị tấn công trong rạng sáng 11/6 khiến ít nhất 6 cán bộ tử vong và nhiều người khác bị thương, theo như bản tin của báo chí nhà nước.

Theo đó, Bộ trưởng quyết định truy thăng cấp bậc hàm

    • Từ Đại úy lên Thiếu tá đối với đồng chí Hoàng Trung (SN 1981), quê quán: Nghi Lộc, Nghệ An, cán bộ Công an xã Ea Ktur, huyện Cư Kuin, tỉnh Đắk Lắk;
    • Từ Thượng úy lên Đại úy đối với đồng chí Nguyễn Đăng Nhân (SN 1994), quê quán: Yên Thành, Nghệ An, cán bộ Công an xã Ea Ktur, huyện Cư Kuin, tỉnh Đắk Lắk;
    • Từ Đại úy lên Thiếu tá đối với đồng chí Trần Quốc Thắng (SN 1989), quê quán: Thạch Hà, Hà Tĩnh, cán bộ Công an xã Ea Tiêu, huyện Cư Kuin, tỉnh Đắk Lắk;
    • Từ Thượng úy lên Đại úy đối với đồng chí Hà Tuấn Anh (SN 1991), quê quán: Triệu Sơn, Thanh Hoá, cán bộ Công an xã Ea Tiêu, huyện Cư Kuin, tỉnh Đắk Lắk.

Mạng báo VnExpress sáng 11/6, dẫn thông tin từ Bộ Công an cho biết, báo cáo từ Công an tỉnh Đắk Lăk thể hiện, lúc 0 giờ 35 phút ngày 11/6, khoảng 10 người mặc đồ rằn ri, đi xe máy đến trụ sở Uỷ ban và Công an xã Ea Tiêu. 

Sau khi sát hại 2 cán bộ công an, những người này ra ngã ba Ea Sim, Quốc lộ 27, chặn ôtô bán tải và bắn chết tài xế.

Cùng lúc, một nhóm khác gồm 30 người đi hai xe Jeep và xe máy, tấn công trụ sở UBND và Công an xã Ea Ktur. 

Những người này dùng súng và dao tấn công một thiếu tá 42 tuổi, một đại uý 35 tuổi và hai thượng uý 21 và 29 tuổi. Bí thư xã, Chủ tịch xã và một thanh niên sau đó cũng bị bắn. 

Bước đầu ghi nhận có bảy người tử vong trong đó có một người dân, ba người khác bị thương, tuy nhiên hiện chưa rõ động cơ gây án. 

Bản tin này của VnExpress bị xóa sau khi đăng bài chỉ vài phút. 

Một số trong nhóm người này sau đó ra ngã ba Ea Sim, Quốc lộ 27, chặn ôtô bán tải và bắn chết một tài xế, theo bản tin của VnExpress bị xóa sau khi đăng tải không lâu.

Báo Công Thương cũng dẫn nguồn tin riêng cho biết sự việc tương tự, tờ báo này là tờ báo của nhà nước đăng tin sớm nhất về vụ việc, tuy nhiên hai tờ báo nêu trên đều rút bài.

Trưa cùng ngày, các báo đăng tải các bản tin ngắn gọn về vụ việc dẫn nguồn tin từ Người phát ngôn Bộ Công an Việt Nam Tô Ân Xô xác nhận có vụ việc xảy ra nhưng không nêu cụ thể số người thương vong.

Cập nhật từ báo VieetNamNet.vn và các báo lề phải

Các lực lượng chức năng đã bắt giữ 16 nghi phạm, giải cứu 2 con tin liên quan vụ nhóm người tấn công trụ sở công an xã ở huyện Cư Kuin, tỉnh Đắk Lắk.

Trung tướng Tô Ân Xô, người phát ngôn Bộ Công an chiều 11/6 xác nhận với VietNamNet thông tin trên và cho biết, các đơn vị vẫn đang tiếp tục truy bắt nhóm đối tượng.

Lực lượng chức năng làm nhiệm vụ tại xã Ea Tiêu. Ảnh: HD
Ảnh: HD

Theo Trung tướng Tô Ân Xô, báo cáo của Công an tỉnh Đắk Lắk cho biết, sáng sớm 11/6, một nhóm người chưa xác định danh tính dùng súng tấn công trụ sở Công an xã Ea Tiêu và Ea Ktur làm chết và bị thương một số cán bộ công an xã, cán bộ xã và người dân.

Đồng thời, lực lượng chức năng đã giải thoát 2 công dân bị bắt làm con tin, công dân thứ 3 tự giải thoát. Hiện các đơn vị chức năng đang quyết liệt truy bắt số đối tượng còn lại.

Các đối tượng trong vụ nổ súng tấn công trụ sở bị bắt giữ.

Các đối tượng trong vụ nổ súng tấn công trụ sở bị bắt giữ.

Trước đó, như Báo CAND đã thông tin, sáng sớm cùng ngày tại địa bàn huyện Cư Kuin đã xảy ra vụ việc một nhóm người chưa xác định danh tính dùng súng tấn công trụ sở Công an xã Ea Tiêu và Ea Ktur, làm một số đồng chí Công an xã, cán bộ xã và người dân tử vong và bị thương…

Tang vật vụ án.

Tang vật vụ án.

Bộ Công an đã chỉ đạo Công an tỉnh Đắk Lắk, các đơn vị nghiệp vụ triển khai vây bắt nhóm đối tượng nêu trên. Đến 12h cùng ngày đã bắt giữ 6 đối tượng.

Công an nhanh chóng điều phương tiện, lực lượng đến hiện trường.

Công an nhanh chóng điều phương tiện, lực lượng đến hiện trường.

Bộ Công an đề nghị bà con huyện Cư Kuin và các địa bàn lân cận bình tĩnh, không hoang mang; thực hiện theo yêu cầu của chính quyền cơ sở và các lực lượng chức năng. Nếu ai có thông tin liên quan đến nhóm đối tượng trên, đề nghị cung cấp ngay cho cơ quan Công an nơi gần nhất.

Đội ngũ truy bắt hung thủ.

Đội ngũ truy bắt hung thủ.

Bộ Công an đã chỉ đạo Công an tỉnh Đắk Lắk, các đơn vị nghiệp vụ triển khai vây bắt nhóm đối tượng nêu trên.

Lời Bàn: Tức nước vớ bờ, vũ khí quá thô sơ, dân đen thiểu số sắc tộc làm sao chống với Côn An trang bị tận răng quá đông đảo như  đàn sói của hung thần.


ĐIỆN KHÍ HOÁ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA

Giờ dạy môn Chủ nghĩa xã hội khoa học, thầy giáo dẫn lời Lê Nin:

– Điện khí hoá là sự sống còn của chủ nghĩa xã hội…

Thầy chỉ tay lên cái máy quạt, gương mặt đầy tự hào:

– Chế độ phong kiến và cả thế giới tư bản vẫn còn đang dùng quạt mo, các em ạ!

Nói đoạn thầy khe khẽ hát: Thằng Bờm có cái quạt mo…

Đúng lúc đó thành phố bị cúp điện. Trời ngoài sân nắng như đổ lửa. Lũ ve đồng loạt reo lên như nhạo báng. Học trò dùng vở làm quạt. Cả phòng học kêu lạch phạch, to hơn cả tiếng thầy. Lưng thầy toát mồ hôi ướt đẫm.

Cái khó ló cái khôn, trước tình thế ấy thầy nhấn thêm mệnh đề phủ định:

– Không có điện loài người sẽ chết!

Một học sinh đứng lên hỏi:

– Thế người nguyên thủy thì sao ạ?

Thầy lại tỏ ra rất thông minh:

– Vấn đề là ở đấy. Các em có thấy người nguyên thủy nào còn sống không?

Học sinh nhìn nhau và bái phục trình độ lý luận của thầy. Trong lúc thầy đang đắc ý thì có học sinh đứng lên:

– Thưa thầy, em thấy người nguyên thủy vẫn còn sống. Bằng chứng, khi chủ nghĩa xã hội thiếu điện thì họ chui về lại hang động, bỏ qua thời kỳ quá độ để tiến thẳng lên chủ nghĩa cộng sản.

Học sinh đưa màn hình điện thoại cho thầy xem. Mắt thầy lại sáng lên:

– À, đó là chủ nghĩa cộng sản nguyên thủy!

Chu Mộng Long


 

Sáu điều kỳ quặc thấy ở Việt Nam

Số Đỏ

Bà Mỹ này viết đúng y những thói hư tật xấu của người mình!

Li giới thiệu (của người dịch Trần Văn Giang)

– Bài viết này phổ biến trên trang “Blog” của cô Blossom O’Bradovich, một nữ y tá trẻ tuổi người Mỹ gốc Anh Quốc. Cô O’Bradovich là một tay du lịch loại “backpacking” (người trong nước gọi là “Tây Ba-lô”) không biết mệt mỏi. Cô ta ghi lại chi tiết các kinh nghiệm trong thời gian cô đi du lịch các nước Á châu; trong đó có Việt nam.

Tôi chỉ dịch lại phần kinh nghiệm về Việt Nam của cô O’Bradovich để chúng ta cùng nhau suy gẫm về vấn đề văn hóa và giáo dục của người Việt hiện sống trong xã hội Việt Nam qua cái nhìn của một người ngoại quốc – nhất là người Tây phương.

Trần Văn Giang

*

Đây là 6 điều kỳ quặc tôi thấy chỉ có ở Việt Nam:

1- Bóp còi xe liên tục

Người Việt Nam bóp còi xe liên tục với chủ ý muốn nói là “Ê, tôi đang đi tới đây…” khác hẳn với người Tây phương chỉ bóp còi khi tức giận người đi xe phía trước, hay tỏ ý muốn họ tránh ra ngay. Nói cách khác, người Việt bóp còi xe có kèm với nụ cười và một cái gật đầu có ý thông báo là “Tôi đang đi đàng sau bạn” hơn là “một dấu hiệu của sự tức giận, muốn chửi thề.”

Ngoài ra, sự việc người đi bộ lao đầu thẳng vào các dòng xe nhộn nhịp đang đi tới là chuyện hoàn toàn bình thường; bởi vì người lái xe sẽ không bao giờ dừng lại nhường cho bạn đi qua, mà họ sẽ tìm mọi cách tránh bạn. Thật ra, nếu không đi như vậy (lao thẳng vào) thì vô phương mà băng qua đường ở phố xá Việt Nam.

Chạy xe ở Việt Nam không phải là chuyện dễ dàng đâu. Dù đã biết bấm còi hoàn toàn không có hiệu quả gì cả nhưng người chạy xe vẫn cứ bấm túi bụi y như là muốn gọi phép lạ.

Có lần một anh xe ôm chở tôi, thình lình anh ta dừng xe ngay giữa đường lộ, tắt máy để… dùng “Google Translation” cấp tốc (trên điện thoại di động?) và gõ cho tôi biết bằng dòng chữ Anh ngữ là “Cô thật xinh đẹp!” trên màn hình trong khi hàng loạt xe vận tải phải chạy vòng quanh chúng tôi để tránh. Tôi hoảng hồn tưởng sắp có tai nạn xẩy đến; nhưng kỳ lạ vẫn chỉ thấy dòng xe đông đảo chạy tránh chúng tôi! Chuyện này không thể xảy ra ở Tây phương hay các nước phát triển. Nếu ở Mỹ, thì có lẽ chúng tôi đã bị xe cộ cán chết mất đất rồi!

2– Không có khái niệm về thời gian

Dường như Việt Nam không hề có chút khái niệm gì về thời gian. Mỗi khi tôi hỏi một người Việt Nam về thời gian cần để làm xong một chuyện gì đó thì không có một ai biết trả lời tôi như thế nào? Thời gian có một ý nghĩa khác biệt ở Việt Nam: Mọi người cho là “cứ khi nào xong là xong. Xem giờ giấc làm quái gì?” Ngược lại, đối với người Tây phương thời gian là vấn đề rất quan trọng đã ăn sâu vào tiềm thức từ bé chứ không thể xem là “sao cũng được!” Kể ra ở đây (VN) vì vấn đề thời gian khá cởi mở cũng làm đời sống thoải mái, dễ thở, đỡ căng thẳng hơn. Ngoại trừ trường hợp bạn đang bấn lên khi muốn bắt cho kịp chuyến tàu sắp rời bến, và sau khi hỏi người Việt khi nào tàu chạy thì được trả lời là “sắp rồi” hay “đừng quá lo lắng.”

Một trường hợp khác khi tôi dạy học ở một Trung tâm Anh Ngữ. Tôi nhận một bảng phân giờ mà thực ra chẳng có ý nghĩa gì cả. Chẳng hạn, một buổi sáng, tôi vào lớp lúc 7 giờ và bắt đầu công việc dạy học thì một nhân viên người Việt bước vào lớp, kéo tôi ra khỏi lớp và nói: “Buổi học đã bị hủy bỏ.” Nghĩa là tôi phải ngồi chờ loanh quanh đâu đó trong sân trường cho đến giờ của lớp kế tiếp (?)

Tôi chỉ được thông báo sự thay đổi quan trọng vào phút chót, hoặc đã quá muộn. Người đến thông báo thường nói với tôi là: “Đừng lo lắng. Mọi chuyện sẽ ổn thỏa. Bạn cứ ngồi chờ.” Rồi sau đó, mọi người tự nhiên xem như không có vấn đề gì phải quan tâm – Cứ kiên nhẫn và chấp nhận thôi. Trong khi đó họ lại không muốn thầy giáo nước ngoài có những thay đổi vì lý do riêng vào phút chót.

3- Thức ăn, thức uống quái đản

Người Việt nổi tiếng về các món ăn quái đản (bất bình thường) đối với khẩu vị người ngoại quốc, như là: xơi thịt chó, thịt mèo, hột vit lộn, thịt rùa, thịt chuột, và cả thịt nhím. Đối với người Việt đó là chuyện bình thường; nhưng với khẩu vị của người Tây phương thì lại quá rùng rợn (downright offensive). Bạn có thể nhìn thấy sâu bọ còn sống bò lổn nhổn cho đến đầu chó nhăn răng treo lủng lẳng; cà phê “cứt chồn” (weasel “poo” coffee) cho đến việc cắt cổ rắn sống lấy máu tươi, tim còn đập phì phọp để dân nhậu ăn tươi nuốt sống ngay giữa đường phố đông đảo (?) Từ dế (crickets), gián (cockroaches), bướm (butterflies) và sâu bọ chiên dòn được dân nhậu nhâm nhi với bia… Bạn cũng đừng có ngạc nhiên khi thấy thịt nhím (porcupines) với lông gai góc thấy mà hãi được liệt kê hàng đầu trên thực đơn các món nhậu. Họ cho biết, thịt nhím, sau khi bỏ bộ lông gai góc ghê sợ, ăn lại ngon như thịt vịt vậy(!)

4- Không có khái niệm về “đời tư” (personal space) của người khác

Thiệt tình! Hoàn toàn không có một tí nào cả! Thật muốn chửi thề hết sức bởi vì theo họ: Chuyện cá nhân của bạn cũng là chuyện cá nhân của tôi?! Mà thiệt không hà? Bất cứ người nào cũng tự nhiên, có quyền dí đầu vào nói lung tung với bạn khi bạn đang làm chuyện riêng tư. Đừng có ngạc nhiên khi thấy tôi mở điện thoại di động để đọc và gõ trả lời các tin nhắn của cá nhân tôi, sẽ có một anh bạn Việt Nam nào đó đứng lảng vảng quanh quẩn đang nhìn chằm chặp vào màn hình của tôi. Và cũng đừng ngạc nhiên nếu một người Việt Nam lại gần chào bạn bằng một câu đại khái như: “Ái chà! Trông bạn hôm nay khoẻ mạnh và béo tốt ghê.” Họ nghĩ đó là một lời khen.

5- Thuốc lào (Khói thuốc – Smoking)

Ở miền Bắc Việt Nam, rất thường tình khi sau mỗi bữa ăn, dân Việt chuyền tay nhau những cái điều cày (bamboo pipe). Họ hút thuốc lào sau bữa ăn vì tin là làm như thế (hút thuốc lào) giúp cho sự tiêu hóa được dễ dàng, tốt hơn (?) Hầu hết các nhà hàng ăn đều có thủ sẵn loại điếu cày này cùng với thuốc lào trong quán để “nicotin” có thể làm bạn ho sù sụ và tay chân run rẩy cả ngày.

6- Nhìn chăm chăm (Staring)

Ở Việt Nam, ngay cả tại thành phố lớn như Hà Nội, mỗi khi đi xuống phố thì y như rằng tôi bị người dân địa phương nhìn chằm chằm rất lâu – Điều này cũng thường thấy ở Ấn Độ, nhưng ít thấy ở các nước Á châu – Đối với văn hóa Tây phương, “nhìn chằm chằm” (staring) như vậy được xem là rất thô lỗ (rude); nhưng ở Việt Nam “nhìn chằm chằm” chỉ đơn giản là sự “tò mò.”

Tôi cảm thấy căng thẳng không phải chỉ riêng vì cái nhìn chăm chăm của đàn ông con trai mà ngay cả phụ nữ khi tôi tản bộ thể dục vào buổi sáng. Đôi khi ánh mắt nhìn chỉ có vẻ tó mò; đôi khi có vẻ “khám xét” (scrutinizing) làm tôi có cảm nghĩ là họ không muốn thấy tôi hiện diện ở đây! (I didn’t feel so welcome!)

Nhiều lần, có người đang đi xe gắn máy dừng lại bên đường rồi ngoái đầu hẳn về phía sau để nhìn tôi như thể tôi là một con thú vật hiếm trong sở thú (an animal in the zoo). Điều này (nhìn chăm chăm) đôi khi làm tôi không thấy thoải mái chút nào và không muốn đi ra ngoài phố.

Gia Nguyễn

chia sẻ từ Trần Văn Giang

Ơn nước Mỹ

Lê Vi

Coi hết những clip youtube của bạn “Lại Ngứa Chân” quay về mọi thứ, đường hẻm, mặt tiền, từng khu phố, từng người dân nghèo khổ, thiếu thốn của Cuba để nhận ra một chân lý

Vì sao người dân Cuba nghèo khổ,thiếu thốn? Vì sao Cuda đổ nát,tan tành,teng beng như vậy? Câu trả lời là do Mỹ cấm vận Cuba đã mấy chục năm và hiện tình vẫn cấm vận dù Liên Hiệp Quốc nhiều lần vận động Mỹ bỏ cấm vận

Nghĩ tới xứ Việt Nam

Té ra cái mà dân Việt Nam không còn bao cấp,không còn thiếu thốn thốn,không còn rách rưới là nhờ Mỹ bỏ cấm vận Việt Nam từ năm 1994

Xuất khẩu hàng Việt Nam sang Mỹ năm 2022 đạt giá trị 109,38 tỉ USD

Trong những ngày dịch cúm Tàu,cũng Mỹ,đã đưa tay ra cho người dân Việt Nam.Mỹ đã trao tặng gần 40 triệu liều vaccine cho Việt Nam

Ơn ai?ơn nước Mỹ.Mỹ thương thì sống,Mỹ ghét thì chết

Thứ nhì là ai nữa?là Việt Kiều

Báo Tuổi Trẻ đưa tin,theo chuyên gia Nguyễn Trí Hiếu, trong năm 2022 ngoại tệ của VK gửi về Việt Nam là gần 19 tỉ USD. Điều đó có nghĩa hiện nay bình quân một người Việt Nam ở nước ngoài gửi về nhà khoảng 4.000 USD/năm, tương đương với GDP bình quân đầu người ở Việt Nam năm 2022 là 4.163 USD

Ơn Việt Kiều.Những người đã từng nửa đêm bỏ nhà bỏ cửa băng mình vào đêm đen của biển rộng,đại dương tìm con đường sống

Rất đơn giản như đang giỡn.

Nguyễn Gia Việt