Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Tôi đã thấy dòng nước từ cửa đông đền thờ tuôn ra!”.
“Một phụ nữ cùng đứa con đi dạo dọc bờ sông. Đột nhiên đứa trẻ trượt xuống dòng nước. Cô hét lên. Cô không biết bơi. Sau cùng, có người lao xuống. Bi kịch là, khi lao xuống dòng nước đục, họ phát hiện đứa bé đã chết và nước chỉ ngang thắt lưng! Người mẹ lẽ ra có thể cứu con mình nhưng cô đã không làm được vì thiếu hiểu biết!” – Ray Comfort.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay không nói đến một dòng nước cạn giết chết một đứa bé; nhưng nói đến một dòng nước sâu, ‘nước cứu sống’ muôn người!
Nước từ đền thờ thời Êzêkiel báo trước ‘nước ân sủng’ thời Giêsu. “Nước này chảy tới đâu, thì nó chữa lành; sông này chảy đến đâu, thì ở đó có sự sống” – bài đọc một. Tin Mừng Gioan kể rằng, bên hồ nước, một người bại liệt lay lắt 38 năm, tương đương 40 năm của Israel trong sa mạc. Và xem ra anh này cũng ‘lang thang’ trong sa mạc đời anh ngần ấy năm.
‘Lang thang!’ – một hành động mang tính biểu tượng cho sự ‘tê liệt’. Đó là hậu quả của tội lỗi. Khi phạm tội, chúng ta ‘tê liệt’ và ‘lang thang’ trong sa mạc đời mình. Tội lỗi có những hậu quả nghiêm trọng khiến chúng ta không thể đứng dậy và bước đi đúng hướng. Đặc biệt, tội trọng khiến tôi bất lực: biết điều đúng mà vẫn chần chừ, thấy điều phải mà vẫn không làm.
Chúa Giêsu tự nguyện đi đến với người bại liệt; và dù không được mời, Ngài bước vào sự cô lập của anh. Ngài thấy anh, biết hoàn cảnh và trực tiếp hỏi, “Anh có muốn được khỏi không?”. Anh không trả lời nhưng chỉ phàn nàn, “Khi nước khuấy lên, không có người đem tôi xuống hồ!”. Anh mắc bệnh bi quan, lười, phát ốm vì buồn! “Đúng, tôi muốn, nhưng!” – và anh đợi ở đó. Thế mà mấu chốt lại là cuộc gặp gỡ của anh với Chúa Giêsu; dẫu xem ra – rất “thiếu hiểu biết” – anh không cần Ngài, dường như anh vẫn tiếc nuối ‘thuở lang thang’. Và nhiều khi, người tiếc nuối thuở lang thang ấy lại chính là tôi.
Thật tuyệt vời! Chúa Giêsu đã chữa anh mà không cần dìm anh xuống hồ. Bêthesda có nghĩa là “Ngôi nhà của lòng thương xót”, “Ngôi nhà của ân sủng”. Người này cần lòng thương xót và ân sủng cả khi không ý thức. Và Chúa Giêsu không phải là dòng nước giết chết, nhưng là dòng ‘nước cứu sống’. “Vết thương của chúng ta rất nghiêm trọng, nhưng vị Thầy thuốc thì toàn năng. Tôi sẽ tuyệt vọng về vết thương chí mạng của tôi, nếu tôi không tìm thấy một Thầy Thuốc vĩ đại như Ngài!” – Augustinô.
Anh Chị em,
“Tôi đã thấy dòng nước từ cửa đông đền thờ tuôn ra!”. Chúa Giêsu là dòng nước sâu, là đền thờ mới. Đỉnh cao của đền thờ là Canvê, nơi nước và máu của các Bí tích chảy ra từ cạnh sườn Ngài. Và cho đến ngày nay, dòng nước cứu độ ấy vẫn tiếp tục chảy, tiếp tục nuôi sống, tiếp tục rửa sạch mọi thương tích trong tâm hồn chúng ta. ‘Nước cứu sống’ ấy – chính Chúa Giêsu – tiếp tục đem lại hạnh phúc viên mãn cho con người ngay trong sa mạc khô khốc trần gian; Ngài đang nói với bạn và tôi, “Thôi! Đừng thiếu hiểu biết!”.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để con tiếc nuối thuở lang thang. Xin giải thoát con; dìm con vào lòng thương xót Chúa mà đừng thèm hỏi con!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
*************************************
Lời Chúa Thứ Ba Tuần IV Mùa Chay
Người ấy liền được khỏi bệnh.
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an. Ga 5,1-3a.5-16
1 Nhân một dịp lễ của người Do-thái, Đức Giê-su lên Giê-ru-sa-lem. 2 Tại Giê-ru-sa-lem, gần Cửa Chiên, có một hồ nước, tiếng Híp-ri gọi là Bết-da-tha. Hồ này có năm hành lang. 3a Nhiều người đau ốm, đui mù, què quặt, bất toại nằm la liệt. 5 Ở đó, có một người đau ốm đã ba mươi tám năm. 6 Đức Giê-su thấy anh ta nằm đấy và biết anh sống trong tình trạng đó đã lâu, thì nói : “Anh có muốn khỏi bệnh không ?” 7 Bệnh nhân đáp : “Thưa Ngài, khi nước khuấy lên, không có người đem tôi xuống hồ. Lúc tôi tới đó, thì đã có người khác xuống trước mất rồi !” 8 Đức Giê-su bảo : “Anh hãy trỗi dậy, vác chõng mà đi !” 9 Người ấy liền được khỏi bệnh, vác chõng và đi được.
Hôm đó lại là ngày sa-bát. 10 Người Do-thái mới nói với kẻ được khỏi bệnh : “Hôm nay là ngày sa-bát, anh không được phép vác chõng !” 11 Nhưng anh đáp : “Chính người chữa tôi khỏi bệnh đã nói với tôi : ‘Anh hãy vác chõng mà đi !’” 12 Họ hỏi anh : “Ai là người đã bảo anh: ‘Vác chõng mà đi’ ?” 13 Nhưng người đã được khỏi bệnh không biết là ai. Quả thế, Đức Giê-su đã lánh đi, vì có đám đông ở đấy. 14 Sau đó, Đức Giê-su gặp người ấy trong Đền Thờ và nói : “Này, anh đã được khỏi bệnh. Đừng phạm tội nữa, kẻo lại phải khốn hơn trước !” 15 Anh ta đi nói với người Do-thái : Đức Giê-su là người đã chữa anh khỏi bệnh. 16 Do đó, người Do-thái chống đối Đức Giê-su, vì Người hay chữa bệnh ngày sa-bát.










