Thể chế và con người-Hiệu Minh

Ba’o Tieng Dan

19/11/2024

Hiệu Minh

Đã lâu lắm mới thấy một vị lãnh đạo nói về điểm nghẽn của thế chế, một cụm từ khá nhậy cảm. Với nhiều người, thể chế (institutions) và chế độ (regime) như nhau, chê thể chế là chê chế độ.

Mới đây, Tổng Bí thư Tô Lâm đã chỉ ra ba điểm nghẽn lớn nhất hiện nay là thể chế, hạ tầng và nhân lực, và thể chế là điểm nghẽn của điểm nghẽn.

Năm 2012 có cuốn sách nổi tiếng “Why Nations Fail – Tại sao các quốc gia thất bại” của hai tác giả là Daron Acemoglu gốc Thổ Nhĩ Kỳ thuộc viện Công nghệ Massachusetts (MIT) và nhà khoa học của Anh là James A. Robinson làm việc tại Đại học Harvard. Cuốn sách này được dịch ra tiếng Việt từ chục năm trước.

Khi giải thưởng Nobel 2024 về Kinh tế được trao cho cho hai ông thì tin đồn về cuốn sách này được dịch ra tiếng Việt không thấy bán nữa vì có thể hai ông kiến giải sự thất bại của quốc gia là do thể chế mà ra.

Cho tới khi TBT Tô Lâm chỉ rõ “điểm nghẽn của điểm nghẽn” thì báo chí mới viết nhiều về “thể chế – institutions”.

Institutions – Thể chế thay đổi mọi thứ

Nhớ những năm 1960-1980 có phong trào hợp tác xã (HTX) trên toàn quốc. Nông dân xứ Việt bỗng trở nên lười biếng.

Khi còn ở cá thể, họ ra đồng từ tờ mờ sáng đến mặt trời đứng bóng, trưa nghỉ vài tiếng, chiều làm tới tối mịt. Tay làm hàm nhai, tay quai miệng trễ, muốn không chết đói phải cố mà làm.

Vào HTX, cũng những con người ấy nhưng ra đồng lúc mặt trời đã lên cao, tát nước qua loa và nghỉ, chiều có kẻng nhưng còn chán chê chè thuốc dưới gốc đa, chưa tới giờ đã về. Tay mình làm người khác nhai, nên chẳng quai nữa.

Đương nhiên là đói rã họng, moi đâu ra lúa ngô nếu nông dân lười bởi đồng ruộng không thiết thân với họ.

Năm 1986 có “Đổi mới” thực chất là sửa sai về chính sách HTX, đưa ruộng về tay nông dân.

Cũng những con người ấy, cũng mảnh ruộng ấy, từ một quốc gia phải nhập bo bo ở các nước cho bò ăn để cứu đói, nay thành nước xuất khẩu gạo nhất nhì thế giới khi dân số tăng gần gấp đôi, diện tích cấy trồng vẫn như cũ.

Dân lười nên nghèo hay chăm chỉ có của ăn của để do chính sách nông nghiệp khác nhau tạo ra môi trường khác nhau.

Những năm đầu 1990, khi internet đang tràn ngập trên thế giới thì Việt Nam vẫn lo lắng sợ rác rưởi tràn vào. Mãi tới năm 1997 mới mở cửa. Sau 20 năm phát triển, Việt Nam đứng trong hàng top các nước dùng internet, và tốc độ tăng trưởng tới 24.000% gần như cao nhất thế giới.

Từ một nước thu nhập 100$/người/năm, sau vài thập kỷ, Việt Nam đã vào câu lạc bộ các nước thu nhập trung bình trên 4.300$/người/năm.

Chính sách nông nghiệp thay đổi, không bị đói, vẫn có tiền từ xuất khẩu gạo, internet giúp cho thông tin với thế giới và từ đó có bao nhiêu lợi ích.

Từ quan liêu bao cấp, chính phủ quản lý bằng mệnh lệnh, lập kế hoạch duy ý chí, Việt Nam hiểu ra bài học, gần với thị trường hơn.

Ở tầm vĩ mô, những nhà kinh tế thế giới gọi đó là institutions (thể chế) đã thay đổi mọi thứ. Nước mình vẫn theo chế độ XHCN mà.

Về cuốn sách “Why Nations Fail” được giải Nobel

Dựa vào những kiến thức kinh điển về thể chế, phát triển và lịch sử, cuốn sách “Why Nations Fail” đưa ra những kiến giải, tại sao các quốc gia phát triển khác nhau, một số thành công, một số thất bại, một số lại đứng im.

Một ví dụ hoàn hảo về thành phố Nogales ở tiểu bang Arizona (Hoa Kỳ). Nogales được chia làm hai bởi một hàng rào, phía bắc thuộc Hoa Kỳ, phía nam thuộc Mexico.

Phía bên Mỹ thu nhập đầu người, tuổi thọ cao hơn, ít tội phạm, khó tham nhũng, giao thông, y tế, giáo dục đều tốt hơn, bầu cử dân chủ hơn. Trong khi phía do Mexico quản lý có một hình ảnh hoàn toàn trái ngược.

Được biết dân hai bên giống hệt nhau, vùng địa lý, khí hậu cũng vậy, đất sinh sống hay môi trường tự nhiên y chang.

Không thể nói dân Nogales lười biếng, nghĩ ngắn, không có nền tảng triết học hay áp đặt. Giống hệt nhau nhưng một bên thành đạt, một bên thất bại. Thể chế kinh tế và chính trị của Hoa Kỳ và Mexico khác nhau nên kết cục khác nhau.

Chuyện đó đúng với Đông Đức và Tây Đức trong quá khứ, Hàn Quốc và Bắc Triều Tiên trong hiện tại và nhiều vùng miền trên thế giới. Cùng con người ấy, mảnh đất ấy, điều kiện tự nhiên như nhau, cùng tiếng mẹ, thành bại không thể đổ tại… trời.

Chính sách vĩ mô phải tạo ra môi trường, khích lệ người dân làm việc có hiệu quả để tạo ra tài sản, luật pháp giúp bảo vệ tài sản kiếm được, được làm chủ mảnh đất của mình.

Nếu biết một ngày nào đó tài sản bị tịch thu, phải trả lại nhà nước vì lợi ích nhóm, chẳng ai muốn làm việc hết mình. Lười biếng, không sáng tạo và kéo theo tụt hậu cũng từ đó mà ra.

Sự thành bại của một quốc gia còn có những yếu tố khác như vùng khí hậu, các quốc gia lân bang và thể chế chính trị của láng giềng. Sống cạnh hàng xóm xấu dễ bị mất cắp hay xung đột.

Ở vùng nhiệt đới bệnh tật nhiều hơn, trẻ em bị môi trường làm ảnh hưởng tới trí tuệ do dịch bệnh thường xuyên. Vùng ôn đới dịch bệnh ít hơn do nhiệt độ thấp đã giết bớt các nguồn sâu bệnh. Bão tố ít hơn so với vùng nhiệt đới. Nhưng không vì thế mà nghèo đói lại đổ ấn thiên tai. Nhật Bản với ít tài nguyên, vùng địa lý khắc nghiệt, hay động đất, sóng thần nhưng vẫn phát triển.

Các nước có tài nguyên dồi dào thường sinh ra chính quyền tham nhũng vì kẻ quyền thế tìm cách đào của và đút túi, kệ dân nghèo.

Những nơi có trữ lượng dầu hỏa, kim cương, vàng, titan… nhất thế giới đều nghèo, từ Arab đến châu Phi và Mỹ La tinh, trừ vài nước như Na Uy giầu có vì có thể chế dân chủ, pháp luật công minh.

Vì sao các quốc gia thất bại có nhiều nguyên nhân mà con người chỉ là yếu tố rất nhỏ, phụ thuộc vào môi trường sống.

Chẳng ai thích bị coi là người bình thường, không nổi trội. Bất kỳ dân tộc nào trên thế giới đều thế. Tệ hại hơn nếu lôi toàn khuyết điểm để nói về dân tộc đó dù một số điều khá đúng.

Đến nước Anh với ý nghĩ người Anh keo kiệt hay ích kỷ là rất sai. Tới nước Mỹ mà cho rằng người Mỹ như cao bồi thực dụng là không thể chấp nhận.

Thăm Hà Nội mà nói rằng dân Việt lười, tư duy nhỏ, ngại suy nghĩ… thì dân xứ này sẽ đập vào mặt.

Nhưng nếu ai đó giải thích như tác giả cuốn sách trên rằng, môi trường tạo nên con người và con người tác động ngược trở lại, thì chắc chắn sẽ lọt tai hơn.

Tuy nhiên, một số người không thích đổ cho thể chế mới có chuyện điểm nghẽn vài thập kỷ không ai dám động vào.


 

Trump đi rồi Trump lại trở về-Tác Giả: Nguyễn Thị Cỏ May

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Nguyễn Thị Cỏ May

18/11/2024

Ảnh Onet.pl

Hôm 6/1, báo chí pháp viết về ông Trump khi có kết quả bầu cử Tổng thống « không phải đắc cử (gagné) mà chiến thắng »  (triomphé). Muốn nói đó là nhà đại tư bản cộng hòa Donald Trump trở lại Nhà Trắng sau 4 năm khăn gói ra đi .

Trong 4 năm thất nghiệp Tổng thống đó, ông Trump bị lắm chuyện nhức mình, đau đầu, còn khi suýt vong mạng . Nay ông trở lại Nhà Trắng đầy vinh quang nhưng lại khuấy động cả thế giới . Trước nhứt là Âu châu vì ông từng tuyên bố ông sẽ « giải quyết cuộc chiến Ukraine trong 24 giờ » . Nhưng cách nào? Với chủ trương « nước Mỹ trước hết », chắc chắn ông sẽ thay đổi tương quan quyền lợi giữa nước Mỹ và Âu châu, cả Otan, và riêng về Huê kỳ, sẽ thay đổi sâu xa về mặt xã hội vì Huê kỳ sẽ được « hữu hóa » tối đa . Ông muốn dân chúng sẽ vứt bỏ cái chủ thuyết « wokisme » xuất hiện và xâm chiếm nước Mỹ, mạnh bạo dưới thời TT. Biden, đến nổi ông Biden và bà Pelosi, Chủ tịch Hạ viện, đã phải quì tế trước quan tài tội phạm George Floyd chết do viên cảnh sát Chauvin lỡ tay gây ra năm 2020 ở Minneapolis . Suốt thời gian dài, nhà cầm quyền Dân chủ đã tha thứ quá dễ dàng cho tội phạm, di dân bất hợp pháp, và để du đãng lên ngôi, …

Báo chí pháp còn ca ngợi thêm Trump thắng cử hôm 5/11 là một cuộc trở về đầy ấn tượng mạnh nhứt lịch sử thế kỷ XXI . Chỉ trước đây vài ngày, không một nhà phân tách nào, hay một nhà thăm dò dư luận nào đã có thể nói trước được kết quả đắc cử của ông.

Ông đắc cử chẳng riêng với với số phiếu của đại cử tri, mà cả với số phiếu cử tri đại chúng
Đáng chú ý giới trẻ, dân da màu và phụ nữ cũng dồn phiếu cho ông. Nghĩa là Trump đắc cử
do các từng lớp dân chúng Huê kỳ thật sự chọn và, chọn vì « ông là như thê đó », chớ không đắc cử vì một chọn lựa chẳng đặng đừng .Nhưng đây là nhiệm kỳ Tổng thống cuối cùng của ông .

Về cách đắc cử, ông là người thứ nhứt từ thời Tổng thống Grover Cleveland đắc cử Tổng
thống 2 nhiệm kỳ nhưng không kế tiếp. Và đặc biệt hơn hết, Trump là Tổng thống Huê kỳ
duy nhứt đắc cử 2 lần nhờ hạ 2 đối thủ sừng xỏ mà đều đàn bà. Năm 2016, Trump hạ bà.
Hillary Clinton và năm nay 2024, hạ bà Kamala Harris, để Huê kỳ không thể có Tổng thống
đàn bà.

Vậy phải chăng Trump có số nhờ đàn bà hay sát đàn bà mà đắc cử Tổng thống?
Và Trump, từ sau G. W. Bush năm 2004, là người đầu tiên hốt được nhiều phiếu cử tri đại
chúng.

Sau cùng, Trump bị đối phương và cả cựu Đổng lý Văn phòng, ông John Kelly, lên án là « Phát- xít » và dư luận, cả ở Âu châu, phê bình ông là người chưa từng nói được một lời lịch sự, tánh tình lại rất « bất thường », thế mà ông thắng cử 2 lần, với số phiếu kỳ sau cao hơn kỳ trước .

Có lạ không?

Về nước Mỹ

Để nhìn trước vài nét chánh về chánh sách của TT.Trump sẽ bắt đầu năm 2025, người ta có
thể coi bản Dự án chánh trị 2025 của ông, dày 900 trang những đề nghị, do Cơ quan The
Heritage Foundation soạn thảo theo đó quyền của Tổng thống sẽ được mở rộng, bỏ Bộ Giáo
dục, xét lại quyền phá thai, cứng rắn kiểm soát biên giới, mở lại kỷ nghệ khai thác dầu hỏa, …
Bản dự án dài nên không biết sẽ được áp dụng hết hay không ? Hơn nữa, có nhiều điều, trên thực tế, khó áp dụng, tuy ông có đa số ở Quốc hội. Như trục xuất ngay 12 triệu di dân bất hợp pháp khó tránh ảnh hưởng về nhơn đạo và lực lượng lao động cho Mỹ. Và nhứt là thanh lọc bộ máy hành chánh và tòa án để tăng cường quyền hạn Tổng thống.

Báo chí còn nghĩ tới những chuyện khá phức tạp mà Trump có thể làm là phục hận cá nhơn. Như vụ các ông tòa đã truy tố, xử phạt ông, những người chống đối ông, như Liz Cheney, cựu Tổng thống Biden … Về kinh tế, Trump sẽ hạ mức thuế, đuổi hết đám công nhơn làm lương rẻ, tăng thuế quan, … (Theo Louis Pillot, Slate, Monde, 6/11/24).

Cũng về xã hội, chánh sách « bảo sanh» của Trump, trong những ngày gần đây, đã làm dấy lên làn sóng quí bà đua nhau đi cai đẻ, mua thuốc phá thay dự trữ. Nhà cung cấp dược phẩm Aid Access cho biết, chỉ sau 24 giờ có tin Trump đắc cử, nhận được hơn 10 000 đơn đặt mua thuốc phá thai. Cùng lúc, các ông bị các bà thúc hối đi thiến. Chỉ ngày thứ tư, hẹn để thiến tăng lên 1200%, hẹn ngừa thai cho các bà tăng 760% .

Riêng các tổ chức giúp phá thai nay sẽ bị cắt tài trợ.

Về Âu châu

Cũng theo bản Dự án chánh trị 2025, chủ trương đối với Âu châu khá dài. Vài điểm chánh yếu cũng đủ làm xáo trộn trật tự Âu châu tuy Âu châu, từ sau Thế chiến, nay cũng đang trên đà trốc gốc.

Như về giao thương, Trump sẽ tăng thuế quan từ 10 tới 20%, điều này khó tránh sẽ tạo ra tình trạng lạm phát, gia tăng thất nghiệp, làm khựng lại tăng trưởng . Âu châu sẽ lâm vào cảnh khó khăn .

Về Ukraine, Trump vẫn nói sẽ đàm phán đem lại hòa bình trước khi ông chánh thức vào Nhà trắng. Tuy nhiên, thực tế cho thấy việc ngưng chiến ở Ukraine vào đầu năm tới, 2025, không có gì rõ ràng cả . Vì để T.T. Zelensky chịu đầu hàng, thì Huê kỳ phải ngưng viện trợ quân sự cho Ukraine theo quyết định của đa số Quốc hội, Âu châu cũng ngưng viện trợ quân sự và kinh tế nữa, và dân Ukraine đồng ý bỏ hẳn các vùng đất bị Nga cưỡng chiếm . Liệu tình trạng này có thể xảy ra không? Hôm qua, TT. Zelensky tuyên bố « gia nhập Otan hay làm bom nguyên tử » . Ukraine có bom nguyên tử chỉ cần vài tuần. Khi ông Zelensky gợi ý về bom, biết đâu Ukraine đã có sẳn rồi?

Về Otan (NATO), ông Trump vẫn muốn Otan tự lo lấy an ninh Âu châu nên ông làm áp lực để các quốc gia thành viên phải gia tăng chi phí quốc phòng. Ông thường nhắc tới điều 5 và nói Huê kỳ sẽ không can thiệp khi một nước thành viên bị tấn công đã làm cho mọi người đều lo sợ. Nhưng chắc chắn Otan sẽ không vì thiếu Hưê kỳ mà giải tán.

Ông Trump đắc cử thật sự có làm xáo trộn trật tự thế giới và Âu châu nhưng nay Âu châu lại thấy đó là một cơ hội tốt để tránh cho 500 triệu người âu châu không phải cứ 4 năm phụ thuộc vào kết quả bầu cử của Huê kỳ nữa. Nay sẽ là cơ hội để Âu châu thoát ra khỏi sự lệ thuộc nặng nề về an ninh ở Huê kỳ. Như ông Donald Tusk, Thủ tướng Ba-lan nói « Harris hay Trump? Nhiều người cứ nghĩ rằng tương lai Âu châu tùy thuộc bầu cử Huê kỳ, thật ra nó phải tùy thuộc ở chúng ta trước hết. Với điều kiện Âu châu tự quyết định vươn mình lên và tin tưởng ở khả năng của mình. Kết quả có ra sao chưa biết, nhưng rõ ràng cái thời sống bám vào địa chánh nay đã qua rồi».

Âu châu họp ở Budapest sau kết quả bầu cử huê kỳ

Ngày thứ năm 7/11, lối 50 nhà lãnh đạo Âu châu hẹn nhau ở Budapest để họp bàn chánh trị âu châu. Qua ngày hôm sau, 27 nước thành viên Âu châu họp «mật nghị».

Âu châu kêu gọi nhau hảy lo tự chủ về chiến lược nhưng hai lực lượng nồng cốt của Âu châu là Pháp và Đúc nay đã suy yếu, khó tránh bộ máy âu châu sẽ bị khựng lại lúc nào đó.
Sau khi giải tán Quốc Hội hồi Hè vừa qua, Macron như cua gãy càng. Còn Đức, Thủ tướng
Olaf Scholz bải nhiệm Bộ trưởng Tài chánh làm mất cánh Hữu nên sẽ phải tổ chức bầu cử lại trước nhiệm kỳ.

Dĩ nhiên Pháp và Đức, trong tình hình này, sẽ phải gặp nhau gắp để cùng nhau «xác định lại sự cần thiết một Âu châu thống nhứt chặt chẽ hơn, mạnh hơn, có chủ quyền hơn» .

Nhưng thực tế cho thấy mầm móng chia rẽ vẫn luôn luôn tiềm tàng và sẳn sàng bộc phát khi có cơ hội .

Cặp Trump-Musk, đồng sàng dị mộng?

Chỉ từ tháng 7/2024, Trump và Musk mới thân nhau, trở thành cặp bài trùng. Musk thân Tàu vì làm ăn bên Tàu, xe Tesla sản xuất ở Tàu vì nhơn công có tay nghề mà rẻ, nguyên liệu làm bình điện sẳn tại chỗ. Nên Musk đồng ý Đài loan phải thuộc về Bắc kinh. Cũng thân Nga vì nhắm tài nguyên thiên nhiên của Nga nên Musk cũng có quan điểm về chiến tranh Ukraine ngả về phía Poutine. Gần đây, Musk đã rút hệ thống thông tin Starlink lại và cho Poutine sử dụng.

Một viển ảnh khá rõ là trong những ngày tới, ở ngã ba địa chánh, làm giàu và kỹ thuật, cặp Trump-Musk e khó tránh sẽ du Huê kỳ và Thế giới vào một tình trạng chưa từng có.

Trump muốn giảm trợ cắp xe điện, điều này bất lợi cho Tesla . Ưu tư về tình trạng thâm hụt thương mại với Tàu, Trump sẽ tăng thuế quan trên hàng nhập cảng từ Tàu, điều này tổn thương quyền lợi của Musk.

Vậy làm sao giữ keo sơn cho cặp Trump-Musk?

Vế cá tính, Trump vốn là người không muốn bị ai chỉ huy. Và ngôi vị lãnh đạo lại cũng không muốn đem san sẻ cho ai khác nữa.

Vậy liệu Trump và Musk sẽ đồng sàng được mấy con trăng?

Nay, cựu Thủ tướng Anh, Boris Johnson, vừa cho xuất bản tập « Hồi kỳ » (TítIndomptable),
đồng ý trả lời phỏng vấn của Tuần báo L’Express (12/11/24) về ông Trump thắng cử, về
Ukraine, …Và đặc biệt về chánh sách đối ngoại của Huê kỳ, như đối với Xi và Pou, ông hỏi vặn lại Tuần báp L’Express « Ông thiệt tình nghĩ là ông Donald Trump sẽ để cho Nga làm nhục Huê kỳ à?».

Nguyễn thị Cỏ May


 

TUỔI GIÀ…- Minh Tran

 Minh Tran

Khi về già, con cái sẽ ngày càng trở nên xa cách. Bởi vì khi cha mẹ ở độ tuổi 70, 80 cũng là lúc con cái bước vào độ tuổi trung niên. Tuổi tác ngày càng lớn, nhiều vấn đề nảy sinh trong cuộc sống thì làm sao có thời gian ở bên cha mẹ mỗi ngày?

Cha mẹ già cũng từng trải qua giai đoạn này nên rất thấu hiểu, vì vậy, họ sẽ không phàn nàn mà sẵn sàng chịu đựng sự cô đơn một mình để đổi lấy hạnh phúc của con cái.

Khi cha mẹ về già có “ba nỗi sợ”. Suy cho cùng, cả đời khổ cực nuôi con, đến cuối cùng vẫn vì con cái!

Đầu tiên, sợ cuộc sống con cái không tốt, nhưng bản thân cũng không thể giúp gì được

Khi còn nhỏ, chúng ta luôn nghĩ rằng cha mẹ là người toàn năng. Cơm nước nấu sẵn, mùa đông cần quần áo ấm, đến kì phải đóng tiền học… họ sẽ làm mọi điều để cho con cuộc sống tốt nhất.

Cha mẹ cho bạn tất cả tình yêu của họ, nhưng họ chưa bao giờ cảm thấy đủ.
Tuy nhiên, khi cha mẹ đã già yếu, thực sự không có cách nào để giúp bạn. Họ chỉ có thể lo lắng và thường xuyên hỏi thăm tình hình của bạn. Đôi khi, họ cảm thấy bất lực khi biết khó khăn của con cái nhưng lại không thể làm được gì.

Khi tuổi trẻ gặp sóng gió, người lo lắng nhất chính là cha mẹ. Người thân, bạn bè bên cạnh không có mấy người tương trợ, nhưng bố mẹ nhìn thấy thì xót xa vô cùng, có thể làm được gì để giúp đỡ, họ đều không ngần ngại.

Thứ hai, sợ tình trạng ốm đau của bản thân sẽ kéo theo con cái sa sút

Nếu một ngày bạn nhận được tin bố mẹ ốm, thường là khi bệnh tình đã trở rất nặng. Không phải họ thường không mắc bệnh vặt mà bởi vì nếu đó là một bệnh nhẹ, họ sẽ không nói cho bạn biết.

Khi cha mẹ già yếu, bệnh tật ập đến, hầu hết họ đều có tâm lý một mình chịu đựng, tự chăm sóc lẫn nhau mà không để con cái lo lắng.

Đừng làm phiền con cái, đây là “chuyện chung” của các bậc cha mẹ. Đôi khi họ chỉ muốn ở một mình cũng không chuyển tới thành phố sống với con cái chính là vì sợ con phiền phức, sợ con bị ảnh hưởng. Loại “sợ” này thực chất là tình cha mẹ vô bờ bến.

Thứ ba, sợ ăn nói không cẩn thận trước mặt con cái.

Khi bạn thấy cha mẹ phải cẩn thận khi nói chuyện trước mặt bạn, họ thực sự đã già.

Người lớn tuổi có thể nói nhiều hơn, vừa nói xong đã quên, nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần một điều gì đó khiến chúng ta đôi khi thấy phiền. Khi bạn lớn tiếng “trách móc” cha mẹ, họ sẽ rất buồn nhưng sẽ không nói ra mà chỉ âm thầm tủi thân và rơi lệ.

Cha mẹ già rồi cũng giống như một đứa trẻ. Họ sợ hãi khi nhìn thấy khuôn mặt bạn giận dỗi; khi bạn cười, họ cười; nếu bạn giữ khuôn mặt căng thẳng, họ cũng cảm thấy khó chịu.

Điều đáng ngạc nhiên là chúng ta càng trưởng thành thì càng học được cách vui vẻ, xởi lởi với người ngoài, nhưng lại cư xử cáu kỉnh, khó chịu khi về nhà. Cuộc sống dù có vất vả đến đâu cũng đừng đổ lỗi cho cha mẹ, đừng trách họ cho mình quá ít. Trong hàng trăm điều thiện, chữ hiếu đứng hàng đầu, đừng bao giờ oán trách người đã sinh ra mình mà hãy đối xử dịu dàng với họ.

Tuổi già là một cỗ máy không thể ngăn cản. Mọi người đều già đi, thế hệ này sang thế hệ khác nối tiếp nhau không ngừng.

Cha mẹ già là tấm gương phản chiếu chính bạn trong tương lai. Cách bạn đối xử với cha mẹ bây giờ cũng chính là cách mà con cái sẽ đối xử với bạn sau này. Khi thấy con cái tiến về phía trước không có chỗ dựa, cha mẹ già không khỏi bận tâm, bởi ai cũng từng trải qua giai đoạn “năm tháng gió sương”, họ luôn thấu hiểu và thông cảm cho bạn.

Khi bạn thực sự hiểu được điều cha mẹ sợ hãi, bạn sẽ biết được công ơn của cha mẹ lớn đến nhường nào.

Một ngày nào đó, bạn sẽ không còn được nghe thấy tiếng cha mẹ gọi bạn về nhà ăn cơm, cũng không nhận được cuộc gọi thăm hỏi, nhắc nhở giữ sức khỏe từ cha mẹ nữa. Một ngày nào đó, bạn sẽ trở thành một đứa trẻ mồ côi, không còn bề trên chăm sóc, phải tự dựa vào chính mình. Nếu cha mẹ còn thì cuộc đời vẫn còn điểm tựa, nếu cha mẹ ra đi thì cuộc đời này sẽ không còn chốn quay về.
Vì vậy, dù khó khăn đến đâu cũng đừng làm khó cha mẹ, dù bận rộn đến đâu cũng phải báo hiếu cho cha mẹ, dù nghèo khó đến đâu cũng đừng để cha mẹ phải chịu khổ cực!

Minh Tran

From: KimBang Nguyen

MỞ TỪ BÊN TRONG-Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Này đây Ta đứng trước cửa và gõ!”.

“The Light of the World”, “Ánh Sáng Của Thế Giới” là tên một kiệt tác của Holman Hunt. Bức tranh cho thấy Chúa Giêsu, giữa đêm khuya, đầu đội mão của một vị Vua, tay xách một ngọn đèn. Ngài đứng trước một ngôi nhà, gõ cửa và chờ đợi. Điều đáng chú ý là cửa không có tay nắm ở phía ngoài; nó chỉ có thể ‘mở từ bên trong!’.

Kính thưa Anh Chị em,

Từ bài đọc Khải Huyền, chúng ta có một đoạn văn tuyệt vời, “Này đây Ta đứng trước cửa và gõ. Ai nghe tiếng Ta và mở cửa, thì Ta sẽ vào nhà người ấy, sẽ dùng bữa với người ấy!”. Và Giakêu trong bài Tin Mừng đã làm được điều đó! Ông đã mở cửa trái tim cho Chúa Giêsu – ‘mở từ bên trong’ – và Ngài đã vào nhà ông, dùng bữa với ông.

Đây là một trong những hình ảnh đẹp nhất của Tân Ước, nó bao hàm một ước muốn sâu sắc rằng, Chúa Giêsu phải đến, trở thành một phần cuộc đời chúng ta; và không chỉ một phần, Ngài sẽ là chủ tâm hồn chúng ta. Nhưng việc cho phép Ngài đi vào hoàn toàn tuỳ thuộc chúng ta; tuỳ thuộc vào việc chúng ta có dám ‘leo lên cao’, hoán cải trái tim để chào đón Ngài không! Như thế, việc thay đổi một trái tim quả là một chiến thắng vẻ vang oai hùng nhất trong tất cả mọi chiến thắng. Thánh Vịnh đáp ca thật ý nghĩa, “Ai thắng, Ta sẽ cho ngự bên Ta trên ngai của Ta!”.

Giakêu đã thắng, ông được đồng bàn với Chúa Giêsu! Giakêu đã ‘hé mở’ lòng mình và Chúa Giêsu ùa vào! Ông can đảm đánh mất sĩ diện, coi thường danh dự, quên cả tuổi tác khi ‘leo lên cao’ như một em bé hòng xem rõ Chúa Giêsu. Sở dĩ ông làm được điều đó bởi ông gặp được ánh mắt nhân từ và lời yêu thương của Ngài, “Này Giakêu, xuống mau đi!”. Gặp được Ngài, ông đã tìm thấy nhiều hơn những gì có thể tưởng tượng. Ông không còn “hâm hẩm, không nóng, không lạnh”; nhưng thể hiện sự ăn năn sâu thẳm bằng quyết định trao một nửa tài sản cho người nghèo và đền bù gấp bốn cho mỗi hành vi biển lận. Thay đổi của trái tim đã dẫn ông đến thay đổi cuộc đời.

Anh Chị em,

“Này Giakêu, xuống mau đi!”. “Ánh mắt của Thiên Chúa không nhìn vào quá khứ lầm lỗi, nhưng nhìn vào những gì chúng ta có thể trở thành. Và nếu đôi khi cảm thấy mình “thấp bé”, chúng ta không đủ sức đương đầu với những thách đố và càng không thuộc về Tin Mừng, sa lầy trong các vấn đề và tội lỗi, thì Chúa Giêsu luôn nhìn chúng ta bằng tình yêu. Như với Giakêu, Ngài đến, gọi tên và nếu chúng ta mở cửa, Ngài sẽ ùa vào. Vấn đề là chúng ta có ‘mở từ bên trong’ cho Ngài không! Vậy chúng ta bất lực và cam chịu, hay chính xác là khi cảm thấy chán nản, chúng ta tìm Ngài? Và sau đó, chúng ta có ánh mắt nào hướng về những ai đã sai lầm và đang đấu tranh để đứng dậy từ đống tro tàn của những sai lầm của họ? Đó có phải là ánh mắt từ trên cao, phán xét, khinh thường, loại trừ? Hãy nhớ, việc nhìn xuống ai đó chỉ để giúp họ đứng lên là chính đáng: không gì hơn thế! Kitô hữu phải có cái nhìn của Chúa Kitô, Đấng ôm ấp từ bên dưới, tìm kiếm những ai lạc lối với lòng trắc ẩn. Đây phải là cái nhìn của Giáo Hội – luôn luôn – cái nhìn của Chúa Kitô, không phải là cái nhìn lên án!” – Phanxicô.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con một trái tim hoán cải, biết mở ra. Từ đó, con nhìn những anh chị em lạc lối không với ánh mắt phán xét từ trên cao, nhưng ‘ôm ấp từ bên dưới!’”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

***********************************************

Thứ Ba Tuần XXXIII Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

1 Khi ấy, Đức Giê-su vào Giê-ri-khô, đi ngang qua thành phố ấy. 2 Ở đó có một người tên là Da-kêu ; ông đứng đầu những người thu thuế, và là người giàu có. 3 Ông ta tìm cách để xem cho biết Đức Giê-su là ai, nhưng không được, vì dân chúng thì đông, mà ông ta lại lùn. 4 Ông liền chạy tới phía trước, leo lên một cây sung để xem Đức Giê-su, vì Người sắp đi qua đó. 5 Khi Đức Giê-su tới chỗ ấy, thì Người nhìn lên và nói với ông: “Này ông Da-kêu, xuống mau đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông!” 6 Ông vội vàng tụt xuống, và mừng rỡ đón rước Người. 7 Thấy vậy, mọi người xầm xì với nhau: “Nhà người tội lỗi mà ông ấy cũng vào trọ!” 8 Ông Da-kêu đứng đó thưa với Chúa rằng: “Thưa Ngài, tôi xin lấy phân nửa tài sản của tôi mà cho người nghèo; và nếu tôi đã chiếm đoạt của ai cái gì, tôi xin đền gấp bốn.” 9 Đức Giê-su mới nói về ông ta rằng: “Hôm nay, ơn cứu độ đã đến cho nhà này, bởi người này cũng là con cháu tổ phụ Áp-ra-ham. 10 Vì Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất.” 


 

THIỆN BÁO – Nguyễn Ngọc Yến -Truyen ngan

Nguyễn Ngọc Yến 

Câu chuyện của tôi thật 100%, xảy ra cách đây 24 năm.

Giữa thời buổi khó khăn, nhà cửa và vàng lên giá với tốc độ không ngờ được thì hai vợ chồng tôi tách khỏi gia đình chồng dẫn dắt hai đứa con thơ đi mua nhà. Sau khi dọn vào nhà mới một tuần, khoảng 5h chiều vợ chồng tôi ngồi bên cửa sổ bàn tính ngân sách gia đình.

-“Chúng ta còn nợ chị Hai… Vậy thì chúng ta sẽ dành trọn lương anh trả nợ dần với lãi 3% một tháng, còn lương em thì lo chi tiêu trong gia đình và lo cho con cái học hành”.

Đến 9h tối, bỗng dưng chúng tôi nghe tiếng gõ cửa. Tôi vội vàng mở cửa cho cô hàng xóm cạnh nhà vào chơi. Sau khi chào hỏi làm quen, cô mở lời:

-“Chị Yến, lúc chiều vợ chồng tôi nghe lén được là anh chị vay của người ta một số tiền với mức lãi suất là 3%. Tôi với anh Năm bàn tính rồi đem qua cho anh chị mượn số tiền này trả lại cho người ta. Chứ làm cô giáo như chị lại nuôi hai con nhỏ làm sao mà trả lãi cho đủ. Chị cứ yên tâm, bao giờ trả cũng được. Tôi không túng thiếu gì và cũng không lấy lãi.”

Vợ chồng tôi cực kỳ ngạc nhiên về việc này, vì người hàng xóm mới mẻ này có biết gì về chúng tôi đâu? Thế nên chúng tôi nhất định từ chối nhiều lần về số tiền mà cô hàng xóm tốt bụng đã đem đến tận nhà cho chúng tôi mượn. Tôi đem số tiền qua nhà trả lại, cô ấy lại đem qua. Làm như thế hơn 3 lần. Chúng tôi đành lòng nhận.

Chúng tôi ở cạnh nhà nhau. Vợ chồng tôi đi làm suốt ngày thì gần như hai đứa con tôi được cả nhà cô ấy chăm sóc rất chu đáo, mặc dù tôi luôn khóa cửa nhưng gia đình vẫn đưa bánh trái thức ăn qua cửa sổ.

Chúng tôi ngại lắm, nên nhiều lúc từ chối vì tôi hiểu được “Bánh sáp đi thì bánh quy lại”, nhưng chúng tôi đang tiết kiệm để trả nợ thì làm sao mà có thể chi tiêu rộng rãi như gia đình hàng xóm được. Tôi thẳng thắn bày tỏ nỗi lòng của mình thì anh hàng xóm nói:

– Chị ơi, sống ở đời mà, người này giúp qua, thì người kia giúp lại. Tính toán so đo làm gì. Chị biết không, ngày xưa, ba tôi đi Việt Minh bị Pháp bắn chết ở cầu sắt Tân An, Long An, không cho lấy xác. Mẹ tôi dắt tôi lúc ấy mới 5 tuổi đầu, đứng xin xác ba tôi đem về chôn, nhưng mẹ không biết nói tiếng Pháp. Đành đứng đó khóc. Bỗng dưng có một người lạ đến xin dùm, rồi còn lấy tàu chở xác ba tôi về quê chôn cất đàng hoàng nữa. Chị xem, bây giờ tôi muốn đền ơn cũng không biết ông ấy ở đâu mà đền ơn cho được. Chỉ biết ông ấy là chủ tàu “Sông Hương” thôi. Mà ngày nay làm gì còn chiếc tàu Sông Hương đó ở Long An.”

Tôi nghe ông hàng xóm kể mà “đầu mọc ốc và tay nổi da gà”. Thế mới biết trời đất sắp xếp thật lạ lùng.

Bạn có tin không? Ông chủ tàu Sông Hương ngày đó chính là người cha đã đẻ và nuôi dậy tôi lớn khôn. Cha tôi lúc làm việc phước đức đó, chắc chắn không nghĩ rằng con của người được cha chôn cất đó lại SẼ ĐỐI XỬ TỐT với con mình.

 Nguyễn Ngọc Yến 

From: NguyenNThu

TÌNH YÊU VƯỢT QUÁ CÁI CHẾT – Rev. Ron Rolheiser, OMI

Rev. Ron Rolheiser, OMI

Gilbert K. Chesterton từng nói, Kitô giáo là nền dân chủ duy nhất mà người chết cũng được bỏ phiếu.  Tôi xin chia sẻ hai câu chuyện về khía cạnh này.

Trong một hội nghị tôi tham dự, một nhà tâm lý đã chia sẻ câu chuyện như sau: Một phụ nữ trong tâm trạng khá sầu thảm đến văn phòng ông.  Bà bất an vì cuộc nói chuyện với chồng ngay trước khi ông mất.  Bà kể, hai vợ chồng bà hạnh phúc suốt 30 năm, không hề có cãi nhau to tiếng giữa họ.  Rồi đến một ngày nọ, họ cãi nhau về một chuyện vặt vãnh (bà còn không nhớ đó là chuyện gì).  Cuộc cãi vã kết thúc trong giận dữ, ông chồng đùng đùng bỏ đi làm, rồi chết vì trụy tim ngày hôm đó, khi họ chưa có cơ hội nói chuyện lại với nhau.

Thật quá bất hạnh!  Ba mươi năm không có chuyện gì nghiêm trọng, thế mà bây giờ, những lời cuối cùng họ lại nói với nhau những lời giận dữ.  Ban đầu, nhà tâm lý học bông đùa bảo đảm với bà, lỗi là ở người chồng quá cố, ông đã chọn chết ở thời điểm khó xử như vậy, để bà sống trong mặc cảm tội lỗi!

Ông hỏi bà, “nếu bây giờ chồng bà ở đây, bà sẽ nói gì với ông?”  Bà trả lời, bà sẽ xin lỗi và sẽ nói với ông chuyện hôm đó chẳng là gì so với bao nhiêu năm họ ở bên nhau, bao tình yêu họ đã dành cho nhau.  Ông cam đoan với bà, chồng bà đang sống trong sự hiệp thông các thánh và đang ở bên họ lúc này.  Rồi ông nói thêm, “sao bà không ngồi đây mà nói với ông những lời bà vừa nói, rằng tình yêu chung thủy của hai người với nhau lấn át hoàn toàn cuộc nói chuyện cuối cùng này.  Thật sự, hãy cùng nhau cười với chuyện oái oăm này.”

Câu chuyện thứ hai.  Gần đây, tôi gặp một gia đình mà người cha gia đình đã tự tử cách đây 20 năm.  Qua thời gian, họ có được bình an với chuyện này, nhưng cũng như các gia đình có người thân mất vì tự tử, vẫn còn một chút đau lòng trong lòng họ.  Họ đã tha thứ cho người cha, đã tha thứ cho bản thân mình vì những gì không làm được, và tha thứ cho Thiên Chúa vì sự bất công khi Chúa để cho cái chết xảy ra như thế này.  Nhưng họ vẫn còn một điều gì đó chưa xong, một điều gì đó họ cảm nhận nhưng không xác định được (dù 20 năm đã trôi qua, dù mọi tha thứ, dù đã thông hiểu về việc tự tử).  Tôi cũng không thể xác định được nó, chỉ có thể gợi ý một phương thuốc mà thôi.

Tôi gợi ý họ nên có một buổi nghi thức tôn vinh tình yêu dành cho người cha, tôn vinh món quà là chính cuộc sống của ông, và chuộc lại cách ra đi bất hạnh của ông.  Tôi gợi ý: Hãy chọn một ngày, có thể là sinh nhật ông, hoặc ngày giỗ của ông.  Cả nhà tụ họp lại và tổ chức một lễ mừng vui vẻ, với bong bóng, rượu ngon, với tinh thần thoải mái.  Hãy chia sẻ những câu chuyện về ông, nêu bật những câu chuyện vui vẻ của ông, vui cười, phấn khởi, những câu chuyện khi ông tạo bầu khí sinh lực đặc biệt cho mọi người.  Hãy mừng những chuyện đó với đồ ăn ngon, rượu ngon, tiếng cười và tình yêu.  Ông vẫn ở với các bạn.  Các bạn vẫn ở trong sự thông hiệp sự sống với ông.  Ông đang vui vẻ.  Hãy mừng điều đó cùng ông.  Hãy cất đi gánh nặng 20 năm.  Thiếu đi dạng lễ mừng này chính là điều không nói ra được giữa các bạn và người cha. 

Những câu chuyện như thế này có thể hấp dẫn và mơ mộng, nhưng chúng có nền tảng vững chắc, được xác định trong giáo lý Kitô giáo, có căn nguyên nơi đức tin dạy rằng chúng ta đang hiệp thông với nhau trong Nhiệm thể Chúa Kitô.  Là tín hữu Kitô, chúng ta tin mình đang hiệp thông với nhau trong một thân thể sống (một thân thể chứ không phải là một tổ chức) và sự hiệp thông trong một thân thể này bao hàm toàn thể chúng ta, cả người sống lẫn người chết.  Chúng ta có thể giao tiếp với nhau, xin lỗi nhau, bù đắp cho nhau và mừng cuộc sống cũng như sinh lực của nhau, kể cả khi có người trong chúng ta đã qua đời.  Là tín hữu Kitô, chúng ta được mời gọi cầu nguyện cho người chết.  Không ngạc nhiên khi có Kitô hữu khó chịu về điều này, phản đối rằng Thiên Chúa đâu cần chúng ta nhắc để yêu thương và tha thứ.  Họ nói đúng, nhưng xét đến cùng, đó đâu phải là lý do chúng ta cầu nguyện cho những người thân yêu đã mất.  Cho dù cách thức cầu nguyện mà chúng ta thường dùng là xin Chúa thương xót, nhưng mục đích thực sự của lời cầu nguyện cho người đã qua đời là để chúng ta giữ liên hệ với họ, thông hiệp sự sống với họ.  Mục đích thực sự trong lời cầu nguyện và các nghi lễ của chúng ta dành cho người đã qua đời là để chúng ta tiếp tục ở trong thông hiệp sự sống có chủ ý hơn với họ, để hoàn thành những việc còn dang dở, để xin lỗi, để tha thứ, để xin tha thứ, để vẫn quan tâm đến bầu khí mà họ truyền vào địa cầu này khi họ còn sống, và để thỉnh thoảng nâng ly mừng họ.

 Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim


 

Vợ xin số diện thoại bạn, chồng ghen tuông đâm chết người tại quán ăn ở Sài Gòn

Ba’o Nguoi-Viet

November 18, 2024

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Thấy vợ nói chuyện, xin số điện thoại của bạn học đang ngồi ăn uống ở bàn bên cạnh trong quán tại xã Nhơn Đức, huyện Nhà Bè, Sài Gòn, ông chồng quê Cần Thơ đã nổi cơn ghen kiếm chuyện rồi cầm dao đâm chết người.

Hôm 18 Tháng Mười Một, Công An Huyện Nhà Bè đã bắt giữ nghi can Nguyễn Văn Vĩ, 30 tuổi, quê Cần Thơ, để điều tra về tội “giết người.”

Hiện trường xảy ra án mạng trong quán ăn tại xã Nhơn Đức, huyện Nhà Bè, Sài Gòn. (Hình: Thanh Niên)

Theo báo Sài Gòn Giải Phóng, trước đó tối 16 Tháng Mười Một, ông NHT, 41 tuổi, ở huyện Nhà Bè, cùng một số người bạn tới quán ăn tại xã Nhơn Đức để ăn uống.

Cùng lúc này, ông Vĩ và vợ tới dự tiệc tại quán và ngồi bàn cạnh bàn ông T.

Tại đây, vợ ông Vĩ nhận ra người ngồi cùng bàn với ông T. là bạn học cũ. Khi tan tiệc, cô này sang bàn ông T. để trao đổi số điện thoại liên lạc với bạn.

Thấy vợ đi sang bàn bên cạnh nên ông Vĩ bực tức chửi bới. Khi ông T. phản ứng lại thì hai bên xảy ra mâu thuẫn cự cãi lớn tiếng. Được mọi người can ngăn, ông Vĩ chở vợ về nhà.

Tưởng mọi việc chỉ có vậy, nào ngờ khi mọi người đang tính tiền chuẩn bị ra về thì ông Vĩ quay trở lại, trên tay cầm theo con dao xông vào quán. Dù được mọi người can ngăn nhưng ông Vĩ hung hăng, lao đến bàn nhậu, tấn công đâm vào ngực ông T. khiến nạn nhân gục tại chỗ.

Người dân đã hỗ trợ đưa nạn nhân đến bệnh viện cấp cứu trong tình trạng vết thương hở, sâu ở ngực trái, mất nhiều máu và đã chết sau đó.

Nhận được tin báo, công an đến khám nghiệm hiện trường, lấy lời khai các nhân chứng và bắt giữ nghi can.

Tại cơ quan công an, bước đầu nghi can Nguyễn Văn Vỹ khai do ra ghen tuông dẫn đến việc hai bên xảy ra cãi vã và rồi xảy ra án mạng như trên. (Tr.N)


 

Chặng Đàng Thứ 2 – Chúa Giêsu vác Thánh Giá-Cha Vương

Một ngày bình yên tràn đầy sức mạnh của Chúa Thánh Thần nhé. Mời bạn tiếp tục đồng hành với Chúa lên đồi Canvê để cầu nguyện cho các linh hồn.

Cha Vương

Thứ 2: 18/11/2024

Chặng Đàng Thứ 2 (Do ĐGH Benedict XVI biên soạn)- Chúa Giêsu vác Thánh Giá

LỜI CHÚA: Trích Tin Mừng theo Thánh Matthêu (Mt 27:27-31).

Bấy giờ lính của tổng trấn đem Đức Giê-su vào trong dinh, và tập trung cả cơ đội quanh Người. Chúng lột áo Người ra, khoác cho Người một tấm áo choàng đỏ, rồi kết một vòng gai làm vương miện đặt lên đầu Người, và trao vào tay mặt Người một cây sậy. Chúng quỳ gối trước mặt Người mà nhạo rằng: “Vạn tuế Đức Vua dân Do-thái!” Rồi chúng khạc nhổ vào Người và lấy cây sậy mà đập vào đầu Người. Chế giễu chán, chúng lột áo choàng ra, và cho Người mặc áo lại như trước, rồi điệu Người đi đóng đinh vào thập giá.

SUY NGẮM: Chúa Giêsu bị lên án như một ông vua lừa đảo, đã bị sỉ nhục, nhưng chính sự sỉ nhục nhất đã để lộ ra sự thật đau thương. Từ những con người vĩ đại trong thế giới này, đã bao lần biểu trưng quyền lực là một sỉ nhục đến chân lý, đến công lý và đến nhân phẩm con người! Đã bao lần những phù hoa và lời nói cao quý của họ chẳng có là gì ngoại trừ phô trương lên những điều giả dối, một sự bắt chước một bổn phận bắt buộc để phục vụ lợi ích chung! Đó là vì Chúa Giêsu đã bị chế nhạo và đội triều thiên đau khổ mà Người là Vua chân chính. Vương trượng Ngài là vương trượng công minh (x Tv 45:7).

Hoàng tử công chính trong thế gian này đang chịu đau khổ: Chúa Giêsu là Vua thật, không trị vì bằng bạo hành, nhưng bằng tình yêu chịu đau khổ vì chúng ta và với chúng ta. Người vác lấy Thập Giá, thánh giá chúng ta, gánh nặng của con người, gánh nặng của thế giới. Và rồi Ngưòi đi trước chúng ta và chỉ cho chúng ta con đường dẫn đến sự sống chân thật.

LỜI NGUYỆN: Lạy Chúa, Chúa đã sẵn lòng chịu đựng để bị chế nhạo và khinh bỉ. Xin giúp chúng con đừng tự liên kết với những ai coi thường đến người bị khinh khi và đau khổ. Xin giúp chúng con nhận thấy gương mặt của Chúa nơi người hèn mọn và nơi người bị xã hội ruồng bỏ. Ước gì chúng con không bao giờ đánh mất tâm hồn khi đương đầu trước những xúc phạm nó chế giễu sự vâng lời của chúng con tới ý muốn của Chúa trong thế gian này. Chúa đã vác chính cây Thập Giá của Chúa và Chúa yêu cầu chúng con bước theo con đường này (x Mt 10:38).

Xin giúp chúng con vác lấy Thập Giá và không xa lánh nó. Ước chi chúng con không bao giờ than phiền hay trở nên thối chí vì những thử thách trong cuộc đời. Xin giúp chúng con dõi bước theo con đường tình yêu trong sự quy phục để tìm thấy niềm vui thật.

Lạy Chúa, vì cuộc khổ nạn đau thương của Chúa,  xin cho các linh hồn được nghỉ yên muôn đời, và cho ánh sáng ngàn thu chiếu soi trên các linh hồn ấy. Amen.

From: Do Dzung

*************************

THÁNH GIÁ NÀO CHO CON – Ca sĩ: Ngọc Lan

Tổng Bí Thư Tô Lâm than thở: giáo dục đại học vẫn tụt hậu so với các nước trong khu vực và thế giới

Theo báo lề phải

Bên cạnh kết quả, thẳng thắn nhìn nhận, đổi mới giáo dục, đào tạo tuy đã triển khai hàng chục năm nhưng cơ bản chưa tạo chuyển biến mạnh mẽ, chưa thật sự chuyển biến về chất, chưa đáp ứng kỳ vọng của Đảng, Nhà nước và nhân dân. Nhân lực vẫn là một trong ba điểm nghẽn lớn nhất hiện nay.

Một số hạn chế của giáo dục, đào tạo kéo dài nhiều năm chưa giải quyết dứt điểm, như: thực hiện đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo chưa đồng bộ, thiếu tính hệ thống, còn lúng túng.

Chất lượng giáo dục ở các cấp học còn hạn chế; giáo dục đại học vẫn tụt hậu so với các nước trong khu vực và thế giới; “nặng” về lý thuyết, “nhẹ” về thực hành; chưa gắn kết chặt chẽ giữa đào tạo với nghiên cứu khoa học, với sản xuất kinh doanh và nhu cầu thị trường. Hàng chục nghìn cử nhân, kỹ sư, thạc sĩ tốt nghiệp ra trường không tìm được việc làm, hoặc làm không đúng nghề nghiệp được đào tạo, không chỉ gây ra lãng phí lớn, mà còn phản ánh rõ nét hạn chế của giáo dục đào tạo.

Phương pháp giáo dục chưa phát huy được sự tích cực, sáng tạo của người học, chưa chú trọng rèn luyện kỹ năng và phẩm chất cho người học; hiệu quả đầu tư giáo dục chưa tương xứng với chủ trương giáo dục là quốc sách hàng đầu.

Tình trạng thiếu trường, thiếu lớp ở một số thành phố lớn, khu công nghiệp, khu đông dân cư, miền núi, mù chữ, tái mù chữ ở vùng sâu, vùng xa rất trăn trở. Đội ngũ nhà giáo vẫn còn thiếu về số lượng, một bộ phận yếu về năng lực chuyên môn, chưa tích cực đổi mới, một bộ phận nhỏ vẫn còn có biểu hiện vi phạm đạo đức gây ảnh hưởng xấu trong dư luận. Đầu tư từ ngân sách nhà nước cho giáo dục đào tạo chưa tương xứng với yêu cầu đổi mới và phát triển giáo dục, trong khi xã hội hóa các nguồn lực đầu tư còn gặp nhiều khó khăn.

Tổng Bí thư Tô Lâm tặng hoa chúc mừng Đại học Quốc gia Hà Nội và Trường Đại học Kinh tế. (Ảnh: Thống Nhất/TTXVN)
 

Chú trọng giáo dục nhân cách, đạo đức, lối sống, tri thức pháp luật và ý thức công dân. Tập trung vào những giá trị cơ bản của văn hóa, truyền thống và đạo lý dân tộc, tinh hoa văn hóa nhân loại, giá trị cốt lõi và nhân văn của chủ nghĩa Mác – Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, cương lĩnh, đường lối của Đảng. Quan tâm dạy tiếng nói và chữ viết của các dân tộc thiểu số; dạy tiếng Việt và truyền bá văn hóa dân tộc cho người Việt Nam ở nước ngoài.

 Đổi mới mạnh mẽ nội dung giáo dục, phương pháp giáo dục theo hướng tinh giản, hiện đại, thiết thực, tăng tri thức, kỹ năng, phẩm chất của người học, tăng thực hành, vận dụng kiến thức vào thực tiễn; chú trọng thực học, chống bệnh thành tích. Chuyển mạnh giáo dục đại học từ lấy trang bị kiến thức làm mục tiêu chủ yếu sang dạy kỹ năng, dạy cách học, cách tư duy là chủ yếu.

 Phấn đấu tăng hạng giáo dục Việt Nam trên bản đồ giáo dục khu vực và quốc tế, cụ thể đến năm 2030 Việt Nam trong 3 nước đứng đầu ASEAN về số lượng các công bố quốc tế và chỉ số ảnh hưởng của các công trình nghiên cứu khoa học; có trường đại học lọt top 100 trường hàng đầu trên thế giới.

Thứ hai, về một số công việc cần làm ngay: (i) Có giải pháp xóa hoàn toàn nạn mù chữ, nhất là ở vùng sâu, vùng xa, trong đồng bào dân tộc thiểu số.

Tập trung rà soát, giải quyết dứt điểm tình trạng thiếu trường, thiếu lớp ở một số thành phố lớn, khu công nghiệp, khu đông dân cư, miền núi; kiên cố hóa trường, lớp học, gắn với bảo đảm nơi ở của giáo viên vùng sâu, vùng xa, vùng đồng bào dân tộc thiểu số. (

 Bảo đảm ngân sách nhà nước chi cho giáo dục tối thiểu 20% trong tổng chi ngân sách nhà nước theo đúng Nghị quyết mà Đảng đã đề ra.

Có cơ chế, chính sách ưu đãi thu hút các nguồn lực ngoài nhà nước đầu tư phát triển giáo dục, đào tạo. Dựa vào dân, huy động sức dân, tổ chức nhân dân cùng làm giáo dục với chi phí thấp nhất và hiệu quả tối đa…

Vấn nạn của Giáo Dục XHCN theo lời ông Tô Lâm

TS. Libing Wang, Giám đốc bộ phận đổi mới giáo dục và phát triển kỹ năng, Ủy ban Giáo dục UNESCO khu vực châu Á – Thái Bình Dương cho biết: Việt Nam chưa được quốc tế công nhận văn bằng là do chưa tham gia Công ước năm 1983 về công nhận học thuật và văn bằng giáo dục đại học ở Khu vực Châu Á-Thái Bình Dương, gọi tắt là Công ước Tokyo 2011. 

“Nếu tham gia Công ước, tôi nghĩ trước mắt các bạn có nhiều thách thức, nhưng chủ yếu là thách thức về mặt kỹ thuật. Để được công nhận văn bằng đòi hỏi rất nhiều về năng lực chuyên môn, chuẩn đầu ra… Làm thế nào để thực hiện được khung trình độ quốc gia của Việt Nam và làm thế nào khung trình độ quốc gia của Việt Nam tương thích với khung tham chiếu về trình độ của khu vực”. 

Đại biểu Quốc hội Hồ Thị Minh- tỉnh Quảng Trị được biết hiện nay có khoảng 191.000 sinh viên tốt nghiệp các trường đại học trong cả nước không có việc làm.

Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Phùng Xuân Nhạ …hiện nay có khoảng 300 nghìn sinh viên ra trường hàng năm. Theo thống kê từ các trường đại học, khoảng 80% sinh viên ra trường có việc làm, như vậy mỗi một năm đã thất nghiệp 60 nghìn em, chỉ cần 5 năm là 300 nghìn, đây là một con số rất lớn. 

 

 

Báo chí cho biết tấm bằng tú tài của ông Chân Quang rò rỉ trên mạng xã hội từ vài tháng trước chính thức được xác nhận là “đồ giả.”

Trường ĐH Luật Hà Nội nói về bằng tiến sĩ của thượng tọa Thích Chân Quang

Công bố của Sở Giáo Dục ở Sài Gòn bỗng nhiên đẩy trường Đại Học Luật Hà Nội vào thế kẹt vì ông Chân Quang nộp bằng tú tài nêu trên để lấy tiếp bằng cử nhân ngành Luật, “văn bằng hai hệ vừa học vừa làm.” Tiếp đó, ông này làm nghiên cứu sinh ngành Luật Hiến Pháp-Hành Chính tại Đại học Luật Hà Nội rồi bảo vệ luận án “với điểm cao gần như tuyệt đối.”

 

 Theo nhiều đại biểu Quốc Hội, tình trạng bằng giả nhức nhối đến mức bọn tội phạm ngang nhiên quảng bá trên mạng xã hội. BĐ Phương Vân viết: “Bản thân tôi, thỉnh thoảng vẫn nhận được những tin nhắn điện thoại mời chào làm bằng đại học, cao đẳng, giấy phép lái xe… Có lần, tôi tò mò lên mạng xã hội Facebook thì phát hiện nhiều nhóm nhận làm các loại bằng cấp, chứng chỉ”.

Trong số bằng cấp, chứng chỉ giả thu được, công an phát hiện nhiều bằng bác sĩ y khoa, ảnh của báo Thanh Niên.

Ông Tô Lam nhìn nhận vấn đề thắng hay bại là ở giáo dục chứ không phải là lý thuyết Cộng Sản hay chủ nghĩa Xã Hội giáo điều và vô bổ:

  • “dân tộc Việt Nam có bước tới đài vinh quang để sánh vai với các cường quốc năm châu hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các em“. Chúng ta đang đứng trước cánh cửa lịch sử để thực hiện tâm nguyện của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại; chúng ta chỉ có thể thực hiện thành công tâm nguyện của Người khi và chỉ khi chúng ta hoàn thành thắng lợi nhiệm vụ đổi mới giáo dục và đào tạo. 

Lời Bàn của Kẻ Đi Tìm:

Thực là may cho tương lai dân tộc khi bắt đầu có ít người Cộng Sản biết nghĩ như ông Bá Thanh, Văn Kiệt,… và Tô Lâm. Hy vọng họ sẽ bừng tỉnh Đảng CS  khỏi cái hôn ám của XH CN giáo điều và giải phóng cho dân tộc Việt Nam, cho dân có cơ hội vươn lên cùng các dân nước văn minh trên thế giới tiến vào lãnh vực Khoa Học và Kỹ Thuật.

Đã hết thời Cộng Sản coi trí thức là cục phân, may thay, (Dù câu “Trí thức là cục phân” thường được gán cho lãnh tụ Trung Quốc, ông Mao Trạch Đông, nhưng cách dùng từ này được Vladimir Lenin viết ra trong văn bản từ trước đó, đặc biệt là trong thư gởi Gorky, 1919.)

Bài Chia sẻ cuối cùng – Lòng Biết Ơn

Kẻ đi tìm

Bài Chia sẻ của Thầy phó tế Nguyễn sĩ Bạch với cô Teresa Phương, bạn đời của Thày vào hôm thứ Hai, 11-11-2024 không ngờ lại là bài cuối cùng, vì đến ngày 13-11-2024, cô bị tai biến não và qua đời vào ngày 17-11-2024.

Bài chia sẻ về lòng biết ơn thật là ý nghĩa vì đây sẽ là hoàn cảnh chia lìa trong khi ta vẫn một lòng tín thác và biết ơn sự quan phòng tốt đẹp nhất của Chúa dành cho cô Phương và cho Thầy cũng  như cho mỗi một người trong chúng ta, cũng như những đệ tử của Thầy Cô.

Vô cùng biết ơn Chúa vì chẳng bao lâu sau cuộc đời chóng qua này, chúng con hy vọng cũng được gặp lại Cô ở đó, biết bao tay bắt mặt mừng. Thiên Đàng của Chúa đã thực sự bắt đầu ngay từ trên dương thế khi chúng con yêu Chúa và yêu thương anh em mình và yêu nhau!

(Psalm 100) Enter His Gates with Thanksgiving and unto His Courts with ...

 

LÒNG BIẾT ƠN MỜ CỬA VÀO ƠN CỨU ĐỘ

Ông bà anh chị em thân mến, sáng hôm nay chúng ta cùng nhau suy niệm ba điều trong câu chuyện Chúa Giêsu chữa lành 10 người phong cùi để có thể xác quyết phần thưởng cứu độ mỗi chúng ta sẽ nhận được qua lời Chúa trong bài Tin Mừng của thánh Luca vừa nghe.

CHÚA CHA LUÔN YÊU THƯƠNG CON NGƯỜI.

Homily for the Memorial of Saint Scholastica, Virgin – Life on the ...

Thứ nhất, Chúa là Cha luôn yêu thương con người, không phân biệt một ai cả. Bài Tin Mừng cho thấy Chúa yêu thương cả 10 người phong cùi dù khác chủng tộc, dù khác tôn giáo. Họ gồm 9 người Do Thái cùng đồng hương với nhau, trong khi chỉ 1 người Samaritan, thuộc dân ngoại.

Chúa yêu thương họ, vì cả 10 người phong cùi vừa thân xác đau đớn đã đành nhưng còn xót thương vì cả 10 người -theo luật ô uế –phải đau khổ tinh thần khi sống cách biệt tương quan yêu thương với gia đình, người thân yêu, xóm làng, bạn hữu, xã hội.

Ai đã từng sống xa cách chờ đợi ngày đoàn tụ với gia đình trên đất nước này hẳn đã hiểu nỗi đau khổ của họ. Chúa Giêsu chắc đã cảm nhận cái đau, cái khổ đó khi vào một làng kia, thì có mười người phong hủi đón gặp Người. Họ dừng lại đằng xa và kêu lớn tiếng : “Lạy thầy Giê-su, xin dủ lòng thương chúng tôi !” Chúa hẳn phải bị xúc động mạnh lắm nên không thấy Ngài thể hiện nghi thức mà Ngài thường làm trước khi chữa lành như đặt ngón tay lên tai người vừa ngọng vừa điếc, như lấy nước miếng trộn với bùi rồi lấy tay xoa lên mắt người mù mà chúng ta từng nghe trong thánh kinh, nhưng Ngài bảo họ ngay: “Hãy đi trình diện với các tư tế.”  Ngài đã chữa lành ngay trước khi họ đến nơi trình diện với các tư tế. Tình Chúa thương con người chúng ta là thế đó, luôn đi trước –kể cả rất nhiều lúc chưa kêu lớn tiếng van xin thì đã được đầy ơn rồi.

 

ĐỨC TIN THỂ HIỆN BẰNG LÒNG BIẾT ƠN

 

 

 

Thứ hai, với niềm xác tín Chúa luôn yêu thương con người, dù ở hoàn cảnh nào, đức tin của chúng ta luôn cần phải biểu lộ bằng việc làm. Việc làm ở đây rất cụ thể đó là bày tỏ lòng biết ơn. Vì tin vào lời Chúa Giêsu nên cả 10 người đi ngay đến gặp các tư tế nhưng 9 người lại không trở lại để tò lòng biết ơn,  Rất nhiều lần chúng ta cũng như 9 người phong hủi, như những người con cho rằng cha mẹ đương nhiên phải săn sóc con cái, nên ít khi hoặn không trở lại bày tỏ lòng biết ơn. Đức tin có đó, nhưng lại là một đức tin lắm lúc không có việc làm. Trong khi đó, 1 người Samaritan dân ngoại được sạch như 9 người Do Thái kia, để tỏ lòng biết ơn bằng 5 hành động: anh liền quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa. Anh ta sấp mình dưới chân Đức Giê-su mà tạ ơn. Anh ta lại là người Sa-ma-ri. Nghĩa là đức tin của anh được biểu lộ bằng việc làm: đó là anh lớn tiếng tôn vinh, đó là anh sấp mình dưới chân Đức Giêsu, đó là anh tạ ơn toàn con người của anh.

Với lòng biết ơn trọn cả niềm tin, anh không những chỉ được khỏi bệnh phong cùi trên thân xác, được trở về sống với gia đình và láng giềng, nhưng trên hết mọi mơ ước của phận người, đó là phần thưởng tâm hồn được chữa trị. Chúa Giêsu âu yếm nói với anh: “Đứng dậy về đi ! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh.” Kể cũng đáng buồn cho 9 người Do Thái phong hủi kia đã quên tỏ lòng biết ơn Thiên Chúa, Đấng mà họ tin, trong khi một người Samaritan được coi là vô tôn giáo lại chẳng màng về gia đình, bạn hữu để cho biết mình đã sạch nhưng vội trở lại tìm Chúa Giêsu để sấp mình tạ ơn.

 

VIỆC LÀM CỦA ĐỨC TIN: BIẾT ƠN TRONG MỌI BIẾN CỐ CỦA CUỘC ĐỜI

Being Thankful – Even in Times of Sorrow – Bible Baptist Church

Bible verses for comfort in times of sorrow - Live and Learn Journey

Điều thứ ba để suy niệm, dó là phần thưởng của một đức tin biết ơn. Hôm nay là ngày 13 trong tháng, ngày chúng ta tưởng nhớ Mẹ hiện ra ở Fatima cũng là dịp tưởng nhớ đến đức tin biết ơn Thiên Chúa của Mẹ, hầu noi gương Mẹ. Niềm biết ơn Thiên Chúa của Mẹ rất thâm sâu: Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa, Thần trí tôi hớn hở vui mừng Vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi. Phận nữ tỳ hèn mọn, Người đoái thương nhìn tới. Mẹ tin và tỏ lòng biết ơn Thiên Chúa bằng sống suốt cả một đời, biết ơn trong mọi vui có mừng có – sầu có bi thảm có ,- với chỉ hai chữ xin vâng trong mọi cảnh huống. Phần thưởng đức tin và lòng biết ơn đối với Thiên Chúa là Mẹ đã được cả xác lẫn hồn về trời, là Nữ Vương của các thần thánh. 

 

Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa | Magnificat - YouTube

 

Free Visuals: Feeding of the Five Thousand Jesus uses five loaves and ...

Chúa Giêsu, Con của Mẹ và Chúa của chúng ta cũng để lại cho chúng ta mẫu gương của đức tin và lòng biết ơn Thiên Chúa là Cha của Ngài trong mọi biến cố suốt 33 năm. Ngay khi ở tại thế, Chúa Giêsu đã nhiều lần tỏ lòng biết ơn Chúa Cha. Ngài đã tạ ơn Chúa Cha mỗi khi chữa lành bệnh nhân, tạ ơn Chúa Cha cả khi chỉ có 5 chiếc bánh và hai con cá khi bẻ ra nuôi sống hằng ngàn dân chúng, tạ ơn Chúa Cha khi cho Lazarô bạn mình sống lại, tạ ơn Chúa Cha khi mở mắt cho người mù…Hoàn toàn và tuyệt đối tin tưởng vào Chúa Cha khi giao phó sứ vụ cứu độ chúng ta qua mang thân phận kiếp phàm nhân, qua khổ nạn, qua cái chết trên thập giá, Chúa Giêsu đã cảm tạ Chúa Cha bằng hiến tế chính mình làm của lễ dâng lên Chúa Cha để cứu độ chúng ta. Nhờ tỏ lòng biết ơn Chúa Cha bằng hiến dâng mình và máu, linh hồn và thiên tính của mình, danh thánh của Giêsu là tước hiệu được tôn kính cả trên trời và dưới thế.

Ông bà anh chị em thân mến, tôi tin chắc chúng ta luôn tạ ơn Chúa từ khi thức dậy cho đến khi lên giường ngủ hằng ngày. Tạ ơn Chúa cả lúc được dư đầy cũng như lúc gặp khó khăn, thập giá trong đời. Lòng biết ơn và đức tin là hai mặt của một đồng tiền. Phần thưởng nhận lãnh ƠN CỨU ĐỘ của người Kitô hữu, do đó luôn đòi hỏi thực hành lòng tạ ơn như dấu chỉ hùng hồn của đức tin trong mọi biến cố của cuộc đời.

Hướng dẫn cách tính nhân lực điều dưỡng trên giường bệnh trên giường ...

          40 năm trước đây, khi phụ trách đoàn thanh niên công giáo giáo xứ Đức Mẹ Lavang nơi đây, có một hội viên kể rằng, trên giường bệnh, ba của anh hai tay vừa ôm bụng phía bên trái vì bị ung thư ruột vừa cầu nguyện lớn tiếng rằng: lạy Chúa, ôi đau quá Chúa ơi nhưng con cảm tạ Chúa đã thương con, sao Chúa chỉ cho con đau bên trái mà không cho con đau bên phải luôn. Thế là hai tay vừa chuyển qua ôm bụng bên phải vừa kêu to, ôi Chúa đã nhậm lời con, đau lắm nhưng con cảm tạ Chúa đã nghe lời con xin.

Salvation - Providence Baptist Church

          Ông bà anh chị em, trong thánh lễ, ở phần Kinh Tiền Tụng IV, cùng với Giáo Hội, linh mục chủ tế cầu nguyện rằng: Chúa không cần chúng con ca tụng, nhưng việc chúng con cảm tạ Chúa lại là một hồng ân Chúa ban, vì nhưng lời chúng con ca tụng, chẳng thêm gì cho Chúa, nhưng đem lại cho chúng con ơn cứu độ, nhờ Đức Kitô, Chúa chúng con” Như thế, Giáo Hội xác quyết việc chúng ta cảm tạ Chúa là một hồng ân Chúa ban sẽ mang lại phần thưởng cứu độ. Người phong hủi Samari đã chứng minh cho chúng ta điều đó – đã nhận lãnh phần thưởng cứu độ – vì Chúa Giêsu đã nói với anh rằng: “Đứng dậy về đi ! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh.”

Văn hóa “ơn đảng ơn bác”, văn hóa “sợ hãi” chính quyền – Tác Giả: Nguyễn Văn Khánh

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Nguyễn Văn Khánh

17/11/2024

Chế độ độc tài cộng sản tuyên truyền người dân Việt Nam phải ơn đảng, ơn bác Hồ !

Chế độ làm như vậy theo kiểu phong kiến, coi người dân như nô lệ, phận kiếp người như nằm hết trong tay họ, không có họ thì không có đất nước dân tộc Việt Nam ?

Sau khi cướp được chính quyền thân Nhật năm 1945, thành lập nhà nước Việt Nam dân chủ cộng hòa do đảng cộng sản lãnh đạo tuyệt đối thì bộ máy tuyên truyền bắt đầu mở hết công suất từ bộ giáo dục, Ban Tuyên giáo trung ương đến địa phương, bộ Văn hóa thông tin, hội Nhà văn nhà báo, nhạc sỹ sáng tác đều ca ngợi công lao của đảng cộng sản với dân tộc Việt Nam, tất cả mọi người phải tin rằng Đảng Cộng sản là sinh ra nước Việt Nam, con người Việt Nam nên phải ơn bác, ơn đảng. không được nghĩ sai về đảng cộng sản, như thế trái với văn hóa khổng giáo, nhờ vậy người dân Việt Nam rất sợ từ “phản động”, “thế lực chống phá”, kể cả những người được ra nước ngoài học tập thời bao cấp, khi vẫn còn hệ thống xã hội chủ nghĩa Liên Xô trước năm 1991.

Văn hóa khổng giáo cực kỳ nguy hiểm, làm con người khó thay đổi về dân chủ, kể cả những người có học ở nước ngoài,

Thời bao cấp những học sinh được chính quyền cộng sản cho đi học nước ngoài Châu Âu dù học xong ở Ba Lan, Séc, Đức… vẫn mang tâm lý ơn đảng ơn bác mới được sang học nước ngoài, họ không biết rằng đây là quyền phải có. mặc dù họ có phản kháng chế độ độc tài nhưng rất yếu ớt rồi tắt lịm vì sợ mình ăn cháo đái bát, vong ơn bội nghĩa, là phản động, họ bị chính quyền trong nước đe dọa và thôi không dám ủng hộ dân chủ tự do cho người Việt Nam nữa, cúi đầu trước kẻ cai trị kể cả sinh sống ở nước ngoài.

Văn hóa khổng giáo ăn sâu vào con người Việt Nam trở thành khôn lỏi, không dám lên tiếng trước bất công xã hội, trở thành sợ hãi trước kẻ cai trị bất lương có sức mạnh của cường quyền.

Văn hóa sợ hãi là đặc trưng của văn hóa nho giáo trước vua quan cai trị, ý vua là ý trời, vua nói gì cũng đúng, không được cãi lại tức là phản biện, lúc đó là phạm thượng, nhẹ thì cảnh cáo, nặng thì bắt giữ bỏ tù, hoặc bị giết chết.

Thế kỷ 21 nhưng văn hóa sợ hãi chính quyền cộng sản vẫn tồn tại ở trong nước đã đành, nhưng ở nước ngoài người Việt Nam vẫn sợ hãi thật sự có vấn đề về hiểu biết chính trị xã hội, họ thật sự thiếu kiến thức trầm trọng, họ chọn thái độ né tránh, ở ẩn. Mỗi cá nhân sợ hãi những quyền cơ bản như quyền tự do ngôn luận, quyền lập ra một hội độc lập được pháp luật cho phép, họ không dám lên tiếng tại sao đảng cộng sản được thành lập, thì các đảng khác cũng được thành lập, bình đẳng ở đâu khi đảng cộng sản không cho thành lập ? Cả một trăm triệu người dân có một đảng được tồn tại thì làm sao có tự do tư tưởng, có quyền con người ?

Chính sự đàn áp, bỏ tù của chính quyền đảng cộng sản làm cho văn hóa sợ hãi lan tỏa trong xã hội Việt Nam lan sang cả nước ngoài nơi có khoảng sáu triệu người sinh sống, làm cho họ sợ vì chính quyền làm khó khi họ về thăm quê hương, đây là vũ khí quan trọng của chế độ cai trị chiếm đóng đất nước gần tám mươi năm ( 1945 – 2024).

Phải nói thật sự nếu không có đảng cướp cộng sản thì dân tộc Việt Nam tránh khỏi nội chiến 30 năm( 1945 – 1975), chết khoảng 6 triệu người dân Việt Nam, bị thương hàng triệu, di chứng sau chiến tranh 50 năm sau vẫn còn nguyên.

Mặt khác nếu chính quyền thân Nhật Trần Trọng Kim không mất chính quyền thì sẽ theo khuôn mẫu Nhật Bản, như thế theo chế độ dân chủ đại nghị có vua Bảo Đại và thủ tướng, Nước đại Việt không thua kém về quyền con người và phát triển kinh tế như Nhật Bản hiện nay.

Như thế thì đảng cộng sản không thể được dân tộc Việt Nam ơn huệ mà phạm tội ác đáng loại bỏ.

Tất nhiên người có tội với dân tộc là nhóm thiếu số chóp bu, còn lại 5 triệu đảng viên nghe theo một cách mê muội, thiếu kiến thức thì cũng như người dân Việt Nam bình thường theo môi trường ngu dân thì phải thế.

Xây dựng văn hóa dân chủ từ việc không sợ hãi một cách có kiến thức, học cách thái độ và trình độ phản biện đứng lên bảo vệ công lý, sự thật, quyền lợi của mỗi công dân, một mình lên tiếng không có sức mạnh, hãy tập hợp thành tổ chức lên tiếng thì chính quyền hoặc lãnh đạo cộng sản phải xuống nước, không dám làm sai, mỗi một người lên tiếng, nhiều người lên tiếng tao thành văn hóa không sợ hãi lan tỏa trong xã hội trong nước và cộng đồng người Việt ở nước ngoài nơi có sứ quán cộng sản.

Chế độ độc tài toàn trị cộng sản xây dựng văn hóa ơn đảng, ơn bác phù hợp với văn hóa khổng giáo( nho giáo), tức là con người phải ơn vua chúa hơn cả bậc sinh thành ra mình, tức là chống lại sự phản biện của dân chúng trước bất công xã hội, dù vua chúa có sai cũng phải im lặng, bây giờ chế độ cộng sản cũng như vậy khác tên gọi : Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, thủ tướng,bộ trưởng …tương tự như Vua, tể tướng, quan lớn triều đình của chế độ phong kiến.

Đảng cộng sản Việt Nam tuyên truyền trong xã hội, trong nền giáo dục rằng, nhờ công của đảng thì mới được như ngày hôm nay !

Công nhận điều đó nhưng so với các nước láng giềng thì hơn họ về thu nhập bình quân đầu người chưa ? Giáo dục, y tế, quyền con người hơn chưa ? Có tự do báo chí không, tự do ngôn luận không ? Vv..và vv.

Rồi phải nghĩ rằng không có đảng cộng sản lãnh đạo thì Việt Nam vẫn là thuộc địa của Pháp và Nhật Bản ?

Điều này sai hoàn toàn, trên thực tế Đế Quốc Việt Nam được chính quyền thủ tướng Trần Trọng Kim tuyên bố độc lập ngày 11.3.1945, sau đó chính quyền cộng sản cướp chính quyền của ông Thủ tướng Trần Trọng Kim, không phải từ Đế Quốc Nhật Bản.

Cũng như vậy, chính quyền cộng sản cướp chính quyền từ tổng thống Việt Nam cộng hòa Nguyễn Văn Thiệu, hoàn toàn không phải từ Mỹ !

Do vậy nếu không có đảng cộng sản thì Việt Nam có độc lập với chế độ dân chủ đa nguyên theo mô hình Nhật Bản từ 11.3.1945 rồi, lịch sử ghi rõ ràng minh bạch, không phải nội chiến 30 năm xương chất thành núi, máu chảy thành sông .

Như vậy nhân dân Việt Nam không phải ơn đảng ơn bác mới có nước Việt Nam.

Chẳng qua chế độ độc tài lợi dụng người dân Việt Nam thiếu hiểu biết, xây dựng một văn hóa ơn huệ thông qua các hoạt động tuyên truyền rầm rộ thông qua các bài hát công ơn của đảng bác tránh chống đối của người dân trước bất công xã hội, oan sai tham nhũng tràn lan, tạo ra tâm lý không có đảng thì làm gì có cơm no áo ấm, nhà cửa xe cộ, được sang nước ngoài sinh sống học tập nên người…

Nên nhớ người dân nuôi cả bộ máy chính quyền nhà nước cộng sản từ trung ương đến địa phương bằng hàng trăm thứ thuế rồi chi lương nuôi toàn bộ hệ thống chính trị đảng cộng sản, nên sòng phẳng với nhau, không có ai cho không ai mà phải ơn huệ.

Văn hóa dân chủ là văn minh, sòng phẳng, “cảm ơn, xin lỗi” là câu nói cửa miệng của mỗi con người khi ra xã hội, khi đến với chính quyền không phải tâm thế xin cho mà trách nhiệm họ phải thực hiện công việc cho người dân, xây dựng một văn hóa dân chủ tức là không sợ hãi trước bất công xã hội, trước chính quyền cộng sản, dám lên tiếng đấu tranh cho quyền lợi chính đáng của mình là một bước tiến tới xã hội dân chủ đa nguyên, xây dựng một kỷ nguyên thứ hai vươn mình theo xu hướng phát triển thế giới không thể đảo ngược.

Muốn xây dựng văn hóa dân chủ văn minh bắt buộc phải xóa bỏ văn hóa “ơn đảng ơn bác”, và thói quen sợ hãi chính quyền khi mình làm đúng.

15.11.2024


 

Sống Chậm Lại Một Chút-Lm. Anmai, CSsR

Người Giồng Trôm

Sống chậm lại, chớ vội vàng,

Đời đâu chỉ có những toan tính thường.

Ngước lên nhìn mây trôi ngang,

Để thấy trời xanh, lòng bớt đoạn trường.

Chậm một chút, nghe tim đập,

Tiếng yêu thương gọi, đã lâu nào hay.

Ngồi xuống đây, giữa tháng ngày,

Cảm ơn hiện tại, dẫu là đắng cay.

Chậm lại để thấy hoa đang nở,

Tiếng gió rì rào qua tán cây.

Chậm lại để nhớ bao kỷ niệm,

Mà ta từng lãng quên vì bận quay.

Sống chậm để biết mình là ai,

Đi đâu, tìm gì trong ngày mai.

Hạnh phúc chẳng phải là đích đến,

Mà là từng bước nhỏ ta bước dài.

Hãy chậm lại, giữ chút bình yên,

Gác mọi muộn phiền, thả tâm triền miên.

Bởi đời đâu chỉ là bon chen,

Mà còn là yêu, là thương, là tha thiết.

Lm. Anmai, CSsR