Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Miệng con sẽ tường thuật ơn cứu độ Ngài ban!” – Thánh Vịnh đáp ca.
“Với tình yêu dành cho Chúa Kitô, cho Lời Ngài và cho Chân lý, chúng ta không thể thoả hiệp. Đời sống Kitô giáo đòi hỏi, có thể nói, sự ‘tử đạo’ của lòng trung thành hằng ngày với Tin Mừng!” – Bênêđictô XVI.
Kính thưa Anh Chị em,
Gioan Tẩy Giả đã sống trọn cuộc tử đạo hằng ngày ấy; và khi không còn có thể nói bằng lời, ông đã ‘nói bằng máu’.
Điều gây chấn động nơi cái chết của Gioan không chỉ là sự tàn nhẫn của Hêrôđê, nhưng còn là việc Thiên Chúa dường như im lặng. Người dọn đường cho Đấng Messia không chết giữa đền thờ, nhưng trong ngục tối; không giữa lời tung hô, nhưng giữa một bữa tiệc đầy dục vọng và hèn nhát. Đầu vị ngôn sứ nằm trên mâm như chiến lợi phẩm của quyền lực; mọi sự cho thấy sự thật đã thua! Nhưng Hêrôđê chỉ lấy được đầu Gioan; sự thật Gioan nói vẫn còn.
Marcô dựng nên một cuộc đổi chỗ lạ lùng: Gioan bị giam mà vẫn làm chủ lời mình nói; Hêrôđê ngồi trên ngai lại trở thành nô lệ cho lời mình thề. Ông sợ Gioan, kính nể Gioan, thích nghe Gioan; vậy mà chỉ vì những người đồng bàn, ông làm điều mình biết là không đúng. Hêrôđê giữ Gioan trong ngục như giữ sự thật ở một khoảng cách vừa đủ: đủ gần để nghe, đủ xa để khỏi phải vâng theo. Đến lúc phải chọn, ông thà để Gioan mất đầu hơn để mình mất mặt. Chúng ta cũng có thể nhốt sự thật theo cách kín đáo hơn: nghe Lời Chúa trong nhà thờ, rồi để Lời ở lại đó, không cho bước vào những chọn lựa của mình. “Kinh Thánh rất dễ hiểu. Nhưng chúng ta vờ không hiểu, vì biết rất rõ: một khi hiểu, chúng ta buộc phải hành động!” – Søren Kierkegaard.
Đặt bên cái chết của Gioan, lời Chúa phán với Giêrêmia ngày nào gần như trái ngược: “Chúng sẽ giao chiến với ngươi, nhưng sẽ không làm gì được, vì – sấm ngôn của Đức Chúa – có Ta ở với ngươi để giải thoát ngươi” – bài đọc một. “Không làm gì được”, thế mà Gioan bị chém đầu! Hoá ra, Thiên Chúa ở với những người làm chứng không phải lúc nào cũng để kéo họ khỏi lưỡi gươm, nhưng để họ không cúi đầu trước lưỡi gươm. Hêrôđê lấy được mạng Gioan, không lấy được lời Gioan. Vì thế, dẫu miệng đã khép lại, đời ông vẫn tiếp tục “tường thuật ơn cứu độ Ngài ban”.
Anh Chị em,
Ngay cả khi chết, Gioan vẫn dọn đường. Ông chết giữa một bàn tiệc; cuộc Thương Khó của Đức Kitô cũng bắt đầu quanh một bàn tiệc, nhưng mọi sự đảo ngược. Tại nhà Hêrôđê, một người vô tội đã chết để cứu thể diện của một vị vua; tại bàn Tiệc Ly, chính Đức Kitô tự trao mình để cứu phẩm giá của cả nhân loại. Một bên lấy mạng người khác để cứu lấy danh dự của một người; một bên trao mạng mình để cứu lấy sự sống của muôn người. “Dù lòng thù hận của con người đi xa đến đâu, tình yêu Thiên Chúa vẫn luôn lớn hơn!” – Raniero Cantalamessa. Máu Gioan phơi bày sự hèn nhát của quyền lực; Máu Đức Kitô tỏ lộ quyền năng của tình yêu. Và Đấng ‘nói bằng máu’ đã sống lại, không trở về để đòi máu, nhưng để trao bình an.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin cho con đừng chỉ nói Tin Mừng bằng môi, nhưng biết viết nó bằng chính đời sống, cả khi phải trả giá bằng nước mắt và mất mát!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
*****
Lời Chúa,Thánh Gioan Tẩy Giả bị trảm quyết-Thứ Bảy Tuần XXI TN:
Con muốn ngài ban ngay cho con cái đầu ông Gio-an Tẩy Giả, đặt trên mâm.
✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô. Mc 6,17-29z
17 Khi ấy, vua Hê-rô-đê đã sai người đi bắt ông Gio-an và xiềng ông trong ngục. Lý do là vì vua đã lấy bà Hê-rô-đi-a, vợ của người anh là Phi-líp-phê, 18 mà ông Gio-an lại bảo : “Ngài không được phép lấy vợ của anh ngài !” 19 Bà Hê-rô-đi-a căm thù ông Gio-an và muốn giết ông, nhưng không được. 20 Thật vậy, vua Hê-rô-đê biết ông Gio-an là người công chính thánh thiện, nên sợ ông, và còn che chở ông. Nghe ông nói, nhà vua rất phân vân, nhưng lại cứ thích nghe.
21 Một ngày thuận lợi đến : nhân dịp mừng sinh nhật của mình, vua Hê-rô-đê mở tiệc thết đãi bá quan văn võ và các thân hào miền Ga-li-lê. 22 Con gái bà Hê-rô-đi-a vào biểu diễn một điệu vũ, làm cho nhà vua và khách dự tiệc vui thích. Nhà vua nói với cô gái : “Con muốn gì thì cứ xin, ta sẽ ban cho con.” 23 Vua lại còn thề : “Con xin gì, ta cũng cho, dù một nửa nước của ta cũng được.” 24 Cô gái đi ra hỏi mẹ : “Con nên xin gì đây ?” Mẹ cô nói : “Đầu Gio-an Tẩy Giả.” 25 Lập tức cô vội trở vào đến bên nhà vua và xin rằng : “Con muốn ngài ban ngay cho con cái đầu ông Gio-an Tẩy Giả, đặt trên mâm.” 26 Nhà vua buồn lắm, nhưng vì đã trót thề, lại thề trước khách dự tiệc, nên không muốn thất hứa với cô. 27 Lập tức, vua sai thị vệ đi và truyền mang đầu ông Gio-an tới. Thị vệ ra đi, chặt đầu ông ở trong ngục, 28 bưng đầu ông trên một cái mâm trao cho cô gái, và cô gái trao cho mẹ. 29 Nghe tin ấy, môn đệ đến lấy thi hài ông và đặt trong một ngôi mộ.








