Tại sao Gánh nặng nợ nần của Trung Cộng là quá lớn so với các nước khác

Theo tạp chí Forbes và các tạp chí tài chính

Milton Ezrati:

Quy mô của vấn đề nợ của Trung Quốc thực sự đáng kinh ngạc. Ở thước đo cuối cùng, nợ thuộc mọi loại – công, tư và trong tất cả các lĩnh vực của nền kinh tế – lên tới tương đương 51,9 nghìn tỷ USD, gần gấp ba lần quy mô nền kinh tế Trung Quốc tính bằng tổng sản phẩm quốc nội của nước này. 

Đây là mức cao nhất được ghi nhận trong 27 năm kể từ khi Bắc Kinh lần đầu tiên bắt đầu theo dõi số liệu thống kê như vậy. Các vấn đề dường như chỉ trở nên tồi tệ hơn. Theo Viện Tài chính và Phát triển Quốc gia do Bắc Kinh hậu thuẫn, chính quyền địa phương sẽ phát hành khoản nợ mới vào năm tới trị giá khoảng 4 nghìn tỷ nhân dân tệ, tương đương 570 tỷ USD.

- YouTube

Nợ quá mức của Trung Quốc vượt xa gánh nặng mà Hoa Kỳ phải đối mặt. Gần đây nhất là vào năm 2020, tổng nợ của Hoa Kỳ so với GDP đã vượt quá Trung Quốc. Nhưng tính đến giữa năm 2022, gánh nặng nợ tương đối của Trung Quốc cao hơn Mỹ 40%. Nếu sự so sánh này không làm nổi bật tình hình bấp bênh của Trung Quốc, thì đáng để xem xét rằng các nước phát triển hơn, chẳng hạn như Hoa Kỳ, có xu hướng, do mức độ giàu có tương đối lớn hơn, có gánh nặng nợ tương đối cao hơn và có thể hỗ trợ họ dễ dàng hơn các nền kinh tế kém phát triển hơn. , chẳng hạn như của Trung Quốc.

Chính quyền địa phương dường như là thủ phạm gây ra vũng lầy nợ nần chung của Trung Quốc. Không phải các địa phương đã thực hiện chính sách hoang phí. Đó là chúng là công cụ của các nhà hoạch định trung ương ở Bắc Kinh. Khi những nhà quy hoạch đó triển khai một chương trình chi tiêu, chẳng hạn như kế hoạch xây dựng cơ sở hạ tầng gần đây, họ buộc chính quyền địa phương phải phát hành khoản nợ cần thiết để tài trợ cho nỗ lực này. Khoản nợ này đã tăng 11% cho đến giữa năm 2022, giai đoạn gần đây nhất có báo cáo dữ liệu, nó đủ nhanh để vượt qua mức sụt giảm khiêm tốn trong khoản vay của doanh nghiệp tư nhân, do triển vọng kinh tế suy yếu thúc đẩy gia tăng nợ nần.

Đằng sau chiều hướng đáng sợ về nợ là hai vấn đề cơ bản khác mà nền kinh tế và thị trường tài chính Trung Quốc đang phải đối mặt. Đầu tiên trong số này là nhu cầu nhân khẩu học của Trung Quốc. Bởi vì Bắc Kinh trong nhiều thập kỷ áp đặt quy định một con đối với các gia đình, Trung Quốc hiện có rất ít lao động trẻ để hỗ trợ cho lượng dân số đã nghỉ hưu quá lớn, vấn đề sẽ càng trở nên tồi tệ hơn trong những năm tới. Một bản tóm tắt của Trung tâm Nghiên cứu Pew ước tính rằng dân số Trung Quốc đã bắt đầu giảm và nền kinh tế sẽ sớm có ít hơn ba người trong độ tuổi lao động trên mỗi người về hưu. Vì ba công nhân này không thể tạo ra mức thặng dư cần thiết nên Bắc Kinh sẽ phải sử dụng nợ để hỗ trợ nghĩa vụ lương hưu an sinh xã hội của mình.

Có lẽ ở một mức độ cơ bản hơn, khoản nợ cũng phản ánh một phần thiết yếu của quản lý kinh tế cộng sản. Không giống như một hệ thống chủ yếu dựa vào thị trường, nơi các chủ thể tư nhân theo đuổi nhiều khoản đầu tư đa dạng, sự phụ thuộc của Trung Quốc vào sự chỉ đạo tập trung do các doanh nghiệp nhà nước thống trị có xu hướng hướng các nguồn lực kinh tế vào một số ít chương trình lớn. Khi những dự án này thành công, kết quả rất ấn tượng, nhưng một khi họ bỏ lỡ những nhu cầu kinh tế cơ bản, tổn thất và khoản nợ kèm theo do các dự án xấu có thể tăng lên ở mức độ rất lớn. Những thất bại trong phát triển bất động sản gần đây là một thí dụ cho điều này. Dự án Bất Động Sản chắc chắn là có các công ty tư nhân tham gia, nhưng quy mô của những thất bại dù sao cũng phản ánh sự chú trọng to lớn mà các nhà quy hoạch trung ương trước đây đặt vào việc xây dựng khu dân cư, lớn đến mức vào thời kỳ đỉnh cao, lĩnh vực này chiếm tới 30% nền kinh tế. 

A view from above of a large construction site against a backdrop of dramatic clouds.

Trung Quốc có thể đã thay đổi hướng đi kể từ đó, nhưng khoản nợ vẫn còn và những diễn biến thất bại của đại dự án không thể hỗ trợ cho việc giảm nợ, xóa bỏ nợ. Bất động sản cũng không phải là sai lầm duy nhất. Những sai sót khác như vậy đã góp phần làm tăng thêm khoản nợ hiện rất rõ ràng trong các số liệu.

Gánh nặng nợ nần do đó sẽ có xu hướng làm chậm tốc độ tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc, chắc chắn là tương ứng với tốc độ tăng trưởng nhanh chóng trong quá khứ không xa. Bởi vì nhân khẩu học của Trung Quốc sẽ không sớm thay đổi và vì Chủ tịch Tập Cận Bình đang tập trung hóa các quyết định kinh tế nhiều hơn so với trước đây, nên có vẻ như vấn đề nợ sẽ chỉ trở nên tồi tệ hơn, với tất cả những tác động có hại của nó đối với tốc độ tăng trưởng của nền kinh tế.


 

Trong ngày đầu năm Tập nhìn nhận suy thoái kinh tế và dự phóng hồi phục trong năm 2024

Tổng hợp Báo Chí Quốc Tế

Chủ tịch Tập Cận Bình thừa nhận trong bài phát biểu đêm giao thừa hôm Chủ nhật rằng các doanh nghiệp Trung Quốc đang gặp khó khăn và những người tìm việc gặp khó khăn trong việc tìm việc làm.

Đây là lần đầu tiên ông Tập đề cập đến những thách thức kinh tế trong thông điệp năm mới hàng năm kể từ khi ông bắt đầu đưa ra chúng vào năm 2013.

ông Tập thừa nhận trong bài phát biểu trên truyền hình: “Một số doanh nghiệp đã gặp khó khăn. Một số người gặp khó khăn trong việc tìm việc làm và đáp ứng các nhu cầu cơ bản.”

Ông Tập cho biết Trung Quốc sẽ “củng cố và tăng cường xu hướng phục hồi kinh tế tích cực, đồng thời đạt được sự phát triển kinh tế ổn định và lâu dài”, ông Tập nói.

“Chúng ta phải đi sâu cải cách và mở cửa một cách toàn diện, tăng cường hơn nữa niềm tin vào phát triển, nâng cao sức sống kinh tế và nỗ lực hơn nữa để thúc đẩy giáo dục, thúc đẩy khoa học và công nghệ và bồi dưỡng nhân tài.”

Xi Jinping sat at a desk with the Chinese flag behind him

Nền kinh tế Trung Quốc đã gặp khó khăn bởi một loạt vấn đề trong năm nay, bao gồm suy thoái bất động sản kéo dài , tỷ lệ thất nghiệp ở thanh niên cao kỷ lục , giá cả yếu và căng thẳng tài chính gia tăng tại chính quyền địa phương.

Cục Thống kê Quốc gia báo cáo hôm Chủ Nhật rằng chỉ số quản lý mua hàng chính thức, hay PMI, đã giảm xuống 49 vào tháng trước (12-2023), điều mà các quan chức cho là bằng chứng về nhu cầu yếu. Đó là tháng co thắt thứ ba liên tiếp. PMI có thang điểm lên tới 100 trong đó 50 đánh dấu ranh giới giữa sự mở rộng và sự co lại.

Chỉ số này đã giảm 8 trong số 9 tháng qua và chỉ tăng trong tháng 9. Vào tháng 11, chỉ số này ở mức 49,4, giảm so với mức 49,5 của tháng trước.

Nhu cầu toàn cầu về hàng hóa sản xuất đã bị ảnh hưởng khi các ngân hàng trung ương trên thế giới tăng lãi suất để chống lại tỷ lệ lạm phát cao hàng thập kỷ. Áp lực giá đã giảm bớt trong những tháng gần đây, nhưng nhu cầu vẫn chưa phục hồi trở lại mức trước đại dịch. Điều đó có sự phân nhánh khắp khu vực vì chuỗi cung ứng liên kết với Trung Quốc nằm rải rác ở nhiều nước châu Á.

An unfinished apartment building in Xinzheng City, Zhengzhou, China's central Henan province, seen on June 20, 2023. - Pedro Pardo/AFP/Getty Images/File

Một tòa nhà chung cư chưa hoàn thiện ở thành phố Xinzheng, Zhengzhou, tỉnh Hà Nam, miền trung Trung Quốc, được nhìn thấy vào ngày 20 tháng 6 năm 2023. – Pedro Pardo/AFP/Getty Images/File© Hình được cung cấp bởi CNN

Báo cáo của Cục Thống Kê cho biết, bất chấp sự sụt giảm của thị trường nhà ở do lệnh cấm vay quá mức của các nhà phát triển bất động sản, ngành xây dựng vẫn phát triển mạnh: chỉ số phụ của lĩnh vực đó đã tăng lên 56,9 trong tháng 12, tiến sâu vào lãnh thổ mở rộng, từ mức 55 trong tháng 11. nói.

Thế giới tưng bừng đón năm mới 2024, tạm gác thảm kịch chiến tranh

Ba’o Nguoi-Viet

December 31, 2023

LOS ANGELES, California (NV) – Năm mới 2024 đến với nhân loại toàn thế giới trong bối cảnh bi thảm của cuộc chiến Israel và Hamas diễn ra mỗi ngày với cái chết của thường dân Palestine vô tội, và cuộc xâm lăng của Nga tại Ukraine vẫn chưa chấm dứt, theo Reuters tổng kết vào cuối năm.

Nhưng dòng thời gian vẫn trôi, để một năm mới lại đến. Con người vẫn còn hy vọng một tương lai tốt đẹp chờ đón tại một thời khắc đánh dấu một trang mới.

Cảnh đốt pháo bông tại cảng Sydney, Úc. (Hình: Roni Bintang/Getty Images)

Theo vòng trái đất quay, các quốc gia lần lượt bắn pháo bông sáng rực chào đón năm mới 2024.

New Zealand

New Zealand nằm trong số những quốc gia đầu tiên trên thế giới đón mừng năm mới 2024 bằng màn bắn pháo bông ở thủ đô Auckland.

Màn trình diễn pháo bông từ tháp Sky Tower cao 328 mét ở Auckland đã chiếu sáng bầu trời đêm đầy mây và đi kèm với màn trình diễn hoạt hình và ánh sáng laser.

Màn trình diễn kéo dài 5 phút với 500 kg pháo bông được bắn từ tòa tháp và cầu Cảng Auckland cũng được chiếu sáng.

Dân chúng Auckland theo dõi qua cơn mưa phùn khi pháo bông rực rỡ bắn lên bầu trời đêm.

Úc

Sydney chào đón năm mới 2024 bằng màn bắn pháo bông rực rỡ trong màu sắc bạc và vàng để kỷ niệm 50 năm thành lập Nhà Hát Opera nổi tiếng.

Màn pháo bông trình diễn ngoạn mục kéo dài 12 phút bao gồm 36,000 hiệu ứng hình ảnh làm nức lòng người xem.

Pháo bông được bắn từ Cầu Cảng Sydney, Nhà Hát Opera Sydney, sáu bệ phóng nổi trên mặt nước, năm mái nhà cao tầng và bốn cầu phao khắp thành phố.

Theo ban tổ chức, màn trình diễn đã sử dụng hơn 8.5 tấn pháo bông.

Hồng Kông

Hồng Kông chào đón năm 2024 bằng màn bắn pháo bông đêm giao thừa ngoạn mục trên cảng Victoria vào tối Chủ Nhật, 31 Tháng Mười Hai.

Mặt tiền của trung tâm Hong Kong Convention and Exhibition Centre được trang trí bằng đồng hồ đếm ngược quy mô lớn trước màn trình diễn pháo bông kéo dài 12 phút.

Văn phòng du lịch thành phố cho biết năm nay là màn bắn pháo bông đêm giao thừa lớn nhất ở Hồng Kông cho đến nay.

Cảnh đốt pháo bông tại tháp Taipei 101, Đài Loan. (Hình: Gene Wang/Getty Images)

Đài Loan

Đài Loan chào đón năm 2024 bằng màn pháo bông ngoạn mục từ tòa tháp Đài Bắc 101, khi đồng hồ điểm nửa đêm.

Màn trình diễn xung quanh tòa nhà chọc trời mang tính bước ngoặt ở độ cao 508 mét kéo dài trong 300 giây và bao gồm hơn 16,000 vụ nổ, đồng thời lần đầu tiên kết hợp pháo bông Nhật Bản.

Theo Bộ Ngoại Giao Đài Loan, chủ đề của màn bắn pháo bông đêm giao thừa năm nay là “Thế Giới Sắc Màu” tượng trưng cho sự trở lại cuộc sống bình thường vào năm 2024, sau nhiều năm đại dịch cản trở du lịch nước này.

Bắc Kinh

Bắc Kinh đón năm mới với bài phát biểu của Chủ Tịch Tập Cận Bình cho biết Trung Quốc sẽ củng cố và nâng cao xu hướng phục hồi kinh tế tích cực vào năm 2024, đồng thời duy trì phát triển kinh tế lâu dài với những cải cách sâu sắc hơn.

Trong bài phát biểu đầu năm này, ông Tập đưa ra triển vọng Trung Quốc “chắc chắn phải được thống nhất,” thông điệp ám chỉ đến Đài Loan.

Năm 2023, là một năm đầy khó khăn cho nền kinh tế Trung Quốc khi tỷ lệ thất nghiệp trong giới trẻ tăng kỷ lục.

Thái Lan

Thái Lan đón năm 2024 với màn bắn pháo bông kéo dài 12 phút trải dài trên một phần sông Chao Phraya ở thủ đô Bangkok.

Lễ đón năm mới được tổ chức tại Icon Siam, một trong những trung tâm mua sắm lớn nhất ở Bangkok, còn bao gồm màn trình diễn máy bay không người lái kéo dài chín phút mô tả hình ảnh đếm ngược năm mới của Thái Lan.

Ở những khu vực khác của Bangkok, người xem cũng có thể xem màn bắn pháo bông tương tự từ Cung Điện Lớn nằm ở phía đối diện sông.

Đức Giáo Hoàng Francis vào chiều cuối năm 31 Tháng Mười Hai tại Vatican. (Hình: Andreas Solaro/AFP via Getty Images)

Vatican

Đức Giáo Hoàng Francis tưởng nhớ vị tiền nhiệm Đức Giáo Hoàng Benedict nhân ngày giỗ đầu. Đức Giáo Hoàng Benedict qua đời vào ngày 31 Tháng Mười Hai, 2022, kết thúc một thập niên mà một vị giáo hoàng đương nhiệm và cựu giáo hoàng sống cùng lúc tại Vatican.

Đức Giáo Hoàng Francis mô tả năm 2023 đánh dấu bằng những xung đột dữ dội và cầu nguyện cho “những người dân Ukraine, Palestine và Israel, Sudan, và những ai còn đau khổ trên thế giới.”

Đức Giáo Hoàng Francis mong muốn một năm kết thúc yên bình khi mọi người trên khắp thế giới kỷ niệm ngày kết thúc năm 2023.

Pháp

Tổng Thống Emmanuel Macron cho biết trong bài phát biểu cuối năm truyền thống trước quốc dân rằng năm 2024 sẽ là năm có những lựa chọn mang tính quyết định đối với đất nước ông và châu Âu.

Ông Macron nhấn mạnh thực tế rằng cuộc bầu cử Nghị Viện Châu Âu sắp tới vào Tháng Sáu sẽ là thời điểm quyết định nên tiếp tục xây dựng dự án châu Âu hay ngăn chặn nó, tiếp tục quá trình chuyển đổi sinh thái hay quay ngược đồng hồ, để khẳng định sức mạnh của các nền dân chủ tự do hay từ bỏ nó bởi những lời dối trá gieo rắc hỗn loạn.

Tổng Thống Pháp cho biết cả nước đang hướng tới một năm có nhiều cam kết quan trọng: Từ lễ kỷ niệm 80 năm D-day vào Tháng Sáu, đến Thế Vận Hội Olympic Paris 2024 vào mùa Hè và khai mạc Nhà Thờ Đức Bà vào ngày 8 Tháng Mười Hai.

Khải Hoàn Môn tại thủ đô Paris, Pháp, đón năm mới 2024. (Hình: Guillaume Souvant/AFP via Getty Images)

Đức

Những người hâm mộ pháo bông đã được thưởng thức một chút lễ đón giao thừa ở thành phố Grevenbroich thuộc Bắc Rhine-Westphalian vào Thứ Năm, 28 Tháng Mười Hai.

Khi đợt bắn pháo bông bắt đầu vào lúc nửa đêm, khách hàng của một cửa hàng bán lẻ pháo bông được thưởng thức màn trình diễn pháo bông và tia laser cho đêm cuối cùng của năm.

Cảnh sát Đức, các nhóm môi trường và cơ quan y tế đã kêu gọi cấm bắn pháo bông trước đêm giao thừa vì thường được sử dụng không phù hợp và bất cẩn, đồng thời gây ô nhiễm không khí.

Giống như ở nhiều quốc gia, truyền thống bắn pháo bông là một phần trọng tâm trong lễ đón giao thừa ở Đức. Tuy nhiên, một số thành phố đã cấm bắn pháo bông, thiết lập các khu vực cấm bắn pháo bông, đặc biệt là xung quanh các đường phố đông đúc.

Những nơi không đón mừng năm mới rầm rộ

Ukraine

Người dân Kiev năm nay yên lặng đón mừng năm mới 2024 vì lệnh giới nghiêm cảnh giác trước các cuộc tấn công bằng hỏa tiễn và máy bay không người lái dồn dập trong những tuần gần đây.

Chính phủ Ukraine không dành ngân sách cho việc đón mừng năm mới vì cần phải lo thực phẩm cho dân chúng trong mùa Đông trước bối cảnh Mỹ không thông qua được viện trợ quân sự do đảng Cộng Hoà ngăn cản.

Cảnh Gaza chiều cuối năm 2023. (Hình: Dawood Nemer/AFP via Getty Images)

Gaza và Israel

Trong lúc cả thế giới sáng rực với ánh sáng pháo bông, thì ở Gaza, người dân Palestine không có một chốn nương thân trong khói lửa bom đạn của Israel.

Con số thường dân Palestine chết kể từ ngày 7 Tháng Mười cho đến nay là ít nhất 21,800 người. (MPL) [kn]


 

Những vở bi, hài kịch mang tên “Đại án”-JB Nguyễn Hữu Vinh

Những vở bi, hài kịch mang tên “Đại án”

Ba’o Tieng Dan

Blog RFA

JB Nguyễn Hữu Vinh

31-12-2023

Bi, hài kịch!

Chúng tôi gọi các “Đại án” ở Việt Nam vừa qua như vụ “Việt Á” và “Chuyến bay giải cứu” là những vở bi, hài kịch của xã hội Việt Nam thời Cộng sản.

Những vụ đại án được coi là những “bi kịch” nhưng cái bi kịch này không chỉ trên sân khấu hay trong tác phẩm văn học, mà những tấn bi kịch này đang diễn ra trong thực tế đời sống xã hội. Ở đó, mỗi người dân là những những chuyện kể về những số phận và biến cố bi thảm trong đời thực ở xã hội Việt Nam. Đặc biệt là những giai đoạn khốc liệt, khó khăn nhất khi cả thế giới đương đầu với Đại dịch Covid-19. Ở Việt Nam, những diễn biến của đại dịch, những bế tắc xã hội, những hậu quả mà người dân Việt Nam đã phải chịu bằng một “đặc tính riêng có” của Việt Nam nhưng hàng triệu con người hoảng hốt bỏ chạy khỏi các trung tâm thành phố, công nghiệp. Hàng loạt các bi kịch đã xảy ra tại các khu dân cư, trên con đường chạy trốn bởi dịch bệnh, bởi hệ thống công quyền… được mạng xã hội phản ánh dù không đầy đủ, nhưng đủ để nói lên tính khốc liệt, sự khốn khổ của người dân và nhất là bản chất của hệ thống công quyền. Hàng chục ngàn con người đã bỏ mạng bởi dịch bệnh mà không đáng phải chấp nhận cái chết. Chỉ bởi sự vô cảm, bởi sự cứng nhắc, bởi sự kiêu ngạo Cộng sản, bởi những sai lầm chẳng giống ai của hệ thống công quyền, không thể cứu vãn gây ra.

Đặc biệt, đó cũng là hậu quả của hệ thống quan chức, công quyền trong bất cứ trường hợp nào, cũng lấy mục đích tham nhũng, ăn cướp hoặc phục vụ mục đích ăn cướp, róc rỉa người dân lành vô tội trong một “Nhà nước của dân, do dân, vì dân”.

Và chính cái “Nhà nước của dân, do dân, vì dân” ấy, đã thực hiện những tấn bi kịch một cách hoàn hảo. Để rồi nhìn vào đó, người ta không thể nào nhịn nổi tiếng cười.

Thông thường là vậy, một xã hội khi đi đến tận cùng của sự suy đồi, thì nó đi từ trạng thái Bi sang Hài. Cũng như con người khi đến đường cùng của sự đau khổ, thì nhiều khi tiếng cười được cất lên, được mang đến một cách vô thức.

Những vở hài kịch đó không chỉ nằm ở những chiến dịch “Chống dịch như chống giặc”, “Mỗi nhà dân, mỗi thôn xã, xóm làng đều là những pháo đài”, ở những cuộc hành quân, đưa xe tăng thiết giáp vào Sài Gòn để chống dịch. Hẳn nhiên, là ai cũng biết Xe tăng, thiết giáp và quân đội không thể bắn vào virus vô hình vô dạng, chỉ có người dân là hữu hình và có thể hứng chịu súng đạn, thiết giáp và xe tăng mới có tác dụng mà thôi.

Nhưng, những vở hài kịch còn nằm ở môi miệng người cộng sản. Chắc chắn một điều là những câu nói của quan chức Việt Nam rằng: “Việt Nam là điểm đến an toàn”“Nếu cột điện ở Mỹ có chân cũng sẽ về Việt Nam” (Nguyễn Xuân Phúc) rằng “Dù có nhiều ca nhiễm, dù con virus này ở đâu có đáng sợ, nhưng mà với Việt Nam ta, chắc chắn là nó không làm gì được” hoặc “Tất cả cuộc sống của người Việt Nam hôm nay là niềm mơ ước của nhiều nước trên thế giới. Chúng ta có được thành công đó là nhờ sự lãnh đạo của Đảng, Nhà nước, sự vào cuộc của cả hệ thống chính trị” (Vũ Đức Đam)… thì đằng sau, khi phát hiện ra thực chất đó là những Trùm cuối, là những con sâu, những tên cướp đã rắp tâm lợi dụng dịch bệnh để tổ chức những trận cướp trên quy mô cả hệ thống chính trị.

Đó là những kit-test Việt Á được tổ chức nhanh chóng bằng cả hệ thống quan chức tham nhũng, những người cầm đầu, có trách nhiệm lớn nhất trong công cuộc phòng chống dịch bệnh của cả nước.

Đó là những hệ thống quan chức đủ mọi ngành, mọi cấp, từ chính quyền đến chuyên môn, các Bộ, Ngành… và đội ngũ dư luận viên của đảng cổ vũ rồi tổ chức những chuyến bay “Ngạo nghễ” để “Đón công dân Việt Nam về chăm sóc” nhưng thực chất là bóp hầu, bóp cổ người dân, thậm chí cả những xác chết từ nước ngoài để được đưa về đất nước.

Những màn Hài kịch 

Nhưng, cái Bi, Hài kịch trong thực tế đời sống đã diễn ra, vừa được kết thúc bằng hai màn hài kịch có thể gọi là “Vĩ đại” bằng những vụ điều tra, xét xử mang đậm tính chất “Nhà nước pháp quyền XHCN”.

Ở đó, việc phát hiện, điều tra, xét xử của cả hệ thống luật pháp nước nhà đã không thể ngăn cản được người dân bật lên những câu hỏi, những thắc mắc dẫn đến những câu chửi thề, rồi cuối cùng là là những trận cười méo mó.

Người dân theo dõi những diễn biến từ đầu cho đến khi vụ án “Chuyến bay giải cứu” đã kết thúc phiên phúc thẩm. Người dân thấy gì?

Ở đó, người ta giật mình thấy nhiều điều tưởng chừng không thể, mà vẫn xảy ra như không giữa cái gọi là “Nhà nước pháp quyền” này.

Ở đó, người ta thấy rằng có một hệ thống luật pháp nhưng được sử dụng với nhiều cách khác nhau. Việc sử dụng, suy diễn nó ra sao, phụ thuộc đối tượng mà hệ thống đó nhắm đến mà không phụ thuộc bản chất tội phạm của bị cáo ra sao.

Ở đó, tòa được sử dụng để tuyên những bản án bỏ túi, những bản án nặng hay nhẹ, phụ thuộc thân thế, tiền bạc, khả năng… đặc biệt là thái độ “biết điều” của từng bị cáo ra sao.

Người ta có thể thấy một điều tra viên như Hoàng Văn Hưng với lý lẽ vững chắc làm cho tòa tối mặt không thể cãi, không thể đối chất đã bị tòa tuyên án chung thân dù Viện Kiểm sát đề nghị 19-20 năm tù. Sở dĩ tuyên chung thân, chỉ vì “thái độ” và lý lẽ làm Tòa không cãi được. Thế rồi, khi anh ta biết dù có cãi bằng trời, lý luận hay tranh biện đúng đến mấy, thì Tòa vẫn có thể bất chấp tất cả để trả thù bằng mức án nặng nhất. Bởi Tòa đâu có xử bằng lý lẽ, bằng chứng cứ. Thì anh ta đành chấp nhận chịu thua.

Và khi anh ta chịu thua, có nghĩa là Tòa không cò bị bẽ mặt, thì Tòa tuyên lại 20 năm tù giam.

Ở đó, người ta thấy một can phạm nhận 2,8 triệu đola, nghĩa là hàng chục tỷ đồng để chạy án. Nhưng rồi chỉ chi 800.000 đola, còn lại thì chiếm đoạt.

Ở đó, dù tay cán bộ điều tra đã khẩn thiết yêu cầu truy tố ngay can phạm chạy án này cái tội lừa đảo, chiếm đoạt tài sản. Nhưng tòa cứ làm lơ rồi bỏ qua một cách trắng trợn và công khai.

Thế rồi, tòa vẫn chỉ bị tuyên án ví dụ với 5 năm tù, thậm chí sau đó, Tòa còn tự giảm cho một năm dù không kháng cáo. Chắc hẳn bởi Tòa thấy với việc nhận mấy chục tỷ đồng ấy, nếu tuyên án 5 năm vẫn còn… đắt quá.

Đơn giản, chỉ bởi can phạm này thuộc lực lượng “Còn đảng, còn mình” – hắn nguyên là Thiếu tướng, Phó Giám đốc Công an Hà Nội. Và chỉ riêng phần tiền của hắn chưa kịp cất giấu, người ta bắt được khi khám nhà là 146 lượng vàng, 210.000 đola và cả tỷ đồng.

Thế lực như vậy, tiền bạc như thế, thì có tòa nào mà tuyên án nặng cho nổi. Nhất là khi mà hắn ta có nghề… hối lộ, chạy án.

Hài hước nhất, có lẽ điều ai cũng thấy, đó là không chỉ hiện tượng đầu voi, đuôi chuột của vụ án, mà còn là câu hỏi không được trả lời: Việc bắt bớ, giam cầm, truy tố, xét xử… hết cả đống tiền dân ấy, nhằm mục đích gì?

Người ta không biết để làm gì khi bắt bớ, giam cầm, huy động cả hệ thống đi điều tra, bắt bớ rồi đưa vụ án này xét xử khi mà các bị hại là những công dân không hề được nhắc đến.

Không có một bị hại nào được nêu tên, dù trước đó, con số hơn 200.000 công dân đã được thống kê qua hơn 2.000 chuyến bay “Giải cứu”.

Thế rồi, con số Bộ Công an đưa ra rằng mỗi chuyến bay, những tên cướp mang thẻ đảng này cướp được của công dân hơn 2 tỷ đồng. Tổng cộng là hơn 4.000 tỷ bị cướp đoạt. Thì sau một lúc cò cưa, điều tra, kiểm sát, truy tố… con số đó đã teo lại chỉ còn hơn 1.000 tỷ.

Những phiên tòa vụ “Chuyến bay giải cứu” đã khép lại phiên phúc thẩm. Nhưng điều đọng lại trong người dân, không phải là cái án ai phải chịu nặng, nhẹ ra sao hay tội ác bị trừng phạt như thế nào.

Điều người dân hiểu rất rõ là cả hệ thống đang ra sức tìm mọi cách để nã những đồng tiền từ bọn cướp ngày mà thôi. Nhưng điều hài hước, là cả hệ thống chính trị ấy, coi là chuyện hết sức bình thường khi đưa ra cái gọi là “Xét xử”. Vì vậy, việc dẫm đạp lên luật pháp là điều ai cũng thấy.

Tòa có thể bỏ qua những điều luật, điều lệ đã được ghi bằng giấy trắng mực đen, nếu can phạm chịu bỏ tiền ra là đủ. Thậm chí, Tòa còn dừng hẳn việc xử xét, để can phạm có thời gian… nộp tiề. Rồi sau đó mới căn cứ vào đó mà… xử.

Tội trạng ra sao, vi phạm thế nào… không quan trọng, miễn là có “thái độ tử tế với Tòa”.

Mà thông thường, nếu không theo luật, chỉ xử căn cứ vào “Thái độ” thì mọi chuyện sẽ dễ dàng thay đổi bởi “nén bạc, đâm toạc tờ giấy” là điều cha ông nhắc nhở từ xưa và bây giờ được thể hiện rất… cụ thể ngay tại cái gọi là Tòa.

Thế rồi tiền đó được sung công, được đưa vào ngân sách nhà nước

Rồi tiền đó được chi dùng cho những việc theo ý đảng. Để tổ chức đại hội đảng, để họp quốc hội, để tổ chức “Ngày hội toàn dân đi bầu cử”.

Và một phần rất lớn, là lại để các đảng viên tham nhũng.

Có thể thấy bản chất của việc bắt bớ, truy tố, xét xử… thực chất lại chỉ là “Cướp của bọn cướp” mà thôi.

Thế rồi mấy ngày qua, vụ án “Việt Á” lại mở màn với nụ cười “hồn nhiên đến ngờ nghệch và có phần bệnh hoạn” của Phan Quốc Việt, Tổng Giám đốc Việt Á trước Tòa.

Trước Tòa, anh ta tuyên bố: “Nếu được quay lại từ đầu, bản thân vẫn làm như những gì đã làm. Một ngàn lần lặp lại và biết kết quả như hôm nay bị cáo vẫn làm. Bị cáo tin tưởng rằng trong bối cảnh đó những người khác chắc chắn cũng sẽ làm. Nếu không sai phạm thì chắc chắn không thể nào đóng góp kịp thời cho chống dịch.”

Có lẽ, đó là những kết luận mà chẳng cần nhận thức cao siêu cũng sẽ hiểu rằng: Với hệ thống chính trị, nhà nước này mà không hối lộ, không lừa đảo, không cướp giật thì chẳng có thể động tay động chân được điều gì. Và còn làm, thì sẽ còn sai, còn có tội.

Bởi không có tội, không hối lộ, không tham nhũng, không cướp bóc được, thì hệ thống này tê liệt.

Vở hài kịch vẫn tiếp diễn

Màn hài kịch Xử án vụ án “Việt Á” đã bắt đầu màn thứ nhất. Có lẽ không cần bình luận nhiều. Một stt trên trang Facebook của một nhà văn viết như sau đủ để hiểu vở kịch còn nhiều điều hài hước:

Bước xuống xe tù hắn đã cười…

Hắn vừa đi vừa cười.

Hắn không ngờ một thằng bị bạn bè vẫn chê là đồ mặt hãm tài lại có một thời khuynh đảo được cả thiên hạ, cả trăm triệu người sống dở, chết dở, sấp mặt …vì hắn.

Hắn cười vì cả một cái viện quân y to đùng, hoành tráng với một lô một lốc tướng tá có lúc phải nấp dưới váy vợ hắn…

Hắn cười, hắn muốn cười thật to cho sảng khoái, cuộc đời hắn thế mà cũng đã có một vai diễn lớn trong tấn trò đời, mà cả đống nhà báo, cả mớ quan chức …từng ngóng theo mỗi cảnh diễn của hắn. Ồ hắn từng được trao cả huy chương lao động nữa đấy!

Hắn cười vì hắn thấy lạ…hắn chỉ nắm có 20% cổ phần cái công ty lừa đảo ấy, vậy mà hình như, hình như người ta quên mất…quên mất chủ nhân của 80% còn lại…

Hắn cười khi nhìn lên cái mặt tiền của toà án, nhìn mấy vị quan toà mũ mão uy nghi, à hắn đọc được ở đâu: xét xử công bằng, không có vùng cấm… vậy mà hắn nhìn quanh thấy hình như còn thiếu, thiếu bị cáo…

Hắn cười vì tội hắn, hắn có bị tùng xẻo cũng chưa hết tội: kiếm tiền trên cái chết của đồng loại, kiếm tiền trong đại dịch…thì chỉ có lũ kền kền ăn xác sống…nhưng không ngờ hắn chỉ bị kêu án mấy chục năm tù thì toà nhân đạo qúa!

Hắn cười vì hắn biết chưa bao giờ lời nói của hắn quan trọng đến thế, nặng cân đến thế…một lời khai của hắn trước toà cũng khiến cho bao kẻ mất ăn, mất ngủ, thót dái lên cổ …

Hắn cười… (Đặng Chương Ngạn)

Vâng, hắn cười.

Và không chỉ hắn cười khi mà cả đất nước đang diễn một vở đại bi kịch

Và những màn hài kịch sẽ còn được diễn lâu dài.


 

Đổi Màu – Bạc Bẽo – Xót Xa

Xuantung Bui NHỮNG BÀI POST HAY 

ĐỔI MÀU

Năm 1975. Cộng sản vào miền nam. Ông bị đi tù. Đói và khổ. Nhiều năm sau, ông được ra tù. Hết đói nhưng vẫn khổ. Thời may có người bạn từ phương xa về gửi giúp ông ít tiền. Không nhiều, nhưng rất quý trong cảnh ngộ. Ông thấm thía câu: “ miếng khi đói bằng gói khi no “. Hằng đêm, ông lén nghe đài và ngóng tin ngoại quốc. Mong ước bạn bè đã đi thoát hãy cố gắng làm điều gì đó cho quê hương, dân tộc. Trong đó có ông.

Bây giờ sang trời Tây. Đổi đời. Làm ăn khấm khá. Ông muốn quên hết chuyện xưa.

Hôm qua có mấy người bạn cũ mời ông đi họp mặt. Ông viện lẽ bận rộn từ chối, tự nhủ thầm: ” không lo làm ăn, hơi đâu lo chuyện ruồi bu ! “ . Được mời gọi đóng góp giúp đỡ thương phế binh và bạn bè còn kẹt ở quê nhà, ông cười khẩy, lắc đầu quầy quậy : “ai có thân nấy lo, của đâu mà giúp người dưng “.

Bạn bè cáo từ. Ông tiễn ra cửa.

Trên cây trước nhà, bên cạnh những cành lá xanh tươi, có một cành bị sâu đục thân.

Lá trên cành đã đổi màu tự bao giờ.

BẠC BẼO

Ngày xưa nhà nghèo. Mỗi ngày Ba chở hai con đi học trên chiếc xe đạp cà tàng. Đường đến trường nhiều dốc cao. Ba, người đẫm mồ hôi vẫn cố còng lưng đưa hai con đến trường đúng giờ. Có hôm trời mưa như trút nước. Ba cha con chỉ có một áo mưa. Ba nhường cho hai con để không bị ướt. Trên đường đi, Ba thường kể chuyện vui cho hai con nghe. Dù mệt hay khỏe, không bao giờ nghe Ba than một tiếng.

Nay sang đây định cư. Hai con đã trưởng thành và vững chãi. Còn Ba tuổi già không lái xe được. Đi đâu cũng phải khó khăn nhờ hai con chở.

Hôm nay có mấy người bạn đến mời họp mặt. Ba nhờ hai con đưa đón. Đứa em thoái thoát: “ Con không rảnh đâu, ba nhờ chị Hai chở đi “. Nó lên xe chạy vội ra quán cà phê tán gẫu với bạn bè. Chưa kịp nhờ, cô chị đã gắt gỏng: “ Già rồi, không lái xe được, chịu khó ở nhà cho yên thân, đi ra ngoài làm gì để người ta phải mắc công đưa đón ”.

Ba nghe nói. Buồn. Làm thinh. Thẫn thờ ra sau vườn đốt điếu thuốc.

Mẹ ngồi nghe thấy hết. Nhìn theo Ba, nước mắt rưng rưng.

XÓT XA

Ông Bà lấy nhau đã được vài chục năm. Mặn nồng hạnh phúc đâu cũng được thời gian đầu. Có chung nhau vài mặt con.

Lâu dần ông cảm thấy bực bội với bà. Nhiều khi ông cứ cho bà là gánh nặng. Ra vào cứ hỏi han, cật vấn, cái gì cũng lo cũng hỏi. Làm như ông là con nít vậy. “ Mất cả tự do “, ông thầm nhủ.

Rồi ông lặng lẽ chia tay với bà trong niềm luyến tiếc của gia đình. Ông bỏ măc những lời khuyên can, năn nỉ của bà và con cái. Ông cương quyết xây dựng hạnh phúc mới. Người ta còn trẻ, dễ nhìn và biết chiều chuộng ông nữa. Chỉ được thời gian không lâu, ông tỉnh ngộ ra rằng người mới chỉ săn đón ông bề ngoài thôi. Chỉ có thể vui vẻ trong những lúc vui chơi nhậu nhẹt . Chuyện chăm sóc gia đình , so với bà, người ta chỉ là con số không to tướng.

Rồi người mới cũng bỏ ông ra đi, cũng dễ dàng như khi họ đến với ông.

Ông cảm thấy tiếc nhớ bà. Ân hận, tiếc nuối, nhưng ông vẫn tự ái không dám công khai nhìn nhận. Không hề về thăm hỏi bà. Vì “ như vậy là yếu đuối , thú nhận là mình có lỗi“, ông tự nhủ.

Cho đến hôm qua. Bà mất. Con cái báo tin để ông về dự đám tang. Tối đêm qua ông ngồi nghe lời kể của cô con dâu: Ba biết không, Ba đi rồi Má buồn khổ và nhớ Ba lắm. Cả ngày cứ thơ thẩn. Thỉnh thoảng Má nấu ăn cho tụi con mà cứ nói: “ ngày xưa Ba mày thích món này, thích món kia lắm “. Đôi khi ngồi trước mâm cơm, Má lẩm bẫm một mình : “ hồi đó tui nấu cho ông ăn, ráng để ý chiều theo khẩu vị của ông, để ông được ngon miệng. Bây giờ tui nấu cho ai ăn đây? Muốn có người khen chê mà cũng không còn “ . Rồi Má tấm tức khóc.

Đau buồn quá, Má lâm bệnh suy nhuợc và qua đời trong nỗi cô đơn nhung nhớ. Giờ chót Má còn ráng trăn trối: “Mấy đứa ở lại nhớ thay Má để ý lo cho Ba nghe “.

Ngồi trước quan tài của bà, ông tan nát cõi lòng.

Văng vẳng nghe có tiếng ai hò.

“ Hò ơ…Chim xa rừng thương cây nhớ cội,

Người xa người… Tội Lắm Người Ơi !!!”

Ông nghe mà xót xa tưởng như lời của bà.

Sưu tầm


 

10 sự kiện Chính trị – Kinh tế – Xã hội nổi bật năm 2023

 Ba’o Tieng Dan

Dương Quốc Chính

31-12-2023

  1. Nâng cấp quan hệ Việt – Mỹ

Mình cho đây là sự kiện quan trọng nhất vì nó là sự nâng cấp vượt bậc và khá bất ngờ. Nhất là do Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng chủ động đề nghị, theo nguồn tin từ một thứ trưởng Ngoại giao tiết lộ với các cụ hưu ở Câu lạc bộ Thăng Long.

  1. Miễn nhiệm Chủ tịch nước và hai Phó Thủ tướng

Đây là hiện tượng hiếm có, khi có tận ba lãnh đạo cấp cao, “tình nguyện” xin nghỉ hưu non! Có lẽ là hiện tượng nghỉ đồng loạt nhiều nhất sau vụ án Xét lại chống đảng năm 1967. Mình so sánh vậy vì nó nằm trong bối cảnh đốt lò (siêu vụ án) hậu Covid.

  1. Cháy chung cư mini

Vụ cháu khiến nhiều người chết với lý do đơn giản là không có lối thoát nạn.

  1. Vụ khủng bố ở Đak Lak

Vụ tấn công chớp nhoáng, bất ngờ và thành công rực rỡ của một nhóm người đồng bào cho thấy bóng ma Fulro Dega vẫn còn lảng vảng và cơ quan an ninh, tình báo tưởng là thiên hạ vô địch nhưng vẫn bị bất lực trước người đồng bào.

  1. Phiên tòa sơ thẩm chuyến bay giải cứu

Phiên tòa chưa từng có trong lịch sử khi xuất hiện một bị can, từng là trung tá an ninh, dám cãi tòa, cãi Viên kiểm sát nhem nhẻm để chứng minh sự trong sáng của mình, chỉ nhận rượu chứ không nhận tiền chạy án. Phiên tòa tự nhiên mang màu sắc tư bản giãy chết, chứ lẽ thường thì bị can kiểu này đều ngoan như cún, xin lỗi bác Trọng, xin lỗi đảng và nhân dân.

Nhưng phiên phúc thẩm mới diễn ra cho thấy các bị can lại quay xe đúng tư thế truyền thống.

  1. VinFast IPO kiểu SPAC ở Mỹ và giá cổ phiếu VFS khiến chủ tịch Vượng vào top 30 người giàu nhất thế giới

VinFast đã nhấp nhổm IPO ở Mỹ từ khá lâu trước đó, nhưng không thành công theo cách thông thường nên anh Vượng đã phải chọn cách SPAC (chui vào một công ty rỗng đã niêm yết thành công).

Sau đó, giá Cổ phiếu VFS tăng dựng đứng khiến Chủ tịch Vượng bị hàng trăm tỉ đô rơi vào đầu trong vài tuần! Báo chí cách mạng được dịp hoan hỉ Việt Nam đã thực hiện được lời dạy của bác Hồ, sánh vai với các cường cuốc 5 châu. Tuy nhiên qua thời điểm cực khoái thì giá Cổ phiếu này còn loanh quanh 5-7$ và chủ tịch quay về với việc chiến đấu với “thằng ranh” Sonnie Tran chuyên đi tụt quần chủ tịch.

  1. Chủ tịch Tập Cận Bình thăm Việt Nam và nâng cấp quan hệ ngoại giao Việt – Nhật

Hai sự kiện này không quá bất ngờ, vì dù sao thì mối quan hệ cũng đã mặn nồng từ trước. Nhưng vì Việt Nam đã nâng cấp quan hệ với Mỹ nên việc này tất yếu phải diễn ra cho đồng bộ và đỡ mất lòng đại ca.

Việt Nam vẫn kiên định hình ảnh cây tre dị dạng xoắn quẩy quay về hai hướng nhưng vẫn chầu nén bạc.

  1. Đầu tư công quá mạnh nhưng tỷ lệ giải ngân còn thấp. Lãi suất ngân hàng quá thấp, giá vàng quá cao, bóng ma suy thoái kinh tế

Nằm trong bối cảnh kinh tế suy thoái toàn cầu và đặc biệt là suy thoát kinh tế ở Trung Quốc. Việt Nam đã có kế hoạch đầu tư công cực kỳ mạnh từ trước đến giờ, một loạt đường cao tốc, sân bay được khởi công, hi vọng đốt được càng nhiều ngân sách càng tốt hòng vực dậy nền kinh tế.

Tuy nhiên, sức nóng từ lò bác Trọng tỏa ra mạnh quá nên nhiều cơ quan chấp nhận cơm không ăn thì gạo còn đó, kiên định không tiêu hết ngân sách (phổ biến tỉ lệ chỉ khoảng 50% kế hoạch). Thà không hoàn thành nhiệm vụ chứ nhất định không vào lò vì chi tiêu sai phạm.

  1. Cái gọi là “Xá lợi tóc Phật” biết tự quay được trưng bày ở chùa Ba Vàng

Vụ việc vẫn chưa có hồi kết, nhưng cho thấy shark Minh thực sự có đầu óc làm kinh tế, xứng đáng là shark pagoda số 1 Việt Nam. Làm sư mà có học hành kinh tế bài bản cũng khác các sư chỉ biết kinh kệ gõ mõ. Học viện Phật giáo nên mở thêm khoa Kinh tế để phát huy tinh thần nỗ lực cày tiền vượt qua nghịch cảnh, trỗi dậy huy hoàng sau một năm bị đì xuống bùn vụ oan gia trái chủ.

  1. Một loạt người bất đồng chính kiến vượt biên hoặc được xuất khẩu. Ông Lưu Bình Nhưỡng bất ngờ bị bắt vì “bảo kê cho bảo kê”

Năm nay có một hiện tượng lạ là nhiều người bất đồng chính kiến đã phải vượt biên trốn ra nước ngoài (thường qua ngả Thái Lan). Một số khác thì đi máy bay theo diện xuất khẩu phản động, với các đối tác ngoại giao, làm quà. Điều đó cho thấy sự o ép của phía An ninh khiến cột điện mà phản động cũng phải bỏ nước mà đi. Những người còn lại bắt buộc phải ngoan hơn, không thấy còn các vụ biểu tình, công an gác cổng nhà phản động nữa. Nói cách khác là cơ quan an ninh đã thành công rực rỡ trong việc đập quả trứng vịt lộn để chúng không thể nở.

Phó ban Dân nguyện QH Lưu Bình Nhưỡng, một tiếng nói trái chiều đặc biệt trên nghị trường, đột nhiên bị hốt với tội danh ban đầu là bảo kê cho thằng bảo kê. Vụ án đang được mở rộng điều tra sang hướng có màu sắc chính trị, đại khái là nhận tiền để tác động, can thiệp vào một số vụ việc khác.


 

 Nhân phẩm của người Việt trên quê hương mình…

Ba’o Tieng Dan

Thanh Nguyễn

30-12-2023

Nhân dịp cuối năm, báo chí Việt nam tổng kết, cái tin sốc nhất trong năm là việc người mẫu nội y Ngọc Trinh bị bắt.

Ảnh: Ngọc Trinh tại cơ quan công an. Nguồn: Báo Tiền Phong

Đã hơn 70 ngày kể từ khi Ngọc Trinh bị tống giam. Trừ người thân trong gia đình, chắc mọi người đã quên những gì đã và đang xảy ra với cô. Người đời vẫn luôn vô tình như thế.

Mình không thần tượng cũng chẳng hâm mộ cô, nhưng mình xót xa cho cô như thương một người yếu thế không được xã hội và luật pháp bảo vệ. Thử hỏi cái chính quyền đang lãnh đạo đất nước đã làm được gì cho những người con gái như cô? Nếu không nhờ sắc đẹp trời cho cộng với sự nỗ lực và cả may mắn, có lẽ bây giờ cô cũng như hàng vạn cô gái Việt khác, nếu không làm dâu Đài Loan hay Hàn Quốc thì cũng đang phục vụ ở một quán bia hay quá karaoke nào đó.

Mình thương cách sống hồn nhiên yêu đời và có trách nhiệm của cô. Cô là chỗ dựa cho cả gia đình, ba má, anh chị và các cháu. Cô sống vô tư và vô hại. Cớ sao nhà cầm quyền lại đối xử với cô như một tác nhân gây hại cho xã hội, cần phải bắt giam mà chẳng cần xét xử? Một cô gái như cô mà nguy hiểm đến thế sao?

Có cần phải còng tay và cho truyền đi những hình ảnh Ngọc Trinh bị bắt? Tại sao phải khám xét nhà cô ở? Tạm giam để điều tra, chẳng hiểu điều tra cái gì? Cô chẳng có thứ gì để điều tra, trừ một cái. Khám xét nhà để tìm bằng chứng? Ai cũng biết nhà cô chỉ có áo quần, giầy dép, túi xách, nước hoa hàng hiệu mà thôi.

Những trò mèo này không hợp luật mà chẳng hợp tình. Mục đích duy nhất mà nhà cầm quyền nhắm đến là việc Ngọc Trinh bị bắt sẽ làm những người nổi tiếng khác run sợ, khiến họ không dám nói hay làm điều gì mà nhà cầm quyền không muốn. Sơ hở là bắt ngay. Nhà cầm quyền coi dân như cỏ rác qua cái chiêu “đả thảo kinh xà” dơ bẩn này.

Cô đang ở đâu, hàng ngày có được ăn uống những thứ cần thiết để giữ gìn nhan sắc của mình? Có được tập thể dục để giữ dáng không? Đối với cô cơ thể là tài sản quý nhất, là phương tiện để cô kiếm tiền lo cho gia đình. Là một con người, cô có quyền mưu cầu những điều đó. Nếu không làm được gì cho dân, thì đừng nên tước đi những gì người ta đã nỗ lực để tạo dựng cho mình. Ngọc Trinh bị mất mát quá nhiều, nhất là sang chấn tâm lý sẽ theo cô suốt đời. Sẽ không còn một Ngọc Trinh hồn nhiên nữa.

Sự kiện Ngọc Trinh bị bắt hồi tháng 10 vừa qua, gây bão mạng một thời gian ngắn rồi tắt lịm. Trách người đời vô tình có lẽ cũng không đúng, bởi, nếu chuyện tương tự xảy ra ở một đất nước tự do như nước Mỹ, những đồng nghiệp trong giới showbiz hay người hâm mộ chắc chắn đã lên tiếng cho tới khi họ tìm được công lý cho Ngọc Trinh. Sự im lặng của giới showbiz Việt thật đáng sợ nhưng không khó hiểu. Chính quyền đã đạt được mục đích làm họ sợ hãi và điều này đi ngược với mục tiêu dân giàu, nước mạnh, mà họ luôn huênh hoang.

Một số người cho rằng Ngọc Trinh đáng bị bắt vì cái ngông của cô. Nên nhớ rằng, xã hội loài người phát triển là nhờ những cái ngông. Tất nhiên không phải cái ngông nào cũng đáng hoan nghênh nhưng nếu cứ ngông là diệt thì người Việt suốt đời chỉ ăn theo chạy dọi người ta mà thôi. Nhà cầm quyền luôn tuyên truyền mong muốn “sánh vai cùng các cường quốc năm châu” mà cứ hở là diệt thì có cách sánh với Bắc Hàn hay Cuba thôi. Nên nhớ một xã hội phát triển cần chữ [bao] Dung (Tolerance) bên cạnh hai chữ T khác là Talent (Tài năng) và Technology (Công nghệ).

Nhà cầm quyền hay rêu rao rằng, các chế độ cai trị khác đẩy người dân vào bước đường cùng, nhưng những gì nhà cầm quyền Việt Nam làm còn tệ hơn. Để đạt được mục đích của mình, những người như họ đã không chút do dự trong việc đẩy hành triệu đồng bào vào chỗ chết. Họ không chút đắn đo khi giết chết ân nhân của mình, nên họ chẳng có chút áy náy khi chọn Ngọc Trinh làm chuột bạch.

Nhân phẩm của người dân Việt bị đại hạ giá ngay trên quê hương mình!


 

Nick Vujicic và cuộc sống gia đình đẹp như mơ: 1 vợ đẹp, 4 con ngoan

Trường Thân Văn

Một gia đình hạnh phúc, vui mừng Chúa Jesus Christ Giáng Sinh, suốt cả cuộc đời mình.

Cho dù Anh chủ nhà này không có tay và không có chân. Hình ảnh dưới, anh Nick Vujicic và vợ cùng các con. Anh Nick không có chân và tay, nhưng đã trở nên chân tay của Chúa. Anh ấy đi khắp thế giới loan báo Tin Mừng, khuyên lơn mọi người có đủ tay và chân hãy vui sống, đừng bao giờ bỏ cuộc. Hàng chục vạn người ở Hà Nội và tp Hồ Chí Minh đã từng trò chuyện trực tiếp và nghe anh ấy làm chứng về tình yêu của Thiên Chúa, qua ms. Bùi Quốc Phong thông dịch.

Tôn vinh Đức Chúa Trời.

TVT.

Xem thêm:

Nick Vujicic và cuộc sống gia đình đẹp như mơ: 1 vợ đẹp, 4 con ngoan

https://hosodanhnhan.com/…/nick-vujicic-va-cuoc-song…


 

Càng nghĩ càng thấy thấy bi hài-Thái Hạo

Ba’o Tieng Dan

Lê Vi

Càng nghĩ càng thấy thấy bi hài. Quốc bảo của người ta, họ bảo vệ còn hơn cả nhà băng Thụy Sĩ bảo vệ tài khoản ngân hàng, đựng trong 5, 7 lớp kim khí và châu báu, có người canh vòng trong vòng ngoài, đến yếu nhân của nước họ còn chẳng được tới gần để nhìn tận mắt, thế mà một anh sư cấp tỉnh ở đâu tới, âm thầm bàn bạc thế nào đó mà bê về được, còn cầm trên tay như cầm cọng chỉ rồi để tơ hơ trên bàn cho hàng vạn người ùa đến xem. Thế mà cũng tin được. Thật vi diệu!

Khi bị dân tình nghi ngờ và truy vấn thì hàng chục bài viết, video quảng cáo và kêu gọi kiểu “chỉ còn một đêm duy nhất, chỉ còn một đêm duy nhất” liền bị chỉnh sửa hoặc gỡ đi, không một lời “cáo bạch”. “Xá lợi” thì cũng “tự chuyển động” về cố quốc trước khi Ban trị sự GHPG tỉnh đến xác minh, còn “thầy” thì “hình như đi Lào”. Đúng là một giấc chiêm bao, “Nhất thiết hữu vi pháp/ Như mộng, huyễn, bào, ảnh/ Như lộ diệc như điện”. Thật là thậm thâm vi diệu pháp.

Nhìn cảnh lạy lục khóc lóc của hàng vạn con dân Việt trước cái “xá lợi ngọ nguậy” ấy mới bừng ngộ được câu “nước mắt chúng sinh nhiều hơn nước biển cả”.

Rồi có người còn nói đó là tự do tôn giáo tín ngưỡng. Ừ, xưa nay có ai la ó gì chuyện hầu đồng, bói toán, thờ thần, cúng quỷ, lễ bái, cầu vãng sanh… đâu. Cái khiến người ta giận dữ là họ nghi có dấu hiệu lừa dối để mê hoặc dân chúng và mưu cầu lợi riêng. Cái đó là chuyện thật – giả, không liên quan chi đến vấn đề tự do tín ngưỡng cả.

Ai cũng có quyền có niềm tin của mình, kể cả tin vào những điều hoang đường, phi lý, thần bí. Và ai cũng có quyền không tin. Anh biểu lộ niềm tin của anh thì người khác cũng có quyền biệu lộ sự không tin của họ, bình đẳng mà. Giới hạn của vấn đề là tự do tư tưởng và tự do biểu đạt bằng thảo luận và tranh luận, chứ không được phép kêu gọi đàn áp và bách hại. Còn chuyện thật – giả (hoàn toàn có thể làm sáng tỏ được) là một vấn đề khác, không thể đem nhập nó vào với tự do tôn giáo tín ngưỡng để biện minh.

Nếu chấp nhận tự do ở mức độ cho phép bịa đặt để lừa dối thì cũng đồng như phá bỏ khái niệm tự do, nó [khái niệm tự do] trở thành một cái tên không bờ mé và hoàn toàn vô giá trị.

Thái Hạo


 

 Ma tăng, báo đảng, cặp đôi hoàn hảo lừa người, dối Phật

Ba’o Tieng Dan

Blog RFA

Gió Bấc

28-12-2023

”Theo thông tin từ chùa Ba Vàng, từ ngày 23.12 đã có hàng vạn người dân, Phật tử đổ về đây chiêm bái xá lợi tóc của Đức Phật được cho là có từ 2.600 năm trước.

Theo chùa Ba Vàng, xá lợi được trưng bày là một trong tám sợi tóc mà Đức Phật tự tay nhổ trên đầu mình, trao cho 2 thương buôn người Myanmar hơn 2.600 năm trước…..

Theo đại diện chùa Ba Vàng, xá lợi tóc của Đức Phật có khả năng chuyển động như một vật thể sống. Xá lợi tóc với hình dạng giống một sợi tóc bình thường nhưng lại uyển chuyển qua trái, qua phải, quay tròn, cong lên rồi cụp xuống mà không hề có một sự tác động nào. Thậm chí, khi gặp vật cản, sợi tóc còn có thể tự bật ra ngoài. Đến nay, khoa học vẫn chưa thể lý giải việc một sợi tóc mấy nghìn năm không hỏng lại có thể chuyển động như vậy” (1).

Đọc thông tin sặc mùi lá cải, phảng phất mê tín dạng ma vú dài, quỷ nhập tràng, thiên linh cái, … các bậc lão thành cách mạng, các đảng viên kiên trung với chủ nghĩa Mác Lê vô thần nhất định sẽ cho rằng, đây là thông tin bịa đặt xuyên tạc của “các thế lực thù địch” tuyên truyền mê tín dị đoan. Sợi tóc tồn tại 2600 năm lại biết tự chuyển động… hẳn nhiên là trò lừa đảo. Báo chí cách mạng, báo chí chiến đấu cho xã hội tiến bộ không thể nào là cái loa nhắm mắt đưa tin một chiều theo lời kể của chỉ một nguồn tin, chính là nơi tạo ra sự kiện hoang đường.

Khởi nguồn thông tin này chính là đồng chí ma tăng Thích Trúc Thái Minh, trụ trì chùa Ba Vàng một thời lừng lẫy hốt tiền “oan gia trái chủ” và sáng kiến khất thực thu tiền nhân đại lễ Vu Lan. Sau thời gian bị dư luận bóc mẻ, phải thực hành sám hối đại tăng, đình chỉ các chức vụ ở Trung ương Giáo hội Phật giáo quốc doanh. Thầy Thái Minh xảo ngôn trên Facebook, thúc giục đám con nhang móc túi cúng dường sợi tóc, hệt như trò “oan gia trái chủ” trước đây.

“Đại chúng được chiêm bái, đảnh lễ và cúng dường Xá lợi tóc của Đức Phật và Xá lợi thân của Ngài, đây là nhân duyên hy hữu thù thắng. Thầy Thái Minh tin rằng, nếu ai với tâm tin kính, hiểu được Đức Phật là một con người chân thật, là bậc vĩ nhân siêu việt với lòng từ bi rộng khắp thì dù chỉ một lần khởi tâm hoan hỷ, tán thán, CÚNG DƯỜNG cũng được vô lượng công đức phước báu, và được nhân duyên tu tập kéo dài nhiều kiếp (2).

Qua lời kêu gọi “thần thánh” đó và qua nhiều lần thúc giục Phật tử hãy tập trung đến chiêm bái theo thời hạn đã định, giống như lời rao “mại dô” của các gánh sơn đông mãi võ hay các em gái bán đồ lót online, mục đích chiến dịch sợi tóc xá lợi Phật lần này là rù quến Phật tử con nhang CÚNG DƯỜNG càng nhiều càng tốt.

Báo chí, mạng xã hội a dua theo Ba Vàng Thái Minh lừa dối người dân, quả là bọn xấu, phản động. Chắc chắn là như vậy. Các cụ cách mạng lão thành, các dư luận viên thế hệ kế thừa, nhất định sẽ xông lên, đập cho nó chết.

Nhưng … Xin thưa rằng trăm lần không! Vạn lần không! Không phải bọn xấu. Bài viết bơm hơi, cổ xúy cho trò lừa sợi tóc Phật 2600 năm là của báo Thanh Niên, thuôc Hội Liên Hiệp Thanh Niên Việt Nam.

Người ta không lạ gì báo Thanh Niên với “tiền án, tiền sự” năm 2007 từng làm cái loa cho Masan, tung tin nước tương truyền thống nhiễm chất 3 MCPD gây ung thư. Chiến dịch này tiêu diệt hàng loạt hương hiệu nước tương, giúp Chinsu tăng doanh thu hàng ngàn tỉ, độc chiếm thị trường.

Năm 2016, Thanh Niên phất cờ tung tin nước mắm truyền thống nhiễm Asen gây bão dư luận, suýt giết chết nước mắm lâu đời của Việt Nam, cũng để giúp nước muối pha hóa chất Nam Ngư của Masan độc chiếm thị trường. May là cộng đồng mạng, các nhà sản xuất nước mắm đấu tranh lật ngược thế cờ. Báo Thanh Niên đánh tráo khái niệm, Asen trong nước mắm truyền thống là đạm hữu cơ không độc hại, khác với Asen vô cơ. Nam Ngư không có Asen vì không làm từ cá, không có đạm hữu cơ. Phó Tổng Biên Tập, Tổng Thư Ký Tòa Soạn Báo Thanh Niên phải bị kỷ luật (3).

Nhưng một con én đâu làm cả mùa xuân, miếng ngon giữa đàng đâu thể xơi một mình một cổ. Vụ sợi tóc 2600 năm này, Thanh Niên đâu chỉ nuốt một mình. Đồng điệu, đồng thanh với Thanh Niên còn có Đại Đoàn Kết của Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam, Tiền Phong của Trung Ương Đoàn Thanh Niên Cộng Sản, Người Đại Biểu Nhân Dân của Quốc Hội và rất nhiều tờ báo quốc doanh khác cùng khuếch đại. Để bạn đọc không mất thời gian tra cứu link, chúng tôi xin gửi kèm hình ảnh một số trang báo online tiêu biểu.

Sau thời gian bị đình chỉ, hiện nay Thích Trúc Thái Minh đã được phục hồi, thậm chí còn thăng chức trong Trung ương Giáo hội Phật giáo quốc doanh, trong đó có chức vụ Phó Ban Truyền thông Trung ương. Tiếng nói Thái Minh chính là tiếng nói của giáo hội. Quyền lực, tiền bạc trong trong tay Thái Minh nên báo đảng và ma tăng đồng thanh, đồng hành, đồng lõa là chuyện bình thường.

Thông tin lừa dối hoang đường của Báo Thanh Niên lập tức bị dư luận phản ứng, phê phán về sự vô lý của sợi tóc 2600 năm, nhiều người chỉ ra rằng, mạng mua bán shopee hiện đang rao bán đầy loại cỏ có tính năng ngo ngoe y hệ sợi tóc xá lỵ Phật của Thái Minh. Báo Thanh Niên lập tức có bài đỡ gạt là: “Xá lợi tóc Đức Phật 2.600 năm trưng bày ở chùa Ba Vàng gây hoài nghi”.

Bài báo mượn lời chức sắc Phật giáo quốc doanh, quan chức địa phương Quảng Ninh kiểu không biết, không nghe, huề cả làng.

Việc chùa Ba Vàng trưng bày và đưa ra thông tin xá lợi tóc Đức Phật 2.600 năm khiến nhiều người hoài nghi. Một số người còn tìm thấy thông tin trên mạng xã hội bày bán xá lợi với hình dáng tương tự có giá 500.000 đồng/sợi (?).

Trước thông tin nói trên, Thượng tọa Thích Đạo Hiển, Phó chủ tịch Hội đồng Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam tỉnh Quảng Ninh, cho biết: ‘Chúng tôi chưa nắm được thông tin về việc chùa Ba Vàng trưng bày xá lợi tóc Đức Phật có từ 2.600 năm trước. Giáo hội cũng chưa nhận được thông tin liên quan’.

Trong khi đó, một lãnh đạo Sở VHTT tỉnh Quảng Ninh cho rằng, chùa Ba Vàng trưng bày xá lợi nói trên là việc nội tự không cần phải xin phép. Đơn vị cũng cử cơ quan chuyên môn để làm rõ thông tin sự việc trên” (4).

Bài báo này vẫn là một thái độ, thủ thuật lấp liếm, trí trá, vô trách nhiệm không thể chấp nhận được với nghề báo. Nhà báo trẻ Nguyễn Dân đã làm cuộc điều tra bỏ túi, vạch ra sự dối trá của thông tin từ chùa Ba Vàng và báo Thanh Niên.

Theo thông tin từ chùa Ba Vàng, “xá lợi tóc” của Phật Thích Ca được thỉnh từ chùa Parami của Myanmar. Nhưng mà mình đã đi Myanmar, chùa nổi tiếng nhất là chùa Shwedagon ở Yangon. Ngôi chùa này ngoài nổi tiếng vì được dát hàng tấn vàng và đá quý thì còn được biết đến là nơi cất giữ 8 sợi tóc của đức Phật Thích Ca. Mình cũng đã thử search thông tin về chùa Parami thì ngoài thông tin của trang thaythichtructhaiminh.com lẫn facebook nói về “xá lợi tóc” của Phật thì thông tin rất lõm bõm và không có kiểm chứng, đại khái năm 1979 có thầy Sayadaw trụ trì chùa Parami đã đi khắp các nước để thu thập các mẫu vật được tin là “xá lợi” của đức Phật và các đệ tử của ngài rồi sau đó thành lập ra “Bảo Tàng Xá Lợi” vào năm 2019 tại Malaysia để lưu giữ các “xá lợi” đó. Hoàn toàn không có thông tin “xá lợi tóc ngọ nguậy” của ông Thái Minh chùa Ba Vàng”.

Đáng nói là Nguyễn Dân đã nêu lên vấn đề cốt lõi của Phật Pháp là giáo lý giải thoát bằng sự giác ngộ của con người chứ không phải do phù phép siêu nhiên nào. Phật không yêu cầu lễ bái dù theo pháp môn nào cũng hướng Phật tử thực hành giới định tuệ chứ không phải chăm chăm vào việc CÚNG DƯỜNG.

“Nhưng nếu có “xá lợi tóc”, tức tóc của ông Thích Ca năm xưa thì sao? Thì chẳng sao cả. Di sản của Phật Thích Ca năm xưa là chỉ cho nhân loại con đường của sự giác ngộ. Bảo vật là PHÁP chứ không phải là các viên xá lợi hay nhục thân vô tri. Tay Phật chỉ trăng thì trăng mới là nơi hướng tới chứ không phải tay Phật. Cúng bái, lạy lục một sợi tóc ngo ngoe (thực ra là cỏ Lipi) thì đó là sự cuồng tín, ngu độn mà nói thẳng là do “thằng” Thích Trúc Thái Minh bày ra để làm tiền” (5).

Thâm thúy và nhẹ nhàng, nhà báo Tăng Bá Sên đã nêu câu nói quan trọng của Đức Phật trong Kinh Kim Cương, một kinh điển mẫu mực của Phật Giáo Đại Thừa, “này Tu Bồ Đề, “Cái thân tướng này, không phải thật là thân tướng của Như Lai!”(6)

Thật vậy, trong Kinh Kim Cương, đức Phật còn có bài Kệ làm rõ hơn tính sắc không của tạo vật

“Nếu thấy ta bằng sắc tướng

Nghe ta bằng âm thanh

Người này đi đường tà

Không thấy được Như-Lai” (7).

Như vậy đã quá rõ, chuyện sợi tóc 2600 của đức Phật vừa là trò lừa trẻ con, kính lễ cúng dường cho dù là với sợi tóc thật của đức Phật cũng là tà đạo. Tại sao chính quyền, “đảng quang vinh lãnh đạo toàn diện” lại nhắm mắt làm ngơ cho ma tăng Thái Minh đồng hành với báo đảng lừa bịp, móc túi dân?

Nhà báo Tâm Chánh, nguyên Tổng Biên Tập báo Sài Gòn Tiếp Thị lừng lẫy một thời đã có status ngắn, liên hệ việc chính quyền ngăn cấm triển lãm chân dung nhiều nhà văn hóa một cách vô lối và việc chính quyền buông tay nhắm mắt trước trò mê tín, lừa đảo công chúng công khai rầm rộ này. “Mấy bức tranh gò đồng triển lãm thì phải xét duyệt, còn cọng lông ngọ nguậy đem ra chiêm bái thì chỉ là chuyện của chùa. Nhà đương cục nào đúng đây?” (8)

Status của Tâm Chánh được đông đảo cộng đồng hưởng ứng. Câu hỏi này tự nó đã có sự trả lời. Vấn đề là thái độ. Liệu công chúng còn có thể im lặng chịu đựng sự lừa dối, sự ngu dân, sự trấn lột về vật chất và cả tinh thần cho đến bao giờ?

________

Chú thích:

1- https://thanhnien.vn/hang-van-nguoi-chiem-bai-xa-loi-toc-duc-phat-tai-chua-ba-vang-18523122714370601.htm

2- https://www.facebook.com/ThayThichTrucThaiMinh/posts/pfbid02XrMit3xgvhKVTB1FLVov2iZo1fC5UxiNY3XPWXdfSzbmk1E4FeFFFbswD2y7PboT

3- https://www.sggp.org.vn/nuoc-mam-truyen-thong-duoc-minh-oan-post338367.html

4- https://thanhnien.vn/xa-loi-toc-duc-phat-2600-nam-trung-bay-o-chua-ba-vang-gay-hoai-nghi-185231227204301402.htm

5- https://www.facebook.com/ech.ao.7/posts/pfbid02FGKrKWru5bAyFTAVzRdfbppoc9bwpYQU3tY2S9usHbqG4F3nr98LLPqGpsqZn4bml

6- https://www.facebook.com/tang.b.sen/posts/pfbid06XGJrzAZw3m6UE6J8VaAQYSU7WQCXhHt7Qe2nQbXNz3cX3Lb4EX3Jw51Sa3MDT6kl

7- https://thuvienhoasen.org/a15622/kinh-kim-cang-bat-nha-ba-la-mat

8- https://www.facebook.com/chanh.tam.33/posts/pfbid02AgQA4VMtBPS5Ufw4K5JGfZGEQFLMK8Gq39vXaJiymKVMFYjrcQAP5YZeYfKUEsEHl


 

Cuốn Vòng tay học trò của Nguyễn Thị Hoàng dưới góc nhìn Phân Tâm Học

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả:  Nguyễn Văn Lục

29/12/2023

Đã có nhiều tác giả viết hoặc bình luận khen chê trực tiếp hay gián tiếp về cuốn tiểu thuyết Vòng tay học trò của nhà văn Nguyễn Thị Hoàng.

Trước đây, đề cập đến tình yêu, tình dục là do các thi sĩ, nhà văn nam mô tả, viết ra. Nhưng chỉ là cái nhìn một chiều mà có thể vắng bóng phụ nữ. Nhiều phần họ chỉ xuất hiện theo cảm quan và góc nhìn của người đàn ông viết về họ. Như thế góc độ chủ quan hẳn là có.

Nói đúng ra họ hiện diện mà như thể vắng mặt. Nay thì họ xuất hiện lộ liễu với cái tôi trong truyện với nhưng biểu lộ thân xác, thèm khát ham muốn ướt át không che đậy.

Khi chọn viết về Nguyễn Thị Hoàng qua cuốn Vòng tay học trò mà không chọn những tác phẩm khác của nữ sĩ chỉ vì lý do đây không phải một  toàn bộ biên khảo về một tác giả vốn ngoài mục đích và thẩm quyền của người viết.

Vì thế, chọn cuốn Vòng tay học trò ( VTHT) có nhiều lý do cá nhân như  người viết là sinh viên đại học Đà Lạt từ 1961 đến 1964- thời gian mà Nguyễn Thị Hoàng (NTH) đồng thời vốn là giáo sư trung học đệ nhất cấp tại trường trung học Trần Hưng Đạo năm 1962. Dù chưa hề gặp mặt một lần- và cũng chưa hề biết về “ tai tiếng” ở Nhatrang, nhưng những cảm tình cá nhân vẫn vượt lên trên tất cả qua dư luận đồn thổi về cô giáo trẻ bên Trần Hưng Đạo!!

Vì thế từ các nhân vật, con người trong truyện với tên tuổi thực đến khung cảnh địa lý, xã hội, đến môi trường sinh sống, không gian Đà Lạt với địa danh-sau này- đều là những chất liệu xúc tác-những con người thật – định hình cho tác phẩm VTHT. Tôi chỉ có dịp đọc tác phẩm VTHT vào khoảng năm 1970, khi NTH đã nổi lên như cồn. Dư vị còn đọng lại là một chút chia xẻ khó nói vì nghĩ rằng NTH đã bỏ lỡ cơ hội trưởng thành trong môi trường đại học và sách vở. NTH  ra đời quá sớm với những trải nghiệm đắt giá. Giả như được trang bị đầy đủ như một F.Sagan- đọc rất nhiều- truyện của cô với tài năng xử dụng ngôn ngữ tuyệt khéo có thể còn đi xa hơn nữa. Nào ai biết được số phận một nhà văn?

Lý do thứ hai, khi ra trường, người viết nhận nhiệm sở đầu tiên là trường trung học Võ Tánh, Nha Trang. Nơi đây, ngoài ý muốn, được gặp giáo sư Cung Giũ Nguyên và các câu chuyện tình sử của vị này vẫn còn là những dư âm sống động đã một thời gây ra “ chấn động” mối tình đầy sóng gió giữa NTH và ông thầy dậy Pháp văn tư- mối tình thầy-Trò vào năm 1958, mà tuổi cách biệt Thầy-Trò là 30 tuổi.( Cung Giũ Nguyên 1909-2008. Nguyễn Thị Hoàng 11-12-1939. Lần gặp gỡ đầu tiên CGN trong ngày khai giảng khi ông đứng nói chuyện với ông hiệu trưởng- xin thú thực lòng mình là một ác cảm-. Thái độ lạnh nhạt, tự phụ có vẻ như coi thường lớp đàn em với một khuôn mặt được coi là xấu và từ đó hầu như ít khi có dịp gặp CGN. Sau này, về Sài gon, tôi có dịp nói truyện với một bạn dạy học là NT Văn, tôi vẫn nêu ra thắc mắc, lý do gì đã khiến NTH rơi vào cái bãy tình này? Thật không hiểu được. Cuộc tình này  để lại một đứa con gái đặt tên Cung Giũ Nguyên Hoàng. Do bà Nguyên tình nguyện nuôi, vì bà không có con. Khi Cung Giũ Nguyên mất, chính con gái Cung Giũ Nguyên Hoàng cầm di ảnh bố đi đầu.

Có lẽ, đây là bước nhẩy khởi đầu liều lĩnh, bất cần của một cô gái Huế muốn thoát ly những ràng buộc khắt khe của Huế? Bất kể nhiều ràng buộc luân lý, xã hội và đạp lên tất cả của NTH- một cô gái 18 tuổi xuân thì.

Cá nhân tôi vẫn nghĩ thay cho NTH là một mất mát lãng phí, không đáng.

Tôi cũng không biết được nỗi buồn của cha mẹ NTH như thế nào?

Chắc là họ phải buồn. Tôi cũng không hiểu là có bao giờ NTH nghĩ tới điều ấy không?

Bước nhẩy thứ hai của NTH chỉ là một chuỗi kế tiếp khó tránh, kế thừa trong chặng đường tìm kiếm một thứ tình yêu mà tự nó sẽ kết thúc một cách chóng vánh.( Trong vòng vỏn vẹn một năm để lại cho cuộc tình một đứa con đặt tên Mai Quỳnh Chi, giao cho gia đình Mai Tiến Thành- nhân vật chính trong VTHT có tên là Nguyễn Duy Minh và cô giáo có tên Tôn nữ Quỳnh Trâm). Hình như nơi NTH, tình yêu nào cũng đầy ắp yêu đương, nhung nhớ, rồi chấm dứt bằng chia phôi, xa cách. Phải chăng đó là những tình lụy tính bằng tháng, bằng năm?

Lý do thứ ba, vào năm 2005-2006, người viết có dịp gặp chính Nguyễn Thị Hoàng trong một bữa tiệc khoản đãi, có mời cả gia đình Phạm Duy. Trong bữa ăn này, người viết có trêu chọc: Lưu đây! ( Lưu chính là Nguyễn Văn Lan, một giáo sư Triết trong một nhân vật khá chính diện trong VTHT. Lưu thường có vẻ ngang  tàng, lạnh nhạt dửng dưng, đôi khi dạy đời đối với Trâm. NVL).

Cô có vẻ giận, mặt xìu xuống, lảng tránh về câu nói đùa này. Tuy nhiên, chúng tôi cũng có một buổi hẹn bữa sau tại Brodard, Saigon. Còn nhớ nhà văn ăn mặc một chiếc áo tricot, mầu vàng nhạt. Do  lâu ngày, chiếc áo bèo nhèo như tố cáo sự “đã có một thời” sang trọng nay không còn nữa. Thật buồn. Tuy nhiên, nét kiêu xa vẫn còn. Dáng mảnh mai, lối ngồi chống tay, mắt nhìn xa vắng vẫn như thuở nào. Hình như NTH không muốn nói, có nói thì dấm dẳng. Hình như, Thái Kim Lan ngồi im lặng.

 NTH quyến rũ ngay cả trong nét buồn của bà.

Tôi chỉ xin nhắc tóm tắt một câu hỏi: Cô còn tiếp tục viết không? NTH đáp, vẫn viết nhiều, nhưng không được in. Khi chia tay, lòng tôi trùng xuống. Nghĩ tới những năm lận đận nuôi chồng Bửu Sum, chăm dạy các con. Sau 1975, bị  bỏ rơi, chắc cũng túng thiếu.. suốt 30 năm cho đến khi gặp tôi và Thái Kim Lan.

Ra xứ người, dù có vất vả, tôi vẫn có một tương lai và hai con tôi được ăn học đàng hoàng. Còn NTH, cho đến nay, 5 đứa con của NTH ra sao? Thật không biết.

Trên đây chỉ là những niềm riêng của người viết bài này mong được chia xẻ.

Nhưng cũng chính trong dịp này là cớ sự cho sự kết nối khéo léo của Thái Kim Lan với tùy bút nhan đề: “ Nghĩ từ thơ Thái Kim Lan”, đăng trên tạp chí Văn Hóa Phật giáo (số xuân Mậu Tí, 12-2007) .

Những cơn lốc xoáy đủ loại về dòng văn học phái nữ, trong đó có NTH dự phần.

Chính vì thế, đã có nhiều dư luận trái chiều, khen cũng có, chê trách cũng không thiếu. Sóng gió nổi lên từ nhiều phía với những lý do và động lực khác nhau. Xếp hạng đánh giá theo các tiêu chuẩn đạo đức, xã hội, tiêu chuẩn mới-cũ mất gốc, tiêu chuẩn miền như “ gái Huế đa tình” và ngay cả xu hướng chính trị cũng có.

Nhưng nhất là xếp hạng theo tiêu chuẩn tình dục mặn hay nhạt, biên giới giữa tình dục- hay dục tính? Biên giới thế nào là chuẩn, thế nào là không chuẩn, biên giới giữa tính dục và truyện khiêu dâm, kích dục?

  • Tình dục và các nhà văn nữ miền Nam 1955-1975.

Tiêu biểu cho quan điểm này là nhà văn Thế Uyên. Thế Uyên với Tình dục và các nhà văn nữ miền Nam 1955-1975 đăng trên tập san Hợp Lưu. Thế Uyên đưa ra bốn nhà văn phụ nữ gồm Túy Hồng, Nguyễn Thị Thụy Vũ, Trùng Dương và Nguyễn Thị Hoàng.

Tại sao chỉ chọn ra bốn nhà văn nữ mà không thể có 5, 6 hay nhiều hơn nữa? Tác giả đưa ra tỉ dụ tiêu biểu là truyện: Những sợi sắc không của nhà văn Túy HồngNhà văn Túy Hồng đã để cho một nhân vật nữ như cô Trầm, một nữ giáo sư ly dị chồng, sống độc lập, buông thả, phóng khoáng, “ trưởng thành” về thú vui tình dục:

Tại sao có nhiều buổi sáng, mình lại cảm thấy bên trên thân thể mình thì khô mà bên dưới lại ướt như thế này nhỉ? Và khi nhập cuộc làm tình, nàng đã biết hưởng thụ tối đa, kể cả khi chàng khẩu dâm cho mình: “ Sinh liếm môi cười rồi chợt nằm nhào ra giường, gối đầu lên đùi Trầm, Sinh ngửa mặt trông chiếc quạt điện một hồi ngắn rồi cầm vạt áo dài đắp để rúc vào vùng tối ám giữa  hai cột thịt đùi người đàn bà.”

Viết bạo trợn, can đảm, không biết ngượng nghịu như thế hầu như vượt xa các nhà văn nam giới như Lê Xuyên với chú Tư Cầu, ngay cả Kiệt Tấn.

Dù sao các nhà văn nam giới viết chỉ gợi ý mà không gợi dục. Nó chỉ thoang thoảng hoa nhài, ngôn ngữ ẩn dụ gián tiếp để trí tưởng tượng người đọc có dự phần.

Đi theo vết chân của các nhà văn nữ trên, các nhà văn nữ trẻ hơn một  bậc như Lê Thị Thấm Vân, Nguyễn Thị Thanh Bình, Lê thị Quỳnh Mai vv.. còn tiến xa hơn một bậc đến nỗi các bậc tiền bối chỉ còn biết thở dài.

Còn có thể nói, nó vượt cả hàng rào cấm kỵ của các xã hội Tây Phương vốn được coi là thành phần tiến bộ nhất về nhiều mặt, nhất là về mặt tính dục!! Với những giai đoạn phá rào và đột phá như thể nó mở đường cho những phong trào giải phóng phụ nữ thập niên 1960 trên toàn thế giới.

Sự phá rào và đột phá ấy phải được cắt nghĩa và giải thích như thế nào?

Nó như sự bùng nổ của người phụ nữ ngay từ tuổi dậy thì với màng trinh, lúc lấy chồng, cả lúc làm mẹ cho đến lúc về già vẫn phải thủ tiết theo gương một anh con buôn chính trị suốt đời lang bạt là Khổng Tử chăng?

Tôi còn nghe một phụ nữ gái Huế tâm sự là khi còn con gái, mẹ cấm không cho đi xe đạp, vì sợ rách màng trinh!! Vấn đề màng trinh trở thành biểu tượng đạo đức hay mất đạo đức?

Nó là một cảm nhận vô thức trở thành một thứ quán tính- một bản tính thứ hai- cần được phân tâm lại thành một tâm thức!!

Còn nhớ trong cuốn truyện nổi danh của Mario Puzo, The godfather( Bố già) có một đoạn viết về con gái của bố già sắp sửa đi lấy chồng. Khổ nỗi, con gái của Bố già đã mất màng trinh nên phải tìm một bác sĩ tín cẩn, kín đáo để vá lại cái màng trinh của cô con gái để khỏi mang tiếng hư hỏng. Trả lại cái màng trinh nguyên vẹn là khôi phục được đạo đức xã hội mà chỉ những người giầu có quyền thế mới thực hiện được. Vậy còn những người nghèo thì sao đây?

Trường hợp ở Ấn Độ còn nhiều hủ tục lạc hậu, nhưng vẫn có thể vá hay làm màng trinh mới( Hymenoplasty-treatment. Procedure and side effect.)

Cho nên về mặt xã hội- mà không kể đến mặt đạo đức- về mặt phân tâm học- thì có thể nói là nó lột trần, giải mã cái Libido. Tôi cũng có bài đăng  trên Hợp-Lưu: “Phụ nữ và vấn đề tình dục”, Hợp Lưu năm 2005.  “Trước đây, thập niên 60-70, đã có Túy Hồng viết rất bạo dạn, dữ dội Gái Huế đa tình.. như Túy Hồng, buông thả, mở toang. Và cuối cùng:

“ Cái âm hộ là con đường giải phóng phụ nữ ra khỏi những phong tục, đạo đức, xã hội vốn trá hình biến họ thành những kẻ phế tật, bị loại bỏ ra bên lề xã hội.” ( NVL)

Và cái âm hộ như một cánh cửa giải phóng phụ nữ, nhưng dồng thời nó lại là một bản cáo trạng về kinh nguyệt, màng trinh, mòng đóc và chuyện sinh đẻ.( dẫn trích bài Phụ nữ và vấn đề tình dục. Nguyễn văn Lục )

Mất cái màng trinh, mất cả đời con gái, mất cả tương lai.

Cái giường đêm tân hôn trải nệm trắng, thiếu chất máu đỏ là một thứ tòa án nhân dân định phận người con gái!!

Nhà văn Phạm Thị Hoài còn viết thẳng thừng như sau:

“ Không có gì thể hiện sự khinh bỉ đàn bà sâu sắc như tệ sùng bái gái trinh của đàn ông một số nước Châu Á, đặc biệt là Việt Nam và Trung Quốc. Ngẫm nghĩ về việc săn trinh những cô gái trẻ để lấy đó trong làm ăn, tôi từng sa vào những thắc mắc:  Trinh tiết đàn bà giúp gì cho business? Tăng nguồn đầu tư chăng? Phá trinh một em xong thì trúng truyển công chức chăng? Mấy em gọp lại thì đủ trúng thầu một cầu vượt?

Phạm Thị Hoài viết tiếp về các cửa một cách mỉa mai và thâm độc:

Cửa Phật, cửa Thánh, Cửa Mẫu hay Cửa mình của chị em đều là chỗ để đặt niềm tin vào tài lộc do các thế lực siêu nhiên phát cho quota”.

Phạm thị Hoài kết luận:

Đằng sau hiện tượng sùng bái mấy giọt máu này mà không có gì huyền nhiệm mà thuần túy là một phép tính lạnh lùng. Nó bắt nguồn từ tập quán đàn ông đi nhà thổ để giải đen. Họ tin rằng toàn bộ sự xui  xẻo trong mình sẽ theo dòng tinh trùng mà xả ra. Sau cơn mây mưa, họ sẽ được tẩy trần, sạch dơ dớp nhơ nhớp của vận hạn”.

Đến lượt Võ Phiến trong cuốn văn học Tổng quan

Xem ra như thể Võ Phiến có ân oán giang hồ gì với nhà văn nữ Túy Hồng, trước khi Túy Hồng quyết định lấy Thanh Nam làm chồng?

Thoạt đầu, nhà văn Võ Phiến còn nhẹ nhàng cho rằng Văn học miền Nam  thời kỳ 1954-1975 càng ngày càng nghiêng về nữ giới. Thoạt đầu còn nghe tiếng ồm ồm, cuối cùng nghe ra eo éo. ( sách trang 47).

Đó là lối viết thật mỉa mai của Võ Phiến chẳng những đối với các nhà văn nữ mà còn cả các nhà văn nam giới nữa.

Nhưng ông tiếp tục gia tốc bằng những ngôn ngữ nguyền rủa mà chẳng còn chút kiêng dè khách quan, vơ đũa cả nắm của một người giữ vai trò ngự sử văn đàn. Ông viết tiếp:

“ Các nhân vật của Nhã Ca, Nguyễn thị Hoàng..  bằng  lối nói xông xổng, không kiêng nể bất cứ cái gì, cái tục tằn, cái thô bạo, cái xấc láo, cái hỗn xược mất dạy, độc ác, điên khùng..”

Ông tỏ ra bất công và võ đoán. Túy Hồng không phải Nhã Ca càng không phải Nguyễn Thị Hoàng. Nhiều lúc tôi không tin có thật là Võ Phiến không? Khi làm báo bên Cali, tôi thường xuyên đến nơi ông ở để thăm hỏi và tặng ông một số Tân Văn mỗi tháng. Ông lịch sự, nhún nhường và tránh né mọi chuyện có thể gây đụng chạm.

Và nếu quả thật ông đã nhận xét như thế thì thật bất công cho bất cứ nhà văn nữ nào, trong đó có Nguyễn Thị Hoàng. Họ không đáng nhận những lời chỉ trích như tát vào mặt một cách vô bằng như thế theo cái kiểu “ giận cá chém thớt”.

Sự bất công ấy hiểu được, vì bản thân nhà văn Võ Phiến có mối liên hệ ngoài hôn nhân với Túy Hồng. Theo tác giả Nguyễn Chính trong “ Nhà văn nữ trước 1975: Túy Hồng. Trong một bài viết mang tựa đề Võ Phiến, Túy Hồng viết: “ Đó là cái nghiệp của ít nhiều nhà văn và nhà thơ nữ miền Hương Ngự. Những kẻ tháo gỡ vòng dây trói Khổng Mạnh Huế để vào Nam hòa nhập với tự do  Sàigon. Những người viết nữ đều sa vào tay những kẻ đã có vợ và nhiều con. Nếu tôi là một ông thày tướng số mù( Thầy bói thì phải mù, chứ thầy bói mà hai mắt mở thao láo thì nói ai nghe), tôi sẽ tiên đoán vận mệnh của các nhà văn nữ: văn chương thì rạng rỡ, nhưng tình duyên thì trắc trở. Những nhà văn nữ thường thích sinh sống ở Sàigon hơn ở Huế, Vĩnh Long, Phan Rang. Sàigòn thông cảm tâm sự của họ hơn Huế và những nơi khác. Sàigon có đủ đàn ông để họ lãng mạn và làm bạn.”

Và ác liệt hơn: “Tôi tham vọng viết truyện dài, nhưng không có thực tài, khả năng chỉ đủ sáng tác truyện ngắn. Trong một truyện vừa, không ngắn, không dài, tôi miêu tả một tên đàn ông đểu giả gian dối, một kẻ ngoại tình với tôi và phụ tôi với vợ. Nhiều đêm dài mất ngủ, cùng với hoa quỳnh ngày tàn đêm nở, tôi trút giận hờn vào những câu văn ác ôn. Tình yêu là một giọt máu mang số 35.” ( Trich Nguyễn Chính như trên )

Túy Hồng vẫn có lối viết bạo trợn như một cá tính riêng như thế khi lấy Thanh Nam, 1966 làm chồng và mới chỉ quen nhau một tháng. Bà viết: “ Thanh Nam là một lực sĩ đuối sức trên hai vòng đua tình và tiền” ( trich Nguyễn Chính , như trên)

Tôi nghĩ trích dẫn về Võ Phiến đến đây cũng tạm đủ rồi.

Nguyễn thị Hoàng có chịu ảnh hưởng các thuyết hiện sinh và đặc biệt nhà văn nữ Francoise Sagan của Pháp?

  Người viết còn nhớ Francoise Sagan đứng bên cạnh chiếc xe Jaguar dài thòong. F.S mặc một chiếc măng tô dài chấm gót, lốm đốm như da con báo.

Thành thật mà nói, hầu hết giới trẻ Saigon chỉ biết F. Sagan qua những trang giới thiệu của nhà văn Nguyễn Nam Châu trong cuốn sách: Những nhà văn hóa mới. Kể từ đó, giới sinh viên trẻ mới có cơ hội tìm đọc nhà văn này. Mà muốn đọc, phải ở trong môi trường đại học và tiếng Pháp rành rẽ. Sau này những dịch giả như  Nguyễn Vỹ dịch Bonjour Tristesse  Buồn ơi, chào mi, 1959. Un certain sourire. ( Có một nụ cười do Nguyễn Minh Hoàng dịch và Dans un mois, dans un an( Một tháng nữa, một năm nữa. Bửu Ý dịch năm 1973)

  1. Sagan lúc bấy giờ được coi là một hiện tượng phá rào về mọi giá trị đạo đức, tôn giáo ngay trong văn giới Pháp.

Nhưng có một điều quan trọng là giọng văn của F. Sagan khinh bạc, bất cần, lối sống bừa bãi và làm ra vẻ chán chường và mệt mỏi. Cuộc sống đời thường được đưa vào văn chương như một sự phá sản qua các hình thức như ưa tốc độ, rượu, hộp đêm, làm tình một cách “ thản nhiên”. Một lối mô tả không phải là vô luân (immoral), mà là phi luân (amoral). Phi luân không phải theo nghĩa không có đạo đức luân lý, mà ở chỗ nó không đặt, hoặc ở chỗ nó không đếm xỉa đến vấn đề luân lý nữa.

Vì thế, tính cách nổi loạn là thực chất của đời sống họ. Người viết giới thiệu thêm bài đầy đủ về F. Sagan trên Webb Ngô Quyền của Nguyễn Văn Lục: “ Francoise Sagan, Adieu Tristesse. Con người cuộc đời và tác phẩm”.

Nhưng nó cũng lộ diện cho thấy, nó muốn lột trần tính cách giả dối, phỉnh phờ, đạo đức giả của thế giới người lớn.

Chẳng hạn, khi người phụ nữ ăn mặc thì tiết hạnh được cân đo đếm từng phân ly độ dài ngắn của chiếc váy!! Dài đến mắt cá chân. Ngắn đến đầu gối, ngắn nữa, ngắn nữa đến gần bẹn?

Độ ngắn nào còn được coi là đạo đức và độ ngắn nào thì không?

Và cũng nên nhớ rằng trước đó 10 năm, một xi căng đan chưa ráo mực về nữ tài tử Brigite Bardot gây xáo trộn nước Pháp qua cuốn phim: Et Dieu créa la femme.

Cứ như những điều trình bầy trên thì thực sự phải công bằng mà nói, ảnh hưởng của trào lưu tư tưởng hiện sinh ở Pháp chẳng có chút ảnh hưởng trực tiếp hay gián tiếp gì đến các nhà văn nữ  như Nguyễn Thị Hoàng từ bút pháp, hoàn cảnh sáng tác, mục đích sáng tác đến nội dung tác phẩm cũng như nhu cầu sáng tác. Người Tây Phương với mức sống cao và văn hóa tiến bộ, họ coi nhẹ vấn đề trinh tiết, nhất là từ khi có cái bao cao su thì làm tình là chuyện  cơm bữa.

Nhiều người viết như phóng bút cho rằng NTH và các nhà văn nữ ảnh hưởng thuyết hiện sinh!! Lầm. Quá lầm. Tôi nghĩ rằng, ngay cả “ thứ Hiện sinh vỉa hè” cũng chỉ là một bắt chước giả tạo.

May là NTH cũng phủ nhận điều này.

Đông Phương và Tây Phương chưa có một điểm tựa đồng quy nào xứng tầm!!

Nữ sĩ Nguyễn Thị Hoàng- Cuộc đời và tác phẩm

(Tường thuật buổi nói chuyện của Nguyễn Thị Hoàng với sinh viên văn khoa Sài gòn tại giảng đường Đại Học Văn Khoa ngày 11-5-1971)

Đây là buổi nói chuyện do giáo sư Thanh Lãng mời để các sinh viên Văn Khoa có dịp nghe và trao đổi với một nhà văn về kinh nghiệm viết và hoàn cảnh sáng tác. Và cuối cùng có phần đặt câu hỏi của sinh viên. Chỉ xin tóm tắt một vài nội dung chính và ý tưởng của chủ đề.

Theo NTH: “ chính cuộc sống tự do nhưng nhiều khó khăn trên đã ảnh hưởng phần nào đến viết lách của tôi.(…) tác phẩm tôi không do một động lực nào bên ngoài xã hội hay ảnh hưởng từ văn chương ngoại quốc như một vài người đã lầm tưởng..”

NTH : “ Tôi ngạc nhiên khi có người đọc một bài phê bình nào đó về tôi và hỏi dò ý kiến hay phản ứng. Bởi vì tôi không hề theo dõi, trừ phi có người nhắc nhở hay tìm bài đem cho tôi đọc. Giữa những người phê bình và người viết luôn là một khoảng cách mênh mông. Tôi không thể nào đọc hiểu họ cũng như họ đã không đọc và hiểu tôi vậy”.

NTH : “ Tác phẩm tôi từ 1966 đến nay đã gần 30 cuốn, gồm 20 cuốn đã in và 10 cuốn đang in, hoặc đăng trên các báo. Tôi khởi đầu viết khoảng 25 tuổi với cuốn đầu tay là Vòng tay học trò. Đó chỉ là cuốn truyện tình cờ, ngoài những tác phẩm viết theo chương trình và dự định.

NTH:” Trước khi khởi đầu một truyện nào, tôi nuôi nấng một ý tưởng cho nó lớn dần, như mang thai đứa con. Nó lớn dần cho đến khi có đủ hình hài thành câu truyện ở vào cái thế không viết không được, cứ ấm ức như chịu đựng như một thứ mụt cương mủ, nhức nhối không được nặn chích đi cho vỡ toang nên đau đau đớn bứt rứt vô cùng. Khi câu truyện đã chín muồi trong ý nghĩ và ý muốn thực hiện ngay tức khắc, những ý tưởng và nhân và nhân vật như vậy.”

Bà đã ứng khẩu  từ lúc 16 g 20 và ngưng lúc 17 giờ 10.. Và sau đó sinh viên đặt câu hỏi mãi đến 18 giờ 10 mới thôi.  Sau đây là phần giải đáp thắc mắc.

  • Hỏi: Khi diễn tả một tâm trạng cũng như khi nhìn cảnh vật chung quanh, người viết có cho nhân vật sống hoàn toàn hay đã bị lệch lạc đôi chút vì dùng lối diễn tả viết văn mới?
  • Đáp: Không một lời dĩễn tả nào có thể làm lệch lạc tâm trạng nhân vật hay khung cảnh được. Nếu khung cảnh hay tâm trạng có thay đổi, hoặc khác biệt với sự thật, chỉ là do sự hứng khởi uyển chuyển của ngòi bút muốn thay đổi nó.
  • Hỏi: Nguyên nhân nào thúc đẩy viết tập “ Vào nơi gió cát” với giọng văn nức nở, ai oán?
  • Đáp: “ Vào nơi gió cát” không phải là tiểu thuyết hay một tác phẩm văn chương mà những bức thư từ đời sống thực, nước mắt và tiếng nói của tôi hay cũng là của đàn bà nào có hoàn cảnh tương tự, những bức thư tôi đã viết gửi cho nhà tôi. Tôi định in mấy trăm tập nhưng về sau nghĩ đau khổ của mình, nước mắt của mình cũng là những đau khổ, nước mắt chung của nhiều người khác nữa nên có thể tìm thấy bóng dáng họ trong “ Vào nơi gió cát”(Có thể đây mới là cuộc sống thực, đau khổ thực sau khi NTH lấy Bửu Sum. Bửu Sum trốn quân dịch nên không làm ăn gì được, lại có năm đứa con phải nuôi. Và NTH đã phải về lục tỉnh, trốn ẩn, đời sống cơ cực, phải nuôi năm con với một chồng. (Lần đầu tiên được nghe NTH chính thức gọi Bửu Sum là nhà tôi trong nghĩa tình có một gia đình và trách nhiệm chia xẻ ngọt bùi. Nguyễn Phúc Bửu Sum là người chồng chính thức của Nguyễn Thị Hoàng. Họ có với nhau năm mặt con. Thời VNCH, Bửu Sum trốn lính, rồi bị bắt, trở thành lao công đào binh, bị đầy ra Quảng Ngãi. (Nguyễn Thị Hoàng, ngoài việc nuôi chồng ẩn náu, còn phải  chăm sóc đàn con 5 đứa, lo việc nhà, việc cơm nước. Đó là những giai đoạn vất vả và đầy nước mắt. NVL)
  • Hỏi: Thưa , tôi trộm nghe người xưa nói: “ Làm thầy địa lý lầm giết một họ, làm thầy thuốc lầm giết một người, làm văn hóa lầm thì giết muôn đời” Thưa bà, có biết bây giờ có bao nhiêu hiện tượng “vòng tay học trò” xảy ra không?
  • Đáp: Ông bạn có ý trách tôi và đổ lỗi cho VTHT, gây ảnh hưởng tai hại. Làm sao kiểm chứng được có cô Trâm hay tên Minh một trường hợp tương tự nào đó của VTHT đã chịu ảnh hưởng của VTHT, hay nó xảy ra vì nó xảy ra như thế. Tôi chỉ trách nhiệm và sẽ nhận trách nhiệm khi tác phẩm ở trong dự định của tôi. Còn VTHT, thì như đã nói ở một câu giải đáp trên.”
  • Hỏi: Tình dục có phải là một trong những chủ đề chính để bà đào sâu và phô bày trong tác phẩm của bà không? Nhân vật nào đã được gói ghém con người của mình một cách đầy đủ nhất?
  • Đáp: Tất cả những cuốn đã viết, sẽ viết tôi không bao giờ xây dựng quanh vấn đề tình dục hay có chủ trương nào về tình dục.

Câu hỏi thứ hai, thật ra chưa có nhân vật nào gói ghém con người tôi một cách đầy đủ.Như ta thương mến.

( Trich dẫn: NgườI ghi Nhuệ Hương)

Vài nhận xét rời dưới góc nhìn phân tâm học về nhà văn Nguyễn Thị Hoàng qua cuốn truyện Vòng Tay Học Trò như một mẫu thức điển hình.

 

Hiện diện của thân xác trong tương giao người- người

Con người hiện diện ở đời qua không gian chính là hiện hữu qua thân xác. Vì thế, yếu tính của con người là hiện hữu, có mặt. Thân xác xác định tôi có mặt, tôi hiện hữu rồi nới rộng không gian hiện hữu ấy ra là cha mẹ, vợ con, thân thuộc, bằng hữu.

Nói chung là bao gồm cả thế giới bên ngoài.

Thân xác không phải chỉ là thân xác, nhưng thân xác còn là một ý thức để tri giác thế giới bên ngoài. Cho nên thân xác còn là cách thức biểu lộ bằng ngôn ngữ. Thân xác chính là cách thức biểu lộ những ham muốn, những chờ đợi  và những mong đáp trả đền bù.

Đó là một thứ ngôn ngữ bằng chính thân xác mình. Thân xác như thế còn là tiền đề của những giá trị tinh thần.

Trong cái mối tương giao ấy, cái giao ngộ trực tiếp và gần kề trực tiếp là thân xác như cầu nối giữa người -người, hay giữa đàn ông-đàn bà là một điều không thể chối bỏ.

Tương giao ấy do những hoàn cảnh xã hội,tôn giáo,phong tục, địa phương có thể kiềm chế đè bẹp, miệt thị con người.

Và cá nhân trong từng cá thể tìm cách thoát ra, trỗi dậy, thoát ly.

Chi li thì là sự hé mở của vùng đồi nhú lên, căng cứng, trượt xuống, đi xuống, xuống nữa là tới vùng cỏ non rậm rị, ẩm ướt và đụng phải hang ổ của cái Libido réo gọi, nỉ non..

Cái điều như thế mở đầu ngay trong chương Một của VTHT, tác giả soi gương chỉ thấy mình.. từ mái tóc đến thân hình on ả, õng ẹo như sửa soạn cho bữa tiệc sắp tới trong sự chờ đợi.. Tiếng nói của Libido là như thể tiềm thức mà là thức.

Trong truyện của NTH, thân xác luôn là nền, là đối tượng để NTH viết truyện.

Và những điều như thế, phải chăng đều có trong VTHT? Có chứ ạ. Nhưng nó đã được thăng hoa, huyễn diệu bằng một kỷ năng ngôn ngữ tuyệt xảo, hay và hấp dẫn. Một thứ ngôn ngữ mà đi quá một chút có thể thành uỗn ẹo, son phấn, giả tạo giữa hư và thực..

Và có thể kết luận về trường hợp truyện của NTH. Sự thành công của tác phẩm phần VTHT phần lớn nằm trong thứ ngôn ngữ body language này.

Chất Huế trong Nguyễn Thị Hoàng

Người nào đã có dịp sống nhiều năm tháng, hoặc tiếp xúc nhiều về gái Huế mới cảm nghiệm được điều này. Họ có một phong cách riêng, một lối sống âm thầm- như vườn ở Huế-, sống che đậy mà mở ra và những ước mơ thoát ra khỏi khung cảnh Huế- dù phong cách Huế đẹp-dù những cơn mưa thối đất-dù nhiều kỷ niệm thân thương!

Cái mâu thuẫn nội tại vẫn là dùng dằng giữa ở và đi.

 Nó cũng giống như chiếc nón Huế là một biện chứng khép-mở. Khép khi nào và mở khi cần là phong cách xử dụng của từng cô gái Huế.

Con đường vào các cuộc tình ở Huế cũng đi theo một lộ trình tương tự. Xem ra khó mà rất dễ. Miễn là ta nắm bắt được chìa khóa của những giấc mơ đầu đời của gái Huế.

Giấc mơ của người con gái Huế là một ngày nào đó rời xa Huế, ra khỏi đời sống tiện tặt, chật vật cũng như ràng buộc lễ giáo gia đình.

Mặc dầu vậy, Huế không ồn ào, không náo nhiệt, nhưng sâu đậm. Nhưng âm thầm lặng lẽ cũng đành bỏ mà đi trong nuối tiếc.

Đó có thể là ý nghĩa cuộc đời trong hành trình nhân thế, đi tìm những phương trời xa xôi, mới lạ và đầy hứng thú.

Nhiều gái Huế đi tìm những hình bóng các người tình như sĩ quan quân đội cũng như đa phần các nhà văn nữ đều đã đi theo lối mòn cách này cách khác.

Minh Đức Hoài Trinh, Linh Bảo, Băng Thanh đã là một lẽ của một thời.

Tiếp nối là Nhã Ca, Túy Hồng, Phùng Thăng, Phùng Thắng, Thái Kim Lan và Nguyễn Thị Hoàng.

Mà kết cục là điểm Omega chỉ là kiếm tìm một Libido!!

 

Nguyễn Thị Hoàng khởi đầu sự nghiệp văn chương phải chăng là thoát ly khỏi khung trời nhỏ hẹp xứ Huế? Có chứ ạ. Không Huế không phải nguyên vẹn hình hài là NTH?

 

Nha trang khung trời mở rộng như một sự phá rào?

Năm 1957, cha Nguyễn Thị Hoàng là ông Nguyễn Văn Hoằng, một công chức thuộc bộ giáo dục được chuyển đổi về Nhatrang. Nguyễn Thị Hoàng vừa 18 tuổi vào học tại trường Võ Tánh, Nhatrang.

Cũng tại nơi đây, Nguyễn Thị Hoàng học thêm tiếng Pháp tại nhà do ông Cung Giũ Nguyên(1909-2008) đảm nhận. Việc phá rào cuộc đời con gái với việc dan díu với Cung Giũ Nguyên mà kết quả là nàng sinh được một con gái đặt tên là Cung Giũ Nguyên Hoàng, sau do bà Nguyên vốn không con nên nhận nuôi. Cuộc tình ngang trái được giàn xếp giữa Cung Giũ Nguyên và gia đình Nguyễn Thị Hoàng qua trung gian ông biện lý Nguyễn Hữu Thứ.

Phần Nguyễn Thị Hoàng đứng ra nhận trách nhiệm là không bị dụ dỗ.

Qua câu truyện tình gây dư luận này cho thấy Nguyễn Thị Hoàng như thách đố lại tất cả, không trốn tránh được chính mình để cho những đam mê “ tội lỗi” chế ngự và như thể bất chấp những tủi nhục của những người thân.

Phải chăng, đó là một cuộc phá rào về tình dục nhân danh cái cửa mình?

Mặc dầu vậy, sau này, tôi có cảm tưởng  Nguyễn Thị Hoàng né tránh giai đoạn đầu đời con gái này và rất kiệm lời như trong buổi nói chuyện tại Đại học Văn Khoa năm 1971. Cũng ít khi nào, người ta được biết về mối liên hệ với đứa con do bà Nguyên nuôi? Tình già đã là một lẽ, còn đứa con rơi?

Dù sao, đây cũng là một bước đi đầy phiêu lưu mạo hiểm ít ai làm được- bước khởi đầu mà chưa phải là chấm dứt?

Năm 1960, bỏ Nhatrang vào Saigon, một bước thử dầy dạn và chán chường?

Ít khi nào NTH tỏ bày một cách rõ rệt về hai năm bước thử này!  (1960-1962)Nó có thể chỉ là những hẹn hò, chóng qua, tạm bợ  và phai tàn nơi môi trường Đại Học Văn Khoa, luật khoa và nhất là bên ngoài cổng trường Đại học. Kiến thức không đem lại điều gì. Nhưng nhất là nó đã gặp những con người mà thực chất thiếu một cái gì không phù hợp với một NTH- một thứ “ngựa chứng trong sân trường”- .

Nó rất có thể đem lại những dư vị không mấy ngọt ngào như lòng mong đợi- “một thứ của trong một tháng, một năm và có thể từng ngày”-. Có lúc đi làm, có lần xin về Nhatrang dạy học, nơi đây từ chối và vì thế quyết định lên Đà lạt.

Một lần nữa NTH rũ áo ra đi, tìm một nơi trú ẩn an toàn trong đơn độc. Nhưng một NTH luôn có những “nổi loạn nội tâm” khát khao những ham muốn ngoài khuôn khổ, liệu sẽ đi về đâu?

Như lời tự sự của NTH: “ Truyện mình viết thường là những truyện tình bế tắc và đi xuống. Trong đó vai nữ bao giờ cũng khát khao đi tìm một đời sống thật của mình, nghĩa là tìm kiếm chính mình. Những nhân vật nữ lang thang bất định, và xa rời với phận sự gia đình.

Chất liệu lấy từ những năm bất ổn lênh đênh trong cuộc đời đã qua của mình, đôi khi được ráp nối với những câu chuyện thời sự, cộng với một phần tưởng tượng, phóng tác, vẽ vời.. rồi ráp thành chuyện..”(trích dẫn : Một án phẩm của NTH. Viên Linh)

Câu truyện Vòng tay học trò

  Đây là một câu truyện thật, người thật, việc thật, khung cảnh thật lấy bối cảnh là trường Trần Hưng Đạo.

Vì một lẽ nào đó, NTH đều lấy chất liệu từ những người thật. Như nhân vật Minh-học trò- tên thật là Mai Tiến Thành, học đệ ngũ trên Ban Mê Thuột.

Xin trích lời Nguyễn Ngọc Chính, một người bạn với Mai Tiến Thành. Theo lời Chính: “Thành thuộc loại quý tử, tư chất thông minh nhưng sức học trung bình. Riêng việc ăn chơi, Thành được sếp vào loại suất sắc…Thành có khuôn mặt không được đẹp trai cho lắm. Trong lớp thường gọi đùa hắn là Fernandel!! Chân đi chữ bát.. được gọi là Thành  đẹo. Có kể hết cái xấu của Thành mới làm nổi bật lý do tại sao cậu học trò Nguyễn Duy Minh lại được cô giáo Tôn nữ Quỳnh Trâm để mắt đến và thành công trong truyện tình cảm… Thành luôn là kẻ thích “chơi trội”.( Trích Sư phạm áo nâu Đàlạt. Nguyễn Ngọc Chính: Đọc lại vòng tay học trò Nguyễn Thị Hoàng).

Đọc VTHT cũng được NTH mô tả Minh trong một cuộc đánh lộn:

“ Gần đến nhà, dưới chân đồi, Minh bị một bọn choai choai chận :
đường. Một thằng trong bọn nghênh chiến trước:

  • Ê Minh, mày bao nhiêu tuổi?

Minh ném sách vở xuống bãi cỏ, tóm lấy ngực thằng kia:

Bằng tuổi cha mày.

Minh tát thằng kia một bạt tai và rút cái khóa xe bằng sắt quay vù vù:

Tao làm gì kệ tao, mắc gì đến tụi bây? Đồ chó săn.

Câu hỏi là Trâm cần gì ở Minh? Có lần cô nói với Ngữ, một người bạn mê Trâm lên Đà Lạt: “ Tôi đã nói, tôi không cần gì cả. Địa vị, tiền bạc. Bề ngoài. Không. Tôi chỉ cần một thứ, một thứ tìm mãi không hề có, hoặc có mà không thể giữ được với mình. Tình thương.

Những nhân vật thật ấy đều tràn lan trong VTHT. Tỉ dụ Thức chính là Trương Sĩ Thực, em ruột của TV Hoàn lên ở trọ học. Rồi những Lan đổi ra Lưu, ông Tổng Giám Thị Dụ, tên thật là ông Bửu Vụ và rất nhiều tên khác không tiện nêu ra đây, vì họ còn sống..Các khung cảnh địa lý của Đàlạt như Trạm Hành, Trại Mát, Cầu Đất.. vv

Rồi người ta cũng không thực sự biết được điều gì xảy ra trong những cơn mê trận ấy. Chỉ có một điều là có một đứa con đã ra đời được đặt tên là Mai Quỳnh Chi do gia đình Thành nuôi nấng tại Ban Mê Thuột. Mai Quỳnh Chi lớn lên, trưởng thành ở Mỹ, nó có biết mẹ nó là ai? Hay chỉ là một cuộc tình và nay đã rơi vào quên lãng!! Đã có ai và bao giờ nghe NTH nhắc nhớ tới  “đứa con rơi” đó không? Hay nó sẽ có cơ may trở thành “ Kẻ dư thừa”?

Tôi cũng xin mạn phép không trích dẫn nhiều đoạn mô tả bước chân lãng mạn, vu vơ, kiếm tìm, ham muốn, giận hờn, nhớ nhung, gian dối, chiếm đoạt với kỹ thuật ngôn ngữ chuẩn xác mà hoang tưởng.

Tôi cũng xin thú nhận rất mệt mỏi, kiên nhẫn đọc lại cuốn truyện VTHT của một người đã ngoài cái tuổi đọc những truyện tình như thế.

Và tôi có thể chỉ giúp bạn đọc tóm gọn trong vài dòng về cuốn VTHT.

Nó chỉ là một thứ “ Độc thoại của âm hộ”.( Monologue vaginal)

Điều này nhiều người trẻ ở trong cơn mê trận tưởng rằng nó mới mẻ, nó cách tân, nó hấp dẫn thần kỳ trong những cơn lốc tình cảm ngoài vòng kiểm soát.

 

Thật ra nó là chuyện đời thường trong tứ khoái của con người như : Ăn, ngủ, Đ.., ỉa từ đời hồng hoang lịch sử con người để lại qua những phúc trình, nghiên cứu đáng tin cậy. Chẳng biết NTH có cơ hội đọc nhữn tài liệu bóc trần này không? Đọc thì có thể ngòi bút sẽ chuyển hướng?

Có thể NTH chỉ có vốn sống mà thiếu vốn đọc!!

Như phần đông các nhà văn nữ khác vốn sống có thể tích lũy từ chính cuộc sống bản thân, gia đình, xã hội. Nhưng vốn kiến thức thu lượm được qua sách vở, truyện của những thế hệ đi trước, nhất là kiến thức của thế giới nói chung- như từ Pháp, Mỹ- thì rất mỏng và hạn chế!! Trong đó ngoài văn chương còn có các tài liệu về tình dục học, xã hội học, nhân chủng học, sử họcvv..

Chẳng hạn, theo Yuval Noah Harari:

“ Một người mẹ tốt sẽ quan hệ tình dục cùng thời điểm với nhiều nam giới khác nhau, đặc biệt là khi cô ta đang mang thai, do đó con của cô sẽ được hưởng những phẩm chất ( và cả kỹ năng chăm sóc con cái ) không chỉ đơn thuần từ các thợ săn tốt nhất mà từ người kể chuyện hay nhất và những người tình chu đáo nhất. Nếu điều này nghe có vẻ ngớ ngẩn, hãy nhớ rằng trước khi các nghiên cứu hiện đại về phôi thai phát triển, người ta không có bằng chứng chắc chắn rằng các em bé luôn  được sinh ra bởi một người cha duy nhất hơn là bởi nhiều người”.  (Yuval Noah Harari, bản dịch Sapiens. Lược sử loài người . Nguyễn Thủy Chung dịch. Võ Minh Tuấn hiệu đính. Nxb Trí thức, trang 58)

 

Nhưng kể từ khi có Adam Evà “ biết xấu hổ”, nguồn gốc của tội lỗi thì tình dục đã biến thái đi. Libido vẫn còn đó, nhưng con người đã từ bỏ trạng thái tự nhiên của vườn địa đàng, giai đoạn bình minh của nhân loại để bước từ giai đoạn hái lượm, săn bắn sang trồng trọt, tích lũy tư hữu, kế thừa của cải. Đã hàng triệu năm  trả dài như thế.

Tù đó, rất nhiều tiêu chí đạo đức được đặt để cho con người bất kể đến cái Libido.

Do hai dẫn chứng vừa kể, người viết cảm thấy không dễ gì mang các tiêu chuẩn tính luân lý để phê phán truyện VTHT của NTH. Chính tác giả NTH cũng  xác nhận về VTHT một cách ỡm ờ:

Nếu bảo rằng thực thì không hẳn là thực, nhưng bảo là không thực.. thì cũng không phải là thế.”

Và nếu bảo rằng thực thì sao? Và nếu bảo rằng chỉ là hư cấu thì sao?

Ai ai cũng có thừa cái lý lẽ ở đời (La raison d’être) để tự biện hộ cho chính mình, cho cách hành xử của mỗi người.

Tôi là người có chút may mắn, có chút học vấn và đã có cơ hội đọc Rapport de Kinsey với các bản thống kê, các cuộc phỏng vấn. Tác giả qua đó đã bóc trần đời sống tình dục của con người dưới các hình thức thủ dâm, ngoại tình, đồng tình luyến ái, lạm dụng trẻ con vv..

Tác giả đưa ra bằng chứng mà không phê phán tốt xấu chỉ cho thấy sự thực ấy nó như thế nào?

Năm 1976, lại có thêm  phúc trình của Shere Hite nhan đề: Le rapport Hite ( Phúc trình Hite) trong đó tác giả đưa ra một cuộc điều tra ở bên Mỹ với 3000 phụ nữ tuổi từ 14 đến 78 với 10.000 câu hỏi. Các câu trả lời cho phép bộc lộ sự thầm kin về vấn đề tình dục, trong đó đặc biệt là vấn đề thủ dâm.

Sụ tiết lộ ấy- dù ở nước Mỹ- có tính cách thuyết phục mà không thể có lời biện bạch và phản bác được. Một phụ nữ đã phát biểu:

“ Để lên đỉnh đạt khoái cảm cực điểm. Tôi phải tập để biết yêu mình và thành thực hơn nữa. Tôi phải hoàn toàn yêu thân xác tôi, yêu tâm hồn tôi, tinh thần tôi.. Tôi cũng phải có có được mối liên hệ nóng bỏng và tham dự một cách hòa điệu bằng vào  nhiều kinh nghệm với người đối ngẫu của tôi.”

(Shere Hite, Ibid, trang 220).

Phải chăng trong trường hợp NTH có điều gì trùng hợp, bà ấy chỉ biết yêu mình, chỉ biết o bế cái thân xác mình, cho riêng mình và chỉ biết thỏa mãn cho mình mình bất kể đối tượng là ai xét về mặt lý luận?

 Cụ thể như trường hợp Cung Giũ Nguyên xét về nhiều mặt, từ nhân dạng- dưới mắt tôi gặp ông năm 1964- là xấu xí, chân đi khập khiễng, ăn mặc cảnh vẻ với áo vét, mặc dầu trời Nha Trang nóng bức.. Đời sống tình dục không mấy bình thường. Tuổi tác lớn không cân xứng vẫn bị cuốn hút vào vong tục lụy, bất kể tai tiếng và một đứa con ra đời “ ngoài ý muốn”.

Nhưng điều tôi kinh ngạc là không hề- dù chỉ một lần-  được nghe từ đồng nghiệp, học trò xì  xào về ông.

Nhưng tai tiếng thì ồn ào, dư luận khắp chốn giang hồ!!

Trường hợp Minh càng rõ nét hơn-  thân hình thấp bé, khuôn mặt Fernandel, chân đi vòng kiềng. Ăn nói bạo trợn, đánh lộn chửi thề, bạt mạng, bia rượu, thuốc lá theo đúng như lời mô tả của Nguyễn Ngọc Chính lại hợp “gu” NTH.

Điều ấy làm sao lý giải được ngoài cái Libido ra?

Và phải xóe tạc nó ra bằng phân tâm học, lôi nó ra từ tầng  vô thức, tiềm thức sang tầng ý thức.

Cuốn sách tự nó chỉ là một cuộc tình ngang trái có gửi một thông điệp tư tưởng gì không?

Tôi khẳng định là không. Nội dung là rỗng ruột. Không là không.

Nhưng về ngữ cảnh ngôn ngữ thì chuyển tải được sự chiều chuộng vuốt ve người đọc như những người đi trên mây, mộng tưởng. Đến độ nó biến cuộc tình trở thành ngẫu tượng được thanh cao hóa, được quyến rũ trong êm dịu, trong những giây phút nhớ nhung, giận hờn, ghen tuông trong một khung cảnh thần tiên của Đà Lạt. Nhiều đoạn văn làm dáng, uốn éo như một Mai Thảo hồi nào.

Tất cả sự thành công của cuốn VTHT nằm ở đó và không là gì khác.

Dù gì đi nữa thì NTH có một chỗ đứng trong văn học không thể chối bỏ. Chỗ đứng ấy có thể vượt trội hơn các nhà văn nữ khác cùng thế hệ. Bà có quyền hãnh diện về điều này.

Ngày hôm nay, bà được đền bù cho bõ những lúc hoạn nạn, đói khổ. Sách được in lại 4,5 cuốn, có tác quyền. Điều mà vào năm 1975, sách của bà cũng như nhiều nhà văn khổ lụy trăm chiều: không phản động thì đồi trụy. Tôi có trước mặt Phần phụ lục IV, nhan đề: Về sách tiếng Việt bị cấm lưu hành, ở trang 631 trong bộ sách của Trần Trọng đăng Đàn. Tôi đếm được 20 đầu sách của NTH.

Nhưng ngược chiều thay. Nay những đầu sách được coi là đồi trụy trở thành sách hiếm và quý. Theo nghĩa, đổi mới chỉ là phục hồi cái cũ đã bị xóa bỏ.

Vinh dự thay cho bà mà cũng không lấy gì làm vinh dự thay cho bà!!  Ngoài một số tiền nhuận bút để cuộc sống bót cơ cực.

Tuy nhiên, ngoài lãnh vực văn chương, NTH có những bài thơ “ rất Huế” “rất tình” để lại trong tôi nhiều dư vị khó quên.

 Chi lạ rứa, chiều ni tôi muốn khóc,

Ngó chi tui đồ cỏ mọn, hoa hèn.

Nhìn chi tui hình đom đóm đêm đen

Cho tui tủi bên ni bờ cô tịch.

 

Tôi ao ước có bao giờ tuyệt đích

Tui van xin răng mà cứ làm ngơ.

Rồi ngó tui, chi lạ rứa hững hờ.

Ghét, yêu, mến, vô duyên và trơ trẽn!

 

Bài thơ sau đây nhắn gửi ai?

“ Đã ba mùa cách trở

Nửa năm rồi ly biệt

Áo mầu không thắm nữa

Thưở tàn phai xuân thì.. “

(Niềm đau chia phôi)

Sau đây là mấy bài thơ làm mùa hè năm 1963( BK, số 161, 15-9-1963)(khi đã chia tay Đà lạt. NVL)

Khi em về giữa vòng tay

Trong yêu dòng nước mắt này lại khô

 Vết hôn ngày cũ chưa mờ

Phút giây đầm ấm bao giờ nữa em”

( Yêu)

“ Không ai về thăm chiều nay

Cho tôi chết giữa vòng tay một người

Tiếng hôn khép kín môi cười

 Gối chăn mùa lạnh rã rời thú xưa”

(Nhớ)

Đọc những dòng thơ này, lòng tôi trùng lại và không còn biết phải nói gì? Nói năng chi cũng bằng thừa? Tôi ghen với cuộc đời!!!

Phần còn lại tôi đã làm, đó là công việc phân tích Phân tâm học của bài viết này về cuốn VTHT của NTH? Nó có khô cằn và đắng cay! Đành chịu!!