Lá số tử vi của bạn năm nay

Lá số tử vi của bạn năm nay

 Theo tử vi của người Việt Nam, tùy năm sinh, bạn mang mạng của một trong 12 con vật như chuột, trâu, cọp, mèo, rồng, rắn, ngựa, dê, khỉ, gà, chó, heo.

Theo tử vi Tây phương, tùy tháng sinh, bạn mang mạng cũng của một trong 12 vật khác nhau. 

Theo tử vi công giáo, nếu bạn sinh từ 1 tháng 1 đến 31 tháng 12, bạn mang mạng của một người con trai hay con gái của Thiên Chúa đấy (Mt 5:45; 48; 6:8).

  Tình yêu

Bạn luôn được Chúa yêu thương. “Con là con yêu dấu của Ta” (Mt 3:17).

Cho dù sự chết hay sự sống …không có gì tách được bạn ra khỏi tình yêu của Thiên Chúa, trong Chúa Kitô (Rm 8:38-39).

 Sức khỏe

Chúa gìn giữ bạn khỏi mọi điều bất hạnh,

Che chở cho sinh mệnh an toàn.

Chúa ở bên bạn lúc ra vào lui tới,

Từ giờ đây cho đến mãi muôn đời (Tv 121:7-8).

 Tài lộc

Bạn là người triệu triệu phú, vì Chúa đã nói với bạn 

 “tất cả những gì của Cha đều là của con” (Lc 15:31).

Thiên Chúa sẽ thỏa mãn mọi nhu cầu của bạn một cách tuyệt vời,

theo sự giàu sang của Người, trong Đức Kitô (Ph 4:19).

 Tương lai

Bạn đừng lo lắng gì cả, vì Thiên Chúa là nguồn bình an sẽ ở với bạn (Ph 4:6-9)

Chúa quả quyết: Đừng lo cho mạng sống, đừng lo cho thân thể, đừng lo áo mặc, đừng lo ăn uống, Cha bạn thừa biết bạn cần những thứ đó. Người sẽ ban cho bạn và bạn sẽ được gấp bội ở đời này và sự sống vĩnh cửu đời sau (Lc 18:30)

Có Thiên Chúa bênh đỡ bạn, ai còn chống được bạn (Rm 8:31).

 Thế thì năm nay, lá sổ tử vi của bạn thật tuyệt vời.

Vui vẻ khỏe mạnh an bình hạnh phúc nhé bạn.

From: Ngoc Bich & KimBằngNguyễn

BỆNH VIỆN, NHÀ TÙ VÀ NGHĨA ĐỊA – Anmai CSsR

Anmai CSsR

BỆNH VIỆN, NHÀ TÙ VÀ NGHĨA ĐỊA

Trong những ngày lang thang qua các nẻo đường đời, tôi thường dừng chân trước những nơi chốn tưởng chừng như xa lạ nhưng lại gần gũi đến nao lòng: bệnh viện, nhà tù và nghĩa địa. Chúng không chỉ là những địa danh vật chất, mà còn là những bài học sống động về kiếp nhân sinh, nhắc nhở chúng ta về sự mong manh của cuộc đời dưới ánh nhìn của Thiên Chúa. Là những tạo vật được dựng nên theo hình ảnh Chúa, chúng ta thường quên mất rằng mọi sự đều là ân ban từ Đấng Tạo Hóa, và qua những nơi này, Chúa như đang thì thầm nhắc nhở chúng ta về bản chất đích thực của sự sống, tự do và cái chết.

Hãy bắt đầu từ bệnh viện, nơi mà tiếng rên rỉ của nỗi đau hòa quyện với hy vọng mong manh. Khi bước chân vào đây, tôi chợt nhận ra rằng con người chúng ta, dù tự hào với bao thành tựu khoa học và quyền lực, vẫn không thể làm chủ hoàn toàn thân xác mình. Thân xác này, món quà Chúa ban, vốn dĩ là đền thờ của Chúa Thánh Thần, nhưng nó lại tuân theo những quy luật riêng, những quy luật mà Chúa đã đặt định từ thuở tạo thiên lập địa. Chỉ cần một tế bào nhỏ bé lệch lạc, một cơn đau bất chợt, mọi kế hoạch vĩ đại, mọi ảo mộng về sức mạnh bất diệt đều tan biến như sương mai. Tôi nhớ đến lời Thánh Kinh: “Con người chỉ là hơi thở, cuộc đời như bóng câu qua cửa sổ” (Tv 144,4). Bệnh viện dạy chúng ta rằng sự sống không phải là điều hiển nhiên, mà là một đặc ân từ Chúa, mong manh đến độ phải biết cúi đầu tạ ơn từng nhịp tim, từng hơi thở. Ở đây, giữa những giường bệnh trắng toát, tôi thấy bao con người chợt tỉnh ngộ, quay về với Chúa qua lời cầu nguyện, nhận ra rằng chỉ có ân sủng Chúa mới là chỗ dựa vững chắc giữa cơn bão tố của bệnh tật.

Tôi từng chứng kiến một người bạn, vốn là doanh nhân thành đạt, luôn bận rộn với những dự án khổng lồ, đột ngột nằm viện vì cơn đau tim. Trước đó, anh ấy nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ, từ tiền bạc đến thời gian. Nhưng nằm trên giường bệnh, anh ấy kể với tôi rằng mọi thứ trở nên vô nghĩa, chỉ còn lại nỗi khao khát được sống thêm một ngày để sửa chữa những lỗi lầm, để yêu thương gia đình nhiều hơn. Bệnh viện không chỉ chữa lành thân xác, mà còn đánh thức linh hồn, nhắc nhở chúng ta sống theo Lời Chúa: “Hãy tỉnh thức và cầu nguyện, kẻo sa chước cám dỗ” (Mc 14,38). Nó dạy chúng ta biết trân trọng sự sống như một món quà từ Thiên Chúa, và dùng nó để phục vụ anh em, thay vì lãng phí trong những truy cầu phù phiếm.

Chuyển sang nhà tù, nơi mà những song sắt lạnh lẽo dường như nuốt chửng hy vọng của bao phận người. Nhưng nhìn sâu hơn, tôi nhận ra rằng tự do đích thực không nằm ở không gian vật chất, mà ở mức độ tỉnh thức của tâm hồn. Chúa Giêsu đã dạy: “Sự thật sẽ giải phóng anh em” (Ga 8,32), và sự thật ấy chính là nhận biết Chúa và sống theo ý Ngài. Song sắt chỉ giam hãm thân xác, nhưng một tâm trí u mê, đầy tham sân si, mới là nhà tù thực sự, giam cầm linh hồn trước cả khi hành động tội lỗi xảy ra. Tôi nghĩ đến thánh Phaolô, người từng bị tù đày vì đức tin, nhưng từ trong tù, ngài vẫn viết những bức thư đầy lửa mến, chứng tỏ rằng tự do nội tâm vượt qua mọi xiềng xích. Mỗi lựa chọn trong đời, dù nhỏ bé, đều mang theo cái giá của nó, và một phút giây nông nổi có thể đẩy chúng ta vào bóng tối của vô minh, xa rời ân sủng Chúa.

Tôi từng đến thăm một người anh em trong Chúa đang thụ án vì những sai lầm tuổi trẻ. Anh ấy kể rằng, ban đầu, anh oán trách số phận, nhưng dần dần, qua việc đọc Kinh Thánh và cầu nguyện, anh nhận ra rằng nhà tù thực sự là những đam mê tội lỗi đã cầm tù linh hồn anh từ lâu. Bây giờ, anh ấy sống tự do hơn bao giờ hết, dù thân xác bị hạn chế, vì anh đã tìm thấy tự do trong Chúa Kitô. Nhà tù dạy chúng ta rằng tự do sâu nhất là khả năng nhìn thấu chính mình, nhận ra những yếu đuối và xin Chúa tha thứ, để không còn bị vô minh cầm tù nữa. Nó nhắc nhở chúng ta sống tỉnh thức, chọn lựa theo lương tâm Công Giáo, tránh xa tội lỗi như tránh xa hỏa ngục, và luôn hướng về Chúa như nguồn tự do chân thực.

Và rồi, nghĩa địa – nơi yên nghỉ cuối cùng của bao kiếp người. Đứng trước những nấm mộ im lìm, tôi chợt nhận ra rằng tất cả những gì chúng ta gọi là “của mình” chỉ là tạm gửi, là những món quà Chúa cho mượn trong hành trình ngắn ngủi này. Danh vọng, địa vị, tiền bạc, những cuộc hơn thua gay gắt – tất cả đều dừng lại trước lớp đất mỏng manh. Thánh Kinh nhắc nhở: “Hỡi kẻ giàu có, hãy khóc lóc than van vì những hoạn nạn sắp giáng xuống trên các ngươi” (Gc 5,1), vì của cải trần gian không theo ta sang đời sau. Trước nghĩa địa, con người không còn là những vai diễn xã hội, mà trở về với bản chất nguyên thủy: một tạo vật được Chúa dựng nên từ bụi đất và sẽ trở về với bụi đất (St 3,19). Nhưng nghĩa địa không làm chúng ta sợ hãi cái chết; trái lại, nó đánh thức chúng ta khỏi giấc mộng quên lãng, khỏi lối sống như thể mình bất tử, để nhận ra rằng cuộc đời là hành trình chuẩn bị cho sự sống vĩnh cửu bên Chúa.

Tôi nhớ những lần viếng mộ tổ tiên, giữa không khí tĩnh mịch ấy, tôi suy gẫm về bao tháng ngày đã trôi qua trong vô ích, chạy theo những thứ hư không. Nghĩa địa dạy chúng ta sống ý thức hơn, yêu thương nhiều hơn, và chuẩn bị tâm hồn cho ngày Chúa gọi về. Nó nhắc nhở rằng cái chết không phải kết thúc, mà là cửa ngõ vào đời sống vĩnh cửu, nơi Chúa sẽ phán xét theo công trạng của chúng ta. Vì thế, hãy sống sao cho xứng đáng, tích trữ của cải trên trời qua việc bác ái, cầu nguyện và giữ giới răn Chúa.

Khi đặt ba nơi ấy cạnh nhau – bệnh viện, nhà tù và nghĩa địa – chúng ta sẽ thấy rõ ràng hơn bao giờ hết: sự sống vô cùng mong manh, đòi hỏi chúng ta phải trân trọng từng giây phút như ân ban từ Chúa; mỗi lựa chọn đều hệ trọng, vì nó có thể dẫn đến tự do hay tù ngục linh hồn; và vô thường là định luật chắc chắn, thúc đẩy chúng ta hướng về đời sau. Từ đây, chúng ta học cách sống chậm rãi hơn, sâu sắc hơn, không vội vã chạy theo thế gian mà dừng lại để lắng nghe tiếng Chúa. Chúng ta chọn điều đúng đắn theo Lời Chúa, thay vì những gì dễ dàng theo xác thịt. Và trên hết, chúng ta học buông xả, trao phó mọi sự cho Chúa, vì chỉ trong sự tự tại thong dong ấy, chúng ta mới thực sự sống đời Kitô hữu đích thực.

Lm. Anmai, CSsR


 

Mồng Ba Tết – Thánh Hóa Công Ăn Việc Làm

Mồng Ba Tết – Thánh Hóa Công Ăn Việc Làm

Lời Chúa St 2,4b-9.15; Cv 20,32-35 và Mt 25,14-30

Anh chị em thân mến,

Trong bầu khí linh thiêng của những ngày đầu năm mới, khi chúng ta còn nghe vang vọng lời chúc bình an và nhìn thấy niềm hy vọng trong ánh mắt của nhau, Giáo Hội mời gọi chúng ta bước vào ngày Mồng Ba Tết với tâm tình thánh hóa công ăn việc làm. Đây không chỉ là một lời cầu xin cho năm mới làm ăn thuận lợi, nhưng còn là một lời nhắc nhở sâu xa về ý nghĩa thiêng liêng của lao động trong chương trình của Thiên Chúa.

Sách Sáng Thế kể rằng Thiên Chúa đặt con người vào vườn Êđen để canh tác và giữ gìn. Lao động không phải là hình phạt. Lao động là ơn gọi. Ngay từ thuở ban đầu, trước khi có tội lỗi, con người đã được mời gọi làm việc. Làm việc để cộng tác với Đấng Tạo Hóa. Làm việc để chăm sóc thế giới. Làm việc để phát triển chính mình. Khi chúng ta cày ruộng, buôn bán, dạy học, chữa bệnh, nội trợ, xây dựng, phục vụ… chúng ta không chỉ đang mưu sinh. Chúng ta đang tiếp tục công trình sáng tạo của Thiên Chúa.

Nhưng thực tế cuộc sống cho thấy lao động cũng chất chứa biết bao nhọc nhằn. Có người vất vả quanh năm mà thu nhập vẫn bấp bênh. Có người thất nghiệp, lo lắng cho tương lai. Có người làm việc trong áp lực, cạnh tranh, bon chen. Có khi vì miếng cơm manh áo mà lương tâm bị thử thách. Chính trong những hoàn cảnh đó, Lời Chúa hôm nay soi sáng cho chúng ta.

Thánh Phaolô trong sách Công Vụ nhắc lại lời của Chúa Giêsu rằng cho thì có phúc hơn là nhận. Lao động của người Kitô hữu không chỉ nhắm đến lợi nhuận cá nhân. Lao động còn để chia sẻ. Lao động để nâng đỡ người yếu đuối. Lao động để gia đình được ấm êm và xã hội được tốt đẹp hơn. Một năm mới thật sự có phúc không phải là năm chúng ta tích lũy được bao nhiêu, nhưng là năm chúng ta đã trao ban được bao nhiêu yêu thương qua chính công việc của mình.

Tin Mừng theo thánh Matthêu kể dụ ngôn những nén bạc. Ông chủ trao cho mỗi người tùy theo khả năng của họ. Người thì năm nén, người thì hai, người thì một. Điều quan trọng không phải là nhiều hay ít. Điều quan trọng là thái độ. Hai người đầu đã dám làm, dám đầu tư, dám mạo hiểm để sinh lời. Người thứ ba vì sợ hãi đã chôn vùi nén bạc của mình. Nỗi sợ khiến anh đánh mất cơ hội và đánh mất cả phần thưởng.

Mỗi chúng ta bước vào năm mới cũng được trao những nén bạc khác nhau. Có người có sức khỏe. Có người có tài năng. Có người có điều kiện kinh tế. Có người có thời gian. Có người có trái tim nhạy cảm và đôi tay khéo léo. Thiên Chúa không hỏi chúng ta có bao nhiêu. Ngài hỏi chúng ta đã làm gì với điều mình có. Đã dám dấn thân hay còn chôn vùi ơn ban vì sợ thất bại, sợ khó khăn, sợ hy sinh.

Thánh hóa công ăn việc làm không có nghĩa là chỉ đến nhà thờ xin Chúa làm ăn phát đạt. Thánh hóa công việc là làm việc với lương tâm ngay thẳng. Là từ chối gian dối dù có thể mất lợi ích. Là không bóc lột, không lừa gạt, không thờ ơ với người nghèo. Là biết đặt Chúa vào trung tâm, để mỗi quyết định trong công việc đều phản chiếu Tin Mừng.

Ngày Mồng Ba Tết nhắc chúng ta rằng bàn thờ và bàn làm việc không tách rời nhau. Thánh lễ và đời sống thường ngày không đối nghịch nhau. Khi chúng ta làm việc với tinh thần trách nhiệm, với lòng yêu mến và với sự trung thực, thì chính công việc ấy trở thành lời cầu nguyện. Khi chúng ta biết dâng lên Chúa từng giọt mồ hôi, từng cố gắng, từng lo toan, thì cả năm lao động của chúng ta được thấm đẫm ân sủng.

Ước gì trong năm mới này, mỗi người chúng ta không chôn vùi nén bạc Chúa trao. Ước gì chúng ta dám tin tưởng, dám bước ra, dám làm điều thiện lành. Và khi kết thúc năm, chúng ta có thể nghe được lời dịu dàng ấy vang lên trong tâm hồn mình rằng hỡi đầy tớ tốt lành và trung tín, hãy vào hưởng niềm vui của chủ ngươi.

Xin Chúa chúc lành cho công ăn việc làm của chúng ta. Xin Ngài thanh luyện ý hướng của chúng ta. Và xin cho mỗi ngày lao động trong năm mới trở thành con đường nên thánh, để giữa dòng đời tất bật, chúng ta vẫn sống như những người con đang cộng tác với Cha mình trong công trình yêu thương.

(Lm Vinh Sơn Hoàng Phi Hải, SDB)


Đường hầm hơn $13 triệu ở Sài Gòn ngập sâu sau nửa tháng thông xe

Ba’o Nguoi-Viet

February 16, 2026

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hệ thống điện hư hỏng khiến máy bơm không hoạt động, nước ngầm tràn vào đường hầm HC1-02 tại nút giao An Phú, nơi kết nối trực tiếp cao tốc Sài Gòn-Long Thành-Dầu Giây gây ngập nặng dài hơn 20 mét ngay những ngày cận Tết Nguyên Đán Bính Ngọ, khiến giới tài xế “dở khóc dở cười.”

Đường hầm HC1-02 là một trong những hạng mục chính của dự án nút giao An Phú, cửa ngõ phía Đông Sài Gòn mới được thông xe hôm 2 Tháng Hai.

Đường hầm ở nút giao An Phú, Sài Gòn, bị ngập nặng ở đoạn trũng, sáng 16 Tháng Hai. (Hình: Minh Hoàng/VnExpress)

Nói với báo VnExpress, một số tài xế cho biết nước dâng cao tại điểm trũng nhất chạm mốc gần 50 cm, biến mặt đường nhựa thành một dòng sông nhỏ ngay giữa lòng đường hầm từ rạng sáng 16 Tháng Hai.

Sự việc khiến hàng loạt xe cộ phải chạy chậm thăm dò mực nước hoặc chấp nhận quay xe, chọn lộ trình di chuyển lên mặt đường phía trên đại lộ Mai Chí Thọ rồi nhập lại cao tốc Sài Gòn-Long Thành-Dầu Giây để tránh khu vực ngập nước.

Giải thích với báo đài, đại diện Ban Quản Lý Dự Án Đầu Tư Xây Dựng Các Công Trình Giao Thông TP.HCM cho biết nguyên nhân do hệ thống điện hư hỏng làm trạm bơm ngừng hoạt động, khiến nước ngầm chảy ngược vào hầm và gây ngập.

Đường hầm HC1-02 dài 480 mét, bốn làn xe, vận tốc thiết kế 50 km/giờ, kết nối trực tiếp cao tốc Sài Gòn-Long Thành-Dầu Giây với đại lộ Mai Chí Thọ theo hướng về hầm Thủ Thiêm, được trang bị hệ thống chiếu sáng, phòng cháy chữa cháy và trạm bơm với vốn xây dựng trị giá khoảng 342 tỷ đồng ($13.1 triệu).

Đường hầm HC1-02 không hoạt động đơn độc mà liên thông trực tiếp với hầm HC1-01 đã khai thác từ Tháng Sáu, 2025. Cặp đường hầm này được kỳ vọng là “vị cứu tinh” giúp dòng xe cộ từ đại lộ Mai Chí Thọ lên cao tốc Long Thành-Dầu Giây thoát khỏi cảnh kẹt xe kinh hoàng tại nút giao An Phú – nơi mỗi ngày có hơn 20,000 lượt xe container, xe vận tải qua lại.

Đường hầm An Phú kết nối trực tiếp cao tốc Sài Gòn-Long Thành-Dầu Giây với đại lộ Mai Chí Thọ, hướng về đường hầm Thủ Thiêm. (Hình: Quỳnh Trần/VnExpress)

An Phú là một trong những “nút giao thông phức tạp nhất Sài Gòn,” kết nối các trục đường lớn ở Sài Gòn.

Dự án nút giao An Phú khởi công hồi cuối năm 2022, tổng mức đầu tư hơn 3,400 tỷ đồng (gần $131 triệu), quy mô ba tầng gồm đường hầm, các cầu vượt và đảo tròn trung tâm. Kế hoạch ban đầu hoàn thành cuối năm 2025, song tiến độ quá chậm, buộc Ủy Ban Nhân Dân TP.HCM phải cho lùi mốc hoàn thành đến quý 2 năm nay. (Tr.N) [kn]


 

 Con người sinh ra là để đi đến cái chết…

Những Câu Chuyện Thú VịChi Nguyen
 Con người sinh ra là để đi đến cái chết, sống thêm một ngày là cái chết đến gần hơn. Nó giống như ai cũng cầm cái án tử hình từ khi cất tiếng khóc..

Không có ngoại lệ, không thể lót tay tử thần để mình sống mãi. Chỉ khác ở chỗ là đến sớm hay muộn…!!!

Không ai biết được ngày mai không có tên mình trong danh sách ra đi?

Không ai dám chắc được tương lai mình sẽ thế nào?

Không ai biết được điều gì sẽ xảy ra với mình vào ngày mai?

Không ai biết ngày mai hay bắt trắc điều gì đến trước?

Cuộc đời này vốn mong manh chứ không dầy dặn như ta tưởng tượng

Cuộc đời này vốn vô thường chứ không phải bình thường như ta vẫn nghĩ

Cuộc đời này vốn rất ngắn chứ không dài như ta hình dung

Hãy học cách chấp nhận sự thật đó và bớt ảo tưởng

Thay vì đau buồn mất mát vì ai đó ra đi,

Thay vì khóc lóc vật vã vì không còn người thân yêu đó trên đời,

…thì hãy trao yêu thương khi họ còn sống.

Sống cho trọn nghĩa vẹn tình

Sống cho đáng sống làm người

Sống để mình không còn phải hối tiếc

Sống sao để khi tạm biệt người dương kẻ âm ta mỉm cười vì họ đã kết thúc mọi thứ rất tốt đẹp trong kiếp sống này và ta đã tròn vai..

Đừng tranh thua hơn thua thiệt kém

Đừng tranh giành đúng sai phải trái

Đừng dùng ngôn từ cay nghiệt miệt thị

Đừng hành động xấu hại đến ai

Đừng có suy nghĩ tiêu cực cho người

Bởi mọi thứ sẽ vô nghĩa khi một trong hai người ra đi.

Hãy tập buông bỏ mà không cần phải tìm lý do để tha thứ

Hãy tập biết ơn ngay cả khi không biết

Hãy tập thương mà không cần hiểu

Mỗi ngày một chút thôi, 365 ngày là 365 chút rồi, khi ấy bạn thấy mình đáng yêu đến lạ kì

Đến người dưng, kẻ lạ. Đến cả con chó con mèo bạn còn thương yêu thì sao phải giữ trong lòng những kí ức đau buồn với mẹ cha, vợ chồng, con cái, người thân…

Đặc biệt là vợ chồng, đừng buông tay vội nếu trong bạn còn có thể thương yêu họ.

Người ta có thể phụ mình nhưng mình tuyệt đối không phụ họ. Ta làm vậy không phải vì họ mà vì ta cần một đời bình an.

Hãy yêu thương mỗi ngày bạn nhé…!!

Bài và ảnh sưu tầm.

May be an image of one or more people


 

Mọi người chúng ta có thể nên “thánh” được không? – Cha Vương

Chúc bạn cảm nhận được sự hiện diện của Thiên Chúa trong mỗi việc làm trong ngày nhé!

Cha Vương

Thứ 6: 13/2/2026. (t5-25)

GIÁO LÝ: Mọi người chúng ta có thể nên “thánh” được không? Có chứ. Mục đích cuộc sống là kết hợp với Thiên Chúa trong tình yêu và hoàn toàn sống như ý Chúa muốn. Chúng ta cần để “Chúa sống trong ta” (Mẹ Têrêsa Calcutta). Ông thánh, bà thánh là thế đó. (YouCat, số 342)

SUY NIỆM: Mọi người đều đặt câu hỏi: Tôi là ai? Tại sao tôi lại ở đây? Và tương lai của tôi là gì? Đức tin trả lời: Chính trong việc nên thánh mà con người trở nên điều mà Chúa đã tạo dựng họ. Chính trong thánh thiện mà con người đạt tới hòa hợp với chính mình và với Đấng Tạo Hóa. Nhưng sự thánh thiện không phải là sự hoàn hảo được tự tạo mà có, nó phải là sự hiệp nhất với tình yêu đã làm người, đó là Chúa Kitô. Ai kiếm tìm cuộc sống mới đó là tìm được chính nó và trở nên thánh. (YouCat, số  342 t.t.)

❦  Không ai chọn cho mình một ơn gọi, ta phải đón nhận ơn gọi và cố gắng để nhận ra ơn gọi. Ta phải lắng nghe tiếng Chúa gọi để nhận ra một dấu hiệu của ý Chúa. Và một khi đã nhận ra ý Chúa, cần phải làm theo luôn luôn mặc dầu có thế nào và phải trả giá đắt bao nhiêu. (Chân phước Charles de Foucauld)

LẮNG NGHE: Anh em cần phải kiên nhẫn, để sau khi thi hành ý Thiên Chúa, anh em được hưởng điều Người đã hứa. (Dt 10:36)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin giúp con luôn gắn bó mật thiết với Chúa để được sống trong ân nghĩa Chúa, là nguồn hạnh phúc đích thực của con. 

THỰC HÀNH: Bỏ ra ít phút để kết hợp với Chúa trong thinh lặng hôm nay.

From: Do Dzung

*********************

Nên Thánh Giữa Đời – Sr Têrêsa / Ca sĩ Xara Trần

MỘT DÂN TỘC CÓ QUÁ KHỨ SAI LẦM MÀ VẪN CỨ MÃI MÃI NGU 

Nguyễn Doãn Đôn

MỘT DÂN TỘC CÓ QUÁ KHỨ SAI LẦM MÀ VẪN CỨ MÃI MÃI NGU 

BỞI SỰ BẢO THỦ, HÈN ĐỚN; TỰ HÀO VỚI CHIẾN THẮNG SAI TRÁI CỦA MÌNH ĐỂ ĂN MÀY DĨ VÃNG 

Nếu tôi không phải là Nguyễn Doãn Đôn thì “thằng ba sọc” nào treo ảnh này lên Facebook như thế này là tôi ghét cay, ghét đắng và chửi cho “lên bờ xuống ruộng”, mới chịu thôi!

Nhưng trái lại tôi khen thằng cha này đã có công chụp và đưa tấm hình này lên phơi bày cho Cộng đồng mạng cùng xem. Vì nó lột tả đúng bản chất tối tăm, lạc hậu, quê mùa của cánh lính Bắc chúng tôi ngày xưa (trong đó có tôi)!

Vâng, xin thưa, tôi quê ở Thái Bình-Đặc dân Bắc Kỳ và là một thằng đảng viên CS chính hiệu! Xin thưa, ngày đó phấn đấu vào cái đảng khốn nạn này là cực khó, không đơn giản như bây giờ; có khi thử thách phải đổi cả mạng sống mới có được! Cò không thì 3 năm là Chiến sỹ thi đua chúng nó mới cho vào mon men cái gọi là “cảm tình đảng”…

Mặc dù tôi học giỏi nhưng tốt nghiệp Phổ thông xong, tôi không được vào Đại học (sau này oánh nhau xong tôi phải đi đường vòng chày vảy mới vào ĐH được)  Ngày đó tuổi trẻ chúng tôi đều phải lên đường vào Nam xâm lược. Sư đoàn 320 B của chúng tôi có tham gia trận cuối cùng mà Việt cộng gọi là Chiến dịch Hồ Chí Minh.

Chiến dịch kết thúc bọn chúng tôi sống sót được vào Thành phố Sài Gòn tráng lệ và ngắm nhìn những Thiếu nữ  miền Nam óng ả mượt mà; thắt đáy lưng ong với những tà áo trắng tinh khôi tung bay , giọng nói ngọt ngào, êm ả, nhẹ nhàng, ôi sao mà tuyệt vời đến thế. Ngoài Bắc tôi chưa bao giờ được nghe những giọng nói trìu mến, thân thương và đáng yêu của giới kia đến thế. 

Cánh quân của chúng tôi tấn công từ Tây Nguyên xuống Gia Định. Mũi miệng còn đầy bụi màu đất đỏ,  như lũ khỉ trong rừng được đặt chân lên  đất của con người trong Thành phố vậy. Chúng tôi ngỡ ngàng cả ra. Ngây ngô như bò đội nón. Bỗng nhiên được  đứng giữaThiên đường…

Sau này năm 1977 tôi sang Đông Đức du học,  tôi thấy trong Siêu thị có bày bán gà làm lông sạch bọc trong túi bóng, tôi mới ngớ người ra là miền Nam ngày trước họ cũng đã từng có hàng đông lạnh làm sẵn như thế này rồi.

Bây giờ ngồi nghĩ lại, tự hỏi  sao ngày đó mình chai mặt đến thế, không biết xấu hổ là gì. 

Phải chăng kiến thức về Văn chương tôi được học trong thơ Tố Hữu ngày đó đã làm cho tôi ngu suy đần độn, để tin vào sự tuyên truyền ma mị của CS:

“Cảm ơn Đảng đã cho ta dòng sữa 

Bống ngàn năm chan chứa ân tình” 

Lẽ ra phải viết thế này mới đúng:

Cảm ơn đảng đã cho ta chai mặt 

Thành lũ khỉ rừng đi tiêu diệt văn minh …

Chú thích: Bài viết này của tôi được viết ra không mang tính thù hận cá nhân của tôi với CS, hay là do tôi mâu thuẫn với chính tôi. Vì tôi không phải là thành phần bất mãn; mà ngược lại. Tôi chỉ phơi bày sự thật. Rằng Dân tộc ta theo đảng, theo bác mang quân vào xâm lược miền Nam là trái đạo! trái với truyền thống của Tổ tiên chúng ta. Họ đã  làm ngược hẳn lại: Lấy hung tàn mà thay nhân nghĩa. 

Mình ở nơi u minh, tăm tối mông muội, man rợ và nghèo đói lại đòi đi giải phóng nơi văn mình, nhân đạo và giàu có hơn mình. Để bắt họ phải cùng khổ, tàn ác và xấu xa như mình!?

Và  tôi nghĩ nếu đảng, bác đi đúng đường thì tất cả dân ta giờ đây ít nhất cũng sướng như tôi rồi. Tôi cũng không nhất thiết phải sang Đức học . Mà các vị cũng không thèm bỏ quê Cha, đất Tổ đi kiếm cơm ăn. Hỏi người Nhật, người Nam Hàn, người Singaphore hay người Đài Loan họ có phải đi làm cu li cho Ngoại bang không? Mà ngược lại mình còn sang nước họ làm thuê cuốc mướn cho họ. Vì Lãnh đạo họ giỏi. Họ tạo ra được công ăn và việc làm cho người Dân. Tôi bức xúc vì tôi không muốn cho Dân tộc tôi nhục muôn đời như thế được. 

Chứ không phải là tôi bức xúc vì cái tôi các vị ạ! Nhiều vị vì không có cách nghĩ như tôi nên bảo tôi vô ơn hay ăn cháo đá bát là sai, là các vị  nghĩ một cách đơn xơ, thiển cận. Cách nghĩ “biết ơn” này  xuất phát từ động cơ ích kỷ. Chỉ nhằm vào cái “tôi” hẹp hòi và rất Việt Nam! Nếu tôi cũng nghĩ “khôn lỏi” như các vị; thì tôi im lặng và thầm biết ơn thì đã không có một Nguyễn Doãn Đôn đang miệt mài ngồi viết đây. Mà Dân tộc ta giờ đây có thể còn tồi tệ hơn cả Bắc Triều Tiên…

Ảnh: Chôm trên mạng

Nguyễn Doãn Đôn

Từng là Đảng viên, Cựu chiến binh Sư 320 B Quân đoàn

May be an image of one or more people and text that says 'BỌN Mỹ CHỈ MỚI ĐỔ BÔ ĐƯƠC LÊN MẶT TRẮNG THÔI NHÁ. CỘN LÂU MỚI SÁNH ĐƯỢC VỚI LIÊN XÔ ĐO Bo LÊN MặT TRỢI. MA LIÊN XÔ HO KHÔN LaM NHÁ! HỌ CHI DO BỘ VÀO BAN ĐỀM THÔI ν BAN NGÀY NÓNG am'


 

KHIÊM TỐN, BẢN NGÃ VÀ CAO CẢ – Rev. Ron Rolheiser, OMI

Rev. Ron Rolheiser, OMI

Đối với đa số chúng ta, tôi ngờ rằng chữ bản ngã có một nghĩa tiêu cực.  Kết án ai có bản ngã to là kết án họ quá tin vào họ, tự thổi phồng, tự cao và thiếu khiêm tốn.  Lúc nào chúng ta cũng cho bản ngã và khiêm tốn là ngược nhau.  Có bản ngã to là không khiêm tốn.

 Nhưng điều này có vẻ đơn giản và sai.  Có bản ngã mạnh và lớn không nhất thiết là xấu.  Đúng ra, đó là một điều cần thiết, đặc biệt khi chúng ta thực hiện một cái gì có giá trị.  Không một ai làm một cái gì lớn mà không có bản ngã mạnh, và điều này không có nghĩa là họ không khiêm tốn.Ví dụ: 

Ít ai nghĩ mẹ Têrêxa có bản ngã lớn.  Khi nghĩ về mẹ, chúng ta nghĩ đó là một người khiêm tốn bẩm sinh.  Nhưng, rõ ràng, mẹ có một bản ngã khổng lồ, một hình ảnh tự hào rất mạnh, cho phép mẹ đứng thẳng trước toàn cầu để xác quyết chân lý, xác quyết mẹ có giá trị và tin chắc tầm quan trọng của mẹ.  Mẹ có thể đứng trước bất cứ ai trên thế giới và cho họ biết con người của mẹ và lời nói của mẹ là quan trọng.  Phải có một bản ngã rất mạnh mới làm được điều này, bản ngã của họ mạnh hơn bản ngã của đa số chúng ta.  Mẹ ý thức mẹ là khí cụ duy nhất và được Chúa chúc phúc trong thế giới này, mẹ đủ yên tâm để hành động.

 Dù vậy mẹ lại khiêm tốn.  Lúc nào mẹ cũng ý thức rằng những điều làm mẹ trở nên duy nhất, cá biệt và vững mạnh không bao giờ xuất phát từ bản thân mẹ mà đến từ Thiên Chúa.  Mẹ chỉ là một băng tần của quyền năng và ân sủng của một ai đó.  Mẹ có một bản ngã khổng lồ nhưng mẹ không ích kỷ.  Mẹ không bao giờ chứa đầy cái tôi, mẹ chỉ chứa đầy Thiên Chúa.

 Người ta cũng có thể nói như vậy với đức giáo hoàng Gio-an Phao-lô II: ngài khiêm tốn nhưng rõ ràng ngài có một bản ngã cũng khổng lồ.  Ngài có thể đứng trước hàng triệu người, giang tay ra và nói: “Cha thương các con!” (Với cả hệ luận đi kèm?), “Và quan trọng là các con phải nghe cha!”  Bản ngã của ngài phải rất mạnh mới nói được như vậy.  Đa số chúng ta sẽ run khi làm như vậy.  Chúng ta sẽ bị khống chế bởi hàng trăm rào cản nội tâm, chúng làm chúng ta tê liệt với các câu: “Bạn nghĩ bạn là ai mà nói như vậy!  Ai cho bạn có quyền nghĩ rằng cả thế giới muốn nghe bạn nói bạn thương họ?”

 Thêm một lần nữa, cũng giống như mẹ Têrêxa, đức giáo hoàng Gio-an Phao-lô II cũng sẽ nói  như vậy và ngài vẫn khiêm tốn, vì ngài biết rõ, những gì tạo nên ngài là người duy nhất, ân sủng không đến từ ngài và thuộc về ngài.  Ngài chỉ là băng tần.  Ngài có thể tiếp cận tầm cao cả và tự nhiên với tầm cao cả này, nhưng ngài không tự cho mình là cao cả và đòi hỏi tầm cao cả này cho riêng mình.  Đó là khác biệt giữa khiêm tốn và cao cả, giữa cao lớn và ích kỷ.  Một người ích kỷ có thể tiếp cận cao cả, nhưng khác với các vị thánh, người ích kỷ lấy bản sắc mình ở đó và cho rằng tự mình làm nên chuyện cao cả này.

 Về mặt thiêng liêng, chung chung người ta khó chấp nhận tầm quan trọng của bản ngã và thường chối bỏ thẳng thừng vai trò của bản ngã trên tầm cao cả, đặc biệt là tầm cao cả thiêng liêng.  Cách này cách khác, chúng ta không chấp nhận các thánh như thánh Phanxicô Assisi, Têrêxa Avila, Gioan Thánh Giá, Têrêxa Hài Đồng là những người có bản ngã khổng lồ – những người có niềm tự phụ lớn, nghĩ rằng họ là những người quan trọng đặc biệt.  Thay vào đó, chúng ta thường phản chiếu lên họ một hình ảnh sai về khiêm tốn, mà đối với họ thì không đúng và làm chúng ta tổn thương. 

Nó làm chúng ta tổn thương, vì đa số chúng ta, vấn đề lớn nhất trong đời sống chúng ta, kể cả đời sống thiêng liêng, chính là bản ngã của chúng ta quá yếu.  Chúng ta mang một hình ảnh quá yếu đến mức không cho phép chúng ta làm một cái gì thật sự lớn hoặc đúng để trải rộng tình thương và lòng nhiệt thành.

 Bởi vì hình ảnh chúng ta quá yếu, không giống như mẹ Têrêxa và đức giáo hoàng Gioan Phaolô II, chúng ngăn không cho chúng ta mở rộng lòng ra, nói lên chân lý và tình yêu đích thực của chúng ta.  Chúng ta có quá nhiều tiếng nói bên trong (chắc chắn nguồn gốc của nó là từ những tiếng nói bên ngoài) làm chúng ta bị tê liệt với những câu nói thường lệ: “Bạn nghĩ bạn là ai!  Đúng là tự hào và kiêu hãnh!  Đúng là bản ngã!  Bạn chưa có năng khiếu hoặc chưa giỏi để làm!  Không ai cần đến bạn!” 

Như thế, không phải vì bản ngã chúng ta mạnh nhưng vì nó yếu nên chúng ta mới cần bảo vệ nó.  Chúng ta chiến đấu để trở nên yếu mềm, chứ không phải chiến đấu để thành hoang tưởng và bảo vệ chúng ta.  Tại sao?  Chính xác vì chúng ta không đủ tự tin bên trong, vì bản ngã và niềm tự tin của chúng ta lung lay.  Thánh Phanxicô Assisi, Têrêxa Avila, Gioan Thánh Giá, Têrêxa Hài Đồng không bao giờ cần tự bảo vệ họ.  Họ đủ yên tâm để tỏ ra yếu mềm.  Họ có bản ngã vững mạnh.

 Chúng ta nên luôn luôn biết mệt về tính kiêu căng và ích kỷ.  Tuy nhiên, khiêm tốn giả tạo không làm cho chúng ta tránh được kiêu căng.  Thay vào đó, nó ngăn cản chúng ta đến với  nhiệt thành, yêu thương và những điều cao cả.

 Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim


 

HAI NHÀ TOÁN HỌC VIỆT NAM RỜI HOA KỲ

Bùi Văn Phú

 Trong 10 ngày qua đã có hai nhà toán học người Việt từ giã Hoa Kỳ về đầu quân cho Đại học Hong Kong, Trung Quốc. Đó là giáo sư Đại học Yale Vũ Hà Văn, từng đạt giải thưởng Fulkerson, và giáo sư Ngô Bảo Châu, giải Fields, từ Đại học Chicago.

Chính sách bài chống di dân của chính quyền Trump đã khiến nhiều nhà khoa học nước ngoài từ bỏ nước Mỹ để tìm một môi trường học thuật và nghiên cứu thuận lợi hơn.

Những năm qua, dù giảng dạy và nghiên cứu tại Đại học Chicago, từ năm 2011 giáo sư Ngô Bảo Châu, có quốc tịch Pháp, còn là Giám đốc Khoa học tại Viện Nghiên cứu cao cấp về Toán (VIASM) tại Việt Nam.

Giáo sư Vũ Hà Văn, quốc tịch Việt Nam, từ năm 2018 giữ chức vụ Giám đốc Khoa học tại Viện Nghiên cứu Dữ liệu lớn (VinBigData) và Quỹ Đổi mới sáng tạo (VinIF) thuộc Tập đoàn Vingroup. Dự án VinUni 500 của ông Phạm Nhật Vượng khởi xướng năm ngoái nhằm chiêu mộ 500 nhân tài cho đất nước đã có sự tham gia của giáo sư Văn.

Mặc dù đã được nhà nước Việt Nam chào đón và hai giáo sư cũng đã có những đóng góp cho toán học nước nhà, nhưng có lẽ vì môi trường học thuật và trang thiết bị tại Việt Nam chưa đủ tầm nên hai ông đã không về quê nhà mà chọn Đại học Hong Kong ở Trung Quốc, một đại học hàng đầu của châu Á, để tiếp tục nghiên cứu và giảng dạy.


 

 Có những nỗi nghèo mà vật chất không thể chạm tới

Nhà Nguyện Nhỏ

Một người có thể được nuôi sống, được chăm sóc, nhưng nếu không còn ai nhìn họ như một con người, thực sự họ đang nghèo tới tận gốc.

Không được yêu thương không chỉ là thiếu một tình cảm, mà là mất đi nền tảng để tin rằng đời mình còn đáng sống.

Mẹ Teresa chỉ ra một dạng đói khát câm nín: cái đói của linh hồn bị bỏ rơi.

Có thể người ấy không kêu cứu, không có trong thống kê, nhưng họ co rút lại, khép kín, và dần chết từ bên trong.

Xã hội có thể rất phát triển, rất nhân đạo, mà vẫn đầy những kẻ cô độc.

Bởi vì ta đã học rất giỏi cách giúp đỡ mà không ngồi lại, chăm sóc mà không đụng tới, ban phát mà không nhìn sâu vào mắt người nhận.

Khi tình yêu được hành động bằng thủ tục, bằng lòng tốt hời hợt, con người vẫn được giữ cho sống, nhưng chưa được sống như một con người.

Nghèo đói lớn nhất, bởi vậy, không nằm ở cái bụng trống rỗng, mà nằm ở một trái tim không còn được ai biết tới.

nhanguyennho

May be an image of text that says '"Sự nghèo đói lớn nhất không phải là thiếu ăn hay thiếu mặc, mà là không được yêu thương. -Mẹ Teresa + nhanguyennho hangu'


 

LÒNG THAM CỦA CON NGƯỜI KHI KHÔNG BIẾT ĐỦ

Chuyện tuổi Xế ChiềuCông Tú Nguyễn

Con người khổ không hẳn vì thiếu, mà khổ nhiều hơn vì không biết mình đã đủ. Khi lòng tham lên tiếng, những gì đang có bỗng trở nên nhỏ bé, những điều đã đạt được bỗng hóa vô nghĩa. Ta bắt đầu nhìn cuộc đời bằng ánh mắt so sánh, đo đếm hạnh phúc của mình bằng tiêu chuẩn của người khác, rồi tự tay biến bình yên thành bất an.

Lòng tham không xuất hiện ồn ào. Nó đến rất khẽ, núp sau những mong cầu tưởng như chính đáng. Ban đầu chỉ là muốn hơn hôm qua một chút, rồi hơn người bên cạnh một bước. Dần dần, khi đạt được điều này, ta lại sinh ra ham muốn khác. Có tiền rồi muốn thêm quyền, có quyền rồi muốn thêm danh, có danh rồi muốn thêm sự tôn thờ. Cái “đủ” bị dời mãi về phía xa, còn tâm thì chẳng bao giờ chịu dừng lại.

Người không biết đủ thường sống trong trạng thái thiếu thốn triền miên, dù tay họ đang nắm rất nhiều. Ăn một bát cơm mà nghĩ đến mâm cao cỗ đầy, ở trong căn nhà ấm áp mà mơ đến lâu đài của kẻ khác. Họ có thể cười, nhưng nụ cười luôn thấp thoáng nỗi lo mất mát. Họ có thể giàu, nhưng trong lòng lại nghèo nàn sự an yên.

Lòng tham khiến con người dễ đánh đổi. Đánh đổi thời gian lấy tiền bạc, rồi dùng tiền bạc để mua lại chút thời gian còn sót. Đánh đổi sức khỏe lấy thành công, đến khi thành công thì sức khỏe không còn. Đánh đổi sự tử tế để đạt lợi ích trước mắt, đến lúc quay đầu mới nhận ra mình đã mất đi điều quý giá nhất là nhân cách.

Đáng sợ nhất của lòng tham là nó làm mờ lương tri. Khi không biết đủ, người ta dễ biện minh cho sai trái của mình. Một bước lấn tới được gọi là “khôn ngoan”, một lần tổn hại người khác được xem là “cạnh tranh”. Lâu dần, ranh giới giữa đúng và sai bị xóa nhòa, chỉ còn lại câu hỏi: làm sao để được nhiều hơn.

Có những người cả đời chạy theo cái gọi là hơn thua, đến cuối con đường mới nhận ra mình chưa từng sống thật. Họ có thể sở hữu nhiều thứ, nhưng chưa từng sở hữu chính mình. Bởi tâm luôn hướng ra ngoài, nên chưa bao giờ quay vào trong để hỏi: mình cần gì, và mình đủ chưa.

Biết đủ không phải là an phận hay ngừng cố gắng. Biết đủ là hiểu rõ giới hạn của lòng mình, là nỗ lực trong tỉnh thức, không để ham muốn kéo mình đi quá xa khỏi giá trị cốt lõi. Người biết đủ vẫn làm việc, vẫn vươn lên, nhưng không để thành bại quyết định sự bình an trong tâm.

Khi con người học được hai chữ “đủ rồi”, lòng sẽ nhẹ. Nhẹ để biết trân trọng những điều đang có. Nhẹ để thấy hạnh phúc không nằm ở việc hơn người khác, mà ở việc hôm nay mình sống có ngay thẳng, có tử tế, có an nhiên hay không. Lúc ấy, dù đời có cho thêm hay bớt, tâm vẫn vững vàng.

Thứ con người cần nhất không phải là nhiều hơn, mà là sâu hơn. Sâu trong hiểu biết, sâu trong thương yêu, sâu trong sự tỉnh thức. Khi lòng đủ sâu, tham tự khắc cạn. Khi tâm đã đủ đầy, cả thế gian rộng lớn cũng chỉ vừa vặn trong một nụ cười bình thản.

Tg Phạm Nhật Minh

Ngày 30/01/2026